Lãng Du 2772
Thành viên thông thái
CHƯƠNG 17: LỐI VÀO CÕI MỘNG
Đêm đã về khuya, không gian tĩnh lặng đến mức tiếng sương rơi trên lá trúc cũng trở nên nặng trịch. Khu Onsen riêng biệt nằm sâu trong dinh thự của Hưng hiện ra như một thánh đường của tà giáo, nơi hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, quyện với cái lạnh se sắt của màn đêm tạo thành một lớp sương mù nhân tạo dày đặc, trắng đục và ma mị.
Nam đứng nép mình vào góc tối, nơi những phiến đá đen lạnh lẽo được xếp chồng lên nhau làm tường chắn. Trên tay anh là chiếc máy quay Leica được bọc kỹ trong bộ vỏ chống nước chuyên dụng. Lớp kính bảo vệ ống kính đã bắt đầu đọng lại những hạt sương li ti, buộc Nam phải dùng ngón tay lau liên tục để giữ cho tầm nhìn được trong suốt. Anh cảm thấy mình không còn là một con người bằng xương bằng thịt, mà đã hóa thân thành một con mắt điện tử vô cảm, một kẻ ghi chép lịch sử của những thân xác sắp được phơi bày.
Tiếng bước chân trần *lép nhép* vang lên trên sàn gỗ Hinoki ẩm ướt, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Thục Anh bước vào trước.
Chị ta không đi như một người phàm trần. Trong làn hơi nước mờ ảo, bóng dáng Thục Anh hiện lên thanh thoát, lướt đi nhẹ bẫng. Chị khoác trên mình chiếc áo choàng lụa tơ tằm màu trắng ngà, chất vải thượng hạng rủ xuống, ôm hờ hững lấy bờ vai gầy guộc nhưng kiêu sa. Mái tóc đen nhánh được búi cao, chỉ để rớt lại vài lọn tóc con ướt đẫm mồ hôi dính bết vào cái gáy trắng ngần.
Lan đi ngay phía sau, chậm hơn một nhịp. Cô cũng mặc áo choàng lụa, nhưng ở Lan toát lên một sức nặng trần tục. Dáng đi của cô có phần mệt mỏi, trĩu xuống bởi dư âm của buổi lễ hiến tế tàn nhẫn vừa qua. Hơi thở của cô nặng nề, phả ra những làn khói trắng nhỏ hòa vào không khí.
Đến bên bờ hồ nước nóng đang tỏa khói nghi ngút, Thục Anh dừng lại. Chị ta không quay đầu nhìn Nam, nhưng Nam biết chị cảm nhận được ống kính đang chĩa vào mình. Đó là bản năng của một "vật mẫu" cao cấp.
"Nước nóng đấy!" giọng Thục Anh vang lên, lãng đãng như vọng về từ cõi khác. "Gột rửa cho sạch đi. Đừng mang cái mùi tội lỗi ấy xuống hồ của tôi "
Dứt lời, Thục Anh đưa tay lên vai, ngón tay thon dài khẽ gạt nhẹ dây đai lụa.
Chiếc áo choàng trượt xuống. Nó rơi *soạt* một tiếng mềm mại xuống sàn gỗ ướt, để lộ ra tuyệt tác điêu khắc của tạo hóa.
Nam nín thở, ngón tay tê dại trên nút quay.
Thục Anh đứng đó, trần trụi và lạnh lùng như một bức tượng sứ. Làn da chị ta trắng toát, không một tì vết, phản chiếu ánh đèn vàng yếu ớt dưới đáy hồ tạo nên một vẻ đẹp siêu thực. Cấu trúc cơ thể chị là sự kết hợp hoàn hảo giữa kỷ luật và tiền bạc.
