45. Vào 1 đêm thứ 6: Đêm Thứ Sáu: Sự Xâm lẫn của con đực
Nam vừa nổ máy xe đi khỏi xưởng, không gian yên tĩnh của căn nhà trên gác trở nên ngột ngạt lạ thường. Duyên vẫn mặc bộ quần áo ở nhà kín đáo – chiếc áo phông cotton rộng và quần dài quá gối, cô cố bám víu lấy vẻ đoan trang cuối cùng để chống lại sự sa ngã.
Tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên. Duyên nuốt khan, bước ra mở chốt. Lão Hải đứng đó, mùi bụi gỗ và thuốc lá phả vào không gian.
"Lại đây,
mút cho chú một tí," Lão Hải ra lệnh ngay khi vừa bước chân qua ngưỡng cửa, tay đã đưa lên định tháo thắt lưng.
Duyên né tránh ánh mắt lão, cô
cự nự một cách yếu ớt: "Chú... chú đi tắm trước đi đã. Người chú đầy mùi mồ hôi..."
Lão Hải dừng tay, ánh mắt lão nheo lại như đang tính toán một trò chơi mới. Lão nhún vai, vẻ mặt đầy đểu giả: "Được, chú đi tắm. Nhưng giúp chú chuẩn bị đồ đã chứ."
Duyên thở phào, tưởng lão đã đồng ý. Cô quay lưng đi định vào phòng lấy khăn tắm cho lão. Nhưng chỉ chờ có thế, Lão Hải áp sát từ phía sau, thân hình vạm vỡ của lão như một khối đá đè nặng lên lưng cô, ép chặt Duyên vào bức tường gạch lạnh lẽo.
"Chú... chú làm gì thế? Chú bảo đi tắm mà!" Duyên hoảng hốt.
"Trước khi tắm, để chú 'hôn' con một cái đã," Lão Hải gầm gừ. Bàn tay thô ráp của lão không cho Duyên cơ hội phản kháng. Lão dứt khoát tóm lấy gấu áo phông của cô kéo phăng qua đầu, rồi nhanh như cắt, lão giật mạnh chiếc quần dài lẫn quần lót của Duyên xuống tận gót chân.
Chỉ trong nháy mắt, Duyên đứng
trần truồng, áp sát vào bức tường, đôi mông phồn thực, trắng ngần lộ ra trước mắt
Con Đực đang hưng phấn.
"Kìa chú! Đừng... đừng ở đây!" Duyên lí nhí, cô định vùng chạy thì Lão Hải đã quỳ rạp xuống phía sau.
Lão không dùng gậy, lão dùng miệng. Lão Hải
úp mặt vào bộ mông tròn trịa của Duyên, mũi lão hít hà mùi hương cơ thể đàn bà đang phát tiết. Lão tách hai múi mông của cô ra, để lộ
con sò lông xinh đẹp, rậm rạp và đang bắt đầu rỉ nước vì sợ hãi lẫn kích thích.
Lão Hải bắt đầu
bú mút điên cuồng. Cái lưỡi thô ráp của lão liếm láp từ hậu môn ngược lên tận điểm cực đỉnh của con sò. Mỗi lần lão mút mạnh, Duyên cảm thấy như lão đang
hút hết nước trong lồn mình ra.
"Aah... Chú... đừng... nhột... ưm..." Duyên oằn người, hai tay bám chặt vào tường để không ngã khuỵu.
Tiếng
chùn chụt của môi lưỡi và tiếng nước nhóp nhép vang vọng khắp hành lang tối. Lão Hải bú như thể đang thưởng thức một món quà quý giá, lưỡi lão thọc sâu vào trong kẽ lồn, đảo liên hồi làm Duyên
rạo rực đến điên người. Hai chân cô run rẩy bần bật, đầu gối muốn quỵ xuống vì cơn sóng khoái cảm lạ lẫm.
"Chú... ư... con xin chú... mình lên tầng đi... lên giường đi chú... đừng làm ở đây, nhỡ ai thấy..." Duyên
van xin, giọng cô lạc đi, không còn là lời từ chối mà là sự
nài nỉ được đưa vào một không gian kín đáo hơn để có thể thoải mái
rên rỉ dưới sự chiếm hữu của lão.
Lão Hải ngước lên, khóe miệng lão còn dính đầy dịch lồn của cô, lão cười khẩy: "Mới hôn một cái đã chịu không nổi rồi à? Lên tầng, chú sẽ cho con biết thế nào là 'lấp đầy'."
Lão đứng dậy, bế thốc Duyên lên theo kiểu bế công chúa, để mặc cô trần truồng trong vòng tay mình, từng bước nặng nề tiến về phía chiếc giường mà Nam vẫn thường nằm.
45.1 Sự Xâm Lấn Tại Thánh Địa: Nụ Hôn Của Con Đực
Lão Hải cười gằn trước lời van xin của Duyên. Lão không đưa cô lên giường ngay mà bế thốc thân hình trần truồng, trắng ngần ấy thẳng vào phòng tắm.
"Chú... chú làm gì thế? Lên giường đi chú... đừng vào đây!" Duyên hốt hoảng, đôi chân dài trắng muốt quẫy đạp liên hồi, vòng tay cố đẩy lồng ngực vững chãi như bàn thạch của lão ra. Nhưng mọi sự
cự nự của cô chỉ như muỗi đốt inox, lão Hải siết chặt vòng tay, ép bộ ngực trần của cô dính chặt vào lớp cơ bắp sần sùi của mình.
Cạch! Lão đá văng cửa nhà tắm rồi chốt lại. Lão vặn vòi sen, dòng nước ấm phun ra, hơi nóng nhanh chóng bốc lên mờ mịt, bao phủ lấy hai cơ thể đang quấn lấy nhau. Dưới làn nước, làn da của Duyên trở nên hồng hào, bóng loáng. Những đường cong
gợi đực, từ bộ ngực căng tròn đến vòng eo thon và cặp mông phồn thực, hiện lên mồn một, kích thích thú tính trong lão Hải đến tột độ.
Lão Hải không để cô kịp thở. Lão xoay người Duyên lại, ấn mạnh cô vào bức tường gạch men trơn trượt.
"Chú... ưm... tắm đã chú..." Duyên rên rỉ, nhưng tiếng nói của cô nghẹn lại khi Lão Hải một lần nữa quỳ xuống phía sau.
Lão tiếp nối màn
bú mút còn dang dở lúc nãy. Lần này, dưới làn nước ấm, mọi giác quan của Duyên như bị phóng đại lên gấp bội. Lão Hải tách hai múi mông núng nính của cô ra, úp mặt vào
con sò đang run rẩy. Lưỡi lão thô ráp, nồng nhiệt thọc sâu vào kẽ lồn, liếm láp điên cuồng.
"Aah... chú... Anh Hải... chết em mất... ư... ư..."
Tiếng
nhóp nhép của môi lưỡi hòa cùng tiếng nước chảy tạo nên một âm thanh dâm đãng vô cùng. Lão Hải mút mạnh như muốn
hút cạn chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong người Duyên. Mỗi cú đá lưỡi của lão vào điểm G làm Duyên oằn người, hai tay bám chặt vào vòi nước, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Cơn sóng khoái cảm ập đến quá nhanh và mạnh mẽ. Duyên cảm thấy tử cung mình co thắt kịch liệt, một dòng nước lồn nóng hổi tuôn ra xối xả theo nhịp mút của lão.
"Ư... aaaa!"
Duyên
run run lên đỉnh, toàn thân co giật liên hồi dưới làn nước nóng. Đôi chân cô mềm nhũn, không còn sức chống đỡ, cô
ngã quỵ xuống sàn nhà tắm, hơi thở hổn hển, đôi mắt đờ đẫn vì sướng.
Lão Hải nhìn con mồi đã hoàn toàn rũ rượi, lão mỉm cười đắc thắng. Lão thong dong lấy xà phòng, bắt đầu kỳ cọ,
tắm táp cho cả hai. Bàn tay lão xoa nắn khắp cơ thể Duyên, từ những nếp gấp nhạy cảm nhất đến cặp vú đang phập phồng theo nhịp thở. Duyên lúc này chỉ còn biết phó mặc, cô như một con búp bê vải trong tay lão, mặc cho lão xoay vần.
Sau khi đã sạch sẽ, Lão Hải vơ lấy chiếc khăn tắm quấn qua người, rồi bế thốc Duyên – lúc này vẫn còn đang lâng lâng trong dư vị của cực khoái – bước ra khỏi nhà tắm, tiến thẳng về phía chiếc giường gỗ.
Lão đặt cô xuống giữa giường, nơi mùi hương của Nam vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây sắp bị đè lấp bởi mùi của sự
chiếm hữu.
Lão Hải ngồi tựa đầu giường, đôi mắt đục ngầu dán chặt vào thân hình
gợi đực của Duyên. Đôi bàn tay lão không ngừng nghỉ, một tay bóp nghẹt
bộ ngực căng tràn làm nó biến dạng, tay kia thọc sâu vào
cái lồn xinh xắn đang ướt nhẹp.
"Mút cho khéo vào con, không chú đánh đòn đấy," lão gầm gừ.
Duyên quỳ giữa hai chân lão, cái đầu nhấp nhô liên tục, cố gắng nuốt trọn
con cặc to lớn của lão vào sâu trong cổ họng. Nhưng trước một
con cái đang trần truồng, phô bày toàn bộ sự nũng nịu và
núng nính thế này, chính Lão Hải cũng bắt đầu mất kiểm soát. Bản năng của một con đực già dặn bị kích thích đến mức đỉnh điểm.
Lão Hải đột ngột tóm lấy vai Duyên, xoay ngược người cô lại. Lão ép cô nằm ngửa ra theo tư thế
69. Giờ đây,
con sò mũm mĩm của Duyên nằm ngay trước mặt lão, còn miệng cô thì đối diện với
con cặc gân guốc đang dựng đứng của lão.
Lão Hải không đợi thêm một giây nào, lão úp mặt vào,
bú mút điên cuồng. Đầu lão lắc qua lắc lại liên tục, tiếng hít hà
xì sụp vang lên khắp căn phòng tĩnh lặng. Lão như một con thú khát mồi, muốn
vắt kiệt từng giọt mật tinh túy nhất trong cái
lỗ lồn rậm rạp kia.
"Ưm... chú... chú Hải... đừng... chú mút mạnh quá... con... con chịu không nổi..." Duyên rên rỉ, hai tay cô bám chặt vào đùi lão, cố gắng tiếp tục nhiệm vụ mút cu nhưng lưỡi cô đã bắt đầu líu lại vì khoái cảm quá lớn.
Phần môi và
cằm lởm chởm râu của lão Hải cọ quẹt mạnh bạo vào
hột le của Duyên. Sự thô ráp của râu ria hòa cùng sự nồng nhiệt của môi lưỡi tạo thành một sự tấn công tàn bạo. Duyên sướng đến mức
ngất ngư, hai chân cô quắp chặt lấy đầu lão, mông hất lên liên tục theo bản năng.
Phụt! Một cơn
cực khoái bùng phát dữ dội. Duyên không thể bú cu được nữa, cô buông rơi
con cặc lão ra, miệng thở hổn hển, giọng lạc đi vì quá sướng:
"Chú ơi... tha cho con... con lên đỉnh rồi... chú ngừng đi... con chết mất... ư... a!"
Nhưng Lão Hải không hề có ý định dừng lại. Lão càng
điên cuồng hơn, đầu lão vùi sâu vào giữa hai chân cô, lưỡi lão thọc sâu vào tận bên trong tử cung để vét sạch dịch nhầy. Lão dùng
cằm day mạnh vào hột le của Duyên một cách ác ý.
Sự kích thích liên tục ngay khi vừa đạt đỉnh khiến Duyên bị đẩy vào một cơn
kích ngất. Toàn thân cô
giật giật trên nệm như cá gặp nước, đôi mắt trợn ngược, hai tay cào cấu vào ga giường.
"Chú... chú... giết con rồi... hộc... hộc..."
Duyên thở không ra hơi, người cô mềm nhũn, dịch lồn tuôn ra xối xả ướt đẫm cả một khoảng nệm dưới mông. Cô nằm đó, đờ đẫn, cảm giác như mọi dây thần kinh đều đã bị lão Hải đánh gục hoàn toàn.
Lão Hải ngước mặt lên, khóe miệng đầy nước nhầy trắng đục, lão nhìn con mồi đang nằm thoi thóp với vẻ mặt đầy đắc thắng. Lão biết, giờ là lúc lão có thể làm bất cứ điều gì lão muốn với cái xác không hồn nhưng đầy dục vọng này.
45.3
Lão Hải nhìn thân xác Duyên đang nằm rũ rượi, đôi mắt cô lờ đờ, đồng tử vẫn chưa kịp co lại sau cơn kích ngất. Lão không vội vã chiếm lấy ngay, mà chậm rãi quỳ giữa hai chân cô, tư thế của một kẻ đi săn đang nhẩn nha thưởng thức chiến lợi phẩm.
Con cặc của lão, giờ đây đã căng cứng đến mức tím tái, bắt đầu màn trêu đùa tàn nhẫn. Lão không đâm vào, mà chỉ dùng thân cặc gân guốc
cọ quẹt lên xuống nhẹ nhàng dọc theo khe lồn đang ướt đẫm. Mỗi lần đầu khấc sần sùi trượt qua hột le, Duyên lại khẽ rùng mình, tiếng thở hổn hển đứt quãng.
Lão Hải từ từ cúi thấp người xuống, hơi thở nóng rực và nồng đậm mùi đàn ông phả lên làn da mỏng manh của Duyên. Lão bắt đầu
hôn hít quanh cổ, rồi liếm láp vành tai, thi thoảng lại cắn nhẹ vào thùy tai cô đầy chiếm hữu. Hai bàn tay thô ráp của lão không ngừng nghỉ, chúng
xoa nắn cặp vú đang phập phồng theo nhịp thở gấp. Lão miết mạnh, thi thoảng lại dùng hai ngón tay
véo mạnh vào đầu ti đang sưng đỏ.
"A! Chú... nhẹ thôi..." Duyên
kêu ré lên như một phản xạ tự nhiên, cơ thể cô uốn cong theo từng cú nhéo tàn bạo của lão.
Trong khi miệng và tay đang hành hạ phần trên, thì phần dưới của lão vẫn tiếp tục màn tra tấn cảm giác.
Con cặc to lớn trượt qua trượt lại liên tục trên mép lồn, thỉnh thoảng lão mới ác ý
đút vào một chút, chỉ vừa đủ để cái đầu khấc to lớn nong rộng cửa mình ra một khoảnh khắc rồi lại rút ngay lập tức.
"Chú... con xin chú... đừng trêu con nữa..." Duyên thầm thì, giọng cô lạc hẳn đi.
Cảm giác cái đầu khấc sần sùi cứ chực chờ ở cửa ngõ mà không chịu đi sâu vào làm Duyên ngứa ngáy đến phát điên. Lỗ lồn cô như có hàng ngàn con kiến bò, nó co bóp liên hồi theo bản năng, cố gắng "tóm" lấy con cặc của lão mỗi khi nó vừa chạm vào. Sự nhấp nhả này làm cơn nứng của cô không những không dịu đi mà còn dâng lên cuồn cuộn, dữ dội hơn cả lúc đầu.
