Lãng Tử 007111
Thành viên thông thái
Dưới đây là kịch bản vợ làm khách du lịch, tôi là lễ tân...
Dưới ánh đèn ngủ mờ, căn phòng ngập trong hơi nóng bị giữ lại quá lâu. Khi tôi gõ cửa, vợ tôi đang đứng quay lưng trước gương, nhịp thở không đều, ánh mắt tối lại như vừa dừng giữa một cơn rung động dang dở. Trên bàn cạnh giường là một món đồ nhỏ bị bỏ quên, đủ để hiểu điều gì đã diễn ra trước khi tôi đến.
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi, tiếng khóa vang lên khẽ nhưng nặng. Không khí trong phòng lập tức đổi khác — dày, ẩm và căng. Khi tôi tiến gần, hơi ấm từ cơ thể cô ấy lan sang rất rõ, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến cả hai mất nhịp. Da chạm da, nóng đến mức khiến đầu óc trôi chậm lại. Hơi thở quấn lấy nhau, gấp dần, sâu dần, không cần lời nói.
Không còn vai diễn, không còn khoảng cách.
Chỉ còn nhiệt, nhịp tim, và cảm giác đang bị kéo vào nhau không cách nào cưỡng lại — cho đến khi ánh đèn tắt hẳn, và căn phòng chìm vào thứ im lặng chỉ tồn tại khi mọi giác quan đều đã thức dậy.
Dưới ánh đèn ngủ mờ, căn phòng ngập trong hơi nóng bị giữ lại quá lâu. Khi tôi gõ cửa, vợ tôi đang đứng quay lưng trước gương, nhịp thở không đều, ánh mắt tối lại như vừa dừng giữa một cơn rung động dang dở. Trên bàn cạnh giường là một món đồ nhỏ bị bỏ quên, đủ để hiểu điều gì đã diễn ra trước khi tôi đến.
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi, tiếng khóa vang lên khẽ nhưng nặng. Không khí trong phòng lập tức đổi khác — dày, ẩm và căng. Khi tôi tiến gần, hơi ấm từ cơ thể cô ấy lan sang rất rõ, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến cả hai mất nhịp. Da chạm da, nóng đến mức khiến đầu óc trôi chậm lại. Hơi thở quấn lấy nhau, gấp dần, sâu dần, không cần lời nói.
Không còn vai diễn, không còn khoảng cách.
Chỉ còn nhiệt, nhịp tim, và cảm giác đang bị kéo vào nhau không cách nào cưỡng lại — cho đến khi ánh đèn tắt hẳn, và căn phòng chìm vào thứ im lặng chỉ tồn tại khi mọi giác quan đều đã thức dậy.









