hang7991
Tập sự
Chương 1: Lớp Sơn Hoàn Hảo
Tiếng chuông tan học vang lên dồn dập, chính thức khép lại một tuần làm việc căng thẳng. Từ trong lớp 9A, một dòng học sinh ùa ra như ong vỡ tổ, tiếng cười nói, tiếng lê dép, tiếng kéo khóa cặp sách hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn và sống động. Giữa dòng chảy ấy, như một hòn đảo tĩnh lặng, cô giáo Lan vẫn đứng bên bục giảng, tay nhẹ nhàng xếp lại những tập bài kiểm tra cuối cùng.
Ánh chiều tà xuyên qua khung cửa sổ lớn, phủ lên dáng người thanh mảnh của cô một lớp vàng mơ màng, khiến bộ váy liền màu ngọc trai cô mặc càng thêm dịu dàng. Mái tóc đen mượt được búi gọn sau gáy, để lộ chiếc cổ thon dài, trắng ngần. Trên môi cô, một nụ cười nhẹ, luôn thường trực như một phụ kiện trang nhã không thể thiếu.
“Cô giáo ơi, tuần sau chúng em thi giữa kì rồi, cô ôn tập thêm cho tụi em buổi chiều thứ hai nhé?” Một cô bé tóc ngang vai, mắt to tròn, ngập ngừng quay lại.
Lan quay sang, ánh mắt ấm áp như mật ong chảy xuống: “Được mà, Nhím. Cô sẽ sắp xếp. Nhưng em nhớ về làm bài tập đầy đủ, có gì không hiểu cứ nhắn tin hỏi cô.”
“Dạ! Cảm ơn cô!” Gương mặt cô bé bừng sáng, rồi vội vã chạy theo bạn bè.
Một học sinh nam cao lớn, vẻ mặt tinh nghịch, lấp ló ở cửa: “Cô Lan! Lớp mình đứng nhất toàn trường về thành tích học tập kì này rồi cô nhỉ? Có phần thưởng gì không cô?”
Lan khẽ cười, giọng vừa nghiêm vừa hài hước: “Phần thưởng lớn nhất là kiến thức các em có được, Trường à. Nhưng… cô sẽ suy nghĩ về một buổi liên hoan nhỏ nếu kết quả thi giữa kì cũng xuất sắc như vậy.”
“Yeah! Cô nói thế là lớp mình phải cố gấp đôi rồi!” Cậu học trò biến mất với tiếng reo hò.
Căn phòng học dần vắng lặng. Bụi phấn còn lơ lửng trong không khí, lấp lánh dưới ánh chiều. Lan thở một hơi nhẹ nhõm, nhưng cũng là một hơi thở mệt mỏi. Cô đi dọc theo dãy bàn, nhặt nhạnh những mẫu giấy vụn, chỉnh lại những chiếc ghế ngồi lệch lạc. Hành động của cô cẩn thận, tỉ mỉ, như một thói quen đã ngấm vào máu.
Phòng giáo viên lúc này còn vài người. Cô giáo Nga, đồng nghiệp dạy tiếng Anh, đang thu xếp giáo án trong căn phòng riêng nhỏ đối diện. Thấy Lan bước qua, cô ngẩng lên, nở một nụ cười thân thiện nhưng hơi mệt mỏi.
“Xong việc rồi hả Lan? Cuối tuần này có kế hoạch gì thú vị không?”
Giọng nói của Lan vang lên, trong trẻo, đầy sức sống, một sự tương phản hoàn hảo với sự trống rỗng đang len lỏi trong lòng cô: “Cũng bình thường thôi chị. Ở nhà dọn dẹp, nấu ăn. Chắc anh Minh cũng bận.” Cô dừng một chút, rồi hỏi lại, như một phép xã giao: “Còn chị? Chồng chị đi công tác nước ngoài về chưa?”
Nga thở dài, khẽ lắc đầu: “Còn lâu. Dự án kéo dài thêm hai tháng nữa. Nhà cửa mình tôi với thằng bé, cũng quen rồi.” Ánh mắt cô thoáng qua vẻ gì đó xa xăm, nhưng nhanh chóng được che giấu bằng một cái vẫy tay. “Thôi, về sớm đi em. Chúc cuối tuần vui vẻ.”
“Chị cũng vậy.”
Lời nói dối lại trôi chảy tuôn ra. *Ở nhà dọn dẹp, nấu ăn.* Nghe thật đầm ấm và bình yên. Cô gần như tự thuyết phục được mình. Nhưng sự thật ẩn sau những từ ngữ êm ái ấy là gì? Là một căn bếp lạnh lẽo dù đầy đủ tiện nghi, là những món ăn được nấu với tất cả tâm tư rồi lại bị bỏ phơi nguội ngắt, là những tiếng bước chân cô độc vang trên sàn gỗ láng bóng của căn biệt thự rộng thênh thang.
---
Con đường về nhà vào giờ tan tầm đông nghẹt. Lan lái chiếc sedan màu trắng nhàn nhã lướt giữa dòng xe cộ. Cô không vội. Về sớm cũng chẳng để làm gì. Radio phát nhạc nhẹ, một bản tình ca buồn da diết nào đó. Cô tắt đi. Sự im lặng, dù nặng nề, vẫn dễ chịu hơn những giai điệu càng khoét sâu vào nỗi cô đơn.
Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, nhuộm vàng từng dải phố. Cô đi ngang qua một công viên nhỏ, nơi vài gia đình trẻ đang dắt con đi dạo, tiếng cười trẻ thơ vang lên trong trẻo. Một cảm giác chua xót lặng lẽ chảy qua tim. Cô và Minh đã bàn về chuyện có con từ lâu, nhưng mọi thứ cứ lần lữa: “Khi nào anh ổn định hơn”, “Khi nào em nhẹ gánh công việc hơn”, “Khi nào chúng ta có nhiều thời gian cho gia đình hơn”… Những cái “khi nào” ấy cứ trôi dài vô tận, như một chiếc hẹn ước không bao giờ đến.
Điện thoại reo lên, làm cô giật mình. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên – có lẽ là Minh? Nhưng không, số máy lạ. Giọng một phụ huynh phấn khởi vang lên:
“Cô Lan phải không? Tôi là mẹ của bé Khôi lớp cô đây! Cô ơi, không biết cô có phép màu gì mà từ ngày cô kèm thêm, thằng bé nhà tôi ham học hẳn. Hôm qua nó còn bảo: ‘Mẹ ơi, sau này con muốn làm giáo viên như cô Lan.’ Tôi cảm động quá! Thật sự cảm ơn cô rất nhiều! Cô như thiên thần vậy!”
“Thiên thần”. Hai từ ngọt ngào ấy lại một lần nữa đập vào màng nhĩ cô. Cô mím môi, cố gắng giữ cho giọng nói thật tự nhiên, khiêm tốn:
“Chị nói quá lời rồi. Em chỉ làm công việc của mình thôi. Cháu Khôi rất thông minh và chăm chỉ, em có hướng dẫn thêm một chút là cháu tiến bộ liền. Chị cứ yên tâm.”
Cuộc trò chuyện kết thúc với những lời cảm ơn không ngừng từ đầu dây bên kia. Lan cúp máy, bàn tay cô siết chặt vô lăng. *Thiên thần. Nếu họ biết được ‘thiên thần’ của họ mỗi tối về nhà đối mặt với điều gì, liệu họ có còn dùng từ ngữ ấy không? Nếu họ thấy được ‘thiên thần’ đang dần khô héo trong một lồng kính hoàn hảo, liệu họ có còn ngưỡng mộ?* Một nụ cười tự chế giễu, đắng chát nở trên môi cô trong bóng tối của cabin xe.
