Mẹyêu
Tập sự
Vào một buổi chiều hè oi ả, văn phòng phó hiệu trưởng của ngôi trường chuyên top đầu thuộc tỉnh Nam Định cũ chìm trong thứ không khí nặng nề đến khó thở. Tiếng trống tan học đã dứt từ lâu, để lại sân trường trống trải và im lìm như bị bỏ quên. Ánh nắng chiều tà trườn chậm dọc theo dãy hành lang vôi ve vàng ố, rồi lặng lẽ len qua khung cửa sổ gỗ cũ, rạch những vệt sáng sắc lạnh xuống nền gạch căn phòng.Chiếc điều hoà treo tường chạy đều đều,thứ hơi lạnh mỏng manh của nó không làm dịu đi cái nóng, mà chỉ khiến không gian càng thêm lạnh lẽo, xa cách. Trên mặt bàn làm việc, chồng hồ sơ được xếp gọn gàng một cách cứng nhắc; mép giấy cong nhẹ, như đã chịu đựng sức nóng và thời gian quá lâu. Bên cạnh, cốc trà đặc nguội ngắt, bỏ quên.Phía sau bàn, người phụ nữ ngồi thẳng lưng, dáng vẻ đoan trang và nghiêm khắc. Ánh mắt bà lướt chậm qua từng trang hồ sơ, dừng lại lâu hơn ở một vài dòng chữ, như thể chúng mang theo điều gì đó không dễ nói thành lời. Không gian khép kín ấy căng lên từng chút một lặng im, lạnh lẽo giống như sợi dây đàn đã bị kéo tới giới hạn, chỉ còn chờ khoảnh khắc để bật ra âm thanh đầu tiên.
Người phụ nữ ngồi phía sau bàn làm việc ấy chính là Thạc sĩ Nguyễn Anh Thư - phó hiệu trưởng của nhà trường.
Xét về gia cảnh, Thư đúng là hình mẫu tiêu biểu của một người “con nhà giáo” chính hiệu. Bố và mẹ cô đều từng là những giáo viên xuất sắc của tỉnh, những người đã dành trọn đời mình cho bục giảng và kỷ cương sư phạm. Lớn lên trong môi trường ấy, bà sớm thấm nhuần nề nếp, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của nghề giáo. Không chỉ thành đạt trong sự nghiệp, cuộc sống gia đình của Thư cũng trọn vẹn và yên ấm: chồng bà công tác trong ngành quân đội, điềm đạm và nguyên tắc; hai người con ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ. Tất cả tạo nên hình ảnh một người phụ nữ có nền tảng vững vàng, cuộc đời tưởng như không có chỗ cho những xáo trộn.
Nhưng đâu ai biết, sâu trong thâm tâm Thư lại luôn tồn tại một khoảng trống âm thầm mang tên sự thiếu vắng tình cảm vợ chồng. Chồng cô - ông Long - công tác xa nhà, những ngày đoàn tụ vì thế trở nên thưa thớt và ngắn ngủi. Có những lúc, giữa guồng quay quen thuộc của cuộc sống, cô không tránh khỏi cảm giác tủi thân khi một mình gánh vác quá nhiều vai trò: vừa làm mẹ, chăm lo cho hai đứa con còn đang tuổi lớn; vừa làm dâu, làm con, chu toàn việc chăm sóc bố mẹ hai bên nội ngoại; lại vừa phải hoàn thành những trách nhiệm nặng nề của công việc nhà trường. Mọi thứ vẫn diễn ra trật tự và chỉn chu, nhưng trong những khoảnh khắc hiếm hoi được ở một mình, cô mới nhận ra sự mệt mỏi lặng lẽ đã âm thầm tích tụ từ bao giờ.
Nhất là khi cô bước vào độ tuổi 46 - cái ngưỡng tuổi hồi xuân của một người phụ nữ - những rung động cảm xúc tưởng chừng đã lắng xuống lại trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Chính trong giai đoạn ấy, sự thiếu vắng quan tâm và sẻ chia từ người chồng càng khiến Thư cảm nhận sâu sắc nỗi mệt mỏi và tủi thân mà bấy lâu nay bà vẫn cố kìm nén. Đó không phải là khao khát ồn ào hay đòi hỏi quá đáng, mà chỉ là mong muốn rất đỗi bình thường: được thấu hiểu, được quan tâm, và được là một người phụ nữ đúng nghĩa, chứ không chỉ là người gánh vác trách nhiệm.
