lc88
mb66
ho88

Truyện Sáng Tác Con Của Anh… Hay Của Hắn?

Thớt đã đặt tên truyện như thế thì cuckold hạng nặng rồi.
 
Phần 13: Tình cũ ko rủ cũng tới

Cuộc sống tiếp tục êm đềm. Hoàng vẫn yêu thương vợ con, Dung lớn lên khỏe mạnh, xinh xắn. Phương dần ổn định lại. Cô học cách sống với bí mật, học cách yêu thương gia đình mình đã chọn, dù biết rằng sâu thẳm trong lòng, một phần của cô vẫn thuộc về Hiếu, người đàn ông duy nhất từng được bắn đầy tử cung cô, và người cha thật sự của đứa con mà cô đang ôm trong lòng mỗi đêm. Cô không liên lạc với anh nữa, nhưng mỗi khi nhìn Dung cười, cô lại thấy bóng dáng Hiếu trong đôi mắt ấy, một bí mật mãi mãi không ai biết, trừ chính cô và Hiếu.

Phương đã dừng liên lạc với Hiếu từ lâu và cố gắng chôn vùi mọi ký ức về những đêm cuồng nhiệt. Nhưng Hiếu không từ bỏ. Anh vẫn lảng vảng gần chung cư cô ở, không quá lộ liễu, nhưng đủ để cô bắt gặp. Anh biết lịch sinh hoạt của cô, sáng nào Phương cũng đi chợ gần nhà mua rau củ tươi, mua sữa chua cho con. Những lần ấy, Hiếu xuất hiện ở góc đường, đứng tựa vào cột điện hoặc ngồi ở quán nước ven đường, ánh mắt tìm kiếm cô từ xa. Lần đầu tiên bắt gặp, tim Phương thắt lại, cô đi nhanh hơn, cúi đầu tránh ánh nhìn anh, bước vội về phía chợ. Hiếu gọi khẽ: “Phương…” Cô không quay lại, chỉ lắc đầu, giọng kiên quyết, nhỏ đủ để Hiếu nghe nhưng không quá lớn để tránh những người xung quanh chú ý: “Anh đừng tới đây nữa… chồng em biết sẽ không hay.”
IMG_5623.jpeg

Những lần sau, tình huống lặp lại. Hiếu đứng chờ, đôi khi cầm bó hoa nhỏ hoặc túi trái cây, cố gắng bắt chuyện: “Anh chỉ muốn gặp em và con một chút thôi…” Phương luôn bước nhanh, lách qua anh, giọng run run: “Em không muốn gặp anh nữa… anh về đi.”. Cô sợ hàng xóm nhìn thấy, sợ camera chung cư ghi lại, sợ Hoàng vô tình bắt gặp. Mỗi lần về nhà, cô đóng cửa, ngồi bệt xuống sàn, ôm Dung vào lòng.

Hiếu cứ đeo bám dai dẳng. Anh không ép buộc, không gây ồn ào, nhưng sự hiện diện của anh như một bóng ma, luôn ở đó, luôn chờ đợi. Phương nhận ra tránh né mãi cũng không phải cách. Nếu Hoàng nhìn thấy, cô sẽ không biết giải thích thế nào. Một buổi tối, khi Dung đã ngủ say, Phương lặng lẽ mở block số Hiếu. Tay cô run run gõ tin nhắn:

Phương: Chúng ta cần nói chuyện. Một lần cuối.

Hiếu trả lời ngay lập tức, như thể anh đang chờ đợi tin nhắn ấy suốt bao tháng:

Hiếu: Được. Em muốn gặp ở đâu?

Phương do dự, rồi nhắn:
Phương: Tối mai, quán cà phê gần chung cư. 8 giờ.

Hiếu: Anh muốn riêng tư hơn. Đến nhà anh ăn tối đi, anh nấu cho em.

Phương cắn môi, tim đập mạnh. Cô biết đến nhà anh là nguy hiểm, nơi từng xảy ra những đêm cuồng nhiệt, nơi anh từng bắn đầy tử cung cô. Nhưng quán cà phê công cộng, dễ bị ai quen biết nhìn thấy. Cô miễn cưỡng đồng ý:
Phương: Được rồi… nhưng chỉ nói chuyện. Em sẽ về sớm.

Hiếu: Anh chờ em. 8 giờ tối mai nhé.

Phương tắt máy, nằm vật ra giường, tay đặt lên bụng, nơi từng mang thai Dung. Cô sợ bản thân sẽ lại yếu lòng, sợ cơn thèm khát ấy sẽ trỗi dậy khi nhìn thấy Hiếu. Nhưng cô cũng biết, nếu không đối mặt, anh sẽ tiếp tục lảng vảng, và một ngày nào đó, Hoàng sẽ phát hiện. Cô phải kết thúc, một lần cuối cùng.

Phương nằm thao thức bên cạnh Hoàng, bé Dung đã ngủ say trong nôi nhỏ cạnh giường. Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên trần nhà, cô nhìn chằm chằm vào bóng tối, lòng dâng trào tội lỗi như sóng vỡ bờ. Cô đã phản bội Hoàng quá nhiều, không chỉ ngoại tình, không chỉ để người khác bắn đầy tử cung mình suốt những tháng ngày cuồng nhiệt, mà còn mang thai Dung, đứa con đầu lòng mà Hoàng tin là của anh, nhưng thực sự là kết quả của những đêm Hiếu đè cô xuống, nhấp mạnh, phun tinh trùng đặc quánh sâu vào trong. Bí mật ấy nặng như tảng đá đè lên ngực cô mỗi đêm.

Cô quay sang nhìn Hoàng, anh đang ngủ ngon lành, tay đặt nhẹ lên eo cô theo thói quen, khuôn mặt hiền lành, không một chút nghi ngờ. Cô nghĩ: “Mình đã lấy mất của anh quá nhiều… Dung không phải con anh, nhưng anh vẫn yêu thương con hết mực. Mình phải bù đắp… phải cho anh một đứa con thực sự của anh ấy. Lần này sẽ là con của anh, không phải của ai khác.”

Ý nghĩ ấy khiến cô quyết định. Hôm nay đúng vào ngày nguy hiểm của chu kỳ, ngày rụng trứng, tử cung mở rộng, trứng sẵn sàng đón nhận. Cô sẽ để Hoàng bắn trong, sẽ để tinh trùng của anh, dù yếu ớt, dù ít ỏi, có cơ hội gặp trứng. Cô tự nhủ: “Lần này, anh ấy sẽ có con ruột.”

Cô vòng tay ôm chặt lấy anh, mặt áp sát ngực anh, thì thầm giọng run run:
“Anh… hôm nay mình không dùng bao nhé. Em muốn sinh con thứ hai cho anh.”

Hoàng giật mình, ngồi dậy hẳn, mắt mở to trong bóng tối, giọng ngạc nhiên xen lẫn vui mừng không giấu nổi:

“Thật hả em? Em chắc không? Em không sợ ảnh hưởng sức khỏe à? Mình mới sinh Dung được hơn một năm…”

Phương gật đầu, mắt long lanh nước, tay vuốt nhẹ ngực anh:
“Em chắc. Em muốn sinh thêm một đứa nữa… cho anh. Em muốn gia đình mình đông vui hơn… anh đừng lo.”

Hoàng không hỏi thêm. Anh cúi xuống hôn cô say đắm, tay luồn vào áo ngủ mỏng của cô, vuốt ve bầu ngực vẫn còn căng sữa dù Dung đã cai. Phương đáp lại, chủ động cởi áo ngủ, nằm ngửa ra, lấy chiếc gối kê cao dưới mông, tư thế cô từng dùng với Hiếu để tinh trùng không chảy ra. Cô dạng chân rộng, tay kéo Hoàng lại gần, giọng nhỏ nhẹ:
“Anh…cho vào đi..”

Hoàng run run vì xúc động, cởi quần, cặc anh đã cứng nhưng vẫn ngắn, mảnh khảnh như mọi khi. Anh quỳ giữa hai đùi cô, kê đầu khấc vào miệng lồn ướt át. Anh đẩy nhẹ, cặc trượt vào trong, chỉ lấp được nửa lồn cô, đầu khấc mịn màng chạm vào phần giữa âm đạo, không hề chạm tới cổ tử cung. Phương nằm im, mắt nhắm nghiền, cố cảm nhận. Hoàng bắt đầu nhấp, nhẹ nhàng, chậm rãi, hông đẩy tới đẩy lui. Phương rên khẽ theo nhịp để anh vui lòng, hai tay ôm lấy lưng anh.

Chỉ khoảng hai phút, Hoàng căng cứng, thở dốc:
“Em… anh ra đây…”

Anh rên khẽ, cơ thể run run, tinh trùng phun ra, nhưng ít ỏi, loãng như nước, chỉ vài đợt yếu ớt, không mạnh mẽ, không đặc quánh. Nhưng một lượng rất nhỏ, chỉ vài giọt yếu ớt, đã len lỏi vào sâu hơn, đủ để, trong điều kiện may mắn cực kỳ hiếm, một tinh trùng yếu ớt gặp được trứng đang rụng đúng ngày nguy hiểm ấy, và thụ tinh thành công. Đứa con này thực sự là của Hoàng, từ chính con cặc nhỏ bé, ngắn ngủn, luôn phải dùng bao cao su suốt 2 năm hôn nhân.

Hoàng nằm đè lên cô, thở hổn hển, hôn má cô liên tục:
“Em… sướng không? Anh… anh bắn trong em rồi đấy. Hy vọng lần này mình có con trai nhé.”

Phương gật nhẹ, cười gượng, vuốt lưng anh:
“Dạ… em sướng. Em sẽ sinh cho anh 1 đứa con trai.”

Hoàng ngủ thiếp đi bên cạnh, tay đặt lên bụng cô, nụ cười mãn nguyện trên môi. Phương nằm nhìn trần nhà. Cô đã sống trong lời nói dối quá lâu, và giờ đây, cô chỉ biết cầu nguyện rằng lần này, Hoàng sẽ có được điều anh mong muốn.
 