Nam zoom ống kính vào tấm lưng trần của chị. Sống lưng chị tạo thành một đường rãnh sâu hun hút, chạy dọc xuống thắt lưng nhỏ xíu rồi mở rộng ra ở phần hông. Cặp mông "quả táo" của chị cao, tròn lẳn và săn chắc đến mức kỳ lạ, hai khối cơ bắp ấy dường như đang gồng lên kiêu hãnh, không hề có dấu hiệu của sự chảy xệ hay thừa mỡ. Khi chị chuyển động, các thớ thịt siết lại, tạo nên những đường nét sắc sảo như được tạc từ đá cẩm thạch.
Đối lập hoàn toàn với vẻ đẹp băng giá ấy là Lan.
Khi Lan cởi bỏ chiếc áo choàng, một vẻ đẹp "phồn thực" và nóng hổi ùa ra, lấp đầy khung hình của Nam.
Lan không giống tượng. Lan là thịt, là mỡ, là sự sống. Làn da cô trắng hồng, ửng đỏ lên vì hơi nóng và sự ngượng ngùng. Cơ thể cô đầy đặn, mềm mại với những đường cong núng nính mời gọi.
Nam lia máy quay xuống thấp, bắt trọn khoảnh khắc Lan bước đi. Cặp đùi của cô to, trắng nõn, hai đùi trong cọ xát vào nhau tạo nên những âm thanh ma sát *soạt... soạt...* rất khẽ. Vòng ba của Lan bè rộng sang hai bên, mềm nhũn và rung rinh theo mỗi bước chân trần chạm xuống sàn gỗ. Đó là một cơ thể được tạo ra để đàn ông vùi mặt vào, để bấu víu và giày vò.
Trên màn hình LCD sắc nét, Nam thấy rõ sự tương phản đau đớn và kích thích:
Một bên là Thục Anh – "Bà Hoàng Băng Giá" với làn da khô ráo, mịn lì , các đường nét sắc cạnh, khô khốc nhưng sang trọng tột bậc.
Một bên là Lan – "Vẻ Đẹp Phồn Thực" với làn da bóng loáng mồ hôi , ướt át, dính dấp, các đường nét tròn trịa, ngập tràn dục vọng nguyên thủy.
Thục Anh bước xuống hồ trước. Nước nóng tràn qua mắt cá chân, bắp chân, rồi ngập đến eo chị. Chị khẽ rùng mình, đầu nhũ hoa cương cứng nổi lên trên mặt nước trong một tích tắc trước khi chìm hẳn xuống.
Lan bước theo sau. Khi cơ thể to lớn, ấm nóng của cô chìm vào nước, mặt hồ dâng lên, sóng nước đánh *oàm oạp* vào thành đá. Nam nhìn thấy qua làn nước trong vắt, lớp mỡ dưới da Lan bồng bềnh trôi nổi, tạo cảm giác nhẹ nhõm, giải thoát khỏi trọng lực.
----
Hơi nóng từ hồ nước bốc lên ngùn ngụt, làm mờ đi ranh giới giữa thực và ảo. Thục Anh ngồi tựa lưng vào phiến đá đen nhẵn bóng ở vị trí cao nhất trong hồ, nơi dòng nước khoáng nóng (42 độ C) phun ra trực tiếp từ khe đá, massage liên tục vào thắt lưng chị.
Trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, cơ thể Thục Anh được phơi bày một cách trọn vẹn và ngạo nghễ. Mực nước chỉ dâng ngang hông, để lộ hoàn toàn phần thân trên trắng muốt. Hai bầu ngực lớn, săn chắc nổi lềnh bềnh trên mặt nước, đầu nhũ hoa màu hồng sẫm cương cứng vì chênh lệch nhiệt độ, đọng lại những giọt nước li ti lấp lánh như sương sớm trên cánh hoa. Nhờ chế độ tập luyện khắc nghiệt và sự can thiệp tinh tế của thẩm mỹ, hai bầu vú trắng muốt vun cao, tròn trịa như hai bát ngọc úp ngược. Dưới cái lạnh của sương đêm và cái nóng của nước hồ, hai đầu nhũ hoa nhỏ nhắn, màu hồng nude nhạt co thắt lại, cương cứng như hai viên đá quý đính trên đỉnh tháp ngà.
