vcsaigon
Thành viên mới
Chương 18: Chiếc ghế rìa và Vở kịch trong bóng tối
Cuối tuần đó, có một bộ phim bom tấn ra rạp. Thay vì ăn diện rồi đi biền biệt như mọi khi, Ngọc lại ném điện thoại sang cho tôi khi tôi đang ngồi xem TV:
"Chồng đặt vé xem phim đi. Suất chiếu muộn lúc 10 giờ rưỡi tối nhé."
Tôi mừng rỡ trong bụng, tưởng rằng sau những ngày tháng chạy theo nhân tình, vợ cuối cùng cũng dành cho mình một buổi tối cuối tuần hẹn hò đúng nghĩa.
"Ok vợ, để anh đặt ghế đôi Sweetbox cho hai vợ chồng mình nhé."
"Không," Ngọc cắt ngang, ánh mắt lạnh tanh nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. "Đặt bốn vé. Em, anh, và... anh Khôi. Em và anh Khôi sẽ ngồi ghế đôi Sweetbox. Chồng mua cho mình cái ghế Sweetbox nằm ngay sát cạnh ghế em ấy."
Sáo ngữ "như sét đánh ngang tai" lúc này không đủ để diễn tả cảm giác của tôi. Cô ấy muốn đi xem phim với nhân tình, nhưng lại bắt chồng hợp pháp làm người đặt vé, thanh toán, và ngồi chầu rìa ngay sát bên cạnh để làm bù nhìn.
Tôi định há miệng phản đối, nhưng khi nhìn vào ánh mắt thách thức, hờ hững của Ngọc, cùng với thứ dục vọng hèn mạt đang râm ran dưới đũng quần, tôi lại lẳng lặng cúi xuống bấm điện thoại. Tôi đã ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ của một người chồng cuck.
"Chồng đặt vé xem phim đi. Suất chiếu muộn lúc 10 giờ rưỡi tối nhé."
Tôi mừng rỡ trong bụng, tưởng rằng sau những ngày tháng chạy theo nhân tình, vợ cuối cùng cũng dành cho mình một buổi tối cuối tuần hẹn hò đúng nghĩa.
"Ok vợ, để anh đặt ghế đôi Sweetbox cho hai vợ chồng mình nhé."
"Không," Ngọc cắt ngang, ánh mắt lạnh tanh nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. "Đặt bốn vé. Em, anh, và... anh Khôi. Em và anh Khôi sẽ ngồi ghế đôi Sweetbox. Chồng mua cho mình cái ghế Sweetbox nằm ngay sát cạnh ghế em ấy."
Sáo ngữ "như sét đánh ngang tai" lúc này không đủ để diễn tả cảm giác của tôi. Cô ấy muốn đi xem phim với nhân tình, nhưng lại bắt chồng hợp pháp làm người đặt vé, thanh toán, và ngồi chầu rìa ngay sát bên cạnh để làm bù nhìn.
Tôi định há miệng phản đối, nhưng khi nhìn vào ánh mắt thách thức, hờ hững của Ngọc, cùng với thứ dục vọng hèn mạt đang râm ran dưới đũng quần, tôi lại lẳng lặng cúi xuống bấm điện thoại. Tôi đã ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ của một người chồng cuck.
Trong rạp chiếu phim tối om, âm thanh vòm Dolby Atmos nổ vang rền từ những cảnh hành động trên màn hình khổng lồ.
Tôi ngồi ở chiếc ghế K11-K12. Ngay bên trái tôi, là chiếc ghế đôi Sweetbox K13-K14. Ngọc ngồi ở vị trí giữa, vách chung với tôi, còn Khôi ngồi sát bên trong góc khuất.
Ánh sáng nhấp nháy từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt ba người. Tôi cố gắng tập trung vào bộ phim, nhưng mọi giác quan của tôi đều bị hút về phía bên trái.
Khởi đầu, mọi thứ có vẻ bình thường. Nhưng chỉ sau mười lăm phút khi đèn rạp tắt hẳn, vở kịch thực sự mới bắt đầu.