Phần 14: Anh điên rồi

Tối hôm sau, Phương nói với Hoàng: “Em đi gặp bạn cũ một chút, về muộn tí nhé anh. Dung ngủ rồi, anh trông con giúp em.” Hoàng gật đầu, hôn nhẹ lên má cô: “Đi vui nhé em. Anh với con chờ em về.”. Cô bắt taxi đến nhà Hiếu, một căn hộ nhỏ ở quận 7, cách nhà cô khoảng 20 phút.

Phương đứng trước cửa căn hộ của Hiếu, tay siết chặt quai túi xách nhỏ, hít một hơi sâu trước khi bấm chuông. Cô chọn trang phục kín đáo nhất có thể, không muốn bất kỳ sự gợi cảm nào có thể khơi dậy ký ức cũ hoặc khiến Hiếu hiểu lầm ý định của mình. Cô mặc một chiếc áo sơ mi cotton dài tay màu trắng kem, cổ áo cài kín nút đến tận cổ, tay áo xắn nhẹ lên khuỷu tay để trông thoải mái nhưng vẫn lịch sự. Áo được bỏ gọn gàng vào trong chiếc quần jeans ống suông màu xanh đậm, dài chạm mắt cá chân, ôm vừa đủ để tôn dáng nhưng không bó sát lộ đường cong. Quần jeans rộng rãi, không bó đùi, không khoe mông, hoàn toàn che kín phần dưới cơ thể.

Bên ngoài, cô khoác thêm một chiếc áo khoác cardigan mỏng màu xám nhạt, dài quá hông, cài khuy đến tận ngực để tạo lớp che chắn thêm. Mái tóc cô buộc cao gọn gàng thành đuôi gà thấp, không trang điểm gì ngoài chút son dưỡng môi màu nude nhạt, và đeo một chiếc khẩu trang y tế màu trắng khi ra đường để tránh bị ai quen biết nhận ra. Giày thể thao trắng đơn giản, không gót, giúp cô di chuyển nhanh và thoải mái.

Toàn bộ trang phục toát lên vẻ giản dị, kín đáo, gần như “mẹ bỉm sữa”, không một chút gợi cảm, không hở hang, không lộ da thịt. Cô muốn gửi thông điệp rõ ràng: “Em đến để nói chuyện, không phải để tái hợp hay gì khác.” Nhưng dù vậy, khi Hiếu mở cửa và nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt anh vẫn lóe lên một tia khao khát quen thuộc, dù cô đã cố gắng che giấu hết mức có thể.

Hiếu mỉm cười nhẹ, giọng trầm ấm:
“Vào đi em… em mặc thế này trông vẫn xinh lắm.”

Phương giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết:
“Em đến để nói chuyện rõ ràng thôi. Không ăn tối, không gì cả. Nói xong em về ngay.”

Hiếu mỉm cười nhẹ, giọng trầm ấm nhưng đầy thuyết phục, chỉ tay về phía bàn ăn đã dọn sẵn:
“Em đến rồi thì cũng ngồi xuống dùng một chút đi. Anh đã tự tay nấu từ chiều đấy. Không ăn thì phí công anh lắm. Ăn xong rồi mình nói chuyện sau, được không?”

Phương đứng yên ở cửa, tay vẫn siết chặt quai túi xách, ánh mắt lướt qua bàn ăn: đĩa thức ăn còn bốc khói nghi ngút, mùi thơm quyện lẫn hương nến nhỏ lung linh trên bàn, tạo nên không khí ấm cúng đến lạ lùng. Cô biết đây là chiêu của anh, dùng những thứ quen thuộc để kéo cô vào, để làm mềm lòng cô. Nhưng bụng cô đã réo nhẹ từ chiều vì bận chăm Dung, chưa kịp ăn gì nhiều. Cô do dự vài giây, rồi thở dài, gật đầu miễn cưỡng:
“…Được rồi. Nhưng chỉ ăn một chút thôi. Ăn xong em về ngay.”

Hiếu gật đầu ngay, kéo ghế cho cô ngồi, động tác nhẹ nhàng như ngày xưa. Phương ngồi xuống, cởi khẩu trang đặt sang một bên, cố giữ khoảng cách bằng cách ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi. Hiếu ngồi đối diện, múc 1 chén canh, đặt trước mặt cô:
“Em gầy đi rồi đấy… chăm con vất vả quá phải không?”
IMG_5630.jpeg

Phương không đáp, chỉ cầm thìa lên, múc một muỗng canh, thổi nhẹ rồi đưa lên miệng. Cô ăn chậm rãi, cố không nhìn thẳng vào mắt anh. Hiếu cũng ăn, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi cô, nhìn cách cô cầm thìa, cách cô nuốt từng miếng, như thể đang khắc ghi lại từng cử chỉ nhỏ.

Không khí im lặng một lúc, chỉ có tiếng thìa chạm chén và tiếng nến tí tách. Rồi Hiếu lên tiếng, giọng nhẹ nhàng:
“Anh biết em giận anh… vì những lần anh lảng vảng gần chung cư. Nhưng anh không thể dừng lại được. Mỗi ngày không thấy em, không thấy con, anh như mất một phần cơ thể. Dung… con bé lớn nhanh thật. Anh nhìn ảnh em gửi lần cuối, thấy con giống em quá.”

Phương đặt thìa xuống, giọng lạnh hơn:
“Đừng nhắc đến Dung. Con bé là con của em và Hoàng. Anh đừng làm mọi thứ phức tạp thêm. Em đến đây để nói rõ một lần cuối, em không muốn gặp anh nữa. Đừng đến gần chung cư, đừng nhắn tin, đừng gọi.”

Hiếu nhìn cô, mắt thoáng buồn nhưng vẫn kiên định:
“Anh hiểu. Anh biết em sợ. Nhưng em có thật sự hạnh phúc không? Em sống bên Hoàng, chăm Dung, nhưng mỗi đêm em có nghĩ đến anh không? Có nhớ cảm giác… khi anh ở trong em, khi anh bắn đầy vào trong em không?”

Phương giật mình, mặt đỏ bừng, tay siết chặt dưới bàn. Cô cố giữ giọng bình tĩnh:
“Đừng nói nữa. Đó là quá khứ. Em đã có con, có gia đình. Em không muốn quay lại.”

Hiếu đứng dậy, bước chậm rãi vòng qua bàn, dừng lại sau lưng cô. Anh không chạm vào, chỉ cúi xuống thì thầm sát tai:
“Nhưng anh không từ bỏ.”

Phương đứng bật dậy, ghế đẩy ra sau kêu “két” một tiếng. Cô quay lại nhìn anh, mắt đỏ hoe:
“Anh đừng nói thế. Dung là con của Hoàng trên giấy tờ, trên pháp lý, và trong mắt mọi người. Anh đừng phá hủy tất cả. Em xin anh… hãy để em yên.”

Cô hít một hơi sâu, cố giữ giọng bình tĩnh hơn:
“Em đã quyết định rồi. Em sẽ sinh con thứ hai cho chồng em. Tối qua là ngày nguy hiểm của em… em đã cho anh ấy bắn trong rồi.”

Hiếu đứng chết lặng vài giây, mắt mở to như không tin vào tai mình. Khuôn mặt anh tái đi, rồi đột ngột chuyển sang đỏ bừng vì giận dữ. Hai tay anh đặt mạnh lên vai Phương, siết chặt đến mức cô khẽ nhăn mặt:
“Em nói cái gì? Con gái chúng ta… và giờ em muốn con thứ hai với hắn?”. Giọng Hiếu run lên, không còn bình tĩnh như lúc nãy.

Phương hoảng loạn, thấy Hiếu đã mất bình tĩnh hoàn toàn, mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, tay siết vai cô mạnh hơn. Cô vùng vẫy, cố đẩy anh ra:
“Anh buông em ra! Em phải về với Hoàng!”

Cô xoay người, chạy về phía cửa chính, tay với lấy chốt khóa. Nhưng Hiếu nhanh hơn, anh lao theo sau, cánh tay dài vòng qua eo cô từ phía sau, nhấc bổng cô lên như nhấc một đứa trẻ. Phương hét nhỏ, hai chân đạp loạn xạ trong không trung:
“Thả em ra! Anh làm gì vậy? Buông em ra!”

Hiếu không đáp, chỉ siết chặt hơn, bế cô vào phòng ngủ, nơi từng là chốn riêng tư của hai người trong những đêm cuồng nhiệt trước kia. Anh đặt cô xuống giường, nhưng không buông hẳn, hai tay anh giữ chặt hai cổ tay cô, ép lên trên đầu, thân hình cao lớn đè xuống, phủ kín cô hoàn toàn. Phương vùng vẫy dữ dội, hai chân đạp vào hông anh, nhưng sức lực của cô không thể thoát khỏi vòng tay săn chắc, cơ bắp rắn rỏi của Hiếu.
“Anh buông ra! Em xin anh… đừng làm vậy!”

Hiếu cúi sát mặt cô, hơi thở nóng hổi phả vào mặt, giọng khàn đặc vì xúc động:
“Em nghĩ em có thể bỏ anh dễ dàng vậy sao? Em nghĩ anh sẽ để em sinh con cho hắn, trong khi con gái anh đang lớn lên trong nhà hắn? Em nghĩ anh chịu được khi biết em cho hắn bắn trong?”

Phương khóc nức nở, nước mắt chảy dài xuống tóc mai:
“Em… em chỉ muốn bù đắp cho anh ấy… Dung không phải con anh ấy… em nợ anh ấy một đứa con thật sự… Anh buông em ra đi… em xin anh…”

Hiếu siết chặt hơn, mắt anh đỏ hoe, giọng vỡ òa:
“Còn anh thì sao? Em nghĩ anh sẽ để em quay về với hắn, để hắn ôm em mỗi đêm, trong khi anh chỉ được nhìn từ xa?”

