lc88
mb66
ho88

Truyện Sáng Tác Con Của Anh… Hay Của Hắn?

Phần 23: Ăn khoai tây chiên thôi

Buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt len qua rèm cửa mỏng, chiếu lên phòng khách căn hộ nhỏ. Phương đứng trong bếp, chiên một túi khoai tây lát mỏng, tiếng xèo xèo nhẹ vang lên khi dầu nóng chạm khoai, mùi thơm của bơ lan tỏa khắp nhà. Cô tắt bếp, đổ khoai vàng giòn ra 1 cái túi nhỏ, rồi bưng ra phòng khách.

Hiếu đang ngồi trên sofa rộng dài, chân gác lên bàn trà, tay cầm remote chuyển kênh. Anh mặc áo thun mỏng và quần boxer đen bó sát, con cặc vẫn còn hơi cương sau buổi sáng. Phương đặt túi khoai xuống bàn, ngồi xuống bên cạnh anh, tựa đầu vào vai anh một cách tự nhiên. Lớp ren mỏng xuyên thấu để lộ bầu ngực căng tròn, núm vú hồng hào in rõ, lồn cô trần trụi, hé mở, lấp lánh nước dâm nhẹ.

IMG_5636.jpeg

Cả hai cùng xem một bộ phim tình cảm nhẹ nhàng trên tivi, cảnh nhân vật chính nắm tay nhau dạo biển, nhạc nền du dương. Phương tựa sát vào anh hơn, tay trái vô thức đặt lên đùi anh, rồi từ từ trượt lên. Cô khẽ kéo mép quần boxer sang một bên, con cặc anh bật ra ngay lập tức, vẫn còn cứng, cong cong hướng lên, đầu khấc bóng loáng.

Phương nắm lấy thân cặc, sục nhẹ nhàng, ngón tay cái và ngón trỏ vòng quanh, lên xuống chậm rãi, cảm nhận từng đường gân nổi rõ dưới lớp da mịn. Cô sục đều đặn, lâu lâu cúi xuống, há miệng ngậm lấy đầu khấc, mút nhẹ, lưỡi xoáy quanh lỗ niệu đạo, hút nốt những giọt nước nhờn rỉ ra, nuốt ực một cái nhỏ. Hiếu rên khẽ trong cổ họng, tay vuốt tóc cô, mắt vẫn nhìn tivi nhưng hơi thở bắt đầu dồn dập.

Khoảng 30 phút trôi qua, phim đang đến đoạn cao trào, nhân vật chính ôm nhau khóc dưới mưa. Phương sục nhanh hơn, tay siết chặt thân cặc, lưỡi liếm dọc thân cặc mỗi lần cúi xuống. Hiếu rên khẽ giật giật người, cặc giật mạnh, đầu khấc phồng to.

Bỗng anh kéo tay cô ra khỏi cặc, chồm người tới cái bàn trước mặt, với lấy túi khoai tây chiên còn nóng hổi. Anh kê đầu khấc ngay trên miệng túi khoai, tay sục nhanh vài cái cuối. Tinh trùng đặc quánh, trắng đục, nóng hổi phun ra từng đợt mạnh mẽ, bắn thẳng vào trong túi khoai. Những dòng tinh dày đặc dính đầy từng miếng khoai vàng giòn, thấm vào lớp vỏ giòn tan, chảy xuống đáy túi thành vũng nhỏ trắng đục. Mùi tinh trùng nồng nàn quyện lẫn mùi khoai bơ, tạo nên một mùi hương dâm đãng kỳ lạ.

Hiếu thở hổn hển, đưa túi khoai cho Phương, giọng trầm thấp đầy ý tứ:
“Anh cho em chút gia vị nè.”

Phương bĩu môi, giọng nũng nịu pha chút trách móc dâm đãng:
“Anh kỳ cục quá à… vậy sao em ăn nữa.”

Hiếu cười khẽ, mắt sáng rực dục vọng:
“Ăn được bình thường mà… thử đi em.”

Phương nhìn túi khoai, từng miếng dính đầy tinh trùng đặc quánh của anh, trắng đục, dính nhớp, lấp lánh dưới ánh đèn phòng khách. Cô lấy một miếng khoai ra, đầu miếng khoai dính một lớp tinh trùng dày, chảy nhẹ xuống ngón tay cô. Cô dí miếng khoai lại gần mặt Hiếu, đùa giỡn:
“Vậy hả…vậy anh há miệng em đút cho anh ăn nè.”

Hiếu né mặt ra xa, cười lớn:
“Thôi… anh không ăn đâu… dành cho em đấy.”

Phương cũng không chọc anh nữa. Cô nhìn miếng khoai dính tinh trùng một lúc, rồi đưa lên miệng. Đầu miếng khoai chạm môi cô, cô ngậm lấy, mút sạch lớp tinh trùng dính nhớp trước, lưỡi xoáy quanh miếng khoai, hút hết tinh trùng đặc quánh. Vị mặn đặc trưng của anh lan tỏa khắp miệng, hòa lẫn vị giòn tan của khoai. Cô bỏ nguyên miếng khoai vào miệng, nhai chậm rãi, tiếng giòn tan vang lên, tinh trùng lẫn khoai trôi xuống cổ họng, cô nuốt ực một cái rõ ràng.

Hiếu nhìn cô, mắt sáng rực thỏa mãn. Phương tiếp tục, bóc từng miếng khoai trong túi, quệt tinh trùng dính đầy đầu miếng khoai, rồi đưa lên miệng mút sạch trước khi nhai và nuốt. Cô ăn hết cả túi khoai, từng miếng đều được quệt tinh trùng anh, mút sạch, nhai giòn tan, nuốt xuống dạ dày. Mỗi lần nuốt là một lần lồn cô co bóp nhẹ, nước dâm rỉ ra thêm, thấm ướt ghế sofa.

Hiếu ngồi đó, nhìn cô ăn, con cặc lại cương cứng trong quần boxer. Anh thì thầm:
“Em ăn trông ngon lành thế… em nghiện thật rồi phải không?”

Phương nuốt miếng khoai xuống, liếm sạch ngón tay dính tinh trùng, giọng dâm đãng:
“Hứ, tại em thấy phí túi khoai chiên của em thôi.”

Tay cô cầm miếng khoai cuối cùng còn dính chút tinh trùng đặc quánh. Bỗng cô bĩu môi, giọng nũng nịu pha chút tinh nghịch, cố ý chọc anh:
“Tinh trùng của anh hơi loãng rồi nè… có làm người ta có bầu được hông đó?”

Thật ra cô chỉ muốn chọc anh thôi. Tinh trùng Hiếu bắn ra liên tục hai ngày nay, mỗi lần đều đặc quánh, dày dặn, trắng đục như keo, phun mạnh từng đợt nóng hổi vào sâu bên trong tử cung cô. Chúng vẫn sung sức, vẫn đông đặc, vẫn lấp đầy cô đến mức tràn ra đùi mỗi khi anh rút ra. Nhưng cô muốn chọc anh, thích nhìn anh tức.

Hiếu đang tựa lưng vào sofa, tay vuốt nhẹ đùi cô, nghe vậy thì liếc sang, ánh mắt híp lại, giọng trầm thấp nhưng đầy ý tứ:
“Nhớ chê vậy nha… tối nay anh cho cái bồn chứa của anh nghỉ một bữa.”

Anh cố ý nhấn mạnh từ “bồn chứa”, giọng nửa đùa nửa nghiêm túc, tay siết nhẹ đùi cô như cảnh cáo. Phương nghe xong thì cười khúc khích, mắt long lanh, giọng nũng nịu hơn, cố tình làm bộ mặt đáng thương:
“Thôi mà anh… em đùa chút thôi… đừng có giận mà…”

Cô nghiêng người, áp sát vào ngực anh, tay vòng qua ôm lấy cổ anh, má cọ nhẹ vào vai. Hiếu cười khẽ, không giận thật, chỉ đưa tay vuốt tóc cô, kéo cô vào lòng. Cả hai ngồi đó, ôm nhau trên sofa, tiếp tục xem bộ phim đang chiếu trên tivi. Tiếng cười của họ hòa lẫn với tiếng nhạc phim.
 
Sửa lần cuối:
Phần 24: Đụ như vậy mới gọi là đụ

Buổi tối yên tĩnh bao trùm căn nhà sau bữa cơm đơn giản. Ánh đèn vàng ấm từ phòng khách đã tắt, chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng của cả hai khi họ cùng nhau lên phòng ngủ. Phương đi trước, dáng người mảnh mai trong bộ đồ sexy, mái tóc dài buông xõa sau lưng. Hiếu theo sau, thân hình cao lớn, vai rộng, chỉ mặc quần boxer đen bó sát, phần trên để trần lộ ra cơ ngực săn chắc và cánh tay vạm vỡ.

Vào phòng, Hiếu không bật đèn chính. Anh chỉ để lại chiếc đèn ngủ đầu giường hắt ánh sáng vàng cam dịu nhẹ, đủ để nhìn rõ từng đường nét cơ thể nhau mà không quá chói. Anh ngồi xuống mép giường, hai chân chạm sàn, lưng thẳng, hai tay đặt hờ trên đùi. Phương đứng trước mặt anh, cơ thể vô thức tiến gần hơn.

