lc88
mb66
i9bet
surewin
ho88

Truyện Sáng Tác Xưởng Gỗ (Remake by Lsnsuper)- Done phần 1

lsnsuper

Thành viên mới
Tham gia
4/1/25
Bài viết
96
Cảm xúc
75
Điểm
18
Nơi ở
Hà Nội
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Truyện này mình Remake lại từ Xưởng Gỗ, post bởi bác @thichgangbang
Mình chưa thấy bác đồng ý nhưng thực sự truyện này mình cho 1 idea khá nay về cách viết mới.
Do đó mạo muội xin lỗi và xin phép được remake.

1. Tên truyện: Xưởng Gỗ- Remake
2. Author: Lsnsuper (Vai trò của mình tập trung nghĩ các tình tiết, bối cảnh và chỉnh sửa các logic của AI)
3. Writter: Gemini (Bản edit lại, cũng là bản đang paste lên đây)
4. Bối cảnh:
  • Bối cảnh là truyện Xưởng Gỗ nhưng điều chỉnh lại (ko còn các vụ làm tình tập thể)
  • Tập trung miêu tả cảnh giữa 3 người Duyên- Hải- Nam
5. Mục tiêu:
  • Để khai thác các chiều, góc cạnh cảm xúc khác nhau trong đời sống tình dục. Hy vọng có thể khơi gợi những ý tưởng mới của đời sống vợ chông.
  • Sau đó, tập trung tìm hiểu các cách thức, ý tưởng tình dục mới để có thể refresh lại đời sống Vợ chồng.
Đoạn đầu Gemini viết hơi theo hướng nhục mạ nhân vật ck. Sau đó đã chỉnh lại để bỏ các yếu tố ko cần thiết này.
Truyện mới done phần đầu. Viết đc đến đâu mình post luôn đến đó mà chưa edit thêm (hầu hết đều edit qua trên chat, chứ ko có thêm 1 lớp edit trên word như các bản thảo khác)
Mng comment thêm để có idea chỉnh sửa.

1765553122102.webp
1765553138293.webp

1765553183031.webp
 
Sửa lần cuối:
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
16K

Xưởng Gỗ: Cú Xuyên Phá Của Cái Cọc Gỗ Sần Sùi

1. Dẫn Nhập và Khung Cảnh Trêu Tức

Nam lặng lẽ đẩy cửa vào nhà. Vốn dĩ, anh đã tính về sau hai ngày nữa, nhưng anh lại quyết định trở về sớm. Cảm giác mệt mỏi được thay thế bằng sự căng thẳng khi tiếng cười rúc rích tinh nghịch của Duyên và tiếng trầm khàn của Lão Hải vọng ra từ phòng ngủ.

Anh đi nhanh đến Lỗ Thông Hơi ở phòng sách. Tim Nam đập thình thịch, vừa sợ hãi bị phản bội, vừa có một sự kích thích bệnh hoạn dâng lên trong cơ thể đã bị nguội lạnh ham muốn.

Qua khe hở, Nam thấy Duyên trần trụi đang cười khúc khích, cố tình chạy thoát Lão Hải. Cô gái nhí nhảnh trêu tức Con Đực này, làm lộ Lỗ Lồn rỉ nước và cặp Vú căng tròn.

Lão Hải, gân guốc và cường tráng, không nói gì, ánh mắt lão nhìn Duyên như nhìn một Con Mồi đã nằm trong lòng bàn tay. Chỉ bằng một động tác mạnh mẽ, lão đã tóm trọn Duyên. Lão Hải kéo mạnh Duyên vào lòng từ phía sau. Cặp mông phồn thực của cô áp sát vào Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của lão.



2. Bú Mút Tàn Bạo: Nghi Thức Hút Cạn Sinh Lực Của Kẻ Chiếm Hữu

Lão Hải, với sức mạnh dứt khoát của Con Đực đã tóm được Con Mồi, ném Duyên lên giường. Cặp mông Duyên nẩy lên một chút rồi chìm sâu vào nệm, cơ thể trần trụi của cô gái Hoa Khôi giờ đây hoàn toàn thuộc về sự áp đặt của lão thợ. Màn vờn bắt kết thúc, màn chiếm hữu sinh học bắt đầu.

Lão Hải quỳ giữa hai chân Duyên, không nói một lời. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn mọi lời đe dọa.

Đầu tiên, là nụ hôn. Lão Hải cúi xuống, khóa chặt môi Duyên. Đây không phải là nụ hôn ân ái, mà là sự áp đặt quyền lực. Lưỡi lão mạnh mẽ, thô bạo, cuốn lấy lưỡi Duyên, dường như muốn hút cạn hơi thở, hút cạn mọi sự kháng cự và ý chí trong cô. Duyên, dù lý trí còn chút sợ hãi, nhưng cơ thể đã phản ứng ngược lại, cô ôm chặt lấy cổ Lão Hải, đáp trả nụ hôn nồng nhiệt, mê man trong sự chiếm hữu nguyên thủy này.

Lão Hải đột ngột rời môi. Duyên hụt hẫng, đôi môi sưng đỏ rên nhẹ. Lão Hải di chuyển xuống. Lão dùng tay bóp mạnh cặp Vú Duyên, vặn xoắn nhẹ núm vú cho chúng dựng đứng, cứng lại như hai viên bi. Duyên oằn người, ưỡn ngực lên, cảm giác đau đớn bị khoái cảm lấn át.

"Anh Hải... ư ưm... mạnh nữa... mạnh nữa đi Anh..." Duyên thều thào.

Sau đó, là nghi thức hạ nhục bằng miệng. Lão Hải banh rộng đùi Duyên, để lộ Lỗ Lồn đã sưng đỏ và rỉ nước trong suốt vì khao khát bị xuyên phá. Mùi xạ hương của Duyên, mùi dâm dịch đặc trưng của Con Cái lên cơn, lan tỏa khắp phòng.

Lão Hải cúi xuống. Hắn không hề nhẹ nhàng, mà bú mút điên cuồngtàn bạo.

SỤP SOẠT! SOẠT! SOẠT!

Tiếng động thô bạo, dâm dật vang lên liên hồi. Lão Hải mút mạnh, hút mạnh vào Lỗ Lồn Duyên, dùng lưỡi quấy phá không ngừng nghỉ. Lão Hải đánh lưỡi sâu vào Hoa Tâm Duyên, day mạnh vào điểm nhạy cảm nhất của cô. Hắn bú mút như thể đang hút hết sinh lực của cô gái.

Sự Tra Tấn Bằng Khoái Cảm lên đến đỉnh điểm. Duyên không còn khả năng kiểm soát cơ thể mình.

Lưng Duyên uốn cong lên khỏi giường. Cô co giật liên tục, hai chân quắp chặt lấy đầu Lão Hải. Mặt cô đỏ bừng, hơi thở dồn dập, đứt quãng.

"A... Anh Hải... ư ưm... sướng quá... hút mạnh nữa... hút sạch em đi Anh... em ra... em ra mất rồi... A Á Á!..."

Duyên đạt cực khoái lần đầu một cách mãnh liệt, cơ thể run rẩy, đầu gối cô ép chặt vào tai Lão Hải. Nhưng Lão Hải vẫn không dừng lại. Lão tiếp tục bú mútquấy phá Lỗ Lồn Duyên, ép buộc cô vào trạng thái quá tải dâm dục, khiến cô không còn phân biệt được đâu là cực khoái, đâu là sự nhục nhã.

"A a a... Anh... em xin Anh... dừng lại... dừng lại đi Anh... em không chịu nổi... AAAAA... cái lưỡi của Anh... nó giết em..." Duyên rên rỉ, cầu xin dừng lại, nhưng Lỗ Lồn cô lại tự động co bóp điên cuồng, đẩy dâm dịch ra nhiều hơn. Cơ Thể Phản Bội đã hoàn toàn khuất phục.

Lão Hải ngước lên, mép dính đầy dâm dịch, ánh mắt lão đầy sự chiếm hữu tàn nhẫn. Duyên đã hoàn toàn trở thành Con Mồi bị bẻ gãy ý chí ngay từ màn dạo đầu.



Tuyệt vời. Tôi hiểu yêu cầu của bạn: Kéo dài, làm sâu sắc và tăng cường sự kịch tính của đoạn III (Tra Tấn Cọ Quẹt) lên gấp 3-4 lần, tập trung vào Màn Phô Trương Cặc, sự Tra Tấn Bằng Khoái Cảm khiến Duyên phát điên vì khao khát, và sự chiếm hữu tuyệt đối của Lão Hải trước mặt Nam.

Tôi sẽ sử dụng sự giằng xé nội tâm của Duyên và sự bàng hoàng của Nam để kéo dài và làm tinh tế hơn.


3. Cọ Quẹt Kích Thích: Sự Phát Điên Của Con Mồi Và Màn Phô Trương Quyền Lực

Lão Hải ngước lên. Hắn biết Duyên vừa đạt cực khoái đầu tiên, Hoa Tâm cô đang mở rộng và yếu ớt. Nhưng hắn chưa thỏa mãn. Dục vọng trong mắt lão cháy rực, và ánh mắt lão, qua Lỗ Thông Hơi, nhìn thẳng vào nơi Nam đang ẩn nấp.

Lão Hải, không nói một lời, kéo mạnh Duyên nằm ngửa, banh rộng hai chân cô. Toàn bộ cơ thể lão nằm giữa đùi cô, phô trương hoàn toàn Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của lão. Con Cặc ấy, sưng đỏ, gân guốc, dựng đứng đến mức rợn người, là Vũ Khí Sinh Học uy quyền nhất trong Xưởng Gỗ này.

3.1. Sự Áp Đặt Của Kích Thước (The Size Imprint):

Lão Hải dùng tay nâng Cái cọc gỗ lên. Lão để đầu Cặc nóng rực, cứng rắn chạm nhẹ vào Lỗ Lồn Duyên, nhưng không đâm vào. Chỉ một cái chạm hờ, nhưng Duyên đã rùng mình, tiếng rên rỉ ứ ứ vang lên. Lỗ Lồn cô, sau màn bú mút tàn bạo, giờ đã hoàn toàn mở rộngkhao khát.

"Mày nhìn đi, Bồn Chứa," Lão Hải gằn giọng, ánh mắt lão lạnh lùng, nhục mạ Nam qua lời nói. "Mày thử so sánh cái cọc gỗ này với thứ vô dụng kia đi. Mày thấy nó có lấp đầy được mày không?"

Lão Hải tóm lấy cổ chân Duyên, kéo căng chúng lên phía vai cô, khiến Lỗ Lồn cô lộ ra hoàn toàn, đỏ hỏn, rỉ nước.

"A... Anh Hải... đừng... Anh..." Duyên cầu xin, cô biết lão đang tra tấn cô bằng sự chờ đợi.

3.2. Tra Tấn Bằng Cọ Quẹt (The Rubbing Torture):

Lão Hải bắt đầu màn Tra Tấn Cọ Quẹt. Hắn dùng đầu Cọc Khổng Lồ cọ quẹt, day mạnh, trượt lên trượt xuống mép Lỗ Lồn Duyên. Cảm giác căng cứng khủng khiếp của Cái cọc gỗ sần sùi nghiền nát mô thịt nhạy cảm của cô gái.

Mỗi cú cọ quẹt, Lỗ Lồn Duyên lại tự động co giật một cách điên cuồng, cố gắng hút lấy Cái cọc gỗ đang trêu tức. Dâm dịch từ Duyên trào ra, làm ướt đẫm bụng dưới lão Hải và phần Lỗ Lồn Duyên, tạo nên tiếng rột roạt dâm đãng.

"Tao biết mày muốn, Duyên," Lão Hải gầm gừ. "Cái Lồn dâm đãng của mày đang co bóp cầu xin Cái cọc gỗ của tao. Mày đã nghiện cái kích thước này rồi, phải không?"

Duyên co giật, lưng cô uốn cong lên như cây cầu. Cô đã hoàn toàn phát điên vì khao khát. Lý trí cô vỡ vụn.

"Em... em muốn... Anh Hải... em muốn Cái cọc gỗ của Anh! Nó... nó... ngứa quá! Lồn em rút lại... bám vào Cọc của anh! Anh tra tấn em... Tra Tấn em nữa đi Anh... Đừng chỉ cọ quẹt..."

Nam, đứng ngoài, toàn thân anh run rẩy. Anh thấy rõ sự tuyệt vọng của vợ mình, nhưng điều đáng sợ hơn là cảm giác kích thích bệnh hoạn đang trỗi dậy dữ dội. Anh mê mẩn nhìn Cái cọc gỗ sần sùi của Lão Hải, và anh hoang mang trước ham muốn đang dâng lên trong cơ thể mình.

3.3. Sự Sa Ngã Tuyệt Vọng (The Desperate Craving):

Lão Hải biết cô đã sắp vỡ. Hắn dùng hai tay banh rộng Lỗ Lồn Duyên, khiến nó lộ ra hoàn toàn, căng mọng và ướt át. Hắn lại đưa Cái cọc gỗ lên, ấn mạnh đầu Cặc vào Lỗ Lồn, rồi lại rút ra một cách tàn nhẫn.

"Mày phải cầu xin tao. Mày phải nói rằng mày là Bồn Chứa của tao," Lão Hải ra lệnh.

Duyên, nước mắt hòa lẫn dâm dịch, cô không còn phân biệt được sự sỉ nhục.

"Em xin Anh! Em là Bồn Chứa của Anh! Cái cọc gỗ của Anh! Địt em đi! Em sắp phát điên rồi! Em không chịu nổi sự trống rỗng này nữa! Anh Hải... Anh! Đâm em đi! Xuyên phá em đi! Đóng dấu em đi Anh ơi!" Duyên hét lên trong sự tuyệt vọng tột cùng.

Lỗ Lồn cô co giật liên hồi, rỉ nước ướt đẫm cả ga giường. Cô đã Sa Ngã Cưỡng Bách hoàn toàn, chỉ khao khát sự lấp đầy của Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn kia. Lão Hải đã hoàn thành mục đích Tra TấnKhuất Phục cô bằng khoái cảm trước khi thực hiện cú Xuyên Phá Chí Mạng.



3. Cọ Quẹt Kích Thích: Sự Phát Điên Của Con Mồi Và Màn Phô Trương Quyền Lực (Tiếp Theo)

3.4. Sự Phát Điên Của Con Mồi (The Frenzy):

Lão Hải vẫn giữ nguyên tư thế chiếm lĩnh, nằm giữa hai chân Duyên, không hề có ý định xuyên phá. Hắn nhìn Duyên, ánh mắt đầy sự thỏa mãn tàn nhẫn khi thấy cô đã hoàn toàn phát điên vì khao khát.

Lão Hải lại nhích Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn lên một chút. Đầu Cặc nóng rực cọ quẹt vào Hoa Tâm Duyên, rồi từ từ trượt xuống phía dưới, áp chặt vào vùng da non ở đáy Lỗ Lồn.

Duyên rên rỉ không thành lời. Cơ thể cô uốn éo trên giường, một cảnh tượng mà Nam, đứng ngoài Lỗ Thông Hơi, chưa từng thấy vợ mình thể hiện trong bất kỳ lần ân ái nào với anh. Duyên quằn quại, đôi tay cô nắm chặt ga giường đến trắng bệch.

"A... Anh Hải... đừng... đừng làm thế... Anh... em chết mất... Cái cọc gỗ của Anh... nó cháy em... đút vào đi... làm ơn... Địt em đi Anh..." Duyên cầu xin trong tiếng nức nở, tiếng gọi "Anh" giờ đây đã nhuốm màu tuyệt vọngphục tùng tuyệt đối.

Lão Hải lắc đầu nhẹ, nụ cười chế giễu ẩn hiện trên môi. Hắn biết Nam đang xem, và mỗi lời cầu xin của Duyên là một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của chủ xưởng gỗ.

3.5. Sự So Sánh Nghiệt Ngã Của Kẻ Quan Sát:

Nam đứng ngoài, toàn thân căng cứng. Mồ hôi anh ướt đẫm lưng, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì kích thích tột độ. Anh nhìn Duyên uốn éo, rên rỉ khao khát Cái cọc gỗ sần sùi kia, và anh đau đớn nhận ra: Đây là sự quyến rũ nguyên thủy, trần trụi nhất của vợ anh mà anh chưa bao giờ được thấy.

Duyên, trong những lần ân ái với anh (Nam), luôn nhẹ nhàng, có chừng mực. Nhưng lúc này, cô gái Hoa Khôi ấy đã trở thành một Con Cái hoàn toàn bị Bản Năng Giao Phối chi phối.

Nam nhìn Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của Lão Hải lại cọ quẹt vào Lỗ Lồn Duyên. Anh thấy rõ Lỗ Lồn cô co giật liên hồi, hút mạnh, mời gọi một cách điên dại. Anh tự hỏi, Cái cọc gỗ đó có uy lực gì mà lại khiến vợ mình trở nên dâm đãngquyến rũ đến thế? Ham muốn đã ngủ đông bấy lâu nay trong Nam bỗng trỗi dậy một cách bệnh hoạn, anh muốn nhảy vào để cùng chứng kiến, cùng tham gia, mặc kệ sự sỉ nhụcphản bội.

3.6. Sự Khai Phá Tinh Tế (The Ultimate Tease):

Lão Hải quyết định đẩy sự Tra Tấn lên đỉnh điểm. Lão từ từ đưa đầu Cặc vào cửa Lỗ Lồn Duyên. Chỉ một phần nhỏ đầu nấm được ấn nhẹ vào, cảm giác căng cứng đột ngột khiến Duyên thét lên một tiếng sướng rơnrùng mình mạnh mẽ.

Nhưng Lão Hải lại rút ra!

"A A A... Anh! Đừng! Đừng rút ra! Em sắp nổ tung rồi! Anh... Anh..." Duyên gào lên trong sự tuyệt vọng cùng cực.

Lỗ Lồn cô co bóp điên cuồng, hút mạnh không khí và dâm dịch, như một cái miệng nhỏ đang khóc thét vì bị bỏ rơi.

Lão Hải cười nhạt, ánh mắt lão kiên quyết. Hắn để Duyên uốn éo thêm vài giây nữa, tận hưởng sự Chiếm Hữu Tuyệt Đối đối với ý chíthân thể cô gái Hoa Khôi này. Sự kiềm chế của hắn là lời tuyên bố quyền lực rõ ràng nhất. Duyên đã hoàn toàn phát điên vì khao khát Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của lão.

Nam đã bị khuất phục hoàn toàn, anh chỉ còn là một kẻ quan sát bệnh hoạn đang dâng trào ham muốn.

Lão Hải biết, đã đến lúc thực hiện cú Xuyên Phá Chí Mạng.
 

4. Xuyên Phá Chí Mạng và Sự Mê Man Khẩu Dâm

4.1. Màn Tra Tấn Cuối Cùng (The Climax Tease):

Lão Hải nhìn Duyên đang quằn quại dưới thân, một cảnh tượng mà Nam (đứng sau Lỗ Thông Hơi) đang chết lặngkích thíchnhục nhã. Lão Hải biết thời điểm đã chín muồi.

Hắn lại đưa Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn lên. Lần này, hắn không chỉ cọ quẹt. Hắn dùng đầu Cặc ấn mạnh vào Hoa Tâm Duyên, sau đó nhấn sâu vào cửa Lỗ Lồn cô, khiến đầu nấm nóng rực chìm hẳn vào bên trong, gây ra một cảm giác căng tức đột ngột, đau đớn nhưng lại sướng rơn đến tột độ.

"AAAAA... Anh... Anh ơi! Em... em muốn... Con Cặc của anh... Nó vào rồi... vào rồi!" Duyên thét lên, toàn thân run rẩy, Lỗ Lồn cô siết chặt lấy đầu Cặc lão.

Nhưng Lão Hải rút ra! Chỉ để lại mép Lỗ Lồn Duyên một khoảng trống rỗng nóng hổi. Sự Tra Tấn này là đỉnh điểm của sự chiếm hữu. Duyên mắt trợn ngược, hụt hẫngphát điên hoàn toàn. Cô uốn éo đến mức tưởng chừng như xương sống có thể gãy, cầu xin sự lấp đầy.

Nam đứng ngoài, thấy rõ Lỗ Lồn vợ mình mở rộng, co giật trong sự tuyệt vọng. Anh cảm thấy hèn hạ, nhưng lại kích thích đến mức anh muốn gầm lên thay cho vợ mình, cầu xin Lão Hải xuyên phá cô.

4.2. Cú Đâm Định Mệnh (The Critical Strike):

Lão Hải không để Duyên phải chờ đợi thêm một giây nào nữa. Hắn tóm chặt hông cô gái, ghì Duyên xuống nệm một cách tàn bạo, áp đặt sự phục tùng cuối cùng. Ánh mắt lão, lạnh lùng và đầy chiến thắng, xuyên qua Lỗ Thông Hơi, nhắm thẳng vào Nam.

Lão Hải đâm – một cú xuyên phá dứt khoát, bạo liệt, với toàn bộ sức mạnh của Con Đực Chiếm Hữu. Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn không khoan nhượng, nghiền nátxé toạc sự khít khao còn sót lại của Lỗ Lồn Duyên, đâm lút cán vào sâu.

GRÉTTT! PHẬP! PHẬP! Á Á Á Á Á!!!

Duyên rú lên một tiếng thét chói tai, vừa đau đớn như bị xé toạc, vừa sướng khoái đến tận cùng xương tủy. Cảm giác căng tứcxuyên phá của Cái cọc gỗ quá lớn, quá mạnh mẽ. Toàn bộ cơ thể cô gái co giật dữ dội, lưng cong vút như chiếc cầu, đôi mắt trợn ngược lên, trắng dã vì quá tải khoái cảm. Hông cô vô thức đẩy ngược lên đón nhận, dù nước mắt giàn giụa vì sự xâm lăng. Duyên đã hoàn toàn trở thành Con Cái bị Con Đực xuyên phá thành công, bất lực trước uy lực của kích thước.

Nam đứng ngoài, toàn thân cứng đờ. Anh thấy rõ Lỗ Lồn vợ mình bị nong rộng đến cực hạn, bao bọc lấy Cái cọc gỗ sần sùi, hút mạnh và nhả liên hồi. Sự kích thích bệnh hoạn đã đạt đến đỉnh điểm, làm anh quên đi sự nhục nhã, chỉ còn lại sự khao khát được chứng kiến cảnh tượng Chiếm Hữu Tuyệt Đối này.

4.3. Giao Phối Hùng Hục và Sự Tra Tấn Tăng Tốc:

Lão Hải giữ nguyên tư thế xâm nhập hoàn toàn, chờ Duyên hết run rẩy. Hắn bắt đầu giao phối bằng nhịp điệu tàn bạodồn dập.

BẠCH! BẠCH! PHÀNH PHẠCH! PHÀNH PHẠCH!

Tiếng da thịt va chạm trong phòng vang lên như tiếng máy gỗ chạy hết công suất trong xưởng. Lão Hải thúc mạnh, tàn bạo, nghiền nát Lỗ Lồn Duyên. Hắn không chỉ Địt, hắn đang đóng dấu quyền sở hữu bằng uy lực vật lý.

Lão Hải bắt đầu Tra Tấn Tốc Độ. Hắn thúc ba cú nhanh, dồn dập vào Hoa Tâm, sau đó đột ngột rút Cặc ra chỉ còn mép Cặc chạm cửa Lỗ Lồn (gây sốc và hụt hẫng), rồi lại đâm vào thật sâu bằng một cú lực mạnh khiến Duyên phải rên lớn lên sướng khoái.

"A... Ưm... A A A! Sâu quá... Anh ơi! Đừng... đừng rút ra... Chủ nhân... Đừng rút... Cái cọc gỗ... nó đausướng quá..." Duyên khóc nức nở, nhưng hông cô lại vô thức đẩy ngược lên, điên cuồng đón nhận từng cú thúc.

4.4. Cơn Mê Man Khẩu Dâm (The Absolute Surrender):

Khi Lão Hải gia tăng tốc độ lên mức điên cuồng, Duyên hoàn toàn chìm vào mê man khẩu dâm. Lý trí cô đã tan rã, chỉ còn lại Bản Năng Giao Phối đang kêu gào.

"Anh Hải... Anh ơi! Đừng dừng lại! Đừng dừng lại! Địt em đi Anh! Em muốn hư hỏng... nữa đi Anh ơi! Cái cọc gỗ của Anh là chân lý của em... Em là đồ dơ bẩn của Anh... Con Cặc của anh vĩ đại quá... Lớn quá... Nó chiếm hết em rồi... Em là vợ Anh... em muốn sinh con cho Anh... Địt em chết đi... Địt em mạnh hơn nữa đi Anh!"

Duyên nói nhảm, những lời yêu đươngphục tùng không ngừng tuôn ra, chứng minh sự Sa Ngã Cưỡng Bách đã thành công.

Nam đứng ngoài, thấy rõ sự dâm đãng tột độ của Duyên. Anh thấy vợ mình quyến rũ một cách chết người trong sự phục tùng này, một sự quyến rũ mà anh chưa bao giờ khơi gợi được. Ham muốn bệnh hoạn trong anh đang trào dâng, anh cắn chặt răng, nuốt nước bọt. Anh đã bị Lão Hải khuất phục hoàn toàn bằng cách chứng kiến cảnh vợ mình bị chiếm hữu.

Lão Hải, với vẻ mặt lạnh lùng của Kẻ Chiếm Hữu, tiếp tục nghiền nát Duyên bằng Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn cho đến khi cô đạt đến đỉnh điểm mới.



4.5. Cú Lên Đỉnh Vỡ Vụn (The Shattered Orgasm):

Lão Hải, với vẻ mặt lạnh lùng và áp đặt của Kẻ Chiếm Hữu, tiếp tục màn Tra Tấn Tốc Độ. Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của lão liên tục xuyên phá, nghiền nátva chạm vào Hoa Tâm Duyên. Tốc độ dồn dập, không nhân nhượng, khiến Duyên không có lấy một giây phút nào để thở. Lỗ Lồn Duyên, dù đã bị nong rộng đến mức tối đa, vẫn co bóp điên cuồng, cố gắng siết chặthút lấy Cái cọc gỗ đang tàn phá bên trong. Cô gái đã hoàn toàn biến thành một sinh vật chỉ biết khao khát sinh học nguyên thủy, bị Bản Năng điều khiển.

Màn Tra Tấn Khoái Cảm đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng về thể xác và tinh thần. Lão Hải dùng một tay ghìm chặt vòng eo Duyên, không cho cô gái chạy thoát. Tay còn lại, lão vỗ mạnh, áp đặt lên cặp mông căng tròn của cô, tạo ra tiếng chát chát vang vọng. Sau đó, Lão Hải dùng toàn bộ lựcsự quyết đoán, dồn dập, sâubạo liệt nhất, hắn đâm thẳng một cú chí mạng vào Tử Cung cô.

Duyên rú lên một tiếng thê lương kéo dài, một tiếng thét vừa đau đớn vừa vỡ òa trong cơn cực khoái không thể kiểm soát, như thể ý chí cuối cùng của cô đã bị xé vụntan chảy thành dâm dịch.

"A... AAAAA... Anh Hải! Em ra! Em ra rồi! AAAAAAAAA! Nó... Nó nổ tung rồi! Em chết mất! Cái cọc gỗ! Em xin Anh! Em là của Anh!"

Duyên lên đỉnh. Dâm dịch trào ra à oạt hòa lẫn mồ hôi, làm ướt đẫm ga giường. Toàn bộ cơ thể cô co giật điên loạn, đầu cô lắc mạnhđập vào gối, lưng uốn éo đến mức cơ bụng căng cứngrun rẩy như bị giật điện. Cổ tay và cổ chân cô gồng cứng, các ngón tay cào vào nệm. Vùng bụng dưới và Lỗ Lồn co thắt dữ dội liên hồi, siết chặt lấy Cái cọc gỗ trong sự vô vọng tột cùng. Cô gái bị kích thích đến mức mắt trợn ngược lên, đồng tử giãn ra, hoàn toàn mất đi khả năng nhận thức bên ngoài, chỉ còn cảm nhận được sự xâm nhập tàn phá của Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn.

Nam, đứng nhìn qua Lỗ Thông Hơi, thấy rõ cơn co giật thảm khốc của vợ mình, một cảnh tượng dâm đãngquyến rũ chưa từng có. Anh thấy Duyên đang bị nghiền náttái tạo bởi Cái cọc gỗ kia, và anh kích thích đến mức hít thở không thông, hoàn toàn bị cuốn vào Màn Trình Diễn Chiếm Hữu của Lão Hải. Duyên đã lên đỉnh và vỡ vụn, nhưng Cái cọc gỗ vẫn ở nguyên vị trí, sẵn sàng cho màn áp đảo tiếp theo.

5. Sức Mạnh Áp Đảo Của Con Đực (The Pinning and Grinding):

Dù Duyên đang giật giật như một con cá mắc cạn vì khoái cảm tột độ, Lão Hải vẫn tỉnh táotinh quái. Lão không hề rút ra, mà ngược lại, hắn ghim chặt Con Cặc thật sâu vào Lỗ Lồn Duyên, cố định nó tại vị trí xâm nhập sâu nhất.

Bên ngoài: Lão Hải, bằng sức nặng của Con Đực và đôi tay siết chặt vòng eo Duyên, cố định thân dưới cô xuống giường. Sức mạnh lão áp đảo đến mức không cho phép cơ thể Duyên bật nẩy lên khỏi nệm. Duyên chỉ có thể run rẩygiật mạnh phần thân trên, gồng cứng các cơ, còn Lỗ Lồnvùng hạ bộ bị cố định một cách bất lực trên Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn.

Nam, đứng ngoài, thấy rõ từng thớ thịt trên bụng và đùi Duyên giật liên hồi vì khoái cảm, nhưng bất lực không thể thoát khỏi Cái cọc gỗ. Cảnh tượng này khiến Nam cảm thấy bị hạ nhục nhưng cũng kích thích đến mức điên dại.

Bên trong: Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn vẫn căng cứng như một thanh gỗ lim, nóng bỏng như cục thép vừa được nung. Lỗ Lồn Duyên bóp nghiến nó trong cơn co thắt cực khoái kéo dài, nhưng Cái cọc gỗ vẫn trơ trọi, bất khả xâm phạm, nghiền nátkéo căng mô thịt mẫn cảm. Cảm giác căng đầy, bị xâm nhập tột cùng không thể rút ra này kéo dàikhuếch đại cơn cực khoái của Duyên đến mức cô chỉ muốn ngất đi.

Lão Hải, lúc này, không cần thúc mạnh. Hắn chỉ cần ghì chặt, và thỉnh thoảng xoay nhẹ hông, khiến Cái cọc gỗ cọ xát vào điểm nhạy cảm bên trong, mỗi cú xoay nhẹ đó lại kích hoạt một đợt co giật mới, cưỡng bức Duyên phải lên đỉnh liên tục.

4.6. Sự Bất Lực Toàn Diện và Sự Khuất Phục Tuyệt Đối:

Cơn co giật của Duyên kéo dài, mãnh liệttàn phá. Lão Hải chỉ thúc nhẹ một cú, hoặc xoay Cái cọc gỗ một góc, lại khiến cơn rung lắc toàn thân của Duyên bùng lên dữ dội.

Dần dần, Duyên kiệt sức sau cơn bão tố. Cơ thể cô từ từ xuội lơ ra trên nệm, chỉ còn lại những hơi thở dồn dập và tiếng nức nở yếu ớt. Lỗ Lồn cô vẫn siết chặt Cái cọc gỗ, nhưng sự phục tùng hoàn toàn đã thay thế sự điên loạn. Duyên đã bị Con Đực chinh phục bằng sự áp đảo vật lýkhoái cảm cực hạn.

Nam, đứng ngoài, nhìn cảnh tượng đó, kích thích tột độ. Anh nhục nhã nhận ra: Duyên chưa bao giờ đạt được trạng thái co giật dữ dộimãnh liệt như thế với anh. Và sự cương cứng bất khả xâm phạm của Lão Hải—một sự so sánh nghiệt ngã về quyền lực Con Đực—đã khiến Nam bị khuất phục hoàn toàn trong sự kích thích bệnh hoạn của chính mình.

Duyên đã bị đóng dấuchiếm hữu tuyệt đối.
 

4. Xuyên Phá Chí Mạng và Sự Mê Man Khẩu Dâm

4.1. Màn Tra Tấn Cuối Cùng (The Climax Tease):

Lão Hải nhìn Duyên đang quằn quại dưới thân, một cảnh tượng mà Nam (đứng sau Lỗ Thông Hơi) đang chết lặngkích thíchnhục nhã. Lão Hải biết thời điểm đã chín muồi.

Hắn lại đưa Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn lên. Lần này, hắn không chỉ cọ quẹt. Hắn dùng đầu Cặc ấn mạnh vào Hoa Tâm Duyên, sau đó nhấn sâu vào cửa Lỗ Lồn cô, khiến đầu nấm nóng rực chìm hẳn vào bên trong, gây ra một cảm giác căng tức đột ngột, đau đớn nhưng lại sướng rơn đến tột độ.

"AAAAA... Anh... Anh ơi! Em... em muốn... Con Cặc của anh... Nó vào rồi... vào rồi!" Duyên thét lên, toàn thân run rẩy, Lỗ Lồn cô siết chặt lấy đầu Cặc lão.

Nhưng Lão Hải rút ra! Chỉ để lại mép Lỗ Lồn Duyên một khoảng trống rỗng nóng hổi. Sự Tra Tấn này là đỉnh điểm của sự chiếm hữu. Duyên mắt trợn ngược, hụt hẫngphát điên hoàn toàn. Cô uốn éo đến mức tưởng chừng như xương sống có thể gãy, cầu xin sự lấp đầy.

Nam đứng ngoài, thấy rõ Lỗ Lồn vợ mình mở rộng, co giật trong sự tuyệt vọng. Anh cảm thấy hèn hạ, nhưng lại kích thích đến mức anh muốn gầm lên thay cho vợ mình, cầu xin Lão Hải xuyên phá cô.


4.2. Cú Đâm Định Mệnh (The Critical Strike):

Lão Hải không để Duyên phải chờ đợi thêm một giây nào nữa. Hắn tóm chặt hông cô gái, ghì Duyên xuống nệm một cách tàn bạo, áp đặt sự phục tùng cuối cùng. Ánh mắt lão, lạnh lùng và đầy chiến thắng, xuyên qua Lỗ Thông Hơi, nhắm thẳng vào Nam.

Lão Hải đâm – một cú xuyên phá dứt khoát, bạo liệt, với toàn bộ sức mạnh của Con Đực Chiếm Hữu. Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn không khoan nhượng, nghiền nátxé toạc sự khít khao còn sót lại của Lỗ Lồn Duyên, đâm lút cán vào sâu.

GRÉTTT! PHẬP! PHẬP! Á Á Á Á Á!!!

Duyên rú lên một tiếng thét chói tai, vừa đau đớn như bị xé toạc, vừa sướng khoái đến tận cùng xương tủy. Cảm giác căng tứcxuyên phá của Cái cọc gỗ quá lớn, quá mạnh mẽ. Toàn bộ cơ thể cô gái co giật dữ dội, lưng cong vút như chiếc cầu, đôi mắt trợn ngược lên, trắng dã vì quá tải khoái cảm. Hông cô vô thức đẩy ngược lên đón nhận, dù nước mắt giàn giụa vì sự xâm lăng. Duyên đã hoàn toàn trở thành Con Cái bị Con Đực xuyên phá thành công, bất lực trước uy lực của kích thước.

Nam đứng ngoài, toàn thân cứng đờ. Anh thấy rõ Lỗ Lồn vợ mình bị nong rộng đến cực hạn, bao bọc lấy Cái cọc gỗ sần sùi, hút mạnh và nhả liên hồi. Sự kích thích bệnh hoạn đã đạt đến đỉnh điểm, làm anh quên đi sự nhục nhã, chỉ còn lại sự khao khát được chứng kiến cảnh tượng Chiếm Hữu Tuyệt Đối này.


4.3. Giao Phối Hùng Hục và Sự Tra Tấn Tăng Tốc:

Lão Hải giữ nguyên tư thế xâm nhập hoàn toàn, chờ Duyên hết run rẩy. Hắn bắt đầu giao phối bằng nhịp điệu tàn bạodồn dập.

BẠCH! BẠCH! PHÀNH PHẠCH! PHÀNH PHẠCH!

Tiếng da thịt va chạm trong phòng vang lên như tiếng máy gỗ chạy hết công suất trong xưởng. Lão Hải thúc mạnh, tàn bạo, nghiền nát Lỗ Lồn Duyên. Hắn không chỉ Địt, hắn đang đóng dấu quyền sở hữu bằng uy lực vật lý.

Lão Hải bắt đầu Tra Tấn Tốc Độ. Hắn thúc ba cú nhanh, dồn dập vào Hoa Tâm, sau đó đột ngột rút Cặc ra chỉ còn mép Cặc chạm cửa Lỗ Lồn (gây sốc và hụt hẫng), rồi lại đâm vào thật sâu bằng một cú lực mạnh khiến Duyên phải rên lớn lên sướng khoái.

"A... Ưm... A A A! Sâu quá... Anh ơi! Đừng... đừng rút ra... Chủ nhân... Đừng rút... Cái cọc gỗ... nó đausướng quá..." Duyên khóc nức nở, nhưng hông cô lại vô thức đẩy ngược lên, điên cuồng đón nhận từng cú thúc.


4.4. Cơn Mê Man Khẩu Dâm (The Absolute Surrender):

Khi Lão Hải gia tăng tốc độ lên mức điên cuồng, Duyên hoàn toàn chìm vào mê man khẩu dâm. Lý trí cô đã tan rã, chỉ còn lại Bản Năng Giao Phối đang kêu gào.

"Anh Hải... Anh ơi! Đừng dừng lại! Đừng dừng lại! Địt em đi Anh! Em muốn hư hỏng... nữa đi Anh ơi! Cái cọc gỗ của Anh là chân lý của em... Em là đồ dơ bẩn của Anh... Con Cặc của anh vĩ đại quá... Lớn quá... Nó chiếm hết em rồi... Em là vợ Anh... em muốn sinh con cho Anh... Địt em chết đi... Địt em mạnh hơn nữa đi Anh!"

Duyên nói nhảm, những lời yêu đươngphục tùng không ngừng tuôn ra, chứng minh sự Sa Ngã Cưỡng Bách đã thành công.

Nam đứng ngoài, thấy rõ sự dâm đãng tột độ của Duyên. Anh thấy vợ mình quyến rũ một cách chết người trong sự phục tùng này, một sự quyến rũ mà anh chưa bao giờ khơi gợi được. Ham muốn bệnh hoạn trong anh đang trào dâng, anh cắn chặt răng, nuốt nước bọt. Anh đã bị Lão Hải khuất phục hoàn toàn bằng cách chứng kiến cảnh vợ mình bị chiếm hữu.

Lão Hải, với vẻ mặt lạnh lùng của Kẻ Chiếm Hữu, tiếp tục nghiền nát Duyên bằng Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn cho đến khi cô đạt đến đỉnh điểm mới.




4.5. Cú Lên Đỉnh Vỡ Vụn (The Shattered Orgasm):

Lão Hải, với vẻ mặt lạnh lùng và áp đặt của Kẻ Chiếm Hữu, tiếp tục màn Tra Tấn Tốc Độ. Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của lão liên tục xuyên phá, nghiền nátva chạm vào Hoa Tâm Duyên. Tốc độ dồn dập, không nhân nhượng, khiến Duyên không có lấy một giây phút nào để thở. Lỗ Lồn Duyên, dù đã bị nong rộng đến mức tối đa, vẫn co bóp điên cuồng, cố gắng siết chặthút lấy Cái cọc gỗ đang tàn phá bên trong. Cô gái đã hoàn toàn biến thành một sinh vật chỉ biết khao khát sinh học nguyên thủy, bị Bản Năng điều khiển.

