lc88
mb66
ho88

Truyện Sáng Tác Vợ Đĩ

_daquy

Tập sự
Tham gia
12/11/25
Bài viết
5
Cảm xúc
18
Điểm
3
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam

CHƯƠNG 1: ĐIỂM BẮT ĐẦU CỦA SỰ KẾT THÚC​



Ánh nắng Sài Gòn chói chang chiếu xuống bậc thang tòa án. Tiếng còi xe, tiếng người qua lại ồn ào nhưng dường như xa xôi, mờ nhạt. Vũ - người đàn ông 35 tuổi với dáng người cao ráo trong bộ vest xám nhàu nát - bước ra, khuôn mặt đàn ông vốn góc cạnh giờ đầy mệt mỏi. Đôi mắt thâm quầng nhìn thẳng ra phía trước nhưng như không còn tâm hồn. Anh cầm tờ giấy li hôn, tay run run.


Dung bước ra sau. Nàng có vẻ đẹp mà đàn ông gọi là "chết người". Khuôn mặt trái xoan với đường nét Á Đông tinh tế - đôi mắt hạnh nhân to tròn, long lanh dưới hàng mi cong vút, khi nhìn ai cũng tạo cảm giác đang được quan tâm sâu sắc. Sống mũi cao thẳng, môi hồng đầy đặn có nốt ruồi nhỏ ở góc bên phải - điểm nhấn khiến nàng trở nên quyến rũ bất chấp. Làn da trắng mịn, thân hình cao 1m68 với số đo chuẩn người mẫu, đường cong eo-hông hoàn hảo trong chiếc váy ôm công sở đen. Mái tóc dài ngang lưng, nhuộm màu nâu hạt dẻ, được uốn xoăn nhẹ rơi xuống vai. Mỗi bước đi trên đôi giày cao gót đều toát lên sự tự tin và quyến rũ nguy hiểm.


Dung đeo kính râm đen che mặt, gương mặt không một chút cảm xúc. Nàng cầm túi xách hiệu, bước đi vội vã, tránh né ánh mắt của Vũ.


"Dung..." Giọng Vũ khàn khàn.


Dung dừng lại một giây. Vai nàng hơi rũ xuống, nhưng không quay lại. "Đã xong rồi, Vũ. Đừng làm khó nhau thêm nữa." Giọng nàng lạnh như băng.


Một chiếc Mercedes đen bóng dừng sát lề. Cửa xe mở ra. Bên trong, bóng dáng một người đàn ông trung niên đeo đồng hồ Rolex lấp lánh. Dung bước lên xe không chút do dự. Cửa xe đóng lại. Vũ đứng như trời trồng, nhìn theo chiếc xe tan biến trong dòng xe cộ Sài Gòn hỗn loạn. Anh siết chặt tờ giấy trong tay, nhăn nát. Hàm răng nghiến chặt, gân xanh phồng lên ở thái dương. Đôi mắt từ đau đớn chuyển sang căm hận.




Tiếng gió xào xạc, màn che cửa sổ bay phần phất. Một giọng nói vang lên - trầm, thấu hiểu, như một quan sát viên vô hình: "Có những câu chuyện, người ta không muốn nhớ. Nhưng nó cứ quay về, như lời nguyền... Một năm trước, khi mùa mưa Sài Gòn bắt đầu, mọi thứ cũng bắt đầu vỡ vụn. Tôi đã chứng kiến tất cả. Từ đầu. Đến cuối."




MỘT NĂM TRƯỚC - THÁNG 9/2023


Văn phòng công ty bất động sản "Thịnh Vượng" náo nhiệt với ánh đèn huỳnh quang sáng chói. Nhân viên tấp nập qua lại, âm thanh điện thoại, bàn phím gõ lách cách không ngừng. Dung ngồi tại bàn làm việc, tay gõ laptop, tay kia cầm điện thoại.


"Anh yên tâm đi công tác em nhé. Em và bé Minh ở nhà đợi anh về." Giọng Dung ngọt ngào qua điện thoại.


Bên kia đầu dây, Vũ đang ngồi trong văn phòng công ty xây dựng riêng của anh - bàn giấy tờ chồng chất, mô hình công trình dự án. "Anh biết. Lần này đi Đà Nẵng khoảng 5 ngày. Nhớ nhắc bé Minh học bài đấy. Anh yêu em."


"Em cũng vậy." Dung cười nhẹ rồi ngắt máy.


Nàng đặt điện thoại xuống. Nét mặt nàng đổi khác - lạnh hơn, xa cách hơn. Giọng người kể chuyện vang lên: "Dung là người vợ mẫu mực trong mắt mọi người. Xinh đẹp. Chung thủy. Nhưng vẻ đẹp của nàng... là con dao hai lưỡi."




Cánh cửa phòng Giám đốc mở ra. Biển tên ghi: "NGUYỄN ĐÌNH HẢI - GIÁM ĐỐC". Hải - đàn ông 41 tuổi, mặt tròn, bụng bia, tóc chải keo dính tóc loáng. Vest hiệu đắt tiền nhưng không che được vẻ sến sẩm. Đôi mắt nheo lại đầy tính toán, ham muốn. Hải ngồi sau bàn giám đốc, nhưng ánh mắt cứ liếc ra ngoài qua cửa kính nhìn về bàn của Dung. Ánh mắt đó đầy dục vọng, thèm khát, toan tính.


Hải bấm nút intercom. "Dung, vào phòng tôi một chút."


Dung bước vào, tay ôm hồ sơ. "Dạ, sếp gọi em có việc gì ạ?" Giọng lịch sự, chuyên nghiệp.


Hải chỉ vào ghế đối diện. "Ngồi đi. Tuần sau có chuyến công tác Đà Lạt, họp với đối tác lớn về dự án resort 200 tỷ. Em là nhân viên sales giỏi nhất, tôi muốn em đi cùng." Giọng trầm, quyền lực.


Dung hơi do dự. "Nhưng... tuần sau em..."


"Đây là cơ hội lớn cho em." Hải cắt ngang, giọng cứng hơn. "Nếu deal này thành, thưởng của em ít nhất 50 triệu." Hắn ngừng lại, nhìn Dung chằm chằm. "Em là người thông minh mà, Dung."


Dung cắn môi. Nét mặt xung đột bên trong. Giọng người kể chuyện vang lên: "Lúc đó, nàng chưa biết. Cơ hội... hay cái bẫy?"




ĐÀ LẠT - 3 NGÀY SAU


Tiếng mưa rơi. Khách sạn 5 sao sang trọng, ánh đèn vàng ấm áp nhưng lại làm tôn thêm cái lạnh buốt da thịt của Đà Lạt. Phòng tiệc sang trọng, bàn tiệc đầy đồ ăn và rượu vang đỏ. Đối tác, Hải, Dung cùng vài người khác ngồi quanh bàn.


Hải liên tục rót rượu cho Dung. "Đến đâu được rồi, mọi người cùng nâng ly! Chúc hợp tác thành công!" Hắn cười to.


"Chúc mừng! Có cô Dung xinh đẹp này bên cạnh, sếp Hải may mắn quá!" Đối tác giọng say, mắt nhìn Dung đầy ý nghĩ tồi tệ.


Mọi người cười ồ lên. Dung gượng cười, nhấp từng ngụm rượu nhưng đầu đã bắt đầu quay cuồng. Ly rượu thứ 5, thứ 6... Dung cầm ly run run, cảm giác mất kiểm soát.




Hành lang khách sạn vắng tanh. Dung loạng choạng, người ngã về một bên. Hải chống đỡ. "Cẩn thận, Dung. Để tôi đưa em về phòng." Giọng giả tạo lo lắng.


"Em... em ổn... em tự về được..." Dung say, giọng lảo đảo.


"Sao em cứ khách khí với tôi. Tôi lo cho em đấy." Hải khoác tay Dung, dìu vào thang máy. Ánh mắt hắn nhìn cơ thể Dung - ánh mắt thú tính, đầy dục vọng không che giấu.


Giọng người kể chuyện vang lên: "Đêm đó, dưới cơn mưa Đà Lạt, một ranh giới đã bị phá vỡ. Không phải bằng tình yêu. Mà bằng quyền lực, say xỉn... và tội ác."




PHÒNG KHÁCH SẠN - ĐÊM


Tiếng cửa mở. Dung lảo đảo bước vào phòng. "Em... em về phòng rồi... sếp về đi..." Giọng yếu ớt.


Hải bước vào theo, đóng cửa lại. Tiếng khóa cửa lách vang lên đáng sợ. "Dung... em đẹp lắm... em biết không?" Giọng Hải khàn khàn, đầy dục vọng.


Dung quay lại, mắt mở to hoảng loạn khi nhận ra ý định của Hải. "Sếp... đừng... em là người có gia đình..." Nàng lùi lại, chống tay vào tường.


Hải bước tới, tay túm lấy cằm Dung, ép nàng nhìn vào mắt hắn. "Em nghĩ ai thuê em đi công tác? Em nghĩ tại sao tôi chọn em?" Hắn cười nham hiểm. "Em đẹp như vậy... tôi phải có em."


"Không... xin sếp đừng..." Dung cố gắng đẩy Hải ra nhưng cơ thể say quá, không còn sức lực.


Hải kéo Dung vào trong phòng. Tiếng vật dụng đổ vỡ. Tiếng Dung kêu yếu ớt: "Đừng... đừng..." Hải xé toạc chiếc áo sơ mi trắng của Dung, khuy áo bắn tung tóe xuống sàn. Chiếc áo ngực ren đen lộ ra, làn da trắng mịn dưới ánh đèn vàng mờ.