Hiếu không nói gì. Anh chỉ đưa hai tay ra, vòng quanh eo cô, rồi nhấc bổng Phương lên như nhấc một chiếc lông vũ. Cơ bắp cánh tay anh nổi rõ, gân guốc căng lên dưới da khi anh nâng cô dễ dàng. Phương khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, nửa kinh ngạc nửa thích thú, hai tay ôm lấy cổ anh theo phản xạ. Anh sau đó quay cô về cùng một hướng anh, hướng về phía cánh cửa tủ quần áo lớn bằng gỗ tối màu đứng đối diện giường.

Hiếu đặt Phương ngồi lên phần bụng trên của mình, ngay phía trên cặc anh. Lồn cô chạm vào lớp da nóng hổi của bụng dưới anh, còn đầu cặc, đã cương cứng hoàn toàn, dựng thẳng đứng, nằm sát ngay trước bụng cô. Phương cúi xuống nhìn, mắt mở to. Đầu khấc đỏ au, bóng loáng nước nhờn, to đến mức trông như một quả trứng cút lớn, nằm ngay dưới rốn cô, chạm nhẹ vào da bụng mịn màng. Nó to khủng khiếp, gân guốc nổi rõ, mạch máu nổi lên dưới lớp da mỏng, giật giật nhẹ theo nhịp tim của anh. Phương nuốt nước bọt, lồn cô co bóp nhẹ theo bản năng, nước dâm bắt đầu rỉ ra, thấm ướt cả bụng dưới anh.

Cô không chờ anh thúc giục. Hai bàn chân trần của Phương đặt lên mép giường hai bên hông anh, ngón chân bám chặt vào thành giường để lấy đà. Cô hít sâu một hơi, rồi từ từ hạ người xuống. Đầu cặc chạm vào môi lồn, trơn nhẫy nước nhờn của cả hai. Phương run rẩy, môi dưới cắn chặt, rồi cô ngồi hẳn xuống, chậm rãi. Cặc anh trượt vào sâu, từng phân một, mở rộng thành lồn cô ra tối đa. Cô rên lên một tiếng dài, giọng vỡ òa, đầu ngửa ra sau, tóc xõa tung.

Khi cặc anh đã vào hết, chạm sát cổ tử cung, Phương bắt đầu nhấp. Ban đầu chậm rãi, nhún nhẹ, hai bàn chân vẫn đạp lên mép giường để điều khiển nhịp. Mỗi lần nhún xuống, lồn cô siết chặt lấy thân cặc, nước dâm trào ra ướt đẫm cả bìu dái anh và đùi. Tiếng “phạch phạch” nhỏ vang lên theo nhịp, hòa lẫn tiếng thở gấp của cả hai. Phương càng lúc càng mạnh, hông uốn éo, ngực nảy lên theo từng cú nhún. Cô run rẩy toàn thân, mắt lim dim, miệng hé ra rên rỉ không ngừng.

Hiếu ngồi im, hai tay siết chặt eo cô, hỗ trợ nhịp nhún, nhưng không chủ động thúc. Anh cảm nhận rõ từng cơn co bóp của lồn cô, từng đợt nước dâm nóng hổi trào ra. Cặc anh giật giật mạnh mẽ bên trong, đầu khấc phồng to hơn, sắp bắn. Anh thở gấp, giọng khàn:
“Em… anh sắp ra rồi…”

Phương nghe vậy thì sướng đến run người. Cô nhún mạnh hơn, hông giơ cao lên hết cỡ, rồi đột ngột, đầu cặc trượt ra khỏi lồn cô trong một cú nhấc hông quá đà. Lồn cô co giật dữ dội, nước dâm phun mạnh ra như vòi, bắn thẳng vào cánh cửa tủ gỗ trước mặt, tạo thành những vệt dài ướt át, lấp lánh dưới ánh đèn ngủ.

Cùng lúc đó, cặc Hiếu giật mạnh ngoài không khí, bắn 1 dòng tinh trùng trắng đục, dày đặc lên cánh cửa tủ. Dòng tinh nóng hổi bắn mạnh, dính đầy cửa tủ, chảy dài xuống sàn. Phương nhìn cảnh đó mà lồn co bóp liên hồi, nước dâm vẫn rỉ ra thêm.

IMB_QCk4Lf.gif

Cô không thể để tinh trùng của anh tiếp tục bắn vào cánh cửa tủ như vậy, thật uổng phí. Cô nhanh chóng hạ người xuống, lồn há ra đón lấy đầu cặc đang còn giật giật. Cặc trượt vào sâu lần nữa, dễ dàng nhờ nước dâm và tinh trùng dính trên đầu cặc. Hiếu gầm nhẹ, hai tay siết chặt eo cô, đẩy hông lên. Đầu khấc chạm sát cổ tử cung, rồi anh bắn tiếp những đợt tinh tiếp theo, nóng hổi, mạnh mẽ, phun thẳng vào sâu bên trong tử cung cô. Từng đợt, từng đợt tinh đặc quánh tràn ngập, lấp đầy khoang tử cung, khiến bụng dưới Phương nóng ran, co giật không ngừng.

Cô rên lên một tiếng dài, âm thanh vỡ òa từ cổ họng, không kìm nén được nữa. Đầu Phương ngửa ra sau, tóc dài xõa tung trên vai và lưng Hiếu, mắt nhắm nghiền. Hai bàn tay nhỏ bé bấu chặt hai bên hông anh, móng tay cắm sâu vào da thịt săn chắc, để lại những vết đỏ mờ. Lồn cô co bóp dữ dội, siết chặt lấy thân cặc như muốn ôm trọn, giữ chặt từng giọt tinh cuối cùng không cho thoát ra dù chỉ một chút. Mỗi cơn co thắt là một đợt khoái cảm dâng trào, khiến nước dâm và tinh trùng hòa quyện trào ra mép lồn, chảy dài xuống bìu dái anh và ga giường đã ướt nhẹp.

Hiếu thở hổn hển, cơ thể căng cứng, anh ngã ngửa ra giường, lưng chạm vào nệm mềm, kéo theo Phương, người vẫn nằm ngửa trên ngực anh, ngã theo xuống. Cô nằm ngửa trên người anh, lưng ép sát ngực anh. Cặc Hiếu vẫn còn nằm sâu trong lồn cô, đầu khấc chạm sát cổ tử cung, tiếp tục giật giật nhẹ nhàng, bơm những đợt tinh trùng cuối cùng vào sâu bên trong. Hai trứng dái anh co bóp liên hồi như một cái máy bơm nhỏ, từng đợt tinh đặc quánh, nóng hổi phun ra, lấp đầy khoang tử cung cô đến mức tràn ngược ra ngoài, chảy thành dòng xuống đùi anh.

Lồn cô vẫn co giật nhẹ theo từng nhịp bơm, cô thở dốc, miệng hé nhỏ, cơ thể cô run rẩy không ngừng. Hiếu vòng tay ôm chặt lấy bụng cô, cả hai nằm yên trong tư thế ấy. Phương nằm ngửa trên ngực Hiếu, chân dang rộng hai bên hông anh, lồn vẫn ngậm chặt cặc anh. Dần dần, cặc Hiếu mềm đi. Nó từ từ co lại, trượt tuột khỏi lồn cô trong một âm thanh ướt át nhỏ “phụp”, rồi rơi xuống đùi trái của Hiếu, để lại một vệt trắng đục dính trên da anh. Một ít tinh trùng còn sót trên đầu cặc nhỏ giọt xuống mép giường, tạo thành những vệt dài mỏng.

Phương khẽ rên một tiếng nhỏ khi cặc anh rời khỏi, lồn cô co nhẹ lần cuối, cảm giác trống rỗng xen lẫn thỏa mãn lan tỏa. Cô chậm rãi quay người, rơi xuống khỏi ngực Hiếu, nằm sấp bên cạnh anh. Mặt úp vào gối, tay buông thõng, tóc xõa che kín nửa mặt. Lồn cô vẫn còn nóng ran, tinh trùng từ từ rỉ ra, thấm ướt đùi trong và ga giường. Cô nằm im, thở đều dần. Cả hai chìm vào giấc ngủ sâu, mệt mỏi nhưng thỏa mãn. Tiếng thở đều đặn hòa quyện, ánh đèn ngủ dần mờ đi trong mắt họ.
 
Sửa lần cuối:
Phần 25: Bữa trưa có lẽ sẽ bị trì hoãn thêm một lúc nữa

Ngày thứ 3, Phương tỉnh dậy khi ánh nắng đã tràn ngập phòng ngủ qua rèm cửa mỏng. Đồng hồ chỉ gần trưa, khoảng 11 giờ 30. Cô nằm im một lúc, cơ thể còn mỏi mệt và dính nhớp từ đêm qua, tinh trùng đã khô lại trên đùi trong. Phương ngồi dậy, tóc rối bù xõa xuống vai, mắt còn ngái ngủ. Cô bước vào phòng tắm riêng, vệ sinh cá nhân kỹ lưỡng, rửa mặt, đánh răng, tắm nước ấm để xua tan cảm giác dính nhớp.