Về ngoại hình, Thư mang một vẻ đẹp trầm tĩnh và chín chắn, nét đẹp của người phụ nữ từng trải qua năm tháng nhưng vẫn giữ được sự chỉn chu và cuốn hút riêng. Những đường nét trên gương mặt không còn quá trẻ trung, song lại toát lên sự điềm đạm, tự tin và phong thái của người đã quen với trách nhiệm và vị thế. Thư còn sở hữu một vóc dáng đầy đặn và cân đối, hiếm có ở độ tuổi của mình. Những đường nét hình thể hài hòa, nảy nở vừa phải, toát lên vẻ khỏe khoắn và nữ tính chín muồi. Chiều cao và cân nặng của cô gần như đạt đến sự cân xứng lý tưởng, tạo nên phong thái đĩnh đạc và cuốn hút rất riêng - không cần phô bày, nhưng vẫn đủ để người đối diện cảm nhận được sức hấp dẫn thầm lặng của một người phụ nữ ở độ tuổi hồi xuân. Khiến rất nhiều người đàn ông để ý và ao ước.
Buổi chiều trôi qua trong sự im lặng kéo dài. Thư lật trang hồ sơ cuối cùng, đặt bút ký xuống với một nét mực dứt khoát, rồi khẽ khép tập giấy lại. Chiếc đồng hồ treo tường điểm từng nhịp chậm rãi, như nhắc nhở rằng một ngày làm việc nữa đã gần kết thúc. Bên ngoài, sân trường đã chìm hẳn vào yên tĩnh; tiếng nói cười học sinh không còn, chỉ còn vài âm thanh lẻ loi vọng lại từ phòng bảo vệ.Thư đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, thu gọn bàn làm việc theo thói quen cẩn thận vốn có. Trước khi rời khỏi phòng, bà dừng lại trong giây lát. Ánh mắt lướt qua căn phòng quen thuộc theo thói quen, rồi chợt khựng lại khi bà nhận ra một chi tiết lạ - trên chiếc bàn uống nước, nơi vốn luôn trống trải vào cuối ngày, xuất hiện một chiếc phong bì nằm im lìm, không rõ đã được đặt ở đó từ lúc nào.
Bà bước lại gần chiếc bàn uống nước, cầm chiếc phong bì lên. Nó không ghi tên người gửi, cũng không có dấu niêm phong cẩn trọng như những văn bản hành chính thường thấy.
Càng khiến cho bà tò mò hơn bà mở phong bì ra bên trong là một giấy gấp gọn. Nét chữ hiện ra không đều, hơi nghiêng và thiếu sự trau chuốt, mang dáng dấp quen thuộc của một học sinh - non nớt, vội vàng, nhưng dường như đã cố gắng hết sức để tỏ ra nghiêm túc:
Thưa cô,
Em biết cảm xúc này là không nên, nhưng em thật sự có tình cảm với cô. Mỗi khi em nhìn thấy cô, trong em lại dâng lên một cảm giác rất khó tả. Có lẽ cô cũng từng trải qua cảm giác trái tim loạn nhịp, như thể lúc nào cũng có thể phá vỡ lồng ngực để chạy về phía người mình yêu. Và đó chính là cảm giác của em mỗi khi thấy cô. Em biết thứ tình cảm đó là sai nhưng mỗi khi thấy cô là khắp cơ thể em dâng lên 1 cái cảm xúc khó tả. Em…
Đọc đến đó, bức thư bỗng dưng dừng lại, kết thúc lửng lơ bằng dấu ba chấm. Chính sự ngập ngừng ấy lại khiến Thư càng thêm tò mò. Bà đặt tờ giấy xuống, cầm chiếc phong bì lên một lần nữa, mở ra và xem xét kỹ hơn. Lúc này, bà mới nhận ra ở mặt trong của phong bì có dán kèm một bức ảnh. Bà vội vàng gỡ tấm ảnh ra - và khựng lại. Bàn tay thoáng run khiến tấm ảnh rơi xuống nền gạch. Thư đứng lặng một lúc lâu, ánh mắt dán chặt vào khoảng không trước mặt, như đang cố sắp xếp lại những suy nghĩ vừa bị xáo trộn. Rồi bà chậm rãi cúi xuống nhặt tấm ảnh, đặt úp bức ảnh vào mặt bàn. Rồi Thư đứng dậy, bước ra cửa và cẩn thận quan sát xung quanh xem có ai không khi thấy sân trường không một bóng người, bà mới từ từ quay vào trong rồi khoá chốt cửa chính và cửa sổ to hướng ra ngoài sân.Chính cử chỉ khác thường ấy không thoát khỏi ánh mắt của lão bảo vệ đang ngồi chực nơi hành lang cuối dãy nhà. Lão khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên cảm giác tò mò lẫn nghi ngờ - giờ này đáng lẽ đã tan làm, vậy mà Thư không rời trường, trái lại còn quay vào phòng và khóa kín cửa như thể không muốn bị ai làm phiền.
