Chương 9: Vị Của Sự Sa Ngã
Sự bình yên trong ngôi nhà chỉ tồn tại khi Hoàng vắng mặt. Đối với Hương, ngày hôm nay là một ngày lễ. Một ngày lễ của sự dâm dục, của sự tự do để biến thành con quỷ mà bà đã nuôi dưỡng bấy lâu.
Không cần phải chờ đợi. Ngay khi chiếc xe của Hoàng khuất khỏi con đường, Hương đã bắt đầu nghi lễ của mình. Bà không cần đến bàn ăn hay phòng khách. Hôm nay, bà muốn trở về với "người bạn" của mình trong không gian riêng tư nhất.
Bà lên phòng, khóa cửa, và cởi bỏ mọi thứ trên người. Bà đứng trước gương, nhìn vào cơ thể mình. Nó không còn là cơ thể của một người mẹ. Nó là một công cụ, một vũ khí, một đền thờ của sự khoái lạc. Bà lấy con cặc giả ra, nó đã trở thành một phần của bà, một sự nối dài của chính bàn tay bà.
Bà không đeo bịt mắt. Bà không cần tưởng tượng. Bà muốn nhìn, muốn thấy rõ sự biến thái của chính mình.
Bà nằm ngửa trên giường, hai chân dang rộng như một bông hoa đang nở rộ. Bá đưa con cặc giả vào cái lồn đã chảy nhày của mình. Một cú đẩy quen thuộc, một sự lấp đầy trọn vẹn. Bà bắt đầu tự mình địt, nhịp điệu đều đặn như nhịp tim. Bà nhìn vào con cặc giả đang ra vào cái lồn của mình, nhìn vào cách cái lồn của mình nuốt chửng nó, và cảm thấy một sự thỏa mãn đến tột độ.
Bà địt mình một cách mãnh liệt, cho đến khi cơ thể bà run lên vì cực khoái. Bà rên lên, tiếng nói không còn là của mình. Bà nằm lại đó, thở hổn hển, con cặc giả vẫn còn nằm sâu trong cái lồn của bà.
Nhưng hôm nay, cơn nghiện đòi hỏi nhiều hơn. Nó đòi hỏi một sự hạ nhục sâu sắc hơn.
Bà từ từ rút con cặc giả ra. Nó trơn trượt, ướt đẫm chất lỏng của chính bà. Bà nhìn vào nó, nhìn vào những giọt nước lồn còn đọng lại. Một ý tưởng bệnh hoạn, một ý tưởng mà bà chưa bao giờ dám nghĩ đến, hiện lên trong đầu bà.
Bà muốn nếm thử chính mình.
Bà đưa con cặc giả lên gần miệng, ngửi nó. Nó có một mùi hơi mặn, một mùi của sự sống, của sự dâm dục. Mùi của cái lồn bà. Bà do dự một giây, sự xấu hổ cuối cùng còn sót lại đang cố gắng chiến đấu. Nhưng rồi cơn khát khát chiến thắng.
Bá đưa đầu lưỡi ra, liếm nhẹ một đường dọc theo thân con cặc giả. Một vị mằn mặn, hơi tanh, một vị mà bà chưa từng nếm bao giờ. Vị của chính sự biến thái của bà. Bà thích nó. Bà thích vị của chính mình.
Bá bắt đầu mút con cặc giả. Bá mút nó như thể đang mút một con cặc thật, như thể muốn hút sạch mọi thứ còn sót lại trên đó. Bá đưa nó vào sâu trong cổ họng, cảm nhận sự trơn trượt của nó, cảm nhận vị của cái lồn mình lan tỏa trong khắp miệng. Bà đang tự làm nhục mình, và bà đang yêu từng giây phút.
Khi con cặc giả đã sạch sẽ, chỉ còn lại nước bọt của bà, một ý tưởng điên rồ hơn nữa xuất hiện. Nó đến từ một góc tối tăm nhất trong tâm trí bà, một nơi mà bà chưa bao giờ dám nhìn vào.
Bà muốn đi tiểu.
Không phải là để đi vệ sinh. Bà muốn đi tiểu lên con cặc giả. Bà muốn xem nó, muốn cảm nhận nó, muốn nếm thử nó.
Bà ngồi dậy, đặt con cặc giả trên sàn nhà. Bá dang rộng hai chân,瞄准 cho nó. Bà hít một hơi thật sâu, rồi thả lỏng cơ thể. Một dòng nước vàng vọt ra, tạt thẳng lên con cặc giả. Âm thanh của nó vang lên trong căn phòng yên tĩnh, một âm thanh thô tục, một âm nhạc của sự hạ nhục.
Bà nhìn vào dòng nước đang chảy tràn, nhìn vào con cặc giả đang được tắm trong nước tiểu của chính bà. Bà cảm thấy một sự quyền năng, một sự thống trị. Bà đang làm ô uế chính người tình của mình. Bà đang đánh dấu nó.
Khi dòng nước ngừng lại, bà nhìn vào "tác phẩm" của mình. Con cặc giả giờ đây ướt sũng, lấp lánh, và mang một mùi vị khác.
Và bà biết mình phải làm gì.
Bà cầm con cặc giả lên, nó ấm và ướt. Bà không cần do dự nữa. Bà đưa nó thẳng lên miệng, và bắt đầu liếm.
Nước đái của chính bà. Vị mặn nồng, gắt, một vị hoàn toàn khác với nước lồn. Nó thô tục, nó kinh khủng, nó là thứ vị đáng ghê tởm nhất mà bà từng nếm. Nhưng khi đầu lưỡi bà chạm vào nó, một cơn sốc điện chạy dọc sống lưng. Bà không ghê tởm. Bà cảm thấy sung sướng.
Bà mút nó, liếm nó, nuốt nó. Bà đang thưởng thức sự ô uế của chính mình. Bà đang biến sự ghê tởm thành khoái lạc. Bà đã vượt qua một ranh giới cuối cùng, một ranh giới mà bà không bao giờ nghĩ mình có thể vượt qua.
Bà mút con cặc giả sạch sẽ, rồi nằm ngửa ra giường, cơ thể mỏi nhừ nhưng tâm hồn lại bay bổng. Bà đã làm được. Bà đã trở thành một con người hoàn toàn mới. Một con người không có ranh giới, không có giới hạn, không có sự xấu hổ.
Bà nhìn lên trần nhà, và nở một nụ cười. Một nụ cười của một người đã hoàn toàn sa ngã và yêu chính sự sa ngã của mình. Bà biết rằng, từ giờ trở đi, không có gì có thể ngăn cản bà nữa.
Chương 10: Không Còn Ranh Giới
Bà Hương không còn cảm thấy ghê tởm. Cảm giác đó đã chết, chết trong chính dòng nước tiểu mà bà vừa liếm sạch. Sự xấu hổ đã bị đốt cháy, chỉ còn lại tro tàn của sự chấp nhận. Bà đã vượt qua chính mình, và trong sự hủy diệt đó, bà tìm thấy sự tự do tuyệt đối. Bà không còn là một người mẹ, một người góa phụ, hay một nạn nhân. Bà là một sinh vật thuần túy, được dẫn dắt bởi một ham muốn duy nhất: khoái lạc. Và khoái lạc không có giới hạn.
Buổi sáng hôm sau, sau khi Hoàng rời đi, Hương không vội vàng. Bà pha cà phê, ngồi xuống bàn ăn, và đặt "người bạn" của mình lên ghế đối diện. Bà nhìn nó, không còn với sự tôn sùng, mà với một cái nhếch mép thách thức. Bà đã chinh phục nó. Bà đã làm ô uế nó. Bà đã nuốt chửng nó. Bây giờ, bà cần một thế giới mới để chinh phục.
Bà mở máy tính, nhưng không phải để xem phim. Bà muốn tìm hiểu, muốn khám phá những vùng đất còn xa hơn của sự biến thái. Bà gõ vào thanh tìm kiếm: "những thứ biến thái nhất", "kink và fetish cực đoan".
Những hình ảnh và bài viết hiện ra làm bà say mê. Bà đọc về những người thích bị trói treo ngược, về những người ăn phân, về những người đóng vai trẻ em. Bà không cảm thấy ghê tởm. Bà chỉ cảm thấy một sự tò mò học thuật. Bà phân tích chúng như một nhà khoa học đang nghiên cứu một loài vật mới. Bà đọc về tâm lý học đằng sau chúng, về sự giải phóng đến từ việc phá vỡ mọi quy tắc xã hội^1,2.
Và rồi, bà thấy nó.
Một bức ảnh. Một người phụ nữ đang quỳ gối, đeo một chiếc đuôi thú giả được gắn vào một cái phích cắm được đưa vào lỗ đít. Bà đang wearing một chiếc vòng cổ, tay bị trói sau lưng, và đang nhìn lên chủ nhân của mình với một ánh mắt hoàn toàn phục tùng.
Bà dừng lại. Bà nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Bà không nhìn vào người phụ nữ. Bà nhìn vào chiếc đuôi. Bà nhìn vào cái lỗ đít. Một nơi mà bà chưa bao giờ nghĩ đến với tư cách tình dục. Đó là một nơi để bài tiết, một nơi bẩn thỉu. Nhưng bức ảnh đó... nó không hề bẩn thỉu. Nó mang một vẻ đẹp của sự phục tùng, của sự hạ mình đến tận cùng. Nó là biểu tượng của việc từ bỏ mọi phẩm giá, mọi nhân cách, để trở thành một con thú, một món đồ.
Một luồng điện mạnh chạy dọc sống lưng bà. Cái lồn của bà, vốn đã ẩm ướt, bắt đầu chảy nước một cách sôi sục. Bà chưa bao giờ cảm thấy một sự kích thích mạnh mẽ như thế này. Nó còn mạnh hơn cả lần đầu tiên bà nếm thử nước tiểu của chính mình.
Bà muốn nó. Bà muốn chiếc đuôi đó. Bà muốn cảm nhận nó cắm vào lỗ đít của mình. Bà muốn bò đi trên sàn nhà với một chiếc đuôi, muốn sủa, muốn trở thành một con chó cái. Bà muốn bị đối xử như một con vật.
Bà bắt đầu tìm kiếm. Bà gõ vào thanh tìm kiếm: "cách mua đuôi chó cho người", "butt plug with tail". Hàng loạt trang web hiện ra, bán đủ loại đuôi, từ đuôi cáo xù xì đến đuôi chó ngắn và thẳng. Bà đọc mô tả, xem hình ảnh. Bà không còn do dự. Bà đã quyết định.
Bà chọn một chiếc đuôi cáo màu đen, dài và mềm mại. Nó được làm từ lông tổng hợp, trông thật đến kinh ngạc. Phần phích cắm làm từ kim loại, được thiết kế để an toàn cho cơ thể. Bà đọc những đánh giá của khách hàng. "Nó làm tôi cảm thấy như một con vật thực sự," một người viết. "Sự phục tùng tuyệt vời."
Bà đi đến trang thanh toán. Bà không còn run rẩy như lần đầu. Bàn tay bà ổn định, quyết đoán. Bà điền thông tin thẻ tín dụng, nhấp vào nút "Đặt hàng". Màn hình hiện ra: "Đơn hàng của bạn đã được xác nhận."
Bà tắt máy tính, cảm thấy một sự hưng phấn không thể kiểm soát. Bà đứng dậy, đi đến trước gương. Bà quay người lại, nhìn vào mông mình. Bà vỗ nhẹ vào nó, rồi tách hai bên ra, nhìn vào lỗ đít nhỏ bé của mình. Bà tưởng tượng ra cái phích cắm kim loại đang ở đó, tưởng tượng ra chiếc đuôi đen đang vung vẩy sau lưng mình.
Bà mỉm cười. Một nụ cười của một con thú sắp được giải phóng.
Bà biết rằng, khi chiếc đuôi này đến, bà sẽ không còn là Hương nữa. Bà sẽ là một con vật. Và bà không thể chờ đợi đến ngày mình được sinh ra lần nữa.