Mắt Duyên bắt đầu ướt át, cô nhìn lão Hải đầy vẻ cầu khẩn, đôi tay vô thức đưa xuống định nắm lấy hông lão để kéo vào, nhưng lão Hải nhanh chóng gạt tay cô ra, tiếp tục màn
nhấp nhả đầy hưởng thụ. Lão muốn Duyên phải hoàn toàn mất đi vẻ đoan trang, phải tự mình van xin được lão xâm chiếm.
Trong không gian tĩnh mịch của phòng ngủ, tiếng thở của Duyên đã chuyển thành những nhịp hổn hển dồn dập, đẫm mùi tình dục.
Cơ thể phản bội của cô hoàn toàn đầu hàng trước sự trêu chọc nhẫn nại của lão Hải.
Duyên không còn nằm im được nữa. Hai chân cô dạng rộng hơn, hông bắt đầu
sàng sẩy một cách vô thức, cố gắng đuổi theo cái đầu khấc đang trượt đi trượt lại đầy ác ý. Đôi bàn tay trắng muốt vốn dĩ định đẩy lão ra, giờ lại run rẩy vòng ra sau lưng,
ôm lấy tấm thân vạm vỡ của lão, kéo ghì xuống như muốn ép bằng được vật thể nóng hổi kia vào sâu trong lồng ngực mình.
Lão Hải nhìn xuống, thấy đôi môi Duyên hé mở, đỏ mọng và mời gọi trong làn hơi thở nóng rực. Lão không bỏ qua cơ hội, cúi xuống
ngấu nghiến cặp môi cô. Lưỡi lão thô bạo thọc sâu vào khoang miệng Duyên, quấn lấy lưỡi cô, hút lấy vị ngọt của con cái đang bị kích thích cực độ. Ở phía dưới,
con cặc vẫn giữ đúng nhịp độ tra tấn: chỉ trượt qua hột le và nhấp nhả ở mép lồn, thỉnh thoảng mới cho đầu khấc lọt vào trong một chút rồi lại rút ra ngay.
Duyên rên hổn hển càng lúc càng lớn, những tiếng
"ư... a... hộc..." vang lên như một
con mèo cái đang gọi đực trong cơn động dục. Lúc này, lão Hải bắt đầu dùng chiêu trò
khẩu dâm để bẻ gãy chút tự trọng cuối cùng của cô.
Hội thoại 1: Lão Hải rút lưỡi ra khỏi miệng Duyên, nhìn thẳng vào đôi mắt đờ đẫn của cô, cười khẩy: – "Sao thế con? Cái
lỗ lồn đang mút chặt lấy con cặc của chú thế này là sao? Con muốn chú
đâm vào à?"
Duyên hổn hển, lắc đầu trong vô vọng: – "Chú... chú đừng hỏi thế... con... con không biết... chú cứ làm đi..."
Hội thoại 2: Lão Hải vẫn không chịu chiều ý, lão lại dùng đầu khấc
cà mạnh lên hột le, làm Duyên nảy người lên: – "Không biết là sao? Chú thấy con đang hất mông lên đòi chú
địt mà? Con muốn chú làm như thằng Nam làm, hay muốn chú
đóng đinh con như một con thú?"
Duyên cắn chặt môi, nước mắt rỉ ra vì nứng đến phát điên: – "Chú... chú nói bậy quá... con xin chú... đừng nói nữa mà cứ... ưm..."
Hội thoại 3: Lão Hải lại nhấn đầu khấc vào sâu hơn một chút, rồi lại tàn nhẫn rút sạch ra ngoài: – "Nói bậy? Thế cái
lỗ này đang chảy nước trắng xóa cả ga giường ra là vì cái gì? Có phải nó đang thèm
con cặc của chú đến phát điên rồi không? Gọi
Anh đi, gọi Anh rồi Anh cho vào."
Duyên run rẩy, sự giằng xé trong lòng khiến cô chỉ biết thốt lên những tiếng rên rỉ: – "Chú ơi... tha cho con... đừng bắt con gọi thế... nhưng mà... con ngứa quá... bên trong nó ngứa lắm rồi chú Hải ơi!"
Hội thoại 4: Lão Hải dừng hẳn mọi chuyển động, để mặc con cặc nóng hổi nằm ngay miệng lồn đang co bóp kịch liệt: – "Ngứa thì bảo chú. Chú không phải là người đi hiếp con, chú chỉ giúp con giải tỏa thôi. Con không xin, chú đi tắm rồi về đây."
Duyên hoảng hốt khi thấy lão định rút ra thật. Cơn nứng vượt lên trên tất cả mọi nỗi sợ hãi và nhân cách. Cô quắp chặt chân lấy hông lão, giọng lạc hẳn đi trong sự tuyệt vọng: – "
Anh... con xin
Anh...
Anh Hải ơi...
đâm con đi... con không chịu nổi nữa rồi...
đâm nát cái
lỗ này của con đi!"
Hội thoại 5: Lão Hải nở một nụ cười đắc thắng, tay vỗ mạnh vào mông cô một cái chát: – "Đấy, phải ngoan như thế chứ. Thế con muốn
Anh đâm thế nào? Nói rõ ra xem nào?"
Duyên giờ đã hoàn toàn mất trí, cô rên rỉ một cách dâm đãng nhất: – "
Anh...
Anh Hải... dùng
con cặc to của
Anh...
đóng thật mạnh vào
lồn em đi... lấp đầy em đi... em xin
Anh... em thèm quá rồi!"
Lão Hải bấy giờ mới hài lòng. Lão không đợi thêm một giây nào, dồn toàn lực vào hông, giáng một cú
đâm chí mạng, lút cán vào tận đáy tử cung của Duyên.
45.4. Sự Chiếm Hữu Tuyệt Đối: Màn Nong Lồn Tàn Bạo
Tiếng
"Phập!" khô khốc và nặng nề vang lên như một cú đóng đinh định mệnh.
"Aaaaa...!"
Duyên
rú lên một tiếng dài, cổ họng nghẹn đắng, đôi mắt trợn ngược trắng dã vì kinh động. Toàn bộ cơ thể cô căng cứng, hai bàn tay cào cấu điên cuồng vào ga giường.
Con cặc to, dày của lão Hải xuyên qua mọi lớp cơ vòng,
đâm lút cán vào tận nơi sâu nhất trong
lỗ lồn Duyên. Dù đã vào hết cỡ, nhưng vì kích thước quá khổ, nó vẫn còn thừa lại một đoạn gân guốc bên ngoài, ép chặt lấy âm hộ đang sưng đỏ.
Đầu óc Duyên hoàn toàn
mụ mị, những luồng điện cực khoái chạy dọc sống lưng khiến cô quên hết mọi liêm sỉ. Cô vòng tay ôm ghì lấy cổ lão, đôi môi hé mở đón lấy nụ hôn ngấu nghiến của lão Hải, tiếng rên rỉ bắt đầu đổi sang xưng hô
anh - em đầy dâm đãng:
"Anh...
Anh Hải ơi... sâu quá... ư...
em sướng...
em chết mất
Anh ơi!"
Lão Hải nhếch mép đắc thắng, bắt đầu màn "huấn luyện" lỗ lồn bằng nhịp độ tàn nhẫn. Lão nhịp hông theo công thức
9 nông 1 sâu. Chín cú nhấp ngắn chỉ vừa đủ chạm vào miệng lồn làm nước dịch trào ra, rồi bất ngờ một cú
đâm sâu lút cán làm Duyên nảy người, mắt trợn ngược.
Lão không dừng lại ở đó, nhịp độ bắt đầu thay đổi, tần suất đâm sâu tăng dần. Lão chuyển sang
8 nông 2 sâu, rồi
7 nông 3 sâu... Mỗi cú đâm sâu lúc này không còn là sự bất ngờ nữa mà là một đòn tấn công bạo lực, ép buộc các vách ngăn âm đạo phải
dãn ra hết cỡ để chứa bằng hết kích thước đồ sộ của lão.
"Anh...
Anh ơi... mạnh nữa... nó dãn hết ra rồi... hộc... hộc..." Duyên rên rỉ điên cuồng, hông cô bắt đầu sàng sẩy theo nhịp hông của lão.
Đến khi lão Hải chuyển sang
5 nông 5 sâu, rồi
3 nông 7 sâu, mỗi cú đâm đều mang theo một lực mạnh bạo, tiếng
bạch... bạch... vang lên khô khốc và dồn dập.
Nước lồn của Duyên lúc này tuôn ra
như suối, trắng xóa, ướt đẫm cả một mảng ga giường và chảy ròng ròng xuống đùi. Sự bôi trơn dồi dào khiến mỗi cú
thọc của lão Hải càng thêm trơn tru và đi sâu hơn, nong rộng mọi ngóc ngách bên trong con sò mũm mĩm.
Duyên giờ đây hoàn toàn là một con cái bị chinh phục. Cô không còn cảm giác đau đớn, chỉ còn sự thèm khát được lão Hải
lấp đầy.
"Anh Hải... đóng mạnh vào... đóng nát lồn
em đi...
em thèm cặc
Anh quá rồi... Aaaaa!"
Càng về sau, lão Hải càng tăng tần suất đâm sâu lên tuyệt đối. Lão không thèm nhấp nông nữa mà cú nào cũng
lút cán, cú nào cũng
đóng đinh vào tận đáy. Duyên rú lên liên tục, người cô giật bắn lên theo từng nhịp hông tàn bạo của lão. Cả căn phòng chìm trong mùi tình dục đặc quánh và tiếng rên rỉ dâm đãng của người đàn bà đang bị tha hóa hoàn toàn ngay trên giường chồng mình.
45.5 Cao Trào Của Sự Sa Ngã: Cơn Lốc Dục Vọng
Khi tần suất đâm sâu đã đạt đến mức tuyệt đối, Lão Hải không còn cần đến những cú nhấp nông để mồi chài nữa. Lão bắt đầu chuyển hẳn sang chế độ
"máy dập", mỗi cú hất hông đều mang theo toàn bộ sức nặng của một gã đàn ông lực điền.
Nhịp độ trên giường lúc này đã không còn là một cuộc làm tình thông thường, nó là một cuộc
xâm lăng thể xác. Lão Hải dồn toàn lực vào đôi hông vững chãi như hộ pháp, mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng ngàn cân.
Bạch! Bạch! Bạch! Tiếng da thịt va chạm giữa hai cơ thể vang lên chát chúa. Mu của lão Hải đập thẳng vào mu Duyên kêu
bôm bốp, cộng hưởng cùng tiếng nước lồn văng ra tung tóe tạo nên một âm thanh dâm dục đến cực điểm. Duyên sướng đến mức
rên la không thành tiếng, miệng cô
há ra như con cá đang đớp lấy không khí, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Cô cảm thấy tử cung mình đang run rẩy, một cơn lốc khoái cảm đang cuộn trào từ bụng dưới, chỉ một chút nữa thôi, chỉ vài cú đâm nữa là cô sẽ nổ tung trong cực khoái.
Nhưng đúng lúc cao trào nhất, khi Duyên đã uốn cong người chuẩn bị đón nhận luồng điện bùng nổ, thì lão Hải đột ngột
giảm tần suất.
Lão không rút ra, mà chỉ nhấn nhá, nhấp nhẻm cái đầu khấc ngay cửa mình. Con cặc to lớn nằm im lìm làm vật cản, khiến cơn nứng của Duyên bị nghẽn lại ngay cổ họng.
"Ơ... chú... sao chú dừng... nữa đi chú..." Duyên rên rỉ, hông cô hất lên một cách điên cuồng để tìm kiếm sự va chạm bạo liệt vừa rồi.
Lão Hải cười gằn, lão lại bắt đầu dập mạnh thêm vài cái.
Bạch! Bạch! Duyên vừa kịp tìm lại cảm giác sắp lên đỉnh thì lão lại
chậm lại, nhấn nhá trêu ngươi. Cứ như thế, ba bốn lần liên tiếp, lão Hải đưa Duyên lên sát mép vực của sự sung sướng rồi lại tàn nhẫn kéo cô tụt xuống.
Sự hụt hẫng đó làm Duyên
phát điên. Thân xác cô như bị thiêu đốt, cái lỗ lồn đang co bóp kịch liệt khao khát được một cú đâm lút cán để giải tỏa. Lúc này, lão Hải mới ghé sát tai cô, giọng khàn đặc đầy vẻ quyền lực và đểu giả:
"Sao thế con? Cái lỗ của con nó đang khóc lóc đòi cặc chú kìa. Nhưng chú thấy gọi 'Chú - Con' nghe nó khách sáo quá, làm chú mất hứng đóng mạnh. Hay là mình đổi cách xưng hô cho nó gần gũi đi? Con gọi chú bằng gì thì chú mới cho con lên đỉnh đây?"
Duyên cắn chặt môi, nước mắt rỉ ra vì uất ức và vì nứng đến mức không chịu nổi. Cô lắc đầu, đôi tay bám chặt vào bắp tay lão: "Chú... đừng bắt con... con không gọi thế được... Chú ơi làm ơn đóng mạnh cho con đi... con sắp chết rồi!"
Lão Hải nhấc hẳn hông ra, đầu khấc chỉ còn mớm nhẹ ở mép lồn: "Thế thì chú đi tắm đây. Con cứ nằm đấy mà hưởng cái sự ngứa ngáy một mình nhé."
Thấy lão định rút ra thật, sự sợ hãi bị bỏ rơi trong cơn khát dục vọng đã đánh gục hoàn toàn Duyên. Cô hoảng loạn, hai chân quắp chặt lấy hông lão, kéo ghì xuống, tiếng rên vỡ vụn trong sự đầu hàng:
"
Anh...
Anh Hải ơi! Em xin
Anh... đừng rút ra...
em nứng quá rồi...
Anh đóng thật mạnh cho
em đi...
em muốn cặc của
Anh!"
Lão Hải cười sướng chí, ánh mắt lão rực lên sự thống trị: "Ngoan lắm. Thế 'em' muốn 'Anh' đóng vào đâu? Nói rõ ra cho 'Anh' nghe xem nào?"
Duyên giờ đây hoàn toàn
mụ mị, cô không còn biết đến liêm sỉ, miệng thở hổn hển phát ra những lời dâm dục nhất: "
Anh... đóng lút vào lồn
em đi...
Anh đóng nát
em đi...
em thèm cặc
Anh Hải lắm rồi! Aaaaa!"
Lão Hải thấy con mồi đã hoàn toàn quỵ lụy, lão không trêu đùa nữa. Lão gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh
giáng một cú đâm chí mạng, lút cán vào tận đáy tử cung.
Phập! "Aaaaa!" Duyên rú lên một tiếng chói tai, khoái cảm bị nén lại nãy giờ giờ đây bùng nổ như núi lửa. Cô lên đỉnh trong sự nhục nhã tột cùng, nước lồn tuôn ra như suối ướt sũng cả mảng giường, trong khi miệng vẫn không ngừng gọi: "
Anh Hải ơi...
em sướng quá...
Anh ơi!"
=========
Sau khi bẻ gãy được chút tự trọng cuối cùng của Duyên, Lão Hải như một con thú dữ được tháo cũi sổ lồng. Lão không còn một chút nương tay nào nữa, bắt đầu màn
hành quyết dục vọng tàn bạo nhất ngay trên chiếc giường của vợ chồng Nam.
Bạch! Bạch! Bạch! Thân hình hộ pháp, cứng cáp của lão đập liên hồi vào cơ thể mềm mại của Duyên không thương tiếc. Mỗi cú thúc của lão đều mang sức nặng của một gã đàn ông lực điền, khiến cả chiếc giường gỗ rung lên bần bật, tiếng mu chạm mu kêu
bôm bốp chát chúa. Những cú đâm sâu, liên tiếp và dồn dập khiến Duyên bị đẩy lên đỉnh điểm ngay lập tức.
"Aaaaa!
Anh...
Anh Hải ơi! Em ra... em ra mất... A!"
Duyên rú lên, người giật bắn lên từng hồi trong cơn cực khoái đầu tiên. Nhưng Lão Hải
không dừng lại. Lão vẫn tiếp tục dập liên tục, nhịp độ còn nhanh và mạnh bạo hơn trước. Lão muốn vắt kiệt sức lực của con cái đang nằm dưới thân mình.
Duyên lúc này chỉ còn biết van xin, giọng nũng nịu và yếu ớt trong hơi thở gấp: "Anh... Anh ơi... em xin Anh... ngừng một chút... em lên đỉnh rồi... cho em nghỉ một tí thôi... em mệt quá..."
Nhưng Lão Hải mặc kệ lời năn nỉ. Với sức lực của một gã thợ xưởng điền viên, lão vẫn dập thêm
cả trăm cú liên tiếp. Đôi bàn tay thô ráp vươn ra,
nhào bóp cặp vú của Duyên một cách dã man, như muốn nghiền nát hai khối thịt mềm mại ấy. Sự kích thích tàn bạo từ hai phía khiến cơ thể Duyên rơi vào trạng thái
đa cực khoái. Cô vừa dứt cơn giật này đã bị đẩy vào cơn giật khác, khoái cảm dâng lên chồng chất làm cô không còn làm chủ được hành vi.
"Ư... hộc...
Anh... chết em... em chết mất... Aaaa!"
Hông Duyên
căng cứng, cong vòng lên khỏi nệm, đôi chân quắp chặt lấy lưng lão Hải như một bản năng sinh tồn. Cô rú lên những tiếng sướng khoái vô nghĩa, không thành câu thành lời. Và đó cũng là lúc sự chịu đựng của Lão Hải chạm ngưỡng vỡ òa.
Sau nhiều lần kiềm chế để tra tấn Duyên, giờ đây dòng tinh túy của lão đã sôi sục đến cổ họng. Lão gầm lên một tiếng như hổ đói, dồn toàn bộ sinh lực vào ba cú đâm cuối cùng lút cán, găm thẳng con cặc gân guốc vào tận cửa tử cung.
Phụt! Phụt! Phụt! Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn ra như
vòi rồng, sục thẳng vào sâu bên trong lồn Duyên. Cảm giác nóng rực và căng đầy đột ngột làm Duyên bùng nổ một cơn cực khoái kinh hoàng nhất từ trước đến nay. Toàn thân cô
giật giật trong vô thức, mắt trợn ngược, miệng há hốc không ra hơi.
Nước lồn và tinh trùng hòa quyện, chảy lênh láng ra ga giường, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn của sự tha hóa. Duyên nằm đó, bất động, cả người run rẩy nhẹ theo từng nhịp co thắt của âm đạo, hoàn toàn chìm đắm trong sự nhục nhã và sung sướng mà lão Hải vừa ban phát.
45.6 Dư âm & nghỉ ngơi
Lão Hải rút
con cặc khổng lồ ra khỏi cơ thể Duyên, tạo nên một tiếng
"chút" đầy dâm dục. Khối thịt gân guốc rời đi để lại một khoảng trống hoác đến rùng mình, kéo theo dòng hỗn hợp tinh dịch trắng đục và dịch lồn nóng hổi trào ra xối xả, chảy dọc theo kẽ mông Duyên rồi thấm đẫm xuống tấm ga giường.
Duyên nằm bất động, đôi chân thon dài vẫn còn dạng rộng ra hai bên vì chưa kịp thu hồi cảm giác. Cơ thể cô run rẩy theo từng đợt, những thớ thịt bên trong âm đạo vẫn đang co bóp một cách vô thức như muốn níu giữ thứ vừa rời đi. Ánh mắt Duyên lờ đờ, nhìn trân trối lên trần nhà, hơi thở vẫn còn đứt quãng sau cơn
đa cực khoái kinh hoàng. Cảm giác căng tức ở bụng dưới và sự bỏng rát nơi cửa mình là những dấu ấn tàn bạo mà lão Hải vừa đóng đinh lên người cô.
Lão Hải không rời đi ngay. Lão nằm vật xuống bên cạnh, kéo thân hình mềm nhũn, đẫm mồ hôi của Duyên vào lòng. Một tay lão làm gối cho cô, tay kia bắt đầu
sờ soạng khắp cơ thể trắng ngần giờ đã loang lổ những vết lằn đỏ. Lão tận hưởng thành quả của mình một cách đắc thắng. Bàn tay thô ráp của lão xoa nắn cặp vú vẫn còn đang phập phồng, rồi trượt xuống bụng dưới, nơi vẫn còn hơi ấm từ dòng tinh túy mà lão vừa rót đầy vào tử cung cô.
Lão Hải hít hà mùi hương cơ thể hòa quyện giữa mùi đàn bà và mùi dục vọng nồng nặc trên cổ Duyên, rồi khẽ cắn vào vành tai cô, giọng khàn đặc:
– "Sướng không con? Nhìn cái
lỗ lồn của con kìa, nó dãn ra hết cỡ rồi... bên trong còn đầy tinh của chú đấy. Giờ con có muốn rửa cũng không sạch được dấu ấn của chú đâu."
Duyên giật mình, sự nhục nhã bắt đầu len lỏi vào tâm trí khi ý thức dần quay lại. Cô cố gắng khép đôi chân lại để che đi cái
con sò đang há hoác, sưng đỏ vì bị hành hạ, nhưng mỗi cử động nhỏ đều khiến dòng tinh dịch bên trong ứa ra thêm, dính dớp và nhầy nhụa. Cô vùi mặt vào ngực lão, vừa để trốn tránh ánh mắt chế giễu, vừa như một phản xạ tìm kiếm sự che chở từ chính kẻ vừa chà đạp mình.
Lão Hải nhếch mép, bàn tay lão lại luồn xuống dưới, tách hai múi mông núng nính của Duyên ra để ngắm nhìn chiến tích. Lão dùng ngón tay quệt lấy dòng nước đục ngầu đang chảy ra từ cửa mình cô, rồi đưa lên trước mặt Duyên:
– "Nhìn đi, 'vợ hiền' của thằng Nam mà lại chứa đầy thứ này của chú à? Vừa nãy em còn gọi
Anh ngọt xớt cơ mà, sao giờ lại im lặng thế?"
Duyên đỏ bừng mặt, xấu hổ đến mức muốn tan biến đi. Cô nũng nịu, đấm nhẹ vào lồng ngực vững chãi của lão, giọng lý nhí đầy hờn dỗi nhưng không giấu nổi sự lệ thuộc:
– "Chú... chú đừng có nói nữa... tại chú làm con mụ mị thôi... chú ác lắm..."
Lão Hải cười lớn, tiếng cười vang lên đầy thỏa mãn trong căn phòng kín. Lão siết chặt vòng tay, ép sát bộ ngực căng tràn của Duyên vào lồng ngực đầy lông lá của mình, bắt đầu một màn tra tấn tâm lý mới.
====
Lão Hải kéo Duyên nằm sát vào lòng, để tấm lưng trần trắng ngần của cô áp chặt vào lớp lông ngực cứng rậm rậm của mình. Trong bóng tối lờ mờ, hơi nóng từ hai cơ thể vẫn còn hầm hập tỏa ra. Duyên giờ đây như một con mèo nhỏ đã bị thuần hóa, cô gác đầu lên tay lão, khẽ thì thầm về những dư âm vẫn còn đang râm ran trong huyết quản.
– "Anh này... thực sự là mấy lần vừa rồi, em vừa sướng mà lại vừa... sợ." – Duyên khẽ thở dài, giọng nói vẫn còn vương chút run rẩy – "Hai lần đầu chú... à anh, anh làm bạo quá. Em chưa bao giờ biết cảm giác lên đỉnh là gì cho đến khi gặp anh, nhưng cái kiểu anh dập như muốn nát cả người em làm em hãi hùng. Nhất là anh cứ... xuất nhiều thế, em cứ nơm nớp sợ dính bầu thì không biết giấu mặt vào đâu."
Lão Hải cười khà khà, bàn tay thô ráp vẫn không ngừng xoa nắn cặp mông núng nính của cô theo thói quen: – "Thế sao hôm nay không thấy kêu sợ nữa? Anh thấy hôm nay em phối hợp ngoan lắm mà."
Duyên bẽn lẽn rúc sâu hơn vào ngực lão: – "Thì hôm nay... anh làm có lúc nhẹ, lúc mạnh, em mới kịp cảm nhận. Cảm giác nó mãnh liệt mà không bị đau như mấy lần trước. Anh cứ làm như hôm nay thôi nhé... đừng như hai lần đầu, em sợ lắm."
Lão Hải nhếch mép, giọng đầy vẻ tự mãn của một con đực đầu đàn: – "Em không biết đấy thôi. Hai lần đầu con đàn bà nào qua tay anh mà anh chả phải thị uy. Phải dập cho chúng nó biết thế nào là 'lễ độ', cho cái lồn nó dãn ra, nó nhớ lấy cái mùi cặc của anh thì sau này mới không dứt ra được. Không làm thế, sao em ngoan ngoãn gọi anh xưng em như bây giờ?"
Duyên nghe vậy thì khẽ phát vào ngực lão, nũng nịu: – "Anh thật là... hóa ra anh tính toán hết cả rồi. Anh làm em hư hỏng thế này, sau này anh phải chịu trách nhiệm đấy."
– "Trách nhiệm thì anh đang 'đổ' đầy vào trong bụng em rồi đấy thôi," Lão Hải cười đểu cán, tay lão bắt đầu trượt dần từ hông xuống khe đùi đang ẩm ướt của Duyên. "Thế giờ em đã thấy ngủ với anh sướng hơn ngủ với thằng Nam chưa?"
Duyên đỏ bừng mặt, lí nhí: – "Anh cứ hỏi khó em... thôi đi ngủ đi anh, em mệt rã rời rồi, mai anh còn về sớm kẻo nhà con về đột xuất."
Duyên định xoay người nằm ngủ, nhưng vừa khẽ nhích ra thì cô giật mình kêu lên một tiếng khe khẽ. Ở phía dưới, nơi mông cô đang áp sát, cô cảm nhận được có thứ gì đó cứng ngắc, nóng hổi đang
ngúc ngắc trồi lên, đâm thẳng vào khe mông mình.
"Ơ... Anh... sao nó lại... lại dựng lên rồi?" Duyên hốt hoảng nhìn xuống dưới chăn.
Lão Hải cười gằn, hơi thở lại bắt đầu dồn dập, lão xoay người đè nghiến Duyên xuống nệm: – "Nghỉ thế đủ rồi. Nghe em thầm thì nãy giờ nó lại đòi 'ăn' tiếp đây này. Cái lỗ của em đang ngậm tinh của anh, nó nóng thế này sao mà ngủ được?"
Duyên nhìn con cặc đang rung rinh đầy sức sống của lão Hải mà không khỏi kinh hãi xen lẫn một sự rạo rực thầm kín.
====
Duyên nghe lão Hải nói vậy thì mặt mũi tối sầm lại vì vừa thẹn vừa mệt. Cô dùng đôi bàn tay mềm mại đẩy lồng ngực vạm vỡ của lão ra, giọng nũng nịu pha chút hờn dỗi:
– "Thôi mà... Anh tha cho em đi, em rũ cả người ra rồi. Để nó ngủ đi anh, em cũng muốn đi ngủ..."
Lão Hải cười khà khà, lão nằm ngửa ra, hai tay gối sau đầu, để mặc
con cặc to lớn, gân guốc đang ngạo nghễ chỉ thẳng lên trần nhà, thỉnh thoảng lại giật giật đầy thách thức. Lão liếc nhìn Duyên, ra điều kiện:
– "Được thôi, anh không ép em làm hiệp nữa. Nhưng mà nó đang 'thức' thế này anh không ngủ được. Giờ em làm sao cho nó 'ngủ' đi thì anh cho em đi ngủ. Không thì... cứ để nó chọc vào mông em cả đêm nhé."
Duyên nhìn cái vật thể khổng lồ đang hừng hực sức nóng kia, biết là không thoát được lão già cáo già này, cô đành thở dài một tiếng đầy cam chịu nhưng cũng không kém phần tình tứ. Cô vén chăn, từ từ bò xuống giữa hai chân lão.
Giờ đây, sau nhiều lần bị lão "huấn luyện" vào những tối thứ Sáu, và cả những lần lén lút "tàu nhanh" vào chiều thứ Hai, thứ Tư, Duyên đã không còn vẻ sợ hãi hay ngượng nghịu như lúc đầu. Cô đã quá
quen với con cặc đồ sộ này, thậm chí còn thuộc lòng từng đường gân, từng nếp gấp trên da thịt lão.
Duyên bắt đầu thể hiện hết những kỹ năng mà cô đã dần tích lũy được. Cô không vồ vập ngay mà bắt đầu liếm láp từ hai bên bẹn, rồi cúi xuống ngậm lấy
cặp bìu lù xù, bú mút chùn chụt như đang thưởng thức một món ngon. Lưỡi cô linh hoạt lướt dọc theo thân cặc gân guốc, rồi đột ngột ngậm trọn lấy đầu khấc, dùng khoang miệng nóng ấm và chiếc lưỡi mềm mại xoáy sâu vào lỗ sáo.
Không chỉ dừng lại ở phía dưới, Duyên còn trườn người lên, đôi môi đỏ mọng vừa bú mút con cặc vừa rướn lên liếm láp, day nhẹ hai
đầu ti thâm sẫm trên lồng ngực đầy lông lá của lão Hải. Tiếng nước bọt nhóp nhép vang lên đầy dâm đãng trong căn phòng tĩnh mịch.
Thế nhưng, khác hẳn với những buổi "tàu nhanh" tranh thủ lúc trưa hay chiều, khi mà lão Hải thường ra rất nhanh để còn kịp giờ, thì đêm nay lão lại tỏ ra vô cùng bền bỉ. Dù Duyên đã ra sức thi triển đủ mọi chiêu trò, mút đến mỏi cả quai hàm, nước bọt chảy ròng ròng xuống tận gốc cặc, nhưng
con cặc của lão vẫn cứ
trơ trơ, cứng như một thanh sắt nguội, không có dấu hiệu gì là muốn "ngủ".
Duyên bắt đầu phát bực. Cô ngẩng đầu lên, mái tóc rối bời rũ xuống vai, đôi mắt lim dim vì buồn ngủ giờ hiện rõ vẻ dỗi hờn. Cô đánh nhẹ vào đùi lão một cái
chát, rồi nũng nịu kêu lên:
– "Anh Hải! Anh chơi xấu em nhé! Sao lần này anh dai thế? Em mút đến sưng cả môi, mỏi hết cả mồm rồi mà nó vẫn cứ trơ ra thế này là sao? Anh định bắt nạt em đến sáng hay gì?"