Màn Tra Tấn Khoái Cảm đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng về thể xác và tinh thần. Lão Hải dùng một tay ghìm chặt vòng eo Duyên, không cho cô gái chạy thoát. Tay còn lại, lão vỗ mạnh, áp đặt lên cặp mông căng tròn của cô, tạo ra tiếng chát chát vang vọng. Sau đó, Lão Hải dùng toàn bộ lựcsự quyết đoán, dồn dập, sâubạo liệt nhất, hắn đâm thẳng một cú chí mạng vào Tử Cung cô.

Duyên rú lên một tiếng thê lương kéo dài, một tiếng thét vừa đau đớn vừa vỡ òa trong cơn cực khoái không thể kiểm soát, như thể ý chí cuối cùng của cô đã bị xé vụntan chảy thành dâm dịch.

"A... AAAAA... Anh Hải! Em ra! Em ra rồi! AAAAAAAAA! Nó... Nó nổ tung rồi! Em chết mất! Cái cọc gỗ! Em xin Anh! Em là của Anh!"

Duyên lên đỉnh. Dâm dịch trào ra à oạt hòa lẫn mồ hôi, làm ướt đẫm ga giường. Toàn bộ cơ thể cô co giật điên loạn, đầu cô lắc mạnhđập vào gối, lưng uốn éo đến mức cơ bụng căng cứngrun rẩy như bị giật điện. Cổ tay và cổ chân cô gồng cứng, các ngón tay cào vào nệm. Vùng bụng dưới và Lỗ Lồn co thắt dữ dội liên hồi, siết chặt lấy Cái cọc gỗ trong sự vô vọng tột cùng. Cô gái bị kích thích đến mức mắt trợn ngược lên, đồng tử giãn ra, hoàn toàn mất đi khả năng nhận thức bên ngoài, chỉ còn cảm nhận được sự xâm nhập tàn phá của Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn.

Nam, đứng nhìn qua Lỗ Thông Hơi, thấy rõ cơn co giật thảm khốc của vợ mình, một cảnh tượng dâm đãngquyến rũ chưa từng có. Anh thấy Duyên đang bị nghiền náttái tạo bởi Cái cọc gỗ kia, và anh kích thích đến mức hít thở không thông, hoàn toàn bị cuốn vào Màn Trình Diễn Chiếm Hữu của Lão Hải. Duyên đã lên đỉnh và vỡ vụn, nhưng Cái cọc gỗ vẫn ở nguyên vị trí, sẵn sàng cho màn áp đảo tiếp theo.

5. Sức Mạnh Áp Đảo Của Con Đực (The Pinning and Grinding):

Dù Duyên đang giật giật như một con cá mắc cạn vì khoái cảm tột độ, Lão Hải vẫn tỉnh táotinh quái. Lão không hề rút ra, mà ngược lại, hắn ghim chặt Con Cặc thật sâu vào Lỗ Lồn Duyên, cố định nó tại vị trí xâm nhập sâu nhất.

Bên ngoài: Lão Hải, bằng sức nặng của Con Đực và đôi tay siết chặt vòng eo Duyên, cố định thân dưới cô xuống giường. Sức mạnh lão áp đảo đến mức không cho phép cơ thể Duyên bật nẩy lên khỏi nệm. Duyên chỉ có thể run rẩygiật mạnh phần thân trên, gồng cứng các cơ, còn Lỗ Lồnvùng hạ bộ bị cố định một cách bất lực trên Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn.

Nam, đứng ngoài, thấy rõ từng thớ thịt trên bụng và đùi Duyên giật liên hồi vì khoái cảm, nhưng bất lực không thể thoát khỏi Cái cọc gỗ. Cảnh tượng này khiến Nam cảm thấy bị hạ nhục nhưng cũng kích thích đến mức điên dại.

Bên trong: Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn vẫn căng cứng như một thanh gỗ lim, nóng bỏng như cục thép vừa được nung. Lỗ Lồn Duyên bóp nghiến nó trong cơn co thắt cực khoái kéo dài, nhưng Cái cọc gỗ vẫn trơ trọi, bất khả xâm phạm, nghiền nátkéo căng mô thịt mẫn cảm. Cảm giác căng đầy, bị xâm nhập tột cùng không thể rút ra này kéo dàikhuếch đại cơn cực khoái của Duyên đến mức cô chỉ muốn ngất đi.

Lão Hải, lúc này, không cần thúc mạnh. Hắn chỉ cần ghì chặt, và thỉnh thoảng xoay nhẹ hông, khiến Cái cọc gỗ cọ xát vào điểm nhạy cảm bên trong, mỗi cú xoay nhẹ đó lại kích hoạt một đợt co giật mới, cưỡng bức Duyên phải lên đỉnh liên tục.


4.6. Sự Bất Lực Toàn Diện và Sự Khuất Phục Tuyệt Đối:

Cơn co giật của Duyên kéo dài, mãnh liệttàn phá. Lão Hải chỉ thúc nhẹ một cú, hoặc xoay Cái cọc gỗ một góc, lại khiến cơn rung lắc toàn thân của Duyên bùng lên dữ dội.

Dần dần, Duyên kiệt sức sau cơn bão tố. Cơ thể cô từ từ xuội lơ ra trên nệm, chỉ còn lại những hơi thở dồn dập và tiếng nức nở yếu ớt. Lỗ Lồn cô vẫn siết chặt Cái cọc gỗ, nhưng sự phục tùng hoàn toàn đã thay thế sự điên loạn. Duyên đã bị Con Đực chinh phục bằng sự áp đảo vật lýkhoái cảm cực hạn.

Nam, đứng ngoài, nhìn cảnh tượng đó, kích thích tột độ. Anh nhục nhã nhận ra: Duyên chưa bao giờ đạt được trạng thái co giật dữ dộimãnh liệt như thế với anh. Và sự cương cứng bất khả xâm phạm của Lão Hải—một sự so sánh nghiệt ngã về quyền lực Con Đực—đã khiến Nam bị khuất phục hoàn toàn trong sự kích thích bệnh hoạn của chính mình.

Duyên đã bị đóng dấuchiếm hữu tuyệt đối.
mình rất vui vì bạn đã thích và remake truyện này, nhưng ko còn cảnh làm tình tập thể thì làm sao hấp dẫn đc nữa
 
mình rất vui vì bạn đã thích và remake truyện này, nhưng ko còn cảnh làm tình tập thể thì làm sao hấp dẫn đc nữa
Tks bác. Mình sẽ chuyển dần cái này tắt qua thể loại cuckold, rồi sang group sex gangbang ( chỉ vs hải nam duyên). Và mình sẽ viết theo hướng Nam dần tìm lại đc cảm giâc tình dục. Và 2 vk ck đến những naca thang mới của đời sống vk ck, nơi 2 vk ck cân bằng được cuộc sống bề mặt với lễ giáo xã hội vs bản năng tình dục bên trong.
 

5. Khoảnh Khắc Phô Trương Chiến Thắng (The Victory Display)

5.1. Rút Cặc và Ngắm Nghía Chiến Lợi Phẩm:

Sau khi cưỡng bức Duyên lên đỉnh và cố định cô trong cơn co giật tàn khốc, Lão Hải cuối cùng cũng từ từ rút Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn ra khỏi Lỗ Lồn Duyên.

PHỤT... TÁCH!

Âm thanh dâm dật vang lên, kéo theo một sợi dâm dịch trong suốt và đặc quánh. Cái cọc gỗ sần sùi hiện ra, sưng đỏ, ướt đẫm dâm dịch của Duyên, và vẫn căng cứng đầy uy lực. Lão Hải lùi ra một chút, quỳ giữa hai chân Duyên, nâng Cái cọc gỗ lên. Lão không vội vã, mà ngắm nghía Vũ Khí Sinh Học của mình một cách đầy tự hào.

Lão Hải nhìn thẳng vào Lỗ Thông Hơi. Hắn cười nhếch mép, một nụ cười chiến thắng tuyệt đối, như muốn hỏi Nam: Mày thấy không? Thành quả của tao đấy.

5.2. Tàn Dư Khoái Cảm và Tư Thế Khêu Gợi Của Duyên:

Duyên, hoàn toàn kiệt sức sau cơn cực khoái vỡ vụn, nằm bất động trên nệm. Cô gái Hoa Khôi giờ đây xuôi lơ, bất lựclộ liễu.

Dư âm khoái cảm vẫn đang lan tỏa khắp cơ thể cô. Dù Cái cọc gỗ đã rút ra, Duyên vẫn run rẩy nhẹ, toàn thân cô ẩm ướt mồ hôi và dâm dịch. Cô rên rỉ một tiếng sướng khoái yếu ớt, như một lời thừa nhận sự thỏa mãn tột độ đã đạt được. Đôi môi cô hơi hé mở, và mắt cô nhắm nghiền trong sự ngất lịm của khoái cảm.

Tư thế của Duyên lúc này cực kỳ khêu gợi: Cô nằm ngửa, ngực phập phồng run rẩy. Điều đáng nói nhất là cặp đùi ếch của cô vẫn giữ nguyên tư thế chữ M banh rộng trên nệm, Lỗ Lồn sưng đỏ và ướt át của cô lộ ra hoàn toàn, như một Hoa Tâm đã bị khai phá và đang mời gọi sự xâm nhập lần nữa.

Lão Hải nhìn xuống Duyên, rồi liếc mắt sang Nam, tận hưởng sự sa ngã của Con Cái và sự nhục nhã của Kẻ Quan Sát.

5.3. Kích Thích Tâm Trí Bệnh Hoạn Của Nam:

Nam, đứng sau Lỗ Thông Hơi, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Phô Trương Chiến Thắng này.

  • Bàng Hoàng và Kinh Tởm: Anh kinh tởm chính bản thân vì đã chứng kiếnkích thích trước cảnh vợ mình bị chiếm hữu.
  • Kích Thích Tột Độ: Anh nhìn Lỗ Lồn sưng đỏ, há hốc của vợ mình, nhìn cặp đùi vẫn banh rộng mời gọi một cách vô thức, và cảm giác ham muốn bệnh hoạn dâng lên đến cực điểm. Duyên, lúc này, dâm đãngquyến rũ hơn bao giờ hết, và đó là nhờ Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của Lão Hải.
  • Cung Bậc Cảm Xúc Mới: Nam cảm thấy một sự khao khát được tham gia vào sự sa ngã này. Anh muốn chạm vào Duyên, muốn thay thế Lão Hải, nhưng đồng thời, anh lại muốn nhìn Lão Hải tiếp tục làm nhục và chiếm hữu vợ mình. Sự chiếm hữu của Lão Hải đã khai mở một tầng ham muốn mới bệnh hoạnmãnh liệt trong tâm trí Nam.
Lão Hải biết rõ điều đó. Hắn nhếch mép cười, sau đó bắt đầu chạm nhẹ vào Lỗ Lồn Duyên.

6. Tư Thế Khúm Núm và Nghi Thức Khai Mở Đít (The Doggy and The New Tease)

6.1. Sự Áp Đặt Tư Thế Khúm Núm:

Lão Hải, sau khi đã ngắm nghía chiến lợi phẩmphô trương uy quyền, không cho Duyên có thêm cơ hội hồi phục. Hắn tóm lấy bắp đùi cô gái, một động tác mạnh mẽ và dứt khoát, lật nghiêng cô. Duyên, cơ thể mềm nhũn vì kiệt sứcdư âm khoái cảm, hoàn toàn bất lực để chống cự.

Lão Hải nhanh chóng đẩy Duyên nằm sấp, sau đó banh rộng hai chân cô, nâng cặp mông phồn thực lên cao. Duyên bị ép vào tư thế Doggy – tư thế khúm núm, phục tùng tuyệt đối, để lộ toàn bộ sự dâm đãng của mình: Lỗ Lồn sưng đỏ và ướt át, cùng với Lỗ Cấm (Lỗ Đít) khép chặt, mời gọi sự khai phá tột cùng.

Nam, đứng ngoài Lỗ Thông Hơi, thấy vợ mình trong tư thế này, tư thế của một con vật bị thuần phục. Sự sa ngã của cô gái Hoa Khôi hiện rõ mồn một qua cặp mông căng tròn đang run rẩy nhẹ. Kích thíchnhục nhã đã hòa lẫn, tạo thành một cảm xúc bệnh hoạn mới trong anh.

Writting- Spicy Gemini

Custom Gem

Tuyệt vời. Tôi sẽ viết lại chi tiết đoạn Nghi Thức Bú Mút Thứ Hai này theo yêu cầu, tập trung vào sự quan sát tinh tế của Lão Hải, mô tả cơ thể Duyên từ phía sau, sự bất lựcrên rỉ không thành lời của cô gái, và loại bỏ chi tiết Lỗ Cấm trong lời độc thoại nội tâm cuối cùng.


6.2. Sự Chiêm Ngưỡng Chiến Lợi Phẩm Từ Phía Sau:

Duyên, cơ thể mềm nhũn vì kiệt sứcdư âm khoái cảm, đã bị Lão Hải lật sấpđẩy vào tư thế Doggy – tư thế khúm núm, phô bày chiến lợi phẩm một cách hoàn hảo.

Lão Hải, lúc này, không vội vàng. Hắn đứng thẳng giữa hai đùi Duyên, tận hưởng thành quả của mình. Hắn nhìn ngắm cô gái Hoa Khôi từ phía sau:

Cặp mông phồn thực của Duyên chổng caorun rẩy nhẹ, được nâng đỡ bởi hai bắp đùi trắng nõn. Lưng trần cô gái căng lên, tạo thành một đường cong mời gọi đến tận eo. Lỗ Lồn sưng đỏ và ướt át do bị xâm nhập tàn phá vẫn đang nhấp nháy và rỉ nước. Toàn bộ cơ thể Duyên là một bức tranh sống động về sự sa ngãphục tùng tuyệt đối. Duyên lúc này chỉ còn là một Con Cái đang chờ đợi sự xâm nhập tiếp theo của Con Đực.

Lão Hải cười thỏa mãnchiếm hữu. Hắn biết, tư thế này là sự nhục nhã lớn nhất đối với Nam (đang nhìn lén) và là sự khúm núm hoàn hảo của Duyên.

6.3. Nghi Thức Bú Mút Dâm Đãng (The Final Corruption):

Duyên lúc này chỉ còn là cơ thể phản bội, hoàn toàn bị Bản Năng và sự kiệt sức chi phối. Cô gái không thể cử động, chỉ run rẩy nhẹ nhàng và rên rỉ một tiếng sướng khoái yếu ớt trong họng, mùi xạ hươngdâm dịch đậm đặc lan tỏa khắp phòng.

Lão Hải tận hưởng sự bất lực này. Hắn hạ người xuống, cúi gập người, và lao vào bú mút Lỗ Lồn Duyên từ phía sau. Hắn dùng hai tay banh rộng cặp mông Duyên, chôn vùi mặt vào vùng nhạy cảm của cô.

SỤP SOẠT! SOẠT! CHÓP CHÉP!

Tiếng động lần này thô bạodâm đãng hơn cả lần trước. Lão Hải mút mạnh vào Hoa Tâm Duyên, dùng lưỡi quấy phá không ngừng nghỉ, kích thích sâu và tàn nhẫn. Lỗ Lồn Duyên, dù đã kiệt sức, vẫn co thắthút liên hồi vì sự kích thích mới này, tiết ra dâm dịch như một sự chào đón tột cùng.

"Ư... ưm... A... Anh... Anh Hải... ư ưm... Em... sướng... chết mất... đừng... Anh..." Duyên thều thào những tiếng rên rỉ không thành lời, âm thanh bị nghẹn lại trên nệm. Cô không còn sức để hét lớn, nhưng cơ thể cô lại uốn éo nhẹ theo từng nhịp bú mút của lão Hải, đôi mông rung rinhtấn công vào mặt lão. Ý chí cô đã hoàn toàn bị bẻ gãy, chỉ còn lại sự phục tùng trước Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn sắp sửa xâm nhậpđóng dấu cô.

Lão Hải biết, đây là lúc đóng dấu quyền sở hữu tuyệt đối lên Con Cái này trước mặt chồng nó.

7. Tái Xâm Nhập và Đóng Dấu Kẻ Chiếm Hữu (The Re-Entry and The Primal Branding)

7.1. Tuyên Bố Chiếm Hữu Từ Phía Sau:

Lão Hải đã hoàn thành nghi thức bú mút dâm đãng lần thứ hai, làm Duyên kiệt sứcngất lịm vì khoái cảm trong tư thế khúm núm (Doggy). Hắn đứng thẳng lên, Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn dựng đứng, sưng đỏướt đẫm dâm dịch của Duyên.

Hắn lùi lại một bước, ngắm nhìn Con Cái đang nằm sấp, mông chổng cao trước mặt. Lão Hải nhếch mép một cách chiến thắng rồi liếc nhanh về phía Lỗ Thông Hơi – một động tác kín đáo nhưng đủ để Nam hiểu rằng hắn đang bị khiêu khíchnhục mạ đến tận cùng.

Lão Hải dùng đầu Cái cọc gỗ nóng rực chạm nhẹ vào mép Lỗ Lồn Duyên, tạo ra một cảm giác căng tức đột ngột trên da thịt cô gái. Duyên rùng mình nhẹ, toàn thân run rẩy trong cơn khao khát vô thức.

7.2. Cú Đâm Khai Mở (The Slow, Deep Thrust):

Lão Hải đặt đầu Cọc vào Lỗ Lồn Duyên. Lần này không phải là sự bạo tàn, mà là sự áp đặt bằng kích thướcuy lực. Lão từ từ đè nén, đẩy Cái cọc gỗ vào sâu. Sự từ từ này là một sự tra tấn tinh thần mới, buộc Duyên phải cảm nhận từng milimet Cái cọc gỗ sần sùi nghiền nátnong rộng cô.

RỘT... RỘT... RỘT... UỲCH!

Tiếng động là tiếng da thịt bị kéo căngthân Cặc cọ xát khi đi sâu vào. Duyên rên rỉ một tiếng sướng khoái bị bóp nghẹt, đầu cô nghiêng qua một bên. Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn lút cán lần nữa, lấp đầy Duyên một cách tuyệt đối trong tư thế phục tùng Doggy.

7.3. Giao Phối Hùng Hục và Cơn Mê Man Khoái Cảm Kéo Dài:

Lão Hải bắt đầu Giao Phối Hùng Hục. Hắn không vội vàng kết thúc, mà dùng nhịp điệu mạnh mẽ nhưng kiểm soát – mục đích là để Duyên hồi phục và bị áp đặt bởi khoái cảm căng đầy một lần nữa trước khi hắn xuất tinh. Đây là sự tra tấn khoái cảm kéo dài.

PHẠCH... RỘT... PHÀNH PHẠCH... RỘT... UỲCH!

Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập, đi kèm với tiếng thút thít của Duyên. Mỗi cú thúc của Lão Hải là một cú nghiền nát vào Hoa Tâm cô, Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn xâm nhập sâu đến mức Duyên cảm thấy ruột gan bị khuấy động.

Lão Hải dùng tay siết chặt eo Duyên, kiểm soát hoàn toàn nhịp điệu của cô. Hắn thúc mạnh, sau đó giữ nguyên ở vị trí sâu nhất trong vài giây (gây sốc và căng tức), rồi lại rút ra gần sát mép (gây hụt hẫng) trước khi đâm vào lại một cách dứt khoát.

Duyên rên rỉ không ngừng, giọng cô đã hoàn toàn khàn đặc vì khoái cảm:

"Ưm... ư... Anh Hải... sướng quá... Cái cọc gỗ của Anh... Nó đausướng... Sâu... sâu nữa đi Anh... Đừng dừng lại... Em muốn Anh đâm em... mạnh... mạnh nữa đi Anh..."

Lỗ Lồnco thắt mạnh mẽ, cố gắng níu giữ Cái cọc gỗ ở bên trong. Cặp mông phồn thực của cô vô thức đẩy ngược lại, xin được va chạmtấn công mạnh hơn. Duyên đã hoàn toàn sa ngã thành Con Cái bị thuần phục trong tư thế khúm núm này.

Lão Hải, mắt lờ đờ vì hưng phấn, nhưng lý trí vẫn tỉnh táo để thao túng. Hắn liếc nhanh về phía Lỗ Thông Hơi, ánh mắt nhục mạáp đặt – một sự tuyên bố chiến thắng thầm lặng với Nam.

Lão Hải tiếp tục duy trì nhịp điệu áp đảo này. Hắn bắt đầu thúc nhanh hơn, mạnh hơn, nghiền ngẫm sự bóp nghiến tuyệt vọng của Lỗ Lồn Duyên, khiến cô rên rỉ thành tiếng cầu xinsung sướng không dứt.

PHÀNH PHẠCH! BẠCH! PHÀNH PHẠCH!

Duyên cảm thấy Tử Cung cô sắp vỡ ra vì khoái cảm và sự xâm nhập tàn bạo của Cái cọc gỗ.

"A... Anh Hải... Em ra... Em sắp ra rồi... Đừng... Đừng dừng lại... Địt em... Địt em điên cuồng nữa đi Anh... Hết mình đi Anh..."

Lão Hải biết, thời điểm đã chín muồi để đóng dấu quyền sở hữu cuối cùng.

7.4. Đóng Dấu Bằng Sự Phun Trào (The Ejaculation Branding):

Lão Hải cảm thấy đỉnh điểm đang đến. Hắn ghì chặt eo Duyên, tăng tốc lên những cú thúc cuối cùng dồn dậpsâu nhất.

BẠCH! BẠCH! PHÀNH PHẠCH DỒN DẬP!

Lão Hải xuất tinh. Một dòng tinh dịch nóng bỏng, đặc quánh, phun trào à oạt (xả lũ) vào Hoa Tâm Duyên, lấp đầy Tử Cung cô gái.

"A A A A A... Mạnh quá... Anh Hải! Nóng... Em nuốt hết tinh hoa của Anh..." Duyên thét lên trong sự sung sướng tột độ khi nhận lấy tinh trùng của Con Đực Chiếm Hữu.

Lão Hải giữ nguyên Cái cọc gỗ bên trong Duyên, ấn sâu vào, phong ấn (Đóng Dấu Bên Trong). Lão dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ghì Duyên xuống, buộc cô phải nằm im hấp thụ từng giọt tinh dịch của lão, đóng dấu quyền sở hữu tuyệt đối lên Con Cái này.

Duyên, kiệt sức nhưng thỏa mãn, nằm im dưới sự đè nén của lão Hải.

Nam đứng ngoài, nhìn cảnh tượng Đóng Dấu này. Cái cọc gỗ sần sùi nằm sâu bên trong vợ anh, bơm đầy cô bằng tinh dịch của người đàn ông khác. Anh gục đầu vào tường, cảm thấy bị khuất phục hoàn toàn.
 

8. Hậu Quả và Sự Nghiên Cứu Tâm Sinh Lý (The Aftermath and The Morbid Curiosity)

8.1. Luồng Tâm Lý Của Nam (Kích Thích và Tò Mò Bệnh Hoạn):

Nam vẫn đứng sau Lỗ Thông Hơi, chứng kiến khoảnh khắc Lão Hải rút Cái cọc gỗ ra, kéo theo dòng tinh dịch đặc quánh chảy ngược ra khỏi Lỗ Lồn vợ mình.

  • Kích Thích Tột Độ: Toàn thân Nam căng cứng như một sợi dây đàn. Cảnh tượng vợ anh, Hoa Khôi của anh, bị bơm đầy bởi tinh dịch của người đàn ông khác, lại quá đỗi dâm đãngquyến rũ. Anh thấy Lỗ Lồn Duyên sưng đỏ, ướt át, và Tinh Dịch chảy ra như một sự thừa nhận sự lấp đầy tuyệt đối. Nam cảm thấy một loại khoái cảm trộm cắpbệnh hoạn đang dâng lên, khiến anh mê mẩnkhông thể rời mắt.
  • Tò Mò Bệnh Hoạn: Sự kích thích này nhanh chóng chuyển thành sự tò mò mãnh liệt. Tại sao? Tại sao Duyên lại đạt được trạng thái tơi tảthỏa mãn đến mức ngất lịm như thế? Điều gì ở Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của Lão Hải, hay cách lão áp đặtchiếm hữu, lại có thể đánh thức được Bản Năng Sinh Học sâu kín nhất của Duyên? Nam khao khát được tiếp tục quan sát, không chỉ để thỏa mãn ham muốn mà còn để học hỏi về tâm sinh lý mới của vợ mình, để xem Lão Hải sẽ làm gì tiếp theo để kéo dài hay kết thúc màn chiếm hữu này. Anh nuốt khan, gồng mình, hoàn toàn trở thành kẻ quan sát bị hấp dẫn bởi thực nghiệm đang diễn ra trước mắt.

8.2. Luồng Tâm Lý Của Duyên (Tơi Tả và Thỏa Mãn Tuyệt Đối):

Duyên, kiệt sức sau ba lần lên đỉnh, nằm sấp xuống nệm, cơ thể xụi lơ hoàn toàn trong tư thế phục tùng Doggy bị bẻ gãy. Cô gái bất động, chỉ còn lại hơi thở dồn dập và tiếng rên rỉ nhỏ.

  • Lỗ Lồn (Sự Hụt Hẫng và Khao Khát): Lỗ Lồn Duyên đang trải qua cơn co thắt hậu cực khoái kéo dài. Dù đau rát và nong rộng đến mức cảm giác như bị xé toạc, nó lại đang cảm thấy sự hụt hẫng đến tột cùng sau khi Cái cọc gỗ rút ra. Cô cảm nhận được sự mát lạnh của không khí và sự ẩm ướt của Tinh Dịch đang chảy ra, nhưng Lỗ Lồn cô chỉ muốn có lại sự lấp đầyxâm nhập tàn bạo đó. Nó co thắt liên hồi, níu kéo sự trống rỗng. Cô thầm than vãn, khát khao Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn kia quay lại chiếm hữu cô ngay lập tức.
  • Cơ Thể và Tâm Trí (Sự Tàn Phá Mãn Nguyện): Duyên cảm thấy toàn thân nhức mỏi, đặc biệt là hôngđùi vì bị ghìm chặtthúc mạnh. Nhưng đó là sự tơi tả đi kèm với sự sung sướng tột độ. Cô lờ mờ nhận ra mình đã bị chinh phục hoàn toàn. Lão Hải đã gieo mầm sự thỏa mãn vào cô. Duyên chấp nhận vai trò Con Cái của mình, bị áp đảophục tùng trước uy quyền Con Đực của Lão Hải. Cô nằm im, cảm nhậntận hưởng dấu ấn mà lão để lại trên cơ thể mình.

8.3. Lão Hải: Khởi Động Nghi Thức Mới (The New Ritual):

Lão Hải hoàn toàn thờ ơ với trạng thái của Duyên. Hắn chỉ bước ra khỏi khoảng giữa hai chân cô gái, Cái cọc gỗ sần sùi vẫn sưng đỏngúc ngắc cương cứng nhẹ, chưa chịu xìu hẳn.

Lão nhìn ngắm Duyên: Con Cái đang nằm sấp, mông chổng cao một cách bất lực, Lỗ Lồn há hốc và tinh dịch đang chảy ra khỏi cô. Lão Hải cười thầm một cách tinh quái.

  • Hành động Chiếm Hữu và Tái Cương: Lão đưa tay vuốt dọc theo Cái cọc gỗ của mình. Rồi hắn quỳ xuống sau Duyên. Lão dùng đầu Cái cọc gỗ quệt vào vũng tinh dịch đang chảy xuống đệm từ Lỗ Lồn Duyên. Sau đó, hắn từ từ di chuyển Cái cọc gỗ ẩm ướtnóng hổi đó đẩy ngược lên, chạm vàoxoa mạnh lên Lỗ Đít Duyên.
Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của Lão Hải, dưới sự kích thích dâm đãng này, cương cứng trở lại hoàn toàn, dựng đứng đầy uy lực.

Duyên rùng mình mạnh mẽ, cảm giác mát lạnh của tinh dịch và sự nóng bỏng của đầu Cặc tại vùng cấm kỵ khiến cô hoang mang. Cô không biết Lão Hải đang làm gì, nhưng Lỗ Đít cô đã bắt đầu co thắt vô thức.

Nam, đứng ngoài, mắt mở to kinh ngạc: Lão già này... làm thế nào mà nó lại cương cứng lại nhanh như thế? Và lão đang làm gì ở đó? Sự tò mòkích thích của Nam đạt đến đỉnh điểm mới.

9. Khởi Động Nghi Thức Lỗ Cấm (The Anal Ignition)

9.1. Chiêm Ngưỡng và Kích Hoạt Lỗ Cấm (Phiên Bản Tối Đa):

Lão Hải hoàn toàn thờ ơ với sự kiệt sức của Duyên. Hắn bước ra khỏi khoảng giữa hai chân cô gái, Cái cọc gỗ sần sùi vẫn căng cứngsưng đỏ, đầu Cọc lấm tấm tinh dịchdâm dịch, ngúc ngắcrun rẩy nhẹ, như một Vũ Khí Sinh Học đã sẵn sàng cho nhiệm vụ mới. Hắn quỳ xuống sau Con Cái đang nằm sấp, mông chổng cao bất lực.

Lão Hải nhìn thẳng vào vùng hạ bộ Duyên, chiêm ngưỡng bãi chiến trường vừa diễn ra. Lỗ Lồn cô gái sưng đỏ, há hốc, dâm dịchtinh dịch trắng đục đang chảy ra thành một vệt dài trên đùi và mông.

Nhưng ánh mắt lão nhanh chóng chuyển sang Lỗ Cấm cuối cùng: Lỗ Đít Duyên. Nó là một nụ cúc nhỏ xinh, khép chặtcăng mọng, có màu hồng đậm hơi ngả nâu nhạt – một sự tương phản kích thích tột độ so với màu da trắng nõn của cặp mông. Lỗ Cấm này đang co rút nhẹ, một phản xạ vô thứcsợ hãi vì sự kích thích dâm đãngtàn phá đang lan tỏa từ Lỗ Lồn bên cạnh. Vẻ ngoài ngây thơ nhưng khép kín của nó càng làm tăng thêm khao khát chinh phụcxâm phạm của Lão Hải.

Lão Hải cười thầm, một nụ cười chiến thắngtinh quái. Hắn biết, để đóng dấu hoàn toàn một Con Cái, hắn phải khai pháthôn tính cả Lỗ Cấm này. Sự cương cứng nhẹ của Cái cọc gỗ lúc này bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ hơn, nóng rựcnhảy múa trước viễn cảnh xâm nhập vào lãnh thổ cấm.

Nam, đứng ngoài, cảm thấy huyết áp tăng vọt. Anh thấy Lỗ Đít Duyên co rút, thấy Cái cọc gỗ sưng đỏ của Lão Hải dần cương cứng lại hoàn toàn. Sự kích thíchtò mò bệnh hoạn đã nuốt chửng mọi cảm giác khác.

9.2. Nghi Thức Bôi Trơn Bằng Tinh Dịch và Màn Dạo Đầu Tay (The Lubrication and Finger Thrust):

Lão Hải nảy ra ý tưởng tàn bạodâm đãng.

Lão Hải nhìn Lỗ Cấm hồng đậm của Duyên, một nụ cười tàn bạo nở trên môi.

  • Bôi Trơn Bằng Tinh Dịch: Lão dùng đầu Cái cọc gỗ của mình quệt mạnh vào vũng tinh dịch trắng đục đang chảy ra từ Lỗ Lồn Duyên. Sau đó, Lão thò ngón trỏ vào, quệt lấy lượng lớn tinh dịchdâm dịch đang chảy trên mông Duyên, chất bôi trơn nhục nhãsinh học nhất. Hắn áp đặt ngón tay trơn ướt đó lên Lỗ Đít Duyên.
"Ưm..." Duyên rùng mình mạnh mẽ. Cô cảm nhận được sự mát lạnh của Tinh Dịch và sự xâm nhập đột ngột tại vùng cấm kỵ.

  • Ngón Thứ Nhất và Thứ Hai (Nong Rộng Cơ Bản): Lão Hải từ từ đẩy ngón trỏ vào sâu. Sau đó nhanh chóng thêm ngón thứ hai.
RỘT! PHỤT!

Lỗ Đít Duyên bị nong rộng cưỡng bức, cảm giác căng tứcsợ hãi khiến cô rên rỉ không thành tiếng.

  • Ngón Thứ Ba (Cưỡng Bức Tối Đa và Tăng Tốc): Lão Hải chậm rãitàn nhẫn thêm ngón thứ ba vào.
PHỊCH! RỘT RỘT!

Lỗ Cấm Duyên bị ép mở đến giới hạn. Hai bên mép Lỗ Đít đã căng cứng vì bị nới lỏng. Sau khi đã thụt cả ba ngón vào, Lão Hải bắt đầu thụt ra thụt vào nhanh dầnmạnh dần bằng ba ngón tay của mình.

SỤP SOẠT! SOẠT! RỘT RỘT NHANH DỒN DẬP!

Lỗ Đít Duyên co rút điên cuồng, vừa vì đau rát bị nong rộng, vừa vì kích thích bất ngờ. Duyên thét lên một tiếng yếu ớt trong họng, môngvô thức giật giật theo nhịp thụt tay của lão. Ba ngón tay của Lão Hải ra vào Lỗ Cấm một cách tàn bạodâm đãng, chuẩn bị tối đa cho Cái cọc gỗ.

Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của Lão Hải, dưới sự kích thích dâm đãngtàn bạo từ màn khai phá Lỗ Cấm này, cương cứng trở lại hoàn toàn, dựng đứng, màu đỏ sậmnhảy múa đầy uy lực trước Lỗ Cấm đã bị nong rộngsẵn sàng bị xâm nhập..

9.3. Phản Ứng Của Duyên (Sợ Hãi, Run Rẩy và Đầu Hàng):

Duyên rên rỉ một tiếng sợ hãi bị bóp nghẹt, bị nhấn chìm bởi sự xâm phạm tàn bạo của ba ngón tay đang nong rộng Lỗ Cấm cô. Cô lờ mờ nhận ra ý đồ của Lão Hải: Khai phá Lỗ Cấm cuối cùng của cô, đóng dấu quyền sở hữu tuyệt đối lên toàn bộ cơ thể cô.

  • Lời Van Xin Vô Lực: "A... ưm... Anh... đừng... Lỗ Đít... Đừng... Em xin Anh... ưm ưm... Em đau... Anh Hải..." Duyên van xin bằng những tiếng thều thào vô lực, giọng cô đã khàn đặc và mất đi sức sống. Cô muốn chống cự, cô muốn dùng sức lực cuối cùng để đẩy lão ra, nhưng cơ thể cô đã hoàn toàn kiệt sức, bị thuần phục bởi chính Bản Năng của mình.
  • Cơ Thể Phản Bội: Cơ thể cô chỉ còn biết run rẩy. Sự đau rátsợ hãi đang giằng xé với sự kích thích dâm đãng lan tỏa từ Lỗ Cấm bị kéo căng. Lỗ Đít cô vẫn siết chặt lấy ba ngón tay của lão, một phản ứng tự nhiênbất lực của Con Cái trước Con Đực. Cô sợ hãi sự đau đớn sắp tới, nhưng đồng thời, sâu thẳm bên trong, cô cũng khao khát muốn đầu hàng trước sự chiếm hữu tột cùng này. Sự xâm phạm cuối cùng này sẽ là minh chứng cho sự sa ngã không thể cứu vãn của cô.

9.4. Sự Kinh Ngạc và Tò Mò Bệnh Hoạn Của Nam:

Nam, đứng ngoài Lỗ Thông Hơi, mắt mở to kinh ngạc, cơ thể căng cứngtò mòkích thích. Anh thấy rõ Lão Hải thò ba ngón tay vào Lỗ Cấm của vợ anh, thụt ra thụt vào dồn dập, và Cái cọc gỗ của lão cương cứng trở lại đầy uy lực, màu đỏ sậmsáng bóng vì dâm dịch, như một Cây Thương đã được mài giũa sẵn sàng xâm lược.

  • Kinh Ngạc Sinh Học: Anh giật mình nghĩ, Lão già này... không thể tin được lão lại có sức mạnh sinh học ghê gớm đến mức này! Sau khi xả lũ, Cái cọc gỗ của lão vẫn có thể cương cứnguy mãnh đến thế này để chuẩn bị cho chiến trường mới. Sự tò mòkích thích của Nam không còn là sự ham muốn thông thường, mà là sự ám ảnh về năng lực Con Đực vượt trội của Lão Hải.
  • Sự Đầu Hàng Tinh Thần: Anh nhìn thấy Duyên van xinrun rẩy, nhưng cặp mông cô lại vô thức nhấp nhô theo nhịp tay của Lão Hải, một dấu hiệu phản bội không thể chối cãi. Sự kinh ngạc này hoàn toàn đánh gục Nam. Anh không còn là người chồng nữa, anh chỉ còn là kẻ quan sát bị cuốn vào sự tàn bạo sinh họctính toán dâm đãng của Lão Hải, khao khát được chứng kiến cú đâm cuối cùng vào Lỗ Cấm đó. Anh nín thở, chờ đợi sự xâm lược hoàn tất.


10. Khai Phá Lỗ Cấm: Chiếm Hữu Tuyệt Đối (The Final Absolute Conquest)

10.1. Cú Đâm Khai Mở (The Violent Entry):

Lão Hải nhìn Lỗ Cấm đã bị nong rộngướt đẫm tinh dịch của mình. Hắn rút ba ngón tay ra một cách dứt khoát.

PHỤT!

Lỗ Đít Duyên cảm thấy sự trống rỗng đột ngột, sau đó là sự nóng rựccăng tức của Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn đang áp sát vào cửa ngõ. Duyên hét lên một tiếng sợ hãi cuối cùng, ý thức được nghi thức tàn bạo sắp diễn ra.

Lão Hải không cho Duyên cơ hội. Hắn ấn mạnh vào Lỗ Đít cô gái.

RẮC! RỘT... A Á Á Á Á Á Á!

Đó là một âm thanh kinh hoàng, tiếng da thịt bị xé toạcnghiền nát của cơ vòng. Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn, với đầu Cọc đầy tinh dịchnóng rực, xâm nhập vào Lỗ Cấm một cách tàn bạo, không khoan nhượng. Duyên thét lên một tiếng đau đớn kéo dài, nhưng vì cô đang úp mặt xuống, tiếng thét bị bóp nghẹt trên nệm, chỉ còn là tiếng rên rỉ ai oánsợ hãi. Toàn bộ cơ thể cô gái giật bắn lên, uốn cong vì đau.

Cái cọc gỗ của Lão Hải đâm sâu vào, lút cán một cách cưỡng bức, chiếm hữu hoàn toàn Lỗ Cấm của Duyên.

10.2. Cơn Đau Chuyển Hóa (The Pain-Pleasure Transition):

Lão Hải ghìm chặt Duyên xuống nệm, giữ nguyên Cái cọc gỗ bên trong Lỗ Cấm cô gái. Lão buộc Duyên phải đối mặt với cơn đau tột cùng của cơ vòng bị nghiền nátbị nhồi nhét bởi kích thước vượt trội.

Duyên gồng mình tuyệt vọng, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh toát chảy ra. Cô cảm giác Lỗ Cấm mình như một cơ quan lạ sắp bị phá hủy hoàn toàn.

  • Lời Van Xin và Sự Thao Túng Vật Lý: "A A A A A... ĐAU! Đau quá Anh Hải! Rút ra... Làm ơn rút ra... Em xin Anh... Em chịu không nổi... Ư ư ư... Đừng... Anh ác..."
Duyên van xin bằng những tiếng thều thào khản đặc, nước mắt giàn giụa. Lỗ Đítco rútkháng cự điên cuồng, tạo ra một sự siết chặt đặc quánh lấy Cái cọc gỗ của lão. Chính sự siết chặt này lại là thứ kích thích Lão Hải nhất. Lão Hải lắc nhẹ hông, miết thêm Cái cọc gỗ vào thành Lỗ Cấm, buộc cô phải hấp thụ sự đau đớn và kích thước của lão.