Với bản tính tò mò sẵn có cùng sự quen thuộc từng ngóc ngách của ngôi trường, lão lặng lẽ rời khỏi hành lang, men theo lối nhỏ ra phía sau dãy nhà. Ở đó, nơi khuất ánh đèn và ít người để ý, có một ô thông gió nhỏ nhìn vào văn phòng của Thư. Lão bèn chèo lên cây rồi từ từ đu lên cành ghé sát mắt vào chiếc lỗ thông gió hướng thẳng tới bàn làm việc của bà Thư. Hắn làm việc 1 cách thành thạo giống như đây không phải là lần đầu tiên hắn thực hiện hành động như vậy. Lão cố nén hơi thở, ánh nhìn chăm chú như muốn tìm kiếm một lời giải cho những gì vừa chứng kiến.Từ góc nhìn này, bức ảnh hiện ra rõ ràng trước mắt, và cũng không khó hiểu khi nó đủ sức làm lung lay sự điềm tĩnh của một người nghiêm khắc như Thư. Trong ảnh là hình một người chụp từ cổ xuống dưới sát hông, với cơ thể cường tráng 6 múi nhìn rất sắc nét, kèm theo một dòng chữ viết tay ở phía dưới. Dòng chữ ấy mờ nhòe, bị ánh sáng và khoảng cách che khuất - lão bảo vệ nheo mắt cố nhìn, nhưng rốt cuộc vẫn không thể đọc nổi nội dung.Lão khẽ nhếch môi, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ đầy hoài nghi: “Chỉ có thế thôi mà cũng phải khóa kín cửa phòng ?”
Khi lão vừa định quay người rời đi, bên trong căn phòng bỗng có chuyển động. Những ngón tay gõ nhịp đều trên bàn phím, thỉnh thoảng lại ngước nhìn về phía bức ảnh đặt bên cạnh như đang cân nhắc điều gì đó.Dòng chữ trên màn hình dần hiện ra, rồi dừng lại. Thư khựng lại một nhịp, bàn tay lơ lửng trên con chuột. Ánh mắt bà trầm xuống, như đang tự hỏi liệu mình có nên tiếp tục - hay dừng lại ngay tại khoảnh khắc này, trước khi mọi thứ đi quá xa. Rồi bỗng bà đặt tay vào bầu ngực căng tròn như đang cố cảm nhận và như để trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập dồn dập. Hơi thở Thư chợt trở nên nặng nề hơn thường lệ. Bà nhắm mắt trong giây lát, cố xua đi cảm giác xao động vừa trỗi dậy - thứ cảm xúc mà bà đã quá lâu rồi không cho phép bản thân đối diện.Màn hình máy tính vẫn sáng, con trỏ nhấp nháy đều đặn như thúc giục. Cuối cùng bà vẫn quyết định lựa chọn nhấp vào đường link mà mình đã nhập sẵn.