Phương ngừng vùng vẫy, cơ thể mềm nhũn dưới sức nặng của anh. Cô khóc lớn hơn, giọng nghẹn ngào:
“Anh thả em ra đi… em xin anh…”

Hiếu chập cả hai cổ tay Phương lại bằng một tay to lớn, nắm chặt như gọng kìm sắt. Những ngón tay gân guốc siết mạnh, đè hai cổ tay mảnh mai của cô xuống ga giường. Phương vùng vẫy dữ dội, hai chân đạp loạn xạ, cơ thể uốn éo cố thoát ra, nhưng sức lực của cô không thể lay chuyển nổi cánh tay rắn chắc ấy.
“Anh buông ra! Hiếu… anh làm gì vậy? Thả em ra!”

Cô hét lên, giọng vỡ òa trong nước mắt, nhưng Hiếu không đáp. Anh nhoài người lên tủ cạnh đầu giường, thân hình cao lớn vẫn đè nặng lên cô, che khuất tầm nhìn. Phương không nhìn thấy anh lấy gì, chỉ cảm nhận được anh với tay, tiếng kéo ngăn tủ khe khẽ, rồi anh quay lại, mặt sát mặt cô. Hiếu cúi xuống, môi anh áp mạnh vào môi cô, hôn ngấu nghiến. Lưỡi anh luồn vào, ép mạnh, đẩy hai hàm răng cô tách ra. Phương giật mình, cố đẩy anh ra, ngậm chặt miệng lại, nhưng Hiếu không buông. Tay còn lại của anh đưa lên, bóp chặt mũi cô.

Phương hoảng loạn, không thở được. Mũi bị bịt kín, miệng vẫn ngậm chặt, cô cố gắng hít qua kẽ răng nhưng không đủ không khí. Phổi bắt đầu nóng ran, ngực phập phồng dữ dội. Cô vùng vẫy mạnh hơn, hai chân đạp vào hông anh, nhưng Hiếu vẫn giữ nguyên. Cuối cùng, cô không chịu nổi, miệng há ra để thở hắt vào một hơi dài. Lưỡi anh luồn sâu vào miệng cô, quấn lấy lưỡi cô để giữ cô không ngậm miệng lại. Cô cảm nhận rõ ràng lưỡi anh đang đẩy một thứ gì đó, một viên thuốc nhỏ, tròn vo, từ miệng anh sang miệng cô. Hiếu dùng đầu lưỡi ấn mạnh, đẩy viên thuốc sâu hơn vào khoang miệng cô, ép nó trượt xuống phía sau lưỡi, gần họng. Phương hoảng loạn, mắt mở to, cố nhổ ra bằng cách lưỡi đẩy ngược lại, nhưng lưỡi anh quấn chặt, giữ viên thuốc không cho trượt ra.

Sau khi lưỡi Hiếu đẩy viên thuốc sâu vào miệng Phương, anh đột ngột dừng hôn, ngước đầu lên. Môi anh rời khỏi môi cô, để lại một sợi chỉ mỏng nước miếng kéo dài rồi đứt. Phương lập tức ngậm chặt miệng lại, hai môi mím chặt, cố gắng ngăn viên thuốc trượt sâu hơn. Mắt cô mở to hoảng loạn, nước mắt lăn dài trên má, cơ thể vùng vẫy dữ dội dưới sức nặng của anh.

Hiếu không buông. Tay anh đưa lên, bóp chặt hai lỗ mũi cô bằng ngón cái và ngón trỏ. Lực bóp mạnh, không đau nhưng đủ để bịt kín hoàn toàn đường thở qua mũi. Phương giật mình, phổi nóng ran ngay lập tức, ngực phập phồng dữ dội vì thiếu không khí. Cô vùng vẫy mạnh hơn, hai chân đạp loạn xạ vào hông anh, đầu lắc qua lắc lại, hai cổ tay bị giữ chặt cố giật ra khỏi bàn tay gân guốc của anh. Tiếng “ư ư” nghẹn ngào phát ra từ cổ họng bị chặn, nước mắt trào ra nhiều hơn, làm mờ tầm nhìn. Mặt cô đỏ bừng, mạch máu nổi lên ở thái dương, cơ thể run rẩy vì hoảng loạn và thiếu oxy. Phổi như bị thiêu đốt, đầu óc quay cuồng, tầm nhìn mờ dần. Không chịu nổi nữa, Phương há miệng ra để hớp một hơi thở tuyệt vọng, miệng mở to, hít vào một hơi dài, khẩn thiết.

Ngay khoảnh khắc ấy, Hiếu nhanh như chớp, nhả một cục nước miếng lớn, đặc quánh, ấm nóng vào miệng cô. Cục nước miếng rơi xuống lưỡi cô, mang theo viên thuốc đã bị đẩy sẵn ở phía sau. Viên thuốc trượt sâu xuống họng theo dòng nước miếng trơn nhẫy, chảy tuột vào thực quản. Cô vô thức nuốt ừng ực theo phản xạ sinh tồn để lấy lại không khí. Cổ họng co thắt mạnh, viên thuốc trôi xuống dạ dày kèm theo vị đắng lan tỏa khắp miệng, lan xuống cổ họng, xuống ngực. Cô ho khan vài tiếng, nước mắt chảy thành dòng, cơ thể run bần bật.
IMG_5604.jpeg


Hiếu buông mũi Phương ra, tay anh rời khỏi mặt cô một cách chậm rãi. Phương hớp lấy không khí như người sắp chết đuối, ho sặc sụa liên hồi. Nước mắt trào ra thành dòng, chảy dài xuống tóc mai và ga giường. Miệng cô vẫn còn vị đắng của viên thuốc lan tỏa. Cô thở hổn hển, giọng khàn đặc, đứt quãng vì vừa khóc vừa ho:
“Anh… anh điên rồi à… anh cho em uống cái gì vậy?!”

Hiếu vẫn đè lên người cô, tay vẫn nắm chặt hai cổ tay cô ép xuống giường, ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp nhưng lạnh lùng, đầy chiếm hữu:
“Thuốc tránh thai khẩn cấp.”

Phương mở to mắt, như không tin vào tai mình. Khuôn mặt cô tái mét, rồi đột ngột chuyển sang đỏ bừng vì giận dữ và hoảng loạn. Cô vùng vẫy mạnh hơn, hai chân đạp loạn xạ vào hông anh, cơ thể uốn éo cố thoát ra khỏi sức nặng của anh. Giọng cô vỡ òa, hét lên trong nước mắt:
“Anh không thể làm vậy được! Tại sao anh làm như vậy?”

Hiếu siết chặt tay hơn, đè mạnh hai cổ tay cô xuống ga giường đến mức cô đau điếng. Anh cúi sát mặt cô, hơi thở nóng hổi phả vào mặt, giọng khàn khàn:
“Em chỉ có thể sinh con cho anh thôi. Anh không cho phép em sinh con cho hắn. Em nghĩ anh sẽ để em mang thai con hắn? Không bao giờ. Em là của anh. Và bất kỳ đứa con nào sau này cũng phải là của anh.”

Phương khóc lớn hơn, nước mắt tuôn rơi không ngừng, cơ thể run bần bật dưới sức nặng của anh. Cô lắc đầu nguầy nguậy, giọng vỡ òa:

“Anh… anh điên rồi… em không thể… em không thể mất đứa con này… em đã hứa với Hoàng… em đã hứa sẽ bù đắp cho anh ấy…”

Hiếu nhìn cô, mắt đỏ hoe, nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết liệt. Anh cúi xuống, hôn mạnh lên môi cô một lần nữa, không phải nụ hôn tình tứ, mà là nụ hôn chiếm hữu, như muốn khẳng định quyền sở hữu.
 
Phần 15: Mùi vị cũ

Rồi Hiếu đột ngột buông hai cổ tay Phương ra, nhưng không rời khỏi người cô. Anh cởi quần của mình thật nhanh, xoay người lại một cách khéo léo, vẫn nằm úp hẳn lên cơ thể cô, tạo thành tư thế 69. Thân hình cao lớn, rắn chắc của anh phủ kín cô hoàn toàn, không cho cô cơ hội vùng vẫy thêm. Con cặc anh, đã cương cứng đến cực hạn, đầu khấc đỏ au bóng loáng nước nhờn, giờ nằm ngay sát trên miệng cô, chạm nhẹ vào môi dưới. Trong khi đó, mặt anh úp xuống giữa hai đùi cô, mũi hít sâu mùi hương quen thuộc. Anh luồn hai ngón tay vào hai bên hông quần, móc vào mép quần jeans dày dặn, rồi kéo mạnh xuống. Khóa kéo ở phía trước đã được tháo từ trước, nên quần trượt xuống dễ dàng theo lực kéo của anh. Vải jeans cứng cáp cọ xát nhẹ lên da đùi cô, tạo tiếng “sột soạt” nhỏ khi bị lột xuống. Hiếu kéo quần xuống tận đầu gối, rồi đẩy hẳn ra khỏi chân cô, ném sang một bên giường.

Bên dưới quần jeans là chiếc quần lót đen mỏng manh, dính chặt vào mép lồn. Hiếu không dừng lại, anh móc hai ngón tay vào hai bên hông quần lót, kéo mạnh một phát. Quần lót trượt xuống tận mắt cá chân, để lộ lồn cô. Anh tuột hẳn quần lót ra khỏi chân cô, ném theo chiếc quần jeans, rồi cúi xuống, mũi hít sâu mùi hương dâm đãng quen thuộc. Lưỡi anh lập tức tấn công, liếm mạnh hột le sưng mọng, mút hai môi thịt hồng hào ướt át, luồn sâu vào trong âm đạo. Tiếng bú mút ướt át vang lên rõ mồn một, hòa cùng tiếng rên nghẹn ngào của Phương. Nước dâm cô tuôn ra nhiều hơn, chảy xuống, thấm ướt ga giường. Hiếu vừa bú vừa bắt đầu đẩy hông xuống chậm rãi, đầu khấc to tròn chạm vào môi cô, ép nhẹ. Phương cố ngậm miệng lại theo phản xạ, nhưng lưỡi anh dưới dưới vẫn xoáy mạnh vào hột le, khiến cô cong người lên, miệng há ra vì sướng không kìm được.

