lc88
mb66
ho88

2.10.18 Xxx​

Ngọc Duyên không chờ được nữa. Không đợi con đực ban lệnh, nàng tự bật lên bản năng, nhấc mông rồi lại hạ xuống, từng chút chậm rãi như để nuốt trọn khối thịt khổng lồ trong mình.

– Ưm… a… a…

Mỗi lần hạ xuống, nàng lại rên nấc, cảm nhận con cặc trượt sâu thêm một đoạn, miết sát từng lớp thịt non. Cuối cùng, khi mông nàng chạm xuống đùi hắn, toàn bộ chiều dài đã cắm ngập trong cái lồn thổn thức, chặt khít. Một cơn co giật dữ dội khiến nàng run bắn, giọt lệ trào ra khóe mắt, nhưng miệng lại bật lên tiếng rên khe khẽ, nặng nhọc mà đầy nhẹ nhõm.

– Aaa… cuối cùng… em nuốt hết rồi…

Cái cảm giác đầy tràn, căng tức, xé toạc nhưng lại thỏa mãn, khiến Duyên ngửa cổ, ngực căng phập phồng, sữa rỉ thêm từng dòng. Lần đầu tiên sau bao lâu, nàng thực sự thấy mình trọn vẹn dưới con đực này.

Nàng cắn môi, đôi mắt nhòe lệ, rồi bắt đầu nhấc mông cao hơn, hạ xuống nhanh hơn.

– Bạch… bạch… bạch…

Âm thanh da thịt va đập vang rền căn phòng. Nước dâm rào rạt trào ra theo từng nhịp, ướt nhẹp cả bắp đùi Hoàng.

– Ưm… hự… a… sâu quá… em chịu… không nổi… nhưng em muốn… muốn nữa…

Duyên dập hông, tăng tốc, toàn thân run rẩy, tóc rũ xuống bết mồ hôi, ngực căng rỉ sữa tung tóe, cái lồn thì siết nghẹt, như con cái khao khát được gieo giống đến tận cùng.

Hoàng ngả lưng, mắt rực sáng, bàn tay vẫn giữ lấy mông nàng, để mặc cho nàng tự chứng tỏ – nhưng ánh nhìn, nụ cười khẽ nhếch mép của hắn lại như ngọn lửa, đổ thêm dầu vào cơn cuồng dại của nàng.

Nàng rên nức nở, giọng lạc đi, giữa tiếng da thịt dập bạch bạch:

– A… anh… em… em muốn… nhiều hơn nữa… ban cho em đi…

2.10.19 Xxx​

Ngọc Duyên càng lúc càng cuồng loạn. Nàng chống tay lên vai Hoàng, mông nâng lên hạ xuống, nhịp mỗi lúc một mạnh, mỗi lần cắm xuống đều nuốt trọn cây cặc khổng lồ đến tận gốc.

– Bạch! Bạch! Bạch!

Âm thanh da thịt đập nhau vang dội trong căn phòng khép kín, hòa lẫn cùng tiếng rên rỉ ngắt quãng, khàn đặc:

– Ưm… hự… a… sâu… sâu nữa… em… chịu không nổi… nhưng… em muốn nữa…

Tấm lưng nàng cong cớn thành đường vòng mềm mại, mái tóc rũ ướt mồ hôi bết xuống gáy, ngực ưỡn căng rỉ sữa phun thành tia, trắng đục loang ướt cả ngực Hoàng. Bờ mông căng tròn, trơn bóng mồ hôi và nước dâm, sàng sẩy liên hồi như mời gọi con đực đập nát, gieo giống.

Nàng rướn hông lên rồi dập xuống liên tục, cho đến khi cơ đùi rã rời, ngực dồn dập, miệng há hốc gào rên. Cái lồn siết nghẹt con cặc, co thắt từng đợt, rồi bất ngờ giật cứng, bóp nghẹt lấy khối thịt.

– ÁÁ… a… em… lên… rồi…

Một cơn cực khoái dữ dội bùng nổ, khiến nàng giật lắc toàn thân, run rẩy, mồ hôi và sữa tung tóe, cái lồn dập co liên hồi, rào rạt nước như mưa. Ngọc Duyên ngã rạp vào ngực Hoàng, run như sắp ngất, miệng rên rỉ mơ hồ:

– A… a… lâu lắm rồi… em mới được… lấp đầy thế này…

Đó là sự thỏa mãn mà suốt bao tháng ngày nàng không thấy, một cơn bùng nổ mạnh mẽ đến tận tử cung, xé toạc cả cơ thể, khác hẳn với những lần chồng nàng vụng về, chóng vánh.

