Lãng Du 2772
Thành viên thông thái
CHƯƠNG 27: TRIỂN LÃM "VẾT CẮT" - NHỮNG NÀNG THƠ TRONG CHIẾC LỒNG KÍNH
Không gian của Gallery "Incision" bao trùm một màu trắng toát lạnh lẽo, thứ màu trắng của bệnh viện hoặc của những tờ giấy khai tử. Sàn bê tông mài phẳng lì, xám xịt, phản chiếu ánh đèn Spotlight vàng cam rọi thẳng vào những bức ảnh khổ lớn treo lơ lửng giữa hư không. Mùi nước hoa đắt tiền, mùi rượu vang thượng hạng quyện với mùi sơn tường mới tạo nên một bầu không khí ngột ngạt của sự thành đạt giả tạo.
Nam đứng đó, giữa trung tâm của sự tán dương. Chiếc áo Tuxedo đen cắt may tỉ mỉ ôm sát bờ vai hơi gầy của anh, đôi kính gọng kim loại lấp loáng dưới ánh đèn. Anh không còn là gã thợ quay phim lén lút trong những buồng tối khách sạn. Đêm nay, anh là "Nghệ sĩ nhiếp ảnh của năm".
Hưng bước lại gần, tay cầm ly pha lê Baccarat chứa thứ chất lỏng màu hổ phách. Hắn vỗ mạnh vào vai Nam, một cái vỗ đầy quyền lực.
- "Chúc mừng chú em. Chú đã biến sự 'nhơ nhuốc' thành một tôn giáo mà lũ quý tộc này phải quỳ lạy" - Hưng thì thầm, giọng khàn đục đầy thỏa mãn.
Nam mỉm cười, một nụ cười không chạm tới ánh mắt. Anh nhìn về phía cửa chính, nơi hai "kiệt tác sống" của mình vừa xuất hiện.
Lan bước vào, dẫn đầu đoàn người như một nữ hoàng đang thực hiện chuyến kinh lý. Cô chọn bộ Suit màu đen tuyền của Saint Laurent. Chất vải lụa pha len cao cấp bóng nhẹ, ôm lấy cơ thể phồn thực của cô chặt đến mức mỗi bước đi, thớ thịt ở mông và đùi lại rung rinh, tạo thành những gợn sóng ngầm bên dưới lớp giáp công sở. Chiếc áo vest xẻ sâu hình chữ V, để lộ rãnh ngực trắng lóa, nơi giọt mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra vì sức nóng của ánh đèn. Cặp kính gọng đen quen thuộc vẫn nằm trên sống mũi, che giấu đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt dục vọng.
- "Mình ơi, trông em tuyệt lắm" - Nam bước tới, nắm lấy bàn tay đeo nhẫn cưới của vợ, đặt lên đó một nụ hôn lịch thiệp.
- "Cảm ơn chồng yêu. Anh đã làm một việc... điên rồ đấy" - Lan đáp, giọng khàn nhẹ. Cô nhìn bức ảnh "Sự Giam Cầm" – chụp cận cảnh đôi tay mình đang bấu nát ga giường trong đêm với Hưng. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nhận ra đám đông đang trầm trồ trước nỗi đau thể xác của chính mình.
Ngay phía sau Lan là Thục Anh. Nếu Lan là ngọn lửa bị kìm nén, thì Thục Anh là một khối băng vĩnh cửu. Cô mặc chiếc đầm nhung màu đỏ rượu chát, hở trọn vẹn tấm lưng gầy guộc nhưng sắc nét như điêu khắc. Những đốt sống cổ nhô cao, trắng sứ, nơi chiếc vòng cổ Choker da đen nằm chễm chệ - món quà của Lee từ đêm du thuyền. Thục Anh không tháo nó ra, cô đeo nó như một thứ trang sức cấm kỵ, thách thức mọi ánh nhìn đạo mạo.
- "Chị Thục Anh, em rất vinh dự khi chị có mặt ở đây" - Nam cúi đầu, ánh mắt không rời khỏi chiếc vòng cổ của chị ta.
Thục Anh khẽ nhếch mép, đôi môi đỏ mọng như máu rỉ ra giữa khuôn mặt trắng bệch.
- "Cậu Nam, cậu không chỉ chụp ảnh. Cậu đang lột da chúng tôi đấy. Nhưng tôi thừa nhận... cậu lột rất khéo"
Hưng tiến lại, vòng tay qua eo cả hai người phụ nữ. Một tay hắn đặt lên hông Lan, bóp mạnh vào lớp thịt mềm mại sau lớp vải Suit. Tay kia hắn luồn vào dưới tóc Thục Anh, ngón cái miết nhẹ lên khoen kim loại của chiếc Choker.