Ngay khoảnh khắc ấy, Hiếu đẩy hông mạnh hơn một chút, đầu khấc trượt vào miệng cô, lấp đầy khoang miệng ấm nóng. Vị đắng của viên thuốc tránh thai lúc nãy bị lấn át hoàn toàn bởi vị mặn đặc trưng của đầu cặc anh, vị mặn nhạt, hơi tanh của nước nhờn lẫn mùi đàn ông quen thuộc mà cô từng nghiện. Phương mắt mơ màng, hàng mi ướt át vì nước mắt, phần vì sau một lúc chống cự quyết liệt, cơ thể cô đã thấm mệt, tay chân mềm nhũn không còn sức lực. Phần vì sau bao khoảng thời gian dài, cô lại nếm lại cái vị ấy, vị của con cặc Hiếu, vị mà cô từng van xin được ngậm, được mút, được nuốt hết tinh trùng đặc quánh của anh.

Cô không còn đẩy anh ra nữa. Môi cô vô thức ngậm chặt quanh thân cặc, lưỡi quấn quanh đầu khấc theo phản xạ bản năng, liếm dọc theo những đường gân nổi rõ. Hiếu rên khẽ trong cổ họng, đẩy hông xuống chậm rãi, đút sâu hơn vào miệng cô, đầu khấc chạm vòm họng, khiến cô khẽ nôn ọe nhưng vẫn không nhả ra. Đồng thời, lưỡi anh dưới dưới xoáy mạnh hơn vào lồn cô, mút hột le, luồn sâu vào trong âm đạo, khiến nước dâm trào ra thành dòng.

Phương rên nghẹn trong cổ họng, tiếng rên bị chặn lại bởi con cặc đang lấp đầy miệng. Mắt cô mơ màng, hàng mi run run, nước mắt vẫn lăn dài nhưng giờ đây xen lẫn khoái cảm. Cơ thể cô nóng ran, lồn co bóp dữ dội quanh lưỡi anh, ngực căng tức, núm vú cứng ngắc cọ xát vào bụng anh. Cô vô thức mút mạnh hơn, lưỡi xoáy quanh lỗ niệu đạo, hút những giọt nước nhờn đang tuôn ra, nhớ lại cảm giác được chiếm hữu hoàn toàn.

Hiếu rên khẽ, đẩy hông xuống sâu hơn, đút cặc vào họng cô, đồng thời bú mạnh lồn cô đến mức cô cong người lên, hông giật giật như có điện. Anh thì thầm giữa những tiếng bú mút ướt át:
“Em thấy chưa… em vẫn nhớ chứ? Em vẫn nghiện anh… vẫn nghiện con cặc này…”

Phương không đáp, chỉ rên nghẹn trong cổ họng, miệng vẫn ngậm chặt cặc anh, lưỡi quấn quanh thân cặc theo nhịp đẩy hông của anh. Cô biết mình đang thua, không phải vì sức mạnh của Hiếu, mà vì cơ thể cô đã phản bội lý trí. Ký ức và dục vọng bị dồn nén quá lâu giờ trỗi dậy mạnh mẽ. Cô khóc thút thít, nhưng miệng vẫn mút, lồn vẫn co bóp, cơ thể vẫn run rẩy vì khoái cảm.

Hiếu đẩy hông chậm rãi, đút cặc vào miệng cô rồi rút ra, rồi lại đút sâu hơn, đồng thời lưỡi anh xoáy mạnh vào lồn cô. Tư thế 69 kéo dài, tiếng nhóp nhép ướt át, tiếng rên nghẹn ngào của Phương, tiếng thở dồn dập của Hiếu hòa quyện trong căn phòng kín. Cơ thể cô đã đầu hàng, dù lý trí vẫn gào thét trong vô vọng.

Hiếu đột ngột rút hẳn con cặc ra khỏi miệng Phương. Tiếng “chụt” dài, kéo theo âm thanh của hai môi cô siết chặt quanh thân cặc, mút mạnh theo phản xạ khi anh rút ra. Môi dưới cô cong lên, dính chặt vào đầu khấc bóng loáng nước dãi và nước nhờn, tạo nên tiếng mút “chụt… chụt” liên hồi, như tiếng hút mạnh từ một ống hút dính đầy chất lỏng đặc. Tiếng “bộp” khẽ vang lên khi đầu khấc đỏ au, bóng loáng nước dãi và nước nhờn rời khỏi khoang miệng ấm nóng. Con cặc vẫn cương cứng, giật giật nhẹ, dựng đứng ngay sát môi cô, cách chỉ vài cen-ti-mét. Nước dãi từ miệng Phương kéo theo một sợi chỉ mỏng dính dính với đầu khấc, rồi đứt ra, rơi xuống cằm cô. Hiếu ngẩng lên một chút, nhìn xuống gương mặt cô, má đỏ bừng, mắt mơ màng ướt át nước mắt, miệng vẫn há to, không khép lại. Môi dưới cô run run, lưỡi khẽ thè ra theo phản xạ, như đang chờ đợi, van xin được lấp đầy lần nữa. Miệng cô mở rộng, khoang miệng hồng hào, ướt át lấp lánh nước dãi, cổ họng co thắt nhẹ như đang mời gọi con cặc đút sâu vào họng một lần nữa.

Phương nằm đó, cơ thể mềm nhũn dưới sức nặng của anh. Dục vọng trỗi dậy như sóng dữ, xóa nhòa lý trí. Trong đầu cô lúc này là một mớ hỗn loạn xen lẫn giữa dục vọng nguyên thủy và cảm giác tội lỗi day dứt, như hai dòng sông cuồn cuộn va chạm nhau. Hình ảnh Hoàng hiện lên rõ mồn một trong đầu. Cô nhớ đến cách Hoàng cười toe toét khi biết cô mang thai Dung, cách anh thức trắng đêm thay tã, pha sữa, hát ru con bằng giọng trầm ấm vụng về. Cô nhớ đến cái cách anh đặt tay lên bụng cô mỗi tối, nghĩ rằng đứa con trong bụng là kết quả của tình yêu anh dành cho cô. Và giờ đây, đứa con thứ hai, mầm sống mong manh mà anh đã gieo bằng chính con cặc nhỏ bé, yếu ớt của mình, đã bị viên thuốc kia hủy hoại. Cô cảm nhận rõ ràng nỗi đau ấy như một nhát dao cứa vào tim, không phải đau thể xác, mà là đau vì đã cướp mất niềm vui duy nhất Hoàng có thể có, niềm vui làm cha thực sự.

Suy nghĩ ấy lặp đi lặp lại, dục vọng và tội lỗi cuốn lấy nhau như vòng xoáy, khiến cơ thể cô run bần bật. Miệng cô vẫn há to, lưỡi khẽ động đậy vô thức, nước dãi tràn ra khóe miệng, chờ đợi con cặc đút vào cổ họng một lần nữa. Hiếu nhìn xuống, cười khẽ trong cổ họng, biết rõ cô đang đấu tranh, và biết rõ dục vọng sẽ thắng. Anh đẩy hông xuống chậm rãi, đầu khấc lại chạm môi cô, trượt sâu vào miệng đang mở rộng ấy. Phương rên nghẹn trong cổ họng, mắt mơ màng hơn, dục vọng dần lấn át cảm giác tội lỗi. Cô nuốt ực một cái, lưỡi quấn quanh thân cặc, đầu óc trắng xóa vì khoái cảm và nước mắt.

Cặc Hiếu giật giật dữ dội trong miệng Phương, dấu hiệu sắp xuất tinh không thể kìm nén. Anh đẩy hông xuống mạnh một phát cuối cùng, đút sâu hết cỡ, đầu khấc to tròn chạm thẳng vào vòm họng cô, ép sát cổ họng đến mức cô không còn đường thở. Phương nước mắt trào ra, nhưng miệng vẫn há rộng, lưỡi vô thức quấn quanh thân cặc theo phản xạ. Cặc anh giật mạnh liên hồi, từng đợt co giật từ gốc đến đầu. Lỗ niệu đạo mở rộng, tinh trùng đặc quánh, nóng hổi phun ra từng dòng mạnh mẽ, bắn thẳng vào sâu cổ họng cô. Cô nuốt ừng ực theo phản xạ. Mỗi lần cặc giật để bắn một đợt tinh là một lần cổ họng cô co thắt, nuốt ực một cái rõ ràng, tiếng “ực… ực…” nghẹn ngào vang lên trong cổ họng bị chặn. Tinh trùng đặc, dính nhớp chảy tuột xuống thực quản, ấm nóng lan tỏa xuống ngực, xuống dạ dày, không một giọt nào tràn ra ngoài. Cô nuốt hết, như từ trước đến giờ cô vẫn làm, như một thói quen đã ăn sâu vào cơ thể.

IMG_5646.gif

Đồng thời, lồn Phương ở dưới cũng phản ứng dữ dội. Hiếu ngừng bú lồn. Anh ngẩng đầu lên, mắt mở to chiêm ngưỡng cảnh tượng trước mắt. Mỗi lần cặc Hiếu giật để bắn một đợt tinh, cổ họng cô ở trên nuốt ừng ực, lồn cô ở dưới thì co bóp mạnh mẽ, rồi bắn nước ra, không phải rỉ ra, mà là phun mạnh như vòi nước. Đây là lần đầu tiên lồn cô làm như vậy, nước dâm bắn ra thành dòng, mạnh đến mức văng lên cao, làm ướt cả mảng tường phía cuối giường. Tiếng “phụt… phụt…” vang lên rõ mồn một, kèm theo tiếng nước dâm rơi lộp độp xuống sàn nhà. Lồn cô co giật liên hồi, mép thịt hồng hào sưng mọng, hột le cứng ngắc, nước dâm trong suốt phun ra từng đợt theo nhịp giật của cặc anh trong miệng cô.
IMB_8JyWxl.gif

Đây là lần đầu tiên anh thấy cô đạt cực khoái chỉ vì nuốt tinh của anh, chỉ vì vị tinh trùng đặc quánh phun sâu vào họng, chỉ vì cảm giác bị lấp đầy cổ họng mà cô đã nghiện từ lâu.

