lc88
mb66
ho88

Truyện Sex Ngắn Những kỷ niệm thật sự trong đời

Quá tuyệt vời,nhưng có vẻ nhiều sóng gió đây
 
Thời gian thấm thoắt cũng 2 năm, chúng tôi yêu nhau cuồng say. Cũng có vài đợt hờn ghen giận dỗi nọ kia. Nhưng chỉ được một hai hôm là cả hai lại nhao đến bên nhau không thể thiếu.

Do em nghi ngờ vì linh cảm nên tôi cũng bảo với Liên tốt nhất hai chị em mình cắt đứt chuyện kia. Trở lại như lúc trước để mọi thứ hài hoà. Chị còn chồng con, tôi còn B. Tại cũng vài lần B và Liên gặp nhau vì công việc nhà tôi.

Liên hoàn toàn đồng ý, ko kèm điều kiện một đêm cuối đầy nhục dục và say mê. Thậm trí Liên cho cả tôi địt đít. Đúng là cảm giác địt đít nó sướng vô cùng. Nó khít khao như quấn chỉ vào buồi ấy các ông ạ. Chặt chẽ hơn cả lồn C, B lúc mới. Nhưng đó cũng là đêm cuối thật, sau đó tôi và Liên trở lại bình thường, chỉ có điều Liên ko xưng chị mà chỉ xưng tên và cũng gọi tên tôi thôi. Tôi cũng lúc em lúc tên.

Hai năm yêu nhau, lúc này B đã đi làm cho một ngân hàng nhà nước. Mọi người làng nước rồi bạn bè hai đứa đều biết chúng tôi yêu nhau và vô cùng hạnh phúc. Giờ đôi tôi với đôi thằng mứt H lại hay đi cùng với nhau. Bốn đứa ngồi ăn ốc nóng cũng chập đầu đông se lạnh. Thằng mứt H thở ra

  • Ông bà cưới đi thôi, chơi ít thôi.
  • Chơi gì thằng này? Ý mày bảo chơi gì? Tôi vặn lại
  • Thì đi chơi ấy, mà ngồi xe máy không biết đau lưng à!
  • Có, nhưng mà đau vì cái khác, năm nay cầy cuốc nhiều, gẫy lưng ra rồi này. Tôi nói rồi ưỡn người đấm đấm vào lưng như ông già ấy.
  • Linh tinh,… em đập vai tôi phát
  • Sức trâu như mày cũng biết khổ thì thân ông còn như nào? Thằng H cũng làm điệu bộ giống tôi, rồi nhìn lại con E. Nhưng bị lườm cho cháy máy
E là đứa ít nói kinh khủng, bình thường đi 4 người chỉ 3 đứa tôi nói là chính, nó chỉ cười cười hiền hiền trước sự trêu ghẹo của chúng tôi. Ít khi cáu giận cũng ít khi quá lố.

  • thế đôi ấy cũng cưới đi, cưới trước cho bọn này theo. B nói rồi luồn tay khoác tay tôi
  • Bọn tớ cũng đang tính…
  • Bọn tôi sang năm, qua tết xong cưới luôn.
E và H gần như đồng thanh nói, chỉ là H cướp lời nói to hơn.

  • Á à, hoá ra có kế hoạch rồi, chúc mừng! Chúc mừng nhé! Tôi nói.
  • Hì, nhiều việc quá! Bọn này đang lo,…
  • Ôi dào! Đâu đến đó, việc gì rồi cũng xong thôi. Ông bà hạnh phúc là được rồi. B nói


Bọn HE chuẩn bị cưới nhau cũng làm chúng tôi háo hức. Tôi cũng chở B đi cùng xem nhẫn cưới và váy cưới với đôi kia. B vui lắm, chọn chọn rồi thử thử các kiểu nhẫn và váy. Nhìn em xúng xính trong váy cưới, tôi cũng nghĩ đến chuyện lập gia đình. Dù vẫn làm thuê, và còn trẻ nhưng mấy năm tôi cũng tích cóp được chút vốn. Thấy tôi tần ngần nhìn em. Em cúi người nheo mắt cười nhìn lên tôi ngúng ngẩy

  • Anh, thấy em xinh không?
  • Xinh! Em sẽ là cô dâu xinh nhất làng mình!
Nói rồi tôi kéo em định hôn cho phát, nhưng em đẩy ra bảo

  • Nào, người ta nhìn kìa. Với làm hỏng hết váy người ta bây giờ.
Tôi buông,nhưng nhìn em cười nham hiểm. Đôi HE chọn xong váy vó đồ thuê các kiểu thì về trước. Tôi lại dẫn em đi nhà nghỉ. Và lại 3 shot làm cả hai cùng sung sướng tê tái rồi mới về.



Chúng tôi yêu nhau nhưng tôi nào biết sóng ngầm vẫn âm ỉ. Bố mẹ B kì thực không muốn B cưới tôi. Bố mẹ em là những doanh nhân thành công. Cho nên không muốn con gái mình lấy một thằng lái xe như tôi. Thời gian yêu nhau là B chống đối lại bố mẹ.

Lần chia tay trước, lúc ở quán cafe ven hồ B từ chối ý muốn hai đứa quay lại là có lý do. Lúc đó bố mẹ B có một đối tác làm giám đốc ngân hàng hơn chúng tôi chục tuổi tán tỉnh B. Lúc ấy B còn chưa ra trường nên bố mẹ B thích lắm! Muốn vun vén cho mối quan hệ này, thậm trí tính mua nhà trong Sài Gòn để B chuyển vào trong đó sinh sống và làm việc.

Mọi sự chỉ thay đổi sau khi B ngồi xe tôi chở về để rồi ôm tôi, và chiếc hôn dưới mưa trước cửa nhà em. Em quyết định từ chối thẳng thừng lão kia và kháng cự bố mẹ để yêu tôi. Tất cả những chuyện này phải rất lâu sau này tôi mới biết. Lúc đó B hoàn toàn không nói với tôi. Em yêu tôi một cách cuồng si nhưng chịu đựng. Chịu đựng mọi áp lực, trách móc của bố mẹ.

Thế nhưng yêu là một chuyện, cưới thì lại là một chuyện khác. Bố mẹ B sau khi biết B đi thử nhẫn, váy cưới thì phản đối ra mặt. Nhưng B cũng không nói một lời với tôi về những chì chiết, cấm đoán của bố mẹ em. Gặp tôi lúc nào em cũng cố tỏ ra vui tươi, nhưng sâu trong ánh mắt là một nỗi buồn ẩn dấu. Tôi cũng vô tâm ko để ý lắm!

Một cái tết nữa trôi qua, tôi thì vẫn vui vẻ. Được mọi người khen nào là chững chạc, rồi ra dáng đàn ông rồi đấy, có cưới xin thì cưới thôi. Tôi cười cười vui vẻ.

Tháng hai âm lịch, trời lại bắt đầu nồm ẩm, thế nhưng đột nhiên lại có cơn gió mùa nhẹ làm không khí hơi se se lạnh và đặc biệt là nhà cửa và đất trời khô ráo hẳn. Sáng hôm trước H cưới tôi sang đón B. Tôi chạy con dream cũ của ông già chứ ko đi con sports. Vào sân bỗng tôi nghe oang oang tiếng mắng trong nhà

  • Lại chuẩn bị đi với thằng đấy hả? Tao cấm mày bao lần không đi với nó nữa rồi mà! Loại con cái gì mà không bảo được thế hả? Suốt ngày chạy theo cái thằng lái xe ấy thì đời mày không khá lên được…..
Tai tôi ù đi, trí não dần bắt kịp từng câu chữ. Bỗng em trong nhà nhìn thấy tôi, lao nhanh ra chỗ tôi, gạt nước mắt nói

  • Anh! Mình đi đi anh!
  • Nài…yyy tao không bảo được à? Con kia….
Tôi phóng xe đi để lại đàng sau tiếng mắng của mẹ em. Em gục đầu vào lưng tôi nức nở. Tôi chả biết nói gì chở em lòng vòng ra bờ sông. Chỗ hoang vắng chỉ có cỏ lau và cát.

Ngồi rìa sông, nơi những bông cỏ lau khuất sau lưng. Mặt sông mùa này êm dịu, chỉ lăn tăn những con sóng nhỏ làm bập bềnh những chiếc lá, cụm bèo. Cả hai chẳng nói gì, em vẫn thổn thức. Còn trong tâm trí tôi vẫn lảng vảng những lời nói của bố em. “ thằng lái xe” “ thằng vai u thịt bắp” “ suốt đời làm thuê” “ đời mày không khá lên được”. Tôi tự ái, sự tự ái trẻ con của thằng thanh niên vừa chập chững những năm đầu đời mưu nghiệp.

