Phần 2.7 Ngày chia tay
2.7.1
Tuần ấy, không khí trong nhà vợ chồng Duyên rộn ràng, tràn đầy hy vọng. Chồng nàng, như có thêm động lực sau bao tháng ngày căng thẳng, đêm nào cũng gần gũi vợ, thậm chí có hôm hai ba lần, với mong muốn nhanh chóng có con.
Ngọc Duyên cũng hòa nhịp, cố gắng đáp lại anh. Những đêm ấy, thân thể nàng đỏ hồng, ngực phập phồng, lồn rỉ ướt, miệng rên khe khẽ theo từng nhịp giã. Chồng nàng mạnh mẽ hơn thường ngày, dồn dập hơn, lâu hơn, tinh lực dồi dào nhờ tâm lý thoải mái.
Nhưng dù vậy… vẫn có một điều gì đó thiếu.
Mỗi cú thúc, nàng vẫn cảm thấy bụng dưới chưa trọn vẹn. Tử cung vẫn thổn thức nhưng không được “cắm chặt”, không được “giữ nắp” đến sáng như những đêm cùng Hoàng. Cái cặc chồng dù gắng sức, vẫn không lấp đầy như khối thịt khổng lồ kia, không làm nàng bật gào, không khiến thành trong cháy bỏng, không biến nàng thành con cái bị chiếm hữu trọn vẹn.
Nàng vẫn rên, vẫn ôm ghì, nhưng trong sâu thẳm, mỗi lần chồng xuất, nàng lại cảm thấy hụt hẫng. Dòng tinh ít ỏi chảy ra, không ồ ạt, không đè nặng, không bị ép giữ lại suốt đêm. Nàng vừa thương chồng, vừa ám ảnh với hình ảnh Hoàng – từng nhịp giã cuồng bạo, từng dòng tinh nóng rực, từng đêm dài ngủ với con cặc cắm sâu trong bụng.
Không… mình sai rồi… sao lại so sánh… Nhưng cơ thể… không nghe theo lý trí nữa… Đến hết tuần, chồng nàng phải tiếp tục đi công tác thêm một chuyến ngắn. Tối thứ Năm, anh ôm nàng, thì thầm:
– Em cố gắng nhé, anh sẽ về sớm… hy vọng lần này ông trời thương, cho chúng ta một mầm sống.
Nước mắt nàng dâng đầy, gật đầu. Nhưng trong lòng, những âm vang khác đang trỗi dậy:
chỉ còn ít ngày nữa Hoàng sẽ đi… liệu mình có thể dứt ra dễ dàng… hay sẽ để lại một vết hằn vĩnh viễn? Sáng thứ Sáu, chồng nàng xách vali đi. Căn nhà lại trở nên trống trải. Ngọc Duyên ngồi thẫn thờ trên sofa, tay run run cầm điện thoại.
Đắn đo hồi lâu, cuối cùng ngón tay nàng run rẩy bấm số.
– Hoàng… tối nay… em muốn gặp anh.
Ở đầu dây kia, tràng cười khàn khàn bật ra, giọng hắn như nhấn chìm nàng ngay tức khắc:
– Anh biết em sẽ gọi mà. Đến đi. Chúng ta còn món “chia tay” chưa xong.
Ngọc Duyên buông điện thoại, tay ôm ngực, tim đập dồn dập. Nàng nhắm mắt, thì thầm với chính mình:
Đây là lần cuối… chỉ để từ biệt… chỉ để dứt khoát… Nhưng… sao bụng dưới lại run lên dữ dội thế này… 2.7.2
Ngọc Duyên đứng khựng trước cửa căn hộ, tay run run bấm chuông. Tim nàng đập loạn, trong lòng ngổn ngang: vừa sợ hãi, vừa… thổn thức mong chờ. Cánh cửa bật mở, Hoàng hiện ra – trần trụi, cơ bắp nổi cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực như lửa, và con cặc khổng lồ đã chào cờ, ngẩng dựng dữ dội.
– Em đến rồi à… – giọng hắn khàn khàn, kéo dài như tiếng thú rên. – Tốt. Đêm nay, anh sẽ xơi em đến nát lồn.
– Đừng… anh… – Duyên toan lùi bước, nhưng cổ tay đã bị hắn chộp gọn.
Cánh cửa đóng sập. Trong chớp mắt, nàng bị hắn kéo ghì, môi bị nuốt trọn bởi nụ hôn cưỡng đoạt, thô bạo đến nghẹt thở. Duyên chống tay vào ngực hắn, giãy đạp, nhưng chỉ càng làm hắn siết mạnh hơn.
– Ưưưư… anh điên rồi… bỏ em ra…! – nàng bật khóc, đấm vào vai hắn, nhưng lực yếu ớt như mèo vờn cọp.
Hoàng bật cười khàn, tay to như gọng kìm luồn xuống, xé phăng lớp váy mỏng. Vải rách
“xoẹt!”, cơ thể Duyên lộ ra trong sự trần trụi ê chề.
– Đêm nay, em van xin kiểu gì anh cũng địt, cũng gieo giống. – hắn gầm sát tai, hơi thở nóng rực. – Anh muốn mỗi lần em nằm với chồng, cơ thể em chỉ nhớ đến cặc anh thôi.
