Lãng Du 2772
Thành viên thông thái
Chương 35
Dưới sự "bảo kê" vô hình nhưng đầy quyền lực của Ông Tùng, công ty Hương Thịnh như được tiêm một liều thuốc kích thích cực mạnh, phát triển với tốc độ chóng mặt. Những lô hàng không rõ nguồn gốc – thép, linh kiện điện tử, vật liệu xây dựng cao cấp – với giá nhập rẻ như cho, liên tục được tuồn về kho bãi của Hương Thịnh trong đêm. Nhiệm vụ của Hương và Sơn là biến chúng thành những giao dịch hợp pháp, sạch sẽ trên giấy tờ. Mỗi chữ ký sắc sảo của Hương, mỗi con dấu đỏ chót đóng xuống, mỗi chuyến xe tải lăn bánh ra khỏi cổng công ty, là một dòng tiền bẩn thỉu được gột rửa trắng tinh, và một phần lợi nhuận khổng lồ lại chảy vào tài khoản bí mật của cô và Sơn.
Văn phòng công ty đã được chuyển đến tầng cao nhất của một tòa nhà hạng A ngay trung tâm thành phố. Không còn là một văn phòng nhỏ khiêm tốn nấp trong ngõ hẻm, giờ đây nó là một không gian làm việc đẳng cấp, vách kính bao quanh nhìn xuống toàn cảnh thành phố, với gần hai mươi nhân viên bận rộn. Hương, trong vai một nữ giám đốc quyền lực, thực sự đã tìm thấy sân khấu rực rỡ nhất của đời mình. Cô không còn phải diễn. Quyền lực toát ra từ chính con người cô, từ hơi thở, từ ánh mắt. Mỗi sáng, cô bước vào công ty, tiếng gót giày cao gót gõ xuống sàn đá hoa cương *cốp, cốp, cốp* đầy uy lực. Những bộ vest hàng hiệu cắt may tinh xảo ôm lấy thân hình quyến rũ nhưng xa cách, mái tóc búi cao kiêu hãnh, gương mặt lạnh lùng và quyết đoán khiến nhân viên vừa nể sợ, vừa ngưỡng mộ.
Sơn, ngược lại, chọn cho mình một vai trò thầm lặng hơn, lùi sâu vào bóng tối. Gã là "quân sư", là phó giám đốc không chức danh, là cánh tay phải đắc lực chuyên giải quyết những vấn đề gai góc mà ánh sáng không thể soi tới. Ở công ty, gã luôn giữ một khoảng cách chừng mực, tôn trọng với Hương, gọi "giám đốc", xưng "tôi", như một đối tác chuyên nghiệp. Nhưng không ai trong công ty là không cảm nhận được luồng điện ngầm giữa họ, và ai cũng ngầm hiểu, quyền lực thực sự của đế chế Hương Thịnh nằm gọn trong tay cặp đôi này.
Sự gắn kết của họ không chỉ dừng lại ở những con số và hợp đồng. Căn hộ bí mật của Hương đã trở thành thánh địa, thành tổ ấm thực sự của hai kẻ đồng lõa. Nơi đó, sau khi trút bỏ lớp mặt nạ của nữ giám đốc và quân sư, họ trở về với bản chất trần trụi của hai con người đã cùng nhau đi qua cửa tử.
Họ làm tình với nhau không chỉ vì dục vọng xác thịt đơn thuần. Đó là một nghi thức. Một sự phụ thuộc bệnh hoạn. Một nhu cầu được kết nối, được khẳng định sự tồn tại và sở hữu lẫn nhau giữa cái thế giới đầy rẫy lừa lọc này.
Đêm đó, sau một ngày dài căng thẳng xử lý sổ sách cho lô hàng mới của Ông Tùng, Sơn ôm lấy Hương từ phía sau, vùi mặt vào mái tóc thơm mùi ngọc lan tây của cô.
"Hôm nay em mệt không?" giọng gã trầm đục, phả hơi nóng vào gáy cô.
"Không!" Hương ngả đầu vào vòm ngực rắn chắc của gã, giọng có chút mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. "Nhìn những con số nhảy múa trong tài khoản, em không biết mệt là gì. Cảm giác này... nó còn sướng hơn cả thuốc phiện "
Sơn xoay người cô lại, hai tay nâng khuôn mặt cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy. "Anh yêu em, Hương ạ. Yêu con người của em bây giờ. Một nữ hoàng thực sự. Tàn nhẫn và lộng lẫy "
Gã hôn cô, một nụ hôn sâu, mãnh liệt, mang vị mặn của sự chiếm hữu.
Cuộc làm tình của họ giờ đây không còn là cuộc chiến giành giật quyền lực như thuở ban đầu. Nó là một vũ điệu đồng điệu đến kỳ lạ. Hương đẩy Sơn ngã xuống giường, rồi trườn lên trên gã. Cô nắm quyền kiểm soát. Cô cưỡi lên gã, mái tóc xõa tung, thân hình uốn lượn dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Sơn nằm dưới, say mê ngắm nhìn người đàn bà của mình. Gã thích cảm giác được cô điều khiển, được cô vắt kiệt. Còn Hương, cô tìm thấy ở Sơn một bến đỗ an toàn tuyệt đối, nơi cô có thể trút bỏ mọi gánh nặng, giải phóng con thú hoang dại bên trong mình mà không sợ bị phán xét. Họ quấn lấy nhau, mồ hôi hòa quyện, tiếng da thịt va chạm *bạch bạch* và tiếng rên rỉ lấp đầy căn phòng, tạo nên một bản giao hưởng của hai kẻ tội đồ yêu nhau say đắm đến mức sẵn sàng cùng nhau xuống địa ngục.
***
Nhưng đế chế nào cũng có những góc khuất bẩn thỉu, những con dòi bọ muốn kiếm chác. Một lô hàng vật tư quan trọng bị kẹt lại ở một kho bãi vùng ven do một gã chủ kho tên Thắng "Lợn" gây khó dễ. Gã này nổi tiếng là một kẻ tham lam vô độ, háo sắc và đòi "lại quả" một cách trơ trẽn. Mọi cuộc thương lượng qua điện thoại của nhân viên đều thất bại trước sự lỳ lợm của gã.