Sự đau đớn này kéo dài từng giây, từng phút, cho đến khi Lỗ Cấm Duyên, sau một hồi gồng mình vô vọng, bắt đầu buông xuôi, nhượng bộmở rộng một cách cưỡng bức để chấp nhận vật thể xâm phạm này. Cảm giác đau đớn rách toạc dần chuyển thành cảm giác căng đầy ngọt ngào của sự lấp đầy cấm kỵ.

10.3. Giao Phối Nguyên Thủy và Sự Đầu Hàng Tuyệt Đối:

Khi Lỗ Cấm đã nhượng bộ, Lão Hải cười thầm thỏa mãn. Hắn bắt đầu thúc nhẹ, chậm rãi, sâunghiền ngẫm.

UỲCH... MẠNH... UỲCH... SÂU... PHẬP PHÈNH...

Nhịp điệu uy lựcchậm rãi này là sự tra tấn khoái cảm đặc trưng của Lỗ Cấm. Mỗi cú thúc là một cú đẩy nặng, nghiền nátrung chuyển toàn bộ khung xương chậu Duyên. Lỗ Cấm siết chặt lấy Cái cọc gỗ sần sùi, tạo ra một sự kích thích ma sát tột đỉnh cho Lão Hải.

Duyên rên rỉrun rẩy theo nhịp. Sự kháng cự đã kết thúc, sự phục tùng bắt đầu.

  • Lời Thú Nhận Bằng Khoái Cảm Vô Hạn:
"A A A... Sướng... Sướng quá... Ưm ưm... Anh Hải... Em ghét Anh... NHƯNG... đâm em... Mạnh... mạnh nữa đi Anh... Lỗ Đít em... là của Anh... Địt em chết đi... Anh..."

Lời phục tùng dâm đãng này là minh chứng cho ý chí Duyên đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Cái cọc gỗ của Lão Hải cương cứng hơn, nóng rực hơn. Hắn tăng tốc, thúc vào Lỗ Cấm Duyên dồn dập, tàn bạosâu hết mức có thể, phá vỡ mọi giới hạn.

PHÀNH PHẠCH! BẠCH! UỲCH UỲCH NHƯ BÚA BỔ!

Mùi mồ hôi, tinh dịchdâm dịch bốc lên nồng nặc. Duyên quằn quại dưới sự chiếm hữu của Lão Hải, cặp môngva chạm vào đùi lão, Lỗ Cấmkhuất phục trong khoái cảm đau đớn này.

10.4. Sự Kinh Hãi Pha Lẫn Mê Mẩn Của Nam (Chi tiết Phân tích):

Nam, đứng ngoài Lỗ Thông Hơi, kinh hãi đến mức tê liệt. Anh thấy rõ cặp mông Duyên biến dạng theo từng cú thúc thô bạo của Lão Hải. Anh nghe thấy lời van xin đau đớn ở 10.2 chuyển sang lời kêu gào dâm đãng phục tùng ở 10.3.

  • Phân Tích Bệnh Hoạn: Nam phân tích một cách bệnh hoạn về năng lực sinh học của Lão Hải và Bản Năng Con Cái của vợ mình. Anh mê mẩn cách Lão Hải thao túng cơn đau thành khoái cảm đầu hàng cho Duyên. Anh nhận ra, sự chiếm hữu này không chỉ là hành vi tình dục, mà là nghi thức thống trị đã thành công tuyệt đối.
  • Kích Thích Tột Đỉnh: Sự kinh hãi này hoàn toàn đánh gục Nam. Anh không còn là người chồng, anh chỉ còn là kẻ quan sát bị tra tấnkích thích bởi sự tàn bạochiếm hữu cấm kỵ này. Anh căng cứng, nín thở, cố gắng ghi nhớ từng âm thanhhình ảnh phục tùng của vợ để tiếp thuphân tích sự sa ngã vĩnh viễn của Duyên.

10.5. Đóng Dấu Hoàn Toàn (The Final Seal):

Lão Hải cảm thấy Cái cọc gỗ sắp phun trào. Hắn kéo Duyên hơi về phía mình, thúc mạnhsâu ba cú tàn bạo cuối cùng vào Lỗ Cấm đã bị kéo căng đến giới hạn của Duyên.

UỲCH MẠNH! UỲCH MẠNH! UỲCH LÚT CÁN NẶNG NỀ DỒN DẬP!

Lão Hải xuất tinh một lần nữa. Dòng tinh dịch nóng bỏng, đặc quánh, phun trào à oạt vào Lỗ Cấm Duyên, bơm đầy cô gái từ cả hai cửa ngõ đã bị xâm phạm của lão.

Duyên oằn mình, rên rỉ một tiếng sướng khoáiđau đớn cuối cùng, chấp nhận sự đóng dấu hoàn toàn.

Lão Hải ghì chặt Cái cọc gỗ bên trong Lỗ Cấm Duyên, phong ấn (Đóng Dấu) Con Cái này bằng uy lựctinh dịch của hắn. Duyên lịm đi hoàn toàn, cơ thể xụi lơ, bị chinh phụcthỏa mãn đến mức hôn mê dưới sự xâm chiếm từ hai lỗ.



11. Hậu Quả và Sự Sắp Đặt Của Kẻ Chiếm Hữu (The Aftermath and The Dominator's Setup)

11.1. Vệ Sinh Bằng Miệng và Lời Khiêu Khích Sinh Học:

Lão Hải rút Cái cọc gỗ sần sùi ra khỏi Lỗ Cấm đã bị phá hủy của Duyên.

PHỤT!

Lỗ Cấm Duyên co rút mạnh mẽ, tinh dịchchất bôi trơn chảy ngược ra. Duyên nằm im xụi lơ, chỉ còn là cơ thể kiệt quệthỏa mãn. Lão Hải lật nghiêng cô gái, đặt Duyên nằm nghiêng đối diện với hắn.

Lão đưa Cái cọc gỗ sưng đỏ của mình, vẫn còn ướt nhẹp Tinh Dịch, đến gần miệng Duyên, ra lệnh bằng giọng nhẹ nhàng nhưng quyền lực tuyệt đối:

"Nào con cái ngoan, làm vệ sinh cho Con Đực của mày đi. Liếm sạch đi, cho tao biết mày đã nhận tao rồi."

Duyên mở mắt lờ đờ. Dù kiệt sứcnhục nhã, cô vâng lời. Duyên từ từ đưa miệng ra, liếm láp sạch Cái cọc gỗ sần sùi cứng rắn, nuốt trọn dư vị nhục dục của màn khai phá Lỗ Cấm vừa rồi.

Lão Hải thỏa mãn. Hắn vuốt ve tóc Duyên rồi thủng thẳng nói, giọng mỉa maichiếm hữu:

"Anh có thể đã không phá trinh Lỗ Lồn em, nhưng hôm nay anh đã phá trinh Lỗ Đít em rồi đấy, Con Cái ngoan. Giờ em còn định chạy đi trêu anh không?"

11.2. Sự Nũng Nịu và Nghi Thức Ngủ Đêm (The Cuddling Conquest):

Duyên nũng nịu tựa đầu vào vai lão Hải, giọng cô trở nên mềm yếuthân mật sau khi bị chiếm hữu tuyệt đối.

"Hải... Anh ác quá... Đau muốn chết... Em hận Anh... Nhưng... Anh đừng bỏ em..."

Lão Hải cười nhạt. Hắn nằm xuống, áp lưng vào sau Duyên, biến tư thế úp thìa thành tư thế Con Đực tóm gọn Con Cái. Cái cọc gỗ của lão, dù đã xuất tinh hai lần, vẫn hơi cươngnóng rực áp vào cặp mông Duyên.

Lão Hải vòng tay qua đầu Duyên, ôm lấy cặp vú to tròn đang cương cứnglên đỉnh của cô. Bàn tay còn lại hắn vuốt ve eo, lưng, rồi vuốt mạnh lên cặp mông đã bị tàn phá của cô. Cuối cùng, hắn ôm ghì chặt Duyên vào lòng, một cử chỉ chiếm hữu thô bạoấm áp:

"Ngoan nào. Em là của Anh rồi, không ai giành được đâu. Cái cọc gỗ của anh vẫn cương này. Em muốn anh làm gì nữa không?"

Duyên run rẩy nhẹ khi cảm nhận Cái cọc gỗ cứng nóng đang cọ xát vào Lỗ Cấm vừa bị xâm phạm.

"Ưm... Hải... Đừng... Em mệt chết rồi... Cho em nghỉ đi... Em xin Anh..."

11.3. Đóng Dấu Cuối Cùng và Sự An Giấc:

Lão Hải không trả lời. Lão nhấc nhẹ mông Duyên, đưa Cái cọc gỗ đang cương cứng nhẹ của mình cắm thẳng vào Lỗ Lồn đã mềm nhũnướt át của Duyên.

PHẬP!

Cái cọc gỗ lút cán một cách dễ dàngdính chặt, không cần nhịp dập hay công sức. Đây là Dấu Ấn cuối cùng: Chiếm hữu bằng kích thướcsự lấp đầy vĩnh viễn. Lão Hải ôm chặt Duyên, để Cái cọc gỗ của hắn nằm yên trong Lỗ Lồn cô, như một Cái chốt khóa Con Cái này lại.

Lão Hải khẽ thở dài thỏa mãn, và nhắm mắt đi vào giấc ngủ, không cần quan tâm đến cảm giác hay sinh lý của Duyên, người đang nằm bất độngbị đóng đinh bởi Cái cọc gỗ của lão.


12. Sự Đầu Hàng và Rút Lui Của Nam (The Surrender and Retreat)

12.1. Tâm Lý Kích Thích Tột Đỉnh và Sự Khuất Phục:

Nam, đứng ngoài Lỗ Thông Hơi, chứng kiến toàn bộ màn khiêu khích, thao túng, và Đóng Dấu cuối cùng. Anh thấy vợ mình liếm láp Cái cọc gỗ sưng đỏ của Lão Hải, nghe lời thú nhận sự sa ngã bằng miệng, và cuối cùng, bị cắm Cái cọc gỗbị khóa vào tư thế ngủ úp thìa của Kẻ Chiếm Hữu.

  • Thị Uy Sức Mạnh: Nam cảm thấy đây là sự thị uy sức mạnh tuyệt đối của Lão Hải, một sự chiếm hữu toàn diện từ thể xác đến tinh thần. Sự kích thích tò mò của anh đạt đến đỉnh điểm: Anh khao khát hiểu được uy lựcbí mật đằng sau sự thống trị sinh học này. Anh muốn biết cảm giác Cái cọc gỗ của lão Hải trong Lỗ Đít Duyên, muốn biết tại sao vợ mình lại có thể đầu hàng ngọt ngào đến thế.
  • Sự Khuất Phục Tinh Thần: Anh nhận ra, sự tồn tại của anh, người chồng hợp pháp, đã bị phủ nhận hoàn toàn.

12.2. Quyết Định Rút Lui:

Nam rút lui khỏi Lỗ Thông Hơi, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh toát. Anh di chuyển nhẹ nhàng ra khỏi nhà, không dám gây ra một tiếng động nhỏ nào, như một bóng ma vừa chứng kiến sự thật tàn nhẫn nhất.

Anh lái xe đi, không về nhà, không biết đi đâu, cuối cùng thuê một phòng nghỉ khách sạn ven đường. Nam ngã vật xuống giường, mắt mở thao láo, hình ảnh Lỗ Cấm bị xé toạclời van xin phục tùng của Duyên ám ảnh trong tâm trí.

Anh không nghĩ đến việc trả thù hay ly hôn. Anh chỉ nghĩ về Lão HảiCái cọc gỗ sần sùi cứng rắn của lão.

  • Tại sao? Tại sao Cái cọc gỗ ấy lại có sức mạnh thống trị ghê gớm đến thế?
Nam bắt đầu chìm vào sự ám ảnh bệnh hoạn về uy quyền Con Đực vừa được chứng kiến, khao khát phân tíchgiải mã bí mật của kẻ chiếm hữu đã cướp đi Con Cái của anh.



13. Độc Thoại Trong Khách Sạn (The Hotel Monologue)

Nam ngã vật xuống giường khách sạn, mắt mở thao láo nhìn trần nhà trắng toát. Căn phòng trống rỗng và lạnh lẽo không xua đi được mùi nhục dụcsự phản bội ảo ảnh đang bám riết lấy anh. Cả đêm Nam không ngủ được.

Anh suy nghĩ về mọi chuyện đã xảy ra mấy tháng nay. Nam nhớ lại sự thay đổi của Duyên:

  • Cô bắt đầu ăn mặc khêu gợi hơn, những chiếc áo ngủ mỏng tang hay váy ngắn cắt xẻ táo bạo hơn.
  • Cô mua rất nhiều đồ lót đắt tiền, sexy—những thứ mà Nam biết chắc chắn không phải để mặc cho anh xem.
Nam không ngờ vợ mình lại ngoại tình, mà lại ngoại tình cùng một gã đàn ông gần 50 tuổi, người có thân hình thô kệch, lại là công nhân xưởng gỗ của gia đình anh. Sự thật này nghiền nát sự kiêu hãnh của anh.

13.1. Nỗi Đau Vĩnh Cửu và Sự Phản Bội Sinh Học:

Duyên, vợ anh, là một tác phẩm nghệ thuật của tạo hóa. Ở cái thị xã này, cô được tôn sùng là Hoa Khôi không ai sánh bằng.

  • Làn datrắng mịn, gần như trong suốt, mượt mà như nhung và luôn phát sáng trong đêm. Đôi mắt to trònmôi mọng của cô luôn mang vẻ ngây thơ nhưng lại ẩn chứa một sức hút giới tính chết người.
  • Thân hình Duyên là sự kết hợp hoàn hảo đến gợi dục: mảnh mai ở vòng eo, nhưng cặp vú đồ sộcăng tròn thì lại nhô caođầy đặn một cách khiêu khích. Cặp mông cô thì lại căng mẩy, tròn trịanảy nảy theo từng bước đi. Mọi người hay gọi cô là "Ngực Tấn Công, Mông Phòng Thủ"—một vũ khí sinh học mà Nam đã chiếm hữu nhưng không thể sử dụng hết công năng.
Ai cũng bảo cả hai xứng đôi vừa lứa, nhưng chỉ có trong chăn mới biết chăn có rận.

Nam bị yếu sinh lý. Anh không thể làm cho Duyên thoả mãn được.

Sự bất lực đó là một vết thương vĩnh viễn trong lòng Nam. Anh đã luôn sợ hãi rằng, một ngày nào đó, Bản Năng Con Cái của Duyên sẽ phản bội anh. Cả hai có được bé Ngọc đã là một sự may mắn mà Nam luôn thầm cảm tạ.

Nhưng điều làm Nam yêu Duyên không chỉ là vẻ ngoài, mà còn là tính hiền lành, ngoan ngoãn của cô. Việc chứng kiến sự sa ngã tột cùng của Duyên, từ một Hoa Khôi đoan trang thành một Con Cái phục tùng Cái cọc gỗ của Lão Hải, đã khiến Nam rơi vào một cơn khủng hoảng tâm lý, vừa bệnh hoạn mà lại kích thích.

13.2. Quyết Định Sa Ngã (The Morbid Decision):

Nam suy nghĩ rất nhiều sau hai ngày ở lì trong khách sạn. Anh không nghĩ đến việc trả thù hay ly hôn. Anh chỉ nghĩ về cảnh tượng anh đã chứng kiến: Cái cọc gỗ của Lão Hải đóng dấubơm đầy Duyên, và sự phục tùng tột cùng của cô.

Việc chứng kiến cơ thể hoàn mỹ của Duyên bị Cái cọc gỗ sần sùi tàn pháthôn tính từ cả Lỗ LồnLỗ Cấm đã khiến Nam rơi vào một cơn khủng hoảng tâm lý dữ dội. Cơn khủng hoảng này không chỉ là đau đớn, mà còn là vừa bệnh hoạn, vừa kích thích tột độ.

  • Bệnh Hoạn: Sự kích thích đó đến từ việc chứng kiến sự thống trị mà anh không thể mang lại cho vợ.
  • Kích Thích: Nó mở ra một lối thoát chưa từng có: Dung hòa Bản Năng Con Cái của Duyên với sự bất lực của anh, thông qua Kẻ Chiếm Hữu kia.
Nam nhận ra rằng, nếu anh chấp nhậnkhai thác khía cạnh bệnh hoạn này, anh có thể giải quyết được vấn đề yếu sinh lýbất mãn tình dục đã đeo đẳng cuộc hôn nhân của họ. Anh có thể tìm thấy khoái cảmsự kết nối với vợ mình thông qua sự sa ngã được kiểm soát này.

Cuối cùng, Nam đi đến một quyết định khó tin, nhưng là con đường duy nhất để dung hòa cuộc sống vợ chồnggiữ lấy Duyên cùng gia đình của anh. Anh quyết định không chống lại Bản Năng Con Đực của Lão Hải, mà học cách sống chunghưởng thụ nó.

Anh muốn nhìn thấy, nghe thấycảm nhận uy lực Con Đực của Lão Hải qua chính cơ thể vợ mình, để nuôi dưỡng kích thích bệnh hoạn của mình, và để Duyên được thỏa mãn tuyệt đối.

Nam rời khách sạn, tìm gặp Lão Hải.
 

14. Cuộc Gặp Gỡ Bí Mật (The Confrontation)

Nam đứng trong một quán cà phê vắng vẻ ngoại ô. Lão Hải bước vào, ánh mắt thẳng thừng nhưng ôn hòa, thái độ bình tĩnh của người từng trải.

Lão Hải: "Có chuyện gì mà cháu gọi chú ra đây, không nói ở xưởng được à?"

Nam hít một hơi sâu, sự bệnh hoạnkích thích đã át đi sự nhục nhã.

Nam: "Cháu biết chuyện của chúDuyên rồi, chú Hải. Cháu đã nhìn thấy hôm qua."

Lão Hải im lặng một lát, nhấp ngụm nước rồi đặt ly xuống. Ánh mắt hắn có chút thương hại nhìn Nam, nhưng vẫn giữ sự thẳng thắn của đàn ông.

Lão Hải: "Chú biết. Chú biết công việc này là không đúng, Nam ạ. Chú cũng không có ý định giấu giếm hay làm lớn chuyện. Chú xin lỗi cháu."

Nam: "Cháu không cần lời xin lỗi, chú. Cháu chỉ muốn chú kể cho cháu nghe về việc của hai người, kể thật. Cháu muốn biết căn nguyên việc đó."

Lão Hải: "Hừm. Thế mày muốn biết việc gì?"

Nam: "Chú gạ gẫm vợ cháu thế nào? Hay cô ấy chủ động?"

Lão Hải: "Ban đầu là chúý đồ, cháu ạ. Chú cũng là đàn ông. Con Duyên, ai nhìn mà không thèm muốn? Nhưng chú cũng biết không đúng, định bụng là bỏ qua. Nhưng hôm ấy, chú thấy cảnh con Duyên thẫn thờ ở góc xưởng, thiếu thốnkhao khát quá rõ ràng... Chú cũng không cầm lòng được nữa. Chú biết cháu bị yếu, Nam ạ. Bản Năng của Con Cái thì không lừa dối được. Nó khổ lắm."

Lời nói thẳng thừngđồng cảm một cách bản năng của Lão Hải khiến Nam đau nhói nhưng lại dễ chấp nhận hơn sự trêu chọc thô bạo.

Nam: "Vâng. Cháu biết cháu không thỏa mãn được cô ấy... Thế bao lâu rồi?"

Lão Hải: "Gần nửa năm thôi. Nhưng chú nói thật, con Duyên ban đầu như củi khô, chú mất công dạy dỗ mới khai sáng được cho nó. Giờ thì khá rồi, trò gì nó cũng làm được... Đặc biệt là trò Lỗ Cấm hôm qua..."



Nam nuốt nước bọt. Anh biết anh không thể quay đầu lại.

Nam: "Cháu biết. Cháu không thỏa mãn được cô ấy nên cô ấy mới thế. Cháu chấp nhận chuyện này, chú Hải. Nhưng... cháu muốn chú kể lại cho cháu nghe đêm đầu tiên... Cháu muốn biết mô-típ chú đã chinh phục cô ấy như thế nào."

Nam nói, giọng anh run rẩy không phải vì nhục nhã, mà vì sự kích thích bệnh hoạn đang trào dâng. Anh cần nghe lại mọi chi tiết về nguồn gốc của sự sa ngã đó.

Lão Hải nhướng mày, ánh mắt ngạc nhiên nhưng nghiêm túc hơn. Hắn nhìn Nam dò xét một lúc lâu, rồi thở dài một tiếng như chấp nhận.

Lão Hải: "Mày... à không, cháu muốn chú kể lại cảnh chú đụ con Duyên lần đầu tiên ấy à?"

Nam: "Vâng. Cháu muốn biết hết. Chú đã dùng cách nào để khiến cô ấy đồng ý, cô ấy kháng cự ra sao, những gì đã xảy ra... Cháu muốn nghe lại từng chi tiết chú đã dạy cô ấy lần đầu tiên."

Lão Hải cười nhạt, một nụ cười vừa thương hại vừa thỏa mãn vì đã thao túng được cả tinh thần người chồng.

Lão Hải: "Lần đầu tiên... là lúc chú qua xưởng tối thứ Bảy để cất đồ. Lúc đó cũng khuya rồi. Chú đang ở dưới tầng trệt thì tự dưng nghe thấy tiếng rên trên tầng, ngay nơi phòng ngủ vợ chồng mày. Chú tưởng có chuyện gì nên lên xem..."

Lão Hải dừng lại một chút, nhìn thẳng vào ánh mắt tò mò đến phát điên của Nam.

Lão Hải: "... Và thì ra nó đang tự thỏa mãn."





15. Ký Ức Sa Ngã: Đêm Đầu Tiên (The Genesis of the Conquest)

15.1. Kẻ Xâm Nhập và Thân Hình Gợi Dục:

Đêm thứ Bảy ấy, Lão Hải lặng lẽ lên tầng lầu xưởng gỗ để cất nốt số đồ nghề. Mọi thứ chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng. Khi đi ngang qua phòng ngủ của vợ chồng Nam, Lão Hải đứng khựng lại. Một tiếng rên rỉ khác thường, không phải tiếng than thở, mà là tiếng khao khátvật vã, vọng ra từ bên trong.

Lão Hải nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ đang hé mở ra một chút, trợn tròn mắt quan sát.

Trên chiếc giường lớn, ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình máy tính chiếu rọi. Duyên, Hoa Khôi hiền lành của cả thị xã, đang quằn quại trên ga giường. Cô không mặc quần áo, thân hình vệ nữ trần trụitrắng nõn làm nổi bật đường nét gợi dục nhất:

  • Cặp vú đồ sộ, căng tròn bị ép xuống nệm.
  • Cặp mông mẩytrắng hồng hơi nhô lên.
Toàn bộ tư thế của cô như một con cái đang vật vã trong kỳ động dục, bên tai là tiếng rên rỉ dâm đãng từ video JAV đang phát trên máy tính.

15.2. Sự Dồn Nén và Lời Khẩn Cầu Tuyệt Vọng:

Duyên, 28 tuổi, đã vật vã quá lâu trong cơn ham muốn bị chồng bỏ đóisự bất lực của Nam. Tối hôm ấy, trong cơn cùng quẫn, cô mở máy tính và thấy lịch sử duyệt web của chồng đã vào web đen. Vì tò mòthử thách giới hạn, Duyên đã xem một bộ phim JAV, trong đó cô gái cũng bị chồng bỏ đói và được bạn chồng thịt một cách điên cuồng.

Duyên nhập tâm vào bộ phim. Cô cởi hết quần áo, tự vuốt vethủ dâm một cách tuyệt vọng, tiếng rên rỉ cá nhân hòa lẫn tiếng rên rỉ trong phim.

  • Sự Phản Chiếu Bất Lực: "Anh Nam ơi, a Nam ơi, sao a ác thế, a bỏ mặc e... E khát khao quá..."
  • Lời Thách Thức và Đầu Hàng: Tiếng rên dần chuyển sang kích thíchtuyệt vọng hơn:
    • "E muốn, cho e đi, e muốn quá... Anh xem mấy phim này, ko lẽ a cũng định để e cho bạn a à..."
    • "A ko làm thì e làm tình vs bạn anh đây, E chết mất...”
    • E muốn Con Đực... cho e đi... Anh ơi..."


15.3. Bằng Chứng Chiếm Hữu và Màn Áp Đặt Sức Mạnh:

Lão Hải vẫn núp sau cánh cửa, bật chế độ quaybắt đầu ghi lại toàn bộ cảnh tượng riêng tưtuyệt vọng của Duyên.

  • Clip Đặc Sắc: Một clip đặc sắctuyệt mật hiện ra: Thân hình trắng nõn của Hoa Khôi đang quằn quại. Cô gái dùng ngón tay day day vào Hột Le một cách vật vãsay mê, Lỗ Lồn ướt đẫm của cô gái phập phồng theo từng nhịp thở. Duyên rên rỉ một tiếng kéo dài, cơ thể rung lên nhẹ, đạt đến cao trào nhẹ của màn tự thỏa mãn. Cô nằm úp mặt xuống gối, thở dốc một cách kiệt quệthỏa mãn một cách cay đắng.
Lão Hải nhìn Hoa Khôi đã xụi lơkiệt sức sau màn tự hành hạ đó, Cái cọc gỗ của hắn căng cứng đến mức khó chịu, nhức nhối trong chiếc quần jean. Bản năng Con Đực của hắn đã bùng cháy dữ dội. Dù gì Con Duyên cũng đang rên rỉ gọi bạn chồng trong vô thức. Hắn nghĩ, cơ hội đã đến, sự thiếu thốn của cô đã mở đường cho hắn.

Lão Hải tắt máy quay. Hắn mở toang cánh cửa phòng ngủ ra, bước thẳng vàokhóa cửa lại.

Tách.

Âm thanh nhỏdứt khoát của ổ khóa vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng. Thân hình to lớn, rắn chắc của Lão Hải, vẫn mặc đầy đủ quần áo, phủ bóng lên cánh cửa và căn phòng mờ tối. Sự áp đặt về thể chấtuy quyền tạo nên một sự kinh hoàng tột độ.

Duyên giật mình hoảng sợ tột độ. Cô quay phắt ra sau, ánh mắt loạng choạngvỡ vụn khi nhìn thấy Lão Hải đang đứng sừng sững ngay ngưỡng cửa.

Duyên: "Ch... Chú... Hải...? Chú... sao... chú..."

16. Màn Áp Đặt và Sự Kháng Cự Yếu Ớt (The Imposition and Weak Resistance)

(Tiếp theo 15.3: Lão Hải đã khóa cửa, Duyên quay ra thấy Lão Hải đứng sừng sững.)

Duyên giật mình hoảng sợ tột độ. Cô lắp bắp không nên lời, cố gắng kéo tấm chăn lên che chắn cơ thể trần truồng trắng nõn của mình, nhưng tấm chăn mỏng manh chẳng thể che hết vẻ gợi dục của cô lúc này.

Lão Hải không trả lời lời lắp bắp của cô. Hắn bước chậm rãi về phía giường, bóng to lớn của hắn phủ trùm lên căn phòng. Hắn cười khẩy, một nụ cười thô tụctự mãn của kẻ săn mồi đã nắm chắc con mồi trong tay.

Lão Hải: "Chú... sao? Sao phải sợ thế, con Duyên? Chú thấy hết rồi... Chú cũng quay phim đây rồi."

Lão Hải đưa điện thoại lên, lắc nhẹ trước mắt Duyên. Ánh sáng mờ từ màn hình phản chiếu lên gương mặt tuyệt vọng của cô.

Lão Hải: "Chú hiểu con đang thiếu thốn... Khát khao đến mức phải tự làm tình với cái máy tính của chồng mày cơ mà. Đừng giả bộ ngoan ngoãn nữa. Mỡ đến miệng mèo rồi, con Duyên ạ. Vậy thì để chú giúp con nhé?"

Duyên: (Gào lên trong tuyệt vọng và sợ hãi) "KHÔNG! Chú đi ra đi! Làm ơn! Cháu xin chú!"

Duyên co người lại, ôm chặt tấm chăn mỏng manh, nước mắt đã bắt đầu giàn giụa.

Lão Hải: (Giọng cợt nhả, đầy uy quyền) "Sợ gì chứ? Lúc nãy mày rên sướng lắm cơ mà. Còn đòi thịt bạn chồng cơ mà? Chú là bạn thân của thằng Nam đây. Con Đực của chú sẽ lấp đầy cái Lỗ Lồn khát khao kia cho mày."

Duyên: "Không phải! Cháu nói lung tung! Chú hiểu lầm rồi! Chú đi ra ngay đi! Nếu Nam biết... cháu sẽ mách chồng cháu!"

Lão Hải cười lớn, chất giọng trầm đục như một tiếng sấm rền trong căn phòng nhỏ. Hắn nhanh chóng vươn tay giật phăng tấm chăn khỏi người Duyên.

Lão Hải: "Mày mách thằng Nam? Thằng đó bị yếu, nó không làm được cho mày sướng. Mày mách nó thì nó chỉ biết đứng nhìn thôi! Mà nếu nó biết, mày nghĩ clip này sẽ đi đâu? Mày nghĩ mặt mũi mày còn không? Mày nghĩ thằng Nam còn giữ mày nữa không?"

Hắn quăng tấm chăn xuống sàn. Thân hình trần trụi của Duyên phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng mờ. Lỗ Lồn cô vẫn còn ướt át vì màn tự thỏa mãn vừa rồi.

Lão Hải: "Nào, nằm im đi, Con Cái ngoan. Mày đã khát khao thằng đàn ông khác từ lâu rồi. Để chú dạy mày biết thế nào là sướng tột cùng!"



17. Phơi Bày Sự Chiếm Hữu và Sức Mạnh Sinh Học (The Display of Biological Power)

Lão Hải cười lớn, tiếng cười uy quyền dội vào tai Duyên. Hắn không nói thêm lời nào mà bước nhanh đến mép giường.

Lão Hải: "Đừng có lùi nữa, Con Cái ngoan. Mày trốn không thoát đâu."

Hắn vươn tay thô bạo, giật phăng tấm chăn cuối cùng ra khỏi người Duyên.

XOẠCH!

Tấm chăn bay ra sàn nhà. Thân hình trần trụi, trắng nõngợi dục của Duyên phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng mờ. Duyên hoảng loạn, dùng hai tay ôm chặt lấy cặp vú căng trònLỗ Lồn đang rỉ nước của mình. Cô lùi sâu vào góc tường của giường, mặt tái mét vì nhục nhã và sợ hãi.

Duyên: "ĐI RA! Đồ khốn! Đồ bẩn thỉu! Chú đi ra ngay đi!"

Lão Hải cười nhạt trước sự kháng cự vô vọng đó. Hắn bắt đầu cởi quần áo một cách chậm rãi, nghiền ngẫm, mắt vẫn dán chặt vào từng đường cong đang run rẩy của Duyên.

Lão Hải: (Giọng khẩu dâm, cợt nhả) "Bẩn thỉu? Thế cái thứ bẩn thỉu này có làm Lỗ Lồn mày ướt đẫm không, Hoa Khôi? Mày khát Cái cọc gỗ của thằng đàn ông đích thực đến mức phải tự làm tình mà còn giả vờ trong sạch à?"

Hắn giật phăng áo sơ mi, cơ ngực vạm vỡ, rắn chắclông lá của Lão Hải phô bày dưới ánh sáng. Duyên nhìn cơ thể đàn ông khác biệt hoàn toàn với Nam, cô rùng mìnhsợ hãi nhưng lại có một tia kích thích cấm kỵ chạy dọc sống lưng.

Cuối cùng, Lão Hải kéo mạnh khóa quần, tháo thắt lưngtuột quần lót xuống.

17.1. Cái Cọc Gỗ Khổng Lồ và Sự Bất Lực Của Nam:

Cái cọc gỗ của Lão Hải nhảy xổ ra ngoài, cương cứng tuyệt đốikhổng lồ, như một cây gậy sắt nóng rực.

Duyên há hốc mồm, cổ họng khô khốc. Cảnh tượng sức mạnh sinh học đó đánh sập mọi kháng cự còn lại của cô.

  • Hình dáng:to dài 18-19 cm, đối lập hoàn toàn với Cái cọc gỗ 12-13 cm của Nam. Đầu Cọc hơi nhọn, nhưng phần thân lại tròn đầy, dầy dặn một cách đáng sợ, như thể nó sẽ dễ dàng khoan thủngchiếm hữu âm đạo bất cứ Con Cái nào.
  • Bìu dái: Phía dưới, bìu dái với hai hòn to dài nặng trĩu, tràn trề tinh dịch, kích thước như con cặc của Nam khi lên—một minh chứng rõ ràng nhất cho sự chênh lệch sinh họcuy lực Con Đực tuyệt đối.
Duyên nhắm nghiền mắt lại, cố tìm cách trốn chạyvô ích. Cô đã hoàn toàn bị nhốt lại trong căn phòng này, bị áp chế bởi sự thật về khát khao của chính cô và sức mạnh nguyên thủy trước mắt.

Lão Hải: (Giọng nói trầm đụcnghiền ngẫm) "Thấy chưa? Đây mới là thứ mà Lỗ Lồn mày cần. Mày sướng hay không, chỉ có nó trả lời được thôi."

Lão Hải bước lên giường, dùng đầu gối tách rộng hai chân đang khép chặt của Duyên ra...
 

18. Sự Kháng Cự Vô Vọng và Màn Áp Sát Tuyệt Đối (The Vain Resistance and Absolute Closeness)

(Tiếp theo 17: Lão Hải phơi bày Cái cọc gỗ khổng lồ và bước lên giường)

Lão Hải bước lên giường, sự nặng nềuy lực của hắn khiến tấm nệm lún sâu.

Duyên kêu la thảm thiết, nước mắtnước mũi trộn lẫn. Cô dùng chân giãy đạp loạn xạ trong tuyệt vọng khi thấy Cái cọc gỗ khổng lồ của hắn lắc lư đến gần.

Duyên: "Đừng! Tránh xa tôi ra! Chú cút đi!"

Sự kháng cự yếu ớt của Hoa Khôi chẳng thấm vào đâu. Lão Hải dùng sức mạnh hộ pháp của một người đàn ông lão luyệnrắn chắc. Hắn tóm gọn hai cổ chân trắng nõn của Duyên, kéo mạnh cô gái trần truồngvật vã ra khỏi góc tường.

Xoạt!

Duyên bị kéo tuột ra giữa giường, hoảng loạn tột độ. Cô nhân cơ hội đẩy mạnh vào ngực lão, rồi nhảy phắt khỏi giường, chạy thục mạng về phía cánh cửa.

Lão Hải cười lớn, một tràng cười tự mãn của Con Đực không hề lo lắng về Con Mồi đang chạy trốn. Nhanh như cắt, hắn vụt dậy khỏi giường, cơ thể vạm vỡrắn chắc áp sát Duyên từ phía sau.

RẦM!

Lão Hải dùng sức mạnh đẩy người Duyên sát vào tường gỗ. Lưng trần của cô va mạnh vào ván gỗ lạnh lẽo. Cơ thể to lớnnóng rực của Lão Hải ôm trọn Duyên từ phía sau, khóa chặt cô gái trần truồng không cho cô nhúc nhích hay thoát ra.

Cái cọc gỗ khổng lồcứng rắn của lão cọ quẹt vào khe mông căng mẩy của Duyên, nóng rực như thanh sắt nung.

Mặt lão Hải phả hơi nóng vào gáytóc Duyên, giọng nói trầm đụcdâm dục vang lên:

Lão Hải: "Chạy đi đâu, Con Cái ngoan? Mày đã bị khóa lại rồi. Thế này còn sướng hơn tự làm tình một mình không?"

Hắn vòng hai tay ra phía trước, ôm chặt lấy Duyên, không cho cô gái giãy giụa. Cùng lúc đó, hai bàn tay thô ráp của Lão Hải ôm lấy hai bầu vú to tròn, xoa nắn, bóp mạnh lấy hai đầu ti đang cương cứng của cô gái.

Sự kích thích đột ngột này, kết hợp với cảm giác bị kẹp chặtCái cọc gỗ đang cọ xát ở phía sau, khiến Duyên rên rỉ một tiếng yếu ớt, mềm nhũn đi trong vòng tay áp đặt của Lão Hải.

Duyên: "Ưmm... Bỏ ra... Chú... ưmm..."



19. Tư Thế Khuất Phục và Chiếm Hữu Tinh Thần (The Submissive Position and Psychological Control)

Lão Hải buông Duyên ra khỏi bức tường, nhưng chỉ để kéo mạnh cô gái trần truồngmềm nhũn về phía giường.

RẦM!

Hắn xô cô gái nằm sấp xuống nệm. Duyên quỳ gốinằm úp mặt xuống, cặp mông căng mẩy nhô caophơi bày hoàn toàn trong tư thế khuất phụcdễ bị tấn công nhất. Cô cố gắng giãy giụa trong tuyệt vọng, nhưng vô ích.

Lão Hải nhanh chóng ngồi đè lên cặp mông trắng hồng của Duyên. Trọng lượngsức nặng của hắn áp chế Duyên hoàn toàn. Hắn dùng hai tay khóa cứng phần trên cơ thể Duyên, sau đó vòng ra phía trước ngực cô (lúc này đang úp xuống nệm).

Lão Hải ôm lấy cặp vú to tròn đang bị ép chặt của Duyên, xoa nắnbóp mạnh, rồi lấy hai đầu ti đang cương cứng vì sợ hãi và kích thích. Cặp mông cô gái cọ xát vào Cái cọc gỗ nóng rựccương cứng của hắn.

Lão Hải cúi sát xuống tai Duyên, phả hơi nóngnói lời dâm dục kết hợp với đe dọa tinh thần.

Lão Hải: (Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng quyền lực tuyệt đối) "Bây giờ cháu ngoan đi, Duyên. Chú không thích bạo lực. Cháu mà hô lên hay cố chạy nữa thì clip trần truồng tự thỏa mãn của cháu cũng được tung cho cả huyện, cả xã này, rồi bí mật gia đình cháu, mọi người đều biết hết."

Hắn bóp mạnh vú cô, khiến Duyên rên lên một tiếng đau đớn pha lẫn kích thích.

Lão Hải: "Còn không thì nằm yên. Chú sẽ cho cháu biết thế nào là lên đỉnh... lên đỉnhthằng chồng yếu đuối của cháu không bao giờ làm được. Chú sẽ đánh thức Con Cái trong người cháu. Chú sẽ không chỉ cho cháu lên đỉnh, mà còn nát lồn... sướng đến nát lồn thì thôi!"

Duyên nằm im khóc nấc trong tuyệt vọng, toàn thân run rẩy dưới sự áp đặt của Lão Hải. Cô biết mình đã thua cuộc hoàn toàn.

20. Nghi Thức Khai Phá Bằng Miệng (The Extended Oral Ritual)

20.1. Màn Chuẩn Bị Tàn Bạo (The Slow Prelude):

Lão Hải bắt đầu màn khai phá tàn bạo nhưng từ từ bằng cách giảm bớt sức nặng trên lưng cô, nhưng vẫn khóa chặt cô gái. Hắn bắt đầu vuốt vesờ soạng khắp cơ thể Duyên, tận hưởng sự chiếm hữu tuyệt đối.

