Từ đó tôi với N yêu không ra yêu, bạn không bạn. Nhưng cứ gọi là lại lên đường. Có hôm hành sự xong em gối đầu lên tay tôi mắt nhìn trần hỏi
- Bọn mình giờ là gì của nhau anh nhỉ?
- Không biết! Tôi cũng thẳng thắn trả lời. Người đi qua những đau khổ của tình yêu rồi đâu dễ bị những lời ngon ngọt dối lừa. Đơn giản là trả lời lòng mình thôi.
- Ừm….em cũng chả biết…. trái tim …mình như thế nào nữa,…giọng em ngắt quãng, nghẹn nghào.
Quay nghiêng sang, đặt bàn tay lên má em, tôi gạt sợi tóc mai đang phủ trên trán. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt long lanh như có hai giọt sương trực trào ra. Tôi thì thầm
- Liệu anh có phải người trái tim em mong chờ?
Em nhìn tôi đăm đăm như dò xét lời nói của tôi qua ánh mắt. Một lúc lâu sau em lắc đầu.
- Không, dù em rất muốn. Nhưng anh là kiểu gì đó xa vời, hoàn mỹ đến vô thực. Em không muốn trái tim lại vỡ vụn thêm lần nữa. Mà nhất là do anh.
- Thế em muốn mình là gì của nhau?
- Tri kỷ…em rất muốn có một người biết rõ chuyện của em, lắng nghe em tâm sự, và chia sẻ với nhau mọi bí mật riêng tư nhất. Chỉ có anh đủ tiêu chí ấy, miễn sau này đừng vì gái mà bỏ bạn là được.
Tôi trầm ngâm suy nghĩ những lời em nói. Với em đúng là những cảm xúc khi làm tình mãnh liệt thật. Nhưng thứ tình cảm gần gũi, da diết như với B và C thì chưa tới. Dù tôi với em giờ cũng rất thân thiết rồi. Nên như vậy cũng là hợp lý
- Nhất trí! Sau này có người yêu thì nhớ ra mắt đấy!
- Đương nhiên, anh phải duyệt thì mới ok chứ, mà chí ít cũng phải được 8-9 phần như anh mới yêu.
- Ừm, đẹp trai khoai to như anh lấy đâu ra.
- Cái lão này, lại ảo tưởng rồi… em đập tôi lia lịa.
Lại một cái tết nữa đến gần. Chở N ra đón xe khách về quê xong. Thì thằng H gọi điện bảo con D nó về mấy hôm rồi đấy? Tôi hỏi bảo về ăn tết à? Nó bảo ừ, đi mấy năm rồi còn gì. Tôi bảo thế mỗi có việc đấy thôi hả? Nó bảo tối sang vợ chồng tao ăn tất niên. Tao bảo cả cái D rồi, lâu lắm nhóm mình không tụ tập. Tôi nghĩ nhóm còn ai đâu, tản mát hết rồi còn gì, nhưng cũng Ok với nó.
Tối tôi đóng bộ như đi ăn cưới với N, xịt thêm tý nước hoa lên mái tóc đuôi gà rồi ra khỏi nhà. Tôi đến vừa đúng lúc con D cũng tới. Con bé nhìn chất chơi phết. Mặc cái áo croptop hở nguyên mảng bụng phẳng với cái rốn đẹp. Bên ngoài khoác chiếc áo jean cũng ngắn, dài hơn cái áo croptop tẹo. Cũng mặc short jean và đi đôi bốt đến đầu gối. Đợt này nhìn trắng trẻo ra nên xinh hẳn luôn.
- Ô T, lâu lắm không gặp, để tóc này không nhận ra luôn ấy! D thấy tôi nói luôn
- Chào D, việt kiều xinh đẹp thế!
- Con D này sang đó cải tạo được làn da nên xinh thế mà lúc trước anh em mình không nhận ra ông ạ. Thằng mứt H thò mồm nói.
- Haha, các ông thấy tiếc chưa?
Tôi gật gật giơ ngón tay cái ra like. Còn thằng H bị con E bụng bầu lườm cho im chả dám nói nữa. Cả bọn ngồi ăn hỏi han tình hình lẫn nhau. Đủ thứ chuyện như việc làm ăn bên Nhật của D, việc bầu bí của E, rồi việc chạy xe của tôi,… nhưng tịnh không động đến chuyện B,C. Mọi người giờ qua mồm thằng H đều rõ chuyện của tôi nên không muốn động đến nỗi đau trong lòng tôi.