"Đẹp... đẹp quá..." Hải thì thầm, tay vuốt lên cơ thể Dung.


Dung khóc, nước mắt chảy dài. "Xin sếp... em có chồng... có con..." Giọng run rẩy, tuyệt vọng.


"Không ai biết đâu. Chỉ có em và tôi thôi." Hải đẩy Dung ngã xuống giường, người hắn đè lên. Tay hắn kéo chiếc váy ôm lên, bộc lộ đôi chân dài thon thả. Dung cố gắng khép chặt đùi lại nhưng Hải dùng đầu gối tách ra, tay bóp vào đùi trong, để lại vết bầm đỏ.


"Không... không..." Dung quay mặt đi, nước mắt ướt đẫm gối.


Hải hôn lên cổ Dung, xuống vai, xuống ngực. Lưỡi hắn liếm trên làn da trắng, để lại vết hồng. Tay hắn xé chiếc áo ngực, bộ ngực đầy đặn lộ ra. Hải bóp mạnh, Dung kêu đau. "Đau... sếp làm em đau..."


"Đau một chút rồi sẽ sướng." Hải cười nham hiểm, tay kéo chiếc quần lót xuống. Dung khóc nức nở, cơ thể run lẩy bẩy.


Hải cởi quần, dương vật cương cứng của hắn chạm vào đùi Dung. Nàng giật mình, cố gắng đẩy hắn ra nhưng vô ích. Hải tách đùi Dung ra, dương vật xông vào. Dung kêu lên đau đớn: "AAAHH... ĐAU... ĐAU QUÁ..."


"Chịu đi... chịu đi em..." Hải thúc mạnh, đập vào cơ thể Dung. Giường kêu lạo xạo. Tiếng thở hổn hển của Hải, tiếng khóc nức nở của Dung hòa vào tiếng mưa bên ngoài.

"A....A...a.....A" Tiếng la hòa cùng tiếng rên của Dung, rượu cộng với sự kích thích của dâm dục khiến cô bé của nàng bắt đầu hòa nhịp nó ứa nước ra trơn tru khiến cuộc truy hoang dần trở nên sung sướng

Hải thay đổi tư thế, lật Dung úp mặt xuống giường, kéo eo nàng lên, tiếp tục xông vào từ phía sau. Mỗi cú đập mạnh khiến cơ thể Dung giật lên. "Không... xin sếp... em không chịu nổi..." Dung khóc van xin.


"Gần rồi... gần rồi..." Hải thúc nhanh hơn, mạnh hơn. Cuối cùng hắn rên lên, phóng tinh vào trong người Dung. Hắn đè nặng lên lưng nàng, thở hổn hển. Để im cho tinh trùng đi thẳng vào tử cung của nàng hắn mới rút dương vật to dài vẫn hùng dũng sau khi xuất.


Dung nằm bất động, nước mắt ngấm ướt khăn trải giường. Cơ thể đau nhức khắp nơi. Tâm hồn tan nát.


Hải rút ra, mặc quần lại. Hắn nhìn Dung nằm co ro trên giường, cười mãn nguyện. "Em nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn họp." Hắn bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra.


Tiếng cửa đóng lại. Dung khóc òa, ôm lấy cơ thể mình. "Tại sao... tại sao lại là em..." Nàng thì thầm giữa tiếng khóc nức nở.




SÁNG SỚM


Ánh sáng ban mai nhợt nhạt lọt qua rèm cửa. Dung tỉnh dậy, người đau nhức khắp nơi. Nàng ngồi dậy, nhìn quanh - phòng lộn xộn, quần áo vương vãi, vết máu nhỏ trên khăn trải giường. Dung ôm mặt khóc. "Không... không thể nào... chuyện này... không thể xảy ra..."


Điện thoại reo. Tên "ANH VŨ ❤️" hiện lên màn hình. Dung nhìn màn hình, tay run. Nàng không dám bắt máy. Giọng người kể chuyện vang lên: "Tưởng rằng, đây là điểm kết thúc. Một sai lầm. Một đau khổ. Rồi mọi thứ sẽ chôn vùi. Nhưng không... đây chỉ mới là khởi đầu."


Dung đứng dậy, run rẩy bước vào phòng tắm. Nàng mở vòi sen, nước lạnh chảy xuống cơ thể. Dung cọ rửa mạnh, như muốn rửa sạch mọi dấu vết của đêm qua. Nhưng những vết bầm tím trên cổ, trên đùi vẫn còn đó. Dung nhìn mình trong gương - khuôn mặt nhợt nhạt, mắt sưng húp, môi nứt nẻ. "Em không còn là em nữa..." Nàng thì thầm.




VĂN PHÒNG - 3 NGÀY SAU


Dung ngồi bàn làm việc. Nét mặt nhợt nhạt, mắt thâm quầng. Nàng như người mất hồn. Nàng mặc áo cổ cao để che những vết bầm. Mỗi lần ai đó hỏi "Em ổn không?", Dung đều gượng cười: "Em ổn. Chỉ hơi mệt thôi."


Hải đi ngang qua, dừng lại bên bàn Dung, đặt một phong bì dày xuống. "Thưởng của em đây. 80 triệu, nhiều hơn tôi hứa đấy." Giọng nhỏ, chỉ Dung nghe được. Hải cúi xuống thì thầm vào tai Dung: "Tối nay tôi book phòng khách sạn Paradise. 8 giờ. Đến nhé."


Dung giật mình, nhìn lên Hải với ánh mắt kinh hãi. "Sếp... em không thể..." Giọng run rẩy.


Hải mỉm cười lạnh. "Em là người thông minh mà, Dung." Hắn lấy điện thoại ra, mở đoạn video cho Dung xem. Trong đó, Dung say, ôm lấy Hải, môi áp vào môi hắn, tay kéo áo hắn - góc quay khéo léo khiến mọi thứ trông như Dung chủ động quyến rũ.


Dung mắt mở to, hoảng loạn tột độ. "Đó là... sếp cắt ghép... em say... em không biết gì..." Giọng nàng run.


"Ai tin em?" Hải cười nham hiểm. "Vợ anh Vũ... đẹp như vậy... chủ động quyến rũ sếp... ai mà không tin? Anh Vũ sẽ tin ai? Vợ say rượu? Hay video rõ ràng?" Hắn dừng lại, ánh mắt lạnh lùng. "Tôi còn nhiều đoạn nữa đấy. Đoạn em... rên. Đoạn em... kêu tên tôi."


Dung cảm thấy máu trong người đông lại. "Em... em không kêu gì cả..." Giọng yếu ớt.


"Tôi biết. Nhưng sau khi chỉnh sửa một chút..." Hải mở đoạn khác, tiếng rên rỉ, tiếng "anh ơi... anh ơi..." vang lên. Dung nhận ra đó là giọng mình, nhưng bị ghép nối.


"Sếp... sếp đừng..." Dung van xin, nước mắt lăn dài.


"8 giờ. Đừng để tôi đợi." Hải đứng thẳng lên, giọng lạnh như băng. "À, nếu em không đến... ngày mai toàn công ty sẽ xem video này. Và anh Vũ... cũng sẽ nhận được."


Hải bỏ đi. Dung ngồi như người mất hồn, nhìn phong bì tiền trên bàn. 80 triệu. Nàng mở phong bì, những tờ 500 nghìn xếp chồng lên nhau. Tay nàng run run cầm lên. "Tiền... tiền máu..." Nàng thì thầm.




NHÀ VŨ VÀ DUNG - CHIỀU TỐI


Vũ đang nấu ăn trong bếp. Bé Minh chạy ra ôm chân mẹ. "Mẹ ơi! Hôm nay con được điểm 10 môn Toán!" Giọng vui vẻ.


Dung ôm con, mặt dựa vào đầu bé Minh. "Con giỏi quá." Giọng nghẹn ngào. Dung nhìn căn nhà nhỏ - tường vôi đã bong tróc, trần nhà có vết nứt, quạt trần quay lạo xạo.


Vũ bước ra, tạp dề còn vương vết dầu mỡ. "Dung về rồi à? Anh nấu món em thích đấy!" Anh cười tươi, ôm vợ từ phía sau.


Dung cảm thấy tội lỗi dâng trào. Nàng quay lại, ôm chặt Vũ. "Anh... anh yêu em nhiều không?" Giọng run run.


Vũ cười, vuốt tóc vợ. "Câu hỏi gì lạ vậy? Anh yêu em nhất trên đời. Em là tất cả của anh." Anh hôn lên trán Dung.


Dung khóc thầm trong lòng. Nàng nhớ lại những gì Hải đã làm. Những vết bầm trên cơ thể. Những tiếng rên đau đớn. Và giờ... hắn còn muốn nhiều hơn nữa.


"Anh ơi..." Dung thì thầm. "Em... em phải đi gặp khách hàng tối nay. Có lẽ khuya mới về."


Vũ ngạc nhiên. "Tối nay à? Sao không báo trước?" Nhưng anh không nghi ngờ. "Thôi được. Anh để cơm trong tủ lạnh. Em nhớ ăn nhé."


Dung gật đầu, lòng như dao cắt.




TRƯỚC KHÁCH SẠN PARADISE - 8 GIỜ TỐI


Dung đứng trước cửa khách sạn. Nàng nhìn lên tòa nhà cao tầng. Tay siết chặt túi xách. Trong đầu, video của Hải cứ hiện về. Nếu không đến, anh Vũ sẽ thấy. Mọi người sẽ thấy. Gia đình sẽ tan vỡ.


