Chương 28: Kẻ thao túng ở phòng Vật tư
(Góc nhìn của Ngọc)
Người ta thường nói, khi một người đàn bà nhận ra quyền lực thực sự của mình nằm ở đâu, cô ta sẽ trở nên nguy hiểm.
Kể từ ngày tôi chính thức biến Tuấn thành một kẻ phục tùng, ngoan ngoãn dâng hiến vợ cho gã bạn thân Khôi, tôi thấy mình như được tái sinh. Sự tự tin từ những đêm hoan lạc hoang dại, từ việc nắm thóp được tâm lý của hai gã đàn ông ở nhà, đã lan tỏa rực rỡ sang cả con người tôi vào ban ngày.
Tôi không chỉ là một con búp bê trên giường. Tôi là Ngọc – một chuyên viên cốt cán của phòng Kế hoạch - Vật tư.
Công việc của tôi không hề nhàn hạ. Hàng ngày, tôi phải ôm một núi sổ sách về hàng hóa mua vào, kiểm soát dòng vật tư nhập kho, rồi từ đó lập kế hoạch sản xuất chi tiết xem tháng này, quý này công ty sẽ chạy mặt hàng nào. Tôi quen với những con số, những bản hợp đồng và cả những mánh khóe trên bàn đàm phán.
Và đó là lúc Javier chính thức bước vào tầm ngắm của tôi.
Javier là đối tác người Italy, đại diện cho một tập đoàn cung ứng vài loại vật tư quan trọng bậc nhất mà công ty tôi phải nhập khẩu định kỳ. Thực ra, tôi không lạ gì gã. Mấy năm trước, trong những dịp công ty tổ chức tiệc tất niên hay đi du lịch nghỉ dưỡng có mời đối tác VIP, tôi đã từng chạm mặt gã vài lần. Một gã đàn ông mang đậm nét phong trần của vùng Địa Trung Hải: vóc dáng cao lớn lấn át người châu Á, sống mũi cao vút, râu quai nón tỉa tót cẩn thận và đôi mắt nâu sâu thẳm luôn chực chờ nuốt chửng ánh nhìn của người đối diện.
Nhưng thời đó, tôi chỉ là một người vợ cam chịu, một nhân viên an phận. Việc giao dịch với Javier do một nam đồng nghiệp khác phụ trách, tôi chỉ đứng từ xa nhìn gã nâng ly rượu vang bằng vẻ ngưỡng mộ pha chút e dè.
Mọi chuyện thay đổi vào tháng trước.
Thị trường nguyên liệu biến động, Javier gửi email thông báo đòi tăng giá vật tư lên một mức khá chát. Gã đồng nghiệp phụ trách cũ toát mồ hôi hột, đàm phán tới lui mấy tuần liền mà gã Italy kia vẫn cứng như đá, viện đủ mọi lý do về chi phí vận chuyển và lạm phát.
Trong cuộc họp giao ban căng thẳng, sếp tổng đập bàn: "Phải có người đứng ra thương lượng lại! Giá này mà chốt thì biên độ lợi nhuận quý này của chúng ta nát bét. Ai đi?"
Cả phòng im phăng phắc. Tôi xoay nhẹ cây bút bi trên tay, nhớ lại ánh mắt dâm đãng của Khôi đêm qua, nhớ lại sự phục tùng tuyệt đối của Tuấn. Những gã đàn ông, dù Tây hay Ta, rốt cuộc cũng đều có chung một điểm yếu.
Tôi đứng dậy, dõng dạc nói giữa phòng họp: "Sếp cứ giao vụ này cho em. Em sẽ làm việc trực tiếp với ông Javier."
Sếp nhìn tôi, hơi ngờ vực, nhưng trong tình thế không ai dám nhận, ông đành gật đầu.
Ngày hôm sau, tôi hẹn Javier đến một nhà hàng Á Âu sang trọng ở Quận 1 để "bàn công việc". Tôi không mặc những bộ đồ công sở cứng nhắc như thường lệ. Tôi chọn một chiếc đầm bút chì màu đen ôm sát những đường cong nảy nở, kết hợp với chiếc áo lụa trắng cổ chữ V khoét sâu vừa đủ để lấp ló rãnh ngực đầy đặn. Một chút nước hoa hương nhài thoang thoảng. Đủ thanh lịch để làm việc, nhưng cũng đủ khiêu khích để làm mềm lòng bất kỳ gã đàn ông nào.
