lc88
mb66
ho88

Truyện Sáng Tác Vợ Tôi (NTR, Cuckold ...)

Chương 18: Chiếc ghế rìa và Vở kịch trong bóng tối

Cuối tuần đó, có một bộ phim bom tấn ra rạp. Thay vì ăn diện rồi đi biền biệt như mọi khi, Ngọc lại ném điện thoại sang cho tôi khi tôi đang ngồi xem TV:

"Chồng đặt vé xem phim đi. Suất chiếu muộn lúc 10 giờ rưỡi tối nhé."

Tôi mừng rỡ trong bụng, tưởng rằng sau những ngày tháng chạy theo nhân tình, vợ cuối cùng cũng dành cho mình một buổi tối cuối tuần hẹn hò đúng nghĩa.

"Ok vợ, để anh đặt ghế đôi Sweetbox cho hai vợ chồng mình nhé."

"Không,"
Ngọc cắt ngang, ánh mắt lạnh tanh nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. "Đặt bốn vé. Em, anh, và... anh Khôi. Em và anh Khôi sẽ ngồi ghế đôi Sweetbox. Chồng mua cho mình cái ghế Sweetbox nằm ngay sát cạnh ghế em ấy."

Sáo ngữ "như sét đánh ngang tai" lúc này không đủ để diễn tả cảm giác của tôi. Cô ấy muốn đi xem phim với nhân tình, nhưng lại bắt chồng hợp pháp làm người đặt vé, thanh toán, và ngồi chầu rìa ngay sát bên cạnh để làm bù nhìn.

Tôi định há miệng phản đối, nhưng khi nhìn vào ánh mắt thách thức, hờ hững của Ngọc, cùng với thứ dục vọng hèn mạt đang râm ran dưới đũng quần, tôi lại lẳng lặng cúi xuống bấm điện thoại. Tôi đã ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ của một người chồng cuck.

Trong rạp chiếu phim tối om, âm thanh vòm Dolby Atmos nổ vang rền từ những cảnh hành động trên màn hình khổng lồ.

Tôi ngồi ở chiếc ghế K11-K12. Ngay bên trái tôi, là chiếc ghế đôi Sweetbox K13-K14. Ngọc ngồi ở vị trí giữa, vách chung với tôi, còn Khôi ngồi sát bên trong góc khuất.

Ánh sáng nhấp nháy từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt ba người. Tôi cố gắng tập trung vào bộ phim, nhưng mọi giác quan của tôi đều bị hút về phía bên trái.

Khởi đầu, mọi thứ có vẻ bình thường. Nhưng chỉ sau mười lăm phút khi đèn rạp tắt hẳn, vở kịch thực sự mới bắt đầu.

Khôi gác hẳn một tay lên thành ghế sau lưng Ngọc, kéo cô ấy ngả trọn vào vòm ngực rộng lớn của hắn. Bàn tay còn lại của Khôi bắt đầu di chuyển. Hắn đặt lên đùi Ngọc. Chiếc váy xẻ tà của cô ấy dưới ánh sáng lờ mờ dần bị vén lên cao, vượt qua cả đầu gối, rồi đến tận giữa đùi.

Ngọc không những không phản kháng, mà còn khẽ rùng mình, chủ động tách nhẹ hai chân ra để dọn đường cho bàn tay của tình nhân.

Tiếng đạn bom trên phim nổ chát chúa, nhưng thính giác của tôi lại chỉ nhạy bén với những âm thanh rất nhỏ. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc. Tôi nghe thấy nhịp thở của Ngọc bắt đầu gấp gáp hơn.

Đột nhiên, Ngọc quay sang phía tôi. Cô ấy chìa tay phải ra, nắm lấy tay tôi đang đặt trên thành ghế.

Trái tim tôi đập lỡ một nhịp. Vợ đang muốn nắm tay tôi sao? Có phải cô ấy vẫn còn chút tình cảm với người chồng này?

Nhưng tôi đã nhầm. Một sự nhầm lẫn thảm hại.

Ngọc đan năm ngón tay vào tay tôi, siết chặt lại. Cùng lúc đó, qua ánh sáng lóe lên từ một vụ nổ trên màn hình, tôi liếc mắt sang và thấy rõ ràng: Ngọc với lấy cái áo khoác của mình che lên đùi cả hai, tay trái của Ngọc đang luồn sâu vào dưới lớp áo khoác, cần mẫn vuốt vexoa nắn con cặc căn đang đội lớp vải trồi lên của hắn. Còn bàn tay của Khôi... đã hoàn toàn lặn mất tăm dưới lớp vải mỏng manh.

Cô ấy nắm tay tôi không phải vì yêu thương. Cô ấy cần một điểm tựa để kìm nén khoái cảm, để truyền lại những cơn run rẩy khi bị Khôi móc ngoáy sâu bên trong âm đạo. Cô ấy biến bàn tay của chồng thành một thứ công cụ san sẻ sự sung sướng dâm đãng mà cô ấy đang có với kẻ khác!

