lc88
mb66
ho88

Cần nhờ người viết truyện ll. Có trả công

Thật lòng không biết các bác thế nào chứ đọc truyện AI viết thế này t không có cảm xúc luôn ấy. Giờ chúng ta bị phụ thuộc vào công nghệ vl. Buồn cho những cây bút tài năng của Thiên Địa thật sự
 
Thật lòng không biết các bác thế nào chứ đọc truyện AI viết thế này t không có cảm xúc luôn ấy. Giờ chúng ta bị phụ thuộc vào công nghệ vl. Buồn cho những cây bút tài năng của Thiên Địa thật sự
Ko phải ko có cảm xúc bác ơi , tại mình viết mình biết cốt truyện và tình huốn sẳn rồi nên ko có sự hưng phấn , nó chỉ dành cho người không biết trước tình huốn mới có cảm giác phê thôi , t tự viết củng rất nhìu truyện đủ thể loại nhưng ko hứng nổi
 
Nội dung thì hay .nếu có ai viết lại thì tuyệt vời..nguời viết vẫn hay hơn
 
Lúc truoc co bô ll ntr nguoi me tên thanh hăng căp bô bi đánh ghen sau căp tây tên taylor rôi lam gai goi
 
Mình hay viết truyện loạn luân. Nhưng thường hay theo lối mòn của người đọc. Kể có bạn nữ nào thích loạn luân thì hứng hơn
 
Con dâu tâm sự với mẹ chồng rồi mẹ chồng chỉ bảo skill làm tình. Rồi con dâu với mẹ chồng có sở thích săn trai trẻ và bà mẹ chồng thú nhận là thích loạn luân
 

Chương 1: Gia Đình Hoàn Hảo​

Bàn ăn sáng luôn là nơi Hương cảm thấy mình là nữ hoàng.

Bà mặc chiếc tạp dề hoa li ti, tóc búi gọn gàng sau gáy, vài lọn tóc rơi xuống làm gương mặt thanh tú của bà thêm phần mềm mại. Bàn tay bà thoăn thoắt chiên trứng, dầu nóng sôi sùng sục tạo ra một mùi thơm nồng nàn, quyến rũ. Mùi của gia đình, mùi của sự chăm sóc. Đó là thứ mùi hương mà bà đã dày công xây dựng trong suốt mười lăm năm góa chồng.

"Hoàng ơi, xuống ăn sáng nào con! Sắp trễ học rồi!" Hương gọi lên, giọng nói trong trẻo, ấm áp như chính ánh nắng buổi sớm len lỏi qua khung cửa sổ.

Hoàng chạy xuống lầu, cậu con trai trai duy nhất của bà. Đã mười chín năm rồi, nhưng trong mắt Hương, Hoàng vẫn là đứa con bé bỏng cần được bao bọc. Cậu cao lớn, gương mặt phúc hậu có nét giống hệt người chồng đã mất của bà, nhưng đôi mắt thì trong veo và ngây ngô như một đứa trẻ.

"Dạ mẹ ơi." Hoàng ngồi vào bàn, chìa mặt ra cho mẹ hào một cái. Hương cười, cúi xuống hôn lên trán con trai. Bàn tay bà vô tình chạm vào bờ vai rắn chắc của Hoàng, và một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng bà. Bà rụt tay lại như bị bỏng, vội vàng quay đi lấy đĩa trứng.

"Ăn đi con, ăn nhiều vào cho khỏe. Mẹ chiên trứng con thích nhất đó." Bà đặt đĩa thức ăn xuống trước mặt Hoàng, nụ cười vẫn nở trên môi.

Hoàng ăn ngon lành, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn mẹ. "Mẹ nấu ăn ngon nhất thế giới ạ."

Lời khen của con trai là liều thuốc phiện của Hương. Nó khiến bà cảm thấy có giá trị, cảm thấy cuộc sống của mình không hề uổng phí. Bà đã dành trọn thanh xuân để nuôi dưỡng và bảo vệ đứa con trai này, để xây dựng một gia đình hoàn hảo, một tổ ấm không một vết nhục. Bà là một người mẹ tận tụy, một người góa phụ thủy chung, một người phụ nữ đức hạnh. Bà đã đóng vai đó quá hoàn hảo đến mức đôi khi chính bà cũng tin vào nó.

Nhưng chỉ có bà biết, đằng sau lớp vỏ hoàn hảo đó là một cái vực thẳm.

Bàn ăn bẩn, Hương dọn dẹp. Hoàng đã lên lớp, căn nhà lại chìm vào sự im lặng đến ngột ngạt. Tiếng nước chảy róc rách trong bồn rửa không thể át đi tiếng thở dốc của bà. Bà nhắm mắt, hình ảnh khuôn mặt của Hoàng, cái cách đôi môi cậu mở ra khi ăn, cái cách gáy cậu nghiêng khi lắng nghe bà nói... tất cả đều quay mờ trong đầu bà.

Bà ghê tởm chính mình. Bà là một người mẹ bệnh hoạn.

Bà vội vàng chạy lên phòng mình, đóng sầm cửa lại. Căn phòng của bà cũng ngăn nắp như chính cuộc đời bà: chăn gấp gọn gàng, sách xếp ngay ngắn, không một hạt bụi. Bà lao vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước lạnh và dội thẳng lên mặt. Nước lạnh làm choáng váng đầu óc, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ trong lồng ngực bà.

Thân thể bà khao khát. Nó khao khát một cái chạm, một sự xâm nhập, một cảm giác bị chiếm đoạt. Nó khao khát đến phát điên. Bà đã góa phụ quá lâu, quá lâu đến thể xác bà đang dần hóa thành đá. Bà đã thử mọi cách. Bà đã đọc sách, cầu nguyện, làm việc vặt đến kiệt sức để quên đi cơn khát khát này. Nhưng nó vẫn ở đó, ngày một lớn mạnh hơn, như một con quỷ đói khát đang gặm nhấm linh hồn bà từ bên trong.

Bà không thể ra ngoài. Bà không thể tìm một người đàn ông. Bà sợ những ánh mắt phán xét của hàng xóm. Bà sợ những lời xì xào đằng sau lưng. "Góa bà Hương kia kìa, mới bao lâu rồi mà đã không chịu nổi rồi." Bà không thể làm ô danh con trai mình. Hoàng là tất cả, là niềm tự hào duy nhất của bà. Bà sẽ không để bất cứ ai, kể cả bản thân mình, làm bẩn hình ảnh của thằng bé.

Vậy nên bà chỉ có thể chịu đựng. Chịu đựng trong im lặng, trong một căn nhà quá sạch sẽ, quá yên tĩnh.

Bà nhìn vào gương. Người phụ nữ trong gương có gương mặt đẹp đẽ, nhưng đôi mắt thì đầy đau khổ và thèm khát. Bà ghét bà ta. Bà ghét sự yếu đuối và những ham muốn bẩn thỉu của bà ta.

"Phải mạnh mẽ lên, Hương ơi," bà tự nhủ mình. "Mình là mẹ của Hoàng. Mình không được phép."

Buổi tối, khi Hoàng về nhà, bà lại là người mẹ hoàn hảo. Bà cười, bà hỏi han, bà nấu những món ăn con trai thích. Hoàng kể chuyện về trường lớp, về bạn bè, và bà lắng nghe, gật đầu như một người mẹ tốt. Bữa cơm diễn ra trong ấm cúng, là hình ảnh của một gia đình hạnh phúc, không một tỳ vết.

Nhưng khi Hoàng đi ngủ, Hương lại trằn trọc. Bà nằm cạnh con trai trong một căn nhà rộng lớn, nhưng bà cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Bà nhìn bóng tối trần nhà, và trong đầu, những hình ảnh dâm dục bắt đầu hiện lên. Bà tưởng tượng đến những bàn tay, những cơ thể, những âm thanh bệnh hoạn mà bà đã thấy lén lút trên mạng.

Bà biết, sớm muộn thôi, con quỷ bên trong bà cũng sẽ tìm cách thoát ra. Và bà sợ rằng, khi nó thoát ra, nó sẽ hủy hoại tất cả những gì bà đang cố gắng bảo vệ.
 

Chương 2: Cánh Cửa Đầu Tiên​

Đêm đó, Hương không ngủ được. Cơn khát khát mà bà đã kìm nén cả ngày giờ đây như một con thú đói, gặm nhấm từng tấc da thịt, từng giọt máu trong huyết quản. Bà nằm im trên giường, bên cạnh là khoảng không trống rỗng nơi người chồng từng ngủ, nhưng trong đầu bà lại là những hình ảnh hỗn loạn. Bà thấy những bàn tay vô hình đang chạm vào mình, thấy những cơ thể nam tính đang đè nặng lên người. Bà thở dốc, cơ thể nóng ran.

Bà không thể chịu đựng thêm nữa.

Bà nhẹ nhàng rời khỏi giường, đảm bảo không làm tiếng động gì để đánh thức Hoàng đang ngủ ở phòng bên cạnh. Cái máy tính cũ kỹ trong phòng làm việc trở thành cứu cánh của bà. Ánh sáng màn hình xanh le le chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của bà, đôi mắt bà giờ đây long lên sự tuyệt vọng và quyết tâm.

Bàn tay run rẩy gõ vào thanh tìm kiếm. Ban đầu, những từ khóa của bà thật ngây thơ: "cách giảm ham muốn", "yoga cho phụ nữ trung niên". Kết quả hiện ra là những bài viết sáo rỗng, những lời khuyên vô dụng. Bà cảm thấy tức giận. Họ không hiểu. Không ai có thể hiểu được cơn khát khát đang thiêu rụi bà từ bên trong.

Bà hít một hơi thật sâu, rồi gõ những từ khóa mà bà luôn dè chừng, những từ ngữ mà bà cho là "bẩn thỉu": "tự sướng cho phụ nữ", "cách làm tình một mình".

Thế giới mới mở ra trước mắt bà.

