lc88
mb66
ho88

PIC CLIP SIÊU PHẨM VỢ ĐI HỌC LÁI VÀ TRẢI LÒNG CHẤP NHẬN CUỘC CHƠI LỚN HƠN

Lãng Tử 007111

Thành viên thông thái
Tham gia
18/5/25
Bài viết
35
Cảm xúc
115
Điểm
93
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Cô ấy về muộn hơn thường lệ. Váy vẫn còn nếp gấp khi ngồi lâu, mùi nắng và mùi ghế xe lẫn vào nhau. Cô kể về buổi học—đường đông, vô-lăng nặng, người hướng dẫn nói nhiều hơn mức cần thiết. Giọng cô đều, nhưng tôi nghe thấy một nhịp lạc ở cuối câu.



Khi cô dừng lại, tôi không hỏi thêm ngay. Tôi để khoảng trống mở ra giữa chúng tôi.



“Em thấy sao?” tôi hỏi.



“Không thoải mái,” cô nói. “Nhưng em xử lý được.”



Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt cô, dừng ở khoảng cách đủ để cô phải ngẩng lên. “Anh không nghi ngờ em"



Ánh mắt cô giữ lại. Tôi thấy vai cô căng lên rồi thả ra.



Cô ấy rón rén kể "ông già dê đó đặt tay lên tay em trên vô lăng, lấy tay thô ráp đó đặt lên đùi em để nhấn phanh, rồi cả lúc không ai để ý còn vỗ mông em", cô ấy uất ức..



Tôi để cô đứng đó lâu hơn một chút. Váy khẽ lay khi cô đổi trọng tâm, đầu gối chạm nhẹ vào nhau—một cử chỉ rất nhỏ, nhưng đủ nói rằng cô đang chờ tôi quyết định bước tiếp theo.



“Đứng thẳng,” tôi nói.



Cô làm theo. Lưng thẳng hơn, vai kéo về sau. Tôi bước đến gần, dừng lại ngay trước mặt cô. Không chạm. Chỉ đủ gần để hơi ấm và mùi nắng trên váy cô lọt vào khoảng cách riêng tư của tôi.



“Nghe anh,” tôi nói, giọng thấp. “Không cần trả lời vội.”



Cô nuốt khan. Tôi thấy cổ họng cô chuyển động. Nhịp thở chậm lại theo từng câu tôi thả xuống.



“Anh không hỏi em đúng hay sai,” tôi tiếp. “Anh hỏi em có nhận ra khoảnh khắc đó không.”



Cô gật đầu. Rất khẽ.



Tôi im lặng thêm một nhịp—đủ dài để cảm giác chờ đợi lan ra khắp căn phòng. Khi tôi lên tiếng lại, giọng trầm hơn:



“Giữ nguyên vị trí.”



Cô đứng yên. Váy chạm vào đầu gối, da cô ấm dưới ánh đèn dịu. Tôi quan sát từng thay đổi nhỏ—vai thả lỏng dần, hơi thở sâu hơn, ánh mắt không còn dao động.



“Bây giờ,” tôi nói, “mọi thứ ngoài kia dừng lại.”

Tôi nghiêng đầu, giữ ánh nhìn. “Chỉ còn ranh giới. Và anh đang giữ nó.”



Cô hít vào sâu, rồi thở ra chậm, như được cho phép. Sự im lặng giữa chúng tôi dày lên, mang theo một sức căng êm và nặng.



“Em không bị phạt,” tôi nói tiếp, từng chữ rơi chậm. “Em đang được nhắc nhớ cảm giác an toàn khi giao quyền.”



Cô thì thầm: “Em hiểu.”



Tôi lùi nửa bước—chủ ý. Quyền lực không tan đi; nó ở lại, rõ ràng hơn khi có khoảng cách. “Nhớ cảm giác này,” tôi kết luận. “Là đủ.”



Cô đứng yên thêm một nhịp nữa. Và tôi biết, phần xử đã chạm đúng nơi cần chạm.



-----

Một chút ngoài lề..



Anh em theo dõi vợ chồng mình lâu nay cũng biết vợ mình khá là rén trong việc đăng bài như thế này



Nhưng mình có cảm giác gần đây vợ đã thay đổi dần dần...

Có hôm đang chịch mình hỏi vợ là có thích mấy anh trên Thiendia bình luận không

Vợ nhỏ nhẹ trả lời "em thích đọc bình luận như nhìn cái mông muốn đè chịch cho đã hay muốn đụ cho sưng cái lồn.."



Mình hỏi vậy nếu anh em trên đó khen thôi thì sao

Vợ đáp "cũng thích lắm nhưng mạnh bạo thì em thích hơn"



Vợ cũng bắt đầu lướt những bài viết khác của anh em, đưa ra những bình luận mà trước giờ ngay cả việc đăng nhập vô còn không muốn

Mình cũng bắt đầu gạ kèo vợ nhiều thứ, và cũng đã có lời hứa sinh em bé xong sẽ SOME!!!



Anh em có hóng vợ mình some không nào?



Cũng là một hình trình đến thiendia của hai vợ chồng, mong thiendia ngày càng phát triển và vợ mình ngày càng dâm hơn nữa!


IMG_5845.jpeg
IMG_5846.jpeg









 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Quá tuyệt vời bác ơi
Vợ dâm vậy sướng nhất bác
 
anime sex
cliphot
Back
Top