Lão Hải nhìn bộ dạng nũng nịu của "vợ cháu" mà lòng sướng rên. Lão đưa tay vuốt ve mái tóc cô, cười đầy ẩn ý:
– "Tại hôm nay em bú khéo quá, anh đang tận hưởng thì sao mà nó 'ngủ' sớm được? Với lại tối nay có cả đêm mà, em cứ thong thả, làm cho tới nơi tới chốn xem nào..."
45.7. Hiệp tiếp
Lão Hải nằm ngửa ra giường như một vị hoàng đế đang thụ hưởng sự phục dịch của cung phi. Đôi bàn tay thô ráp của lão không để yên, hết xoa nắn cặp mông tròn trịa lại trượt xuống vỗ vào đùi Duyên bôm bốp, rồi đột ngột đưa lên véo mạnh vào hai đầu vú đang cương cứng làm cô khẽ nảy người vì đau và sướng.
Chưa thỏa mãn, lão Hải bật người ngồi dậy, đối diện trực tiếp với Duyên trong tư thế cô vẫn đang cưỡi trên người lão. Duyên lúc này như một con thú nhỏ bị kích động, hông cô
sàng sẩy càng lúc càng mạnh, tiếng nước thịt va chạm
nhóp nhép vang lên kích thích vô cùng. Lão Hải một tay bóp chặt bầu vú căng mọng, miệng ghé sát vào ngậm lấy đầu ti mút chùn chụt như một đứa trẻ đói sữa, tay kia lão vòng ra sau, ôm trọn bộ mông tròn trịa đang dập dềnh.
Lão ác ý quẹt lấy dòng
dâm thủy đang tràn trề ở cửa mình, bôi thẳng vào lỗ hậu môn còn đang khép chặt của Duyên rồi bất ngờ
ấn một ngón tay vào đó.
"Ư... Anh!"
Duyên rú lên, sự kích thích cùng lúc từ hai "cửa" khiến cô như phát điên. Thay vì sợ hãi, cô lại càng
sàng hông nhiệt hơn, mạnh bạo hơn cả những lần làm tình cuồng nhiệt nhất với Nam. Cô lúc này chẳng khác nào một con cái đang phô diễn toàn bộ sự dâm đãng để thỏa mãn con đực đầu đàn. Trong cơn mê sảng của cực khoái, Duyên ghé sát tai lão, giọng nũng nịu đầy thèm khát:
"Anh Hải... hay là... hay là tí nữa Anh ra trong miệng em nhé? Từ tối đến giờ em chưa được 'nếm' lần nào... em nhớ cái vị của Anh rồi."
Lão Hải nghe vậy thì cười gằn, giọng trêu chọc đầy đắc thắng: "Sao? Mấy tối thứ Sáu được Anh xả đều đều vào miệng nên giờ 'nghiện' rồi à? Cái giống đàn bà các cô, cứ tưởng đoan trang lắm, hóa ra lại thèm cái thứ khai nồng của thằng già này đến thế cơ à?"
Duyên không những không giận mà còn hờn dỗi, hai tay ôm chặt lấy đầu lão, ấn sâu vào ngực mình: "Thì... thì đúng là em nhớ cái vị ấy thật mà. Nó cứ ngậy ngậy, nồng nồng... Chồng em chẳng bao giờ bắt em làm thế, nhưng ở bên Anh, em lại cứ thấy thèm... Anh cho em nhé, Anh Hải?"
Lão Hải cười sướng chí trước sự tha hóa hoàn toàn của người đàn bà trước mặt. Lão không nói gì, chỉ dùng sức hất mạnh hông lên, khiến Duyên chao đảo.
"Được! Muốn nếm thì Anh cho nếm cho đủ. Đêm nay Anh cho em no bụng thì thôi!"
Duyên rên rỉ, hông nhún càng lúc càng nhanh. Cả căn phòng chìm trong tiếng thở dốc, tiếng thịt va chạm và những lời đối đáp đầy nhục dục của đôi tình nhân bất chính. Duyên không còn nghĩ đến ngày mai, không còn nghĩ đến người chồng tội nghiệp, cô chỉ biết lúc này mình đang được lấp đầy bởi sự tàn bạo mà cô hằng khao khát.
====
Nhịp hông của Duyên càng lúc càng trở nên hỗn loạn, cô nhún nhảy trên người lão Hải như một kẻ lên cơn thần kinh, tiếng
"bạch... bạch... chắp... chắp..." vang dội khi lỗ lồn dâm đãng của cô liên tục nuốt trọn rồi nhả ra con cặc khổng lồ. Sự phối hợp giữa ngón tay lão Hải đang quấy phá ở lỗ hậu và thanh thịt gân guốc ở phía trước khiến Duyên hoàn toàn mất kiểm soát.
"Anh... Anh Hải... em... em sắp... sắp ra rồi... cho vào miệng em đi... Anh ơi!"
Lão Hải biết con mồi đã tới giới hạn, lão gầm lên một tiếng, hai bàn tay như gọng kìm sắt siết chặt lấy hông Duyên, đẩy ngược cô lên một cú thật mạnh rồi đột ngột rút
con cặc ra ngoài ngay khi dòng tinh túy đang sôi sục đến đỉnh điểm.
Duyên hiểu ý, cô đổ rạp người xuống, hai tay run rẩy nắm lấy vật thể đang giật giật liên hồi, há to khuôn mặt đầy dục vọng để đón đợi.
Phụt! Phụt! Phụt! Dòng
tinh dịch đặc quánh, nóng hổi bắn ra như vòi rồng, sục thẳng vào sâu trong cuống họng của Duyên. Duyên không hề né tránh, cô nhắm nghiền mắt, cổ họng ực ực đón nhận từng luồng dịch nồng nặc mùi đàn ông. Một phần tinh trùng bắn tung tóe lên đôi môi mọng, lên gò má đỏ bừng và cả trên chóp mũi của cô, tạo nên một khung cảnh cực kỳ dâm uế.
Duyên mút sạch sẽ từng giọt cuối cùng trên đầu khấc, rồi ngẩng đầu lên nhìn lão Hải, đôi mắt mờ đục vì cực khoái. Cô liếm nhẹ làn môi còn dính chất dịch trắng đục, nũng nịu thì thầm:
"Ngậy quá... đúng là cái vị này rồi... Anh làm em sướng đến chết đi được."
Lão Hải nằm vật ra giường, hơi thở hổn hển nhưng khuôn mặt đầy vẻ thỏa mãn của kẻ chinh phục. Lão đưa tay quệt một chút tinh dịch còn sót lại trên khóe miệng Duyên, rồi bóp mạnh vào má cô:
"Đấy, thỏa mãn cái miệng dâm của em chưa? Giờ thì 'vợ ngoan' nằm xuống đây, cho Anh ôm ngủ một đêm cho bõ công Anh 'dạy dỗ'."
Duyên khẽ gật đầu, cô rúc vào lòng lão như một con mèo nhỏ, mặc kệ cơ thể vẫn còn nhầy nhụa dấu ấn của sự phản bội. Cả hai chìm vào giấc ngủ sâu giữa căn phòng nồng đặc mùi dục vọng, trong khi dòng tinh dịch của lão Hải vẫn còn đang âm thầm chảy ra từ cả hai nơi trên cơ thể cô, khẳng định một đêm Thứ Sáu hoàn toàn sa ngã.
45.8 Sáng hôm sau:
Ánh nắng sớm mai len qua khe rèm, rọi thẳng vào đống quần áo ngổn ngang dưới sàn nhà, đánh thức Duyên khỏi giấc ngủ mê mệt. Cô khẽ cựa mình, cảm giác đầu tiên ập đến là sự đau nhức rã rời chạy dọc sống lưng và vùng hạ bộ căng rát.
Duyên mở mắt, đập vào mắt cô là lồng ngực đầy lông lá và hơi thở nồng đậm mùi đàn ông của Lão Hải. Cô giật mình thon thót khi nhận ra mình vẫn đang nằm gọn trong vòng tay của lão, trần truồng và bết dính. Ký ức về đêm qua – từ những tiếng rú sướng khoái, cách cô van xin lão "đóng" thật mạnh, cho đến lúc cô quỳ xuống bú mút rồi nuốt trọn dòng tinh dịch ngậy nồng – tất cả ùa về như một cuốn phim quay chậm, khiến mặt cô nóng bừng lên vì hổ thẹn.
Cô nhìn xuống "bãi chiến trường" trên chiếc giường hạnh phúc của mình mà không khỏi kinh hoàng:
- Tấm ga giường trắng muốt giờ loang lổ những vết nước lồn và tinh dịch đã khô lại, đóng thành từng vệt màu vàng nhạt.
- Trên bụng, trên ngực và cả khóe môi cô vẫn còn vương lại những dấu vết khô cứng của dòng "vòi rồng" đêm qua.
- Mùi dục vọng nồng nặc vẫn còn quẩn quanh trong không khí, đặc quánh đến mức khó thở.
Duyên định nhẹ nhàng ngồi dậy để đi dọn dẹp trước khi lão thức giấc, nhưng vừa khẽ nhích người, cô đã cảm thấy một dòng dịch ấm nóng từ bên trong
lỗ lồn và cả
lỗ hậu từ từ rỉ ra, chảy dọc theo đùi. Sự hiện diện của Lão Hải vẫn còn quá đậm đặc bên trong cơ thể cô.
Lúc này, Lão Hải khẽ động đậy, bàn tay thô ráp của lão theo bản năng lại quờ quạng, bóp mạnh vào mông Duyên một cái làm cô khẽ "A" lên. Lão mở mắt, nhìn bộ dạng hốt hoảng của Duyên mà cười khà khà, giọng ngái ngủ nhưng vẫn đầy vẻ đắc thắng:
– "Dậy sớm thế em? Hay là cái lỗ nó vẫn còn thèm nên không ngủ tiếp được?"
Duyên bẽn lẽn kéo chăn che kín thân hình loang lổ dấu vết, nũng nịu trách móc: – "Anh... Anh dậy đi. Sáng rồi, nhỡ hàng xóm thấy anh ở đây thì em chết mất. Nhìn cái giường này xem... anh làm em khổ thế này đây."
Lão Hải ngồi dậy, thản nhiên nhìn ngắm chiến tích của mình. Lão vươn vai, cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ, rồi kéo Duyên sát lại, đặt một nụ hôn nồng mùi thuốc lá vào môi cô: – "Sợ cái gì. Tí nữa Anh giúp em dọn. Mà công nhận, 'vợ' thằng Nam đêm qua dâm thật đấy, nuốt của Anh không sót một giọt nào. Giờ trông em mặn mà thế này, tí nữa thằng Nam về chắc nó lại tưởng em mới đi spa về cũng nên."
Duyên vừa thẹn vừa sợ, cô vội vàng bước xuống giường, đôi chân vẫn còn run rẩy không đứng vững: – "Anh cứ trêu em hoài... Anh mau đi tắm đi, rồi còn về sớm. Em phải giặt chỗ ga giường này ngay không thì không kịp mất!"
Nhìn dáng vẻ tất bật, lo sợ nhưng lại đầy quyến rũ của Duyên trong nắng sớm, Lão Hải mỉm cười hiểm độc. Lão biết, dù Duyên có lau sạch dấu vết trên giường, thì dấu ấn của lão đã vĩnh viễn in sâu vào tâm trí và xác thịt của người đàn bà này.
====
Duyên vội vàng quấn lấy chiếc khăn tắm, bước thấp bước cao chạy nhanh vào nhà tắm để tẩy rửa đi những dấu vết nhầy nhụa trên cơ thể. Cô muốn nhanh chóng đánh răng để xóa đi cái mùi ngậy nồng vẫn còn vương trong cuống họng, và rửa sạch dòng tinh dịch đang khô cứng trên da thịt.
Thế nhưng, cô vừa mới kịp xả vòi nước thì cánh cửa nhà tắm đã bị đẩy mạnh ra. Lão Hải lù lù bước vào, thân hình hộ pháp trần trụi của lão như choán hết không gian nhỏ hẹp. Nhìn ánh mắt rực lửa của lão, Duyên biết ngay chuyện gì sắp xảy ra. Cô bẽn lẽn, nũng nịu đẩy nhẹ vào ngực lão:
– "Anh... Anh Hải... cho em rửa ráy tí đi mà. Anh ra ngoài đi, để em còn dọn dẹp kẻo nhà con về đột xuất bây giờ. Đêm qua chưa đủ sao anh?"
Lão Hải cười gằn, bàn tay to lớn luồn vào trong chiếc khăn tắm, bóp mạnh vào mông cô: – "Chưa đủ! Buổi sáng làm một tí cho nó tỉnh người. Em cứ lo dọn giường, còn cái lỗ này để anh 'dọn' cho."
Mặc cho Duyên nài nỉ yếu ớt, lão Hải xoay người cô lại, ép chặt cô vào bức tường gạch men mát lạnh. Lão nhấc bổng một chân cô lên, và chẳng cần bôi trơn thêm vì dâm thủy đêm qua vẫn còn đọng lại, lão đâm mạnh
con cặc đang cương cứng vào sâu bên trong.
Phập! "A... Anh! Nhẹ thôi... ướt hết cả người em rồi!" Duyên rú lên một tiếng rên rỉ đầy khoái lạc.
Tiếng nước từ vòi sen chảy rào rào hòa cùng tiếng
bạch... bạch... của da thịt va chạm dưới làn nước ấm. Trong không gian hơi nước mịt mù, Duyên lại một lần nữa bị cuốn vào cơn lốc dục vọng. Cô thở hổn hển, đầu dựa vào vai lão Hải, miệng không ngừng phát ra những tiếng kêu sướng khoái của một con cái đang được thỏa mãn. Những cú đâm buổi sáng của lão Hải như đánh thức mọi giác quan, khiến Duyên dù mệt nhưng vẫn hất hông đón nhận nồng nhiệt.
Sau màn giao phối chớp nhoáng nhưng mãnh liệt trong nhà tắm, cả hai cùng nhau thu dọn bãi chiến trường. Duyên vội vã thay ga giường mới, đem tấm ga cũ đi giặt sạch dấu vết nhục nhã, trong khi lão Hải thong thả mặc quần áo. Họ cùng nhau ăn vội bát mì tôm như một cặp vợ chồng thực thụ trước khi lão Hải ra về.
Tiễn lão Hải ra cửa, Duyên nhìn theo bóng lưng vững chãi của lão khuất dần sau ngõ, lòng cô trĩu nặng một cảm xúc khó tả. Khi cánh cửa khép lại, căn nhà chỉ còn mình cô với không gian tĩnh lặng, nhưng mùi hương của lão Hải vẫn như còn phảng phất đâu đây.
Duyên ngồi sụp xuống ghế sofa, đôi chân vẫn còn hơi run, cảm giác căng tức ở hạ bộ nhắc nhở cô về một đêm Thứ Sáu kinh hoàng nhưng đê mê. Cô bồi hồi nhớ lại từ lần đầu bị lão cưỡng đoạt đầy sợ hãi, đến những lần "tàu nhanh" vụng trộm, và đỉnh điểm là sự sa ngã hoàn toàn đêm qua. Cô nhận ra mình đã không còn là người vợ đoan trang của Nam nữa. Cô đã nghiện cái mùi đàn ông thô rắp, nghiện những cú đóng đinh tàn bạo của lão Hải.
Duyên đưa tay chạm nhẹ lên môi mình, nơi vẫn còn dư vị ngậy nồng, khẽ mỉm cười trong sự nhục nhã thầm kín: "Thế là... mình thực sự hư hỏng rồi sao?"