Nhưng ngay khi cơn cực khoái qua đi, khi hơi thở nàng vẫn gấp gáp, trong tim và tận cùng đáy lồn nàng lại dấy lên một khao khát khác, dữ dội hơn:

Tinh trùng.

Cái lồn co thắt điên loạn, như gào thét đòi dòng tinh đực nóng hổi tràn ngập. Thân thể nàng run bắn, môi nức nở, mắt nhắm nghiền mà vẫn thì thầm trong vô thức:

– A… anh ơi… em… em vẫn còn thiếu… tinh của anh… ban cho em đi… em khát nó… khát đến cháy bỏng…

Ngọc Duyên biết, dù mình vừa lên đỉnh, thì chưa trọn vẹn. Không có dòng tinh trùng của Hoàng tưới tắm, lấp đầy từng ngóc ngách, nàng vẫn là con cái đói khát, chưa thật sự được thỏa mãn.

2.10.20 Xxx Con cái lên đỉnh, khuất phục- trong khi con đực vẫn hiên ngang​

Ngọc Duyên rúc chặt vào vai Hoàng, thân thể run lên bần bật, cái lồn vẫn co thắt nghẹt lấy con cặc khổng lồ, từng đợt co rút làm nàng nghẹn cả hơi thở. Đầu nàng dụi vào cổ hắn, đôi môi run run, rên rỉ như đang thú nhận, từng chữ nấc nghẹn mà dâm đãng tràn ra:

– A… ưm… a ơi… xin anh… cho em đi… em là con cái của anh… a… a ban phát cho em tinh trùng đi…

Nàng thở dốc, những tiếng rên tiếp tục trào ra, đứt quãng, ướt át:

– Em khát quá… khát đến phát điên… a… cho em đầy đi… cho em no tràn tinh của anh…
– Ưm… em là bồn chứa của anh… là của anh thôi… xin anh… đừng để em trống rỗng nữa…
– A… a… em nhớ mùi tinh của anh… nhớ cái nóng hổi đặc quánh ấy… ban cho em… ban phát cho con cái của anh đi…

Mỗi câu nũng nịu, mỗi từ run rẩy lại làm ngực nàng phập phồng, sữa rỉ thêm ròng ròng trên ngực Hoàng. Thân thể nàng quằn quại, hông vẫn mơn man cựa quậy như mời gọi, như cầu xin được đâm, được tưới, được lấp đầy.

Tiếng thì thầm, tiếng rên nức nở của nàng vang vọng căn phòng, hòa cùng tiếng thở gấp của con đực, biến khoảnh khắc ấy thành nghi lễ nguyên thủy – con cái run rẩy thừa nhận bản năng, nũng nịu, cầu xin con đực gieo giống.

2.10.21 Xxx​

Hoàng siết chặt eo nàng, mắt hắn nheo lại, giọng trầm khàn, nhấn từng chữ, như muốn khắc thẳng vào óc nàng:

– Em muốn giao phối… hay em muốn gieo giống?

Ngọc Duyên nức nở, đầu dụi vào vai hắn, giọng run run, khàn đặc:

– A… a… gì cũng được… chỉ cần anh cho em… cho em thôi… em khát lắm rồi…

Hoàng siết mông nàng mạnh hơn, hông nhấp nhẹ để đầu khấc giật giật sâu trong tử cung nàng, khiến nàng rùng mình, rên thất thanh. Hắn lại ghé sát tai, hỏi tiếp, tàn nhẫn và ranh ma:

– Anh không cần “gì cũng được”. Em nói rõ đi. Giao phối… hay gieo giống?

Ngọc Duyên như bùng nổ. Nàng ngửa cổ, đôi mắt dại đi, môi hé rên gào, giọng nũng nịu lạc hẳn đi vì khao khát:

– Gieo giống… gieo giống! Cho em đi mà… cho em con của anh… em cần tinh của anh!

Âm thanh ấy xé toạc căn phòng, vừa như lời cầu xin, vừa như tiếng thú cái gào thét trong mùa động cỡn. Cả thân nàng run lên, cái lồn siết nghẹt lấy con cặc, co thắt từng hồi như đang mời gọi, như đang réo đòi dòng giống nóng hổi.