– Không… em… em không muốn…! – Duyên nấc nghẹn, nước mắt lã chã, nhưng bụng dưới nàng đã nóng rực, tử cung co rút phản bội.
Hoàng hất mạnh, bế xốc nàng, ném phịch xuống bàn ăn. Duyên vùng vẫy, hai tay che vội hạ thể, nhưng cánh tay hắn đã tóm trọn mắt cá, dạng háng nàng ra, mép lồn hồng hồng sưng mọng hiện rõ dưới ánh đèn vàng.
– Anh… em xin… đừng… – nàng run lên, cố khép đùi.
– Nhìn xem… ướt thế này mà còn giả vờ. – Hoàng gầm, con cặc đỏ rực dí thẳng, râu rồng cọ nghiến hột le.
– Ưưưư… aaaahhh! – Duyên bật cong người, miệng rên đứt quãng. – Đừng… em không chịu nổi…
Hắn không chờ nữa. Hông hạ xuống,
“ẦMMM!!!” – con cặc khổng lồ xuyên thẳng, lút cán vào tử cung. Cả cơ thể Duyên giật nảy, mắt lạc tròng, bàn tay bấu bàn đến bật máu.
– Aaaaaahhh…! Trời ơi… rách mất…!
Hoàng giã như thú điên,
“phập! phập! phập!”, mỗi cú nện rung chuyển bàn ăn, bát đĩa văng tung tóe. Hắn gầm khàn:
– Đây mới là địt! Đây mới là gieo giống! Không phải cái kiểu làm tình nhạt nhẽo của chồng em!
Duyên khóc thét, nước mắt đầm đìa, nhưng cái lồn co siết điên loạn, từng cơn cực khoái dồn dập ập đến.
– Ưưư… aaahhh… em… em sắp…!
– Nói! Sướng vì ai!? – hắn vỗ “bốp! bốp!” lên mông, dái đập “bộp bộp” vào khe lồn sền sệt.
– Vì… vì anh…! – nàng gào nghẹn, vừa khóc vừa rên. – Ôi trời ơi…!
Hoàng nhấc bổng nàng khỏi bàn, ném úp xuống sofa, kéo mông nàng chổng cao. Con cặc cắm thẳng từ sau, hông hắn nện cuồng bạo, từng nhịp như búa giã.
– Bồn chứa tinh của anh… – hắn gầm rít – …đêm nay phải ngập tận rốn!
– Aaaaaaahhh…! Đừng… anh… em xin… đừng thế…! – nàng rú thất thanh, tay cào rách đệm, nhưng bụng dưới lại run rẩy, tử cung đón nhận từng cú thúc.
Nước mắt, mồ hôi, nước lồn hòa quyện, nhỏ giọt xuống sàn. Trong đầu Duyên xoắn loạn:
sợ hãi, nhục nhã, nhưng cũng bị cuốn trôi trong cơn bão khoái cảm hoang dại, nơi Hoàng không còn là đàn ông, mà là con thú đực cuồng bạo chiếm hữu giống cái. 2.7.3 Xxx Con cái chạy trốn khỏi nỗi sợ gieo giống
Căn phòng rung lắc theo từng cú giã. Sofa kêu cọt kẹt, tiếng da thịt “chát chát” dội liên hồi. Ngọc Duyên chống tay rướn lên, gào khóc nức nở:
– Ưưưư… aaahhh… anh… em chịu không nổi…!
Bụng dưới nàng nóng rực, tử cung co thắt, cảm nhận rõ con cặc khổng lồ giật liên hồi. Một nỗi sợ lạnh băng chợt dâng: hắn sắp bắn. Và nếu bắn, dòng tinh ấy sẽ ngập tràn nơi tử cung đang mở ra cho chồng nàng.
Trong cơn hoảng loạn, Duyên nghiến răng, dồn hết sức, lắc hông, cố rút lồn thoát khỏi gọng kìm.
– Không… đừng…! Xin anh, đừng bắn vào trong! Em… vợ chồng em đang thả để có con…!
Sofa lắc lư, nàng giãy đạp, thân thể oằn oại tìm đường thoát. Nhưng càng vùng vẫy, càng làm mép lồn co bóp mạnh hơn, hút nghẹt lấy con cặc. Hoàng gầm khàn, siết chặt eo nàng như thép, ấn dúi mặt nàng xuống nệm.
– Chạy đi đâu, con cái!? – hắn rống, hông giã mạnh gấp đôi, “phập! phập! phập!”, bạo liệt như búa nện. – Em nghĩ thoát được cặc anh à!?
– Ưưưư… aaahhh… không… em xin…! – nàng rú thảm thiết, tay bấu rách vải ghế, thân thể run bần bật.
Hoàng nghiến răng ken két, con mắt đỏ rực như thú săn mồi:
– Em đã cầu xin… thì anh càng phải gieo giống! Đêm nay, tử cung em chỉ có tinh của anh thôi!
Nói rồi, hắn gồng toàn thân, hông dập như cuồng thú. Sofa rung bần bật, dái đập “bộp bộp” vào cái lồn sền sệt, nước lồn tóe ra rào rào.