"Ưm..." Ngọc khẽ rên lên một tiếng nhỏ xíu, tiếng rên bị chìm nghỉm giữa âm thanh hỗn loạn của rạp phim, nhưng lại vang dội như sấm sét trong màng nhĩ tôi. Tay cô ấy siết chặt lấy tay tôi đến mức những móng tay sắc nhọn cắm vào da thịt tôi rỉ máu.

Tôi ngồi đờ đẫn, mắt trừng trừng nhìn lên màn hình nhưng không thấy một hình ảnh nào. Khoảng cách giữa tôi và sự lăng loàn ấy chỉ là mười centimet. Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương dâm thủy đặc trưng đang từ từ phảng phất bay ra từ chiếc ghế bên cạnh.

Xoẹt...

Âm thanh của khóa kéo quần vang lên. Khôi đã không còn kiên nhẫn với việc dùng tay nữa. Hắn kéo khóa quần mình xuống.

"Che cho em," Ngọc thì thầm vào tai Khôi, rồi cô ấy buông tay tôi ra.

Ngay trước mắt tôi, ở khoảng cách có thể chạm tới, vợ tôi từ từ cúi đầu xuống đùi Khôi. Khôi lấy chiếc áo khoác jeans rộng thùng thình của hắn trùm lên đầu Ngọc để che khuất tầm nhìn từ những hàng ghế trên. Nhưng từ vị trí ghế rìa của tôi, nhìn từ hông sang, dưới lớp áo khoác ấy là cái đầu của vợ tôi đang nhấp nhô lên xuống một cách đều đặn, nhịp nhàng.

Tiếng chụt chụt, ướt át phát ra ngay sát mạn sườn tôi. Vợ tôi đang say sưa bú liếm cho nhân tình ngay trong rạp chiếu phim, cách người chồng hợp pháp của cô ấy đúng một gang tay.

Tôi há hốc miệng, không khí trong rạp chiếu phim lạnh toát nhưng mồ hôi tôi vã ra như tắm. Hai tay tôi bấu chặt vào nệm ghế. Thằng nhỏ của tôi trong quần đã cương cứng đến đau buốt, rỉ ra những giọt dịch nhờn ướt đẫm cả quần lót. Tôi muốn tát cô ấy, muốn hét lên, nhưng phần thú tính trong não lại bắt tôi phải ngồi yên tận hưởng màn trình diễn đỉnh cao của sự nhục mạ này.

Khoảng hai mươi phút sau, Khôi gồng người lên, tay bóp chặt lấy vai Ngọc dưới lớp áo khoác. Hắn rùng mình, thở hắt ra một hơi dài mãn nguyện.

Ngọc ngẩng đầu lên. Ánh sáng từ màn hình hắt vào khuôn mặt ửng đỏ, đôi môi bóng loáng vương vất chất dịch trắng đục. Cô ấy bình thản dùng mu bàn tay lau miệng, lấy chai nước suối tôi vừa mua cho tu một ngụm, rồi từ tốn nuốt trọn mọi tinh hoa của kẻ khác vào dạ dày.

Quay sang nhìn tôi, Ngọc chớp mắt, nở một nụ cười ngây thơ tàn độc, khẽ hỏi một câu khiến tôi sụp đổ hoàn toàn:

"Phim hay không chồng? Nãy giờ anh có tập trung xem không đấy?"

Đêm hôm đó, bộ phim kết thúc thế nào tôi không hề nhớ. Tôi chỉ nhớ mình lầm lũi đi theo sau hai người họ ra bãi lấy xe, mang vác áo khoác và túi xách cho vợ.
 

Chương 19: Bức tranh gia đình mới


Cuối tuần đó, Ngọc nói muốn đưa con trai đi khu du lịch sinh thái ở ngoại ô đổi gió. Tôi lấy cớ bận chạy deadline dự án không đi được. Thực chất, tôi biết mình không có chỗ trong chuyến đi này. Chiếc xe đến đón mẹ con cô ấy, dĩ nhiên, là xe của Khôi.

Họ đi ba người. Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, một người đàn bà xinh đẹp mặn mà, và một đứa trẻ lanh lợi. Nhìn từ phía sau, bóng lưng của họ hắt xuống mặt đường nhựa tạo thành một bức tranh "gia đình thứ hai" hoàn mỹ không tì vết.

Tôi ở nhà, vùi mình vào chiếc sofa mốc meo, lướt điện thoại trong vô thức, chờ đợi những "món quà" mà vợ tôi sẽ ban phát. Và Ngọc đã không làm tôi thất vọng.

Đầu giờ chiều, điện thoại tôi rung lên. Một đoạn video Ngọc gửi trực tiếp qua Zalo.