Dung nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Nàng mở mắt, bước vào khách sạn.




PHÒNG 1508 - KHÁCH SẠN PARADISE


Dung đứng trước cửa phòng 1508. Tay nàng run run gõ cửa. Cửa mở ra. Hải đứng đó, mặc áo choàng tắm, cười đắc ý. "Vào đi. Tôi tưởng em không dám đến."



Dung bước vào. Phòng sang trọng, giường lớn khăn trải trắng tinh. Trên bàn, rượu champagne đã mở sẵn. "Em đến... vì sếp ép..." Giọng Dung nhỏ.


"Ép à?" Hải cười. "Không. Tôi cho em lựa chọn. Đến, hoặc không đến. Em đã chọn rồi đấy." Hắn rót hai ly champagne, đưa cho Dung. "Uống đi. Để thư giãn."


Dung cầm ly, nhưng không uống. "Sếp... em làm được rồi... xin sếp xóa video đi..." Giọng van xin.


"Xóa?" Hải cười to. "Tôi xóa thì còn gì giữ em lại? Video đó là... bảo hiểm của tôi." Hắn bước lại gần Dung, tay vuốt lên má nàng. "Nhưng nếu em ngoan... tôi sẽ không cho ai xem."


Dung khép mắt lại, nước mắt lăn dài. Hải cởi áo choàng ra, để lộ cơ thể béo phệ. "Lần này... em sẽ chủ động. Tôi thích vậy hơn."


"Em... em không biết làm..." Dung thì thầm.


"Tôi sẽ dạy em." Hải kéo Dung lại gần, tay cởi dây áo nàng. Chiếc áo cổ cao trượt xuống, để lộ những vết bầm tím chưa hết. Hải cười. "Vết này... là của tôi để lại đấy."

FTAI5BPUEAAL5kH.webp

Dung quay mặt đi. Hải kéo nàng lên giường, tay lột áo. Lần này nàng không phản kháng. Nàng nằm im, để Hải làm những gì hắn muốn. "Em cởi đi. Từ từ. Tôi muốn xem." Giọng Hải đầy dục vọng.


Dung ngồi dậy, tay run run cởi từng cúc áo. Chiếc áo sơ mi trượt xuống, bộ áo ngực ren trắng lộ ra. "Tiếp đi." Hải thôi thúc.


Dung cởi váy, chỉ còn lại bộ nội y. Hải nhìn chằm chằm, mắt long lanh dục vọng. "Đẹp... đẹp hơn tôi tưởng tượng." Hắn tiến lại, ôm lấy Dung, môi hôn lung tung lên cổ, vai, ngực.


Dung nằm im, mắt nhìn trần nhà. Tâm trí nàng bay xa. Nàng nghĩ về Vũ đang ở nhà, đang lo lắng cho vợ. Nghĩ về bé Minh đang ngủ say.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
20K
Truyện hay nhưng mong tác giả đừng cho vc ly dị. Kiểu sau này chồng phát hiện có nóng giận, đau khổ, nhưng từ từ chấp nhận để vợ đi làm đĩ lo sinh kế cho gia đình
 
Truyện hay nhưng mong tác giả đừng cho vc ly dị. Kiểu sau này chồng phát hiện có nóng giận, đau khổ, nhưng từ từ chấp nhận để vợ đi làm đĩ lo sinh kế cho gia đình
yên tâm, t cũng có ý giống bạn nhưng phần ly dị để làm tâm lý cho nam9 nu9 thôi
 

CHƯƠNG 2: RANH GIỚI MỜ NHẠT​


PHÒNG 1508 - KHÁCH SẠN PARADISE - TIẾP THEO


Hải cởi hết áo ngực và quần lót của Dung, để lộ hoàn toàn cơ thể trần truồng của nàng dưới ánh đèn vàng mờ. Nàng nằm co ro, hai tay che ngực. "Đừng che. Tôi muốn nhìn em." Hải kéo tay nàng ra, ánh mắt dục vọng nhìn từ trên xuống dưới.


Hải leo lên giường, dương vật cương cứng chạm vào đùi Dung. Nàng giật mình. "Sếp... sếp phải dùng bao..." Giọng run rẩy nhưng kiên quyết.


Hải cau mày. "Bao? Sao phải phiền phức vậy?"


"Em... em không dùng thuốc. Nếu không có bao... em không làm được..." Dung lùi lại, mắt đầy quyết tâm. Đây là ranh giới cuối cùng nàng còn giữ được.


Hải nhìn Dung một lúc, rồi cười khẩy. "Em còn biết đòi hỏi à?" Nhưng hắn vẫn mở ngăn kéo, lấy ra bao cao su. "May em còn biết cứng rắn chút. Không vậy tôi chán lắm." Hắn xé bao, đeo vào.


Dung thở phào nhẹ nhõm - ít nhất, nàng còn giữ được lá chắn cuối cùng này.


Hải tách đùi Dung ra, dương vật xông vào. "AAAHH... ĐAU... ĐAU QUÁ..." Dung kêu lên, tay túm chặt ga giường.


"Chịu đi... chịu đi em..." Hải thúc mạnh, đập vào cơ thể Dung. Giường kêu lạo xạo. Tiếng thở hổn hển của Hải, tiếng rên đau của Dung.


"A... a... a..." Tiếng của Dung hòa vào không gian. Dù đau đớn, nhưng cơ thể nàng - sự phản ứng sinh học tự nhiên - bắt đầu tiết dịch để tự bảo vệ, khiến mọi thứ bớt đau hơn. Nhưng trong đầu Dung, chỉ có nỗi tội lỗi, nhục nhã ngập tràn.


Hải thay đổi tư thế, lật Dung úp mặt xuống giường, kéo eo nàng lên, tiếp tục xông vào từ phía sau. Mỗi cú đập mạnh khiến cơ thể Dung giật lên. "Không... xin sếp... em không chịu nổi..." Dung khóc van xin, mặt vùi vào gối.


"Gần rồi... gần rồi..." Hải thúc nhanh hơn, mạnh hơn. Cuối cùng hắn rên lên, cơ thể giật mạnh, phóng tinh vào trong bao. Hắn đè nặng lên lưng Dung, thở hổn hển.


Dung nằm bất động, nước mắt ngấm ướt gối. Hải rút ra, cởi bao vứt vào thùng rác. Nhưng lần này, hắn không mặc quần ngay. Hắn nằm xuống bên cạnh Dung, tay vuốt nhẹ lên lưng nàng. "Em làm tốt lắm. Lần sau sẽ dễ hơn." Giọng hắn nhẹ nhàng, gần như trìu mến.


Dung không đáp. Nàng chỉ muốn mọi thứ kết thúc. Nhưng Hải ôm lấy nàng từ phía sau, hơi thở ấm áp phả vào gáy. "Em nghỉ ngơi một chút. Đừng vội về." Giọng không còn mệnh lệnh, mà như... nhờ vả.


Dung nằm im, cơ thể cứng đờ. Nhưng cái ôm của Hải... lại khiến nàng cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng. Hay chỉ là ảo giác? Nàng không biết nữa.




30 PHÚT SAU - PHÒNG TẮM


Dung đứng dưới vòi sen, nước chảy ròng ròng. Nàng cọ rửa cơ thể mình lần nữa, như muốn rửa sạch mọi dấu vết. Nhưng những vết bầm tím mới trên cơ thể lại nhắc nhở nàng: không thể quay lại được nữa.


Nàng mặc quần áo, bước ra. Hải đang ngồi trên ghế sofa, mặc lại quần, áo sơ mi mở cúc, uống rượu. "Về đi. Lái xe cẩn thận." Giọng thản nhiên, nhưng có chút... lo lắng?


Dung cầm túi xách, bước ra cửa. Trước khi đi, Hải gọi lại: "À, Dung."


Nàng dừng lại, không quay lại.


"Em làm việc tốt. Tuần sau có dự án lớn, tôi sẽ để em phụ trách." Giọng Hải nghiêm túc, như đang nói chuyện công việc. "Em xứng đáng."


Dung đứng im một lúc, rồi gật đầu nhẹ. Nàng bước ra, đóng cửa lại. Trong lòng, một cảm giác phức tạp. Tội lỗi. Nhục nhã. Nhưng cũng có chút... được công nhận?




TRÊN XE VỀ NHÀ - 11 GIỜ ĐÊM


Dung lái xe trong đêm Sài Gòn vắng lặng. Đèn đường vàng le lói, xe cộ thưa thớt. Nàng nhìn vào gương chiếu hậu - khuôn mặt nhợt nhạt, mắt sưng húp. "Mình là ai? Mình đã trở thành gì rồi?" Nàng thì thầm.


Điện thoại reo. Tin nhắn từ Hải: "Em về đến nhà nhớ báo anh. Anh lo em."


Dung nhìn tin nhắn, cảm thấy buồn nôn. Nhưng tay nàng vẫn gõ: "Em về đến rồi ạ."


Hải trả lời ngay: "Ngủ ngon em. Ngày mai đi làm nhớ nghỉ ngơi thật tốt."


Dung nhìn dòng chữ đó, không biết nên cảm thấy thế nào. Hắn là kẻ cưỡng hiếp nàng. Nhưng hắn lại... quan tâm đến nàng?




NHÀ VŨ VÀ DUNG - 11:30 ĐÊM


Dung mở cửa nhẹ nhàng, cố gắng không tạo tiếng động. Nhưng Vũ đã thức, ngồi trên ghế sofa, mắt đỏ hoe.


