lc88
mb66
ho88

Tản mạn mỗi ngày.

Bữa sớm 1/1/2026, bé pha chế bảo qua 12h đêm quán đóng cửa mà 2h sáng em mới về được nhà, tắc đường, em khổ quá mà. Nghĩ thương em nó ghê mà vẫn buồn cười. Cái nhớ vụ tắc đường đêm giao thừa Gấu kể trên bờ hồ.
Gấu bảo quanh bờ hồ tối đó kẹt cứng ngưòi đi bộ, chỉ 1 cái lòng đường thôi mà 30p ko đi qua nổi. Ngưòi chen với người, ngưòi áp sát ngưòi. Rồi con Nokia cục gạch của Gấu rung lên từng hồi từng hồi. Cái một em gái đứng sát Gấu quay lại liếc Gấu bằng ánh mắt sắc lẻm và nói rất to : " Cái gì rung đấy??? ". Gấu liếc lại ẻm theo kiểu nhìn một kẻ thiểu năng đáng thương : " Điện thoại của tôi rung" . Rồi Gấu nói tiếp : " Kẹt tay rồi, không lấy ra được". Khi kể lại cho mình câu chuyện này, lần nào Gấu cũng cảm thán : " Không hiểu em gái đã chơi tới cấp độ nào mà thấy rung cái là nghĩ ngay tới mấy thứ đen tối vậy không biết !!!"
Em nghĩ là em ấy ngạc nhiên, vì chưa nhìn thấy cái cục gạch ấy bao giờ 🤣
 
Em nghĩ là em ấy ngạc nhiên, vì chưa nhìn thấy cái cục gạch ấy bao giờ 🤣
Ý em là ẻm nên thò tay vô túi quần Gấu kiểm tra hửm???
 
🤣 Em ý dám không chị ? Có lẽ là không hihi
Có dám cũng ko làm được em ạ. Kẹt cứng mà.
Gấu bảo vậy á. Kẹt tới nỗi ko làm gì đc
 
Hồi nhỏ, mình lúc nào cũng thấy đói. Tình trạng chung của lũ trẻ nhà nghèo mà. Lá non, quả dại vớ được là nhét vào mồm ngay. Nào là : lá chua me đất, đọt ổi, dái mít, nho rừng, quả lồng đèn, bông non của cây lau.... nhiều lắm lắm. Nhớ hồi đấy mấy cây sung trong xóm quả bị vặt trụi từ khi xanh non mới nhú ấy chứ, hiếm hoi lắm có vài quả trên cao quá lũ trẻ ko vặt nổi. Ấy thế mà cũng chẳng thoát. Lũ nhóc trưa nào cũng chơi quanh quẩn gốc cây, đợi gió thổi rụng quả là xông vào nhặt, thổi phù phù rồi chén luôn.
Hôm nay đi qua cổng trường Tô Hoàng, cây sung chín rụng nhiều quá. Trên mặt bê tông be bét quả chín bị xéo nát, mùi thơm ngọt thoảng lên không sao át được. Khó lắm mình mới chọn được một quả chín còn lành lặn. Thổi phù một cái rồi định bỏ vào mồm thì bị mắng : " bẩn đấy, vứt ngay đi!"
Aizz
 
Nỗi sợ.

