lc88
mb66
i9bet
surewin
ho88

Tiểu Thiên

Tập sự
Tham gia
9/1/26
Bài viết
1
Cảm xúc
0
Điểm
1
Nơi ở
Hà Nội
Tín dụng
0.0
Giới tính
Không xác định
Chương 1 - Em gái nuôi thơ ngây.

Hắn quỳ một chân cúi thấp mình xuống, đưa bàn tay vuốt tóc cô bé, nhìn sâu vào đôi mắt đang mở tròn to của cô. Giọng nhẹ nhàng cất lên.

- Em có muốn ở bên anh không?

Cô bé nhìn hắn sững sờ, rồi lại quay sang nhìn người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa đằng xa. Khuôn mặt thơ ngây của cô nhóc mới chín tuổi không giấu nổi vẻ thảng thốt kinh ngạc. Người phụ nữ mỉm cười gật nhẹ rồi lên tiếng.

- Tiểu Nhi..! Từ giờ cậu ấy sẽ là người giám hộ của em mãi mãi về sau. Cậu ấy là bạn của bố mẹ em, nên em không cần lo lắng. Hãy yên tâm theo cậu ấy. Tuy nhiên nếu em không muốn thì nơi đây vẫn luôn chào đón em ở lại.

Cô bé Tiểu Nhi nhìn sâu vào đôi mắt người thanh niên. Tuy mới có chín tuổi nhưng cô nhóc cũng nhận thấy đôi mắt đó rất kỳ lạ khác người. Nó hơi xếch lên nơi khoé mi, nhãn cầu không đen mà lại phảng phất một màu vàng nhạt, trong veo như nhựa cây. Nhìn sâu vào đôi mắt đó Tiểu Nhi thấy nó thăm
thẳm, xa xăm. Cô bé ngập ngừng hỏi.

- Anh có thật là… bạn của ba mẹ em không? Ba mẹ em đâu? Bao nhiêu năm rồi sao họ không đến đón em?

Hắn nhắm nghiền đôi mắt khi nghe câu hỏi đó từ miệng cô bé. Rồi sau từ từ mở ra, hai bàn tay hắn to lớn nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ của Tiểu Nhi. Nhìn cô nhóc nghiêm túc nói.

- Tiểu Nhi… hãy theo anh. Hãy để anh chăm sóc cho em mãi mãi về sau. Anh sẽ đưa em đến gặp ba mẹ em.

Cô bé cúi đầu nhìn hai bàn tay đang được nắm chặt. Một cảm giác rất lạ len lỏi trong lồng ngực không hẳn là tin tưởng, cũng chưa phải sợ hãi, mà là một thứ gì đó mong manh, giống như đứng trước bờ vực mà phía bên kia có người chìa tay ra.

— Nếu em theo anh…!

Tiểu Nhi ngập ngừng.

— …Em có còn được quay lại đây không?

Người phụ nữ đứng bên sofa bước tới gần hơn, khẽ ngồi xuống trước mặt cô bé, mỉm cười hiền hậu.

— Con vẫn luôn có thể quay về. Nơi này không biến mất. Nhưng cuộc sống phía trước của con… ở bên cậu ấy, sẽ khác. Nhưng ta hứa với con, chúng ta sẽ gặp lại sớm thôi.

Tiểu Nhi ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt lần nữa. Cô ngập ngừng nhỏ nhẹ.

- Viện trưởng…. Con có thể đem theo con gấu bông người tặng cho con được không ạ?

Người phụ nữ nở nụ cười trên môi. Bà đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc Tiểu Nhi, ánh mắt dịu dàng đến mức như sắp tan chảy.

— Tất nhiên là được.

Bà gật đầu.

— Đó là của con. Không ai có quyền ngăn con mang theo thứ mình yêu quý cả.

Tiểu Nhi thở phào một hơi rất khẽ. Cô bé quay sang nhìn người thanh niên vẫn đang quỳ một chân bên cạnh mình, ánh mắt dò hỏi, có chút dè dặt.

- Anh… có phiền không?

Hắn lắc đầu ngay, không cần suy nghĩ.

— Không. — Giọng hắn đầy quả quyết.

— Em thích gì thì cứ mang theo…

Tiểu Nhi cúi đầu, môi khẽ hiện lên một nụ cười rất nhỏ, là nụ cười đầu tiên từ lúc hắn bước vào căn phòng này. Cánh cửa lớn chậm rãi mở ra. Ánh sáng bên ngoài tràn vào, hắt dài bóng dáng cao lớn của hắn và hình bóng nhỏ bé của Tiểu Nhi lên nền nhà.

*******

Hắn đang mơ màng thiêm thiếp trong giấc nồng, tự dưng cả người hắn bị lay dậy khôn nguôi. Tiếng ai đó the thé bên tai.

- Dậy…. dậy! Anh định ngủ đến bao giờ nữa. Dậy ăn sáng và đi học thôi.

Hắn ậm ừ kéo chăn lên che kín cả người. Cuộn tròn nằm nghiêng như con sâu đo. Rất nhanh một bàn tay thò vào, lần mò chạm vào da thịt cổ hắn lạnh ngắt, đột ngột tốc hẳn chiếc chăn ra khỏi người. Hắn bực dọc gào lên.

- Trời ơi…để anh ngủ thêm chút nữa đi. Phiền chết đi được..!

Hắn một tay bó chặt kẹp dưới đùi, cả cơ thể săn chắc của hắn chỉ mặc độc mỗi chiếc quần đùi bó sát ngắn cũn cỡn. Tay còn lại quờ quạng tìm chiếc chăn muốn che lại trong khi đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Nhưng sờ soạng mãi không thấy tấm chăn đâu, hắn mới he hé đôi mi mở ra. Trước mặt hắn là một cô nhóc độ 13 - 14 tuổi đang bặm môi nhìn hắn dáng vẻ tức tối. Chiếc chăn của hắn đang nhăn nhúm nằm trọn trong vòng tay cô bé.

Gương mặt cô nhóc thanh thoát xinh xắn trắng ngần với sống mũi cao vút, làn da trắng muốt không tì vết. Mái tóc ngang vai dính bết vào vầng trán lấm tấm mồ hôi.

Cô bé mặc chiếc áo ba lỗ trễ nách rộng rãi, chiếc quần short bó sát. Đôi chân thẳng tắp vòng eo bắt đầu dậy thì dần hình thành đường nét thiếu nữ. Cô chu mỏ rít lên từng lời trong phòng ngủ của hắn.

- Anh dậy ngay cho em.. Xoài Non..! Bây giờ là gần trưa rồi đó. Dậy ăn đi!..hay anh muốn em nhịn ăn luôn cùng anh?

Hắn thở dài khẽ ngóc đầu dậy, nhưng hai tay vẫn kẹp chặt dưới bắp đùi không nhúc nhích. Trong khi cô bé vẫn đứng trước mặt hắn làm hắn bối rối không biết ứng xử ra làm sao. Bất giác đánh giục giã.

- Được rồi.. anh dậy đây! Ra ngoài đi để anh mặc quần áo.

Cô bé nhíu mày nhìn hắn chằm chằm. Ánh mắt cô nhóc chăm chú nhìn vào bàn tay hắn đang kẹp chặt dưới hai bắp đùi.

- Anh đang dấu cái gì dưới kia vậy?

Nói đoạn cô vứt tấm chăn xuống giường của hắn. Tiến tới cầm vào cánh tay hắn nét mặt đầy nghi ngờ.

- Bỏ tay ra cho em xem..! Anh đang làm gì mờ ám vậy?

Bàn tay bé nhỏ của cô nhóc chạm vào da thịt cánh tay hắn, lay mạnh như muốn rút nó ra khỏi bắp đùi hắn đầy vẻ tò mò.

Hắn nghiến răng cố giữ chặt tay mình nhất quyết không buông. Thậm chí còn quay người nằm sấp hẳn xuống dưới đệm.

- Em làm cái gì thế Tiểu Nhi..? đi ra ngoài cho anh thay đồ coi..! Xấu hổ chết đi được…!

Tiểu Nhi đứng sát vào phía giường. Đôi mắt cô bé vẫn không rời khỏi vị trí bàn tay hắn dấu diếm dưới bụng.

- Được.. anh muốn em ra ngoài thì xoè tay ra, nếu không có gì dấu diếm thì sao phải như thế?

Hắn nằm úp mặt dưới đệm làu bàu trả lời.

- Em 13 tuổi rồi mà không hiểu các vấn đề giới tính nam nữ sao Tiểu Nhi..? Toàn tò mò đâu đâu thế nhỉ?

Tiểu Nhi nghe hắn nói vậy vênh mặt trả lời.

- Anh vẫn đang mặc quần áo đó thôi.. hơn nữa em đang hỏi anh dấu cái gì trong tay mà phải để kẹp đùi như thế? Liên quan gì đến giới tính đâu? Nói đến giới tính thì ai là người dạy em cách đóng băng vệ sinh đây nhỉ? Ai đã chứng kiến thời khắc em lần đầu có kinh nguyệt như thế?

Hắn im bặt.. rồi lần khần bỏ tay ra giơ cao cho cô bé thấy, trong khi người vẫn nằm sấp dán chặt xuống dưới đệm. Tiểu Nhi rít lên choe choé.

- Anh ăn gian.. anh dấu dưới bụng kìa. Đừng có hòng lừa em..! Anh quay lại nằm ngửa lên cho em xem.

Hắn nhăn nhó bất lực. Lắp bắp nói phần nhiều e then.

- Anh không dấu diếm gì cả. Chỉ là không muốn em thấy cơ thể anh như lúc này thôi.

Tiểu Nhi phảng phất nét trầm ngâm trên khuôn mặt. Cô nhóc thả lỏng cơ mặt, thở dài.

- Vậy tùy anh… không phiền anh nữa.

Cô bé quay người toan bước ra, hắn mím môi rồi ngồi thẳng dậy. Bước nhanh đứng trước mặt cô, hai tay giơ giơ như chứng tỏ cho cô thấy hắn không dấu diếm gì. Một cử chỉ bất lực của thành niên 25 tuổi phải chiều lòng trước cô nhóc 13 tuổi nít ranh.

Tiểu Nhi nhìn hai tay hắn một lượt rồi liếc xuống bên dưới, nơi đũng quần hắn đang đùm đùm một bọc. Cô nhóc toan mở miệng nhưng rồi chợt im bặt. Hắn thấy vậy vội quay ngoắt lưng lại. Giọng nói có phần làu bàu.

- Đừng nói em nghĩ anh giấu gì trong quần luôn đấy nhá.

Tiểu Nhi lặng thinh không đáp. Cô lướt qua hắn bước ra cửa. Hắn chợt nhận ra cô nhóc bé nhỏ ngày nào giờ đã phổng phao cao lớn ngang ngực hắn mất rồi. Tiếng cô lảnh lót bên tai làm hắn cũng phải giật mình.

- Ai biết được anh dấu gì trong đó. Cái đó chỉ mình anh hiểu. Không bỗng dưng nó lại to một bọc thế kia. Em không thèm quan tâm nữa..

Tiểu Nhi ra khỏi phòng, không màng đóng cửa, hắn nhìn theo bóng dáng mảnh mai mới lớn xuân thì của cô bé. Từng đường nét thiếu nữ đang dần hình thành, chiếc áo ba lỗ thể thao ướt sũng sau lưng được túm gọn vạt áo để lộ cặp mông săn chắc đầy đặn trong chiếc quần short ngắn cũn cỡn lộ rõ vết hằn của chiếc quần chíp nhỏ nhắn. Đôi chân thẳng tắp lấm tấm mồ hôi lấp lánh dưới ánh sáng ban trưa.

Hắn mỉm cười lắc đầu, tự nhủ trong lòng.

- Cô nhóc của mình đã lớn thật rồi..!

Cánh cửa phòng sau đó được đóng lại, hắn mặc lên người bộ quần áo thể thao. Bước ra bên ngoài, đi qua phòng Tiểu Nhi đang mở toang cửa đối diện với phòng hắn, đưa ánh mắt liếc vào trong không thấy cô bé đâu.

Hắn đi ra phòng vệ sinh. Góc chéo với phòng khách là phòng ăn, thấy các món ăn đã bày biện đầy đủ trên đó. Hắn không tiến thêm nữa mà đặt mình xuống chiếc ghế sofa chờ đợi. Hắn biết Tiểu Nhi đang tắm.

Quả nhiên một lúc sau, cánh cửa phòng vệ sinh he hé mở ra, Tiểu Nhi ló đầu ra bên ngoài. Nhìn ngang dọc thấy hắn đang ngồi ở ghế sofa, cô chợt thụt đầu vào. Hắn hờ hững nhìn theo không để tâm cho lắm. Đến khi giọng cô bé vang lên quá khe cửa mới khiến hắn chú ý.

- Xoài Non.. em quên lấy khăn tắm rồi, anh ra ban công lấy cho em đi!

Hắn ngập ngừng một chút rồi đứng dậy, lững thững bước ra ban công. Quả nhiên ở đó đang phơi một chiếc khăn tắm to bản, trắng tinh, thoang thoảng mùi hương hoa. Ở căn nhà này, đã mấy năm nay, chuyện giặt giũ quần áo hay lo toan bữa ăn đều do Tiểu Nhi tự tay quán xuyến, một sự chu đáo hiếm thấy ở độ tuổi của cô bé.

Cầm chiếc khăn trong tay, hắn quay lại đẩy nhẹ cánh cửa phòng vệ sinh. Vốn dĩ trong căn nhà này, khóa cửa là thứ gần như không tồn tại, dù là khi đi vệ sinh hay tắm rửa. Cả hai đều đã quen với việc tự giữ chừng mực và cư xử cẩn trọng với nhau.

Hắn cầm khăn thò tay qua khe cửa một cái như thói quen, trong khi hắn quay lưng đứng tựa vào bức tường, nhàn nhạt nói.

— Khăn đây…!

Nhưng giọng ngái ngái giống ngạt mũi của Tiểu Nhi lại vang lên khiến hắn đỏ mặt.

- Anh cầm treo lên móc cho em, em đang gội đầu chẳng thấy gì cả, xà phòng vào hết mắt em rồi.

Hắn nhíu mày ngập ngừng, cảm thấy xấu hổ trong khi hắn đã gần hai mươi ba tuổi mà lại e dè trước cô bé mười ba. Mới mấy tháng trước thôi hắn đã phải tự tay đi mua băng vệ sinh và giảng giải cho cô bé cách sử dụng cũng như phân tích kỹ cho cô nhóc về cách vệ sinh hàng tháng và phương pháp tính chu kỳ kinh nguyệt như bản thân hắn là một người phụ nữ đích thực.

Lúc đó hắn đã bắt buộc phải nhìn thấy chỗ kín đáo nhất của cô bé để hướng dẫn cho cô nhóc cách đặt băng sao cho không xô lệch. Tránh chất lỏng cơ thể bị trào ra bên ngoài.

Một cơ thể đã phơn phớt những nhúm sợi lông mu nhạt màu mỏng manh. Một đôi môi bao bọc âm hộ vụn vút cao đã dần rõ nét chuyển bị ngưỡng cửa khai mở thiên chức người phụ nữ.

Tiếng của Tiểu Nhị lại cất lên khiến hắn trở lại thực tại.

- Anh đâu rồi? Vẫn chưa đem khăn vào cho em à?

Hắn mím môi hỏi lại.

- Em có mặc quần áo không đó? Nếu không anh vào sao được? Em lớn rồi, còn bé bỏng gì nữa đâu mà?

Tiếng Tiểu Nhi im bặt.. chỉ còn âm thanh nước chảy róc rách trong phòng tắm. Mãi sau giọng cô bé mới xuất hiện.

- Thôi… nếu anh ngại thì để dưới đất cho em. Tí em lấy, không dám phiền anh nữa. Cảm ơn..!


Hắn sững sờ một lúc, cảm giác như câu nói vừa rồi của mình hơi quá đáng. Nghe giọng cô bé xa lạ như thế, trong lòng bỗng dấy lên chút gì đó không thoải mái.

— Nói linh tinh gì vậy…?

Hắn lầm bầm, rồi đẩy cửa bước vào. Bên trong Tiểu Nhi đang trần như nhộng đứng dưới vòi hoa sen, hai cánh tay không ngừng xoa xoa mái tóc đầy xà phòng. Cả khuôn mặt cô bé quả nhiên dính đầy nhoe nhoét những bọt trắng xóa khắp nơi. Đôi mắt cô bé nhắm tịt lại, sống mũi nhăn nhó kìm nén vì sợ cay mắt.

Hắn móc chiếc khăn lên cao, rồi đến bên sát Tiểu Nhi, ánh mắt điềm nhiên chỉ nhìn vào bàn tay cô bé không đoái hoài gì đến cơ thể chúm chím dậy thì không mảnh vải bên dưới.

- Em lớn rồi, sắp làm mẹ trẻ con được rồi đấy mà đến cái đầu gội cũng không nên hồn.

Nói đoạn hắn gỡ tay cô ra, hơi ấn đầu cô khom người cúi xuống. Tự hắn xoa xoa cào nhẹ những ngón tay lên da đầu cho cô bé. Tiếng cười khúc khích của Tiểu Nhi vang lên trong phòng tắm.

- Nhột quá… Xoài Non ơi.!

Hắn lặng thinh không nói gì, chậm rãi nhẹ nhàng cào nhẹ các khoảng da đầu, từng ngón tay đan những mảng tóc xoay tròn trên đỉnh đầu khiến Tiểu Nhi run run như muốn ngã, cô nhóc cong gập người đưa hai bấu lấy eo hắn. Tiếng cô nhí nhảnh.

- Xoài Non ơi… từ sau anh tắm gội cho em nhé. Anh làm thế em thấy thích lắm.

Hắn cứng đờ, hai bàn tay chợt dừng lại, không nghĩ cô bé có thể hồn nhiên đề nghị hắn như thế. Tiếng hắn ngập ngừng.

- Tiểu Nhi… em đã là một thiếu nữ rồi, cơ thể em không thể để cho bất kỳ nam giới nào nhìn thấy được hết, kể cả người yêu của em. Sau này chỉ có người chồng em cưới mới được phép nhìn nó.

Cô bé hai tay dù vẫn bám chặt vào hông hắn nhưng đã có phần nới lỏng hơn. Gương mặt dù cúi gằm nhưng hắn vẫn nghe rõ lời ngập ngừng và bối rối.

- Xoài Non.. vậy anh đã nhìn thấy cơ thể của em suốt rồi thì sao đây?

Nói đoạn cô nhóc đứng thẳng dậy, nhìn chăm chú vào gương mặt hắn khiến chính hắn không kịp phản ứng. Cả cơ thể hừng hực sức sống đập thẳng vào ánh nhìn của hắn, trọn vẹn không sót một chi tiết nào.

Từ bầu ngực mới nhú tròn xoe, đầu nhũ hoa vẫn còn chưa hình thành trọn vẹn, vùng eo bắt đầu có đường cong lộ rõ. Chiếc bụng phẳng lì lấp ló bên dưới là một âm hộ nhô cao với một vài nhúm lông phơn phớt màu nâu nhạt.

Cô nhóc cao ngang ngực hắn, mái tóc đầy bông xà phòng phủ kín xung quanh. Đôi mắt Tiểu Nhi mở to nhìn hắn không chớp. Tiếng cô bé văng vẳng bên tai hắn như sét đánh.

- Xoài Non.. anh phải có trách nhiệm với em..!

Hắn trợn tròn mắt, nhìn tròng trọc vào gương mặt đầy nét thơ ngây của Tiểu Nhi.

- Em nói phải có trách nhiệm với em là sao nhóc con?

Tiểu Nhi nhăn mặt, hét lên lanh lảnh, âm vang của cô bé dội vào bốn bức tường phòng tắm đập thẳng vào tâm nhĩ của hắn.

- Đừng bao giờ gọi em là nhóc con. Đúng lý ra em có thể sanh con rồi đó. Anh phải làm chồng em, phải bên em cả đời.

Hắn tái mặt, lập tức nắm lấy hai vai cô bé, không mạnh nhưng đủ chắc để cô phải dừng lại, ánh mắt hắn nghiêm nghị chưa từng có.

— Tiểu Nhi, nghe anh nói cho rõ đây...!

Giọng hắn dứt khoát đến lạnh người.

— Em đang nói những điều em chưa hiểu hết. Và anh sẽ không để em nói như vậy thêm lần nào nữa.

Cô bé cứng người, hơi thở gấp gáp, đôi mắt vẫn đỏ hoe vì bực bội. Hắn buông tay ra, lùi lại nửa bước, tự đặt lại khoảng cách giữa hai người.

— Anh không phải chồng em. Anh cũng sẽ không thể trở thành chồng em chỉ vì một câu nói bốc đồng vừa rồi. Nếu anh chiều theo lời em, đó không phải là trách nhiệm, mà là làm hại cuộc đời em.

Tiểu Nhi đôi mắt bắt đầu ngấn lệ. Đôi môi cô bé mím lại. Nhưng nét mặt lẫn ánh nhìn vẫn không kém phần dứt khoát mà rời khỏi gương hắn. Tiểu Nhi gạt tay hắn ra khỏi vai mình. Hai tay cô bé bắt đầu khép nép che ngực mình lại. Cô nhóc lùi một bước hỏi hắn trong tâm trạng dò xét.

- Anh có người yêu rồi đúng không? Nếu thế em sẽ ra đi để không làm gánh nặng cho anh nữa. Em sẽ quay về Viện trẻ mồ côi ngay sáng mai.

Hắn thở dài, lắc lắc đầu ngao ngán.

- Anh không có ai hết. Tất cả thời gian anh dành cho em thì anh còn muốn yêu đương gì chứ.

Giọng hắn không vội vã, cũng không né tránh, chỉ bình thản như đang cố để cô bé hiểu rằng sự hiện diện của cô chưa bao giờ là một gánh nặng.

Một nụ cười thoáng nở trên môi cô nhóc thơ ngây. Chiếc răng khểnh lộ ra trên gương mặt kiều diễm. Giọng cô bé dịu lại, có phần tươi tắn hơn. Những giọt xà phòng theo quán tính lại bắt đầu chảy xuống vầng trán cô nhóc. Hắn thở dài tiến tới mở vòi nước, đưa bàn tay đo thử nhiệt độ nước ấm rồi khẽ ngửa đầu Tiểu Nhi ra sau.

Tự tay hắn gội đầu lần nữa cho cô nhóc. Tiểu Nhi lim dim mắt để mặc hắn một cách hưởng thụ. Xà phòng theo dòng nước chảy đều xuống bầu ngực bắt đầu dậy thì của cô bé. Hắn vừa xoa tóc cô, vừa nhỏ nhẹ văng vẳng bên tai Tiểu Nhi.

- Em có biết thế nào là sanh con không? Thế nào là được gọi là chồng không? Mà lại đề nghị anh làm chồng em?

Tiểu Nhi đang lim dim nghe thấy thế mở to mắt, quay đầu lại nhìn hắn. Nước mang theo xà phòng làm mắt cô bé cay xè, nhắm tịt lại.

- Vậy… anh dạy em đi..!
 
Sửa lần cuối:
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
17K
anime sex
cliphot
Back
Top