Rồi con E hỏi chuyện yêu đương của D. Nó bảo biết ông người yêu cũ ở làng lấy vợ, cũng đau khổ vật vã một thời gian, nhưng ở xa chẳng ai biết, tự đau thì tự khỏi mà đứng lên thôi. Cuộc sống nào có thương mình. Sau đó mấy năm thì cũng yêu mấy người, có cả trai bản địa. Nhưng tình cảm cứ nhạt nhạt. Kiểu công nghiệp ngày đi làm tối về ngủ. Yêu đương không có thời gian dành cho nhau, không có điểm nhấn nên cứ nhạt nhoà. Chán lại bỏ, mà bỏ cũng chả có cảm xúc gì,…giờ lại đang độc thân rồi.
Tôi ngồi nghe, tình trạng yêu đương của D cũng không khác tình cảnh tôi với N lúc này mấy. Yêu chả ra yêu, bạn chả ra bạn. Hoạ chăng gọi là bạn tình thì còn nghe được. Hỏi bảo thế D bao giờ về hẳn. D bảo chưa biết nữa, đang quen môi trường bên đó, công việc rồi khả năng kiếm tiền nên nghĩ về VN giờ chưa biết làm gì. Tôi bảo làm mấy năm có cục tiền rồi thì về VN làm gì chả được. D lại bảo nhưng còn trẻ, muốn làm thêm mấy năm nữa đã. Tôi bảo hay chờ vợt ông đại gia Nhật nào ở bên đó luôn. Con E thì bảo nhưng cũng thi thoảng về chơi với bố mẹ, bạn bè. Đi biền biệt mấy năm thế tưởng mất bạn. D trả lời ôi giào, giờ gọi video calls suốt ngày. Mờ mệt với ông bà lắm, gọi toàn giục lấy chồng. Kêu bằng tuổi mày bạn bè nó lấy hết rồi, mày cứ lông bông chả thấy người đâu. Rồi lấy con E con B làm mẫu bảo đấy chúng nó có con đến nơi rồi.
Nhắc đến B tim tôi như thắt lại. Tôi không nói gì nữa, mặc kệ D và E hàn huyên. Thằng H nhấc chén rượu ý cụng chén với tôi. Tôi cũng nâng chén bảo chúc mừng ông bố trẻ. Thằng mứt như nhìn thấu tâm tư tôi bảo cảm ơn. Ông cũng lo mà yêu đương đi, làm gì làm miết cả ngày tháng thế. Tôi cười cười định bảo nghèo thì phải cố thôi bạn ơi. Nhưng nghĩ làm không khí mất vui nên lại thôi không nói gì nữa.
Rượu chè, ăn uống rồi cũng xong. Tôi với H lên ngồi uống nước cho hai bà kia dọn dẹp tý rồi chào nhau ra về. Ra sân dắt con dream cũ của ông già. À quên đoạn trên tôi không nói, lúc mua ô tô tôi bán con Cbr 150 đi rồi, chả được bao nhiêu, mấy chục thôi nhưng thứ nhất để không đi đến, thứ hai là lúc túng mấy chục cũng cần thiết. Nên tôi bán chiếc xe chạy gần 2 chục nghìn cây số với bao kỷ niệm trên các cung đường đông, tây bắc cùng B. Giờ về nhà cần đi đâu thì lại mượn xe ông già.
D đến bên bảo cafe tý chứ lãng tử. Tôi bảo thế rủ cả vợ chồng H,E đi. Nó quay lại xong quay ra bảo vợ chồng kia không đi. Đang kiêng bầu bí, ít di chuyển thôi. Tôi bảo có mà lại đi ngủ sớm ấy, kiêng khem gì. D cười ngất bảo cái ông này, kệ người ta. Tôi lại bảo thế có khi mình ngồi ăn hơi lâu ấy. D lại cười ngồi lên sau xe tôi bảo thôi đi đi.
Cặp tôi bước vào quán như kiểu diễn viên, ca sĩ nổi tiếng sáng nhất bước vào ấy. Mọi người đổ xô ánh mắt nhìn. Tôi kéo D bước lên tầng 2, ngồi bàn sát khung cửa kính lớn nhìn ra đường, quan trọng là trên này vắng hơn. Chỉ có lác đác một hai đôi cũng đang ngồi tâm sự rì rầm ở góc xa xa.
Cởi cái áo vest vắt sau thành ghế, vẫn bài cũ tôi gọi cốc đen phin, D gọi cốc sữa chua đánh đá. Tôi bảo trời này đi uống đá. D bảo ăn thua gì so với bên Nhật. Bên ý chắc đang tầm 0-5 độ. Tôi bảo thế chắc lạnh lắm nhỉ? D bảo cũng quen thôi với môi trường làm việc hay sinh hoạt toàn trong nhà, trong nhà thì có hệ thống sưởi nên ấm. Ra đường thì có áo rét to rồi. Câu chuyện dần vãn hồi, những giọt cafe cũng đã ngừng chảy xuống đáy phin. Tôi nhấc chiếc phin ra nhấp ngụm cafe đắng vào miệng. D bảo
- Ông vẫn nghiện đen nặng nhỉ?