Những trang web, những diễn đàn, những video hướng dẫn. Bà nhìn vào đó, vừa tò mò, vừa xấu hổ. Bà thấy những người phụ nữ khác, những người giống như bà, cũng đang cô đơn, cũng đang khao khát. Bà không đơn độc. Sự nhận thức này vừa làm bà nhẹ nhõm, vừa làm bà sợ hãi.

Bà click vào một video. Một người phụ nữ nước ngoài đang hướng dẫn cách sử dụng các loại đồ chơi. Bà nói về sự kích thích, về những điểm nhạy cảm trên cơ thể, về cách đạt được cực khoái. Giọng nói của bà ấy chuyên nghiệp, không có gì dâm dục, nhưng mỗi chữ cô nói đều như một mũi kim châm vào những dây thần kinh đang căng như dây đàn của Hương.

Bà lướt xuống, thấy những quảng cáo. Hình ảnh những con cặc giả đủ màu sắc, đủ kích cỡ, đủ hình dáng hiện ra. Có loại trơn bóng, có loại gân guốc, có loại rung, có loại không. Bà nhìn chúng, và cơ thể bà lại phản ứng một cách phản bội. Bà cảm thấy một sự thèm thuồng, một ham muốn sở hữu những vật thể đó.

Bà không thể mua chúng. Bà không đủ can đảm để ra cửa hàng, cũng không dám đặt hàng online vì sợ Hoàng phát hiện. Bà phải tự tìm cách.

Bà tắt máy tính, trở về phòng bếp. Bật đèn lên, căn bếp trống rỗc hiện ra trước mắt bà. Bà nhìn quanh, nhìn những đồ vật thân thuộc hàng ngày. Rồi ánh mắt bà dừng lại ở giỏ rau.

Bà đi tới, mở nắp giỏ rau ra. Một quả dưa chuột non, trơn bóng, dài và thẳng tắp đang nằm đó. Bà cầm nó lên. Nó nặng và mát lạnh trong lòng bàn tay bà. Bà nhìn nó, rồi lại nhìn lên lầu, nơi con trai bà đang say ngủ.

Một ý tưởng điên rồ, tội lỗi nhưng không thể cưỡng lại nảy sinh trong đầu bà.

Bà cầm quả dưa chuột, rửa nó thật kỹ dưới vòi nước, như thể đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng. Bà lau khô nó, rồi nhanh chóng trở về phòng mình, khóa trái cửa lại.

Bà nằm trên giường, trong bóng tối, trái tim đập thình thịch. Bà chưa bao giờ làm một chuyện tội lỗi như thế này. Bà là một người mẹ, một người phụ nữ đức hạnh. Bà không được phép.

Nhưng cơn khát khát đã chiến thắng.

Bà nhắm mắt, tưởng tượng ra một người đàn ông nào đó, một khuôn mặt mơ hồ không rõ là ai. Bà từ từ đưa quả dưa chuột xuống, chạm vào nơi ẩm ướt đang khao khát của mình.

Một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra từ môi bà.

Nó lạnh. Nó cứng. Nó khác xa với sự ấm áp của một người đàn ông thật, nhưng nó cũng đủ để xoa dịu cơn khát khát của bà, dù chỉ là tạm thời.

Bà bắt đầu di chuyển nó, ban đầu còn ngập ngừng, e dè. Rồi dần dần, khi sự sung sướng bắt đầu lan tỏa, bà quên hết tất cả. Bà quên mất mình là ai, quên mất mình đang ở đâu. Bà chỉ có thể cảm nhận, cảm nhận sự trống rỗng đang dần được lấp đầy, cảm nhận sự căng thẳng đang dần được giải tỏa.

Bà nghĩ đến Hoàng. Bà nghĩ đến khuôn mặt ngây ngô của con trai. Bà nghĩ đến tình yêu thương vô bờ bến mà bà dành cho thằng bé. Và rồi, một suy nghĩ bệnh hoạn hiện lên: nếu đây là tội lỗi, thì bà nguyện sẽ sa ngã vì tội lỗi này. Bà nguyện sẽ chìm đắm trong sự dâm dục này, nếu nó có thể giúp bà trở thành người mẹ tốt đẹp hơn vào sáng ngày mai.

Bà tăng tốc độ, cơ thể uốn éo, tiếng rên rỉ của bà ngày càng lớn hơn. Bà không còn quan tâm liệu Hoàng có nghe thấy hay không. Bà chỉ muốn đạt đến cực khoái, muốn trút bỏ hết mọi gánh nặng, mọi áp lực.

Và rồi, nó đến. Một cơn co thắt mãnh liệt chạy dọc sống lưng, một làn sóng khoái cảm cuồn cuộn nhấn chìm tất cả. Bà cong người lên, miệng há to, nhưng không phát ra được tiếng nào. Cơ thể bà run rẩy, rồi mềm nhũn ra, rơi xuống chiếc đệm ướt đẫm mồ hôi.

Bà nằm đó, thở hổn hển. Quả dưa chuột vẫn còn nằm trong tay bà. Bà nhìn nó, và lần đầu tiên sau nhiều năm, bà không cảm thấy xấu hổ. Bà cảm thấy nhẹ nhõm.

Bà đã tìm được cánh cửa đầu tiên. Bà biết, đây chỉ là sự khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đen tối và đầy rẫy những tội lỗi. Nhưng bà không còn sợ hãi nữa. Bà đã sẵn sàng.
 

Chương 3: Cơn Nghiện​

Sáng hôm sau, khi cánh cửa đóng lại sau lưng Hoàng, cả căn nhà chìm vào một sự im lặng khác. Đó không còn là sự im lặng cô đơn, mà là sự im lặng đầy hứa hẹn. Cơn khoái cảm đêm qua đã mở ra một cánh cửa, và Hương không thể ngăn mình bước qua.

Bà không còn cảm thấy tội lỗi. Thay vào đó, bà cảm thấy một sự tò mò mãnh liệt, một cơn khát khát khám phá. Bàn ăn sáng hôm nay vội vàng và thô sơ. Bà không có tâm trí để nghĩ đến việc chăm sóc cho người khác nữa. Bà chỉ nghĩ đến bản thân mình. Bà nghĩ đến việc mình sẽ làm gì khi ở nhà một mình.

Hoàng vừa rời khỏi nhà, Hương đã vội vàng khóa cửa lại. Hành động khóa cửa này mang một ý nghĩa mới. Nó không phải để giữ người khác ra ngoài, mà là để giữ chính bà và thế giới bệnh hoạn của bà ở bên trong.

Bà không vào phòng làm việc với chiếc máy tính lạnh lẽo. Bà đi thẳng vào bếp, nơi mà đêm qua đã chứng kiến sự sa ngã của bà. Bà đứng giữa căn bếp, nhìn xung quanh. Mọi thứ đều đã thay đổi. Những vật dụng quen thuộc hàng ngày giờ đây trong mắt bà mang một ý nghĩa hoàn toàn mới.

Bà nhìn cái chai nước suối bằng nhựa đang đặt trên bàn. Nó dài, nó trơn. Bà cầm nó lên, cảm nhận sự cứng cáp của nó. Bà nghĩ đến việc mình có thể làm gì với nó. Bà nghĩ đến việc đưa nó vào cơ thể mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó khi nó đi vào.

Bà lắc đầu. Bà cần thứ gì đó... tự nhiên hơn.

Bà mở tủ lạnh. Bà nhìn thấy những quả chuối chín vàng, mọng nước. Bà cầm một quả lên. Nó mềm hơn, uốn cong hơn. Bà nghĩ đến cảm giác của nó, nghĩ đến cách nó sẽ uốn theo hình dáng cơ thể mình. Bà nghĩ đến việc sau khi sử dụng xong, bà có thể vứt nó đi, không để lại một dấu vết nào.

Bà không thể chờ đợi được nữa. Bà đặt quả chuối lên bàn ăn, chính nơi mà sáng nay bà và Hoàng đã ngồi ăn cơm. Sự tương phản này khiến bà cảm thấy một cơn kích thích tột độ. Bà đang làm một chuyện dâm dục ở nơi thiêng liêng nhất của gia đình.

Bà cởi bỏ quần áo, để trần thân mình giữa căn bếp. Không khí mát rượi làm cho da thịt bà tê rần. Bà ngồi lên bàn ăn, hai chân dang rộng. Bà nhìn quả chuối, rồi nhìn vào khoảng không trống phía trước, như thể có một người đang đứng đó, đang nhìn bà.

Bà bắt đầu. Bà đưa quả chuối vào miệng, mút nó, liếm nó, như thể nó là một thứ gì đó thiêng liêng. Bà rên rỉ, âm thanh vang vọng trong căn bếp trống rỗng. Bà đưa quả chuối xuống, chậm rãi đưa nó vào nơi ẩm ướt của mình.

Nó mềm, nó ấm, nó khác với quả dưa chuối đêm qua. Bà di chuyển nó, nhịp điệu ngày càng nhanh hơn. Bà nhắm mắt, tưởng tượng ra một khuôn mặt, một cơ thể. Bà không còn tưởng tượng đến một người đàn ông lạ. Bà bắt đầu tưởng tượng đến một người đàn ông vô hình, một kẻ đang nhìn bà, đang khao khát bà.

Suy nghĩ này khiến bà sợ hãi, nhưng cũng khiến bà sung sướng đến tột cùng. Bà tăng tốc độ, cơ thể run rẩy. Bà rên lên, một tiếng thì thầm nhỏ, gần như không thể nghe thấy.

"À... ưm..."

Cơn cực khoái ập đến, mạnh mẽ hơn đêm qua. Bà gào lên, không còn kiềm chế. Bà nằm lại trên bàn ăn, thở hổn hển, cơ thể mỏi nhừ.

Bà nằm đó một lúc lâu, rồi từ từ ngồi dậy. Bà nhìn quả chuối đã bị nhàu nát trên bàn, một cảm giác ghê tởm trỗi dậy. Bà đã làm một chuyện kinh khủng. Bà đã suy nghĩ về những điều bệnh hoạn.

Bà vội vàng mặc quần áo vào, dọn dẹp mọi thứ, vứt quả chuối vào thùng rác. Bà cố gắng trở lại với vai trò của một người mẹ, một người nội trợ. Bà lau dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo, cố gắng lấp đầy thời gian trống rỗng bằng những công việc nhà.