  • Kiểm Soát Vú: Hắn bóp mạnh cặp vú Duyên một lần nữa, vê ti đến mức đau điếng, khiến cô gái rên lên một tiếng cực khoái cấm kỵ.
  • Vuốt Ve Dọc Lưng: Lão Hải di chuyển bàn tay thô ráp xuống sống lưng mềm mại, rồi vuốt ve cặp mông căng mẩy đang run rẩy của cô, bắt đầu mát xa nhẹ nhàng nhưng quyền lực vào khe mông.


20.2. Bú Mút và Lời Thú Nhận Bằng Cơ Thể:

Lão Hải lật mạnh Duyên nằm ngửa lại, áp chế hai tay cô gái qua đầu, phơi bày hoàn toàn thân hình kiều diễm của cô. Lỗ Lồn Duyên, sau màn tự thỏa mãnsợ hãi tột độ, giờ đây ướt đẫmhá hốc một cách khát khao.

Lão Hải không vội vã. Hắn nghiêng người, dùng uy quyềnsự tinh tế của kẻ chinh phục để bắt đầu nghi thức khai phá bằng miệng, biến nỗi sợ hãi của Duyên thành khoái cảm phục tùng.

i. Khởi Đầu và Gương Mặt Tuyệt Vọng:

Lão Hải cúi xuống, áp môi thô ráp của mình lên gương mặt đang ướt đẫm nước mắt của Duyên. Hắn bú mút từng giọt nước mắt mặn chát của cô, sau đó hôn sâu lên môi mọng của cô gái. Chiếc lưỡi thô ráplão luyện của hắn quấn lấy lưỡi Duyên, buộc cô phải hấp thụ hương vị chiếm hữu của hắn.

Hắn dùng răng cắn nhẹ lên đầu mũi cô, rồi liếm dần lên khuôn mặt xinh đẹp, xuống cổ họngcà cắn vào dái tai Duyên.

  • Lão Hải: (Giọng trầm đục, đầy ám thị) "Mày sợ hãi... nhưng mày thơm lắm, Con Cái ạ. Sướng không? Thằng chồng mày có bao giờ hôn mày dâm đãng thế này không? Hãy nói mày muốn chú đi!"
Duyên run rẩy khép chặt miệng, thở dốc, cơ thểbắt đầu nóng lên dưới những vuốt ve cấm kỵ đó, cô lắc đầu tuyệt vọng nhưng vô ích.

  • Duyên: "Không... Cháu... Chú Hải... chú làm ơn... đừng ép cháu..."
ii. Chiếm Hữu Vòng Một Mạnh Bạo:

Lão Hải di chuyển xuống cặp vú to tròn đang cương cứngnảy nở trên ngực Duyên. Hắn dùng lưỡi liếm nhẹ một vòng quanh quầng vú hồng hào, tạo ra một vòng tròn kích thích trước khi ngậm chặt đầu ti Duyên vào miệng.

Hắn bú mút mạnh bạo, tạo lực hút khiến toàn bộ vú Duyên bị kéo căng. Hắn dùng răng cắn nhẹ đầu ti, rồi kéo giật mạnh mẽ như thể muốn xé toạc nó ra.

  • Duyên: "Aaaahhh! Đauuu! Chú! Đauuu quá!"
Duyên thét lên một tiếng đau đớn pha lẫn cực khoái cao tràodài. Khoái cảm chạy thẳng từ chân ngực xuống hạ bộ Duyên.

Lão Hải rúc lên vùng nách ẩm ướt của Duyên, hít hà mùi mồ hôidâm dịch nhẹ nhàng, như tận hưởng chiến lợi phẩm. Rồi hắn quay lại bú mút đầu ti còn lại, thô bạokhông khoan nhượng.

  • Lão Hải: "Đau mới sướng, Con Cái. Mày phải nhớ Cái cọc gỗ này đã dạy mày thế nào."
iii. Khám Phá Cùng Cấm Kỵ và Sự Thú Nhận Sinh Học:

Hắn hôn dần xuống bụng dưới phẳng lì, liếm nhẹ qua rốn rồi dừng lại ở tam giác vàng. Lão Hải dùng tay banh rộng hai chân Duyên ra thành hình chữ M hoàn hảo. Hắn dùng ánh mắt đánh giátận hưởng thân hình kiều diễm của cô gái.

Cảnh tượng cơ thể chín muồi của Duyên phơi bày hoàn toàn: Lỗ Lồn ướt đẫmhá hốc như đang mời gọi một cách tuyệt vọng.

  • Duyên: (Nói lắp bắp, giọng nghẹn lại) "Làm ơn... đừng nhìn nó... Cháu... cháu không muốn..."
  • Lão Hải: (Cười khẩy) "Không muốn? Nhưng nó đang rỉ nước cầu xin kìa, Duyên. Mày dối chú, dối chồng mày, nhưng không dối được Cái Lỗ Lồn này."
Lão Hải ghì chặt hai đầu gối Duyên, cúi sát xuống Lỗ Lồn cô, hít một hơi sâu mùi vị nhục dục của cô gái.

Hắn phả một luồng hơi ấm nóng vào Lỗ Lồn Duyên. Duyên giật mình mạnh mẽ, cơ thịt co thắt. Lão Hải dùng lưỡi liếm một đường từ cửa mình lên đến hột le của cô gái...



20.3. Đỉnh Điểm Của Sự Phục Tùng (The Prolonged Climax of Submission)

Lão Hải ghì chặt hai đầu gối Duyên, cúi sát xuống Lỗ Lồn cô.

Rồi, hắn không vội vã liếm. Hắn phả một luồng hơi ấm nóng vào Lỗ Lồn Duyên.

Duyên giật mình mạnh mẽ, cơ thịt co thắtsự xâm phạm tinh tếbất ngờ này. Lão Hải cười nhạt vì sự phản ứng sinh học đó.

Lão Hải không chờ đợi thêm. Hắn áp miệng thô ráp của mình vào Lỗ Lồn đang há hốc của Duyên. Hắn bắt đầu liếm một cách tàn bạothô bạo, dùng lưỡi quét sâu vào âm đạomút mạnh hột le Duyên không ngừng nghỉ.

Sự xâm nhập mãnh liệt này, sau bao ngày dồn nén, đã đánh gục hoàn toàn ý chí Duyên.

  • Aaaahh! Chú Hảiiiii! Khônggg! Đừnggg liếm!
Duyên thét lên tiếng sốckinh hoàng ban đầu. Cô vặn vẹo hông, cố gắng thoát khỏi chiếc miệng bạo liệt đang ngậm chặt lấy cô. Nhưng Lão Hải dùng một tay đè chặt hông Duyên xuống nệm, tay kia banh rộng môi lồn cô ra để lưỡi hắn khám phá sâu hơn.

  • Ưhhh... Chú... dừng lại... Cháu ghét chú! Bỏ cháu ra!
  • Dừng lại! Cháu không muốn! Aaaahhhh!
Lão Hải dùng lưỡi khai phá từng ngóc ngách trong âm đạo Duyên, hắn đánh mạnh vào điểm G của cô gái một cách chính xáckhông khoan nhượng.

  • Rênnnnn! Áaaahhh! Chú Hải! Áaaahhh!
Tiếng thét chuyển sang cực khoái cuồng loạn. Duyên không còn kiểm soát được bản thân, cơ thểuốn cong như một chiếc cầu, hai tay cào cấu vào ga giường. Lão Hải bú mút không ngừng nghỉ, vắt kiệt từng giọt dâm dịchtừng chút ý chí kháng cự của Duyên.

Sóng Khoái Cảm Cấm Kỵ: Khoái cảm chồng chất quá lâu đã bùng nổ trong cô. Duyên cảm thấy hàng trăm tia lửa điện phóng ra từ Lỗ Lồn chạy thẳng lên đỉnh đầu. Dù miệng cố gắng lặp lại lời chống cự, nhưng âm thanh phát ra lại biến thành tiếng rên rỉ cầu xin.

  • Khônggg... Đủ rồi... ưh... Dừng lại! Cháu muốn chồng cháu cơ!
  • Ưmmm... Không... đừng làm thế nữa... Cháu hận chú! Aaahh!
Duyên gào lên một tiếng dàituyệt vọng rồi nhũn ra hoàn toàn, toàn thân ướt đẫm mồ hôi và dâm dịch, thở dốc khó nhọc trên giường.

Lão Hải rời khỏi Lỗ Lồn cô gái, miệng dính đầy chất lỏng ngọt ngào của chiến thắng. Hắn nhìn xuống Con Cái đang kiệt sứcmềm nhũn của mình, ánh mắt thỏa mãnchiếm hữu tuyệt đối.

  • Lão Hải: Thấy chưa, Duyên? Mày chỉ biết nói chống cự thôi. Nhưng Cái Lỗ Lồn này không biết nói dối. Mày thuộc về chú rồi.
Lão Hải đứng dậy, Cái cọc gỗ khổng lồ cương cứngdính ướt đung đưa trước mặt cô gái. Lỗ Lồn Duyên đã được khai phá tuyệt đối bằng miệng, giờ đây há hốcsẵn sàng đón nhận sự chiếm hữu cuối cùng.
 

21. Xâm Nhập Bằng Bản Năng Thuần Túy (The Pure Instinct Penetration)

(Tiếp theo 20.3: Duyên kiệt sức, chống cự bằng lời nói, cơ thể phản bội)

Lão Hải rời khỏi Lỗ Lồn cô gái, miệng dính đầy chất lỏng ngọt ngào của chiến thắng. Hắn nhìn xuống Con Cái đang kiệt sứcmềm nhũn của mình, ánh mắt thỏa mãnchiếm hữu tuyệt đối.

  • Lão Hải: Thấy chưa, Duyên? Mày chỉ biết nói chống cự thôi. Nhưng Cái Lỗ Lồn này không biết nói dối. Mày thuộc về chú rồi.
Lão Hải đứng dậy, Cái cọc gỗ khổng lồ cương cứngdính ướt đung đưa trước mặt cô gái. Lỗ Lồn Duyên đã được khai phá tuyệt đối bằng miệng, giờ đây há hốcsẵn sàng đón nhận sự chiếm hữu cuối cùng.

Lão Hải nắm lấy cổ chân Duyên, kéo cô gái vào tư thế tiện lợi cho hắn. Hắn nhấc hai chângác lên vai mình, phơi bày Lỗ Lồn cô gái hồng hàodâm đãng ngay trước Cái cọc gỗ cứng rắn của hắn.

Duyên bị kéo quá nhanh, cô giật mình, cố gắng kéo chân xuống và che chắn hạ bộ.

  • Duyên: "Không! Đừng động vào cháu! Cháu không cho phép!"
Lão Hải quỳ giữa hai chân cô gái, nhìn thẳng vào gương mặt tuyệt vọngmệt mỏi của Duyên. Hắn dùng hai tay đè chặt hai đầu gối cô gái.

  • Lão Hải: "Bây giờ, mày có còn muốn mách thằng Nam nữa không, Con Cái?"
Duyên nhắm nghiền mắt lại, lắc đầu tuyệt vọng trong nước mắt. Sự sợ hãisự phục tùng sinh học đang giằng xé cô.

  • Duyên: "Không... Cháu xin chú... Đừng làm nhục cháu nữa... Cháu hứa sẽ giữ bí mật."
  • Lão Hải: (Cười lớn) "Giữ bí mật thì phải cùng chú hưởng thụ! Cái Lỗ Lồn phơi phới, nhiều nước bôi trơn thế này mà đòi giữ bí mật à? Chú sẽ giúp mày giữ bí mật bằng cách lấp đầy nó!"
Hắn không cần dùng tay bôi trơn thêm nữa. Âm dịch trào ra như suối từ cơ thể Con Cái đang sung mãn của Duyên chính là chất bôi trơn tuyệt vời nhất. Lão Hải nắm lấy Cái cọc gỗ khổng lồ, đưa đầu Cọc áp vào cửa mình Duyên, ấn mạnh một chút để nong rộng Lỗ Lồn cô gái.

Duyên rên lên một tiếng đau đớnhoảng sợ.

  • Duyên: "Aaaahh! Đauuu! Khônggg!"
RẮC! CHẸT!

Lão Hải lợi dụng âm dịch trơn trượtcửa mình đã giãn nở sau màn bú mút. Hắn dùng sức mạnh cắm thẳng vào, lút cán Cái cọc gỗ vào âm đạo cô gái nhanh như cắt. Kích thước áp đảo của nó xé toạcnong rộng Lỗ Lồn Duyên một cách tàn bạosâu sắc.

  • Duyên: "Aaaahh! Đauuuuu! Đau quá! Chúuu!"
Lão Hải ghì chặt Duyên xuống, bắt đầu thúc tàn bạo ngay trên chiếc giường của người chồng bất lực.

  • Lão Hải: "Mày phải rên thật to, Duyên! Mày phải sướng thật tột cùng! Chào mừng mày đến với Cái cọc gỗ của chú!"
Lão Hải áp đặt bản năng Con Đực thô sơ của mình lên Duyên. Duyên oằn mình trên nệm, tiếng rên la đau đớnkhoái cảm bùng nổ hòa quyện vào nhau, lời chống cự biến thành tiếng rên phục tùng. Lần sa ngã đầu tiên đã chính thức đóng dấu sự chiếm hữu vĩnh viễn.



22. Xâm Nhập và Nỗi Sợ Hãi Mang Thai (The Penetration and the Fear of Conception)

(Tiếp theo 21: Cái cọc gỗ đã lút sâu vào âm đạo Duyên và nhịp thích nghi đã qua)

Lão Hải đóng ngập Cái cọc gỗ khổng lồ vào âm đạo Duyên. Duyên ưỡn cong người, dãy dụa dữ dội. Lão Hải ghì chặt hai chân cô lên vai, đè nghiến cô xuống nệm, bỏ ngoài tai lời van xin.

22.1. Thâm Nhập Tận Cùng: Cảm Giác Ngất Ngây và Run Sợ

Lão Hải cảm nhận sự siết chặt tinh tếkhát khao từ cơ vòng âm đạo Duyên. Hắn cười khẩy đầy man rợ trong họng, biết chắc thân thể cô gái đã sẵn sàngmong đợi sự chiếm hữu của hắn. Hắn bắt đầu nhấp khoan thai, từ tốn, sâu sắc, như một nghệ nhân đang dò tìm kho báu.

Cú nhấp đầu tiên tiến vào chậm rãi, nhưng dứt khoát: Nhấp... một nhịp: CHẸT! (Đẩy đầu khấc chạm tử cung, rút nhẹ)

Đầu khấc to lớn của hắn nhẹ nhàng xuyên qua cổ tử cung, chạm sâu vào tử cung Duyên – một vùng cấm vô tận, một ranh giớidương vật nhỏ của Nam chưa bao giờ với tới. Cảm giác thâm nhập tận cùng này đánh thức các dây thần kinh ngủ quên của Duyên một cách thô bạomới lạ.

  • Duyên: (Tiếng thét nghẹn lại, chuyển thành tiếng rên thốn sướng tột độ) "Áaaahhh! Chú! Đừng... chỗ đó... Aaaahhh! Cháu sợ...... quáaa..."
Sự xâm phạm nơi sâu nhất trong người khiến cô gái ngây dại cả ý thức. Khoái cảm chấn động này vượt xa mọi giới hạn cô từng biết. Cảm giác to lớn áp đảothô bạo của dương vật ngoại cỡ lèn chặtthăm dò từng ngóc ngách khiến nàng choáng váng.

Cú nhấp thứ hai đẩy sâu hơn, khoái cảmsự đau đớn hòa quyện lại thành một cảm giác thốn sướng rùng rợn.

Nhấp... hai nhịp: ỌP! (Đẩy trung bình, nắn bóp thành âm đạo)

Duyên bắt đầu run rẩy từ thắt lưng xuống tận gan bàn chân, như đang rơi không phanh vào hố sâu khoái lạc. Lý tríhét lênbị làm nhục, nhưng hạ bộlại nhạy cảm đến mức bắt đầu co bóp tuyệt vọng quanh Cái cọc gỗ cứng rắn của Lão Hải, níu kéo hắn không cho rút ra.

chỉ còn biết oằn mình trên ga giường, thân hình kiều diễm căng cứng trong sự giằng xé giữa lời cầu xin chấm dứtbản năng hưởng trọn sự xâm phạm tận cùng này. Dòng nước mắt tuyệt vọng vẫn tuôn rơi xuống nệm giường, tố cáo sự đầu hàng của cô.

.

22.2. Nhịp Đập Thô Bạo: Khai Thác Bản Năng

Lão Hải cảm nhận âm đạo Duyên đã hoàn toàn nhũn ratê liệt sau cơn thốn sướng thâm nhập tận cùng. Hắn biết, sự giằng co đã chuyển từ ý chí sang phục tùng bản năng, và hắn quyết định khai thác triệt để khoảnh khắc này. Hắn gồng chặt eo như một khối thép, nắm chặt hai đầu gối Duyên như gọng kìmbắt đầu thúc dồn dập với tốc độsức mạnh hung bạo của kẻ chinh phục. Hắn tuyệt đối không xuất ra ngaychủ đích giữ nhịp bình bịch cố địnhsâu sắc, đưa khoái cảm của cô gái lên ngưỡng chịu đựng cao nhất.

Lão Hải thúc dồn dập và sâu: Bình bịch... Bình bịch... Bình bịch...

Từng cú thúc sâuliên tục khiến dương vật ngoại cỡ của hắn đâm xuyên lút cán, đánh thẳng vào tử cung Duyên với một lực trấn áp tuyệt đối. Cơ thể Duyên hoàn toàn bị áp đảo. Thân hìnhnảy lên, rung lắc dữ dội theo nhịp thúc của hắn, hông nở nang bị buộc phải hứng trọn sức nặnguy lực của Cái cọc gỗ cứng rắn.

  • Lão Hải: (Giọng khàn đặc, đầy dục vọngquyền lực) "Mày run sợ, nhưng mày sướng! Mày phải nói ra! Cái Lỗ Lồn này đang quấn chặt lấy chú kìa! Nó đang đòi chú dập! Mày muốn cái cọc gỗ của chú, đúng không?!"
Âm thanh của cuộc truy hoan này tàn bạosống động đến cực điểm, vang vọng trong căn phòng im lặng:

  • Tiếng thịt da va chạm sâu: Ọp! Ọp! Bình bịch! Tiếng ma sát của dương vật khổng lồ thụt ra vào trong âm đạo ẩm ướtmềm mại của Duyên tạo nên tiếng động dâm đãngdứt khoát, nhấn mạnh chiều sâu của sự xâm nhập tối thượng.
  • Tiếng đập bồm bộp: Mu cao cứng rắn, chắc nịchnổi gân của Lão Hải va đập mạnh mẽ, lặp đi lặp lại vào muhột le đang sưng mọng của cô gái: Bồm bộp! Bộp bộp! Cú va chạm này không chỉ là âm thanh, nó còn là một cú kích thích kép liên tục cọ xát vào trung tâm thần kinh của Duyên, tê liệt hóa mọi ý chí phản kháng.
Duyên hoàn toàn bị nhấn chìm giữa hai lực tấn công ghê gớm này. Ý chíchỉ còn là hư vô, cô cố gắng tái tạo lời phản kháng, nhưng miệngchỉ phát ra tiếng rên rỉ cầu xinsung sướng bất lực.

  • Duyên: (Rên rỉ, tiếng rên mãnh liệt hơn lời van xin) "Ưmmm... Chú! Đủ rồi! Cháu không chịu nổi... Aaaahhh! Sướng... nhưng đừng... đừng làm thế nữa! Đauuu! Cháu hận chú! Aaaahhh!"
cấu chặt vai Lão Hải, móng tay bấu sâu vào lưng trần chắc nịch của hắn để giảm bớt cơn sốc khoái cảm. Cơ thểphản bội bằng cách tự động bắt nhịp với cú dập, hông hẩy lên vô thức để hứng trọn lực thúc tối thượng của hắn. Lão Hải rúc đầu vào cổ Duyên, hít hà mùi chiến thắng, tận hưởng sự phục tùng không lời này. Hắn không ngừng dập, vắt kiệt từng chút sức lựcý chí kháng cự của Duyên, chuẩn bị cho cơn cực khoái kép sắp tới, ép buộc cô phải nhận lấy khoái cảm tuyệt đối trong sự nhục nhã.



22.3. Cơn Cực Khoái Kép và Sự Thức Tỉnh Đáng Sợ

Lão Hải không khoan nhượng, không ngừng dập. Sức mạnh cơ bắpkích thước dương vật của hắn đã đẩy Duyên vào trạng thái vô thức tuyệt đối, bẻ gãy mọi kháng cự thần kinh. Hắn liên tục dập mạnh để ép Duyên đạt cực khoái cao nhất ngay trước mũi hắn. Dương vật lút cán bình bịch vào tử cung, mu cao bộp bộp vào hạ bộ cô gái, tạo thành một cơn mưa va chạm thô bạo.

  • Lão Hải: "Coi đây! Mày sướng! Mày là của tao! Kêu tên thằng chồng mày ra lần nữa đi, để tao đóng dấu sự sỉ nhục này!"
Sự kích thích ghê gớm từ mọi góc độ đã quá tải hệ thần kinh của Duyên. Cô chỉ còn là một cơ thể phản ứng sinh học thuần túy. Cơn cực khoái cuồng loạn bùng nổ trong cô, mạnh mẽ đến mức cô cảm thấy tâm hồn mình rời khỏi thân xác.

  • Duyên: (Tiếng thét lên tuyệt vọngđê mê) "A... a... a... Nam ơi! Chếtttt mấttt! Đừng ngừng lại! Sướngggg... wá... Anh Nammm ơi! Aaaaaahhh!"
thét lên tên chồng, một hành động vô thức để níu giữ danh dự mong manh trong khoảnh khắc hạ tiện nhất của đời mình. Cơ thểgiật liên hồi, lưng uốn cong nhảy khỏi nệm, âm đạo co thắt liên tục, quấn chặt lấy Cái cọc gỗ của Lão Hải như thể muốn giữ nguồn khoái cảm quá lớn này lại.

Lão Hải gầm gừ chiến thắng, vẫn tiếp tục dập chậm rãisâu sắc tận hưởng thời khắc cô phục tùng tuyệt đối.

Khoảnh khắc Định Mệnh:

Ngay giữa dư âm run rẩyđê mê của cực khoái, một ý nghĩ lạnh buốt như luồng điện đột ngột xuyên qua não bộ Duyên, đánh tan sương mù khoái cảm một cách tàn nhẫn.

Hôm nay... là ngày thứ mười bốn của chu kỳ. Giữa kỳ! Nam và mình chưa bao giờ dùng baochồng yếu. Mình cũng không dùng thuốc... Hắn sắp xuất vào... Một đứa con... của sự sỉ nhụcsự phản bội này...

Nỗi sợ hãi mang thai với người đàn ông khácmột lời nguyền sẽ hủy hoại cuộc hôn nhân của cô – ập đến như sóng thần, lớn hơn gấp ngàn lần khoái cảm vừa rồi. Duyên cảm thấy máu trong người ngưng đọng lại. Toàn thân tê dạisự kinh hoàng tột độ. Cô nhận ra mình đã bị mắc kẹt trong cái bẫy sinh học tàn nhẫn nhất mà một phụ nữ có thể gặp phải.

nhanh chóng cố gắng tỉnh táo lại, mục tiêu duy nhất bây giờ là: RÚT RA.

  • Duyên: (Giọng thì thào, hoảng loạn đến mức mất tiếng, nước mắt trào ra như suối) "Không... không thể... Rút ra! Chú... Rút ra ngay! Cháu xin chú! Làm ơn! Cháu đang giữa kỳ! Cháu sẽ có bầu mất!"
Cơn hoảng loạn này đáng sợ hơn mọi sự đau đớnsỉ nhục trước đó, nó đánh thức bản năng sinh tồn mãnh liệt trong cô. Duyên dùng chút tỉnh táo cuối cùng để giãy giụa, cố gắng kéo chân xuống khỏi vai Lão Hải, cố gắng thoát khỏi tư thế bị khóa chặt đáng hổ thẹn này.

.

22.4. Sự Cầu Xin Tuyệt Vọng Dưới Làn Dập

Cơn hoảng loạn về nguy cơ mang thai đã xua tan hoàn toàn mọi dư vị của khoái cảm. Duyên bừng tỉnh tuyệt vọngdồn toàn bộ sức lực còn sót lại sau hai lần cực khoái để chống cự lại sự tấn công ghê gớm này.

  • Duyên: (Gào lên, giọng nức nở tuyệt vọng đến khản đặc, nước bọt văng ra) "KHÔNG! RÚT RA! CHÁU XIN CHÚ! CHÁU KHÔNG THỂ CÓ CON VỚI CHÚ ĐƯỢC! RÚT RA NGAY! LÀM ƠN!"
cố gắng xoay người một cách điên cuồng dưới sức nặng của hắn, kéo đôi chân trắng nõn đang quặp hờ trên vai Lão Hải xuống, cố tạo ra một khe hở để thoát khỏi con trăn khổng lồ đang chiếm lĩnh cô. Cánh tayđẩy yếu ớt lên bờ vai lực lưỡng của Lão Hải, nhưng không hề suy chuyển hắn.

Lão Hải cảm nhận sự giãy giụa này. Khuôn mặt hắn giãn ra trong nụ cười man rợ, khinh bỉ nỗi sợ hãi của cô gái. Hắn nhận thấy sự kích thích tột độ từ cơn hoảng loạn này. Hắn dùng bàn tay thép nguội thuận tay, quàng xuống ôm chặt vòng eo thon thả của Duyên, bàn tay kia ghì chặt hai đầu gối cô xuống nệm với lực mạnh đến đau điếng, khóa cô vào tư thế phục tùng bất khả kháng.

  • Lão Hải: (Hắn ghé sát tai Duyên, giọng trầm đục, sắc lạnh, như một con thú đang đánh dấu lãnh thổ) "Mày mơ à, Con Cái? Mày đã gọi tên thằng chồng mày khi sướng tột cùng, giờ mày phải nhận lấy sự chiếm hữu hoàn toàn của chú! Mày là của chú!"
Hắn tấn công dồn dập để trấn áp sự phản kháng cuối cùng của cô gái. Hắn dùng toàn bộ thân bụng chắc nịch của mình ép sát vào Duyên, đánh tan ý chí cô bằng cú dập kép mãnh liệttàn nhẫn:

  1. Tấn công Bề mặt (Mu): Mu cao cứng rắn của Lão Hải va đập bồm bộp vào mu Duyên, kích thích hột letới mức cô rên lên vặn vẹothốn sướng bệnh hoạn.
  2. Tấn công Chiều sâu (Dương vật): Dương vật khổng lồ đâm xuyên bình bịch tới tận tử cung Duyên với tần suất điên cuồng, không cho cô một giây tỉnh táo.
Bình bịch! Bồm bộp! PHẬP! Bình bịch! Bồm bộp! PHẬP!

  • Duyên: (Tiếng khóctiếng rên hòa lẫn vào nhau thành một âm thanh đáng thương đến tột cùng) "Aaaahhh! Đau! Chú... CHÚ KHÓA CHÁU! Aaaahhh! CHÁU GHÉT CHÚ! CHÁU SẼ CÓ BẦU MẤT! RÚT RAA! Aaaaa..."
Duyên bị đè nén hoàn toàn dưới sức nặngsức mạnh của Lão Hải. Cơn dập khủng khiếp đã nghiền nát mọi phản kháng của cô gái, biến cô thành một con cái bị con đực khóa chặt, chỉ còn biết kêu rên trong tuyệt vọng. Cô gái mềm nhũn trở lại, mắt mở to nhìn trân trối vào trần nhà một cách vô hồn, nước mắt lã chã rơi xuống gối. Cô chờ đợi sự kết thúc bi thảm mà cô không thể trốn thoát. Lão Hải cảm nhận âm đạo Duyên lại bắt đầu co thắt quấn lấy dương vật hắn, báo hiệu thời khắc cuối cùng.

.

22.5. Hậu Quả và Sự Chiếm Hữu Sâu Sắc

Lão Hải cảm nhận âm đạo Duyên đã ngừng giãy giụa, bắt đầu co thắt quấn chặt lấy dương vật hắn một cách vô thức sau cú trấn áp tàn bạo. Hắn biết thời khắc quyết định đã đến. Hắn gầm lên một tiếng thô bạochiến thắng, lấy hết sức dập mạnh ba cú cuối cùng như búa bổ vào tử cung Duyên.

  • Lão Hải: (Hắn gồng mình tối đa, giọng khàn đặc) "Nhận lấy! Mày là của chú! Mãi mãi!"
BÌNH! BÌNH! RỤT!

Hắn rùng mình mãnh liệtdài hơi, phóng thích toàn bộ dòng tinh dịch nóng bỏng, nồng đặc, dồi dào vào sâu trong tử cung Duyên.

Phản ứng của Duyên trong khoảnh khắc xuất tinh:

Trong khoảnh khắc tinh dịch nóng rực xâm nhập sâu tận cùng, Duyên cảm thấy cơ bụngruột gan như bị dồn nénbỏng rát. Cơn cực khoái tuyệt vọng cuối cùng trỗi dậy một cách cưỡng ép, hòa lẫn với nỗi đau xác thịtsự hổ thẹn vô bờ.

  • Duyên: (Tiếng rên rỉ mù mờ, đứt quãngsự xâm nhập quá mức) "Ah... Chết... nóng quá... Chú... Đừng... Aaa... Cháu... không... ưm... Đừng... Đừng..."
rú lên một tiếng rên xé lòng đầy tuyệt vọng, cơ thểgiật lên lần cuốilực đẩy của cú xuất tinh và sự xâm phạm nhiệt độ bất ngờ đó, rồi mềm nhũn đổ gục hoàn toàn. Cô tê liệt, lần này không còn là cảm giác đê mê mà là sự kiệt sứckinh hoàng tột độ. Cô nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng, lịm đi trong giây lát, tâm trítừ chối tiếp nhận sự thật phũ phàng này.

Lão Hải rút dương vật mềm nhũndính ướt ra khỏi Duyên. Duyên khụy người sang một bên, nằm nghiêng trên nệm, ôm chặt vùng bụng dưới nơi dòng tinh dịch xa lạ đang chảy bên trong, khóc nấc thành tiếng tuyệt vọngsỉ nhục. Dòng tinh dịch trắng sữa nhục nhã bắt đầu rỉ ra trên đùi non của cô gái.

Lão Hải cúi xuống, vuốt ve mái tóc ướt đẫm của cô gái. Hắn cảm nhận được sự suy sụp tận cùng của cô.

  • Lão Hải: (Giọng trầm tĩnh trở lại, nhưng đầy quyền uy) "Đừng lo, Duyên. Chú đã chuẩn bị rồi. Chú không muốn mày bị ràng buộc bởi hậu quả. Mày sẽ chỉ là của chú, trong bí mật."
Hắn rút từ túi quần ra một vỉ thuốc tránh thai khẩn cấp mới toanh. Hắn bóc một viên màu trắng, đưa tới miệng Duyên.

  • Lão Hải: "Uống đi. Đây là lần cuối cùng chú phải nhắc. Từ giờ, sau mỗi lần, mày phải uống nó. Đừng nói với Nam bất cứ điều gì."
Duyên mở đôi mắt ngấn nước, cố nuốt viên thuốc đắng chát đó một cách khó nhọc trong tư thế nằm nghiêng. Hành động này như một nghi thức xác nhận sự phục tùng của cô dưới sự kiểm soát của Lão Hải.

Tư thế nằm nghiêng của cô gái, với vòng eo thoncặp mông nở nang vẫn phơi bày nửa chừng sau lớp ga giường, cùng với dấu vết chiến thắng của hắn, lại kích thích mãnh liệt dục vọng của Lão Hải.

Hắn ôm trọn thân hình rã rời của Duyên vào lòng. Con cặc vĩ đại của hắn lại bắt đầu nhúc nhích, cương cứng trở lại, báo hiệu cho vòng mới không thể tránh khỏi sau cơn sợ hãi và cơn cực khoái kép vừa rồi.

...

23. Quay Về Thực Tại: Lời Thú Nhận Khinh Bỉ (Interlude: The Contemptuous Confession)

(Giọng Lão Hải chuyển từ kể chuyện sang giọng nói chuyện trực tiếp, trở lại khoảnh khắc hiện tại trong quán cà phê vắng vẻ.)

Lão Hải đặt ly cà phê xuống đĩa lót một cách dứt khoát, tạo ra tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh. Ánh mắt hắn sắc lẹm, đầy thỏa mãn của một kẻ săn mồi vừa kết thúc cú hạ gục ngoạn mục. Cơ thể hắn tựa vào ghế, thư tháitự mãn.

Nam ngồi bất động trên ghế đối diện, gương mặt tái métcơn kích thích bệnh hoạnsự tuyệt vọng tột cùng. Anh ta cúi gằm mặt, mồ hôi lạnh rịn ra ở trán, hơi thở đứt quãng nặng nề. Cảm giác nhục nhãkhao khát đang vật lộn trong lồng ngực anh ta.

  • Nam: (Giọng khàn đặc, lắp bắp, như sắp khóc) "Chú... Chú đã... đã bắn vào cô ấy thật sao? Bắn... bắn sâu vào... tử cung..." Anh ta cố gắng nắm chặt bàn tay trên đùi để ngăn cơn run rẩy đang lan ra toàn thân.
Lão Hải cười khẩy, một nụ cười miệt thị rõ ràng trên khuôn mặt đầy vết chân chim. Hắn khoanh tay trước ngực, tận hưởng nỗi đau khổsự kích thích của Nam. Hắn nhắm mắt lại một thoáng, như hồi tưởng cảm giác tuyệt vời đó.

  • Lão Hải: "Đúng. Lâu lắm rồi tao mới bắn nhiều và sâu đến thế. Nửa lon tinh dịch, không đùa đâu. Nhưng mà con Duyên... phải nói là ngon thật sự."
Hắn mở mắt, ánh mắt dán chặt vào Nam, giọng nói trầm hẳn xuống, như đang kể một bí mật gợi dục nhất:

  • Lão Hải: "Mày không ở đó, nên mày không biết. Cái lúc nó hoảng loạn van xin rút ra, cơ thể nó run rẩy như một con chim bị ướt, nước mắt lã chã. Nhưng cái Lỗ Lồn của nó, thằng Nam ạ, nó vẫn tiết dịch sôi sục, và nó quấn chặt lấy của tao như thể muốn nuốt chửng dòng tinh dịch của tao vào. Nhìn cái dáng vẻ run rẩy giằng xé của nó lúc ấy, là tao lại rạo rực muốn nhấp vòng nữa. Tao cảm thấy sợi dây căng giữa ý chí nó và cơn sướng bản năng của nó. Tuyệt vời."
Hắn nhấp một ngụm cà phê, nhìn Nam một cách dò xét qua vành ly.

  • Lão Hải: "Nhưng khoan đã, mày thấy đó, nó lên đỉnh co giật mấy lần, âm thanh dâm đãng phát ra từ họng nó, nhưng miệng vẫn gào thét tên mày, 'Anh Nammm ơi!'. Chứng tỏ trong nó vẫn còn mày. Một sợi dây còn sót lại của sự chung thủy mà nó cố gắng níu giữ. Nhưng tinh dịch của tao đã ở bên trong nó rồi. Cơ thể nó đã chọn ai là kẻ mạnh hơn."
Nam cúi gằm mặt sâu hơn, cố gắng chôn vùi cơn nhục nhã này.

  • Lão Hải: "Mà cái lúc tao rút ra, con Duyên tưởng nó chịu tao rồi, nằm im uống thuốc. Tưởng rằng, nó đã sụp đổ hoàn toàn. Thế mà sau khi uống thuốc xong, nó lại vùng dậy chửi rủa om sòm, đòi đuổi tao đi và báo cảnh sát. Mày có muốn nghe không?"
Hắn đổi giọng, lời lẽ trở nên thẳng thừngthô lỗ hơn:

  • Lão Hải: "Mày biết đấy, nhu cầu của tao rất cao. Tao không địt con Duyên thì tao cũng xả vào một đống con khác trong huyện, xã này thôi. Nhưng con Duyên ngon quá thể, nó kích thích tao tột độ, khiến tao muốn thỏa mãn bản năng thô sơ của tao, đè nát cái ý chí chống cự cuối cùng của nó. Tao phải chơi một trận nữa, đặc biệt hơn, để hoàn toàn áp chế nó. Tao muốn nó phục tùng từ tâm hồn."
Nam vẫn câm lặng, nhưng lưng anh ta thẳng hơn một chút, ánh mắt dán chặt vào Lão Hải, mê mẩnmong đợi. Lão Hải mỉm cười chiến thắng, chủ đích quay trở lại đêm hôm đó, tiếp tục câu chuyện cưỡng hiếpáp chế của hắn.
 
Em mới chia tay người yêu được 2 tháng, do buồn bã với công việc áp lực lên muốn lên đây tìm 1 người tâm sự thỏa mãn
Yc. đứng tuổi, không chen vào đời tư của nhau, lúc nào thiếu thốn có thể gặp nhau giải tỏa...
Anh nào thấy hợp thì liên hệ qua T......l........g (v a n c h e r y y y y) viết liền không cách
 

24. Trận Chiến Tâm Lý Cuối Cùng (The Final Psychological Battle)

(Trở lại cảnh đêm đó, tiếp theo Mục 22.5: Duyên vừa uống thuốc tránh thai xong, nằm nghiêng khóc nấc.)

Duyên cố nuốt viên thuốc đắng chát vào họng, nằm nghiêng co người lại trên nệm, lưng quay về phía Lão Hải. Cô cố gắng thu mình thành một bào thai đáng thương, che giấu nỗi hổ thẹn đang lan tràn trên cơ thể trần truồng của mình.

Tuy nhiên, tư thế tuyệt vọng đó vô tình lại làm nổi bật những đường cong chết người của cô gái. Hông thon của Duyên bị kéo căng nhẹ nhàng, tạo ra một đường cong từ thắt lưng xuống bờ mông căng tròn, đầy đặnrung rinh khêu gợi. Bộ ngựcbị ép sát vào nệm khi cô co người, khiến chúng nhô lên trắng nõnhấp dẫn một cách bất lực. Dòng tinh dịch trắng như sữa của Lão Hải chảy dài từ kẽ mông, thấm ướt ga giường, tạo nên một dấu vết nhục nhã nhưng đầy kích thích.

quay mặt đi, vùi đầu vào gối, vừa khóc nức nở vừa đuổi Lão Hải đi.

  • Duyên: (Giọng khàn đặc, lưỡi líu lạiuất hận) "Ông... ông cút đi! Cút ra khỏi nhà tôi ngay! Đồ khốn nạn! Tôi sẽ... báo cảnh sát! Tôi ghét ông!"
Cảnh tượng quá đỗi gợi tình ấy, kết hợp với tiếng khóc tủi nhụclời đe dọa yếu ớt, lại kích thích Lão Hải mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.

Hắn vươn tay, áp bàn tay nóng bỏng lên vòng eo mềm mại của Duyên, vuốt ve chậm rãi.

  • Lão Hải: (Giọng trầm, nhưng đầy khinh bỉ) "Báo cảnh sát? Mày nghĩ ai sẽ phải mất hết trước? Mày nghĩ nó sẽ tin mày, hay tin cái video mày tự thủ dâm mà tao đang giữ đây?"
Lời uy hiếp đánh trúng tử huyệt cuối cùng của Duyên. Cô khựng lại, cơn run chuyển từ căm hận sang sợ hãi tột độ.

Lão Hải kéo nhẹ Duyên quay trở lại, buộc cô phải đối mặt với hắn.

  • Lão Hải: "Đừng lừa dối nữa, con cái. Mày co giật mấy lần? Mày kêu rên thảm thiết thế nào? Mày gọi tên thằng Nam, nhưng âm đạo mày đang thiếu thốn một cây gậy thực sự để lên đỉnh, đúng không?"
Hắn ngửa bài thẳng thừng, nhấn mạnh vào sự thật trần trụi:

  • Lão Hải: "Còn chú? Chú cần xả. Nếu không phải mày, chú cũng xả vào con khác. Nhưng mày ngon quá thể, mày lại là vợ thằng Nam, và mày lại thèm muốn khoái cảm tận cùng này. Tao cho mày thứ mày thiếu, và mày cho tao thứ tao cần. Mày đã phục tùng bản năng rồi. Vậy thì, bắt đầu lần trao đổi tiếp theo đi."
Nói rồi, Lão Hải trườn người lên giường, áp sát vào lưng trần Duyên, ôm lấy cô gái trong tư thế úp thìa (spooning). Duyên cảm thấy thân hình cường trángnóng rực của hắn ép chặt vào từng đốt sống lưng mình. Dương vật lại cương cứng của hắn cọ xát vào khe mông cô.

Hành động áp chế:

Tay trái
của Lão Hải mạnh mẽ luồn qua cổ Duyên, vòng xuống bóp chặt bầu ngực rung rinh của cô, véo nắn nhũ hoa đang căng cứng. Tay phải hắn ôm chặt lấy bụngeo, kéo ghì Duyên lại sát thân mình, đồng thời xoa nắm dần dần từ bộ vú, eo thon đến bờ mông căng mịn. Cuối cùng, ngón tay hắn lượn vào giữa hai khe ẩm ướt đang rỉ tinh dịch, rồi búng mạnh vào hột le đang sưng mọng.

Duyên thấy sợ hãi tột độ, cô cố gắng chống cự bằng cách giãy giụa yếu ớtđẩy mạnh tay ra phía sau, nhưng sự kích thích cưỡng bức khiến cô không thể kiểm soát âm thanh của mình.

  • Duyên: "A... ưm... không... Khôngggg! Ông tránh ra! A... đừng... sướng... nhưng tránh ra! Aaaa..."
Tiếng rên bất lực hòa lẫn tiếng khóc nhục nhã của Duyên tan vào không khí. Lão Hải ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực thổi vào vành tai cô.

  • Lão Hải: (Giọng thì thầm, sắc lạnh) "Mày càng đuổi, tao càng địt. Tao địt cho mày không kêu nổi, không nhấc lồn khỏi giường được thì thôi. Mày hiểu chưa? Con cái!"
Sự đe dọa này nghiền nát nốt chút ý chí mong manh cuối cùng của Duyên.

25. Quay Về Thực Tại: Sự Bất Ngờ và Tò Mò Của Nam (The Present: Nam's Surprise and Curiosity)

(Cảnh đêm đó, Lão Hải áp chế Duyên, chấm dứt. Giọng Lão Hải chuyển từ kể chuyện sang giọng nói chuyện trực tiếp, trở lại khoảnh khắc hiện tại trong quán cà phê vắng vẻ.)

Sự im lặng
bao trùm quán cà phê. Nam hít một hơi run rẩy, mồ hôi lạnh vẫn rịn trên trán. Anh ta cảm thấy tê dại cả ngườinhững chi tiết quá đỗi trần trụibệnh hoạn vừa rồi. Anh ta không thể tin rằng Lão Hải lại dám tiếp tục vòng hai ngay trong đêm đầu tiên, ngay cả sau khi Duyên đã tuyệt vọng đến thế.

  • Nam: (Giọng thều thào, bàng hoàng) "Chú... Chú lại... lại tiếp tục? Ngay đêm hôm đó? Dù cô ấy đã chống cự và khóc lóc như vậy... Chú không nghỉ sao? Thật sự..." Nam nuốt khan, ánh mắt bắt đầu chuyển từ sợ hãi sang một khao khát rụt rè.
Lão Hải cười nhếch mép, tận hưởng sự kinh ngạctò mò của Nam. Hắn nhâm nhi nốt ngụm cà phê còn sót lại.

  • Lão Hải: "Sao lại nghỉ? Mày có thấy con cái nào ngon như thế mà để nó nằm yên không? Mày thấy đấy, tao nói rồi, càng đuổi, tao càng muốn đè nát ý chí nó. Hơn nữa, nó càng cố co người lại, mông nó càng rung rinh khêu gợi. Mày không hiểu bản năng của kẻ chiếm hữu đâu, thằng Nam. Đã vào tay tao, nó phải thuộc về cảm giác của tao."
Hắn lắc đầu chậm rãi, giọng điệu đầy ẩn ýhứa hẹn.

  • Lão Hải: "Tao phải chơi nó cho nó hiểu vị trí của nó. Vậy, mày đoán xem... cái lúc tao úp thìa áp sát vào lưng nó, tay tao bóp vú và ngón tay chơi đùa với hột le nó... nó đã phản ứng như thế nào? Mày có muốn tao kể chi tiết... cách tao xoay nó lại và tiếp tục sự huấn luyện đầu tiên đó không?"
Nam chớp mắt nhanh liên hồi, gương mặt đỏ ửng lên vì sự kích thích không thể kiểm soát. Anh ta quên sạch nỗi nhục nhãsự phản bội, tất cả nhu cầu của anh ta bây giờnghe tiếp.

  • Nam: (Nói nhanh, khát khao) "Tiếp đi chú! Kể cách chú... xoay cô ấy lại... và địt cô ấy... chi tiết... cách cô ấy lên đỉnh lần thứ ba... trong đêm đó đi chú! Cháu... cháu cần phải nghe."
Lão Hải mỉm cười chiến thắng. Hắn lại nhắm mắt một lần nữa, bắt đầu màn hồi tưởng ghê tởm tiếp theo.

26. Vòng Phục Tùng Đầu Tiên: Tư Thế Truyền Giáo Bất Lực (The First Round: Helpless Missionary)

(Tiếp tục cảnh đêm đó, Lão Hải đã áp sát Duyên trong tư thế úp thìa, sau đó buộc cô xoay lại.)

Lão Hải đẩy nhẹ Duyên buộc cô phải xoay người lại, đối mặt với hắn. Duyên nằm ngửa, nước mắt lã chã chảy dài xuống thái dương, tất cả ý chí đều sụp đổ trước sự áp chế tinh vi này.

  • Lão Hải: (Giọng trầm đục, như một vị thần đang phán xét) "Ngoan nào. Đừng lãng phí. Thứ mày thiếu, tao sẽ cho. Thứ tao cần, mày phải hiến dâng. Trao đổi đi."
Hắn dùng hai tay nâng hai chân Duyên lên cao, gập lại áp sát vào ngực cô, buộc âm hộ của cô phải phơi bày trọn vẹn trước hắn. Lão Hải dùng ngón trỏ quẹt một ít tinh dịchchất lỏng của Duyên còn sót lại, rồi thoa đều lên khu vực môi lớn, làm ướt đường đi.

  • Lão Hải: "Mày chỉ sợ hậu quả, chứ thân thể mày thèm muốn sự thô bạo này. Thừa nhận đi."
Nói rồi, Lão Hải đặt dương vật cương cứng chạm vào miệng hang ẩm ướt của Duyên. Hắn từ từ nhấn vào. Dương vật xuyên thẳng vào sâu bên trong Duyên.

Tư thế: Truyền giáo cổ điển (Missionary), nhưng hai chân Duyên bị gập lên cao đến ngực (để lộ toàn bộ chiều sâu).

Hắn bắt đầu dập chậm rãisâu sắc, từng nhịp đều đặn va chạm vào tử cung Duyên.

  • Lão Hải: "Sao nào? Kêu tên nó đi, rồi cảm nhận cái này! Mày càng muốn thoát, tao càng cho mày nếm đủ."
Duyên giãy giụa yếu ớt, cố gắng duỗi chân nhưng chânbị giữ chặt bằng chính sức nặng của Lão Hải.

  • Duyên: (Giọng thút thít, nức nở) "Ư... Không! Đừng... đừng làm cháu sướng! Aaa... Rút ra! Cháu không chịu được... Đừng mà..." (Tiếng rên rỉ bắt đầu lẫn vào lời cầu xin chống cự.)

27. Cực Khoái Thứ Ba: Sự Phục Tùng Cưỡng Ép (The Third Climax: Forced Submission)

Lão Hải tăng tốc đột ngột, dập liên hồi như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Lực đẩy mạnh mẽnhanh chóng áp đảo hoàn toàn sự phản kháng yếu ớt của Duyên.

Hắn ghì chặt cổ tay Duyên xuống nệm bằng một tay, tay kia bóp chặt hông cô.

  • Lão Hải: (Hắn ghé sát tai Duyên, giọng thô bạo) "Tao nói rồi! Mày càng đuổi, tao càng địt! Tao địt cho mày không kêu nổi, không nhấc lồn khỏi giường được thì thôi! Nếm đi! Cảm nhận thứ mày thiếu đi!"
Duyên bị cuốn vào vòng xoáy khoái cảm đáng hổ thẹn. Cô không thể gọi tên chồng nữa, tất cả âm thanh phát ra đều là tiếng rên mê loạntuyệt vọngcơ thể phản bội.

  • Duyên: (Giọng nấc lên, như nghẹt thở) "Aaaahhh! Sâu! Sâu quá! Ưm... đau... đau nhưng... không... Aaaaa... Dừng lại! Cháu không muốn... Aaaaa..." (Cô giãy cơ thể như bị điện giật.)
Cơn cực khoái cuối cùng ập đến. Duyên oằn người lên mãnh liệt, đầu ngửa ra sau, tay chân co giật liên hồi trên nệm. Cô rên rỉ một âm thanh kéo dài, mệt mỏiđầy phục tùng.

Lão Hải phóng thích tinh dịch lần thứ hai vào Duyên.

Hắn rút dương vật nóng bỏng ra, nhìn thẳng vào mắt Duyên, giọng nói mang đầy sự độc chiếm tuyệt đối.

  • Lão Hải: "Thấy chưa? Cơ thể mày muốn tao. Mày đã phục tùng bản năng rồi. Mày là của tao, con cái ạ."

28. Sự Thỏa Mãn Liên Hồi và Khúc Khải Hoàn Của Kẻ Xâm Chiếm (The Relentless Satisfaction and The Conqueror's Triumph)

Sau hiệp thứ hai với hai lần xuất tinh, Lão Hải không hề cho Duyên thời gian để phục hồi. Hắn nhanh chóng áp đặt bốn lần quan hệ mãnh liệt nữa trong đêm đó.

Lần thứ ba (Tư thế Cưỡi ngựa — Sự Đê Mê Tự Hủy)

Lão Hải cưỡng ép Duyên ngồi lên dương vật hắn, mặt đối mặt.

  • Lão Hải: (Giọng thô bạo, ghé sát) "Giờ thì cưỡi lên nó đi! Cưỡi thứ mày ghét nhất đi! Di chuyển! Mày tự làm nó sướng đi!"
Duyên chỉ còn cử động theo nhịp điệu của hắn, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

  • Duyên: (Giọng yếu ớt, rên rỉ như hít vào) "Ưm... Cháu... không... hức... đừng... đừng nhìn cháu... Aaa... Chú..." (Lão Hải đạt cực khoái lần 3.)
Lần thứ tư (Tư thế Doggy Quỳ — Bị Kiểm Soát)

Lão Hải buộc Duyên phải quỳ gối trên giường, lưng congmông ưỡn ra.

  • Lão Hải: (Giọng thở dốc, hách dịch) "Quỳ xuống! Mày như một con chó cái phải phục tùng chủ nhân! Tao sẽ dạy mày ngoan!"
Duyên chỉ cònnhững tiếng khóc thút thít và lắc đầu yếu ớt.

  • Duyên: (Giọng khóc nghẹn, cầu xin) "Cháu xin chú... Đủ rồi... Lát nữa Nam về... Đừng... đừng làm cháu nát nữa... Hức... Hức..." (Lão Hải đạt cực khoái lần 4.)
Lần thứ năm (Tư thế Nằm Sấp — Sự Cạn Kiệt)

Lão Hải ép Duyên nằm sấp hoàn toàn xuống nệm, hắn nằm đè lên cô, tiếp tục xâm nhập từ phía sau.

  • Lão Hải: (Hắn ghé sát tai cô, thì thầm) "Mày còn sức để chống cự không? Con cái! Tao địt cho mày không nhấc lồn khỏi giường được thì thôi! Mày đã thua rồi!"
Duyên không trả lời, chỉ có tiếng rên bị bóp nghẹt và tiếng thở dốc nặng nề dưới sức nặng của hắn. (Lão Hải đạt cực khoái lần 5.)

Lần thứ sáu (Úp thìa và Niêm Phong Chủ Quyền)

Lão Hải kết thúc cuộc hành hạ bằng tư thế ôm ấp trong tủi nhục (Úp thìa). Duyên mềm nhũn như một khúc gỗ sau năm hiệp bạo liệt.

Lão Hải đạt cực khoái lần thứ sáu một cách thô bạo. Hắn rút tinh dịch ra, nhưng không hề rút dương vật ra khỏi cô. Hắn để nguyên con cặc vĩ đại của mình ngập sâu trong âm đạo Duyên, tuy đã xìu nhưng vẫn còn ấm nóngbản lĩnh.

Lão Hải ôm chặt thân hình rã rời của Duyên vào lòng, hắn niêm phong sự chiếm hữu của mình. Lão Hải thiếp đi ngon lành, hài lòngđã có thêm cái lồn mới để thịt, lại còn là hoa khôi xinh tươi mơn mởn.

Duyên ngất lịm đi trong vòng tay của kẻ cưỡng hiếp mình, tâm hồn hoàn toàn sụp đổ.

29. Sáng Sớm Của Kẻ Bị Chiếm Hữu và Lời Áp Chế Cuối Cùng (The Morning of the Occupied and The Final Word)

(Khoảng 5 giờ sáng, khi trời còn tờ mờ tối.)

Khi Duyên tỉnh giấc trong đau đớnê ẩm toàn thân, cô hoảng sợ nhận ra cái cảm giác nặng nề vẫn còn ở bên trong. Lão Hải vẫn ôm chặt cô, hơi thở nóng rực phả vào gáy cô. Cảm giác bị lấp đầy dai dẳng đó như một sự xác nhận nhục nhã rằng cô đã bị chiếm hữu hoàn toàn.

Lão Hải tỉnh dậy một cách sảng khoái, cảm nhận được sự ấm ápsự lấp đầy ngọt ngào đó. Hắn khẽ hôn lên trán Duyên, rồi từ từ rút dương vật ra. Âm đạo Duyên tiết ra một tiếng "chụt" rất khêu gợi, và dòng tinh dịch còn sót lại chảy ra róc rách.

Hắn không vội rời đi. Hắn ôm chặt lấy Duyên, xoa nắn toàn bộ thân thể mềm nhũnthơm tho của cô gái như một sự vương vấn đầy quyền lực. Tay hắn vuốt ve vòng eo, nắn bóp bờ mông căng trònbóp chặt bầu ngực cô.

  • Lão Hải: (Giọng trầm ấm nhưng đầy áp chế, hắn thì thầm vào tai Duyên) "Bây giờ con cái còn muốn chống đối nữa không? Còn muốn đuổi chú đi và báo cảnh sát nữa không? Mày thấy đó, ý chí của mày thua cuộc trước khoái cảm của mày. Tao cho mày thứ mày thiếu, và mày đã nhận nó cả đêm."
Duyên nằm im run rẩy, nước mắt lại tuôn ra trong im lặng. Cô cắn chặt môi, cố gắng lấy lại chút phẩm giá cuối cùng.

  • Duyên: (Giọng khàn đặc, lạnh lẽokhinh miệt) "Ông là quỷ dữ... Ông lợi dụng sự yếu đuối của tôi... Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông. Cút khỏi người tôi!"dùng hết sức còn lại để đẩy mạnh Lão Hải ra.
  • Lão Hải: (Cười khà khà, đầy thỏa mãnmiệt thị) "Quỷ dữ? Quỷ dữ cho mày sáu lần lên đỉnh trong một đêm. Thằng chồng mày chắc chưa cho mày được lần nào thế này. Mày càng khinh, cái lồn mày càng quấn lấy của tao. Dù sao, mày không thể báo cảnh sát, và mày sẽ không nói với thằng Nam. Mày đã là của tao."
Hắn buông cô ra. Duyên lật đật nhảy xuống giường, bị bóc lột đến trần trụi. Cô bịt chặt hạ bộ bằng hai taychạy thẳng vào nhà tắm, cố gắng gột rửa nỗi ô nhục này.

Lão Hải mỉm cười chiến thắng, lững thững bước xuống giường. Hắn cương cứng trở lại ngay lập tức khi nhìn thấy bờ mông căng tròn của Duyên rung rinh trong cơn hoảng loạn và sự vội vã.


30. Thêm Hiệp Trong Nhà Tắm (Another Round in the Bathroom)

Lão Hải đứng dựa vào khung cửa nhà tắm, nhìn Duyên đang vật lộn với vòi sen, cố rửa trôi mọi dấu vết của đêm kinh hoàng. Hơi nước mờ ảo càng làm thân hình Duyên thêm mời gọi.

  • Lão Hải: (Giọng nhàn nhạt, tay chỉ xuống dương vật đang cương cứng của mình) "Tao chưa cho mày quyền tự tiện rửa sạch dấu vết của tao đâu, con cái! Mày càng chà xát, nó càng kích thích tao."
Duyên hoảng hốt quay lại, tay ôm chặt ngực, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

  • Duyên: "Ông... Ông đã nói... đã đủ rồi! Ông không thể... Aaa!"
Lão Hải không để cô nói hết. Hắn bước thẳng vào nhà tắm, nắm lấy cổ tay Duyên, kéo mạnháp sát vào bức tường gạch men lạnh lẽo. Hắn épnghiêng người, dương vật hắn tìm đúng lỗ lồn đang mở rộng của cô trong sự hoảng loạn.

Dòng nước vẫn chảy, hòa lẫn với tiếng rên đau đớntủi nhục của Duyên. Hắn đẩy mạnhvào tường, xâm nhập sâu và thô bạo.

  • Lão Hải: "Đủ? Nhu cầu của tao không bao giờ là đủ! Địt trong nhà tắm sướng hơn trên giường, con cái ạ! Rên lên đi! Gọi tên chủ nhân mày đi!"
Hiệp tàn bạo này kết thúc cực nhanh, làm Duyên hoàn toàn rã rời, ngã gục xuống sàn nhà tắm lạnh buốt.


31. Bữa Sáng Của Kẻ Phục Tùng (The Breakfast of the Submissive)

Khoảng 7 giờ sáng, Lão Hải kêu Duyên dậy để chuẩn bị bữa sáng. Duyên cố gắng mặc quần áo, nhưng Lão Hải đã ném cho cô một chiếc áo phông của Nam và không gì khác.

  • Lão Hải: "Mặc cái này thôi. Tao thích nhìn cái lồn của tao thông thoáng tự nhiên."
Duyên bị buộc phải mặc độc chiếc áo phông rộng thùng thình, bỏ qua áo lótquần, bộ ngực lúc lắc gợi cảm dưới lớp vải mỏng, và hạ bộ trần trụi phơi bày.

Họ ăn sáng trong im lặng. Lão Hải ăn một cách tự nhiên, như thể đang ở nhà mình. Duyên ngồi đối diện, gương mặt xanh xao, cúi gằm xuống bát, cố gắng tránh ánh mắt chứa đầy sự độc chiếm của hắn.

  • Lão Hải: (Hắn đặt bát xuống, nhìn thẳng vào Duyên) "Ngoan. Ăn nhiều vào. Mày còn phải phục vụ tao lần cuối trước khi tao về."
Duyên buông thìa, cơ thể run rẩy một lần nữa.


32. Lần Xuất Tinh Cuối Cùng và Sự Giải Thoát Tạm Thời (The Final Ejaculation and Temporary Release)

Lão Hải kéo Duyên từ bàn ăn trở lại phòng ngủ. Lần này, Duyên không còn chống cự nữa, cơ thểchỉ còn một sự phục tùng vô hồn.

  • Tư thế: Lão Hải buộc Duyên quỳ ở mép giường, hắn đứng phía sau, hai tay nâng bổng hông cô.
Lão Hải đâm vàolần thứ tám (tính cả hiệp nhà tắm). Hắn hành động thô bạonhanh chóng, tận hưởng sự phục tùng tuyệt đối của cô gái.

  • Lão Hải: "Tao đi đây. Nhớ vị của tao. Nhớ mày thuộc về ai. Lần tới, sẽ còn vui hơn."
Lão Hải xuất tinh lần cuối cùng sâu vào cô. Hắn rút ra, lau dọn qua loa một lần nữa, và mặc áo quần hoàn chỉnh.

  • Lão Hải: "Giờ thì mày dọn dẹp cẩn thận đi. Đừng để thằng Nam thấy dấu vết. Hẹn gặp lại."
Hắn vỗ nhẹ vào mông Duyên một cái áp chế cuối cùng, rồi rời khỏi nhà một cách nhẹ nhàng, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.



33. Quay Về Thực Tại: Khúc Khải Hoàn Của Lão Hải (The Conqueror's Triumph)

(Giọng Lão Hải chuyển từ kể chuyện sang giọng nói chuyện trực tiếp, trở lại khoảnh khắc hiện tại trong quán cà phê vắng vẻ.)

Lão Hải mỉm cười sảng khoái, nhấp một ngụm cà phê thư thái. Ánh mắt hắn sáng lên vẻ tự mãnquyền lực.

  • Lão Hải: "Đó là đêm đầu tiên. Sáu lần trên giường, hai lần ngoài giường. Tổng cộng là tám lần xuất tinh vào cái lồn ngon ngọt của vợ mày. Mày nghĩ xem tao cảm thấy sung sướng như thế nào? Tao chưa bao giờ sung mãn thế này trong một đêm. Nó vừa thơm tho vừa mơn mởn như hoa đào đang nở."
Hắn nhìn chằm chằm vào Nam, đánh giá sự kích thíchsự phục tùng trong mắt anh ta. Nam cúi gằm mặt, cơ thể run rẩy khẽ khàng vì sự kiềm chế tột độ.

  • Lão Hải: "Và mày biết không? Cái lúc tao rút ra, nó không còn khóc lóc hay đuổi tao nữa. Cơ thểđã rã rời, ngay cả cái con cặc xìu của tao còn ngâm trong nó suốt ba tiếng buổi sáng, nó cũng không dám nhúc nhích. Ý chíđã bị nghiền nát."
Nam hít một hơi sâu, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.

  • Nam: (Giọng khàn đặc, lưỡi líu lại vì tò mò và thỏa mãn bệnh hoạn) "Chú... Chú áp chế cô ấy quá mạnh. Một đêm tám hiệp... Cô ấy chắc phải thực sự đã sụp đổ. Chú đã làm thế nào... để nắm giữ tâm lý cô ấy được lâu đến thế? Làm thế nào để cô ấy không... không nói với cháu sau đó?"
Lão Hải ngả người ra sau, tận hưởng thành quả của mình.

  • Lão Hải: "Tao không nắm giữ tâm lý nó. Tao áp đặt sức mạnh của tao lên nó, và sau đó tao đáp ứng nhu cầu của nó. Mày biết sự sung mãn của Con Đực khiến cô gái kinh hoàng nhưng cũng khuất phục thế nào rồi đấy. Cơ thểđã quen với sự lấp đầy của tao, và nỗi sợ bị lộ sẽ giữ chân cái miệng nó."
Hắn nhếch mép, cái nhìn sắc lạnh xuyên qua Nam.

  • Lão Hải: "Đêm đầu tiên chỉ là bài học nhập môn thôi, thằng Nam. Sau đó, nó trở thành một sự thỏa hiệp trong im lặng. Tao lợi dụng những lúc mày vắng mặt, lén lút đến thịt nó. Nó chống cự yếu ớt, nhưng chưa bao giờ dám làm lớn. Dần dần, nó đã quen với tao... Mày có muốn tao kể tâm trạng của con Duyên khi nó phải đối mặt với mày sau hôm đó không? Hay mày muốn nghe tiếp về cách nó thay đổi để tao dễ dàng chiếm hữu hơn?"
 

34. Lần Thứ Hai: Giữa Trưa Thanh Vắng (The Second Time: A Quiet Afternoon)

(Quay lại cảnh quán cà phê. Nam đang nuốt nước bọt, chờ đợi.)

Nam không thể chờ đợi thêm để nghe về những lần sau.

  • Nam: (Nói khẩn trương, cơ thể căng thẳngsự kích thích bị dồn nén) "Chú! Kể tiếp đi chú! Lần thứ hai là khi nào? Cô ấy đã làm gì khi thấy chú? Cô ấy đã chống cự mạnh hơn không?"
Lão Hải cười nhếch mép, tận hưởng sự kích động của Nam.

  • Lão Hải: "Đừng vội. Hương vị tuyệt vời phải thưởng thức từ từ. Lần thứ hai, chính xác là trưa thứ bảy tuần sau đó. Tao nhớ rõ lịch trình của mày và con Duyên."
Hắn kể lại sự sắp đặt hoàn hảo đó.

  • Lão Hải: "Hôm đó mày vắng nhà, đi tỉnh giao hàng hay gì đó. Con Duyên đưa con về nhà ông bà chơi và ở lại tối đó. Buổi trưa ăn xong, con Duyên về nhà một mình lấy ít đồ."
  • Lão Hải: "Mày thường bảo tao đến trông xưởng và dọn dẹp thứ Bảy để tao kiếm thêm. Đám thợ đều vợ con, không đứa nào thèm nhận. Đó là cái cớ hoàn hảo. Tao đang lúi húi ở gần cửa chính nhà mày trong xưởng."
Hắn ghé sát người về phía trước, giọng thì thầm đầy ẩn ý.

  • Lão Hải: "Tao thấy nó đi bộ từ đầu ngõ về. Mặt nó vẫn còn tỉnh bơ, nhưng bước đi có vẻ hơi vội vàng, như thể đang tránh gặp ai."
(Chuyển cảnh hồi tưởng: Duyên bước vào nhà, không hề hay biết Lão Hải đang rình rập.)

Duyên mở cửa nhà chính, chưa kịp bước hẳn vào thì một bóng đen cao lớn đã nhẹ nhàng lại gần từ phía xưởng. Bàn tay to lớn của Lão Hải đặt mạnh lên cánh cửa, đẩy mạnh vào khung cửa một tiếng "cạch" rất khẽ nhưng đủ khiến Duyên hoảng hồn.

Duyên quay lại, trông thấy Lão Hải ở ngay sau lưng. Ánh mắttràn ngập sự kinh hoàng và nỗi sợ của đêm hôm trước bỗng ùa về.

  • Duyên: (Giọng thì thầm, hoảng hốt) "Chú... Chú làm gì ở đây? Chú đi đi! Để cháu vào!"
Lão Hải không nói một lời. Hắn dùng toàn bộ thân hình cường tráng của mình áp sát vào lưng Duyên, khóa chặtgiữa hắn và cánh cửa. Một bàn tay lạnh lẽo và mạnh mẽ bịt chặt miệng cô, tay kia khóa cứng cánh tayra sau lưng.

Hắn đẩy Duyên một cách thô bạo vào trong nhà, sau đó đóng sầm cánh cửa lại thật nhanh.

  • Lão Hải: (Hồi tưởng, giọng trầm và gấp gáp) "Chú lại thèm rồi. Con cho chú nhé."
Duyên bị buông ra, lùi lại tuyệt vọng về phía tường bếp, tay ôm chặt ngực. Nỗi sợ của đêm hôm trước vẫn còn nguyên vẹn.

  • Duyên: (Giọng run rẩy, cố gắng lấy lại bình tĩnh) "Không! Chú... Chú đừng làm thế! Nam sẽ về bất cứ lúc nào! Chú đi đi!"
Lão Hải bước chậm rãi về phía cô, dương vật hắn cương cứng đẩy cộm quần vải. Sự khác biệt về thế lực trở nên quá rõ ràng.

  • Lão Hải: (Giọng nhấn nhá, đầy quyền lựcsự lựa chọn tàn nhẫn) "Nào. Con muốn chú lại buộc con phải quỳ xuống và đè con ra hiếp như đêm hôm trước không? Hay là hai chúng ta cùng xả cho nhau thật sướng trong im lặng trước khi con quay lại nhà mẹ?"
Ánh mắt Duyên hoàn toàn sụp đổ. Cô nhận ra mình không có quyền lựa chọn thực sự. Cô chỉ có thể chọn thỏa hiệp trong nhục nhã để tránh sự bạo tàn của cưỡng bức.

35. Lần Thứ Hai: Thị Uy Ngay Tại Cửa (The Second Time: Display of Power at the Door)

(Tiếp tục sau khi Lão Hải đưa ra lựa chọn tàn nhẫn và Duyên ngồi sụp xuống sàn.)

Duyên run rẩy ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo cạnh chân Lão Hải, ôm chặt đầu gối, khuôn mặt trắng bệch vì kinh hoàng. Cô nhắm nghiền mắt trong vô vọng, từng thớ thịt trên cơ thể đều đang co rúm lại chờ đợi sự sỉ nhục tiếp theo.

Lão Hải thong thả kéo dây thắt lưng, cởi khóa, và tuột quần và quần lót xuống đầu gối. Quần vải dày cộm tuột xuống sàn nhà một tiếng sột soạt nhẹ như một dấu hiệu kết thúc sự tự chủ của Duyên.

Con cặc nóng hổi, to lớn và cương cứng của Lão Hải bung ra một cách hung bãn. Duyên mở mắt, bị sốc lần nữa bởi kích thước của nó dưới ánh sáng ban ngày quá đỗi trần trụi. Đầu khấc đỏ au như một nắm đấm nhỏ căng phồng, thân dương vật dày cộm, những gân máu nổi lên dưới lớp da căng bóng như một sự đe dọa. Nó không chỉ là dụng cụ tình dục, mà là biểu tượng của sự áp chế tuyệt đối mà cô không thể chống lại.

Dương vật nằm vắt vẻo trước mặt Duyên, sự cương cứng của nó tạo ra một hơi nóng rực và mùi đàn ông thô ráp xộc thẳng vào mũi cô, nhắc nhởvề đêm hôm trước.

Lão Hải cúi xuống, tay nắm lấy dương vật cương cứng của mình, từ từ đưa nó áp sát vào khuôn mặt hoảng hốt của Duyên. Hắn dùng đầu khấc nóng bỏng đó lướt qua sống mũi cô, rồi má, và cuối cùng dừng lại ở đôi môi đang mím chặt và run rẩy của cô.

  • Lão Hải: (Giọng trầm thấp, như một mệnh lệnh) **"Mở ra. Con phải ngậm nó vào! Làm cho chú sướng! Con đã thua trận chiến rồi, con cái! Ngậm nó như ngậm cây kem của con mỗi sáng."
Duyên nước mắt lã chã, cố gắng quay mặt đi trong vô vọng. Lão Hải không kiên nhẫn. Hắn dùng tay kia ghì mạnh tóc Duyên sau gáy, ép đôi môi cô mở ra, và tàn nhẫn nhấn đầu khấc nóng bỏng vào miệng cô.

Duyên hoàn toàn bất ngờ và kinh tởm, cảm thấy kích thước áp đảo của nó lấp đầy khoang miệng. Lưỡi cô bị đẩy lùi, răng cô cọ nhẹ vào thân dương vật căng cứng. Cô cố gắng hokhạc ra, tiếng ú ớ vang lên vì bị chặn lại.

  • Lão Hải: (Giọng cực kỳ áp chế, nhấn mạnh từng chữ) "Con đừng nhả! Nuốt! Làm theo lời chú! Lưỡi con phải quấn lấy nó! Mút đi! Con phải học cách phục tùng!"**
Lão Hải bắt đầu thúc dương vật vào sâu trong miệng Duyên theo nhịp độ chậm rãi và dứt khoát, bắt cô phải thực hiện một hành vi phục tùng tuyệt đối ngay tại cửa nhà mình trong nỗi nhục không thể tả.

36. Bị Thôn Tính Ngay Tại Sàn (Devoured on the Floor)

(Tiếp tục cảnh Lão Hải đang ép Duyên bú mút dương vật ngay tại cửa.)

Duyên bị ghì chặt tóc gáy, cái đầuphải di chuyển theo ý muốn của Lão Hải. Lão Hải nhấp nhẹ nhàng từng chút một, cảm nhận độ ấm và độ mút của miệng cô. Duyên buộc phải dùng lưỡi quấn quanh dương vật một cách bản năng để tạo không gian và giảm bớt sự kích ứng ở cổ họng.

  • Lão Hải: (Giọng thì thầm áp chế) "Giỏi lắm, con cái... Làm đúng như vậy... Mút thật sâu cho chú sướng... Con ngoan quá..."**
Khi cảm thấy khoái cảm đã đạt tới ngưỡng giới hạn, Lão Hải bắt đầu tăng tốc đột ngộtmạnh mẽ hơn. Hắn thúc mạnh dương vật vào sâu nhất có thể, giữ chặt đầu Duyên bằng cả hai tay. Lão Hải rên lên một tiếng lớn kéo dài và gầm gừ, và xuất tinh lần đầu tiên của buổi trưa một cách dữ dội và liên tục.

Duyên cảm thấy dòng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc bắn mạnh vào vòm họng và cổ họng mình trong nhiều đợt khác nhau. Lão Hải không rút ra ngay lập tức, hắn giữ chặt đầu cô cho đến khi dịch thể đã ra hết.

  • Lão Hải: (Giọng nghiến răng, thô bạo) "Nuốt hết! Không được nhả ra một giọt! Dấu vết của chú phải nằm trong bụng con! Nuốt ngay!"**
Duyên hoàn toàn nghẹt thở, cảm thấy vị mặn hơi tanh của dịch thể quá nhiều trong cổ họng, khiến cô muốn nôn ngay lập tức. Cô cố gắng tuyệt vọng nuốt xuống chất lỏng kinh tởm đó, từng cơn buồn nôn như sóng cuộn trong dạ dày. Sự sợ hãi bị bạo hành buộc cô phải nuốt trọn sự sỉ nhục này.

Chỉ sau khi Lão Hải rút dương vật ra, Duyên mới được buông ra. Cô ngã nhào xuống sàn nhà, ho sặc sụa, hai tay bưng lấy miệngcổ họng.

  • Duyên: (Ho dữ dội, giọng khàn đặccực kỳ tủi nhục) "Ông... Ông là đồ súc vật! Ông không... không phải là con người! Hức..."
Lão Hải lau nhẹ dương vật vào quần của mình, cười khẩy.

  • Lão Hải: "Đúng. Chú là con đực của con. Và con phải phục tùng chú. Đừng quên cái cảm giác nóng bỏng vừa rồi."
Hắn khom lưng, tay luồn xuống eo Duyên một cách thô bạo, bế bổnglên vai một cách dễ dàng.

  • Duyên: (Giọng yếu ớt, rên rỉ phản đối) "Không! Bỏ cháu xuống! Chú Hải! Cháu xin chú! Đừng lên phòng!"
Lão Hải hoàn toàn bỏ qua lời van xin, bước thẳng lên cầu thang lên phòng ngủ. Vừa đặt Duyên xuống giường, Lão Hải đã nhanh chóng lột nốt chiếc áo phông mỏng dính của cô và vứt đi. Cơ thể Duyên phản xạ bằng cách lật người lại ngay lập tức, dùng hai tay và đầu gối che chắn hạ bộ và ngực một cách vô vọng.

  • Duyên: (Thút thít) "Không... Cháu xin chú... Đừng nhìn cháu nữa... Đừng..."
Lão Hải cười lớn, tràn đầy sự thỏa mãn chiến thắng. Hắn nhanh chóng tự lột quần áo của mình, dương vật lại cương cứng nhanh chóng chờ đợi sự chiếm hữu tiếp theo.



37. Tư Thế Thỏa Hiệp: Lựa Chọn Của Sự Phục Tùng (Submission Stance: The Choice of Yielding) (Chỉnh Sửa)

(Tiếp tục cảnh Lão Hải và Duyên trong phòng ngủ.)

Lão Hải đứng sừng sững trước mặt Duyên, thân hình trần trụi của hắn tạo nên một bóng râm khổng lồ phủ trùm lên cô. Hắn đã ngoài năm mươi, nhưng cơ thể vẫn giữ được sự cường tráng phi thường. Dù không săn chắc như trai trẻ, thân hình Lão Hải vẫn to lớn, vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn như được đúc bằng gỗ lim nặng nềsức mạnh của sự chai lì. Hắn hiện lên như một con gấu lớn, lấp đầy cả không gian trên chiếc giường, tạo sự tương phản áp đảo với thân hình nhỏ nhắn, mềm mại của Duyên đang co rúm trên nệm.

Duyên nằm co ro, hai tay cố che hạ bộ. Cô ngước lên, ánh mắt hoàn toàn bị nuốt chửng trong sợ hãi.

  • Duyên: (Giọng thút thít, run rẩy) "Chú Hải... Cháu xin chú... Làm ơn lần này... làm nhẹ nhàng một chút thôi. Đừng như đêm hôm trước... Cháu sợ lắm..."
Lão Hải nhìn cô với ánh mắt đánh giá, tận hưởng sự phục tùng mới mẻ này. Hắn bước tới, quỳ gối trên nệm, sự nặng nề của hắn làm chiếc giường lún sâu xuống. Hắn dùng một tay áp lên cặp đùi run rẩy của Duyên, nhẹ nhàng tách chúng ra.

  • Lão Hải: (Giọng trầm thấp, như ban ơn) "Muốn nhẹ nhàng à? Được thôi. Chú sẽ làm nhẹ nhàng hơn. Nhưng con phải nghe lời chú, tuyệt đối không được chống cự, không được la hét vô ích, thì chú sẽ cho con cảm giác sướng hơn cảm giác đau. Con nghe lời ta thì sẽ được nhẹ nhàng và thỏa mãn."
Duyên nhắm mắt, cắn chặt môi trong cay đắng. Cô gật đầu tuyệt vọng chấp nhận sự thỏa hiệp.

Lão Hải không vội xâm nhập. Hắn dùng ngón tay sờ nhẹ qua hạ bộ Duyên đang run rẩy để kiểm tra độ bôi trơn. Cảm giác khô ráp khiến hắn nhíu mày.

  • Lão Hải: "Sao nào, sợ hãi đến mức không ra nước được sao? Để chú giúp con nhớ lại khoái cảm của chú."
Hắn liền cúi xuống thật nhanh, há miệng nuốt lấy cả âm hộ Duyên một cách thô bạo. Lưỡi hắn tác động như điên vào hột le căng cứng của cô, rồi mút mạnh bạo vào môi lớn và môi nhỏ.

  • Duyên: (Rên rỉ trong kinh ngạcsự hổ thẹn) "Aaa! Cháu xin chú! Đừng! Đừng như thế! Hức..."
Lão Hải bú mút như điên trong tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Duyên cho đến khi hạ bộbắt đầu ướt đẫm dưới sức mạnh thô bạo của hắn. Sau đó, hắn ngồi bật dậy, dương vật lại càng cương cứng và nóng bỏng hơn lúc trước.

Hắn cầm lấy con cặc to lớn, dầy cộm của mình, cố tình cọ quẹt, đập nhẹ lên mu và hột le của Duyên. Làn da nhạy cảm của cô khiến cô khóc nấc lên van xin, vừa là sự sợ hãi trước kích thước, vừa là sự kích thích không thể chối bỏ trước sự thị uy của Con Đực.

Cái lồn của Duyên đã hoàn toàn được kích thích, bắt đầu ra nước róc rách, chảy xuống mép đùi một cách bất lực.



38. Lấp Đầy Bất Ngờ: Sự Khống Chế Tuyệt Đối (The Overwhelming Fill: Absolute Control)

(Tiếp tục cảnh Lão Hải đang xâm nhập Duyên trên giường.)

Lão Hải giữ nguyên tư thế xâm nhập, dương vật mới chỉ vào được một nửa. Hắn nhìn thẳng vào ánh mắt đầy nước của Duyên, giọng nói tràn đầy sự kiểm soát.