Giờ đây, không còn gì có thể làm nàng sợ hãi nữa. Lý trí, sĩ diện, những lời thề chung thủy đều bị xóa sạch. Chỉ còn bản năng nguyên thủy của giống cái khao khát được lấp đầy, được ban phát.

Nếu như một năm rưỡi trước, trong đêm cuối cùng, nàng còn run sợ, còn cầu xin hắn đừng bắn vào, sợ hãi việc mang thai đứa con không phải của chồng… thì giờ đây, Ngọc Duyên không còn phân biệt nổi nữa. Của ai cũng được. Chồng hay Hoàng, tất cả đều tan biến.

Điều duy nhất nàng cần – là được con đực này tưới tràn, được hắn gieo mầm sống vào bụng, được hắn lấp đầy khoảng trống quằn quại suốt hai năm nay.

– A ơi… cho em đi… gieo giống cho em đi… em cần anh… em là bồn chứa tinh của anh mà…

Câu nói ấy, run rẩy, nức nở, vừa như lời thú nhận, vừa như tiếng van nài tuyệt vọng, vang vọng khắp căn phòng, làm Hoàng nở nụ cười thú tính, ánh mắt sáng rực như con đực thỏa mãn khi thấy con cái đã tự dâng trọn mình cho sự chiếm hữu.

2.10.22 Xxx Con đực xuất chinh​

Hoàng nhìn thẳng vào đôi mắt dại đi vì khát tinh của Duyên, môi nhếch nhẹ, giọng lạnh lùng, dứt khoát như một bản án:

– Được.

Ngay tức thì, hai bàn tay to lớn vỗ đét! đét! vào cặp mông căng tròn, âm thanh vang dội khắp phòng. Thịt mông nàng nảy bắn, nóng rát, run lên từng đợt. Rồi hắn siết mạnh, bóp nghiến lấy, như muốn nghiền nát sự chống cự cuối cùng còn sót lại.

– Á… a… trời ơi… em… em sắp…

Ngọc Duyên rùng mình, trái tim dồn dập, toàn thân run lẩy bẩy. Trong khoảnh khắc ấy, nàng biết, cái mà mình cầu xin bấy lâu – dòng tinh đực, sự gieo giống – sắp được ban phát.

Hoàng không để nàng kịp hoàn hồn. Hắn bế thốc mông nàng lên, thân thể mảnh mai bị nhấc bổng, rồi đổ ập xuống giường. Nàng nằm ngửa, hai chân còn run run đã bị hắn tách rộng, kéo dang ra hết cỡ, bày trọn cái lồn đỏ ướt, thổn thức trước con đực.

– Nằm thế này… mới xứng để anh gieo giống.

Cái cặc khổng lồ cắm phập xuống không chút do dự. “Phập!” một cú lút cán, thân thể nàng giật bắn, miệng há hốc thét rên:

– ÁÁÁ! Ưm… sâu quá… trời ơi em… sướng quá…

Hoàng dập mạnh bạo, hông hắn giã dồn dập, mỗi nhịp đều như búa nện vào tận tử cung nàng. Tiếng da thịt va chạm vang “bạch! bạch! bạch!”, hòa cùng tiếng sữa phun trào từ đầu ti, nhỏ ròng ròng ướt cả ngực nàng.

Ngọc Duyên lắc đầu lia lịa, tóc vung tán loạn, đôi mắt nhắm nghiền, miệng rên rỉ nức nở:

– Ưm… a ơi… em… em chịu không nổi… nhưng em sướng quá… cho em đi… ban cho em đi…

Hai bàn tay nàng bấu chặt lấy ga giường, thân thể run rẩy theo từng cú dập. Cái lồn nghẹt siết, co thắt liên hồi, như sẵn sàng nuốt trọn từng dòng tinh đặc nóng bỏng mà con đực chuẩn bị xả xuống.

Hoàng nhìn con mồi run rẩy, thổn thức, rồi dồn sức giã mạnh hơn, sâu hơn, hông hắn va chạm “bồm bốp” vào mông nàng, tiếng vang cuồng dã, thú tính. Cặp mắt hắn rực sáng, một con đực đúng nghĩa, đang truyền giống, gieo hạt, chiếm hữu hoàn toàn.

2.10.23 Xxx​

Hoàng gầm khẽ, hai bàn tay to bè cuồng dã chạy khắp thân thể Ngọc Duyên. Một tay bóp nghiến bờ mông căng mọng, vỗ bốp! bốp! đến đỏ rát, tay kia siết lấy bầu vú tròn căng, ngón cái và trỏ xoắn chặt lấy đầu ti.

