Nha cai OK9
mb66
Nha cai HD Bet

Vì Chồng Yếu Sinh Lý, Nên Tôi Lén Lút Thõa Mãn Cơn Thèm Của Vợ Anh Ta

Tà Thiên Ma Đế

Thành viên mới
Tham gia
14/11/25
Bài viết
62
Cảm xúc
37
Điểm
18
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Truyện kể về Tuấn Anh – một chàng trai sales 26 tuổi ham gái, dâm đãng và luôn khao khát những cuộc tình vụng trộm – và chị Linh, vợ của anh Cường (bạn thân của Tuấn Anh). Chị Linh là một người phụ nữ nội trợ chín muồi 42 tuổi với thân hình cực phẩm khiến bất kỳ thằng đàn ông nào cũng phải cứng cặc ngay từ cái nhìn đầu tiên: cặp ngực khủng to tròn nặng trĩu, căng mọng đến mức núm vú luôn cương cứng lồ lộ dưới lớp áo mỏng, cặp mông căng bóng nảy nở lắc lư theo từng bước chân, đôi đùi dày trắng mọng và cái lồn dày cộm, hồng hào, luôn ướt nhẹp sẵn sàng nước dâm.

Bề ngoài chị Linh là hình mẫu của người vợ dịu dàng, đoan trang, chu đáo, nhưng đã hơn ba năm trời bị chồng “bỏ quên” vì anh Cường yếu sinh lý, cặc nhỏ xíu, cứng được hai phút là xìu, hai vợ chồng ngủ riêng giường từ lâu. Dục vọng bị dồn nén đến mức cháy bỏng khiến chị Linh ngày đêm thèm khát một con cặc to, cứng và dai sức đến phát điên.

Mọi thứ vỡ òa khi Tuấn Anh bị chị Linh bắt gặp ngay trong nhà tắm: chị đang tắm dở, quần lót ướt sũng dính sát vào lồn, hai tay che ngực và hạ bộ hoảng hốt. Khoảnh khắc xấu hổ tột độ ấy đã xé toạc ranh giới cuối cùng giữa hai người. Từ đó, Tuấn Anh và chị Linh lao thẳng vào vực thẳm ngoại tình không lối thoát ngay dưới mũi anh Cường.

Từ những cái nhìn thèm thuồng, cọ cặc vào mông chị Linh trong siêu thị, liếm lồn chị ngay trong bếp khi anh Cường ngồi cách đó vài bước chân, đến những cuộc địt điên cuồng ngay trên giường nhà, dưới gầm giường khi anh Cường ngủ say ngay trên đầu. Chị Linh từ một người phụ nữ nghiêm túc dần lộ rõ bản chất dâm đãng bị che giấu: liếm sạch tinh trùng đặc quánh của tình nhân trên ga giường, mặc quần tất xé toạc van xin bị đụ mạnh, nuốt tinh nóng hổi, để Tuấn Anh bắn đầy lồn và tử cung ngay khi chồng có nguy cơ tỉnh giấc bất cứ lúc nào.

Càng về sau hai người càng liều lĩnh và sa đọa không phanh: địt nhau lúc gói bánh chưng Tết, thủ dâm ngay cửa phòng, bịt miệng rên rỉ trong khoái lạc tột độ dù nguy cơ bị anh Cường phát hiện chỉ trong gang tấc.

Đây là câu chuyện về dục vọng ngoại tình và cuckold bị kìm nén quá lâu bùng nổ mãnh liệt, hành trình lao sâu vào tình dục không lối thoát ngay trong chính ngôi nhà của bạn thân, nơi tội lỗi, nhục nhã và khoái cảm hòa quyện đến mức không thể cứu vãn.

Chương 1:

Chuyện này đã xảy ra từ rất nhiều năm trước, đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in từng chi tiết một cách rõ ràng đến lạ.

Đó là một trải nghiệm riêng tư của Tuấn Anh – chính là tôi – mà suốt bao năm nay, tôi chưa từng dám hé miệng kể với bất kỳ ai, dù chỉ là một lời.

Cứ mỗi khi nhớ lại, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp vừa day dứt, như thể nó vẫn đang ẩn náu đâu đó trong ký ức, chờ dịp để trỗi dậy.

Họ là những vị khách quen thuộc của tôi, và theo thời gian, mối quan hệ giữa tôi với vợ chồng anh ấy đã trở nên thân thiết như ruột thịt.

Tôi hay gọi anh là anh Cường, còn chị là chị Linh – một người phụ nữ khiến ai cũng phải trầm trồ vì sự dịu dàng và chu đáo của chị.

Hồi ấy, công việc của tôi đòi hỏi phải di chuyển rất nhiều, đặc biệt là những chuyến xuống vùng quê Lâm Đồng để chở hàng. Mỗi lần như thế, tôi đều rủ chị Linh đi cùng, vì chị am hiểu đường sá và cũng thích không khí thoáng đãng của miền núi.

Về đến nơi, chúng tôi thường được mời ăn cơm ngay tại nhà anh chị, những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng, đầy ắp tiếng cười và những câu chuyện đời thường.

Rồi một hôm, sau khi ăn xong, anh Cường nhìn tôi với nụ cười hiền hậu nói: “Thôi em đừng ở khách sạn nữa cho tốn kém. Cứ dọn sang ở luôn nhà anh đi, sáng mai dậy sớm là đi luôn cho tiện, khỏi phải chạy qua chạy lại.”

Tôi ngập ngừng một chút nhưng rồi cũng gật đầu, thế là từ đó tôi dọn hẳn sang ở nhà họ. Vợ chồng anh chị đều là những người tốt bụng, lúc ấy cả hai cũng đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn giữ được sự trẻ trung, hòa hợp lạ thường.

Chị Linh da trắng hồng, lại hay cười, nên trông chị trẻ hơn tuổi thật nhiều. Chị chịu khó kinh khủng, thường thì anh Cường ở nhà trông cửa hàng, còn chị lại xắn tay áo đi cùng tôi xuống vùng, lái xe suốt quãng đường dài mà không một lời phàn nàn.

Mùa hè năm đó, trời nóng oi bức đến mức ai cũng phải than thở. Anh Cường không may bị tai nạn xe, chân phải bị đập mạnh, phải nằm viện bó bột và nghỉ ngơi tuyệt đối.

Chị Linh vẫn cố gắng duy trì nhịp sống thường ngày: mỗi sáng đi vùng về là ghé bệnh viện thăm anh một lần, rồi lại tất bật với công việc và chăm sóc mẹ chồng già. Còn anh Cường thì chủ yếu cần nằm yên tĩnh để dưỡng thương, tránh di chuyển nhiều.

Rồi một buổi tối định mệnh, cơn đau bụng ập đến dữ dội. Có lẽ do hôm ấy tôi ăn quá nhiều dưa hấu mát lạnh suốt cả buổi chiều, lại uống nước suối lạnh ngắt liên tục để giải khát, cơ thể như bị ngộ độc nước thật sự.

Đau quặn thắt từ bụng dưới lan lên ngực, tôi không kịp nghĩ gì nhiều, ôm bụng lao ù vào toilet, chân vấp cả vào bậc cửa.

Tôi đẩy mạnh cửa nhà tắm một cách vội vã, tiếng bản lề kêu kẹt một tiếng khô khan, và rồi…

Thời gian như ngừng lại hoàn toàn.

Ánh đèn vàng ấm áp của nhà tắm chiếu xuống, hơi nước còn lững lờ bay trong không khí ẩm ướt. Chị Linh đang tắm dở. Chị đứng nghiêng người một chút, lưng hơi cong về phía vòi sen đã tắt, chỉ còn mỗi chiếc quần lót tam giác mỏng manh màu đen ướt sũng dính sát vào da, đường viền ren mỏng manh in hằn lên hông.

Hai bàn tay chị đang chậm rãi chà xà phòng – bọt trắng mịn, dày đặc tràn lan từ cổ xuống ngực, lướt qua những đường cong đầy đặn. Làn da chị trắng đến mức gần như phát sáng dưới ánh đèn, bóng mượt và ướt át, từng giọt nước lẫn bọt lăn dài theo từng đường nét cơ thể.

Khoảnh khắc cánh cửa bật mở, chị giật bắn mình. Cả người chị run lên một nhịp rõ rệt. Cặp ngực đầy đặn, nặng trĩu rung rung nhẹ theo phản xạ ấy, những giọt bọt trắng đọng lại trên hai chỏm hồng hào đang căng cứng vì không khí mát lạnh đột ngột tràn vào.

Chúng lấp lánh dưới ánh đèn, như hai viên ngọc hồng được phủ một lớp kem mịn. Chị hoảng hốt, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng nhanh hơn.

Ngay lập tức, một tay chị vội vàng đưa lên che ngang ngực – lòng bàn tay úp lại, nhưng không che kín hết, vài đường cong vẫn lộ ra bên dưới kẽ tay.

Tay kia chị hạ thấp xuống, che vội phần hạ bộ, ngón tay khép chặt lại, cố gắng che bớt phần thân thể đang trần trụi hoàn toàn.

Chiếc quần lót ướt sũng dính sát khiến mọi đường nét càng thêm rõ ràng, càng thêm mê hoặc trong sự hoảng loạn ấy.

Miệng chị há ra, đôi môi đỏ mọng run run, định thốt lên một tiếng kinh ngạc – có lẽ là “Ơ!” hoặc “Trời ơi!” – nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng.

Chưa kịp nghe thấy gì, tôi đã hoảng loạn đóng sầm cửa lại. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, cắt đứt mọi thứ – cắt đứt ánh đèn, cắt đứt hơi nước, cắt đứt hình ảnh ấy.

Tôi chạy thẳng về phòng, chân mềm nhũn như không còn sức, suýt ngã vào tường. Tim đập thình thịch dữ dội đến mức tôi nghe rõ từng nhịp trong tai. Mồ hôi lạnh toát ra sau gáy, hai tay run rẩy. Tôi ngồi phịch xuống giường, thở hổn hển, đầu óc quay cuồng.

Hình ảnh chị Linh giật mình, hai tay che ngực và hạ bộ, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên, làn da trắng lấp lánh bọt xà phòng… cứ cháy bỏng trong đầu tôi suốt cả đêm, không tài nào xóa nổi.

Một lúc sau, khi tôi vẫn còn đang ngồi run run trên giường, chị Linh gõ cửa phòng tôi nhẹ nhàng, giọng ấm áp như không có chuyện gì: “Em vào tắm đi, chị tắm xong rồi đấy. Đừng ngại, nước còn nóng lắm.”

Tôi vội vàng gật đầu, chạy vào nhà tắm với ý định tắm thật nhanh để xua đi sự bối rối. Nhưng vừa bước chân vào, ánh mắt tôi lại vô tình lướt qua máy giặt.

Trên đó là chiếc áo ngực màu tím chị mặc ban ngày, xòe ra như hai cánh hoa, bên cạnh là chiếc quần lót ren mỏng tang, loại vải lướt mát lạnh mà Lan – cô bạn gái tôi lúc bấy giờ – cũng hay mua.

Mùi hương xà phòng thoang thoảng lẫn với mùi da thịt của chị khiến mặt tôi nóng bừng lên như bị sốt.

Chương 2:

Tôi đi vệ sinh xong rồi tắm luôn một mạch, loay hoay mất gần nửa tiếng đồng hồ để cố gắng bình tĩnh lại. Khi rón rén bước ra, tôi giật thót mình vì chị Linh đang đứng ngay ngoài cửa nhà tắm, tay cầm chiếc khăn lau tóc, nụ cười khẽ hiện trên môi.

“Nhìn em kìa, gan bé xíu quá,” chị nói, giọng đùa vui nhưng đầy trìu mến.

“Em lại đây đi, chị sấy tóc cho. Tóc ướt ngủ thế này dễ bị cảm lắm, trời đêm ở Đà Lạt lạnh lắm đấy.”

Tôi ngoan ngoãn đứng yên, để chị sấy khô tóc cho mình. Khi chị cuộn dây sấy lại, tôi định quay về phòng thì chị lên tiếng:

“Tóc chị vẫn còn ướt đây này. Em không biết nghĩ cho người khác à? Sau này làm sao chăm sóc Lan được nếu cứ thế này?”

Tôi ngượng chín mặt, không biết nói gì đành gật đầu theo chị.

“Sang phòng chị đi, đèn sáng hơn, đứng ngoài hành lang lâu thế này thấy lạnh rồi. Nhà chị ở ven thị trấn Đà Lạt, Lâm Đồng, là căn nhà hai tầng cũ kỹ nhưng ấm cúng. Tầng dưới làm cửa hàng, tầng trên để ở. Mọi người đều ngủ trên lầu, hành lang rộng rãi, nhà tắm nằm ngay giữa, nên đi lại cũng tiện.”

Tôi theo chị sang phòng. Mùi hương dễ chịu lan tỏa khắp nơi, chắc chị vừa xịt nước hoa trước khi đi ngủ.

Trong phòng chỉ bật mỗi đèn đầu giường, ánh sáng vàng vọt ấm áp dịu dàng. Chị vội mở đèn chính lên, căn phòng sáng bừng hẳn.

Tôi liếc thấy trên gối hồng có bộ áo ngực và quần lót màu đen đang gấp gọn. Chị ngồi ngay mép giường, cắm dây sấy vào ổ điện đầu giường. Tôi bắt đầu sấy tóc cho chị, tay hơi run run.

Da chị trắng nên phần da đầu hồng hào hiện rõ mồn một dưới ánh đèn. Tôi vừa hất tóc vừa sấy, mùi hương tóc thơm nồng xộc thẳng vào mũi, khiến tôi không khỏi nuốt nước bọt.

Dưới thân tôi đột nhiên cương lên một cách khó kiểm soát. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nói vu vơ:

“Tóc chị vẫn tốt thật, dày và mềm lắm.”

Chị chỉ ừ nhẹ một tiếng, không nói thêm.

Tôi thấy câu nói của mình hơi gượng ép, bèn im lặng tập trung sấy tóc cho chị.

Khi sấy phần trước, tôi mới nhận ra chị mặc chiếc áo ngủ cổ tròn rộng thùng thình.

Tôi đứng, chị ngồi, từ trên nhìn xuống có thể thấy rõ cả cặp ngực đầy đặn, to hơn Lan rất nhiều.

Tôi không dám nhìn lâu, vội dời mắt đi chỗ khác. Lúc này ngoài trời đang u ám, bỗng một cơn mưa lớn trút xuống kèm theo tia chớp sáng rực, tiếng sấm rền vang.

Chị nói: “Tắt đèn chính đi em, sâu bọ bay vào hết bây giờ.”

Chưa đợi tôi kịp lên tiếng, chị đã vươn tay tắt đèn. Căn phòng tối lại, chỉ còn ánh đèn ngủ mờ ảo, và tôi cảm thấy thoải mái hơn hẳn, không còn căng thẳng như lúc nãy.

Chị nói khẽ: “Thôi được rồi, sấy mạnh quá sẽ hỏng tóc mất.”

Tôi tắt máy sấy đặt lên đầu giường. Chị ngả người nằm dài ra, thở dài một hơi:

“Hôm nay mệt quá, buồn ngủ chết đi được. Chạy xe suốt ngày, chân tay rã rời hết cả.”

Áo ngủ chị bị kéo lên cao một chút, để lộ đôi chân trắng mịn dài miên man dưới ánh đèn mờ. Cảnh ấy khiến tôi nóng mắt, khó có thể rời nhìn.

Tôi tiếp lời:

“Hôm nay chạy xa quá, đường xóc nảy, chị lái xe chắc mệt hơn em nhiều. Em ngồi kế bên mà còn thấy mỏi, huống chi là chị.”

Lúc ấy tôi chưa biết lái xe, nên toàn chị Linh lái suốt, tôi chỉ ngồi bên cạnh ngắm cảnh và trò chuyện.

Nói xong tôi định quay ra ngoài, thì một tiếng sấm vang lên long trời lở đất.

Tôi lẩm bẩm: “Chắc tối nay mưa còn to nữa, trời Đà Lạt hay mưa bất chợt thế này.”

Chị không đáp, tôi bèn lặng lẽ quay về phòng mình. Mùa hè oi bức, phòng tôi không có điều hòa, chỉ lắp mỗi cái màn mùng mỏng manh.

Tôi hay ngủ không đóng cửa, đương nhiên là mặc mỗi chiếc quần short mỏng tang cho mát.

Khi tôi sắp chìm vào giấc ngủ, bỗng có người vén màn lên nhẹ nhàng. “Em không nóng à?” Giọng chị Linh vang lên bên tai, dịu dàng và gần gũi.

Tôi đáp: “Dạ không ạ.”

Một lúc sau chị vẫn chưa đi. Tôi hoàn toàn không buồn ngủ nữa, nhưng cũng không biết phải làm sao, đành nằm im thin thít giả vờ ngủ.

“Em sang phòng chị đi,” chị nói khẽ, rồi quay về phòng mình.

Tôi nằm yên một lúc, chờ chị vào hẳn, đầu óc lúc này hỗn loạn đủ thứ, tim đập loạn nhịp như trống trận.

Tôi vào toilet tiểu một phát cho nhẹ người, rồi men theo hành lang tối om đi về phòng chị.

Bên ngoài mưa vẫn rơi nặng hạt, vai tôi dính vài giọt nước lạnh buốt như bị ai tát nhẹ vào mặt. Tôi cảm giác như đang bước vào một nơi chưa biết trước, vừa hồi hộp vừa sợ hãi, nhưng lại không nỡ bỏ lỡ cơ hội này.

Chương 3:

Chị không đóng cửa. Tôi bước vào, cảm nhận ngay luồng khí lạnh từ điều hòa phả ra, mát rượi. Chị nói khẽ:

“Em đóng cửa lại đi, kẻo có hạt mưa lại bay vào.” Tôi đóng cửa rồi dò dẫm bước đến bên giường, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Chị nói tiếp: “Em nằm phía bên kia đi. Trời oi bức thế này, sợ em nóng nên chị gọi em sang đây ngủ cho mát.”

Tôi sờ soạng mép giường, cẩn thận nằm xuống. Gối thơm nồng nàn, mùi hương của chị quyện lấy tôi. Chị kéo chăn đắp cho tôi:

“Đắp kín bụng vào đi, lát nữa lạnh thì kéo chăn che cả chân cho ấm.”

Khi chăn đắp lên người, tôi mới giật mình nhận ra chúng tôi đang chung một tấm chăn mỏng.

Cơ thể tôi chạm trực tiếp vào da thịt chị nóng bỏng, mềm mại. Cả người tôi như cháy lên trong khoảnh khắc ấy.

Chân chị nằm ngay sát vai tôi, hơi thở chị phả nhẹ vào tai.

Lúc này ngoài trời mưa càng lúc càng lớn. Những hạt mưa đập rào rào lên mái ngói già, tiếng sấm ù ù vang vọng từng hồi như thể cả bầu trời Đà Lạt đang giận dữ.

Tiếng nước chảy róc rách ngoài hành lang hòa với tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng vừa lạnh lẽo vừa nóng bỏng lạ kỳ.

Tôi nằm đó, trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn để không đánh thức chị Linh.

Nhưng cơ thể tôi nóng ran. Chân chị nằm sát bên vai tôi, da thịt nóng hổi chạm vào da tôi qua lớp chăn mỏng.

Tay tôi vô tình lướt qua gối, chạm phải thứ gì đó mềm mại, còn vương chút hơi ấm. Tôi khẽ kéo ra – đó là bộ áo ngực và quần lót màu đen chị vừa cởi lúc nãy. Mùi hương cơ thể chị vẫn còn đọng lại, ngọt ngào, quyến rũ. Tim tôi đập mạnh hơn.

Tôi kéo chăn lên cao một chút, định đắp cho chị cho đỡ lạnh. Chị khẽ cựa mình trong bóng tối, giọng thì thầm khàn khàn:

“Hay là em sang đầu này ngủ đi… Chị nhìn thấy chân em lộ ra khỏi chăn, chị đắp cho cũng được.”

Tôi im lặng, nhích người sang bên kia giường. Chị nằm nghiêng hẳn về phía tôi. Tóc chị xõa tung trên gối trắng, chiếc cổ trắng muốt dài ngoằng lộ ra một khoảng da mịn màng, chạy dài xuống khe ngực đầy đặn đang phập phồng theo nhịp thở.

Ánh sáng le lói từ ngoài cửa sổ hắt vào, đủ để tôi nhìn rõ đường cong ấy – nặng trĩu, mềm mại, quyến rũ đến mức tôi phải nuốt nước bọt. Trong lòng tôi lúc này chỉ toàn là thèm thuồng. Thèm chạm vào, thèm ngửi, thèm… nhiều hơn thế nữa.

Chị hơi quay người vào trong, như muốn né tránh một chút. Khoảnh khắc ấy tôi thấy tiếc nuối lạ lùng, như thể vừa mất đi thứ gì đó nóng bỏng.

Nhưng chỉ một lúc sau, chị đột ngột lật hẳn người qua. Cơ thể chị áp sát lấy tôi. Trước khi tôi kịp phản ứng, chị đã ghé sát miệng, dùng lưỡi cắn nhẹ vào vành tai tôi.

Cái cảm giác tê dại, nóng ran lan tỏa tức thì như dòng điện chạy dọc sống lưng. “Cặc” tôi cứng ngắc ngay lập tức, căng đến đau, giật giật trong quần short mỏng. Trong lòng tôi hoảng loạn nghĩ ngay:

*Không được đâu chị… em có bạn gái rồi… mình không thể thế này được…*

Nhưng cơ thể tôi lại hoàn toàn trái ngược. Tôi không nhúc nhích, không đẩy chị ra, thậm chí còn hơi nghiêng đầu sang một bên, vô thức đưa vành tai cho chị dễ tiếp cận hơn. Tôi thèm cái khoái cảm ấy đến mức không muốn nó dừng lại. Thèm đến phát điên.

Chị không dừng lại. Đầu lưỡi chị chọc sâu vào lỗ tai tôi, xoay nhẹ, liếm vòng vòng, rồi mút mạnh bằng hai môi.

Tiếng “chụt chụt” nhỏ nhưng cực kỳ dâm đãng vang lên trong bóng tối. Hơi thở nóng ran của chị phả vào tai tôi, ướt át, ngọt ngào.

Tôi rùng mình toàn thân, tay siết chặt lấy ga giường, nhưng vẫn không dám động đậy. Miệng tôi chỉ phát ra những tiếng thở dốc khe khẽ, và cơ thể thì đang tận hưởng cơn khoái lạc ấy một cách tham lam, như thể đã chờ đợi từ rất lâu.

Chị thè lưỡi sâu hơn, mút mạnh hơn, rồi đột ngột chuyển sang hôn tôi. Lưỡi chị luồn vào miệng tôi, mút lấy lưỡi tôi say đắm, hút hết nước miếng, trong cổ họng phát ra những tiếng ư ử dâm đãng đầy khoái cảm.

Nước miếng hai đứa tràn ra khóe miệng, ướt át và nóng bỏng. Chúng tôi quấn lấy nhau, lưỡi mút đi mút lại không biết bao nhiêu lần. Tôi thèm đến mức suýt không thở nổi, nhưng vẫn nằm im, để chị dẫn dắt hết thảy.

Sau một lúc dài, chị mới rời môi tôi. Chị ghé sát tai, hơi thở nóng ran phả vào da tôi, giọng thì thầm khàn khàn, đầy mê hoặc:

“Em cởi áo ngủ cho chị đi…”

Giọng chị Linh thì thầm khàn khàn ngay bên tai tôi, nóng ran và đầy mê hoặc. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ ra. Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi hỗn loạn hoàn toàn. Tôi muốn nói gì đó, muốn từ chối, nhưng miệng chỉ há ra được hai tiếng lắp bắp:

“Em… em…”

Chị Linh không chờ tôi nói tiếp. Chị khẽ mỉm cười trong bóng tối, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi đang run run. Chị đặt bàn tay ấy lên ngực mình, ép chặt vào lớp vải áo ngủ mỏng.

Tôi cảm nhận rõ ràng: cặp ngực chị đầy đặn, nóng bỏng, mềm mại đến mức ngón tay tôi như chìm hẳn vào đó. Da chị mịn màng, hơi ẩm vì mồ hôi, và tôi có thể cảm nhận nhịp tim chị đang đập mạnh dưới lòng bàn tay mình.

Chị ghé sát tai tôi, giọng thì thầm ngọt ngào:

“Chị cho em… cởi đi.”

Cái cách chị nói, cái cách chị chủ động đặt tay tôi lên ngực mình, như một lời cho phép rõ ràng nhất. Trong lòng tôi vẫn còn chút ngượng ngùng, chút do dự, nhưng cơ thể tôi lại phản bội hoàn toàn. Tôi thèm muốn chạm vào chị đến mức tay tôi siết nhẹ lại, như không muốn buông ra.

Chúng tôi từ từ ngồi dậy trong bóng tối. Tay tôi run run vì háo hức và căng thẳng. Tôi kéo áo ngủ chị lên từ dưới, chậm rãi, vụng về.

Vải áo trượt qua eo thon, qua cặp ngực nặng trĩu, rồi qua đầu chị. Khoảnh khắc áo ngủ được cởi ra, cặp ngực chị bung ra trước mắt tôi hoàn toàn tự do. Chúng to tròn, trắng muốt, nặng trĩu một cách quyến rũ dưới ánh sáng le lói từ ngoài cửa sổ.

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
21K
cảnh báo javhd
anime sex
cliphot
X
Back
Top