"Để anh đi gặp nó!" Sơn nói, giọng lạnh đi, mắt ánh lên tia sát khí. "Anh sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ "
"Không được!" Hương gạt đi ngay, giọng sắc sảo. "Loại người như gã, anh càng cứng, nó càng lấn tới, càng làm mình mẩy. Phải dùng mồi mềm. Lạt mềm buộc chặt. Để em "
Tối hôm đó, Hương phải đích thân ra mặt. Cô không mặc vest công sở cứng nhắc. Cô chọn một chiếc váy lụa màu xanh rêu, cổ khoét không quá sâu nhưng đủ để lộ ra rãnh ngực trắng ngần, chất liệu mềm rủ ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát, mỗi bước đi lại lay động đầy khiêu khích. Cô trang điểm nhẹ, nhưng nhấn vào đôi môi đỏ mọng, trông vừa thanh lịch, quý phái, lại vừa có một chút gì đó lả lơi, mời gọi ngầm.
Bữa tiệc diễn ra tại một quán nhậu bình dân ven sông, ồn ào, nhếch nhác và đầy khói thuốc. Thắng "Lợn" đúng như cái biệt danh của gã. Một gã đàn ông béo phục phịch, cái bụng bia phệ ra trùm lên thắt lưng, mặt bóng nhẫy mồ hôi dầu, đôi mắt ti hí híp lại nhưng không ngừng dán chặt vào ngực Hương như muốn lột trần cô ngay tại chỗ.
Sơn ngồi trong chiếc xe hơi đỗ cách đó không xa, cửa kính hạ xuống một chút, lặng lẽ quan sát qua màn đêm.
Anh ta thấy Hương mỉm cười – nụ cười nghề nghiệp hoàn hảo. Cô nâng ly rượu lên. "Em mời anh Thắng một ly. Có gì anh em bỏ qua cho nhau, tạo điều kiện cho công ty em làm ăn. Bên em sẽ không để anh thiệt đâu "
Thắng "Lợn" cười ha hả, tiếng cười ồ ồ như tiếng lợn kêu. Tay gã, bàn tay to bè, múp míp đầy lông lá, "vô tình" đặt lên mu bàn tay trắng muốt của Hương đang để trên bàn. Gã vỗ vỗ nhẹ, rồi miết ngón tay cái lên da thịt cô.
"Giám đốc đã có lời vàng ngọc thế này, anh nào dám từ chối. Nào, uống cạn ly này đi, cạn ly này rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó hết "
Gã ép Hương uống. Không chỉ một ly. Mà là liên tiếp.
Trong xe, Sơn thấy hết. Anh ta thấy ánh mắt thèm thuồng, nhớp nháp của gã đàn ông kia đang liếm láp lên người phụ nữ của mình. Anh ta thấy cái chạm tay bẩn thỉu của gã. Anh ta thấy nụ cười xã giao của Hương, một nụ cười mà anh ta biết rõ bên trong nó là sự khinh bỉ tột cùng và sự chịu đựng. Cơn ghen tuông và sự bất lực bắt đầu sôi lên sùng sục trong lồng ngực gã như dung nham. Hương là của anh ta, là nữ hoàng của anh ta, không phải một con điếm cao cấp để cho những thằng khốn nạn như thế này chạm vào, dù chỉ là một đầu ngón tay. Mỗi một nụ cười, một cái cụng ly của Hương như một nhát dao đâm nát tim gã. Gã siết chặt vô lăng, các khớp ngón tay trắng bệch, muốn bóp nát cái vô lăng đó.
Bữa tiệc tàn. Hương loạng choạng bước ra, mặt đỏ bừng vì rượu. Thắng "Lợn" dìu cô, cái tay béo múp của gã vòng qua eo cô, tranh thủ bóp mạnh vào phần hông mềm mại một cái đầy thô thiển trước khi thả cô ra.
Hương bước lên xe của Sơn, đóng sầm cửa lại. Nụ cười trên mặt cô tắt ngấm ngay lập tức, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi rã rời và sự ghê tởm hiện rõ. Cô rút khăn giấy, lau mạnh vào chỗ tay gã vừa chạm vào, như muốn lột đi lớp da đó.
Chiếc xe lao đi trong đêm, xé toạc sự im lặng nặng nề. Không ai nói lời nào. Sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng chửi rủa.
Khi chiếc xe đã đi được một đoạn xa, đến một đoạn đường vắng, Sơn đột ngột phanh gấp lại bên lề đường. Tiếng lốp xe rít lên chói tai.
Anh ta quay sang, nắm chặt lấy cả hai bả vai Hương, lay mạnh.
"Anh không muốn em phải tiếp tục làm những việc này nữa!" Giọng anh ta gằn lên, vỡ ra, đầy đau đớn và giận dữ kìm nén bấy lâu. "Nghe anh nói đây Hương! Anh không chịu nổi nữa! Anh không thể ngồi yên trong xe nhìn em phải cười nói, phải uống rượu, phải để cho những thằng lợn đó sờ soạng!"
Hương ngạc nhiên nhìn anh ta, đôi mắt cô vẫn còn vương hơi men. "Sơn... Nhưng đó là công việc... Chúng ta cần lô hàng đó..."
"Công việc chó má gì!" Sơn gầm lên, lần đầu tiên anh ta lớn tiếng với cô như vậy, mắt anh ta vằn đỏ. "Tiền bạc, quyền lực... anh có thể kiếm cho em bằng cách khác! Chém giết cũng được! Nhưng anh không thể chịu được cảnh phải chia sẻ em với bất cứ thằng nào, dù chỉ là một ánh mắt, một cái chạm tay! Em hiểu không?"
Anh ta kéo cô vào lòng, ôm siết lấy cô đến mức Hương cảm thấy đau. "Em là của anh, Hương ạ! Chỉ của một mình anh thôi! Không phải để cho những thằng khốn đó chạm vào. Phải có cách khác. Chắc chắn phải có một cách khác!"
Trong vòng tay run rẩy của Sơn, Hương im lặng. Cô cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của anh ta, cảm nhận được tình yêu điên cuồng, sự chiếm hữu độc đoán và cả nỗi sợ hãi mất mát của gã. Lòng cô có chút ấm áp len lỏi, nhưng lý trí lạnh lùng của một nữ tướng lại bắt đầu phân tích. Một cách khác? Cách gì để vừa giữ được sạch sẽ cho bản thân, vừa đạt được mục đích?
Và rồi, trong khoảnh khắc tuyệt vọng và chiếm hữu đó, một ý nghĩ đen tối lóe lên trong đầu Sơn. Một ý nghĩ sẽ thay đổi tất cả cục diện. Gã cần một người thay thế. Một "bản sao" của Hương. Một con tốt thí để làm những công việc bẩn thỉu này, để hứng chịu những ánh mắt và bàn tay dơ bẩn kia thay cho nữ hoàng của gã. Một người mà gã có thể điều khiển, và quan trọng nhất, không phải là người đàn bà gã yêu.
Ý tưởng đó, vừa hình thành, đã bén rễ sâu trong tâm trí gã như một loài cây độc, chờ ngày đâm chồi nảy lộc.