---
Cánh cổng sắt tự động của biệt thự mở ra im lặng khi chiếc xe của Lan tiến vào. Khu vườn được chăm sóc cẩn thận, những luống hoa hồng cuối mùa vẫn cố gắng khoe sắc dưới ánh đèn đường trong sân. Tất cả đều trật tự, đẹp đẽ, và vô hồn.
Cô bước vào nhà. Không gian rộng lớn, sang trọng với nội thất tối giản, màu trắng và gỗ óc chó chủ đạo. Một sự tĩnh lặng gần như đáng sợ ùa đến bao trùm lấy cô. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ lớn trong phòng khách vang lên đều đặn, càng tô đậm thêm sự yên ắng.
Lan đặt túi xách và cặp giáo án lên kệ, cởi giày cao gót và xỏ vào đôi dép mềm trong nhà. Hành động quen thuộc, như một nghi thức bước vào một vai diễn khác. Ở trường, cô là cô giáo Lan mẫu mực. Về đến đây, cô là người vợ Lan đảm đang, con dâu Lan hiếu thảo.
Căn bếp rộng rãi, sáng trưng dưới ánh đèn âm trần ấm áp được bật sáng. Đây là không gian duy nhất trong căn nhà này mà cô cảm thấy mình có chút quyền kiểm soát. Cô rửa tay, cẩn thận lau khô, rồi bắt đầu công việc nấu nướng.
Mỗi động tác đều được thực hiện với sự tập trung và tình yêu thương – dù không biết đối tượng nhận có thực sự trân trọng hay không. Tỏi bóc vỏ, băm nhuyễn, phi thơm vàng trong dầu ô-liu. Thịt bò thăn mềm được cắt vuông vức, ướp với rượu vang, tiêu và một chút mật ong. Chảo nóng, thịt bò được đảo nhanh tay, tỏa ra mùi thơm quyến rũ. Rau củ tươi xanh được rửa sạch, cắt tỉa cẩn thận. Một nồi canh chua cá hồi sôi lục bục, hương vị chua dịu, thơm ngát của thì là, me và cà chua lan tỏa.
Cô như một nghệ nhân, tạo tác nên một bữa tiệc thịnh soạn cho hai người. Bàn ăn dài bằng gỗ mun được trải khăn trắng tinh. Hai bộ bát đĩa sứ Bát Tràng mỏng manh, hoa văn thanh nhã được đặt đối diện nhau. Ly rượu vang pha lê trong vắt đã được rót sẵn một phần ba, màu đỏ thẫm quyến rũ bên cạnh chỗ của Minh. Một bình hoa cúc trắng nhỏ xinh được cô cắm tỉ mỉ đặt giữa bàn.
Tất cả đều hoàn hảo. Quá hoàn hảo.
Đồng hồ chỉ bảy giờ tối. Màn đêm đã buông xuống ngoài khung cửa kính lớn.
Lan ngồi xuống chiếc ghế của mình, lấy điện thoại. Ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình, dừng lại ở tên “Anh Xã”. Cô nhắn tin, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng, không áp lực: *“Anh về ăn tối không? Em nấu bò lúc lắc và canh chua cá hồi nè, món anh thích.”*
Màn hình tối đen. Không có phản hồi ngay lập tức.
Cô đặt điện thoại xuống, tay vân vê chiếc khăn ăn bằng vải lanh. Ánh mắt cô lang thang khắp căn phòng khách rộng. Những bức ảnh gia đình được đóng khung sang trọng treo trên tường như một bộ sưu tập về cuộc sống đáng ngưỡng mộ. Ở trung tâm là bức ảnh cưới: Lan trong bộ váy trắng tinh khôi, tay cầm bó hoa cưới, nụ cười rạng rỡ dưới lớp voan; Minh trong bộ vest đen lịch lãm, tay ôm eo cô, gương mặt điển trai nở nụ cười tự tin. Họ trông thật xứng đôi, thật hạnh phúc. Một bức ảnh khác chụp cả gia đình trong bữa tiệc mừng nhà mới: ông Vũ và bà Hoa ngồi giữa, Minh và Lan đứng sau, Tuấn và Hương đứng bên cạnh, tất cả đều cười tươi. Một bức khác chụp Lan trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo, tay ôm bó hoa, được vinh danh là “Giáo viên tiêu biểu”.
Tất cả đều là bằng chứng cho một cuộc sống thành công, viên mãn. Nhưng tại sao, khi nhìn vào chúng, cô chỉ cảm thấy một sự xa lạ lạnh lẽo? Như thể đó là cuộc sống của một người phụ nữ khác, một nhân vật nào đó trên TV, chứ không phải là cuộc đời thật của Trần Thùy Lan, 28 tuổi, đang ngồi đây chờ chồng về ăn bữa tối thứ sáu cô đơn.
Bảy giờ mười lăm. Món ăn bắt đầu tỏa hơi nóng cuối cùng.
Một tiếng *bíp* từ điện thoại. Tim cô hẫng một nhịp. Tin nhắn của Minh hiện lên, ngắn gọn, sắc lạnh, không một ký tự thừa, không một biểu tượng cảm xúc: *“Bận họp đột xuất. Em ăn trước đi. Đừng chờ.”*
Một hơi thở dài, nặng trĩu, thoát ra từ sâu trong lồng ngực Lan. Cô không ngạc nhiên. Thực ra, cô còn gần như đoán trước được. Nhưng dù sao, mỗi lần nhận được tin nhắn kiểu ấy, vẫn có một thứ gì đó trong lòng cô khẽ vỡ tan. Một hy vọng nhỏ nhoi, dù đã cố gắng dập tắt, vẫn âm thầm cháy lên mỗi chiều thứ sáu, rồi lại bị dội một gáo nước lạnh.
Cô đứng dậy, cầm từng đĩa thức ăn, bưng vào bếp hâm nóng lại bằng lò vi sóng. Tiếng *ro ro* của lò nghe chói tai trong không gian tĩnh lặng. Rồi cô lại bưng ra, sắp xếp lại cho thật đẹp mắt, như thể việc trình bày hoàn hảo có thể lấp đầy sự vắng mặt của người thưởng thức.
Cô lại ngồi xuống. Lần này, cô không nhắn tin nữa.
7h45’. Tiếng động cơ ô tô vang lên trước cổng. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp – một phản xạ vô điều kiện sau bao nhiêu năm chờ đợi. Cửa mở. Minh bước vào, mang theo hơi lạnh của đêm thu và mùi khói xe thoảng qua.
Anh vẫn mặc bộ vest công sở màu xám than lịch lãm, nhưng cà vạt đã được nới lỏng. Khuôn mặt anh điển trai nhưng hằn lên những nét mệt mỏi, đôi mắt còn đăm đăm vào chiếc điện thoại trên tay, ngón tay lướt nhanh như đang xử lý việc gì khẩn cấp. Trên vai là chiếc túi đựng laptop nặng trĩu.
“Anh về rồi,” Lan đứng dậy, nụ cười trên môi – một nụ cười đã được luyện tập đến mức trở thành bản năng, vừa đủ ấm áp, vừa đủ tế nhị, không quá mong chờ, cũng không quá hờ hững.
Minh mới ngẩng lên, gật đầu, giọng khàn khàn vì nói nhiều: “Ừ.” Anh cởi áo khoác, treo lên mắc trong tủ đồ ngay lối đi, hành động nhanh gọn, hiệu quả. Anh đi thẳng vào bàn ăn, ngồi phịch xuống ghế, vẫn cầm điện thoại.
“Anh ăn chút đi. Em hâm nóng lại rồi,” Lan nói, giọng nhỏ nhẹ, như sợ làm phiền sự tập trung của anh.