"Em về rồi à? Sao muộn vậy?" Giọng Vũ lo lắng, nhưng có chút nghi ngờ.


Dung giật mình. "Anh... anh chưa ngủ à? Họp kéo dài... em xin lỗi." Nàng tránh ánh mắt Vũ.


Vũ đứng dậy, bước lại gần. "Em ổn không? Sao mặt em nhợt vậy?" Anh đưa tay lên chạm vào má Dung.


Dung lùi lại, phản xạ. "Em ổn. Chỉ hơi mệt thôi." Nàng bước nhanh vào phòng tắm. "Em đi tắm đã."


Vũ đứng nhìn theo, trong lòng bắt đầu có những nghi ngờ mơ hồ. Vợ anh... có gì đó khác lạ. Nàng lùi lại khi anh chạm vào. Nàng tránh ánh mắt anh. Và... nàng về muộn quá nhiều.


Vũ nhìn xuống bàn, thấy túi xách của Dung để quên. Trong lòng đấu tranh, nhưng rồi anh mở túi ra. Bên trong, son môi, ví tiền, điện thoại dự phòng... và một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp.


Vũ cầm hộp thuốc lên, tay run run. "Tránh thai khẩn cấp? Tại sao Dung lại có thứ này?" Anh thì thầm. Trong đầu, những suy nghĩ tồi tệ bắt đầu hiện ra.


Tiếng nước chảy trong phòng tắm vẫn rì rào. Vũ để hộp thuốc lại đúng vị trí, đóng túi lại. Anh ngồi xuống sofa, ôm đầu. "Không... không thể nào... Dung không thể làm vậy..." Nhưng trong lòng, hạt giống nghi ngờ đã được gieo.




1 TUẦN SAU

VĂN PHÒNG - SÁNG



Dung ngồi bàn làm việc, mở tài khoản ngân hàng trên laptop. Con số: 250 triệu. Nàng nhìn con số đó, cảm xúc phức tạp. Đây là tiền máu. Nhưng cũng là tiền thật. Với số tiền này, nàng có thể cho con học trường tốt. Có thể mua quần áo đẹp không cần hỏi ý kiến chồng. Có thể... độc lập.


Hải bước qua, đặt một hồ sơ lên bàn. "Dự án này, tôi để em phụ trách. Nếu thành, hoa hồng 150 triệu." Giọng công việc, chuyên nghiệp.


Dung nhìn lên, ngạc nhiên. "Sếp... cho em?"


"Em có năng lực. Tôi tin em." Hải nói, ánh mắt nghiêm túc. "Trong công việc, tôi không bao giờ thiên vị. Em xứng đáng với nó." Hắn dừng lại. "Đừng tưởng tôi cho em vì... chuyện riêng. Không. Tôi cho vì em giỏi."


Dung cảm thấy một cảm giác lạ - được công nhận. Trong suốt 3 năm làm việc, chưa lần nào nàng được giao dự án lớn như vậy. "Em... em sẽ cố gắng." Giọng nhỏ.


"Tôi biết em sẽ làm tốt." Hải mỉm cười, rồi bỏ đi.


Dung nhìn theo lưng Hải, trong lòng xáo trộn. Hắn là kẻ cưỡng hiếp nàng. Nhưng hắn cũng là người duy nhất tin tưởng vào năng lực của nàng. Sự mâu thuẫn này... khiến nàng không biết nên cảm thấy thế nào.




2 TUẦN SAU - QUÁN CAFE


Dung gặp Hải để bàn về dự án. Không phải ở khách sạn. Mà ở quán cafe sang trọng, view nhìn ra sông Sài Gòn. Ban ngày. Công khai.


Hải mặc vest lịch lãm, tóc chải gọn gàng. Hắn nói về chiến lược, phân tích thị trường, chia sẻ kinh nghiệm. "Em biết không, khách hàng không mua sản phẩm. Họ mua cảm giác. Em phải hiểu họ muốn gì, sợ gì, mơ ước gì." Hải giảng giải tỉ mỉ.


Dung lắng nghe, ghi chép, bị cuốn hút bởi kiến thức, kinh nghiệm của Hải. Không phải Hải trong phòng khách sạn - kẻ thú vật. Mà Hải bây giờ - người đàn ông thành đạt, hiểu biết, quyền lực.


"Sếp nghĩ em có thể làm được không?" Dung hỏi, giọng thiếu tự tin.


"Em xinh đẹp, thông minh, biết cách nói chuyện. Em có tất cả những gì cần thiết." Hải nhìn Dung, ánh mắt... chân thành? "Em chỉ thiếu một điều: tin vào bản thân. Đừng để người khác định nghĩa giá trị của em."


Dung cảm thấy ấm lòng. Vũ chưa bao giờ nói với nàng như vậy. Anh chỉ nói "Em ở nhà chăm con là được rồi. Tiền bạc anh lo. Em đừng lo." Nhưng Hải... hắn thấy được giá trị của nàng. Hắn khích lệ nàng phát triển.


"Cảm ơn sếp." Dung nói nhỏ, nhưng trong lòng, cảm xúc phức tạp. Nàng không biết có nên cảm ơn kẻ đã hãm hiếp mình hay không.




1 THÁNG SAU - VĂN PHÒNG


Dung ký thành công hợp đồng dự án. 150 triệu hoa hồng. Cả văn phòng chúc mừng. Đồng nghiệp nhìn Dung với ánh mắt ngưỡng mộ, ghen tị.


Hải đứng trước mọi người, vỗ tay. "Tôi rất tự hào về Dung. Cô ấy xứng đáng với thành công này." Giọng chân thành, công khai.


Dung cảm thấy hạnh phúc. Lần đầu tiên, nàng được công nhận vì năng lực, không phải vì vẻ đẹp hay vì là vợ ai đó. Nàng là DUNG - nhân viên giỏi, người đàn bà có giá trị.


Tối hôm đó, Hải nhắn tin: "Em muốn ăn mừng không? Chúng ta ăn tối."


Dung nhìn tin nhắn, do dự. Nhưng rồi gõ: "Được ạ."


Trong lòng, nàng tự hỏi: "Mình đồng ý vì sao? Vì sợ từ chối? Hay vì... mình muốn gặp hắn?"




NHÀ HÀNG CAO CẤP - TỐI

ca69bebb19bee93c4f99699aed71fc3f.webp

Nhà hàng sang trọng, nhạc du dương, ánh nến lung linh. Hải gọi món, rót rượu vang, nói chuyện về cuộc sống, không phải công việc.


"Em có hạnh phúc không?" Hải hỏi đột ngột.


Dung ngừng cầm dao nĩa, nhìn lên. "Sao sếp hỏi vậy?"


"Tôi thấy em cười. Nhưng mắt em... không cười." Hải nhìn thẳng vào mắt Dung. "Em đang sống một cuộc sống... hay đang diễn một cuộc sống?"


Dung im lặng. Câu hỏi đó... chạm vào nỗi đau sâu kín nhất của nàng. Nàng có hạnh phúc không? Với Vũ? Với cuộc hôn nhân này?


"Em... em không biết." Dung thì thầm.


"Vợ tôi... bà ấy không yêu tôi. Bà ấy yêu tiền của tôi. Địa vị của tôi." Hải thở dài. "Tôi biết mình không phải người tốt. Tôi biết những gì tôi đã làm với em... rất tồi tệ. Nhưng ít nhất... tôi thấy được giá trị của em. Tôi không coi em như đồ trang trí."


Dung nghe mỗi từ, cảm thấy lòng mình rung động. Hải là kẻ xấu. Nhưng ít nhất... hắn thật thà về điều đó. Còn Vũ? Anh tốt, nhưng anh có thật sự hiểu nàng không?


"Anh Vũ yêu em." Hải nói. "Nhưng anh ấy yêu em theo cách của anh ấy - bảo vệ, lo lắng, nhưng không để em phát triển. Còn tôi..." Hắn ngừng lại. "Tôi sẽ không nói tôi tốt hơn. Nhưng tôi sẽ để em trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình."


Dung nhìn vào mắt Hải. Ánh mắt đó... không còn chỉ toàn dục vọng. Có cái gì đó sâu hơn. Hay chỉ là diễn xuất giỏi? Nàng không còn biết nữa.




TRÊN XE VỀ NHÀ - 10 GIỜ TỐI


Dung ngồi trên xe, suy nghĩ. Một tháng qua, tâm trạng nàng thay đổi liên tục. Buổi sáng, nàng ghét Hải - nhớ lại những gì hắn đã làm trong phòng khách sạn. Nhưng buổi chiều, khi hắn giúp đỡ nàng trong công việc, khi hắn khen ngợi nàng, nàng lại cảm thấy... biết ơn? Rồi buổi tối, khi về nhà gặp Vũ - người chồng tốt nhưng xa cách - nàng lại cảm thấy cô đơn.


"Mình đang bị thao túng phải không? Hắn đang dùng thủ đoạn tâm lý để kiểm soát mình?" Dung tự hỏi. Nhưng rồi, nàng lại nghĩ: "Nhưng nếu hắn thực sự quan tâm thì sao? Nếu hắn cũng cô đơn như mình thì sao?"


Dung lắc đầu. "Mình điên rồi. Mình đang nghĩ gì vậy?"




NHÀ VŨ VÀ DUNG - TỐI


Vũ đang ngồi trên sofa, xem tivi. Khi Dung về, anh vui vẻ đứng dậy. "Em về rồi à! Sao hôm nay em đẹp vậy?" Giọng ngạc nhiên, thích thú.