Bữa nọ xem trên Hóng Biến 1 video về 1 phụ nữ bế con đi bộ không hiểu sao lại đi vòng gần như ra giữa lòng đường, kết quả bị một chiếc xe máy chạy ẩu cùng chiều tông thẳng vô. Dưới bình luận có 1 bạn bảo thấy trên lề có con chó to to, hay là chị kia sợ chó nên mới vòng tránh rộng ra giữa đường vậy.
Tự nhiên nghĩ lại hồi bé, mình bị chó cắn chắc cũng phải vài ba lần ấy nhỉ? Một lần là hàng xóm ngõ trên có con chó rất dữ, lũ trẻ đi qua ngõ là nó rượt. Bữa mình bị nó rượt chạy về tới cổng nhà thì gặp lúc mẹ giặt đồ, đổ nước xà phòng ra, trơn quá, ngã sấp mặt. Con chó đớp luôn vô mông. Ai da đau nha, dù mông nhiều thịt mấy thì vẫn đau á! Xong bị ba mẹ dùng xà phòng thơm rửa vết cắn, xong nặn máu. Mạ ơi nó đau tới giờ nha!
Lần nữa là đi sinh nhật bạn cùng lớp năm đó đâu như lớp 3 hay 4 gì đó. Bị con chó nhà bạn chồm lên đớp ngay phát dưới mắt phải luôn. Ơn trời ko ảnh hưởng tới mắt. 2 lần đó nhớ nhất vì quê độ, vì nguy hiểm. Còn dăm ba lần đi trộm hoa quả, đi chơi chỗ lạ bị chó rượt cắn thì nhớ không nổi luôn.
Cơ mà mình không vì thế mà sợ chó. Thấy chó mình vẫn đi thẳng, thi thoảng khùng khùng còn thách thức chó : giỏi cắn tao coi!!!
 
Lời nói dối được lặp lại rất nhiều lần thì sẽ trở thành sự thật à?
Mình mới gặp một cô em gái. Ẻm ấy yêu một chàng trai từ hơn chục năm trước. Yêu say yêu đắm, yêu điên yêu đảo, vì cậu chàng mà từ bỏ tương lai xán lạn, sinh con cho cậu chàng, vun đắp tổ ấm, làm nàng dâu ngoan ngoãn nghe lời.
Và đổi lại là gì? Là cậu ta có bồ, là tiểu tam mặt dày nhạo báng.
Những người yêu quý ẻm còn sót lại bên ẻm đều bảo ẻm lý hôn đi, dứt bỏ đi. Nhưng bao lâu rồi ẻm vẫn ko làm nổi? Chẳng ai hiểu vì sao?
Bữa rồi ẻm bảo mình, mẹ chồng ẻm gọi điện " dạy dỗ ẻm" phải nhẫn nhịn biết điều, bảo ẻm được gả vào cái nhà này là phúc phận của ẻm, khối đứa muốn không được. Rồi ẻm bảo mình ẻm buồn lắm, đau lắm.
Nên mình hiểu ùi, ẻm bị tẩy não sâu quá trời òi. Cả chục năm trong cái môi trường độc hại kia, ẻm đã méo mó luôn theo rồi. Và cái quan trọng là, ẻm ấy không có cái can đảm muốn bứt ra. Ẻm ý đã định sẽ chết chìm rồi.
Nếu bạn không tự cứu mình thì có giời xuống cũng ko thể nào cứu vớt bạn.
 
Tuần rồi mua được mớ lá khúc tươi nên hăm hở làm bánh khúc. Mỗi lần làm cả 1 nồi to cỡ 15 cái bánh. Nhà ko mấy ai mê đồ nếp, nên phần lớn chui vô bụng mình. Ăn tới đã thèm, ăn tới ngấy luôn.
Rồi hệ quả tới liền, sớm nay trèo lên cân thấy cân nặng tăng vọt. Bao công lao 2 tháng tập thể dục đã bay theo nồi bánh khúc, bé mỡ núng nính trên bụng lại bự thêm một vòng.
Hời ơi, đau khổ thân tui. Tự nhủ với lòng thôi bóp miệng lại đi, Tết đến đít rồi, ăn nữa Tết quấn bao tải hay sao cho vừa được.
Ấy vậy mà mới nãy thôi, lại lên cơn thèm ăn, lại hấp 1 nồi bánh khúc. Ăn no nê giờ nằm xoa bụng cho đỡ căng và tự xoa dịu bản thân : " thôi Tết năm nay coi như bỏ đi, ở nhà đóng cửa ngủ càng đỡ tốn tiền!!"
Ấy đấy mình chả được ưu điểm nào ngoài cái nết AQ!!
 