Minh gật đầu lần nữa, không nói gì. Anh đặt điện thoại xuống cạnh đĩa, cầm đũa lên. Bữa ăn bắt đầu trong một sự im lặng đặc quánh, chỉ có tiếng lách cách của đũa thìa chạm vào sứ, nghe lạnh lẽo đến thảm hại so với không khí ấm cúng mà cô đã cố công chuẩn bị cả buổi chiều.
Lan nhìn anh ăn. Cách anh ăn nhanh, gọn, có phần hối hả, như đang hoàn thành một nhiệm vụ hơn là thưởng thức một bữa tối. Anh gần như không nhìn vào các món ăn, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc điện thoại im lặng, như thể chờ đợi một cuộc gọi hay tin nhắn quan trọng nào đó.
Cô nuốt nỗi chua xót xuống, cố gắng cất lên vài câu hỏi, phá vỡ bầu không khí chết chóc này: “Tuần này anh bận lắm hả? Dự án vẫn tiến triển tốt chứ?”
Minh nhai, nuốt, rồi trả lời, mắt vẫn dán vào đĩa thịt bò: “Ừ. Cũng tàm tạm. Gặp mấy ông khách hàng khó tính. Sáng thứ hai lại bay đi Đà Nẵng hai ngày.”
“Vậy à? Anh đi một mình hay…”
“Đi với trợ lý và giám đốc kinh doanh.” Câu trả lời cộc lốc, chặn đứng mọi sự tò mò tiếp theo.
“Trời chuyển lạnh rồi, anh nhớ mang thêm áo…”
“Biết rồi.”
Cuộc đối thoại lại chết yểu. Cô cảm thấy mình như đang ném những hòn sỏi nhỏ vào một bức tường đá cao vời vợi, không một tiếng vang, chỉ có âm thanh rơi tõm xuống vực thẳm của sự thờ ơ.
Mười phút sau, Minh đẩy đĩa ra, dù thức ăn vẫn còn gần một nửa. Cá hồi trong tô canh chua gần như còn nguyên.
“Cảm ơn. Ngon lắm.” Lời khen nghe như một câu nói vô thừa nhận, được đọc từ một kịch bản có sẵn. Anh đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Lan một cái – một cái chạm nhẹ, nhanh, không một chút lưu luyến. “Anh lên phòng làm việc tiếp. Còn báo cáo chưa xong.”
“Anh… không uống chút rượu à?” Lan chỉ vào ly rượu vang vẫn đầy, không hề động đến.
Minh liếc nhìn, lắc đầu: “Không. Còn lái xe, lại còn việc. Em dọn đi nhé.”
Rồi anh xoay người, nhấc chiếc laptop lên, và bước đi. Tiếng bước chân vội vã, dứt khoát trên cầu thang gỗ, rồi biến mất sau cánh cửa phòng làm việc ở tầng hai đóng sập lại với một tiếng *cạch* nhẹ nhưng dứt khoát.
Vậy là xong. Bữa tối thứ sáu.
Lan ngồi đó, như một bức tượng xinh đẹp được đặt sai chỗ, giữa khung cảnh bữa tiệc lung linh mà không có khách. Bàn ăn lộng lẫy giờ chỉ còn lại một mình cô. Ly rượu vang đối diện vẫn đầy, mặt rượu phẳng lì, phản chiếu ánh đèn trên trần nhà một cách lạnh lùng. Các món ăn cô nấu với tất cả tâm tư giờ nguội hẳn, lớp sốt trên thịt bò đã đông lại, rau xào mất đi độ xanh bóng, tô canh không còn bốc hơi.
Cô đưa tay ra, chạm vào ly rượu của chồng. Thủy tinh lạnh buốt truyền vào đầu ngón tay, lan dọc theo cánh tay, xuyên thẳng vào tim.
Sự cô đơn, lúc này, không còn là một khái niệm trừu tượng nữa. Nó hiện hữu, nặng nề, cụ thể. Nó là khoảng trống trên chiếc ghế đối diện, là sự im lặng chết chóc của căn nhà rộng chỉ còn tiếng tích tắc đồng hồ, là ánh mắt vô hồn của người chồng vừa rời đi, là hơi ấm duy nhất còn sót lại từ những món ăn đang nguội dần. Nó ùa đến, không như một cơn sóng ào ạt, mà như một dòng nước lạnh giá, từ từ ngấm vào từng kẽ xương, từng thớ thịt, nhấn chìm cô trong cái lạnh thấu tâm can mà không một chiếc chăn nào có thể sưởi ấm được.
Cô ngồi thêm một lúc lâu nữa, như để cho nỗi cô đơn ấy thấm đẫm hoàn toàn, như một cách tự trừng phạt bản thân vì đã dám hy vọng. Rồi cô mới đứng dậy, bắt đầu công việc dọn dẹp.
Mỗi món ăn bị đổ vào thùng rác phân loại một cách cẩn thận, như một sự phủ nhận đau đớn cho cả buổi chiều chuẩn bị kỹ lưỡng của cô. Nước nóng xối xuống bồn rửa, cuốn trôi đi những mảnh vụn thức ăn, và cũng như muốn cuốn trôi đi những hy vọng nhỏ nhoi, những cảm xúc dại khờ còn sót lại. Cô cọ rửa từng chiếc đĩa, chiếc tô đến sáng bóng, lau chùi bàn bếp, bàn ăn không một vết bẩn.
Khi mọi thứ đã ngăn nắp, sạch sẽ, căn bếp sáng trưng lại trở nên hoàn hảo, vô trùng, và lạnh lẽo đến rợn người. Nó không còn là một không gian ấm cúng của gia đình, mà giống như một phòng trưng bày trong bảo tàng, đẹp đẽ nhưng vô hồn.
Lan tắt đèn bếp, bước ra ngoài. Ánh sáng từ khe cửa phòng làm việc của Minh trên tầng hai vẫn le lói, một vệt vàng mỏng manh chiếu xuống chân cầu thang. Cô dừng lại, bàn tay nâng lên như định gõ cửa, muốn nói điều gì đó, bất cứ điều gì, chỉ để phá vỡ sự cô độc này. Nhưng rồi cô lại buông tay xuống. Có ích gì đâu? Anh đang bận. Anh luôn bận. Và có lẽ, sâu thẳm, anh cũng chẳng còn gì để nói với cô nữa rồi.
Cô bước vào phòng ngủ riêng – một không gian được bài trí tinh tế đến từng chi tiết, với tông màu trắng ngà chủ đạo, điểm xuyết vài món đồ trang trí màu xanh pastel dịu mắt. Chiếc giường king-size trải ga trắng tinh, gối được xếp ngay ngắn. Bàn trang điểm gọn gàng với những lọ mỹ phẩm đắt tiền xếp hàng thẳng tắp. Tủ quần áo kín mít. Tất cả đều đẹp, sang trọng, và… hoàn toàn thiếu sức sống. Nó giống như một phòng khách sạn hạng sang hơn là tổ ấm của một người phụ nữ.
Cô đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ nặng trịch. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp, nông hơn. Cả ngày dài đeo đuổi những nụ cười, sự chỉn chu, giờ đây mặt nạ ấy cuối cùng cũng có thể rơi xuống. Sự mệt mỏi, trống rỗng và cô đơn ùa về, đè nặng lên đôi vai mảnh khảnh.
Ánh mắt cô lướt qua căn phòng, rồi dừng lại ở tấm gương lớn, tròn, có viền bằng đồng trên bàn trang điểm. Trong gương, một người phụ nữ xinh đẹp, trẻ trung, với gương mặt thanh tú, sống mũi cao, đôi môi hồng mọng, và đôi mắt to, đen láy, vốn được khen là “có hồn”. Nhưng giờ đây, đôi mắt ấy trống rỗng, vô hồn, như hai hố sâu tăm tối không đáy, phản chiếu lại chính sự trống trải trong lòng cô.