Phương miệng vẫn ngậm chặt cặc anh đang giật giật bắn nốt những đợt cuối cùng. Nước dâm vẫn phun ra từng đợt yếu dần, thấm ướt ga giường thành một vũng lớn, mùi dâm đãng lan tỏa khắp phòng. Cô nằm đó, cơ thể run bần bật vì cực khoái và tội lỗi đan xen, nước mắt lăn dài, nhưng miệng vẫn há to, nuốt ực hết tinh trùng đặc quánh của anh, như một lời thừa nhận thầm lặng rằng, dù lý trí có chống cự đến đâu, cơ thể cô vẫn nghiện anh, vẫn thuộc về anh theo cách nguyên thủy nhất.

Hiếu rút cặc ra chậm rãi, tiếng “chụt…” vang lên lần nữa, rồi anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô đang đẫm nước mắt.

Phương nằm đó, cơ thể vẫn run rẩy sau cơn cực khoái dữ dội chỉ vì nuốt tinh của anh. Cô biết Hiếu sẽ không dừng lại ở một lần xuất tinh. Ngày xưa, cô luôn mút sạch tinh trùng còn sót trên đầu khấc, liếm dọc thân cặc, nuốt ừng ực từng giọt để “an toàn”, để không có rủi ro tinh trùng còn dính khi anh đút vào lồn. Nhưng giờ đây, sau bao năm, sau bao lần bị anh chiếm hữu, hành động ấy đã trở thành bản năng, trở thành nghĩa vụ, một nghĩa vụ thiêng liêng mà cơ thể cô tự động thực hiện mỗi khi anh xuất tinh. Liếm sạch, nuốt hết tinh trùng của anh không còn là vì sợ có thai nữa, mà là cách cô khẳng định bản thân thuộc về anh, thuộc về con cặc trần trụi ấy.
 
Sửa lần cuối:
Phần 16: Dồn nén quá lâu

Hiếu đột ngột ngồi dậy, hai tay vòng qua eo Phương, kéo cô lên. Cơ thể cô mềm nhũn sau cơn cực khoái vừa rồi, gần như không còn sức lực chống cự. Anh đưa hai tay lên, ngón tay cái và ngón trỏ bắt đầu tháo nút áo từ trên xuống. Nút đầu tiên, ngay dưới cổ, được tháo chậm rãi, tiếng “tách” nhỏ vang lên trong không gian yên tĩnh. Cổ áo hé mở, lộ ra một phần da cổ trắng muốt, xương quai xanh mảnh mai lấp ló. Hiếu cúi xuống, hôn nhẹ lên phần da vừa lộ ra, hơi thở nóng hổi khiến cô khẽ run. Nút thứ hai, thứ ba, từng nút được tháo một cách có chủ đích, như đang lột từng lớp vỏ che giấu của cô. Lớp vải cotton mềm mại tách dần, để lộ đường viền áo lót mỏng màu kem bên trong, ôm sát bầu ngực đang phập phồng theo nhịp thở dồn dập.

Khi tháo đến nút giữa ngực, áo sơ mi mở rộng hẳn, hai vạt áo trượt sang hai bên, để lộ hoàn toàn áo lót. Bầu ngực cô căng tròn, núm vú hồng hào cứng ngắc in rõ qua lớp áo mỏng, da thịt trắng nõn lấp lánh mồ hôi. Hiếu luồn tay ra sau lưng cô, tháo móc áo lót bằng một động tác quen thuộc, tiếng “cạch” nhỏ vang lên, áo lót bung ra, hai bầu ngực bật khỏi lớp vải, đung đưa nhẹ theo nhịp thở. Anh kéo hẳn áo lót ra khỏi tay cô, ném sang một bên, rồi tiếp tục tháo nốt những nút còn lại của áo sơ mi.

Vạt áo được kéo ra hai bên, để lộ hoàn toàn phần thân trên trần truồng của Phương. Da cô trắng muốt, lấp lánh mồ hôi, hai bầu ngực căng tròn phập phồng, núm vú hồng hào dựng đứng vì kích thích. Hiếu cúi xuống, hôn nhẹ lên một bên núm vú, rồi mút mạnh, khiến cô cong người lên, rên khẽ trong cổ họng. Tay anh vuốt dọc sườn cô, cảm nhận làn da nóng ran, mịn màng, rồi kéo hẳn hai tay áo sơ mi ra khỏi cánh tay cô. Chiếc áo rơi xuống giường, để lại cơ thể cô hoàn toàn trần truồng từ thắt lưng trở lên.

Hai tay anh bỗng vòng qua eo Phương, kéo cô lên theo một động tác mạnh mẽ. Hai tay cô theo bản năng quàng qua cổ anh, ôm chặt lấy để không ngã. Hiếu luồn hai tay xuống dưới hai đùi cô, nâng cao hẳn lên, hai bàn tay to lớn đặt hẳn vào hai nửa mông tròn trịa. Phương bị nhấc bổng lên khỏi giường, hai chân dạng rộng ra hai bên, toàn bộ trọng lượng cơ thể cô được anh nâng đỡ bằng sức tay và hông. Ở tư thế này, miệng lồn Phương mở rộng tối đa như một vòng tròn ướt át, hồng hào, co bóp nhẹ theo nhịp thở dồn dập. Nước lồn của cô rơi lỏn tỏn từng giọt nhỏ từ miệng lồn mở rộng, nhỏ xuống nền nhà gỗ bóng loáng bên dưới. Tiếng “tí tách… tí tách…” vang lên rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh, mỗi giọt rơi là một tiếng nhỏ, nhẹ, như mưa rơi lộp độp.

Đây chính là tư thế ấy, tư thế mà Hiếu đã ẵm cô ở chuyến đi Phú Quốc, giây phút cô ngầm đồng ý cho anh đụ trần kể từ đó. Lúc này, đầu cặc anh, vẫn cứng ngắc, bóng loáng nước dãi của cô, chạm ngay vào miệng lồn ướt át của cô. Theo trọng lực, khi anh hạ cô xuống nhẹ nhàng, đầu khấc to tròn chui tọt vào lồn cô một phát dứt khoát nghe 1 tiếng “ót…”, trượt sâu hết cỡ, chạm thẳng vào cổ tử cung. Phương cong người lên, rên dài một tiếng nghẹn ngào, lồn co bóp dữ dội quanh thân cặc trần trụi, ôm chặt lấy từng đường gân nổi rõ. Cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn khiến cô run bần bật.

Hiếu bắt đầu nhấp, không chậm rãi nữa, mà mạnh mẽ ngay từ đầu. Mỗi cú đẩy là một lần anh nâng hông cô lên rồi hạ xuống, đầu khấc đâm sâu, chạm sát tử cung, khiến cô hét nhỏ trong cổ họng. Anh nhấp khoảng 10 cái, mỗi cú đều sâu đến tận cùng, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng nhóp nhép ướt át từ lồn cô. Cơ thể Phương run bần bật, hai tay siết chặt hơn quanh cổ anh, móng tay cào dài trên lưng anh để lại những vệt đỏ.

Hiếu cảm nhận rõ ràng một lực gì đó đang nén chặt vào cặc anh, lồn cô co bóp dữ dội, như đang chuẩn bị bùng nổ. Hiếu rút cặc ra, tiếng “ọt…” khẽ vang lên khi đầu khấc rời khỏi miệng lồn. Anh nhấc Phương nhẹ lên một chút, giữ cô lơ lửng trong không trung, hai tay vẫn đỡ chắc hai mông cô. Ngay lập tức, lồn Phương bắn nước, phun mạnh như vòi nước, thẳng vào bụng và chân anh. Tiếng “phụt… phụt…” vang lên rõ mồn một, nước dâm phun ra từng đợt, ướt át từ bụng dưới anh xuống đùi, nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Lồn cô co giật liên hồi, mép thịt hồng hào sưng mọng, hột le cứng ngắc. Hiếu nhìn xuống, mắt mở to đầy thỏa mãn.

IMB_2DUdCG.gif

Khi lồn Phương đã bắn hết nước, những dòng nước dâm trong suốt vẫn còn nhỏ giọt lộp độp xuống sàn, để lại vũng nước lấp lánh dưới ánh đèn ngủ, Hiếu không chờ đợi thêm. Anh hạ cô xuống chậm rãi, đầu khấc to tròn chạm ngay vào miệng lồn vẫn đang mở rộng, co bóp nhẹ theo dư âm cực khoái. Với một cú đẩy hông dứt khoát, con cặc trần trụi trượt sâu vào trong, lấp đầy hoàn toàn khoảng trống ướt át. Phương cong người lên, rên dài một tiếng nghẹn ngào, lồn siết chặt quanh thân cặc, ôm lấy từng đường gân nổi rõ như muốn giữ chặt không cho anh rút ra.

Hiếu bắt đầu nhấp, mạnh mẽ, sâu, mỗi cú đẩy khiến đầu khấc chạm sát cổ tử cung, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên đều đặn. Nhưng chỉ sau 5 cú nhấp, anh lại cảm nhận rõ ràng cảm giác quen thuộc ấy, lồn cô co bóp dữ dội, nén chặt vào cặc anh như đang chuẩn bị bùng nổ. Hiếu rút cặc ra mạnh một phát, khi đầu khấc rời khỏi miệng lồn, ngay tức thì, lồn Phương bắn nước, phun mạnh thành dòng dài trong suốt, văng thẳng vào bụng và chân anh, ướt át từ rốn xuống đùi, nhỏ giọt lộp độp xuống sàn. Cơ thể cô giật mạnh, lưng cong ngược, hai tay siết chặt cổ anh đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt, tiếng rên vỡ òa thành tiếng hét nhỏ nghẹn ngào.