Nhưng cơn nghiện đã bắt đầu.

Buổi chiều, khi đang làm vườn, bà nhìn thấy những củ cà rốt dài, thẳng tắp. Bà nhặt một củ lên, cảm nhận sự thô ráp của nó. Bà nghĩ đến việc nó sẽ cảm thấy thế nào khi đi vào cơ thể mình. Bà nghĩ đến những gân guốc của nó sẽ cào vào thành âm đạo của bà, mang lại một cảm giác đau đớn nhưng cũng đầy khoái lạc.

Bà không thể chống cự lại. Bà lại trốn vào nhà, lại khóa cửa lại. Bà không cần đến phòng ngủ nữa. Bà làm ngay tại phòng khách, trên chiếc ghế sofa mà Hoàng hay ngồi xem TV.

Bà cởi bỏ quần áo, nằm ngửa trên sofa. Bà đưa củ cà rốt vào trong mình. Nó thô ráp, nó gai góc, nó mang lại một cảm giác đau đớn. Bà thích cảm giác đó. Bà thích cảm giác bị làm tổn thương, bị xâm phạm. Bà di chuyển nó, mỗi lần đẩy vào là một lần bà rên lên vì đau và khoái lạc.

Bà tưởng tượng ra một cảnh tượng. Bà tưởng tượng ra một người đàn ông đang ép mình, đang làm tổn thương mình, đang chiếm đoạt mình. Bà là nạn nhân, và người đàn ông vô hình đó là kẻ tấn công. Bà thích vai trò đó.

Bà lại đạt đến cực khoái, lần này còn mãnh liệt hơn. Bà gào lên, tiếng nói lạc đi, cơ thể co giật.

Bà nằm đó, nước mắt lưng tròng. Bà không biết mình đang khóc vì sung sướng hay vì tội lỗi. Bà biết mình đang đi quá xa. Bà biết mình đang chìm sâu vào một cơn nghiện không lối thoát.

Nhưng bà không thể dừng lại. Bà không muốn dừng lại.

Bà nhìn quanh căn phòng. Bà nhìn cái chân bàn, cái tay nắm cửa, cái điều khiển TV. Bà nhìn tất cả mọi thứ, và trong đầu bà chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Mình có thể dùng cái này được không?"

Bà đã trở thành một con quỷ đói khát, và cả thế giới đều là bữa ăn của bà.
 

Chương 4: Cửa Hàng Của Những Bí Mật​

Buổi tối hôm đó, sau một ngày chìm đắm trong cơn nghiện của riêng mình, Hương cảm thấy trống rỗc. Những củ cà rốt, những quả chuối chỉ là giải pháp tạm thời. Chúng thô sơ, chúng vô tri, chúng không thể mang lại sự kết nối mà cơ thể bà khao khát. Bà cần thứ gì đó được thiết kế cho một mục đích duy nhất: mang lại khoái cảm.

Khi Hoàng đã say ngủ, Hương lại lén lút ra phòng làm việc. Chiếc máy tính lần này không còn là một công cụ xa lạ, mà là cánh cổng dẫn đến thiên đường tình dục. Bà đã không còn xấu hổ. Bà đã trở nên táo bạo hơn.

Bà gõ vào thanh tìm kiếm: "phim sex người thật". Những trang web hiện ra, và bà bắt đầu xem. Ban đầu, bà chỉ xem những clip nhẹ nhàng, lãng mạn. Nhưng không đủ. Bà cần thứ gì đó mãnh liệt hơn, thô bạo hơn. Bà bắt đầu xem những thể loại mà trước đây bà không bao giờ dám nghĩ đến: BDSM, quan hệ nhóm, những cảnh quay cận cảnh sự xâm nhập.

Bà xem, không phải với sự phán xét, mà với sự học hỏi. Bà quan sát cách những người phụ nữ phản ứng, cách họ rên rỉ, cách họ cầu xin. Bà thấy mình trong họ. Bà thấy sự khao khát của mình được phản ánh trong đôi mắt của họ. Bà học hỏi từ họ, học cách khám phá cơ thể mình, học cách tìm kiếm khoái cảm.

Sau khi đã xem đủ phim, bà bắt đầu tìm kiếm một thứ khác. Bà gõ vào thanh tìm kiếm: "đồ chơi tình dục cho phụ nữ". Lần này, bà không còn e dè nữa. Bà lướt qua các trang web, nhìn vào những sản phẩm được trưng bày.

Bà thấy những con cặc giả đủ màu sắc, đủ kích cỡ. Có loại làm từ silicon mềm mại, có loại làm từ thủy tinh cứng lạnh, có loại rung, có loại không. Bà đọc mô tả của chúng, đọc những đánh giá của khách hàng. Bà cảm thấy như một đứa trẻ đang ở trong một cửa hàng kẹo, không biết phải chọn món nào.

Và rồi, bà thấy một thứ khiến bà đặc biệt chú ý. Đó là một bộ đồ lót bằng ren đen, mỏng manh, xuyên thấu. Nó được thiết kế để khơi gợi, để quyến rũ. Bà nhìn vào người mẫu đang mặc nó, và bà tưởng tượng ra chính mình. Bà tưởng tượng ra mình mặc nó, đứng trước gương, ngắm nhìn cơ thể mình. Bà muốn cảm thấy mình quyến rũ, muốn cảm thấy mình là một người phụ nữ, chứ không chỉ là một người mẹ.

Bà bắt đầu lướt qua các trang web bán đồ chơi tình dục. Bà thấy những trang web ghi rõ tên sản phẩm trên bao bì, và bà cảm thấy e ngại. Bà không muốn người giao hàng nhìn thấy bà mua những thứ đó. Bà không muốn hàng xóm bàn tán.

Và rồi, bà thấy một trang web. Trang web này có một dòng chữ làm bà chú ý: "Giao hàng kín. Bao bì kín đáo, không ghi tên sản phẩm. Mọi bí mật của bạn đều được an toàn."

Dòng chữ đó như một lời thì thầm của quỷ dữ. Nó đánh trúng vào nỗi sợ lớn nhất của bà, và đồng thời, cũng trao cho bà sự can đảm để hành động.

Bà bắt đầu chọn lựa. Bà chọn một con cặc giả màu da, làm từ silicon cao cấp, có thể rung và làm ấm. Nó trông thật đến mức bà có thể cảm nhận được sự cứng rắn của nó chỉ qua hình ảnh. Bà cũng chọn bộ đồ lót ren đen mà bà đã thấy. Bà còn chọn thêm vài món đồ nhỏ khác: một còng tay, một bịt mắt. Bà không biết mình sẽ dùng chúng để làm gì, nhưng bà có một cảm giác rằng, bà sẽ cần đến chúng.

Bà đi đến trang thanh toán. Bàn tay bà run rẩy khi điền thông tin thẻ tín dụng. Bà cảm thấy như mình đang ký vào một hợp đồng với quỷ dữ. Bà cảm thấy như mình đang bán linh hồn mình để đổi lấy khoái cảm.

Bà nhấp vào nút "Đặt hàng". Màn hình hiện ra: "Đơn hàng của bạn đã được xác nhận. Sẽ được giao trong vòng 3-5 ngày làm việc."

Bà tắt máy tính, cảm thấy một sự hỗn loạn trong lòng. Bà vừa làm một chuyện điên rồ. Bà vừa mời những con quỷ vào nhà mình. Bà vừa đặt những món đồ sẽ chứng minh cho sự biến thái của mình.

Bà không biết liệu mình có hối hận hay không. Nhưng bà biết rằng, bà không thể chờ đợi đến khi chúng được giao. Bà đếm ngược từng ngày, từng giờ, từng phút. Bà chờ đợi những gói hàng bí mật đó sẽ đến, mang theo chúng đến một thế giới mới, một thế giới mà ở đó, bà không còn là một người mẹ, mà là một nữ hoàng của sự dâm dục.
 

Chương 5: Lần Đầu Tiên​

Ba ngày trôi ra như ba thế kỷ. Đối với Hương, đó là ba ngày của sự chờ đợi nôn nóng, của cơn khát khát ngày càng lớn mạnh. Bà làm mọi việc một cách máy móc, đầu óc luôn hướng về cánh cửa, lắng nghe từng tiếng xe lạ đi qua. Cuối cùng, vào buổi chiều thứ ba, chuông cửa đã reo.

Bà vội vàng chạy ra mở cửa. Một người giao hàng đang đứng trước mặt, cầm trên tay một chiếc hộp carton vuông vức, màu nâu, không có bất kỳ dấu hiệu hay logo nào. "Gói hàng cho bà Nguyễn Thị Hương ạ."

Bà ký tên, tay run rẩy, rồi nhanh chóng đóng sầm cửa lại như thể đang trốn chạy. Bà ôm chiếc hộp vào lòng, tim đập thình thịch. Nó ở đây. Bí mật của bà. Cánh cổng đến thiên đường địa ngục của bà.

Bà đặt chiếc hộp lên bàn ăn, chính nơi mà những hành vi dâm dục đầu tiên của bà đã diễn ra. Bà lấy dao rọc giấy, tay run đến mức suýt làm đứt. Bà cẩn thận rạch một đường dọc theo hộp. Mùi nhựa mới và một mùi hương hoa nhân tạo thoát ra, một mùi hương vừa sạch sẽ vừa bệnh hoạn.

Bà mở nắp hộp ra. Bên trong, tất cả được bọc trong những túi nilon bóng loáng và những mảnh xốp trắng. Bà từ từ lấy từng thứ ra, đặt chúng lên bàn như thể đang sắp xếp những đồ vật thiêng liêng.

Đầu tiên là bộ đồ lót ren đen. Vải mềm mại, mỏng manh, hoa văn tinh xảo. Bà cầm nó lên, cảm nhận sự mỏng manh của nó. Bà không thể chờ đợi được nữa. Bà phải thử nó ngay lập tức.