Lan từ từ bước tới trước gương. Tay cô run nhẹ khi với lên cổ, cởi chiếc cúc áo đầu tiên. Rồi từng cúc áo, từng khóa kéo sau lưng… Âm thanh rất nhỏ của khóa kéo tuột xuống nghe thật to trong không gian tĩnh mịch. Quần áo – chiếc váy dạ hội giả mềm mại, bên trong là bộ đồ mà Lan đã cố gắng chuẩn bị để có thể khiêu gợi được Minh, chiếc áo ngực ren lưới tinh tế nhưng không thể che đi hết bầu ngực căng tròn của Lan, sau khi chiếc đầm đi qua đầu gối, 1 lần nữa bên dưới là chiếc quần lót lọt khe hoàn hảo như tên gọi, 1 đường chạy dọc sau cặp mông căng tròn ấy, phía trước như vừa đủ để che đi 2 mép lồn gần như đã ướt ác bên dưới vì thiếu thốn, 1 ít lông đen phía trên đã được tỉa gọn gàng như mời gọi, tất đã đồ trên người lần lượt rơi xuống sàn nhà gỗ sẫm màu một cách lặng lẽ, như những cánh hoa úa tàn.
Cô đứng đó, trần trụi trước chính mình, trong căn phòng chỉ có ánh đèn ngủ vàng nhạt chiếu xuống.
Cơ thể cô thon thả, gọn gàng, làn da trắng mịn như sứ dưới ánh sáng mờ ảo. Những đường cong quyến rũ, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân dài thẳng tắp… Một cơ thể được chăm sóc kỹ lưỡng, đáng lẽ phải được chiêm ngưỡng, được nâng niu, được yêu thương.
Nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật trang trí cô độc, bị bỏ quên trong tủ kính của cuộc hôn nhân hoàn hảo. Nó là tài sản của một người chồng vô tâm, là hình ảnh đẹp đẽ cho xã hội trầm trồ, là biểu tượng cho sự thành công của một người đàn ông. Nhưng nó có còn thuộc về chính Thùy Lan không? Cô có còn cảm nhận được nó, có còn yêu quý nó?
Một cơn run lạnh bất chợt xuyên qua người cô, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự nhận thức trần trụi này.
Cô đưa tay lên, lướt nhẹ lên làn da của chính mình. Những ngón tay mảnh khảnh, dài, thường dùng để cầm phấn viết bảng, giờ run run di chuyển từ cổ, xuống vai, rồi dừng lại trên ngực. Một cảm giác lạ lẫm, vừa quen thuộc vừa xa lạ, chạy dọc theo các dây thần kinh. Có phải đây là cơ thể của cô không? Hay nó đã thuộc về một ai khác – về hình ảnh “cô giáo mẫu mực”, về “người vợ đảm đang”, về “con dâu hiếu thảo” – đến mức cô không còn nhận ra?
Cô nhắm mắt lại, để mặc cho bàn tay mình tiếp tục hành trình khám phá, xác nhận. Đó không phải là hành động của dục vọng thuần túy, hay sự kích thích nhất thời. Bàn tay thon gọn mân mê trên bộ ngực lớn căng tròn, đầu ti nổi cứng sau sự va chạm của chính mình, cô như tê dại, tay còn lại đưa xuống nơi kín đáo nhất, hai chân kẹp lấy 2 mép lồn căng mọng kia, ưỡn người trước gương đầy quyến rũ, chẳng biết từ bao giờ, nước nhờn đã chảy cả 2 bên đùi, óng ánh và bóng bẩy cho đôi chân quyến rũ. Dù là 1 cô giáo trang nghiêm ở trường, nhưng cuối cùng cô vẫn là phụ nữ, và cô cần được yêu thương, nhưng mọi thứ dường như lại quá thiếu với Lan, cô đã bao lần tự an ủi chính mình.
Những tiếng thở gấp, nông, thoát ra từ kẽ môi mím chặt. Nước mắt, nóng hổi, bất chợt trào ra, lăn dài trên gò má, rơi xuống ngực, trái ngược hoàn toàn với làn da lạnh giá. Cô không lau đi. Cô để mặc cho nó chảy, như một sự giải tỏa duy nhất, tàn bạo và chân thực nhất, cho mọi cảm xúc bị dồn nén, mọi sự cô đơn bị chối bỏ, mọi nỗi khát khao bị vùi lấp suốt ngần ấy thời gian.
Lùi lại mép giường, nằm ngửa ra chiếc giường rộng lớn, đôi tay lại tiếp tục mơn trớn đầu ti, khoái cảm dường như sắp lấp đi sự buồn tủi kia, bên dưới tay cô cũng đã bắt đầu tăng tốc, sau khi mân mê nhẹ nhàng hạt le sưng phồng, hai ngón tay nhẹ nhàng tách mép lồn ướt ác, sự ma sát từ ngón tay khiến lồn cô tê dại, cô đầy nhanh từ hạt le xuống tận khe mông rồi lại vuốt lên mạnh bạo, nước lồn không ngừng chảy xuống dưới mông.
Ngón tay cô giờ đã ướt đẫm, ra vào nhịp nhàng trong khoảng ấm nóng đang co bóp liên hồi. Cô cong người lên, hông nâng cao theo từng nhịp tay, cố kìm tiếng rên bằng cách cắn chặt môi. Cơn khoái cảm dâng trào nhanh chóng, mạnh mẽ, như để bù đắp cho sự thiếu thốn mà cô phải chịu đựng. Lan đã lên đỉnh với chính mình, cơ thể cô run rẩy dữ dội, một tiếng rên nhỏ thoát ra khỏi cổ họng, nước mắt lại rơi – lần này vừa nhẹ nhõm, vừa tủi hổ.
Cô cúi xuống, nhặt từng mảnh quần áo trên sàn lên, vội vàng cất đi và mặc lại vào người bộ đồ ngủ những động tác chậm rãi, cơ học, như một cỗ máy đang tự lắp ráp lại lớp vỏ bọc hoàn hảo lại được khoác lên.
Rồi cô đứng trước gương, lấy khăn giấy lau khô mặt, hít một hơi thật sâu, cố gắng ép một nụ cười nhẹ lên môi. Gượng gạo, giả tạo, nhưng đó là thứ cô cần. **Lớp sơn hoàn hảo đã được phủ trở lại.** Bằng ý chí sắt đá, bằng thói quen sống trong vai diễn, bằng nỗi sợ hãi khôn cùng về việc để lộ ra con người thật đang rạn nứt bên trong.
Cô tắt đèn ngủ, trèo lên chiếc giường rộng lớn, lạnh lẽo. Cô kéo chăn lên người, nằm nghiêng, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh đèn đường ngoài phố chiếu vào. Cô ôm lấy một chiếc gối, co người lại.
Bên ngoài cửa, cả căn biệt thự sang trọng chìm trong bóng tối và một sự im lặng đặc quánh, chỉ có tiếng gió mùa thu thổi qua khe cửa sổ khẽ rít lên như một lời than thở dài, ai oán. Và ở phòng làm việc trên tầng hai, có lẽ người chồng của cô vẫn đang cặm cụi với những con số, báo cáo, kế hoạch kinh doanh, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của anh, không hề hay biết – hay có lẽ cố tình không muốn biết – rằng người vợ hoàn hảo, xinh đẹp, dịu dàng của mình vừa trải qua một đêm dài tự vỡ lẽ trong đau đớn và cô độc. Và rằng, trên bức tượng sứ tưởng chừng vĩnh cửu ấy, những vết nứt đầu tiên, nhỏ xíu, đã bắt đầu xuất hiện, chỉ chờ một lực đẩy, một cơn gió mạnh, để có thể lan rộng thành một mạng lưới rạn vỡ không thể hàn gắn.
Tiếng chuông tan học vang lên dồn dập, chính thức khép lại một tuần làm việc căng thẳng. Từ trong lớp 9A, một dòng học sinh ùa ra như ong vỡ tổ, tiếng cười nói, tiếng lê dép, tiếng kéo khóa cặp sách hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn và sống động. Giữa dòng chảy ấy, như một hòn đảo tĩnh lặng, cô giáo Lan vẫn đứng bên bục giảng, tay nhẹ nhàng xếp lại những tập bài kiểm tra cuối cùng.
Ánh chiều tà xuyên qua khung cửa sổ lớn, phủ lên dáng người thanh mảnh của cô một lớp vàng mơ màng, khiến bộ váy liền màu ngọc trai cô mặc càng thêm dịu dàng. Mái tóc đen mượt được búi gọn sau gáy, để lộ chiếc cổ thon dài, trắng ngần. Trên môi cô, một nụ cười nhẹ, luôn thường trực như một phụ kiện trang nhã không thể thiếu.
“Cô giáo ơi, tuần sau chúng em thi giữa kì rồi, cô ôn tập thêm cho tụi em buổi chiều thứ hai nhé?” Một cô bé tóc ngang vai, mắt to tròn, ngập ngừng quay lại.
Lan quay sang, ánh mắt ấm áp như mật ong chảy xuống: “Được mà, Nhím. Cô sẽ sắp xếp. Nhưng em nhớ về làm bài tập đầy đủ, có gì không hiểu cứ nhắn tin hỏi cô.”
“Dạ! Cảm ơn cô!” Gương mặt cô bé bừng sáng, rồi vội vã chạy theo bạn bè.
Một học sinh nam cao lớn, vẻ mặt tinh nghịch, lấp ló ở cửa: “Cô Lan! Lớp mình đứng nhất toàn trường về thành tích học tập kì này rồi cô nhỉ? Có phần thưởng gì không cô?”
Lan khẽ cười, giọng vừa nghiêm vừa hài hước: “Phần thưởng lớn nhất là kiến thức các em có được, Trường à. Nhưng… cô sẽ suy nghĩ về một buổi liên hoan nhỏ nếu kết quả thi giữa kì cũng xuất sắc như vậy.”
“Yeah! Cô nói thế là lớp mình phải cố gấp đôi rồi!” Cậu học trò biến mất với tiếng reo hò.
Căn phòng học dần vắng lặng. Bụi phấn còn lơ lửng trong không khí, lấp lánh dưới ánh chiều. Lan thở một hơi nhẹ nhõm, nhưng cũng là một hơi thở mệt mỏi. Cô đi dọc theo dãy bàn, nhặt nhạnh những mẫu giấy vụn, chỉnh lại những chiếc ghế ngồi lệch lạc. Hành động của cô cẩn thận, tỉ mỉ, như một thói quen đã ngấm vào máu.
Phòng giáo viên lúc này còn vài người. Cô giáo Nga, đồng nghiệp dạy tiếng Anh, đang thu xếp giáo án trong căn phòng riêng nhỏ đối diện. Thấy Lan bước qua, cô ngẩng lên, nở một nụ cười thân thiện nhưng hơi mệt mỏi.
“Xong việc rồi hả Lan? Cuối tuần này có kế hoạch gì thú vị không?”
Giọng nói của Lan vang lên, trong trẻo, đầy sức sống, một sự tương phản hoàn hảo với sự trống rỗng đang len lỏi trong lòng cô: “Cũng bình thường thôi chị. Ở nhà dọn dẹp, nấu ăn. Chắc anh Minh cũng bận.” Cô dừng một chút, rồi hỏi lại, như một phép xã giao: “Còn chị? Chồng chị đi công tác nước ngoài về chưa?”
Nga thở dài, khẽ lắc đầu: “Còn lâu. Dự án kéo dài thêm hai tháng nữa. Nhà cửa mình tôi với thằng bé, cũng quen rồi.” Ánh mắt cô thoáng qua vẻ gì đó xa xăm, nhưng nhanh chóng được che giấu bằng một cái vẫy tay. “Thôi, về sớm đi em. Chúc cuối tuần vui vẻ.”
“Chị cũng vậy.”
Lời nói dối lại trôi chảy tuôn ra. *Ở nhà dọn dẹp, nấu ăn.* Nghe thật đầm ấm và bình yên. Cô gần như tự thuyết phục được mình. Nhưng sự thật ẩn sau những từ ngữ êm ái ấy là gì? Là một căn bếp lạnh lẽo dù đầy đủ tiện nghi, là những món ăn được nấu với tất cả tâm tư rồi lại bị bỏ phơi nguội ngắt, là những tiếng bước chân cô độc vang trên sàn gỗ láng bóng của căn biệt thự rộng thênh thang.
---
Con đường về nhà vào giờ tan tầm đông nghẹt. Lan lái chiếc sedan màu trắng nhàn nhã lướt giữa dòng xe cộ. Cô không vội. Về sớm cũng chẳng để làm gì. Radio phát nhạc nhẹ, một bản tình ca buồn da diết nào đó. Cô tắt đi. Sự im lặng, dù nặng nề, vẫn dễ chịu hơn những giai điệu càng khoét sâu vào nỗi cô đơn.
Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, nhuộm vàng từng dải phố. Cô đi ngang qua một công viên nhỏ, nơi vài gia đình trẻ đang dắt con đi dạo, tiếng cười trẻ thơ vang lên trong trẻo. Một cảm giác chua xót lặng lẽ chảy qua tim. Cô và Minh đã bàn về chuyện có con từ lâu, nhưng mọi thứ cứ lần lữa: “Khi nào anh ổn định hơn”, “Khi nào em nhẹ gánh công việc hơn”, “Khi nào chúng ta có nhiều thời gian cho gia đình hơn”… Những cái “khi nào” ấy cứ trôi dài vô tận, như một chiếc hẹn ước không bao giờ đến.
Điện thoại reo lên, làm cô giật mình. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên – có lẽ là Minh? Nhưng không, số máy lạ. Giọng một phụ huynh phấn khởi vang lên:
“Cô Lan phải không? Tôi là mẹ của bé Khôi lớp cô đây! Cô ơi, không biết cô có phép màu gì mà từ ngày cô kèm thêm, thằng bé nhà tôi ham học hẳn. Hôm qua nó còn bảo: ‘Mẹ ơi, sau này con muốn làm giáo viên như cô Lan.’ Tôi cảm động quá! Thật sự cảm ơn cô rất nhiều! Cô như thiên thần vậy!”
“Thiên thần”. Hai từ ngọt ngào ấy lại một lần nữa đập vào màng nhĩ cô. Cô mím môi, cố gắng giữ cho giọng nói thật tự nhiên, khiêm tốn:
“Chị nói quá lời rồi. Em chỉ làm công việc của mình thôi. Cháu Khôi rất thông minh và chăm chỉ, em có hướng dẫn thêm một chút là cháu tiến bộ liền. Chị cứ yên tâm.”
Cuộc trò chuyện kết thúc với những lời cảm ơn không ngừng từ đầu dây bên kia. Lan cúp máy, bàn tay cô siết chặt vô lăng. *Thiên thần. Nếu họ biết được ‘thiên thần’ của họ mỗi tối về nhà đối mặt với điều gì, liệu họ có còn dùng từ ngữ ấy không? Nếu họ thấy được ‘thiên thần’ đang dần khô héo trong một lồng kính hoàn hảo, liệu họ có còn ngưỡng mộ?* Một nụ cười tự chế giễu, đắng chát nở trên môi cô trong bóng tối của cabin xe.
---
Cánh cổng sắt tự động của biệt thự mở ra im lặng khi chiếc xe của Lan tiến vào. Khu vườn được chăm sóc cẩn thận, những luống hoa hồng cuối mùa vẫn cố gắng khoe sắc dưới ánh đèn đường trong sân. Tất cả đều trật tự, đẹp đẽ, và vô hồn.
Cô bước vào nhà. Không gian rộng lớn, sang trọng với nội thất tối giản, màu trắng và gỗ óc chó chủ đạo. Một sự tĩnh lặng gần như đáng sợ ùa đến bao trùm lấy cô. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ lớn trong phòng khách vang lên đều đặn, càng tô đậm thêm sự yên ắng.
Lan đặt túi xách và cặp giáo án lên kệ, cởi giày cao gót và xỏ vào đôi dép mềm trong nhà. Hành động quen thuộc, như một nghi thức bước vào một vai diễn khác. Ở trường, cô là cô giáo Lan mẫu mực. Về đến đây, cô là người vợ Lan đảm đang, con dâu Lan hiếu thảo.
Căn bếp rộng rãi, sáng trưng dưới ánh đèn âm trần ấm áp được bật sáng. Đây là không gian duy nhất trong căn nhà này mà cô cảm thấy mình có chút quyền kiểm soát. Cô rửa tay, cẩn thận lau khô, rồi bắt đầu công việc nấu nướng.
Mỗi động tác đều được thực hiện với sự tập trung và tình yêu thương – dù không biết đối tượng nhận có thực sự trân trọng hay không. Tỏi bóc vỏ, băm nhuyễn, phi thơm vàng trong dầu ô-liu. Thịt bò thăn mềm được cắt vuông vức, ướp với rượu vang, tiêu và một chút mật ong. Chảo nóng, thịt bò được đảo nhanh tay, tỏa ra mùi thơm quyến rũ. Rau củ tươi xanh được rửa sạch, cắt tỉa cẩn thận. Một nồi canh chua cá hồi sôi lục bục, hương vị chua dịu, thơm ngát của thì là, me và cà chua lan tỏa.
Cô như một nghệ nhân, tạo tác nên một bữa tiệc thịnh soạn cho hai người. Bàn ăn dài bằng gỗ mun được trải khăn trắng tinh. Hai bộ bát đĩa sứ Bát Tràng mỏng manh, hoa văn thanh nhã được đặt đối diện nhau. Ly rượu vang pha lê trong vắt đã được rót sẵn một phần ba, màu đỏ thẫm quyến rũ bên cạnh chỗ của Minh. Một bình hoa cúc trắng nhỏ xinh được cô cắm tỉ mỉ đặt giữa bàn.
Tất cả đều hoàn hảo. Quá hoàn hảo.
Đồng hồ chỉ bảy giờ tối. Màn đêm đã buông xuống ngoài khung cửa kính lớn.
Lan ngồi xuống chiếc ghế của mình, lấy điện thoại. Ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình, dừng lại ở tên “Anh Xã”. Cô nhắn tin, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng, không áp lực: *“Anh về ăn tối không? Em nấu bò lúc lắc và canh chua cá hồi nè, món anh thích.”*
Màn hình tối đen. Không có phản hồi ngay lập tức.
Cô đặt điện thoại xuống, tay vân vê chiếc khăn ăn bằng vải lanh. Ánh mắt cô lang thang khắp căn phòng khách rộng. Những bức ảnh gia đình được đóng khung sang trọng treo trên tường như một bộ sưu tập về cuộc sống đáng ngưỡng mộ. Ở trung tâm là bức ảnh cưới: Lan trong bộ váy trắng tinh khôi, tay cầm bó hoa cưới, nụ cười rạng rỡ dưới lớp voan; Minh trong bộ vest đen lịch lãm, tay ôm eo cô, gương mặt điển trai nở nụ cười tự tin. Họ trông thật xứng đôi, thật hạnh phúc. Một bức ảnh khác chụp cả gia đình trong bữa tiệc mừng nhà mới: ông Vũ và bà Hoa ngồi giữa, Minh và Lan đứng sau, Tuấn và Hương đứng bên cạnh, tất cả đều cười tươi. Một bức khác chụp Lan trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo, tay ôm bó hoa, được vinh danh là “Giáo viên tiêu biểu”.
Tất cả đều là bằng chứng cho một cuộc sống thành công, viên mãn. Nhưng tại sao, khi nhìn vào chúng, cô chỉ cảm thấy một sự xa lạ lạnh lẽo? Như thể đó là cuộc sống của một người phụ nữ khác, một nhân vật nào đó trên TV, chứ không phải là cuộc đời thật của Trần Thùy Lan, 28 tuổi, đang ngồi đây chờ chồng về ăn bữa tối thứ sáu cô đơn.
Bảy giờ mười lăm. Món ăn bắt đầu tỏa hơi nóng cuối cùng.
Một tiếng *bíp* từ điện thoại. Tim cô hẫng một nhịp. Tin nhắn của Minh hiện lên, ngắn gọn, sắc lạnh, không một ký tự thừa, không một biểu tượng cảm xúc: *“Bận họp đột xuất. Em ăn trước đi. Đừng chờ.”*
Một hơi thở dài, nặng trĩu, thoát ra từ sâu trong lồng ngực Lan. Cô không ngạc nhiên. Thực ra, cô còn gần như đoán trước được. Nhưng dù sao, mỗi lần nhận được tin nhắn kiểu ấy, vẫn có một thứ gì đó trong lòng cô khẽ vỡ tan. Một hy vọng nhỏ nhoi, dù đã cố gắng dập tắt, vẫn âm thầm cháy lên mỗi chiều thứ sáu, rồi lại bị dội một gáo nước lạnh.
Cô đứng dậy, cầm từng đĩa thức ăn, bưng vào bếp hâm nóng lại bằng lò vi sóng. Tiếng *ro ro* của lò nghe chói tai trong không gian tĩnh lặng. Rồi cô lại bưng ra, sắp xếp lại cho thật đẹp mắt, như thể việc trình bày hoàn hảo có thể lấp đầy sự vắng mặt của người thưởng thức.
Cô lại ngồi xuống. Lần này, cô không nhắn tin nữa.
7h45’. Tiếng động cơ ô tô vang lên trước cổng. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp – một phản xạ vô điều kiện sau bao nhiêu năm chờ đợi. Cửa mở. Minh bước vào, mang theo hơi lạnh của đêm thu và mùi khói xe thoảng qua.
Anh vẫn mặc bộ vest công sở màu xám than lịch lãm, nhưng cà vạt đã được nới lỏng. Khuôn mặt anh điển trai nhưng hằn lên những nét mệt mỏi, đôi mắt còn đăm đăm vào chiếc điện thoại trên tay, ngón tay lướt nhanh như đang xử lý việc gì khẩn cấp. Trên vai là chiếc túi đựng laptop nặng trĩu.
“Anh về rồi,” Lan đứng dậy, nụ cười trên môi – một nụ cười đã được luyện tập đến mức trở thành bản năng, vừa đủ ấm áp, vừa đủ tế nhị, không quá mong chờ, cũng không quá hờ hững.
Minh mới ngẩng lên, gật đầu, giọng khàn khàn vì nói nhiều: “Ừ.” Anh cởi áo khoác, treo lên mắc trong tủ đồ ngay lối đi, hành động nhanh gọn, hiệu quả. Anh đi thẳng vào bàn ăn, ngồi phịch xuống ghế, vẫn cầm điện thoại.
“Anh ăn chút đi. Em hâm nóng lại rồi,” Lan nói, giọng nhỏ nhẹ, như sợ làm phiền sự tập trung của anh.