Hiếu giữ nguyên tư thế, nhấc cô nhẹ lên một chút để lồn cô không chạm đất, chờ đợi. Nước dâm phun ra từng đợt yếu dần, rồi dừng hẳn. Lồn cô co giật liên hồi, vẫn còn rung rung theo dư âm. Không để cô kịp thở, Hiếu lại đút cặc vào, chỉ vừa chui tọt đầu khấc vào miệng lồn, anh lập tức rút ra ngay. Lồn Phương lại bắn một dòng nước mạnh, tiếng “phụt” rõ mồn một. Anh lại đút vào rồi rút ra, cứ lặp lại như vậy khoảng 5-6 lần, mỗi lần chỉ đút đầu khấc vào rồi rút mạnh ra, khiến lồn cô phun nước liên tục, rơi xuống sàn nhà thành 1 vũng nước to, lấp lánh.

Hiếu cảm thấy đầy thỏa mãn, mắt anh sáng lên khi nhìn xuống cơ thể cô đang run bần bật. Anh biết rõ, cô đã đạt cực khoái chỉ với một lần anh nhấp cặc vào lồn, chỉ cần cảm giác đầu khấc chui vào là lồn cô đã bùng nổ. Mỗi lần rút ra, lồn cô lại co giật, phun nước như van xin anh đút vào lại.

Hiếu không chờ nữa. Anh đút cặc vào một lần nữa, rồi nhấp mạnh liên tục 20 cái, mỗi cú đẩy sâu hết cỡ, đầu khấc chạm thẳng cổ tử cung, tiếng “bạch bạch” dồn dập vang lên. Phương trợn trắng mắt, cơ thể mềm nhũn hoàn toàn, tay sắp không bám vào cổ anh được nữa, hai cánh tay trượt dần xuống vai anh, rơi thõng xuống hai bên, đầu cô ngửa ra sau, miệng há to thở hổn hển. Cô rên rỉ đứt quãng, tiếng “ư… ư…” nghẹn ngào, cơ thể giật giật theo từng cú nhấp, lồn co bóp dữ dội quanh cặc anh, nước dâm lại rỉ ra thêm.

Hiếu cảm nhận được cơ thể Phương sắp không chịu nổi nữa, cơ thể cô mềm nhũn như không còn chút sức lực nào để bám víu. Anh vòng 1 tay qua lưng cô, nhẹ nhàng đặt lưng cô nằm xuống giường. Hiếu rút cặc ra khỏi lồn cô, tiếng “ọt…” vang lên khi đầu khấc rời khỏi hoàn toàn lồn Phương. Hai chân cô thả thõng xuống mép giường, cặp đùi trắng nõn dạng rộng theo bản năng, lộ rõ lồn ướt át, mép thịt hồng hào sưng mọng vẫn còn co giật nhẹ. Lần này, lồn Phương không bắn nước mạnh như lúc nãy nữa. Thay vào đó, nó giật giật nhẹ, rồi đột ngột một dòng nước trong suốt chảy ra, không phải phun, mà là chảy liên tục như đang đái, ấm nóng, trong suốt, tràn ra từ miệng lồn, chảy xuống khe mông, xuống ga giường, rồi nhỏ giọt lộp độp xuống sàn gỗ bên dưới mép giường. Tiếng “tí tách…” vang lên đều đặn, dòng nước chảy thành vệt dài, thấm ướt sàn thành một vũng lớn. Cô đã đạt cực khoái đến mức mất kiểm soát hoàn toàn, cơ thể run bần bật, lồn co giật nhẹ theo từng đợt, nước đái lẫn nước dâm chảy ra không ngừng, như thể bàng quang bị kích thích quá mức không thể giữ lại.

Tư thế bế thốc lúc nãy đã khiến Hiếu tốn sức, cơ bắp tay và hông anh mỏi nhừ sau hàng loạt cú nhấp mạnh. Anh thở hổn hển, ngồi xuống mép giường, tay chống lên đầu gối, nhìn xuống Phương. Cô nằm đó, mắt nhắm tịt, hàng mi ướt át run run, miệng há nhẹ thở dốc, má đỏ bừng, tóc rối bù dính mồ hôi. Cơ thể cô vẫn giật giật theo dư âm cực khoái, lồn co bóp nhẹ, dòng nước vẫn chảy ra đều đặn, nhỏ giọt xuống sàn thành tiếng “tí tách” liên hồi. Cô không còn khả năng kiềm chế nữa, bàng quang bị kích thích quá mạnh bởi những cơn cực khoái liên tiếp, nên cứ để cho dòng nước chảy ra tự do, thấm ướt ga giường và sàn nhà.

Phương không quan tâm đến việc Hiếu đang nhìn cô nằm đó đái xuống sàn. Cô không còn ý thức rõ ràng về xấu hổ hay tội lỗi lúc này, đầu óc trắng xóa vì khoái cảm dâng trào, cơ thể hoàn toàn buông lỏng, chỉ còn lại những cơn co giật nhẹ và tiếng thở hổn hển. Cô nằm im, mắt nhắm nghiền, miệng khẽ mở.

Hiếu ngồi đó, thở dốc, nhìn cô với ánh mắt đầy thỏa mãn và chiếm hữu. Anh vuốt nhẹ đùi cô, cảm nhận làn da nóng ran, ướt át vì mồ hôi và nước dâm:

“Em đái ra sàn rồi kìa… em sướng đến mức không kiềm được nữa sao?”
Phương không đáp, chỉ khẽ nấc lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, mắt vẫn nhắm tịt, cơ thể vẫn run nhẹ theo từng đợt co giật. Dòng nước từ lồn cô dần chậm lại, rồi dừng hẳn, để lại vũng nước trên sàn và ga giường ướt nhẹp.
 
Sửa lần cuối:
Phần 17: Sao em dám

Sau 1 lúc, Hiếu quỳ giữa hai chân cô, hai tay to lớn luồn xuống dưới đùi, nâng cao hai chân cô lên, đặt gọn lên giường. Rồi anh nằm ngửa ra giường, con cặc vẫn cương cứng dựng đứng, đầu khấc đỏ au bóng loáng nước dâm. Hiếu đưa hai tay vòng qua lưng Phương, ôm lấy eo cô, nhấc nhẹ nhàng để cô nằm sấp lên người anh. Cơ thể mềm nhũn của cô trượt xuống, ngực ép sát vào ngực anh, mặt cô gục vào hõm vai anh. Miệng lồn ướt át của cô nằm ngay trên đầu cặc anh, hai môi thịt hồng hào chạm nhẹ vào đầu khấc.

Hiếu giữ eo cô, bắt đầu đưa hông lên chậm rãi. Đầu khấc to tròn chạm vào miệng lồn, rồi trượt sâu vào trong theo từng nhịp nâng hông nhẹ nhàng. Con cặc chui vào lồn cô từng chút một, lấp đầy khoảng trống ướt át, thân gân guốc cọ sát thành âm đạo khiến cô khẽ rên trong cổ họng. Anh nhấp nhẹ nhàng, không mạnh mẽ như lúc nãy, chỉ đủ để con cặc ra vào chậm rãi, giúp cô nghỉ ngơi lấy sức. Mỗi cú đẩy là một lần đầu khấc chạm nhẹ cổ tử cung, chỉ đủ để cô cảm nhận sự hiện diện của con cặc anh trong lồn cô.

Sau khoảng 2 phút nhấp như vậy, chậm rãi, đều đặn, cô bắt đầu rên rõ ràng hơn. Tiếng rên ban đầu chỉ là những tiếng “ư… ư…” nhỏ trong cổ họng, rồi dần lớn hơn, đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc. Lồn cô lại co bóp nhẹ quanh cặc anh, nước dâm rỉ ra thêm. Hiếu cảm nhận rõ ràng, cô đã sẵn sàng cho hiệp kế tiếp. Cơ thể cô không còn mềm nhũn hoàn toàn nữa, mà bắt đầu đáp lại theo nhịp nâng hông của anh.

Anh dùng hai tay đẩy nhẹ vai cô, nâng cô ngồi dậy. Phương theo đà, ngồi thẳng lên, hai tay chống lên ngực anh để giữ thăng bằng. Lúc này cô đang ngồi lên cặc Hiếu, tư thế cưỡi ngựa hoàn hảo. Con cặc đút sâu hết cỡ vào lồn cô, đầu khấc chạm thẳng cổ tử cung, cuống cặc dày chắc ép sát mu cô. Phương cong người lên, rên dài một tiếng, lồn siết chặt quanh thân cặc, nước dâm rỉ ra thêm, chảy xuống cuống cặc anh.

Hiếu nắm lấy hai hông cô, giữ cô ngồi yên một lúc để cảm nhận sự lấp đầy hoàn toàn. Hông Phương khẽ nhúc nhích theo bản năng, chậm rãi trước, rồi dần nhanh hơn. Lồn cô co bóp dữ dội quanh cặc anh, nước dâm lại rỉ ra nhiều hơn. Hiếu siết chặt hông cô, bắt đầu nâng hông lên nhấp ngược lại, mỗi cú đẩy là một lần đầu khấc chạm sâu, khiến cô cong người, rên rỉ rõ ràng hơn.

Tư thế cưỡi ngựa khiến cô hoàn toàn chủ động, nhưng cũng dễ dàng bị anh kiểm soát. Hai tay anh giữ hông cô, ép cô nhấp theo nhịp anh muốn. Phương cưỡi lên anh, ngực đung đưa theo từng cú nhấp, mắt mơ màng, nhưng lồn cô vẫn siết chặt, vẫn ướt át.

Đầu khấc Hiếu bắt đầu trở nên nhạy cảm đến cực hạn, mỗi lần cặc chạm sâu vào cổ tử cung Phương là một đợt điện chạy dọc sống lưng anh, khiến anh rên khẽ trong cổ họng. Cặc giật giật mạnh mẽ bên trong lồn cô, từng đợt co giật từ gốc đến đầu, dấu hiệu sắp bắn không thể kìm nén. Anh đẩy hông lên mạnh hơn, đầu khấc ép sát cổ tử cung.