Chân ngắn chon von.
Nãy book grab trúng ngay ông em chạy Exiter 150. Ông em phi như gió, đỗ cái phịch bên cạnh bà già đương lơ ngơ ngó nghiêng, hất cằm bảo: " Chị đặt xe đi 38 Hoàng Cầu đúng không?" Mình gật gật, ông em đưa cái mũ rồi bảo :" lên xe đi chị!"
Giẫm lên cái gạt chân rồi mà với mãi với mãi tui mới vắt được lên yên xe. May sau được ông em kiên nhẫn không hề giục giã nên mình cũng bình ổn mà leo lên được. Cái trên đường thiên lý khi đang tám chuyện vui vẻ, ông em bảo : " chuyến trước, em gặp bà khách cũng ngắn ngắn cỡ chị. Bả leo hoài ko lên được yên xe. Bả quạu bà chưởi em. Chạy grab mà bày đặt mua cái xe cao chi cao dữ, cái bả hủy chuyến em luôn. May sao chị khá hơn bả"!!!
Ủa vậy là nó khen em hay nó mỉa em đó các bác???
 
Chân ngắn chon von.
Nãy book grab trúng ngay ông em chạy Exiter 150. Ông em phi như gió, đỗ cái phịch bên cạnh bà già đương lơ ngơ ngó nghiêng, hất cằm bảo: " Chị đặt xe đi 38 Hoàng Cầu đúng không?" Mình gật gật, ông em đưa cái mũ rồi bảo :" lên xe đi chị!"
Giẫm lên cái gạt chân rồi mà với mãi với mãi tui mới vắt được lên yên xe. May sau được ông em kiên nhẫn không hề giục giã nên mình cũng bình ổn mà leo lên được. Cái trên đường thiên lý khi đang tám chuyện vui vẻ, ông em bảo : " chuyến trước, em gặp bà khách cũng ngắn ngắn cỡ chị. Bả leo hoài ko lên được yên xe. Bả quạu bà chưởi em. Chạy grab mà bày đặt mua cái xe cao chi cao dữ, cái bả hủy chuyến em luôn. May sao chị khá hơn bả"!!!
Ủa vậy là nó khen em hay nó mỉa em đó các bác???

Em đang nghĩ đến cảnh, anh grap í gạt chống xe một cách dứt khoát, bước khỏi xe, và bế chị đặt lên yên một cách nhanh gọn, như mấy anh tổng tagi Douyin hay bế vậy đấy. 😂😂
 
Chân ngắn chon von.
Nãy book grab trúng ngay ông em chạy Exiter 150. Ông em phi như gió, đỗ cái phịch bên cạnh bà già đương lơ ngơ ngó nghiêng, hất cằm bảo: " Chị đặt xe đi 38 Hoàng Cầu đúng không?" Mình gật gật, ông em đưa cái mũ rồi bảo :" lên xe đi chị!"
Giẫm lên cái gạt chân rồi mà với mãi với mãi tui mới vắt được lên yên xe. May sau được ông em kiên nhẫn không hề giục giã nên mình cũng bình ổn mà leo lên được. Cái trên đường thiên lý khi đang tám chuyện vui vẻ, ông em bảo : " chuyến trước, em gặp bà khách cũng ngắn ngắn cỡ chị. Bả leo hoài ko lên được yên xe. Bả quạu bà chưởi em. Chạy grab mà bày đặt mua cái xe cao chi cao dữ, cái bả hủy chuyến em luôn. May sao chị khá hơn bả"!!!
Ủa vậy là nó khen em hay nó mỉa em đó các bác???
Kkkkkk mỉa mai đó c kkk
 
Trước giờ, chưa hình dung chị tôi cỡ này 😅.
Đầu tư, thế hệ F1 nhé chị !
Chân ngắn chon von.
Nãy book grab trúng ngay ông em chạy Exiter 150. Ông em phi như gió, đỗ cái phịch bên cạnh bà già đương lơ ngơ ngó nghiêng, hất cằm bảo: " Chị đặt xe đi 38 Hoàng Cầu đúng không?" Mình gật gật, ông em đưa cái mũ rồi bảo :" lên xe đi chị!"
Giẫm lên cái gạt chân rồi mà với mãi với mãi tui mới vắt được lên yên xe. May sau được ông em kiên nhẫn không hề giục giã nên mình cũng bình ổn mà leo lên được. Cái trên đường thiên lý khi đang tám chuyện vui vẻ, ông em bảo : " chuyến trước, em gặp bà khách cũng ngắn ngắn cỡ chị. Bả leo hoài ko lên được yên xe. Bả quạu bà chưởi em. Chạy grab mà bày đặt mua cái xe cao chi cao dữ, cái bả hủy chuyến em luôn. May sao chị khá hơn bả"!!!
Ủa vậy là nó khen em hay nó mỉa em đó các bác?e
 