Minh gật đầu lần nữa, không nói gì. Anh đặt điện thoại xuống cạnh đĩa, cầm đũa lên. Bữa ăn bắt đầu trong một sự im lặng đặc quánh, chỉ có tiếng lách cách của đũa thìa chạm vào sứ, nghe lạnh lẽo đến thảm hại so với không khí ấm cúng mà cô đã cố công chuẩn bị cả buổi chiều.
Lan nhìn anh ăn. Cách anh ăn nhanh, gọn, có phần hối hả, như đang hoàn thành một nhiệm vụ hơn là thưởng thức một bữa tối. Anh gần như không nhìn vào các món ăn, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc điện thoại im lặng, như thể chờ đợi một cuộc gọi hay tin nhắn quan trọng nào đó.
Cô nuốt nỗi chua xót xuống, cố gắng cất lên vài câu hỏi, phá vỡ bầu không khí chết chóc này: “Tuần này anh bận lắm hả? Dự án vẫn tiến triển tốt chứ?”
Minh nhai, nuốt, rồi trả lời, mắt vẫn dán vào đĩa thịt bò: “Ừ. Cũng tàm tạm. Gặp mấy ông khách hàng khó tính. Sáng thứ hai lại bay đi Đà Nẵng hai ngày.”
“Vậy à? Anh đi một mình hay…”
“Đi với trợ lý và giám đốc kinh doanh.” Câu trả lời cộc lốc, chặn đứng mọi sự tò mò tiếp theo.
“Trời chuyển lạnh rồi, anh nhớ mang thêm áo…”
“Biết rồi.”
Cuộc đối thoại lại chết yểu. Cô cảm thấy mình như đang ném những hòn sỏi nhỏ vào một bức tường đá cao vời vợi, không một tiếng vang, chỉ có âm thanh rơi tõm xuống vực thẳm của sự thờ ơ.
Mười phút sau, Minh đẩy đĩa ra, dù thức ăn vẫn còn gần một nửa. Cá hồi trong tô canh chua gần như còn nguyên.
“Cảm ơn. Ngon lắm.” Lời khen nghe như một câu nói vô thừa nhận, được đọc từ một kịch bản có sẵn. Anh đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai Lan một cái – một cái chạm nhẹ, nhanh, không một chút lưu luyến. “Anh lên phòng làm việc tiếp. Còn báo cáo chưa xong.”
“Anh… không uống chút rượu à?” Lan chỉ vào ly rượu vang vẫn đầy, không hề động đến.
Minh liếc nhìn, lắc đầu: “Không. Còn lái xe, lại còn việc. Em dọn đi nhé.”
Rồi anh xoay người, nhấc chiếc laptop lên, và bước đi. Tiếng bước chân vội vã, dứt khoát trên cầu thang gỗ, rồi biến mất sau cánh cửa phòng làm việc ở tầng hai đóng sập lại với một tiếng *cạch* nhẹ nhưng dứt khoát.
Vậy là xong. Bữa tối thứ sáu.
Lan ngồi đó, như một bức tượng xinh đẹp được đặt sai chỗ, giữa khung cảnh bữa tiệc lung linh mà không có khách. Bàn ăn lộng lẫy giờ chỉ còn lại một mình cô. Ly rượu vang đối diện vẫn đầy, mặt rượu phẳng lì, phản chiếu ánh đèn trên trần nhà một cách lạnh lùng. Các món ăn cô nấu với tất cả tâm tư giờ nguội hẳn, lớp sốt trên thịt bò đã đông lại, rau xào mất đi độ xanh bóng, tô canh không còn bốc hơi.
Cô đưa tay ra, chạm vào ly rượu của chồng. Thủy tinh lạnh buốt truyền vào đầu ngón tay, lan dọc theo cánh tay, xuyên thẳng vào tim.
Sự cô đơn, lúc này, không còn là một khái niệm trừu tượng nữa. Nó hiện hữu, nặng nề, cụ thể. Nó là khoảng trống trên chiếc ghế đối diện, là sự im lặng chết chóc của căn nhà rộng chỉ còn tiếng tích tắc đồng hồ, là ánh mắt vô hồn của người chồng vừa rời đi, là hơi ấm duy nhất còn sót lại từ những món ăn đang nguội dần. Nó ùa đến, không như một cơn sóng ào ạt, mà như một dòng nước lạnh giá, từ từ ngấm vào từng kẽ xương, từng thớ thịt, nhấn chìm cô trong cái lạnh thấu tâm can mà không một chiếc chăn nào có thể sưởi ấm được.
Cô ngồi thêm một lúc lâu nữa, như để cho nỗi cô đơn ấy thấm đẫm hoàn toàn, như một cách tự trừng phạt bản thân vì đã dám hy vọng. Rồi cô mới đứng dậy, bắt đầu công việc dọn dẹp.
Mỗi món ăn bị đổ vào thùng rác phân loại một cách cẩn thận, như một sự phủ nhận đau đớn cho cả buổi chiều chuẩn bị kỹ lưỡng của cô. Nước nóng xối xuống bồn rửa, cuốn trôi đi những mảnh vụn thức ăn, và cũng như muốn cuốn trôi đi những hy vọng nhỏ nhoi, những cảm xúc dại khờ còn sót lại. Cô cọ rửa từng chiếc đĩa, chiếc tô đến sáng bóng, lau chùi bàn bếp, bàn ăn không một vết bẩn.
Khi mọi thứ đã ngăn nắp, sạch sẽ, căn bếp sáng trưng lại trở nên hoàn hảo, vô trùng, và lạnh lẽo đến rợn người. Nó không còn là một không gian ấm cúng của gia đình, mà giống như một phòng trưng bày trong bảo tàng, đẹp đẽ nhưng vô hồn.
Lan tắt đèn bếp, bước ra ngoài. Ánh sáng từ khe cửa phòng làm việc của Minh trên tầng hai vẫn le lói, một vệt vàng mỏng manh chiếu xuống chân cầu thang. Cô dừng lại, bàn tay nâng lên như định gõ cửa, muốn nói điều gì đó, bất cứ điều gì, chỉ để phá vỡ sự cô độc này. Nhưng rồi cô lại buông tay xuống. Có ích gì đâu? Anh đang bận. Anh luôn bận. Và có lẽ, sâu thẳm, anh cũng chẳng còn gì để nói với cô nữa rồi.
Cô bước vào phòng ngủ riêng – một không gian được bài trí tinh tế đến từng chi tiết, với tông màu trắng ngà chủ đạo, điểm xuyết vài món đồ trang trí màu xanh pastel dịu mắt. Chiếc giường king-size trải ga trắng tinh, gối được xếp ngay ngắn. Bàn trang điểm gọn gàng với những lọ mỹ phẩm đắt tiền xếp hàng thẳng tắp. Tủ quần áo kín mít. Tất cả đều đẹp, sang trọng, và… hoàn toàn thiếu sức sống. Nó giống như một phòng khách sạn hạng sang hơn là tổ ấm của một người phụ nữ.
Cô đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ nặng trịch. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp, nông hơn. Cả ngày dài đeo đuổi những nụ cười, sự chỉn chu, giờ đây mặt nạ ấy cuối cùng cũng có thể rơi xuống. Sự mệt mỏi, trống rỗng và cô đơn ùa về, đè nặng lên đôi vai mảnh khảnh.
Ánh mắt cô lướt qua căn phòng, rồi dừng lại ở tấm gương lớn, tròn, có viền bằng đồng trên bàn trang điểm. Trong gương, một người phụ nữ xinh đẹp, trẻ trung, với gương mặt thanh tú, sống mũi cao, đôi môi hồng mọng, và đôi mắt to, đen láy, vốn được khen là “có hồn”. Nhưng giờ đây, đôi mắt ấy trống rỗng, vô hồn, như hai hố sâu tăm tối không đáy, phản chiếu lại chính sự trống trải trong lòng cô.
Lan từ từ bước tới trước gương. Tay cô run nhẹ khi với lên cổ, cởi chiếc cúc áo đầu tiên. Rồi từng cúc áo, từng khóa kéo sau lưng… Âm thanh rất nhỏ của khóa kéo tuột xuống nghe thật to trong không gian tĩnh mịch. Quần áo – chiếc váy dạ hội giả mềm mại, bên trong là bộ đồ mà Lan đã cố gắng chuẩn bị để có thể khiêu gợi được Minh, chiếc áo ngực ren lưới tinh tế nhưng không thể che đi hết bầu ngực căng tròn của Lan, sau khi chiếc đầm đi qua đầu gối, 1 lần nữa bên dưới là chiếc quần lót lọt khe hoàn hảo như tên gọi, 1 đường chạy dọc sau cặp mông căng tròn ấy, phía trước như vừa đủ để che đi 2 mép lồn gần như đã ướt ác bên dưới vì thiếu thốn, 1 ít lông đen phía trên đã được tỉa gọn gàng như mời gọi, tất đã đồ trên người lần lượt rơi xuống sàn nhà gỗ sẫm màu một cách lặng lẽ, như những cánh hoa úa tàn.
Cô đứng đó, trần trụi trước chính mình, trong căn phòng chỉ có ánh đèn ngủ vàng nhạt chiếu xuống.
Cơ thể cô thon thả, gọn gàng, làn da trắng mịn như sứ dưới ánh sáng mờ ảo. Những đường cong quyến rũ, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân dài thẳng tắp… Một cơ thể được chăm sóc kỹ lưỡng, đáng lẽ phải được chiêm ngưỡng, được nâng niu, được yêu thương.
Nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật trang trí cô độc, bị bỏ quên trong tủ kính của cuộc hôn nhân hoàn hảo. Nó là tài sản của một người chồng vô tâm, là hình ảnh đẹp đẽ cho xã hội trầm trồ, là biểu tượng cho sự thành công của một người đàn ông. Nhưng nó có còn thuộc về chính Thùy Lan không? Cô có còn cảm nhận được nó, có còn yêu quý nó?
Một cơn run lạnh bất chợt xuyên qua người cô, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự nhận thức trần trụi này.
Cô đưa tay lên, lướt nhẹ lên làn da của chính mình. Những ngón tay mảnh khảnh, dài, thường dùng để cầm phấn viết bảng, giờ run run di chuyển từ cổ, xuống vai, rồi dừng lại trên ngực. Một cảm giác lạ lẫm, vừa quen thuộc vừa xa lạ, chạy dọc theo các dây thần kinh. Có phải đây là cơ thể của cô không? Hay nó đã thuộc về một ai khác – về hình ảnh “cô giáo mẫu mực”, về “người vợ đảm đang”, về “con dâu hiếu thảo” – đến mức cô không còn nhận ra?
Cô nhắm mắt lại, để mặc cho bàn tay mình tiếp tục hành trình khám phá, xác nhận. Đó không phải là hành động của dục vọng thuần túy, hay sự kích thích nhất thời. Bàn tay thon gọn mân mê trên bộ ngực lớn căng tròn, đầu ti nổi cứng sau sự va chạm của chính mình, cô như tê dại, tay còn lại đưa xuống nơi kín đáo nhất, hai chân kẹp lấy 2 mép lồn căng mọng kia, ưỡn người trước gương đầy quyến rũ, chẳng biết từ bao giờ, nước nhờn đã chảy cả 2 bên đùi, óng ánh và bóng bẩy cho đôi chân quyến rũ. Dù là 1 cô giáo trang nghiêm ở trường, nhưng cuối cùng cô vẫn là phụ nữ, và cô cần được yêu thương, nhưng mọi thứ dường như lại quá thiếu với Lan, cô đã bao lần tự an ủi chính mình.
Những tiếng thở gấp, nông, thoát ra từ kẽ môi mím chặt. Nước mắt, nóng hổi, bất chợt trào ra, lăn dài trên gò má, rơi xuống ngực, trái ngược hoàn toàn với làn da lạnh giá. Cô không lau đi. Cô để mặc cho nó chảy, như một sự giải tỏa duy nhất, tàn bạo và chân thực nhất, cho mọi cảm xúc bị dồn nén, mọi sự cô đơn bị chối bỏ, mọi nỗi khát khao bị vùi lấp suốt ngần ấy thời gian.
Lùi lại mép giường, nằm ngửa ra chiếc giường rộng lớn, đôi tay lại tiếp tục mơn trớn đầu ti, khoái cảm dường như sắp lấp đi sự buồn tủi kia, bên dưới tay cô cũng đã bắt đầu tăng tốc, sau khi mân mê nhẹ nhàng hạt le sưng phồng, hai ngón tay nhẹ nhàng tách mép lồn ướt ác, sự ma sát từ ngón tay khiến lồn cô tê dại, cô đầy nhanh từ hạt le xuống tận khe mông rồi lại vuốt lên mạnh bạo, nước lồn không ngừng chảy xuống dưới mông.
Ngón tay cô giờ đã ướt đẫm, ra vào nhịp nhàng trong khoảng ấm nóng đang co bóp liên hồi. Cô cong người lên, hông nâng cao theo từng nhịp tay, cố kìm tiếng rên bằng cách cắn chặt môi. Cơn khoái cảm dâng trào nhanh chóng, mạnh mẽ, như để bù đắp cho sự thiếu thốn mà cô phải chịu đựng. Lan đã lên đỉnh với chính mình, cơ thể cô run rẩy dữ dội, một tiếng rên nhỏ thoát ra khỏi cổ họng, nước mắt lại rơi – lần này vừa nhẹ nhõm, vừa tủi hổ.
Cô cúi xuống, nhặt từng mảnh quần áo trên sàn lên, vội vàng cất đi và mặc lại vào người bộ đồ ngủ những động tác chậm rãi, cơ học, như một cỗ máy đang tự lắp ráp lại lớp vỏ bọc hoàn hảo lại được khoác lên.
Rồi cô đứng trước gương, lấy khăn giấy lau khô mặt, hít một hơi thật sâu, cố gắng ép một nụ cười nhẹ lên môi. Gượng gạo, giả tạo, nhưng đó là thứ cô cần. **Lớp sơn hoàn hảo đã được phủ trở lại.** Bằng ý chí sắt đá, bằng thói quen sống trong vai diễn, bằng nỗi sợ hãi khôn cùng về việc để lộ ra con người thật đang rạn nứt bên trong.
Cô tắt đèn ngủ, trèo lên chiếc giường rộng lớn, lạnh lẽo. Cô kéo chăn lên người, nằm nghiêng, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh đèn đường ngoài phố chiếu vào. Cô ôm lấy một chiếc gối, co người lại.
Bên ngoài cửa, cả căn biệt thự sang trọng chìm trong bóng tối và một sự im lặng đặc quánh, chỉ có tiếng gió mùa thu thổi qua khe cửa sổ khẽ rít lên như một lời than thở dài, ai oán. Và ở phòng làm việc trên tầng hai, có lẽ người chồng của cô vẫn đang cặm cụi với những con số, báo cáo, kế hoạch kinh doanh, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của anh, không hề hay biết – hay có lẽ cố tình không muốn biết – rằng người vợ hoàn hảo, xinh đẹp, dịu dàng của mình vừa trải qua một đêm dài tự vỡ lẽ trong đau đớn và cô độc. Và rằng, trên bức tượng sứ tưởng chừng vĩnh cửu ấy, những vết nứt đầu tiên, nhỏ xíu, đã bắt đầu xuất hiện, chỉ chờ một lực đẩy, một cơn gió mạnh, để có thể lan rộng thành một mạng lưới rạn vỡ không thể hàn gắn.