- "Nào, các nàng thơ của tôi. Hãy cùng xem công chúng nói gì về sự 'sa ngã' của các em"
Họ cùng dừng chân trước bức ảnh số 3 - "Cơn Khát". Đó là một cú Shot Macro 8K vào đôi môi của Lan. Từng lỗ chân lông trên làn da xung quanh, từng nếp nhăn nhỏ xíu trên cánh môi tô son đậm đều hiện lên sắc nét đến tàn nhẫn. Đầu lưỡi Lan hơi thè ra, dính dấp dịch thể, đón nhận một dòng chất lỏng mờ ảo đang chảy xuống.
- "Tuyệt tác! Một sự ẩn dụ hoàn hảo về khát vọng tự do của phụ nữ!" - Một nhà phê bình nghệ thuật thốt lên, tay run rẩy điều chỉnh kính lão.
Lan nghe thấy, cô nghiêng người sát vào tai Nam, hơi thở nóng hổi mùi rượu vang phả vào gáy anh.
- "Họ gọi đó là 'tự do', nhưng chỉ anh biết lúc đó em đang khát thứ gì... đúng không chồng?"
Nam cảm thấy hạ bộ mình căng cứng đau điếng ngay giữa phòng triển lãm sang trọng. Anh nhìn vào bức ảnh, rồi nhìn vợ mình – người phụ nữ đang đứng đây trong bộ Suit nghìn đô nhưng thực chất đã bị anh và Hưng "đóng khung" thành một món hàng vĩnh viễn.
Thục Anh đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát bức ảnh của chính mình từ phía sau. Chiếc bóng của cô trên tường trắng bị ánh đèn Spotlight kéo dài ra, méo mó.
- "Cậu Nam à.." - Thục Anh lên tiếng, giọng lạnh tanh - "Lần sau, nếu cậu muốn chụp tôi, hãy chụp lúc tôi đang quỳ. Tôi nghĩ góc đó... mới lột tả hết được cái 'thần' mà chồng tôi mong muốn"
Hưng bật cười lớn, điệu cười hào sảng của kẻ chiến thắng. Hắn quay sang Nam, ánh mắt rực lửa.
Hưng tiến lại, vòng tay qua eo cả hai người phụ nữ. Một tay hắn đặt lên hông Lan, bóp mạnh vào lớp thịt mềm mại sau lớp vải Suit. Tay kia hắn luồn vào dưới tóc Thục Anh, ngón cái miết nhẹ lên khoen kim loại của chiếc Choker.
- "Nào, các nàng thơ của tôi. Buổi tiệc này chỉ là màn dạo đầu thôi" - Hưng nói lớn để mọi người cùng nghe, rồi hạ thấp giọng khi sát lại gần Lan và Nam. - "Cuối tuần này, Thục Anh có chuyến từ thiện cho Quỹ 'Mầm Xanh' ở vùng cao Tây Bắc. Cô ấy sẽ mang gạo và thuốc men lên bản. Hai vợ chồng chú sắp xếp đi cùng nhé"
Lan hơi khựng lại: "Từ thiện sao anh? Trong lúc dự án Resort đang nước rút?"
Hưng kéo sát Lan vào lòng, hơi thở nồng mùi rượu vang phả vào tai cô. Hắn thì thầm, chỉ đủ để Lan nghe thấy:
- "Từ thiện là vỏ bọc, em yêu. Phía sau ngôi trường mà Thục Anh định xây là một thung lũng nguyên sinh tuyệt đẹp. Anh đã có tọa độ rồi. Chúng ta sẽ nhân chuyến đi này để khảo sát địa chất ngầm. Nhóm khảo sát nói mảnh đất đó có kết cấu hoàn hảo để xây resort. Anh cần em dùng cái 'trực giác' của mình để nghiệm thu nó trước khi anh đổ tiền vào"
Lan rùng mình. Cô hiểu cái "nghiệm thu" của Hưng. Hắn muốn chiếm đoạt mảnh đất rừng già đó bằng chính cái cách hắn chiếm đoạt cơ thể cô trong những Container công trường.
Hưng quay sang Nam, vỗ vai anh. Nam gật đầu, ánh mắt anh dại đi vì kích thích. Anh nhìn vợ mình trong bộ Suit sang trọng, rồi nhìn Thục Anh cao quý, và tưởng tượng cảnh họ sẽ bị vấy bẩn bởi bùn đất và dục vọng giữa đại ngàn sương mù.
- "Đi thôi các em. Nghệ thuật đã xong, giờ là lúc chuẩn bị cho những bản hợp đồng thực tế" - Hưng ra lệnh, dẫn đầu đoàn người bước ra khỏi không gian trắng toát của Gallery, hướng về phía bóng đêm đang chờ đợi ở vùng cao phía Bắc.
Không gian của Gallery "Incision" bao trùm một màu trắng toát lạnh lẽo, thứ màu trắng của bệnh viện hoặc của những tờ giấy khai tử. Sàn bê tông mài phẳng lì, xám xịt, phản chiếu ánh đèn Spotlight vàng cam rọi thẳng vào những bức ảnh khổ lớn treo lơ lửng giữa hư không. Mùi nước hoa đắt tiền, mùi rượu vang thượng hạng quyện với mùi sơn tường mới tạo nên một bầu không khí ngột ngạt của sự thành đạt giả tạo.
Nam đứng đó, giữa trung tâm của sự tán dương. Chiếc áo Tuxedo đen cắt may tỉ mỉ ôm sát bờ vai hơi gầy của anh, đôi kính gọng kim loại lấp loáng dưới ánh đèn. Anh không còn là gã thợ quay phim lén lút trong những buồng tối khách sạn. Đêm nay, anh là "Nghệ sĩ nhiếp ảnh của năm".
Hưng bước lại gần, tay cầm ly pha lê Baccarat chứa thứ chất lỏng màu hổ phách. Hắn vỗ mạnh vào vai Nam, một cái vỗ đầy quyền lực.
- "Chúc mừng chú em. Chú đã biến sự 'nhơ nhuốc' thành một tôn giáo mà lũ quý tộc này phải quỳ lạy" - Hưng thì thầm, giọng khàn đục đầy thỏa mãn.
Nam mỉm cười, một nụ cười không chạm tới ánh mắt. Anh nhìn về phía cửa chính, nơi hai "kiệt tác sống" của mình vừa xuất hiện.
Lan bước vào, dẫn đầu đoàn người như một nữ hoàng đang thực hiện chuyến kinh lý. Cô chọn bộ Suit màu đen tuyền của Saint Laurent. Chất vải lụa pha len cao cấp bóng nhẹ, ôm lấy cơ thể phồn thực của cô chặt đến mức mỗi bước đi, thớ thịt ở mông và đùi lại rung rinh, tạo thành những gợn sóng ngầm bên dưới lớp giáp công sở. Chiếc áo vest xẻ sâu hình chữ V, để lộ rãnh ngực trắng lóa, nơi giọt mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra vì sức nóng của ánh đèn. Cặp kính gọng đen quen thuộc vẫn nằm trên sống mũi, che giấu đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt dục vọng.
- "Mình ơi, trông em tuyệt lắm" - Nam bước tới, nắm lấy bàn tay đeo nhẫn cưới của vợ, đặt lên đó một nụ hôn lịch thiệp.
- "Cảm ơn chồng yêu. Anh đã làm một việc... điên rồ đấy" - Lan đáp, giọng khàn nhẹ. Cô nhìn bức ảnh "Sự Giam Cầm" – chụp cận cảnh đôi tay mình đang bấu nát ga giường trong đêm với Hưng. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nhận ra đám đông đang trầm trồ trước nỗi đau thể xác của chính mình.
Ngay phía sau Lan là Thục Anh. Nếu Lan là ngọn lửa bị kìm nén, thì Thục Anh là một khối băng vĩnh cửu. Cô mặc chiếc đầm nhung màu đỏ rượu chát, hở trọn vẹn tấm lưng gầy guộc nhưng sắc nét như điêu khắc. Những đốt sống cổ nhô cao, trắng sứ, nơi chiếc vòng cổ Choker da đen nằm chễm chệ - món quà của Lee từ đêm du thuyền. Thục Anh không tháo nó ra, cô đeo nó như một thứ trang sức cấm kỵ, thách thức mọi ánh nhìn đạo mạo.
- "Chị Thục Anh, em rất vinh dự khi chị có mặt ở đây" - Nam cúi đầu, ánh mắt không rời khỏi chiếc vòng cổ của chị ta.
Thục Anh khẽ nhếch mép, đôi môi đỏ mọng như máu rỉ ra giữa khuôn mặt trắng bệch.
- "Cậu Nam, cậu không chỉ chụp ảnh. Cậu đang lột da chúng tôi đấy. Nhưng tôi thừa nhận... cậu lột rất khéo"
Hưng tiến lại, vòng tay qua eo cả hai người phụ nữ. Một tay hắn đặt lên hông Lan, bóp mạnh vào lớp thịt mềm mại sau lớp vải Suit. Tay kia hắn luồn vào dưới tóc Thục Anh, ngón cái miết nhẹ lên khoen kim loại của chiếc Choker.