- Ừ, nó thành thói quen rồi, giờ thiếu thấy người cứ nhờ nhợ, không tỉnh táo.
- B nó bảo cũng nghiện cafe vì uống theo ông ấy!
- Hở? Bà vẫn liên lạc với B sao?
- Ừ sau ngày B lấy chồng, tôi có chúc mừng qua facebook. Thế là thỉnh thoảng hai đứa vẫn nói chuyện với nhau. Số con B nó sướng, có tình yêu đẹp xong rồi lại có chồng giàu. Giờ thấy bảo cũng không đi làm ngân hàng nữa rồi. Mà ở nhà làm bà chủ quán cafe rộng lắm.
Tôi không nói gì, mắt nhìn ra đường qua làn khói thuốc hồi tưởng những lần nhăn mặt của B mỗi khi nhấp thử cốc cafe đen của tôi. Em nhăn nhó kêu đắng ngắt như này mà anh cũng uống được à? Sau dần em cũng luyện uống cafe, nhưng là cafe sữa chứ không uống chỉ đen được.
Nhớ có lần em ngồi trong lòng tôi trên giường một homestay ở Tà Xùa ngắm mây. Em đổ cả cốc đen vào cốc cafe sữa của mình làm một rồi bảo. Được rồi đấy, giờ hai ta sẽ chung làm một. Rồi hai đứa cùng ôm chiếc cốc nóng sưởi ấm cho bàn tay lạnh giá. Xong em đưa lên miệng cho tôi uống hỏi, ngon không? Anh thấy ngọt ngào chưa? Tôi bảo không ngọt bằng em. Thế rồi lại hôn nhau, lại lao vào nhau làm tình đến mê mệt.
Có bàn tay xua xua làn mây chính là làn khói thuốc trước mặt bảo
- Này! Mơ mẩn gì thế? Ông nghe tôi nói không hả?
- Ừ, vẫn nghe mà! Tôi trở lại thực tại trả lời D
- Ông gớm thật đấy! Cùng lúc yêu cả hai bà bạn xinh đẹp của tôi.
- Bà biết cả chuyện C??
- B nó kể hết mà, còn bảo ông còn một đống cô khác.
- Bị hiểu nhầm thôi, làm gì có ai….!
- B nó nói tôi không tin, nhưng đúng kiểu ngồi trầm ngâm, phong thái nhấp cốc cafe, nhả hơi thuốc của ông nhìn cuốn thật! Làm cho con gái chỉ muốn nhũn tim, sa vào lòng ông ngay ấy! D nheo nheo mắt cười tinh nghịch
- Vớ vẩn, con gái chỉ sa vào lòng đại gia, người có tiền tài,…chứ vì gì dáng ngồi. Nhất là cái thằng trên răng dưới ca tút…
- Hihi, nhưng tôi thấy cũng cuốn lắm!
- Lắm chuyện! Thế còn C? Bà có liên lạc gì không?
- C ít vì lệch múi giờ nhiều quá! C đi cũng lâu rồi nhỉ? Cũng chưa về VN lần nào đúng không?
- Ừ, giờ cả nhà bên đó rồi, VN có gì mà về nữa??!!!
- Nhìn ông vẫn nặng tình lắm! Chưa quên được tình yêu à?
Tôi nghĩ chỉ có bơ đi mà sống, chứ những niềm vui, hạnh phúc hay đau khổ trong tình yêu thì ai mà quên được. Tôi trầm ngâm không nói nên B cũng không hỏi nữa. Ngồi khoắng khoắng chiếc thìa trong cốc sữa chua.
- Tôi cũng chả quên được. Có điều giờ lão cũng đã có gia đình. Coi như đi vào quá khứ! Im lặng lúc D cũng nói nỗi lòng của mình.
- Về có liên lạc gì không?
- Không, liên lạc để làm gì? Thành người thừa mang tội à? Tôi không điên.
- Thế tính lấy chồng Việt hay đại gia Nhật đây? Tôi cười nheo mắt trêu.
- Ai biết được? Chờ cơ duyên thôi…
- Duyên gì, bà liếc mắt cái lại chả bao thằng theo.
- Đâu, đâu,…. D nhìn tôi rồi liếc liếc sang xung quanh.
- …. tôi chỉ cười kệ thái độ thử thách lời nói của tôi có đúng sự thật hay không của D.
Nói thêm mấy chuyện linh tinh nữa tôi đưa D về. Chào nhau lịch sự rồi về ngù đêm chạy nốt chuyến rồi mới nghỉ tết.