Dưới làn nước trong vắt, vùng cấm địa của "Bà Hoàng" hiện ra như một tuyệt tác của nghệ thuật chăm sóc cơ thể đỉnh cao. Toàn bộ khu vực tam giác mật được triệt lông vĩnh viễn, trắng nõn nà và mịn màng như da em bé, không một vết thâm hay một sợi lông tơ lạc lõng. Hai mép môi lớn khép chặt vào nhau thành một đường chỉ mỏng manh, gọn gàng và tinh khiết, ánh lên sắc hồng rực rỡ dưới ánh đèn vàng hắt từ đáy hồ. Đó là vùng kín của một con búp bê đắt tiền, được bảo dưỡng tỉ mỉ để duy trì vẻ "trinh nguyên" giả tạo bất chấp những cuộc truy hoan.
Đối diện với chị, Lan ngồi ở bậc thấp hơn, nước ngập đến tận cổ. Sự hiện diện của Lan mang một sắc thái hoàn toàn khác: Nặng nề, phồn thực và cam chịu.
"Lan!" Thục Anh gọi, giọng chị lười biếng, kéo dài âm cuối đầy khiêu khích. "Lại đây. Lưng chị mỏi quá. Cái thằng nhóc Kiên lúc nãy làm chị căng thẳng cả người... "
Lan rùng mình. Cô hiểu ý nghĩa của câu nói đó. Cô chậm chạp di chuyển trong nước. Sức cản của nước làm chuyển động của cô trở nên lả lướt, chậm rãi như một thước phim quay chậm.
Khi Lan đứng dậy để bước tới chỗ Thục Anh, Nam vội vàng zoom ống kính vào phần thân dưới của vợ mình vừa nhô lên khỏi mặt nước.
Khác với vẻ gọn gàng nhân tạo của Thục Anh, vùng kín của Lan mang vẻ đẹp hoang dã và múp míp của một người đàn bà mắn đẻ. Gò mu của cô cao, dày thịt, được che phủ bởi một lớp lông tơ mềm mại màu đen nhạt được tỉa tót gọn gàng hình tam giác tự nhiên. Hai mép môi lớn mập mạp, sẫm màu hơn một chút, khép hờ hững, để lộ khe hở ươn ướt luôn trong trạng thái rò rỉ dịch nhờn. Khi cô di chuyển, hai đùi trong to khỏe cọ xát vào nhau, ép chặt lấy vùng cấm địa, tạo nên một hình ảnh đầy sức sống và dục vọng nguyên thủy.
Lan quỳ xuống bên cạnh Thục Anh. Nước nóng ngập ngang eo cô.
"Dùng cái này!" Thục Anh chỉ tay vào miếng bọt biển tự nhiên và chai sữa tắm hương gỗ đàn hương đặt trên thành đá.
Lan đổ sữa tắm ra. Chất lỏng màu hổ phách chảy tràn trên tay cô, sánh quyện và thơm nồng. Cô bắt đầu tạo bọt. Những đám bọt trắng xóa, mịn màng nhanh chóng phủ đầy đôi bàn tay đầy đặn của Lan.
Dưới làn nước trong vắt, cơ thể Lan hiện lên như một ảo ảnh của sự sung túc xác thịt. Cặp ngực của Lan là một chiếc bánh khổng lồ, hoàn toàn tự nhiên. Chúng to lớn, nặng trĩu, và mềm nhũn. Khi không có áo ngực nâng đỡ, chúng thả lỏng tự do, trôi bồng bềnh trên mặt nước như hai đệm phao trắng lóa. Quầng vú của Lan rộng, màu nâu nhạt, và đầu ngực thì to, sần sùi hơn, luôn trong trạng thái nở nang như mời gọi sự bú mớm.
Eo của Lan không phẳng. Nó có độ phồng nhẹ của mỡ dưới da, tạo cảm giác êm ái, ấm áp khi chạm vào. Hông cô bè rộng sang hai bên, kết nối với cặp đùi to, tròn lẳn.