– Á… aaaa! – Ngọc Duyên thét nấc, thân thể giật bắn, ngay khoảnh khắc đó một tia sữa trắng đặc phụt thẳng ra, bắn ướt cả bụng nàng.

Hoàng rùng mình, mắt sáng rực, cúi gập xuống, miệng ngoạm lấy bầu vú, hút mạnh, kéo dài, như con đực khát sữa vắt kiệt con cái.

Ựcc… ực… – tiếng hắn nuốt vang lên, sữa trào ra hai bên mép, rỉ xuống ngực nàng. Hắn nhả ra, nhe răng cắn nhẹ quanh quầng vú, rồi lại úp miệng hút sâu, mút đến khi bầu ngực xẹp xuống, dòng sữa bị rút cạn.

Ngọc Duyên rú rít, uốn éo như con mèo động dục, thân thể cong rạp, mông rướn lên hòa nhịp với hông hắn.

– Ưưưm… a… hút nữa đi… em sướng quá…

Bên dưới, cái cặc khổng lồ dập liên hồi, mỗi cú thúc đều bạch! bạch! vang vọng. Hông Hoàng đổi nhịp, không chỉ thọc sâu mà còn ngoáy mạnh sang trái, sang phải, miết nghiến, như muốn nới rộng cái lồn, biến nó thành cái bồn chứa tinh đúng nghĩa.

Ngọc Duyên khóc rên, miệng há hốc, hai tay quàng chặt lưng hắn, thân thể run lên từng cơn:

– Aaa… trời ơi… nó đang nở ra… em… em chịu không nổi nữa… nhưng em sướng lắm… em là con cái của anh…

Âm thanh da thịt đập chan chát, tiếng sữa phun trào, tiếng bú mút tham lam của con đực và tiếng rên nức nở của con cái hòa thành một khung cảnh dâm dục nguyên thủy, cuồng loạn.

Hoàng nhả núm ti ra, hơi thở hắn ướt sữa, phả nóng rực lên cổ nàng, gằn giọng:

– Nhìn em đi, Duyên… vừa phun sữa, vừa rên xin… cái lồn thì ngoáy nghẹt lấy cặc anh… em sinh ra là để cho anh vắt cạn, để anh gieo giống… đúng không?

Ngọc Duyên chỉ còn biết gào rên, mông nàng rướn lên tìm nhịp dập, toàn thân như hòa làm một với con đực đang nghiền nát, vắt cạn, chiếm hữu nàng hoàn toàn.

2.10.24 Xxx Xuất tinh​

Tiếng “bạch! bạch! bạch!” vang cuồng loạn trong căn phòng, hông Hoàng dập như búa nện, con cặc khổng lồ xoáy nghiến tận cùng tử cung Ngọc Duyên. Hắn vừa nghiến bóp bầu vú, vừa úp miệng hút đến cạn dòng sữa mẹ, râu rồng quét nghiến trong lồn khiến nàng giật nảy từng cơn.

– Ưưưưm… Aaaaaa… em… em chịu không nổi nữa… – nàng gào thét, lưng cong rạp, mông rướn lên nghênh đón từng cú thúc.

Rồi đột ngột, Hoàng siết chặt eo, gầm lên như con thú:

– Nhận lấy tinh của anh đi, con cái!

“ẦM! ẦM! ẦM!” – một tràng dài hơn hai chục cú bắn liên hoàn nổ tung trong tử cung nàng. Dòng tinh trùng đặc sệt, nóng hừng hực phun ồ ạt, từng đợt xối sâu, lấp đầy, dồn ép.

– ÁÁÁÁ! – Ngọc Duyên rú lên, âm thanh xé cổ họng, toàn thân nàng run bắn, mắt trợn ngược, cái lồn co giật dữ dội. Cảm giác như hàng chục quả đại bác đang nã thẳng vào trong, tràn đầy, dồn nén đến mức tử cung nàng như bùng nổ.

So với chồng nàng, chỉ năm phát yếu ớt rồi lịm tắt, thì đây là cả một cơn bão tinh trùng cuồng loạn. Hai mươi, ba mươi loạt đạn đặc quánh, từng phát đánh dấu quyền sở hữu, dán lên tử cung nàng thương hiệu không thể xóa của giống đực này.