Cô lau khô người rồi mặc bộ đồ ngủ ren đen hoàn toàn xuyên thấu, kiểu babydoll ngắn cũn cỡn. Phần áo chỉ dài đến giữa đùi, chất ren đen mỏng tang, gần như trong suốt dưới ánh sáng. Lớp vải quá mỏng nên mọi thứ bên dưới đều lộ rõ. Núm vú hồng hào của Phương hiện rõ mồn một dưới lớp ren đen hờ hững. Phần dưới là chiếc quần lót ren đen không có lớp vải đáy che chắn, chỉ có hai dải ren mỏng chạy dọc hai bên hông, nối với dải ren nhỏ phía trước và phía sau. Khi mặc vào, lồn cô trần trụi, hai môi thịt hồng hào hé mở ngay giữa khoảng trống, lộ rõ khe lồn ướt át, hột le nhỏ xinh lấp ló dưới lớp ren mỏng. Cô đeo thêm đôi tất lưới đùi cao đen viền ren trắng ở phần trên. Tất ôm sát đùi, lưới mỏng để lộ da thịt trắng hồng, viền ren trắng tạo điểm nhấn gợi cảm. Khi mặc vào, đôi chân cô trông dài hơn, thon thả hơn.

Phương đứng trước gương phòng tắm, nhìn chính mình trong bộ đồ ngủ ấy. Má cô đỏ bừng, mắt long lanh, vừa xấu hổ, vừa bị kích thích bởi hình ảnh phản chiếu. Cô đi vào bếp, chân trần bước trên sàn gỗ mát lạnh. Mỗi bước đi, hai dải ren quần lót cọ nhẹ vào môi lồn, khiến nước dâm rỉ ra thêm, thấm ướt hai bên đùi trong. Cô mở tủ lạnh, lấy rau củ, thịt, trứng, bắt đầu nấu bữa trưa.

Hiếu tỉnh dậy sau đó khoảng nửa tiếng, khi ánh nắng trưa đã chiếu rọi khắp phòng ngủ. Anh duỗi người, cơ bắp lưng và vai nổi rõ dưới lớp da rám nắng, rồi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào vang lên, ngắn gọn nhưng đủ để xua tan cơn mệt mỏi còn sót lại từ đêm qua. Anh lau người rồi bước ra phòng khách, không mặc gì cả. Cơ thể cao lớn, săn chắc, từng múi cơ bụng rõ nét, cánh tay vạm vỡ, đùi chắc nịch. Da anh còn lấp lánh vài giọt nước đọng lại sau khi tắm. Con cặc anh đã cương cứng, cong vút lên kiêu hãnh, đầu khấc đỏ au bóng loáng, giật giật nhẹ theo nhịp tim. Vài giọt nước nhờn trong suốt rỉ ra, đọng lại thành một hạt nhỏ trên đầu cặc.

Anh đứng tựa vào khung cửa bếp, hai tay khoanh trước ngực, mắt dán chặt vào Phương. Ánh mắt anh chậm rãi quét từ dưới lên, bắt đầu từ đôi chân thon dài trong tất lưới đùi cao đen viền ren trắng Rồi mắt anh dừng lại ở phần mông của Phương, chiếc quần lót ren đen không đáy, để lộ hoàn toàn lồn cô, khe lồn ướt át lấp ló dưới ánh mắt thiêu đốt của anh. Anh thấy nước dâm của cô đã rỉ ra thấm ướt hai bên đùi trong, tạo thành vệt bóng loáng.

Phương đang đứng quay lưng, tay cầm muôi đảo nồi canh, nhưng cô cảm nhận rõ ánh mắt anh như thiêu đốt da thịt từ phía sau. Cô quay lại, mắt mở to ngạc nhiên khi thấy anh trần trụi đứng đó, con cặc cong vút giật giật trước mặt. Má cô đỏ bừng, cô đưa tay lên giả vờ che mắt, giọng run run vì kích thích:
“Kì quá á… ít nhất anh cũng phải mặc quần vô chứ!”

Hiếu cười khẽ, tiếng cười trầm ấm vang lên trong không gian bếp. Con cặc anh run run theo nhịp cười. Phương tắt bếp, bước lại gần anh. Khi đến trước mặt anh, cô quỳ xuống chậm rãi, đầu gối chạm sàn gỗ mát lạnh. Mắt cô nhìn thẳng vào con cặc anh, to lớn, gân guốc, đầu khấc đỏ au bóng loáng nước nhờn. Cô đưa tay nhẹ nhàng cầm lấy thân cặc, ngón tay thon thả vòng quanh, cảm nhận độ nóng và độ cứng của nó. Rồi cô cúi xuống, môi hé ra, nút nhẹ đầu cặc một cái “chụt”, chỉ đủ để môi chạm vào đầu khấc, hút lấy giọt nước nhờn đang đọng. Lưỡi cô thè ra, liếm một vòng quanh đầu cặc, nếm vị mặn tanh quen thuộc, rồi hôn nhẹ lên đỉnh khấc như hôn một thứ gì đó quý giá. Mỗi cử động của lưỡi khiến con cặc anh giật mạnh, rỉ thêm nước nhờn ra đầu lưỡi cô. Cô mút thêm một cái nữa, chậm rãi, rồi đứng dậy, lau nhẹ môi, quay lại bếp như không có chuyện gì xảy ra.
Hiếu vẫn đứng đó, giọng khàn khàn:
“Em định trêu anh đến khi nào?”

Phương quay lại nhìn anh, mắt long lanh, môi cong lên nụ cười tinh nghịch:
“Ăn trưa xong đã… anh chịu khó chờ chút đi.”

Cô tiếp tục đảo nồi canh, nhưng lồn cô đã ướt át hơn bao giờ hết, nước dâm rỉ ra thấm ướt hai dải ren quần lót, nhỏ giọt xuống sàn bếp. Không khí trong bếp lúc này nồng nàn mùi thức ăn, mùi nước hoa nhẹ của cô, và mùi đàn ông từ cơ thể trần trụi của Hiếu, tất cả hòa quyện lại với nhau.

Hiếu đứng tựa cửa bếp thêm vài giây, ánh mắt vẫn dán chặt vào Phương như muốn nuốt chửng cô bằng ánh nhìn. Con cặc anh giật giật mạnh hơn, nước nhờn nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ. Anh không nói gì, chỉ bước tới gần cô, từng bước chậm rãi, chân trần chạm sàn không một tiếng động.

Phương đang quay lưng, tay cầm muôi đảo nồi canh, nhưng cô cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể anh lại gần. Trước khi cô kịp quay lại, tay Hiếu đã với qua vai cô, ngón tay dài ấn mạnh nút tắt bếp gas. Tiếng lửa “tách” tắt ngấm, nồi canh ngừng sôi, chỉ còn lại hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Không để cô kịp phản ứng, Hiếu vòng hai tay quanh eo cô từ phía sau, nhấc bổng cô lên như nhấc một chiếc gối nhẹ. Cơ bắp cánh tay anh nổi rõ, gân guốc căng lên khi anh nâng cô dễ dàng. Phương khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, nửa kinh ngạc nửa thích thú, hai tay bấu vào vai anh theo phản xạ. Anh xoay người cô lại, đặt mông cô lên kệ phía đối diện bếp, đúng vị trí kệ gia vị bằng gỗ, nơi để lọ muối, tiêu, và vài chai gia vị khác. Mông cô chạm vào mặt kệ mát lạnh, hai chân dang rộng tự nhiên, lồn trần trụi hé mở ngay trước mặt anh.

Bộ đồ ren đen mỏng manh khiến mọi thứ lộ rõ, nước dâm đã rỉ ra từ lúc cô quỳ nút cặc anh, giờ chảy thành dòng nhỏ xuống kệ gỗ. Hiếu đứng giữa hai chân cô, con cặc cong vút chĩa thẳng vào lồn cô. Đầu khấc bóng loáng nước nhờn, chạm nhẹ vào môi lồn, rồi anh đẩy mạnh một phát, cặc trượt vào sâu, mở rộng thành lồn cô ra tối đa.

Phương rên lên một tiếng dài, đầu ngửa ra sau, tóc xõa tung chạm vào lọ gia vị phía sau. Hai tay cô bấu chặt vai anh, móng tay cắm vào da thịt. Hiếu không chờ đợi, anh bắt đầu nhấp liên hồi – nhanh, mạnh, dứt khoát. Mỗi cú thúc đều đẩy sâu đến tận cổ tử cung, tiếng da thịt va chạm “phạch phạch” vang lên dồn dập trong bếp yên tĩnh. Lồn cô co bóp dữ dội, nước dâm trào ra ướt đẫm cả thân cặc và bìu dái anh, nhỏ giọt xuống kệ bếp.

Hiếu siết chặt eo cô, giữ cô cố định để mỗi cú nhấp đều chạm đúng điểm nhạy cảm nhất, anh thở gấp. Phương chỉ biết rên rỉ, mắt lim dim, miệng hé ra thở dốc. Lồn cô siết chặt lấy cặc anh, co giật liên hồi theo từng cú thúc. Hiếu tăng tốc, nhấp mạnh hơn, sâu hơn. Con cặc anh giật giật bên trong, đầu khấc phồng to, sắp bắn. Anh gầm nhẹ trong cổ họng, đẩy một cú cuối thật sâu, đầu cặc chạm sát cổ tử cung, rồi anh bắn tinh trùng.

Từng đợt tinh đặc quánh, nóng hổi phun mạnh vào sâu bên trong tử cung cô. Từng đợt tiếp theo trào ra, tràn ngập, đến mức tinh trùng dư thừa chảy ngược ra khỏi lồn, chảy xuống kệ bếp, trắng đục, đặc sệt, chảy thành dòng dài trên mặt gỗ, và rơi xuống sàn bếp.

Hiếu vẫn giữ nguyên tư thế, cặc còn giật nhẹ vài lần cuối, ép hết những giọt tinh còn sót lại vào sâu bên trong cô. Phương run rẩy toàn thân, lồn co bóp liên hồi, nước dâm hòa lẫn tinh trùng trào ra nhiều hơn. Khi anh rút ra chậm rãi, cặc tuột khỏi lồn cô trong một âm thanh “ọt” ướt át, tinh trùng lập tức rỉ ra từ khe lồn hé mở, chảy thành dòng xuống kệ.

Phương thở hổn hển, mắt mơ màng. Tay cô run run với lấy chiếc sex toy plug, gắn nó ngay vào lồn mình, nút chặt. Không khí bếp lúc này nồng nàn mùi thức ăn, mùi tinh trùng và mùi dâm đãng. Bữa trưa hôm nay, có lẽ sẽ bị trì hoãn thêm một lúc nữa.
IMG_5657.jpeg
 
Sửa lần cuối:
Phần 26: Món quà bất ngờ

Buổi chiều nắng dịu dần, ánh sáng vàng cam len qua rèm cửa sổ chiếu vào phòng khách, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ. Hiếu ngồi thoải mái trên sofa, lưng tựa vào đệm, hai chân dang rộng. Phương nằm nghiêng trên sofa, đầu đặt trên bụng dưới của anh, mặt hướng về phía trước, ngay trước mặt cô là con cặc anh.

Cả hai đang xem chương trình thời sự trên tivi, tiếng người dẫn chương trình đều đều vang lên, nói về tình hình kinh tế, thời tiết, vài tin quốc tế. Phương nằm đó, miệng ngậm lấy đầu cặc anh, mút chậm rãi, lưỡi quấn quanh đầu khấc theo nhịp đều đều như đang thưởng thức một món kẹo. Mỗi lần mút, cô khẽ hút nhẹ, tiếng “chụt chụt” nhỏ vang lên lẫn vào tiếng tivi. Nước miếng cô trào ra, chảy dọc thân cặc, thấm ướt cả bìu dái anh. Cô không vội, chỉ mút nhẹ nhàng, thỉnh thoảng liếm một vòng quanh đầu khấc rồi lại ngậm sâu hơn một chút, mắt lim dim nhìn lên màn hình tivi như thể đang xem thật.

Hiếu vuốt nhẹ tóc cô, tay kia cầm remote chuyển kênh qua lại, nhưng ánh mắt anh chủ yếu dán vào gương mặt Phương, má cô phồng lên mỗi lần mút, môi siết chặt quanh thân cặc, hàng mi run run. Anh thở dài thỏa mãn, con cặc giật nhẹ trong miệng cô, rỉ thêm nước nhờn.

Bỗng Hiếu sực nhớ điều gì đó. Anh khẽ đẩy đầu Phương dậy, con cặc tuột ra khỏi miệng cô với một tiếng “chụt” ướt át, để lại vệt nước miếng kéo dài từ môi cô đến đầu khấc. Phương ngẩng lên nhìn anh, mắt long lanh, môi đỏ mọng vì mút lâu, giọng nhỏ nhẹ hỏi:
“Sao vậy anh?”

Hiếu không trả lời ngay, chỉ mỉm cười bí ẩn rồi đứng dậy, bước vào phòng ngủ. Phương ngồi thẳng người trên sofa, lau miệng bằng mu bàn tay, tò mò nhìn theo bóng lưng anh. Cô nghe tiếng lục cục, tiếng mở tủ, tiếng đồ vật va chạm, rồi tiếng bước chân anh quay lại.

Hiếu mang ra một chiếc hộp, bề ngang chỉ cỡ một gang tay, nhưng chiều dài đến hai gang tay, bề mặt bóng loáng, đóng gói cẩn thận như hộp quà cao cấp. Anh ngồi xuống sofa bên cạnh cô, đặt hộp lên đùi, rồi mở nắp.

Bên trong là một con cặc giả bằng silicon cao cấp, màu da thật, kích thước bự, dài và to tương đương con cặc thật của anh. Đầu khấc to bự, thân cặc gân guốc nổi rõ, thậm chí các đường gân, nếp da, đều được làm y chang, chi tiết đến mức đáng kinh ngạc. Nó cứng nhưng vẫn có độ đàn hồi tự nhiên, tổng thể con cặc giả cong lên giống hệt.

Phương tròn mắt, tay đưa ra chạm nhẹ vào nó, ngón tay lướt dọc thân cặc giả, cảm nhận độ mềm mại và độ cứng giống hệt thật. Cô cầm lên, ướm thử sát bên con cặc thật của Hiếu, hai thứ nằm cạnh nhau, gần như không phân biệt được. Kích thước, đường gân, độ cong, thậm chí màu da và các nốt ruồi nhỏ cũng giống hệt.

IMG_5671.webp

Hiếu cười khẽ, giọng trầm ấm:
“Anh đặt người ta làm y chang con cặc của anh, từ kích thước cho tới từng đường gân luôn đó. Giống không?”

Phương gật đầu, mắt vẫn dán vào hai con “cặc” nằm cạnh nhau, giọng hơi ngạc nhiên xen lẫn thích thú:
“Giống thật… giống y chang luôn…”

Hiếu vuốt nhẹ tóc cô:
“Anh tặng em. Khi nào nhớ anh thì có cái này xài cũng đỡ. Dùng thoải mái, anh không ghen đâu.”

Phương cầm con cặc giả, ngón tay siết nhẹ quanh thân nó, cảm nhận độ đàn hồi. Cô trề môi, giọng nũng nịu pha chút hờn dỗi, mắt long lanh nhìn anh:
“Thì cũng đỡ… mà thiếu mất tinh trùng rồi. Cái đó nó chiếm một nửa cảm giác rồi.”

Cô nói xong thì cười khúc khích, tay vẫn cầm con cặc giả, ngón cái day day nhẹ đầu khấc giả như đang trêu anh. Hiếu cười lớn, kéo cô vào lòng, tay siết eo cô chặt hơn:
“Vậy thì để anh bù cho em sau. Lúc không có anh thì cứ dùng tạm cái này đi.”

Phương bĩu môi, nhưng mắt cô đã sáng lên vì kích thích. Cô đặt con cặc giả vào lại trong hộp, rồi lại nằm đầu xuống bụng dưới anh như lúc nãy, miệng ngậm lấy con cặc thật của anh, mút tiếp như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Trên tivi, chương trình thời sự vẫn đang phát, tiếng người dẫn chương trình đều đều. Tiếng mút “chụt chụt” nhỏ nhẹ, tiếng thở gấp, và tiếng tim đập dồn dập hòa quyện trong phòng khách yên tĩnh.


Buổi tối hôm ấy vẫn diễn ra như mọi ngày, ăn tối xong, cả hai dọn dẹp nhanh gọn. Phương rửa chén, Hiếu lau bàn, không nói nhiều, chỉ trao nhau những ánh mắt đầy ý tứ. Ánh đèn bếp tắt ngấm, họ cùng nhau bước lên phòng ngủ trong im lặng.

Hiếu bật đèn ngủ đầu giường, ánh sáng vàng cam dịu nhẹ lan tỏa, đủ để nhìn rõ từng đường nét cơ thể nhau mà không quá chói. Căn phòng chìm vào bóng tối ấm áp, chỉ còn tiếng quạt máy lạnh quay đều đều và tiếng thở nhẹ của cả hai. Phương nằm ngửa trên giường, mái tóc dài xõa tung trên gối, bộ đồ ngủ ren đen mỏng manh vẫn mặc nguyên từ chiều, lớp ren xuyên thấu để lộ núm vú hồng hào và lồn trần trụi hé mở giữa hai dải ren.

Hiếu quỳ lên giường, lấy một chiếc gối dài kê ngay dưới mông cô, nâng cao hông cô lên. Tư thế này khiến lồn cô mở rộng hơn, cổ tử cung thấp xuống, sẵn sàng đón nhận. Anh quỳ giữa hai chân cô, con cặc đã cương cứng hoàn toàn, đầu khấc bóng loáng nước nhờn chạm nhẹ vào môi lồn. Anh không vội, chỉ day day đầu cặc dọc khe lồn cô vài lần, khiến nước dâm rỉ ra thấm ướt cả đầu khấc.

Rồi anh đẩy mạnh một phát, cặc trượt vào sâu, xuyên qua lớp thịt mềm mại, chạm thẳng đến tận cổ tử cung. Tư thế gối kê dưới mông khiến cặc anh vào sâu hơn bao giờ hết, đầu khấc ép sát lỗ cổ tử cung. Phương rên lên một tiếng dài, đầu ngửa ra sau, tay bấu chặt ga giường. Lồn cô co bóp dữ dội quanh thân cặc, siết chặt như không muốn buông.

Hiếu bắt đầu nhấp, chậm rãi ban đầu, rồi nhanh dần, mạnh dần. Mỗi cú thúc đều đẩy sâu đến tận cùng, tiếng da thịt va chạm “phạch phạch” vang lên đều đặn, hòa lẫn tiếng nhóp nhép ướt át từ lồn cô. Phương run rẩy toàn thân, mắt lim dim, rên lên trong miệng vì khoái cảm quá mãnh liệt. Lồn cô co giật liên hồi, nước dâm trào ra ướt đẫm cả gối và ga giường.