****
Vài ngày sau cái đêm bùng nổ cảm xúc trong xe hơi, Sơn hẹn gặp Hương tại một quán cà phê sang trọng nằm biệt lập ven Hồ Tây. Không gian ở đây yên tĩnh tuyệt đối, thoang thoảng mùi cà phê rang xay thượng hạng và tiếng nhạc jazz dìu dặt, lả lướt. Nhưng Hương không cảm thấy thư thái. Trực giác của một người phụ nữ nhạy cảm mách bảo cô rằng đây không phải là một buổi hẹn hò lãng mạn. Đây là một cuộc đàm phán.
Hương ngồi đối diện Sơn, lưng thẳng, hai chân vắt chéo đầy quyền lực. Hôm nay cô chọn một chiếc váy lụa màu đen tuyền, thiết kế đơn giản nhưng toát lên vẻ nguy hiểm chết người. Cổ thuyền kín đáo, tay dài, nhưng chất vải lụa cao cấp mềm mại như nước lại ôm sát lấy cơ thể, phô bày trọn vẹn vòng một căng tròn đang phập phồng, vòng eo con kiến thon gọn và cặp mông cong vút đầy kiêu hãnh. Mái tóc đen nhánh được búi lỏng, để vài sợi buông lơi một cách cố ý trên chiếc cổ trắng ngần. Cô trang điểm nhẹ, nhưng đôi mắt thì sắc như dao, quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Sơn.
Sơn nhìn cô, ánh mắt vừa chan chứa yêu thương, vừa có chút gì đó cam chịu, nhưng cũng đầy quyết tâm. Gã biết, người đàn bà trước mặt gã đây, gã yêu cô đến điên dại, nhưng gã cũng không thể hoàn toàn kiểm soát được cô nữa. Cô đã trở thành một thứ gì đó vượt xa tầm với của gã.
"Anh đã suy nghĩ rất kỹ!" Sơn lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng, giọng trầm và nghiêm túc lạ thường. "Về những gì anh đã nói hôm trước. Về chuyện của Thắng 'Lợn'."
Hương im lặng, ngón tay thon dài gõ nhẹ *tách, tách* lên thành tách cà phê sứ trắng. Cô đang chờ đợi.
"Anh không muốn em phải tiếp tục đi gặp những thằng khốn nạn như gã Thắng nữa. Anh không muốn thấy em phải uống rượu, phải cười đùa với chúng nó " Sơn nắm chặt tay trên bàn. "Anh muốn em lùi về phía sau. Làm bộ não. Làm nữ hoàng thực sự của đế chế này, chỉ tay năm ngón. Còn những việc bẩn thỉu đó, những cuộc xã giao xác thịt không cần thiết đó... phải có người khác làm thay em "
Hương nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo, không có chút hơi ấm. "Anh nói nghe hay thật đấy. Tìm người khác? Ý anh là sao? Anh định tìm một cô thư ký mới, trẻ đẹp hơn, rồi bảo em dắt mối cho anh à? Hay anh định dạy em cách làm 'tú bà', chăn dắt gái cho đối tác?"
* (Hương): Gã này nghĩ gì vậy? Gã muốn tìm một món đồ chơi mới, tươi mới hơn, và muốn mình, chính tay mình, huấn luyện con bé đó để phục vụ cho gã và cho công việc ư? Gã coi mình là gì? Một mụ tú bà hết thời sao?*
Sơn dường như đọc được sự mỉa mai và nghi ngờ trong mắt cô. Anh ta vội vàng chồm tới, nắm lấy tay cô, siết chặt. "Không! Hương! Em đừng nghĩ vậy. Anh thề, anh làm tất cả là vì muốn bảo vệ em. Anh không muốn bất cứ thằng đàn ông nào khác được chạm vào em, dù chỉ là móng tay " Giọng anh ta đầy khẩn thiết, van lơn. "Người anh tìm, là em họ xa của anh. Con bé tên Hân. Mới ra trường, quê ở tỉnh lẻ. Nó thông minh, lanh lợi, nhưng đang cần tiền và cơ hội. Quan trọng nhất, nó là người nhà, hoàn toàn đáng tin cậy. Anh muốn em... đào tạo nó "
Hương rút tay lại, cô tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực. Một tư thế phòng thủ và đánh giá. "Đào tạo? Đào tạo cái gì? Kỹ năng bán hàng, hay kỹ năng trên giường?"
"Cả hai!" Sơn nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh. "Anh cần một người có thể thay em đi tiếp khách, chuốc rượu, đối phó với những gã dê xồm. Một người có thể dùng nhan sắc làm vũ khí để lấy hợp đồng về. Nhưng người đó phải tuyệt đối trung thành với chúng ta. Với em. Nó sẽ là cái bóng của em, hứng chịu mọi rủi ro thay cho em "
Hương im lặng suy nghĩ. Ý đồ của Sơn rất rõ ràng và thực dụng. Gã muốn tạo ra một "bản sao" của cô, một tấm lá chắn sống, một con tốt thí. Nhưng một bản sao, nếu không cẩn thận, cũng có thể trở thành kẻ thay thế bản chính.
"Em muốn gặp con bé đó!" cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng bình thản.
Sơn thở phào nhẹ nhõm. Anh ta rút điện thoại và gọi. "Vào đi "
Mười lăm phút sau, cánh cửa quán cà phê mở ra. Một cô gái trẻ bước vào.
Đó là Hân.
Thoạt nhìn, cô gái này không có gì đặc biệt, thậm chí là tầm thường. Cô ta mặc một chiếc váy công sở màu xanh than rẻ tiền, kiểu dáng "kín cổng cao tường", rộng thùng thình, có phần hơi quê mùa. Mái tóc đen dài được buộc đuôi ngựa gọn gàng, đơn điệu. Gương mặt trang điểm rất nhẹ, gần như để mộc, toát lên vẻ rụt rè, e thẹn của một sinh viên tỉnh lẻ mới ra trường chưa va vấp sự đời. Cô ta bước đi có phần lúng túng, cúi đầu chào Sơn rồi mới rụt rè ngồi xuống mép chiếc ghế bên cạnh, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi.
Nhưng Hương, với con mắt của một kẻ đã đi qua mọi bão giông, của một con cáo già đã thành tinh, chỉ cần một cái liếc mắt sắc lẻm đã nhìn thấu tất cả những gì ẩn sau lớp vỏ bọc đó.
Lớp vỏ bọc ngây thơ kia không thể che giấu được một vẻ đẹp đang âm ỉ chờ ngày bùng cháy như than hồng dưới lớp tro. Làn da của Hân, dù không được chăm sóc bằng mỹ phẩm đắt tiền, vẫn có một độ mịn màng và trắng sáng tự nhiên đáng ghen tị. Đôi môi không son phấn nhưng đầy đặn, mọng nước như trái cherry. Chiếc váy rộng thùng thình không che được vòng eo nhỏ và cặp hông nảy nở, hứa hẹn một đường cong chết người.
Và quan trọng nhất, là đôi mắt.
Đôi mắt đó, khi Hân nghĩ không ai để ý, đã liếc nhanh một vòng, quan sát Hương, quan sát Sơn, quan sát cả không gian sang trọng đắt tiền của quán cà phê. Một ánh mắt sắc sảo, tò mò, và ẩn giấu một sự đói khát quyền lực và tiền bạc không thể che giấu. Một ánh mắt tham lam.
Hương bất giác mỉm cười. Cô đã nhìn thấy chính mình của nhiều năm về trước trong đôi mắt đó. Con bé này... nó giống cô.
Cuộc nói chuyện bắt đầu. Sơn đóng vai trò giới thiệu, còn Hương thì biến nó thành một buổi phỏng vấn tâm lý tàn nhẫn.
"Chào em, chị là Hương!" cô nói, giọng thân thiện nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như đang lột trần đối phương. "Nghe anh Sơn nói em muốn vào công ty chị làm việc?"
"Dạ... vâng ạ. Em... em rất ngưỡng mộ chị!" Hân đáp, giọng lí nhí, hơi run.
"Ở đây công việc áp lực lắm. Em có chịu được không? Có ngại đi công tác xa, đi đêm về hôm không?"
"Dạ em không ngại ạ. Em chịu được khổ. Em cần công việc "
Hương cười nhạt. "Thế à? Vậy em có bạn trai chưa? Chị không muốn tuyển một nhân viên suốt ngày bận yêu đương nhõng nhẽo "
Câu hỏi bất ngờ khiến Hân hơi sững lại, nhưng cô bé lấy lại bình tĩnh rất nhanh. "Dạ... em nghĩ chuyện cá nhân không nên ảnh hưởng đến công việc ạ. Hiện tại, kiếm tiền là quan trọng nhất với em "
Một câu trả lời thông minh. Thực dụng. Hương tiếp tục. "Công việc của chị đôi khi phải tiếp khách, uống rượu bia. Em uống được rượu không?"
"Em có thể học ạ!" Hân đáp, không một chút do dự. "Cái gì giúp được cho công việc, em đều sẽ học "
Hương nhoài người về phía trước, chống cằm, hạ giọng xuống, tung ra câu hỏi quyết định.
"Vậy nếu... trong một bữa tiệc quan trọng, một đối tác rất lớn, nắm giữ hợp đồng tiền tỷ, nhưng lại là một gã đàn ông háo sắc. Hắn có những hành động không phải phép với em, ví dụ như khoác vai, cầm tay, sờ đùi... thậm chí là hơn thế nữa. Em sẽ xử lý thế nào? Hắt ly rượu vào mặt hắn và bỏ về để giữ gìn phẩm giá? Hay là...?"
Sơn ngồi bên cạnh nín thở. Đây là câu hỏi mà anh ta sợ nhất. Cũng là bài kiểm tra đạo đức (hoặc sự thiếu vắng đạo đức) quan trọng nhất.
Hân im lặng vài giây. Cô không đưa ra một câu trả lời sáo rỗng như "em sẽ khéo léo từ chối". Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Hương, và lần đầu tiên, sự rụt rè giả tạo trong mắt cô bé hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sắc bén lạnh lùng đến đáng sợ.
"Thưa chị!" giọng Hân chắc nịch, "em nghĩ mục tiêu cuối cùng của buổi tiệc là ký được hợp đồng. Mọi thứ khác... đều là phương tiện, là chi phí để đạt được mục tiêu đó. Miễn là em vẫn kiểm soát được tình hình, không để xảy ra hậu quả tồi tệ nhất, và đảm bảo lợi ích cao nhất cho công ty... thì em nghĩ em có thể linh hoạt xử lý được ạ. Tự trọng không mài ra ăn được "
Một câu trả lời của một con cáo non. Một kẻ thực dụng đến tàn nhẫn. Một bản sao hoàn hảo của Hương ngày xưa.
Hương ngả người ra sau ghế, phá lên cười. Một tiếng cười sảng khoái, hài lòng nhưng cũng đầy ẩn ý. Cô đã tìm thấy người cô cần. Đây không phải là một cô gái ngây thơ cần được bảo vệ. Đây là một thanh gươm sắc bén đang chờ được mài giũa, một con quái vật đang chờ được đánh thức.
Sơn không hiểu tại sao Hương lại cười. Nhưng Hương thì đã có quyết định của mình. Cô quay sang Sơn, ánh mắt lấp lánh một sự tính toán mà gã không thể hiểu được.
"Được. Em đồng ý. Em sẽ đào tạo con bé. Nó có tố chất "
Sơn mừng rỡ. "Thật tốt quá..."
"Nhưng!" Hương ngắt lời, giọng cô trở nên lạnh lùng, đanh thép. Cô chỉ tay vào Hân, rồi nhìn thẳng vào mắt Sơn.
"Nó là người của em. Mọi mệnh lệnh, nó chỉ được nghe từ một mình em. Anh, không có quyền ra lệnh trực tiếp cho nó. Kể cả trong công việc, hay... bất cứ việc gì khác. Anh đưa nó đến đây, nhưng từ giờ phút này, nó thuộc về em "
Sơn sững người. Một cuộc chuyển giao quyền lực tinh vi vừa diễn ra ngay trước mắt anh ta. Anh ta là người tìm ra "bản sao", nhưng Hương mới là người nắm quyền điều khiển con rối này. Anh ta đã trao cho cô một vũ khí, và giờ, cô tuyên bố quyền sở hữu tuyệt đối với vũ khí đó.
"Được!" Sơn chỉ có thể gật đầu chấp nhận.
Hương quay sang Hân, mỉm cười - một nụ cười của người chị cả, nhưng cũng là của một người chủ nhân. "Chào mừng em đến với Hương Thịnh. Từ ngày mai, em sẽ bắt đầu 'khóa học' đầu tiên của mình. Một khóa học không có trong bất kỳ trường đại học nào. Chuẩn bị tinh thần đi, sẽ không dễ chịu đâu "
Trong ánh mắt của Hân, sự rụt rè đã hoàn toàn bị thiêu rụi, chỉ còn lại sự háo hức của một con thú non sắp được nếm mùi máu. Ván cờ đã có thêm một quân cờ mới, và nó hứa hẹn sẽ còn đẫm máu và kịch tính hơn rất nhiều.
Dưới sự "bảo kê" vô hình nhưng đầy quyền lực của Ông Tùng, công ty Hương Thịnh như được tiêm một liều thuốc kích thích cực mạnh, phát triển với tốc độ chóng mặt. Những lô hàng không rõ nguồn gốc – thép, linh kiện điện tử, vật liệu xây dựng cao cấp – với giá nhập rẻ như cho, liên tục được tuồn về kho bãi của Hương Thịnh trong đêm. Nhiệm vụ của Hương và Sơn là biến chúng thành những giao dịch hợp pháp, sạch sẽ trên giấy tờ. Mỗi chữ ký sắc sảo của Hương, mỗi con dấu đỏ chót đóng xuống, mỗi chuyến xe tải lăn bánh ra khỏi cổng công ty, là một dòng tiền bẩn thỉu được gột rửa trắng tinh, và một phần lợi nhuận khổng lồ lại chảy vào tài khoản bí mật của cô và Sơn.
Văn phòng công ty đã được chuyển đến tầng cao nhất của một tòa nhà hạng A ngay trung tâm thành phố. Không còn là một văn phòng nhỏ khiêm tốn nấp trong ngõ hẻm, giờ đây nó là một không gian làm việc đẳng cấp, vách kính bao quanh nhìn xuống toàn cảnh thành phố, với gần hai mươi nhân viên bận rộn. Hương, trong vai một nữ giám đốc quyền lực, thực sự đã tìm thấy sân khấu rực rỡ nhất của đời mình. Cô không còn phải diễn. Quyền lực toát ra từ chính con người cô, từ hơi thở, từ ánh mắt. Mỗi sáng, cô bước vào công ty, tiếng gót giày cao gót gõ xuống sàn đá hoa cương *cốp, cốp, cốp* đầy uy lực. Những bộ vest hàng hiệu cắt may tinh xảo ôm lấy thân hình quyến rũ nhưng xa cách, mái tóc búi cao kiêu hãnh, gương mặt lạnh lùng và quyết đoán khiến nhân viên vừa nể sợ, vừa ngưỡng mộ.
Sơn, ngược lại, chọn cho mình một vai trò thầm lặng hơn, lùi sâu vào bóng tối. Gã là "quân sư", là phó giám đốc không chức danh, là cánh tay phải đắc lực chuyên giải quyết những vấn đề gai góc mà ánh sáng không thể soi tới. Ở công ty, gã luôn giữ một khoảng cách chừng mực, tôn trọng với Hương, gọi "giám đốc", xưng "tôi", như một đối tác chuyên nghiệp. Nhưng không ai trong công ty là không cảm nhận được luồng điện ngầm giữa họ, và ai cũng ngầm hiểu, quyền lực thực sự của đế chế Hương Thịnh nằm gọn trong tay cặp đôi này.
Sự gắn kết của họ không chỉ dừng lại ở những con số và hợp đồng. Căn hộ bí mật của Hương đã trở thành thánh địa, thành tổ ấm thực sự của hai kẻ đồng lõa. Nơi đó, sau khi trút bỏ lớp mặt nạ của nữ giám đốc và quân sư, họ trở về với bản chất trần trụi của hai con người đã cùng nhau đi qua cửa tử.
Họ làm tình với nhau không chỉ vì dục vọng xác thịt đơn thuần. Đó là một nghi thức. Một sự phụ thuộc bệnh hoạn. Một nhu cầu được kết nối, được khẳng định sự tồn tại và sở hữu lẫn nhau giữa cái thế giới đầy rẫy lừa lọc này.
Đêm đó, sau một ngày dài căng thẳng xử lý sổ sách cho lô hàng mới của Ông Tùng, Sơn ôm lấy Hương từ phía sau, vùi mặt vào mái tóc thơm mùi ngọc lan tây của cô.
"Hôm nay em mệt không?" giọng gã trầm đục, phả hơi nóng vào gáy cô.
"Không!" Hương ngả đầu vào vòm ngực rắn chắc của gã, giọng có chút mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. "Nhìn những con số nhảy múa trong tài khoản, em không biết mệt là gì. Cảm giác này... nó còn sướng hơn cả thuốc phiện "
Sơn xoay người cô lại, hai tay nâng khuôn mặt cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy. "Anh yêu em, Hương ạ. Yêu con người của em bây giờ. Một nữ hoàng thực sự. Tàn nhẫn và lộng lẫy "
Gã hôn cô, một nụ hôn sâu, mãnh liệt, mang vị mặn của sự chiếm hữu.
Cuộc làm tình của họ giờ đây không còn là cuộc chiến giành giật quyền lực như thuở ban đầu. Nó là một vũ điệu đồng điệu đến kỳ lạ. Hương đẩy Sơn ngã xuống giường, rồi trườn lên trên gã. Cô nắm quyền kiểm soát. Cô cưỡi lên gã, mái tóc xõa tung, thân hình uốn lượn dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Sơn nằm dưới, say mê ngắm nhìn người đàn bà của mình. Gã thích cảm giác được cô điều khiển, được cô vắt kiệt. Còn Hương, cô tìm thấy ở Sơn một bến đỗ an toàn tuyệt đối, nơi cô có thể trút bỏ mọi gánh nặng, giải phóng con thú hoang dại bên trong mình mà không sợ bị phán xét. Họ quấn lấy nhau, mồ hôi hòa quyện, tiếng da thịt va chạm *bạch bạch* và tiếng rên rỉ lấp đầy căn phòng, tạo nên một bản giao hưởng của hai kẻ tội đồ yêu nhau say đắm đến mức sẵn sàng cùng nhau xuống địa ngục.
***
Nhưng đế chế nào cũng có những góc khuất bẩn thỉu, những con dòi bọ muốn kiếm chác. Một lô hàng vật tư quan trọng bị kẹt lại ở một kho bãi vùng ven do một gã chủ kho tên Thắng "Lợn" gây khó dễ. Gã này nổi tiếng là một kẻ tham lam vô độ, háo sắc và đòi "lại quả" một cách trơ trẽn. Mọi cuộc thương lượng qua điện thoại của nhân viên đều thất bại trước sự lỳ lợm của gã.
"Để anh đi gặp nó!" Sơn nói, giọng lạnh đi, mắt ánh lên tia sát khí. "Anh sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ "
"Không được!" Hương gạt đi ngay, giọng sắc sảo. "Loại người như gã, anh càng cứng, nó càng lấn tới, càng làm mình mẩy. Phải dùng mồi mềm. Lạt mềm buộc chặt. Để em "
Tối hôm đó, Hương phải đích thân ra mặt. Cô không mặc vest công sở cứng nhắc. Cô chọn một chiếc váy lụa màu xanh rêu, cổ khoét không quá sâu nhưng đủ để lộ ra rãnh ngực trắng ngần, chất liệu mềm rủ ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát, mỗi bước đi lại lay động đầy khiêu khích. Cô trang điểm nhẹ, nhưng nhấn vào đôi môi đỏ mọng, trông vừa thanh lịch, quý phái, lại vừa có một chút gì đó lả lơi, mời gọi ngầm.