Ngọc Duyên hét gào như một con cái đang được thụ tinh trong mùa động dục, bản năng bị thổi bùng, lý trí bị cuốn sạch. Thân thể nàng uốn éo, rên khóc, bấu chặt lấy Hoàng, run rẩy trong cơn cực khoái khủng khiếp nhất đời.

– Ưưưưm… a ơi… em… em được gieo giống rồi… đầy quá… em là con cái của anh…

Tinh trùng vẫn trào ra, sền sệt nóng hổi, dồn chặt đến căng tức, làm nàng nức nở rên rỉ không ngừng. Một dấu ấn vĩnh viễn, đánh thẳng vào cả thân xác lẫn tâm hồn nàng.

2.10.25 Xxx​

Hoàng gầm khẽ, chưa kịp cho con cặc khổng lồ rút ra, hắn lật mạnh Ngọc Duyên úp sấp xuống giường. Hai tay to bè giữ chặt eo, nhấc hông nàng lên cao, buộc nàng phải chổng mông căng tròn, đỏ rát, phơi trọn cái lồn đang ngập tràn tinh trùng nóng hổi.

– Nằm thế này… không giọt nào được phép chảy ra. – giọng hắn trầm khàn, lạnh lùng như mệnh lệnh.

Ngọc Duyên nấc nghẹn, toàn thân run rẩy, lưng cong vút, cái lồn co thắt giữ chặt con cặc đang cắm sâu, tử cung nàng căng tức, ngập đầy dòng tinh dày đặc. Mỗi lần cơ bụng nàng co lại, nàng cảm giác rõ rệt từng cuộn tinh sền sệt đang bị nén trong bụng.

Hoàng thả lỏng thân mình, nằm xuống, chống cằm trên tay, ánh mắt thú tính dán vào cảnh tượng trước mặt: cặp mông nõn nà run rẩy, cái lồn thổn thức nuốt chặt con cặc, từng giọt tinh tràn trề bị nhốt lại bên trong. Hắn nhếch mép cười, ánh mắt rực lửa thú hoang thỏa mãn.

Ngọc Duyên, trong tư thế bị khóa chặt ấy, bất ngờ bò từng chút về phía hắn, đôi gò má áp sát tấm ga giường, mắt nhòe lệ mà vẫn long lanh thèm khát. Khi đã đến gần, nàng cúi xuống, ngoạm lấy khối thịt khổng lồ nhơm nhớp nước dâm và tinh, bắt đầu liếm láp, bú mút sạch sẽ.

– Ưưm… a… cho em… để em dọn cho anh… em muốn tinh của anh khắp nơi… muốn nuốt trọn…

Đầu lưỡi nàng lướt từ gốc cặc, men theo thân gân guốc, liếm đến tận đầu khấc còn rỉ tinh. Râu rồng ướt đẫm được nàng mút chặt, đôi môi mềm mại ngậm lấy như sợ bỏ sót một giọt nào. Nàng bú mút, liếm láp với sự tận tụy, như một con cái trung thành làm sạch con đực sau khi được gieo giống.

Hoàng gầm gừ sung sướng, tay hắn ấn chặt đầu nàng, buộc nàng nuốt sâu hơn, để con cặc to lớn trượt sâu vào cuống họng. Mỗi nhịp rên, mỗi giọt tinh còn sót, nàng đều hứng trọn, mắt mờ đi vì vừa mệt, vừa mê đắm.

Khung cảnh ấy – nàng vẫn giữ tinh trong tử cung bằng cái lồn siết nghẹt, đồng thời miệng lại bú mút, liếm sạch từng giọt sót lại – biến Ngọc Duyên thành hình ảnh nguyên thủy nhất của con cái: bị chiếm hữu toàn diện, cả miệng, lồn, và tử cung đều thuộc về con đực.

2.10.26 Xxx Cuộc giao phối tiếp tục​

Hoàng siết chặt đầu Ngọc Duyên, con mắt sáng rực lửa thú tính, khóe môi cong thành một nụ cười hiểm độc. Hắn gầm khẽ, giọng trầm trầm vang ngay trên đỉnh đầu nàng:

– Tốt lắm… em xứng đáng được thưởng.

Ngay câu nói ấy, hông hắn nhấp dồn dập, con cặc khổng lồ đang nằm sâu trong miệng nàng bỗng giật mạnh.

“ẦM! ẦM! ẦM!”

Một loạt đạn nóng hổi, đặc quánh bắn thẳng vào cuống họng, dồn dập như bão tinh. Dòng tinh tràn ngập miệng nàng, chảy ộc xuống cổ, nặng nề, béo ngậy, đậm đặc đến mức nàng nghẹn thở, chỉ còn biết há to và nuốt lấy như con cái khát sữa.

– Ưm… ực… ực… a… aaaa… – nàng rên trong nghẹn ngào, mắt nhòe lệ, cổ họng giật liên hồi.

Làn sóng tinh đực lấp đầy khoảng trống cuối cùng, nơi mà nàng còn thiếu. Miệng nàng, lồn nàng, tử cung nàng – tất cả đều ngập tràn, ướt đẫm tinh trùng Hoàng.

Khoảnh khắc ấy, một cơn cực khoái bùng nổ, dữ dội, toàn thân nàng giật nảy, lưng cong rạp, ngón chân quặp chặt vào ga giường. Ngọc Duyên rùng mình, run như bị điện giật, rồi đổ gục, thở hổn hển, miệng vẫn rỉ tinh đậm đặc.

Trước khi chìm vào bóng tối của cơn lịm, khóe môi nàng hé nở một nụ cười mãn nguyện – nụ cười của một con cái tìm lại được thứ mà nó đã khao khát suốt hai năm qua: bị lấp đầy, được gieo giống, được chiếm hữu.

Trong cơn mơ hồ, nàng cảm thấy thân thể mình được lật nhẹ, đặt nghiêng sang một bên. Một thân hình rắn chắc ập đến từ phía sau, hơi nóng hầm hập. Hoàng, vẫn như năm ấy, úp thìa ôm trọn nàng.

– Khớp. – hắn gằn giọng, hạ hông.

Con cặc khổng lồ lại cắm thẳng vào lồn nàng, lút cán, sâu như cái nắp bồn khóa chặt, giữ toàn bộ dòng tinh bên trong. Ngọc Duyên rên khe khẽ, run thêm một lần nữa, rồi thiếp đi, thân thể nhỏ bé bị con đực khóa trọn, tử cung bị ép đầy, không thoát một giọt nào.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở nặng nề của con đực, tiếng thổn thức khẽ khàng của con cái, và cảm giác nguyên thủy: con cái được lấp đầy, được đóng dấu, trở thành bồn chứa tinh trọn vẹn của con đực.



2.10.27 Xxx Tư thế ngủ đóng nắp bồn​

Ánh sáng ban mai lách qua khe rèm, mỏng manh mà nhức nhối. Ngọc Duyên chập chờn mở mắt, toàn thân ê ẩm, tê dại như vừa bị bào mòn đến tận xương tủy. Hơi thở nàng còn run rẩy, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp tim hỗn loạn.

Rồi nàng nhận ra – vẫn còn đó, sự hiện diện khủng khiếp, nóng rực, căng cứng, nằm sâu tận trong. Con cặc khổng lồ của Hoàng, như thanh chốt thép cắm chặt, khóa kín tử cung nàng cả đêm. Mỗi lần cơ thể nàng khẽ động, râu rồng và thân cặc lại cọ sát bên trong, khiến nàng rùng mình, run rẩy đến tận cùng.

– Ưưưm… – tiếng rên khe khẽ bật ra, miệng nàng hé mở, mắt nhắm nghiền, cơ bụng co thắt như đón nhận thêm một lần nữa.

Hoàng vẫn ôm trọn nàng từ phía sau, cơ thể hắn nóng hừng hực, lồng ngực rắn chắc ép sát vào lưng nàng. Hơi thở đều đặn của hắn phả vào gáy nàng, nặng nề, như nhắc rằng suốt cả đêm qua, hắn chưa từng rời khỏi, chưa từng buông tha.

Ngọc Duyên sực nhớ – nàng đã ngủ thiếp đi trong cơn thỏa mãn, với cả miệng, lồn, tử cung đều ngập tràn tinh trùng của hắn. Và giờ đây, sau một đêm dài, hắn vẫn giữ nguyên tư thế, con cặc vẫn giam hãm trong nàng, không cho một giọt nào thoát ra.

Một ý nghĩ lóe lên, làm nàng đỏ mặt, toàn thân nóng rực: hắn đã dùng chính thân cặc mình như cái nắp, giữ tinh trùng suốt cả đêm trong bụng nàng, ép tử cung phải ngậm trọn.

Nàng cắn môi, nước mắt trào ra, vừa ê chề, vừa run sợ, vừa… đê mê.

– A… ơi… – nàng thỏ thẻ khe khẽ, không biết gọi hắn, hay gọi trong tuyệt vọng.

Nhưng ngay khi nàng còn run rẩy, thân cặc trong lồn khẽ giật nhẹ, cựa quậy, khiến tử cung nàng co thắt bùng nổ thêm một đợt run rẩy yếu ớt.

Nàng vùi mặt vào gối, nức nở, cơ thể nhỏ bé run lên như thú cái bị chiếm hữu cả đêm, không còn lối thoát.

2.10.25​

Ngọc Duyên nằm nghiêng, hơi thở khẽ dồn dập, làn da còn vương mồ hôi bóng mịn dưới ánh sáng sớm len qua rèm cửa. Thân thể nàng ê ẩm mà căng tràn, ngực phập phồng rỉ sữa, đôi mông cong tròn vẫn bị nâng cao bởi khối thịt khổng lồ cắm sâu bên trong, chôn chặt như chiếc nắp giữ lấy toàn bộ dòng tinh ấm nóng.

Ký ức hai năm trước bất chợt ùa về, khi nàng cũng nằm tư thế này. Ngày đó, trong đầu còn là một mớ giằng co: lý trí gào thét, sợ hãi chuyện phản bội, lo lắng cấn bầu, ép bản thân tin rằng đó chỉ là sự cố, chỉ là thỏa thuận bất đắc dĩ. Toàn thân run lên giữa sợ hãi và bản năng.

Còn bây giờ thì khác.

Ngọc Duyên khẽ nghiêng đầu, mái tóc mềm xõa xuống gối, đôi môi run rẩy khẽ hé mở. Không còn đấu tranh, không còn tự dối mình. Chỉ còn một dòng sung sướng dâng trào, một cảm giác thẹn thùng nhưng tràn ngập ngọt ngào. Thân thể nàng như được hồi sinh sau hai năm dài thiếu vắng, được đánh thức từng mạch máu, từng tế bào.

Mỗi lần con cặc trong lồn khẽ giật, bụng nàng lại co thắt, cả cơ thể rung bắn, mặt đỏ bừng, trái tim đập rộn ràng. Thay vì co rúm vì lo âu, nàng rùng mình vì khoái lạc, thấy mình được lấp đầy, được chở che, được giữ chặt như con cái thật sự của hắn.

– Ưưm… a… – nàng thỏ thẻ, giọng mơ hồ, vừa nũng nịu vừa ấm áp.

Khóe môi nàng cong thành một nụ cười thẹn thùng, đôi mắt nhòe lệ nhưng long lanh, ánh lên vẻ mãn nguyện. Nàng biết rõ: đêm qua không chỉ là một cuộc làm tình, mà là dấu ấn khiến nàng bừng tỉnh, sống lại, thôi lạc lõng.

Trong vòng tay con đực, với con cặc còn ghim sâu giữ tinh, nàng thấy mình không còn nhục nhã – chỉ còn sự hạnh phúc thẹn thùng, say đắm, như một con cái đã tìm về đúng nơi thuộc về.

2.10.26 Xxx Chuyển hóa​

Hai ngày ấy, Ngọc Duyên như hóa thân thành một con cái bị chiếm hữu toàn diện, không còn lớp vỏ e dè hay ngụy biện nào nữa. Từng nhịp dập, từng lần phun tinh của Hoàng đều khơi lên tiếng rên xiết của nàng, những câu nũng nịu ngày càng dâm đãng, từ van xin nhẹ nhàng đến gào thét điên loạn.

Thoạt đầu, giọng nàng còn run run, khe khẽ:

– Ưm… a ơi… nhẹ thôi… nhưng đừng dừng lại…
– Em khát quá… ban thêm cho em chút tinh đi…

Rồi hơi thở gấp gáp, giọng dồn dập hơn:

– Lồn em siết nghẹt thế này… là để giữ tinh của anh mà…
– Em muốn bị vắt cạn… cho đến khi em khóc cũng được…
– Vú em rỉ sữa kìa… anh hút đi, rồi tưới em đầy thêm nữa…

Khi Hoàng dập mạnh hơn, tiếng rên nàng đã chẳng còn kiềm nén, trào ra cuồng loạn:

– Ưưm… em chịu không nổi nữa… bắn vào đi… gieo giống em đi…
– Miệng em, lồn em, đít em… tất cả là bồn chứa tinh của anh…
– Em sướng quá… chưa bao giờ em dâm đãng thế này… cứ hành hạ em đi…

Và cuối cùng, ở cao trào, lý trí hoàn toàn bị xóa sạch, tiếng rên xiết bật ra thành tiếng gọi nức nở, khàn đặc:

– Ưưưm… chồng ơi… địt em nữa đi…
– Chồng ơi… cho em con đi… em là cái bồn chứa của chồng mà…
– Em khát tinh chồng quá… ban phát cho em đi…
– Chồng ơi… đừng dừng lại… cho em nát lồn vì tinh của chồng đi…

Những lời thốt ấy không còn là giả vờ, cũng không còn là sự nhầm lẫn. Đó là tiếng lòng, là sự thừa nhận bản năng, là dấu ấn không thể gột bỏ: nàng đã xem Hoàng – con đực cuồng dã ấy – là người chồng thật sự trên giường, là kẻ ban phát, gieo giống, và sở hữu trọn vẹn mình.



2.10.27 Xxx Bồn chứa tinh không cần thỏa thuận​

Căn phòng chật căng bởi mùi tinh dịch, sữa và mồ hôi. Hoàng dập hông như vũ bão, con cặc khổng lồ cày xới từng ngóc ngách tử cung, còn Ngọc Duyên thì mê loạn, rên rỉ mất hết lý trí.

Tiếng gọi của nàng bật ra khàn khàn, nghẹn ngào, nức nở, nhưng rõ ràng từng chữ:

– Ưưưm… chồng ơi… địt em nữa đi…
– Chồng ơi… cho em con đi… em là bồn chứa tinh của chồng mà…
– Em khát tinh chồng quá… ban phát cho em đi…
– Chồng ơi… đừng dừng… cho em nát lồn vì tinh của chồng đi…

Ngay khi chữ “chồng” cuối cùng xé toang cổ họng nàng, Hoàng gầm lên, hai tay siết chặt eo nàng, thúc thẳng một cú lút cán, giữ nguyên thật sâu. Con cặc trong bụng nàng giật dữ dội, rồi một dòng tinh đặc quánh, hừng hực sức sống, phun trào mãnh liệt.

“ẦM! ẦM! ẦM!”

Hơn hai chục loạt tinh nóng bỏng liên hồi dội thẳng vào tử cung, làm nàng rú lên như con cái trong mùa động dục được gieo giống. Bụng nàng căng tức, lồn nàng siết co giật, toàn thân rung bắn liên hồi trong cơn cực khoái điên cuồng.

– Aaaa… chồng ơi… em ngập rồi… ngập tinh của chồng rồi… – nàng gào, mắt đảo ngược, môi cười trong nước mắt, hạnh phúc và mê loạn.

Tinh bắn dồn dập đến tận giọt cuối cùng, cho đến khi bụng nàng như chứa cả một đại dương giống đực, nặng trĩu, nóng ran, rỉ ra không kịp giữ. Hoàng đổ gục xuống, vẫn cắm chặt, không rút, hơi thở hổn hển của hắn phả rát lên gáy nàng.

Ngọc Duyên nằm run rẩy, thân thể mềm nhũn như búp hoa bị bão giông vùi dập, từng thớ thịt còn rung lên theo nhịp tinh trùng phập phồng trong bụng. Nhưng trên khóe môi nàng lại hé một nụ cười thẹn thùng, mê man, mãn nguyện. Mọi ngượng ngập, mọi dè dặt đã tan biến – chỉ còn sự thật hiển hiện: nàng đã được lấp đầy, đã được ban phát, đã tìm lại con đực mà bản năng khao khát suốt hai năm qua.

Nàng biết chắc, sau chuyến công tác này, sau những ngày cuồng loạn ngập tràn tinh dịch, nàng sẽ còn phải vác lồn cho Hoàng nữa, nhiều lần nữa. Bởi thân thể nàng đã in dấu của hắn, tử cung nàng đã quen với dòng tinh đặc quánh ấy, và khao khát trong nàng đã thành bản năng.

Cho dù chồng nàng là ai, cho dù ngoài kia còn bao ánh mắt, thì ở nơi sâu thẳm nhất, nàng đã trở thành bồn chứa tinh của Hoàng – trọn vẹn, tuyệt đối.
 
anime sex
cliphot
Back
Top