Hiếu tiếp tục nhấp cặc vào lồn Phương một cách nhịp nhàng, rồi dùng hai ngón tay bóp chặt mũi cô. Phương giật mình, mắt mở to, há miệng ra hớp không khí theo phản xạ. Ngay lúc ấy, anh cúi xuống, nhả một cục nước miếng đặc quánh, nóng hổi vào miệng cô. Cục nước miếng rơi thẳng xuống gần cổ họng cô. Hiếu buông hai ngón tay ra khỏi mũi cô, nhưng ngay lập tức dùng cả bàn tay to lớn bịt kín miệng cô lại, không cho cô thở bằng miệng. Phương nuốt ực xuống theo bản năng, cổ họng động đậy.

IMB_9uAhmZ.gif

Cô hít thở gấp, mắt long lanh nước, cơ thể run rẩy vì thiếu không khí và khoái cảm. Hiếu nhấp thêm vài cú mạnh, rồi lại bóp mũi cô lần nữa. Phương há miệng ra lần thứ hai, anh nhả thêm một cục nước miếng nữa vào miệng cô, lần này đặc hơn, nhiều hơn. Dưới bàn tay to lớn của Hiếu đang bịt hết miệng cô, cô nuốt xuống, tiếng “ực” nhỏ vang lên. Hiếu buông tay, để cô thở dốc.

Rồi anh rút cặc ra khỏi lồn cô đột ngột. Lồn cô co giật, nước dâm phun nhẹ ra ga giường. Hiếu chống hai tay như tư thế chống đẩy trên giường, nâng hông lên cao, đưa con cặc ướt át nước dâm và nước nhờn thẳng vào miệng cô. Phương há miệng đón lấy, ngậm sâu đầu khấc. Anh nhấp vài cái nhẹ trong miệng cô, cặc trượt ra vào, chạm vào vòm họng. Cô liếm sạch từng chút nước nhờn và nước dâm của chính mình dính trên thân cặc anh, lưỡi quấn quanh đầu khấc, liếm dọc thân cặc, mút mạnh.
Hiếu vừa nhấp vừa ra lệnh:
“Liếm sạch đi em… ngoan lắm.”

Phương mút thêm vài cái nữa, mắt lim dim, rồi anh rút cặc ra khỏi miệng cô, để lại vệt nước miếng kéo dài từ môi cô đến đầu khấc. Sau khi Phương liếm sạch cặc, Hiếu từ từ đưa hông xuống. Đầu cặc chạm vào khe lồn ướt át của cổ, rồi anh đẩy mạnh một phát. cặc trượt sâu vào trong, mở rộng thành lồn cô ra tối đa. Phương rên lên một tiếng dài, đầu ngửa ra sau, tay bấu chặt vai anh, móng tay cắm sâu vào da thịt. Lồn cô co bóp dữ dội quanh thân cặc, siết chặt như muốn giữ lấy anh mãi mãi.

Hiếu bắt đầu nhấp, hăng hơn, mạnh hơn, dứt khoát hơn so với lúc trước. Mỗi cú thúc đều đẩy sâu đến tận cổ tử cung, tiếng da thịt va chạm “phạch phạch” vang lên dồn dập, hòa lẫn tiếng nhóp nhép ướt át từ lồn cô. Cơ thể anh căng cứng, cơ bụng nổi rõ, cánh tay vạm vỡ chống hai bên đầu cô như tư thế chống đẩy, giữ cô nằm yên dưới anh.

Cô ôm chặt lấy cổ anh, chân quấn quanh hông anh, hông vô thức đẩy ngược lên đón từng cú nhấp. Hiếu thở gấp, anh tăng tốc, nhấp mạnh hơn, sâu hơn. Cơ thể anh căng cứng như dây đàn sắp đứt, cơ bụng co rút, hai trứng dái co bóp dữ dội. Rồi anh gầm nhẹ một tiếng, đẩy một cú cuối thật sâu, đầu khấc ép sát lỗ cổ tử cung, rồi bắn tinh trùng.

Từng đợt tinh đặc quánh, nóng hổi phun mạnh vào sâu bên trong tử cung cô. Dòng tinh đầu tiên bắn ra dữ dội, lấp đầy khoang tử cung, khiến bụng dưới Phương nóng ran như bị đổ lửa. Từng đợt tiếp theo trào ra, dày đặc, trắng đục, phun mạnh đến mức tinh trùng dư thừa chảy ngược ra khỏi lồn, tràn xuống khe mông và ga giường. Hiếu giật giật mạnh mẽ bên trong cô, ép hết những giọt tinh cuối cùng, mỗi lần giật là một đợt tinh nóng hổi tràn ngập, khiến lồn cô co bóp liên hồi như muốn hút lấy hết.

Hiếu nằm đè lên cô, thở hổn hển, cặc vẫn còn giật nhẹ vài lần cuối bên trong lồn cô, ép thêm vài giọt tinh sót lại. Anh cúi xuống hôn lên trán cô, đầy thỏa mãn. Cả hai nằm yên trong bóng tối ấm áp của phòng ngủ, ôm nhau chìm vào giấc ngủ, tiếng thở dần chậm lại, hòa quyện với tiếng quạt máy lạnh quay đều đều, và mùi tình dục nồng nàn bao trùm khắp căn phòng.
 
Sửa lần cuối:
Phần 27: Em phải về với chồng rồi

Sáng ngày cuối cùng, ánh nắng sớm len qua rèm cửa mỏng, chiếu những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ phòng ngủ. Phương thức dậy từ lúc trời còn tờ mờ sáng, cơ thể vẫn còn mỏi mệt và dính nhớp từ đêm qua, nhưng cô cố gắng giữ tỉnh táo. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, chân trần bước vào phòng tắm, tắm rửa kỹ lưỡng dưới vòi sen nước ấm, xà phòng thơm mùi hoa nhài xoa khắp người, rửa sạch tinh trùng khô lại trên đùi trong, trên bụng dưới, và cả những vết đỏ mờ do móng tay Hiếu để lại. Nước chảy rào rào, xua tan phần nào cảm giác nặng nề trong lòng cô.

Sau khi lau khô người, Phương mặc áo ngực và quần lót vào, rồi bắt đầu xếp đồ. Cô mở vali để ở góc phòng, xếp gọn gàng quần áo, đồ dùng cá nhân, vài món đồ lặt vặt. Tay cô dừng lại khi chạm vào chiếc hộp chứa con cặc giả mà Hiếu tặng. Cô mở hộp ra một lần nữa, nhìn con cặc silicon y chang thật, từ kích thước, đường gân, đầu khấc, đến cả độ cong nhẹ, rồi khẽ mỉm cười, đặt nó cẩn thận vào ngăn trong cùng của vali, bên dưới lớp quần áo. Cô đóng vali lại, kéo khóa sột soạt, tiếng kéo khóa vang lên trong không gian yên tĩnh.

Tiếng động ấy làm Hiếu thức giấc. Anh lồm cồm ngồi dậy, tóc rối bù, mắt còn ngái ngủ, giọng khàn khàn ngáy ngủ:
“Sao em soạn đồ sớm vậy?”

Phương quay lại nhìn anh, tay vẫn đặt trên vali, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:
“Em phải về sớm. Anh Hoàng nhắn tin bảo trưa nay ảnh về tới thành phố rồi. Em phải về dọn dẹp nhà cửa trước.”

Hiếu dụi mắt, ngồi hẳn dậy, cơ thể trần trụi lộ ra dưới ánh nắng sớm, cơ ngực săn chắc, con cặc đang chào cờ đón nắng sớm. Anh đưa tay ra, kéo cô lại gần, vòng tay ôm chặt eo cô từ phía sau. Anh áp sát, con cặc cứng ngắt chạm vào mông cô, giọng nài nỉ, hơi thở nóng hổi phả vào gáy:
“Cho anh xin một cái nữa đi… cho chắc ăn.”

Phương cười khúc khích, quay người lại trong vòng tay anh, tay đẩy nhẹ ngực anh, mắt long lanh tinh nghịch:
“Xạo quá đi… muốn đụ người ta thì nói. Mấy hôm nay bắn cả lít tinh trùng vô rồi mà còn chắc ăn gì nữa.”

Hiếu cười khẽ, tay siết chặt eo cô hơn, kéo cô sát vào, cặc anh giờ đã cương cứng hoàn toàn, chạm thẳng vào bụng dưới của cô. Anh hôn mạnh lên môi cô, tay luồn xuống mông cô bóp chặt. Rồi anh bước xuống giường, vòng ra phía sau lưng Phương, tay anh luồn xuống, chậm rãi kéo quần lót của cô xuống, để lộ hoàn toàn lồn cô, hai môi thịt hồng hào vẫn còn ướt át từ đêm qua. Anh dùng tay phải nâng đùi phải của Phương lên, lồn cô mở rộng ra. Hiếu cầm con cặc, day day đầu khấc dọc khe lồn vài lần để bôi trơn bằng nước dâm còn sót lại, rồi đẩy mạnh một phát, cặc trượt sâu vào trong, chạm thẳng đến cổ tử cung.