Khôi gác hẳn một tay lên thành ghế sau lưng Ngọc, kéo cô ấy ngả trọn vào vòm ngực rộng lớn của hắn. Bàn tay còn lại của Khôi bắt đầu di chuyển. Hắn đặt lên đùi Ngọc. Chiếc váy xẻ tà của cô ấy dưới ánh sáng lờ mờ dần bị vén lên cao, vượt qua cả đầu gối, rồi đến tận giữa đùi.
Ngọc không những không phản kháng, mà còn khẽ rùng mình, chủ động tách nhẹ hai chân ra để dọn đường cho bàn tay của tình nhân.
Tiếng đạn bom trên phim nổ chát chúa, nhưng thính giác của tôi lại chỉ nhạy bén với những âm thanh rất nhỏ. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc. Tôi nghe thấy nhịp thở của Ngọc bắt đầu gấp gáp hơn.
Đột nhiên, Ngọc quay sang phía tôi. Cô ấy chìa tay phải ra, nắm lấy tay tôi đang đặt trên thành ghế.
Trái tim tôi đập lỡ một nhịp. Vợ đang muốn nắm tay tôi sao? Có phải cô ấy vẫn còn chút tình cảm với người chồng này?
Nhưng tôi đã nhầm. Một sự nhầm lẫn thảm hại.
Ngọc đan năm ngón tay vào tay tôi, siết chặt lại. Cùng lúc đó, qua ánh sáng lóe lên từ một vụ nổ trên màn hình, tôi liếc mắt sang và thấy rõ ràng: Ngọc với lấy cái áo khoác của mình che lên đùi cả hai, tay trái của Ngọc đang luồn sâu vào dưới lớp áo khoác, cần mẫn vuốt ve và xoa nắn con cặc căn đang đội lớp vải trồi lên của hắn. Còn bàn tay của Khôi... đã hoàn toàn lặn mất tăm dưới lớp vải mỏng manh.
Cô ấy nắm tay tôi không phải vì yêu thương. Cô ấy cần một điểm tựa để kìm nén khoái cảm, để truyền lại những cơn run rẩy khi bị Khôi móc ngoáy sâu bên trong âm đạo. Cô ấy biến bàn tay của chồng thành một thứ công cụ san sẻ sự sung sướng dâm đãng mà cô ấy đang có với kẻ khác!
"Ưm..." Ngọc khẽ rên lên một tiếng nhỏ xíu, tiếng rên bị chìm nghỉm giữa âm thanh hỗn loạn của rạp phim, nhưng lại vang dội như sấm sét trong màng nhĩ tôi. Tay cô ấy siết chặt lấy tay tôi đến mức những móng tay sắc nhọn cắm vào da thịt tôi rỉ máu.
Tôi ngồi đờ đẫn, mắt trừng trừng nhìn lên màn hình nhưng không thấy một hình ảnh nào. Khoảng cách giữa tôi và sự lăng loàn ấy chỉ là mười centimet. Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương dâm thủy đặc trưng đang từ từ phảng phất bay ra từ chiếc ghế bên cạnh.
Xoẹt...
Âm thanh của khóa kéo quần vang lên. Khôi đã không còn kiên nhẫn với việc dùng tay nữa. Hắn kéo khóa quần mình xuống.
"Che cho em," Ngọc thì thầm vào tai Khôi, rồi cô ấy buông tay tôi ra.
Ngay trước mắt tôi, ở khoảng cách có thể chạm tới, vợ tôi từ từ cúi đầu xuống đùi Khôi. Khôi lấy chiếc áo khoác jeans rộng thùng thình của hắn trùm lên đầu Ngọc để che khuất tầm nhìn từ những hàng ghế trên. Nhưng từ vị trí ghế rìa của tôi, nhìn từ hông sang, dưới lớp áo khoác ấy là cái đầu của vợ tôi đang nhấp nhô lên xuống một cách đều đặn, nhịp nhàng.
Tiếng chụt chụt, ướt át phát ra ngay sát mạn sườn tôi. Vợ tôi đang say sưa bú liếm cho nhân tình ngay trong rạp chiếu phim, cách người chồng hợp pháp của cô ấy đúng một gang tay.
Tôi há hốc miệng, không khí trong rạp chiếu phim lạnh toát nhưng mồ hôi tôi vã ra như tắm. Hai tay tôi bấu chặt vào nệm ghế. Thằng nhỏ của tôi trong quần đã cương cứng đến đau buốt, rỉ ra những giọt dịch nhờn ướt đẫm cả quần lót. Tôi muốn tát cô ấy, muốn hét lên, nhưng phần thú tính trong não lại bắt tôi phải ngồi yên tận hưởng màn trình diễn đỉnh cao của sự nhục mạ này.
Khoảng hai mươi phút sau, Khôi gồng người lên, tay bóp chặt lấy vai Ngọc dưới lớp áo khoác. Hắn rùng mình, thở hắt ra một hơi dài mãn nguyện.
Ngọc ngẩng đầu lên. Ánh sáng từ màn hình hắt vào khuôn mặt ửng đỏ, đôi môi bóng loáng vương vất chất dịch trắng đục. Cô ấy bình thản dùng mu bàn tay lau miệng, lấy chai nước suối tôi vừa mua cho tu một ngụm, rồi từ tốn nuốt trọn mọi tinh hoa của kẻ khác vào dạ dày.
Quay sang nhìn tôi, Ngọc chớp mắt, nở một nụ cười ngây thơ tàn độc, khẽ hỏi một câu khiến tôi sụp đổ hoàn toàn:
"Phim hay không chồng? Nãy giờ anh có tập trung xem không đấy?"
Đêm hôm đó, bộ phim kết thúc thế nào tôi không hề nhớ. Tôi chỉ nhớ mình lầm lũi đi theo sau hai người họ ra bãi lấy xe, mang vác áo khoác và túi xách cho vợ.
Tôi ngồi ở chiếc ghế K11-K12. Ngay bên trái tôi, là chiếc ghế đôi Sweetbox K13-K14. Ngọc ngồi ở vị trí giữa, vách chung với tôi, còn Khôi ngồi sát bên trong góc khuất.
Ánh sáng nhấp nháy từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt ba người. Tôi cố gắng tập trung vào bộ phim, nhưng mọi giác quan của tôi đều bị hút về phía bên trái.
Khởi đầu, mọi thứ có vẻ bình thường. Nhưng chỉ sau mười lăm phút khi đèn rạp tắt hẳn, vở kịch thực sự mới bắt đầu.
Khôi gác hẳn một tay lên thành ghế sau lưng Ngọc, kéo cô ấy ngả trọn vào vòm ngực rộng lớn của hắn. Bàn tay còn lại của Khôi bắt đầu di chuyển. Hắn đặt lên đùi Ngọc. Chiếc váy xẻ tà của cô ấy dưới ánh sáng lờ mờ dần bị vén lên cao, vượt qua cả đầu gối, rồi đến tận giữa đùi.
Ngọc không những không phản kháng, mà còn khẽ rùng mình, chủ động tách nhẹ hai chân ra để dọn đường cho bàn tay của tình nhân.
Tiếng đạn bom trên phim nổ chát chúa, nhưng thính giác của tôi lại chỉ nhạy bén với những âm thanh rất nhỏ. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc. Tôi nghe thấy nhịp thở của Ngọc bắt đầu gấp gáp hơn.
Đột nhiên, Ngọc quay sang phía tôi. Cô ấy chìa tay phải ra, nắm lấy tay tôi đang đặt trên thành ghế.
Trái tim tôi đập lỡ một nhịp. Vợ đang muốn nắm tay tôi sao? Có phải cô ấy vẫn còn chút tình cảm với người chồng này?
Nhưng tôi đã nhầm. Một sự nhầm lẫn thảm hại.
Ngọc đan năm ngón tay vào tay tôi, siết chặt lại. Cùng lúc đó, qua ánh sáng lóe lên từ một vụ nổ trên màn hình, tôi liếc mắt sang và thấy rõ ràng: Ngọc với lấy cái áo khoác của mình che lên đùi cả hai, tay trái của Ngọc đang luồn sâu vào dưới lớp áo khoác, cần mẫn vuốt ve và xoa nắn con cặc căn đang đội lớp vải trồi lên của hắn. Còn bàn tay của Khôi... đã hoàn toàn lặn mất tăm dưới lớp vải mỏng manh.
Cô ấy nắm tay tôi không phải vì yêu thương. Cô ấy cần một điểm tựa để kìm nén khoái cảm, để truyền lại những cơn run rẩy khi bị Khôi móc ngoáy sâu bên trong âm đạo. Cô ấy biến bàn tay của chồng thành một thứ công cụ san sẻ sự sung sướng dâm đãng mà cô ấy đang có với kẻ khác!
"Ưm..." Ngọc khẽ rên lên một tiếng nhỏ xíu, tiếng rên bị chìm nghỉm giữa âm thanh hỗn loạn của rạp phim, nhưng lại vang dội như sấm sét trong màng nhĩ tôi. Tay cô ấy siết chặt lấy tay tôi đến mức những móng tay sắc nhọn cắm vào da thịt tôi rỉ máu.
Tôi ngồi đờ đẫn, mắt trừng trừng nhìn lên màn hình nhưng không thấy một hình ảnh nào. Khoảng cách giữa tôi và sự lăng loàn ấy chỉ là mười centimet. Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương dâm thủy đặc trưng đang từ từ phảng phất bay ra từ chiếc ghế bên cạnh.
Xoẹt...
Âm thanh của khóa kéo quần vang lên. Khôi đã không còn kiên nhẫn với việc dùng tay nữa. Hắn kéo khóa quần mình xuống.
"Che cho em," Ngọc thì thầm vào tai Khôi, rồi cô ấy buông tay tôi ra.
Ngay trước mắt tôi, ở khoảng cách có thể chạm tới, vợ tôi từ từ cúi đầu xuống đùi Khôi. Khôi lấy chiếc áo khoác jeans rộng thùng thình của hắn trùm lên đầu Ngọc để che khuất tầm nhìn từ những hàng ghế trên. Nhưng từ vị trí ghế rìa của tôi, nhìn từ hông sang, dưới lớp áo khoác ấy là cái đầu của vợ tôi đang nhấp nhô lên xuống một cách đều đặn, nhịp nhàng.
Tiếng chụt chụt, ướt át phát ra ngay sát mạn sườn tôi. Vợ tôi đang say sưa bú liếm cho nhân tình ngay trong rạp chiếu phim, cách người chồng hợp pháp của cô ấy đúng một gang tay.
Tôi há hốc miệng, không khí trong rạp chiếu phim lạnh toát nhưng mồ hôi tôi vã ra như tắm. Hai tay tôi bấu chặt vào nệm ghế. Thằng nhỏ của tôi trong quần đã cương cứng đến đau buốt, rỉ ra những giọt dịch nhờn ướt đẫm cả quần lót. Tôi muốn tát cô ấy, muốn hét lên, nhưng phần thú tính trong não lại bắt tôi phải ngồi yên tận hưởng màn trình diễn đỉnh cao của sự nhục mạ này.
Khoảng hai mươi phút sau, Khôi gồng người lên, tay bóp chặt lấy vai Ngọc dưới lớp áo khoác. Hắn rùng mình, thở hắt ra một hơi dài mãn nguyện.
Ngọc ngẩng đầu lên. Ánh sáng từ màn hình hắt vào khuôn mặt ửng đỏ, đôi môi bóng loáng vương vất chất dịch trắng đục. Cô ấy bình thản dùng mu bàn tay lau miệng, lấy chai nước suối tôi vừa mua cho tu một ngụm, rồi từ tốn nuốt trọn mọi tinh hoa của kẻ khác vào dạ dày.
Quay sang nhìn tôi, Ngọc chớp mắt, nở một nụ cười ngây thơ tàn độc, khẽ hỏi một câu khiến tôi sụp đổ hoàn toàn:
"Phim hay không chồng? Nãy giờ anh có tập trung xem không đấy?"
Đêm hôm đó, bộ phim kết thúc thế nào tôi không hề nhớ. Tôi chỉ nhớ mình lầm lũi đi theo sau hai người họ ra bãi lấy xe, mang vác áo khoác và túi xách cho vợ.