  • Lão Hải: "Đau sao? Chú đã nói rồi. Con nghe lời thì chú mới nhẹ nhàng. Bây giờ, con thả lỏng ra! Thả lỏng cái lỗ của con ra! Để chú từ từ vào hết!"
Duyên nằm im, nước mắt lăn dài xuống thái dương. Cô biết chống cự chỉ khiến hắn bạo tàn hơn.

  • Duyên: (Giọng thều thào, như van xin) "Ưm... Cháu đang cố... Chú làm ơn... từ từ... nhé chú..."
Lão Hải không đáp lời, chỉ cười nhếch mép. Hắn bắt đầu một trò chơi giằng xé cơ thể Duyên. Hắn từ từ ấn sâu thêm một chút, rồi lại rút ra một chút, rồi lại ấn vào mạnh mẽ hơn một khắc. Duyên cảm thấy âm đạo bị kéo căng và thốn đau liên tục đến tê dại. Mỗi lần con cặc chạm tới chiều sâu mới, cơ thểlại thở hắt ra một tiếng yếu ớt.

  • Duyên: (Rên rỉ trong tuyệt vọng) "A... Úi! Chậm... Thốn quá... Nó đau lắm chú... ư..." (Cô cắn chặt môi rên rỉ, bất lực trước sự đầy đặn tuyệt đối đang xâm chiếm từng thớ thịt bên trong.)
Và rồi, đến một lúc, cây cột khổng lồ của Lão Hải đã vào hết chiều sâu âm đạo Duyên. Cô thở hắt một cái dài như trút hết không khí trong phổi, cảm thấy cơ thể hoàn toàn bị tê liệt. Sự thật kinh hoàng là, dương vật vẫn còn thừa một đoạn lớn bên ngoài một minh chứng cho kích thước mà cô không thể nào chứa hết.

Lão Hải cảm nhận được độ trơn và độ mút tăng lên từ chất dịch tiết ra vì sợ hãi và kích thích. Hắn chuyển sang kỹ thuật thuần phục mạnh mẽ hơn.

Hắn rút dương vật ra gần mép lồn, chỉ còn đầu khấc chạm hờ. Duyên cảm thấy một sự trống rỗng như bị bỏ rơi, âm đạo vô thức co thắt để giữ lại.

  • Lão Hải: (Giọng nghiến răng, thấp trầm) "Giữ chặt lại, con cái. Nuốt vào!"
Sau đó, Lão Hải ấn vào thật mạnh và cương quyết, đâm sâu thẳng vào tử cung Duyên một cú sâu nhất có thể.

  • Duyên: "Aaaaaaa! Sâu quá! Chú đừng! Hức... Cháu chịu không nổi..." (Tiếng rên trộn lẫn với tiếng khóc, âm đạo cô bị căng cực độ bởi chiều sâu đó.)
Việc rút ra ấn vào chậm rãi mà dũng mãnh này làm cho âm đạo Duyên dần quen với độ đầy và sức mạnh của con cặc lớn này. Cô vừa sợ vừa buông thả từng chút, nhận ra khoái cảm đã bắt đầu trộn lẫn với nỗi đau.

Sau một loạt cú thúc sâu và chậm rãi đầy uy lực, Lão Hải dừng lại đột ngột, rồi đâm một cú mạnh tuyệt đối vào sâu. Tiếng "Bạch!" vang lên khi mu của Lão Hải đập mạnh vào mu và hột le của Duyên, báo hiệu dương vật đã vào hết chiều sâu âm đạo.

  • Duyên: "Ưưưư... Chết mất... Chú ơi..." (Cô rên lên một tiếng như thể tâm hồn bị rút khỏi thể xác trong sự chiếm hữu hoàn toàn này, thừa nhận quyền lực áp đảo của hắn.)

39. Nghệ Thuật Của Sự Sống Còn: Mệnh Lệnh Kiểm Soát (The Art of Survival: The Control Order)

(Tiếp tục cảnh Lão Hải đã hoàn toàn lấp đầy Duyên.)

Lão Hải giữ nguyên tư thế xâm nhập đầy uy lực trong vài giây, cảm nhận sự run rẩy và độ thít của cơ thể Duyên. Hắn biết rõ mình đã chiến thắng cuộc chiến tâm lý này. Cái lỗ lồn của con cái đã chấp nhận kích thước của hắn.

  • Lão Hải: (Giọng trầm đục, đầy thỏa mãn) "Chú bắt đầu đây. Nhớ lời chú nói. Đừng chống nữa!"
Lão Hải tăng tốc đột ngột. Cây cặc khổng lồ đâm vào lỗ lồn như giã gạo cuồng dã, những cú thúc sâu và mạnh khiến chiếc giường phát ra tiếng cọt kẹt cực lớn. Từng cú thúc lên xuống đều mang sức nặng và sự áp đảo của hắn, đẩy Duyên đến bờ vực của sự khuất phục thực sự.

  • Duyên: "**Aaa! Aaaah! Chú... Mạnh quá... ưư... Cháu sướng... chết mất... Aaa!" (Tiếng rên của cô đã chuyển từ sợ hãi sang khoái cảm quá mức, mắt cô mở to vì sự giày vò ngọt ngào.)
Cùng lúc đó, hai bàn tay to lớn của Lão Hải nhào nặn thô bạo, bóp véo cặp vú Duyên một cách không thương tiếc. Lực bóp và véo cực mạnh tạo ra sự thốn đau, làm Duyên quặn người lại, vừa vướng thốn đau, vừa sướng điên cuồng vì sự kích thích kép từ trên xuống dưới. Cô xoắn xuýt và rên rỉ như một con vật bị thuần hóa hoàn toàn.

Lão Hải đâm thúc không ngừng cho đến khi cảm thấy cơn xuất tinh đang tới. Duyên cũng nhận thấy sự căng thẳng trong cơ thể hắn.

  • Duyên: (Giọng gấp gáp, cầu xin trong hơi thở cuối cùng) "Chú Hải! Xuất ra ngoài đi chú! Cháu xin chú! Xuất ra!"
Lão Hải rút dương vật ra một chút, nhưng chỉ để ghé sát vào tai Duyên bằng giọng hả hê.

  • Lão Hải: "Mày nghĩ chú sẽ để con thoát sao? Không đâu, con cái. Chú sẽ cho con thuốc khẩn cấp như đêm trước để che mắt thằng Nam. Nhưng từ giờ trở đi... nghe đây!"
Hắn ấn dương vật vào sâu hết cỡ, xuất tinh một cách cuồng loạn vào tận cung đạo của cô. Cơ thể Duyên co giật dữ dội vì sự cưỡng ép này.

Sau đó, Lão Hải rút ra, cười lớn đầy đắc thắng khiến cả căn phòng vang vọng.

  • Lão Hải: (Cười ha hả) "Từ ngày mai, con hãy uống thuốc ngừa thai hàng ngày đi. Con hiểu chứ? Vì ngày nào chú cũng có thể địt con, hahahaha! Chú không muốn con phải uống thứ thuốc cấp tốc độc hại nữa!"
Sự thỏa hiệp của Duyên đã biến thành sự phục tùng mãi mãi trong tiếng cười man rợ của Lão Hải.

40. Chiếm Hữu Toàn Diện: Hai Mươi Bốn Giờ Của Con Đực (Total Possession: The Twenty-Four Hour Reign)

(Tiếp nối cảnh Lão Hải vừa xuất tinh và ra lệnh Duyên dùng thuốc tránh thai hàng ngày.)

Sau cú thúc cuối cùng và lời tuyên bố quyền sở hữu táo bạo đó, Lão Hải rút dương vật ra. Hắn nhìn Duyên đang nằm thoi thóp trên nệm, cơ thể nhuốm mồ hôi và nước mắt, hoàn toàn kiệt sức vì sự giày vò kép vừa khoái cảm vừa nhục nhã.

  • Lão Hải: (Giọng thô bạo, nhưng có chút dịu dàng của kẻ chiến thắng) "Ngủ đi, con cái. Buổi chiều còn dài."
Quả thật, Lão Hải không hề có ý định rời đi. Hắn biết rõ Nam đi vắng và con của họ ở nhà ông bà. Hắn có cả ngày hôm đó để tận hưởng thành quả của mình.

Buổi chiều trôi qua trong sự áp chế liên tục. Sau hiệp đầu tiên sôi nổi, Lão Hải kéo Duyên vào lòng, buộc cô phải ngủ trong hơi thở của hắn. Dù kiệt sức, Duyên vẫn không dám phản kháng. Đến chiều tối, Lão Hải thức dậy, kéo Duyên đang mơ màng vào nhà tắm, tắm rửa cho cô một cách thô bạo, sau đó hắn lại thịt cô thêm hai hiệp ngay trong phòng tắm trước khi hắn khoác tạm quần áo xuống bếp nấu vội món gì đó cho cả hai.

Bữa tối diễn ra trong im lặng đầy ám ảnh. Lão Hải ngồi ung dung trong nhà của Nam, ăn uống tự nhiên như chủ nhà, còn Duyên ngồi đối diện với vẻ căm phẫn và khuất phục.

Đến buổi tối, quyền lực của Lão Hải lại bùng lên. Hắn kéo Duyên lên giường và tiếp tục chiếm hữuthêm ba hiệp nữa, sử dụng tư thế và kỹ thuật khác nhau để đẩy Duyên đến những giới hạn mới của khoái cảm trong sự phục tùng.

Sáng hôm sau, trước khi trời sáng hẳn, Lão Hải thức dậy và cưỡng ép Duyên thêm hai hiệp cuối cùng một cách gấp gáp trước khi hắn rời đi.

Tổng cộng, trong hai mươi bốn giờ chiếm hữu đó, Lão Hải đã quan hệ Duyên thêm bốn đến năm hiệp buổi chiều/tối, và hai hiệp buổi sáng, nâng tổng số lần bị hắn thịt trong lần thứ hai lén lút này lên tới bảy đến tám hiệp khác nhau. Duyên rã rời, toàn thân bị đóng dấu và chiếm hữu đến từng thớ thịt.


41. Quay Về Thực Tại: Khúc Khải Hoàn Của Lão Hải (The Conqueror's Triumph)

(Giọng Lão Hải chuyển từ kể chuyện sang giọng nói chuyện trực tiếp, trở lại khoảnh khắc hiện tại trong quán cà phê vắng vẻ.)

Lão Hải mỉm cười sảng khoái, nhấp một ngụm cà phê thư thái. Ánh mắt hắn sáng lên vẻ tự mãnquyền lực.

  • Lão Hải: "Sau khi chú làm cho cái lỗ của con quen với sự đầy đặn của chú như vậy rồi, cơ thể nó có còn đường thoát nữa không? Mày nghĩ xem chú đã chiếm hữu vợ mày hoàn toàn như thế nào sau hai lần đó?"
Hắn nhìn chằm chằm vào Nam, đánh giá sự kích thíchsự phục tùng trong mắt anh ta. Nam cúi gằm mặt, cơ thể run rẩy khẽ khàng vì sự kiềm chế tột độ.

  • Lão Hải: "Và mày biết không? Từ hôm đó trở đi, con Duyên đã bắt đầu thay đổi quần áo ở nhà. Nó không mặc quần dài hay quần short cotton nữa. Nó chuyển sang mặc váy ở nhà, như thể muốn chú dễ dàng đột nhập hơn vào những lần sau! Haha!"
  • Nam: (Giọng khàn đặc, lưỡi líu lại vì tò mòthỏa mãn bệnh hoạn) "Cô ấy đã thay quần áo vì chú sao? Cô ấy thực sự đã khuất phục rồi..."
  • Lão Hải: "Nhưng bài học quan trọng nhất sau khi chú đi. Mày có muốn chú kể về tâm trạng của con Duyên khi nó phải đối mặt với mày sau những lần ấy không? Hay mày muốn nghe tiếp về những lần chú vào nhà dễ dàng như đi vào nhà mình vậy?"
 
Truyện này sắp done toàn bộ phần 1 (đoạn cuối sẽ mở ra những hướng mở tiếp theo cho việc Nam dần tham gia cùng Duyên vs Lão Hải).
 
hóng đợi chủ thớt Phần 2
 

42. Đêm Dài Xưởng Gỗ: Bắt Đầu Của Sự Nghiện Ngập

Nam vừa đi giao hàng, phải đến tận tờ mờ sáng mới về. Căn nhà nhỏ lợp trên gác xưởng gỗ trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Duyên ngồi co ro trên giường, cố gắng lướt điện thoại nhưng tâm trí không thể tập trung. Cô biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhưng đủ sức làm Duyên giật mình, như một tiếng chuông báo hiệu.

"Duyên," giọng Lão Hải trầm đục, khô khan, vọng qua cánh cửa gỗ.

Duyên nuốt khan, cố nén lại sự sợ hãi và cả... sự chờ đợi thầm kín. "Chú Hải, chú chưa về sao?"

"Chú ở đây trông hàng. Mở cửa cho chú," lão đáp lại, không hề có ý thăm hỏi, chỉ là một mệnh lệnh đơn thuần.

Duyên biết không thể cãi lại. Cô mở chốt cửa. Lão Hải đứng đó, thân hình vạm vỡ che khuất ánh sáng đèn pin lờ mờ. Ánh mắt lão không cười, mà chỉ chăm chăm nhìn vào cô như nhìn một món đồ cần được sử dụng.

"Nam đi rồi?" Lão hỏi, bước thẳng vào nhà, không đợi câu trả lời. Mùi bụi gỗ và mồ hôi đặc trưng của lão xộc vào mũi Duyên, một mùi hương thô ráp, mạnh mẽ, khác hẳn mùi hương đàn ông nhàn nhạt của Nam.

"Dạ, ảnh đi từ lúc chiều," Duyên lí nhí, lùi lại.

Lão Hải nhìn quanh căn phòng nhỏ, rồi chốt cửa lại. Động tác này dứt khoát và chậm rãi, như đóng sập mọi lối thoát của Duyên.

"Lại đây," lão ra lệnh, giọng đầy uy quyền. Lão kéo dây khóa quần jeans, giải phóng Cái Cọc Gỗ Sần Sùi đang căng phồng. Vật thể đó nóng hổi, đen đúa, gân guốc, vừa đáng sợ lại vừa có một sức hút chết người đối với cô.

Duyên run rẩy, cả người cứng đờ. "Chú... chú xả thôi nhé. Đừng..."

Lão Hải tóm lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào Con Cu đang nhảy múa vì khao khát. "Mày có quyền đòi hỏi sao? Quỳ xuống. Làm cho chú sướng."

Cô gái quỵ xuống, nước mắt chực trào ra. Đây là bước đầu tiên của sự khuất phục. Duyên cúi đầu, đón lấy vật nóng hổi đó. Môi cô run rẩy, chậm rãi bao lấy đầu cu, rồi dùng môi và lưỡi vuốt ve theo bản năng.

"Mút sâu vào!" Lão Hải rít lên, hai tay tóm lấy hai bên vú Duyên, bóp mạnh.

"Ưm... ưm... Khụ!" Duyên nghẹn lại, cơ thể bị ép phải nuốt sâu hơn, tận gốc. Cô cảm thấy Con Cu của lão Hải to lớn hơn hẳn so với của Nam, nó choán hết cổ họng, buộc cô phải thở bằng mũi, nước mắt vì sự khó thở chảy dài.

Tiếng nhóp nhép của nước bọt và da thịt vang lên trong đêm tĩnh mịch. Duyên càng làm tốt, sự kích thích trong lão càng tăng lên. Lão bắt đầu thọc mạnh vào miệng cô, tàn bạo, không chút nương tay.

"Đúng rồi! Cứ thế! Mút hết tinh lực của chú ra!" Lão Hải gầm gừ, thọc ra rút vào dữ dội.

Dưới sự kích thích bạo liệt này, cặp của Duyên cương cứng, đầu ti sưng đỏ. Mặc dù lý trí cô đang bị dày vò, Cơ Thể Phản Bội lại đang rỉ nước từ Lỗ Lồn cô. Sự dâm dục trong cô bị đánh thức một cách cưỡng bách.

Phụt! Phụt! Phụt!

Lão Hải co giật mạnh, xuất hết chất lỏng đặc quánh, nóng hổi vào đầy miệng Duyên. Lão rút cu ra, để lại dòng tinh dịch chảy tràn ra môi cô.

"Nuốt hết đi. Không được nhả một giọt," lão Hải thở dốc, giọng đầy thỏa mãn.

Duyên nuốt trọn, cố nén lại cơn buồn nôn. Vị mằn mặn, tanh nồng đó là dấu hiệu của việc cô vừa trở thành Bồn Chứa cho Con Đực này.

42.1. Tấn Công Bồn Chứa: Giao Phối Khẩn Cấp Trong Nhà Tắm

Duyên lảo đảo bò vào nhà tắm, miệng còn dính nhớp chất lỏng mặn nồng vừa bị ép nuốt. Cô mở vòi nước, điên cuồng súc miệng, cố gắng rửa trôi đi cái mùi chiếm hữu đó.

Lão Hải đứng thở dốc nhìn theo. Con Cu lão lại càng nhanh chóng căng cứng trở lại. Duyên đang cúi người vào bồn rửa mặt, lưng quay ra, quần short cotton mỏng manh bị kéo căng, phô bày hoàn toàn cặp mông phồn thực căng tròn, núm nính vì sự cúi người. Cái cảnh tượng đó là mồi lửa không thể cưỡng lại.

Lão Hải bước theo vào nhà tắm. Cô gái giật mình khi cánh cửa đóng lại sau lưng lão.

"Chú Hải, chú... chú xong rồi mà," Duyên lí nhí, không dám quay lại, giọng năn nỉ yếu ớt, như một lời cầu xin không làm tới.

Lão Hải không trả lời. Hơi thở nóng hầm hập của lão phả vào gáy cô. Lão vòng hai cánh tay thô ráp ra trước, nắm lấy cặp vú căng tròn của Duyên qua lớp áo mỏng, bóp nhàu mạnh mẽ.

"Aah!" Duyên kêu ré lên một tiếng cực nhỏ, nghẹn lại trong cổ họng. Cô gắng gượng bám chặt vào bồn rửa mặt, toàn thân run rẩy vì bị kích thích và sợ hãi.

Cùng lúc đó, một bàn tay khác của lão Hải trượt xuống, sờ soạng cặp mông mềm mại của cô, rồi luồn hẳn tay vào bên trong quần chun ôm trọn. Lão xoa nắn cái Lỗ Lồn đang rỉ nước, ngón tay thô bạo thọc thẳng vào trong.

"Ưm! Ah... chú... Đừng mà chú!" Duyên rên rỉ, tiếng kêu ré của cô bị bóp nghẹt thành những âm thanh rên rỉ nũng nịu, nhưng đủ để làm Lão Hải phấn khích.

Lão Hải cười khẩy, tóm lấy cạp quần short của Duyên. Rẹt! Lão giật mạnh, tụt chiếc quần của cô xuống tận đầu gối.

"Không được! Chú! Đừng..." Duyên kêu lên ngăn cản, giọng như khóc, nhưng vô ích. Chiếc quần mỏng manh bị dồn lại dưới chân, Lỗ Lồn đang ứa nướcmông phồn thực hoàn toàn phơi bày.

Lão Hải tóm lấy eo cô, đẩy mạnh Duyên vào tường gạch lạnh lẽo, ép cô phải giữ tư thế doggy bản năng. Lão vục Cây Hàng nóng hầm hập, gân guốc, vào ngay miệng Lỗ Lồn đang ướt át của Duyên.

Phập!

Duyên rên lên một tiếng cực nhỏ, bị kìm nén vì sợ Nam. Cô chống chặt tay vào bồn rửa mặt. Cái Cọc Gỗ Sần Sùi to lớn xuyên phá sâu vào trong bồn chứa của Duyên.

"Aaaaaaah!" Cô gái hét lên, tiếng hét oằn mình vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Cô cảm thấy Lỗ Lồn bị lấp đầy tuyệt đối, da thịt căng giãn đến mức đau đớn.

Lão Hải tóm chặt eo cô, bắt đầu thọc theo nhịp độ tàn bạo của một Con Đực đang giao phối khẩn cấp.

Bịch! Bạch! Rào rào! Tiếng da thịt va chạm mạnh mẽ, dội vào tường nhà tắm.

"Chặt! Ưm... chặt quá!" Lão Hải thở dốc. Thọc mạnh đến mức đầu gối Duyên mềm nhũn, cơ thể cô bị đẩy dạt vào tường.

Lý trí Duyên giờ đây chỉ còn là mảnh vụn. Cảm giác đau đớn, giằng xé của Lỗ Lồn bị cưỡng ép lại kích thích cô đến tột độ. Hông cô gái bắt đầu vô thức hất ngược lại, tìm kiếm độ sâu của Cây Hàng đó.

Lão Hải tóm chặt eo cô, bắt đầu thọc theo nhịp độ tàn bạo của một Con Đực đang giao phối khẩn cấp.

Bịch! Bạch! Rào rào! Tiếng da thịt va chạm mạnh mẽ, dội vào tường nhà tắm.

"Chú... ưm... Đau! Thốn quá chú ơi! Làm ơn... làm ơn ra nhanh lên... Anh Nam... Anh ấy đang ở trên nhà," Duyên rên rỉ, tiếng rên của cô bị đau đớn và hoảng loạn ép ra, chỉ mong Lão Hải xả tinh thật nhanh để kết thúc tình cảnh nguy hiểm này.

Lão Hải cười khẩy, giọng lão trầm đục, đầy vẻ đểu giảthỏa mãn quyền lực. Lão thọc sâu hơn, mạnh hơn vào Lỗ Lồn đang bị căng hết cỡ.

"Lo gì. Nếu nó có xuống thì con cứ bảo đang đi vệ sinh là được. Lỗ mày to thế này, làm gì có tiếng động," Lão Hải gầm gừ, đạp mạnh. "Chú địt con xong, con lại lên với nó, nó không biết đâu. Sướng mà sợ à?"

Duyên lặng câm, không biết phải nói thế nào để lão ngừng lại. Mọi lời năn nỉ của cô chỉ càng khiến lão trở nên bạo liệt hơn.

Lão Hải làm liên hồi như một cái máy dập, nhịp điệu nhanh và dồn dập, nhưng lão lại kiên quyết không ra. Càng chơi càng dai sức, hông lão đập bộp bộp lên cặp mông phồn thực của Duyên, làm cô gái vừa ngượng vừa sợ.

Con cặc to, dày của lão nong hết các ngóc ngách trong Lồn. Dưới sự xâm lấn không ngừng nghỉ này, Lỗ Lồn cô gái bị cưỡng ép phải tiết ra dịch trơn. Nước Lồn tuôn ra như suối, hòa lẫn với mồ hôi, ướt đẫm từ đùi xuống chân cô gái, trắng xóa.

Miệng Duyên rên rỉ xin tha, cầu xin lão ra nhanh, nhưng cảm giác bên trong lại là một cơn lốc cực sướng không thể cưỡng lại. Cơ Thể Phản Bội đã thắng hoàn toàn. Mặc dù cô sợ hãi Anh Nam có thể nghe thấy, nhưng Lỗ Lồn lại vô thức co bóp mạnh mẽ, ép chặt lấy Con Cặc của lão Hải, thèm khát sự đầy đặn bạo liệt đó.

42.2. Chiếm Hữu Tuyệt Đối: Lời Tuyên Bố Thống Trị

Lão Hải làm liên hồi như một cái máy dập, nhịp điệu nhanh và dồn dập, nhưng lão lại kiên quyết không ra. Con cặc to, dày của lão nong hết các ngóc ngách trong Lồn, khiến nước Lồn Duyên tuôn ra xối xả. Dưới sự tấn công tàn bạo đó, Duyên vừa sợ hãi vừa cực sướng đến tê dại.

"Chú! Dừng lại! Chú ơi, làm ơn ra nhanh đi! Anh Nam sắp xong việc rồi! Làm ơn tha cho con!" Duyên rên rỉ cầu xin, giọng cô bị bóp nghẹt trong nhà tắm nhỏ hẹp.

Lão Hải hoàn toàn trơ trơ. Lão nắm chặt lấy tóc Duyên, ép cô ngửa mặt lên, ánh mắt lão lạnh lùng và đầy quyền lực.

"Nghe đây," lão nói, giọng trầm đục, như đang ban hành luật lệ mới. Lão đạp mạnh một cú, khiến Duyên phải oằn người lên. "Từ giờ, tối Thứ Hai với Thứ Tư, chú gọi thì con phải xuống đây, vào nhà tắm này. Con phải giúp chú xả đống tinh này, ít nhất là bằng miệng."

Duyên mở to mắt, nước mắt chảy dài vì sợ hãicảm giác bị cưỡng chế đến tuyệt vọng. "Không... con... Anh ấy..."

Lão Hải ngắt lời cô, đạp thêm một cú sâu hơn. "Còn tối Thứ Sáu. Thằng Nam hay có lịch đi giao hàng đến tận chiều Thứ Bảy. Chú sẽ lấy lý do trông xưởng đêm, nhưng qua phòng con ngủ. Tối Thứ Sáu con phải phục vụ chú. Nhớ đấy. Đó là lịch của mày."

Duyên hoảng loạn, toàn thân cô run rẩy. Cô cố gắng giằng co, van xin lão Hải tha cho cô, không ép cô phải sa ngã theo lịch trình thống trị này. "Chú ơi! Con xin chú! Con không làm được! Xin chú!"

Nhưng Lão Hải, càng bị kháng cự lại càng thấy hứng thú. Lão thúc ép mạnh hơn, đạp sâu hơn, ép Duyên phải chịu đựng và tiếp nhận.

"Mày rên to thế này mà còn nói không muốn?" Lão Hải gầm gừ, hông lão đập bộp bộp lên mông Duyên. Lão biết cô gái đã đến gần cực khoái cưỡng chế.

Đột ngột, Lão Hải tăng tốc. Bịch! Bịch! Bịch! Lão đạp một tràng dồn dậpbạo liệt cuối cùng. Lão gầm lên, bắn một tràng tinh trùng nóng hổi, sảng khoái vào sâu bên trong Lỗ Lồn của Duyên, như một lời tuyên bố chiếm hữu tuyệt đối.

"Aaaaaah! Ư... ư!" Duyên rú lên một tiếng cực nhỏ, nghẹt lại ngay sau đó. Cơ thể cô giật giật, Lỗ Lồn co thắt mạnh mẽ, nước Lồn tuôn xối xả xuống chân. Cô ngã quỵ xuống sàn nhà tắm lạnh lẽo, hoàn toàn kiệt sứcbị chinh phục bởi cơn cực khoái cưỡng chế.

Lão Hải rút Con Cặc dính dịch nhờn và tinh trùng ra. Lão tóm lấy tóc Duyên, kéo mặt cô lại.

"Liếm sạch," lão ra lệnh.

Duyên, trong trạng thái hỗn loạn vừa sướng vừa sợ, đành phải đưa miệng vào liếm sạch Con Cặc vừa gieo giống vào cô. Sau khi Duyên hoàn thành, Lão Hải mỉm cười, rút Con Cặc đã sạch sẽ về.

"Nhớ lịch đấy," lão nói.

Lão Hải rút êm, để lại Duyên một mình quỳ trên sàn nhà tắm lạnh lẽo, Lỗ Lồn đầy ắp tinh dịch, vừa sướng vì lên đỉnh, vừa sợ hãi tột cùng trước những tháng ngày phục vụ sắp tới theo lịch trình thống trị của lão.



43 Chu Kỳ Giao Phối: Hạt Giống Nghiện Ngập Nảy Mầm

Từ sau đêm thâm nhập đầu tiên, cuộc sống của Duyên bị chia thành hai phần: Ban ngày, cô là vợ hiền của Nam, con dâu ngoan trong xưởng gỗ; Ban đêm, cô là Bồn Chứa riêng của Lão Hải, bị chiếm hữu và đóng dấu một cách thường xuyên.

Lịch "xả tinh" của Lão Hải được thiết lập một cách tàn bạo và có hệ thống, biến sự chiếm hữu thành một chu kỳ bản năng không thể thiếu.

43.1. Chu Kỳ Nhanh: Tối Thứ Hai và Thứ Tư – Nền Móng Của Sự Khao Khát

Tối Thứ Hai và Thứ Tư là những đêm Nam vẫn ở nhà, nhưng lại bận rộn với các giấy tờ và sổ sách trên gác. Đây là thời gian cho những cuộc Giao Phối Khẩn Cấp đầy lén lút, đủ để Duyên không kịp phản kháng mà chỉ đủ để gieo mầm khao khát.

Tiếng gõ cửa quen thuộc lại vang lên. Duyên mở cửa, ánh mắt không còn sợ hãi tột độ như trước, mà pha trộn sự căng thẳng và một chút chờ đợi.

"Chú vào nhanh đi," cô thì thầm, giọng đã bớt run rẩy, thay vào đó là sự nhanh nhảu của một kẻ muốn hoàn thành nghĩa vụ tình dục.

Lão Hải bước vào, kéo khóa quần ngay lập tức. "Mười lăm phút thôi. Mày biết phải làm gì rồi."

Duyên quỳ xuống, chuyên nghiệp đón lấy Cái Cọc Gỗ Sần Sùi nóng hầm hập. Giờ đây, cô không còn nuốt nước mắt. Cô ngậm sâu, lưỡi cô chuyển động linh hoạt, mút mát mạnh mẽ theo bản năng của một Con Mồi đã bị huấn luyện. Tiếng nhóp nhép mạnh mẽ và dứt khoát vang lên, như tiếng vỗ tay tán thưởng cho Chủ Nhân.

Lão Hải rít lên, tay tóm chặt tóc cô như thường lệ, nhưng lần này, lão kéo nhẹ hơn, như một cách thưởng công.

"Tốt... Mút giỏi lắm! Cái miệng này đã quen với sự đầy đặn của chú rồi!"

Phụt! Phụt! Lão Hải xuất tinh nhanh chóng, dịch trắng đục ấm nóng lại lấp đầy miệng Duyên. Cô gái nuốt trọn, cố gắng không để sót lại một giọt nào.

Lão Hải xả xong, tâm lý cô gái lại bị xoay chuyển. Cô không cảm thấy nhục nhã nữa, mà cảm thấy thiếu thốn. Mười lăm phút bản năng quá ngắn, không đủ để Lỗ Lồn đang rỉ nước của cô được lấp đầycăng cứng.

Và một số đêm, nếu Nam bận rộn hơn bình thường, Lão Hải sẽ không kiềm chế.

"Đi xuống nhà tắm dưới xưởng," lão ra lệnh, giọng đầy uy lực.

Duyên run rẩy, nhưng đã quen với việc tuân lệnh. Cô theo lão xuống nhà tắm tầng một. Mùi nước tẩy rửa và độ ẩm thấp không thể át đi mùi dục vọng cuồng nhiệt.

Lão Hải không nói gì, chỉ xốc cô lên, đặt cô chống tay vào bồn rửa mặt, tụt quần lót mỏng manh của Duyên xuống.

Lỗ Lồn của Duyên, do vừa mút xong, đã ứa nước nhiều hơn, chờ đợi sự xâm lấn. Lão Hải không cần bôi trơn, Cây Hàng của lão vụt thẳng vào trong, đạp mạnh.

Bạch! Bạch! Rào rào! Tiếng xóc mạnh mẽ trong không gian nhỏ hẹp. Duyên cố kìm tiếng rên vì sợ Nam nghe thấy, nhưng những cú đạp quá sâu, quá bạo liệt, buộc cô phải rên rỉ thành tiếng nhỏ, ê a... ư a... như tiếng mèo con bị kích thích.

Hai hiệp xả tinh nhanh chóng, đủ để đánh thức bản năng dâm dục của Duyên, khiến cô quay lại phòng với cơ thể mệt mỏi nhưng Lỗ Lồn lại bị kích thích đến mức đau nhức vì khao khát chưa được thỏa mãn tuyệt đối.

43.2. Chu Kỳ Chiếm Hữu: Tối Thứ Sáu Đến Sáng Thứ Bảy – Sự Sa Ngã Hoàn Toàn

Đây là Đỉnh điểm của Chu Kỳ Giao Phối. Nam đi giao hàng chuyến lớn, và con trai họ đã về nhà ông bà nội. Căn nhà trên gác xưởng hoàn toàn là lãnh địa riêng của Con ĐựcBồn Chứa của hắn.

Vào tối Thứ Sáu, Duyên không đợi Lão Hải gọi. Cô tắm rửa sạch sẽ, mặc một chiếc váy mỏng, không mặc nội y. Đó là tín hiệu đầu hàng, một sự mời gọi bản năng không lời.

Lão Hải bước vào. Lần này, lão không nói một lời về "xả tinh" hay "trông hàng". Lão chỉ nhìn Duyên, như nhìn Con Mồi đã chín muồi.

"Em... Anh...," Duyên thốt ra, giọng nói đã mềm mại, nũng nịu hơn rất nhiều. Lần đầu tiên, cô gọi Lão Hải là "Anh", một sự thay đổi xưng hô đầy tình dụcsa ngã.

Lão Hải cười khẩy, thích thú với sự khuất phục này.

"Gọi lại. Mày là cái lỗ của ai?" Lão Hải ra lệnh, tóm lấy cô, ném cô xuống giường.

"Của Anh! Con là cái lỗ của Anh!" Duyên rên rỉ, hai tay ôm lấy cổ lão.

Cả đêm đó là một chuỗi Giao Phối không ngừng nghỉ. Lão Hải đạp cô từ mọi tư thế: doggy trên sàn, truyền thống trên giường, thậm chí là đứng thẳng ép vào tường.

Mỗi lần xâm nhập, Lão Hải đều thâm nhập sâu hơn, đạp mạnh hơn, đóng dấu tinh dịch của lão vào Duyên liên tục.

Bịch! Bịch! Bịch! Tiếng da thịt va chạm liên hồi, tiếng rên rỉ không ngừng nghỉ của Duyên giờ đây đã trở thành âm thanh khao khát mãnh liệt.

"Ah... ahn... Sâu nữa Anh ơi! Lấp đầy Lỗ Lồn của em đi! Em thích cái cọc của Anh!" Duyên gào lên, hoàn toàn mất kiểm soát.

Cô gái không còn nhớ Nam là ai. Cơ thể cô chỉ biết cảm giác sướng điên cuồng khi bị Lão Hải đạp sâu, lấp đầy bằng thứ đầy đặnbạo liệt mà Nam không bao giờ cho cô được.

Khi Lão Hải xuất tinh lần thứ tư trong đêm, tinh dịch nóng ấm bắn mạnh vào tử cung, Duyên rên rỉ cực khoái tột độ. Cô cảm nhận được sự sống còn của Con Đực đang gieo giống bên trong mình.

Sáng hôm sau, Duyên thức dậy với cơ thể ê ẩm, Lỗ Lồn sưng tấy và căng đầy tinh dịch. Nhưng cô không hề hối hận hay sợ hãi. Thay vào đó, cô cảm thấy thỏa mãn tuyệt đối, một sự trọn vẹn bản năng của một Con Mồi đã được chiếm hữu hoàn toàn.

Từ đó, Duyên trở nên nghiện Lão Hải. Cơ Thể Phản Bội đã thắng. Lịch "xả tinh" của lão không còn là sự cưỡng ép nữa, mà là lịch hẹn khao khát của riêng cô. Cô đã sa ngã thành nô lệ của bản năngsự đầy đặn tuyệt đối mà Lão Hải mang lại.

44 Hành trình sa ngã: Sự Sa Ngã Của Ý Chí

Những tuần sau đó, căn phòng tắm tầng một và gian nghỉ dưới xưởng trở thành nơi diễn ra những cuộc giao phối đều đặn. Lão Hải không cần dùng vũ lực nữa, lão dùng lịch trình và chính cơ thể của Duyên để trói buộc cô.

44.1. Sự "Nghiện" Cảm Giác Đầy Đặn (Thứ Hai & Thứ Tư)

Vào những đêm Nam bận rộn trên gác, Duyên bước xuống cầu thang với tâm trạng vừa lo sợ, vừa có một sự thôi thúc kỳ lạ từ vùng bụng dưới.

Khi cửa nhà tắm đóng sập lại, Lão Hải không nói một lời, lão chỉ cần lôi con cặc gân guốc ra. Duyên tự động quỳ xuống, đôi tay nhỏ bé run rẩy nhưng lại rất thành thục đón lấy nó. Cô không còn nuốt nước mắt nữa, thay vào đó là tiếng mút mát dâm đãng, cố gắng làm cho lão sướng nhất có thể để lão sớm xả tinh.

Nhưng khi lão Hải xoay người cô lại, tụt chiếc quần váy mỏng của cô xuống để thọc từ phía sau, Duyên bắt đầu mất kiểm soát.

"Ưm... chú... chú làm từ từ thôi... thốn quá..." Duyên rên rỉ, hai tay bám chặt vào thành bồn rửa mặt, mông vô thức vểnh lên đón nhận những cú dập liên hồi.

Khi con cặc của lão Hải nong rộng cửa mình, chạm đến điểm sâu nhất, Duyên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Trong cơn cực khoái cưỡng bách, khi đầu óc trống rỗng, cô lỡ lời:

"Anh... Anh ơi... sâu quá... ôi Anh ơi!"

Tiếng "Anh" thốt ra ngọt xớt, đầy vẻ mê dại. Lão Hải nghe thấy, môi lão nhếch lên một nụ cười đắc thắng, lão càng thúc mạnh hơn, hông đập bộp bộp vào cặp mông trắng ngần của cô.

Sau khi lão bắn đầy lỗ lồn và rút ra, Duyên bừng tỉnh. Nhìn thấy dòng tinh dịch của lão đang chảy dọc đùi mình, cô bỗng thấy xấu hổ tột cùng vì cách xưng hô vừa rồi.

Lão Hải vừa kéo quần vừa trêu: "Nãy đứa nào gọi 'Anh' ngọt thế nhỉ? Cái lỗ của con nó nhận chủ mới rồi à?"

Duyên đỏ bừng mặt đến tận mang tai, cô vội vàng kéo váy lên, nũng nịu đẩy vai lão một cái rõ đau: "Chú... chú đừng có nói linh tinh! Con... con bị đau nên nói sảng thôi! Chú đi ra đi cho con còn dọn!"

Cái đẩy đó không phải là phản kháng, mà là sự thân mật của một con cái đã dần quen với hơi hám của con đực này.

44.2. Sự Chủ Động Trong Sợ Hãi (Đêm Thứ Sáu)

Dần dần, Duyên nhận ra mình bắt đầu nhớ cái cảm giác bị nong đến đau điếng đó. Tối Thứ Sáu, khi Nam vừa xách túi đi giao hàng, Duyên đã cảm thấy lồn mình râm ran, nước cứ thế rỉ ra làm ướt đẫm đáy quần.

Cô không đợi lão Hải gõ cửa nữa. Duyên mặc một chiếc váy lanh mỏng sát người, không nội y, lén lút đi xuống xưởng.

Lão Hải đang ngồi uống trà, nhìn thấy bóng dáng tròn trịa của Duyên lấp ló sau những kiện gỗ, lão biết con mồi đã đến kỳ động đực.

"Chú... tối nay Anh Nam không về..." Duyên lí nhí, đứng dựa lưng vào cột gỗ, một chân khẽ co lên quấn vào chân kia, vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa khao khát.

Lão Hải đứng dậy, tiến lại gần, bàn tay thô ráp luồn ngay vào trong váy, bóp mạnh lấy hai cánh lồn đang ướt nhẹp của cô. "Mày xuống đây là để tìm cái gì? Tìm con cặc của chú phải không?"

Duyên không trả lời, cô chỉ khẽ rên lên một tiếng, đầu tựa vào ngực lão. Xưng hô vẫn là "Chú - Con", nhưng hành động của cô đã là của một người tình nhân bé nhỏ. Cô để mặc lão bế thốc mình lên, đưa vào căn phòng nghỉ chật hẹp của thợ xưởng để bắt đầu một đêm giao phối không giới hạn.