Em đang nghĩ đến cảnh, anh grap í gạt chống xe một cách dứt khoát, bước khỏi xe, và bế chị đặt lên yên một cách nhanh gọn, như mấy anh tổng tagi Douyin hay bế vậy đấy. 😂😂
Em Xấu khéo tưởng tượng, tưởng tượng đến cỡ này.
Nhưng mà, thiết nghĩ, các hãng cũng nên thêm quy định, trong trường hợp như này, bế, xách ...khách lên xe cũng là một điều nên thực hiện.
 
Em đang nghĩ đến cảnh, anh grap í gạt chống xe một cách dứt khoát, bước khỏi xe, và bế chị đặt lên yên một cách nhanh gọn, như mấy anh tổng tagi Douyin hay bế vậy đấy. 😂😂
Bé à, em xem video ngắn quá 180p mỗi ngày ùi đó.
Thà tưởng tượng một anh nông dân nhấc bao tải khoai tây lên xe đẩy nghe chừng còn hợp với chị hơn!!!
 
Là một kẻ thất nghiệp thích lang thang, mình rất hay rơi vào tình trạng bối rối bởi những cơn mưa bất chợt.
Ví dụ như bây giờ, ngồi núp lùm dưới hầm đường bộ, nhìn bầu trời trên đầu nhờ nhợ một màu khó miêu tả, mưa thì bay rả rích nặng hạt. Liệu bao giờ mới tạnh? Xui á! Nay ko mang đồ ăn vặt, còn mỗi chai nước lọc còn lưng lửng. Ngồi đờ đẫn. Mình có cảm giác như kẻ không nhà ấy.
Lại nói vụ vô gia cư, thi thoảng đi gặp, mình bảo Gấu là em mà rơi vô cảnh vậy thì sẽ đi kiếm vùng nước nào nhảy xuống chết luôn cho rồi. Đỡ mệt. Chớ sống cái kiểu vùng vẫy tuyệt vọng kia em kham không nổi. Mệt! Không hiểu đấu tranh vậy vì cái gì nhỉ?
 
Nãy đi bộ qua chỗ cổng Bách Khoa, mạn Đại Cồ Việt, đối diện công viên Thống Nhất ấy. Mạn đấy lề đường rộng rinh, cây xanh nhiều nên thường có xe máy, ô tô dừng nghỉ mệt.
Nên khi đi ngang thấy một ông chú ( chắc cỡ gần 50) nhìn mệt mỏi ngồi dựa mém mém vô cái yên xe máy, mình cũng không nghĩ gì. Cái bất thần ông chú lôi con chym ra khỏi quần ( không thấy kéo khóa chứng tỏ đã mở sẵn ) rồi xóc lên xóc xuống.
Bà mịa nó chứ, tôi thề với anh chị em là : con chym nó nhỏ vãi hàng. Đùa chứ bé như cọng hành non mới nhú lên khỏi đất vậy á!!! Nhỏ tới nỗi tui phải dụi dụi mắt cho kĩ mà nhìn hành động của ổng vì thấy tay ổng xóc xóc mà đếch thấy chym đâu. Có một nỗi hoang mang nhẹ nhẹ tới nỗi tôi nghĩ phải chăng tui đã hiểu nhầm ổng khoe chym, chứ thực ra chỉ là ổng bị kẹt cọng cỏ vô giữa hai chân chăng??? Không gian giữa tui và ổng chết lặng mà, tui thì cứ nhìn chăm chăm vô cái tay ổng, ổng thì ma sát yếu dần yếu dần, tĩnh lặng quá!!! Than ôi!!!
Tui đã định hỏi ổng: chym ông đâu?? Xong còn định giơ điện thoại lên chọn chế độ phóng to gấp 10 lần để hòng tìm kiếm bóng dáng ấy! Cơ mà nhìn cái mặt tái ngoét của ổng thì lại sợ làm ổng tức chết vì nhục. Nên thôi!!
Ấy đấy, khổ lắm cơ những anh em thích phô dâm. Làm ơn hãy chú ý kích cỡ nhé. Khổ lắm cơ!!!
 