Em cũng chẳng nói gì, chỉ rấm rức nức nở. Tôi nhìn sang em hỏi

  • Bố mẹ cấm em yêu anh à?
Em không nói chỉ ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi, hai giọt sương nơi khoé mắt lại lăn nhanh xuống gò má xinh đẹp. Tôi ôm bờ vai em vào lòng càng làm bờ vai rung rung lên mạnh hơn.

  • Thôi, từ từ rồi mình thuyết phục, mình chứng minh tình yêu của mình với bố mẹ.
Em vẫn không nói nhưng đỡ nức nở hơn. Nhìn tôi tràn ngập yêu thương và hi vọng. Tôi cúi xuống hôn lên khoé mắt, liếm giọt sương còn vương trên mi em. Sau đó đặt một nụ hôn lên môi em. Em đáp trả nhiệt tình.

Ngắt nụ hôn tôi đứng dậy lia một mảnh trai vỡ lên mặt sông rồi nói.

  • Anh sẽ cố gắng, anh sẽ đi làm để sau này em không phải khổ.
  • Anh! Chỉ cần được ở bên anh, em chả thấy khổ chút nào. Em đứng sau ôm ngang lưng tôi nói.
  • Uh, thế anh sẽ bên em suốt đời.
  • Và không được léng phéng cô nào nữa.
  • Yes sir, madam! Tôi nhái giọng phim hồng kong. Em cười toét trở lại
Hai đứa ôm nhau lúc rồi quay về đám cưới bọn HE. Cả hai ngày đám cưới hai đứa tíu tít ở đám cưới đôi bạn thân. Lúc chạy chỗ này, lúc chạy chỗ bên kia. Chỉ là ngày hôm sau em bảo tôi không phải đến đón nữa. Em tự đi xe máy đến.



Đám cưới bọn HE xong, em làm giả giấy khám sức khoẻ báo ốm. Xin phép cơ quan nghỉ rồi cùng đi trốn với tôi lên núi. Chúng lại lại đèo nhau trên những con đường xa vắng của miền núi. Ở dưới quê đang mùa nồm ẩm, nhưng ở trên này ban ngày đã nắng nóng, chỉ có đêm mới lạnh.

Chúng tôi thuê bộ lều trại rồi cắm trại ở một khu đất vắng, bên cạnh là dòng suối nhỏ. Mùa này chỉ còn vài lạch nước nhỏ len qua những hòn đá, rích rách chảy. Dựng lều xong hai đứa nấu hai bát mỳ tôm trứng xì xụp chén xong thì trời cũng tối sẫm. Ngày đầu tháng nên trời tối đen như mực, chỉ có ánh sáng hắt ra từ cái đèn pin camping mà tôi mang theo. Tôi lấy tấm thảm chống lạnh trải ra bên cạnh lều ngồi, rồi châm điều thuốc hút. Em xếp đống bát đũa giấy vừa ăn xong gọn lại rồi đến bên tôi ngồi

  • Trời tối quá anh nhỉ?
  • Em có lạnh không?
  • Không, em mặc quần áo giữ nhiệt rồi. Mà ngồi đây có sương không anh?
  • Không sao, anh hút điếu thuốc rồi vào lều thôi. Tôi nói rồi choàng một tay ôm em ngả vào người.
Em ngà đầu vào vai tôi không nói gì. Nhưng tôi biết em đang suy nghĩ rất nhiều. Bố mẹ cấm đoán thế mà vẫn dám bỏ việc đi chơi với tôi. Hẳn em phải quyết tâm lắm.

  • Em không về, bố mẹ lo thì làm sao?
  • Em nhắn tin cho mẹ rồi. Bảo đi phượt với tụi bạn.
  • Thế mẹ bảo sao?
  • Mẹ gọi suốt từ trưa giờ, nhưng em không nghe. Em chỉ bảo mẹ cứ yên tâm.
  • Thế em cứ gọi lại cho mẹ yên tâm.
  • Thôi, gọi giờ mẹ mắng chết, với lại bắt phải về ngay.
Tôi không nói gì nữa, tôi biết em đang phải gồng người chống đối lại bố mẹ, chỉ vì tôi, chỉ vì mối quan hệ của bọn tôi.

  • Sao lên rồi, ôi nhiều sao thế! Vẫn trên vai tôi, em ngước mắt nhìn bầu trời với chi chít hàng tỷ tỷ ngôi sao như một tấm lưới trên bầu trời.
  • Uh, hôm nay trời trong như này chắc không có sương đâu.
  • Đố anh chọn được ngôi sao nào gần ngôi sao em chọn nhất!
  • Ơ, anh biết em chọn ngôi sao nào đâu mà chọn.
  • Thế mới phải đoán,anh chọn đi.
  • Anh chịu,….à thế ngôi sao sáng nhất ở góc 4h kìa. Tôi định từ chối nhưng nhìn vẻ mặt phụng phịu của em đành chọn đại một ngôi sao sáng nhất!
  • Hả? Sao lại chọn xa thế? Thế này phải hàng tỷ năm ánh sáng mới đến gần nhau được. Em nói rồi giang rộng hai tay đo khoảng cách hai ngôi sao trên bầu trời.
  • Thì tỷ năm ánh sáng nhưng muốn vẫn đến gần được. Em chờ đấy! Tỷ năm sau anh đến đón! Tôi cười trêu em.
  • Hihi,… hừ… được! Có tính kiên nhẫn. Em chu môi rồi nở nụ cười thoả mãn. Tôi đặt lên môi em nụ hôn.
Dứt nụ hôn, nhưng em không cười nữa mà rúc đầu vào cổ tôi thì thầm.

  • Sao anh không chọn ngôi sao gần cho đỡ vất vả nhỉ?
  • Hơ, anh biết em chọn ngôi nào đâu mà chọn cho gần chứ! Anh tưởng em thích ngôi sao sáng mà to kia chứ!
  • Hic, phải cái gì to người ta cũng thích đâu, người ta thích ngôi sao kia vì lấp lánh nhiều màu.
  • Uh, thì anh cũng chỉ thích ngôi sao này thôi. Tôi ôm xiết vòng eo em âu yếm nói.
  • Hứ….không tin được.
  • Đây này! Thế ngôi sao to này có thích không? Tôi nói rồi bắt tay em vào thằng nhỏ đang cứng ngắc trong quần trêu.
  • Hư hư… đồ bắt nạt, đang nói chuyện ngôi sao…. Em giẫy tay nhưng không thoát khỏi tay tôi nói
  • Thì anh chả bảo em là ngôi sao của anh còn gì. Tôi ôm chặt em hơn rồi nghiêng người cùng vần em nằm xuống chiếc thảm trên nền cỏ.
Hai chúng tôi nằm nghiêng trao nhau những nụ hôn đầy đam mê và gấp gáp. Dần dần tụt hết trang phục quần áo xuống. Trên người em chỉ còn chiếc áo thun dài tay bó sát giữ nhiệt. Phần dưới bị tôi lột sạch, trần truồng khoe cặp chân và mông trắng toát. Tôi hôn và mân đôi bầu vú cho đến chiếc bụng phẳng lỳ có cái lỗ rốn nhỏ xinh xinh. Em ưỡn người đón những khoái cảm từ lưỡi tôi mang lại. Tôi xoa tay vào lồn em đã ướt nhẹp hai bên mép. Định cúi xuống hôn, liếm chiếc lồn hồng hào xinh xắn đó thì em nâng đầu tôi lên bảo

  • Đừng anh! Cho vào đi, em muốn! Chắc em ngại cả ngày nay ko tắm.
Tôi kê buồi vào lồn em rồi nhấp đều. Chúng tôi làm tình đầy mê say và sung sướng. Cả vùng đất hoang vắng chỉ có tiếng ong ong của côn trùng, dế kiến,… trên bầu trời là hàng tỷ ngôi sao chứng kiến hai cơ thể quấn quít, dính rời vào nhau thổn thức trong đam mê nhục dục.

  • A…a….sướng….sướng quá….anh ơi. Em ngồi lên bụng tôi nhún nhưng vẫn rên rỉ bởi những cú thúc buồi ngược lên từ hông tôi.
  • Em ngồi quay ngược lại nhé! Tôi xoay người em ngồi ngược lại, mông em chổng lên rồi từ từ hạ xuống đầu buồi tôi.
  • Á…úi….hờ…hờ….
Tư thế này cũng gần giống kiểu doggy, nhưng em được chủ động nhiều hơn. Chắc em cũng cảm nhận được sự chật chội, eo hẹp của lỗ lồn khi ngồi lên buồi tôi theo tư thế này. Ngồi một lúc cho quen em mới từ từ nhấc mông lên hạ xuống nhè nhẹ. Miệng không ngừng thở phì phò, rên rỉ.