Dung mặc váy đen ôm, trang điểm nhẹ, tóc xoăn đẹp. "Hôm nay em đi ăn mừng với công ty. Ký được hợp đồng lớn." Nàng cố gắng cười tự nhiên.


"Thật à? Giỏi quá!" Vũ ôm vợ, hôn lên trán. "Anh tự hào về em! Hợp đồng bao nhiêu?"


"150 triệu hoa hồng." Dung nói, cảm thấy tội lỗi khi nhìn vào đôi mắt hồn nhiên của Vũ.


"Trời ơi! Số tiền khủng đấy!" Vũ cười tươi. "Thế này mình sắm thêm được xe cho em đi làm rồi! Em không cần đi xe máy nữa!"


"Không cần đâu anh. Em để dành cho con học hành." Dung nói nhỏ.


"Em giỏi thật! Từ khi làm việc với sếp Hải, em phát triển nhiều đấy. Hôm nào anh phải mời sếp em ăn cơm, cảm ơn ông ấy đã tạo điều kiện cho em." Vũ nói chân thành, không có chút nghi ngờ.


Dung cảm thấy tim như bị siết chặt. Chồng nàng vô tư đến vậy. Anh tin tưởng nàng hoàn toàn. Và nàng... đang phản bội anh như thế nào.


"Anh... anh đừng mời ông ấy." Dung nói vội.


"Sao? Em ngại à?" Vũ cười. "Thôi được, tùy em. À, anh nấu cơm rồi đấy. Em đi tắm rồi xuống ăn nhé."


Dung gật đầu, bước vào phòng tắm. Nàng nhìn mình trong gương - khuôn mặt vẫn đẹp, nhưng trong mắt có một nỗi buồn sâu thẳm. "Vũ tin em đến vậy... mà em..." Nước mắt lăn dài.
 
Truyện hay nhưng mong tác giả đừng cho vc ly dị. Kiểu sau này chồng phát hiện có nóng giận, đau khổ, nhưng từ từ chấp nhận để vợ đi làm đĩ lo sinh kế cho gia đình
Ông đọc không để ý à, ngay từ đầu đã ly dị
 
3 TUẦN SAU - VĂN PHÒNG - BUỔI SÁNG


Dung bước vào văn phòng, cảm thấy có gì đó không đúng. Đồng nghiệp nhìn nàng với ánh mắt lạ - vừa ghen tị vừa khinh thường. Nàng ngồi xuống bàn làm việc, mở email.


Một email từ khách hàng: "Chúng tôi quyết định hủy hợp đồng. Công ty các bạn đã vi phạm điều khoản về tiến độ..."


Dung mắt mở to. "Hủy hợp đồng? Làm sao được?" Nàng vội vàng mở file dự án - tất cả số liệu đã bị sửa đổi, sai lệch hoàn toàn so với bản gốc nàng làm.


"Ai đã làm chuyện này?" Dung thì thầm, tay run run.


Một đồng nghiệp nữ đi ngang qua, cười khẩy. "Ai chứ? Người ký được hợp đồng 150 triệu mà không tốn công sức gì thì ai ghen tị cũng phải hại chứ." Giọng châm biếm rõ ràng.


Dung nhìn lên, thấy cả văn phòng đang nhìn nàng. Họ biết. Họ biết nàng được Hải giúp đỡ. Và họ đang trả thù.


Dung vội vàng chạy đến phòng Hải. "Sếp! Hợp đồng bị hủy! File bị sửa đổi! Tổn thất 150 triệu!" Giọng hoảng loạn.


Hải nhìn nàng, mặt nghiêm trọng. "Tôi biết. Khách hàng vừa gọi cho tôi. Họ đòi bồi thường 200 triệu."


"200 triệu?" Dung ngồi phịch xuống ghế. "Em... em không có tiền..."


"Đó là trách nhiệm của người phụ trách dự án." Hải nói lạnh lùng. "Em phải chịu trách nhiệm."


"Nhưng... nhưng không phải lỗi em! File bị ai đó sửa!" Dung van xin.


"Em có chứng minh được không?" Hải hỏi. "File trên hệ thống là của em. Chữ ký là của em. Làm sao em chứng minh ai đó sửa?"


Dung im lặng. Hải đúng. Nàng không có bằng chứng.


"Công ty sẽ kiện em. Hoặc..." Hải dừng lại. "Em bồi thường 200 triệu."


"Em... em không có..." Dung khóc. "Em chỉ có 250 triệu tiết kiệm... nếu đưa hết... gia đình em..."


Hải im lặng một lúc, rồi thở dài. "Để tôi xem có cách nào không."




3 NGÀY SAU - VĂN PHÒNG


Hải gọi Dung vào phòng. "Tôi đã nói chuyện với khách hàng. Họ đồng ý không kiện... nếu em xin lỗi trực tiếp và giải quyết bằng cách khác."


"Cách khác?" Dung hỏi, hy vọng.


"Tôi đã dùng mối quan hệ của mình. Giới thiệu họ với đối tác khác, bù đắp phần lỗ. Họ đồng ý bỏ qua." Hải nhìn Dung. "Nhưng điều kiện là em phải đích thân đến xin lỗi."


Dung không tin nổi. "Sếp... sếp đã cứu em?" Nước mắt lăn dài. "Em... em không biết cảm ơn sao..."


"Không cần cảm ơn. Đó là việc tôi nên làm." Hải nói, nhưng trong mắt có một ánh nhìn khác. "Nhưng em nên cẩn thận. Không phải ai cũng muốn thấy em thành công."


Dung gật đầu, lòng tràn ngập biết ơn. Hải đã cứu nàng. Không phải bằng tiền. Mà bằng uy tín, mối quan hệ của hắn.




CHIỀU TỐI - SAU KHI GẶP KHÁCH HÀNG


Dung nhắn tin cho Hải: "Cảm ơn sếp rất nhiều. Khách hàng đã đồng ý bỏ qua. Em... em muốn mời sếp đi ăn tối để cảm ơn. Được không ạ?"


Hải trả lời: "Được. 7 giờ. Nhà hàng La Maison."


Dung nhìn tin nhắn, lòng đầy cảm kích. Lần này, không phải hắn ép. Mà nàng tự nguyện. Nàng muốn cảm ơn hắn.




NHÀ HÀNG LA MAISON - 7 GIỜ TỐI


Nhà hàng sang trọng, ánh nến lung linh. Hải và Dung ngồi đối diện nhau. Hải gọi rượu vang đỏ. "Hôm nay là ngày đặc biệt. Chúng ta nên ăn mừng em vượt qua khó khăn."


Dung cầm ly rượu, cụng với Hải. "Nếu không có sếp... em không biết phải làm sao." Giọng chân thành.


Họ uống, nói chuyện. Ly thứ nhất. Ly thứ hai. Ly thứ ba. Dung cảm thấy đầu bắt đầu xây xẩm, nhưng tâm trạng thoải mái, nhẹ nhõm sau những ngày căng thẳng.


"Em có biết..." Hải nói, mắt nhìn Dung. "Lần đầu tiên tôi thấy em... tôi biết ngay em khác biệt. Không chỉ vẻ đẹp. Mà là... sức mạnh bên trong."


Dung cảm thấy ấm lòng. Rượu làm nàng mạnh dạn hơn. "Sếp cũng vậy... lúc đầu em... em sợ sếp. Nhưng giờ... em thấy sếp không phải người xấu như em nghĩ."


Hải mỉm cười, nắm tay Dung trên bàn. Lần này, nàng không rút lại.


Điện thoại Dung reo. Vũ gọi. Nàng nhìn màn hình, do dự một giây, rồi bấm máy.


"Em đang đâu? Sao chưa về? Đã 8 giờ rồi!" Giọng Vũ hơi cáu.


"Em đang gặp khách hàng. Em sắp về." Dung nói.


"Gặp khách hàng? Sao lại tối vậy? Em về ngay đi!" Vũ giọng mệnh lệnh.


"Anh không thể cứ mệnh lệnh em được!" Dung giọng cao, rượu làm nàng nói những gì thường ngày không dám nói. "Em đang làm việc! Anh không hiểu à?"


"Làm việc? Hay là gặp sếp em?" Vũ nói, giọng nghi ngờ bắt đầu hiện ra.


"Anh lại nghi ngờ em rồi! Anh không tin em thì thôi!" Dung cúp máy, tức giận.


Hải nhìn Dung, vuốt nhẹ lên tay nàng. "Anh ấy không hiểu em. Anh ấy không thấy được giá trị của em."


Dung uống thêm rượu, cảm giác tức giận, uất ức dâng trào. "Sao chồng em cứ nghĩ em là đứa trẻ con? Em cũng có công việc! Em cũng có giá trị!"


"Tôi biết." Hải nói nhẹ nhàng. "Và tôi trân trọng điều đó."


Dung nhìn Hải, trong mắt có nước mắt. "Sếp... em không biết sao nữa... em cảm thấy mệt mỏi lắm..."


"Đi. Tôi đưa em về." Hải đứng dậy, đỡ Dung.


Hai người lên xe taxi trên đường thấy Dung đã ngủ


Hải nói Taxi ghé vào một khách sạn trong một con ngỏ nhỏ



PHÒNG 1508 - 9 GIỜ TỐI


Dung bước vào phòng, men say hơi nặng, nhưng vẫn còn tỉnh táo. Nàng biết mình đang làm gì. Lần này, không phải bị ép. Mà nàng tự nguyện.


Tay hắn cởi dây váy, kéo khóa xuống. Chiếc váy đen trượt xuống sàn. Dung đứng trong bộ nội y ren đỏ, làn da trắng mịn dưới ánh đèn vàng.


Hải nhìn Dung, mắt long lanh. "Em đẹp quá..." Hắn ôm nàng lên, đặt lên giường.


Hải cởi áo Dung, từng cúc một, chậm rãi. Bộ ngực đầy đặn của nàng lộ ra, núm hồng nhỏ. Hải cúi xuống, môi hôn lên ngực, lưỡi liếm nhẹ núm. Dung rên nhỏ, tay ôm lấy đầu Hải.



Hải cởi quần lót Dung, để lộ âm hộ. Cánh hoa nhỏ màu hồng, ẩm ướt, đầy đặn. "Đẹp..." Hải thì thầm, tay vuốt nhẹ. Dung giật mình, cơ thể nhạy cảm.


Hải cởi quần mình ra, dương vật cương cứng nhô lên - to lớn, dài khoảng 18cm, đầu tím, gân guốc rõ ràng. Dung nhìn, trong lòng vừa sợ vừa... háo hức.


"Dùng bao nhé..." Dung thì thầm, vẫn giữ ranh giới cuối.


"Được, anh tôn trọng em." Hải xé bao, đeo vào dương vật. Lớp latex mỏng bao phủ, nhưng vẫn thấy rõ kích thước hùng dũng bên trong.


Hải đẩy Dung lên giường, người hắn đè lên. "Không... sếp đừng... em say rồi..." Dung cố gắng đẩy, nhưng lực yếu đuối.


"Em tự đến đây. Em muốn ở với anh." Hải nói, tay cởi quần lót Dung. "Đừng nói dối bản thân nữa."


"Không... không phải vậy..." Dung quay mặt đi, nhưng Hải bẻ mặt nàng lại, hôn mạnh.


Dung cố gắng chống cự, nhưng men say làm cơ thể nàng yếu đuối. Hải tách đùi nàng ra, ngón tay xoa lên âm hộ. Dung giật mình. "Đừng..."


"Ướt rồi đấy." Hải thì thầm. "Cơ thể em đã sẵn sàng. Em muốn anh."


"Không... em không..." Dung khóc, nhưng cơ thể nàng phản bội - âm đạo tiết dịch, ẩm ướt, sẵn sàng đón nhận.


Hải cởi quần, dương vật cương cứng nhô lên. Hắn lấy bao, xé ra, đeo vào. "Anh biết em vẫn muốn giữ ranh giới này. Anh tôn trọng." Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng hành động quyết đoán.


Hải leo lên, dương vật chạm vào cửa âm đạo Dung. "Anh sẽ từ từ... nhưng lần này, em sẽ thấy khác." Hắn xông vào, từng chút một.


"A... a... đừng..." Dung kêu lên, tay đẩy ngực Hải, nhưng không còn sức. Cơ thể nàng căng cứng, rồi từ từ... giãn ra, đón nhận.


"A... a... to quá... em không chịu nổi..." Dung rên, nhưng giọng không còn đau đớn như trước. Cơ thể nàng đã quen. Âm đạo ẩm ướt, mềm mại, ôm chặt lấy dương vật của Hải.


Hải thúc chậm, sâu. Mỗi cú đẩy, dương vật đi sâu hơn, chạm vào tử cung. Giường kêu nhẹ. "Em thấy sao? Còn đau không?" Hải hỏi, tay vuốt nhẹ lên má Dung.


Dung không trả lời, chỉ quay mặt đi, nước mắt lăn dài. Nhưng cơ thể nàng... đang thay đổi. Men say, kết hợp với chuyển động của Hải, đánh thức bản năng sinh dục dần trỗi dậy.


Hải tiếp tục, tay vuốt lên cơ thể Dung, môi hôn lên cổ, tai, xuống ngực. Lưỡi liếm núm vú, bóp nhẹ bầu ngực. "Em đẹp quá... anh muốn em cảm thấy sướng..."


"Không... em không muốn... a... a..." Dung vẫn cố gắng chống cự bằng lời nói, nhưng cơ thể đang phản bội. Âm đạo co thắt, ôm lấy dương vật Hải chặt hơn. Một cảm giác lạ dâng lên từ dưới bụng.


Hải nhận ra sự thay đổi. Hắn thay đổi nhịp độ, vừa phải, không quá mạnh nhưng sâu, chạm đúng điểm nhạy cảm. "Em cảm thấy được không? Cơ thể em đang phản ứng với anh..."


"Không... không phải... a... a..." Dung rên, tay túm chặt ga giường. Cảm giác khoái lạc đang chiến thắng lý trí.


Hải thúc đều đặn, tay xoa bóp âm vật nhẹ nhàng. Dung giật mình, hông tự động nhấc lên. "A... a... sao lại..." Nàng không tin được cơ thể mình đang làm gì.


"Em muốn rồi đấy..." Hải thì thầm, cúi xuống hôn Dung. Lần này, nàng không cắn, không đẩy. Môi nàng đáp lại, mờ mịt.


Men say càng lên, bản năng càng trỗi dậy. Dung dần dần... buông xuôi. Tay nàng từ đẩy ra, chuyển thành ôm lấy lưng Hải. "A... a... anh ơi... sao lại thế này..." Giọng rên rỉ, không còn kháng cự.


"Vì em muốn. Cơ thể em thật thà hơn lời nói." Hải tăng tốc độ, thúc mạnh hơn. Tiếng da thịt va chạm. Tiếng giường kêu rộn ràng.


"A... a... anh ơi... em... em cảm thấy lạ... a..." Dung rên to, chân tự động khép chặt vào hông Hải, kéo hắn vào sâu hơn.


"Em sắp lên đỉnh rồi... để anh đưa em lên..." Hải thúc nhanh, dồn dập, tay tiếp tục kích thích âm vật.


"A... a... anh ơi... sao lại... em không muốn... nhưng... a... a..." Dung mâu thuẫn cùng cực. Tâm trí từ chối nhưng cơ thể khao khát.


Và rồi, làn sóng khoái cảm ập đến. "A... A... ANH ƠI... EM... EM SẮP..." Dung kêu lên, cơ thể co giật mạnh, móng tay cào vào lưng Hải. Âm đạo thắt chặt, co bóp dữ dội. Nàng lên đỉnh - lần đầu tiên với một người đàn ông không phải chồng.


Hải cũng gần tới giới hạn. Cảm giác âm đạo Dung co thắt khiến hắn mất kiểm soát. "Em... anh cũng sắp... anh cũng sắp rồi..." Hắn thúc dồn dập, mạnh mẽ.


"A... A... BẮN VÀO ĐI... BẮN VÀO ĐI..." Dung không còn kiểm soát được lời nói, men say và khoái lạc khiến nàng quên mất mọi thứ.


Hải rên lên, cơ thể giật mạnh. "DUNG... ANH YÊU EM..." Hắn phóng tinh, dương vật giật từng cái, bắn tinh trùng vào bao. Dung cảm thấy sự ấm áp lan tỏa, cảm giác dương vật Hải co giật bên trong cơ thể mình.


Hải đè nặng lên Dung, cả hai thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa. Sau một lúc, hắn rút ra, cởi bao. Bên trong, tinh dịch trắng đục đầy ắp, sánh lại. Hắn vứt vào thùng rác, nằm xuống bên cạnh Dung.


Dung nằm im, mắt nhìn trần nhà, nước mắt lăn dài. Men say vẫn còn, nhưng lý trí bắt đầu quay lại. "Em... em đã làm gì..." Nàng thì thầm, giọng tuyệt vọng.


Hải ôm lấy Dung, hôn lên trán. "Em đã cho phép mình được hạnh phúc. Đó không phải tội lỗi."


"Không... em đã phản bội chồng... em đã... em còn kêu anh bắn vào... em..." Dung khóc nức nở, ôm mặt.


"Em say. Em không kiểm soát được." Hải vuốt tóc Dung. "Và... em đã lên đỉnh. Anh Vũ có từng làm em cảm thấy vậy không?"


Dung im lặng. Câu trả lời là KHÔNG. Vũ chưa bao giờ làm nàng lên đỉnh. Anh chỉ quan tâm đến khoái lạc của chính mình.


"Em thấy chưa? Em xứng đáng được cảm nhận khoái lạc. Em không phải công cụ sinh đẻ." Hải tiếp tục thao túng tâm lý. "Anh muốn em hạnh phúc. Thật sự hạnh phúc."


Dung nằm trong vòng tay Hải, lòng đầy mâu thuẫn. Nàng ghét mình đã phản bội Vũ. Nhưng nàng cũng không thể phủ nhận - cơ thể nàng vừa trải qua khoái lạc chưa từng có.

2b91e9098c5ea04386aa205d6a5317a3.webp



1 GIỜ SAU - PHÒNG TẮM


Dung đứng dưới vòi sen, nước chảy xuống cơ thể. Men say đã giảm. Nàng nhìn mình trong gương - những vết hôn trên cổ, vai, ngực. Những vết bầm đỏ trên đùi. Và khi nhìn xuống, nàng thấy âm hộ vẫn còn sưng đỏ, nhức nhối.


"Em đã làm gì... em chủ động kêu hắn... em còn ôm hắn... em còn lên đỉnh..." Dung ôm mặt khóc. "Em không còn là em nữa..."