Trái tim chật hẹp.

Mình ghét mẹ chồng. Ghét lắm lắm. Ghét tới nỗi từng bảo Gấu bao giờ mẹ Gấu mất đi thì em mới hết khổ.
Mẹ đẻ mình bảo mình, phải đối xử với bà thật tốt thật lòng, bất kể bà vô lý ra sao, ức hiếp thế nào thì cũng phải yêu thương bà chân thành thì sẽ có ngày mẹ chồng hiểu ra và yêu thương lại.
Mình bảo mẹ đẻ là con không rảnh, con không thừa thời gian thế. Tim con chật hẹp lắm, con nhét mình vào yêu thương đã gần đầy rồi. Cớ gì con phải đi cố yêu thương kẻ không yêu thương con??? Giả như đi, sau này trước khi chết mẹ chồng con bừng tỉnh, ngộ ra và hối hận yêu thương con trước khi chết thì có ích gì nữa? Làm cái việc không mang lại giá trị? Không mang lại lợi ích? Chắc chắn con sẽ không làm đâu.
Ấy thế là mẹ đẻ giận mình luôn!!
 
Trái tim chật hẹp.

Mình ghét mẹ chồng. Ghét lắm lắm. Ghét tới nỗi từng bảo Gấu bao giờ mẹ Gấu mất đi thì em mới hết khổ.
Mẹ đẻ mình bảo mình, phải đối xử với bà thật tốt thật lòng, bất kể bà vô lý ra sao, ức hiếp thế nào thì cũng phải yêu thương bà chân thành thì sẽ có ngày mẹ chồng hiểu ra và yêu thương lại.
Mình bảo mẹ đẻ là con không rảnh, con không thừa thời gian thế. Tim con chật hẹp lắm, con nhét mình vào yêu thương đã gần đầy rồi. Cớ gì con phải đi cố yêu thương kẻ không yêu thương con??? Giả như đi, sau này trước khi chết mẹ chồng con bừng tỉnh, ngộ ra và hối hận yêu thương con trước khi chết thì có ích gì nữa? Làm cái việc không mang lại giá trị? Không mang lại lợi ích? Chắc chắn con sẽ không làm đâu.
Ấy thế là mẹ đẻ giận mình luôn!!
Trước em nghĩ đơn giản, lấy vợ về chắc mẹ mình cũng sẽ yêu thương con dâu như mình thôi. Nhưng từ cuộc sống của bản thân em, em thấy rằng, mối quan hệ mẹ chồng - con dâu, không ít thì nhiều vẫn tồn tại một khoảng cách. Đôi khi chính em phải là người dung hoà mối quan hệ này. Có 1 điều thế này, em thấy em đã và đang dung hoà được mối quan hệ đó 😅.
 
Trước em nghĩ đơn giản, lấy vợ về chắc mẹ mình cũng sẽ yêu thương con dâu như mình thôi. Nhưng từ cuộc sống của bản thân em, em thấy rằng, mối quan hệ mẹ chồng - con dâu, không ít thì nhiều vẫn tồn tại một khoảng cách. Đôi khi chính em phải là người dung hoà mối quan hệ này. Có 1 điều thế này, em thấy em đã và đang dung hoà được mối quan hệ đó 😅.
Mỗi nhà mỗi kiểu em ơi.
Nếu em đabg dung hòa được thì bên cạnh do em làm tốt thì còn là do em may mắn vì vợ em và mẹ em đều có thành ý. Chứ chỉ cần 1 trong 2 bên không nói lý, không nói tình thì hòa giải bằng giời!!
 
anime sex
cliphot
Back
Top