Tôi nằm ngửa nhìn cặp mông trắng hếu, mịn màng vô cùng nhấp lên nhấp xuống bụng tôi mà sung sướng. Nước nhờn, nước sướng của em theo những nhịp nhấp trào xuống dọc thân buồi làm đám lông, phần bụng dưới tôi ướt nhẹp, bẹt bẹt mỗi lần mông em hạ xuống.

Em cúi người nhìn xuống buồi tôi trượt ra trượt vào lồn mình, hai tay xoa xoa thân buồi và hai hòn dái làm tôi sướng rên rỉ

  • Hừ…hư…hờ…ờ….
Tiến rên của tôi kích thích em, làm từng vệt trắng xoá trên thân buồi nhiều hơn, em dập mông xuống ngày một mạnh hơn và nhanh hơn. Cơn sướng từ từ tăng cao làm cả hai thở hổn hển, rên rỉ. Chừng một lúc tôi đẩy khẽ lưng em cho em xoài tay chống về phía trước. Tôi co chân ngồi lên. Giờ là tư thế doggy chính thức. Tôi sướng, còn cả cơ thể em chấn động, tay chống run run, cơ lồn bóp mạnh vô thức.

Tôi quỳ đàng sau, hai tay ôm hông và bụng em thúc mạnh, em rên lên ầm ầm mỗi đợt thúc, dập của tôi. Tôi kích thích dập nhanh những cái cuối cùng rồi rút buồi bắn lên mông, lên lưng em.

Lúc sau nằm ngửa, còn em nằm nghiêng tay vẫn cầm thằng nhỏ đã hơi mềm mềm nhưng ướt sũng em thì thầm

  • Hu…ướt hết lưng áo em rồi, giờ thấy lạnh lạnh.
  • Thế đi, vào trong lều nằm cho ấm.
Vào trong lều em cởi nốt chiếc áo giữ nhiệt đã ướt phần lưng vắt lên. Trần truồng hoàn toàn nằm ôm tôi trong chiếc chăn lông vũ tuy nhẹ nhưng ấm áp. Chúng tôi lại trao nhau nụ hôn rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm ánh nắng chiếu qua khe chiếc phéc mơ tuya chưa kéo hết của cửa lều chiếu vào mắt làm tôi tỉnh ngủ. Nhìn đồng hồ mới hơn 5h sáng mà đã có ánh nắng rồi. Trên này bình minh sớm thật đấy! Bên cạnh em vẫn trần truồng, trắng phốp và mịn màng, nằm co người như con tôm nghiêng về bên tôi, một tay vắt ngang bụng tôi.

Ngắm vẻ mặt xinh đẹp, nhu hiền vẫn đang chìm trong giấc ngủ mà thấy yêu người con gái này quá! Em không chỉ giỏi giang, xinh đẹp từ bé, mà tính nết cũng rất dễ chịu. Hầu như trong đám con trai bạn học, đứa nào cũng thích em. Thế mà giờ em lại nằm bên tôi, bỏ gia đình, công việc theo tôi đến nơi heo hút này. Tôi nằm im không dám cử động chỉ hơi vắt tay lên trán, thèm hơi thuốc nhưng cố nhịn tránh phá giấc ngủ của em.

Chừng một lúc lâu, tôi đang thiu thiu trở lại thì em tỉnh, em dụi dụi mắt ngồi lên nhìn ngoài cửa lều.

  • Ôi, trời sáng quá rồi, mấy giờ rồi không biết!?
Tôi cũng hé mắt nhìn em, cặp vú với đầu ti bé xíu để trần cùng làn da trắng hồng mịn màng nhìn hấp dẫn không chịu được.

  • Kệ thời gian, nằm ngủ thêm đi em!
  • Ui, nhưng muộn rồi, nhỡ có ai qua đây thì chết!
  • Nơi này làm gì có ai! Tôi nói rồi choàng tay ôm eo em rồi xoa vú em.
  • Thôi, em dậy mặc quần áo đã. Em nói rồi toan đứng dậy.
  • Từ đã, còn thằng này,…. Tôi nói rồi hất tung chăn phơi toàn bộ hạ bộ, nơi thằng em đang chổng ngược, cứng đơ và đỏ au cho em thấy.
  • Hư… đồ tham lam! Em ấn đầu ngón tay lên đầu thằng nhỏ chỉ chỉ.
  • Nào! Nằm xuống đây hẵng. Tôi kéo em nằm lại.
Em cầm thằng nhỏ cứng đơ, nóng ran và to đùng trong tay sục sục. Rồi tiếp theo lại một trận mây mưa cuồng nhiệt. Chiếc lều rung lên cùng những hơi thở, rên rỉ của chúng tôi. Những hoan lạc, sung sướng tưởng chừng chả bao giờ dứt, chả biết bao lần em quắp chặt, hôn rối rít rồi rên rỉ “ em sướng…em sướng….lồn em sướng quá!”
Quá đẳng cấp
 
Đưa nhau đi trốn, cùng những ái ân nồng say cuồng nhiệt. Làm chúng tôi càng gắn bó và đam mê nhau hơn. Nhưng đâu biết một cơn bão lớn đang chờ chúng tôi ở nhà.

Bố mẹ em đoán được em trốn đi cùng với tôi nên bức xúc và tức giận. Làm ầm lên ở nhà, sang cả nhà tôi nói với bố mẹ tôi. Đại ý bảo ngăn cấm chúng tôi gặp nhau và yêu nhau. Rồi chỉ trích tôi chỉ rủ rê con gái họ đi lang thang, bỏ công bỏ việc….v..v. Bố mẹ tôi cũng chả biết nói gì, chỉ bảo để tôi bảo cháu.

Phần em, về nhà bố mẹ cấm ngặt không cho ra ngoài. Đi làm thì bố hoặc mẹ chở đến cơ quan. Thậm trí còn thu không cho sử dụng điện thoại. Em lấy cớ còn công việc, rồi giả giận nhịn ăn bố mẹ em mới cho sử dụng điện thoại. Nhưng cấm tiệt, đi đâu cũng phải chịu sự giám sát của bố hoặc mẹ.

Phần tôi nhìn ánh mắt thương con và ái ngại của mẹ. Tôi cũng tự ái, dù gì tôi cũng là thằng chăm chỉ đi làm. Dù công việc có vẻ hơi bình dân nhưng đâu phải loại vô tích sự, phá hoại mà bố mẹ B có thể coi thường và coi thường cả bố mẹ tôi. Tôi không giận em nhưng cũng cảm thấy ấm ức. Cả tháng chỉ là những tin nhắn nhớ nhung, vuốt ve nhau bằng điện thoại. Tôi cũng kệ, phần việc mình vẫn phải đi làm, vẫn phải kiếm tiền. Có tiền thì nói gì mới nói được.

Đầu hè hội lái xe được nghỉ đông đông ở nhà, rủ nhau tụ tập quán beer hơi cỏ ven bờ sông đào chảy qua chỗ tôi. Dòng sông đào được vét sâu đã kè đá hai bên sạch sẽ. Trên vỉa hè là những dãy bàn nhựa cùng cũng chiếc ghế đẩu nhựa con con cho khách hàng ngồi.

Đội nhóm có 7-8 ông lần lượt lục đục tới. Beer giã mạnh, chúc tụng nhau rồi chém gió đủ các kiểu trên đời. Tôi chả để ý bàn sau có một đôi nam nữ ngồi tự bao giờ. Ra quán beer hơi nhưng không uống beer mà uống rượu. Đồ ăn cũng đủ các món.

Gần 9h có vài ông bị vợ gọi về sớm, ngồi lại cũng toàn ông lè nhè cả rồi. Thì uống 3-4 tiếng đồng hồ. Không say mới lạ. Tôi không phải dòng thích uống beer nên cũng uống cầm chừng.

Bỗng bàn bên cốc chén đổ loảng xoảng, người đàn ông đứng phắt dậy

  • Thôi, mọi chuyện đã kết thúc! Cô đừng như vậy nữa
  • Xin anh… mấy năm … bên nhau. Cô gái nắm cổ tay gã kia, khuôn mặt tái nhợt nói trong nước mắt
  • Cô buông ra! Về đi! Từ giờ đừng gọi cho tôi nữa. Chủ quán! Tính tiền.
Gã đàn ông dứt khoát buông tay cô gái rồi đi ra phía quầy thanh toán. Tôi nhìn một lúc qua anh đèn đường nhận ra N là bạn cùng phòng với C lúc học đại học. Con bé mà tôi bảo xinh hiền như Nhung trong phía trước bầu trời ấy. N ngửa cổ uống nốt cốc rượu rồi gục mặt xuống bàn khóc thành tiếng. Đôi bờ vai trần và gầy của chiếc áo hai dây khẽ rung lên.