Đường link đó dẫn đến một trang web nơi có những bức hình mà các chàng trai trẻ phô bày cơ thể trần trụi của mình.Thư nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm giác như vừa bước nhầm vào một không gian không thuộc về mình. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, bà đã hiểu mình đang đối diện với điều gì - và cũng hiểu rằng bản thân lẽ ra không nên ở đây.Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Thư vội vàng khép bớt cửa sổ trình duyệt, nhưng hình ảnh vừa thoáng qua vẫn in hằn trong tâm trí. Bà ngả người ra sau ghế, đưa tay day nhẹ thái dương. Mình đang làm gì thế này? - câu hỏi đó vang trong đầu, nặng nề hơn cả sự im lặng bao trùm căn phòng.Suốt bao năm, Thư luôn sống đúng mực, cẩn trọng trong từng hành động, từng quyết định. Là phó hiệu trưởng, là một người mẹ, là một người vợ - bà chưa từng cho phép bản thân vượt quá giới hạn. Thế nhưng lúc này, bà không thể phủ nhận cảm giác trống trải đang dâng lên, cái cảm giác mà bấy lâu nay bà cố tình làm ngơ vì quá quen với sự thiếu vắng và chờ đợi.Thư cúi đầu nhìn lại bức ảnh nằm cạnh bàn phím. Bà không còn thấy sốc như lúc đầu nữa, thay vào đó là một nỗi bối rối khó gọi tên. Không phải vì tò mò - mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, bà nhận ra mình vẫn là một người phụ nữ, với những rung động mà lý trí không phải lúc nào cũng kiểm soát được. Bàn tay Thư khẽ nắm lại. Bà biết, chỉ cần thêm một cú nhấp chuột nữa thôi, mọi thứ có thể rẽ sang một hướng khác. Và chính sự lựa chọn ấy - chứ không phải bức ảnh hay bức thư - mới là điều khiến bà sợ hãi nhất. Nhưng lòng ham muốn đã lấn át phần lý trí mong manh còn sót lại của bà. Thư không đứng dậy nữa, cũng không quay đi. Bà ngồi yên đó, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên màn hình, như thể đang tự cho mình thêm một lý do để ở lại.Chỉ thêm một chút nữa thôi… - suy nghĩ ấy vang lên rất khẽ, nhưng đủ mạnh để bà không phản kháng. Những năm tháng kìm nén, chờ đợi, và cô độc bỗng chốc ùa về, dồn ép bà vào một góc mà bấy lâu nay bà vẫn luôn tránh né.Thư cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác được đánh thức. Bà hiểu rõ mình đang bước qua một ranh giới - không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một bước rất nhỏ, nhưng cũng đủ để mọi thứ không còn như trước.Trong căn phòng đã khóa kín, giữa ánh sáng nhợt nhạt của màn hình, Thư lần đầu tiên không tự hỏi đúng hay sai nữa. Điều duy nhất bà cảm nhận được lúc này là sự trống trải lâu ngày cuối cùng cũng có tiếng vọng đáp lại - và chính điều đó khiến bà vừa run rẩy, vừa không nỡ dừng lại.
Khi càng kéo xuống dưới thì những bức hình ngày càng táo bạo hơn trong đó còn có những video mà học sinh quan hệ cùng các giáo viên khiến cho trong lòng bà cảm thấy:
Bao nhiêu năm rồi mình mới lại cảm thấy như thế?
Câu hỏi ấy khiến bà nhắm mắt trong thoáng chốc. Thư thấy vừa xấu hổ, vừa tội lỗi, nhưng đồng thời cũng không thể phủ nhận một sự thật đau lòng: bà đã mệt mỏi với việc luôn phải mạnh mẽ, luôn phải đúng mực, luôn phải là người gánh vác tất cả.
Người phụ nữ ngồi phía sau bàn làm việc ấy chính là Thạc sĩ Nguyễn Anh Thư - phó hiệu trưởng của nhà trường.
Xét về gia cảnh, Thư đúng là hình mẫu tiêu biểu của một người “con nhà giáo” chính hiệu. Bố và mẹ cô đều từng là những giáo viên xuất sắc của tỉnh, những người đã dành trọn đời mình cho bục giảng và kỷ cương sư phạm. Lớn lên trong môi trường ấy, bà sớm thấm nhuần nề nếp, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của nghề giáo. Không chỉ thành đạt trong sự nghiệp, cuộc sống gia đình của Thư cũng trọn vẹn và yên ấm: chồng bà công tác trong ngành quân đội, điềm đạm và nguyên tắc; hai người con ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ. Tất cả tạo nên hình ảnh một người phụ nữ có nền tảng vững vàng, cuộc đời tưởng như không có chỗ cho những xáo trộn.
Nhưng đâu ai biết, sâu trong thâm tâm Thư lại luôn tồn tại một khoảng trống âm thầm mang tên sự thiếu vắng tình cảm vợ chồng. Chồng cô - ông Long - công tác xa nhà, những ngày đoàn tụ vì thế trở nên thưa thớt và ngắn ngủi. Có những lúc, giữa guồng quay quen thuộc của cuộc sống, cô không tránh khỏi cảm giác tủi thân khi một mình gánh vác quá nhiều vai trò: vừa làm mẹ, chăm lo cho hai đứa con còn đang tuổi lớn; vừa làm dâu, làm con, chu toàn việc chăm sóc bố mẹ hai bên nội ngoại; lại vừa phải hoàn thành những trách nhiệm nặng nề của công việc nhà trường. Mọi thứ vẫn diễn ra trật tự và chỉn chu, nhưng trong những khoảnh khắc hiếm hoi được ở một mình, cô mới nhận ra sự mệt mỏi lặng lẽ đã âm thầm tích tụ từ bao giờ.
Nhất là khi cô bước vào độ tuổi 46 - cái ngưỡng tuổi hồi xuân của một người phụ nữ - những rung động cảm xúc tưởng chừng đã lắng xuống lại trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Chính trong giai đoạn ấy, sự thiếu vắng quan tâm và sẻ chia từ người chồng càng khiến Thư cảm nhận sâu sắc nỗi mệt mỏi và tủi thân mà bấy lâu nay bà vẫn cố kìm nén. Đó không phải là khao khát ồn ào hay đòi hỏi quá đáng, mà chỉ là mong muốn rất đỗi bình thường: được thấu hiểu, được quan tâm, và được là một người phụ nữ đúng nghĩa, chứ không chỉ là người gánh vác trách nhiệm.
Về ngoại hình, Thư mang một vẻ đẹp trầm tĩnh và chín chắn, nét đẹp của người phụ nữ từng trải qua năm tháng nhưng vẫn giữ được sự chỉn chu và cuốn hút riêng. Những đường nét trên gương mặt không còn quá trẻ trung, song lại toát lên sự điềm đạm, tự tin và phong thái của người đã quen với trách nhiệm và vị thế. Thư còn sở hữu một vóc dáng đầy đặn và cân đối, hiếm có ở độ tuổi của mình. Những đường nét hình thể hài hòa, nảy nở vừa phải, toát lên vẻ khỏe khoắn và nữ tính chín muồi. Chiều cao và cân nặng của cô gần như đạt đến sự cân xứng lý tưởng, tạo nên phong thái đĩnh đạc và cuốn hút rất riêng - không cần phô bày, nhưng vẫn đủ để người đối diện cảm nhận được sức hấp dẫn thầm lặng của một người phụ nữ ở độ tuổi hồi xuân. Khiến rất nhiều người đàn ông để ý và ao ước.
Buổi chiều trôi qua trong sự im lặng kéo dài. Thư lật trang hồ sơ cuối cùng, đặt bút ký xuống với một nét mực dứt khoát, rồi khẽ khép tập giấy lại. Chiếc đồng hồ treo tường điểm từng nhịp chậm rãi, như nhắc nhở rằng một ngày làm việc nữa đã gần kết thúc. Bên ngoài, sân trường đã chìm hẳn vào yên tĩnh; tiếng nói cười học sinh không còn, chỉ còn vài âm thanh lẻ loi vọng lại từ phòng bảo vệ.Thư đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, thu gọn bàn làm việc theo thói quen cẩn thận vốn có. Trước khi rời khỏi phòng, bà dừng lại trong giây lát. Ánh mắt lướt qua căn phòng quen thuộc theo thói quen, rồi chợt khựng lại khi bà nhận ra một chi tiết lạ - trên chiếc bàn uống nước, nơi vốn luôn trống trải vào cuối ngày, xuất hiện một chiếc phong bì nằm im lìm, không rõ đã được đặt ở đó từ lúc nào.
Bà bước lại gần chiếc bàn uống nước, cầm chiếc phong bì lên. Nó không ghi tên người gửi, cũng không có dấu niêm phong cẩn trọng như những văn bản hành chính thường thấy.