Bà cầm bộ đồ lót, chạy vội lên phòng ngủ, khóa trái cửa lại. Bà cởi bỏ quần áo cũ kỹ, nhàm chán của mình, rồi từ từ mặc bộ đồ mới vào. Chiếc áo ngực chật chội, đẩy hai bầu ngực căng tròn của bà lên, làm chúng tròn và đầy đặn hơn. Chiếc quần lót ren xuyên thấu chỉ che đi phần mấu nhất, để lộ phần còn lại của vùng kín. Bà đứng trước gương, và bà không nhận ra chính mình.

Người phụ nữ trong gương không phải là một người mẹ tận tụy, một người góa phụ đức hạnh. Đó là một người đàn bà, một người đàn bà khao khát, một người đàn bà sẵn sàng làm bất cứ điều gì để được thỏa mãn. Bà xoay người, ngắm nhìn cơ thể mình từ mọi góc độ. Bà cảm thấy quyến rũ, cảm thấy mạnh mẽ. Bà cảm thấy một sự tự tin mà bà đã mất từ lâu.

Bà trở xuống bếp, tiếp tục khám phá chiếc hộp. Bà lấy ra con cặc giả. Nó nặng hơn bà tưởng, và cảm giác thật đến kinh ngạc. Bà chạm vào nó, cảm nhận sự mềm mại của lớp silicon bên ngoài và sự cứng rắn của lõi bên trong. Bà nhấn nút, và nó bắt đầu rung lên với một tiếng "bzzzz" nhẹ. Bà đưa nó lên má, cảm nhận sự rung động lan tỏa, và một cơn rùng mình khoái cảm chạy dọc sống lưng bà. Đây mới chính là thứ mà bà cần.

Bà lấy ra những món đồ còn lại: hai chiếc còng tay bằng da và một chiếc bịt mắt bằng lụa. Bà nhìn chúng, bối rối. Bà không hiểu chúng dùng để làm gì. Còng tay để trói người ta ư? Bịt mắt để che đi ánh sáng ư? Tại sao lại có những thứ như vậy? Sự tò mò của bà lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn cả cơn khao khát thể xác.

Bà lại lên lầu, lại ngồi trước máy tính. Bà gõ vào thanh tìm kiếm: "còng tay bịt mắt dùng để làm gì". Những kết quả hiện ra làm bà choáng váng. Bà đọc về BDSM, về sự thống trị và phục tùng, về khoái cảm đến từ việc bị trói buộc, bị mất đi một trong các giác quan.

Bà đọc những câu chuyện về những người phụ nữ bị bịt mắt, bị trói tay, và để cho người đàn ông làm bất cứ điều gì họ muốn. Bà đọc về sự phấn khích tột độ khi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, khi chỉ có thể cảm nhận, không thể nhìn thấy. Bà đọc về sự sung sướng đến từ việc bất lực, từ việc phải giao phó cơ thể mình cho người khác.

Một lần nữa, bà thấy mình trong những câu chuyện đó. Bà muốn được làm điều đó. Bà muốn bị trói, muốn bị bịt mắt. Bà muốn trở thành một nô lệ tình dục, một món đồ chơi để người khác sử dụng.

Bà không thể chờ đợi được nữa. Bà phải thử. Ngay bây giờ.

Bà lại chạy xuống bếp, cầm con cặc giả và chiếc bịt mắt lên. Bà không dám thử còng tay, bà sợ sẽ không thể tự tháo ra được. Bà lại chạy lên phòng, khóa trái cửa.

Bà mặc bộ đồ lót ren, rồi nằm ngửa trên giường. Bà cầm chiếc bịt mắt, do dự một lúc, rồi quyết định đeo nó lên. Thế giới xung quanh bà biến mất trong bóng tối. Ánh sáng, hình ảnh, tất cả đều tan biến. Bà chỉ còn lại với sự thính giác và xúc giác.

Bà nhắm mắt, dù đã có bịt mắt che. Bà bắt đầu tưởng tượng. Bà tưởng tượng ra một người đàn ông đang trong phòng cùng bà. Bà không thể thấy anh ta, nhưng bà có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh ta. Bà có thể ngửi thấy mùi nước hoa của anh ta, nghe thấy tiếng hít thở của anh ta.

Bà cầm con cặc giả, bật chế độ rung nhẹ nhất. Bà từ từ đưa nó đến gần cái lồn đang ẩm ướt của mình. Sự rung động lần đầu tiên chạm vào da thịt bà, và bà bật khóc. Một tiếng rên rỉ đầy sung sướng và đau khổ thoát ra từ môi bà.

Bà bắt đầu đưa nó vào. Cái lồn của bà, đã khao khát từ lâu, há ra để đón nhận con cặc giả. Nó trơn tru, nó ấm áp, nó rung động. Nó lấp đầy sự trống rỗng bên trong bà một cách hoàn hảo. Bà di chuyển nó, nhịp điệu ngày càng nhanh hơn. Bà không còn cần phải tưởng tượng nữa. Cơ thể bà đang phản ứng một cách thực sự.

Bà bắt đầu tự mình địt. Bà đẩy con cặc giả vào sâu trong cái lồn, rồi rút ra, rồi lại đẩy vào. Mỗi lần đâm vào là một lần rên lên vì khoái lạc. Bà ngoáy nó vào trong mình, xoay nó, dùng nó để điên cuồng làm tình với chính mình. Bà cảm nhận từng gân guốc của nó cào vào thành lồn, mang lại một cảm giác đau đớn nhưng cũng đầy khoái lạc. Bà dùng tay kia bóp vào hai bầu ngực, xoa nắn chúng, kéo những nhú hoa.

Bà rên lên, tiếng nói không còn là của mình. Đó là tiếng nói của một người đàn bà đang bị cơn khoái cảm nuốt chửng. Bà quên hết tất cả, quên mất mình là ai, quên mất mình đang ở đâu. Bà chỉ có thể cảm nhận, cảm nhận con cặc giả đang xâm nhập vào mình, cảm nhận sự rung động đang lan tỏa khắp cơ thể.

Bà tăng tốc độ lên mức tối đa. Bà đâm nó vào mình một cách điên cuồng, không còn kiềm chế. Bà muốn bị làm tổn thương, muốn bị phá hủy. Bà muốn đạt đến cực khoái, muốn trút bỏ hết tất cả.

Và rồi, nó đến. Một cơn bão cực khoái ập đến, mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì bà từng trải qua. Nó không phải là một làn sóng, mà là một cơn sóng thần. Nó nhấn chìm tất cả, xóa sạch mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc. Bà gào lên, tiếng nói lạc đi, cơ thể co giật dữ dội. Bà cảm thấy như linh hồn mình đang bị vớt khỏi cơ thể, bay lên không trung, rồi rơi xuống với một tốc độ chóng mặt.

Bà nằm đó, thở hổn hển, cơ thể mỏi nhừ, chìm trong vũng nước của chính mình. Bà không thể cử động, không thể suy nghĩ. Bà chỉ có thể nằm đó, tận hưởng dư âm của cơn cực khoái.

Bà đã bước qua một cánh cửa. Bà đã nếm thử quả cấm. Và bà biết rằng, từ giờ trở đi, bà không bao giờ có thể quay lại nữa.
 
Người con vô tình phát hiện mẹ mình bị ủy hiếp bởi ông giám đốc. Vì bà lỡ làm thất thoát tiền công ty. Hắn cưỡng hiếp bắt bà làm slave cho hắn
(Kể rõ khúc này nha)
Hắn có đoajn clip sex của hắn vs bà mẹ
Hắn còn bắt con chó đụ bà mẹ
Thằng con biết bắt mẹ cho đụ và muốn trả thù thắng sếp nhưng bà mẹ cản sợ con mình thiệt , nhưng vẫn cho đụ. Cuối cùng nhờ dân anh chị thằng con lấy dk clip và trả thù dk cho bà mẹ ko bị ủy hiếp nữa
Sau đó người con bắt mẹ làm tình ,bạo dâm mẹ mình

Bắt mẹ làm slave. Người mẹ phát hiện mình cũng thích bị khố dâm
Người con liem lớn, liêm nách mẹ, bắt mẹ buscu, phô dâm vào ban đêm cho người ta thấy, bắt liếm đit thằng con, đụ đít bà mẹ

Huấn luyện mẹ mình thành nô lệ tình dục, bắt đái giữa đường .Bắt mẹ làn cho cái. Thằng con sau này còn biết mẹ nó đã từng đụ chó. Nó cũng bắt chó cho bả đụ
khúc cuối cha phát hiện ly dị rồi hai mẹ con thaoir mái ko

Đây nha bác

Ông cha nhìn h
ai mẹ con đụ
có kịch bản nào đa chiều hơn không chứ cái này nó 1 chiều quá
 

Chương 6: Vết Nứt​

Cánh cửa đóng lại sau lưng Hoàng. Tiếng "cạch" quen thuộc ấy không còn là tiếng chuông báo hiệu một ngày dài của sự hy sinh và chờ đợi nữa. Nó đã trở thành âm thanh khởi đầu cho một nghi lễ. Nghi lễ của sự sa ngã.

Hương không hề ngoái đầu lại. Bà đi thẳng lên lầu, mỗi bước chân đều dứt khoát, không một chút do dự. Phòng ngủ của bà không còn là nơi nghỉ ngơi, nó đã trở thành điện thờ, và con cặc giả nằm trong ngăn tủ là thần tượng của bà.

Bà khóa cửa, cởi bỏ bộ quần áo thường ngày như thể lột bỏ một lớp da cũ. Bà mặc bộ đồ lót ren đen, bộ trang phục của một con quỷ cái. Bà ngồi trước gương, nhưng không nhìn vào chính mình. Bà nhìn vào hình ảnh phản chiếu của một người đàn bà mà bà không còn nhận ra, một người đàn bà với đôi mắt đầy lửa và cái lồn ẩm ướt chỉ vì chờ đợi.

Bà mở máy tính. Ngón tay bà lướt trên bàn phím với sự thành thạo của một kẻ nghiện. Bà không còn tìm kiếm những clip lãng mạn nữa. Bà gõ vào những từ khóa thô bạo: "phụ nữ trung niên bị địt", "hiếp dâm giả tưởng", "nô lệ tình dục bị làm nhục". Những hình ảnh hiện ra không còn là những cảnh tình yêu, mà là những cuộc xâm chiếm tàn bạo, những tiếng rên rỉ của sự đau đớn và khoái lạc hòa quyện vào nhau.

