Nha cai OK9
mb66
Nha cai HD Bet

Truyện Sáng Tác Vợ Tôi (NTR, Cuckold ...)

Chương 25: Mối tình thanh xuân


Sau cơn cuồng phong bạo liệt, căn phòng ngủ rộng lớn chìm vào một khoảng lặng đặc quánh mùi vị của nhục dục.

Chiếc váy cưới ngày kỷ niệm nằm xộc xệch, nhàu nhĩ dưới sàn nhà, vương vãi những vết ố màu trắng đục. Trên chiếc giường King-size, ba chúng tôi nằm sóng soài, trần trụi và mệt lả.

Ngọc nằm ở giữa, rúc đầu vào hõm ngực rắn chắc của Khôi, một tay vòng qua ôm lấy hông hắn, tay còn lại thì đan hờ vào những ngón tay của tôi. Hơi thở của cô ấy vẫn còn dồn dập, gò má ửng hồng đê mê sau những cơn cực khoái liên tiếp. Khôi đang dùng những ngón tay thô ráp của mình luồn vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của vợ tôi, vuốt ve một cách đầy sủng ái.

Tôi nằm nhìn lên trần nhà, nhịp tim dần chậm lại. Một cảm giác tò mò và ghen tuông nhẹ nhàng dâng lên. Tôi bóp nhẹ bàn tay Ngọc, hắng giọng hỏi:

"Hỏi thật nhé... hai người bắt sóng nhau nhanh như vậy, rành rọt cơ thể nhau như vậy... ngày xưa có từng làm gì chưa?"

Ngọc khẽ cựa mình. Cô ấy ngước đôi mắt lúng liếng, ngập nước lên nhìn tôi, rồi lại quay sang nhìn Khôi mỉm cười.

"Anh ghen à?" Ngọc trêu. Cô ấy rướn người, đặt một nụ hôn nhẹ lên má tôi để an ủi, rồi từ từ bắt đầu kể lại câu chuyện được giấu kín suốt bao năm qua.

Hóa ra, Khôi không hẳn là người yêu cũ của Ngọc.

"Thời đi học chung, hai đứa em có thích nhau," Ngọc thì thầm, ánh mắt lãng đãng nhớ về những ngày tháng mặc áo dài trắng đạp xe dưới sân trường. "Anh Khôi hồi đó là hot boy của trường, quậy lắm, nhưng được cái trượng nghĩa. Còn em thì nhát. Kiểu chỉ là có cảm tình với nhau thời xưa thôi, chứ chưa từng chính thức nắm tay hay hẹn hò gì cả".

Khôi bật cười, một nụ cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực: "Hồi đó bả ngoan hiền lắm ông ạ. Tôi thích mà đâu dám đụng vào, sợ làm hư con gái nhà người ta."

"Vậy sao không tới với nhau luôn đi?"
Tôi hỏi, một câu hỏi tự đâm vào tim mình.

"Xong cái lên đại học thì mỗi đứa một nơi," Ngọc thở dài, giọng có chút tiếc nuối. "Anh Khôi lên Sài Gòn học kỹ thuật, em thì học cao đẳng dưới tỉnh. Khoảng cách xa quá, dần dần mất liên lạc... Rồi sau này em lên Sài Gòn làm việc, gặp anh, rồi tụi mình cưới nhau."

Câu chuyện thanh xuân nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng lại hóa thành một lưỡi dao sắc lẹm cắt đứt nốt chút tự tôn còn sót lại của tôi.

Hóa ra, tôi chỉ là người đến sau. Tôi là sự lựa chọn an toàn, là người đàn ông có công việc ổn định để Ngọc dựa vào khi đã trưởng thành. Còn Khôi, hắn là giấc mộng thiếu nữ, là khao khát tuổi dậy thì chưa từng được dập tắt. Tình cảm thời đi học thường để lại những day dứt sâu đậm nhất vì nó dang dở. Và bây giờ, khi gặp lại nhau ở độ tuổi chín muồi nhất của nhục dục, ngọn lửa tàn năm xưa đã bùng lên thành một đám cháy thiêu rụi cả cuộc hôn nhân này.

Khôi cúi xuống, hôn lên trán Ngọc: "Nếu ngày xưa anh bạo dạn hơn một chút, chắc giờ người mặc váy cưới chụp ảnh với em là anh rồi."

Ngọc không trả lời, chỉ rúc sâu hơn vào lòng Khôi, cọ sát bầu ngực trần vào lớp cơ bụng săn chắc của hắn. Hành động đó thay cho mọi lời đồng ý.

Tôi nằm đó, nuốt cái đắng chát vào trong. Khôi đang bù đắp cho khoảng thời gian thanh xuân bị bỏ lỡ của họ. Hắn đang cày xới, đang gieo hạt, đang làm tất cả những điều tồi tệ nhất và tuyệt vời nhất với người con gái mà hắn từng thầm thương trộm nhớ. Và trớ trêu thay, chính tôi – người chồng hợp pháp – lại là kẻ tự tay dâng hiến cô gái ấy cho hắn, để hắn hoàn thành nốt đoạn kết của câu chuyện tình thời áo trắng.

"Nhưng không sao," Ngọc đột nhiên lên tiếng, kéo tôi ra khỏi mớ suy tư hỗn độn. Cô ấy siết chặt tay tôi hơn. "Bây giờ em có cả hai người. Chồng lo cho em một mái ấm, còn anh Khôi... cho em những thứ em chưa từng được nếm thử. Em tham lam quá phải không chồng?"

Tôi nhìn người vợ dâm đãng nhưng quá đỗi chân thật đang nằm giữa hai người đàn ông. Tôi không thể trách cô ấy. Tôi đã chọn con đường này, chọn cách yêu cô ấy bằng việc nhìn cô ấy hạnh phúc trong vòng tay kẻ khác.

"Tham lam cũng được," Tôi đáp, vuốt nhẹ lên bờ vai trần của vợ.
"Miễn là em vui."
 

Chương 26: Bản tình ca của kẻ đến sau


Hương vị nồng nàn của rượu Chivas 18 hòa lẫn với mùi vị tanh nồng của tinh dịch tạo nên một thứ không khí ngột ngạt nhưng lại đầy cám dỗ trong căn phòng ngủ. Đêm kỷ niệm sáu năm ngày cưới của chúng tôi vẫn chưa chịu khép lại.

Khôi nằm nghiêng người, một tay chống cằm, tay kia lười biếng vẽ những vòng tròn vô định lên chiếc bụng phẳng lì vừa bị hắn bắn đầy tinh dịch của Ngọc. Ánh mắt hắn lướt qua tôi, rồi dừng lại ở khuôn mặt đang nhắm nghiền tận hưởng sự mơn trớn của vợ tôi.

"Này," Khôi cất giọng trầm khàn, phá vỡ sự im lặng. "Thế ngày xưa hai người quen nhau thế nào? Đang là hoa khôi học cao đẳng dưới tỉnh, sao lên Sài Gòn lại va phải ông Tuấn hiền khô này được?"

Câu hỏi của Khôi như một lưỡi dao mổ xẻ vào quá khứ của chúng tôi. Hắn đang phán xét, đang tò mò về cái cách mà gã đàn ông lùn tịt, nhạt nhẽo này có thể rước được người đàn bà mà hắn từng thầm thương trộm nhớ về làm vợ.

Ngọc từ từ mở mắt. Cô ấy trở mình, nằm gối đầu lên cánh tay vạm vỡ của Khôi, hướng ánh mắt về phía trần nhà như đang lục lọi lại những mảnh ký ức cũ.

"Hồi đó em mới ra trường, lên Sài Gòn xin việc làm hành chính nhân sự ở công ty cũ của anh Tuấn," Ngọc bắt đầu kể, giọng đều đều. "Lúc đó em bơ vơ lắm, vừa chia tay một mối tình bồng bột xong, công việc thì áp lực. Anh Tuấn thì làm trưởng nhóm thiết kế, ngồi đối diện dãy bàn của em."

Tôi nằm nhắm hờ mắt, lắng nghe chính câu chuyện của đời mình qua lời kể của vợ. Ký ức về những ngày tháng tôi trồng cây si, lẽo đẽo mua từng ly trà sữa, từng phần ăn sáng để trên bàn làm việc cho Ngọc hiện về rõ mồn một.

"Anh ấy tán em kiểu gì?" Khôi nhếch mép cười, ngón tay hắn vô tình miết nhẹ qua đầu ngực đang nhô lên của Ngọc khiến cô ấy khẽ rùng mình.

"Tán kiểu... ngốc xít lắm," Ngọc bật cười, một nụ cười nửa vời, không rõ là trân trọng hay thương hại. "Anh ấy hiền khô à. Đi chơi chung cả đám công ty, lúc nào anh ấy cũng giành xách đồ cho em. Đi xem phim thì mua sẵn bỏng ngô, nước uống. Đưa em về tận phòng trọ rồi mới dám về. Ròng rã gần một năm trời anh ấy mới dám nắm tay em lần đầu tiên."

Khôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười ngạo nghễ của một gã thợ săn lão luyện khi nghe về cách tiếp cận con mồi vụng về của một gã ăn chay. Hắn thò tay véo nhẹ má Ngọc: "Trời ạ, một năm mới dám nắm tay. Còn tôi... tôi đè cô ra lột sạch đồ chỉ sau ba lần đi uống cà phê."

"Ưm... anh hư quá mà..."
Ngọc lườm yêu Khôi, đưa tay cấu nhẹ vào ngực hắn.

Sự trêu đùa của họ đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Ngọc đang vô tình so sánh sự tôn trọng, gìn giữ của tôi ngày trước với sự chiếm đoạt thô bạo, hoang dã của Khôi bây giờ. Và rõ ràng, ở hiện tại, cô ấy tôn thờ sự thô bạo đó hơn.

"Vậy sao em lại đồng ý cưới ông ấy?" Khôi hỏi tiếp, chọc trúng câu hỏi mà tôi luôn sợ phải nghe câu trả lời nhất.

Ngọc im lặng một nhịp. Cô ấy quay sang nhìn tôi, ánh mắt ánh lên một sự dịu dàng pha lẫn áy náy. Rồi cô ấy quay lại nhìn Khôi, thẳng thắn đáp:

"Vì anh ấy an toàn."

Hai chữ "an toàn" rơi tõm vào không gian, nặng trĩu.

"Lúc đó em đã 24 tuổi, nếm đủ những mệt mỏi của tình yêu tuổi trẻ rồi," Ngọc thở dài. "Em cần một bến đỗ. Anh Tuấn không đẹp trai như anh, không lãng mạn dẻo miệng, trên giường lúc đó cũng... rất rụt rè và nhạt nhẽo. Nhưng anh ấy thương em thật lòng. Anh ấy có chí cầu tiến, biết lo làm ăn, không rượu chè cờ bạc, lại cực kỳ chiều chuộng em. Anh ấy đưa hết lương cho em giữ, mua nhà để tên em."

Ngọc vuốt nhẹ lên gò má của Khôi, giọng nói đượm vẻ thực dụng của một người đàn bà từng trải:

"Anh hiểu không Khôi? Em chọn anh Tuấn để làm chồng, làm cha của con em, vì anh ấy là một khuôn mẫu hoàn hảo cho gia đình. Phụ nữ mà, đến một lúc nào đó, họ không chọn người làm mình tim đập chân run nữa, họ chọn người cho mình cảm giác bình yên."

Khôi gật gù, ánh mắt hắn lóe lên một tia đắc ý tột độ. Hắn đã hiểu ra vị thế thực sự của mình trong cuộc chơi này.

"Hóa ra là vậy," Khôi thì thầm, cúi xuống hôn lên vành tai Ngọc. "Ông Tuấn cho em sự bình yên, cho em một ngôi nhà. Còn anh... anh cho em những cơn nứng điên cuồng, cho em khoái cảm, cho em được làm một con điếm hoang dại nhất trên chính chiếc giường mà ông ấy mua. Phải vậy không?"

"Dạ... đúng rồi... chỉ có anh mới làm em sướng đến điên dại như thế..."
Ngọc nhắm mắt lại, rên rỉ thừa nhận.

Tôi nằm quay lưng lại với họ, hai tay bấu chặt vào ga giường. Lời kể của Ngọc lột trần mọi sự thật. Tôi không phải là tình yêu đích thực, tôi chỉ là "sự lựa chọn tối ưu về mặt lý trí". Tôi là vỏ bọc hoàn hảo để cô ấy có một cuộc sống êm ấm trước mắt xã hội. Còn phần con người bản năng, phần xác thịt đàn bà thèm khát nhục dục của cô ấy... đã mãi mãi thuộc về gã đàn ông đang vuốt ve cô ấy lúc này.

Tôi là người đến trước trên giấy tờ, nhưng lại là kẻ đến sau trong việc chinh phục phần "con" hoang dại của vợ mình.

Câu chuyện tình yêu sáu năm trước từng là niềm tự hào của tôi, giờ đây lại trở thành một câu chuyện hài hước, làm nền cho sự vĩ đại của kẻ thứ ba trong ngày kỷ niệm cưới. Nước mắt tôi tứa ra, mặn chát, nhưng ở phía dưới, thằng nhỏ vừa mới xuất tinh cách đây nửa tiếng lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy. Sự sỉ nhục trí mạng này, một lần nữa, lại thắp lên ngọn lửa cuồng dâm bệnh hoạn trong tôi, không thể nào dập tắt được.
 

Chương 27: Sợi dây nhân duyên


Hơi men của chai Chivas vẫn còn vương vất trong từng hơi thở của ba chúng tôi. Đêm càng về khuya, những lớp vỏ bọc đạo đức càng bị lột sạch, chỉ còn lại sự trần trụi của thể xác và những lời tự tình thật thà đến mức tàn nhẫn.

Khôi vuốt ve tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Ngọc, giọng bâng quơ:

"Thế sau bao năm bặt vô âm tín, làm sao em lại mò ra được anh giữa cái đất Sài Gòn rộng lớn này hả vợ?"

Ngọc khẽ cười, ngón tay cô ấy lơ đãng xoắn lấy một lọn tóc rối.

"Cũng do duyên thôi anh," Ngọc thì thầm, giọng nói mang chút hoài niệm về những ngày tháng cũ. "Lên Sài Gòn lại tình cờ gặp nhau". "Ban đầu em cũng chỉ nghĩ là bạn bè cũ gặp lại, rủ nhau đi ăn uống ôn kỷ niệm. Ai dè cái nết ăn uống lại hợp, đi chơi chung với nhau suốt luôn".

Cô ấy ngước lên nhìn Khôi, đôi mắt đong đưa tình ý: "Gặp nhau nhiều quá, lửa gần rơm lâu ngày... chắc cũng phát sinh thêm cảm tình".

Tôi nằm bên cạnh, nghe vợ kể về quá trình "say nắng" tình nhân mà tim cứ giật thót từng cơn. Nhưng điều đáng nói nhất không phải là Ngọc đã rung động thế nào, mà là cái cách tôi phản ứng với sự xuất hiện của gã đàn ông này.

Tôi hắng giọng, chen vào câu chuyện của hai người họ, tự lột trần chính sự ngu ngốc và bệnh hoạn của mình.

"Ông biết không Khôi, lúc Ngọc dẫn ông về nhà giới thiệu là bạn thân cấp ba, tôi không hề nghi ngờ hay ghen tuông một chút nào cả." Tôi nhớ lại cái ngày định mệnh đó. Khôi bước vào nhà tôi với vẻ ngoài phong trần, nam tính. Thay vì đề phòng, tôi lại thấy rất có thiện cảm với gã.

"Ông lại cực kỳ hợp gu nhậu và đi cà phê của tôi". "Hai thằng đàn ông nói chuyện tâm đầu ý hợp, nhậu nhẹt chém gió xuyên đêm. Nên từ chỗ là bạn của vợ, hai chúng ta lại chơi thân với nhau luôn".

Khôi bật cười ha hả, vỗ đen đét vào đùi tôi: "Công nhận! Hồi đó tôi cũng nể ông lắm. Có ông chồng nào mà thấy vợ có bạn thân là nam giới, lại còn cao to đẹp trai như tôi mà cứ vô tư rủ về nhà nhậu suốt ngày không?"

Tôi nhếch mép, một nụ cười cay đắng xen lẫn sự thỏa mãn biến thái rạn nứt trên môi. Không, tôi không hề vô tư. Sâu thẳm trong hệ thần kinh vặn vẹo của tôi, một kịch bản đen tối đã được nhen nhóm ngay từ những lần chén chú chén anh ấy.

Tôi thích nhìn cái cách ánh mắt Khôi lén lút trượt dọc theo những đường cong của vợ tôi mỗi khi cô ấy cúi xuống gắp mồi nhậu. Tôi thích cái không khí ngột ngạt, căng thẳng khi ba người ngồi chung một bàn, nơi ranh giới giữa tình bạn và tình dục chỉ cách nhau một lớp vải mỏng manh. Tôi đã trở thành một vị đạo diễn, cố tình tạo ra những khoảng không gian riêng tư, những cơ hội để "củi khô" và "bà hỏa" va vào nhau.

"Tôi cố tình đấy," Tôi thú nhận, giọng khàn đi vì kích thích. "Tôi là người cố ý tạo điều kiện, ra tay tác hợp một cái là hai người dính nhau luôn".

Ngọc quay sang nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển sang sự dâm đãng đầy thấu hiểu. Cô ấy trườn người qua Khôi, bò đến sát bên tôi, gục đầu vào ngực người chồng hợp pháp của mình.

"Anh đúng là đồ biến thái," Ngọc thì thầm, nhưng tay lại vuốt ve dọc xuống vùng bụng dưới của tôi. "Anh cố tình đưa mồi ngon đến tận miệng anh Khôi, tự biến mình thành bù nhìn, chỉ để nhìn vợ mình bị đè ngửa ra đụ mỗi đêm đúng không?"

Tôi không trả lời, chỉ luồn tay vào mái tóc rối bời của vợ. Sự thật đã phơi bày. Khôi không cướp vợ tôi. Ngọc không lén lút phản bội. Mà chính tôi – vì khao khát thứ khoái cảm Cuckold tột cùng – đã xây một cây cầu vững chắc, trải thảm đỏ để dâng hiến thể xác người phụ nữ mình yêu nhất cho gã bạn thân cùng bàn nhậu.

Đêm kỷ niệm ngày cưới kết thúc trong một bầu không khí kỳ lạ. Ba chúng tôi không làm thêm "hiệp" nào nữa. Chỉ nằm đó, trần trụi, nghe nhau kể chuyện quá khứ, chia sẻ những góc khuất trong tâm hồn. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không chỉ chia sẻ thể xác của vợ, mà đang chia sẻ cả quá khứ, linh hồn và những bí mật sâu thẳm nhất của cô ấy cho một người đàn ông khác.

Một gia đình ba người. Bệnh hoạn, méo mó, nhưng lại gắn kết với nhau bằng một thứ tình cảm dơ bẩn mà không ngôn từ nào diễn tả trọn vẹn được.
 

Chương 28: Kẻ thao túng ở phòng Vật tư


(Góc nhìn của Ngọc)

Người ta thường nói, khi một người đàn bà nhận ra quyền lực thực sự của mình nằm ở đâu, cô ta sẽ trở nên nguy hiểm.

Kể từ ngày tôi chính thức biến Tuấn thành một kẻ phục tùng, ngoan ngoãn dâng hiến vợ cho gã bạn thân Khôi, tôi thấy mình như được tái sinh. Sự tự tin từ những đêm hoan lạc hoang dại, từ việc nắm thóp được tâm lý của hai gã đàn ông ở nhà, đã lan tỏa rực rỡ sang cả con người tôi vào ban ngày.

Tôi không chỉ là một con búp bê trên giường. Tôi là Ngọc – một chuyên viên cốt cán của phòng Kế hoạch - Vật tư.

Công việc của tôi không hề nhàn hạ. Hàng ngày, tôi phải ôm một núi sổ sách về hàng hóa mua vào, kiểm soát dòng vật tư nhập kho, rồi từ đó lập kế hoạch sản xuất chi tiết xem tháng này, quý này công ty sẽ chạy mặt hàng nào. Tôi quen với những con số, những bản hợp đồng và cả những mánh khóe trên bàn đàm phán.

Và đó là lúc Javier chính thức bước vào tầm ngắm của tôi.

Javier là đối tác người Italy, đại diện cho một tập đoàn cung ứng vài loại vật tư quan trọng bậc nhất mà công ty tôi phải nhập khẩu định kỳ. Thực ra, tôi không lạ gì gã. Mấy năm trước, trong những dịp công ty tổ chức tiệc tất niên hay đi du lịch nghỉ dưỡng có mời đối tác VIP, tôi đã từng chạm mặt gã vài lần. Một gã đàn ông mang đậm nét phong trần của vùng Địa Trung Hải: vóc dáng cao lớn lấn át người châu Á, sống mũi cao vút, râu quai nón tỉa tót cẩn thận và đôi mắt nâu sâu thẳm luôn chực chờ nuốt chửng ánh nhìn của người đối diện.

Nhưng thời đó, tôi chỉ là một người vợ cam chịu, một nhân viên an phận. Việc giao dịch với Javier do một nam đồng nghiệp khác phụ trách, tôi chỉ đứng từ xa nhìn gã nâng ly rượu vang bằng vẻ ngưỡng mộ pha chút e dè.

Mọi chuyện thay đổi vào tháng trước.

Thị trường nguyên liệu biến động, Javier gửi email thông báo đòi tăng giá vật tư lên một mức khá chát. Gã đồng nghiệp phụ trách cũ toát mồ hôi hột, đàm phán tới lui mấy tuần liền mà gã Italy kia vẫn cứng như đá, viện đủ mọi lý do về chi phí vận chuyển và lạm phát.

Trong cuộc họp giao ban căng thẳng, sếp tổng đập bàn: "Phải có người đứng ra thương lượng lại! Giá này mà chốt thì biên độ lợi nhuận quý này của chúng ta nát bét. Ai đi?"

Cả phòng im phăng phắc. Tôi xoay nhẹ cây bút bi trên tay, nhớ lại ánh mắt dâm đãng của Khôi đêm qua, nhớ lại sự phục tùng tuyệt đối của Tuấn. Những gã đàn ông, dù Tây hay Ta, rốt cuộc cũng đều có chung một điểm yếu.

Tôi đứng dậy, dõng dạc nói giữa phòng họp: "Sếp cứ giao vụ này cho em. Em sẽ làm việc trực tiếp với ông Javier."

Sếp nhìn tôi, hơi ngờ vực, nhưng trong tình thế không ai dám nhận, ông đành gật đầu.

Ngày hôm sau, tôi hẹn Javier đến một nhà hàng Á Âu sang trọng ở Quận 1 để "bàn công việc". Tôi không mặc những bộ đồ công sở cứng nhắc như thường lệ. Tôi chọn một chiếc đầm bút chì màu đen ôm sát những đường cong nảy nở, kết hợp với chiếc áo lụa trắng cổ chữ V khoét sâu vừa đủ để lấp ló rãnh ngực đầy đặn. Một chút nước hoa hương nhài thoang thoảng. Đủ thanh lịch để làm việc, nhưng cũng đủ khiêu khích để làm mềm lòng bất kỳ gã đàn ông nào.

Khi Javier bước vào nhà hàng, ánh mắt gã khựng lại mất ba giây khi nhìn thấy tôi. Gã tiến đến, lịch thiệp hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi theo đúng chuẩn mực phương Tây: "Chào cô Ngọc. Lâu rồi không gặp, cô ngày càng xinh đẹp."

"Cảm ơn anh, Javier,"
Tôi mỉm cười, rút tay lại một cách duyên dáng.

Cuộc đàm phán diễn ra. Javier tỏ ra rất chuyên nghiệp, đưa ra những biểu đồ và lý lẽ sắc bén để bảo vệ mức giá mới. Nhưng tôi không dùng những con số khô khan để phản bác. Tôi dùng nghệ thuật đắc nhân tâm của một người đàn bà.

Tôi chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng hơi rướn người về phía trước, để khoảng hở nơi cổ áo làm nhiệm vụ của nó. Tôi dùng chất giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, phân tích về sự hợp tác lâu dài, về những lợi ích chéo mà công ty tôi có thể mang lại cho gã tại thị trường Việt Nam.

Khi Javier bảo vệ quan điểm đến mức hơi gắt gỏng, tôi không cãi lại. Tôi rót thêm rượu cho gã, bàn tay tôi "vô tình" chạm khẽ vào mu bàn tay đầy lông tơ nam tính của gã.

"Em hiểu những khó khăn của bên anh," Tôi hạ giọng, thì thầm bằng tiếng Anh trôi chảy, ánh mắt nhìn xoáy sâu vào đôi mắt nâu của gã. "Nhưng anh Javier này, chúng ta không chỉ làm việc cho ngày hôm nay. Nếu anh nhượng bộ em lần này, em đảm bảo... những dự án sắp tới của phòng Kế hoạch, em sẽ ưu tiên cho anh đầu tiên. Chúng ta... có thể tiến xa hơn nữa cơ mà?"

Chữ "tiến xa hơn" (go further) được tôi phát âm nhả chữ rất nhẹ, mang theo một tầng ý nghĩa lấp lửng. Javier là một gã đàn ông tinh đời, gã bắt sóng ngay lập tức. Ánh mắt gã từ trạng thái phòng thủ chuyển sang vẻ thích thú, tò mò. Gã lướt nhìn tôi từ đầu đến cuối, rồi nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

"Cô Ngọc quả là một nhà đàm phán xuất sắc," Javier nhấc ly rượu lên, cụng nhẹ vào ly của tôi. "Được rồi. Nể mặt cô, tôi sẽ giữ nguyên mức giá cũ cho lô hàng quý này. Nhưng đổi lại... cô nợ tôi một bữa tối riêng tư nhé?"

"Rất sẵn lòng,"
Tôi mỉm cười đắc thắng.

Ngày hôm sau, tôi mang bản hợp đồng với mức giá cũ tốt nhất đặt lên bàn sếp. Sếp tổng mừng ra mặt, tuyên dương tôi trước toàn công ty. Tôi trở thành "ngôi sao" của phòng Kế hoạch - Vật tư. Còn gã đồng nghiệp cũ thì nhìn tôi bằng ánh mắt vừa nể phục vừa ghen tị.

Nhưng phần thưởng lớn nhất không phải là lời khen của sếp. Đó là sự khởi đầu cho một trò chơi mới.

Từ sau cú chốt deal đó, tôi và Javier nói chuyện với nhau nhiều hơn hẳn. Không chỉ qua email công việc, gã bắt đầu nhắn tin Zalo cho tôi vào những khung giờ ngoài giờ hành chính. Những câu hỏi thăm công việc dần được thay thế bằng những lời khen ngợi về trang phục tôi mặc hôm nay, về mùi nước hoa tôi dùng.

Những gã đàn ông như Khôi mang lại cho tôi sự hoang dại của bản năng. Nhưng Javier – một gã Italy mang mác doanh nhân thành đạt, lại mang đến cho tôi cảm giác của một cuộc đi săn đầy trí tuệ và sự kịch tính ở chốn công sở.

Mỗi buổi tối về nhà, nằm gọn trong vòng tay của người chồng bù nhìn, nghe tiếng tin nhắn của gã đối tác ngoại quốc vang lên, tôi lại mỉm cười. Một con cờ mới đã chuẩn bị bước vào bàn cờ do chính tay tôi bày bố.
 
cảnh báo javhd

Truyện Sex Mới

anime sex
cliphot
X
Back
Top