Bữa tiệc diễn ra tại một quán nhậu bình dân ven sông, ồn ào, nhếch nhác và đầy khói thuốc. Thắng "Lợn" đúng như cái biệt danh của gã. Một gã đàn ông béo phục phịch, cái bụng bia phệ ra trùm lên thắt lưng, mặt bóng nhẫy mồ hôi dầu, đôi mắt ti hí híp lại nhưng không ngừng dán chặt vào ngực Hương như muốn lột trần cô ngay tại chỗ.
Sơn ngồi trong chiếc xe hơi đỗ cách đó không xa, cửa kính hạ xuống một chút, lặng lẽ quan sát qua màn đêm.
Anh ta thấy Hương mỉm cười – nụ cười nghề nghiệp hoàn hảo. Cô nâng ly rượu lên. "Em mời anh Thắng một ly. Có gì anh em bỏ qua cho nhau, tạo điều kiện cho công ty em làm ăn. Bên em sẽ không để anh thiệt đâu "
Thắng "Lợn" cười ha hả, tiếng cười ồ ồ như tiếng lợn kêu. Tay gã, bàn tay to bè, múp míp đầy lông lá, "vô tình" đặt lên mu bàn tay trắng muốt của Hương đang để trên bàn. Gã vỗ vỗ nhẹ, rồi miết ngón tay cái lên da thịt cô.
"Giám đốc đã có lời vàng ngọc thế này, anh nào dám từ chối. Nào, uống cạn ly này đi, cạn ly này rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó hết "
Gã ép Hương uống. Không chỉ một ly. Mà là liên tiếp.
Trong xe, Sơn thấy hết. Anh ta thấy ánh mắt thèm thuồng, nhớp nháp của gã đàn ông kia đang liếm láp lên người phụ nữ của mình. Anh ta thấy cái chạm tay bẩn thỉu của gã. Anh ta thấy nụ cười xã giao của Hương, một nụ cười mà anh ta biết rõ bên trong nó là sự khinh bỉ tột cùng và sự chịu đựng. Cơn ghen tuông và sự bất lực bắt đầu sôi lên sùng sục trong lồng ngực gã như dung nham. Hương là của anh ta, là nữ hoàng của anh ta, không phải một con điếm cao cấp để cho những thằng khốn nạn như thế này chạm vào, dù chỉ là một đầu ngón tay. Mỗi một nụ cười, một cái cụng ly của Hương như một nhát dao đâm nát tim gã. Gã siết chặt vô lăng, các khớp ngón tay trắng bệch, muốn bóp nát cái vô lăng đó.
Bữa tiệc tàn. Hương loạng choạng bước ra, mặt đỏ bừng vì rượu. Thắng "Lợn" dìu cô, cái tay béo múp của gã vòng qua eo cô, tranh thủ bóp mạnh vào phần hông mềm mại một cái đầy thô thiển trước khi thả cô ra.
Hương bước lên xe của Sơn, đóng sầm cửa lại. Nụ cười trên mặt cô tắt ngấm ngay lập tức, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi rã rời và sự ghê tởm hiện rõ. Cô rút khăn giấy, lau mạnh vào chỗ tay gã vừa chạm vào, như muốn lột đi lớp da đó.
Chiếc xe lao đi trong đêm, xé toạc sự im lặng nặng nề. Không ai nói lời nào. Sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng chửi rủa.
Khi chiếc xe đã đi được một đoạn xa, đến một đoạn đường vắng, Sơn đột ngột phanh gấp lại bên lề đường. Tiếng lốp xe rít lên chói tai.
Anh ta quay sang, nắm chặt lấy cả hai bả vai Hương, lay mạnh.
"Anh không muốn em phải tiếp tục làm những việc này nữa!" Giọng anh ta gằn lên, vỡ ra, đầy đau đớn và giận dữ kìm nén bấy lâu. "Nghe anh nói đây Hương! Anh không chịu nổi nữa! Anh không thể ngồi yên trong xe nhìn em phải cười nói, phải uống rượu, phải để cho những thằng lợn đó sờ soạng!"
Hương ngạc nhiên nhìn anh ta, đôi mắt cô vẫn còn vương hơi men. "Sơn... Nhưng đó là công việc... Chúng ta cần lô hàng đó..."
"Công việc chó má gì!" Sơn gầm lên, lần đầu tiên anh ta lớn tiếng với cô như vậy, mắt anh ta vằn đỏ. "Tiền bạc, quyền lực... anh có thể kiếm cho em bằng cách khác! Chém giết cũng được! Nhưng anh không thể chịu được cảnh phải chia sẻ em với bất cứ thằng nào, dù chỉ là một ánh mắt, một cái chạm tay! Em hiểu không?"
Anh ta kéo cô vào lòng, ôm siết lấy cô đến mức Hương cảm thấy đau. "Em là của anh, Hương ạ! Chỉ của một mình anh thôi! Không phải để cho những thằng khốn đó chạm vào. Phải có cách khác. Chắc chắn phải có một cách khác!"
Trong vòng tay run rẩy của Sơn, Hương im lặng. Cô cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của anh ta, cảm nhận được tình yêu điên cuồng, sự chiếm hữu độc đoán và cả nỗi sợ hãi mất mát của gã. Lòng cô có chút ấm áp len lỏi, nhưng lý trí lạnh lùng của một nữ tướng lại bắt đầu phân tích. Một cách khác? Cách gì để vừa giữ được sạch sẽ cho bản thân, vừa đạt được mục đích?
Và rồi, trong khoảnh khắc tuyệt vọng và chiếm hữu đó, một ý nghĩ đen tối lóe lên trong đầu Sơn. Một ý nghĩ sẽ thay đổi tất cả cục diện. Gã cần một người thay thế. Một "bản sao" của Hương. Một con tốt thí để làm những công việc bẩn thỉu này, để hứng chịu những ánh mắt và bàn tay dơ bẩn kia thay cho nữ hoàng của gã. Một người mà gã có thể điều khiển, và quan trọng nhất, không phải là người đàn bà gã yêu.
Ý tưởng đó, vừa hình thành, đã bén rễ sâu trong tâm trí gã như một loài cây độc, chờ ngày đâm chồi nảy lộc.
****
Vài ngày sau cái đêm bùng nổ cảm xúc trong xe hơi, Sơn hẹn gặp Hương tại một quán cà phê sang trọng nằm biệt lập ven Hồ Tây. Không gian ở đây yên tĩnh tuyệt đối, thoang thoảng mùi cà phê rang xay thượng hạng và tiếng nhạc jazz dìu dặt, lả lướt. Nhưng Hương không cảm thấy thư thái. Trực giác của một người phụ nữ nhạy cảm mách bảo cô rằng đây không phải là một buổi hẹn hò lãng mạn. Đây là một cuộc đàm phán.
Hương ngồi đối diện Sơn, lưng thẳng, hai chân vắt chéo đầy quyền lực. Hôm nay cô chọn một chiếc váy lụa màu đen tuyền, thiết kế đơn giản nhưng toát lên vẻ nguy hiểm chết người. Cổ thuyền kín đáo, tay dài, nhưng chất vải lụa cao cấp mềm mại như nước lại ôm sát lấy cơ thể, phô bày trọn vẹn vòng một căng tròn đang phập phồng, vòng eo con kiến thon gọn và cặp mông cong vút đầy kiêu hãnh. Mái tóc đen nhánh được búi lỏng, để vài sợi buông lơi một cách cố ý trên chiếc cổ trắng ngần. Cô trang điểm nhẹ, nhưng đôi mắt thì sắc như dao, quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Sơn.
Sơn nhìn cô, ánh mắt vừa chan chứa yêu thương, vừa có chút gì đó cam chịu, nhưng cũng đầy quyết tâm. Gã biết, người đàn bà trước mặt gã đây, gã yêu cô đến điên dại, nhưng gã cũng không thể hoàn toàn kiểm soát được cô nữa. Cô đã trở thành một thứ gì đó vượt xa tầm với của gã.
"Anh đã suy nghĩ rất kỹ!" Sơn lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng, giọng trầm và nghiêm túc lạ thường. "Về những gì anh đã nói hôm trước. Về chuyện của Thắng 'Lợn'."
Hương im lặng, ngón tay thon dài gõ nhẹ *tách, tách* lên thành tách cà phê sứ trắng. Cô đang chờ đợi.
"Anh không muốn em phải tiếp tục đi gặp những thằng khốn nạn như gã Thắng nữa. Anh không muốn thấy em phải uống rượu, phải cười đùa với chúng nó " Sơn nắm chặt tay trên bàn. "Anh muốn em lùi về phía sau. Làm bộ não. Làm nữ hoàng thực sự của đế chế này, chỉ tay năm ngón. Còn những việc bẩn thỉu đó, những cuộc xã giao xác thịt không cần thiết đó... phải có người khác làm thay em "
Hương nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo, không có chút hơi ấm. "Anh nói nghe hay thật đấy. Tìm người khác? Ý anh là sao? Anh định tìm một cô thư ký mới, trẻ đẹp hơn, rồi bảo em dắt mối cho anh à? Hay anh định dạy em cách làm 'tú bà', chăn dắt gái cho đối tác?"
* (Hương): Gã này nghĩ gì vậy? Gã muốn tìm một món đồ chơi mới, tươi mới hơn, và muốn mình, chính tay mình, huấn luyện con bé đó để phục vụ cho gã và cho công việc ư? Gã coi mình là gì? Một mụ tú bà hết thời sao?*
Sơn dường như đọc được sự mỉa mai và nghi ngờ trong mắt cô. Anh ta vội vàng chồm tới, nắm lấy tay cô, siết chặt. "Không! Hương! Em đừng nghĩ vậy. Anh thề, anh làm tất cả là vì muốn bảo vệ em. Anh không muốn bất cứ thằng đàn ông nào khác được chạm vào em, dù chỉ là móng tay " Giọng anh ta đầy khẩn thiết, van lơn. "Người anh tìm, là em họ xa của anh. Con bé tên Hân. Mới ra trường, quê ở tỉnh lẻ. Nó thông minh, lanh lợi, nhưng đang cần tiền và cơ hội. Quan trọng nhất, nó là người nhà, hoàn toàn đáng tin cậy. Anh muốn em... đào tạo nó "
Hương rút tay lại, cô tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực. Một tư thế phòng thủ và đánh giá. "Đào tạo? Đào tạo cái gì? Kỹ năng bán hàng, hay kỹ năng trên giường?"
"Cả hai!" Sơn nhìn thẳng vào mắt cô, không né tránh. "Anh cần một người có thể thay em đi tiếp khách, chuốc rượu, đối phó với những gã dê xồm. Một người có thể dùng nhan sắc làm vũ khí để lấy hợp đồng về. Nhưng người đó phải tuyệt đối trung thành với chúng ta. Với em. Nó sẽ là cái bóng của em, hứng chịu mọi rủi ro thay cho em "
Hương im lặng suy nghĩ. Ý đồ của Sơn rất rõ ràng và thực dụng. Gã muốn tạo ra một "bản sao" của cô, một tấm lá chắn sống, một con tốt thí. Nhưng một bản sao, nếu không cẩn thận, cũng có thể trở thành kẻ thay thế bản chính.
"Em muốn gặp con bé đó!" cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng bình thản.
Sơn thở phào nhẹ nhõm. Anh ta rút điện thoại và gọi. "Vào đi "
Mười lăm phút sau, cánh cửa quán cà phê mở ra. Một cô gái trẻ bước vào.
Đó là Hân.
Thoạt nhìn, cô gái này không có gì đặc biệt, thậm chí là tầm thường. Cô ta mặc một chiếc váy công sở màu xanh than rẻ tiền, kiểu dáng "kín cổng cao tường", rộng thùng thình, có phần hơi quê mùa. Mái tóc đen dài được buộc đuôi ngựa gọn gàng, đơn điệu. Gương mặt trang điểm rất nhẹ, gần như để mộc, toát lên vẻ rụt rè, e thẹn của một sinh viên tỉnh lẻ mới ra trường chưa va vấp sự đời. Cô ta bước đi có phần lúng túng, cúi đầu chào Sơn rồi mới rụt rè ngồi xuống mép chiếc ghế bên cạnh, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi.
Nhưng Hương, với con mắt của một kẻ đã đi qua mọi bão giông, của một con cáo già đã thành tinh, chỉ cần một cái liếc mắt sắc lẻm đã nhìn thấu tất cả những gì ẩn sau lớp vỏ bọc đó.