Quay về thực tại:

Lão Hải nhấp một ngụm trà, nhìn vào khuôn mặt đang biến sắc của Nam. Lão cố tình hạ thấp giọng, đầy vẻ khiêu khích:

"Mày có tin không Nam? Lúc đầu nó còn khóc, nhưng sau này mỗi tối Thứ Hai, Thứ Tư, khi mày đang mải mê sổ sách trên gác, thì vợ mày ở ngay dưới nhà tắm này, chổng mông cho chú đâm. Có hôm nó còn nũng nịu bảo chú làm nhẹ thôi vì sợ mày nghe thấy tiếng bạch bạch của da thịt va chạm đấy."

Nam siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, lồng ngực phập phồng. Những hình ảnh lão Hải vừa vẽ ra như những nhát dao đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh của anh, nhưng ở đáy lòng, một sự kích thích bệnh hoạn lại khiến con cặc anh bắt đầu cương cứng.

Lão Hải cười khẩy: "Mày có muốn biết... sau khi nó gọi chú bằng 'Anh' trong lúc sướng, nó đã làm gì để tạ lỗi với chú không?"
 
tiếp đay là đoạn cuối của Phần 1: Từ lúc Nam thấy Dyên bị lão Hải làm đến chương tiếp theo của đời sống 3 người.
 

45. Vào 1 đêm thứ 6: Đêm Thứ Sáu: Sự Xâm lẫn của con đực

Nam vừa nổ máy xe đi khỏi xưởng, không gian yên tĩnh của căn nhà trên gác trở nên ngột ngạt lạ thường. Duyên vẫn mặc bộ quần áo ở nhà kín đáo – chiếc áo phông cotton rộng và quần dài quá gối, cô cố bám víu lấy vẻ đoan trang cuối cùng để chống lại sự sa ngã.

Tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên. Duyên nuốt khan, bước ra mở chốt. Lão Hải đứng đó, mùi bụi gỗ và thuốc lá phả vào không gian.

"Lại đây, mút cho chú một tí," Lão Hải ra lệnh ngay khi vừa bước chân qua ngưỡng cửa, tay đã đưa lên định tháo thắt lưng.

Duyên né tránh ánh mắt lão, cô cự nự một cách yếu ớt: "Chú... chú đi tắm trước đi đã. Người chú đầy mùi mồ hôi..."

Lão Hải dừng tay, ánh mắt lão nheo lại như đang tính toán một trò chơi mới. Lão nhún vai, vẻ mặt đầy đểu giả: "Được, chú đi tắm. Nhưng giúp chú chuẩn bị đồ đã chứ."

Duyên thở phào, tưởng lão đã đồng ý. Cô quay lưng đi định vào phòng lấy khăn tắm cho lão. Nhưng chỉ chờ có thế, Lão Hải áp sát từ phía sau, thân hình vạm vỡ của lão như một khối đá đè nặng lên lưng cô, ép chặt Duyên vào bức tường gạch lạnh lẽo.

"Chú... chú làm gì thế? Chú bảo đi tắm mà!" Duyên hoảng hốt.

"Trước khi tắm, để chú 'hôn' con một cái đã," Lão Hải gầm gừ. Bàn tay thô ráp của lão không cho Duyên cơ hội phản kháng. Lão dứt khoát tóm lấy gấu áo phông của cô kéo phăng qua đầu, rồi nhanh như cắt, lão giật mạnh chiếc quần dài lẫn quần lót của Duyên xuống tận gót chân.

Chỉ trong nháy mắt, Duyên đứng trần truồng, áp sát vào bức tường, đôi mông phồn thực, trắng ngần lộ ra trước mắt Con Đực đang hưng phấn.

"Kìa chú! Đừng... đừng ở đây!" Duyên lí nhí, cô định vùng chạy thì Lão Hải đã quỳ rạp xuống phía sau.

Lão không dùng gậy, lão dùng miệng. Lão Hải úp mặt vào bộ mông tròn trịa của Duyên, mũi lão hít hà mùi hương cơ thể đàn bà đang phát tiết. Lão tách hai múi mông của cô ra, để lộ con sò lông xinh đẹp, rậm rạp và đang bắt đầu rỉ nước vì sợ hãi lẫn kích thích.

Lão Hải bắt đầu bú mút điên cuồng. Cái lưỡi thô ráp của lão liếm láp từ hậu môn ngược lên tận điểm cực đỉnh của con sò. Mỗi lần lão mút mạnh, Duyên cảm thấy như lão đang hút hết nước trong lồn mình ra.

"Aah... Chú... đừng... nhột... ưm..." Duyên oằn người, hai tay bám chặt vào tường để không ngã khuỵu.

Tiếng chùn chụt của môi lưỡi và tiếng nước nhóp nhép vang vọng khắp hành lang tối. Lão Hải bú như thể đang thưởng thức một món quà quý giá, lưỡi lão thọc sâu vào trong kẽ lồn, đảo liên hồi làm Duyên rạo rực đến điên người. Hai chân cô run rẩy bần bật, đầu gối muốn quỵ xuống vì cơn sóng khoái cảm lạ lẫm.

"Chú... ư... con xin chú... mình lên tầng đi... lên giường đi chú... đừng làm ở đây, nhỡ ai thấy..." Duyên van xin, giọng cô lạc đi, không còn là lời từ chối mà là sự nài nỉ được đưa vào một không gian kín đáo hơn để có thể thoải mái rên rỉ dưới sự chiếm hữu của lão.

Lão Hải ngước lên, khóe miệng lão còn dính đầy dịch lồn của cô, lão cười khẩy: "Mới hôn một cái đã chịu không nổi rồi à? Lên tầng, chú sẽ cho con biết thế nào là 'lấp đầy'."

Lão đứng dậy, bế thốc Duyên lên theo kiểu bế công chúa, để mặc cô trần truồng trong vòng tay mình, từng bước nặng nề tiến về phía chiếc giường mà Nam vẫn thường nằm.



45.1 Sự Xâm Lấn Tại Thánh Địa: Nụ Hôn Của Con Đực

Lão Hải cười gằn trước lời van xin của Duyên. Lão không đưa cô lên giường ngay mà bế thốc thân hình trần truồng, trắng ngần ấy thẳng vào phòng tắm.

"Chú... chú làm gì thế? Lên giường đi chú... đừng vào đây!" Duyên hốt hoảng, đôi chân dài trắng muốt quẫy đạp liên hồi, vòng tay cố đẩy lồng ngực vững chãi như bàn thạch của lão ra. Nhưng mọi sự cự nự của cô chỉ như muỗi đốt inox, lão Hải siết chặt vòng tay, ép bộ ngực trần của cô dính chặt vào lớp cơ bắp sần sùi của mình.

Cạch! Lão đá văng cửa nhà tắm rồi chốt lại. Lão vặn vòi sen, dòng nước ấm phun ra, hơi nóng nhanh chóng bốc lên mờ mịt, bao phủ lấy hai cơ thể đang quấn lấy nhau. Dưới làn nước, làn da của Duyên trở nên hồng hào, bóng loáng. Những đường cong gợi đực, từ bộ ngực căng tròn đến vòng eo thon và cặp mông phồn thực, hiện lên mồn một, kích thích thú tính trong lão Hải đến tột độ.

Lão Hải không để cô kịp thở. Lão xoay người Duyên lại, ấn mạnh cô vào bức tường gạch men trơn trượt.

"Chú... ưm... tắm đã chú..." Duyên rên rỉ, nhưng tiếng nói của cô nghẹn lại khi Lão Hải một lần nữa quỳ xuống phía sau.

Lão tiếp nối màn bú mút còn dang dở lúc nãy. Lần này, dưới làn nước ấm, mọi giác quan của Duyên như bị phóng đại lên gấp bội. Lão Hải tách hai múi mông núng nính của cô ra, úp mặt vào con sò đang run rẩy. Lưỡi lão thô ráp, nồng nhiệt thọc sâu vào kẽ lồn, liếm láp điên cuồng.

"Aah... chú... Anh Hải... chết em mất... ư... ư..."

Tiếng nhóp nhép của môi lưỡi hòa cùng tiếng nước chảy tạo nên một âm thanh dâm đãng vô cùng. Lão Hải mút mạnh như muốn hút cạn chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong người Duyên. Mỗi cú đá lưỡi của lão vào điểm G làm Duyên oằn người, hai tay bám chặt vào vòi nước, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.

Cơn sóng khoái cảm ập đến quá nhanh và mạnh mẽ. Duyên cảm thấy tử cung mình co thắt kịch liệt, một dòng nước lồn nóng hổi tuôn ra xối xả theo nhịp mút của lão.

"Ư... aaaa!"

Duyên run run lên đỉnh, toàn thân co giật liên hồi dưới làn nước nóng. Đôi chân cô mềm nhũn, không còn sức chống đỡ, cô ngã quỵ xuống sàn nhà tắm, hơi thở hổn hển, đôi mắt đờ đẫn vì sướng.

Lão Hải nhìn con mồi đã hoàn toàn rũ rượi, lão mỉm cười đắc thắng. Lão thong dong lấy xà phòng, bắt đầu kỳ cọ, tắm táp cho cả hai. Bàn tay lão xoa nắn khắp cơ thể Duyên, từ những nếp gấp nhạy cảm nhất đến cặp vú đang phập phồng theo nhịp thở. Duyên lúc này chỉ còn biết phó mặc, cô như một con búp bê vải trong tay lão, mặc cho lão xoay vần.

Sau khi đã sạch sẽ, Lão Hải vơ lấy chiếc khăn tắm quấn qua người, rồi bế thốc Duyên – lúc này vẫn còn đang lâng lâng trong dư vị của cực khoái – bước ra khỏi nhà tắm, tiến thẳng về phía chiếc giường gỗ.

Lão đặt cô xuống giữa giường, nơi mùi hương của Nam vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây sắp bị đè lấp bởi mùi của sự chiếm hữu.

Lão Hải ngồi tựa đầu giường, đôi mắt đục ngầu dán chặt vào thân hình gợi đực của Duyên. Đôi bàn tay lão không ngừng nghỉ, một tay bóp nghẹt bộ ngực căng tràn làm nó biến dạng, tay kia thọc sâu vào cái lồn xinh xắn đang ướt nhẹp.

"Mút cho khéo vào con, không chú đánh đòn đấy," lão gầm gừ.

Duyên quỳ giữa hai chân lão, cái đầu nhấp nhô liên tục, cố gắng nuốt trọn con cặc to lớn của lão vào sâu trong cổ họng. Nhưng trước một con cái đang trần truồng, phô bày toàn bộ sự nũng nịu và núng nính thế này, chính Lão Hải cũng bắt đầu mất kiểm soát. Bản năng của một con đực già dặn bị kích thích đến mức đỉnh điểm.

Lão Hải đột ngột tóm lấy vai Duyên, xoay ngược người cô lại. Lão ép cô nằm ngửa ra theo tư thế 69. Giờ đây, con sò mũm mĩm của Duyên nằm ngay trước mặt lão, còn miệng cô thì đối diện với con cặc gân guốc đang dựng đứng của lão.

Lão Hải không đợi thêm một giây nào, lão úp mặt vào, bú mút điên cuồng. Đầu lão lắc qua lắc lại liên tục, tiếng hít hà xì sụp vang lên khắp căn phòng tĩnh lặng. Lão như một con thú khát mồi, muốn vắt kiệt từng giọt mật tinh túy nhất trong cái lỗ lồn rậm rạp kia.

"Ưm... chú... chú Hải... đừng... chú mút mạnh quá... con... con chịu không nổi..." Duyên rên rỉ, hai tay cô bám chặt vào đùi lão, cố gắng tiếp tục nhiệm vụ mút cu nhưng lưỡi cô đã bắt đầu líu lại vì khoái cảm quá lớn.

Phần môi và cằm lởm chởm râu của lão Hải cọ quẹt mạnh bạo vào hột le của Duyên. Sự thô ráp của râu ria hòa cùng sự nồng nhiệt của môi lưỡi tạo thành một sự tấn công tàn bạo. Duyên sướng đến mức ngất ngư, hai chân cô quắp chặt lấy đầu lão, mông hất lên liên tục theo bản năng.

Phụt!

Một cơn cực khoái bùng phát dữ dội. Duyên không thể bú cu được nữa, cô buông rơi con cặc lão ra, miệng thở hổn hển, giọng lạc đi vì quá sướng:

"Chú ơi... tha cho con... con lên đỉnh rồi... chú ngừng đi... con chết mất... ư... a!"

Nhưng Lão Hải không hề có ý định dừng lại. Lão càng điên cuồng hơn, đầu lão vùi sâu vào giữa hai chân cô, lưỡi lão thọc sâu vào tận bên trong tử cung để vét sạch dịch nhầy. Lão dùng cằm day mạnh vào hột le của Duyên một cách ác ý.

Sự kích thích liên tục ngay khi vừa đạt đỉnh khiến Duyên bị đẩy vào một cơn kích ngất. Toàn thân cô giật giật trên nệm như cá gặp nước, đôi mắt trợn ngược, hai tay cào cấu vào ga giường.

"Chú... chú... giết con rồi... hộc... hộc..."

Duyên thở không ra hơi, người cô mềm nhũn, dịch lồn tuôn ra xối xả ướt đẫm cả một khoảng nệm dưới mông. Cô nằm đó, đờ đẫn, cảm giác như mọi dây thần kinh đều đã bị lão Hải đánh gục hoàn toàn.

Lão Hải ngước mặt lên, khóe miệng đầy nước nhầy trắng đục, lão nhìn con mồi đang nằm thoi thóp với vẻ mặt đầy đắc thắng. Lão biết, giờ là lúc lão có thể làm bất cứ điều gì lão muốn với cái xác không hồn nhưng đầy dục vọng này.



45.3​

Lão Hải nhìn thân xác Duyên đang nằm rũ rượi, đôi mắt cô lờ đờ, đồng tử vẫn chưa kịp co lại sau cơn kích ngất. Lão không vội vã chiếm lấy ngay, mà chậm rãi quỳ giữa hai chân cô, tư thế của một kẻ đi săn đang nhẩn nha thưởng thức chiến lợi phẩm.

Con cặc của lão, giờ đây đã căng cứng đến mức tím tái, bắt đầu màn trêu đùa tàn nhẫn. Lão không đâm vào, mà chỉ dùng thân cặc gân guốc cọ quẹt lên xuống nhẹ nhàng dọc theo khe lồn đang ướt đẫm. Mỗi lần đầu khấc sần sùi trượt qua hột le, Duyên lại khẽ rùng mình, tiếng thở hổn hển đứt quãng.

Lão Hải từ từ cúi thấp người xuống, hơi thở nóng rực và nồng đậm mùi đàn ông phả lên làn da mỏng manh của Duyên. Lão bắt đầu hôn hít quanh cổ, rồi liếm láp vành tai, thi thoảng lại cắn nhẹ vào thùy tai cô đầy chiếm hữu. Hai bàn tay thô ráp của lão không ngừng nghỉ, chúng xoa nắn cặp vú đang phập phồng theo nhịp thở gấp. Lão miết mạnh, thi thoảng lại dùng hai ngón tay véo mạnh vào đầu ti đang sưng đỏ.

"A! Chú... nhẹ thôi..." Duyên kêu ré lên như một phản xạ tự nhiên, cơ thể cô uốn cong theo từng cú nhéo tàn bạo của lão.

Trong khi miệng và tay đang hành hạ phần trên, thì phần dưới của lão vẫn tiếp tục màn tra tấn cảm giác. Con cặc to lớn trượt qua trượt lại liên tục trên mép lồn, thỉnh thoảng lão mới ác ý đút vào một chút, chỉ vừa đủ để cái đầu khấc to lớn nong rộng cửa mình ra một khoảnh khắc rồi lại rút ngay lập tức.

"Chú... con xin chú... đừng trêu con nữa..." Duyên thầm thì, giọng cô lạc hẳn đi.

Cảm giác cái đầu khấc sần sùi cứ chực chờ ở cửa ngõ mà không chịu đi sâu vào làm Duyên ngứa ngáy đến phát điên. Lỗ lồn cô như có hàng ngàn con kiến bò, nó co bóp liên hồi theo bản năng, cố gắng "tóm" lấy con cặc của lão mỗi khi nó vừa chạm vào. Sự nhấp nhả này làm cơn nứng của cô không những không dịu đi mà còn dâng lên cuồn cuộn, dữ dội hơn cả lúc đầu.

Mắt Duyên bắt đầu ướt át, cô nhìn lão Hải đầy vẻ cầu khẩn, đôi tay vô thức đưa xuống định nắm lấy hông lão để kéo vào, nhưng lão Hải nhanh chóng gạt tay cô ra, tiếp tục màn nhấp nhả đầy hưởng thụ. Lão muốn Duyên phải hoàn toàn mất đi vẻ đoan trang, phải tự mình van xin được lão xâm chiếm.



Trong không gian tĩnh mịch của phòng ngủ, tiếng thở của Duyên đã chuyển thành những nhịp hổn hển dồn dập, đẫm mùi tình dục. Cơ thể phản bội của cô hoàn toàn đầu hàng trước sự trêu chọc nhẫn nại của lão Hải.

Duyên không còn nằm im được nữa. Hai chân cô dạng rộng hơn, hông bắt đầu sàng sẩy một cách vô thức, cố gắng đuổi theo cái đầu khấc đang trượt đi trượt lại đầy ác ý. Đôi bàn tay trắng muốt vốn dĩ định đẩy lão ra, giờ lại run rẩy vòng ra sau lưng, ôm lấy tấm thân vạm vỡ của lão, kéo ghì xuống như muốn ép bằng được vật thể nóng hổi kia vào sâu trong lồng ngực mình.

Lão Hải nhìn xuống, thấy đôi môi Duyên hé mở, đỏ mọng và mời gọi trong làn hơi thở nóng rực. Lão không bỏ qua cơ hội, cúi xuống ngấu nghiến cặp môi cô. Lưỡi lão thô bạo thọc sâu vào khoang miệng Duyên, quấn lấy lưỡi cô, hút lấy vị ngọt của con cái đang bị kích thích cực độ. Ở phía dưới, con cặc vẫn giữ đúng nhịp độ tra tấn: chỉ trượt qua hột le và nhấp nhả ở mép lồn, thỉnh thoảng mới cho đầu khấc lọt vào trong một chút rồi lại rút ra ngay.

Duyên rên hổn hển càng lúc càng lớn, những tiếng "ư... a... hộc..." vang lên như một con mèo cái đang gọi đực trong cơn động dục. Lúc này, lão Hải bắt đầu dùng chiêu trò khẩu dâm để bẻ gãy chút tự trọng cuối cùng của cô.


Hội thoại 1: Lão Hải rút lưỡi ra khỏi miệng Duyên, nhìn thẳng vào đôi mắt đờ đẫn của cô, cười khẩy: – "Sao thế con? Cái lỗ lồn đang mút chặt lấy con cặc của chú thế này là sao? Con muốn chú đâm vào à?"

Duyên hổn hển, lắc đầu trong vô vọng: – "Chú... chú đừng hỏi thế... con... con không biết... chú cứ làm đi..."

Hội thoại 2: Lão Hải vẫn không chịu chiều ý, lão lại dùng đầu khấc cà mạnh lên hột le, làm Duyên nảy người lên: – "Không biết là sao? Chú thấy con đang hất mông lên đòi chú địt mà? Con muốn chú làm như thằng Nam làm, hay muốn chú đóng đinh con như một con thú?"

Duyên cắn chặt môi, nước mắt rỉ ra vì nứng đến phát điên: – "Chú... chú nói bậy quá... con xin chú... đừng nói nữa mà cứ... ưm..."

Hội thoại 3: Lão Hải lại nhấn đầu khấc vào sâu hơn một chút, rồi lại tàn nhẫn rút sạch ra ngoài: – "Nói bậy? Thế cái lỗ này đang chảy nước trắng xóa cả ga giường ra là vì cái gì? Có phải nó đang thèm con cặc của chú đến phát điên rồi không? Gọi Anh đi, gọi Anh rồi Anh cho vào."

Duyên run rẩy, sự giằng xé trong lòng khiến cô chỉ biết thốt lên những tiếng rên rỉ: – "Chú ơi... tha cho con... đừng bắt con gọi thế... nhưng mà... con ngứa quá... bên trong nó ngứa lắm rồi chú Hải ơi!"

Hội thoại 4: Lão Hải dừng hẳn mọi chuyển động, để mặc con cặc nóng hổi nằm ngay miệng lồn đang co bóp kịch liệt: – "Ngứa thì bảo chú. Chú không phải là người đi hiếp con, chú chỉ giúp con giải tỏa thôi. Con không xin, chú đi tắm rồi về đây."

Duyên hoảng hốt khi thấy lão định rút ra thật. Cơn nứng vượt lên trên tất cả mọi nỗi sợ hãi và nhân cách. Cô quắp chặt chân lấy hông lão, giọng lạc hẳn đi trong sự tuyệt vọng: – "Anh... con xin Anh... Anh Hải ơi... đâm con đi... con không chịu nổi nữa rồi... đâm nát cái lỗ này của con đi!"

Hội thoại 5: Lão Hải nở một nụ cười đắc thắng, tay vỗ mạnh vào mông cô một cái chát: – "Đấy, phải ngoan như thế chứ. Thế con muốn Anh đâm thế nào? Nói rõ ra xem nào?"

Duyên giờ đã hoàn toàn mất trí, cô rên rỉ một cách dâm đãng nhất: – "Anh... Anh Hải... dùng con cặc to của Anh... đóng thật mạnh vào lồn em đi... lấp đầy em đi... em xin Anh... em thèm quá rồi!"

Lão Hải bấy giờ mới hài lòng. Lão không đợi thêm một giây nào, dồn toàn lực vào hông, giáng một cú đâm chí mạng, lút cán vào tận đáy tử cung của Duyên.



45.4. Sự Chiếm Hữu Tuyệt Đối: Màn Nong Lồn Tàn Bạo​



Tiếng "Phập!" khô khốc và nặng nề vang lên như một cú đóng đinh định mệnh.

"Aaaaa...!"

Duyên rú lên một tiếng dài, cổ họng nghẹn đắng, đôi mắt trợn ngược trắng dã vì kinh động. Toàn bộ cơ thể cô căng cứng, hai bàn tay cào cấu điên cuồng vào ga giường. Con cặc to, dày của lão Hải xuyên qua mọi lớp cơ vòng, đâm lút cán vào tận nơi sâu nhất trong lỗ lồn Duyên. Dù đã vào hết cỡ, nhưng vì kích thước quá khổ, nó vẫn còn thừa lại một đoạn gân guốc bên ngoài, ép chặt lấy âm hộ đang sưng đỏ.

Đầu óc Duyên hoàn toàn mụ mị, những luồng điện cực khoái chạy dọc sống lưng khiến cô quên hết mọi liêm sỉ. Cô vòng tay ôm ghì lấy cổ lão, đôi môi hé mở đón lấy nụ hôn ngấu nghiến của lão Hải, tiếng rên rỉ bắt đầu đổi sang xưng hô anh - em đầy dâm đãng:

"Anh... Anh Hải ơi... sâu quá... ư... em sướng... em chết mất Anh ơi!"

Lão Hải nhếch mép đắc thắng, bắt đầu màn "huấn luyện" lỗ lồn bằng nhịp độ tàn nhẫn. Lão nhịp hông theo công thức 9 nông 1 sâu. Chín cú nhấp ngắn chỉ vừa đủ chạm vào miệng lồn làm nước dịch trào ra, rồi bất ngờ một cú đâm sâu lút cán làm Duyên nảy người, mắt trợn ngược.

Lão không dừng lại ở đó, nhịp độ bắt đầu thay đổi, tần suất đâm sâu tăng dần. Lão chuyển sang 8 nông 2 sâu, rồi 7 nông 3 sâu... Mỗi cú đâm sâu lúc này không còn là sự bất ngờ nữa mà là một đòn tấn công bạo lực, ép buộc các vách ngăn âm đạo phải dãn ra hết cỡ để chứa bằng hết kích thước đồ sộ của lão.

"Anh... Anh ơi... mạnh nữa... nó dãn hết ra rồi... hộc... hộc..." Duyên rên rỉ điên cuồng, hông cô bắt đầu sàng sẩy theo nhịp hông của lão.

Đến khi lão Hải chuyển sang 5 nông 5 sâu, rồi 3 nông 7 sâu, mỗi cú đâm đều mang theo một lực mạnh bạo, tiếng bạch... bạch... vang lên khô khốc và dồn dập. Nước lồn của Duyên lúc này tuôn ra như suối, trắng xóa, ướt đẫm cả một mảng ga giường và chảy ròng ròng xuống đùi. Sự bôi trơn dồi dào khiến mỗi cú thọc của lão Hải càng thêm trơn tru và đi sâu hơn, nong rộng mọi ngóc ngách bên trong con sò mũm mĩm.

Duyên giờ đây hoàn toàn là một con cái bị chinh phục. Cô không còn cảm giác đau đớn, chỉ còn sự thèm khát được lão Hải lấp đầy.

"Anh Hải... đóng mạnh vào... đóng nát lồn em đi... em thèm cặc Anh quá rồi... Aaaaa!"

Càng về sau, lão Hải càng tăng tần suất đâm sâu lên tuyệt đối. Lão không thèm nhấp nông nữa mà cú nào cũng lút cán, cú nào cũng đóng đinh vào tận đáy. Duyên rú lên liên tục, người cô giật bắn lên theo từng nhịp hông tàn bạo của lão. Cả căn phòng chìm trong mùi tình dục đặc quánh và tiếng rên rỉ dâm đãng của người đàn bà đang bị tha hóa hoàn toàn ngay trên giường chồng mình.



45.5 Cao Trào Của Sự Sa Ngã: Cơn Lốc Dục Vọng

Khi tần suất đâm sâu đã đạt đến mức tuyệt đối, Lão Hải không còn cần đến những cú nhấp nông để mồi chài nữa. Lão bắt đầu chuyển hẳn sang chế độ "máy dập", mỗi cú hất hông đều mang theo toàn bộ sức nặng của một gã đàn ông lực điền.

Nhịp độ trên giường lúc này đã không còn là một cuộc làm tình thông thường, nó là một cuộc xâm lăng thể xác. Lão Hải dồn toàn lực vào đôi hông vững chãi như hộ pháp, mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng ngàn cân.

Bạch! Bạch! Bạch!

Tiếng da thịt va chạm giữa hai cơ thể vang lên chát chúa. Mu của lão Hải đập thẳng vào mu Duyên kêu bôm bốp, cộng hưởng cùng tiếng nước lồn văng ra tung tóe tạo nên một âm thanh dâm dục đến cực điểm. Duyên sướng đến mức rên la không thành tiếng, miệng cô há ra như con cá đang đớp lấy không khí, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Cô cảm thấy tử cung mình đang run rẩy, một cơn lốc khoái cảm đang cuộn trào từ bụng dưới, chỉ một chút nữa thôi, chỉ vài cú đâm nữa là cô sẽ nổ tung trong cực khoái.

Nhưng đúng lúc cao trào nhất, khi Duyên đã uốn cong người chuẩn bị đón nhận luồng điện bùng nổ, thì lão Hải đột ngột giảm tần suất.

Lão không rút ra, mà chỉ nhấn nhá, nhấp nhẻm cái đầu khấc ngay cửa mình. Con cặc to lớn nằm im lìm làm vật cản, khiến cơn nứng của Duyên bị nghẽn lại ngay cổ họng.

"Ơ... chú... sao chú dừng... nữa đi chú..." Duyên rên rỉ, hông cô hất lên một cách điên cuồng để tìm kiếm sự va chạm bạo liệt vừa rồi.

Lão Hải cười gằn, lão lại bắt đầu dập mạnh thêm vài cái. Bạch! Bạch! Duyên vừa kịp tìm lại cảm giác sắp lên đỉnh thì lão lại chậm lại, nhấn nhá trêu ngươi. Cứ như thế, ba bốn lần liên tiếp, lão Hải đưa Duyên lên sát mép vực của sự sung sướng rồi lại tàn nhẫn kéo cô tụt xuống.

Sự hụt hẫng đó làm Duyên phát điên. Thân xác cô như bị thiêu đốt, cái lỗ lồn đang co bóp kịch liệt khao khát được một cú đâm lút cán để giải tỏa. Lúc này, lão Hải mới ghé sát tai cô, giọng khàn đặc đầy vẻ quyền lực và đểu giả:

"Sao thế con? Cái lỗ của con nó đang khóc lóc đòi cặc chú kìa. Nhưng chú thấy gọi 'Chú - Con' nghe nó khách sáo quá, làm chú mất hứng đóng mạnh. Hay là mình đổi cách xưng hô cho nó gần gũi đi? Con gọi chú bằng gì thì chú mới cho con lên đỉnh đây?"

Duyên cắn chặt môi, nước mắt rỉ ra vì uất ức và vì nứng đến mức không chịu nổi. Cô lắc đầu, đôi tay bám chặt vào bắp tay lão: "Chú... đừng bắt con... con không gọi thế được... Chú ơi làm ơn đóng mạnh cho con đi... con sắp chết rồi!"

Lão Hải nhấc hẳn hông ra, đầu khấc chỉ còn mớm nhẹ ở mép lồn: "Thế thì chú đi tắm đây. Con cứ nằm đấy mà hưởng cái sự ngứa ngáy một mình nhé."

Thấy lão định rút ra thật, sự sợ hãi bị bỏ rơi trong cơn khát dục vọng đã đánh gục hoàn toàn Duyên. Cô hoảng loạn, hai chân quắp chặt lấy hông lão, kéo ghì xuống, tiếng rên vỡ vụn trong sự đầu hàng:

"Anh... Anh Hải ơi! Em xin Anh... đừng rút ra... em nứng quá rồi... Anh đóng thật mạnh cho em đi... em muốn cặc của Anh!"

Lão Hải cười sướng chí, ánh mắt lão rực lên sự thống trị: "Ngoan lắm. Thế 'em' muốn 'Anh' đóng vào đâu? Nói rõ ra cho 'Anh' nghe xem nào?"

Duyên giờ đây hoàn toàn mụ mị, cô không còn biết đến liêm sỉ, miệng thở hổn hển phát ra những lời dâm dục nhất: "Anh... đóng lút vào lồn em đi... Anh đóng nát em đi... em thèm cặc Anh Hải lắm rồi! Aaaaa!"

Lão Hải thấy con mồi đã hoàn toàn quỵ lụy, lão không trêu đùa nữa. Lão gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh giáng một cú đâm chí mạng, lút cán vào tận đáy tử cung.

Phập!

"Aaaaa!" Duyên rú lên một tiếng chói tai, khoái cảm bị nén lại nãy giờ giờ đây bùng nổ như núi lửa. Cô lên đỉnh trong sự nhục nhã tột cùng, nước lồn tuôn ra như suối ướt sũng cả mảng giường, trong khi miệng vẫn không ngừng gọi: "Anh Hải ơi... em sướng quá... Anh ơi!"

=========

Sau khi bẻ gãy được chút tự trọng cuối cùng của Duyên, Lão Hải như một con thú dữ được tháo cũi sổ lồng. Lão không còn một chút nương tay nào nữa, bắt đầu màn hành quyết dục vọng tàn bạo nhất ngay trên chiếc giường của vợ chồng Nam.

Bạch! Bạch! Bạch!

Thân hình hộ pháp, cứng cáp của lão đập liên hồi vào cơ thể mềm mại của Duyên không thương tiếc. Mỗi cú thúc của lão đều mang sức nặng của một gã đàn ông lực điền, khiến cả chiếc giường gỗ rung lên bần bật, tiếng mu chạm mu kêu bôm bốp chát chúa. Những cú đâm sâu, liên tiếp và dồn dập khiến Duyên bị đẩy lên đỉnh điểm ngay lập tức.

"Aaaaa! Anh... Anh Hải ơi! Em ra... em ra mất... A!"

Duyên rú lên, người giật bắn lên từng hồi trong cơn cực khoái đầu tiên. Nhưng Lão Hải không dừng lại. Lão vẫn tiếp tục dập liên tục, nhịp độ còn nhanh và mạnh bạo hơn trước. Lão muốn vắt kiệt sức lực của con cái đang nằm dưới thân mình.

Duyên lúc này chỉ còn biết van xin, giọng nũng nịu và yếu ớt trong hơi thở gấp: "Anh... Anh ơi... em xin Anh... ngừng một chút... em lên đỉnh rồi... cho em nghỉ một tí thôi... em mệt quá..."

Nhưng Lão Hải mặc kệ lời năn nỉ. Với sức lực của một gã thợ xưởng điền viên, lão vẫn dập thêm cả trăm cú liên tiếp. Đôi bàn tay thô ráp vươn ra, nhào bóp cặp vú của Duyên một cách dã man, như muốn nghiền nát hai khối thịt mềm mại ấy. Sự kích thích tàn bạo từ hai phía khiến cơ thể Duyên rơi vào trạng thái đa cực khoái. Cô vừa dứt cơn giật này đã bị đẩy vào cơn giật khác, khoái cảm dâng lên chồng chất làm cô không còn làm chủ được hành vi.

"Ư... hộc... Anh... chết em... em chết mất... Aaaa!"

Hông Duyên căng cứng, cong vòng lên khỏi nệm, đôi chân quắp chặt lấy lưng lão Hải như một bản năng sinh tồn. Cô rú lên những tiếng sướng khoái vô nghĩa, không thành câu thành lời. Và đó cũng là lúc sự chịu đựng của Lão Hải chạm ngưỡng vỡ òa.

Sau nhiều lần kiềm chế để tra tấn Duyên, giờ đây dòng tinh túy của lão đã sôi sục đến cổ họng. Lão gầm lên một tiếng như hổ đói, dồn toàn bộ sinh lực vào ba cú đâm cuối cùng lút cán, găm thẳng con cặc gân guốc vào tận cửa tử cung.

Phụt! Phụt! Phụt!

Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn ra như vòi rồng, sục thẳng vào sâu bên trong lồn Duyên. Cảm giác nóng rực và căng đầy đột ngột làm Duyên bùng nổ một cơn cực khoái kinh hoàng nhất từ trước đến nay. Toàn thân cô giật giật trong vô thức, mắt trợn ngược, miệng há hốc không ra hơi.

Nước lồn và tinh trùng hòa quyện, chảy lênh láng ra ga giường, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn của sự tha hóa. Duyên nằm đó, bất động, cả người run rẩy nhẹ theo từng nhịp co thắt của âm đạo, hoàn toàn chìm đắm trong sự nhục nhã và sung sướng mà lão Hải vừa ban phát.

45.6 Dư âm & nghỉ ngơi​

Lão Hải rút con cặc khổng lồ ra khỏi cơ thể Duyên, tạo nên một tiếng "chút" đầy dâm dục. Khối thịt gân guốc rời đi để lại một khoảng trống hoác đến rùng mình, kéo theo dòng hỗn hợp tinh dịch trắng đục và dịch lồn nóng hổi trào ra xối xả, chảy dọc theo kẽ mông Duyên rồi thấm đẫm xuống tấm ga giường.

Duyên nằm bất động, đôi chân thon dài vẫn còn dạng rộng ra hai bên vì chưa kịp thu hồi cảm giác. Cơ thể cô run rẩy theo từng đợt, những thớ thịt bên trong âm đạo vẫn đang co bóp một cách vô thức như muốn níu giữ thứ vừa rời đi. Ánh mắt Duyên lờ đờ, nhìn trân trối lên trần nhà, hơi thở vẫn còn đứt quãng sau cơn đa cực khoái kinh hoàng. Cảm giác căng tức ở bụng dưới và sự bỏng rát nơi cửa mình là những dấu ấn tàn bạo mà lão Hải vừa đóng đinh lên người cô.

Lão Hải không rời đi ngay. Lão nằm vật xuống bên cạnh, kéo thân hình mềm nhũn, đẫm mồ hôi của Duyên vào lòng. Một tay lão làm gối cho cô, tay kia bắt đầu sờ soạng khắp cơ thể trắng ngần giờ đã loang lổ những vết lằn đỏ. Lão tận hưởng thành quả của mình một cách đắc thắng. Bàn tay thô ráp của lão xoa nắn cặp vú vẫn còn đang phập phồng, rồi trượt xuống bụng dưới, nơi vẫn còn hơi ấm từ dòng tinh túy mà lão vừa rót đầy vào tử cung cô.

Lão Hải hít hà mùi hương cơ thể hòa quyện giữa mùi đàn bà và mùi dục vọng nồng nặc trên cổ Duyên, rồi khẽ cắn vào vành tai cô, giọng khàn đặc:

– "Sướng không con? Nhìn cái lỗ lồn của con kìa, nó dãn ra hết cỡ rồi... bên trong còn đầy tinh của chú đấy. Giờ con có muốn rửa cũng không sạch được dấu ấn của chú đâu."

Duyên giật mình, sự nhục nhã bắt đầu len lỏi vào tâm trí khi ý thức dần quay lại. Cô cố gắng khép đôi chân lại để che đi cái con sò đang há hoác, sưng đỏ vì bị hành hạ, nhưng mỗi cử động nhỏ đều khiến dòng tinh dịch bên trong ứa ra thêm, dính dớp và nhầy nhụa. Cô vùi mặt vào ngực lão, vừa để trốn tránh ánh mắt chế giễu, vừa như một phản xạ tìm kiếm sự che chở từ chính kẻ vừa chà đạp mình.

Lão Hải nhếch mép, bàn tay lão lại luồn xuống dưới, tách hai múi mông núng nính của Duyên ra để ngắm nhìn chiến tích. Lão dùng ngón tay quệt lấy dòng nước đục ngầu đang chảy ra từ cửa mình cô, rồi đưa lên trước mặt Duyên:

– "Nhìn đi, 'vợ hiền' của thằng Nam mà lại chứa đầy thứ này của chú à? Vừa nãy em còn gọi Anh ngọt xớt cơ mà, sao giờ lại im lặng thế?"

Duyên đỏ bừng mặt, xấu hổ đến mức muốn tan biến đi. Cô nũng nịu, đấm nhẹ vào lồng ngực vững chãi của lão, giọng lý nhí đầy hờn dỗi nhưng không giấu nổi sự lệ thuộc:

– "Chú... chú đừng có nói nữa... tại chú làm con mụ mị thôi... chú ác lắm..."

Lão Hải cười lớn, tiếng cười vang lên đầy thỏa mãn trong căn phòng kín. Lão siết chặt vòng tay, ép sát bộ ngực căng tràn của Duyên vào lồng ngực đầy lông lá của mình, bắt đầu một màn tra tấn tâm lý mới.

====

Lão Hải kéo Duyên nằm sát vào lòng, để tấm lưng trần trắng ngần của cô áp chặt vào lớp lông ngực cứng rậm rậm của mình. Trong bóng tối lờ mờ, hơi nóng từ hai cơ thể vẫn còn hầm hập tỏa ra. Duyên giờ đây như một con mèo nhỏ đã bị thuần hóa, cô gác đầu lên tay lão, khẽ thì thầm về những dư âm vẫn còn đang râm ran trong huyết quản.

– "Anh này... thực sự là mấy lần vừa rồi, em vừa sướng mà lại vừa... sợ." – Duyên khẽ thở dài, giọng nói vẫn còn vương chút run rẩy – "Hai lần đầu chú... à anh, anh làm bạo quá. Em chưa bao giờ biết cảm giác lên đỉnh là gì cho đến khi gặp anh, nhưng cái kiểu anh dập như muốn nát cả người em làm em hãi hùng. Nhất là anh cứ... xuất nhiều thế, em cứ nơm nớp sợ dính bầu thì không biết giấu mặt vào đâu."

Lão Hải cười khà khà, bàn tay thô ráp vẫn không ngừng xoa nắn cặp mông núng nính của cô theo thói quen: – "Thế sao hôm nay không thấy kêu sợ nữa? Anh thấy hôm nay em phối hợp ngoan lắm mà."