"Lan à.. " Thục Anh cất tiếng gọi, chất giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao bọc nhung. "Lại đây với chị nào, cưng "
Lan rùng mình, nhưng cơ thể cô tự động tuân lệnh. Cô rẽ nước bước tới. Sóng nước đánh *oàm oạp* vào bộ ngực đồ sộ của cô.
"Dạ... thưa chị.. " Lan lí nhí, quỳ xuống bên cạnh phiến đá của Thục Anh.
Thục Anh mỉm cười, đưa bàn tay thon dài, móng tay sơn màu đỏ rượu chát, chạm nhẹ vào cằm Lan, nâng mặt cô lên.
"Em căng thẳng quá đấy!" Thục Anh thì thầm, ánh mắt chị ta lướt từ đôi mắt sau kính cận của Lan xuống bờ vai trần đầy đặn. "Cơ thể em... nó thật thà quá. Nhìn xem, nó đang 'nở' ra vì nóng kìa "
Thục Anh trượt tay xuống, đặt lên bầu ngực trái của Lan. Chị ta không bóp mạnh. Chị ta chỉ ấn nhẹ ngón trỏ vào. Độ đàn hồi của lớp mỡ khiến ngón tay chị ta lún sâu vào, tạo thành một vết lõm trên nền da trắng sữa.
"Mềm thật.. " Thục Anh tặc lưỡi. "Chị ghen tị với em đấy. Đàn ông như lão Hưng, ngoài miệng thì khen chị sang trọng, nhưng đến lúc lên giường, tay chân bọn họ chỉ thích vùi vào những chỗ 'xôi thịt' thế này thôi "
Lời khen của Thục Anh nghe như một sự sỉ nhục tinh tế. Chị ta đang phân loại Lan: Lan là "Thịt", còn chị là "Ngọc".
"Chị cứ nói quá.. " Lan đỏ mặt, hơi thở bắt đầu dồn dập. Sự va chạm của ngón tay lạnh lẽo của Thục Anh trên bầu ngực nóng hổi khiến cô kích thích.
"Nào, ngoan!" Thục Anh nghiêng người, thì thầm vào tai Lan, hơi thở thơm mùi bạc hà phả vào vành tai nóng rực. "Giúp chị tắm đi. Kỳ cọ kỹ vào. Nhất là... những chỗ lão Hưng hay chạm vào ấy. Chị muốn rửa sạch mùi của hắn "
Lan với tay lấy miếng bọt biển. Cô đổ sữa tắm hương gỗ đàn hương ra tay. Chất lỏng màu hổ phách chảy tràn trên những ngón tay múp míp của cô.
Lan bắt đầu kỳ cọ cho Thục Anh. Bàn tay mềm mại của Lan trượt trên làn da săn chắc, trơn tuột của Thục Anh tạo nên những âm thanh *lép nhép* ướt át.
Nam đứng trong bóng tối, mồ hôi vã ra như tắm. Qua ống kính Macro, anh thấy rõ từng lỗ chân lông trên da vợ mình đang giãn nở. Anh thấy Lan đang run rẩy.
Khi bàn tay Lan trượt xuống vùng eo, Thục Anh bất ngờ tách rộng hai chân ra hơn nữa.
"Xuống dưới đi cưng!" Thục Anh ra lệnh, mắt khép hờ, đầu ngửa ra sau đầy hưởng thụ. "Chăm sóc 'cô bé' cho chị. Rửa cho kỹ vào. Em biết cách làm hài lòng lão Hưng, chắc chắn em cũng biết cách làm hài lòng chị, đúng không?"
Lan sững người. Cô nhìn vào vùng "tam giác mật" hoàn hảo, sạch sẽ như búp bê của Thục Anh đang phơi bày ngay trước mặt mình. Một sự xấu hổ và khao khát bệnh hoạn trỗi dậy.
Lan cúi đầu thấp xuống. Hơi nóng từ vùng kín của Thục Anh phả vào mặt cô, mang theo mùi hương tự nhiên nồng nàn pha lẫn mùi sữa tắm.
"Dạ... em sẽ làm nhẹ.. " Lan thì thầm, giọng khàn đặc.
