lc88
mb66
i9bet
surewin
ho88

Truyện Sáng Tác Thanh Xuân

Chương 18: Lo âu

Trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy rào rào cùng với giọng ca yêu đời của Tuấn. Mai Anh lần nữa lắc lắc đầu, cố gắng để mình tỉnh táo lại. Nàng không biết chiều nay mình bị làm sao mà cứ cảm thấy bứt rứt khó chịu. Nghĩ lại thì kì kinh nguyệt của nàng cũng còn lâu mới đến nên chắc không phải là nguyên nhân này.

Một lúc sau thì Tuấn cũng tắm xong, anh quấn khăn tắm quanh bụng che đi bên dưới. Thân trên để trần lộ ra cơ thể rám nắng rắn chắc.

“Em vào tắm đi, có nước nóng đó em nhớ mở lên nha.”

“Thôi…..hồi sáng em tắm ở nhà Thảo rồi….không cần đâu anh.” – Mai Anh trả lời nhát gừng.

“Chiều nay anh thấy em là lạ vậy. Nếu không mình đi khu Phú Mỹ Hưng chơi nha.” – Tuấn lại nghĩ Mai Anh cảm thấy miễn cưỡng khi vào nhà nghỉ với mình. Mặc dù rất mong chờ được ân ái với nàng nhưng anh vẫn tôn trọng cảm xúc của nàng hơn.

“Không…..không có….em thích ở đây cơ.” – Mai Anh biết Tuấn hiểu lầm. Nàng đứng lên ôm lấy anh, dụi dụi đầu vào lồng ngực vững chãi. Mùi hương nam tính mạnh mẽ khiến Mai Anh bình tĩnh hơn một chút. Cơn bồn chồn đã giảm bớt, trong lòng nàng nhen nhóm một chút kích thích chờ mong được gần gũi Tuấn.

Mai Anh chủ động ngẩn đầu đặt lên môi Tuấn một nụ hôn. Đôi môi hai người dán vào nhau một lúc, sau đó nàng khẽ hé bờ môi xinh mút nhẹ lấy môi trên rồi tới môi dưới của anh. Hương vị thiếu nữ tràn ngập khắp khoang miệng làm Tuấn phấn khích, anh nhiệt tình đáp trả lại nàng. Tuấn nhẹ nhàng nhấm nháp chiếc lưỡi mềm mại của người yêu rồi đưa lưỡi vào trong miệng nàng khẽ quét qua hàm răng đều và nhỏ.

Mai Anh bị Tuấn hôn đến không thở nổi, một lúc sau môi hai người mới rời nhau. Mặt nàng lúc này đỏ bừng, hết sức kiều diễm.

Sau màn khởi đầu tình tứ, nỗi lo lắng trong lòng Mai Anh dù còn tồn tại nhưng đã vơi đi chút ít. Tuấn đỡ nàng nằm lên giường đệm trắng tinh êm ái. Bây giờ hai người đang ở trong khách sạn, rất an toàn không sợ bị ai bắt gặp nên Tuấn cũng không cần vội vàng hấp tấp. Anh có thể từ từ thưởng thức cơ thể mỹ miều của cô em gái kiêm người yêu của mình.

“Anh….anh tắt đèn đi…..em chói mắt…..” – Mai Anh cảm thấy hơi ngại. Trong phòng lúc này rất sáng vì tất cả đèn đều đang mở, cộng thêm ánh nắng buổi chiều xuyên thấu qua rèm cửa.

Tuấn với tay tắt công tắc ở đầu giường, căn phòng trờ nên dịu mắt và lãng mạng hơn nhiều khi giờ đây chỉ còn ánh nắng vàng ấm áp chiếu xuyên qua rèm cửa dày màu trắng. Tuấn cúi đầu hôn lên trán rồi lên má Mai Anh, sau đó hôn phớt lên môi rồi từ từ di chuyển xuống cần cổ trắng ngần của nàng.

Bàn tay anh cũng không chịu ở yên mà bắt đầu kéo mép áo thun của nảng ra khỏi váy. Tuấn luồn tay trong áo vuốt ve vòng bụng phẳng lỳ nhẵn nhụi. Cảm nhận sự trơn mát lan tỏa khắp lòng bàn tay. Da của cả hai chị em Mai Anh lúc nào cũng mát rượi như vừa đi ra từ phòng lạnh vậy, sờ vào thoải mái vô cùng.

Mai Anh nhắm mắt cảm nhận bàn tay anh vuốt ve trên bụng rồi di chuyển dần lên trên, dù đã gần gũi anh vài lần nhưng lúc này nàng vẫn cảm thấy có chút hồi hộp. Cảm giác bàn tay đàn ông chạm vào da thịt rất khác với khi cô em Trúc Anh mơn trớn nàng.

Mai Anh khẽ nghiêng người, Tuấn đưa tay còn lại vào trong áo mò tới sau lưng nàng, nhẹ nhàng bấm mở nút chiếc áo lót.

Mai Anh thấy áp lực từ áo ngực đã biến mất, Tuấn quỳ gối hai chân để hai bên người nàng, hai tay anh nắm mép áo thun chầm chậm lột cả áo thun lẫn áo lót qua đầu nàng. Bây giờ thì thân trên của Mai Anh đã hoàn toàn trần trụi, để lộ bờ vai thon thả có thể thấy rõ xương quai xanh đang nổi lên. Vòng eo nhỏ nhắn, chiếc bụng phẳng lỳ nhẵn mịn.

Thiêu đốt ánh mắt nhất là bầu vú thiếu nữ thanh xuân căng tròn mềm mịn, hai núm vú đỏ hồng xinh xắn, quầng vú màu hồng tươi vô cùng mời gọi.

Đây là lần thứ 3 Tuấn được thoải mái ngắm nhìn cặp vú trần của người yêu. Anh rất thích khoảnh khắc này, anh cảm thấy như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất thế gian.

Thấy Tuấn lại thừ người ra nhìn bầu ngực trần của mình, Mai Anh hơi mắc cỡ nhưng lần này nàng không che tay lại nữa, để anh ngắm cho thỏa thích. Trài qua sự việc mấy ngày trước với em gái Trúc Anh, nàng thấy mình hình như đã bạo dạn hơn. Có một chút chờ mong khi được người khác giới ngắm nghía cơ thể. Tất nhiên người đó phải là người yêu được nàng tin tưởng nhất.

Lại qua thêm mười mấy giây, Tuấn mới chầm chậm đưa tay vuốt ve bầu vú căng mịn của Mai Anh, cảm nhận sự đàn hồi mềm mại lan tỏa khắp bàn tay. Anh dùng cả hai tay xoa nắn cặp nhũ hoa mỹ cảm của nàng, biến nó thành đủ thứ hình dạng. Thỉnh thoảng lại dùng ngón tay vuốt ve đầu vú, nhấn nó xuống rồi thích thú nhìn nó bật nảy về vị trí cũ.

Mỗi khi Tuấn dùng hai ngón tay mân mê se se đầu nhũ hoa Mai Anh lại ngửa cổ hít hà. Đầu vú của nàng nhạy cảm vô cùng, nàng có thể cảm nhận từng ngón tay anh đang vò nắn nó ra sao. Một chút đau đau trộn lẫn với sự kích thích làm thành một tư vị không nói nên lời, từ đầu vú truyền lên não rồi tỏa khắp cả người nàng.

Sau một hồi mơn trớn, hai bầu vú trắng tinh của Mai Anh đã đỏ hồng lên. Tuấn cúi người đưa tay giữ hai bên hông của nàng, môi anh hé mở mút lấy một bên núm vú rồi không ngừng dùng lưỡi chà sát, gẩy gẩy lên đầu nhũ hoa.

“Ơoooooooooooo…………Ưmmmmmmmm……” – tiếng rên rỉ bật ra từ bờ môi xinh đẹp của Mai Anh. Nàng ngửa đầu hít hà, cảm nhận đầu vú của mình đang bị bao trong một hang động vừa ấm áp vừa ẩm ướt. Lại có một chiếc vòi bạch tuộc không ngừng quấn lấy nó, mát xa chà sát qua lại.

“Ôiiiiiiii…………ôi………… anh mút…….em thích quá…….” – Mai Anh lại rên lên. Nước nhờn bắt đầu tiết ra làm cô bé của nàng dần dần ẩm ướt.

“Vú em ngon quá đi……sụp soạp…….” – Tuấn mút hết đầu vú bên này lại tới bên kia. Sau đó anh dùng lưỡi liếm láp qua toàn bộ bầu vú đến khi cả vòng 1 của Mai Anh ướt nước miếng sáng bóng lên. Tuấn phát hiện ra khi không dùng tay mà chỉ tập trung dùng miệng thưởng thức thì mới cảm nhận được trọn vẹn nhất bầu vú cực phẩm của nàng.

“Ư…………ư………cho anh……ăn đó……..ôi……….em…….sướng……” – Mai Anh dần hưởng ứng những câu nói bậy của Tuấn. Lần trước dùng tay nắn bóp bầu ngực căng tròn của em gái nàng cũng cảm thấy có chút thích thú, nên nàng hơi hiểu cảm giác của Tuấn khi thưởng thức bầu vú của mình.

Lại mút mát thêm một lúc đến khi đầu vú Mai Anh ướt đẫm nở to ra hết mức thì Tuấn mới hơi đã thèm. Thằng nhỏ của anh bên dưới chiếc khăn tắm từ lâu đã vươn lên dũng mãnh, tùy thời có thể xung phong hãm trận.

Tuấn đưa tay kéo chiếc khăn tắm khỏi người. Anh khẽ nhích hai chân lên một chút, chuyển thành quỳ gối ở hai bên ngực Mai Anh.

Thông qua ánh sáng mặt trời xuyên qua rèm cửa, Mai Anh có thể nhìn rõ dương vật gân guốc của anh. Đầu khấc tù tù đỏ bầm gần chạm vào mũi nàng. Một tay của Tuấn đưa xuống nắn bóp bầu vú căng mịn, tay còn lại khẽ vuốt ve dương vật của mình. Cảm giác quỳ gối một tay xoa bóp bầu vú thiếu nữ trần trụi mịn màng, tay kia tự thủ dâm đem lại khoái cảm mãnh liệt và kì lạ.

Tuấn cầm dương vật cọ cọ qua lại trên bầu vú Mai Anh, nhìn đầu khấc chạm vào núm vú nho nhỏ hồng hào làm anh thấy thích thú vô cùng.

Mai Anh bị Tuấn làm mấy trò kì cục thì xấu hổ lắm. Về mặt xúc giác thì đầu khấc cọ vào núm vú cũng tương tự ngón tay mà thôi, nhưng về mặt thị giác thì mang lại cảm xúc mạnh mẽ hơn nhiều.

Mai Anh cảm thấy cả người rạo rực, nàng đã tạm quên được sự lo lắng vẫn ám ảnh nàng nãy giờ. Nàng rướn người lên một chút, giờ thì hai cánh tay đã được tự do. Mai Anh bèn dùng 10 ngón tay thon thả của mình khẽ nắm lấy thân thằng nhỏ của Tuấn, thay thế bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve lên xuống.

“Hờ……………hờ…………..” – Tuấn ngẩng đầu rên rỉ. Bàn tay Mai Anh mát lạnh thế chỗ tay anh chăm sóc thằng nhỏ. Một cảm giác sướng khoái thoải mái lan đi khắp cả người. Một tay Tuấn chống xuống giường, tay còn lại tiếp tục dày vò bộ ngực trơn mịn như nhung.

“Sướng……..quá……..hờ……..hờ………em……mút nó đi…” – Tuấn nói ngắt quãng.