Phương cảm nhận rõ ràng con cặc anh giật giật mạnh mẽ bên trong lồn mình, từng đợt co giật dữ dội, đầu khấc phồng to hơn. Mắt cô đột ngột mở to, lý trí quay trở lại trong thoáng chốc giữa cơn mê đắm. Cô dùng hai tay đặt mạnh lên đầu gối Hiếu, hai chân rút lên cao, bàn chân đặt lên giường để lấy đà đứng dậy. Hông cô nâng lên đột ngột, cố thoát khỏi con cặc của Hiếu. Đầu khấc chui tọt ra khỏi lồn cô. Ngay khoảnh khắc ấy, dòng tinh trùng đầu tiên phun mạnh ra khỏi đầu khấc, bắn thẳng lên ga giường, trắng đục, đặc quánh, văng tung tóe thành những vệt dài trên vải. Hiếu tức giận, ngồi dậy ngay lập tức, hai tay to lớn vòng qua eo Phương, kéo mạnh cô ngồi xuống một cách dứt khoát, con cặc vẫn giật giật, đầu khấc chui tọt lại vào lồn cô ngay lập tức, trượt sâu hết cỡ, kê sát cửa tử cung. Phương cong người lên, hét nhỏ trong cổ họng, lồn co bóp dữ dội quanh thân cặc vừa trở lại.

Hiếu siết chặt eo cô, không cho cô nhúc nhích. Những dòng tinh trùng tiếp theo phun ra từng đợt nóng hổi, bắn thẳng vào sâu bên trong tử cung cô. Đầu khấc phồng to, lỗ niệu đạo mở rộng, tinh trùng đặc quánh, dính nhớp tràn ngập, lấp đầy khoảng trống ấm nóng, lan tỏa đến tận cùng. Mỗi đợt phun là một lần cổ tử cung cô co giật nhẹ, mở ra hút lấy tinh trùng như phản xạ bản năng. Phương cong người lên, rên rỉ đứt quãng, nước mắt lăn dài:
“Không… anh… đừng… em không muốn…”

Hiếu rên dài, đẩy thêm vài cú nhẹ để bắn nốt những đợt cuối cùng. Phương cơ thể mềm nhũn, không còn chút sức lực nào để chống đỡ sau những cơn cực khoái liên tiếp. Cô như một con búp bê rách nát, ngã nhào xuống, nằm đè hẳn lên ngực anh. Đầu cô gục vào hõm vai anh, mái tóc rối bù ướt mồ hôi dính bết vào da thịt anh, vài sợi tóc dính vào má cô, che khuất một bên mắt đang đỏ hoe. Hiếu nằm im, ôm chặt lấy Phương, hai tay vuốt nhẹ dọc sống lưng cô đang run bần bật. Bên dưới, lồn Phương co bóp dữ dội quanh cặc anh, vắt kiệt từng giọt tinh trùng còn sót, nước dâm lại rỉ ra thêm, hòa lẫn với tinh trùng tràn ra một chút quanh mép lồn.

Con cặc anh đã mềm dần sau khi bắn hết đợt tinh trùng đặc quánh vào sâu bên trong tử cung cô, nhưng lồn Phương vẫn siết chặt quanh thân cặc như không muốn buông. Mỗi lần cô thở hổn hển, lồn lại co bóp nhẹ, giữ chặt lấy anh, khiến đầu khấc vẫn nằm yên trong đó, phập phồng theo nhịp tim anh.

Bên trong tử cung cô, một cuộc chiến thầm lặng đang diễn ra. Những con tinh trùng ít ỏi, yếu ớt của Hoàng từ tối hôm qua, giờ đây bị những con tinh trùng mạnh mẽ, sung sức, đặc quánh của Hiếu đè bẹp hoàn toàn. Tinh trùng của Hiếu đặc hơn, di chuyển nhanh hơn, khỏe hơn gấp nhiều lần, chúng tràn ngập tử cung, bao phủ lấy mọi khoảng trống, nuốt chửng và loại bỏ những con yếu ớt của Hoàng không chút thương tiếc. Không có cơ hội sống sót nào cho chúng, chúng bị đẩy ra khỏi đường đi của tinh trùng Hiếu, hoặc đơn giản là bị chèn ép đến chết bởi số lượng và sức sống vượt trội. Trong tự nhiên, sự khác biệt giữa hai con đực này là quá lớn, con cái sẽ luôn quy phục con đực có khả năng duy trì nòi giống tốt hơn. Đó là bản năng nguyên thủy của con cái, và cơ thể Phương lúc này đang tuân theo bản năng ấy một cách tuyệt đối, tử cung cô mở rộng, cổ tử cung hút lấy tinh trùng Hiếu, lồn cô co bóp giữ chặt cặc anh, như đang khẳng định rằng chỉ tinh trùng của anh mới xứng đáng ở lại.

Cả hai nằm im như vậy khoảng 10 phút, không ai nói gì.
 
Phần 18: Đồ đê hèn

Rồi Hiếu cất tiếng, giọng thì thầm vào tai cô, lạnh lùng đến mức khiến da cô nổi gai ốc:
“Anh muốn em sinh đứa con thứ hai cho anh.”

Phương bừng tỉnh như bị tạt nước lạnh. Cô ngồi phắt dậy, động tác đột ngột khiến lồn cô bật ra khỏi cặc anh. Đầu khấc rời khỏi lồn hoàn toàn, giật giật nhẹ, vài giọt tinh trùng còn sót trên lỗ niệu đạo, nhỏ xuống ga giường thành những vệt trắng đục.

Phương nhìn anh, mắt mở to, nước mắt trào ra ngay lập tức. Giọng cô vỡ òa, như muốn khóc:
“Anh điên rồi à? Anh muốn em chết anh mới vừa lòng phải không?”

Hiếu ngồi dậy chậm rãi, không vội vàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô. Anh không chạm vào cô nữa, chỉ ngồi đó, giọng trầm thấp nhưng sắc bén:
“Dĩ nhiên anh không muốn em chết. Vì anh yêu em. Anh biết chắc chắn em cũng không muốn chết. Em sẽ không thể để bé Dung lớn lên mà không có mẹ.”

Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Phương. Cô cảm giác mình bị nhìn thấu hoàn toàn, mọi nỗi sợ hãi sâu kín nhất, mọi điểm yếu mà cô cố giấu kín, anh đều nắm rõ. Khuôn mặt cô tái mét, môi run run, nước mắt lăn dài không kiểm soát. Cô ôm lấy ngực mình theo bản năng, như muốn che chắn cơ thể trần truồng đang run rẩy:
“Cho dù là vậy… em sẽ không bao giờ chấp nhận làm lại việc đó một lần nào nữa.”

Giọng cô nhỏ dần, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên quyết. Hiếu nhìn cô, ánh mắt không dao động, giọng lạnh lùng hơn bao giờ hết:
“Vậy anh sẽ cho em lý do để em phải chấp nhận. Nếu em không sinh đứa con thứ hai cho anh, anh sẽ nói với Hoàng rằng đứa đầu không phải con hắn. Anh có bằng chứng. Anh đã chụp ảnh những đoạn chat giữa hai chúng ta, trước khi em xóa hết.”

Phương như chết lặng. Tai cô ù đi, tiếng tim đập thình thịch át cả mọi âm thanh xung quanh. Mọi thứ xung quanh mờ dần, căn phòng, ánh đèn ngủ vàng vọt, cơ thể trần truồng của chính mình, chỉ còn lại câu nói ấy vang vọng trong đầu. Cô mở to mắt nhìn anh, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Nước mắt tuôn rơi không ngừng, tay cô run rẩy ôm lấy ngực, như muốn che chắn trái tim đang vỡ vụn.
“Anh… anh nói gì… anh không thể… anh không được…”

Giọng cô vỡ òa, nghẹn ngào đến mức không thành câu. Hiếu vẫn ngồi đó, không chạm vào cô, nhưng ánh mắt anh như xuyên thấu cô:
“Anh không muốn làm vậy. Nhưng nếu em ép anh… anh sẽ phải làm. Những tin nhắn em từng gửi anh, những tấm ảnh,… tất cả anh đều giữ lại. Hoàng sẽ biết. Và em sẽ mất tất cả.”

Phương ôm mặt, khóc nức nở, cơ thể run rẩy dữ dội. Cô lắc đầu nguầy nguậy, giọng lạc đi:
“Không… không được… anh không thể… em xin anh… đừng nói với anh ấy…”

Hiếu nhìn cô, giọng dịu lại một chút, nhưng vẫn đầy chiếm hữu:
“Anh không muốn ép em. Nhưng em phải chọn. Sinh đứa con thứ hai cho anh… hoặc để anh nói hết với Hoàng. Em chọn đi.”

Phương bỗng dừng khóc. Tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng cô im bặt, như thể ai đó vừa bấm nút tắt. Nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nhưng đôi mắt cô giờ đây không còn hoảng loạn hay tuyệt vọng nữa. Chúng trở nên bình tĩnh đến lạ lùng, một sự bình tĩnh lạnh lẽo, gần như vô hồn. Cô trèo xuống giường, chân trần chạm sàn gỗ lạnh buốt. Không một lời, không một ánh nhìn về phía anh, cô cúi xuống nhặt từng món đồ đã bị ném vương vãi, mặc vào. Suốt quá trình, cô không nhìn Hiếu lấy một lần. Hiếu ngồi đó, nhìn cô mặc đồ, con cặc vẫn còn bóng loáng tinh trùng. Anh chỉ im lặng quan sát.

Khi Phương bước ra khỏi phòng ngủ, đi về phía cửa chính, Hiếu vội vàng vớ lấy chiếc quần đùi ném dưới sàn, mặc vội rồi chạy theo sau. Anh mở cửa cho cô, đứng chắn một bên, tay giữ cửa. Khi Phương lướt qua anh để bước ra, Hiếu cất giọng, lạnh lùng, không cảm xúc:
“Em nên ra quyết định sớm. Nếu đứa bé được sinh ra quá trễ, Hoàng sẽ nghi ngờ.”

Phương dừng bước, quay ngoắt lại nhìn anh. Đôi mắt cô giờ đây không còn nước mắt, chỉ còn lại sự bình tĩnh đến rợn người. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nhỏ nhưng sắc lạnh, từng chữ rõ ràng:
“Đồ đê hèn.”
IMG_5631.jpeg


Không chờ anh đáp, cô quay đi, bước nhanh ra khỏi căn hộ. Hiếu đứng yên nhìn theo bóng lưng cô khuất dần. Trời đã khuya, đường phố vắng tanh. Một chiếc taxi đang đỗ gần đó, có lẽ là xe chờ khách cuối đêm. Cô mở cửa sau, ngồi vào, nói địa điểm với tài xế.

Chiếc xe lăn bánh. Phương ngồi co ro ở ghế sau, tay ôm chặt túi xách, mắt nhìn ra cửa sổ tối om. Nước mắt không còn rơi nữa, nhưng trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô nghĩ đến Dung đang ngủ say ở nhà, nghĩ đến Hoàng có lẽ đang chờ cô về, nghĩ đến đứa con thứ hai mà cô đã hy vọng là của anh ấy, và giờ tất cả đang bị đe dọa bởi một người đàn ông khác. Giờ trong cô chỉ còn lại sự kinh tởm và sợ hãi.

Cô thì thầm với chính mình, “Mình phải bảo vệ bé Dung…bảo vệ gia đình…”

Nhưng sâu thẳm, cô biết quyết định không còn nằm trong tay mình nữa. Hiếu đã nắm giữ con bài cuối cùng, những bằng chứng mà anh có thể tung ra bất cứ lúc nào. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường lướt qua khuôn mặt tái nhợt, và trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
“Mình phải làm gì đây…”

Chiếc taxi lăn bánh trong đêm khuya, đưa cô về với ngôi nhà của mình.

Phương xuống xe taxi trước cổng chung cư, bấm thang máy lên tầng. Cửa nhà mở ra nhẹ nhàng, bên trong tối om, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo từ phòng ngủ hắt ra. Cô khẽ khàng đóng cửa, cởi giày, đi chân trần vào phòng. Hoàng nằm nghiêng, tay đặt lên gối, ngủ say sau một ngày làm việc dài. Bên cạnh là nôi nhỏ của Dung, bé gái bé bỏng đang ngủ ngon lành, miệng hơi hé, tay nắm chặt con gấu bông. Phương đứng lặng nhìn hai người, nước mắt lại trào ra. Cô đưa tay bịt miệng để không khóc thành tiếng, rồi lặng lẽ bước vào nhà vệ sinh, đóng cửa thật khẽ.

Cô bật đèn, cởi áo khoác cardigan, treo lên móc. Rồi đến áo sơ mi trắng kem, từng nút được tháo ra. Cô cởi quần jeans ống suông, rồi đến chiếc quần lót đen, giờ đã ướt nhẹp, dính nhớp vì tinh trùng và nước dâm. Khi kéo quần lót xuống, một dòng tinh trùng đặc quánh, trắng đục của Hiếu chảy lộp bộp ra khỏi lồn cô, rơi xuống nền gạch lạnh buốt. Tiếng “lộp bộp… lộp bộp…” nhỏ nhưng rõ ràng, tạo thành những vệt trắng đục trên sàn. Cô nhìn xuống, thấy dòng tinh trùng vẫn còn ấm, dính nhớp, chảy từ miệng lồn mở rộng xuống đùi, xuống sàn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì vừa xảy ra.

Phương cắn chặt môi, nước mắt rơi xuống sàn lẫn với tinh trùng. Cô mở vòi sen, nước nóng xối xuống người, cố rửa sạch mọi dấu vết. Cô kỳ cọ mạnh mẽ, dùng ngón tay móc sâu vào trong lồn, cố lấy hết tinh trùng còn đọng lại. Nước mắt hòa lẫn với nước sen, chảy dài xuống má, xuống ngực, xuống bụng.

Sau khi kỳ cọ đến đỏ rát cả người, cô tắt vòi, lau khô người bằng khăn tắm. Cô mặc đồ ngủ dài tay, kín đáo, rồi lặng lẽ leo lên giường. Hoàng vẫn ngủ say, không hay biết gì. Cô nằm quay lưng về phía anh, kéo chăn cao che kín đầu, cơ thể co ro lại như một đứa trẻ sợ hãi.

Cô trằn trọc. Mắt mở thao láo trong bóng tối, nhìn lên trần nhà. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh Hiếu lại hiện về, giọng anh lạnh lùng “Em phải sinh đứa con thứ hai cho anh”. Rồi hình ảnh Hoàng hiện lên, nụ cười hiền lành, tay đặt lên bụng cô, hy vọng về đứa con thứ hai. Cô nghĩ đến Dung, bé gái bé bỏng đang ngủ say trong nôi, không biết mẹ mình vừa trải qua điều gì. Cô nghĩ đến lời đe dọa của Hiếu: “Nếu đứa bé được sinh ra quá trễ, Hoàng sẽ nghi ngờ”.

Nước mắt lại lăn dài, thấm ướt gối. Cô ôm chặt lấy mình, cơ thể vẫn còn nóng ran. Cô thì thầm trong bóng tối:
“Mình phải làm sao đây…”

Cô nằm trằn trọc suốt đêm, không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy khuôn mặt Hiếu, giọng anh lạnh lùng vang vọng: “Anh có bằng chứng”. Và mỗi lần mở mắt, cô lại thấy bóng dáng Hoàng ngủ say bên cạnh, không hay biết gì.

Sáng hôm sau, khi Hoàng thức dậy, ôm cô từ phía sau và hôn nhẹ lên gáy: “Em ngủ ngon không? Hôm nay anh nghỉ làm sớm, đưa em và bé Dung đi công viên nhé”, Phương chỉ gật đầu, cười gượng, giọng nhỏ nhẹ:
“Dạ… em ngủ ngon.”

Sau khi cả nhà đi công viên về, không khí trong nhà vẫn ấm áp như mọi ngày. Phương vào bếp dọn dẹp, nấu những món đơn giản, những món Hoàng thích. Bữa tối diễn ra bình yên. Ăn xong, Phương bế Dung vào phòng ngủ. Bé gái bé bỏng đã buồn ngủ, dụi mắt vào ngực mẹ. Cô thay tã cho con, mặc bộ đồ ngủ hình gấu con, rồi ru con ngủ bằng bài hát ru quen thuộc.

Rồi cô đứng dậy, tắt đèn nhỏ, khẽ khàng ra phòng khách. Hoàng đang ngồi trên sofa, xem tivi, một chương trình bóng đá đang phát lại. Anh thấy cô, cười hiền, vỗ nhẹ chỗ bên cạnh:
“Lại đây ngồi với anh một lát.”

Phương ngồi xuống, cách anh một khoảng nhỏ. Hoàng vặn nhỏ tiếng tivi, quay sang cô, giọng trầm ấm:

“Anh đang nghĩ… tháng sau anh sẽ chở bé Dung về quê nội ở 4 ngày. Bà nội nhớ cháu lắm, cứ gọi suốt. Với lại lần này về có liên tiếp một đám giỗ và một đám cưới, nhà đông người. Anh thấy em mỗi lần về đều phải phụ làm rất nhiều việc, nấu nướng, dọn dẹp, mệt lắm. Lần này em ở trên này nghỉ ngơi đi. Bé Dung bà nội có thể chăm được, bà khỏe mà. Nếu bị hỏi, anh sẽ nói với mọi người là em có việc gấp về ngoại.”

Phương định cất tiếng: “Không sao anh, em sẽ về chung, phụ lặt vặt thôi mà…” Nhưng lời chưa kịp thốt ra, cô đã dừng lại. Tim cô đập mạnh một nhịp. Cô chợt nhớ đến chu kỳ kinh nguyệt của mình, tháng sau, đúng khoảng ngày 12 đến 16, sẽ rơi trúng ngày nguy hiểm của cô. Nếu Hoàng và Dung về quê 4 ngày, cô sẽ hoàn toàn tự do. Không ai ở nhà, không ai nghi ngờ. Cô có thể… gặp Hiếu.

Mọi thứ như được sắp đặt bởi định mệnh, quá hoàn hảo, quá trùng hợp, đến mức khiến cô rùng mình. Hoàng vẫn nhìn cô, chờ câu trả lời, giọng dịu dàng:
“Em thấy sao?”

Phương cúi đầu, tay siết chặt vạt áo ngủ, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Dạ… em… em nghĩ cũng được. Nếu anh thấy ổn thì em ở lại. Nhưng anh nhớ giữ sức, đi đường xa đó, với phải chăm bé Dung cẩn thận nữa.”

Hoàng cười, ôm lấy vai cô, hôn nhẹ lên tóc:
“Cảm ơn em. Anh biết em thương anh với con. Đợi anh về, mình sẽ đi ăn một bữa thật ngon, bù cho em nhé.”

Phương gật đầu, cười gượng, nhưng trong lòng như có lửa đốt. Giờ đây, định mệnh đã tạo cho cô 4 ngày tự do hoàn toàn, 4 ngày mà cô có thể dùng để gặp Hiếu, để làm theo lời ép buộc của anh ta.
Cô đứng dậy, nói nhỏ:
“Em đi ngủ trước đây anh. Dung ngủ rồi, anh xem tivi xong thì tắt đèn nhé.”

Hoàng gật đầu, kéo cô lại hôn nhẹ lên trán:
“Em ngủ ngon.”

Phương quay vào phòng ngủ, đóng cửa lại, nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà.
“Mình phải làm gì đây…”

Những ngày sắp tới sẽ là những ngày định mệnh, khi cô phải quyết định tiếp tục lừa dối để bảo vệ gia đình, hay để tất cả sụp đổ vì bí mật mà cô đã cố giấu kín suốt bao năm.

Và trong bóng tối, cô biết, quyết định ấy sẽ đến, sớm thôi.
 
cảnh báo javhd

Bài mới nhất

Truyện Sex Mới

anime sex
cliphot
Back
Top