Càng khiến cho bà tò mò hơn bà mở phong bì ra bên trong là một giấy gấp gọn. Nét chữ hiện ra không đều, hơi nghiêng và thiếu sự trau chuốt, mang dáng dấp quen thuộc của một học sinh - non nớt, vội vàng, nhưng dường như đã cố gắng hết sức để tỏ ra nghiêm túc:
Thưa cô,
Em biết cảm xúc này là không nên, nhưng em thật sự có tình cảm với cô. Mỗi khi em nhìn thấy cô, trong em lại dâng lên một cảm giác rất khó tả. Có lẽ cô cũng từng trải qua cảm giác trái tim loạn nhịp, như thể lúc nào cũng có thể phá vỡ lồng ngực để chạy về phía người mình yêu. Và đó chính là cảm giác của em mỗi khi thấy cô. Em biết thứ tình cảm đó là sai nhưng mỗi khi thấy cô là khắp cơ thể em dâng lên 1 cái cảm xúc khó tả. Em…
Đọc đến đó, bức thư bỗng dưng dừng lại, kết thúc lửng lơ bằng dấu ba chấm. Chính sự ngập ngừng ấy lại khiến Thư càng thêm tò mò. Bà đặt tờ giấy xuống, cầm chiếc phong bì lên một lần nữa, mở ra và xem xét kỹ hơn. Lúc này, bà mới nhận ra ở mặt trong của phong bì có dán kèm một bức ảnh. Bà vội vàng gỡ tấm ảnh ra - và khựng lại. Bàn tay thoáng run khiến tấm ảnh rơi xuống nền gạch. Thư đứng lặng một lúc lâu, ánh mắt dán chặt vào khoảng không trước mặt, như đang cố sắp xếp lại những suy nghĩ vừa bị xáo trộn. Rồi bà chậm rãi cúi xuống nhặt tấm ảnh, đặt úp bức ảnh vào mặt bàn. Rồi Thư đứng dậy, bước ra cửa và cẩn thận quan sát xung quanh xem có ai không khi thấy sân trường không một bóng người, bà mới từ từ quay vào trong rồi khoá chốt cửa chính và cửa sổ to hướng ra ngoài sân.Chính cử chỉ khác thường ấy không thoát khỏi ánh mắt của lão bảo vệ đang ngồi chực nơi hành lang cuối dãy nhà. Lão khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên cảm giác tò mò lẫn nghi ngờ - giờ này đáng lẽ đã tan làm, vậy mà Thư không rời trường, trái lại còn quay vào phòng và khóa kín cửa như thể không muốn bị ai làm phiền.
Với bản tính tò mò sẵn có cùng sự quen thuộc từng ngóc ngách của ngôi trường, lão lặng lẽ rời khỏi hành lang, men theo lối nhỏ ra phía sau dãy nhà. Ở đó, nơi khuất ánh đèn và ít người để ý, có một ô thông gió nhỏ nhìn vào văn phòng của Thư. Lão bèn chèo lên cây rồi từ từ đu lên cành ghé sát mắt vào chiếc lỗ thông gió hướng thẳng tới bàn làm việc của bà Thư. Hắn làm việc 1 cách thành thạo giống như đây không phải là lần đầu tiên hắn thực hiện hành động như vậy. Lão cố nén hơi thở, ánh nhìn chăm chú như muốn tìm kiếm một lời giải cho những gì vừa chứng kiến.Từ góc nhìn này, bức ảnh hiện ra rõ ràng trước mắt, và cũng không khó hiểu khi nó đủ sức làm lung lay sự điềm tĩnh của một người nghiêm khắc như Thư. Trong ảnh là hình một người chụp từ cổ xuống dưới sát hông, với cơ thể cường tráng 6 múi nhìn rất sắc nét, kèm theo một dòng chữ viết tay ở phía dưới. Dòng chữ ấy mờ nhòe, bị ánh sáng và khoảng cách che khuất - lão bảo vệ nheo mắt cố nhìn, nhưng rốt cuộc vẫn không thể đọc nổi nội dung.Lão khẽ nhếch môi, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ đầy hoài nghi: “Chỉ có thế thôi mà cũng phải khóa kín cửa phòng ?”
Khi lão vừa định quay người rời đi, bên trong căn phòng bỗng có chuyển động. Những ngón tay gõ nhịp đều trên bàn phím, thỉnh thoảng lại ngước nhìn về phía bức ảnh đặt bên cạnh như đang cân nhắc điều gì đó.Dòng chữ trên màn hình dần hiện ra, rồi dừng lại. Thư khựng lại một nhịp, bàn tay lơ lửng trên con chuột. Ánh mắt bà trầm xuống, như đang tự hỏi liệu mình có nên tiếp tục - hay dừng lại ngay tại khoảnh khắc này, trước khi mọi thứ đi quá xa. Rồi bỗng bà đặt tay vào bầu ngực căng tròn như đang cố cảm nhận và như để trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập dồn dập. Hơi thở Thư chợt trở nên nặng nề hơn thường lệ. Bà nhắm mắt trong giây lát, cố xua đi cảm giác xao động vừa trỗi dậy - thứ cảm xúc mà bà đã quá lâu rồi không cho phép bản thân đối diện.Màn hình máy tính vẫn sáng, con trỏ nhấp nháy đều đặn như thúc giục. Cuối cùng bà vẫn quyết định lựa chọn nhấp vào đường link mà mình đã nhập sẵn.