- "Nào, các nàng thơ của tôi. Hãy cùng xem công chúng nói gì về sự 'sa ngã' của các em"
Họ cùng dừng chân trước bức ảnh số 3 - "Cơn Khát". Đó là một cú Shot Macro 8K vào đôi môi của Lan. Từng lỗ chân lông trên làn da xung quanh, từng nếp nhăn nhỏ xíu trên cánh môi tô son đậm đều hiện lên sắc nét đến tàn nhẫn. Đầu lưỡi Lan hơi thè ra, dính dấp dịch thể, đón nhận một dòng chất lỏng mờ ảo đang chảy xuống.
- "Tuyệt tác! Một sự ẩn dụ hoàn hảo về khát vọng tự do của phụ nữ!" - Một nhà phê bình nghệ thuật thốt lên, tay run rẩy điều chỉnh kính lão.
Lan nghe thấy, cô nghiêng người sát vào tai Nam, hơi thở nóng hổi mùi rượu vang phả vào gáy anh.
- "Họ gọi đó là 'tự do', nhưng chỉ anh biết lúc đó em đang khát thứ gì... đúng không chồng?"
Nam cảm thấy hạ bộ mình căng cứng đau điếng ngay giữa phòng triển lãm sang trọng. Anh nhìn vào bức ảnh, rồi nhìn vợ mình – người phụ nữ đang đứng đây trong bộ Suit nghìn đô nhưng thực chất đã bị anh và Hưng "đóng khung" thành một món hàng vĩnh viễn.
Thục Anh đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát bức ảnh của chính mình từ phía sau. Chiếc bóng của cô trên tường trắng bị ánh đèn Spotlight kéo dài ra, méo mó.
- "Cậu Nam à.." - Thục Anh lên tiếng, giọng lạnh tanh - "Lần sau, nếu cậu muốn chụp tôi, hãy chụp lúc tôi đang quỳ. Tôi nghĩ góc đó... mới lột tả hết được cái 'thần' mà chồng tôi mong muốn"
Hưng bật cười lớn, điệu cười hào sảng của kẻ chiến thắng. Hắn quay sang Nam, ánh mắt rực lửa.
Hưng tiến lại, vòng tay qua eo cả hai người phụ nữ. Một tay hắn đặt lên hông Lan, bóp mạnh vào lớp thịt mềm mại sau lớp vải Suit. Tay kia hắn luồn vào dưới tóc Thục Anh, ngón cái miết nhẹ lên khoen kim loại của chiếc Choker.
- "Nào, các nàng thơ của tôi. Buổi tiệc này chỉ là màn dạo đầu thôi" - Hưng nói lớn để mọi người cùng nghe, rồi hạ thấp giọng khi sát lại gần Lan và Nam. - "Cuối tuần này, Thục Anh có chuyến từ thiện cho Quỹ 'Mầm Xanh' ở vùng cao Tây Bắc. Cô ấy sẽ mang gạo và thuốc men lên bản. Hai vợ chồng chú sắp xếp đi cùng nhé"
Lan hơi khựng lại: "Từ thiện sao anh? Trong lúc dự án Resort đang nước rút?"
Hưng kéo sát Lan vào lòng, hơi thở nồng mùi rượu vang phả vào tai cô. Hắn thì thầm, chỉ đủ để Lan nghe thấy:
- "Từ thiện là vỏ bọc, em yêu. Phía sau ngôi trường mà Thục Anh định xây là một thung lũng nguyên sinh tuyệt đẹp. Anh đã có tọa độ rồi. Chúng ta sẽ nhân chuyến đi này để khảo sát địa chất ngầm. Nhóm khảo sát nói mảnh đất đó có kết cấu hoàn hảo để xây resort. Anh cần em dùng cái 'trực giác' của mình để nghiệm thu nó trước khi anh đổ tiền vào"
Lan rùng mình. Cô hiểu cái "nghiệm thu" của Hưng. Hắn muốn chiếm đoạt mảnh đất rừng già đó bằng chính cái cách hắn chiếm đoạt cơ thể cô trong những Container công trường.
Hưng quay sang Nam, vỗ vai anh. Nam gật đầu, ánh mắt anh dại đi vì kích thích. Anh nhìn vợ mình trong bộ Suit sang trọng, rồi nhìn Thục Anh cao quý, và tưởng tượng cảnh họ sẽ bị vấy bẩn bởi bùn đất và dục vọng giữa đại ngàn sương mù.
- "Đi thôi các em. Nghệ thuật đã xong, giờ là lúc chuẩn bị cho những bản hợp đồng thực tế" - Hưng ra lệnh, dẫn đầu đoàn người bước ra khỏi không gian trắng toát của Gallery, hướng về phía bóng đêm đang chờ đợi ở vùng cao phía Bắc.
Sửa lần cuối:







