Kẻ Du Hành
Tập sự
Đến ngưỡng cửa nào đó, tận cùng cũng chỉ là nỗi đơn độc sâu thẳm. Những điều dấu diếm mãi. Thành phố của những ánh đèn, hào hoa, diễm lệ. Những sao thấy lạc lõng quá đỗi. Lang thang một chút, quán rượu, bản nhạc, điếu thuốc có xoa dịu linh hồn cằn cỗi, già nua này hay không....
Nhưng rồi, chút ngà say lại thấy càng đơn độc. Ở đâu đó, chút muộn phiền rơi trên phiến tóc, từng góc giày khua trên bật thềm khô khốc.
Ai đã từng khóc âm thầm cho những muộn phiền, cay đắng này? Ai đã mệt nhoài với cuộc đời hư ảnh?
....
Nhưng rồi, chút ngà say lại thấy càng đơn độc. Ở đâu đó, chút muộn phiền rơi trên phiến tóc, từng góc giày khua trên bật thềm khô khốc.
Ai đã từng khóc âm thầm cho những muộn phiền, cay đắng này? Ai đã mệt nhoài với cuộc đời hư ảnh?
....