Ở tư thế này Mai Anh quả thật hơi khó thao tác nhưng nàng vẫn làm theo lời anh. Khẽ liếm bờ môi xinh, Mai Anh hé miệng ngậm lấy đầu khấc của Tuấn mút mát nhè nhẹ. Nàng không thể di chuyển đầu nên chủ yếu dùng miệng bao lấy đầu khấc tù tù rồi dùng chiếc lưỡi nhỏ xinh chăm sóc cho nó.

Lưỡi nàng không ngừng xoay tròn qua lại trên đầu khấc trong miệng, thỉnh thoảng lại chà sát vào lỗ tiểu làm cho Tuấn hít hà không ngừng.

Hai chân Tuấn lúc này quỳ gối đã có chút mỏi. Anh chầm chậm rút dương vật khỏi miệng Mai Anh rồi xoay người nằm ngửa lên đệm. Mai Anh hiểu ý Tuấn, nàng lật người ngồi dậy. Sau một chút suy nghĩ nàng lại đưa tay khẽ kéo dây kéo của chiếc váy dài. Đây là lần đầu tiên Mai Anh mặc chiếc váy này đi chơi, nó là của Thảo “trả công” cho nàng khi cùng đi mua đồ lần trước.

Mai Anh khép hai chân quỳ gối trên giường, chiếc váy nhanh chóng tuột xuống tới đầu gối. Nàng lại nắm lấy mép quần lót màu xanh nhạt cởi nó ra khỏi người cùng với chiếc váy. Giờ thì nàng đã hoàn toàn lõa thể, chùm lông dài và hẹp đen mượt giữa 2 chân vô cùng khiêu khích thú tính đàn ông.

Dù đây không phải lần đầu Tuấn nhìn người yêu khỏa thân, nhưng anh cảm thấy có ngắm đến mấy cũng không bao giờ đủ. Mỗi lần nhìn ngắm cơ thể trắng muốt gợi cảm của Mai Anh thì cảm xúc của Tuấn vẫn tươi mới như lần đầu tiên vậy.

Chỉ cần ngắm Mai Anh khỏa thân quỳ gối trên giường cũng đủ làm dương vật Tuấn giật lên mấy cái. Anh ngửa đầu rên lớn khi nàng quỳ gối giữa hai chân anh, đôi môi anh đào hé mở ngậm lấy dương vật căng phồng vẫn còn ướt nước miếng của chính nàng.

“Ôi……………… hơoooooooooo…………… hờ…………. hờ……. miệng em…….ấm quá….. Anh yêu em chết mất……”

Một tay Mai Anh nắm thân chim gân guốc, miệng liên tục mút lấy đầu nấm tù tù đỏ bầm, đầu nàng di chuyển lên xuống. Tuấn nằm yên cảm thụ khoang miệng ấm ấp, chiếc lưỡi ma quỷ ẩm ướt của Mai Anh đang vuốt ve qua lại trên đầu khấc. Mặt anh khi thì nhăn lại khi thì giãn ra sung sướng.

“Anh……… anh……. Sắp………ra…”

Nhưng lần này Mai Anh chợt ngưng lại, nàng rời miệng khỏi chim anh. Tay thì vẫn duy trì vuốt ve nhè nhẹ.

Tuấn được dừng lại một chút để thở, anh ngẩn đầu ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của Mai Anh đang kề sát dương vật mình. Chóp mũi của nàng khẽ chạm vào đầu khấc.

“Lần này….em muốn nhìn nó cơ….” – Mai Anh nói khẽ. Tay nàng tăng tốc vuốt ve lên xuống. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng đường gân cứng cáp đang nổi phồng lên dưới lớp da.

“Hừ……………..hừ………… ahhhh…… anh …..sắp bắn mất……” – Tuấn lại ngẩng đầu hít hà.

“Hi hi….. cho anh bắn tùm lum luôn……” – Giọng Mai Anh tinh nghịch, nàng kề sát mặt mình vào đầu cu của Tuấn, nàng có thể nhìn rõ lỗ tiều tròn tròn trên đầu khấc.

Cùng với tốc độ vuốt ve tăng dần, Tuấn cảm thấy sung sướng kinh khủng. Anh cố gắng kềm nén cơn xuất tinh, muốn tận hưởng cảm giác cực lạc này thêm được chút nào hay chút ấy.

Tuy nhiên có cố gắng kềm chế cỡ nào cũng có một giới hạn của nó. Tuấn sướng đến nghẹt thở, bàn tay Mai Anh thủ dâm cho anh mang lại cảm giác sướng gấp trăm lần khi anh tự làm cho bản thân.

Mai Anh thấy dương vật Tuấn trong tay mình giật lên mấy cái, anh gầm lên một tiếng, người hơi cong lại lưng ưỡn lên khỏi nệm.

“Ôi……………..anh……….ra…….aaaaaaa.”

Mai Anh chợt thấy trên mặt bỏng rát, từng luồng chất lỏng trắng đục không ngừng phun lên mặt nàng từ đầu khấc của Tuấn. Cặp lông mày thanh tú, đôi mắt xinh đẹp với hàng mi cong vút đang nhắm tịt lại, chiếc mũi cao, khóe môi đỏ hồng xinh xắn… tất cả đều vương đầy tinh trùng sền sệt.

Ban đầu Mai Anh dự tính sẽ để anh xuất tinh lên trời, nhưng không biết từ khi nào nàng lại cầm dương vật của anh hướng thẳng vào mặt mình, chính nàng cũng không nhận ra điều đó. Cho đến khi tia tinh trùng đầu tiên bắn ra thì tất cả đã quá muộn, Mai Anh bị bất ngờ không biết làm sao nên đành giữ nguyên tư thế như vậy, cảm nhận từng tia tinh dịch nóng bỏng của anh rơi trên mặt, chầm chậm chảy trên gò má rồi xuống bờ môi mềm mịn của nàng.

Đến khi Tuấn ngừng lại được thì gương mặt xinh đẹp của Mai Anh đã ướt nhẹp thứ chất lỏng trắng đục. Như một thói quen, mặc dù vẫn chưa mở mắt ra được, Mai Anh vẫn khẽ nghiêng đầu tới trước, đôi môi xinh hé mở bao lấy đầu chim của Tuấn.

Cảm giác sau khi vừa xuất tinh lại tiếp tục được liếm mút đầu khấc đúng là sung sướng xen lẫn đau khổ. Chim Tuấn lúc này nhạy cảm vô cùng, một lần mút của Mai Anh đều làm người anh giật nảy một cái. Tuấn cảm tưởng nàng chỉ mút thêm vài cái nữa có khi anh sẽ ngất ngay tại chỗ.

“Đừng……..đừng………..làm nữa…….. anh chịu không nổi…….nữa……”. Tuấn lấy hết sức rướn người đưa tay chặn Mai Anh lại. Nàng thấy vậy thì thích thú mút thêm vài cái nữa mới tha cho anh. << Cuối cùng cũng nắm được điểm yếu của anh rồi nha >> – Mai Anh thích thú nghĩ trong đầu.

Giờ thì không chỉ mặt mà trong miệng nàng cũng toàn mùi tinh dịch của Tuấn, tanh tanh nồng nồng. Cũng may Mai Anh sớm đã quen với mùi vị đó nên không cảm thấy khó chịu lắm. Nàng nhẹ nhàng đặt lên đầu khấc của Tuấn một nụ hôn rồi trần truồng bước vào nhà tắm rửa mặt.

— hết chương 18 —
 
Chương 19: Lần cuối.

Tuấn nằm trên giường tận hưởng cảm giác sảng khoái rã rời sau khi xuất tinh. Có tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm, có lẽ Mai Anh đang tranh thủ tắm rửa một chút. Tuấn với tay lấy điện thoại lướt lướt, nhưng rất nhanh một cơn buồn ngủ khó cưỡng ập đến. Lúc buổi trưa Tuấn đã ăn quá no, lại đi nắng suốt từ Thủ Đức lên quận 7. Sau cơn cực khoái cơ thể anh đã muốn ngủ lắm rồi. Tuấn nghĩ mình còn cả đêm nay với Mai Anh nên chẳng cần vội vàng gì, anh quăng điện thoại, mơ màng chìm vào mộng đẹp.

Khi Mai Anh quấn khăn tắm đi ra thì Tuấn đã ngáy khò khò. Cơn bồn chồn lo lắng không rõ nguyên nhân lại quay về với nàng. Mai Anh sốt ruột quyết định nhắn tin cho em gái:

[Mai Anh: em đang ở đâu vậy? Có ở nhà không? Ba mẹ có nhà không vậy?]

Tầm vài phút sau thì có hồi âm từ Trúc Anh.

[Trúc Anh: ở nhà nè. Mẹ đang coi tivi. Ba đi từ sáng rồi mà.]

[Mai Anh: nãy giờ chị thấy người khó chịu lo lắng quá, em có bị vậy không?]

[Trúc Anh: chị cũng vậy hả, em cũng thấy bồn chồn sao đó.]

[Mai Anh: không biết có chuyện gì nữa, để chị gọi ba thử xem.]

Mai Anh thử gọi chú Sáu qua Zalo nhưng ông không nhấc máy. Gọi bằng số điện thoại thì tình trạng là không liên lạc được. Điều này cũng không phải chưa từng xảy ra, điện thoại của chú Sáu chai pin rất nặng nên nếu ông quên sạc là rất dễ sập nguồn. Chú sáu có một cục pin sạc di động nhưng không biết ông có nhớ cầm theo không. Mai Anh hơi lo lắng nhưng chẳng thể làm gì, nàng nghĩ lát nữa sẽ thử liên lạc lại với ba.

Trong lòng lo nghĩ vu vơ, Mai Anh nhìn Tuấn đang ngủ ngon lành, đành thở dài cởi bỏ khăn tắm để sang một bên rồi vén chăn chui vào lòng anh.

Tuấn đang mơ màng ngủ thì thấy một cơ thể mát lạnh vẫn còn chút hơi ẩm tựa sát vào người, cảm giác sảng khoái thoải mái vô cùng. Tuấn thấy Mai Anh đã tắm xong liền đưa một tay vòng qua đầu cho nàng gối lên. Mai Anh nằm nghiêng tựa đầu vào vai, một chân gác lên đùi anh. Cặp vú trần căng mịn ép sát vào bắp tay chắc khỏe. Bàn tay Tuấn thoải mái xoa nắn bờ mông trơn láng đàn hồi của nàng.

“Chiều giờ sao tự nhiên em thấy lo lắng buồn bực thế nào ấy? Anh có bị vậy không? Hay đồ ăn hồi trưa có vấn đề?” – Mai Anh chợt cất tiếng hỏi.

“Anh thấy bình thường mà, lúc nãy đi nắng quá có hơi mệt chút. Hay em bị say nắng đó?” – Tuấn đáp.

“Không phải đâu, say nắng em biết mà. Lần này khác… Mà em gọi ba không được.”

“Chắc điện thoại ổng tắt nguồn rồi, bị hoài chứ gì. Không sao đâu để lát anh gọi ổng cho.”

Bây giờ cơn buồn ngủ của Tuấn lại bay biến đâu hết cả. Vuốt ve bờ mông căng mọng của người yêu làm anh thấy nứng trở lại. Tuấn lật người Mai Anh nằm ngửa, một tay xoa nắn bầu vú thiếu nữ mềm mại. Anh ghé môi ngoạm lấy bên vú còn lại, mút mút vài cái rồi lại dùng lưỡi chà sát, lật lật núm vú nho nhỏ qua lại trong miệng.

“Ưmmmmmmm…………..nhột…….!” – Mai Anh ré lên. Hai tay nàng quàng lấy đầu Tuấn vầy vò mái tóc anh. Tư vị vừa nhột vừa sướng không ngửng truyền tới từ hai bầu vú làm nàng cất tiếng rên nho nhỏ đáng yêu.

“Ưmmmm………ư……..”