Ngọc Duyên gào thét, toàn thân run rẩy. Cái lồn vừa co thắt chống cự, vừa phản bội khi hút chặt, đón từng cú thúc. Nước mắt tuôn xối, nàng lắc đầu quẫy đạp, nhưng bị ghì cứng, không nhúc nhích nổi.
Rồi Hoàng gầm vang, con cặc giật nảy,
“ỰCCCCHHHH!!!” – dòng tinh nóng rực, đặc quánh, phun thẳng vào tử cung.
– Aaaaaaahhh…! Trời ơi…! – nàng thét thất thanh, thân thể cong vút, tử cung co bóp hút trọn dòng tinh như muốn nuốt hết.
Hắn giữ nguyên tư thế cưỡng ép, tiếp tục giã thêm vài cú, bắn thêm từng đợt nữa, ép tinh ngập căng trong bụng dưới nàng.
Ngọc Duyên gục ngã, mặt dí chặt vào sofa, nước mắt chan hòa, miệng thở hổn hển. Trong đầu nàng xoáy loạn:
Không… mình đã cố thoát… nhưng hắn… hắn lại cưỡng ép… như con thú đực không buông tha… Mình… mình thật sự đã bị biến thành con cái chỉ để giao phối, gieo giống… 2.7.4 Xxx 1 đêm khó quên- 12 hiệp
Hiệp 3: Vào miệng Không để nàng nghỉ, Hoàng giật ngược tóc, kéo nàng quỳ trên sàn. Con cặc trần bóng lưỡng dí thẳng vào môi run rẩy.
– Há miệng! Nuốt tinh anh, để nhớ em là giống cái của ai!
– Ưưư… đừng… em…! – Duyên khóc nghẹn, nhưng hàm bị hắn bẩy ra.
Con cặc nhồi sâu, khấc to bè đập cuống họng, râu rồng ngoáy cuống lưỡi. Hắn giã liên hồi, cổ họng nàng nghẹn cứng, nước mắt giàn giụa.
– Ưưưc… ọc… ọc…!
Đầu tóc nàng bù xù, mascara lem nhem, miệng há ngoạc, để mặc hắn gầm vang, bắn tràng tinh nóng rực thẳng vào cuống họng. Nàng sặc sụa, nhưng bị buộc phải nuốt trọn, bụng dưới rung lắc trong nỗi nhục khoái cảm.
Hiệp 4: Vào đít (lần đầu) Hoàng hất nàng nằm sấp, tay tách mông căng tròn, bôi nhầy tinh vừa bắn quanh mép lỗ cúc.
– Cái lỗ này cũng là bồn chứa! – hắn gầm.
– Không… đừng… em không chịu nổi…!
Con cặc to bè dí mạnh, “RẮC!” – cơ hậu môn bung ra, hắn cắm phập sâu. Nàng rú thảm thiết, thân thể cong giật, nước mắt chan hòa. Nhưng hắn cứ giã bạo loạn, dái đập lên lồn, vừa khẩu dâm vừa nhấn nhá:
– Miệng, lồn, đít… tất cả của em… đều chỉ để chứa tinh anh!
Duyên co rút, thét thất thanh khi dòng tinh nóng bỏng phụt tràn hậu môn, căng tức, nhức nhối đến tận ruột.
Hiệp 5: Bắn quanh người (ngực, bụng) Hoàng kéo nàng ngửa ra sofa, con cặc ướt nhầy cọ khắp thân thể run rẩy.
– Em phải mang dấu của anh từ đầu đến chân!
Hắn giã vài nhịp rồi giật cặc ra, vỗ tay liên hồi, rồi
“ỰCCCCHHHH!” – từng dòng tinh đặc sệt phun tóe lên ngực căng, bắn tung tóe bụng, vẽ vằn trắng đục khắp da thịt nàng.
Duyên run rẩy nhìn thân mình nhuộm tinh, vừa nhục vừa rùng mình vì mùi đậm đặc ấy ám lên da.
Hiệp 6: Vào lồn (truyền thống) Hoàng kéo nàng lên giường, giã truyền giáo, hai chân dạng rộng, mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt ướt nhòe của nàng.
– Đây là tử cung anh đóng dấu!
Mỗi cú giã “phập! phập!”, giường rung bần bật. Duyên rên xiết, tay ôm bụng, tử cung co rút. Hắn gầm rống, bắn ồ ạt thẳng vào, dòng tinh tuôn như thác, bụng nàng nặng trĩu, run rẩy lên đỉnh.
Hiệp 7: Vào miệng (lần hai) Không để nàng kịp thở, hắn lại dí cặc vào miệng, nhồi thẳng, làm nước mắt nàng trào, mascara loang lổ. Một tràng bắn nồng đậm tràn khoang miệng, nàng sặc sụa, tinh trào ra mép, nhỏ xuống ngực.
– Nuốt hết! – hắn gầm, tay bóp mũi ép nàng phải làm theo.
Hiệp 8: Vào lồn (doggy) Mông nàng chổng cao, dái đập bộp bộp. Hoàng giã cuồng bạo, mồ hôi tóe tung. Nàng rú rít, lồn phun nước ướt sũng. Một lần nữa, tử cung bị ngập tràn tinh nóng bỏng.
Hiệp 9: Bắn quanh người (mặt, tóc) Hoàng kéo nàng ngồi quỳ, cặc phập phồng trước mặt. Nàng khóc lóc, lắc đầu. Hắn vỗ má, gầm:
– Nhìn thẳng vào cặc anh!
Rồi
“ỰCCCCHHHH!”, từng tràng tinh phun tóe lên mặt, dính ướt tóc, bắn loang cổ. Mùi tanh nồng nặc, nước mắt hòa cùng tinh tràn chảy, nàng run bần bật, tay che mặt không nổi.
Hiệp 10: Vào đít (lần hai) Nàng lả đi, nhưng Hoàng vẫn dựng cặc, lôi ra ép vào lỗ cúc.
– Cái lỗ này còn nhiều chỗ trống!
Con cặc xuyên sâu, hậu môn nở căng, nàng rú thảm thiết. Hắn giã liên hồi, dái vỗ lên lồn, rồi bắn tiếp dòng nóng rực thẳng vào ruột non, khiến nàng choáng ngất, bụng dưới và sau căng cứng đau buốt.
Hiệp 11 & 12: Vào lồn (kết thúc – double marking) Hoàng bế xốc nàng lên, hai chân gác trên vai hắn. Con cặc xuyên thẳng, giã nảy tung, bàn tay bóp vú, bàn tay còn lại bấu eo. Nàng gào khóc, rên rỉ, tử cung run rẩy liên hồi.
Hắn gầm rống, bắn một tràng dài vào lồn, rồi chưa kịp rút, hắn dựng lên lại, giã tiếp, bắn thêm lần nữa, ồ ạt, đặc sệt, như trút cả linh hồn vào bụng nàng.
Ngọc Duyên gục ngã, toàn thân ướt nhẹp, tinh phủ khắp người, bụng dưới nặng trĩu, tử cung, miệng, đít – tất cả đều mang dấu ấn Hoàng.
Hắn đổ người đè lên, thở hổn hển, tay vẫn ghì nàng chặt:
– Nhớ lấy… từ đêm nay… em không còn là vợ của ai nữa. Em là bồn chứa tinh của Hoàng.
Nước mắt chan hòa, Duyên nức nở, nhưng cơ thể run rẩy, co rút, như vừa thừa nhận sự khuất phục tuyệt đối.
2.7.5 Xxx ngày cuối
Buổi sáng thứ Bảy, Ngọc Duyên tỉnh dậy, toàn thân ê ẩm, làn da còn vương mùi tinh đực nồng nặc. Nàng toan ngồi dậy thì Hoàng đã từ sau ôm ghì, con cặc vẫn cứng ngắc, cắm sâu trong lồn, ngẩng đầu như muốn khẳng định:
“Anh còn đây, và em vẫn là bồn chứa của anh.” – Ưưư… anh… đừng… em không còn sức nữa… – nàng nức nở, giọng khàn khàn.
Hoàng gầm khẽ, hông nhấn một cú, khiến bụng dưới nàng rung lắc dữ dội.
– Một tuần qua em nằm với nó… anh phải đòi lại hết. Đêm qua chưa đủ đâu, hôm nay… anh sẽ địt em đến khi cái bụng này chỉ còn nhớ tinh anh thôi.
Ngọc Duyên bật khóc, nhưng cơ thể run rẩy, lồn co bóp phản bội. Nàng hiểu: hôm nay sẽ là một ngày dài không lối thoát.
Buổi sáng: Truyền giáo – ép giao phối Hoàng đặt nàng nằm ngửa, hai chân gác lên vai hắn. Con cặc giã liên hồi, sâu tận tử cung. Mỗi cú thúc là một lần hắn gầm rít:
– Chồng em có làm được thế này không? Có nhồi được tinh vào tận sâu thế này không!?
– Ưưưư… aaahhh…! Em… em xin…! – nàng gào khóc, tay bấu ga giường, bụng dưới nảy tung.
Một tràng tinh nóng rực phun thẳng vào, tử cung co rút, nàng run bần bật, cực khoái bùng nổ.
Buổi trưa: Doggy – chiếm hữu từ sau Hoàng kéo nàng chổng mông, dái đập “bộp bộp” vào mép lồn, tay vỗ “bốp bốp” lên mông căng.
– Con cái sinh ra là để cho đực giã từ sau. Em cũng thế thôi.
– Không… em… em không muốn…! – Duyên nức nở, nhưng cái lồn rỉ nước, hút chặt lấy cặc hắn.
Hoàng gầm khàn, bắn xối xả, dòng tinh phụt ồ ạt ngập sâu, tràn ra ngoài nhễu nhão.
Buổi chiều: Miệng – dấu ấn phục tùng Hắn kéo nàng quỳ, nhồi cặc vào miệng. Duyên sặc sụa, mắt nhòe lệ, mascara loang lổ.
– Nuốt hết đi. Để nhớ trong bụng em luôn có tinh anh, không chỉ trong lồn.