Phương rên lên một tiếng nhỏ, tay bấu chặt quai vali, đầu ngửa ra sau tựa vào vai anh. Hiếu ôm chặt eo cô bằng tay trái, tay phải vẫn giữ đùi cô nâng cao, bắt đầu nhấp. Chậm rãi, rồi dần nhanh và mạnh, mỗi cú thúc đều đẩy sâu đến tận cùng. Tiếng da thịt va chạm “phạch phạch” vang lên dồn dập trong phòng ngủ yên tĩnh, hòa lẫn tiếng thở gấp của cả hai. Lồn cô co bóp dữ dội quanh thân cặc, nước dâm trào ra nhỏ xuống sàn gỗ.

Sau đó, Hiếu nhấp thật sâu khoảng mười cái. Cơ thể anh căng cứng, cơ bụng co rút, hai trứng dái co bóp liên hồi. Anh đẩy một cú cuối thật sâu, đầu khấc ép sát lỗ cổ tử cung, rồi bắn tinh trùng lần cuối cùng trước khi cô rời đi. Từng đợt tinh đặc quánh, nóng hổi phun mạnh vào sâu bên trong tử cung cô, lấp đầy khoang tử cung đến mức tràn ngược ra ngoài, chảy thành dòng xuống đùi cô và nhỏ xuống sàn. Hiếu giật giật mạnh mẽ vài lần, ép hết những giọt tinh sót lại, rồi từ từ rút ra. Cặc anh tuột khỏi lồn cô, tinh trùng trắng đục rỉ ra từ khe lồn hé mở, chảy dài xuống đùi trái cô.

Phương thở dốc, chân run run. Cô quay người, nhìn anh một giây, rồi chạy vội vào nhà tắm. Tiếng nước sen lại vang lên lần nữa, cô tắm rửa kỹ lưỡng, rửa sạch tinh trùng trên đùi, trong khe lồn. Cô lau khô người, mặc lại quần áo kín đáo, áo thun rộng, quần jeans dài, tóc buộc cao gọn gàng. Khi bước ra, cô đã trở lại là một người vợ, một người mẹ, vẻ ngoài bình thường, không còn dấu vết của những ngày điên cuồng vừa qua.

Hiếu đã mặc quần short áo thun, đứng chờ cô ở cửa phòng. Anh kéo vali hộ cô ra xe taxi đang đợi sẵn ngoài đường. Trước khi mở cửa nhà, cả hai dừng lại. Hiếu kéo cô vào lòng, cúi xuống nút lưỡi thật sâu, môi chạm môi, lưỡi quấn lấy lưỡi, nước miếng trao đổi trong nụ hôn dài và mãnh liệt. Anh hôn cô như muốn giữ lại chút hương vị cuối cùng, tay siết chặt eo cô. Khi buông ra, anh thì thầm sát tai cô, giọng trầm thấp:
“Anh sẽ rất nhớ em. Khi nào test lên hai vạch thì nhắn cho anh nhé.”

Phương không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, mắt hơi đỏ hoe nhưng cô cố nén lại. Hiếu đặt vali vào cốp xe rồi đóng lại. Cô leo lên xe taxi, kéo cửa kính xuống nhìn anh lần cuối. Anh nhìn theo chiếc xe lăn bánh, bóng dáng Phương dần khuất sau con đường nhỏ dẫn ra khỏi khu phố.

Xe chạy đi, mang theo Phương trở về căn nhà của mình, nơi có anh Hoàng và đứa con đang chờ. Cô ngồi trong xe, tay đặt nhẹ lên bụng dưới, cảm nhận chút ấm nóng còn sót lại từ dòng tinh trùng cuối cùng của Hiếu. Cô chỉ nhìn ra cửa sổ, ánh nắng sớm chiếu vào mặt, và lặng lẽ trở về làm một người vợ, một người mẹ cho gia đình nhỏ của mình, như chưa từng có những ngày điên cuồng vừa qua.
 
Phần 28: Thứ mà cô cho là sự công bằng

Phương trở về nhà, cô kéo vali vào nhà, tiếng bánh xe lăn trên sàn gạch vang lên khô khốc. Căn nhà im ắng, anh Hoàng và bé Dung vẫn chưa về. Cô lấy đồ trong vali ra, ko quên lấy cái hộp chứa con cặc giả mà Hiếu tặng, cất vào ngăn tủ mà cô biết Hoàng sẽ ko bao giờ mở ra. Cô ra phòng khách, mở cửa sổ cho thoáng khí, rồi bắt đầu dọn dẹp. Cô lau bụi trên bàn ăn, sắp xếp lại đồ chơi của bé Dung, giặt ga giường, thay khăn mới trong phòng tắm. Mọi động tác đều chậm rãi, máy móc, như thể cô đang cố gắng lấp đầy khoảng trống trong đầu bằng những việc quen thuộc.

Cô tắm kĩ lại lần nữa, kỳ cọ thật sạch để xóa đi mọi dấu vết còn sót lại, mùi đàn ông, mùi tinh trùng của Hiếu. Khi bước ra, cô mặc bộ đồ ở nhà giản dị, áo thun rộng, quần short cotton, tóc buộc cao gọn gàng. Cô vào bếp nấu một nồi canh chua cá lóc, cũng là món Hoàng thích. Mùi thơm lan tỏa, cô ngồi xuống ghế, tay đặt nhẹ lên bụng dưới, cảm nhận chút ấm nóng mơ hồ còn sót lại từ dòng tinh trùng cuối cùng của Hiếu. Cô ngồi im, nhìn ra cửa sổ, chờ đợi.

Gần trưa, tiếng mở cửa vang lên. Bé Dung chạy ùa vào nhà, đôi chân ngắn cũn cỡn lao thẳng vào lòng mẹ, giọng bập bẹ:
“Mẹ ơi! Con nhớ mẹ quá!”

Phương ôm chặt con, hôn lên má bé, cười dịu dàng:
“Mẹ cũng nhớ con lắm. Con ngoan không?”

Bé Dung gật đầu lia lịa, ôm cổ mẹ không rời. Hoàng bước vào sau, kéo theo vali hành lý, mồ hôi nhễ nhại vì nắng đường. Cô đi ra cửa, giúp chồng đem hành lý vào. Anh đặt vali xuống, tiến lại gần, cúi xuống hôn nhẹ lên trán vợ:
“Anh nhớ em quá.”

Phương ngẩng lên nhìn anh, mắt long lanh, giọng nhẹ nhàng:
“Em cũng nhớ anh.”

Mọi thứ diễn ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra, như thể cô chưa từng bước vào nhà Hiếu, chưa từng để anh chiếm hữu cơ thể mình suốt những ngày vừa rồi. Cô cười với chồng, chơi đùa với con, nấu cơm, giặt đồ, chăm sóc gia đình nhỏ. Bên ngoài, cô là người vợ, người mẹ hoàn hảo. Bên trong, cô giữ kín bí mật và cả nỗi lo mơ hồ về những gì có thể đang diễn ra trong bụng mình.

Một tháng trôi qua êm đềm. Cuộc sống trở lại quỹ đạo, sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối nấu cơm, cuối tuần đưa cả nhà đi công viên. Rồi cô bị trễ kinh. Cô mua que thử thai ở tiệm thuốc gần nhà. Về phòng tắm, tay run run cầm que, chờ đợi. Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng. Cô có thai rồi.

Phương đi ra phòng khách ôm Hoàng từ phía sau. Anh đang xem tivi, quay lại ngạc nhiên:
“Em sao vậy?”

Phương áp mặt vào lưng anh, giọng nhỏ nhẹ:
“Anh… em có thai rồi.”

Hoàng quay người lại, mắt sáng lên, ôm chặt lấy cô:
“Thật hả em? Trời ơi… anh vui quá!”

Anh hôn lên trán, lên má, lên môi cô, cười rạng rỡ như đứa trẻ. Phương cười theo, ôm anh chặt hơn. Hoàng mừng rỡ, gọi điện báo cho bố mẹ hai bên, rồi ôm cô nằm trên sofa, tay vuốt ve bụng cô, thì thầm những lời ngọt ngào về tương lai, về đứa con sắp chào đời.

Tối đó, khi Hoàng đã ngủ say, Phương lặng lẽ lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Hiếu. Ngón tay cô run run gõ:
“Em có thai rồi.”

Hiếu nhắn lại, chỉ vài phút sau khi tin nhắn của Phương được gửi đi. Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối phòng ngủ:
“Anh vui quá. Anh không thể chờ ngày đứa con thứ 2 của chúng ta ra đời.”

Phương đọc tin nhắn, cô nhìn dòng chữ ấy một lúc lâu, rồi khóa màn hình, đặt điện thoại xuống bàn đầu giường. Không trả lời. Cô quay qua ôm chặt Hoàng, cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng trong đầu vẫn vang vọng dòng chữ ấy, “đứa con thứ 2 của chúng ta”.

Trong suốt thai kỳ, Phương vẫn qua lại với Hiếu, nhưng tần suất rất ít, chỉ khoảng một, hai lần mỗi tháng, những khoảng thời gian ngắn ngủi khi cô tìm được cơ hội. Cô thường gửi bé Dung cho bà ngoại hoặc gửi nhà trẻ nửa ngày, rồi lặng lẽ đến nhà Hiếu. Cửa vừa mở, cả hai đã cuốn lấy nhau như hai con thú đói. Không lời chào hỏi dài dòng, không hỏi han. Chỉ có dục vọng, anh đè cô xuống sofa, lên bàn bếp, vào phòng tắm, nhấp mạnh, bắn tinh vào sâu bên trong tử cung cô đang mang thai. Những lần ấy ngắn nhưng mãnh liệt, Phương chỉ rên rỉ, ôm chặt lấy anh, để mặc cơ thể phản bội lý trí.