Gã đàn ông sau khi thanh toán xong ra ô tô đi mất dạng, dường như chẳng để ý gì đến N đang gục đầu trên bàn.

Tôi quay lại bảo anh em cứ về đi, tôi thanh toán rồi đưa bills lên nhóm sau. Sau đó tôi quay lại đến bên N ngồi bên cạnh.

N đã không còn khóc nữa mà dường như đã lịm đi rồi. Ký ức về B hôm valentine 14/2 năm đó lại hiện lên. Con gái đúng là dại dột mà. Mọi người dần về hết tôi đập vai N mấy lần nhưng dường như N đã không còn biết gì nữa rồi.

Tôi lại dìu N ra xe rồi chở thẳng em tới nhà nghỉ. Từ lúc C đi tôi có biết bọn nó trọ ở đâu nữa đâu.

Đến nhà nghỉ thì N nôn sạch ra áo tôi và váy em. Mẹ vất vả thật chứ lỵ. Lại phải lột đồ của em ra rồi lau người lau áo tôi. Giờ N nằm như người chết trên giường, toàn thân chỉ còn mỗi cái quần si líp. Nếu không phải cánh mũi vẫn phập phù thở thì chả khác mẹ nào người chết rồi. Tôi nhìn cơ thể mảnh mai, cặp vú to hơi bẹp sang hai bên khi nằm ngửa của em mà chép miệng. Sau khi dùng khăn ấm lau mặt, miệng và người cho em rồi phủ chăn đắp lại. Tôi cũng cởi trần, giặt qua cái áo bị nôn vào người rồi vắt trong nhà tắm, lau qua người rồi ra ghế nửa nằm nửa ngồi bật điếu thuốc ngửa cổ hút.

Có thể do beer rượu nên tôi cũng chìm luôn vào giấc ngủ trên ghế lúc nào. Trên tay vẫn kẹp điếu thuốc hút dở.

Sáng hôm sau giác quan đầu tiên đánh thức tôi là tiếng đái xè xè trong nhà vệ sinh. Hé mắt thấy trời cũng đã sáng hẳn, nhưng tôi lại giả vờ nhắm mắt lại luôn khi nghe thấy tiếng chân em bước ra. Em ra chỗ ghế tôi ngồi, ghé mặt sát mặt tôi nói thì thầm

  • Này! Chàng anh hùng cứu mỹ nhân, đã tỉnh chưa hả?
Tôi lại hé mắt rồi lấy tay rụi rụi, lúc này N đã mặc lại trang phục, chiếc áo hai dây nên khi cúi xuống đôi bầu vú lấp ló trong áo lót cũng hiện ra trước mặt tôi.

  • N dậy rồi à? Hôm qua gì mà uống say thế?
  • Hôm qua T thay váy cho N à? Em không trả lời mà đáp lại tôi bằng một câu hỏi.
  • Chứ còn ai vào đây nữa? Bà nôn hết ra cả người tôi kìa.
  • Hic hic, xấu hổ quá! Cám ơn T rất nhiều nhé! Mà thế thì T đã thấy hết??!
  • Chứ gì nữa, tôi phải như trong phim chưởng mà nhắm một mắt, mở một mắt rồi lấy tay mần đâu.
  • Ui,…. N khẽ đưa tay ôm ngực.
  • Yên tâm, tôi không làm gì đâu, cùng lắm là nhìn chán rồi đi ngủ thôi.
  • Á….cái lão này….. N đứng dậy đập vai tôi đôm đốp.
Trả phòng, tôi đưa N đi ăn sáng rồi trả về chỗ trọ của em. Cũng chả có cơ hội hỏi lý do hôm qua sao lại thế! Mà chuyện người ta, quan tâm đếch gì cho nặng đầu. Tôi về vần người lên chiếc giường rồi ngủ một mạch tới tối đi chạy xe luôn.

Cả một tuần liền, B không có một cuộc gọi hay tin nhắn nào cho tôi. Lắm hôm tôi đến cơ quan em lúc 8h tối, cửa chính đã đóng nhưng nhìn qua cửa hông vẫn thấy bọn em đang làm. Mẹ bọn ngân hàng này lắm việc thế! Đêm đến nơi rồi mà ko tha cho con người ta về cơm nước, nghỉ ngơi. Tôi chửi thầm.!!

Vài hôm sau thì N cũng hẹn tôi ra quán cafe, lại cám ơn vụ tối hôm đó. Rồi kể lể chi tiết cho tôi, N yêu một gã đã có gia đình. Từ hồi còn đi học chung với C cơ. Lão kia lúc đầu kêu bỏ vợ rồi, nên săn đón, chăm sóc N lắm. Mãi thì N cũng đổ vì nghĩ hắn cũng chân thành. Với đàn ông từng qua đổ vỡ sẽ sống hiểu đời hơn, trân trọng người phụ nữ đến sau hơn. Lúc đầu thì đúng là như vậy, và N cũng chìm đắm trong tình yêu với gã mấy năm. Nhưng đợi mãi mà gã chả rõ ràng gì, hoá ra vợ cũng chưa bỏ, chỉ là đang ly thân một thời gian thôi. Gần đây N thấy dường như lão và vợ đã trở lại bình thường, hỏi chuyện thì lão gạt đi. Trong khi mối quan hệ ngày càng xấu đi. Lão chẳng còn vẻ săn đón, chiều chuộng N như xưa nữa. Mà khi nào N gọi lão mới đến, có khi say sưa mới tìm đến làm nháy rồi về thôi. N cũng vẫn làm ở tỉnh tôi, nên vẫn ở trọ. Chỉ là nhà trọ đã nâng cấp hơn tý, với chỉ ở có một mình.

Nói chuyện đến C tôi hỏi N có liên lạc đc với C không? Chứ tôi từ lúc em đi là mất liên lạc luôn. N bảo là có, hai đứa vẫn nói chuyện với nhau. Nói rồi N bấm video call gọi cho C. C bắt máy, tôi nhìn qua màn hình C đang mặc một chiếc yếm bò, đội mũ bò lệch và hai tay đang đeo găng tay ni lông dùng một lần. N nói chuyện thì C bảo đang bận làm bánh cho khách, C sang đó đã mở riêng cho mình một quán cafe + bánh ngọt.

N đưa máy bảo này, nói chuyện với chồng cũ của mày này. Tôi cầm máy cũng hỏi thăm dăm ba câu khách sáo, nhìn em cười cười mà tôi đoán em cũng như tôi. Có biết bao điều muốn nói mà chẳng nói được.

Một lúc N nói xen vào bảo chồng mày body ngon thế, nao cho mượn dùng tạm vài lần nhé! Cả hai đứa cùng cười, tôi nghĩ mẹ bọn này, cơ thể mình mà nó làm như đồ chơi ấy, thích dùng là dùng được chắc.



Qua nửa tháng nữa tôi vẫn chưa được gặp B. Tôi gọi hay nhắn tin gì B cũng chỉ trả lời cho có. Chả giống một đôi yêu nhau gì. Có một hôm tôi ngồi cafe đối diện cơ quan em bên kia đường. Thay vì chiếc Honda Crv được bố hoặc mẹ em hay đón. Thì hôm nay tôi thấy mẹ em bước xuống từ một chiếc Mer sedan dài thượt, đen bóng. Một lúc sau em theo mẹ từ trong ngân hàng đi ra rồi bước lên xe. Em nhìn chiếc sports của tôi dựng cửa quán đối diện một thoáng rồi chui hẳn vào xe.

Tôi nhấp ngụm cafe đắng ngắt rồi đứng lên trả tiền. Vậy là mấy tháng trời chả được gặp em, giờ em đã có người khác đưa đón rồi. Ra xe tôi vít ga phóng như bay trên đường, về nhà tầm 11h đêm bỗng nhận được tin nhắn của B

  • Anh! Đến đầu ngõ đón em nhé!
Tôi chỉ kịp nhấn OK rồi với cái sơ mi bộ đội khoác ngoài áo phông, dắt con dream già của ông già cho đỡ ồn.

Đứng ngoài tôi thấy em rón rén trên sân rồi bước ra nhẹ nhàng khoá lại cổng. Xong xuôi mới chạy như bay ra chỗ tôi. Em mặc bộ đồ ngủ hello kitty và đi đôi dép bệt.

