CHƯƠNG 61 BÓNG TỐI KHO HÀNG BIÊN GIỚI & KẺ HỘ VỆ THÀM LẶNG
Chiếc xe SUV gầm cao màu đen xé toạc màn mưa dày đặc của núi rừng Tây Bắc, lao đi như một con thú bị thương đang tìm đường thoát thân. Chiến cầm lái, đôi bàn tay gân guốc siết chặt vô lăng, mắt căng ra nhìn xuyên qua màn nước trắng xóa và ánh đèn pha loang loáng quét qua những vách núi dựng đứng. Ngồi ở ghế phụ, Hương im lặng, đầu tựa vào cửa kính lạnh ngắt, ánh mắt vô hồn nhìn những bóng cây ma quái vụt qua.
Sau hơn năm tiếng đồng hồ vật lộn với những cung đường đèo quanh co, chiếc xe rẽ vào một con đường đất nhỏ, lầy lội, dẫn sâu vào một thung lũng khuất nẻo ở Sơn La. Đây là "căn cứ địa" bí mật của Hương Thịnh – một kho hàng cũ nát được ngụy trang dưới vỏ bọc của một xưởng chế biến nông sản bỏ hoang, nơi cất giấu những lô vật liệu xây dựng cao cấp và cả những thùng hàng "nhạy cảm" chưa kịp tẩu tán.
Cơn mưa rừng đêm Tây Bắc trút xuống như thác đổ, gõ ầm ầm lên mái tôn cũ nát của xưởng gỗ bỏ hoang, tạo thành một bức tường âm thanh cô lập hoàn toàn không gian bên trong với thế giới bên ngoài. Không khí đặc quánh hơi nước lạnh lẽo, nồng nặc mùi gỗ mục, mùi dầu máy rỉ sét và cái mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi chốn bị lãng quên.
Chiếc SUV gầm cao của Chiến đỗ xịch ngay cửa kho, đèn pha tắt ngấm, chỉ còn lại bóng tối bao trùm.
Hương bước xuống xe, rùng mình kéo chặt chiếc áo măng tô dạ màu be dài quá gối. Bên trong, bộ váy công sở xẻ sâu – tàn dư của buổi tiệc thác loạn ở Móng Cái – vẫn còn dính dấp hơi người và những vết nhăn nhúm tố cáo những hành vi mờ ám. Đôi giày cao gót hàng hiệu của cô ngập ngừng bước lên nền xi măng loang lổ vết dầu và bùn đất.
"Bật đèn lên, Chiến. Nhanh cái tay lên " – Hương ra lệnh, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng. Cô cần kiểm tra số hàng này ngay lập tức. Đây là "lương khô", là con đường sống cuối cùng nếu vụ án của Sơn đổ bể hoàn toàn.
"Dạ, chị "
Chiến bước theo sau, tay cầm chiếc đèn pin chuyên dụng công suất lớn. Luồng sáng trắng lóa xé toạc màn đêm, quét qua những kiện hàng gỗ được xếp chồng chất cao ngất ngưởng.
Gã trai trẻ mặc một chiếc áo phông đen bó sát, ngắn tay, để lộ bắp tay cuồn cuộn gân guốc sạm nắng gió. Chiến đi nhẹ nhàng như một con báo, đôi mắt lầm lì không nhìn vào những thùng hàng vô tri, mà dán chặt vào tấm lưng của người đàn bà đi trước.
Dưới ánh đèn pin loang loáng, bóng của Hương đổ dài trên vách tường gỗ, uốn lượn đầy ma mị. Chiếc đai áo măng tô thắt chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, tôn lên đường cong thắt đáy lưng ong trứ danh. Mỗi bước đi của cô, tà áo lại lay động, để lộ thoáng qua bắp chân trắng nõn nà mang tất da chân đã bị rách vài chỗ – dấu tích của những bàn tay thô bạo lúc nãy.
Chiến nuốt nước bọt cái "ực". Trong đầu gã trai 22 tuổi, Hương không chỉ là bà chủ, là chị đại. Cô là một nữ thần, một giấc mơ ướt át mà gã chỉ dám tôn thờ trong những đêm mộng tinh. Gã biết rõ những gì cô vừa trải qua trong phòng tiệc kia. Gã biết cơ thể ngọc ngà ấy vừa bị bao nhiêu gã đàn ông giày vò. Ý nghĩ ấy vừa khiến gã đau đớn vì ghen tuông, vừa kích thích một sự ham muốn bệnh hoạn, tăm tối trong lòng gã.
"Kiện số 4... niêm phong còn nguyên không?" – Hương lẩm bẩm, tiến về phía một chồng thùng gỗ cao quá đầu người.
Cô kiễng chân lên, cố gắng với tay để kiểm tra tem dán trên nắp thùng cao nhất. Chiếc áo khoác bị kéo căng, ôm sát rạt vào bờ mông tròn lẳn, căng mẩy. Hai bầu ngực đầy đặn của cô bị ép vào thành thùng gỗ cứng ngắc, tạo nên một hình ảnh tương phản đầy nhục cảm giữa da thịt mềm mại và sự thô ráp của vật chất.
"Chị cẩn thận, sàn trơn dầu đấy.. " – Chiến cảnh báo, giọng khàn đặc, bước nhanh tới gần để soi đèn cho cô.
Nhưng lời cảnh báo muộn màng. Đế giày nhọn hoắt của Hương trượt trên một vũng dầu loang.
"Á!"
Hương chới với, cả người ngã ngửa ra sau. Theo phản xạ sinh tồn, cô quờ quạng tay vào hư không.
Trong tích tắc, một cánh tay rắn chắc như gọng kìm lao tới. Chiến đỡ trọn lấy cô.
Cả thân hình mềm mại, nóng hổi của Hương rơi gọn vào vòng tay gã trai trẻ. Lực quán tính khiến Chiến lùi lại một bước, lưng gã đập mạnh vào chồng hàng phía sau, nhưng hai tay gã vẫn siết chặt lấy eo bà chủ, giữ cô không chạm đất.
Thời gian như ngừng lại. Tiếng mưa rơi ầm ầm bên ngoài dường như bị đẩy lùi ra xa, nhường chỗ cho tiếng tim đập thình thịch của hai con người trong bóng tối.
Ánh đèn pin rơi xuống sàn, hắt ngược ánh sáng lên trần nhà, tạo ra một vùng tranh tối tranh sáng mờ ảo.
Hương nằm gọn trong lòng Chiến, hai tay cô bấu chặt vào bắp tay cứng như đá của cậu ta. Mặt cô áp sát vào lồng ngực vạm vỡ, phập phồng hơi thở nóng hổi. Mùi mồ hôi nam tính, nồng nàn, pha chút mùi thuốc lá rẻ tiền từ người Chiến xộc thẳng vào khứu giác cô, mạnh mẽ và nguyên thủy, át đi cái mùi ẩm mốc của nhà kho.
"Chị... chị có sao không?" – Chiến hỏi, giọng run run, hơi thở dồn dập phả vào tóc mai của Hương.
Cậu ta không dám buông tay. Cảm giác da thịt đàn bà mềm mại, thơm phức mùi nước hoa đắt tiền đang nép vào người mình khiến máu trong người Chiến sôi lên sùng sục. Bàn tay to lớn, chai sần của cậu đang đặt ngay eo cô, chỉ cách bầu ngực căng tròn kia một gang tay. Chỉ cần nhích lên một chút thôi... chỉ một chút thôi là cậu có thể chạm vào "vùng cấm địa" mà bao kẻ khác đã được thưởng thức.
Cái ý nghĩ ấy nhảy múa trong đầu Chiến như một con quỷ. Cậu cảm nhận rõ sức nặng của cặp mông Hương đang tì vào đùi mình, ngay sát hạ bộ đang bắt đầu cương cứng không kiểm soát. Sự va chạm này quá trần trụi, quá kích thích.
Nhưng Chiến không dám. Cậu ta gồng cứng người, bắp tay nổi đầy gân xanh, cố gắng kiềm chế con thú đang gào thét bên trong. Cậu tôn sùng Hương quá mức để dám làm điều gì thất lễ, dù cơ thể cậu đang phản bội lại lý trí.
Hương ngước lên. Trong ánh sáng lờ mờ, cô nhìn thấy đôi mắt rực lửa của Chiến. Đôi mắt của một con sói non đang đói khát nhưng bị xích lại bởi lòng trung thành. Cô cảm nhận được sự cương cứng của cậu ta đang thúc vào hông mình qua lớp vải quần bò thô ráp.
Cô không đẩy ra ngay. Một cảm giác an toàn kỳ lạ len lỏi trong lòng cô. Giữa cơn bão táp của cuộc đời, vòng tay vững chãi và sự kìm nén đầy tôn trọng này lại là thứ cô đang khao khát hơn bất cứ lời tán tỉnh hoa mỹ nào.
"Chị không sao.. " – Hương thì thầm, giọng nhẹ bẫng như hơi thở. Bàn tay cô, thay vì đẩy ra, lại vô thức vuốt nhẹ lên lồng ngực săn chắc của Chiến, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn xạ dưới lớp áo phông mỏng.
Khoảnh khắc ấy kéo dài tưởng chừng như vô tận. Sự im lặng trong kho hàng trở nên nồng nàn, đặc quánh dục vọng bị kìm nén.
Rồi Chiến, như sực tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng đỡ Hương đứng thẳng dậy. Cậu ta lùi lại một bước, cúi gằm mặt xuống, hai tay nắm chặt lại để giấu đi sự run rẩy.
"Em... em xin lỗi. Sàn trơn quá "
Hương chỉnh lại vạt áo măng tô, che đi khe ngực đang phập phồng mạnh mẽ. Cô nhìn Chiến, ánh mắt dịu lại, không còn vẻ sắc sảo thường ngày.
"Cảm ơn em, Chiến " – Cô nói, chất giọng có chút gì đó thân mật, khác lạ. "Nếu không có em, chắc chị gãy xương rồi "
Cô cúi xuống nhặt chiếc đèn pin lên, soi vào mặt Chiến. Cậu ta quay đi, tránh ánh đèn, sợ cô nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng và sự bối rối tột độ của mình.
"Kiểm tra nốt đi rồi đi. Ở đây ngột ngạt quá " – Hương ra lệnh, nhưng giọng nói đã mất đi sự đanh thép. Cô quay lưng bước ra cửa, để lại Chiến đứng chôn chân trong bóng tối, nhìn theo cái bóng lưng quyến rũ ấy với một nỗi thèm khát cháy bỏng đang thiêu đốt tâm can.
Ngoài trời, mưa vẫn xối xả, như muốn gột rửa, hoặc che giấu, những dục vọng thầm kín vừa chớm nở trong cái kho hàng ẩm thấp này.
---
Cơn mưa rừng Tây Bắc không có dấu hiệu ngớt, ngược lại, nó trút xuống đèo Pha Đin mỗi lúc một hung bạo hơn. Những hạt mưa to như ngón tay quất rào rào vào kính chắn gió, tạo thành một màn nước trắng xóa, nhòe nhoẹt, nuốt chửng mọi cảnh vật xung quanh. Chiếc SUV gầm cao lầm lũi bò trong đêm, lắc lư dữ dội mỗi khi bánh xe nghiến qua những ổ gà ngập nước hay những khúc cua tay áo gấp khúc.
Bên trong xe, không gian bị cô đặc lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tiếng động cơ rầm rì đều đều, cộng hưởng với tiếng cần gạt nước *swoosh-swoosh* vô tận tạo nên một thứ âm thanh đơn điệu đến mức gây ức chế thần kinh.
Hương ngồi ở ghế phụ, cả người trượt dài xuống nệm ghế da mềm mại. Đôi mắt cô nhắm nghiền, hai hàng lông mày thanh tú nhíu chặt lại, tạo thành một nếp nhăn hằn sâu giữa trán. Cơn đau đầu ập đến như một nhát búa bổ thẳng vào thái dương. Đó là hệ quả của rượu mạnh, của sự căng thẳng kéo dài suốt buổi tiệc thác loạn ở Móng Cái, và trên hết, là nỗi lo sợ mơ hồ về số phận của Sơn đang treo lơ lửng trên đầu.
"Chị có cần uống thuốc không?" – Chiến hỏi, giọng trầm đục, mắt vẫn dán chặt vào cung đường loang loáng nước phía trước nhưng tâm trí thì đặt trọn ở ghế bên cạnh.
"Không.. " – Hương khẽ rên lên, âm thanh yếu ớt như tiếng mèo kêu. "Thuốc không có tác dụng đâu. Đầu chị... nó sắp nổ tung rồi "
Cô cựa mình, thay đổi tư thế để tìm chút thoải mái. Chiếc áo măng tô dạ màu be đã được cô phanh cúc ra từ lúc nào vì cảm giác bí bách. Bên trong, bộ váy công sở bó sát màu đen – "chiến bào" của buổi tối hôm nay – giờ đây trở nên nhăn nhúm, xộc xệch một cách thảm hại và gợi dục.
Dưới ánh đèn vàng vọt hắt ra từ bảng điều khiển táp-lô, cơ thể Hương hiện lên trong một góc nhìn nghiêng đầy khiêu khích. Phần cổ áo xẻ sâu, vốn dĩ đã táo bạo, nay khi cô ngả người ra sau lại càng toác rộng hơn. Hai bầu ngực trắng nõn, căng tròn như hai trái đào chín mọng bị ép chặt vào nhau, phập phồng lên xuống một cách nặng nhọc theo từng nhịp thở dốc của cô. Làn da ở khe ngực lấm tấm mồ hôi, bóng lên một vẻ ướt át mời gọi.
Chiến nuốt khan. Gã liếc nhanh qua gương chiếu hậu bên phải, rồi lại liếc sang ghế phụ. Gã không dám nhìn thẳng quá lâu, sợ ánh mắt tham lam của mình sẽ bị phát hiện, nhưng sức hút từ người đàn bà bên cạnh là một thứ ma lực chết người mà gã trai 22 tuổi không thể cưỡng lại.
Từ góc nhìn của Chiến, gã thấy trọn vẹn sự rã rời đầy nhục cảm của Hương. Tà váy ngắn bị kéo ngược lên cao quá đùi do tư thế ngồi buông thả. Cặp đùi thon dài, trắng muốt của Hương phơi bày trần trụi trên nền ghế da sẫm màu. Những vết rách trên đôi tất da chân mỏng tang – dấu tích của những bàn tay thô bạo lúc nãy ở nhà kho – càng làm tăng thêm vẻ dâm đãng, hư hỏng của một người đàn bà vừa bước ra từ cuộc vui xác thịt.
Mùi hương trong xe thật sự là một cực hình đối với Chiến. Hệ thống điều hòa ấm áp đã vô tình khuếch tán mùi cơ thể Hương đi khắp không gian chật hẹp. Đó là một hỗn hợp mùi phức tạp và gây nghiện: mùi nước hoa Chanel nồng nàn, mùi rượu vang còn vương lại trên hơi thở, mùi mồ hôi chua dịu của phụ nữ, và thoang thoảng đâu đó... là cái mùi ngai ngái, tanh nồng của đàn ông lạ mà cô chưa kịp gột rửa hết.
Cái mùi ấy xộc vào mũi Chiến, kích thích bản năng giống đực của gã trỗi dậy mạnh mẽ. Gã nắm chặt vô lăng, các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi cộm lên trên bắp tay cuồn cuộn. Bên dưới lớp quần jeans, hạ bộ của gã đã cương cứng đau nhức, chật chội và bức bối.
"Nóng quá... Chiến ơi... Chị thấy ngột ngạt quá.. "
Hương bỗng nhiên rên rỉ, tay cô đưa lên cổ, giật mạnh chiếc khăn lụa mỏng vứt sang một bên. Hành động ấy khiến bộ ngực cô nảy lên bần bật. Cô thở hắt ra, miệng há hốc để lấy không khí, đầu lưỡi đỏ hồng liếm nhẹ lên đôi môi khô khốc.
Trong cơn mê man của sự kiệt quệ, Hương cảm thấy lồng ngực mình như bị đè nặng bởi một tảng đá. Cô cần được giải thoát. Cô cần một thứ gì đó mạnh mẽ, thô bạo để xé toạc cái kén u uất này. Cô hé mắt, nhìn sang Chiến.
Dưới ánh sáng lờ mờ, cô thấy khuôn mặt nghiêng của cậu. Góc cạnh, nam tính, lấm tấm mồ hôi trán. Cô thấy yết hầu của cậu chuyển động lên xuống liên tục. Cô thấy bắp tay rắn chắc của cậu gồng lên mỗi khi đánh lái.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Hương. Không phải vì sợ, mà vì thèm khát. Cô thèm cái sức trẻ ấy. Cô thèm được cái cơ thể nóng hổi kia ôm lấy, nghiền nát. Cô muốn mượn cái sức mạnh nguyên thủy của Chiến để quên đi thực tại tàn khốc.
"Chiến.. " – Giọng Hương khàn đặc, vỡ vụn, mang theo âm hưởng của sự cầu xin hơn là ra lệnh.
Chiến giật mình, liếc sang. Ánh mắt hai người chạm nhau qua khoảng không chật hẹp. Trong mắt Hương, Chiến thấy một ngọn lửa đang nhen nhóm giữa đống tro tàn mệt mỏi. Đôi mắt ấy ướt át, lờ đờ, nhưng xoáy sâu vào tâm can gã, như muốn lột trần gã ngay tại chỗ.
"Dạ... chị... chị mệt lắm hả?" – Chiến lắp bắp, giọng nói phản bội lại vẻ ngoài lầm lì của gã.
Hương không trả lời. Cô đưa bàn tay mảnh khảnh, run rẩy của mình sang, đặt lên bắp đùi săn chắc của Chiến. Hơi nóng từ tay cô truyền qua lớp vải quần bò, đốt cháy da thịt gã.
"Dừng xe lại đi em.. " – Hương thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào không khí lạnh lẽo trong xe. "Chị không chịu nổi nữa rồi. Dừng lại... ngay bây giờ "
Chiến cảm nhận được bàn tay của Hương đang siết nhẹ lấy đùi mình, rồi từ từ, rất chậm rãi, trượt dần lên trên, hướng về phía đũng quần đang căng phồng của gã.
Đầu óc Chiến nổ tung. Lý trí gã sụp đổ. Gã đánh lái gấp. Chiếc SUV loạng choạng tấp vào một bãi đất trống ven đèo, ngay sát mép vực thẳm đen ngòm, nơi chỉ có tiếng gió rít và mưa gào làm nhân chứng.
---
Chiếc xe dừng hẳn lại, tiếng động cơ tắt lịm, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho đại ngàn. Như một phép màu, cơn mưa rừng dai dẳng cũng đột ngột ngớt hạt rồi tạnh hẳn khi họ lên đến đỉnh đèo. Những đám mây đen nặng trĩu bị gió núi thổi dạt sang hai bên, để lộ ra vầng trăng khuyết bàng bạc treo lơ lửng giữa bầu trời đêm thăm thẳm. Ánh trăng lạnh lẽo, ma quái chiếu rọi xuống thung lũng mờ sương bên dưới, vẽ nên những hình thù kỳ dị của núi đá và cây cối.
Chiến không nói một lời, cậu tháo dây an toàn, mở cửa xe bước ra ngoài. Gió núi ban đêm rít gào, thổi lồng lộng, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi ngai ngái của cỏ cây, đất ẩm sau mưa.
Cậu đi vòng ra phía sau cốp xe, lôi ra một tấm bạt dày chuyên dụng – thứ vốn dùng để che chắn hàng hóa trong những chuyến đi dài. Cậu chọn một bãi cỏ phẳng phiu, khuất sau những tảng đá lớn chắn gió, rồi trải tấm bạt ra. Những động tác của Chiến nhanh nhẹn, dứt khoát và chu đáo đến lạ lùng. Cậu còn cẩn thận lấy thêm một chiếc chăn nỉ mỏng từ băng ghế sau, trải lên trên lớp bạt thô ráp để tạo thành một chiếc "giường" êm ái giữa thiên nhiên hoang dã.
Hương ngồi trong xe, nhìn theo bóng lưng rộng lớn của Chiến đang lúi húi chuẩn bị "bãi đáp". Trái tim cô đập thình thịch, vừa hồi hộp, vừa khao khát. Cô hít một hơi thật sâu, mở cửa xe bước xuống.
"Lạnh quá.. "
Hương rùng mình, hai tay ôm lấy bờ vai gầy guộc. Chiếc váy lụa mỏng manh không đủ để chống chọi với cái lạnh của vùng cao. Gió thốc vào, luồn qua lớp vải, mơn man da thịt cô, làm nổi lên những nốt gai ốc chạy dọc sống lưng.
Chiến vừa quay lại, thấy vậy liền vội vàng cởi phăng chiếc áo vest đang cầm trên tay, bước tới khoác lên vai Hương. Hơi ấm từ cơ thể cậu vẫn còn lưu lại trên lớp vải, bao bọc lấy Hương như một cái ôm vô hình.
"Chị ngồi xuống đi, kẻo trúng gió " – Chiến nói, giọng trầm ấm, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ xót xa và sùng bái.
Nhưng Hương không ngồi. Cô đứng đó, dưới ánh trăng bàng bạc, đối diện với người hộ vệ trung thành của mình. Cô ngước mắt lên, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy, sâu thẳm của Chiến. Trong khoảnh khắc ấy, không còn khoảng cách giữa bà chủ và nhân viên, không còn những toan tính lọc lừa. Chỉ còn lại một người đàn bà yếu đuối, cô đơn đang đứng trước một người đàn ông mạnh mẽ, tràn trề sức sống.
"Chị mệt quá Chiến à.. " – Hương thì thầm, giọng nói vỡ vụn trong gió. – "Đầu chị sắp nổ tung rồi. Chị sợ.. "
Chiến lúng túng, chân tay thừa thãi: "Em... em có thể làm gì giúp chị không? Hay mình tìm trạm y tế?"
Hương lắc đầu, mái tóc xõa tung bay loạn xạ. Cô bước tới một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc. Cô áp sát người mình vào cơ thể rắn chắc của Chiến, để cho hai bầu ngực đang phập phồng của mình chạm nhẹ vào vòm ngực vạm vỡ của cậu qua lớp áo phông mỏng.
"Không cần thuốc đâu em.. "
Bàn tay thon dài của Hương từ từ đưa lên, đặt lên ngực trái của Chiến, nơi trái tim cậu đang đập mạnh mẽ, dồn dập. Cô cảm nhận được nhịp đập ấy, nó truyền sang tay cô một luồng sinh khí nóng hổi.
"Chị cần... xả " – Giọng Hương trở nên ma mị, ướt át như tiếng gọi của loài yêu nữ. – "Chị cần một thứ gì đó nóng, mạnh... làm cho chị quên hết mọi thứ trong chốc lát "
---
Hương bước chân trần lên tấm bạt thô nhám. Cái lạnh của sương đêm ngấm qua gan bàn chân, chạy dọc sống lưng, khiến cô khẽ rùng mình nhưng đồng thời cũng làm bừng tỉnh mọi giác quan đang tê liệt vì rượu và mệt mỏi. Cô đứng giữa trời đất bao la, đối diện với thung lũng đen ngòm và ánh trăng bàng bạc, cảm thấy mình nhỏ bé nhưng cũng tự do đến lạ lùng.
Không một lời nói thừa thãi, Hương bắt đầu trút bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng nhưng nặng nề của mình.
Cô buông tay. Chiếc áo măng tô dạ đắt tiền trượt khỏi bờ vai gầy, rơi xuống tấm bạt tạo thành một tiếng *bộp* nhẹ. Tiếp đến là chiếc váy công sở màu đen đã nhăn nhúm. Hương luồn tay ra sau lưng, kéo phăng cái khóa kéo kim loại. Tiếng *xọet* vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng. Chiếc váy tuột xuống mắt cá chân, để lộ đôi chân dài miên man, trắng muốt, nổi bật trên nền trời đêm sẫm màu.
Hương không dừng lại. Cô cởi nốt những chiếc cúc áo sơ mi cuối cùng. Chiếc áo trắng bung ra, bay theo gió.
Chiến đứng cách đó vài bước chân, chết lặng. Gã nín thở, mắt mở to, nuốt trọn từng hình ảnh đang diễn ra trước mắt.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, cơ thể Hương hiện ra như một tuyệt tác của tạo hóa, nhưng là một tuyệt tác đầy nhục cảm và khiêu khích. Làn da cô trắng sứ, mịn màng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Hương đứng thẳng, lưng hơi ưỡn cong, phô diễn trọn vẹn đường lượn chữ S kinh điển. Vòng eo thon gọn thắt lại, làm nền cho cặp mông tròn lẳn, đầy đặn đang căng ra đầy sức sống. Nhưng điểm hút mắt nhất chính là bộ ngực. Hai bầu vú của người đàn bà đã qua sinh nở không hề chảy xệ mà căng tròn, nặng trĩu, rủ xuống một cách tự nhiên đầy đàn bà.
Do cái lạnh thấu xương của gió núi, hai đầu ngực của Hương co rút lại, cương cứng đến cực độ. Hai hạt lạc nâu sẫm nổi lên, nhọn hoắt, dựng đứng đầy kiêu hãnh trên đỉnh bầu ngực trắng ngần, rung rinh nhẹ theo từng nhịp thở dốc của cô. Phía dưới bụng phẳng lì, "tam giác mật" đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng hiện ra mờ ảo, nơi đó đang che giấu một hang động ướt át khao khát được lấp đầy.
"Đẹp... chị đẹp quá.. " - Chiến lầm bầm trong cổ họng, giọng khàn đặc như tiếng thú gầm.
Không chịu thua kém, và cũng không thể kiềm chế thêm giây phút nào nữa, Chiến lột phăng chiếc áo phông đen trên người. Những múi cơ ngực vạm vỡ, bụng sáu múi săn chắc như tạc tượng đồng hiện ra, lấm tấm mồ hôi dầu. Gã tháo thắt lưng, đạp phăng chiếc quần jeans cứng ngắc ra khỏi chân.
Cơ thể trần trụi của gã trai 22 tuổi hiện ra, hừng hực sức sống nguyên thủy. Bắp đùi to khỏe, rắn chắc. Và ở giữa hai chân, "con quái vật" của gã đã cương cứng hết cỡ từ lúc nào.
Dương vật của Chiến to lớn, dài ngoằng, gân guốc nổi lên chằng chịt như rễ cây cổ thụ bám vào thân gỗ. Nó tím tái, sưng phồng lên vì dồn máu, cái đầu nấm đỏ hỏn, to bè, ướt át dịch nhờn rỉ ra từ lỗ sáo, giật nảy lên bần bật theo từng nhịp tim đập mạnh của gã. Nó chỉ thẳng lên trời, thách thức, hung hãn, đối lập hoàn toàn với vẻ mềm mại, ướt át của Hương.
Chiến bước tới. Sự va chạm của hai luồng nhiệt độ trái ngược nhau tạo nên một cảm giác kích thích điên dại.
"Lại đây với chị.. " - Hương dang hai tay ra đón nhận.
Chiến lao vào, ôm chầm lấy Hương. Làn da nóng hổi như than hồng của gã áp chặt vào da thịt mát lạnh như băng của Hương. Sự tương phản ấy khiến Hương rên lên một tiếng thỏa mãn: "Ưm... ấm quá... Chiến ơi.. "
Gã siết chặt lấy eo cô, kéo sát cô vào người mình. Hai bầu ngực mềm mại của Hương bị ép dẹp vào lồng ngực cứng như đá của Chiến. Đầu ti cứng đơ của cô cọ xát vào da thịt trần của gã, tạo ra những luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai.
Mùi mồ hôi nồng nàn, mùi hăng hăng của đàn ông từ nách, từ cổ Chiến xộc vào mũi Hương. Cô hít hà lấy nó như một liều thuốc phiện. Cô luồn tay xuống dưới, không chút e ngại, nắm trọn lấy dương vật đang dựng đứng của Chiến.
"Trời ơi... nó to quá.. " - Hương thì thầm, bàn tay mảnh khảnh của cô không thể nắm hết chu vi của cây gậy thịt khổng lồ ấy.
Hương bắt đầu sục. Bàn tay mềm mại, mát lạnh của cô trượt dọc theo thân dương vật nóng hổi, gân guốc. Cô cảm nhận rõ từng thớ gân đang đập thình thịch dưới lớp da mỏng. Cô tuốt nhẹ từ gốc lên đến phần quy đầu to bè đang rỉ nước. Chất dịch nhờn trơn tuột giúp tay cô di chuyển dễ dàng hơn. Cô dùng ngón cái miết nhẹ vào lỗ sáo, xoa vòng quanh cái khấc nấm nhạy cảm.
Chiến gầm gừ, ngửa cổ ra sau, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Gã thở dốc: "Sướng... chị ơi... tay chị mềm quá.. "
Hương càng kích thích, "thằng nhỏ" của Chiến càng trướng to hơn, cứng hơn, giật nảy trong tay cô. Cô cúi xuống nhìn nó, ánh mắt đầy thèm khát và sở hữu. Đây là vũ khí của cô đêm nay, là thứ sẽ giúp cô xé toạc màn đêm u tối trong lòng.
"Nó cứng thế này... là vì chị sao?" - Hương hỏi, giọng lẳng lơ, tay vẫn không ngừng tuốt lộng một cách điêu luyện.
"Vì chị... tất cả là của chị.. " - Chiến hổn hển đáp, hai tay gã bấu chặt vào mông Hương, nhào nặn thớ thịt mềm mại đàn hồi ấy, để lại những vết hằn đỏ ửng trên làn da trắng tuyết.
---
Gió núi về đêm rít từng cơn qua khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá của sương muối ngấm sâu vào da thịt. Hương nằm ngửa trên tấm bạt thô nhám, cơ thể trần trụi hoàn toàn phơi bày dưới ánh trăng bàng bạc. Làn da trắng sứ của cô nổi lên những nốt gai ốc li ti, run rẩy từng chập vì cái lạnh thấu xương, nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa dục vọng đang nhen nhóm chỉ chờ được thổi bùng lên.
Chiến quỳ bên cạnh, tấm lưng trần vạm vỡ che chắn hướng gió cho người đàn bà của mình. Mồ hôi dầu rịn ra trên những thớ cơ ngực săn chắc, bóng loáng dưới ánh trăng, tỏa ra hơi nóng hừng hực của sức trai trẻ. Cậu nhìn xuống Hương, ánh mắt không giấu nổi sự xót xa pha lẫn ham muốn điên dại.
"Người chị lạnh toát rồi... Để em làm ấm cho " – Chiến thì thầm, giọng khàn đặc, trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Gã trai trẻ đưa hai bàn tay to lớn, thô kệch lên trước mặt, xoa mạnh vào nhau. Tiếng da thịt ma sát *soạt soạt* vang lên khô khốc. Chiến chà xát liên tục, nhanh và mạnh cho đến khi lòng bàn tay nóng rực lên như hai hòn than.
Rồi không chần chừ, gã áp trọn hai bàn tay ấy lên bộ ngực đang phập phồng của Hương.
"Á.. " – Hương khẽ rên lên một tiếng, lưng cong lên phản xạ trước sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột.
Hai bàn tay của Chiến như hai cái gọng kìm khổng lồ, bao trọn lấy cặp vú no tròn, trắng nõn nà của Hương. Da tay gã chai sần, thô ráp, đầy những vết xước của những ngày bốc vác hàng lậu, trái ngược hoàn toàn với làn da ngực mịn màng, mỏng manh như lụa của bà chủ.
Sự thô ráp ấy khi cọ xát vào da thịt nhạy cảm tạo nên một cảm giác kích thích gai người. Hơi nóng từ lòng bàn tay Chiến truyền sang, lan tỏa vào từng mô mỡ mềm mại bên trong bầu ngực Hương, xua tan cái lạnh giá đang bủa vây.
Chiến bắt đầu di chuyển tay. Gã không vuốt ve nhẹ nhàng kiểu tình cảm sướt mướt. Gã nhào nặn.
Những ngón tay gân guốc của gã bấu chặt vào bầu thịt mềm, bóp mạnh, nhấn sâu xuống. Gã xoay tròn lòng bàn tay, vò nát hai khối cầu trắng muốt ấy như đang nhào bột. Dưới sức lực của gã đàn ông lao động, bộ ngực của Hương biến dạng liên tục, phồng lên rồi lún xuống, tràn qua kẽ ngón tay gã.
Dưới ánh trăng, hai bầu vú của Hương bị đẩy dồn vào nhau, tạo thành một khe sâu hun hút. Làn da trắng bị chà xát mạnh bắt đầu ửng đỏ lên, một màu hồng dâm đãng lan rộng từ chân ngực lên đến tận xương quai xanh.
Đặc biệt nhất là hai đầu nhũ hoa. Do lạnh, chúng đã co rút lại, cứng ngắc như hai hạt lạc nâu sẫm. Giờ đây, dưới sự ma sát thô bạo của lòng bàn tay chai sạn, chúng càng cương cứng tợn, dựng đứng lên nhọn hoắt, thách thức. Mỗi lần lòng bàn tay nhám nhúa của Chiến lướt qua đỉnh ngực, cọ xát vào hạt mồng đốc nhạy cảm, Hương lại nảy người lên, miệng há hốc đớp lấy không khí.
"Ưm... sướng... sướng quá Chiến ơi.. " – Hương rên rỉ, tiếng rên vỡ vụn, đứt quãng. Cô nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự giày vò ngọt ngào này. "Mạnh nữa... bóp mạnh nữa đi em... Đừng thương hoa tiếc ngọc.. "
Nghe tiếng rên của chị, máu trong người Chiến càng sôi lên sùng sục. Gã gầm gừ trong cổ họng, tăng thêm lực tay.
Gã dùng ngón cái và ngón trỏ, kẹp chặt lấy đầu ti đang sưng tấy của Hương, day đi day lại, xoắn nhẹ như đang vặn nút chỉnh âm lượng.
"Chị thích thế này không? Hả?" – Chiến hỏi, vừa hỏi vừa giật nhẹ đầu ngực cô lên cao.
"Aaa... thích... chị thích lắm.. " – Hương ưỡn ngực lên cao hơn, dâng hiến đôi gò bồng đảo cho gã tùy ý hành hạ. Cô cảm nhận rõ từng vết chai trong lòng tay gã đang cào nhẹ lên da mình, đau rát nhưng lại kích thích đến điên người. Cái cảm giác được một gã trai trẻ, khỏe mạnh dùng sức mạnh cơ bắp để chiếm hữu, để chăm sóc một cách thô lỗ như thế này khiến bản năng đàn bà trong cô trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Chiến cúi thấp người xuống, hơi thở nóng hổi phả vào khe ngực Hương. Gã nhìn chăm chăm vào hai núm vú đang đỏ lựng, ướt át vì mồ hôi tay gã.
"Nó cứng quá chị ơi... cứng như đá vậy.. " – Chiến lầm bầm, tay vẫn không ngừng bóp nắn, dồn ép hai bầu vú lại gần nhau thành một khối thịt trắng ngồn ngộn trước mặt gã.
Hương mở mắt, nhìn xuống. Cô thấy khuôn mặt góc cạnh của Chiến đang vùi vào giữa ngực mình. Cô đưa tay lên, luồn vào mái tóc cắt ngắn, cứng như rễ tre của cậu, ấn mạnh đầu cậu xuống.
"Bú nó đi... Chiến... Đừng chỉ dùng tay... dùng miệng của em đi... làm cho nó ướt đi.. "
---
Chiến cúi rạp người xuống, bóng của gã bao trùm lấy nửa thân trên của Hương như một con thú đang che chở cho con mồi của mình. Gã không vồ vập ngấu nghiến ngay vào đôi gò bồng đảo đang mời gọi kia. Gã bắt đầu bằng một sự tôn sùng đầy nhục cảm.
Gã hôn lên trán Hương, nơi những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm. Đôi môi dày, nóng hổi của gã áp lên làn da mát lạnh, di chuyển chậm rãi xuống mí mắt đang nhắm nghiền, hôn lên hàng mi cong vút đang rung rinh. Gã hôn lên những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt – dấu vết của những đêm dài lo toan tính toán cho cái ghế bà trùm.
Rồi gã trượt xuống. Môi gã lướt qua sống mũi thanh tú, dừng lại ở đôi môi đỏ mọng đang hé mở chờ đợi. Nhưng gã không hôn môi. Gã lướt qua, di chuyển xuống cằm, rồi vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần, thơm phức mùi hương đàn bà quyện với mùi sương đêm. Đầu lưỡi thô ráp của gã liếm nhẹ lên dái tai nhạy cảm, cắn nhẹ một cái khiến Hương rùng mình, oằn người lên vì khoái cảm chạy dọc sống lưng.
Không chần chừ thêm nữa, Chiến di chuyển xuống "chiến địa" chính. Hai bầu ngực căng tròn, trắng nõn nà với hai đầu ti sưng tấy, đỏ lựng đang phơi bày trần trụi ngay trước mặt gã.
Chiến há miệng thật to, ngậm trọn lấy một bên bầu vú trái.
"Chụt... chụt.. "
Tiếng bú mút vang lên ướt át, rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng. Chiến mút mạnh, má hóp lại, tạo ra một lực hút chân không cực lớn. Gã như một đứa trẻ khát sữa, nhưng lại mang sức mạnh thô bạo của một người đàn ông trưởng thành. Lưỡi gã xoáy tít quanh quầng vú nâu sẫm, liên tục đánh vào đầu ti cứng ngắc như hạt đậu. Răng gã day nhẹ, nghiến nhẹ, tạo ra những cơn đau nhói xen lẫn khoái lạc tê dại.
"Á... ưm... Bú mạnh vào... cắn nó đi em.. " – Hương rên rỉ, hai tay luồn vào mái tóc ngắn cũn của Chiến, ấn đầu gã sâu hơn vào bầu ngực mình. "Đúng rồi... nghiền nát nó đi.. "
Chiến nhả bên trái ra, để lại một dấu răng đỏ chót trên làn da trắng tuyết cùng một vệt nước bọt dính nhớp nháp kéo dài. Gã chuyển sang bên phải, tiếp tục công cuộc chăm sóc đầy bạo lực ấy. Hai bầu ngực của Hương bị nhào nặn, biến dạng dưới miệng và tay gã, nảy lên bần bật theo nhịp bú mút tham lam.
Trong khi cái miệng hư hỏng của Chiến đang bận rộn rút cạn mọi căng thẳng nơi lồng ngực Hương, thì bàn tay phải to lớn, chai sần của gã bắt đầu lần mò xuống dưới. Nó trượt qua vùng bụng phẳng lì, lướt qua đám lông mu đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng, rồi dừng lại ở "khe suối" đang ướt đẫm.
Ngón tay trỏ và ngón giữa của Chiến, thô ráp và cứng như sắt, tách nhẹ hai mép môi lớn đang sưng mọng của Hương ra. Một dòng dịch nhờn trong suốt, nóng hổi ngay lập tức rỉ ra, bám vào tay gã.
"Ướt quá chị ơi... Nước chảy lênh láng rồi.. " – Chiến lầm bầm, giọng nói rung lên trên bầu ngực Hương.
Hương cong người lên, hông cô tự động nhấc cao, dâng hiến vùng kín cho bàn tay cậu em.
"Móc nó đi Chiến... Đừng chỉ sờ bên ngoài... Cho tay vào đi.. " – Hương hổn hển ra lệnh, giọng lạc đi vì ham muốn. "Móc sâu vào... nong rộng nó ra cho chị.. "
Nghe lệnh bà chủ, Chiến ấn mạnh hai ngón tay vào cửa mình chật chội.
"Phập "
Tiếng nước lép nhép vang lên khi hai ngón tay thô kệch lút cán vào bên trong hang động nóng hổi. Bên trong Hương khít rịt, những thớ thịt mềm mại co bóp liên hồi, mút chặt lấy tay Chiến như những cái miệng nhỏ đói khát.
Chiến bắt đầu ngoáy. Gã cong ngón tay lại, móc ngược lên phía trên, tìm kiếm điểm G nhạy cảm mà gã đã thuộc lòng qua bao lần phục vụ. Gã xoay cổ tay, khuấy đảo bên trong, nong rộng vách thịt ra.
"Aaaa... đúng chỗ đó rồi... sâu nữa đi em.. " – Hương hét lên, đầu ngửa ra sau, tóc xõa tung trên tấm bạt. "Mạnh tay vào... đừng nương nhẹ... chị muốn cảm thấy em.. "
Chiến tăng tốc độ. Tiếng *bạch bạch* của lòng bàn tay vỗ vào vùng mu, tiếng *lép nhép* của dịch thủy hòa lẫn tiếng mút ngực *chùn chụt* tạo thành một bản giao hưởng dâm dục đầy ám ảnh.
"Rộng chưa chị? Đủ rộng chưa?" – Chiến gầm gừ, nhét thêm ngón tay thứ ba vào. Ba ngón tay to bè cùng lúc nong toác cái lỗ nhỏ bé ra, kéo căng nó đến cực hạn.
"Ư... ư... rộng rồi... sướng quá... móc nát chị đi Chiến ơi.. " – Hương co giật, hai chân quắp chặt lấy hông Chiến, cả người cô run lên bần bật dưới sự tấn công dồn dập từ cả hai phía.
---
Chiến rút những ngón tay ướt sũng ra khỏi cơ thể đang co giật của Hương. Dịch nhờn dâm đãng kéo thành sợi dây tơ trong suốt nối liền giữa tay gã và vùng kín đỏ hỏn của cô, lấp lánh dưới ánh trăng bạc. Gã ngồi thẳng dậy, quỳ giữa hai chân Hương, đôi mắt rực lửa dán chặt vào "khe suối" đang mở rộng, phập phồng mời gọi.
Hương nằm ngửa trên tấm bạt, hai chân dang rộng hết cỡ, đầu gối co lên, phơi bày trọn vẹn sự dâm đãng của mình. Bụng dưới phẳng lì phập phồng theo nhịp thở dốc. Đám cỏ đen nhánh ướt nhẹp bết lại, để lộ hai mép môi lớn sưng mọng, đỏ lựng vì bị nong móc thô bạo lúc nãy. Bên trong, thịt non hồng hào ướt át cứ co bóp liên hồi, như một cái miệng đói khát đang chờ đợi món chính.
Chiến thở hắt ra, lồng ngực vạm vỡ ướt đẫm mồ hôi. Gã đưa tay xuống háng, nắm lấy "cây gậy thịt" đang cương cứng đến cực điểm của mình.
Dương vật của Chiến to lớn, gân guốc nổi lên chằng chịt, tím tái vì dồn máu. Cái đầu nấm đỏ chót, to bè như quả cà chua chín, lỗ sáo rỉ ra những giọt nước chất nhờn trong suốt. Nó giật nảy lên bần bật trong tay gã, chỉ thẳng vào mặt Hương đầy thách thức. Một thứ vũ khí nguyên thủy, thô kệch nhưng tràn trề sức sống mãnh liệt.
Chiến với tay về phía chiếc ví da ném chỏng chơ bên cạnh, định rút ra chiếc bao cao su. Thói quen cẩn thận của một kẻ bề tôi, một thằng em nuôi biết điều khiến gã khựng lại đôi chút giữa cơn say tình.
"Chị.. " – Giọng Chiến khàn đặc, vỡ vụn. "Chị có cần... dùng bao cho sạch sẽ không? Ở đây... không có nước rửa ngay đâu. Sợ chị... dính bẩn "
Gã ngập ngừng, tay cầm chiếc ví vẫn lơ lửng giữa không trung. Gã sợ làm bẩn "bà hoàng" của mình, sợ cái thứ tinh dịch tanh nồng của gã sẽ vấy bẩn lên cơ thể ngọc ngà kia.
Hương mở mắt. Đôi mắt lờ đờ, ngập nước vì khoái cảm. Cô nhìn Chiến, rồi nhìn xuống cái thứ gân guốc đang giật giật giữa hai chân gã. Một nụ cười lẳng lơ, hư hỏng hiện lên trên môi cô.
Cô vươn cánh tay trần trắng muốt ra, chặn cổ tay Chiến lại. Những ngón tay mảnh khảnh, sơn móng đỏ chót của cô bóp nhẹ vào cổ tay to lớn, đầy lông lá của gã.
"Không cần.. " – Hương lắc đầu, mái tóc xõa tung trên tấm chăn nỉ. Giọng cô nhẹ bẫng như gió thoảng nhưng dứt khoát như một mệnh lệnh. "Vứt nó đi. Chị không cần bao "
"Nhưng.. " – Chiến định nói gì đó.
Hương cắt ngang lời gã, ánh mắt nhìn sâu vào mắt gã, xoáy vào tâm can gã. "Chị muốn... thật nhất. Chị muốn cái hơi ấm trần trụi của em ở trong chị. Kệ mẹ nó đi... bẩn một tí cũng được. Chị thèm cái mùi của em... thèm cái vị của em.. "
Cô kéo tay Chiến xuống, đặt lên bầu ngực đang phập phồng của mình.
"Em nhìn đi... nó đang đợi em đấy. Đừng để nó chờ nữa. Vào đi em... vào trần đi... bắn hết vào trong chị đi.. "
Lời từ chối của bản năng đã chiến thắng lý trí. Hương không cần sự an toàn giả tạo lúc này. Cô cần sự lấp đầy trọn vẹn, cần sự chiếm hữu thô bạo, cần dòng tinh dịch nóng hổi của gã trai trẻ tưới đẫm vào tử cung khô khốc của mình để xua đi cái lạnh lẽo và nỗi sợ hãi đang bủa vây.
---
Chiến vứt chiếc ví da sang một bên, ánh mắt rực lên ngọn lửa hoang dại. Lời cho phép của Hương như tháo củi sổ lồng cho con thú đang gầm gừ trong gã. Gã không còn là cậu em nuôi khép nép, gã trở về nguyên bản là một gã đàn ông đực rựa đang đói khát trước miếng mồi ngon.
Gã cúi xuống, nhổ một bãi nước bọt đặc quánh vào lòng bàn tay chai sần. Tiếng *phẹt* vang lên thô thiển giữa không gian tĩnh mịch. Gã xoa đều nước bọt lên cái quy đầu đỏ hỏn, to bè như quả trứng gà, rồi bôi trơn dọc theo thân gậy thịt gân guốc đang giật nảy. Gã không dùng gel, gã dùng thứ chất lỏng nguyên thủy nhất của chính mình, hòa quyện với mùi hăng nồng của dục vọng.
Chiến quỳ giữa hai chân đang dang rộng của Hương. Gã với tay lấy chiếc gối nỉ mỏng, kê xuống dưới hông cô. Gã thuộc lòng cơ thể này. Gã biết rõ, chỉ cần nâng cao hông lên một chút, "hang động" của cô sẽ mở ra ở góc độ hoàn hảo nhất, cho phép gã đi sâu đến tận cùng ngõ ngách.
"Em vào nhé... Chị thả lỏng ra.. " – Chiến thì thầm, giọng khàn đục như tiếng sỏi nghiến vào nhau.
Gã dùng một tay giữ chặt hông Hương, tay kia cầm lấy "cậu nhỏ" ướt nhẹp, cọ xát cái đầu nấm nóng hổi vào mép lồn đang sưng mọng, rỉ nước của cô.
Từ từ, rất chậm rãi, Chiến ấn cái đầu khấc khổng lồ vào cửa mình chật chội.
"Ưư.. " – Hương rên lên, hai tay bấu chặt vào bắp đùi rắn chắc của Chiến.
Vì không có bao cao su, sự ma sát trở nên chân thật đến rợn người. Từng nếp gấp của niêm mạc âm đạo cọ sát trực tiếp vào lớp da quy đầu nhạy cảm. Hương cảm nhận rõ độ nóng hổi, độ cứng và cả những đường gân nổi cộm trên dương vật của Chiến đang nong rộng cửa mình cô ra. Nó to quá, khít quá, căng đầy đến mức cô tưởng như mình sắp bị xé toạc.
Chiến nhấn thêm một chút nữa. Cái đầu nấm vượt qua cơ vòng, chui tọt vào bên trong cái hang ướt át, ấm nóng. Gã thở hắt ra một hơi thỏa mãn. Bên trong Hương bó chặt lấy gã, mút mát, co bóp liên hồi như chào đón người quen cũ.
"Lút cán đi em... Đừng chừa lại chút nào.. " – Hương hổn hển, vòng hai chân trắng nõn qua eo Chiến, khóa chặt gã lại.
Nghe lệnh bà chủ, Chiến gồng người, thúc một cú mạnh lút cán.
"Phập!"
Tiếng da thịt va chạm khô khốc. Toàn bộ chiều dài của cây gậy thịt ngập sâu trong cơ thể Hương, chạm đến tận cổ tử cung. Hương ưỡn cong người, đầu ngửa ra sau, miệng há hốc không thốt nên lời vì cảm giác bị lấp đầy quá độ.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo của vùng cao, hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau thành một khối. Làn da trắng sứ của Hương nổi bật trên tấm bạt tối màu, đối lập với tấm lưng đồng hun, vạm vỡ đẫm mồ hôi của Chiến. Gã trai trẻ như một con gấu lớn đang chồm lên, bao trùm lấy người đàn bà nhỏ bé, yếu đuối dưới thân.
Chiến bắt đầu di chuyển. Ban đầu là những cú nhấp nhả chậm rãi để Hương thích nghi, nhưng rồi tốc độ nhanh dần lên. Gã biết Hương không phải là đóa hoa mong manh cần nâng niu trên giường. Gã biết rõ gu của chị. Chị thích bạo lực. Chị thích đau đớn. Chị thích bị giày vò.
Gã cúi xuống, hai bàn tay thô kệch chộp lấy hai bầu vú đang nảy lên bần bật của Hương.
Gã không xoa nắn nhẹ nhàng nữa. Gã bóp mạnh. Những ngón tay chai sạn bấu chặt vào bầu thịt mềm mại, vò nát chúng, kéo dãn chúng sang hai bên. Gã nhào nặn thô bạo khiến hai bầu ngực trắng nõn biến dạng liên tục trong tay gã, lọt qua kẽ tay, tràn trề sức sống.
"Đúng rồi... bóp mạnh vào... vò nát nó đi Chiến.. " – Hương rên rỉ, tiếng rên đầy dâm dật. Cô thích cái cách bàn tay thô ráp của Chiến chà xát lên làn da mỏng manh của mình, để lại những vết hằn đỏ ửng. Nó khiến cô cảm thấy mình đang bị chiếm hữu, bị sử dụng.
Chiến gầm gừ, tay gã trượt xuống hông, rồi vòng ra sau mông Hương.
"Bốp!"
Một cú vỗ mông giòn giã vang lên giữa núi rừng. Chiến vỗ mạnh vào cặp mông tròn lẳn, trắng mịn đang nảy lên theo từng cú thúc của gã. Thịt mông Hương rung lên bần bật như sóng nước.
"Chị thích thế này đúng không? Hả?" – Chiến gằn giọng, vừa dập mạnh vừa hỏi.
"Thích... a... thích lắm... đánh nữa đi em.. " – Hương khóc nấc lên vì sung sướng. Cơn đau rát ở mông lan tỏa, cộng hưởng với khoái cảm căng tức nơi hạ bộ tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng cô.
Chiến không dừng lại. Gã chồm lên, tay túm lấy nắm tóc dài xõa tung của Hương, giật ngược ra sau, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn thẳng vào gã. Cổ họng trắng ngần của Hương phơi bày ra, mời gọi. Chiến cúi xuống, cắn mạnh vào hõm cổ cô, để lại một dấu răng đỏ chót.
Gã thúc liên hồi, dồn dập như máy khâu. Tiếng *bạch bạch* chát chúa của vùng mu hai người va đập vào nhau, tiếng nước *lép nhép* của dâm thủy tuôn trào hòa lẫn với tiếng thở dốc ồ ồ của Chiến tạo thành bản giao hưởng hoang dại.
"Sâu quá... Chiến ơi... em đâm thủng chị mất.. " – Hương lắc đầu nguầy nguậy, tóc tai rũ rượi, nhưng hông cô vẫn chủ động nâng lên đón nhận từng cú đóng cọc của gã trai trẻ. Cô cảm nhận rõ cái đầu khấc to bè của Chiến đang cày xới nát bên trong mình, cọ xát vào điểm G, chạm vào những nơi sâu kín nhất mà những gã đàn ông yếu đuối khác không bao giờ tới được.
Chiến như con thú say mồi. Gã nhìn gương mặt đê mê, méo mó vì khoái lạc của Hương dưới ánh trăng. Đôi mắt lờ đờ, cái miệng rên rỉ ướt át, đôi gò bồng đảo đỏ lựng vì bị bóp nắn. Gã thấy mình như một ông vua. Gã đang cưỡi lên nữ hoàng của mình, chinh phục cô, biến cô thành con đàn bà dâm đãng chỉ biết rên la dưới thân gã.
Gã buông tóc Hương ra, luồn tay xuống dưới lưng cô, nhấc bổng phần thân dưới của cô lên cao hơn nữa, ép hai đùi cô gập sát vào ngực. Ở tư thế này, dương vật của gã đi vào sâu nhất, lút cán nhất.
---
Chiến cảm nhận rõ từng thớ thịt bên trong Hương đang co bóp, siết chặt lấy "thằng nhỏ" của mình như muốn nuốt chửng. Gã biết, bà chủ của gã, người đàn bà quyền lực ấy, đang hoàn toàn thuộc về gã trong khoảnh khắc này. Không cần mệnh lệnh, không cần chỉ dẫn, bản năng của một kẻ bề tôi trung thành mách bảo gã phải làm gì để đưa nữ hoàng lên đỉnh vinh quang.
Gã thay đổi nhịp điệu. Không còn là những cú thúc điên cuồng, loạn xạ như ban nãy. Gã ghì chặt hông Hương xuống, bắt đầu thực hiện kỹ thuật "ba nông một sâu" mà gã biết Hương mê mẩn.
Ba cái nhấp nhẹ, trêu ngươi ở ngay cửa mình sưng mọng, chà xát vào những nếp gấp nhạy cảm. Rồi đột ngột...
"Phập!"
Một cú đóng lút cán, chếch ngược lên trên, đâm thẳng vào điểm G đang ứ nước bên trong.
"Ớ... ơ.. " – Hương giật nảy người, mắt trợn ngược, ngón chân co quắp lại. Cảm giác như có một dòng điện cao thế phóng thẳng từ hạ bộ lên não bộ.
Chiến rút ra gần hết, chỉ để lại cái đầu khấc đỏ hỏn mấp mé ở cửa hang, rồi lại tàn nhẫn đóng phập vào. Tiếng nước *lép nhép*, *chùn chụt* vang lên ướt át, dâm dục, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Dịch nhờn của Hương tiết ra ồ ạt như suối, hòa lẫn với mồ hôi và nước bọt, biến vùng giao hợp thành một vũng lầy trơn tuột.
"Sướng... Chiến ơi... đúng chỗ đó rồi... ngoáy mạnh vào em.. " – Hương rên rỉ, giọng lạc đi, hai tay cào cấu vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Chiến, để lại những vệt xước dài rớm máu.
Chiến gầm gừ, mồ hôi từ trán gã nhỏ tong tong xuống bầu ngực trắng nõn của Hương. Gã cúi xuống, ngậm lấy một bên vú đang lắc lư dữ dội, cắn nhẹ vào đầu ti, trong khi hông vẫn hoạt động không biết mệt mỏi. Sự kết hợp giữa đau đớn ở ngực và khoái cảm bùng nổ ở bên dưới khiến Hương như phát điên.
Nhưng nằm ngửa là chưa đủ. Chiến muốn nhiều hơn thế. Gã muốn Hương phải gào thét, phải xả hết mọi uất ức trong lòng ra.
Gã buông ngực Hương ra, quỳ thẳng dậy. Hai tay gã nắm lấy eo Hương, xốc nách cô dậy.
"Ngồi dậy đi chị! Ôm lấy em!" – Chiến ra lệnh.
Hương lồm cồm ngồi dậy, hai chân vẫn quấn chặt lấy hông Chiến. Ở tư thế quỳ đối mặt này, trọng lực khiến dương vật của Chiến càng đi vào sâu hơn, chạm đến tận cùng tử cung của cô.
Chiến vòng tay ôm chặt lấy mông Hương, nâng bổng cô lên rồi dập mạnh xuống.
"Bạch! Bạch! Bạch!"
Tiếng da thịt va chạm chát chúa. Mỗi cú dập, toàn bộ sức nặng cơ thể Hương rơi xuống, cắm ngập vào cây gậy thịt cứng như đá của Chiến.
Hương ngửa cổ ra sau, mái tóc dài xõa tung trong gió núi lồng lộng. Gió lạnh quất vào da thịt trần trụi, nhưng bên trong cơ thể cô là một lò lửa đang thiêu đốt. Cô cảm thấy mình như đang bay, chới với giữa vực thẳm và thiên đường.
"Aaaaaa... Sướng quá... Đụ chết chị đi Chiến ơi.. "
Hương bắt đầu gào thét. Không còn là tiếng rên rỉ kìm nén trong những phòng khách sạn cách âm ngột ngạt. Cô gào lên bằng tất cả sức lực bình sinh. Cô hét vào mặt thung lũng đen ngòm, hét vào cái định mệnh trớ trêu đang bủa vây lấy mình.
"Mạnh nữa vào! Giết chị đi! Đừng dừng lại!"
Tiếng hét của cô vọng vào vách đá, vang xa, man dại và tuyệt vọng. Cô xả hết mọi toan tính, mọi nỗi sợ hãi về án tù, về những gã đàn ông quyền lực bẩn thỉu. Lúc này, cô chỉ là một con thú cái đang giao phối, đang tìm kiếm sự giải thoát trong cơn cực khoái trần tục.
Chiến nhìn gương mặt méo mó vì khoái lạc của Hương, máu nóng dồn lên não. Gã thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gã gầm lên đáp lại, bắp tay cuồn cuộn siết chặt lấy thắt lưng ong của Hương, thúc những cú cuối cùng, nhanh như máy khâu, tàn bạo như vũ bão.
---
Cơn khoái cảm từ những cú thúc "ba nông một sâu" đang lan tỏa khắp cơ thể Hương, nhưng với Chiến, gã cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ. Gã muốn nhiều hơn thế. Gã muốn chiếm hữu toàn diện người đàn bà này, không chỉ là cái xác thịt đang nằm ngửa thụ động kia, mà là cả cái linh hồn đang bị đè nén bởi hàng tấn áp lực.
"Ngồi dậy đi chị! Ôm lấy em!" – Chiến gầm gừ, giọng khàn đặc mệnh lệnh.
Gã buông hai bầu ngực đang đỏ lựng của Hương ra, quỳ thẳng dậy. Hai bàn tay to lớn như gọng kìm của gã nắm chặt lấy eo Hương, xốc nách cô dậy một cách dứt khoát.
Hương lồm cồm ngồi dậy theo lực kéo của Chiến. Hai chân cô vẫn quấn chặt lấy hông gã, không rời nửa bước. Ở tư thế quỳ đối mặt này, trọng lực trái đất khiến dương vật khổng lồ của Chiến trượt sâu hơn, lút cán đến tận cùng ngõ ngách, chạm vào cổ tử cung của Hương một cách trực diện nhất.
"Ư... hự.. " – Hương thót bụng lại, cảm giác bị xuyên thấu từ dưới lên khiến cô choáng váng.
Giữa bãi cỏ hoang vu, dưới ánh trăng lạnh lẽo của đèo Pha Đin, hai cơ thể trần trụi quỳ đối diện nhau tạo thành một khối điêu khắc của dục vọng. Chiến – một khối cơ bắp cuồn cuộn, sạm đen, vững chãi như đá núi. Hương – một đường cong mềm mại, trắng toát, ướt át như dòng suối.
Chiến vòng tay ra sau, ôm trọn lấy cặp mông tròn lẳn, mát rượi của Hương. Những ngón tay gã bấu sâu vào thịt mông, nâng bổng cả người cô lên rồi dập mạnh xuống.
"Bạch! Bạch! Bạch!"
Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang lên, át cả tiếng gió rít. Mỗi lần Chiến nâng lên rồi thả xuống, là một lần toàn bộ sức nặng của Hương rơi tự do, cắm phập vào "cây cọc" cứng ngắc bên dưới.
Hương không còn điểm tựa nào ngoài đôi vai của Chiến. Cô quàng tay qua cổ gã, móng tay cào cấu vào tấm lưng trần ướt đẫm mồ hôi.
Hai bầu ngực của cô, vốn đã sưng tấy vì bị nhào nặn lúc nãy, giờ đây nảy lên bần bật theo nhịp dập. Chúng cọ xát vào lồng ngực đầy lông tơ và mồ hôi của Chiến, tạo ra sự kích thích kép. Đầu ti dựng đứng của cô cọ vào da thịt nóng hổi của gã, truyền đi những luồng điện tê dại.
Ở bên dưới, nơi hai cơ thể dính liền, dịch nhờn tiết ra ồ ạt như suối lũ. Vì không có bao cao su, sự ma sát giữa niêm mạc âm đạo và da dương vật trở nên trơn tuột nhưng cũng đầy ma sát.
Mỗi cú dập xuống, Hương cảm thấy như mình bị nong toác ra. Dương vật gân guốc của Chiến cày xới, khuấy đảo bên trong, chạm vào những điểm sâu nhất mà cô chưa từng biết tới.
"Sướng... Chiến ơi... sâu quá... thủng mất.. " – Hương rên rỉ, đầu ngửa ra sau, mái tóc dài đen nhánh xõa tung, bay phần phật trong gió núi.
Gió lạnh quất vào mặt, vào ngực, vào da thịt trần trụi, nhưng bên trong cơ thể Hương là một lò lửa đang bùng cháy dữ dội. Cô cảm thấy mình đang bay. Không phải bay lên thiên đường, mà là bay giữa vực thẳm của sự trụy lạc và tự do.
Chiến nhìn gương mặt đê mê, méo mó vì khoái lạc của chị. Đôi mắt nhắm nghiền, miệng há hốc đớp khí, cần cổ trắng ngần căng lên. Gã thấy một sự kìm nén đang chực chờ bùng nổ.
"Hét lên đi chị! Đừng giữ trong lòng nữa!" – Chiến gào lên, thúc một cú mạnh như trời giáng. "Xả hết ra đi! Ở đây không ai nghe thấy đâu! Hét lên!"
Lời kích động của Chiến như một nhát dao cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng.
Hương mở bừng mắt. Cô nhìn lên bầu trời đen kịt, nhìn vào khoảng không vô định. Bao nhiêu toan tính, bao nhiêu nỗi sợ hãi, bao nhiêu sự nhục nhã khi phải luồn cúi trước những gã đàn ông quyền lực... tất cả dồn lại thành một cục tức nghẹn ứ ở cổ họng.
Và rồi, cô gào lên.
"AAAAAAA.....!!!"
Tiếng hét xé toạc màn đêm tĩnh mịch của đại ngàn. Không phải là tiếng rên rỉ gợi tình. Đó là tiếng thét của một con thú bị thương, của một người đàn bà bị dồn vào chân tường đang tìm cách giải thoát.
"Đụ chết chị đi Chiến ơi! Giết chị đi! Mạnh nữa vào!"
Hương điên cuồng lắc hông, chủ động dập mạnh xuống dương vật của Chiến. Cô muốn nỗi đau thể xác này lấn át nỗi đau tinh thần. Cô muốn sự lấp đầy thô bạo này khỏa lấp đi sự trống rỗng trong tâm hồn.
"Mạnh nữa! Đừng dừng lại! Phá nát chị đi!"
Tiếng hét của cô vọng vào vách đá, dội lại, nghe thê lương và man dại. Giữa thiên nhiên hoang sơ, cô không còn là Bà trùm Hương Thịnh, không còn là vợ của Trung, không còn là người phụ nữ 1 con. Cô chỉ là một con cái đang giao phối, đang dùng tình dục để rửa trôi đi những lo lắng.