Đêm đã về khuya, không gian tĩnh lặng đến mức tiếng sương rơi trên lá trúc cũng trở nên nặng trịch. Khu Onsen riêng biệt nằm sâu trong dinh thự của Hưng hiện ra như một thánh đường của tà giáo, nơi hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, quyện với cái lạnh se sắt của màn đêm tạo thành một lớp sương mù nhân tạo dày đặc, trắng đục và ma mị.
Nam đứng nép mình vào góc tối, nơi những phiến đá đen lạnh lẽo được xếp chồng lên nhau làm tường chắn. Trên tay anh là chiếc máy quay Leica được bọc kỹ trong bộ vỏ chống nước chuyên dụng. Lớp kính bảo vệ ống kính đã bắt đầu đọng lại những hạt sương li ti, buộc Nam phải dùng ngón tay lau liên tục để giữ cho tầm nhìn được trong suốt. Anh cảm thấy mình không còn là một con người bằng xương bằng thịt, mà đã hóa thân thành một con mắt điện tử vô cảm, một kẻ ghi chép lịch sử của những thân xác sắp được phơi bày.
Tiếng bước chân trần *lép nhép* vang lên trên sàn gỗ Hinoki ẩm ướt, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Thục Anh bước vào trước.
Chị ta không đi như một người phàm trần. Trong làn hơi nước mờ ảo, bóng dáng Thục Anh hiện lên thanh thoát, lướt đi nhẹ bẫng. Chị khoác trên mình chiếc áo choàng lụa tơ tằm màu trắng ngà, chất vải thượng hạng rủ xuống, ôm hờ hững lấy bờ vai gầy guộc nhưng kiêu sa. Mái tóc đen nhánh được búi cao, chỉ để rớt lại vài lọn tóc con ướt đẫm mồ hôi dính bết vào cái gáy trắng ngần.
Lan đi ngay phía sau, chậm hơn một nhịp. Cô cũng mặc áo choàng lụa, nhưng ở Lan toát lên một sức nặng trần tục. Dáng đi của cô có phần mệt mỏi, trĩu xuống bởi dư âm của buổi lễ hiến tế tàn nhẫn vừa qua. Hơi thở của cô nặng nề, phả ra những làn khói trắng nhỏ hòa vào không khí.
Đến bên bờ hồ nước nóng đang tỏa khói nghi ngút, Thục Anh dừng lại. Chị ta không quay đầu nhìn Nam, nhưng Nam biết chị cảm nhận được ống kính đang chĩa vào mình. Đó là bản năng của một "vật mẫu" cao cấp.
"Nước nóng đấy!" giọng Thục Anh vang lên, lãng đãng như vọng về từ cõi khác. "Gột rửa cho sạch đi. Đừng mang cái mùi tội lỗi ấy xuống hồ của tôi "
Dứt lời, Thục Anh đưa tay lên vai, ngón tay thon dài khẽ gạt nhẹ dây đai lụa.
Chiếc áo choàng trượt xuống. Nó rơi *soạt* một tiếng mềm mại xuống sàn gỗ ướt, để lộ ra tuyệt tác điêu khắc của tạo hóa.
Nam nín thở, ngón tay tê dại trên nút quay.
Thục Anh đứng đó, trần trụi và lạnh lùng như một bức tượng sứ. Làn da chị ta trắng toát, không một tì vết, phản chiếu ánh đèn vàng yếu ớt dưới đáy hồ tạo nên một vẻ đẹp siêu thực. Cấu trúc cơ thể chị là sự kết hợp hoàn hảo giữa kỷ luật và tiền bạc.
Nam zoom ống kính vào tấm lưng trần của chị. Sống lưng chị tạo thành một đường rãnh sâu hun hút, chạy dọc xuống thắt lưng nhỏ xíu rồi mở rộng ra ở phần hông. Cặp mông "quả táo" của chị cao, tròn lẳn và săn chắc đến mức kỳ lạ, hai khối cơ bắp ấy dường như đang gồng lên kiêu hãnh, không hề có dấu hiệu của sự chảy xệ hay thừa mỡ. Khi chị chuyển động, các thớ thịt siết lại, tạo nên những đường nét sắc sảo như được tạc từ đá cẩm thạch.
Đối lập hoàn toàn với vẻ đẹp băng giá ấy là Lan.
Khi Lan cởi bỏ chiếc áo choàng, một vẻ đẹp "phồn thực" và nóng hổi ùa ra, lấp đầy khung hình của Nam.
Lan không giống tượng. Lan là thịt, là mỡ, là sự sống. Làn da cô trắng hồng, ửng đỏ lên vì hơi nóng và sự ngượng ngùng. Cơ thể cô đầy đặn, mềm mại với những đường cong núng nính mời gọi.
Nam lia máy quay xuống thấp, bắt trọn khoảnh khắc Lan bước đi. Cặp đùi của cô to, trắng nõn, hai đùi trong cọ xát vào nhau tạo nên những âm thanh ma sát *soạt... soạt...* rất khẽ. Vòng ba của Lan bè rộng sang hai bên, mềm nhũn và rung rinh theo mỗi bước chân trần chạm xuống sàn gỗ. Đó là một cơ thể được tạo ra để đàn ông vùi mặt vào, để bấu víu và giày vò.
Trên màn hình LCD sắc nét, Nam thấy rõ sự tương phản đau đớn và kích thích:
Một bên là Thục Anh – "Bà Hoàng Băng Giá" với làn da khô ráo, mịn lì , các đường nét sắc cạnh, khô khốc nhưng sang trọng tột bậc.
Một bên là Lan – "Vẻ Đẹp Phồn Thực" với làn da bóng loáng mồ hôi , ướt át, dính dấp, các đường nét tròn trịa, ngập tràn dục vọng nguyên thủy.
Thục Anh bước xuống hồ trước. Nước nóng tràn qua mắt cá chân, bắp chân, rồi ngập đến eo chị. Chị khẽ rùng mình, đầu nhũ hoa cương cứng nổi lên trên mặt nước trong một tích tắc trước khi chìm hẳn xuống.
Lan bước theo sau. Khi cơ thể to lớn, ấm nóng của cô chìm vào nước, mặt hồ dâng lên, sóng nước đánh *oàm oạp* vào thành đá. Nam nhìn thấy qua làn nước trong vắt, lớp mỡ dưới da Lan bồng bềnh trôi nổi, tạo cảm giác nhẹ nhõm, giải thoát khỏi trọng lực.
----
Hơi nóng từ hồ nước bốc lên ngùn ngụt, làm mờ đi ranh giới giữa thực và ảo. Thục Anh ngồi tựa lưng vào phiến đá đen nhẵn bóng ở vị trí cao nhất trong hồ, nơi dòng nước khoáng nóng (42 độ C) phun ra trực tiếp từ khe đá, massage liên tục vào thắt lưng chị.
Trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, cơ thể Thục Anh được phơi bày một cách trọn vẹn và ngạo nghễ. Mực nước chỉ dâng ngang hông, để lộ hoàn toàn phần thân trên trắng muốt. Hai bầu ngực lớn, săn chắc nổi lềnh bềnh trên mặt nước, đầu nhũ hoa màu hồng sẫm cương cứng vì chênh lệch nhiệt độ, đọng lại những giọt nước li ti lấp lánh như sương sớm trên cánh hoa. Nhờ chế độ tập luyện khắc nghiệt và sự can thiệp tinh tế của thẩm mỹ, hai bầu vú trắng muốt vun cao, tròn trịa như hai bát ngọc úp ngược. Dưới cái lạnh của sương đêm và cái nóng của nước hồ, hai đầu nhũ hoa nhỏ nhắn, màu hồng nude nhạt co thắt lại, cương cứng như hai viên đá quý đính trên đỉnh tháp ngà.