  • Làm sao em ra được?
    • Em phải rình mãi bao hôm nay mới biết chỗ mẹ cất khoá cổng đấy!
  • Không sợ bố mẹ biết hay sao?
  • Không! Bố mẹ đi ngủ rồi, vào phòng riêng nên chắc không biết đâu.
Tôi chở em ra chỗ đường liên xã giữa xã tôi và xã dưới. Con đường này ban ngày cũng đã vắng rồi, nên đêm đến hoàn toàn không có ai. Tôi rẽ từ đường chính xuống một đường nhánh ra nghĩa địa có hàng bạch đàn cao vút. Em bảo, ui sao ra đây? Sợ thế! Tôi bảo có anh đây rồi còn sợ gì?

Dựng chân chống giữa lên tôi và em cùng đứng dựa vào thân xe nhìn ra đồng lúa mênh mông.

Tôi ôm em vào lòng hôn lên mái tóc và định hôn lên môi em thì em gắt

  • Bỏ ra, tối hôm nọ anh đèo đứa nào mà ôm nhau rít rịt thế?
  • Đèo ai đâu?
  • Có, hôm đấy bố mẹ đón em sớm đi ăn, lúc về gặp anh chở đứa nào ngồi sau ôm chặt lắm!
  • À đứa bạn cùng phòng trọ với C lúc trước. Nó chia tay bạn trai, uống rượu say quá, anh gặp ngoài quán beer nên đưa về?
  • Chỉ đưa về thôi, có làm gì không?
  • Không, em biết anh mà! Anh ghét nhất phụ nữ say sưa.
  • Nài! Nói ai đấy??? Em chu mỏ lên giận dỗi.
  • Hihi, ngoại trừ em
Tôi nói rồi kéo em lại hôn đắm đuối. Cả mấy tháng trời không được gặp trực tiếp, mọi cảm xúc trong tôi trỗi dậy. Em liếm giọt nước miếng vương trên mép nói

  • Được rồi! Lần này tạm tha, lần sau còn léng phéng nữa cắt.
  • À, hôm nay anh thấy ai đón em thế? Không phải xe nhà em mọi khi.
  • Lại lão giám đốc ngân hàng bạn bố mẹ em ý, lão vừa mới ra nên mời gia đình em đi ăn tối.
  • Vậy à? Tôi cảm thấy khó chịu khi em nhắc đến gã ngân hàng, ngày xưa có ý định tán tỉnh và lấy em.
  • Sao vậy? Anh ghen à? Em cười bí hiểm.
  • Hừ,… thế em cảm thấy lão thế nào?
  • Lão cũng tốt, chính đợt trước có lão tác động nên em mới vào ngân hàng này làm được.
  • Thế em cũng thích lão à?
  • Hihi, anh ghen thật này! Em chỉ thích anh thôi. Em nói rồi cười tươi choàng tay ôm cổ tôi, chu môi hôn tiếp.
  • Thế còn chuyện chúng mình? Làm thế nào bây giờ? Tôi mông lung hỏi.
  • Em cũng không biết, bố mẹ vẫn căng lắm! Trốn được buổi nào hay buổi đó thôi. Nao có thời gian lại trốn đi chơi xa anh nhé!
  • Lại trốn? Tôi trố mắt ngạc nhiên. Dường như dư âm đợt trước chả ảnh hưởng gì tới em cả.
  • Vâng, nao mình đi rừng Cúc Phương nhé! Em nghe bảo mùa này bướm đẹp lắm!
  • Không ổn, mình phải nghĩ cách nào để bố mẹ cho phép chứ! Cứ trốn mãi không phải cách. Tôi nhớ đến ánh mắt buồn dười dượi của mẹ tôi đợt trước khi nhìn con trai.
  • Hay mình có bầu đi,… em thấy nhiều đôi có bầu rồi thì bố mẹ cũng phải nghe thôi. Em sáng kiến.
  • Hả? Em đã nghĩ đến chuyện đó?
Tôi nói rồi nhấc bổng em ngồi lên yên xe, tôi đứng dưới ôm chặt em vào lòng. Người con gái mỏng manh và nhỏ bé này. Thế mà lại nghĩ đến những điều quá sức táo bạo, vượt ngoài tưởng tượng của tôi.

Ôm em, mùi dầu gội, mùi sữa tắm thơm lừng làm thằng nhỏ sau nhiều tháng chay nhịn không để thằng chủ vào đâu. Bật lên cứng ngắc trong quần. Tôi bắt tay em xoa lên cục u ngoài quần thì thầm

  • Nó nhớ em!
  • Em cũng nhớ anh và nó!
Tôi kệ tay em xoa thằng nhỏ, đặt lên môi em nụ hôn ngấu nghiến. Dứt nụ hôn em thì thầm,

  • Để em kiểm tra nó xem nào.
Nói rồi em tụt xuống kê dép vào đầu gối, quỳ dưới mặt đường, úp mặt vào đũng quần tôi. Tôi kéo khoá tụt cả 2 chiếc quần xuống, thả rông thằng nhỏ bật cứng đơ, chĩa thẳng mặt em. Em tay cầm thân buồi, lưỡi liếm liếm giọt nước sướng ở đầu rồi sục sục mấy cái. Thằng bé nở căng hết cỡ, đầu khấc đỏ au còn thân thì nổi lên gân guốc. Em kê miệng hôn đầu thằng nhỏ rồi liếm liếm quấn quanh đầu khấc và thân buồi tôi. Nước miếng em mới đầu nóng hổi rồi lạnh dần làm thằng nhỏ tê cứng sung sướng.

Tôi sướng giữ gáy em rồi nhấp mông địt vào miệng em nhanh dần đều. Một lúc em rút ra hít mạnh không khí rồi ngước lên nhìn tôi thì thầm

- Từ thôi anh, em sặc….

Tôi địt vào miệng em tiếp nhưng từ tốn hơn, nhẹ nhàng hơn. Chỉ có điều càng chậm thì càng sướng. Em còn lấy lưỡi đá vào lỗ tiểu làm thằng nhỏ nở phồng trong miệng. Thấy thằng nhỏ giật giật cảm giác như muốn xuất tôi dừng lại kéo em đứng dậy, hôn lên miêng em, cái lỗ nhỏ xinh vừa ngậm buồi tôi sung sướng thật sâu.

Rồi từ từ tôi quỳ xuống, tụt chiếc quần ngủ cùng quần lót của em ra. Kê miệng liếm dọc lồn em một cái, em rùng mình nước non lênh láng. Rồi nâng đầu tôi lên bảo

  • Thôi anh! Cho vào đi, em thèm lắm rồi
Tôi xoa xoa lồn em thấy nước đầy bàn tay nên biết là em nói thật, cũng nứng lắm rồi. Đặt em nằm ngửa trên yên xe, tôi kê buồi vào lồn rồi từ từ đút vào. Em ưỡn người, một tay giữ bụng như xoa xoa phần bên dưới nơi buồi tôi đang chiếm hữu. Chậm chậm một lúc cho thằng em quen dần với độ nóng rát, ẩm ướt bên trong. Tôi mới từ từ nhấp nhanh đều. Em rên rỉ, miệng há há đớp đớp lấy không khí.

  • Hự…a ..a….sướng…..
Tôi cong người dập nhanh và mạnh, còn cúi xuống vén chiếc áo ngủ em lên, bú ngấu nghiến hai đầu ti em.

  • Hừ hừ….hờ hờ….ti …ti sướng…. Lồn….lồn sướng.!!
Hai mắt nhắm nghiền, miệng rên rĩ còn hai tay em bấu chặt vai tôi. Chiếc lồn em dường như cũng đồng loã với những tiếng rên, không ngừng túa ra nước sướng, trào sang cả dái tôi và bẹn em.

Một lúc tôi bế hẳn em lên. Hai tay đỡ cặp mông trắng mịn mềm mại, thúc ngược buồi lên mạnh mẽ. Em ôm cổ tôi, miệng kề miệng tôi hôn rối rít, gấp gáp. Những cơn co giật của lồn em liên tục, liên tục bóp thằng nhỏ. Em thì thào

  • Em sướng…em sướng…em sướng quá anh ơi…ơi….
Tôi đứng bế chặt em, để em ngồi lên buồi cho qua những cơn co giật sung sướng.

  • Em chổng mông lên anh địt từ phía sau nhé! Tôi bảo em đổi tư thế. Em gật gật
Dù vậy em đứng úp ngực vào yên xe cũng vẫn làm thằng nhỏ khó chui vào, thế là tôi bảo em đứng ôm lấy cái đồng hồ km, rồi gác một chân lên yên, vểnh lồn lên cho tôi địt từ đàng sau. Tư thế này chật chội vô cùng, thằng nhỏ bị những đợt co bóp của em nghẹt cứng trong lồn.