Nàng cọ rửa cơ thể dữ dội, như muốn rửa sạch tội lỗi. Nhưng cảm giác khoái lạc vẫn còn đó, trong ký ức, nhắc nhở nàng về những gì đã xảy ra.




PHÒNG KHÁCH SẠN


Dung mặc quần áo, chuẩn bị về. Hải ngồi trên giường, mặc áo choàng tắm, hút thuốc. "Em về cẩn thận. Nhớ uống thuốc tránh thai."


Dung giật mình. "Em... em có dùng bao mà..."


"Phòng xa hơn. Em đã uống rượu, say, rồi quan hệ. Nếu có thai, em không biết là của ai." Hải nói thản nhiên, nhưng đầy toan tính.


Dung hoảng sợ. Đúng vậy. Dù có dùng bao, nhưng nếu vỡ thì sao? Nàng phải uống thuốc.


"Anh đã chuẩn bị sẵn." Hải đưa một viên thuốc và ly nước. "Uống đi. An toàn hơn."


Dung cầm viên thuốc, nhìn chằm chằm. Uống viên này, nghĩa là nàng thừa nhận những gì đã xảy ra. Nhưng không uống... rủi ro quá lớn.


Nàng bỏ viên thuốc vào miệng, uống cạn ly nước. Hải mỉm cười thỏa mãn.




TRÊN XE VỀ NHÀ - 11 GIỜ ĐÊM


Dung lái xe, trong đầu hỗn loạn. Nàng vừa ngủ với sếp mình. Và tệ hơn - nàng đã tận hưởng nó. Cơ thể nàng đã phản bội tâm trí. Nàng đã kêu hắn. Nàng đã ôm hắn. Nàng đã lên đỉnh.


"Mình là con đĩ... mình không khác gì con đĩ..." Dung khóc trong xe, nước mắt mờ hết tầm nhìn.


Điện thoại reo. Vũ gọi lại. Dung nhìn, nhưng không dám bắt máy. Cuộc gọi tự động ngắt.


Tin nhắn từ Vũ: "Em về chưa? Anh lo em. Anh xin lỗi đã cáu giận. Em về nhà an toàn nhé. Anh yêu em."


Dung đọc tin nhắn, khóc nức nở. Chồng nàng lo lắng. Chồng nàng xin lỗi. Chồng nàng yêu nàng. Và nàng... vừa phản bội anh như thế nào.




NHÀ VŨ VÀ DUNG - 11:30 ĐÊM


Dung mở cửa nhẹ nhàng. Vũ đang ngủ gật trên sofa. Nghe tiếng cửa, anh tỉnh giấc, vội đứng dậy.


"Em về rồi à! Anh lo em quá!" Vũ ôm chầm lấy Dung. "Anh xin lỗi đã cáu. Anh sai rồi. Anh không nên nghi ngờ em."


Dung đứng im trong vòng tay Vũ, không dám động đậy. Cơ thể nàng vẫn còn mùi nước hoa của Hải. Vẫn còn vết hôn. Vẫn còn cảm giác dương vật hắn bên trong.


"Em... em mệt rồi. Em đi ngủ." Dung đẩy Vũ ra, bước nhanh vào phòng tắm.


Vũ đứng nhìn theo, cảm thấy vợ mình lạ lẫm. Nhưng anh nghĩ: "Có lẽ em còn giận anh. Để mai anh sẽ xin lỗi kỹ hơn."
 

CHƯƠNG 3: KHI MỌI THỨ SỤP ĐỔ​


2 TUẦN SAU


Vũ ngồi trong văn phòng công ty xây dựng của mình, mặt tái mét, tay cầm tờ báo cáo tài chính. Trên bàn, hàng loạt giấy tờ đỏ - thông báo nợ, cảnh báo kiện tụng.


"Sao lại thế này được? 3 tỷ! 3 tỷ tiền công ty biến mất!" Vũ hét lên, đập tay xuống bàn.


Nhân viên đứng trước mặt, run rẩy. "Anh Vũ ơi... anh Thắng - kế toán trưởng - đã ôm tiền bỏ trốn từ 3 ngày trước. Em mới phát hiện hôm qua. Tất cả tiền trong tài khoản công ty... đã bị rút sạch."


Vũ ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu. "Sao anh lại tin hắn... sao anh lại để hắn quản lý tài khoản..." Giọng tuyệt vọng.


"Và... và còn vấn đề khác..." Nhân viên ngập ngừng. "Công ty chúng ta... bị tố trốn thuế. Số tiền thuế chưa nộp lên đến 800 triệu. Cơ quan thuế đã ra quyết định kiểm tra."


"Trốn thuế? Tao không hề trốn thuế!" Vũ la lên.


"Anh Thắng đã làm giả sổ sách... để tham ô. Giờ tất cả trách nhiệm đều đổ lên anh Vũ - người đại diện pháp luật." Nhân viên nói, giọng run.


Vũ ngồi im, não trống rỗng. 3 tỷ tiền công ty mất. 800 triệu tiền thuế. Các nhà thầu đòi nợ. Ngân hàng đòi nợ vay. Tổng cộng... gần 5 tỷ.


"Anh... phải làm sao giờ..." Vũ thì thầm.




1 TUẦN SAU - NHÀ VŨ VÀ DUNG


Cửa nhà mở. Đoàn người mặc đồng phục ngân hàng bước vào. "Đây là lệnh tòa. Chúng tôi sẽ niêm phong tài sản để thi hành án."


Dung đứng nhìn, không tin được. Họ dán giấy niêm phong lên tivi, tủ lạnh, điều hòa. "Không... đừng... đây là nhà của chúng tôi..." Nàng van xin.


"Xin lỗi chị. Đây là thủ tục pháp luật." Người đàn ông nói khô khan.


Vũ đứng bên cạnh, mặt tái xanh, không nói gì. Trong tay, chai rượu đã cạn. Anh uống từ sáng đến giờ.


"Căn nhà này sẽ được đấu giá để trả nợ. Quý vị có 7 ngày để dọn đồ." Họ để lại giấy tờ, rồi đi.


Dung ngồi phịch xuống sàn, khóc. Bé Minh chạy ra, ôm mẹ. "Mẹ ơi... sao mẹ khóc? Chúng ta sẽ không có nhà sao?" Giọng bé run rẩy.


Dung ôm con, khóc nức nở. "Không... không sao đâu con... mẹ sẽ lo..."


Vũ đứng nhìn, chai rượu rơi khỏi tay, vỡ tan trên sàn. Anh ngồi xuống, ôm đầu. "Anh xin lỗi... anh xin lỗi Dung... anh xin lỗi con..." Giọng nghẹn ngào.




3 NGÀY SAU - CĂN NHÀ TRỌ NHỎ


Một căn phòng 20m2, tường vôi bong tróc, quạt trần cũ kỹ quay kẹt kẹt. Không có giường, chỉ có chiếc nệm mỏng trải trên sàn. Bé Minh nằm ngủ, ôm chặt con gấu bông cũ.


Dung ngồi bên cạnh con, vuốt tóc bé. Nước mắt lăn dài. "Con phải ngủ dưới sàn... con lạnh... con nhớ nhà... mẹ đã làm hỏng tất cả..." Nàng thì thầm.


Bé Minh mở mắt, nhìn mẹ. "Mẹ... con nhớ bố... sao bố không về?" Giọng bé yếu ớt.


"Bố đi công tác con ạ... sắp về rồi..." Dung nói dối, giọng run. Sự thật là Vũ đang ở trại tạm giam. Anh bị bắt vì tội trốn thuế và tham ô (mặc dù thực chất là kế toán làm).


Dung nhớ lại cảnh 2 ngày trước - công an đến bắt Vũ. Anh không chống cự, chỉ nói: "Anh xin lỗi em... anh vô dụng... anh không bảo vệ được gia đình..." Rồi bị dẫn đi.


Dung lau nước mắt, đứng dậy. Nàng nhìn căn phòng trọ tồi tàn. Nhìn con gái ngủ trên sàn lạnh. Quyết tâm dâng lên: "Em phải cứu anh... dù phải làm gì... em cũng phải cứu anh..."




SÁNG HÔM SAU - VĂN PHÒNG HẢI


Dung gõ cửa, bước vào. Hải đang ngồi uống cafe, đọc báo. Nhìn thấy Dung, hắn ngạc nhiên. "Dung? Sao em đến đây? Em không đi làm à?"


Dung đứng trước bàn, mắt đỏ hoe. "Sếp... em cần sếp giúp..." Giọng run rẩy.


Hải để tách cafe xuống, nhìn Dung nghiêm túc. "Chuyện gì vậy?"


Dung kể hết - về việc Vũ bị lừa, mất tiền, trốn thuế, bị bắt. Về việc nhà cửa bị niêm phong. Về việc bé Minh phải ngủ dưới sàn. Nàng khóc nức nở khi kể.


Hải lắng nghe, mặt không biểu cảm. Sau khi Dung kể xong, hắn im lặng một lúc. "Em muốn anh giúp gì?"


"Em... em muốn sếp kết nối với giám đốc công ty đang kiện chồng em... để họ rút đơn kiện... Nếu không có đơn kiện dân sự, chồng em sẽ nhẹ tội hơn... có thể được tại ngoại..." Dung van xin.


Hải nhìn Dung, ánh mắt thăm dò. "Em biết đấy... việc này không dễ. Giám đốc công ty đó tên Duy - ông ta nổi tiếng cứng rắn."


"Duy?" Dung giật mình. Tên này... quen quá.


"Ừ. Trần Văn Duy. Công ty xây dựng Thành Đạt. Ông ta mới về nước 3 năm, nhưng đã làm ăn rất lớn." Hải nói. "Em có biết ông ta không?"


Dung im lặng. Tim nàng đập mạnh. Trần Văn Duy.


"Em... em biết..." Dung thì thầm.


Hải nhìn Dung, hiểu ra. "Người yêu cũ à?" Giọng đầy ý nghĩa.


Dung gật đầu, xấu hổ.


"Thú vị đấy." Hải cười khẩy. "Được rồi. Anh sẽ sắp xếp cuộc gặp. Nhưng anh chỉ giới thiệu thôi. Còn thuyết phục ông ta... là việc của em."


"Cảm ơn sếp... em cảm ơn sếp rất nhiều..." Dung cúi đầu, nước mắt lăn dài.




2 NGÀY SAU - TÒA NHÀ CÔNG TY THÀNH ĐẠT - QUẬN 1


Tòa nhà 15 tầng, kính trong suốt, hiện đại. Dung đứng dưới sảnh, nhìn lên, cảm thấy bé nhỏ. Nàng mặc bộ vest đen công sở - bộ đẹp nhất còn lại. Trang điểm kỹ, cố gắng che đi vẻ mệt mỏi.

f83f13d769afd51e4beff07cb16f533a.webp

Nàng bước vào, đến quầy lễ tân. "Em xin chào. Em có hẹn với giám đốc Duy."


"Chị tên gì ạ?" Cô lễ tân hỏi.


"Nguyễn Thanh Dung."


Cô lễ tân kiểm tra, gật đầu. "Vâng. Tầng 15, phòng giám đốc. Chị đi thang máy số 2."




TẦNG 15 - PHÒNG GIÁM ĐỐC


Dung bước ra khỏi thang máy, tim đập mạnh. Hành lang sang trọng, thảm đỏ, tranh treo tường. Nàng bước đến cửa phòng giám đốc, gõ nhẹ.


"Vào." Giọng nam trầm, lạnh lùng.


Dung mở cửa, bước vào. Phòng rộng, tối, rèm cửa kéo kín. Bàn làm việc bằng gỗ đen sang trọng. Sau bàn, bóng người quay lưng, nhìn ra cửa sổ.


"Anh Duy..." Dung gọi nhỏ.


Bóng người quay lại. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, tạo bóng đổ trên khuôn mặt. Đó là Duy - nhưng không còn là cậu bé nghèo khó năm xưa.


Duy 38 tuổi, cao 1m80, thân hình cường tráng rõ rệt ngay cả dưới lớp áo sơ mi trắng lịch lãm. Vai rộng, ngực nở, cơ bụng săn chắc làm áo phồng lên. Tóc chải ngược, khuôn mặt góc cạnh, hàm vuông, râu ria cạo sạch. Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng, đầy quyền lực. Môi mỏng, cong lên trong nụ cười chế giễu.


"Dung." Duy gọi tên nàng, giọng không chút cảm xúc. "Lâu rồi không gặp."


Dung đứng im, nhìn người đàn ông trước mặt. Đây không còn là Duy thuở nào - cậu bé nhút nhát, mặc quần áo cũ. Đây là một con người khác - quyền lực, lạnh lùng, đáng sợ.


"Anh... anh vẫn khỏe..." Dung nói, giọng run.


Duy không đáp. Hắn bước đến bàn, rút một điếu thuốc từ hộp, châm lửa. Rít một hơi sâu, khói bay lên. "Ngồi đi. Đứng làm gì." Giọng mệnh lệnh, không phải mời.


Dung ngồi xuống ghế đối diện. Duy không ngồi, mà đứng tựa vào bàn, nhìn xuống nàng. Tư thế đó tạo cảm giác áp đảo.


"Em đến đây làm gì?" Duy hỏi thẳng, rít thêm hơi thuốc.


"Em... em muốn nhờ anh... về vụ kiện với chồng em..." Dung nói nhỏ.


"À. Vụ đó." Duy cười khẩy. "Công ty tôi cho anh Vũ vay 2 tỷ để làm dự án chung. Hắn lấy tiền xong, dự án thất bại, rồi biến mất. Bây giờ em đến đây, bảo tôi rút đơn kiện?"


"Không phải vậy... chồng em bị kế toán lừa... anh ấy không cố tình..." Dung cố giải thích.


"Tôi không quan tâm." Duy cắt ngang, giọng lạnh như băng. "Trong kinh doanh, chỉ có kết quả. Tôi mất tiền. Tôi phải đòi lại. Đơn giản vậy thôi."


"Nhưng... nhưng chồng em đang bị tạm giam... nếu anh không rút đơn... anh ấy sẽ ngồi tù..." Dung van xin, nước mắt nhòe.


Duy nhìn Dung, ánh mắt không chút thương cảm. Hắn rít hơi thuốc cuối, dập tàn vào gạt tàn. "Và tôi phải quan tâm... vì sao?"


Dung ngẩng đầu nhìn Duy, sốc. "Anh... anh đã thay đổi nhiều quá..."


"Tất nhiên." Duy cười lạnh. "Cái Duy nghèo khó, yếu đuối năm xưa đã chết rồi. Còn tôi bây giờ... là người khác."


Hắn quay đi, bước đến cửa sổ, nhìn xuống thành phố. Ánh nắng chiếu vào, tôn lên thân hình cường tráng của hắn dưới lớp áo sơ mi. Cơ lưng nở rộng, eo thon. Dung nhìn, cảm thấy một sức mạnh đàn ông áp đảo.


"Em còn nhớ không?" Duy nói, không quay lại. "15 năm trước, em nói với tôi: 'Gia đình em không đồng ý. Anh nghèo quá. Em không thể đợi anh.' Rồi 3 tháng sau, em kết hôn với anh Vũ - người có tiền, có nhà, có xe."


Dung im lặng, xấu hổ. Đúng vậy. Nàng đã bỏ Duy vì hắn nghèo.


Dung nhìn Duy, nước mắt lăn dài. "Em... em xin lỗi..."


"Xin lỗi?" Duy cúi xuống, mặt gần mặt Dung. "Lời xin lỗi của em... không có giá trị gì." Hắn đứng thẳng lên. "Nhưng..."


Dung ngẩng đầu, hy vọng le lói.


"Tôi có thể cân nhắc." Duy quay lưng, bước về phía bàn.


Duy quay lại, nhìn Dung, ánh mắt đầy khinh thường.


Dung cúi đầu, im lặng.


Duy bước đến bàn, lấy một tờ giấy, đưa cho Dung. "Đây là thỏa thuận. Tôi sẽ rút đơn kiện. Và hoãn khoản nợ 2 tỷ của anh Vũ... 2 năm. Không lãi suất."


Dung nhìn tờ giấy, không tin được. "Thật... thật à?"


"Nhưng có điều kiện." Duy nói lạnh lùng.


"Điều kiện gì?" Dung hỏi, lo lắng.


"Tôi sẽ nói cho cô sau." Duy cười lạnh.


"Thư ký!" Duy gọi to.


Cửa mở ra. Cô thư ký bước vào. "Dạ, giám đốc."


"Tiễn khách." Giọng lạnh lùng, không nhìn Dung.


Cô thư ký gật đầu. "Chị đi theo em ạ."


Dung đứng dậy, bước ra ngoài. Trước khi cửa đóng lại, nàng quay lại nhìn Duy một lần. Hắn đứng quay lưng, nhìn ra cửa sổ, rút điếu thuốc thứ hai, rít một hơi sâu. Khói thuốc bay lên, che mờ bóng dáng hắn. Dung không thể đọc được cảm xúc.


Cửa đóng. Dung bước ra hành lang, chân run run.




TRÊN XE VỀ - CHIỀU


Dung lái xe, trong đầu hỗn loạn. Duy đã đồng ý rút đơn kiện. Nhưng nàng biết... hắn muốn gì. Ánh mắt hắn nhìn nàng đã nói lên tất cả.


"Mình đã ngủ với Hải rồi... Giờ lại với Duy sao?" Dung thì thầm. "Mình đang trở thành gì vậy?"


Nhưng rồi nàng nhớ đến Vũ trong trại giam. Nhớ đến bé Minh ngủ dưới sàn. Nàng siết chặt vô lăng. "Vì gia đình... em phải làm..."




TỐI - NHÀ TRỌ


Dung nằm bên cạnh bé Minh, nhìn con ngủ. Bé thở đều, ôm chặt con gấu. Dung vuốt tóc con, nước mắt lăn dài. "Mẹ xin lỗi con... mẹ phải làm những điều tồi tệ... nhưng mẹ không còn cách nào khác..."


Điện thoại reo. Tin nhắn từ Hải: "Nghe nói em đã gặp Duy. Thế nào?"


Dung gõ trả lời: "Anh ấy đồng ý rút đơn kiện và hoãn nợ."


Hải: "Tốt đấy. Nhưng còn vấn đề thuế. Em cần giải quyết cái đó mới cứu được anh Vũ ra khỏi tù."


Dung: "Em biết... em phải làm sao?"


Hải: "Anh có quen một người ở cục thuế. Tên Minh. Ông ta có quyền lực. Nếu ông ta giúp, anh Vũ sẽ được tại ngoại."


Dung: "Sếp có thể giới thiệu em với ông ấy không?"


Hải: "Được. Nhưng em cũng biết đấy... những người này... không dễ dàng giúp đỡ không."


Dung hiểu. Nàng nhắm mắt lại, nước mắt chảy thầm lặng.
 
anime sex
cliphot
Back
Top