Dưới làn nước trong vắt, vùng cấm địa của "Bà Hoàng" hiện ra như một tuyệt tác của nghệ thuật chăm sóc cơ thể đỉnh cao. Toàn bộ khu vực tam giác mật được triệt lông vĩnh viễn, trắng nõn nà và mịn màng như da em bé, không một vết thâm hay một sợi lông tơ lạc lõng. Hai mép môi lớn khép chặt vào nhau thành một đường chỉ mỏng manh, gọn gàng và tinh khiết, ánh lên sắc hồng rực rỡ dưới ánh đèn vàng hắt từ đáy hồ. Đó là vùng kín của một con búp bê đắt tiền, được bảo dưỡng tỉ mỉ để duy trì vẻ "trinh nguyên" giả tạo bất chấp những cuộc truy hoan.
Đối diện với chị, Lan ngồi ở bậc thấp hơn, nước ngập đến tận cổ. Sự hiện diện của Lan mang một sắc thái hoàn toàn khác: Nặng nề, phồn thực và cam chịu.
"Lan!" Thục Anh gọi, giọng chị lười biếng, kéo dài âm cuối đầy khiêu khích. "Lại đây. Lưng chị mỏi quá. Cái thằng nhóc Kiên lúc nãy làm chị căng thẳng cả người... "
Lan rùng mình. Cô hiểu ý nghĩa của câu nói đó. Cô chậm chạp di chuyển trong nước. Sức cản của nước làm chuyển động của cô trở nên lả lướt, chậm rãi như một thước phim quay chậm.
Khi Lan đứng dậy để bước tới chỗ Thục Anh, Nam vội vàng zoom ống kính vào phần thân dưới của vợ mình vừa nhô lên khỏi mặt nước.
Khác với vẻ gọn gàng nhân tạo của Thục Anh, vùng kín của Lan mang vẻ đẹp hoang dã và múp míp của một người đàn bà mắn đẻ. Gò mu của cô cao, dày thịt, được che phủ bởi một lớp lông tơ mềm mại màu đen nhạt được tỉa tót gọn gàng hình tam giác tự nhiên. Hai mép môi lớn mập mạp, sẫm màu hơn một chút, khép hờ hững, để lộ khe hở ươn ướt luôn trong trạng thái rò rỉ dịch nhờn. Khi cô di chuyển, hai đùi trong to khỏe cọ xát vào nhau, ép chặt lấy vùng cấm địa, tạo nên một hình ảnh đầy sức sống và dục vọng nguyên thủy.
Lan quỳ xuống bên cạnh Thục Anh. Nước nóng ngập ngang eo cô.
"Dùng cái này!" Thục Anh chỉ tay vào miếng bọt biển tự nhiên và chai sữa tắm hương gỗ đàn hương đặt trên thành đá.
Lan đổ sữa tắm ra. Chất lỏng màu hổ phách chảy tràn trên tay cô, sánh quyện và thơm nồng. Cô bắt đầu tạo bọt. Những đám bọt trắng xóa, mịn màng nhanh chóng phủ đầy đôi bàn tay đầy đặn của Lan.
Dưới làn nước trong vắt, cơ thể Lan hiện lên như một ảo ảnh của sự sung túc xác thịt. Cặp ngực của Lan là một chiếc bánh khổng lồ, hoàn toàn tự nhiên. Chúng to lớn, nặng trĩu, và mềm nhũn. Khi không có áo ngực nâng đỡ, chúng thả lỏng tự do, trôi bồng bềnh trên mặt nước như hai đệm phao trắng lóa. Quầng vú của Lan rộng, màu nâu nhạt, và đầu ngực thì to, sần sùi hơn, luôn trong trạng thái nở nang như mời gọi sự bú mớm.
Eo của Lan không phẳng. Nó có độ phồng nhẹ của mỡ dưới da, tạo cảm giác êm ái, ấm áp khi chạm vào. Hông cô bè rộng sang hai bên, kết nối với cặp đùi to, tròn lẳn.
"Lan à.. " Thục Anh cất tiếng gọi, chất giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao bọc nhung. "Lại đây với chị nào, cưng "
Lan rùng mình, nhưng cơ thể cô tự động tuân lệnh. Cô rẽ nước bước tới. Sóng nước đánh *oàm oạp* vào bộ ngực đồ sộ của cô.