Sung sướng tôi đâm càng mạnh, em rên càng to, càng sướng. Được một lúc để kìm cơn sướng, tôi quỳ xuống liếm dọc khe lồn em tới lỗ đít. Em rùng mình rên rỉ

  • Địt đi anh, địt tiếp đi anh!
Tôi lại đứng lên kê buồi vào lỗ lồn chật hẹp em và đút vào. Thằng bé cứng ngắc đút vào đến đâu em ưỡn mông ra đến đó. Tôi dập, tôi lắc rồi cơn sướng cũng đến

  • Anh ra, anh ra…a a
  • Ra đi anh! Ra đi, ra vào lồn em đi.
Em càng khích lệ tôi bắn càng mạnh và sâu trong lồn em.

Xong xuôi hai đứa lau chùi, mặc lại quần áo rồi còn đứng ôm nhau lâu nữa mới chở em về. Thế là bao hờn ghen, bao ấm ức đã được giải toả. Hai đứa lại nhắn tin nhớ nhung hôn hít chiu chíu.
 
Sướng nhiều như này thì e nó có lấy chồng cũng vẫn nhớ bác thôi. Lớ ngớ lại quay lại với nhau sao bao năm xa cách nhỉ
 
càng sâu càng hấp dẫn bạn ơi, hãy và cuốn quá. thể loại chuyện tc mà bị bố mẹ ngăn cấm tôi rất thích. cảm ơn bạn 👍
 
Hay quá mà chưa kịp đọc đã hết rồi đều tay nhé bác
 
Cũng lạ thật. Bro xuất trong bao lần thế mà ko có chửa. Chả bù cho mình, một phát vợ dính bầu ngay!
 
Đang trả hàng tại gần một khu danh thắng trên vùng biên, thấy một đám nhô mấy đứa đang chụp ảnh sống ảo nọ kia. Nhìn qua mấy đứa con gái trẻ giờ đứa nào cũng xinh xắn thế không biết. Chợt ánh mắt tôi chạm ánh mắt một cô bé trông quen quen mà không nhận ra. Bước vào quán nước bảo bà chủ cho xin cốc trà nóng và bật điếu thuốc lên môi. Một lát thấy con bé xinh xắn mà quen quen kia bước lại gần bảo

  • Chú T, chú làm việc ở trên này ạ?
  • Ơ,..ờm…đang trả hàng cho khách. Tôi ngớ người ngạc nhiên vì không biết sao con này nó biết tên mình.
  • Chú không nhận ra cháu ạ?
  • Ừm, trông quen lắm, mà ko nhận ra được. Người cùng làng mình phải không?
  • Vâng, cháu V con ông G bán tạp hoá với beer hơi bọn chú đá bóng về hay ngồi ấy!
  • À ừm, lớn quá nhỉ? Thảo nào trông quen thế? Bọn cháu lên đây chơi à?
  • Vâng, cháu học năm nhất rồi! Đợt này đoàn trường tổ chức tour giá rẻ nên bọn cháu đăng ký đi chơi.
  • Uh, đi được nhiều chưa? Trên này nhiều cảnh đẹp lắm!
  • Vâng, đi đường đã thấy đẹp rồi, bọn cháu mới đi được mấy điểm.
  • Ừ, thế khi nào về, có về cùng không, chiều chú về.
  • Dạ thôi ạ, bọn cháu chiều mai mới về.
  • Ừm, thế đi chơi vui vẻ nhé!
  • Chú rảnh không? Ra chụp cho bọn cháu kiểu tập thể nhé! À hoá ra là nhờ mình chụp ảnh hộ, thế mà phức tạp thế, nhận người quen nọ kia. Tôi thầm nghĩ.
Tôi ra chụp cho bọn nhóc dăm kiểu ảnh, công nhận giờ bọn trẻ biết ăn mặc với đứa nào cũng xinh thật! Tôi khen, xinh lắm, đẹp lắm làm bọn nó sướng.

Thời gian này tôi và B cũng chẳng tiến triển gì thêm. Em vẫn bị bố mẹ giám sát chặt chẽ. Từ đêm ở hàng bạch đàn tôi và em cũng chưa có cơ hội gặp lại. Bố mẹ em nói ra bên ngoài là cấm tôi được yêu em, và có khả năng em sẽ vào Sài Gòn làm việc.

Tôi tự ái, sự tự tôi của thằng đàn ông vẫn còn trẻ con trong tôi trỗi dậy. Nhất là mỗi khi ngồi ăn cơm với bố mẹ. Tôi thấy thật thất vọng khi làm bố mẹ vì chuyện của mình mà phiền muộn. Thi thoảng mẹ cũng thăm dò ý tứ tôi, tôi bảo mẹ yên tâm, không có gì đâu. Người ta không cần mình thì thôi. Thế là tôi cũng chẳng thèm nhắn tin, hỏi han cho em nữa. Lúc đó chỉ là cái tôi ích kỷ, hờn dỗi trẻ con. Tôi đâu hiểu với những gia đình khá giả. Coi trọng, nâng niu con gái như nâng trứng. Bố mẹ nào yên tâm mà gả cho một thằng làm thuê, công việc bấp bênh và đêm hôm như tôi. Bố mẹ B cũng vì muốn con gái mình được an nhàn, sung sướng hơn mà thôi. Các ông cũng thế thôi, các ông cứ thử đẻ con gái xem. Lại được đứa xinh đẹp, giỏi giang. Liệu các ông có kén chọn hay tìm kiếm sắp đặt chỗ ngon cho con mình không?

Thế nên các ông ạ, đặc biệt các bạn trẻ, khi trong tay không có gì thì chỉ còn cách cố gắng thôi. Rồi số phận sẽ an bài tiếp theo. Chứ không có tiền, không có sự nghiệp thì nói ai tin, bố mẹ nào tin tưởng giao con gái họ cho.

Chuyện tình cảm của tôi và B lâm vào ngõ cụt. Tôi biết em cũng buồn phiền, đau khổ khi bị kìm kẹp cuộc sống như thế lắm, nhưng tôi nào có làm gì được?

Có lần bố B cũng hẹn trực tiếp nói chuyện với tôi. Ông không để tôi nói, mà chỉ nói ý của mình. Đại ý là ông không bao giờ đồng ý chuyện chúng tôi. Kêu tôi nếu yêu B thì hãy rời xa B để B được hạnh phúc.

Thời gian đó, tôi hoang mang, chán nản vô cùng. Rồi thi thoảng ngồi chờ em bên quán cafe tôi gặp hình ảnh chiếc Mer đen mới cóng, dài thượt đưa đón em. Dần tôi cũng nghĩ điều đó sẽ xứng đáng với em hơn.

Giờ N thi thoảng hay hú đi cafe nhiều hơn. Cũng tâm sự là vẫn chưa dứt được lão kia. Vì dù sao cũng gắn bó với nhau mấy năm như thế, không phải bảo bỏ là bỏ được ngay. Cứ bình thường không sao, có chuyện với lão lại hú tôi cafe tâm sự. Lâu dần N bảo tôi như là thùng rác trút nỗi buồn của em, tôi chả phản đối, bởi người đang buồn nghe chuyện buồn của người khác cũng chả làm lòng mình nặng thêm bao nhiêu. Cho em trút thoải mái.

Tôi vẫn đi làm đều đặn, đã nhiều lần muốn soạn tin nhắn chia tay với B mà không gởi nổi. Nhớ lại đêm đó, nhớ tình cảm nồng nhiệt em nói sẵn sàng mang bầu để gây sức ép cho bố mẹ đồng ý. Tôi không thể nào gởi tin nhắn được. Tâm trạng của tôi trở lên lầm lì, như chiếc xe tải chở hàng lầm lũi trong đêm đen vậy.

Chẳng mấy chốc lại mấy tháng trôi qua, hôm nay đợt gió mùa đầu tiên về, kéo theo một trận mưa cuối mùa xối xả. Nằm trong nhà nghe mẹ tôi nói chuyện với bố bảo. Mưa cuối mùa để mai chuyển lạnh đây. Tôi nghĩ thầm, năm nào cũng vậy. Những cơn mưa đón gió mùa thường rất to. Để tống khứ, để thay đổi cái thời tiết từ oi ganh, nóng bức để đón những cơn gió lạnh thậm trí rét buốt của mùa đông.

8h tối, trời tối om, đang ngồi trò chuyện với bố mẹ thì tiếng điện thoại tôi vứt trong giường đổ chuông. Đầu dây bên kia là giọng N

  • Ông đang đâu đấy? Sao bảo hôm nay ở nhà mà ko cầm điện thoại? Xem tin nhắn đi nhé!
N nói một tràng chẳng để tôi nói câu nào rồi tắt máy. Tôi mở tin nhắn, thấy N nhắn tin bảo “ Đến quán karaoke X nhé! Cầm tiền cho tôi vay trả hộ tôi.” Tôi nghĩ bụng bảo lạy mẹ, mưa gió này mẹ củ hành con quá đấy!