Tôi nín thở mở lên. Khung cảnh là bãi cỏ xanh mướt của khu resort. Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi.

Trong video, Khôi đang công kênh con trai tôi trên chiếc vai rộng lớn của hắn. Thằng bé cười nắc nẻ, hai tay ôm chặt lấy đầu gã đàn ông xa lạ, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui sướng mà một ông bố lùn tịt, yếu ớt như tôi hiếm khi tạo ra được.

Ngọc đang cầm điện thoại quay phim. Giọng cô ấy vang lên, lảnh lót và ngọt ngào như rót mật:

"Bảo ngoan của mẹ, chú Khôi cõng con có thích không?"

"Dạ thích ạ!"
Thằng bé reo lên.

Và rồi, câu nói tiếp theo của Ngọc như một nhát dao tẩm độc cắm phập vào màng nhĩ tôi:

"Thế con phải gọi chú Khôi là gì nào? Chú thương con như vậy, từ nay nhận làm Ba nuôi nhé. Gọi Ba Khôi đi con."

Tôi hóa đá. Màn hình điện thoại dường như mờ đi.

Thằng bé ngây thơ, không hề biết đến những dơ bẩn của thế giới người lớn, ngoan ngoãn vâng lời mẹ: "Dạ... Ba Khôi! Ba Khôi cho con bay cao nữa đi!"

Khôi cười ha hả, tung thằng bé lên không trung rồi đỡ lấy. Hắn đáp lời con trai tôi một cách tự nhiên và đầy tự hào: "Giỏi lắm, để ba Khôi cho con bay lên mây luôn!"

Danh phận của tôi đã bị tước đoạt một cách nhẹ nhàng như thế. Đứa con do chính tôi tạo ra, mang dòng máu của tôi, giờ đây lại hồn nhiên cất tiếng gọi kẻ đang đè ngửa mẹ nó hằng đêm là "Ba". Ngọc đang tập cho con trai tôi quen dần với sự hiện diện của một người cha mới, mạnh mẽ hơn, vĩ đại hơn trong mắt nó.

Nhưng đoạn video chưa dừng lại ở đó.

Sau khi Khôi thả thằng bé xuống bãi cỏ cho nó chạy đi chơi với quả bóng, hắn tiến lại gần ống kính. Ngọc vẫn giữ máy quay, nhưng ống kính đã hạ thấp xuống, chĩa thẳng vào phần đũng quần đang phồng cộm lên của Khôi đằng sau lớp quần short mỏng.

Giọng Ngọc lại cất lên, lần này không còn là giọng của một người mẹ hiền từ, mà là chất giọng nũng nịu, lẳng lơ của một cô nhân tình bé nhỏ:

"Chồng ơi... nãy giờ chơi mệt rồi, vào phòng nghỉ trưa thôi anh... Vợ khát nước quá..."

Chữ "Chồng ơi" thốt ra từ miệng vợ tôi dành cho Khôi nghe sao mà êm ái, trơn tru và đầy tình tứ. Nó đập tan mọi ảo tưởng của tôi. Cô ấy công khai thừa nhận Khôi là chồng ngay trong đoạn video gửi cho người chồng thật.

Khôi bước tới, bàn tay to lớn của hắn che khuất ống kính, kèm theo một tiếng cười trầm đục và lời thì thầm ướt át: "Khát nước à? Vào phòng chồng cho uống nước... đến ngập họng thì thôi."

Video kết thúc bằng tiếng cười lả lơi của vợ tôi.

Chiếc điện thoại rơi tự do xuống sàn nhà. Tôi ôm lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội.

Trong cùng một buổi chiều, tôi mất cả vợ lẫn con. Họ tạo thành một thế giới khép kín, hạnh phúc, tràn ngập tình yêu và nhục dục, nơi tôi hoàn toàn bị đào thải.

Nước mắt tuôn rơi ướt đẫm gáy ghế sofa, nhưng phía dưới hạ bộ, thứ phản xạ sinh lý bệnh hoạn lại trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sự sỉ nhục chí mạng này – việc bị xóa sổ hoàn toàn khỏi cuộc đời vợ con – đã đẩy cơn cuồng dâm của tôi chạm đến đỉnh điểm. Tôi gào lên, điên cuồng tuốt lấy dương vật của mình giữa căn nhà trống trải, vừa khóc rống lên trong đau đớn, vừa bắn ra những dòng tinh dịch trắng đục của một kẻ thất bại thảm hại nhất trần.
 

Chương 20: Giấc ngủ của con

Bóng tối bao trùm lấy căn nhà vắng lặng ở Sài Gòn. Tôi ngồi bất động trên sàn phòng khách, vây quanh là mấy lon bia rỗng tuếch. Đoạn video buổi chiều lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một khúc ca cầu hồn cho cuộc hôn nhân mục nát.

Đồng hồ điểm mười một giờ đêm. Ở khu resort sinh thái ấy, chắc hẳn mọi người đã chìm vào giấc ngủ.

Điện thoại tôi rung bần bật trên mặt bàn kính. Một cuộc gọi video từ Ngọc.

Tôi quờ tay chộp lấy, vuốt nút nghe với đôi tay run lẩy bẩy.

Màn hình hiện lên khung cảnh lờ mờ, chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn ngủ leo lét màu vàng cam. Ống kính điện thoại lia một vòng, dừng lại ở chiếc giường phụ nhỏ kê sát cửa sổ. Ở đó, con trai tôi đang cuộn tròn trong chăn trắng toát, ngủ say sưa, nhịp thở đều đặn và bình yên.

Rồi camera xoay ngoắt lại, chĩa thẳng lên chiếc giường King-size khổng lồ ở giữa phòng.

Trái tim tôi như ngừng đập.

Vợ tôi đang nằm sấp, úp mặt vào chiếc gối trắng tinh. Cô ấy hoàn toàn trần trụi. Ánh đèn hắt lên tấm lưng thon thả, mượt mà đang bóng nhẫy mồ hôi. Và đè lên tấm lưng ấy, không ai khác, chính là Khôi.

Hắn không mặc gì, lồng ngực vạm vỡ áp sát vào lưng vợ tôi. Hắn đang nhìn thẳng vào camera, nhếch mép cười một nụ cười đầy ngạo nghễ của kẻ chiến thắng.

"Ngủ chưa ông bạn?" Giọng Khôi thì thầm, khàn đục và đầy khiêu khích. Hắn cố tình hạ giọng để không đánh thức đứa trẻ đang ngủ cách đó vài bước chân. "Cám ơn ông nhé. Resort đẹp lắm. Giường êm. Con trai ngủ say rồi, giờ tôi với vợ ông mới bắt đầu 'trả bài' đây."

Cảm giác cay đắng dâng trào đến tận cổ họng.

"Chào chồng đi em," Khôi ra lệnh, tay hắn nắm lấy mớ tóc của Ngọc, kéo nhẹ đầu cô ấy ngẩng lên.

Ngọc chớp mắt nhìn vào màn hình. Đôi môi cô ấy đỏ mọng, hé mở. Thay vì xấu hổ, đôi mắt cô ấy lại ánh lên sự lẳng lơ, dâm đãng tột độ.

"Chồng... anh Khôi khỏe quá... cả chiều cõng con, giờ lại cõng em..." Ngọc thì thầm, giọng cô ấy run lên vì một cú thúc bất ngờ từ phía sau.

Phập.

Khôi đã cắm phập con cặc căn to lớn của hắn vào sâu bên trong âm đạo ướt át của Ngọc. Sự tĩnh lặng của căn phòng resort về đêm khiến âm thanh da thịt va đập trở nên rõ ràng và chát chúa đến rợn người.

Bạch... bạch... bạch...

Nhịp điệu bắt đầu tăng dần. Nỗi sợ hãi đánh thức đứa con trai đang ngủ say ngay cạnh đó không làm họ chùn bước, ngược lại, nó trở thành chất xúc tác kích thích mãnh liệt nhất.

Ngọc cắn chặt lấy góc gối để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng. Khung hình rung lắc dữ dội theo từng nhịp nhấp tàn nhẫn của Khôi. Hắn dập bằng tất cả sức mạnh của một gã đàn ông sung mãn, hông hắn vỗ đen đét vào bờ mông tròn trịa của vợ tôi, để lại những vệt hằn đỏ ửng.

"Suỵt... khẽ thôi vợ... con nó tỉnh bây giờ..." Khôi cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai Ngọc, vừa dập vừa nói bằng cái giọng ranh mãnh. Khái niệm "vợ" và "con" được hắn sử dụng trơn tru, dẫm đạp lên chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi.

"Ư... ưm... anh đâm sâu quá... rách mất... sướng quá Khôi ơi..." Ngọc quằn quại. Dâm thủy tuôn ra lênh láng, thấm ướt cả tấm ga trải giường đắt tiền. Sự bó khít của vợ tôi khi phải nín thở, gồng mình kìm nén tiếng rên khiến Khôi càng thêm điên cuồng.

Tôi ngồi chết trân trước màn hình điện thoại. Hình ảnh vợ mình bị một gã đàn ông khác đè ngửa ra đụ ngay trong cùng một căn phòng với đứa con đang ngủ say, bằng chính những đồng tiền mình kiếm được... Sự sỉ nhục đa tầng này đã đánh sập hoàn toàn hệ thống lý trí của tôi.

Tôi điên cuồng luồn tay vào quần, nắm lấy dương vật đang sưng tấy, đau nhức của mình. Tôi vừa thủ dâm, vừa khóc rống lên trong câm lặng.

"Nhìn cho kỹ này Tuấn," Khôi đột ngột lên tiếng, hắn nâng hông Ngọc lên cao hơn, để camera quay cận cảnh nơi giao hợp nhớp nháp của họ. "Cái lỗ này, từ nay là của tôi. Con trai ông, gọi tôi là ba. Vợ ông, rên rỉ dưới thân tôi. Ông chỉ là thằng ngoài cuộc thôi, hiểu chưa?"

Nói rồi, Khôi gầm lên. Hắn rút phắt "con cặc" ra khỏi người Ngọc. Một dòng tinh dịch đặc sệt, trắng đục bắn vọt ra, rơi trúng vào khe mông và tấm lưng đẫm mồ hôi của vợ tôi.

Ngọc rùng mình co giật, thở hổn hển. Cô ấy quay mặt lại nhìn màn hình, đôi mắt khép hờ đê mê, lưỡi liếm nhẹ quanh môi, buông một câu kết liễu sự kiêu hãnh của đàn ông trong tôi:

"Ngủ ngon nha chồng. Mai em với anh Khôi dẫn con đi bơi sớm."

Cuộc gọi tắt phụt.

Tôi gục đầu xuống hai đầu gối, tinh dịch bắn tung tóe lên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi đã hoàn thành vai trò của một khán giả VIP mua vé hạng nhất, chỉ để xem bộ phim về sự sụp đổ của chính gia đình mình. Sáng mai, khi mặt trời lên, họ sẽ lại dắt tay nhau đi dạo dưới ánh nắng, chụp những bức ảnh "gia đình thứ hai" hoàn hảo, để lại gã khờ là tôi mục nát trong căn nhà tăm tối này.
 
Truyện này bao nhiu c thế
Rốt cuộc a chồng thế nào vậy tác giả
Chuyện còn dài bro, tui cố gắng kể hết hành trình x của vc tui. Tui đang nhờ bro @vuhayho viết tiếp đó bro :D
 
Tóm lại cô vợ trả thù ck hay iu anh khôi vây
Bác chờ Chap mới nhé, giờ kể ra bác cảm thấy mất hay liền ah, thank bác nha :D
Còn nhiều tình tiết bất ngờ lắm bro
 
Sửa lần cuối:
Bác chờ Chap mới nhé, giờ kể ra bác cảm thấy mất hay liền ah, thank bác nha :D
Còn nhiều tình tiết bất ngờ lắm bro
Quan trọng là ông ck nhận thức dc việc làm sai
Cô vợ tức giận trả thù xong
2 vck thế nào nhỉ
 

Chương 21: Thước phim hạnh phúc


Chín giờ sáng. Trái ngược với không khí ngột ngạt, đầy mùi bia rượu và tinh dịch khô ở căn nhà Sài Gòn, tiếng chuông thông báo Zalo reo lên lanh lảnh.

Ngọc gửi cho tôi một tệp video dài gần mười lăm phút. Kèm theo đó là một dòng tin nhắn ngắn gọn, ngây thơ đến rợn người: "Vlog một ngày ở resort của gia đình mình nè chồng. Chồng xem cho đỡ nhớ hai mẹ con nha."

Gia đình mình?

Bàn tay tôi run rẩy bấm vào biểu tượng Play. Màn hình sáng lên, và cuộc tra tấn tâm lý tàn khốc nhất bắt đầu.

Cảnh 1: Buổi sáng của kẻ thay thế

Đoạn video mở đầu bằng ánh nắng rực rỡ chiếu qua rèm cửa. Góc máy quay từ tay Ngọc.

Khung hình đầu tiên không phải là con trai tôi, mà là tấm lưng trần vạm vỡ của Khôi. Gã đang đứng trong khu bếp nhỏ của căn villa, lúi húi chiên trứng và làm bánh mì nướng. Hắn chỉ mặc độc một chiếc quần đùi xám, cơ bắp cuồn cuộn di chuyển nhịp nhàng.

Bất chợt, con trai tôi từ trong phòng ngủ chạy ùa ra. Thằng bé không tìm mẹ, mà lao thẳng đến ôm lấy chân gã đàn ông xa lạ kia.

"Ba Khôi ơi, con đói!"

Khôi quay lại, nở một nụ cười hiền từ mà tôi chưa bao giờ thấy ở một gã "bull" (tình nhân) chuyên đi chịch dạo. Hắn tắt bếp, bế thốc thằng bé lên, thơm một cái rõ kêu vào má nó: "Đợi ba một xíu, bữa sáng siêu ngon của hai mẹ con xong ngay đây!"

Ngọc giữ máy quay, chuyển ống kính về phía khuôn mặt mộc xinh đẹp rạng rỡ của mình, thì thầm vào micro: "Chồng thấy không? Anh Khôi nấu ăn giỏi lắm, lại khéo dỗ con nữa. Chả bù cho chồng, ở nhà luộc rau cũng không xong."

Lời chê bai nhẹ tựa lông hồng nhưng sắc như dao cạo. Cô ấy đang công khai gạch bỏ giá trị làm trụ cột của tôi, thay thế bằng một phiên bản nâng cấp hoàn hảo hơn.


Cảnh 2: Hồ bơi và sự tự ti thể xác

Chuyển cảnh. Bể bơi vô cực ngoài trời.

Ngọc mặc bộ bikini hai mảnh màu đỏ rực – chính là bộ mà tôi đã mua tặng cô ấy nhân dịp kỷ niệm ngày cưới năm ngoái. Nhưng người đang ngắm nhìn và vuốt ve những đường cong ấy lại là Khôi.

Khôi đang cõng con trai tôi bơi dưới nước. Bờ vai rộng, thể lực sung mãn của hắn khiến thằng bé cười nắc nẻ vì sướng.

Máy quay của Ngọc lia sát vào mặt nước, thu lại hình ảnh Khôi trồi lên, vuốt ngược mái tóc ướt sũng. Bụng sáu múi săn chắc hằn rõ dưới lớp nước trong xanh.

"Anh ấy khỏe lắm chồng ạ," Giọng Ngọc lồng vào video, mang theo một tầng ý nghĩa dâm đãng mà chỉ tôi và cô ấy hiểu. "Chơi với con cả buổi sáng không biết mệt. Chút nữa... chắc vẫn còn sức 'chơi' với em đến chiều."

Cô ấy cố tình nhấn mạnh chữ "chơi". Tôi cắn chặt môi đến bật máu. Sự tự ti về ngoại hình lùn tịt, bụng phệ của mình bị đem ra phơi bày và chà đạp không thương tiếc trước vẻ nam tính ngùn ngụt của gã tình nhân.


Cảnh 3: Bữa tối và bàn tay dưới gầm bàn

Chiều buông. Khung cảnh chuyển sang một nhà hàng hải sản đắt đỏ.

Lúc này, điện thoại của tôi cũng vừa ting ting báo tin nhắn trừ tiền thẻ tín dụng. Hơn ba triệu bạc cho một bữa ăn.

Trên video, ba người họ ngồi quanh bàn tiệc. Thằng bé đang mải mê ăn món tôm hùm nướng bơ tỏi. Ngọc cầm điện thoại quay cảnh đồ ăn ngon lành. Nhưng đột nhiên, ống kính vô tình (hoặc cố ý) chúi xuống dưới gầm bàn vài giây.

Dưới lớp khăn trải bàn, bàn tay to lớn của Khôi đang đặt ngang đùi Ngọc. Hắn vạch mép chiếc váy lụa lên, những ngón tay thô ráp đang mơn trớn, xoa nắn vùng đùi non trắng muốt của vợ tôi, miết dần về phía vùng cấm địa.

Ngọc khẽ hít vào một hơi. Ống kính hất ngược lên. Khuôn mặt cô ấy ửng đỏ, đôi mắt ươn ướt liếc nhìn Khôi đầy tình ý, miệng vẫn cười nói với con trai như không có chuyện gì xảy ra.

Một sự lăng loàn đê tiện diễn ra ngay trước mặt đứa trẻ ngây thơ và được gửi thẳng cho người chồng.


Cảnh 4: Lời chào tạm biệt trong bóng tối

Đoạn cuối của Vlog. Khung cảnh quay lại căn phòng ngủ lờ mờ ánh đèn vàng lúc nửa đêm.

Con trai tôi đã ngủ say ở giường phụ. Điện thoại được đặt cố định trên taplo đầu giường King-size.

Ngọc và Khôi đang ngồi dựa lưng vào thành giường, đắp chung một tấm chăn mỏng ngang hông. Cả hai đều để trần nửa thân trên. Cánh tay Khôi vòng qua cổ Ngọc, bàn tay hắn thản nhiên xoa bóp bầu ngực căng tròn của vợ tôi ngay trước ống kính.

Ngọc nhìn thẳng vào camera. Không còn nét ngây thơ, ánh mắt cô ấy lúc này tăm tối, sắc lẹm và tràn ngập sự quyền lực của kẻ thao túng:

"Vlog đến đây là hết rồi chồng yêu. Cảm ơn chồng đã đồng ý cho chuyến trăng mật của tụi em nhé." Ngọc nhếch mép, đưa tay vờn quanh đầu ngực của Khôi. "Bây giờ... tụi em phải 'sản xuất' em bé đây. Anh Khôi bảo hôm nay sẽ không dùng bao, để đền bù cho bữa hải sản ngon miệng."

Khôi cười gầm gừ, hắn cúi xuống cắn mạnh vào cổ Ngọc, rồi vươn tay vỗ đét một cái vào màn hình điện thoại.

Màn hình tối đen. Video kết thúc.

Tôi ngồi thu lu giữa đống vỏ bia, lồng ngực rỗng tuếch. Từng thước phim vừa rồi như những mũi khoan xuyên thẳng vào não. Họ tước đoạt vai trò làm cha, làm chồng, rồi ngang nhiên tuyên bố sẽ "sản xuất em bé" trước mặt tôi.

Bàn tay tôi vô thức luồn vào trong quần, nhịp độ cử động nhanh và tuyệt vọng. Nước mắt lã chã rơi trên màn hình điện thoại đã tắt ngấm. Tôi nghiện sự đau đớn này. Tôi vừa khóc nấc lên vì mất gia đình, vừa rùng mình bắn ra những dòng tinh dịch rẻ mạt trong nỗi cô đơn tận cùng.
 

Chương 22: Màn kịch trên mạng xã hội


Mọi thứ đã được Ngọc lên kịch bản từ ngày đầu tiên của chuyến du lịch, một ván cờ tâm lý tàn độc mà cô ấy biết chắc tôi sẽ tự nguyện bước vào tròng.

Ngày đầu tiên đến resort, trong khi tôi đang vò võ ở nhà cày việc, điện thoại tôi hiện thông báo từ Facebook. Ngọc đăng một bức ảnh cô ấy mặc chiếc váy maxi trắng đi dạo trên biển, kèm theo một dòng trạng thái lấp lửng:

"Thấy con trai chơi một mình cũng tội. Có nên sinh thêm một cô công chúa nữa cho đủ nếp đủ tẻ không nhỉ? Mọi người cho em xin ý kiến với..."

Phía dưới bài đăng, bình luận nhảy lên liên tục. Bạn bè, đồng nghiệp, họ hàng của chúng tôi thi nhau vào tương tác. Người thì khuyên: "Thôi, đẻ một đứa nuôi cho khỏe em ơi", người lại hùa vào: "Đẻ đi, hai vợ chồng đang có điều kiện, thêm cô công chúa cho anh Tuấn cưng chiều!" Tôi đọc từng dòng bình luận mà gai ốc nổi rần rần. Họ đang chúc phúc cho "anh Tuấn", mà đâu biết "anh Tuấn" lúc này chỉ là một gã bù nhìn.

Nhưng đòn chí mạng nằm ở đoạn Story (tin ngắn 24h) mà Ngọc đăng ngay sau đó. Trong video, Ngọc chĩa máy quay về phía con trai tôi đang nghịch cát, cất giọng dịu dàng:

"Bảo ơi, con có muốn mẹ đẻ thêm em bé không?"

Thằng bé ngẩng khuôn mặt lấm lem cát lên, đôi mắt sáng rực rỡ, trả lời bằng một chất giọng ngọng nghịu nhưng vô cùng rõ ràng:

"Dạ con muốn! Con muốn có em gái, để sau này con mạnh mẽ như ba Khôi... con sẽ bảo vệ em!"

Trái tim tôi như bị ai đó thò tay vào bóp nát. Thằng bé không nói "mạnh mẽ như ba Tuấn", mà hình mẫu lý tưởng duy nhất trong đầu nó lúc này đã bị thay thế hoàn toàn bởi sức vóc vạm vỡ của Khôi.

Ngọc vẫn không có động thái gì thêm, cô ấy thả thính, gieo rắc sự tò mò cho cả thế giới ảo và đẩy quả bóng trách nhiệm về phía tôi. Cô ấy đang chờ đợi phản ứng của tôi.

Và tôi, một gã chồng nhu nhược, mắc kẹt giữa việc bảo vệ sĩ diện gia đình trên mạng xã hội và thứ khoái cảm tủi nhục bệnh hoạn đang ăn mòn tâm trí, đã đưa ngón tay run rẩy gõ xuống bàn phím một chữ duy nhất dưới bài đăng của vợ:

"Có. ❤️"

Chỉ năm phút sau, Ngọc chụp lại màn hình bình luận của tôi. Cô ấy đăng một bức ảnh mới toanh lên trang cá nhân, trong ảnh là bàn tay cô ấy đang đan chặt vào một bàn tay đàn ông to lớn (mà ai cũng đinh ninh đó là tay tôi, nhưng thực chất là tay Khôi). Dòng tiêu đề đập thẳng vào mắt mọi người:

"Chồng duyệt rồi nha! Sắp có em bé! 🍼👼"

Cả mạng xã hội như bùng nổ. Lượt yêu thích tăng chóng mặt. Mọi người ùa vào chúc mừng: "Chúc mừng hai vợ chồng", "Nhất anh Tuấn rồi nhé", "Tuấn chuẩn bị cày tiền mua bỉm sữa đi nha"...

Họ thi nhau chúc tụng tôi. Một tấn bi hài kịch hoàn hảo. Tôi mỉm cười cay đắng, khóe mắt cay xè. Đúng vậy, tôi sắp có thêm một đứa con mang họ mình, nhưng kẻ thụ tinh cho vợ tôi, kẻ gieo mầm sống ấy lại đang nằm cùng cô ấy ở một nơi cách tôi hàng trăm cây số.

Đêm cuối cùng của chuyến đi.

Khi những lời chúc mừng trên Facebook vẫn còn đang nổ thông báo liên hồi, Zalo của tôi rung lên. Khôi gửi cho tôi một tệp video nặng trịch. Tên file không phải là dãy số vô hồn như mọi khi, mà được gõ rõ ràng bằng tiếng Việt không dấu: "Tao_em_be.mp4".

Tôi nuốt khan, cắm tai nghe vào điện thoại, vặn âm lượng lên mức tối đa rồi bấm Play.

Đoạn video không quay mặt, chỉ quay từ phần ngực trở xuống. Ánh đèn phòng ngủ màu vàng vọt. Ngọc đang nằm ngửa, hai chân dang rộng hết cỡ, vắt hẳn lên hai bên vai của Khôi.

Không dạo đầu. Không vuốt ve.

Khôi đang dập. Những cú dập mang tính chất bản năng, hoang dại và nguyên thủy nhất của loài người khi duy trì nòi giống. Thứ vũ khí to lớn của hắn không hề có bất kỳ lớp màng bảo vệ nào, trần trụi và gân guốc, đang liên tục cày xới, đâm lút cán vào vách thịt ướt đẫm của vợ tôi.

"Sướng không vợ? Chồng đang 'tạo em bé' cho em đây..." Giọng Khôi khàn đặc vang lên cùng tiếng bạch... bạch chát chúa của da thịt va chạm.

"Ư... ưm... sâu quá anh ơi... đâm sâu vào tử cung em đi..." Ngọc quằn quại, ngón tay chân cô ấy bấu chặt vào ga giường.

Khôi cười gằn, cúi xuống thì thầm vào sát micro điện thoại, nhưng đôi mắt chắc chắn đang ghim chặt vào khuôn mặt đê mê của Ngọc: "Anh Tuấn đã bình luận 'Có' rồi đấy. Hàng trăm người đang chúc mừng anh Tuấn sắp có con kìa. Phải làm sao đây hả vợ?"

"Cho em... ưm... cho em xin giống của anh đi..."
Ngọc thốt ra những lời dâm đãng vô liêm sỉ nhất, chà đạp lên mọi sự tôn nghiêm của cuộc hôn nhân. "Em muốn đẻ cho anh một đứa con gái... bắn hết vào trong em đi Khôi... bắn vào trong em!"

Theo sau lời cầu xin cạn kiệt liêm sỉ đó, nhịp độ của Khôi tăng lên điên cuồng. Màn hình rung bần bật. Tiếng nhóp nhép của dâm thủy trào ra lấp đầy cả hai bên tai nghe.

Và rồi, Khôi gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn. Hắn ép sát hông mình vào hông Ngọc, giam cầm cô ấy dưới thân hình đồ sộ, dí chặt con cặc căn đang co giật vào nơi sâu thẳm nhất.

"Anh cho em này... nhận lấy đi... con của chúng ta đấy!" Tôi tận mắt nhìn thấy phần bụng dưới của Ngọc giật nảy lên. Dòng tinh chất nóng hổi, đặc quánh của gã đàn ông xa lạ đang xối xả tưới tắm vào tận cùng tử cung của vợ tôi. Khôi giữ nguyên tư thế đó rất lâu, đảm bảo không một giọt tinh binh nào bị lãng phí.

Đoạn video kết thúc bằng cảnh Khôi từ từ rút ra. Vài giọt tinh dịch trắng đục trào ra mép ngoài âm đạo đỏ ửng. Ngọc dùng tay tự xoa xoa phần bụng dưới của mình, miệng nở một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc.

Tôi tháo tai nghe ra, cả người ướt đẫm mồ hôi hệt như vừa trải qua một cơn sốt rét. Dương vật của tôi đã tự bắn ra từ bao giờ, làm ố cả một mảng quần ngủ.

Ngày mai, cô ấy sẽ về. Sẽ lại ôm tôi trước mặt xóm giềng. Còn tôi, sẽ phải đóng vai một người cha đáng kính, hồi hộp chờ đợi cái thai đang lớn dần trong bụng vợ, mỉm cười nhận lời chúc mừng của cả thế giới, ôm ấp một đứa trẻ mang ADN của người đàn ông đã phá nát cuộc đời mình.
 
Quan trọng là ông ck nhận thức dc việc làm sai
Cô vợ tức giận trả thù xong
2 vck thế nào nhỉ
2vc tui vẫn hạnh phúc đến bây giờ luôn bro
 
Sửa lần cuối:
anime sex
cliphot
Back
Top