Đường link đó dẫn đến một trang web nơi có những bức hình mà các chàng trai trẻ phô bày cơ thể trần trụi của mình.Thư nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm giác như vừa bước nhầm vào một không gian không thuộc về mình. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, bà đã hiểu mình đang đối diện với điều gì - và cũng hiểu rằng bản thân lẽ ra không nên ở đây.Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Thư vội vàng khép bớt cửa sổ trình duyệt, nhưng hình ảnh vừa thoáng qua vẫn in hằn trong tâm trí. Bà ngả người ra sau ghế, đưa tay day nhẹ thái dương. Mình đang làm gì thế này? - câu hỏi đó vang trong đầu, nặng nề hơn cả sự im lặng bao trùm căn phòng.Suốt bao năm, Thư luôn sống đúng mực, cẩn trọng trong từng hành động, từng quyết định. Là phó hiệu trưởng, là một người mẹ, là một người vợ - bà chưa từng cho phép bản thân vượt quá giới hạn. Thế nhưng lúc này, bà không thể phủ nhận cảm giác trống trải đang dâng lên, cái cảm giác mà bấy lâu nay bà cố tình làm ngơ vì quá quen với sự thiếu vắng và chờ đợi.Thư cúi đầu nhìn lại bức ảnh nằm cạnh bàn phím. Bà không còn thấy sốc như lúc đầu nữa, thay vào đó là một nỗi bối rối khó gọi tên. Không phải vì tò mò - mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, bà nhận ra mình vẫn là một người phụ nữ, với những rung động mà lý trí không phải lúc nào cũng kiểm soát được. Bàn tay Thư khẽ nắm lại. Bà biết, chỉ cần thêm một cú nhấp chuột nữa thôi, mọi thứ có thể rẽ sang một hướng khác. Và chính sự lựa chọn ấy - chứ không phải bức ảnh hay bức thư - mới là điều khiến bà sợ hãi nhất. Nhưng lòng ham muốn đã lấn át phần lý trí mong manh còn sót lại của bà. Thư không đứng dậy nữa, cũng không quay đi. Bà ngồi yên đó, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên màn hình, như thể đang tự cho mình thêm một lý do để ở lại.Chỉ thêm một chút nữa thôi… - suy nghĩ ấy vang lên rất khẽ, nhưng đủ mạnh để bà không phản kháng. Những năm tháng kìm nén, chờ đợi, và cô độc bỗng chốc ùa về, dồn ép bà vào một góc mà bấy lâu nay bà vẫn luôn tránh né.Thư cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác được đánh thức. Bà hiểu rõ mình đang bước qua một ranh giới - không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một bước rất nhỏ, nhưng cũng đủ để mọi thứ không còn như trước.Trong căn phòng đã khóa kín, giữa ánh sáng nhợt nhạt của màn hình, Thư lần đầu tiên không tự hỏi đúng hay sai nữa. Điều duy nhất bà cảm nhận được lúc này là sự trống trải lâu ngày cuối cùng cũng có tiếng vọng đáp lại - và chính điều đó khiến bà vừa run rẩy, vừa không nỡ dừng lại.
Khi càng kéo xuống dưới thì những bức hình ngày càng táo bạo hơn trong đó còn có những video mà học sinh quan hệ cùng các giáo viên khiến cho trong lòng bà cảm thấy:
Bao nhiêu năm rồi mình mới lại cảm thấy như thế?
Câu hỏi ấy khiến bà nhắm mắt trong thoáng chốc. Thư thấy vừa xấu hổ, vừa tội lỗi, nhưng đồng thời cũng không thể phủ nhận một sự thật đau lòng: bà đã mệt mỏi với việc luôn phải mạnh mẽ, luôn phải đúng mực, luôn phải là người gánh vác tất cả.