Nói thì nói vậy thôi, gái nhờ nỡ lòng nào từ chối, phải không các ông. Thế là lại đội cái áo mưa lao ra đường. Mẹ tôi chửi với theo bảo mưa gió sấm chớp này còn lao đi đâu?

Vào phòng hát thấy mỗi mình N với vỏ chai beer vứt lăn lộn, cùng đĩa hoa quả ăn dở. N thì đang gào lên

…Kề vai em mà tim anh khắc ghi bóng hình ai

Vì sao anh lại muốn chọn cả hai con đường

Lệ chan hoen bờ mi thì thôi ta đành chia tay vì yêu anh

Em sẽ là người ra đi…

Tôi vẫy tay ra dấu chào! N mìm cười gật gật chào lại. Xong nói vào mic. Bảo xong rồi, hôm nay chấm dứt hoàn toàn rồi! Từ nay không còn lưu luyến gì đến hắn ta nữa.

Tôi ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, nhìn N không nói gì. Thật ra câu “chấm dứt hoàn toàn rồi” tôi nghe mấy lần rồi. Lần nào cũng tâm trạng thật lắm! Nhưng rồi lần nào N cũng quay lại với mớ bòng bong đó.

Tôi tâm trạng đang chán, gặp bà cũng thất tình, đúng là hợp mà. Tôi bật chai beer rót ra 2 cốc, đưa lên cụng ly phát rồi làm hơi cái ực hết luôn.

…. Anh chỉ đến bên em lúc buồn

Vậy những ngày vui anh về nơi đâu

Anh chỉ đến bên em lúc say

Vì hết say anh đâu ở đây.

…..

4 chiếc loa treo bốn góc phòng lại réo rắt tiếng hát mang đầy tâm trạng của N. Tôi ngồi bắt chéo chân, châm điếu thuốc và đổ thêm beer vào cốc nghe N rên rỉ những bài hát não lòng. Hát xong N đưa míc cho tôi hát, nhưng tôi lắc đầu ra dấu bảo cứ hát đi. Tôi ngồi rít thuốc, đồng cảm với những giai điệu ảo não cùng tiếng hát như muốn khóc của N.

Chừng gần một tiếng, N dừng hát và khóc, tôi mặc kệ! Cứ khóc đi, cho vợi nhẹ nỗi lòng. Ngoài trời cơn mưa cuối mùa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt, vẫn gào lên va đập vào mái tôn những tiếng kêu khô khốc như tiếng khóc ảo não của người con gái bị thất tình.

Tôi thanh toán rồi dìu em lên ngồi con Sports cbr 150, trùm cái áo mưa đội đầu phủ kín cả hai đứa. Ra đến cổng thấy có bóng đen đứng dưới mưa, nhưng đúng lúc ấy N chập choạng, tôi phải quay người lại đỡ không sợ N ngã ra mất.

Trời mưa to, những vệt chớp như xé rách bầu trời ra xanh lè, tôi phóng như bay đến phòng trọ N. Đỗ xe tôi bảo

  • Dậy, dậy thôi, về tới phòng rồi này!
  • T, vào đây đã, vào uống hớp nước. N lè nhè rồi bám cánh tay tôi liêu xiêu.
Tôi lắc đầu nghĩ N chắc cũng say rồi, nên dìu N vào sofa phòng khách. Phòng trọ của N là cắn nhà có một gác xép lửng làm phòng ngủ. Bên dưới thì có bộ sofa cũ với cái tủ tivi, đàng sau dưới gầm gác xép là căn bếp và nhà vệ sinh.

Dìu vào sofa N thả phịch cái mông xuống, tay choàng qua cổ tôi hôn tôi rối rít. Tôi bị bất ngờ nên cứng đờ người, nhưng nhanh chóng lưỡi N lùa vào miệng tôi ngoáy lung tung làm bản năng dục vọng trỗi dậy, thằng em cứng ngắc trong quần. Chả mấy chốc cái áo hai dây của N tụt xuống để bộ ngực trần cho bàn tay tôi xâm chiếm mà xoa bóp!
 
Dìu vào sofa N thả phịch cái mông xuống, tay choàng qua cổ tôi hôn tôi rối rít. Tôi bị bất ngờ nên cứng đờ người, nhưng nhanh chóng lưỡi N lùa vào miệng tôi ngoáy lung tung làm bản năng dục vọng trỗi dậy, thằng em cứng ngắc trong quần. Chả mấy chốc cái áo hai dây của N tụt xuống để bộ ngực trần cho bàn tay tôi xâm chiếm mà xoa bóp!

Bỗng Xoảng một cái, chiếc Vision phi vào cánh của phòng của N. B đứng ở cửa trong trang phục công sở của ngân hàng. Cả thân mình ướt sũng từ tóc cho tới chân. Em gần hét lên

  • Anh! Đồ tồi……
Nước mưa rồi nướt mắt làm ướt nhoè khuôn mặt kiều diễm của em. Giờ chỉ còn khuôn miệng méo xệch, há ra khóc không thành tiếng. Rồi như sực tỉnh lại hiện trạng B ôm mặt rồi quay lưng chạy ra ngoài màn mưa.

Tôi ngoảnh lại rồi kịp hét lên

  • B, chờ đã….
B cứ chạy, tôi cứ đuổi trong cơn mưa. Những hạt mưa nặng hạt táp vào má, vào mắt tôi cay xè. Còn trên bầu trời thì những vệt sấm chớp dường như dữ dội hơn nữa. Phải mất một lúc tôi mới đuổi kịp B. Ôm B từ đàng sau tôi khẩn khoản

  • B, không phải như em thấy đâu! Chỉ là hiểu nhầm thôi.
  • ….hết rồi, hết thật rồi,…..B lắc đầu ngầy nguậy.
  • Anh xin lỗi, hãy để anh giải thích!
  • Bốp….đồ tồi, anh có biết những ngày qua tôi yêu anh khổ sở đến như thế nào không hả?
B quay lại giáng một cái tát đau điếng vào má tôi, mắt long sòng sọc nhìn tôi chì chiết.

  • Anh biết, anh hiểu,….
  • Anh thì biết cái gì? Trong khi tôi nói dối bố mẹ đội mưa đi gặp anh thì anh đi ôm ấp con khác như này….hu hu….ông trời ơi….sao tôi khổ thế này.
Tôi ôm chặt em vào lòng, hai tay em không ngừng giẫy đấm đấm lên ngực tôi bình bịch.

Cả hai đứng ôm nhau như những bóng đen bất động khác, để mặc triệu triệu hạt mưa xối xả tấp vào đầu, vào người,….Cơ thể B run lên từng chập, tôi bảo

  • Vào trong kia đi, đứng mưa lạnh ốm đấy em, vào trong kia ba mặt một lời, anh sẽ giải thích cho em.
  • Không! …chia tay đi! Tôi không thể chịu đựng được cảm giác này thêm một chút nào nữa.
  • Đừng mà em!
  • Không! Anh từng nói, từng hứa với tôi như thế nào? Giờ làm sao tôi tin nổi anh nữa? Hả? Đồ dối trá!
Em gào lên và vùng vẫy vung tay tôi ra rồi chạy lại nhà trọ N lấy xe nổ máy đi.

Tôi đứng lặng, nhìn thân hình mảnh mai, ướt sũng lao nhanh trong màn mưa đến khi chả còn cái chấm đèn nào nữa.

Không gian tĩnh lặng trở lại. Chỉ còn những ngọn đèn vàng vàng vọt trên phố và tiếng mưa rơi lộp độp vào mọi thứ, ánh sáng phản chiếu bởi những vũng nước trên đường cũng bị những hạt mưa rơi làm vỡ vụn, tung toé, nhoè nhoẹt trong mắt tôi. Vuốt nước mưa trên mặt, tôi ngửa cổ hứng những giọt mưa đang chảy thẳng vào cuống họng. Nén những giọt nước mắt nóng mặn đang lan dần trên khuôn mặt.

Cả mấy năm yêu nhau, cũng không ít lần giận dỗi, thế nhưng chưa một lần em nói chia tay. Chỉ cần vài ngày hoặc có khi vài giờ em lại vui vẻ lại ngay. Lần này nói chia tay với tôi em chặn mọi kênh liên lạc của tôi. Facebook cũng xoá kết bạn, các kênh thông tin liên lạc thì chặn hoàn toàn.

Lại một mùa đông buồn, tôi đã nhiều lần nhắn tin giải thích cho em về tình huống hôm đó, nhưng không một lời hồi âm. Tôi cũng nhờ H qua nói hộ với em, nhưng H chỉ thông tin lại là em chả nói năng gì cả.

