Bữa sớm 1/1/2026, bé pha chế bảo qua 12h đêm quán đóng cửa mà 2h sáng em mới về được nhà, tắc đường, em khổ quá mà. Nghĩ thương em nó ghê mà vẫn buồn cười. Cái nhớ vụ tắc đường đêm giao thừa Gấu kể trên bờ hồ.
Gấu bảo quanh bờ hồ tối đó kẹt cứng ngưòi đi bộ, chỉ 1 cái lòng đường thôi mà 30p ko đi qua nổi. Ngưòi chen với người, ngưòi áp sát ngưòi. Rồi con Nokia cục gạch của Gấu rung lên từng hồi từng hồi. Cái một em gái đứng sát Gấu quay lại liếc Gấu bằng ánh mắt sắc lẻm và nói rất to : " Cái gì rung đấy??? ". Gấu liếc lại ẻm theo kiểu nhìn một kẻ thiểu năng đáng thương : " Điện thoại của tôi rung" . Rồi Gấu nói tiếp : " Kẹt tay rồi, không lấy ra được". Khi kể lại cho mình câu chuyện này, lần nào Gấu cũng cảm thán : " Không hiểu em gái đã chơi tới cấp độ nào mà thấy rung cái là nghĩ ngay tới mấy thứ đen tối vậy không biết !!!"