Bà xem, không phải để thưởng thức, mà để học. Bà học cách miệng mình phải mở ra khi rên, học cách cơ thể phải giật lên khi bị đâm vào, học cách mắt phải nhắm lại để thể hiện sự bất lực. Bà thấy những người phụ nữ trong phim, họ bị trói, bị bịt mắt, bị đối xử như một món đồ. Và thay vì sợ hãi, bà cảm thấy một sự ghen tị điên cuồng. Bà muốn được như họ.

Bà tắt máy tính, cơ thể nóng ran. Bà lấy con cặc giả ra, nó lạnh và nặng trong tay. Bà không đợi đến giường. Bà quỳ gối xuống sàn nhà, ngay trước tấm gương lớn. Bà muốn nhìn thấy mình, nhìn thấy sự biến thái của chính mình.

Bà đeo bịt mắt lên. Thế giới biến mất. Bà chỉ còn lại với sự tưởng tượng. Bà tưởng tượng có một người đàn ông đứng đằng sau, một người đàn ông vô hình nhưng đầy quyền lực. Bà chống hai tay xuống sàn, đẩy mông cao lên, một tư cách của sự phục tùng.

"Đừng... đừng chạm vào tôi..." Bà thì thầm, một lời cầu xin dối trá.

Bà dùng con cặc giả chạm vào mép cái lồn của mình. Nó đã trơn trượt, sẵn sàng đón nhận. Bà từ từ đẩy nó vào, một tiếng rên rỉ thoát ra từ môi. "A... ưm..."

Bà bắt đầu tự mình địt. Bà đẩy con cặc giả vào sâu trong cái lồn, dùng hết sức lực của mình. Mỗi một cú đâm là một tiếng "bụp" lóc láng vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Bà không còn nhẹ nhàng nữa. Bà đang làm tình với chính mình một cách tàn bạo. Bà đâm nó vào, xoay nó, ngoáy nó, như thể muốn xé toạc cái lồn của mình ra.

"Cứng hơn... Địt tôi mạnh hơn vào..." Bà rên lên, giọng nói khàn đi vì khoái lạc. Bà đang nói với người đàn ông trong tưởng tượng, nhưng cũng đang ra lệnh cho chính mình. Bà là nạn nhân, và cũng là kẻ tấn công.

Bà đổi tư thế. Bà nằm ngửa ra sàn, co hai chân lên, dang rộng cái lồn ra. Bá nhìn lên trần nhà, dù không thể thấy gì qua chiếc bịt mắt. Bà đâm con cặc giả vào mình một cách điên cuồng, tay kia bóp mạnh vào hai bầu ngực, kéo những nhú hoa đến đau rát. Bà muốn cảm nhận nỗi đau. Bà cần nỗi đau để chứng tỏ mình đang sống, đang thực sự cảm nhận.

Cơn cực khoái đến như một cơn động đất. Bà gào lên, tiếng nói lạc hẳn, cơ thể co giật dữ dội trên sàn nhà. Cái lồn của bà bóp chặt lấy con cặc giả, nhả ra những dòng nước nóng hổi. Bà nằm đó, thở hổn hển, cơ thể mỏi nhừ, chìm trong vũng nước của chính mình.

Bà làm như vậy mỗi ngày. Buổi sáng, khi Hoàng đi học. Buổi trưa, nếu có thời gian. Và cả những đêm dài, khi bà nghĩ con trai mình đã ngủ say. Bà xem phim sex, bà thủ dâm, bà học hỏi. Bà đang đào sâu vào cái hố đen của sự dâm dục, và bà thích cảm giác đang rơi xuống.


Nhưng con nghiện luôn để lại dấu vết.

Những ngày trôi qua, Hương bắt đầu thay đổi. Bà gầy đi, đôi mắt trũng sâu, có những quầng thâm đen. Bà luôn mệt mỏi, uể oải. Bữa cơm không còn ngon miệng, nhà cửa cũng không còn sạch sẽ như trước.

"Mẹ ơi, dạo này mẹ trông mệt mỏi quá," Hoàng nói trong một bữa tối, ánh mắt đầy lo lắng. "Mẹ có bị sao không?"

"Không có gì," Hương gạt đi, không nhìn vào mắt con trai. "Chỉ là mẹ mất ngủ thôi." Bà không dám nói rằng bà đã thức khuya để xem những cảnh người ta địt nhau và dùng con cặc giả đâm vào cái lồn của mình hàng chục lần.

Sự thay đổi lớn nhất nằm ở những điều vô thức nhất. Bà bắt đầu mặc những bộ đồ ngủ mỏng manh ở nhà, những bộ đồ mà trước đây bà không bao giờ dám mặc. Bà quên những cúc áo. Bà có những cử chỉ gợi tình mà chính bà không hề nhận ra.

Một buổi chiều, Hoàng đang ngồi trên sofa xem TV. Hương đi từ phòng bếp ra, mang cho con trai một đĩa trái cây. Bà đang mặc một chiếc áo sơ mi cũ mỏng tang, chỉ cài hai cúc dưới cùng, và bên trong không có gì cả. Khi bà cúi xuống đặt đĩa trái quả lên bàn, chiếc cổ áo xệ xuống, để lộ toàn bộ hai bầu ngực căng tròn, trắng nõn, với hai nhú hoa hồng sậm vì kích thích.

Hoàng sững sờ. Cậu đang cầm chiếc điều khiển, nhưng nó đã rơi xuống sàn từ lúc nào. Cậu không thể thở, không thể nhúc nhích. Cậu chỉ có thể nhìn. Đó là bộ ngực của mẹ cậu. Người phụ nữ mà cậu luôn coi là thuần khiết, đức hạnh. Bây giờ nó đang hiện ra trước mắt cậu, trần trụi, gợi cảm, và đầy cám dỗ.

Hương thẳng người dậy. Bà thấy con trai mình đang nhìn chằm chằm vào ngực bà. Bà không vội vàng che lại. Một cảm giác khoái lạnh chạy dọc sống lưng bà. Bà biết con trai mình đã nhìn thấy. Và một phần bệnh hoạn trong bà thích điều đó. Bà thích việc làm cho con trai mình sốc. Bà thích việc thấy trong mắt con trai một tia sáng mà cậu không hề nhận ra – đó là sự khao khát.

Bà từ từ cài lại cúc áo, một nụ cười nhẹ thoáng qua môi. "Ăn trái cây đi con," bà nói, giọng nói vẫn dịu dàng như thường ngày. "Ngon lắm."

Nhưng cả hai mẹ con đều biết rằng, điều gì đó đã bị phá vỡ. Vết nứt đầu tiên đã xuất hiện trên bức tranh gia đình hoàn hảo. Và nó sẽ chỉ ngày càng lớn hơn.
 

Chương 7: Đối Thoại Cùng Quỷ​

Cánh cửa đóng lại. Tiếng "cạch" hôm nay không mang theo sự khởi đầu của một nghi lễ, mà là tiếng thở dài của một kẻ đã hoàn toàn đầu hàng. Hương không vội lên lầu. Bà đứng giữa phòng khách, nhìn vào khoảng không trống rỗng, và cảm thấy một sự trống rỗng khác, một sự trống rỗng ngay cả sau khi bà đã tự thỏa mãn đến kiệt sức. Cơn nghiện đã không còn mang lại sự giải thoát. Nó chỉ mang lại một sự tạm thời, một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi cơn khát khát quay trở lại, dữ dội hơn.
Hoàng đã ở nhà cả cuối tuần. Hai ngày dài mà bà phải kìm nén, phải đóng vai người mẹ hiền lành, phải che giấu cái lồn đang rỉ nước chỉ vì sự hiện diện của con trai. Bà đã nhìn thấy sự thay đổi trong mắt Hoàng. Sự tò mò lẫn lộn với sự e ngại. Bà đã biết mình đã thành công trong việc gieo một mầm mống bệnh hoạn vào tâm trí thằng bé. Và điều đó khiến bà sung sướng một cách tội lỗi.
Nhưng giờ đây, bà lại một mình. Và con quỷ bên trong bà đang gào thét.
Bà lên phòng, khóa cửa. Bà không cần máy tính nữa. Bà không cần xem phim nữa. Những hình ảnh, những âm thanh đã được khắc sâu trong đầu bà. Bà chỉ cần một thứ duy nhất.
Bà lấy con cặc giả ra từ ngăn tủ. Nó lạnh lẽo, vô tri. Nhưng trong mắt bà, nó không phải là một vật thể. Nó là một người. Nà là người đàn ông sẽ giải thoát bà.
Bà không mặc bộ đồ lót ren hôm nay. Bà muốn trần truồng, muốn cảm nhận sự trần trụi và tội lỗi của mình. Bà nằm ngửa trên giường, hai chân dang rộng, để cho cái lồn của bà hở ra, chờ đợi.
Bà cầm con cặc giả, đưa nó lên gần miệng. Bà bắt đầu nói chuyện với nó.
"Anh đến rồi à," bà thì thầm, giọng nói khàn đi vì thèm khát. "Tôi đã chờ anh cả ngày rồi. Cái lồn này của tôi... nó nhớ anh muốn chết."
Bà liếm nhẹ vào đầu con cặc giả, như thể đang hôn một người đàn ông thật. "Anh thấy không? Nó chảy nước rồi. Nó chỉ chờ anh đến mà đâm vào thôi."
Bà từ từ đưa con cặc giả xuống, chạm nó vào mép cái lồn đang ẩm ướt của mình. Bà không đẩy vào ngay. Bà cứ thế chà xát nó lên xuống, lên xuống, khiến mình rên rỉ không ngớt.
"Đừng trêu chọc tôi nữa... Tôi không chịu nổi đâu... Đưa nó vào đi... Đặt con cặc của anh vào cái lồn này mà điên cuồng đi nào..."
Bà bắt đầu đẩy vào. Một tiếng rên rỉ dài thoát ra từ môi. Bà từ từ đưa toàn bộ con cặc giả vào trong mình, cảm nhận sự lấp đầy trọn vẹn.
"À... ồ... Đúng rồi... Chính nó... Cái lồn này sinh ra là để dành cho con cặc của anh đó..."
Bà bắt đầu di chuyển nó. Ban đầu chậm rãi, sau đó nhanh dần. Bà nhắm mắt lại, nhưng trong đầu bà không còn là một bóng đen vô hình. Bà đang nhìn thấy một người đàn ông. Một người đàn ông với cơ thể rắn chắc, với đôi mắt đầy ham muốn, đang đè lên người bà.
"Địt tôi... Địt tôi mạnh hơn vào..." Bà rên lên, tay kia bóp mạnh vào hai bầu ngực. "Cho tôi thấy anh mạnh thế nào... Cho cái lồn này của tôi biết nó thuộc về ai..."
Bà đâm con cặc giả vào mình một cách điên cuồng. Cơ thể bà uốn éo, hất lên theo từng nhịp. Bà không còn là bà Hương, người mẹ, người góa phụ. Bà là một cái lồn, một cái lồn khao khát bị địt, bị xâm chiếm, bị phá hủy.
"Anh thích cái lồn này không? Nó khít không? Nó ấm không?" Bà liên tục nói, như thể đang phỏng vấn người tình tưởng tượng của mình. "Nó có làm anh thỏa mãn không? Hãy dùng nó... Hãy dùng nó như một món đồ chơi... Hãy làm tổn thương nó..."
Bà đổi tư thế. Bà quỳ gối lên, chống hai tay xuống giường, đẩy mông cao lên. Bà nhìn vào bức tường trước mặt, nhưng trong đầu bà đang thấy người đàn ông đang đứng phía sau, chuẩn bị đâm vào từ phía sau.
"Đến từ phía sau đi... Cho tôi thấy cái mông của tôi rung lên thế nào khi anh địt nó..." Bà thì thầm. "Tôi thích thế... Tôi thích bị đối xử như một con chó cái..."
Bà dùng một tay đâm con cặc giả vào mình từ phía sau, tay kia véo mạnh vào mông mình. Bà cảm thấy mình thật hèn hạ, thật bệnh hoạn. Và bà yêu cảm giác đó.
"À... à... à... Sắp ra rồi... Cái lồn này sắp ra rồi... Đừng dừng lại... Tiếp tục đi... Tiếp tục địt tôi cho đến khi nó bắn tung tóe..."
Bà tăng tốc độ lên mức tối đa. Bà đâm nó vào sâu nhất có thể, cảm nhận đầu con cặc giả đập vào cửa tử cung của mình. Cơn cực khoái ập đến, một cơn bão không thể ngăn cản. Bà gào lên, một tiếng gào thất thanh, một tiếng gào của sự giải thoát và sự sụp đổ. Cái lồn của bà co giật dữ dội, bóp chặt lấy con cặc giả, phun ra một dòng nước nóng hổi, làm ướt cả chiếc ga giường.
Bà ngã xuống giường, cơ thể mềm nhũn, thở hổn hển. Con cặc giả vẫn còn nằm trong cái lồn của bà, vẫn còn rung nhẹ. Bà nằm đó, một lúc lâu, rồi từ từ kéo nó ra.
Bà nhìn vào con cặc giả, ướt đẫm chất lỏng của chính mình. Bà mang nó lên miệng, liếm sạch tất cả, không bỏ sót một giọt. Bà muốn nếm thử chính mình, muốn nếm thử sự dâm dục của mình.
"Ngày mai anh lại đến nhé," bà thì thầm với con cặc giả, như thể hẹn hò với một người tình. "Cái lồn này sẽ luôn chờ anh."
Bà cất nó vào ngăn tủ, như thể cất giữ một bí mật quý giá. Bà biết rồi ra bà sẽ không thể sống thiếu nó. Bà biết rồi ra bà sẽ không thể sống thiếu những kịch bản bệnh hoạn này.
Bà đã biến con cặc giả thành một người. Và trong quá trình đó, bà đã biến chính mình thành một món đồ.
 

Chương 8: Người Bạn Đồng Hành​

Sự biến thái, khi đã ăn sâu vào tâm trí, sẽ không còn hài lòng với những góc tối và những cánh cửa khóa kín. Nó muốn ánh sáng, muốn không gian, muốn hòa mình vào cuộc sống thường ngày. Với bà Hương, con cặc giả không còn là một món đồ chơi. Nó đã trở thành một người bạn, một người tình, một phần không thể thiếu của bà.

Buổi sáng hôm sau, sau khi Hoàng đi học, Hương không vội lên phòng. Bà pha cho mình một tách cà phê, rồi ngồi xuống bàn ăn. Bà nhìn chiếc ghế trống đối diện mình, nơi Hoàng vẫn ngồi mỗi sáng. Một cảm giác trống rỗn và thèm thuồng trỗi dậy.

Bà đứng dậy, đi lên phòng, lấy con cặc giả ra. Nó sạch sẽ, khô ráo, đã được bà cất giữ cẩn thận sau đêm qua. Bà mang nó xuống, đặt tựa vào chiếc ghế trống. Nó đứng thẳng, trông như một người đàn ông đang ngồi đó, im lặng nhìn bà.

"Chào buổi sáng," Hương mỉm cười, giọng nói ngọt ngào như đang nói chuyện với người yêu. Bà bắt đầu bữa sáng của mình, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn "người bạn" của mình, như thể đang chia sẻ một khoảnh khắc bình yên.

Bà ăn xong, nhưng không dọn dẹp ngay. Bà đứng dậy, đi đến bên cạnh chiếc ghế. Bà cúi xuống, hôn nhẹ lên đầu con cặc giả. "Anh thấy không? Tôi đã ăn xong rồi. Giờ đến lượt tôi rồi."

Bà không vào phòng ngủ. Bà ngồi thụp xuống ngay bên cạnh bàn ăn, bên dưới chiếc ghế mà con cặc giả đang ngồi. Bá ngẩng lên nhìn nó, một tư thế của sự phục tùng. Bà từ từ nhấc váy mình lên, để lộ cái lồn không một sợi lông. Bà bắt đầu dùng tay xoa nhẹ, mắt không rời khỏi con cặc giả.

"Tôi muốn anh... ngay bây giờ... ngay ở đây," Bà thì thầm, giọng nói đầy khao khát.

Bà cầm lấy con cặc giả, nhưng không đưa vào người. Bà dùng nó để chọc vào cái lồn của mình, một cách chậm rãi, trêu đợi. Bà muốn cảm nhận sự mong chờ, cảm nhận sự bất lực khi phải cầu xin một vật thể.

"Xin hãy cho tôi... Xin hãy cho cái lồn này được cảm nhận anh..." Bà rên rỉ, cơ thể run rẩy.

Cuối cùng, bà không thể chịu đựng được nữa. Bà đẩy con cặc giả vào trong mình, một cú đẩy sâu và mạnh. Bà bắt đầu tự mình địt, ngay tại bàn ăn, nơi cả gia đình vẫn thường quây quần. Bà nhìn quanh căn phòng, nhìn vào những vật dụng quen thuộc, và cảm thấy một cơn kích thích tột độ khi đang làm một chuyện bẩn thỉu ở một nơi trong sáng như vậy.

Bà địt mình một cách mãnh liệt, cho đến khi cơ thể bà run lên vì cực khoái. Bà rên lên, tiếng nói vang vọng trong căn phòng trống rỗng. Sau đó, bà mềm nhũn ra, nằm sấp xuống sàn, thở hổn hển.

Bà không dọn dẹp ngay. Bà nằm đó, tận hưởng khoảnh khắc. Con cặc giả vẫn còn nằm trong cái lồn của bà, như một dấu ấn của sự chiếm hữu.


Buổi tối, sự biến thái lại lên tiếng. Hoàng đang ngồi trên sofa, chăm chú vào một bộ phim truyền hình. Hương mang ra một bát bỏng ngô. Bà ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh con trai, đắp một chiếc chăn mỏng lên người.

"Hoàng ăn bỏng ngô đi con," Bà nói, giọng nói vẫn dịu dàng như thường ngày.

Hoàng gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Bắt đầu từ hôm qua, sau khi vô tình nhìn thấy ngực mẹ, cậu có chút lúng túng. Cậu cố gắng không nhìn vào mẹ nhiều, nhưng sự tò mò trong lòng lại ngày một lớn.

Dưới chiếc chăn, một cuộc chiến khác đang diễn ra. Hương đã cởi bỏ quần lót của mình. Bà đang cầm con cặc giả, từ từ đưa nó vào cái lôn đã sẵn sàng của mình. Bà không đeo bịt mắt. Bà muốn nhìn. Bà muốn nhìn vào con trai mình trong khi đang bị một người đàn ông khác "địt".

Bà bắt đầu di chuyển con cặc giả, một cách chậm rãi, nhẹ nhàng. Bà cố gắng không phát ra tiếng động. Bà nhìn vào góc cạnh của con trai, vào đường nét trên khuôn mặt cậu, vào đôi mắt đang say sưa của cậu. Bà tưởng tượng ra một cảnh tượng. Bà tưởng tượng ra Hoàng đang nhìn thấy bà, đang thấy bà đang làm chuyện này. Bà tưởng tượng ra sự sốc và sự khao khát trong mắt con trai.

Cái lồn của bà ngày một ẩm ướt hơn. Bà tăng tốc độ, nhịp điệu của con cặc giả ngày càng nhanh hơn. Bà phải cắn chặt môi để không rên lên thành tiếng. Bà cảm thấy mình là một người đàn bà tồi tệ, một người mẹ bệnh hoạn. Bà đang thủ dâm ngay bên cạnh con trai mình, đang nghĩ về con trai mình trong lúc đang bị một người khác làm tình.

Và bà thích nó. Bà thích cảm giác tội lỗi. Bà thích cảm giác biến thái.

Bà nhìn vào Hoàng. Cậu vẫn đang mê mẩn với bộ phim. Bà hít một hơi thật sâu, rồi một ý tưởng điên rồ hiện lên trong đầu.

Bá vươn tay qua, lấy một hạt bỏng ngô khỏi bát. Bá đưa nó lên miệng, ăn một cách chậm rãi, quyến rũ. Bá nhìn chằm chằm vào con trai mình, nhưng trong đầu, bà đang tưởng tượng mình đang cho người đàn ông trong tưởng tượng ăn.

Hoàng cảm nhận được ánh nhìn của mẹ. Cậu quay sang, và thấy mẹ mình đang nhìn mình, đang ăn một hạt bỏng ngô với một nụ cười bí ẩn. Cậu không biết gì cả, nhưng cậu cảm thấy một sự rùng mình không thể giải thích được.

Bên dưới chiếc chăn, cái lồn của Hương bóp chặt lấy con cặc giả. Bà đạt đến cực khoái, một cơn cực khoái thầm lặng, nhưng lại mãnh liệt hơn bất cứ lần nào. Bà co giật, cơ thể run rẩy, nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh bên ngoài.

Bà nằm đó, tận hưởng dư âm. Bà nhìn con trai mình, và một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên môi. Bà đã làm được. Bà đã biến sự biến thái thành một phần của cuộc sống. Bà đã mang người tình của mình đến gần con trai mình hơn bao giờ hết.
 

Chương 9: Vị Của Sự Sa Ngã​

Sự bình yên trong ngôi nhà chỉ tồn tại khi Hoàng vắng mặt. Đối với Hương, ngày hôm nay là một ngày lễ. Một ngày lễ của sự dâm dục, của sự tự do để biến thành con quỷ mà bà đã nuôi dưỡng bấy lâu.
Không cần phải chờ đợi. Ngay khi chiếc xe của Hoàng khuất khỏi con đường, Hương đã bắt đầu nghi lễ của mình. Bà không cần đến bàn ăn hay phòng khách. Hôm nay, bà muốn trở về với "người bạn" của mình trong không gian riêng tư nhất.
Bà lên phòng, khóa cửa, và cởi bỏ mọi thứ trên người. Bà đứng trước gương, nhìn vào cơ thể mình. Nó không còn là cơ thể của một người mẹ. Nó là một công cụ, một vũ khí, một đền thờ của sự khoái lạc. Bà lấy con cặc giả ra, nó đã trở thành một phần của bà, một sự nối dài của chính bàn tay bà.
Bà không đeo bịt mắt. Bà không cần tưởng tượng. Bà muốn nhìn, muốn thấy rõ sự biến thái của chính mình.
Bà nằm ngửa trên giường, hai chân dang rộng như một bông hoa đang nở rộ. Bá đưa con cặc giả vào cái lồn đã chảy nhày của mình. Một cú đẩy quen thuộc, một sự lấp đầy trọn vẹn. Bà bắt đầu tự mình địt, nhịp điệu đều đặn như nhịp tim. Bà nhìn vào con cặc giả đang ra vào cái lồn của mình, nhìn vào cách cái lồn của mình nuốt chửng nó, và cảm thấy một sự thỏa mãn đến tột độ.
Bà địt mình một cách mãnh liệt, cho đến khi cơ thể bà run lên vì cực khoái. Bà rên lên, tiếng nói không còn là của mình. Bà nằm lại đó, thở hổn hển, con cặc giả vẫn còn nằm sâu trong cái lồn của bà.
Nhưng hôm nay, cơn nghiện đòi hỏi nhiều hơn. Nó đòi hỏi một sự hạ nhục sâu sắc hơn.
Bà từ từ rút con cặc giả ra. Nó trơn trượt, ướt đẫm chất lỏng của chính bà. Bà nhìn vào nó, nhìn vào những giọt nước lồn còn đọng lại. Một ý tưởng bệnh hoạn, một ý tưởng mà bà chưa bao giờ dám nghĩ đến, hiện lên trong đầu bà.
Bà muốn nếm thử chính mình.
Bà đưa con cặc giả lên gần miệng, ngửi nó. Nó có một mùi hơi mặn, một mùi của sự sống, của sự dâm dục. Mùi của cái lồn bà. Bà do dự một giây, sự xấu hổ cuối cùng còn sót lại đang cố gắng chiến đấu. Nhưng rồi cơn khát khát chiến thắng.
Bá đưa đầu lưỡi ra, liếm nhẹ một đường dọc theo thân con cặc giả. Một vị mằn mặn, hơi tanh, một vị mà bà chưa từng nếm bao giờ. Vị của chính sự biến thái của bà. Bà thích nó. Bà thích vị của chính mình.
Bá bắt đầu mút con cặc giả. Bá mút nó như thể đang mút một con cặc thật, như thể muốn hút sạch mọi thứ còn sót lại trên đó. Bá đưa nó vào sâu trong cổ họng, cảm nhận sự trơn trượt của nó, cảm nhận vị của cái lồn mình lan tỏa trong khắp miệng. Bà đang tự làm nhục mình, và bà đang yêu từng giây phút.
Khi con cặc giả đã sạch sẽ, chỉ còn lại nước bọt của bà, một ý tưởng điên rồ hơn nữa xuất hiện. Nó đến từ một góc tối tăm nhất trong tâm trí bà, một nơi mà bà chưa bao giờ dám nhìn vào.
Bà muốn đi tiểu.
Không phải là để đi vệ sinh. Bà muốn đi tiểu lên con cặc giả. Bà muốn xem nó, muốn cảm nhận nó, muốn nếm thử nó.
Bà ngồi dậy, đặt con cặc giả trên sàn nhà. Bá dang rộng hai chân,瞄准 cho nó. Bà hít một hơi thật sâu, rồi thả lỏng cơ thể. Một dòng nước vàng vọt ra, tạt thẳng lên con cặc giả. Âm thanh của nó vang lên trong căn phòng yên tĩnh, một âm thanh thô tục, một âm nhạc của sự hạ nhục.
Bà nhìn vào dòng nước đang chảy tràn, nhìn vào con cặc giả đang được tắm trong nước tiểu của chính bà. Bà cảm thấy một sự quyền năng, một sự thống trị. Bà đang làm ô uế chính người tình của mình. Bà đang đánh dấu nó.
Khi dòng nước ngừng lại, bà nhìn vào "tác phẩm" của mình. Con cặc giả giờ đây ướt sũng, lấp lánh, và mang một mùi vị khác.
Và bà biết mình phải làm gì.
Bà cầm con cặc giả lên, nó ấm và ướt. Bà không cần do dự nữa. Bà đưa nó thẳng lên miệng, và bắt đầu liếm.
Nước đái của chính bà. Vị mặn nồng, gắt, một vị hoàn toàn khác với nước lồn. Nó thô tục, nó kinh khủng, nó là thứ vị đáng ghê tởm nhất mà bà từng nếm. Nhưng khi đầu lưỡi bà chạm vào nó, một cơn sốc điện chạy dọc sống lưng. Bà không ghê tởm. Bà cảm thấy sung sướng.
Bà mút nó, liếm nó, nuốt nó. Bà đang thưởng thức sự ô uế của chính mình. Bà đang biến sự ghê tởm thành khoái lạc. Bà đã vượt qua một ranh giới cuối cùng, một ranh giới mà bà không bao giờ nghĩ mình có thể vượt qua.
Bà mút con cặc giả sạch sẽ, rồi nằm ngửa ra giường, cơ thể mỏi nhừ nhưng tâm hồn lại bay bổng. Bà đã làm được. Bà đã trở thành một con người hoàn toàn mới. Một con người không có ranh giới, không có giới hạn, không có sự xấu hổ.
Bà nhìn lên trần nhà, và nở một nụ cười. Một nụ cười của một người đã hoàn toàn sa ngã và yêu chính sự sa ngã của mình. Bà biết rằng, từ giờ trở đi, không có gì có thể ngăn cản bà nữa.

Chương 10: Không Còn Ranh Giới​

Bà Hương không còn cảm thấy ghê tởm. Cảm giác đó đã chết, chết trong chính dòng nước tiểu mà bà vừa liếm sạch. Sự xấu hổ đã bị đốt cháy, chỉ còn lại tro tàn của sự chấp nhận. Bà đã vượt qua chính mình, và trong sự hủy diệt đó, bà tìm thấy sự tự do tuyệt đối. Bà không còn là một người mẹ, một người góa phụ, hay một nạn nhân. Bà là một sinh vật thuần túy, được dẫn dắt bởi một ham muốn duy nhất: khoái lạc. Và khoái lạc không có giới hạn.
Buổi sáng hôm sau, sau khi Hoàng rời đi, Hương không vội vàng. Bà pha cà phê, ngồi xuống bàn ăn, và đặt "người bạn" của mình lên ghế đối diện. Bà nhìn nó, không còn với sự tôn sùng, mà với một cái nhếch mép thách thức. Bà đã chinh phục nó. Bà đã làm ô uế nó. Bà đã nuốt chửng nó. Bây giờ, bà cần một thế giới mới để chinh phục.
Bà mở máy tính, nhưng không phải để xem phim. Bà muốn tìm hiểu, muốn khám phá những vùng đất còn xa hơn của sự biến thái. Bà gõ vào thanh tìm kiếm: "những thứ biến thái nhất", "kink và fetish cực đoan".
Những hình ảnh và bài viết hiện ra làm bà say mê. Bà đọc về những người thích bị trói treo ngược, về những người ăn phân, về những người đóng vai trẻ em. Bà không cảm thấy ghê tởm. Bà chỉ cảm thấy một sự tò mò học thuật. Bà phân tích chúng như một nhà khoa học đang nghiên cứu một loài vật mới. Bà đọc về tâm lý học đằng sau chúng, về sự giải phóng đến từ việc phá vỡ mọi quy tắc xã hội^1,2.
Và rồi, bà thấy nó.
Một bức ảnh. Một người phụ nữ đang quỳ gối, đeo một chiếc đuôi thú giả được gắn vào một cái phích cắm được đưa vào lỗ đít. Bà đang wearing một chiếc vòng cổ, tay bị trói sau lưng, và đang nhìn lên chủ nhân của mình với một ánh mắt hoàn toàn phục tùng.
Bà dừng lại. Bà nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Bà không nhìn vào người phụ nữ. Bà nhìn vào chiếc đuôi. Bà nhìn vào cái lỗ đít. Một nơi mà bà chưa bao giờ nghĩ đến với tư cách tình dục. Đó là một nơi để bài tiết, một nơi bẩn thỉu. Nhưng bức ảnh đó... nó không hề bẩn thỉu. Nó mang một vẻ đẹp của sự phục tùng, của sự hạ mình đến tận cùng. Nó là biểu tượng của việc từ bỏ mọi phẩm giá, mọi nhân cách, để trở thành một con thú, một món đồ.
Một luồng điện mạnh chạy dọc sống lưng bà. Cái lồn của bà, vốn đã ẩm ướt, bắt đầu chảy nước một cách sôi sục. Bà chưa bao giờ cảm thấy một sự kích thích mạnh mẽ như thế này. Nó còn mạnh hơn cả lần đầu tiên bà nếm thử nước tiểu của chính mình.
Bà muốn nó. Bà muốn chiếc đuôi đó. Bà muốn cảm nhận nó cắm vào lỗ đít của mình. Bà muốn bò đi trên sàn nhà với một chiếc đuôi, muốn sủa, muốn trở thành một con chó cái. Bà muốn bị đối xử như một con vật.
Bà bắt đầu tìm kiếm. Bà gõ vào thanh tìm kiếm: "cách mua đuôi chó cho người", "butt plug with tail". Hàng loạt trang web hiện ra, bán đủ loại đuôi, từ đuôi cáo xù xì đến đuôi chó ngắn và thẳng. Bà đọc mô tả, xem hình ảnh. Bà không còn do dự. Bà đã quyết định.
Bà chọn một chiếc đuôi cáo màu đen, dài và mềm mại. Nó được làm từ lông tổng hợp, trông thật đến kinh ngạc. Phần phích cắm làm từ kim loại, được thiết kế để an toàn cho cơ thể. Bà đọc những đánh giá của khách hàng. "Nó làm tôi cảm thấy như một con vật thực sự," một người viết. "Sự phục tùng tuyệt vời."
Bà đi đến trang thanh toán. Bà không còn run rẩy như lần đầu. Bàn tay bà ổn định, quyết đoán. Bà điền thông tin thẻ tín dụng, nhấp vào nút "Đặt hàng". Màn hình hiện ra: "Đơn hàng của bạn đã được xác nhận."
Bà tắt máy tính, cảm thấy một sự hưng phấn không thể kiểm soát. Bà đứng dậy, đi đến trước gương. Bà quay người lại, nhìn vào mông mình. Bà vỗ nhẹ vào nó, rồi tách hai bên ra, nhìn vào lỗ đít nhỏ bé của mình. Bà tưởng tượng ra cái phích cắm kim loại đang ở đó, tưởng tượng ra chiếc đuôi đen đang vung vẩy sau lưng mình.
Bà mỉm cười. Một nụ cười của một con thú sắp được giải phóng.
Bà biết rằng, khi chiếc đuôi này đến, bà sẽ không còn là Hương nữa. Bà sẽ là một con vật. Và bà không thể chờ đợi đến ngày mình được sinh ra lần nữa.
 

Chương 11: Sự Sinh Ra Lần Hai​

Ba ngày chờ đợi chiếc đuôi giống như ba thế kỷ. Đối với Hương, đó là ba ngày của sự phấn khích và hồi hộp. Bà không còn thủ dâm bằng con cặc giả nữa. Bà muốn chờ. Bà muốn trải nghiệm sự trọn vẹn, sự sa ngã trong lần đầu tiên với chiếc đuôi. Bà đã đọc mọi thứ về nó, xem mọi video có thể. Bà đã học cách thở, cách thư giãn cơ thể để chuẩn bị cho sự xâm nhập lần đầu tiên vào lỗ đít.

Cuối cùng, buổi sáng thứ tư, chuông cửa đã reo.

Bà gần như chạy xộc ra mở cửa. Lần này, người giao hàng không còn là một người xa lạ. Trong mắt bà, anh ta là sứ giả của sự giải thoát. Bà ký tên, nhận lấy chiếc hộp, và đóng sầm cửa lại một cách dứt khoát.

Bà ôm chiếc hộp, tim đập thình thịch. Bà không còn run rẩy. Bà chỉ có sự phấn khích thuần túy. Bà mở hộp, và nó ở đó. Chiếc đuôi cáo màu đen, mềm mại, lấp lánh dưới ánh sáng. Phần phích cắm kim loại lạnh lẽo và nặng nề. Nó đẹp hơn cả trong hình ảnh.

Bà không chần chừ. Bà mang nó lên phòng, khóa cửa, và đặt nó lên giường như một báu vật. Bà cởi sạch quần áo, đứng trước gương, và nhìn vào cơ thể mình. Bà sắp trở thành một con vật. Bà sắp được sinh ra lần nữa.

Bà lấy ra một chai gel bôi trơn mà bà đã chuẩn bị từ trước. Bà đọc trên mạng rằng điều này là cần thiết. Bá bôi một lượng gel dày lên ngón tay trỏ, rồi hít một hơi thật sâu.

Bà quay lưng lại với gương, hai chân hơi khuỵu xuống. Bá đưa ngón tay về phía lỗ đít, một vùng đất còn nguyên sơ chưa từng được khám phá. Bá chạm vào nó. Một cảm giác lạ lùng, một sự co thắt tự nhiên. Bá từ từ đưa ngón tay vào, một chút thôi. Cảm giác đầy, cảm giác áp lực, một chút khó chịu nhưng lại đầy kích thích.

Bà bắt đầu di chuyển ngón tay, từ từ, nhẹ nhàng. Bà đang làm quen, đang dạy cho lỗ đít của mình biết niềm vui. Bá nhắm mắt lại, cảm nhận sự xâm nhập. Bà thích nó. Bà thích cảm giác bị lấp đầy ở một nơi mà bà nghĩ là bẩn thỉu.

Khi lỗ đít đã quen, bà rút ngón tay ra. Bá bôi một lớp gel dày hơn lên phần phích cắm kim loại của chiếc đuôi. Bá nhìn vào gương, nhìn vào cái mông của mình, và bắt đầu.

Bá đưa đầu phích cắm vào lỗ đít. Một cảm giác căng tức, một sự đau đớn nhẹ. Bà hít vào, và từ từ đẩy nó vào. Cái phích cắm trơn trượt vào, lấp đầy bà một cách hoàn hảo. Bà cảm thấy nó, cảm nhận sự nặng nề của nó, cảm nhận sự hiện diện của nó bên trong cơ thể mình. Bà đã có một chiếc đuôi.

Bà thẳng người dậy và nhìn vào gương. Bà không còn là Hương nữa. Một người phụ nữ với chiếc đuôi cáo đen vắt ngang qua mông, một sinh vật lai giữa người và thú, một biểu tượng của sự phục tùng và sự biến thái. Bà cúi người xuống, và chiếc đuôi vung vẩy theo. Bà cảm thấy một sự khoái lạnh chạy dọc sống lưng.

Bà muốn thử. Bà muốn trở thành một con vật.

Bà quỳ gối xuống sàn nhà, hai bàn tay đặt xuống đất. Bá bắt đầu bò. Bà bò quanh phòng, cái đuôi vẫy lầy lội sau lưng. Bá nghe thấy tiếng vải của chiếc đuôi chà xát trên sàn gỗ, một âm thanh thô tục, một âm nhạc của sự hạ mình. Bá cảm thấy mình thật hèn hạ, thật bệnh hoạn. Và bà yêu cảm giác đó.

Bá dừng lại, ngước nhìn lên chiếc giường, nơi con cặc giả đang nằm chờ. Bà nhìn vào nó, rồi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Một con chó cái đang nhìn vào con cặc của chủ nhân.

Bá bò lại gần giường, vẫn giữ nguyên tư thế. Bá cầm con cặc giả, nhưng không dùng tay. Bá dùng miệng. Bá mút nó, liếm nó, như thể một con chó đang liếm đồ chơi của mình.

Sau đó, Bá đưa nó ra sau, đưa nó về phía cái lồn đang chảy nước của mình. Bá vẫn đang quỳ, vẫn đang là một con vật. Bá từ từ đưa con cặc giả vào cái lồn, từ phía sau.

Một tiếng rên rỉ thoát ra từ môi bà khi con cặc giả trượt vào. Cảm giác bị lấp đầy ở cả hai lỗ cùng lúc. Lỗ đít bị cái phích cắm căng đầy, lồn bị con cặc giả đâm vào. Bá bắt đầu tự mình địt, vẫn trong tư thế quỳ. Bá đẩy người ra sau, để con cặc giả đi sâu hơn vào cái lồn, mỗi cú đẩy làm cho cái đuôi vung vẩy stronger.

Bá đang bị địt như một con vật. Bá đang làm tình với chính mình như một con chó cái. Bá nhìn vào gương, nhìn vào cảnh tượng bệnh hoạn của mình: một người phụ nữ quỳ gối, với một chiếc đuôi, đang tự mình đâm một con cặc giả vào lồn.

Bá không thể chịu đựng được nữa. Bá tăng tốc độ, đâm con cặc giả vào mình một cách điên cuồng. Bá rên lên, tiếng nói không còn là tiếng người, mà là tiếng gầm gừ của một con thú đang giao phối.

Cơn cực khoái ập đến, một cơn bão từ hai phía. Cả lỗ đít và cái lồn cùng lúc co giật. Bá gào lên, một tiếng gào thất thanh, một tiếng gào của sự giải thoát và sự sụp đổ. Bá ngã xuống sàn, cơ thể run rẩy, chìm trong vũng nước của chính mình.

Bá nằm đó, một lúc lâu, rồi từ từ lết người dậy. Bá nhìn vào gương. Bá vẫn là một con vật. Bá vẫn đang mang chiếc đuôi.

Và bà biết rằng, bà sẽ không bao giờ tháo nó ra.
 
anime sex
cliphot
Back
Top