Tháng cuối cùng của năm, đang định leo lên cabin xe thì thằng H gọi điện. Bảo mày biết chuyện gì chưa? Cái B đi chụp ảnh cưới rồi đấy? Chúng mày sao thế? Mới có mấy hôm mà sao nó cưới nhanh vậy?

Tôi chết lặng, đầu gối muốn sụm xuống không đứng nổi. Bấu tay vào cánh cửa xe giữ thăng bằng mới khỏi ngã. H nói một thôi, một hồi ko thấy tôi nói lại gào lên trong điện thoại. “ Này, này, mày có đang nghe không đấy? Alo alo”. Tôi bảo nghe rồi, mày biết tin khi nào? Nó bảo B nó chụp ảnh cưới ngay nhà ông X. Cả làng đều biết rồi.

Lúc đó tôi đâu biết thời gian từ lúc bố mẹ B cấm đoán yêu tôi đến khi xảy ra sự việc B đã đau khổ như thế nào! Một bên là đấng sinh thành, những người hết mực yêu chiều và mong muốn B sẽ được sống thoải mái, an nhàn và sung sướng cả đời. Một bên là một tình yêu cuồng say, là những đam mê đắm đuối. Áp lực từ công việc ở ngân hàng, rồi những lời khuyên răn của bố mẹ đã khiến em muốn nổ tung ra rồi. Huống chi lại còn phải động viên, an ủi vì cái tính tự ái, cái tôi trẻ con của tôi nữa. Em chịu tất cả chỉ vì tình yêu, chỉ vì bám vào một lý do là tình yêu mạnh mẽ từ phía tôi. Thế nhưng bức tường tin tưởng, yêu thương đó như hoá thành băng rồi vỡ vụn trong đêm mưa cuối mùa. Em sụp đổ và muốn chạy trốn. Chạy trốn tôi, chạy trốn gia đình, chạy trốn tình yêu, và rời đi khỏi địa phương này,…



Tôi cuối cùng cũng đã nắm được hết thông tin. Em đồng ý cưới lão giám đốc ngân hàng, người hơn chúng tôi 13 tuổi, đã có gia đình nhưng đổ vỡ ly hôn lâu rồi và một con trai lớn. Lão theo như nhiều người nói thì cũng là người hiền lành và tốt tính với mọi người. Đặc biệt là kinh tế rất vững vàng. Đất cát, tài sản trải dài từ nam ra bắc. Em lấy lão chắc chắn sẽ không phải lo lắng gì về mặt kinh tế.

Ngày cưới em tôi cùng đám bạn đến từ chiều hôm trước. Em không ra đón mà bảo người nhà bảo bọn tôi lên tầng, em đang trang điểm trên đó. Đi qua rạp tôi nhìn tấm ảnh cưới treo trên bức backdrop của nhà bạt. Chú rể trông cũng trẻ chẳng khác nào bọn tôi, cô dâu cười tươi như lấy chồng là niềm vui thích lắm!

Em ngồi trên chiếc ghế đẩu, con bé trang điểm ngồi đối diện, hai tay liên tục đập đập, vỗ vỗ vào khuôn mặt xinh đẹp của em. Em đang mặc bộ áo dài tân thời màu đỏ tươi, tóc búi kiểu cách có cái trâm rất đẹp. Mấy đứa bạn gái thì ùa vào khen xinh quá, xinh thế,….tôi ngồi góc khuất lặng lặng nhìn em chả nói gì.

Đến giờ cỗ, người nhà lên bảo mời các bạn cô dâu xuống ăn cỗ. Cả bọn lục đục đi xuống, con bé trang điểm cũng xong việc đi xuống lâu rồi. Tôi đi xuống sau cùng vì ngồi góc xa, đến cửa thì em bỗng ôm ngang bụng. Tôi quay lại nhìn em, chạm ánh mắt lấp lánh em cũng nhìn tôi.

  • Anh! Không có gì để nói với em à?
  • Em xinh lắm! Em đúng là cô dâu xinh nhất làng mình. Tôi khen mà nghe chua chát trong lòng.
  • Hôm nay anh cũng bảnh lắm! Còn thơm nữa.
  • Ừm, đi ăn cỗ người yêu cũ mà, anh cũng phải diện chứ!
  • Anh! Hu….hai giọt lệ nơi đuôi mắt em trực trào ra.
  • Nào! Đừng khóc! Hôm nay không được khóc! Tôi dùng ngón tay lau nhẹ hai giọt sương.
  • Anh có muốn em dừng lại hết tất cả không? Anh muốn cùng em bỏ trốn khỏi nơi này không? Em ngước nhìn tôi, ánh mắt chờ đợi.
Tôi nhìn lại em, cô gái mảnh mai nhỏ nhắn đứng đối diện. Không nghĩ đến giờ phút này em vẫn suy nghĩ táo bạo như vậy! Cô gái xinh đẹp đang mặc áo cô dâu muốn cùng tôi bỏ trốn ư? Nhưng hiện trạng lại ùa về. Em đang làm cô dâu…

  • Anh ấy sẽ khiến em hạnh phúc! Anh cũng muốn em hạnh phúc, nhưng không phải theo cách ấy! Tôi lắc đầu, ôm em vào ngực.
  • ….em gục đầu vào ngực tôi rấm rức khóc, hai tay đập đập lên ngực, lên vai tôi.
Tôi buồn, buồn thê thảm cho mình. Chính tôi đã từng dặn em trong bất kỳ trường hợp nào không được đánh mất chính mình. Thế mà tôi lại đánh mất tôi, đánh mất em bởi sự hèn nhát, bởi vì quá cẩn thận. Sợ bố mẹ buồn, sợ bố mẹ em, sợ họ hàng làng nước chê cười,… tôi hèn, tôi kém, kém hơn cả người con gái có gần năm chục cân.



Sáng hôm sau tôi không đến nữa, ngồi quán cafe đầu phố đốt thuốc khói um. Ông chủ quán bảo “ Ơ, mày không đi cưới cái B à”

  • Em chạy qua rồi, làm cốc cafe tý đi có việc
  • Ăn rồi à? Cỗ ăn sớm thế nhỉ?
  • Vầng… tôi hững hờ
  • Mà nghe bảo mày với con B yêu nhau cơ mà? Sao để tuột thế, con bé rõ là xinh xắn!
  • Đâu có gì, thinh thích thôi.
  • Ừm, vậy à?
Bảo ngồi lúc nhưng tôi chả thể nào nhấc mông dậy, tôi chả biết đi đâu về đâu lúc này nữa. Nên cứ ngồi ì ra ở đó đốt thuốc.

Tầm hơn 10h thì đoàn rước dâu đi qua, chiếc xe hoa dẫn đầu cùng một đoàn xe hơi và xe máy đi sau. Tôi ngồi trong quán cafe nên chắc em không thấy, chỉ tôi thấy em ngồi trong xe nhưng vẫn dáo dác nhìn ra bên ngoài như tìm kiếm điều gì đó!

Tôi lẩm bẩm trong miệng “ Anh xin lỗi”



…..

Ngày ấy gần bên tôi

Một giây thôi cũng không rời

Nhưng vì lo nghĩ cuộc đời

Nên mới cách xa thôi

Người hãy dần thay tôi

Gọi cô ấy thức giấc và

Chờ cô ấy trước ngôi nhà

Đưa cô ấy la cà

Người yêu của tôi ơi

Hãy tha thứ cho anh

Đã yêu em khi chẳng có chi

Trong cuộc sống

…..
 
Viết đến đây buồn quá! Hay tôi nên kết thúc câu chuyện ở đây nhỉ?
 
Viết đến đây buồn quá! Hay tôi nên kết thúc câu chuyện ở đây nhỉ?
Bạn đừng drop. Viết tiếp việc chén N đi. Và từ đầu bạn kể có 4 bạn gái chơi trong nhóm bạn chén 3 vậy mà mới xuất hiện B và C. Tiếp đi chứ
 
Viết đến đây buồn quá! Hay tôi nên kết thúc câu chuyện ở đây nhỉ?
Có chuyện vui thì cũng có chuyện buồn. K sao cả đâu bác cứ viết tiếp cho a e có chỗ hóng. Cả trang chỉ hóng mỗi topic này mà bác dừng thì a e buồn lắm. Bác cứ viết tiếp đi để biết đâu có thêm a e khác có động lực chia sẻ câu chuyện của họ nữa. Tò mò là sau này bác có gặp lại B k nhỉ
 
Buồn quá đọc đoạn này mình cũng thấy tâm trạng quá
 
anime sex
cliphot
Back
Top