Cùng lúc đó, cô cũng đã bắt đầu cho Hoàng đụ trần bắn trong. Hoàng ngạc nhiên, mừng rỡ, ôm chặt lấy vợ, nhấp sâu, bắn tinh vào trong cô. Cô nằm đó, cảm nhận dòng tinh của chồng, và tự nhủ rằng mình đang cho cả hai một cơ hội công bằng, để đứa bé trong bụng có thể là của bất kỳ ai. Hoàng là người được ưu ái bắn vào trong cô đầu tiên, còn Hiếu lại là người được bắn vào trong nhiều lần hơn. Cả hai đều có được những lợi thế khác nhau trong chuyện này. Cô không muốn biết sự thật. Cô chỉ muốn đứa bé được sinh ra trong một gia đình đầy đủ.

Rồi ngày hạ sinh cũng đến. Sau hơn chín tháng mang thai êm đềm, Phương sinh một bé trai khỏe mạnh trong bệnh viện phụ sản quen thuộc. Tiếng khóc oe oe vang lên trong phòng sinh, bác sĩ đặt bé lên ngực cô. Hoàng đặt tên con là Khôi. Bé Khôi lớn lên khỏe mạnh, bụ bẫm, da trắng hồng, mắt to tròn giống mẹ. Những người đến thăm nhà đều xuýt xoa:
“Trời ơi, thằng bé giống mẹ quá, mắt y chang chị Phương luôn.”

Nhiều người khác nhìn Khôi rồi nhìn Hoàng, cười bảo:
“Nhìn cũng giống anh Hoàng đấy chứ, nhất là cái miệng cười.”

Hoàng cười hiền, gật đầu, nhưng trong lòng anh không khỏi có chút nghi hoặc mơ hồ. Anh càng nhìn con, càng thấy những nét giống mẹ rõ rệt, đường nét khuôn mặt mềm mại, đôi mắt sâu, nụ cười cong cong, nhưng lại không tìm thấy nhiều điểm tương đồng với mình. Mũi cao, cằm hơi nhọn, màu da hơi ngăm hơn anh. Đó là minh chứng rõ ràng nhất, không lời nào phủ nhận được, bé Khôi là con của Hiếu và Phương.

Hoàng tự nhủ có lẽ con giống mẹ là chính, và anh hài lòng với điều đó. Anh yêu Khôi như con ruột, bế ẵm, thay tã, ru ngủ, chụp ảnh đăng Facebook với caption: “Con trai bố lớn nhanh quá.”

Nhưng sự thật thì chỉ có Phương biết. Mỗi lần nhìn Khôi ngủ, cô lại thấy bóng dáng Hiếu trong những đường nét ấy, cái cách bé nhướng mày khi buồn ngủ, cái cách bé cười toe toét khi được mẹ bế. Cô giữ bí mật ấy trong lòng, không nói với ai. Cô yêu Khôi, yêu Hoàng, yêu bé Dung, và cố gắng sống trọn vẹn vai trò của một người vợ, một người mẹ.


Phương dạo gần đây bắt đầu để ý đến sự thay đổi lặng lẽ nhưng rõ rệt trong cách Hiếu liên lạc với cô. Mọi thứ không còn như trước, những tin nhắn hàng ngày, những câu hỏi thăm 2 đứa con của 2 người, những lời trêu đùa nhẹ nhàng xen lẫn chút nhớ nhung, tất cả dường như đã dần thưa thớt, rồi gần như biến mất.

Tin nhắn cuối cùng của cô gửi cho anh cách đây ba ngày, một bức ảnh bé Khôi đang cười toe toét bên chiếc xe đồ chơi mới. Hiếu chỉ “seen”, không trả lời. Cô gửi thêm một tin nữa vào tối hôm trước: “Anh khỏe không? Em thấy anh im lặng quá…” Cũng chỉ “seen”. Không một biểu tượng cảm xúc, không một lời giải thích.

Những ngày trước đó, anh còn trả lời hời hợt: “Ừ, anh bận chút việc”, “Con khỏe là tốt rồi”, “Em giữ sức khỏe nhé”. Những câu ngắn ngủi, lạnh nhạt, không còn cái giọng đùa vui hay lời hẹn gặp lén lút như trước. Phương đọc đi đọc lại, lòng chợt trống rỗng. Cô tự hỏi mình đang mong đợi điều gì từ anh, một lời quan tâm như một người cha dành cho con? Và mối quan hệ này là gì? Một người tình cũ? Một người cha không chính thức? Hay chỉ là một sai lầm mà cô muốn quên đi?

Cô cũng không có thời gian để ngồi nghĩ ngợi quá nhiều. Buổi sáng bận chuẩn bị cho bé Dung đi nhà trẻ, buổi chiều đón con về, nấu cơm, dọn dẹp, rồi tối lại phải ôm bé Khôi ngủ vì bé hay quấy khóc.

Phương tắt màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn, thở dài nhẹ. Cô đứng dậy, đi vào phòng ngủ của bé Dung và Khôi, nhìn con gái và con trai đang ngủ ngon lành, miệng Khôi vẫn còn cong cong như đang cười trong mơ. Cô ngồi xuống cạnh giường, vuốt nhẹ tóc bé, thì thầm: “Mẹ… không biết phải làm sao nữa…”


Ngay buổi chiều hôm sau, Phương đang dọn dẹp nhà bếp sau bữa trưa. Cô lau bàn, xếp lại chén bát, cố gắng tập trung vào những việc nhỏ nhặt để không nghĩ ngợi lung tung. Tiếng chuông điện thoại vang lên từ túi áo treo ở góc bếp. Cô lấy máy ra, nhìn màn hình: “Liên – chị đồng nghiệp cũ”. Chị Liên là người hiếm hoi còn giữ liên lạc sau khi Phương nghỉ việc, nhưng hai chị em ít khi gọi nhau trừ phi có chuyện quan trọng.
Phương bắt máy, giọng tò mò:
“Alo, chị Liên gọi em ạ?”

Bên kia đầu dây, giọng Liên căng thẳng, run rẩy:
“Phương ơi… em biết tin gì chưa?”

Phương ngừng tay lau bàn, lưng tựa vào tủ lạnh, cảm giác lạnh buốt lan từ sống lưng lên tận gáy, xen lẫn tò mò:
“Chuyện gì vậy chị? Em chưa biết gì hết.”

Liên nói nhanh, giọng vỡ òa:
“Thằng Hiếu… thằng Hiếu làm cùng công ty với mình đó… nó bị người ta đâm chết rồi.”

Phương mở to mắt, tai ù đi. Cô nghe rõ từng chữ, nhưng đầu óc lại từ chối tiếp nhận. Cô hỏi lại, giọng run run, gần như van xin:
“Hả? Chị nói gì? Em không nghe rõ…”

Thật ra cô nghe rất rõ. Cô chỉ mong chị Liên sẽ nói lại một câu khác, rằng chị nói nhầm. Nhưng không, Liên lặp lại, chậm hơn, kỹ hơn, như để chắc chắn Phương hiểu:
“Thằng Hiếu đó, em không nhớ hả? Làm cùng công ty với mình. Sáng nay nó bị người ta đâm chết ngay tại chỗ. Nghe đâu nó vụng trộm với một nhỏ có chồng ngoài công ty. Thằng chồng hôm nay đem con dao Thái Lan, lên tận công ty, tới tận bàn làm việc của nó, đâm một phát thấu tim. Thằng Hiếu nằm gục xuống, chết ngay tại chỗ. Máu lênh láng cả sàn, người ta phải che lại mới dám đưa đi.”

Phương cảm thấy đầu óc quay cuồng. Tay cô buông thõng, điện thoại suýt rơi. Cô tựa hẳn vào tủ lạnh để khỏi ngã. Miệng khô khốc, cổ họng nghẹn lại. Cô không khóc, không hét lên, chỉ đứng im, mắt mở to nhìn vào khoảng không. Một phần trong cô vẫn hy vọng đây là giấc mơ, hoặc là hiểu lầm.

Bỗng dường như nhận ra điều gì đó, một câu hỏi vô cùng quan trọng, Phương hỏi gấp, giọng lạc đi:
“Chị Liên… người đâm tên gì vậy chị? Chị có biết không?”

Liên vẫn nói tiếp, giọng càng lúc càng run:
“Con vợ thằng đó, nó cũng chạy theo chồng nólên công ty, nhưng không đuổi kịp. Lên tới nơi thì chồng nó đã đâm chết thằng Hiếu rồi. Xong chồng nó bị mấy người xung quanh bu lại khống chế, chị nghe nó gọi ‘anh Lâm, anh Lâm ơi’, chắc là tên Lâm.”

“Anh Lâm”. Không phải anh Hoàng. Không phải chồng cô. Tim cô đập thình thịch, nhưng lần này không phải vì sợ hãi nữa, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm đến kinh ngạc, xen lẫn với sự hoảng loạn.

Liên lại hỏi “em có đi đám tang Hiếu không, có gì nói trước chị em mình đi chung”.
Phương nói “dạ có gì em gọi lại chị nha”

Cô chỉ lặng lẽ cúp máy, tay run đến mức phải đặt điện thoại xuống bàn mới không làm rơi. Cô ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu, mắt mở to nhìn vào khoảng không.

Hiếu chết rồi.

Không phải chồng cô giết. Không phải anh Hoàng. Là một người đàn ông khác, một người chồng khác, một người bị phản bội khác.

Phương không khóc. Cô chỉ ngồi im, đầu óc trống rỗng. Một phần trong cô, phần nhỏ bé, hèn nhát, thở phào nhẹ nhõm vì bí mật của cô đã an toàn. Không còn ai đe dọa nữa. Không còn ai có thể nói ra chuyện 2 đứa con đều không phải của chồng cô. Không còn ai có thể kéo cô trở lại vòng xoáy ấy.

Cô không biết mình nên cảm thấy gì.

Phương đứng dậy, tay vẫn run. Cô mở tủ lạnh lấy chai nước, uống một ngụm lớn, nhưng nước tràn ra khóe miệng mà cô không để ý. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh nắng chiều chiếu vào bếp, ấm áp và bình yên. Nhưng trong lòng cô, mọi thứ vẫn đang quay cuồng.

Phương nhìn xuống tay mình, những ngón tay từng vuốt ve lưng Hiếu, từng bấu chặt vai anh khi anh bắn tinh đầy tử cung cô. Cô chợt thấy ghê tởm, không phải vì anh, mà vì chính mình. Cô đã là gì trong mắt Hiếu? Một người tình? Một người phụ nữ để thỏa mãn? Hay chỉ là một trong số những “món đồ chơi” anh giữ bên cạnh, thay đổi theo từng mùa, từng cơn thèm khát?

Cô nhớ lại lần cuối qua nhà Hiếu. Anh vẫn cười ấm áp, vẫn hôn cô sâu, vẫn đẩy cặc trần vào trong lồn cô. Nhưng sau đó, anh im lặng. Không còn những tin nhắn hỏi thăm con, không hỏi cô khỏe không, không hẹn gặp nữa. Cô từng nghĩ anh bận, từng tự lừa mình rằng “Anh ấy vẫn yêu mình, chỉ là không thể gặp thường xuyên”. Giờ cô hiểu, anh không bận. Anh chỉ chuyển sang “người phụ nữ khác”. Và người phụ nữ ấy đã có chồng, một người đàn ông phát hiện ra mình bị cắm sừng, đã cầm dao đâm anh chết ngay tại bàn làm việc.

Phương ôm mặt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay. Cô không khóc vì mất Hiếu, cô khóc vì mất đi ảo tưởng cuối cùng về bản thân. Cô từng nghĩ mình đặc biệt, từng nghĩ tình cảm giữa hai người dù sai trái nhưng ít ra là thật. Giờ cô thấy rõ: mình không phải là duy nhất. Cô chỉ là một trong số những người phụ nữ anh từng ôm, từng hôn, từng bắn tinh vào, từng hứa hẹn những điều không bao giờ thành hiện thực.

Cô nhìn sang phòng ngủ của Khôi, cậu bé đang ngủ ngon lành, miệng cong cong như đang cười trong mơ. Khuôn mặt bé giờ đây không còn là “giống ba” nữa trong mắt cô. Nó là minh chứng sống động cho sự dối trá mà cô đã tự lừa mình.

Phương đứng dậy, đi vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh xối thẳng lên mặt. Nước chảy xuống, hòa lẫn với nước mắt. Cô nhìn mình trong gương, đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt nhợt nhạt, và thì thầm:
“Mình đã ngu ngốc đến mức nào…”

Hiếu chết rồi.

Và bí mật của cô, giờ đây, có lẽ sẽ mãi mãi chôn vùi cùng hắn.
 
Phần 29 - END

Hoàng đẩy cửa bước vào nhà lúc trời vừa chập tối, mùi thơm của món thịt kho tàu lan tỏa từ bếp khiến anh mỉm cười ngay từ cửa. Anh cởi giày, gọi lớn: “Ba về rồi đây!”

Bé Dung, cô con gái nhỏ, chạy ùa ra trước, ôm chầm lấy chân anh. Bé Khôi lạch bạch theo sau, tay cầm chiếc xe đồ chơi bằng nhựa, miệng cười toe toét: “Ba ơi!”

Hoàng quỳ xuống, dang rộng vòng tay ôm cả hai đứa con vào lòng. Anh hôn lên má Dung, rồi hôn lên trán Khôi, cảm nhận hơi ấm từ hai cơ thể nhỏ bé đang quấn chặt lấy mình. “Ba đi làm mà nhớ ba mẹ con quá đi mất,” anh nói, giọng trầm ấm, mắt long lanh nhìn về phía bếp.

Phương bước ra từ bếp, tay còn cầm chiếc muôi gỗ, tạp dề buộc ngang eo. Cô mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Ba mẹ con em cũng nhớ anh nữa.”

Hoàng đứng dậy, bước tới, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má cô. Nụ hôn ngắn, ấm áp, không vội vã, nhưng đủ để Phương cảm nhận được sự chân thành quen thuộc mà cô từng nghĩ mình đã đánh mất. Cô quay vào bếp, giọng nhẹ: “Anh tắm rửa đi, em đang nấu bữa tối thiệt là ngon cho anh.”

Tối đó, bàn ăn đầy ắp món ăn, thịt kho tàu, canh chua cá lóc, rau muống xào tỏi, mà Hoàng thích nhất. Phương ngồi đối diện anh, nhìn anh ăn ngon miệng, lòng cô chợt bình yên lạ lùng. Bé Khôi và bé Dung cười nói rộn ràng, không khí gia đình như chưa từng có vết nứt nào.

Thời gian trôi qua, Hoàng bắt đầu thay đổi. Anh không còn về nhà muộn vì tăng ca nữa. Thay vào đó, anh đăng ký phòng gym gần nhà, tập cardio đều đặn, chạy bộ mỗi sáng quanh công viên. Anh giảm cân, cơ thể săn chắc hơn, sức bền tốt hơn. Những buổi tối, khi hai đứa con đã ngủ, anh ôm Phương vào lòng, hôn cô chậm rãi, tay vuốt ve lưng cô nhẹ nhàng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh kéo dài thời gian quan hệ. Từ 2 phút chóng vánh như trước, anh dần lên 10 phút, rồi 15 phút. Cặc anh không thể so với cặc của Hiếu, không to, không dài bằng, nhưng anh dẻo dai hơn, bền bỉ hơn, biết cách kiểm soát nhịp độ. Phương nằm dưới anh, chân quàng hông, rên khẽ: “Anh… sướng quá…” Cô không còn nằm im như trước, mà bắt đầu đáp lại 1cách tự nhiên hơn, hông nhích theo nhịp anh, tay ôm chặt lưng anh. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự thỏa mãn thực sự, không mãnh liệt như với Hiếu, nhưng ấm áp, chân thành.

Một tối nọ, sau khi hai đứa con ngủ say, Hoàng nằm ngửa trên giường, cặc cương cứng vì những nụ hôn dài của cô. Phương nhìn anh, mặt đỏ bừng. Cô cúi xuống, tay nhẹ nhàng nắm lấy cặc anh, rồi chậm rãi ngậm đầu khấc vào miệng. Lưỡi cô quấn quanh, liếm nhẹ phần rãnh quy đầu, rồi từ từ ngậm sâu hơn. Hoàng tròn mắt, thở hổn hển.

Cô tiếp tục bú, miệng siết chặt, lưỡi cuốn quanh thân cặc, tay vuốt ve bìu dái anh nhẹ nhàng. Cô ngậm sâu đến mức đầu khấc chạm họng, rồi rút ra, liếm dọc thân cặc từ dưới lên. Hoàng run lên, tay siết chặt ga giường: “Em… anh sắp ra rồi…”

Phương không dừng lại. Cô ngậm sâu lần cuối, mút mạnh, rồi cảm nhận từng đợt tinh trùng nóng hổi bắn vào họng mình. Cô nuốt ực ực, mắt long lanh nước, rồi ngẩng lên nhìn anh, tinh trùng còn đọng ở khóe miệng. Hoàng tròn mắt, vừa ngạc nhiên vừa xúc động: “Em… vợ anh dâm đãng vậy từ bao giờ thế? Anh không biết vợ mình xem phim ở đâu mà học được thế này…”

Phương đỏ mặt, lau miệng, giọng nhỏ: “Em… em chỉ muốn anh sướng thôi… anh đừng hỏi nhiều…”

Hoàng kéo cô lên, ôm chặt vào lòng, hôn sâu: “Anh yêu em…”

Từ đó, cuộc sống của họ dần trở lại bình yên. Và câu chuyện của họ, dù có những bí mật đen tối, cuối cùng vẫn tiếp tục, ấm áp và chân thật hơn bao giờ hết.

Con cặc giả của Hiếu tặng vẫn nằm im lìm trong ngăn tủ cũ. Bụi bám nhẹ lên chiếc hộp, lớp vải quấn quanh đã hơi nhàu nát vì thời gian. Phương không còn mở ngăn tủ ấy nữa. Con cặc giả vẫn nằm đó, dần trôi vào quên lãng trong tâm trí Phương, một vật kỷ niệm của một người đàn ông không còn nữa, của một phần đời cô từng sống trong bí mật và tội lỗi.
IMG_5671.webp


—END—
Cám ơn anh em đã ủng hộ.
 
Sửa lần cuối:
anime sex
cliphot
Back
Top