Đến tập này chủ thớt viết hơi nhảm, uống thuốc khẩn cấp rồi xuất vào trong mà đòi đính áPhần 18: Đồ đê hèn
Rồi Hiếu cất tiếng, giọng thì thầm vào tai cô, lạnh lùng đến mức khiến da cô nổi gai ốc:
“Anh muốn em sinh đứa con thứ hai cho anh.”
Phương bừng tỉnh như bị tạt nước lạnh. Cô ngồi phắt dậy, động tác đột ngột khiến lồn cô bật ra khỏi cặc anh. Đầu khấc rời khỏi lồn hoàn toàn, giật giật nhẹ, vài giọt tinh trùng còn sót trên lỗ niệu đạo, nhỏ xuống ga giường thành những vệt trắng đục.
Phương nhìn anh, mắt mở to, nước mắt trào ra ngay lập tức. Giọng cô vỡ òa, như muốn khóc:
“Anh điên rồi à? Anh muốn em chết anh mới vừa lòng phải không?”
Hiếu ngồi dậy chậm rãi, không vội vàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô. Anh không chạm vào cô nữa, chỉ ngồi đó, giọng trầm thấp nhưng sắc bén:
“Dĩ nhiên anh không muốn em chết. Vì anh yêu em. Anh biết chắc chắn em cũng không muốn chết. Em sẽ không thể để bé Dung lớn lên mà không có mẹ.”
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Phương. Cô cảm giác mình bị nhìn thấu hoàn toàn, mọi nỗi sợ hãi sâu kín nhất, mọi điểm yếu mà cô cố giấu kín, anh đều nắm rõ. Khuôn mặt cô tái mét, môi run run, nước mắt lăn dài không kiểm soát. Cô ôm lấy ngực mình theo bản năng, như muốn che chắn cơ thể trần truồng đang run rẩy:
“Cho dù là vậy… em sẽ không bao giờ chấp nhận làm lại việc đó một lần nào nữa.”
Giọng cô nhỏ dần, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên quyết. Hiếu nhìn cô, ánh mắt không dao động, giọng lạnh lùng hơn bao giờ hết:
“Vậy anh sẽ cho em lý do để em phải chấp nhận. Nếu em không sinh đứa con thứ hai cho anh, anh sẽ nói với Hoàng rằng đứa đầu không phải con hắn. Anh có bằng chứng. Anh đã chụp ảnh những đoạn chat giữa hai chúng ta, trước khi em xóa hết.”
Phương như chết lặng. Tai cô ù đi, tiếng tim đập thình thịch át cả mọi âm thanh xung quanh. Mọi thứ xung quanh mờ dần, căn phòng, ánh đèn ngủ vàng vọt, cơ thể trần truồng của chính mình, chỉ còn lại câu nói ấy vang vọng trong đầu. Cô mở to mắt nhìn anh, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Nước mắt tuôn rơi không ngừng, tay cô run rẩy ôm lấy ngực, như muốn che chắn trái tim đang vỡ vụn.
“Anh… anh nói gì… anh không thể… anh không được…”
Giọng cô vỡ òa, nghẹn ngào đến mức không thành câu. Hiếu vẫn ngồi đó, không chạm vào cô, nhưng ánh mắt anh như xuyên thấu cô:
“Anh không muốn làm vậy. Nhưng nếu em ép anh… anh sẽ phải làm. Những tin nhắn em từng gửi anh, những tấm ảnh,… tất cả anh đều giữ lại. Hoàng sẽ biết. Và em sẽ mất tất cả.”
Phương ôm mặt, khóc nức nở, cơ thể run rẩy dữ dội. Cô lắc đầu nguầy nguậy, giọng lạc đi:
“Không… không được… anh không thể… em xin anh… đừng nói với anh ấy…”
Hiếu nhìn cô, giọng dịu lại một chút, nhưng vẫn đầy chiếm hữu:
“Anh không muốn ép em. Nhưng em phải chọn. Sinh đứa con thứ hai cho anh… hoặc để anh nói hết với Hoàng. Em chọn đi.”
Phương bỗng dừng khóc. Tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng cô im bặt, như thể ai đó vừa bấm nút tắt. Nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nhưng đôi mắt cô giờ đây không còn hoảng loạn hay tuyệt vọng nữa. Chúng trở nên bình tĩnh đến lạ lùng, một sự bình tĩnh lạnh lẽo, gần như vô hồn. Cô trèo xuống giường, chân trần chạm sàn gỗ lạnh buốt. Không một lời, không một ánh nhìn về phía anh, cô cúi xuống nhặt từng món đồ đã bị ném vương vãi, mặc vào. Suốt quá trình, cô không nhìn Hiếu lấy một lần. Hiếu ngồi đó, nhìn cô mặc đồ, con cặc vẫn còn bóng loáng tinh trùng. Anh chỉ im lặng quan sát.
Khi Phương bước ra khỏi phòng ngủ, đi về phía cửa chính, Hiếu vội vàng vớ lấy chiếc quần đùi ném dưới sàn, mặc vội rồi chạy theo sau. Anh mở cửa cho cô, đứng chắn một bên, tay giữ cửa. Khi Phương lướt qua anh để bước ra, Hiếu cất giọng, lạnh lùng, không cảm xúc:
“Em nên ra quyết định sớm. Nếu đứa bé được sinh ra quá trễ, Hoàng sẽ nghi ngờ.”
Phương dừng bước, quay ngoắt lại nhìn anh. Đôi mắt cô giờ đây không còn nước mắt, chỉ còn lại sự bình tĩnh đến rợn người. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nhỏ nhưng sắc lạnh, từng chữ rõ ràng:
“Đồ đê hèn.”
View attachment 128620
Không chờ anh đáp, cô quay đi, bước nhanh ra khỏi căn hộ. Hiếu đứng yên nhìn theo bóng lưng cô khuất dần. Trời đã khuya, đường phố vắng tanh. Một chiếc taxi đang đỗ gần đó, có lẽ là xe chờ khách cuối đêm. Cô mở cửa sau, ngồi vào, nói địa điểm với tài xế.
Chiếc xe lăn bánh. Phương ngồi co ro ở ghế sau, tay ôm chặt túi xách, mắt nhìn ra cửa sổ tối om. Nước mắt không còn rơi nữa, nhưng trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô nghĩ đến Dung đang ngủ say ở nhà, nghĩ đến Hoàng có lẽ đang chờ cô về, nghĩ đến đứa con thứ hai mà cô đã hy vọng là của anh ấy, và giờ tất cả đang bị đe dọa bởi một người đàn ông khác. Giờ trong cô chỉ còn lại sự kinh tởm và sợ hãi.
Cô thì thầm với chính mình, “Mình phải bảo vệ bé Dung…bảo vệ gia đình…”
Nhưng sâu thẳm, cô biết quyết định không còn nằm trong tay mình nữa. Hiếu đã nắm giữ con bài cuối cùng, những bằng chứng mà anh có thể tung ra bất cứ lúc nào. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường lướt qua khuôn mặt tái nhợt, và trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
“Mình phải làm gì đây…”
Chiếc taxi lăn bánh trong đêm khuya, đưa cô về với ngôi nhà của mình.
Phương xuống xe taxi trước cổng chung cư, bấm thang máy lên tầng. Cửa nhà mở ra nhẹ nhàng, bên trong tối om, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo từ phòng ngủ hắt ra. Cô khẽ khàng đóng cửa, cởi giày, đi chân trần vào phòng. Hoàng nằm nghiêng, tay đặt lên gối, ngủ say sau một ngày làm việc dài. Bên cạnh là nôi nhỏ của Dung, bé gái bé bỏng đang ngủ ngon lành, miệng hơi hé, tay nắm chặt con gấu bông. Phương đứng lặng nhìn hai người, nước mắt lại trào ra. Cô đưa tay bịt miệng để không khóc thành tiếng, rồi lặng lẽ bước vào nhà vệ sinh, đóng cửa thật khẽ.
Cô bật đèn, cởi áo khoác cardigan, treo lên móc. Rồi đến áo sơ mi trắng kem, từng nút được tháo ra. Cô cởi quần jeans ống suông, rồi đến chiếc quần lót đen, giờ đã ướt nhẹp, dính nhớp vì tinh trùng và nước dâm. Khi kéo quần lót xuống, một dòng tinh trùng đặc quánh, trắng đục của Hiếu chảy lộp bộp ra khỏi lồn cô, rơi xuống nền gạch lạnh buốt. Tiếng “lộp bộp… lộp bộp…” nhỏ nhưng rõ ràng, tạo thành những vệt trắng đục trên sàn. Cô nhìn xuống, thấy dòng tinh trùng vẫn còn ấm, dính nhớp, chảy từ miệng lồn mở rộng xuống đùi, xuống sàn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì vừa xảy ra.
Phương cắn chặt môi, nước mắt rơi xuống sàn lẫn với tinh trùng. Cô mở vòi sen, nước nóng xối xuống người, cố rửa sạch mọi dấu vết. Cô kỳ cọ mạnh mẽ, dùng ngón tay móc sâu vào trong lồn, cố lấy hết tinh trùng còn đọng lại. Nước mắt hòa lẫn với nước sen, chảy dài xuống má, xuống ngực, xuống bụng.
Sau khi kỳ cọ đến đỏ rát cả người, cô tắt vòi, lau khô người bằng khăn tắm. Cô mặc đồ ngủ dài tay, kín đáo, rồi lặng lẽ leo lên giường. Hoàng vẫn ngủ say, không hay biết gì. Cô nằm quay lưng về phía anh, kéo chăn cao che kín đầu, cơ thể co ro lại như một đứa trẻ sợ hãi.
Cô trằn trọc. Mắt mở thao láo trong bóng tối, nhìn lên trần nhà. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh Hiếu lại hiện về, giọng anh lạnh lùng “Em phải sinh đứa con thứ hai cho anh”. Rồi hình ảnh Hoàng hiện lên, nụ cười hiền lành, tay đặt lên bụng cô, hy vọng về đứa con thứ hai. Cô nghĩ đến Dung, bé gái bé bỏng đang ngủ say trong nôi, không biết mẹ mình vừa trải qua điều gì. Cô nghĩ đến lời đe dọa của Hiếu: “Nếu đứa bé được sinh ra quá trễ, Hoàng sẽ nghi ngờ”.
Nước mắt lại lăn dài, thấm ướt gối. Cô ôm chặt lấy mình, cơ thể vẫn còn nóng ran. Cô thì thầm trong bóng tối:
“Mình phải làm sao đây…”
Cô nằm trằn trọc suốt đêm, không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy khuôn mặt Hiếu, giọng anh lạnh lùng vang vọng: “Anh có bằng chứng”. Và mỗi lần mở mắt, cô lại thấy bóng dáng Hoàng ngủ say bên cạnh, không hay biết gì.
Sáng hôm sau, khi Hoàng thức dậy, ôm cô từ phía sau và hôn nhẹ lên gáy: “Em ngủ ngon không? Hôm nay anh nghỉ làm sớm, đưa em và bé Dung đi công viên nhé”, Phương chỉ gật đầu, cười gượng, giọng nhỏ nhẹ:
“Dạ… em ngủ ngon.”
Sau khi cả nhà đi công viên về, không khí trong nhà vẫn ấm áp như mọi ngày. Phương vào bếp dọn dẹp, nấu những món đơn giản, những món Hoàng thích. Bữa tối diễn ra bình yên. Ăn xong, Phương bế Dung vào phòng ngủ. Bé gái bé bỏng đã buồn ngủ, dụi mắt vào ngực mẹ. Cô thay tã cho con, mặc bộ đồ ngủ hình gấu con, rồi ru con ngủ bằng bài hát ru quen thuộc.
Rồi cô đứng dậy, tắt đèn nhỏ, khẽ khàng ra phòng khách. Hoàng đang ngồi trên sofa, xem tivi, một chương trình bóng đá đang phát lại. Anh thấy cô, cười hiền, vỗ nhẹ chỗ bên cạnh:
“Lại đây ngồi với anh một lát.”
Phương ngồi xuống, cách anh một khoảng nhỏ. Hoàng vặn nhỏ tiếng tivi, quay sang cô, giọng trầm ấm:
“Anh đang nghĩ… tháng sau anh sẽ chở bé Dung về quê nội ở 4 ngày. Bà nội nhớ cháu lắm, cứ gọi suốt. Với lại lần này về có liên tiếp một đám giỗ và một đám cưới, nhà đông người. Anh thấy em mỗi lần về đều phải phụ làm rất nhiều việc, nấu nướng, dọn dẹp, mệt lắm. Lần này em ở trên này nghỉ ngơi đi. Bé Dung bà nội có thể chăm được, bà khỏe mà. Nếu bị hỏi, anh sẽ nói với mọi người là em có việc gấp về ngoại.”
Phương định cất tiếng: “Không sao anh, em sẽ về chung, phụ lặt vặt thôi mà…” Nhưng lời chưa kịp thốt ra, cô đã dừng lại. Tim cô đập mạnh một nhịp. Cô chợt nhớ đến chu kỳ kinh nguyệt của mình, tháng sau, đúng khoảng ngày 12 đến 16, sẽ rơi trúng ngày nguy hiểm của cô. Nếu Hoàng và Dung về quê 4 ngày, cô sẽ hoàn toàn tự do. Không ai ở nhà, không ai nghi ngờ. Cô có thể… gặp Hiếu.
Mọi thứ như được sắp đặt bởi định mệnh, quá hoàn hảo, quá trùng hợp, đến mức khiến cô rùng mình. Hoàng vẫn nhìn cô, chờ câu trả lời, giọng dịu dàng:
“Em thấy sao?”
Phương cúi đầu, tay siết chặt vạt áo ngủ, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Dạ… em… em nghĩ cũng được. Nếu anh thấy ổn thì em ở lại. Nhưng anh nhớ giữ sức, đi đường xa đó, với phải chăm bé Dung cẩn thận nữa.”
Hoàng cười, ôm lấy vai cô, hôn nhẹ lên tóc:
“Cảm ơn em. Anh biết em thương anh với con. Đợi anh về, mình sẽ đi ăn một bữa thật ngon, bù cho em nhé.”
Phương gật đầu, cười gượng, nhưng trong lòng như có lửa đốt. Giờ đây, định mệnh đã tạo cho cô 4 ngày tự do hoàn toàn, 4 ngày mà cô có thể dùng để gặp Hiếu, để làm theo lời ép buộc của anh ta.
Cô đứng dậy, nói nhỏ:
“Em đi ngủ trước đây anh. Dung ngủ rồi, anh xem tivi xong thì tắt đèn nhé.”
Hoàng gật đầu, kéo cô lại hôn nhẹ lên trán:
“Em ngủ ngon.”
Phương quay vào phòng ngủ, đóng cửa lại, nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà.
“Mình phải làm gì đây…”
Những ngày sắp tới sẽ là những ngày định mệnh, khi cô phải quyết định tiếp tục lừa dối để bảo vệ gia đình, hay để tất cả sụp đổ vì bí mật mà cô đã cố giấu kín suốt bao năm.
Và trong bóng tối, cô biết, quyết định ấy sẽ đến, sớm thôi.
khúc này chưa dính bác ơi, mình đâu miêu tả là dính đâu. Hmm để xem sửa như thế nào cho người đọc ko hiểu nhầm.Đến tập này chủ thớt viết hơi nhảm, uống thuốc khẩn cấp rồi xuất vào trong mà đòi đính á
Mong bác sớm ra tiếp,rất hay hấp dẫnkhúc này chưa dính bác ơi, mình đâu miêu tả là dính đâu. Hmm để xem sửa như thế nào cho người đọc ko hiểu nhầm.
Update: bỏ đoạn này nhé, mình đoán do đoạn này nên người đọc hiểu nhầm. Dù sao thì các chap tiếp theo cũng có đoạn tương tự rồi.
“Bên trong tử cung cô, một cuộc chiến thầm lặng đang diễn ra. Những con tinh trùng ít ỏi, yếu ớt của Hoàng từ tối hôm qua, giờ đây bị những con tinh trùng mạnh mẽ, sung sức, đặc quánh của Hiếu đè bẹp hoàn toàn. Tinh trùng của Hiếu đặc hơn, di chuyển nhanh hơn, khỏe hơn gấp nhiều lần, chúng tràn ngập tử cung, bao phủ lấy mọi khoảng trống, nuốt chửng và loại bỏ những con yếu ớt của Hoàng không chút thương tiếc. Không có cơ hội sống sót nào cho chúng, chúng bị đẩy ra khỏi đường đi của tinh trùng Hiếu, hoặc đơn giản là bị chèn ép đến chết bởi số lượng và sức sống vượt trội. Trong tự nhiên, sự khác biệt giữa hai con đực này là quá lớn, con cái sẽ luôn quy phục con đực có khả năng duy trì nòi giống tốt hơn. Đó là bản năng nguyên thủy của con cái, và cơ thể Phương lúc này đang tuân theo bản năng ấy một cách tuyệt đối, tử cung cô mở rộng, cổ tử cung hút lấy tinh trùng Hiếu, lồn cô co bóp giữ chặt cặc anh, như đang khẳng định rằng chỉ tinh trùng của anh mới xứng đáng ở lại.”
Cám ơn bác feedback nhé. Lần đầu viết truyện nên có thể 1 số tình tiết nó ko hợp lí hoặc gây hiểu nhầm.