Nàng khóc nghẹn, nhưng cổ họng bị buộc phải nuốt, tinh nóng chảy xuống tận dạ dày, khiến nàng run lẩy bẩy, vừa nhục nhã vừa tê dại khoái cảm.
Buổi tối: Cực điểm – thi gan gieo giống Khi hoàng hôn buông xuống, Hoàng lật nàng ngửa, cặc giã điên loạn, mồ hôi tóe như mưa. Mỗi cú thúc hắn lại gầm:
– Nó muốn có con với em à? Để xem ai gieo trước!
– Aaaaaahhh… em… em không chịu nổi…! – nàng rú thất thanh, nước mắt, nước lồn hòa chan, toàn thân run bần bật.
Rồi hắn rống dài, bắn ồ ạt, từng dòng tinh đặc nóng tràn thẳng tử cung. Duyên cong người, cực khoái bùng nổ, bụng dưới giật liên hồi.
Đêm đó, hắn không dừng. Sau bữa tối ngắn ngủi, Hoàng lại kéo nàng lên sofa, giã thêm, bắn thêm, như trút hết linh hồn vào thân thể run rẩy ấy.
Ngọc Duyên kiệt quệ, nhưng trong thâm tâm, một nỗi sợ lạnh băng xoáy mạnh:
Suốt cả ngày… mình đã nuốt, đã nhận, đã chứa bao nhiêu tinh của hắn… Trong khi mình và chồng cũng đang thả để có con… Vậy đứa con… nếu có… sẽ là của ai…? Phần 2.8 Sau khi con đực ra đi
Ánh nắng sớm mai len qua rèm cửa. Ngọc Duyên cựa mình, mi mắt nặng trĩu mở ra. Bên cạnh trống rỗng. Ga giường nhàu nát, vương đầy dấu tinh khô, nhưng Hoàng đã biến mất. Căn hộ im ắng, chỉ còn mùi đậm đặc của đêm qua quẩn quanh, ám vào từng sợi tóc, từng thớ da nàng.
Cổ họng nghẹn lại, nàng vội đưa tay sờ bụng dưới. Nặng trĩu. Mỗi bước cơ thể vẫn nhói lên âm ỉ, tử cung thổn thức vì suốt ngày hôm qua bị nhồi nhét, lấp đầy, gieo giống không ngừng nghỉ. Nàng ngồi thẫn thờ, bỗng điện thoại rung trên đầu giường.
Một tin nhắn.
“Anh phải đi sớm. Đêm qua là lời chào tạm biệt. Nhưng nhớ này, em mãi là bồn chứa tinh của anh. Dù anh không ở đây, trong bụng em, trên người em, vẫn còn dấu anh.”
Ngọc Duyên run bần bật, bàn tay che miệng, nước mắt trào. Bên dưới tin nhắn là một tệp ảnh. Nàng mở ra, tim đập như trống trận.
Hơn ba chục bức ảnh.
Tất cả đều là nàng –
trần truồng, say ngủ sau những hiệp cuồng bạo. Mái tóc rũ rượi, làn da ửng hồng loang loáng mồ hôi, ngực tròn căng nảy lên theo nhịp thở, đầu ti đỏ mọng nhô thẳng. Bụng dưới bóng nhẫy vì tinh tràn ra, dòng trắng đục vương vãi dọc bẹn đùi, chảy xuống ga giường. Có tấm nàng nằm nghiêng, mông tròn căng vẽ loang vệt tinh; có tấm nàng há hớp môi ngủ mê, vệt tinh khô viền quanh khóe miệng; có tấm hắn zoom sát cái lồn sưng mọng, mép thịt đỏ au hé mở, râu rồng còn dính lại tinh anh đêm trước.
Ngọc Duyên rùng mình, ngực phập phồng, tay run lẩy bẩy lướt qua từng bức. Gương mặt nàng trong ảnh – nửa nhục nhã, nửa gợi dục – như tố cáo, như ám ảnh, nhưng đồng thời lại khiến bụng dưới nàng co thắt dữ dội.
Trời ơi… sao hắn dám… sao mình lại để hắn chụp… sao nhìn vào, mình lại run rẩy như vậy… Nàng buông điện thoại, ôm mặt khóc, nhưng từng tấm hình cứ xoáy vào tâm trí. Hắn đi rồi, nhưng những bức ảnh ấy, cùng dòng tinh vẫn còn ngập trong tử cung, như lời nhắc nhở ác nghiệt:
dù hắn không ở đây, cơ thể nàng vẫn thuộc về hắn. Ngọc Duyên ngã gục trên giường, hai chân khép lại vô thức, bụng dưới co thắt, từng giọt tinh sền sệt rỉ ra. Nàng thì thầm như nói với bóng ma:
Anh đi rồi… nhưng dấu ấn của anh… em không thoát nổi nữa… 2.8.1
Ngọc Duyên nằm bất động trên giường, đôi mắt ráo hoảnh nhìn trần. Tin nhắn và album ảnh trên điện thoại vẫn sáng rực bên cạnh, như vết dao khắc dấu ấn cuối cùng của Hoàng. Nhưng cái hắn để lại không chỉ là ảnh, mà là cả một chuỗi biến đổi tận gốc rễ trong nàng.
Trước hết là tâm trí. Từ một người đàn bà khép nép, tin vào tình yêu và sự thủy chung, giờ nàng thấy đầu óc mình hoang dại, lạc lối. Những cực khoái thô bạo, dữ dội mà hắn dập nát nàng suốt hai ngày nay trở thành thước đo khoái lạc mới, khiến mọi cái chồng đem lại đều trở nên nhạt nhẽo. Trong tiềm thức, nàng đã không còn là “người vợ” dịu dàng, mà là một
con cái bị dạy dỗ để biết rên xiết, biết nức nở van xin, rồi gào khóc đón nhận từng cú gieo giống.
Cảm xúc nàng đảo lộn. Trái tim thì run rẩy tội lỗi vì chồng, nhưng cơ thể thì mê mệt, khao khát cái cảm giác bị chiếm hữu trọn vẹn. Nàng sợ hãi hắn, nhưng đồng thời lại mong chờ cái cách hắn ghì chặt eo, vỗ mông “bốp bốp”, bắn những dòng tinh nóng rực làm nổ tung tử cung. Sợ… nhưng thèm. Ghê tởm… nhưng thổn thức chờ đợi.
Ngay cả làn da nàng cũng đổi khác. Suốt hai tuần, hắn “tưới tắm” cơ thể nàng bằng tinh trùng – tràn ngực, đẫm bụng, loang lổ lưng, dính đặc trên mặt và trong tóc. Nàng từng thấy nhục nhã, nhưng rồi cơ thể lại rực cháy khi nhớ đến cái nóng rát, dính nhớp ấy. Giờ đây, khi hắn rời đi, da thịt nàng bỗng thấy thiếu thiếu – như cây xanh bỗng mất đi cơn mưa.
Trong lồn và đít, một nỗi trống rỗng quặn thắt. Cái lồn từng bị xuyên lút cán, căng căng vì dòng tinh ồ ạt; cái đít từng đau buốt vì bị ép giãn ra, ngập đầy thứ sền sệt nồng nặc – tất cả giờ chỉ còn là khoảng rỗng hoang hoải, nhức nhối. Mỗi khi nàng co chân lại, tử cung và hậu môn đều co bóp như còn chờ được lấp đầy.
Nàng nhớ những cơn đa cực khoái cuồng loạn – những đêm hắn dập liên hồi cho đến khi nàng bật khóc, ngất lịm, rồi lại tỉnh dậy trong vòng tay hắn, cặc vẫn ghim sâu trong bụng dưới, chặn chặt dòng tinh bên trong. Chồng nàng chưa bao giờ cho nàng cảm giác ấy, thứ cực khoái khiến cả người vỡ tung, khiến nàng chỉ còn biết thét gào, rên rỉ như một con cái trong mùa động dục.
Và cuối cùng, nỗi sợ hãi tột cùng:
mầm sống. Trong đầu nàng xoáy loạn ý nghĩ – liệu giữa những dòng tinh nóng bỏng hắn gieo dồn dập, đã có hạt giống nào bén rễ trong tử cung? Liệu đứa con mà chồng nàng mong mỏi… sẽ là của Hoàng? Nỗi sợ ấy quấn chặt, nhưng lạ lùng thay, đi kèm là sự run rẩy… như khao khát. Như thể trong sâu thẳm, nàng đã chấp nhận mình là giống cái của hắn, và ý nghĩ có thai từ Hoàng không chỉ làm nàng khiếp hãi, mà còn khiến lồn nàng thổn thức, ướt rịn.
Ngọc Duyên ôm mặt, nước mắt chan hòa. Nàng biết từ hôm nay, mình đã không còn nguyên vẹn. Hoàng đi rồi, nhưng cái hắn gieo trong nàng sẽ mãi ở lại: không chỉ tinh trùng, mà là
sự thổn thức mong chờ, sự khuất phục của một con cái đã bị thuần phục hoàn toàn. 2.8.2 Xxx Những ngày sau
Những ngày sau Chủ nhật, căn nhà của hai vợ chồng lại trở về nếp quen thuộc. Bữa cơm gia đình, những câu chuyện công việc, những nụ hôn dịu dàng, những cái ôm nhẹ nhàng. Người ngoài nhìn vào, chẳng ai có thể ngờ bên trong lòng Ngọc Duyên đang là một cuộc xoáy lửa.
Đêm xuống, chồng nàng ân cần kéo nàng vào lòng, vuốt ve, khẽ thì thầm:
– Anh muốn chúng ta có con sớm. Em nhớ giữ sức, đừng để áp lực công việc làm mình mệt.
Duyên gật đầu, mỉm cười, cố giấu ánh mắt rưng rưng. Nàng để chồng dạo đầu, để anh hôn môi, mơn man ngực, rồi nhẹ nhàng vào trong. Thân thể nàng vẫn rên khe khẽ, vẫn co bóp, nhưng trong sâu thẳm, nàng biết rõ:
có một khoảng trống không gì lấp được. Cái lồn nàng, sau hai tuần bị nhồi nhét lút cán, bị chặn kín suốt đêm bởi con cặc to bè và những dòng tinh nóng hổi, giờ chỉ thấy… hụt hẫng. Chồng nàng đẩy nhịp dồn dập, cố gắng hơn bình thường, nhưng tử cung nàng không co rút dữ dội, không bùng nổ như trước. Nàng vẫn rên, nhưng làn da không rực cháy, tim không loạn nhịp.
Trời ơi… sao cơ thể em không còn như trước nữa… Nàng nhớ lại những đêm bị Hoàng vỗ “bốp bốp” mông, dái đập “bộp bộp” vào khe lồn, nhớ dòng tinh ồ ạt căng nổ trong bụng dưới, nhớ cái cảm giác sáng ra cặc vẫn cắm nguyên, tinh bị chặn lại như “nắp” gieo giống. So sánh ấy khiến nước mắt nàng rơi, nhưng đồng thời cái lồn lại run rẩy, rỉ ướt, phản bội nàng ngay dưới chồng mình.
Sau mỗi lần chồng xuất ít ỏi, nằm thở phào bên cạnh, nàng lại cảm thấy tử cung mình trống rỗng đến buốt nhói. Cái hậu môn, cái miệng cũng thế – từng quen với những dòng tinh nóng sền sệt, giờ bỗng khô khốc, nhớp nháp ám ảnh. Làn da nàng từng đẫm tinh đực, giờ chỉ còn trơn mịn, khiến nàng cảm thấy… thiếu thốn, như một cái cây vừa mất nước.
Đêm nào cũng thế. Nằm bên chồng, nàng trằn trọc, tim day dứt.
Mình đang phản bội chồng. Nhưng cơ thể mình… cơ thể mình không còn chung thủy nữa. Nó nhớ hắn. Nó mong hắn. Nó khao khát cái cách bị địt nát, bị gieo giống, bị đánh dấu. Một đêm, khi chồng ôm nàng trong vòng tay, ngủ say, miệng nàng run run thốt trong vô thức:
– Hoàng… ơi…
Nàng sực tỉnh, tay ôm miệng, tim đập loạn. Sợ hãi. Tội lỗi. Nhưng bụng dưới lại co rút, cái lồn rỉ nước. Nàng run lên, khóc nức nở trong im lặng, biết rằng:
dù Hoàng đã rời đi, hắn vẫn còn ở trong nàng – qua tinh trùng, qua vết ảnh, qua những thổn thức của một con cái đã bị thuần phục. 2.8.3 Xxx Cấn bầu
Một tháng sau.
Ngọc Duyên ngồi trước bàn trang điểm, que thử thai hai vạch đỏ chót run rẩy trong tay. Tim nàng đập loạn, mắt nhòa lệ. Cả người như rơi xuống vực.
Mang thai.
Trong đầu nàng xoáy loạn: những đêm cuồng bạo với Hoàng, dòng tinh nóng rực xối xả dồn vào tử cung, những buổi sáng thức dậy tinh vẫn bị con cặc to đùng chặn trong bụng… và những đêm cùng chồng, dịu dàng nhưng đều đặn, suốt cả tuần trước khi Hoàng đi.
Là của ai? Câu hỏi ấy như dao cắt. Nàng không biết. Không thể biết. Cả hai dòng tinh đã ùa vào cùng một lúc, một bên là sự dịu dàng của người chồng, một bên là sự cuồng dã của Hoàng – và tử cung nàng, kẻ trung gian bất lực, đã đón nhận tất cả.
Ngày chồng nghe tin, anh mừng rỡ, ôm chặt nàng vào lòng, mắt rạng rỡ:
– Cảm ơn em, cảm ơn trời đất… Cuối cùng gia đình mình cũng có tin vui rồi!
Nàng cắn môi, gượng cười, nước mắt trào ra. Trong lòng rát bỏng:
Con của anh… hay của hắn? Đêm đó, chồng ân cần ôm nàng ngủ, áp tai vào bụng, thì thầm với đứa con chưa thành hình. Ngọc Duyên run rẩy, trong đầu vang vọng giọng Hoàng:
– Tử cung em… chỉ có tinh của anh thôi.
Nỗi sợ siết nghẹt cổ. Nhưng cùng lúc, bụng dưới nàng lại thổn thức, tử cung co rút vô thức, như còn nhớ những nhịp giã hoang dại, những cú thúc thô bạo, những tràng tinh nóng sền sệt.
Ngọc Duyên quay mặt vào gối, nước mắt rơi. Nàng biết, từ nay, dù đứa trẻ này mang danh con của chồng, trong lòng nàng mãi vướng một hố sâu:
nó có thể là giọt máu Hoàng gieo. Và sự thật đó, chỉ mình nàng gánh. 2.8.4 Xxx Sau sinh
Chín tháng sau ngày vượt cạn, Ngọc Duyên soi mình trong gương. Cơ thể nàng rạng rỡ lạ thường: làn da trắng hồng, gò ngực căng tròn, đầu ti thẫm màu nhưng càng gợi dục, vòng eo thon lại, vòng mông nảy nở. Người ngoài khen nàng “gái một con trông mòn con mắt”, còn chính nàng, mỗi lần chạm vào thân thể, đều thấy như trong mình có ngọn lửa mới bùng lên.
Sinh xong, những cơn khát kìm nén như được giải thoát. Chỉ cần chồng khẽ chạm, khẽ thì thầm, lồn nàng đã rỉ ướt. Đêm nào nàng cũng chủ động ôm chồng, lăn trăn, khao khát được nhồi nhét, được bắn ngập. Có hôm, hai ba lần, nàng vẫn chưa thấy thỏa.
Người chồng, vốn hiền lành, dịu dàng, nay gồng mình hết sức. Anh nỗ lực hơn, kéo dài hơn, dùng mọi cách để vợ hạnh phúc. Nhưng mỗi lần xuất xong, anh nằm thở dốc, toát mồ hôi, còn Duyên vẫn thở hổn hển, bụng dưới thổn thức, mắt mờ sương, như còn đói.
Trong bóng đêm, khi chồng đã ngủ say, nàng nằm trằn trọc, tay kẹp giữa hai đùi, nhớ lại cái cách Hoàng từng giã điên cuồng, cái cách dái hắn đập “bộp bộp” vào khe lồn, cái cách hắn bắn như đại bác, khiến tử cung nàng run bần bật, căng nổ.
Nước mắt rịn ra, nhưng bụng dưới nàng rạo rực.
Trời ơi… sao sau sinh, em lại càng thèm khát như thế này…? Mỗi lần chồng vào trong, nàng vẫn lên đỉnh, nhưng đó chỉ là cao trào dịu nhẹ. Trong sâu thẳm, nàng vẫn nhớ, vẫn khao khát những cực khoái cuồng dã mà Hoàng đã từng gieo. Và từ khi sinh con, cơ thể nàng càng nhạy, càng ham, càng rạo rực… khiến sự thiếu vắng ấy càng trở nên trống hoác, dày vò.
Ngọc Duyên ôm gối, úp mặt vào, rên khe khẽ để không đánh thức chồng. Nước mắt chan hòa, nhưng cơ thể thì run rẩy, co thắt. Trong lòng nàng vang vọng mãi câu hỏi:
Liệu có ngày nào… hắn trở lại… để thỏa mãn cái thân thể đã thành con cái này một lần nữa? 2.8.5 Xxx Cơ hội tìm về con đực
Những tháng ngày sau sinh, cơ thể Ngọc Duyên như bừng nở một cách kỳ lạ. Ngực nàng căng tròn, mông nàng đầy đặn, làn da hồng hào, ánh mắt long lanh. Nhưng càng rạng rỡ bao nhiêu, bên trong lại càng khao khát bấy nhiêu.
Đêm nào nàng cũng chủ động ôm chồng, ép sát, thì thầm trong hơi thở gấp gáp:
– Anh… xin anh… em muốn…
Ban đầu, chồng nàng vui vẻ hưởng ứng, nhưng rồi những đêm dồn dập, hai, ba, thậm chí bốn lần, khiến anh kiệt sức. Anh cố gắng chiều, nhưng mỗi lần xong lại nằm thở dốc, mồ hôi vã ra, còn nàng vẫn thở hổn hển, đôi mắt mờ sương, bụng dưới thổn thức, chưa đủ.
Có hôm anh đẩy nàng ra, giọng gượng gạo:
– Em… dạo này khác quá. Sao lúc nào em cũng thèm đến vậy? Anh sợ không kham nổi mất.
Ngọc Duyên im lặng, quay mặt vào gối. Nước mắt chảy dài, nhưng cái lồn thì rỉ ướt. Nàng biết chồng nghi ngờ, nhưng làm sao nói ra được sự thật rằng
cơ thể nàng đã bị đánh thức bởi một con đực khác, để giờ đây, mọi khoái cảm dịu dàng đều trở nên nhạt nhẽo.
Những đêm nằm cạnh chồng, nàng mơ hồ nhớ đến những lần Hoàng vỗ mông “bốp bốp”, nhớ cái dái nặng nề đập “bộp bộp” vào khe lồn, nhớ dòng tinh nóng bỏng xối xả bắn ồ ạt. Tử cung nàng co bóp, bụng dưới rạo rực, đầu óc quay cuồng.
Nàng đã cố kìm, cố phủ nhận, nhưng mỗi ngày, lửa trong người càng bùng mạnh. Và rồi… cơ hội mở ra.
Một sáng, công ty họp gấp. Sếp gọi Duyên vào, nói thẳng:
– Duyên, tuần sau em đi công tác ở thành phố A ba ngày. Có vài giấy tờ pháp lý cần xử lý.
Thành phố A.
Tim nàng chao đảo. Đó chính là nơi Hoàng đang sống.
Nàng gật đầu, miệng thì thầm “vâng” với sếp, nhưng tay run lẩy bẩy, tim đập thình thịch. Bước ra khỏi phòng họp, nàng vịn tường thở dốc. Trong đầu nàng vang vọng tiếng gầm khàn khàn:
“Em mãi là bồn chứa tinh của anh.” Bụng dưới nàng co thắt, cái lồn rỉ ướt, lòng dấy lên nỗi sợ hãi pha lẫn thổn thức:
Liệu ba ngày ấy… có phải là ngày em lại buông thả bản thân, tìm đến bàn tay của con đực đã thuần phục mình?