Duyên bẽn lẽn rúc sâu hơn vào ngực lão: – "Thì hôm nay... anh làm có lúc nhẹ, lúc mạnh, em mới kịp cảm nhận. Cảm giác nó mãnh liệt mà không bị đau như mấy lần trước. Anh cứ làm như hôm nay thôi nhé... đừng như hai lần đầu, em sợ lắm."

Lão Hải nhếch mép, giọng đầy vẻ tự mãn của một con đực đầu đàn: – "Em không biết đấy thôi. Hai lần đầu con đàn bà nào qua tay anh mà anh chả phải thị uy. Phải dập cho chúng nó biết thế nào là 'lễ độ', cho cái lồn nó dãn ra, nó nhớ lấy cái mùi cặc của anh thì sau này mới không dứt ra được. Không làm thế, sao em ngoan ngoãn gọi anh xưng em như bây giờ?"

Duyên nghe vậy thì khẽ phát vào ngực lão, nũng nịu: – "Anh thật là... hóa ra anh tính toán hết cả rồi. Anh làm em hư hỏng thế này, sau này anh phải chịu trách nhiệm đấy."

– "Trách nhiệm thì anh đang 'đổ' đầy vào trong bụng em rồi đấy thôi," Lão Hải cười đểu cán, tay lão bắt đầu trượt dần từ hông xuống khe đùi đang ẩm ướt của Duyên. "Thế giờ em đã thấy ngủ với anh sướng hơn ngủ với thằng Nam chưa?"

Duyên đỏ bừng mặt, lí nhí: – "Anh cứ hỏi khó em... thôi đi ngủ đi anh, em mệt rã rời rồi, mai anh còn về sớm kẻo nhà con về đột xuất."

Duyên định xoay người nằm ngủ, nhưng vừa khẽ nhích ra thì cô giật mình kêu lên một tiếng khe khẽ. Ở phía dưới, nơi mông cô đang áp sát, cô cảm nhận được có thứ gì đó cứng ngắc, nóng hổi đang ngúc ngắc trồi lên, đâm thẳng vào khe mông mình.

"Ơ... Anh... sao nó lại... lại dựng lên rồi?" Duyên hốt hoảng nhìn xuống dưới chăn.

Lão Hải cười gằn, hơi thở lại bắt đầu dồn dập, lão xoay người đè nghiến Duyên xuống nệm: – "Nghỉ thế đủ rồi. Nghe em thầm thì nãy giờ nó lại đòi 'ăn' tiếp đây này. Cái lỗ của em đang ngậm tinh của anh, nó nóng thế này sao mà ngủ được?"

Duyên nhìn con cặc đang rung rinh đầy sức sống của lão Hải mà không khỏi kinh hãi xen lẫn một sự rạo rực thầm kín.



====

Duyên nghe lão Hải nói vậy thì mặt mũi tối sầm lại vì vừa thẹn vừa mệt. Cô dùng đôi bàn tay mềm mại đẩy lồng ngực vạm vỡ của lão ra, giọng nũng nịu pha chút hờn dỗi:

– "Thôi mà... Anh tha cho em đi, em rũ cả người ra rồi. Để nó ngủ đi anh, em cũng muốn đi ngủ..."

Lão Hải cười khà khà, lão nằm ngửa ra, hai tay gối sau đầu, để mặc con cặc to lớn, gân guốc đang ngạo nghễ chỉ thẳng lên trần nhà, thỉnh thoảng lại giật giật đầy thách thức. Lão liếc nhìn Duyên, ra điều kiện:

– "Được thôi, anh không ép em làm hiệp nữa. Nhưng mà nó đang 'thức' thế này anh không ngủ được. Giờ em làm sao cho nó 'ngủ' đi thì anh cho em đi ngủ. Không thì... cứ để nó chọc vào mông em cả đêm nhé."

Duyên nhìn cái vật thể khổng lồ đang hừng hực sức nóng kia, biết là không thoát được lão già cáo già này, cô đành thở dài một tiếng đầy cam chịu nhưng cũng không kém phần tình tứ. Cô vén chăn, từ từ bò xuống giữa hai chân lão.

Giờ đây, sau nhiều lần bị lão "huấn luyện" vào những tối thứ Sáu, và cả những lần lén lút "tàu nhanh" vào chiều thứ Hai, thứ Tư, Duyên đã không còn vẻ sợ hãi hay ngượng nghịu như lúc đầu. Cô đã quá quen với con cặc đồ sộ này, thậm chí còn thuộc lòng từng đường gân, từng nếp gấp trên da thịt lão.

Duyên bắt đầu thể hiện hết những kỹ năng mà cô đã dần tích lũy được. Cô không vồ vập ngay mà bắt đầu liếm láp từ hai bên bẹn, rồi cúi xuống ngậm lấy cặp bìu lù xù, bú mút chùn chụt như đang thưởng thức một món ngon. Lưỡi cô linh hoạt lướt dọc theo thân cặc gân guốc, rồi đột ngột ngậm trọn lấy đầu khấc, dùng khoang miệng nóng ấm và chiếc lưỡi mềm mại xoáy sâu vào lỗ sáo.

Không chỉ dừng lại ở phía dưới, Duyên còn trườn người lên, đôi môi đỏ mọng vừa bú mút con cặc vừa rướn lên liếm láp, day nhẹ hai đầu ti thâm sẫm trên lồng ngực đầy lông lá của lão Hải. Tiếng nước bọt nhóp nhép vang lên đầy dâm đãng trong căn phòng tĩnh mịch.

Thế nhưng, khác hẳn với những buổi "tàu nhanh" tranh thủ lúc trưa hay chiều, khi mà lão Hải thường ra rất nhanh để còn kịp giờ, thì đêm nay lão lại tỏ ra vô cùng bền bỉ. Dù Duyên đã ra sức thi triển đủ mọi chiêu trò, mút đến mỏi cả quai hàm, nước bọt chảy ròng ròng xuống tận gốc cặc, nhưng con cặc của lão vẫn cứ trơ trơ, cứng như một thanh sắt nguội, không có dấu hiệu gì là muốn "ngủ".

Duyên bắt đầu phát bực. Cô ngẩng đầu lên, mái tóc rối bời rũ xuống vai, đôi mắt lim dim vì buồn ngủ giờ hiện rõ vẻ dỗi hờn. Cô đánh nhẹ vào đùi lão một cái chát, rồi nũng nịu kêu lên:

– "Anh Hải! Anh chơi xấu em nhé! Sao lần này anh dai thế? Em mút đến sưng cả môi, mỏi hết cả mồm rồi mà nó vẫn cứ trơ ra thế này là sao? Anh định bắt nạt em đến sáng hay gì?"

Lão Hải nhìn bộ dạng nũng nịu của "vợ cháu" mà lòng sướng rên. Lão đưa tay vuốt ve mái tóc cô, cười đầy ẩn ý:

– "Tại hôm nay em bú khéo quá, anh đang tận hưởng thì sao mà nó 'ngủ' sớm được? Với lại tối nay có cả đêm mà, em cứ thong thả, làm cho tới nơi tới chốn xem nào..."



45.7. Hiệp tiếp​

Lão Hải nằm ngửa ra giường như một vị hoàng đế đang thụ hưởng sự phục dịch của cung phi. Đôi bàn tay thô ráp của lão không để yên, hết xoa nắn cặp mông tròn trịa lại trượt xuống vỗ vào đùi Duyên bôm bốp, rồi đột ngột đưa lên véo mạnh vào hai đầu vú đang cương cứng làm cô khẽ nảy người vì đau và sướng.

Chưa thỏa mãn, lão Hải bật người ngồi dậy, đối diện trực tiếp với Duyên trong tư thế cô vẫn đang cưỡi trên người lão. Duyên lúc này như một con thú nhỏ bị kích động, hông cô sàng sẩy càng lúc càng mạnh, tiếng nước thịt va chạm nhóp nhép vang lên kích thích vô cùng. Lão Hải một tay bóp chặt bầu vú căng mọng, miệng ghé sát vào ngậm lấy đầu ti mút chùn chụt như một đứa trẻ đói sữa, tay kia lão vòng ra sau, ôm trọn bộ mông tròn trịa đang dập dềnh.

Lão ác ý quẹt lấy dòng dâm thủy đang tràn trề ở cửa mình, bôi thẳng vào lỗ hậu môn còn đang khép chặt của Duyên rồi bất ngờ ấn một ngón tay vào đó.

"Ư... Anh!"

Duyên rú lên, sự kích thích cùng lúc từ hai "cửa" khiến cô như phát điên. Thay vì sợ hãi, cô lại càng sàng hông nhiệt hơn, mạnh bạo hơn cả những lần làm tình cuồng nhiệt nhất với Nam. Cô lúc này chẳng khác nào một con cái đang phô diễn toàn bộ sự dâm đãng để thỏa mãn con đực đầu đàn. Trong cơn mê sảng của cực khoái, Duyên ghé sát tai lão, giọng nũng nịu đầy thèm khát:

"Anh Hải... hay là... hay là tí nữa Anh ra trong miệng em nhé? Từ tối đến giờ em chưa được 'nếm' lần nào... em nhớ cái vị của Anh rồi."

Lão Hải nghe vậy thì cười gằn, giọng trêu chọc đầy đắc thắng: "Sao? Mấy tối thứ Sáu được Anh xả đều đều vào miệng nên giờ 'nghiện' rồi à? Cái giống đàn bà các cô, cứ tưởng đoan trang lắm, hóa ra lại thèm cái thứ khai nồng của thằng già này đến thế cơ à?"

Duyên không những không giận mà còn hờn dỗi, hai tay ôm chặt lấy đầu lão, ấn sâu vào ngực mình: "Thì... thì đúng là em nhớ cái vị ấy thật mà. Nó cứ ngậy ngậy, nồng nồng... Chồng em chẳng bao giờ bắt em làm thế, nhưng ở bên Anh, em lại cứ thấy thèm... Anh cho em nhé, Anh Hải?"

Lão Hải cười sướng chí trước sự tha hóa hoàn toàn của người đàn bà trước mặt. Lão không nói gì, chỉ dùng sức hất mạnh hông lên, khiến Duyên chao đảo.

"Được! Muốn nếm thì Anh cho nếm cho đủ. Đêm nay Anh cho em no bụng thì thôi!"

Duyên rên rỉ, hông nhún càng lúc càng nhanh. Cả căn phòng chìm trong tiếng thở dốc, tiếng thịt va chạm và những lời đối đáp đầy nhục dục của đôi tình nhân bất chính. Duyên không còn nghĩ đến ngày mai, không còn nghĩ đến người chồng tội nghiệp, cô chỉ biết lúc này mình đang được lấp đầy bởi sự tàn bạo mà cô hằng khao khát.



====

Nhịp hông của Duyên càng lúc càng trở nên hỗn loạn, cô nhún nhảy trên người lão Hải như một kẻ lên cơn thần kinh, tiếng "bạch... bạch... chắp... chắp..." vang dội khi lỗ lồn dâm đãng của cô liên tục nuốt trọn rồi nhả ra con cặc khổng lồ. Sự phối hợp giữa ngón tay lão Hải đang quấy phá ở lỗ hậu và thanh thịt gân guốc ở phía trước khiến Duyên hoàn toàn mất kiểm soát.

"Anh... Anh Hải... em... em sắp... sắp ra rồi... cho vào miệng em đi... Anh ơi!"

Lão Hải biết con mồi đã tới giới hạn, lão gầm lên một tiếng, hai bàn tay như gọng kìm sắt siết chặt lấy hông Duyên, đẩy ngược cô lên một cú thật mạnh rồi đột ngột rút con cặc ra ngoài ngay khi dòng tinh túy đang sôi sục đến đỉnh điểm.

Duyên hiểu ý, cô đổ rạp người xuống, hai tay run rẩy nắm lấy vật thể đang giật giật liên hồi, há to khuôn mặt đầy dục vọng để đón đợi.

Phụt! Phụt! Phụt!

Dòng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi bắn ra như vòi rồng, sục thẳng vào sâu trong cuống họng của Duyên. Duyên không hề né tránh, cô nhắm nghiền mắt, cổ họng ực ực đón nhận từng luồng dịch nồng nặc mùi đàn ông. Một phần tinh trùng bắn tung tóe lên đôi môi mọng, lên gò má đỏ bừng và cả trên chóp mũi của cô, tạo nên một khung cảnh cực kỳ dâm uế.

Duyên mút sạch sẽ từng giọt cuối cùng trên đầu khấc, rồi ngẩng đầu lên nhìn lão Hải, đôi mắt mờ đục vì cực khoái. Cô liếm nhẹ làn môi còn dính chất dịch trắng đục, nũng nịu thì thầm:

"Ngậy quá... đúng là cái vị này rồi... Anh làm em sướng đến chết đi được."

Lão Hải nằm vật ra giường, hơi thở hổn hển nhưng khuôn mặt đầy vẻ thỏa mãn của kẻ chinh phục. Lão đưa tay quệt một chút tinh dịch còn sót lại trên khóe miệng Duyên, rồi bóp mạnh vào má cô:

"Đấy, thỏa mãn cái miệng dâm của em chưa? Giờ thì 'vợ ngoan' nằm xuống đây, cho Anh ôm ngủ một đêm cho bõ công Anh 'dạy dỗ'."

Duyên khẽ gật đầu, cô rúc vào lòng lão như một con mèo nhỏ, mặc kệ cơ thể vẫn còn nhầy nhụa dấu ấn của sự phản bội. Cả hai chìm vào giấc ngủ sâu giữa căn phòng nồng đặc mùi dục vọng, trong khi dòng tinh dịch của lão Hải vẫn còn đang âm thầm chảy ra từ cả hai nơi trên cơ thể cô, khẳng định một đêm Thứ Sáu hoàn toàn sa ngã.



45.8 Sáng hôm sau:​

Ánh nắng sớm mai len qua khe rèm, rọi thẳng vào đống quần áo ngổn ngang dưới sàn nhà, đánh thức Duyên khỏi giấc ngủ mê mệt. Cô khẽ cựa mình, cảm giác đầu tiên ập đến là sự đau nhức rã rời chạy dọc sống lưng và vùng hạ bộ căng rát.

Duyên mở mắt, đập vào mắt cô là lồng ngực đầy lông lá và hơi thở nồng đậm mùi đàn ông của Lão Hải. Cô giật mình thon thót khi nhận ra mình vẫn đang nằm gọn trong vòng tay của lão, trần truồng và bết dính. Ký ức về đêm qua – từ những tiếng rú sướng khoái, cách cô van xin lão "đóng" thật mạnh, cho đến lúc cô quỳ xuống bú mút rồi nuốt trọn dòng tinh dịch ngậy nồng – tất cả ùa về như một cuốn phim quay chậm, khiến mặt cô nóng bừng lên vì hổ thẹn.

Cô nhìn xuống "bãi chiến trường" trên chiếc giường hạnh phúc của mình mà không khỏi kinh hoàng:

  • Tấm ga giường trắng muốt giờ loang lổ những vết nước lồn và tinh dịch đã khô lại, đóng thành từng vệt màu vàng nhạt.
  • Trên bụng, trên ngực và cả khóe môi cô vẫn còn vương lại những dấu vết khô cứng của dòng "vòi rồng" đêm qua.
  • Mùi dục vọng nồng nặc vẫn còn quẩn quanh trong không khí, đặc quánh đến mức khó thở.
Duyên định nhẹ nhàng ngồi dậy để đi dọn dẹp trước khi lão thức giấc, nhưng vừa khẽ nhích người, cô đã cảm thấy một dòng dịch ấm nóng từ bên trong lỗ lồn và cả lỗ hậu từ từ rỉ ra, chảy dọc theo đùi. Sự hiện diện của Lão Hải vẫn còn quá đậm đặc bên trong cơ thể cô.

Lúc này, Lão Hải khẽ động đậy, bàn tay thô ráp của lão theo bản năng lại quờ quạng, bóp mạnh vào mông Duyên một cái làm cô khẽ "A" lên. Lão mở mắt, nhìn bộ dạng hốt hoảng của Duyên mà cười khà khà, giọng ngái ngủ nhưng vẫn đầy vẻ đắc thắng:

– "Dậy sớm thế em? Hay là cái lỗ nó vẫn còn thèm nên không ngủ tiếp được?"

Duyên bẽn lẽn kéo chăn che kín thân hình loang lổ dấu vết, nũng nịu trách móc: – "Anh... Anh dậy đi. Sáng rồi, nhỡ hàng xóm thấy anh ở đây thì em chết mất. Nhìn cái giường này xem... anh làm em khổ thế này đây."

Lão Hải ngồi dậy, thản nhiên nhìn ngắm chiến tích của mình. Lão vươn vai, cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ, rồi kéo Duyên sát lại, đặt một nụ hôn nồng mùi thuốc lá vào môi cô: – "Sợ cái gì. Tí nữa Anh giúp em dọn. Mà công nhận, 'vợ' thằng Nam đêm qua dâm thật đấy, nuốt của Anh không sót một giọt nào. Giờ trông em mặn mà thế này, tí nữa thằng Nam về chắc nó lại tưởng em mới đi spa về cũng nên."

Duyên vừa thẹn vừa sợ, cô vội vàng bước xuống giường, đôi chân vẫn còn run rẩy không đứng vững: – "Anh cứ trêu em hoài... Anh mau đi tắm đi, rồi còn về sớm. Em phải giặt chỗ ga giường này ngay không thì không kịp mất!"

Nhìn dáng vẻ tất bật, lo sợ nhưng lại đầy quyến rũ của Duyên trong nắng sớm, Lão Hải mỉm cười hiểm độc. Lão biết, dù Duyên có lau sạch dấu vết trên giường, thì dấu ấn của lão đã vĩnh viễn in sâu vào tâm trí và xác thịt của người đàn bà này.

====

Duyên vội vàng quấn lấy chiếc khăn tắm, bước thấp bước cao chạy nhanh vào nhà tắm để tẩy rửa đi những dấu vết nhầy nhụa trên cơ thể. Cô muốn nhanh chóng đánh răng để xóa đi cái mùi ngậy nồng vẫn còn vương trong cuống họng, và rửa sạch dòng tinh dịch đang khô cứng trên da thịt.

Thế nhưng, cô vừa mới kịp xả vòi nước thì cánh cửa nhà tắm đã bị đẩy mạnh ra. Lão Hải lù lù bước vào, thân hình hộ pháp trần trụi của lão như choán hết không gian nhỏ hẹp. Nhìn ánh mắt rực lửa của lão, Duyên biết ngay chuyện gì sắp xảy ra. Cô bẽn lẽn, nũng nịu đẩy nhẹ vào ngực lão:

– "Anh... Anh Hải... cho em rửa ráy tí đi mà. Anh ra ngoài đi, để em còn dọn dẹp kẻo nhà con về đột xuất bây giờ. Đêm qua chưa đủ sao anh?"

Lão Hải cười gằn, bàn tay to lớn luồn vào trong chiếc khăn tắm, bóp mạnh vào mông cô: – "Chưa đủ! Buổi sáng làm một tí cho nó tỉnh người. Em cứ lo dọn giường, còn cái lỗ này để anh 'dọn' cho."

Mặc cho Duyên nài nỉ yếu ớt, lão Hải xoay người cô lại, ép chặt cô vào bức tường gạch men mát lạnh. Lão nhấc bổng một chân cô lên, và chẳng cần bôi trơn thêm vì dâm thủy đêm qua vẫn còn đọng lại, lão đâm mạnh con cặc đang cương cứng vào sâu bên trong.

Phập!

"A... Anh! Nhẹ thôi... ướt hết cả người em rồi!" Duyên rú lên một tiếng rên rỉ đầy khoái lạc.

Tiếng nước từ vòi sen chảy rào rào hòa cùng tiếng bạch... bạch... của da thịt va chạm dưới làn nước ấm. Trong không gian hơi nước mịt mù, Duyên lại một lần nữa bị cuốn vào cơn lốc dục vọng. Cô thở hổn hển, đầu dựa vào vai lão Hải, miệng không ngừng phát ra những tiếng kêu sướng khoái của một con cái đang được thỏa mãn. Những cú đâm buổi sáng của lão Hải như đánh thức mọi giác quan, khiến Duyên dù mệt nhưng vẫn hất hông đón nhận nồng nhiệt.

Sau màn giao phối chớp nhoáng nhưng mãnh liệt trong nhà tắm, cả hai cùng nhau thu dọn bãi chiến trường. Duyên vội vã thay ga giường mới, đem tấm ga cũ đi giặt sạch dấu vết nhục nhã, trong khi lão Hải thong thả mặc quần áo. Họ cùng nhau ăn vội bát mì tôm như một cặp vợ chồng thực thụ trước khi lão Hải ra về.

Tiễn lão Hải ra cửa, Duyên nhìn theo bóng lưng vững chãi của lão khuất dần sau ngõ, lòng cô trĩu nặng một cảm xúc khó tả. Khi cánh cửa khép lại, căn nhà chỉ còn mình cô với không gian tĩnh lặng, nhưng mùi hương của lão Hải vẫn như còn phảng phất đâu đây.

Duyên ngồi sụp xuống ghế sofa, đôi chân vẫn còn hơi run, cảm giác căng tức ở hạ bộ nhắc nhở cô về một đêm Thứ Sáu kinh hoàng nhưng đê mê. Cô bồi hồi nhớ lại từ lần đầu bị lão cưỡng đoạt đầy sợ hãi, đến những lần "tàu nhanh" vụng trộm, và đỉnh điểm là sự sa ngã hoàn toàn đêm qua. Cô nhận ra mình đã không còn là người vợ đoan trang của Nam nữa. Cô đã nghiện cái mùi đàn ông thô rắp, nghiện những cú đóng đinh tàn bạo của lão Hải.

Duyên đưa tay chạm nhẹ lên môi mình, nơi vẫn còn dư vị ngậy nồng, khẽ mỉm cười trong sự nhục nhã thầm kín: "Thế là... mình thực sự hư hỏng rồi sao?"
 

46. Hồi tưởng của Duyên​

Ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, Duyên đưa tay vuốt nhẹ mái tóc còn ẩm nước, tâm trí cô hoàn toàn bị những thước phim dục vọng của thời gian qua xâm chiếm. Cô rùng mình khi nhớ lại cái đêm đầu tiên ấy – cái đêm mà lão Hải như một con thú dữ xé toạc sự bình yên của cô. Khi đó, cô chỉ thấy sợ hãi và nhục nhã, nhưng giờ đây nhìn lại, chính cái sự bạo liệt, tàn nhẫn ấy lại là thứ thuốc phiện kéo cô xuống hố sâu.

Cảm giác về thân hình hộ pháp của lão Hải mỗi khi đè lên người cô thật kinh khủng. Lão cứng như một tảng đá, gân guốc và đầy lông lá. Mỗi cú thúc của lão không phải là làm tình, mà là đóng đinh. Lão đóng cú nào là như muốn ghim chặt cô xuống mặt nệm cú ấy. Đặc biệt là con cặc của lão – nó vừa to, vừa dày đến mức mỗi lần xâm nhập, Duyên có cảm giác như toàn bộ âm đạo của mình bị nong rộng ra hết cỡ, đau rát nhưng lại sướng đến tê dại.

Duyên rùng mình, hai chân khẽ khép lại khi nhớ đến khoảnh khắc lão xuất tinh. Mỗi lần lão bắn, dòng tinh dịch nóng hổi sục thẳng vào sâu bên trong như một luồng điện cao thế. Cô cảm nhận rõ cái sự ghim dấu ấy, nó không chỉ là thỏa mãn, mà giống như một cuộc giao phối thụ thai hoang dã của loài vật. Cái cảm giác bị lấp đầy bởi thứ dịch nồng nặc đó vừa làm cô đê mê sung sướng, nhưng lại vừa khiến cô nơm nớp lo sợ. Cô sợ cái mầm mống tội lỗi của lão sẽ bám rễ trong người mình, sợ cái minh chứng cho sự phản bội này sẽ lộ ra.

Nghĩ đến đêm qua, Duyên khẽ nhăn mặt vì cái sự ê nhừ nơi hạ bộ. Lão Hải thực sự là một con quỷ quyệt. Lão có những lúc nghịch ngợm như một đứa trẻ, vừa bú mút vừa trêu đùa, nhưng khi cơn nứng bốc lên, lão lại biến thành một con hổ vồ mồi. Một khi đã vồ được cô, lão sẽ địt phầm phập, dồn dập và tàn bạo đến mức cô không có cách nào thoát ra được, chỉ biết cam chịu mà hưởng thụ.

Thậm chí, lão còn bắt cô phải ngậm cặc đi ngủ. Cái cảm giác cả đêm cả khối thịt cứng ngắc ấy cứ găm chặt trong lồn mình, nóng rực và đầy quyền uy, khiến Duyên dù ngủ say vẫn cảm thấy mình đang thuộc về lão. Rồi cả cái vị tinh trùng ấy nữa... Duyên đưa lưỡi liếm nhẹ môi, vị ngậy nồng, khai nồng đặc trưng của lão Hải như vẫn còn đọng lại đâu đây. Cô nhớ cả những lúc lão vục mặt vào giữa hai chân mình, bú mút lồn một cách tham lam như muốn vắt kiệt từng giọt nước cuối cùng trong cơ thể cô.

Duyên thở dài, một hơi thở dài đầy dục vọng. Cô biết mình đã bị lão Hải tha hóa hoàn toàn. Giờ đây, thân xác này dù Nam có chạm vào, có lẽ cô cũng chỉ thấy nhạt nhẽo. Cô đã quen với sự bạo liệt, quen với cái "của lạ" to lớn và cách yêu đương như hành xác của lão Hải mất rồi.

====

Duyên chợt liếc nhìn vào giỏ đồ giặt, nơi có mấy chiếc quần lót ren mà cô rất thích giờ đã bị hỏng. Nghĩ đến đây, cô vừa tức vừa buồn cười. Lão Hải này đúng là một gã đồ tể trên giường, sức lực điền chủ làm cái gì cũng thô bạo. Mấy lần trước, dù cô có xuống giọng xin xỏ "anh ơi nhẹ tay thôi", lão cũng chẳng thèm nghe. Cứ hễ cơn nứng bốc lên là lão lại thò tay vào giật phắt một cái; nhẹ thì giãn hết chun, mà mạnh thì rách toạc cả ren, hỏng sạch đồ lót của cô.

Duyên thầm nghĩ: "Cứ đà này thì bao nhiêu quần áo cho đủ với lão. Phải thay đổi thôi, không thì tiền mua đồ lót cũng quá tội."

Thế là, Duyên bắt đầu ngấm ngầm thay đổi cách ăn mặc để "chiều" theo thói hung hăng của lão. Những buổi thứ Hai và thứ Tư "tàu nhanh", cô chọn mặc những chiếc váy liền đơn giản, bên trong vẫn mặc đồ lót nhưng là loại rẻ tiền hoặc dễ cởi để lão không phải giật mạnh.

Riêng tối thứ Sáu, khi biết chắc lão sẽ ở lại qua đêm và cuộc mây mưa sẽ kéo dài tàn bạo, Duyên quyết định táo bạo hơn hẳn: Cô mặc váy nhưng tuyệt đối không mặc đồ lót. Cô muốn để cái "động bàn tơ" của mình luôn ở trạng thái sẵn sàng, chỉ cần lão nhấc váy lên là có thể đâm lút cán ngay lập tức mà không gặp bất kỳ vật cản nào.

Lão Hải, với bản tính của một kẻ dày dạn kinh nghiệm, nhanh chóng nhận ra sự thay đổi đầy kịch tính này. Một tối thứ Sáu nọ, khi lão vừa bước vào cửa và ôm chầm lấy Duyên từ phía sau, bàn tay thô ráp luồn xuống dưới gấu váy định giật đồ lót như mọi khi thì bỗng khựng lại. Lão thấy bàn tay mình chạm ngay vào hai múi mông mềm mại, mát rượi và cái khe lồn đã bắt đầu ẩm ướt.

Lão Hải bật cười khanh khách, giọng đầy vẻ chế giễu: – "Chà, hôm nay 'vợ ngoan' của anh tiến bộ thế? Biết điều mà 'mở cửa' sẵn thế này à? Hay là túng thiếu quá, bị anh làm rách hết quần rồi nên không còn gì để mặc?"

Duyên không còn bẽn lẽn như ngày đầu, cô xoay người lại, vòng tay qua cổ lão, ánh mắt lúng liếng đầy vẻ tinh nghịch: – "Anh còn nói nữa à? Tại ai mà em chẳng còn cái quần nào lành lặn? Anh toàn dùng sức trâu, em xót tiền mua đồ mới lắm rồi. Thôi thì từ giờ cứ thế này cho anh vừa lòng, đỡ tốn công anh giật, mà em cũng đỡ phải khâu vá."

Lão Hải khoái chí, bóp mạnh vào mông cô một cái thật đau: – "Khá khen cho cái sự dâm ngầm của em. Mặc thế này để anh tiện đường 'hành sự' chứ gì? Được, đã biết điều thế thì đêm nay anh thưởng cho gấp đôi, cho cái lồn không mặc quần này phải sưng lên thì thôi!"

Duyên nũng nịu rúc đầu vào ngực lão, miệng cười khúc khích nhưng trong lòng thầm nhủ: "Thà bị anh làm sưng lồn còn hơn là cháy túi vì mua đồ lót!"



47. Những đề nghị, khởi đầu cho chương mới cuộc đời​

Lão Hải rít một hơi thuốc dài, phả khói vào không trung rồi nhếch mép nhìn Nam. Trong không gian quán cafe buổi sáng, giọng lão trầm đục, kể lại những chi tiết trần trụi về đêm Thứ Sáu vừa qua như một cách khoe khoang sức mạnh của "con đực" đầu đàn:

– "Cháu không tưởng tượng được đâu, cái Duyên lúc ở trên giường với chú nó khác hẳn ngày thường. Nó nũng nịu nhưng cũng dâm đãng vô cùng. Nó bảo chú là hai lần đầu chú làm bạo quá, đóng cú nào ghim cú nấy làm nó vừa sướng vừa sợ, sợ cái lỗ nhỏ bị nong rách, lại sợ chú xuất nhiều quá làm nó dính bầu. Nhưng đêm qua thì khác, chú chiều nó, lúc nhẹ nhàng vuốt ve, lúc lại thúc mạnh lút cán. Cái cảm giác con cặc của chú vừa to vừa dày, găm sâu vào trong lồn nó đi ngủ làm nó mê mẩn. Nó còn chủ động bảo chú ra trong miệng vì nó nhớ cái vị ngậy nồng của chú..."

Nam nghe mà hơi thở dồn dập, sự kích thích trỗi dậy lấn át cả lý trí. Lão Hải thấy "cá đã cắn câu", liền ghé sát lại, đưa ra những phương án mà lão gọi là "hợp thức hóa" để giúp Nam chữa bệnh:

– "Chú thấy cháu khổ tâm, nên chú tính thế này để vẹn cả đôi đường. Chú có vài phương án để cháu cân nhắc:

Phương án một: Mấy tối cuối tuần, anh em mình làm bữa nhậu tại nhà cháu. Chú sẽ ngồi cạnh, vừa uống vừa lén lút đụng chạm, 'vần vò' cái Duyên ngay dưới gầm bàn hoặc ngay trước mặt cháu. Cháu cứ việc ngồi xem để kích thích bản não, thấy vợ mình rên rỉ dưới tay chú thì tự khắc cái 'của' cháu nó sẽ ngóc đầu dậy. Lúc đó, chú sẽ dẫn dắt để cháu vào cuộc cùng chú, làm một buổi 'giao thoa' ba người để cháu lấy lại cảm hứng.

Phương án hai: Cháu cứ chủ động bảo với Duyên là dạo này thấy em vất vả, muốn nhờ chú sang massage, bấm huyệt trị liệu cho em. Chú sẽ đóng vai thợ massage, nhưng thực chất là chú sẽ kích thích từ đầu vú đến kẽ mông, rồi 'thông nòng' cho nó ngay trước mắt cháu. Cháu cứ đứng đó mà học cách chú điều khiển cơ thể đàn bà. Khi nào nó ướt đẫm, nó gào lên vì sướng thì chú nhường chỗ cho cháu 'kết liễu'.

Phương án ba: Cứ để chú tiếp tục 'huấn luyện' nó vào các chiều thứ Hai, thứ Tư và đêm thứ Sáu. Chú sẽ dạy nó cách hầu hạ, cách bú mút và cả cách chịu đựng những cú va chạm mạnh. Đến khi nó đã thuần thục, chú sẽ bàn với nó cách để nó chủ động lôi kéo cháu vào những cuộc chơi tập thể có chú tham gia. Cháu cứ coi như chú là người 'mồi lửa', còn cháu là người giữ lửa."

Lão Hải vỗ vai Nam, giọng đầy vẻ hứa hẹn:

– "Cháu cứ suy nghĩ đi. Chú là người nhà, chú chỉ muốn giúp cháu lấy lại bản lĩnh và giúp cái Duyên được thỏa mãn thôi. Cái trò này gọi là 'trị liệu tâm lý', nhiều nhà giàu họ vẫn làm thế để giữ lửa hạnh phúc đấy!"

Nam nhìn lão Hải, đầu óc quay cuồng trong những viễn cảnh dâm loạn mà lão vừa vẽ ra. Một mặt gã thấy tội lỗi với bản thân, nhưng mặt khác, sự tò mò và khao khát được nhìn thấy vợ mình hoang dại dưới thân xác hộ pháp của lão Hải lại khiến gã gật đầu vô thức.



47.1​

Lão Hải nhìn đồng hồ rồi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, nụ cười đầy ẩn ý vẫn nở trên môi. Lão biết những gì mình vừa rót vào tai Nam cần thời gian để "ngấm". Lão vỗ mạnh vào vai Nam một cái như để đánh thức gã ra khỏi đống hình ảnh dâm loạn đang nhảy múa trong đầu.

– "Thôi, chú có việc phải đi đây. Cháu cứ bình tĩnh mà suy nghĩ kỹ về mấy phương án chú đưa ra. Đừng có vội, chuyện này phải để cả cháu và cái Duyên cùng thấy 'xuôi' thì mới vui được."

Lão Hải rời đi, để lại Nam ngồi lặng người giữa tiếng ồn ào của quán cà phê. Ly đen đặc đã cạn, nhưng vị đắng ngắt vẫn còn bám trụ nơi đầu lưỡi, hệt như cái cảm giác đắng cay và nhục nhã đang cuộn trào trong lòng gã. Thế nhưng, đằng sau sự mặc cảm của một người chồng bất lực, một ngọn lửa dục vọng bệnh hoạn bắt đầu nhen nhóm, thiêu đốt tâm trí Nam khi gã lần lượt mổ xẻ ba phương án mà lão Hải vừa đưa ra.

1. Sự Đấu Tranh Giữa Nhục Nhã Và Kích Thích

Nam tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Những lời kể của lão Hải về đêm Thứ Sáu vừa qua cứ như những thước phim quay chậm, chân thực và tàn bạo hiện lên trong đầu gã.

  • Về phương án nhậu ba người và "đụng chạm lén": Nam tưởng tượng ra cảnh mình ngồi đối diện lão Hải, tay nâng chén rượu, còn ngay dưới gầm bàn, bàn tay thô ráp của lão đang luồn sâu vào trong váy Duyên, vần vò cái vùng nhạy cảm của vợ mình. Gã thấy tim mình đập nhanh hơn. Ý nghĩ về việc Duyên phải cố giữ vẻ mặt bình thản trước chồng trong khi bên dưới đang ướt đẫm vì tay người khác khiến Nam thấy vừa xót xa, vừa kích thích đến điên người.
  • Về phương án "Massage trị liệu": Đây là phương án làm Nam rạo rực nhất. Gã hình dung cảnh Duyên nằm trần trụi dưới ánh đèn, làn da trắng ngần của cô tương phản hoàn toàn với bàn tay hộ pháp, đen sạm của lão Hải. Gã sẽ được đứng ngay cạnh, thấy lão nhào nặn cặp vú vợ mình, thấy lão bấm vào những huyệt đạo nhạy cảm làm cô rên rỉ. Nam tự nhủ: "Có lẽ đây là cách duy nhất để mình thấy được sự hoang dại của vợ, thứ mà mình chưa bao giờ khai phá nổi."
  • Về phương án "Huấn luyện lâu dài": Phương án này làm Nam thấy sợ. Gã sợ Duyên sẽ hoàn toàn thuộc về lão Hải, sợ cô sẽ chỉ còn biết đến cái "cọc gỗ sần sùi" kia mà quên mất sự tồn tại của gã. Nhưng đồng thời, gã lại thèm khát cái kết quả cuối cùng – một buổi giao phối ba người, nơi gã được chính thức gia nhập vào cuộc chơi dâm loạn này.
2. Sự Thỏa Hiệp Đen Tối

Sau một hồi đấu tranh, Nam mở mắt ra, ánh mắt giờ đây đã không còn sự do dự mà thay vào đó là một vẻ quyết liệt đầy u tối. Gã nhận ra mình không thể cưỡng lại được sự cám dỗ này. Gã cần được nhìn thấy. Gã cần cái sự kích thích tột độ đó để hồi sinh cái bản lĩnh đàn ông đã chết lâm sàng bấy lâu.

Nam vẫy tay gọi lão Hải lại khi lão vừa định dắt xe. Gã bước đến, giọng thấp nhưng chắc nịch:

– "Chú Hải, mấy phương án chú đưa ra... phương án nào cháu cũng thấy 'mạnh' cả. Cháu cần thời gian để chuẩn bị tâm lý cho cái Duyên. Nhưng trước mắt, tối Thứ Sáu này chú cứ sang đi."

Lão Hải nhướng mày, nở nụ cười đắc thắng. Nam nói tiếp, hơi thở dồn dập:

– "Cháu sẽ bảo với em nó là phải đi giao hàng gấp ở tỉnh, sáng thứ Bảy mới về. Nhưng thực tế cháu sẽ lẻn về nhà ngay sau khi chú đến. Cháu sẽ nấp ở phòng sách, nhìn qua cái lỗ thông hơi. Cháu muốn thấy... thấy toàn bộ những gì chú làm với nó đêm qua. Cháu muốn thấy cách chú 'đóng đinh' nó, cách nó bú mút và rên rỉ dưới thân chú. Nếu tối đó cháu thực sự bị kích thích như chú nói... thì Thứ Bảy tới, anh em mình sẽ bàn chuyện 'massage trị liệu' cho em nó."

3. Cái Bắt Tay Của Những Kẻ Đồng Khỏa

Lão Hải cười lớn, vỗ bôm bốp vào vai Nam:

– "Khá lắm! Cháu bắt đầu hiểu chuyện rồi đấy. Được, nếu cháu muốn 'xem phim trực tiếp' thì chú sẽ diễn cho cháu xem một vở thật ra trò. Chú sẽ bắt nó 'thả rông', chú sẽ dập cho nó không kịp thở để cháu thấy cái giống đàn bà khi gặp đúng con đực đầu đàn nó sẽ hoang dã đến mức nào. Nhớ nhé, tối Thứ Sáu, cứ nấp cho kỹ, đừng có để nó phát hiện ra sớm quá mà hỏng cuộc vui."

Cả hai chia tay nhau. Nam đạp xe về nhà, lòng nặng trĩu những toan tính đen tối. Gã nhìn ngôi nhà mình, nơi Thứ Sáu tới sẽ diễn ra một cuộc "giao phối" tàn bạo mà gã vừa là nạn nhân, vừa là khán giả, lại vừa là kẻ đồng lõa. Sự hồi hộp bắt đầu xâm chiếm, Nam thấy cái bụng dưới mình có một cảm giác lạ lẫm – một sự rạo rực dâm đãng đang dần trỗi dậy.
 
anime sex
cliphot
Back
Top