Lớp vỏ bọc ngây thơ kia không thể che giấu được một vẻ đẹp đang âm ỉ chờ ngày bùng cháy như than hồng dưới lớp tro. Làn da của Hân, dù không được chăm sóc bằng mỹ phẩm đắt tiền, vẫn có một độ mịn màng và trắng sáng tự nhiên đáng ghen tị. Đôi môi không son phấn nhưng đầy đặn, mọng nước như trái cherry. Chiếc váy rộng thùng thình không che được vòng eo nhỏ và cặp hông nảy nở, hứa hẹn một đường cong chết người.
Và quan trọng nhất, là đôi mắt.
Đôi mắt đó, khi Hân nghĩ không ai để ý, đã liếc nhanh một vòng, quan sát Hương, quan sát Sơn, quan sát cả không gian sang trọng đắt tiền của quán cà phê. Một ánh mắt sắc sảo, tò mò, và ẩn giấu một sự đói khát quyền lực và tiền bạc không thể che giấu. Một ánh mắt tham lam.
Hương bất giác mỉm cười. Cô đã nhìn thấy chính mình của nhiều năm về trước trong đôi mắt đó. Con bé này... nó giống cô.
Cuộc nói chuyện bắt đầu. Sơn đóng vai trò giới thiệu, còn Hương thì biến nó thành một buổi phỏng vấn tâm lý tàn nhẫn.
"Chào em, chị là Hương!" cô nói, giọng thân thiện nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như đang lột trần đối phương. "Nghe anh Sơn nói em muốn vào công ty chị làm việc?"
"Dạ... vâng ạ. Em... em rất ngưỡng mộ chị!" Hân đáp, giọng lí nhí, hơi run.
"Ở đây công việc áp lực lắm. Em có chịu được không? Có ngại đi công tác xa, đi đêm về hôm không?"
"Dạ em không ngại ạ. Em chịu được khổ. Em cần công việc "
Hương cười nhạt. "Thế à? Vậy em có bạn trai chưa? Chị không muốn tuyển một nhân viên suốt ngày bận yêu đương nhõng nhẽo "
Câu hỏi bất ngờ khiến Hân hơi sững lại, nhưng cô bé lấy lại bình tĩnh rất nhanh. "Dạ... em nghĩ chuyện cá nhân không nên ảnh hưởng đến công việc ạ. Hiện tại, kiếm tiền là quan trọng nhất với em "
Một câu trả lời thông minh. Thực dụng. Hương tiếp tục. "Công việc của chị đôi khi phải tiếp khách, uống rượu bia. Em uống được rượu không?"
"Em có thể học ạ!" Hân đáp, không một chút do dự. "Cái gì giúp được cho công việc, em đều sẽ học "
Hương nhoài người về phía trước, chống cằm, hạ giọng xuống, tung ra câu hỏi quyết định.
"Vậy nếu... trong một bữa tiệc quan trọng, một đối tác rất lớn, nắm giữ hợp đồng tiền tỷ, nhưng lại là một gã đàn ông háo sắc. Hắn có những hành động không phải phép với em, ví dụ như khoác vai, cầm tay, sờ đùi... thậm chí là hơn thế nữa. Em sẽ xử lý thế nào? Hắt ly rượu vào mặt hắn và bỏ về để giữ gìn phẩm giá? Hay là...?"
Sơn ngồi bên cạnh nín thở. Đây là câu hỏi mà anh ta sợ nhất. Cũng là bài kiểm tra đạo đức (hoặc sự thiếu vắng đạo đức) quan trọng nhất.
Hân im lặng vài giây. Cô không đưa ra một câu trả lời sáo rỗng như "em sẽ khéo léo từ chối". Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Hương, và lần đầu tiên, sự rụt rè giả tạo trong mắt cô bé hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sắc bén lạnh lùng đến đáng sợ.
"Thưa chị!" giọng Hân chắc nịch, "em nghĩ mục tiêu cuối cùng của buổi tiệc là ký được hợp đồng. Mọi thứ khác... đều là phương tiện, là chi phí để đạt được mục tiêu đó. Miễn là em vẫn kiểm soát được tình hình, không để xảy ra hậu quả tồi tệ nhất, và đảm bảo lợi ích cao nhất cho công ty... thì em nghĩ em có thể linh hoạt xử lý được ạ. Tự trọng không mài ra ăn được "
Một câu trả lời của một con cáo non. Một kẻ thực dụng đến tàn nhẫn. Một bản sao hoàn hảo của Hương ngày xưa.
Hương ngả người ra sau ghế, phá lên cười. Một tiếng cười sảng khoái, hài lòng nhưng cũng đầy ẩn ý. Cô đã tìm thấy người cô cần. Đây không phải là một cô gái ngây thơ cần được bảo vệ. Đây là một thanh gươm sắc bén đang chờ được mài giũa, một con quái vật đang chờ được đánh thức.
Sơn không hiểu tại sao Hương lại cười. Nhưng Hương thì đã có quyết định của mình. Cô quay sang Sơn, ánh mắt lấp lánh một sự tính toán mà gã không thể hiểu được.
"Được. Em đồng ý. Em sẽ đào tạo con bé. Nó có tố chất "
Sơn mừng rỡ. "Thật tốt quá..."
"Nhưng!" Hương ngắt lời, giọng cô trở nên lạnh lùng, đanh thép. Cô chỉ tay vào Hân, rồi nhìn thẳng vào mắt Sơn.
"Nó là người của em. Mọi mệnh lệnh, nó chỉ được nghe từ một mình em. Anh, không có quyền ra lệnh trực tiếp cho nó. Kể cả trong công việc, hay... bất cứ việc gì khác. Anh đưa nó đến đây, nhưng từ giờ phút này, nó thuộc về em "
Sơn sững người. Một cuộc chuyển giao quyền lực tinh vi vừa diễn ra ngay trước mắt anh ta. Anh ta là người tìm ra "bản sao", nhưng Hương mới là người nắm quyền điều khiển con rối này. Anh ta đã trao cho cô một vũ khí, và giờ, cô tuyên bố quyền sở hữu tuyệt đối với vũ khí đó.
"Được!" Sơn chỉ có thể gật đầu chấp nhận.
Hương quay sang Hân, mỉm cười - một nụ cười của người chị cả, nhưng cũng là của một người chủ nhân. "Chào mừng em đến với Hương Thịnh. Từ ngày mai, em sẽ bắt đầu 'khóa học' đầu tiên của mình. Một khóa học không có trong bất kỳ trường đại học nào. Chuẩn bị tinh thần đi, sẽ không dễ chịu đâu "
Trong ánh mắt của Hân, sự rụt rè đã hoàn toàn bị thiêu rụi, chỉ còn lại sự háo hức của một con thú non sắp được nếm mùi máu. Ván cờ đã có thêm một quân cờ mới, và nó hứa hẹn sẽ còn đẫm máu và kịch tính hơn rất nhiều.