Khi Javier bước vào nhà hàng, ánh mắt gã khựng lại mất ba giây khi nhìn thấy tôi. Gã tiến đến, lịch thiệp hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi theo đúng chuẩn mực phương Tây: "Chào cô Ngọc. Lâu rồi không gặp, cô ngày càng xinh đẹp."
"Cảm ơn anh, Javier," Tôi mỉm cười, rút tay lại một cách duyên dáng.
Cuộc đàm phán diễn ra. Javier tỏ ra rất chuyên nghiệp, đưa ra những biểu đồ và lý lẽ sắc bén để bảo vệ mức giá mới. Nhưng tôi không dùng những con số khô khan để phản bác. Tôi dùng nghệ thuật đắc nhân tâm của một người đàn bà.
Tôi chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng hơi rướn người về phía trước, để khoảng hở nơi cổ áo làm nhiệm vụ của nó. Tôi dùng chất giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, phân tích về sự hợp tác lâu dài, về những lợi ích chéo mà công ty tôi có thể mang lại cho gã tại thị trường Việt Nam.
Khi Javier bảo vệ quan điểm đến mức hơi gắt gỏng, tôi không cãi lại. Tôi rót thêm rượu cho gã, bàn tay tôi "vô tình" chạm khẽ vào mu bàn tay đầy lông tơ nam tính của gã.
"Em hiểu những khó khăn của bên anh," Tôi hạ giọng, thì thầm bằng tiếng Anh trôi chảy, ánh mắt nhìn xoáy sâu vào đôi mắt nâu của gã. "Nhưng anh Javier này, chúng ta không chỉ làm việc cho ngày hôm nay. Nếu anh nhượng bộ em lần này, em đảm bảo... những dự án sắp tới của phòng Kế hoạch, em sẽ ưu tiên cho anh đầu tiên. Chúng ta... có thể tiến xa hơn nữa cơ mà?"
Chữ "tiến xa hơn" (go further) được tôi phát âm nhả chữ rất nhẹ, mang theo một tầng ý nghĩa lấp lửng. Javier là một gã đàn ông tinh đời, gã bắt sóng ngay lập tức. Ánh mắt gã từ trạng thái phòng thủ chuyển sang vẻ thích thú, tò mò. Gã lướt nhìn tôi từ đầu đến cuối, rồi nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
"Cô Ngọc quả là một nhà đàm phán xuất sắc," Javier nhấc ly rượu lên, cụng nhẹ vào ly của tôi. "Được rồi. Nể mặt cô, tôi sẽ giữ nguyên mức giá cũ cho lô hàng quý này. Nhưng đổi lại... cô nợ tôi một bữa tối riêng tư nhé?"
"Rất sẵn lòng," Tôi mỉm cười đắc thắng.
Ngày hôm sau, tôi mang bản hợp đồng với mức giá cũ tốt nhất đặt lên bàn sếp. Sếp tổng mừng ra mặt, tuyên dương tôi trước toàn công ty. Tôi trở thành "ngôi sao" của phòng Kế hoạch - Vật tư. Còn gã đồng nghiệp cũ thì nhìn tôi bằng ánh mắt vừa nể phục vừa ghen tị.
Nhưng phần thưởng lớn nhất không phải là lời khen của sếp. Đó là sự khởi đầu cho một trò chơi mới.
Từ sau cú chốt deal đó, tôi và Javier nói chuyện với nhau nhiều hơn hẳn. Không chỉ qua email công việc, gã bắt đầu nhắn tin Zalo cho tôi vào những khung giờ ngoài giờ hành chính. Những câu hỏi thăm công việc dần được thay thế bằng những lời khen ngợi về trang phục tôi mặc hôm nay, về mùi nước hoa tôi dùng.
Những gã đàn ông như Khôi mang lại cho tôi sự hoang dại của bản năng. Nhưng Javier – một gã Italy mang mác doanh nhân thành đạt, lại mang đến cho tôi cảm giác của một cuộc đi săn đầy trí tuệ và sự kịch tính ở chốn công sở.
Mỗi buổi tối về nhà, nằm gọn trong vòng tay của người chồng bù nhìn, nghe tiếng tin nhắn của gã đối tác ngoại quốc vang lên, tôi lại mỉm cười. Một con cờ mới đã chuẩn bị bước vào bàn cờ do chính tay tôi bày bố.