Một lúc sau, bàn tay Tuấn từ ngực nàng bắt đầu trượt dần xuống, vuốt ve hai bên sườn tới vòng eo thon thả mê người. Làn da Mai Anh êm như nhung nên cảm giác lướt tay trên đó sảng khoái vô cùng.

Tuấn dùng ngón tay mơn trớn chùm lông đen mượt trên mu bướm, thỉnh thoảng giật giật nhè nhẹ làm Mai Anh kêu ré lên vì đau.

“Đau em…… anh nghịch quá đi!” – Mai Anh lấy tay đấm thùm thụm vào lưng Tuấn trong khi miệng anh vẫn đang nhấm nháp núm vú mềm mịn của nàng, hết bên này tới bên kia. Hai đầu vú giờ đã đẫm nước miếng sáng bóng lên.

Tuấn đưa ngón tay giữa vào trong khe bướm, thích thú khi thấy nó đã khá ẩm ướt. Cô bé của Mai Anh vẫn còn rất khít khao, anh dùng một ngón tay thụt ra vào khe bướm, thỉnh thoảng lại co lại chà sát vào thành âm đạo, lướt trên các gai thịt nho nhỏ bên trong.

“Ôiiiiiiiiiiiiii……hờ………hờ……….hờ………..” – Mai Anh cất tiếng rên rỉ, người nàng giật lên nhè nhẹ theo nhịp móc của anh. Nước nhờn bắt đầu tuôn ra nhiều hơn.

Tay phải Tuấn đặt dưới lưng khẽ nâng người Mai Anh ngồi lên. Miệng anh đã rời khỏi bầu vú trắng mịn, tập trung toàn bộ tinh thần vào tay trái cảm thụ âm đạo thiếu nữ chật hẹp ẩm ướt. Tuấn quyết định dùng thêm ngón áp út đưa vào trong lỗ bướm nhỏ xíu. Hai ngón tay không ngừng đưa vào rút ra, rồi cong lại chà sát vào thành âm đạo. Mỗi lần Tuất rút tay ra là nước sướng của Mai Anh theo đó bắn ra vài giọt. Nàng nhắm tịt mắt ngửa đầu rên lớn:

“Ôi…………ưmmmmmmm……. Ứmmmmmm…….chậm……chậm…. thôi anh…. Em sướng quá…. Chết em….”

Mai Anh cảm nhận bướm mình bị hai ngón tay anh nong ra, từng cơn sướng khoái giữa 2 chân chạy khắp toàn thân. Hai ngón tay dù không thể đưa sâu vào trong như dương vật, nhưng độ linh hoạt thì hơn hẳn, vầy vò cô bé của nàng đủ kiểu.

Thụt thêm vài cái Tuấn mới ngừng lại, anh đưa bàn tay ướt nhẹp lên trước mặt Mai Anh như muốn khoe với nàng.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mai Anh lập tức đỏ lựng lên, nàng chưa kịp nói gì thì Tuấn đã bôi thứ dung dịch nhầy nhụa trong suốt đó lên một bên vú nàng làm nó sáng bóng lên. Anh lập tức đưa miệng mút lấy núm vú, chậm rãi tận hưởng hương vị dâm thủy người yêu. Vị mằn mặn lại có mùi thơm nhạt làm Tuấn ngây ngất.

Sau khi liếm láp núm vú đò hồng của Mai Anh đến sạch trơn, Tuấn đặt chiếc gối vào thành giường cho nàng tựa lưng vào đó. Anh chuyển mình nằm sấp xuống giường, mặt kề sát vào cô bé, nhìn thấy hai mép ngoài đã hé mở, để lộ phần thịt bên trong đỏ hồng ẩm ướt, căng mọng mịn màng.

Tuấn đưa mũi vào giữa hai chân Mai Anh hít sâu một hơi, mùi thơm nhè nhẹ từ âm đạo của nàng tràn đầy lồng ngực anh.

“Anh làm gì vậy, kì cục quá đi!” – Mai Anh mắc cỡ vô cùng, nàng nhắm tịt mắt đưa hai tay che mặt trông rất đáng yêu.

“Cho anh ăn nó nha.” – Tuấn xin phép.

“Không!……….ối……ư………ưmmmmmmm……em nói…..không…..mà….ôi……”

Tất nhiên Tuấn làm gì quan tâm đến nàng đồng ý hay không, anh kề miệng mút trọn lấy khe bướm hồng hào, nhấm nháp vị mặn nhè nhẹ. Lưỡi anh không ngừng di chuyển liếm láp, cảm nhận âm vật tròn tròn nho nhỏ đang to lên nhanh chóng, Tuấn thích thú đưa lưỡi chà sát rồi đẩy nó qua lại.

Mai Anh sướng đến ngây ngất, dâm thủy tuôn ra không dứt. Nàng đưa hai tay ôm lấy mái tóc rối của Tuấn, người giật lên nhè nhẹ, muốn đưa chim mình sát vào miệng anh hơn.

“Ôi………ôi………….ư……..em chết……..em sướng……….” – Mai Anh ngửa đầu rên rỉ, khoái cảm của nàng đang tăng lên rất nhanh, sắp sửa đạt đến đỉnh.

Khoang miệng của Tuấn đã tràn ngập nước sướng của Mai Anh nhưng nó vẫn còn rỉ ra liên tục. Anh chụm môi kề sát cô bé của nàng mút mạnh: “Rột……..rột…… sụp soạp…….”

“Ơoooooooooooooooooo………………”

Mai Anh cong người giật nảy, nàng cất tiếng rên dài, dâm thủy tuôn trào như xả lũ. Cú mút cuối cùng của Tuấn đã đưa nàng tới đỉnh.

Tuấn thấy vậy nhưng vẫn liên tục liếm mút cô bé, như muốn cho nàng cảm thụ lại hương vị của anh khi nãy.

Mai Anh sướng không thể thở nổi, từng cơn cực khoái theo cú liếm của Tuấn truyền thẳng lên óc. Nàng cố gắng đưa tay giữ lấy đầu Tuấn, đẩy miệng anh ra khỏi chim mình.

“Đừng……………em………..chết……………”

Bây giờ Tuấn mới chịu ngưng, anh trườn người lên ôm lấy cơ thể Mai Anh lúc này đã lấm tấm mồ hôi, cho nàng tựa đầu vào bộ ngực rắn chắc của mình.

Mai Anh nằm trong ngực Tuấn thở dốc. Cơn cực khoái của phụ nữ kéo dài rất lâu. Phải gần 10 phút chim nàng mới đỡ tê, cơ thể dần hoạt động trở lại.

“Ghét anh quá! Lần nào cũng làm em muốn chết luôn à!” – Mai Anh cất lời trách móc, nhưng nàng cũng nhau chóng vòng tay ôm lấy đầu Tuấn đặt lên môi anh nụ hôn nồng cháy. Lưỡi hai người quấn lấy nhau không rời. Tuấn thích thú mút mát chiếc lưỡi nho nhỏ của người yêu. Sau đó lại từ từ nhấm nháp đôi môi, mút lấy từng cánh môi mềm mại thấm đẫm mùi vị thanh xuân thiếu nữ.

“Cho anh nhét nha.” – Tuấn thì thầm vào tai Mai Anh.

“Chầm chậm thôi nha anh.” – Cơn cực khoái của Mai Anh mới chỉ giảm xuống một chút, giờ mà anh nhét thứ đó vào chắc chắn nàng phải chịu thêm một hồi ngây ngất nữa nhưng nàng vẫn đồng ý. Mai Anh nghĩ ở nhà đã không cho anh làm gì, hơn một tháng mới gần gũi một lần nên nàng muốn cho anh thỏa mãn nhất.

Được người yêu cho phép, Tuấn vui sướng đặt nàng nằm ngửa gối đầu lên gối dày êm ái. Anh dùng tư thế quỳ gối, nhẹ nhàng tách bắp đùi thon thả của nàng sang 2 bên, để lộ cô bé hồng hào ẩm ướt, vô cùng mời gọi.

Dương vật Tuấn đã hồi phục đầy đủ, vươn cao ngạo nghễ. Anh dùng tay tự vuốt ve vài cái rồi kê đầu khấc tù tù vào mép bướm, rướn người đẩy vào chầm chậm.

“Khoan!……Mang…..bao…..đã anh. Nhỡ em có thai mất.” – Mai Anh bỗng cất giọng cản Tuấn lại. Quả thật anh đã quên khuấy chuyện đó. Lần đi Vũng Tàu anh xuất hết vào người Mai Anh, lúc đó cả hai đều không nhớ tới vấn đề tránh thai. May mắn là mấy ngày sau kỳ kinh nguyệt của Mai Anh tới như thường lệ nàng mới thở phào một hơi.

“Ừ nhỉ, quên mất.” – Khi đi Tuấn đã quên mua bao cao su. Anh hy vọng trong khách sạn sẽ có bèn rời giường tìm kiếm một vòng. Nhưng trong phòng chỉ có nước suối và mấy gói trà, cà phê. Khay đồ dùng một lần trong nhà vệ sinh cũng không có.

“Không có rồi. Thôi kệ chút mình còn đi ăn mà, lát ghé mua vậy.” – Tuấn cười méo xẹo, anh nghĩ chắc phải đến tối mình mới được tận hưởng cô bé tuyệt vời của Mai Anh rồi. Thật ra anh không biết chỉ cần gọi điện xuống lễ tân thì khả năng có là rất cao.

“Vậy…..anh nhớ…..bắn ra ngoài đó.” – Mai Anh lên tiếng. Nhìn cái đó của Tuấn vẫn đang cứng ngắc lủng lẳng giữa 2 chân. Nàng vừa mắc cười lại thấy tội tội.

Niềm vui bất ngờ làm Tuấn mừng quá đỗi, thằng nhỏ lập tức vươn cao ngạo nghễ. Tuấn vội leo lên giường tiếp tục công cuộc chinh phạt của mình.

“Ưmmmmmm…………ư……….” – Mai Anh rên nhè nhẹ, mặt nhăn nhăn khi dương vật của Tuấn bắt đầu chui vào người nàng. Âm đạo Mai Anh nghênh đón dương vật đàn ông mưa móc mới chỉ khoảng 5 lần, còn vô cùng khít khao.

“Hà…….hừ…….hừ…..” – Tuấn hít hà thỏa mãn, đầu óc tập trung hết vào thẳng nhỏ, cảm nhận sự sướng khoái khi được thâm nhập vào hang động chật hẹp ẩm ướt của Mai Anh. Từng thớ cơ trong âm đạo nàng liên tục xoa bóp dương vật Tuấn, thoải mái không gì sánh được.

“Ưm……ưm……ưm……” – chim Mai Anh còn nhạy cảm lắm, nàng mới lên đỉnh chưa được bao lâu. Cây gậy thịt của Tuấn đang ra vào cửa mình nàng với tốc độ nhanh hơn. Cơn sướng khoái dần chiếm trọn tâm hồn, lất át tất cả cảm giác lo lắng của nàng, giờ nàng chỉ còn biết đến thứ dài dài cứng cáp đang mạnh mẽ cọ sát vào thành âm đạo của mình. Mỗi lần Tuấn đóng vào hết mức, đầu khấc khẽ chạm vào cổ tử cung làm Mai Anh đón nhận cơn sướng khoái kinh khủng.

Nàng ngửa hẳn đầu về sau, há miệng hít thở từng ngụm không khí.

“Ôi………Ôi……ôi…….em….em sướng……sướng….” – Mai Anh rên rỉ theo từng nhịp nắc của Tuấn, bầu vú căng tròn không ngừng bật nảy lên xuống.

Cơn sướng khoái từ dương vật truyền đến đang tăng lên liên tục. Tuấn thấy cảm giác xuất tinh đã nhen nhóm. Anh cúi người, năm ngón tay bóp lấy bầu vú căng tròn làm điểm tựa. Anh há miệng ngoạm lấy bầu ngực trần còn lại của Mai Anh, dùng răng nhay nhay nhè nhẹ núm vú đỏ hồng đã nở to hết cỡ.

“Ư……….đau…………ôi…………….ôi…………” – lần đầu tiên Mai Anh bị nhay núm vú, cảm giác vừa đau vừa sướng âm ỉ. Nàng hít hà dùng 2 tay ôm lấy đầu Tuấn, nàng không chắc mình muốn anh dừng lại hay tiếp tục gặm nhấm đầu vú.

Tuấn chỉ cắn yêu nàng một chút thôi, anh tiếp tục dùng môi và lưỡi mát xa đầu vú. Trong khi cơ hông vẫn hoạt động liên tục, dương vật cứng cáp không ngừng chạy ra chạy vào cô bé ướt đẫm nước nhờn của Mai Anh.

“Em……sắp……ra mất…..ôi…………..” – cơn sướng tới từ mọi nơi trên cơ thể, Mai Anh thấy mình lại sắp lên đỉnh lần nữa.

“Hừ……….hừ……………hà…..” – Tuấn cũng đang sướng quay cuồng. Anh tăng tốc thêm nữa, muốn cùng lên đỉnh với Mai Anh.

“Không………………ôoooooooooiiiiiiiiiiiiiiii……….”

Tuấn bỗng thấy âm đạo Mai Anh thắt lại rồi co bóp liên tục, nước nhờn tuôn ra ồ ạt, cơ thể nàng gồng cứng. Mai Anh đã lên đỉnh lần nữa nhưng Tuấn vẫn còn thiếu một chút, thời điểm xuất tinh đã gần lắm rồi làm Tuấn không sao ngưng lại được nữa. Anh lấy hơi thúc mạnh…..

“Ôi………………..ô…..ô…..ô……ô…….anh……em…..chết……..”.

Mai Anh quá sướng, nàng thấy mình sắp ngất rồi, cứ một cú nắc thêm của Tuấn là một chữ “ô” tuôn ra khỏi đôi môi xinh xắn của nàng.

Tuấn cũng gấp lắm rồi, sau khi nhấp thêm hơn chục lần, anh chỉ kịp rút nhanh dương vật khỏi bướm Mai Anh rồi kê nó lên bụng nàng.

Không cần làm gì thêm, dương vật của Tuấn lập tức phun trào. Tia tinh trùng trắng đục nóng hổi đầu tiên hạ cánh đúng vào núm vú đỏ hồng của Mai Anh, tiếp đó là từng tia từng tia phun trào khắp ngực và bụng. Mai Anh nằm thở dốc, cảm nhận từng giọt nóng hổi bắn lên cơ thể. Một lúc sau Tuấn mới dừng lại được, một giọt tinh dịch rơi xuống đám lông mu đen mượt.

“Hà……….hà………..” – Tuấn thở hổn hển. Bây giờ anh mới để ý ngắm nhìn chiến tích của mình. Mai Anh nằm nghiêng đầu thở dốc. Cơ thể thiếu nữ trắng tinh sau một hồi dày vò đã đỏ ửng lên, hay bầu vú căng mịn bị Tuấn xoa bóp đến đỏ hồng. Núm vú nho nhỏ vương một tia trắng đục, đang men theo bầu vú chảy xuống khe ngực. Cả hai bầu ngực nõn nà cho tới vòng bụng phẳng lỳ đọng đầy tinh dịch trắng đục, vài giọt chảy xuống lỗ rốn sâu hút gợi cảm. Khung cảnh mê người vô cùng thỏa mãn cảm giác chinh phục của đàn ông.

Mai Anh hơi tỉnh lại một chút, nàng đưa tay xoa nhẹ trên bụng rồi tới ngực. Vô tình trây trét tinh trùng ra khắp người. Có vẻ Mai Anh thích cảm giác này lắm, hai tay nàng lại vuốt ve thoa đều tinh dịch của Tuấn khắp 2 bầu vú, làm nó trở nên trơn bóng vô cùng hấp dẫn.

“Em…….muốn…….mút……” – Không biết từ khi nào trong đầu Mai Anh luôn tồn tại suy nghĩ phải mút sạch dương vật cho người yêu sau khi anh xuất tinh. Mai Anh nhỏm người dậy, khẽ nắm lấy dương vật ướt nhẹp của Tuấn. Đôi môi nàng hé mở ngậm lấy đầu khấc mút nhè nhẹ. Nàng cảm nhận được một tia tinh trùng cuối cùng đang rỉ ra, nàng liền đưa lưỡi cuốn lấy, sau đó lại dùng môi và lưỡi mút mát dương vật của anh.

“Hừ……………hừ…………….anh yêu em……quá…..” – Tuấn quỳ gối trên giường ngắm nhìn bờ lưng trần gợi cảm, cặp mông căng tròn của Mai Anh trong khi nàng cúi người liếm mút làm sạch cậu nhỏ của anh. Một lúc sau Mai Anh mới rời miệng của chim Tuấn, đầu khấc bây giờ đã sạch bóng. Cánh môi hồng của nàng khẽ mở đặt lên đó một nụ hôn kết thúc.

“Tít……….tít……………….” – bỗng nhiên điện thoại của Tuấn rung lên, trên màn hình hiện lên người gọi là chú Sáu.

— hết chương 19 —
 
Chương 20: Biến cố (1)

Tuấn từ cơn sướng khoái tỉnh lại, anh vươn tay cầm lấy điện thoại:

“Nè ba gọi anh nè, em cứ lo linh tinh.” – Tuấn đưa điện thoại trước mặt Mai Anh lúc này đang khỏa thân quỳ gối trên giường, tinh trùng vương vãi trên người nàng đã khô lại.

“Sao ba không gọi lại em mà gọi anh, anh mau nhấc máy đi.” – Mai Anh thúc giục.

“Ừ ha!” – Tuấn ra hiệu cho nàng im lặng. Anh bấm nút mở loa ngoài.

“Alo, có phải anh Tuấn người nhà ông Trịnh Minh Tâm không?” – một giọng nói lạ vang lên từ đầu bên kia.

Giờ thì Tuấn cũng lờ mờ cảm thấy có chuyện rồi. Tim Mai Anh thì chạy lên tới tận cổ, rốt cục nàng cũng biết nỗi lo suốt từ chiều của mình đến từ đâu, hai tay nàng bất giác chụm vào nhau để trước ngực, chờ Tuấn trả lời.

“Alo, phải người nhà ông Trịnh Minh Tâm không?” – giọng nói lạ nhắc lại. Là giọng nam, còn trẻ.

Tuấn sực tỉnh, anh vội trả lời:

“Vâng vâng, đúng rồi ạ. Ba tôi đâu?”

“Ông Tâm bị người ta đâm. Tôi là bác sĩ bệnh viện Hoàn Mỹ. Vết thương nghiêm trọng hiện đang cấp cứu. Lúc ông Tâm tỉnh lại có nói tôi gọi cho anh. Giờ người nhà cần lên gấp để xác nhận cho ông làm phẫu thuật.”

Tim Tuấn thắt lại, Mai Anh đưa hai tay bụm miệng không nói nên lời, nước mắt nàng trào ra.

Tuấn bình tĩnh hơn, anh vội trả lời:

“Được, được, tôi đồng ý hết, mau chữa cho ba tôi. Bác sĩ cho hỏi phải bệnh viện Hoàn Mỹ đường Phan Xích Long không? Tôi chạy lên ngay!”

“Đúng rồi. Anh tới thì vào thẳng lễ tân phòng cấp cứu nhé. Giờ chúng tôi sẽ chuẩn bị phòng mổ.”

Đầu dây bên kia cúp máy. Tuấn ôm lấy Mai Anh đang hoảng loạn. Bầu vú trần của nàng ép sát vào ngực anh nhưng giờ Tuấn chẳng cảm nhận thấy gì nữa.

“Đừng lo lắng. Giờ em phải bình tĩnh. Em vào xối nước một chút đi rồi mình chạy về Phú Nhuận.”

“Không cần, đi luôn đi anh. Người em khô rồi. Em mặc đồ vào không sao đâu.” – Mai Anh nói giọng lo lắng.

“Nhưng mà….ài….được rồi mình đi thôi.” – Tuấn cũng đang hoang mang nên chẳng suy nghĩ nhiều nữa. Hai người vội mặc quần áo rồi đi xuống trả phòng.

Trên đường đi Mai Anh nhắn tin tình hình cho em gái, cũng nói mình và Tuấn đang chạy tới bệnh viện rồi. Nàng bảo Trúc Anh ở nhà với mẹ rồi sẽ cập nhật tình hình sau.

Mai Anh ngồi phía sau ôm chặt lưng Tuấn, nàng cố gắng bình tĩnh lại nhưng nước mắt vẫn cứ trào ra. Cơn bồn chồn giờ đã biến mất nhưng lại chuyển thành hoang mang và lo lắng vô hạn. Điều an ủi nàng duy nhất lúc này là tấm lưng mạnh mẽ của Tuấn, anh tỏ ra bình tĩnh làm nàng cũng yên tâm hơn một chút.

Khi cả hai tới bệnh viện thì đã là 6h30 tối. Mai Anh vội chạy vào phòng cấp cứu trong khi Tuấn gửi xe.

“Em là người nhà ông Tâm, ba em sao rồi ạ?” – Mai Anh giọng gấp gáp nói với thư ký bàn lễ tân.

“Ông Trịnh Minh Tâm phải không? Em chờ chút chị gọi bác sĩ tới trình bày với em.” – Cô lễ tân trả lời rồi bấm số điện thoại nội bộ.

Năm phút sau thì một nam bác sĩ tầm hơn 35 xuất hiện, còn Tuấn cũng vừa vào tới.

“Ông Tâm bị người ta đâm ở đường Hoa Cau ngay gần đây nên người dân gọi bệnh viện điều xe cấp cứu tới, tình hình cụ thể lát anh lên công an phường 7 hỏi sẽ biết. Chuyện này tính sau, giờ bệnh viện cần xác nhận của người nhà để làm phẫu thuật cấp cứu. Trước mắt chỉ biết gan, thận và vài cơ quan khác bị tổn thương, đã truyền 2 đơn vị máu. Nãy anh đã đồng ý qua điện thoại nên chúng tôi vừa tiến hành mổ luôn rồi. Giờ anh chị ra bàn lễ tân ký giấy tờ và đóng tiền tạm ứng đi.”

“Phẫu thuật xong thì ba em sẽ ổn chứ bác sĩ?” – Mai Anh hỏi giọng run run. Gương mặt xinh đẹp của nàng tràn đầy lo lắng, hai khóe mắt ầng ậng nước đỏ hoe làm vị bác sĩ trẻ vừa thương cảm lại có chút xao xuyến.

“Hiện giờ chưa nói được gì. Khả năng cứu sống là rất cao nhưng có thể để lại di chứng. Ca mổ mới vừa tiến hành thôi, chắc phải mất tầm 3 tiếng. Trước mắt hai người ra kí giấy tờ rồi ngồi chờ đi. Có gì mới tôi thông báo ngay.”

Không hỏi được gì thêm, Tuấn và Mai Anh đành ra lễ tân kí giấy xác nhận phẫu thuật.

“Ông Tâm cần phẫu thuật cấp cứu tổn thương đa tạng, truyền máu, truyền kháng sinh, nằm viện theo dõi 5 đến 7 ngày. Tạm ứng là 100 triệu. Nếu ông Tâm trước đây có hiến máu tình nguyện thì người nhà đem giấy xác nhận lên có thể miễn phí tiền máu. À, ông Tâm có bảo hiểm y tế không?”

Mai Anh nghe báo giá tiền tạm ứng mà mặt trắng bệch, 100 triệu là số tiền quá lớn với gia đình của nàng lúc này. Mặt Tuấn cũng đăm chiêu nhưng anh suy nghĩ rất nhanh:

“Hạn chót để nộp là khi nào chị? Ba của em không có bảo hiểm y tế, không biết có khoản miễn giảm nào khác không?” – Tuấn hỏi lại.

“Gia đình cố gắng nộp trong vòng 2 ngày nha. Em có thể làm đơn đưa chị trình lên ban giám đốc xem xét có thể miễn giảm gì không.” – cô lễ tân gợi ý.

“Dạ em cám ơn.” – Tuấn ráng ép mình phải bình tĩnh, anh biết trong lúc này mình phải làm chỗ dựa cho má và hai cô em gái.

“Nãy bác sĩ nói còn khoảng 3 tiếng nữa mới biết kết quả. Em ngồi ở đây chờ nha, cầm tiền này mua đồ ăn tối. Anh chạy lên công an hỏi chuyện của ba với xem có lấy xe ba về được không.

À em nói má với bé Na ở nhà đi, lên đông cũng không làm gì hết. Nói hai người ở nhà ngủ sáng mai má còn bán hàng. Chuyện viện phí để anh tính em đừng lo.” – Tuấn dặn dò Mai Anh rồi lấy xe chạy lên ủy ban công an phường mà vị bác sĩ đã nhắc tới khi nãy.

Tầm 1 tiếng sau thì Tuấn về lại bệnh viện, lúc này Trúc Anh cũng đã lên tới. Mặc dù Mai Anh dặn nàng ở nhà nhưng vì sốt ruột nên nàng vẫn bắt xe ôm lên bệnh viện, tiện thể cầm theo quần áo cho Tuấn, anh nói đêm nay sẽ ở lại bệnh viện trông chừng chú Sáu.

“Ba ổng đang chạy thì thấy xe đằng trước bị giật túi xách. Ổng đuổi theo thằng cướp vô mấy cái hẻm loằng ngoằng, đạp ngã xe của nó nhưng bị thằng đồng bọn trong hẻm đâm cho 2 nhát vào bụng. Mấy thằng cướp chạy rồi, ổng thì lấy được cái túi xách trả cho bé sinh viên. Bệnh viện này là gần nhất nên dân họ gọi xe cứu thương đưa ổng vào.

Nãy anh mới ký mấy cái giấy tờ biên bản chỗ công an rồi. Xe của ba cũng để ở đó, anh đi một mình không đem về được. Lát anh chở Mi lên đó lấy xe rồi hai chị em đưa nhau về đi. Anh ở lại xem sao có gì anh nhắn tin.” – Tuấn kể vắn tắt tình huống của chú Sáu. Sau đó anh đưa Mai Anh lên công an lấy xe để 2 chị em chở nhau về.

Bệnh viện cũng đã đưa lại cho chị em Mai Anh điện thoại, giấy tờ và quần áo của chú Sáu. Nhìn chiếc áo sơ mi bạc màu của ba loang lổ vết máu, hai chị em lại rơm rớm nước mắt. Tính chú Sáu là vậy, trước giờ thích xen vào chuyện bất bình, cũng hay giúp đỡ người khác. Đến lần này cuối cùng tự đưa mình vào hoàn cảnh hiểm nghèo.

Mai Anh và Trúc Anh về đến nhà thì đã gần 9 giờ tối, vẫn chưa có tin tức gì từ Tuấn về ca mổ của chú Sáu. Cô Sáu đứng trước cửa chờ hai đứa con gái, mắt cô cũng đỏ hoe.

“Thằng cha đó lúc nào cũng vậy, cứ thích xen vào chuyện người khác. Ngày xưa cũng vậy, bây giờ cũng vậy.” – cô Sáu nói một câu không đầu không đuôi với hai chị em. Cô vào nhà lấy ra một phong bì cũng khá dày đưa cho Mai Anh.

“Trong này là 80 triệu. Tuấn nói mẹ nó có 30 triệu. Xem như tạm đủ lo cho ba mày. Cầm đi mai đem lên bệnh viện đóng.”

Mai Anh cầm lấy phong bì, nàng biết đây đã là toàn bộ tiền để dành của ba mẹ rồi. Lúc này nàng mới áy náy mình chẳng làm ra được đồng nào để phụ ba mẹ. Thật ra cũng không trách nàng được khi năm nay nàng mới vừa lên năm nhất, buổi sáng còn phụ mẹ bán bún bò. Hồi trước học cấp 3 thì đâu có thời gian đi làm thêm.

Mai Anh tắm rửa một chút rồi vào phòng nằm. Nàng liên tục nhắn tin với Tuấn hỏi hang tình trạng của ba, anh nói bệnh viện thông báo ca mổ kéo dài hơn dự tính, làm nàng và Tuấn đều lo lắng không thôi.

Đến tận gần 11h khuya Mai Anh trằn trọc ngủ thiếp đi thì Tuấn gọi điện về:

“Ba vừa mổ xong, đang nằm phòng hồi sức, sáng mai mới vào thăm được. Bác sĩ phát hiện ba bị viêm gan B từ lâu giờ đã chuyển thành xơ gan. Ba ổng có bao giờ đi khám sức khỏe đâu mà biết bịnh.

Giờ bị đâm dập cả gan và thận. Thận còn tạm ổn nhưng gan phải cắt đi một khúc, bác sĩ nói bình thường gan sẽ mọc lại nhưng giờ xơ gan thì không được. Ba sớm muộn cũng phải ghép gan. Mai em chở bé Na, anh sẽ nhờ đứa bạn chở má lên bệnh viện luôn, xét nghiệm xem nhà mình có ai thích hợp cho ba gan không.”

Chị em Mai Anh nghe mà lạnh toát. Mai Anh lại rơm rớm nước mắt, ngược lại Trúc Anh bình tĩnh hơn, nàng ôm lấy chị mình an ủi. Cô Sáu đã ngủ rồi hai chị em cũng không muốn đánh thức mẹ dậy.

Đêm nay là đêm dài nhất của Mai Anh, nàng trằn trọc không sao ngủ được, nghĩ tới ba bị thương nặng, nghĩ tới Tuấn một mình ở lại bệnh viện lạnh lẽo, rồi lại nghĩ tới tương lai. Với tình hình này chắc chắn một thời gian dài sắp tới nhà nàng sẽ mất đi một lao động chính, Mai Anh thấy mình phải trưởng thành thật nhanh để giúp đỡ ba mẹ.

Nàng thỉnh thoảng nhắn tin với Tuấn, tận 3 giờ sáng mới ngủ thiếp đi trong mệt mỏi.

— hết chương 20 —
 
Chương 21: Biến cố (2)

Năm giờ sáng, Mai Anh theo thói quen tỉnh dậy giúp mẹ chuẩn bị dọn hàng ra bán. Vì mới ngủ được có hai tiếng nên nàng cảm thấy hơi mệt mỏi. Nước lèo đã nấu từ đêm qua nên sáng nay dù tâm trạng rất tệ thì chị em nàng và cô Sáu vẫn phải bán cho hết nồi bún rồi mới chạy lên thăm chú Sáu được.

Gần 10 giờ sáng thì ba người phụ nữ có mặt tại bệnh viện, Tuấn đón má và 2 em gái với đôi mắt thâm quần, anh gần như thức suốt đêm qua tới giờ. Sáng nay chú Sáu đã tỉnh, anh có vào thăm chú một lần. Phòng hồi sức chỉ cho vào từng người một nên gia đình Mai Anh chia ra mỗi người vào thăm chú một chút.

Chú Sáu thiêm thiếp trên giường, làn da vàng hơn bình thường, đây là dấu hiệu của gan bị tổn thương. Mai Anh nhìn ba nằm đó với đủ thứ dây nhợ, máy móc. Tim nàng đau nhói. Trong đầu nàng hiện lên suy nghĩ nếu có thể giúp ba khỏe lại như xưa nàng không tiếc bất cứ giá nào.

“Hà…..hà…..con Mi hả, tao…..không sao. Vài bữa…….là khỏe ngay…” – chú Sáu hơi mở mắt, nói giọng ngắt quãng khi thấy Mai Anh vào thăm.

“Mày không thấy….cảnh hôm qua….tao đạp thằng cướp. Thằng chó….đồng bọn….nó canh sẵn. Đâm tao…..2 nhát. Hà…..hà….tao vẫn kịp….đấm nó….mấy cái….”

“Rồi rồi, con biết mà, ba là nhất. Lần sau ba làm ơn đừng làm vậy nữa. Ba biết mẹ con tụi con lo lắng cỡ nào không? Ba ráng ở đây vài ngày rồi về nhà. Mọi chuyện có anh Tuấn lo rồi.” – Mai Anh ráng rặn ra nụ cười an ủi ông.

Nàng là người cuối cùng trong nhà vào thăm chú Sáu. Khi nàng quay lại sảnh thì thấy có hai người có vẻ là mẹ con đang nói chuyện với gia đình mình.

Người mẹ mặc bộ đồ bà ba, khoác thêm áo vải dài tay, một chiếc túi đeo bụng màu đen đã cũ quấn quanh eo. Nhìn bà có thể đoán được hẳn là tiểu thương ở chợ, đây là “đồng phục” tiêu chuẩn của các cô bán rau củ, trái cây.

Cô con gái còn rất trẻ, có lẽ ngang tuổi Mai Anh, gương mặt mang vài phần giống mẹ. Làn da hơi đen, mái tóc xõa ngang vai nhìn khô và rối. Được cái gương mặt cô rất thanh tú, chiếc mũi cao cùng với đôi mắt sáng, lúc này ánh lên vẻ lo lắng và bối rối.

Mai Anh lặng lẽ tới gần, đứng phía sau lưng Tuấn. Người mẹ lúc này mở túi trước bụng lấy ra một xấp tiền:

“Không ngờ anh bị thương nặng quá, hôm qua nghe con bé kể em lo lắng lắm. Em muốn hỗ trợ anh nhiều hơn nhưng gia đình em cũng khó khăn, đây là 10 triệu chị cầm giúp em lo cho anh. Nhờ chị nhắn anh là mẹ con em cám ơn vì đã giúp cháu nó. Không nhờ anh thì tiền hàng trong túi mất hết rồi, mẹ con em chẳng biết sống làm sao.”

Có thể đoán được cô bé này là người hôm qua bị giật túi xách rồi được chú Sáu giúp lấy lại, hôm nay cô dẫn mẹ tới bệnh viện để hỏi thăm. Người phụ nữ dúi tiền vào tay cô Sáu nhưng cô nhất quyết không nhận, hai bên lại đùn đẩy qua lại một hồi.

Đều là người thuộc tầng lớp lao động nên hai người mẹ dễ dàng tìm được tiếng nói chung, cuối cùng cô Sáu đành nhận tiền. Dù sao tình cảnh gia đình Mai Anh lúc này quả thật khó khăn. Một trăm triệu tiền viện phí cho chú Sáu, rồi sau này quá trình dưỡng bệnh, chữa bệnh chắc chắn cũng tiêu tốn thêm không ít.

Cô con gái cũng nhanh chóng làm quen với Tuấn và chị em Mai Anh. Nàng tên Chi, năm nay 20 tuổi. Chi học hết cấp 3 rồi phụ mẹ bán rau củ ở một chợ nhỏ tự phát, phục vụ cho công nhân nhà máy gần đó. Ba của Chi mất cách đây 2 năm trong một vụ tai nạn, mẹ con nàng nương tựa vào nhau mà sống.

Tính tình của Chi khá hoạt bát, nàng nhanh chóng quen thuộc với Tuấn và 2 cô gái. Lúc này Chi đang kể lại tình huống hôm qua:

“Em đang chạy xe thì thằng kia ở đâu vượt lên giựt cái túi làm em loạng choạng té xuống đường luôn, may mà không sao chỉ trầy trụa chút. Em hô lên cướp cướp thì chú Tâm đằng sau vọt lên đuổi theo. Cả hai chạy mất hút luôn.

Rồi mọi người giúp em dựng xe, em lật đật chạy theo chú Tâm, được một đoạn thấy người ta xúm lại một đám em chen vào mới biết chú Tâm bị đâm, chú ngất mà tay còn cầm cái túi của em. Lúc đó em sợ quá cứ đứng ngây ra, may có anh kia gọi xe cấp cứu cho chú. Em rối quá không biết làm sao nên chỉ hỏi tên bệnh viện rồi về nhà luôn. Sáng nay em mới dẫn mẹ lên nè.”

Chi vừa nói chuyện mà mắt cứ liếc nhìn Tuấn. Chị em Mai Anh tất nhiên phát hiện ra nhưng hai nàng đã quen rồi. Vẻ ngoài của Tuấn rất thu hút nữ giới, cả Thảo cũng thường tìm cớ sờ soạng anh, Mai Anh biết hết có điều nàng lựa chọn không làm gì, tuy có chút ghen nhưng Mai Anh hoàn toàn tin tưởng vào anh.

Hai bên trò chuyện một lúc, trước khi chia tay Tuấn và Mai Anh add số Zalo của Chi để sau này nhắn tin nói chuyện thêm.

Tiếp đến gia đình Mai Anh phải đi lấy máu làm xét nghiệm xem ai là người thích hợp để ghép gan cho chú Sáu. Tuấn muốn tiếp tục trông chú nhưng Mai Anh nhất quyết kêu anh về nghỉ ngơi, nàng sẽ ở lại, dù sao hiện nay chú Sáu đang ở phòng hồi sức đặc biệt để theo dõi, người nhà cũng không có nhiều việc để làm.

Tranh cãi một hồi, mọi người quyết định chia ca để trông, tạm thời Mai Anh ở lại, buổi tối Tuấn sẽ lên thay.

Cứ như vậy trải qua thêm mấy ngày. Trong thời gian đó phường có gọi điện cho Tuấn, vì biểu dương việc làm của chú Sáu phường quyết định hỗ trợ cho chú 15 triệu. Ban giám đốc bệnh viện cũng giảm cho chú 10% viện phí. Chuyện tiền nong có vẻ đã tạm ổn.

Chú Sáu cũng khá hơn và được chuyển qua phòng bệnh thường. Tuy nhiên da chú vẫn vàng, người yếu ớt không có sức. Bác sĩ nói do bị xơ gan giai đoạn đầu, lại buộc phải cắt đi một phần gan bị dập. Gan bị xơ rất khó tự hồi phục, nếu tình hình của chú không cải thiện thì sẽ phải ghép gan.

Cuối cùng thì hôm nay kết quả xét nghiệm của gia đình đã có.

“Theo kết quả này thì cô Trúc Anh là phù hợp nhất, có cùng nhóm máu với ông Tâm. Sức khỏe của Trúc Anh cũng tốt không có bệnh truyền nhiễm, có thể tiến hành cấy ghép được ngay.” – vị bác sĩ trẻ nói với Tuấn và chị em Trúc Anh. Cô Sáu thì ở nhà không tới bệnh viện.

“Vậy… tốt quá rồi.” – gương mặt Mai Anh nhẹ nhõm, cuối cùng nàng cũng nhận được một tin tức tốt.

Trúc Anh thì tiếp nhận tin này có phần bối rối. Tất nhiên nàng bằng lòng hiến gan cứu ba, nhưng nghĩ đến mình sắp bị đưa lên bàn mổ, mất đi một phần cơ thể, quả thật nàng rất sợ hãi.

“Em đừng lo, gan có thể mọc lại được. Chỉ cần điều dưỡng 4 đến 6 tuần là khỏe như cũ thôi.” – vị bác sĩ nhìn ra được vẻ lo lắng trên mặt Trúc Anh nên lên tiếng an ủi.

Mai Anh ôm lấy vai em gái. Tuấn cũng vỗ nhẹ lên vai Trúc Anh động viên nàng.

Ngay khi mọi người có được tia hy vọng mọi chuyện sẽ có cái kết đẹp. Câu nói phía sau của bác sĩ mới chính thức mở ra vực sâu đen tối.

“Có điều, chi phí ghép gan không rẻ, không biết gia đình đã tìm hiểu và có sự chuẩn bị tài chính chưa?”

Đến lúc này cả ba mới ngớ ra, quả thật mấy ngày nay cô Sáu và chị em Mai Anh chưa ai nghĩ tới vấn đề này. Tuấn có để tâm nhưng anh nghĩ chi phí không quá cao, nếu là vài chục triệu anh có thể xoay xở được. Dù sao gia đình vẫn còn một ít tiền.

Nhưng cái giá vị bác sĩ nói ra làm tất cả tuyệt vọng, cả Tuấn cũng thấy người lạnh toát.

“Ghép gan ở Việt Nam thì hiện nay viện 108 ngoài Hà Nội làm tốt nhất, chi phí sẽ tầm 1 tỷ 3. Khả năng thành công trên 80%. Nếu ra nước ngoài tỷ lệ sẽ cao hơn, nhưng dao động từ 3 đến 4 tỷ!”

Mai Anh không biết làm sao mình về được tới nhà, con số 1 tỷ 3 trăm triệu đồng cứ bay lượn trong đầu nàng. Mặc dù Tuấn đã an ủi chị em Mai Anh là mình có cách, nhưng nàng biết rõ Tuấn làm gì có cách nào.

Hai căn nhà của gia đình Tuấn và Mai Anh đang ở không có giấy tờ, lại nằm trong diện giải tỏa không thể xây dựng thêm gì được. Hồi xưa khi mua chỉ làm giấy viết tay, bây giờ người chủ thực sự của mảnh đất đã dọn đi đâu mất, không chứng thực được quyền sở hữu tài sản. Cô chú Sáu còn giữ tờ giấy viết tay, đã vài lần thử làm sổ hồng nhưng không thành công vì vấn đề pháp lý không rõ ràng.

Căn nhà của Tuấn còn tệ hơn, ba mẹ anh mất không kịp để lại lời nhắn gì. Tuấn và gia đình Mai Anh đã lục tung cả nhà lên mấy lần nhưng không tìm thấy tờ giấy đó, có thể ba mẹ Tuấn đã cất hoặc gửi ở đâu nhưng giờ không có thông tin gì cả.

Như vậy dù gia đình có muốn bán nhà cũng không thể, không ai chịu mua căn nhà không có giấy tờ lại nằm trong khu quy hoạch, hoặc nếu bán cũng chỉ được một giá rẻ mạt.

Trong cơn tuyệt vọng, Mai Anh nhắn tin than thở với Thảo.

— hết chương 21 —
 
Chương 22: Giải pháp

[Mai Anh: hu hu bác sĩ nói bé Na phù hợp với ba, nhưng tiền phẫu thuật tới hơn 1 tỷ. Nhà tao đào đâu ra.]

[Thảo: mà bắt buộc phải ghép gan hả?]

[Mai Anh: giờ trước mắt điều trị bằng thuốc, nếu không cải thiện thì phải ghép gan. Mà khả năng khá cao, ông bác sĩ nói cứ chuẩn bị tiền sẵn đi.]

[Thảo: mày có hỏi ổng còn bao lâu không?]

[Mai Anh: nếu bệnh tiến triển nhanh thì dưới một tháng, lâu thì vài tháng. Nếu ổn định được nửa năm trở lên thì có hy vọng tự hồi phục.]

[Thảo: gia đình mày tính ra có 2 căn nhà mà, bán bớt 1 căn thì sao?]

[Mai Anh: hồi trước tao kể mày nghe vụ giấy tờ rồi đó. Khó bán lắm. Ba mẹ tao từng rao thử rồi mà không ai mua. Mày có biết việc gì làm kiếm tiền không?]

[Thảo: bây giờ mới đi làm sao mà kịp nữa. Mày tính đi phụ quán cà phê hay bán gà rán? Nhanh nhất là mày lên OnlyFan khoe lồn khoe vú cho thiên hạ coi đi, tao bảo đảm mày thành ngôi sao trên đó luôn.]

[Mai Anh: mày nói cái gì vậy con đĩ này!]

Mặt Mai Anh đỏ lựng, OnlyFan là gì nàng vẫn biết, Thảo đã từng cho nàng coi. Tất nhiên không đời nào Mai Anh sẽ làm chuyện này nhưng một suy nghĩ vẫn xẹt qua:

<< Chẳng lẽ… không còn cách nào sao?.. Nếu mình làm vậy… có cứu được ba không? >> trong đầu Mai Anh hiện ra hình ảnh nàng ngồi trước máy quay từ từ thoát y, khoe ra cơ thể của mình cho mọi người chiêm ngưỡng. Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua mặt nàng đã đỏ rực lên, Mai Anh đập đập tay lên má cố xua tan nó đi.

Hai bên rơi vào trầm tư, có vẻ ở đầu dây bên kia Thảo cũng đang suy nghĩ điều gì. Phải gần một tiếng sau Thảo mới nhắn lại:

[Thảo: thật ra… tao còn một cách. Mai mày có ở bệnh viện chăm ổng không tao chạy qua nói chuyện chút. Bữa giờ tao cũng chưa lên thăm chú nữa.]

[Mai Anh: có, mai tao ở bệnh viện từ 1 giờ trưa đến tối.]

[Thảo: ok vậy đi. Mai gặp!]

Ba giờ chiều hôm sau Thảo có mặt tại bệnh viện, sau khi vào thăm hỏi chú Sáu một chút nàng dẫn Mai Anh xuống quán cafe sân vườn bên hông bệnh viện. Chú Sáu vẫn phải nằm trên giường truyền dịch và đi vệ sinh qua ống thông tiểu, nên có thể để chú một mình trong thời gian ngắn.

“Nè, tao còn 20 triệu chưa dùng đến. Mày cầm đi lo cho ba. Đừng ngại, cho mày mượn thôi. Khi nào trả cũng được.” – hai người vừa ngồi xuống thì Thảo rút một xấp tiền màu xanh dương từ trong bóp đưa Mai Anh.

“Thôi tao không lấy đâu. Mày giữ đi khi nào cần tao hỏi mượn. Thiệt” – Mai Anh từ chối.

“Cứ cầm đi, với tao mày còn tỏ vẻ gì chứ. Có 20 triệu thôi tao nói với ba một tiếng ổng cho ngay. Tình hình ba mày sắp tới còn tốn tiền nhiều đó.”

“Rồi mày nói có cách gì kiếm tiền vậy?” – Mai Anh đành nhét tiền vào túi. Nàng tự nhủ nếu không thật cần thiết nàng sẽ không đụng đến số tiền này.

Thảo im lặng rất lâu, nàng có vẻ rất đắn đo, muốn nói ra lại thôi.

“Tao nói thật với mày một chuyện. Mày không được kể với ai đó.” – cuối cùng Thảo cũng lên tiếng, giọng rất nhỏ.

“Ừ, mày làm tao hồi hộp quá đi.” – Từ tối qua Mai Anh cũng lờ mờ đoán ra việc có thể kiếm tiền nhanh và nhiều chắc chắn không thể là việc dễ dàng, nhưng vì tính mạng của ba nàng vẫn muốn thử một lần.

“Ba tao mà mày gặp hôm nọ. Thật ra…không phải ba ruột tao đâu!” – Thảo nói.

“Hả? Vậy là ba dượng sao. Hay là….đừng nói là bạn trai mày!” – Mai Anh nhớ ngay tới cảnh Thảo hôn lên môi ba nàng lúc chia tay.

“Mày đoán đúng rồi đó.” – giọng Thảo như muỗi kêu.

“Nhưng tuổi ổng chênh với mày như vậy? Mày có sở thích khác người quá đó!” – Mai Anh ngạc nhiên.

“Khờ quá vậy, mày còn chưa đoán ra hả. Là ổng bao nuôi tao.”

“Hả? Cái gì! Nhà mày giàu như vậy còn cần ổng bao nuôi. Mà làm vậy chẳng phải….” – Mai Anh không thể tin được. Trong mắt nàng và đám bạn cùng lớp Thảo chính là hình tượng tiểu thư nhà giàu điển hình. Nghĩ kĩ lại đúng là Thảo chưa bao giờ nhắc tới gia cảnh hay tự nhận mình là tiểu thư, nhưng những gì nàng thể hiện ra đã nói lên tất cả.

Thảo có dáng người cao ráo, làn da trắng mịn nhìn là biết chưa bao giờ lao động nặng nhọc. Những bộ cánh nàng mặc luôn mang phong cách quý phái, trang nhã. Dù không thuộc tuýt ăn chơi tiêu tiền như nước nhưng tiền bạc đối với Thảo chưa bao giờ là vấn đề, nàng luôn sẵn lòng mời cả nhóm bạn gái chơi cùng đi ăn uống, trong đó có Mai Anh.

“Mày nhớ lại đi, tao đã bao giờ nhận là nhà mình giàu? Thật ra căn chung cư và tiền xài hàng tháng là ba nuôi tao đưa hết đó. Còn cha mẹ ruột tao hả, ông bả từ bỏ tao lâu rồi. Ông già tao suốt ngày rượu chè, bà già thì cờ bạc, tao lớn lên với hai người đó hết bị mắng chửi thì là đánh đập. Mày biết không, tao phải dùng lồn kiếm tiền từ năm lớp 10, là lớp 10 đó!”

Thảo cười cay đắng. Đây là sự thật mà nàng chôn giấu sâu nhất, hình tượng tiểu thư đài các là thứ nàng luôn mong ước, nàng muốn được mọi người nhìn mình như vậy. Giờ nói ra chuyện này với Mai Anh rõ ràng cần có can đảm rất lớn. Nếu có ai khác biết được, hình tượng mà nàng luôn xây dựng sẽ sụp đổ không còn gì.

“Rồi năm 11 tao may mắn tao gặp được ba tao, hai năm rồi tao ở với ổng chưa từng về nhà. Tao chỉ thỉnh thoảng gửi tiền về cho ông bà già thôi, ông bả cũng chẳng buồn tìm tao.” – Thảo tuôn một tràng như trút nỗi lòng, nước mắt trào ra làm lớp phấn trang điểm cũng trở nên nhem nhuốc.

Mai Anh chết sững, trước giờ nàng vẫn ngưỡng mộ gia đình và cuộc sống của Thảo, không ngờ sự thật lại phũ phàng cay đắng như vậy. Dù Thảo chỉ nói vắn tắt nhưng Mai Anh có thể cảm nhận sự đau thương trong đó. Mắt nàng bỗng chốc cũng đỏ hoe. Mai Anh không biết nói gì, chỉ có thể đưa hai tay nắm lấy tay Thảo.

Cả hai cứ ngồi im lặng như vậy một lúc, đầu Mai Anh bỗng nhiên nhảy số. Tại sao Thảo lúc này lại kể chuyện đó cho nàng?!

“Khoan, chẳng lẽ cách kiếm tiền mà mày nói là….” – Mai Anh hỏi giọng run run.

“Đúng vậy. Chứ mày nghĩ làm sao kiếm được tiền tỷ cho ba mày phẫu thuật trong một hai tháng? Nói mày biết, căn chung cư là tao đứng tên đó. Giá thị trường phải hơn 3 tỷ. Mặc dù tao sống với ổng 2 năm ổng mới mua cho tao để tiện đi học. Nhưng dù sao thì… mày hiểu rồi đó…”

“Mày không định giới thiệu tao…. cho ba mày đó chứ?” – sau khi nói ra câu này Mai Anh mới sực tỉnh, nàng đúng ra phải từ chối chứ sao lại hỏi vậy.

Thảo cũng bất ngờ, nàng không nghĩ Mai Anh sẽ dễ dàng chấp nhận.

“Tất nhiên không phải ba tao. Nhưng mà… mày chịu sao? Mày chịu làm sugar baby giống tao hả?”

Mai Anh không biết trả lời sao nữa. Suy nghĩ ban đầu của nàng tất nhiên là không chịu, nàng nghĩ làm vậy khác nào bán thân. Ngàn vạn lần nàng không hề muốn. Đừng nói nàng và Tuấn đang lúc mặn nồng nhất, dù có còn độc thân nàng cũng không muốn bước vào con đường này.

Nhưng đây là thời điểm vô cùng ngặt nghèo, ba nàng rất có khả năng sẽ chết. Nếu hy sinh danh tiết bản thân, phản bội lại Tuấn nhưng cứu được ba thì nàng có nên làm không?

Mai Anh lại chợt nghĩ tới em gái. Thảo nói nàng đã bán thân từ năm lớp 10. Vậy Trúc Anh thì sao?

<< Tính con bé liều lĩnh và bốc đồng như vậy. Có khi nào ai đó sẽ dụ dỗ nó vào con đường này không. Vì kiếm tiền rất có thể nó sẽ làm liều. >>

Trong thời gian ngắn đủ thứ suy nghĩ, trăn trở lướt qua trong đầu Mai Anh. Cuối cùng thay vì mạnh mẽ từ chối, nàng chỉ đáp lại một cách yếu ớt:

“Tao…. không biết nữa… Tao không dám. Tao sợ lắm!”

Thảo thở dài. Nàng lặng lẽ nắm lấy tay Mai Anh an ủi:

“Tao cũng không hề muốn mày giống tao. Thật đó. Tao thương mày lắm. Tao thật sự muốn mày và anh Tuấn hạnh phúc.”

Chợt giọng Thảo trở nên quyết liệt:

“Nhưng muốn kiếm tiền cho ba mày làm phẫu thuật tao chỉ biết được cách này thôi. Mày nghĩ xem, thay vì làm gái đưa lồn cho thiên hạ chơi, hay lên mạng khoe lồn cho thế giới bình phẩm, thì mày chỉ cần phục vụ một người thôi. Mày và anh Tuấn vẫn có thể quen nhau, khi nào kiếm được đủ tiền thì ngừng. Đúng là mày sẽ phản bội anh Tuấn nhưng miễn đừng để ảnh phát hiện là được.”

Rồi nàng lại thở dài:

“Mà thôi không nói chuyện này nữa, tao chỉ gợi ý giải pháp thôi, cũng không bắt buộc mày. Có thể ba mày không cần ghép gan thì sao, cứ chờ một thời gian nữa rồi tính.”

Mai Anh chỉ im lặng, trong lòng vẫn đang cân nhắc được mất. Có điều nàng biết Thảo nói không sai, trừ ngay lập tức trúng Vietlott hay độc đắc thì đây đúng là giải pháp duy nhất kiếm nhiều tiền mà nàng có thể thực hiện.

“Nè, đang nghĩ gì vậy. Uống nước đi còn lên với ba mày. Mà tao nói ra vậy mày không khinh tao chứ?” – Thảo lại hỏi.

“Làm gì có. Tao càng thương mày hơn. Tao nói thật đó.” – Mai Anh tỉnh lại từ dòng suy nghĩ. Nàng bất chấp vươn tay ôm chặt lấy Thảo. Cảnh tượng nóng bỏng lại lãng mạn thu hút ánh mắt của mọi người trong quán nhất là cánh đàn ông. Vốn từ nãy đến giờ hai mỹ nữ ngồi nắm tay nhau tâm sự vẫn luôn thu hút ánh nhìn nhưng hai nàng mải nói chuyện không hề để ý.

Uống nước xong Thảo lấy xe ra về. Khi đã ngồi lên yên xe nàng mới nói vấn đề mấu chốt với Mai Anh:

“Mày cứ suy nghĩ thêm. Nhưng phải quyết định nhanh lên. Lúc nãy tao nói đơn giản vậy thôi chứ thực tế không có chuyện mày chỉ cần đồng ý là người ta đưa 1 tỷ liền đâu. Còn phải tìm đối tượng phù hợp, rồi thời gian xây dựng tình cảm, cả một quá trình đó.

Bây giờ tao chẳng biết ai đẳng cấp cỡ ba tao, mấy thằng ất ơ trên mạng một tháng chu cấp 5, 3 triệu đã là giỏi lắm, còn chơi xong một hai tháng là chạy ngay. Nếu mày chấp nhận tao sẽ hỏi thêm ba tao.

Thôi tao về đây. Giữ sức khỏe đó.” – Thảo chốt một câu rồi nổ máy xe.

Mai Anh quay lại phòng bệnh chú Sáu đang nằm. Phòng có 4 giường bệnh và một nhà vệ sinh chung. Tất cả các giường đều có người nằm. Được cái Hoàn Mỹ là bệnh viện tư nên rất sạch sẽ, người nuôi bệnh có một giường nhỏ để ngủ cạnh bệnh nhân. Không có cảnh chen chúc nằm ra cả hành lang như các bệnh viện công tuyến đầu.

Hôm nay đã tròn 7 ngày chú Sáu nằm lại đây. Sức khỏe chú có khá lên nhưng còn chưa tới mức được ra viện, có lẽ còn phải ở lại thêm mấy bữa. Quan trọng nhất là gan của chú có thể chuyển biến xấu bất cứ lúc nào.

Mai Anh nhìn ba thiêm thiếp ngủ, phòng có điều hòa mát lạnh nhưng trán ông vẫn lấm tấm mồ hôi. Chỉ một tuần mà chú Sáu gầy đi rất nhiều, nhìn chú như già đi mười mấy tuổi. Mai Anh nhận ra trước giờ ba mẹ và anh Tuấn chăm sóc cho nàng quá nhiều mà nàng chưa báo đáp được gì. Hai hàng nước mắt bất giác lăn dài trên má.

Đầu óc Mai Anh bỗng chốc thông suốt. Bác sĩ nói nếu gan ba nàng xuất hiện dấu hiện bất ổn thì đã là thời điểm vô cùng nguy hiểm, khi đó chỉ có vài ngày để ghép gan nếu không ba nàng sẽ chết. Nếu nàng chờ tới lúc đó mới quyết định thì không còn kịp nữa rồi, nàng phải làm ngay bây giờ.

Mai Anh quyết đoán móc điện thoại nhắn tin cho Thảo.

— hết chương 22 —
 
Chương 23: Bóng tối.

Khi Mai Anh đang cầm điện thoại nhắn tin thì Tuấn cũng vừa chạy về tới nhà, lưng áo anh ướt đẫm mồ hôi, cả người bốc lên hơi nóng rừng rực. Tuấn dự tính đi tắm rồi nghỉ ngơi một chút để buổi tối sẽ lên bệnh viện chăm chú Sáu.

Mầy ngày nay anh ngoài trực đêm ở bệnh viện thì chính là lao vào làm việc điên cuồng. Vừa là để kiếm tiền vừa muốn mượn công việc giảm bớt sự căng thẳng trong lòng. Ba gặp nạn, Tuấn đành tự coi mình là trụ cột của gia đình, có điều thử thách anh đang gặp phải thật sự quá lớn.

Mặc dù mạnh miệng nói với hai em gái là mình có cách kiếm tiền phẫu thuật cho ba nhưng tới giờ anh vẫn chưa làm được gì. Tuấn đã chủ động đi tới các văn phòng nhà đất trên địa bàn hỏi về thực trạng 2 căn nhà nhưng thông tin nhận về không mấy khả quan. Không chỉ riêng hai căn nhà của gia đình mà toàn bộ nhà khu này đều đang mắc kẹt, chẳng thể giao dịch gì được.

Một hướng giải quyết khác là chờ công an bắt được mấy tên cướp và để chúng bồi thường. Nhưng chuyện này cũng chẳng khả thi. Đừng nói tới giờ còn chưa có manh mối gì, cho dù bắt được thì còn phải trải qua xét xử, rồi tiền bồi thường chắc chắn cũng chỉ một ít không thể dủ cho chú Sáu phẫu thuật. Nhận được tiền thì mộ chú đã xanh cỏ rồi.

Thậm chí Tuấn còn nghĩ tới chuyện tự bán nội tạng để kiếm tiền nhưng anh nhanh chóng bỏ nó khỏi đầu. Cho dù là anh dám bán thì cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Cho nên tinh thần anh mấy ngày nay lúc nào cũng căng như dây đàn, hiếm khi thấy anh nở nụ cười, mặt lúc nào cũng đăm chiêu.

Tuấn vào phòng cởi bỏ quần dài, áo khoác Grab màu xanh lá và áo thun rồi mặc quần lót đi vào phòng tắm.

Làn nước mát lạnh làm Tuấn thấy thư thái hơn. Anh gội đầu rồi kì cọ sơ sơ, nhưng khi mò tay lấy chiếc khăn tắm thì lại không thấy nó đâu. Bình thường luôn có chiếc khăn treo ở đây, vừa để lau mặt vừa để lau người khi tắm rửa. Có lẽ khi anh đi vắng má hoặc Trúc Anh đã lấy đem giặt.

Tuấn lắc đầu, anh cứ vậy trần truồng bước ra khỏi nhà tắm, cả người ướt đẫm nước.

“Áaaaaaaaaaaaaaa!……………” – Tiếng hét to của Trúc Anh lại vang lên khi Tuấn trần như nhộng mở cửa phòng mình. Không biết từ khi nào Trúc Anh đã đem đồ sạch qua cho anh, đang ngồi trên giường để xếp quần áo.

Mấy hôm nay chị Mai Anh thường xuyên ở bệnh viện chăm sóc cho ba, Trúc Anh liền thành người quán xuyến chuyện nội trợ trong nhà, từ nấu ăn, phơi đồ, rửa chén bát, quét dọn nhà cửa. Dù không đam mê làm mấy việc này như cô chị nhưng khi cần Trúc Anh vẫn làm tốt, dù sao nàng cũng không phải mẫu con gái làm biếng.

Việc Trúc Anh ở nhà lo nội trợ cũng là quyết định chung của gia đình sau khi biết nàng là người phù hợp hiến gan cho chú Sáu. Trúc Anh cần đảm bảo sức khỏe tối đa để khi cần thiết có thể tiến hành phẫu thuật ngay.

Lúc nãy nàng đang ngồi trên giường xếp quần áo thì Tuấn trần như nhộng mở cửa bước vào. Cơ thể nam tính mạnh mẽ, nhất là cây gậy thịt lủng lẳng giữa 2 chân anh lần nữa đập thẳng vào mắt, Trúc Anh hét to một tiếng, hai tay che mặt cúi gập người xuống giường.

Tuấn cũng bị nàng hét làm cho giật mình, nhưng anh rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu, mà tình huống bây giờ không đến nỗi ngại ngùng như lần trước. Tuấn thấy em gái đã che mặt thì bước tới bên giường với tay lấy chiếc khăn mặt cùng cái áo thun sạch rồi nhanh chóng quay lại phòng tắm đóng cửa lại.

Nghe tiếng đóng cửa Trúc Anh mới từ từ ngẩn đầu lên, mặt đã đỏ lựng. Khúc thịt gân guốc của Tuấn mà nàng thỉnh thoảng vẫn nghĩ đến, giờ thì lại được chiêm ngưỡng trực tiếp lần nữa. Trúc Anh vòng tay trước ngực cố gắng trấn an trái tim đang đập liên hồi của nàng.

Tuấn mặc quần áo xong cố tình chờ một lúc mới mở cửa phòng. Em gái nhìn có vẻ đã bình tĩnh lại dù mặt vẫn còn chút đỏ.

“Anh….xin lỗi. Không biết em đang trong phòng.” – Tuấn mở lời trước.

“Không sao. Anh ăn gì chưa? Mẹ để phần cơm cho anh đó.” – Trúc Anh lắc lắc đầu.

“Nãy anh mới ăn ở ngoài rồi, còn chưa đói. Thôi anh ngủ chút rồi chạy lên bệnh viện đây.”

Tuấn nói rồi lách người qua Trúc Anh, ngả lưng xuống phần giường còn trống. Do đã khá mệt mỏi, chẳng mấy chốc anh đã cất tiếng ngáy đều đều. Trúc Anh thì tiếp tục ngồi xếp cho xong đống quần áo rồi cất vào tủ cho Tuấn.

Nàng định về lại phòng mình nhưng ánh mắt chợt dừng trên người Tuấn, anh đang nằm ngửa một tay gối sau đầu. Dù mới một tuần nhưng Tuấn gầy đi thấy rõ, từng đường cơ nổi rõ hơn trên cánh tay anh. Làn da cũng đen hơn một chút.

Bỗng một động cơ nào đó trong đầu thúc đẩy, Trúc Anh lặng lẽ đóng cửa phòng rồi leo lên giường, nàng gối đầu lên vai, một tay ôm eo, chân gác lên bắp đùi mạnh mẽ của anh.

Dù mới tắm xong nhưng mùi hương nồng đậm nam tính của Tuấn vẫn phả vào mũi nàng. Mùi vị này khác hẳn với hương thơm nhàn nhạt nữ tính trên người chị nàng. Trúc Anh khẽ nhăn mặt, nhưng hít thêm vài hơi nàng lại cảm thấy cũng không khó ngửi, còn có chút kích thích rạo rực.

Tuấn đang mơ màng ngủ bỗng cảm nhận cơ thể êm ái mát lạnh tựa vào người. Anh nghĩ ngay đến Mai Anh nhưng khi tỉnh táo hơn anh nhớ ra Mai Anh còn đang ở bệnh viện, không thể có mặt ở nhà lúc này.

Vậy chỉ có thể là Trúc Anh rồi. Tuấn nằm im khẽ mở mắt quan sát. Quả nhiên anh thấy cô em gái đang tựa đầu vào vai mình, mắt nhắm nghiền, trên mặt còn có vẻ bình yên.

Khẽ thở dài một hơi, anh đoán mấy ngày nay cả nhà ai cũng căng thẳng mệt mỏi, có lẽ Trúc Anh muốn tìm lấy một điểm tựa, một sự an ủi. Không biết đã bao lâu rồi anh chưa ôm Trúc Anh ngủ nhỉ? Chắc phải 7, 8 năm trước rồi.

Không nói gì, Tuấn lặng lẽ đưa một tay vòng qua đầu em gái, nàng khẽ nhích người dụi dụi đầu vào vai, người càng dán sát vào Tuấn hơn. Bàn tay không biết để đâu của anh đành gác tạm lên vòng eo nhỏ nhắn của Trúc Anh.

Giống như chị mình, cơ thể Trúc Anh cũng êm ái mềm mại vô cùng. Trưa nay nàng mặc áo thun mỏng và quần đùi ngắn. Bắp đùi thiếu nữ trơn láng mềm mịn khẽ cọ qua lại trên chân làm Tuấn có chút rạo rực, anh tự nhủ phải bình tĩnh không được nổi lên tà niệm, rồi cố dỗ mình ngủ trở lại.

Có vẻ Trúc Anh cũng chỉ muốn ôm Tuấn ngủ mà thôi, không thấy nàng có động tác gì thêm. Mấy hôm nay trải qua vừa sợ hãi lại vừa bất an. Nàng sợ bị đưa lên bàn mổ, bị con dao sắc lẹm rạch lên người. Nhưng nghĩ đến ba có thể sẽ chết nàng còn sợ hãi nhiều hơn. Tâm trạng đè nén làm Trúc Anh chỉ muốn hét thật to rồi bỏ đi thật xa thật xa, nhưng nàng biết là mình không thể.

Một tuần rồi chưa được ngủ ngon, mỗi ngày chỉ ngủ được vài tiếng, hôm nay được ôm Tuấn Trúc Anh bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều, rất nhanh hai anh em đều chìm vào giấc ngủ.

Không biết qua bao lâu Tuấn cựa mình tỉnh giấc, lúc này chỉ còn chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua rèm cửa, căn phòng gần như chìm vào bóng tối. Tuy nhiên thông qua chút ánh sáng đó anh vẫn thấy được đôi mắt trong veo của Trúc Anh đang mở to nhìn mình.

Anh cũng nhận ra không biết từ khi nào mình đã chuyển thành tư thế nằm nghiêng ôm Trúc Anh vào lòng, nàng cũng nghiêng người nép sát vào lồng ngực mạnh mẽ. Trúc Anh tỉnh dậy sớm hơn, đang ngước mặt nhìn Tuấn, khuôn mặt hai người cách nhau chỉ trong gang tấc. Tuấn có thể cảm nhận chóp mũi mềm mềm của em gái đang cọ vào mũi mình.

Bản năng tình dục của cơ thể luôn hoạt động mạnh nhất khi vừa ngủ dậy. Hơi thở thiếu nữ thơm ngát liên tục phả vào mũi làm Tuấn ngây ngất, để ý phần dưới một chút anh nhận ra thằng nhỏ không biết từ khi nào đã vươn lên mạnh mẽ. Chắc chắn Trúc Anh phải cảm thấy rồi nhưng nàng không những không tránh còn cố tình ép người vào sát hơn. Dương vật cương cứng giờ đang kẹp giữa bụng 2 người.

Tư thế này của hai người vô cùng ám muội. Đúng ra Tuấn phải tránh người đi, nhưng một lần nữa bóng đêm đã khơi dậy sự liều lĩnh và phóng túng trong lòng mỗi người. Tuấn cứ nằm im như vậy thêm một lúc, cảm thụ chóp mũi mềm mại, hơi thở như lan của em gái. Không biết vô tình hay cố ý mà Trúc Anh khẽ nhích người lên, bụng nàng cọ sát vào dương vật làm Tuấn cảm thấy rạo rực.

“Mấy giờ rồi nhỉ?” – Tuấn mở lời trước.

“Nãy em coi là 6 giờ kém. Giờ chắc 6 giờ rồi.” – Trúc Anh trả lời anh.

Tuấn nhẩm tính như vậy anh có thể nằm thêm một lúc, tầm 7 giờ hơn mới phải chạy lên bệnh viện để 8 giờ thay ca cho Mai Anh đi về.

Không khí lại chìm vào im lặng.

“Em sợ lắm.” – một lúc sau đến lượt Trúc Anh lên tiếng.

“Em sợ chuyện gì?” – Tuấn hỏi.

“Đủ thứ hết. Liệu ba có sao không anh?”

“Anh….cũng không biết….” – Tuấn muốn nói gì đó trấn an em gái, nhưng lời ra đến miệng lại thành như vậy. Có lẽ bản thân anh cũng đang sợ hãi với tương lai phía trước.

Trong bóng tối mờ mờ, Tuấn thấy gương mặt Trúc Anh đang di chuyển lại gần hơn nữa. Anh lờ mờ đoán ra nàng muốn làm gì nhưng một sức mạnh đen tối bỗng giữ chặt anh lại, không để anh tránh đầu đi.

Trúc Anh khẽ nghiêng đầu, rất nhanh hai đôi môi đã chạm vào nhau. Ngay khi cánh môi mềm mại của mình chạm vào môi anh, như có một luồng điện truyển thẳng lên não làm nàng cảm thấy ngây ngất, đầu óc ngừng vận chuyển. Tư vị này vừa tuyệt vời vừa kì lạ. Trúc Anh bối rối chỉ biết để môi của mình dán lấy môi anh một lúc lâu.

— hết chương 23 —
 
anime sex
cliphot
Back
Top