"Dạ... thưa chị.. " Lan lí nhí, quỳ xuống bên cạnh phiến đá của Thục Anh.
Thục Anh mỉm cười, đưa bàn tay thon dài, móng tay sơn màu đỏ rượu chát, chạm nhẹ vào cằm Lan, nâng mặt cô lên.
"Em căng thẳng quá đấy!" Thục Anh thì thầm, ánh mắt chị ta lướt từ đôi mắt sau kính cận của Lan xuống bờ vai trần đầy đặn. "Cơ thể em... nó thật thà quá. Nhìn xem, nó đang 'nở' ra vì nóng kìa "
Thục Anh trượt tay xuống, đặt lên bầu ngực trái của Lan. Chị ta không bóp mạnh. Chị ta chỉ ấn nhẹ ngón trỏ vào. Độ đàn hồi của lớp mỡ khiến ngón tay chị ta lún sâu vào, tạo thành một vết lõm trên nền da trắng sữa.
"Mềm thật.. " Thục Anh tặc lưỡi. "Chị ghen tị với em đấy. Đàn ông như lão Hưng, ngoài miệng thì khen chị sang trọng, nhưng đến lúc lên giường, tay chân bọn họ chỉ thích vùi vào những chỗ 'xôi thịt' thế này thôi "
Lời khen của Thục Anh nghe như một sự sỉ nhục tinh tế. Chị ta đang phân loại Lan: Lan là "Thịt", còn chị là "Ngọc".
"Chị cứ nói quá.. " Lan đỏ mặt, hơi thở bắt đầu dồn dập. Sự va chạm của ngón tay lạnh lẽo của Thục Anh trên bầu ngực nóng hổi khiến cô kích thích.
"Nào, ngoan!" Thục Anh nghiêng người, thì thầm vào tai Lan, hơi thở thơm mùi bạc hà phả vào vành tai nóng rực. "Giúp chị tắm đi. Kỳ cọ kỹ vào. Nhất là... những chỗ lão Hưng hay chạm vào ấy. Chị muốn rửa sạch mùi của hắn "
Lan với tay lấy miếng bọt biển. Cô đổ sữa tắm hương gỗ đàn hương ra tay. Chất lỏng màu hổ phách chảy tràn trên những ngón tay múp míp của cô.
Lan bắt đầu kỳ cọ cho Thục Anh. Bàn tay mềm mại của Lan trượt trên làn da săn chắc, trơn tuột của Thục Anh tạo nên những âm thanh *lép nhép* ướt át.
Nam đứng trong bóng tối, mồ hôi vã ra như tắm. Qua ống kính Macro, anh thấy rõ từng lỗ chân lông trên da vợ mình đang giãn nở. Anh thấy Lan đang run rẩy.
Khi bàn tay Lan trượt xuống vùng eo, Thục Anh bất ngờ tách rộng hai chân ra hơn nữa.
"Xuống dưới đi cưng!" Thục Anh ra lệnh, mắt khép hờ, đầu ngửa ra sau đầy hưởng thụ. "Chăm sóc 'cô bé' cho chị. Rửa cho kỹ vào. Em biết cách làm hài lòng lão Hưng, chắc chắn em cũng biết cách làm hài lòng chị, đúng không?"
Lan sững người. Cô nhìn vào vùng "tam giác mật" hoàn hảo, sạch sẽ như búp bê của Thục Anh đang phơi bày ngay trước mặt mình. Một sự xấu hổ và khao khát bệnh hoạn trỗi dậy.
Lan cúi đầu thấp xuống. Hơi nóng từ vùng kín của Thục Anh phả vào mặt cô, mang theo mùi hương tự nhiên nồng nàn pha lẫn mùi sữa tắm.
"Dạ... em sẽ làm nhẹ.. " Lan thì thầm, giọng khàn đặc.
Sửa lần cuối:







