Tà Thiên Ma Đế
Thành viên mới
Truyện kể về Minh – một lập trình viên 32 tuổi ở Sài Gòn, cuộc sống nhàm chán với lớp vỏ "chồng mẫu mực" nhưng mang trong mình dục vọng đen tối cuckold – và hành trình cậu dần biến vợ mình thành con đĩ dâm đãng khát cặc lạ.
Vợ cậu, Phương Uyên – 28 tuổi, cô giáo tiểu học kính cận dịu dàng, được học sinh yêu quý vì vẻ ngoài e ấp, trí thức: ăn mặc kín đáo, ít cười, nhưng sở hữu thân hình "vũ khí sát thủ" chết người với cặp ngực 36D căng tròn, eo thon nhỏ, mông đào chín mọng, đôi chân dài thon thả và cái lồn hồng hào ướt át từng chỉ siết chặt lấy cặc chồng. Bên ngoài Uyên là người phụ nữ chuẩn mực, nhưng sâu thẳm bên trong, em ẩn chứa hạt giống dâm đãng ngầm, chỉ chờ ngày bùng nổ.
Khi giấc mơ lạ lùng ập đến – Uyên quấn quýt gã đàn ông xa lạ trong phòng tắm khách sạn, cặc hắn to lớn thô ráp đâm sâu khiến em rên rỉ dâm đãng: "Mạnh nữa đi anh... Đâm nát lồn con đĩ đi!" – Minh tìm đến "Studio Phát Triển Vợ Yêu". Từ đó, cậu dẫn dắt Uyên từng bước: từ tưởng tượng đêm tối om Đà Lạt, chat sex online với comment dâm đãng của đàn ông lạ, đến spa bí mật nơi em bị massage... rồi bị đụ tan nát ngay trước mắt chồng qua kính một chiều.
Từ những cái nhìn lén, thủ dâm ám ảnh, đến những trận làm tình cuồng nhiệt không giới hạn: three some, đổi vợ, bịt mắt, deepthroat nuốt tinh, phơi bày thân thể giữa phố với trứng rung, bị Hoàng bắn tinh đầy lồn.
Đây là câu chuyện về dục vọng cuckold bị kìm nén bùng nổ, về sự chuyển hóa từ người vợ ngoan ngoãn thành con đĩ dâm đãng nghiện cặc, về tội lỗi xen lẫn khoái lạc không thể cưỡng lại.
Chương 1:
Tôi là Minh, 32 tuổi, làm lập trình viên cho một công ty phần mềm ở Sài Gòn.
Cuộc sống của tôi bình dị đến mức nhàm chán: sáng dậy sớm code, chiều về nhà với vợ, tối cuối tuần thì tụ tập bạn bè nhậu nhẹt.
Nhưng đằng sau lớp vỏ "người chồng mẫu mực" ấy, tôi luôn mang trong mình một bí mật đen tối – thứ dục vọng mà chính tôi cũng sợ hãi, không dám thừa nhận.
Vợ tôi tên là Phương Uyên, 28 tuổi, làm giáo viên tiểu học ở một trường gần nhà.
Em ấy là kiểu phụ nữ điển hình của những cô gái miền Nam: dịu dàng, trí thức, luôn đeo cặp kính cận mỏng manh khiến khuôn mặt trái xoan trắng hồng trông thêm phần e ấp, ngây thơ.
Vóc dáng Uyên thì... trời ơi, đúng là "vũ khí sát thủ" khiến bất kỳ thằng đàn ông nào cũng phải ngoái nhìn.
Cao khoảng 1m62, da trắng hồng mịn màng như sữa, bộ ngực đầy đặn cỡ 36D căng tròn, eo thon nhỏ nhưng hông rộng mê hoặc, cái mông tròn lẳn như trái đào chín mọng, và đôi chân dài thon thả – kiểu thân hình "cát tường" mà em hay mặc váy dài ôm sát hay quần jeans bó để che đi, nhưng càng che càng lộ rõ đường cong quyến rũ.
Chúng tôi cưới nhau được ba năm, và trong suốt thời gian ấy, tôi luôn tự hào vì Uyên là "của riêng" tôi – người phụ nữ duy nhất từng trao thân cho tôi, với cái lồn hồng hào, ướt át chỉ biết siết chặt lấy cặc tôi trong những đêm dài âu yếm.
Nhưng nửa năm trước, mọi thứ thay đổi. Tôi nằm mơ một giấc mơ lạ lùng...
Trong giấc mộng ấy, Phương Uyên – vợ tôi – đang ở phòng tắm khách sạn, quấn quýt với một gã đàn ông xa lạ. Nước từ vòi sen xối xả, hòa quyện cùng những tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm.
Con cặc của hắn, to lớn và thô ráp như một thanh sắt nóng bỏng, cứ thế đâm sâu vào nơi sâu thẳm nhất của em – cái lồn hồng hào, ướt át mà tôi từng nghĩ chỉ thuộc về riêng mình.
Từng nhịp một, mạnh bạo và không khoan nhượng, nó xé toạc lớp thịt mềm mại bên trong, khiến cơ thể Uyên run rẩy như lá thu trước gió bão, nước từ vòi sen xối xả hòa quyện với dòng mật dâm đãng rỉ ra từ khe hẹp ấy, nhỏ giọt xuống sàn gạch men bóng loáng.
Đôi gò bồng đảo căng tròn, trắng ngần của em – những quả cầu sữa mà tôi hay vuốt ve trong những đêm dài âu yếm – giờ bị bàn tay lạ lẫm ấy, chai sạn và đầy sức mạnh, vuốt ve rồi bóp nắn không thương tiếc.
Hắn siết chặt núm vú hồng hào, kéo dài chúng ra rồi thả phập, khiến chúng nảy tưng tưng theo nhịp thúc, in dấu đỏ ửng trên làn da mịn màng.
Trong khi đó, đôi môi họ quấn lấy nhau cuồng nhiệt, lưỡi hắn luồn sâu vào miệng em, hút lấy hơi thở dồn dập, kéo theo những tiếng rên rỉ ngọt ngào, dâm đãng vang vọng lẫn trong tiếng nước réo:
"Ư... ưm... anh yêu... con đĩ sướng quá..."
Xương sống em như tan chảy, cong vút theo bản năng nguyên thủy, từng đốt sống uốn éo dưới sức ép của khoái lạc. Tôi chưa từng thấy khuôn mặt xinh đẹp ấy – gương mặt mà tôi yêu thương bao năm, với đôi mắt kính cận mỏng manh và nụ cười e ấp – lại có thể méo mó đến thế vì dục vọng.
Môi em hé mở, nước miếng long lanh dính trên cằm, má ửng hồng rực lửa, và đôi mắt long lanh không phải nước mắt mà là thứ ánh sáng hoang dại, mê muội, như thể em đang lạc lối trong cơn bão tình ái mà hắn khơi dậy.
Em thở hổn hển, ngực phập phồng dữ dội, rồi thì thầm van xin hắn bằng giọng run rẩy, đầy khao khát:
"Mạnh nữa đi anh yêu... Đâm con đĩ sâu hơn nữa đi... Con đĩ chịu hết nổi rồi... Lồn con đĩ ngứa ngáy quá, anh yêu ơi, cứ thế mà phá nát nó đi..."
Lời lẽ dâm đãng ấy, thốt ra từ miệng em – người vợ dịu dàng mà tôi quen thuộc – khiến tim tôi thắt lại, vừa đau đớn vừa kích thích đến mức máu dồn cương cứng.
Rồi em cong lưng, ưỡn cái mông tròn trịa như trái đào chín mọng, da thịt trắng hồng lấp lánh dưới lớp nước, mời gọi hắn xâm chiếm sâu hơn.
Hắn cười khẩy, tay vỗ mạnh vào mông em một cái vang dội, để lại dấu tay đỏ hằn, rồi thúc mạnh hơn nữa – phập phập phập – mỗi cú đâm như một nhát búa, khiến nước bắn tung tóe, tiếng da thịt va chạm ướt át át cả tiếng sen. Em hét lên trong khoái lạc, móng tay cào cấu vào tấm kính, để lại những vệt mờ đục.
Phần thân trên của em dán chặt vào tấm kính mờ sương, ngực ép sát vào mặt kính lạnh buốt, núm vú cương cứng chạm vào bề mặt trơn, in bóng dáng mờ ảo của cơ thể run rẩy theo nhịp điệu hoang dại.
Qua lớp kính ấy, tôi thấy rõ từng đường cong – eo thon, hông rộng, và cái lồn bị lấp đầy bởi con cặc khổng lồ của hắn – tất cả rung động, co giật như đang van xin thêm nữa. Em quay đầu lại, nhìn hắn qua vai, đôi mắt kính lệch lạc, thì thầm:
"Anh yêu... con đĩ là của anh... Đừng dừng lại, cứ đụ con đĩ đi mãi mãi..."
Và hắn đáp lại bằng một cú thúc cuối cùng, sâu đến tận tử cung, khiến em cong người lên đỉnh, tiếng rên vỡ òa lẫn với tiếng cười thỏa mãn của hắn.
Trong giấc mơ, lòng tôi quặn thắt. Một nỗi đau nhói, lẫn lộn giữa tủi hờn bị phản bội, giữa thứ tình yêu bị xâm phạm thô bạo.
Nhưng lạ thay, xen lẫn vào đó là một dòng dục vọng cuồng nhiệt, không tên, trào dâng từ đáy lòng, khiến máu tôi sôi sùng sục.
Khi tỉnh giấc, tôi đã cứng ngắc, chỉ chực bùng nổ, tay vô thức siết chặt ga giường như để níu giữ chút tàn dư của cơn mộng ấy.
Thời gian trôi qua, nửa năm lặng lẽ như thế. Tôi lén lút lướt qua hàng tá chủ đề trên diễn đàn, từ nỗi ghê tởm ban đầu – "Sao có thể thế được?" – đến sự chấp nhận dần dần, từ những ảo mộng mơ hồ đến những ý nghĩ dâm đãng lén lút.
Trong đầu tôi, hình ảnh Uyên – vợ yêu của tôi – quỳ dưới thân một gã đàn ông khác, dần trở nên sống động, chi tiết đến từng hơi thở, từng giọt mồ hôi lăn dài trên da thịt em.
Tôi tự hỏi, em sẽ ra sao khi bị ai đó khác chiếm đoạt? Liệu đôi mắt ấy có long lanh nước mắt xen lẫn khoái lạc? Hay em sẽ cắn môi, cố kìm nén những tiếng rên đầu tiên, rồi buông thả hoàn toàn?
Dần dà, dưới sức ép của những kích thích lặp đi lặp lại, thứ dục vọng ấy đã bám rễ sâu vào tâm trí tôi.
Vợ dâm – hay đúng hơn, nỗi ám ảnh nhìn vợ mình tan chảy trong vòng tay kẻ khác – đã trở thành một phần không thể tách rời của tôi, một thứ nghiện ngập ngọt đắng mà tôi vừa sợ hãi, vừa khao khát.
Giờ đây, tôi ngồi trước màn hình máy tính, hơi thở dồn dập không kìm nén nổi.
Một email vừa hiện lên, lời lẽ lịch sự nhưng đầy cám dỗ: "Anh Minh kính mến, chào mừng anh đến với Studio Phát Triển Vợ Yêu. Chúng tôi cam kết mang đến dịch vụ hoàn hảo nhất cho sở thích đặc biệt của anh..."
Đó là từ một tài khoản trên Twitter – giờ là X – mà tôi tình cờ theo dõi. Họ tự xưng là một xưởng chuyên nghiệp, hứa hẹn giúp những gã đàn ông như tôi biến giấc mơ cuckold thành hiện thực, những ảo tưởng mà chính chúng tôi cũng e ngại chạm đến.
Tôi chưa bao giờ tin vào những thứ như vậy. Nhìn qua, chúng chỉ là chiêu trò lừa đảo, dụ dỗ tiền bạc và cả những bí mật riêng tư.
Thế nhưng, mọi chuyện luôn có ngoại lệ. Sau khi đọc kỹ, tôi bị cuốn hút bởi sự chi tiết, tỉ mỉ trong danh mục dịch vụ của họ.
Họ phân biệt rõ ràng giữa việc "phát triển vợ dâm" và "xây dựng nỗi ám ảnh cuckold", rồi tùy theo tính cách người phụ nữ và yêu cầu của khách mà chọn cách tiếp cận riêng – từ những trò tán tỉnh tinh vi đến các thuật ngữ chuyên sâu, khiến tôi đọc mà đầu óc quay cuồng.
Cuối cùng, có một câu khiến tim tôi đập thình thịch: "Chúng tôi luôn đặt sự bền vững của mối quan hệ vợ chồng lên hàng đầu. Mọi bước đi đều nhằm khơi dậy dục vọng, mà không hề làm tổn hại đến tình yêu giữa hai người."
Chương 2:
Đó chính là nguyên tắc cốt lõi của họ – và cũng là nỗi lo lớn nhất của tôi.
Hai ngày sau, tôi và Uyên lên đường du lịch đến Đà Lạt, thành phố sương mù quen thuộc mà vẫn đầy lạ lẫm.
Vóc dáng em vẫn quyến rũ như ngày nào: bộ ngực đầy đặn, hông rộng mê hoặc, vòng eo hơi mũm mĩm một chút – kiểu thân hình khiến bất kỳ chiếc quần jeans hay váy dài nào cũng ôm sát, vẽ nên đường cong mông mẩy khiến đàn ông phải ngoái nhìn, lòng dạ xốn xang.
Tôi chẳng dám để em mặc váy ngắn, vì cái mông tròn lẳn ấy kết hợp với kiểu váy học trò, chỉ cần em cúi người một cái là đủ để lộ hết, khơi dậy những ý nghĩ đen tối không nên có.
Ngay sau khi đọc email ấy, tôi đã lén nhắn lại họ. Chẳng mấy chốc, một người tự xưng là nhân viên hỗ trợ thêm tôi vào Zalo.
Điều khiến tôi bớt cảnh giác là anh ta chẳng vội vàng chào hàng gói dịch vụ nào, cũng không đòi hỏi số Zalo của Uyên hay những bức ảnh riêng tư.
Thay vào đó, chúng tôi chỉ dừng ở những trao đổi bằng chữ, nhẹ nhàng như một cuộc trò chuyện bạn bè.
Anh ta bảo, giai đoạn đầu, họ sẽ không can thiệp trực tiếp. Hãy để tôi tự dẫn dắt, như dụ rắn ra khỏi hang.
Rồi anh hỏi vài câu then chốt, giọng điệu chuyên nghiệp, khiến tôi cảm thấy mình đang được tư vấn thật sự.
"Người đàn ông đầu tiên của vợ anh có phải là anh không?"
Tôi gật đầu trong đầu, nhớ về những ngày đầu ấy. Đúng vậy, Uyên đã trao thân lần đầu cho tôi, chỉ sau tháng đầu quen nhau.
Em ngây thơ, đôi mắt long lanh niềm tin, và tôi đã là kẻ may mắn đầu tiên khám phá khu vườn ấy.
Anh ta giải thích, giọng trầm ấm qua những dòng chữ: Phụ nữ thường ôm ấp giấc mơ thuần khiết về lần đầu tiên, như một bức tranh hồng hào không tì vết.
Nếu anh là người đầu tiên, em ấy sẽ kháng cự mạnh mẽ hơn với ý tưởng vợ dâm. Bởi trong nhận thức ban sơ của em, kẻ thứ ba luôn là bóng tối – thứ gì đó bẩn thỉu, phản bội, đi ngược lại mọi chuẩn mực.
Nhưng nếu em đã trải qua vài mối tình trước, góc nhìn về tình dục sẽ chín chắn hơn, cởi mở hơn. Biết đâu những gã cũ đã lén lút gieo mầm dục vọng từ lâu...
Tiếc thay, với Uyên, tôi chính là người đầu tiên. Em đã dành trọn sự trong trắng ấy cho tôi, và giờ đây, ý nghĩ ấy khiến lòng tôi vừa tự hào, vừa day dứt.
Câu hỏi thứ hai: "Hai người đã chung sống tình dục được bao lâu?"
Ba năm, tôi trả lời. Những năm tháng ấy, chúng tôi quấn quýt không rời, từ những đêm dài thì thầm đến những lần hoan lạc cuồng nhiệt.
Anh ta gật gù – qua icon – và bảo rằng, thời gian ấy là nền tảng vững chắc. Một cô gái chưa từng biết đến men say tình ái, làm sao có thể đột ngột đón nhận hai người đàn ông cùng lúc? Phụ nữ bình thường cần một hành trình: từ tình yêu thuần khiết đến những khám phá đa chiều, từng bước một, để dục vọng nở hoa tự nhiên.
Câu thứ ba chạm đến cốt lõi: "Quan niệm tình dục của vợ anh bảo thủ đến mức nào?"
Điều này liên quan đến sợi dây tình cảm giữa vợ chồng. Những người phụ nữ coi tình yêu và dục vọng là một, sẽ không dễ dàng buông thả. Với họ, tình yêu là lý do duy nhất để cởi bỏ lớp áo, còn nếu không yêu, mọi đụng chạm đều là xâm phạm.
Thế nhưng, chính những cô nàng bảo thủ ấy thường ẩn chứa bất ngờ lớn lao – một hạt giống dục vọng bị đạo đức đè nén, chỉ chờ ngày bung nở thành bông hoa dại đầy gai nhọn.
Tôi thú nhận, Uyên thuộc kiểu bảo thủ. Em yêu tôi sâu sắc, và dục vọng của em chỉ dành cho tôi – ít nhất là những gì em luôn khẳng định. Anh ta thở dài qua màn hình, rồi hỏi thêm một câu khiến tôi khựng lại.
"Vợ anh có đeo kính không?"
"Có chứ... Sao vậy anh?"
Anh gửi một icon nháy mắt, kiểu "anh em mình hiểu mà".
Lạ thật, trong giới này – và có lẽ cả ngoài kia – ai cũng công nhận một quy luật ngầm: Mười cô nàng đeo kính, chín người là "dâm đãng ngầm", còn một người còn lại thì... bùng nổ hơn cả.
Như thể lớp kính ấy che giấu một thế giới hoang dại, chờ ngày được giải phóng.
Với Uyên, đôi kính cận mỏng manh ấy luôn khiến em trông dịu dàng, trí thức, nhưng giờ đây, trong đầu tôi, nó lại gợi lên hình ảnh em cắn môi sau lớp kính mờ hơi thở, van xin một thứ gì đó thô ráp hơn cả trí tưởng tượng của tôi.
Ngày đầu tiên ở Đà Lạt, tôi dẫn Uyên, người vợ dịu dàng mà tôi vẫn hay gọi thầm trong lòng – ghé qua những khu du lịch mà em mong chờ từ lâu.
Giữa những món ăn ngon và những món đồ lưu niệm lấp lánh, tâm trạng em phơi phới, nụ cười rạng rỡ như nắng mai len qua sương mù.
Ông anh hỗ trợ trên Zalo từng bảo, muốn một người phụ nữ buông thả hết mình trên giường chiếu, trước hết phải giữ cho lòng em ấy luôn vui tươi, tràn đầy sức sống.
Sau ba năm bên nhau, từ những tháng ngày yêu đương ngọt ngào đến nay, tôi hiểu rõ điều ấy hơn ai hết – hạnh phúc ban ngày chính là ngòi nổ cho những cơn sóng ngầm về đêm.
Tối muộn, khi cánh cửa phòng khách sạn khép lại sau lưng, Uyên bất ngờ đẩy tôi dựa vào tường, đôi mắt em long lanh vừa tinh nghịch vừa đầy khao khát, nhìn tôi không chớp.
"Anh yêu, giờ thì đến phần chính rồi đấy..." Giọng em thì thầm, mang theo chút nũng nịu quen thuộc.
Sau ba năm chung sống, cả hai chúng tôi đều ngầm hiểu: chuyến du lịch nào cũng thế, ban ngày là những trò vui bề mặt, còn đêm khuya mới là lúc tình ái thực sự bung nở, cuốn phăng mọi mệt mỏi.
Tôi vừa ôm lấy eo em, vừa lén lút nhớ lại những chỉ dẫn từ ông anh kia, từng bước dẫn dắt em vào trò chơi.
"Em yêu, hay là mình tắt đèn đi?" Tôi thì thầm, giọng cố tình trầm đục.
Uyên ngạc nhiên thoáng chốc, rồi bật cười khẽ, má ửng hồng. "Ừ, anh muốn sao thì em chiều..."
Rèm cửa dày đặc, che kín ánh sáng, nên khi đèn vụt tắt, cả căn phòng chìm trong bóng tối mịt mù, tay với ra cũng chẳng thấy năm ngón.
"Tối om thế này, anh định làm gì em đây?" Em hỏi, giọng pha chút hồi hộp.
Tôi đứng im, không đáp, để sự im lặng kéo dài như một sợi dây căng thẳng. Một giây, hai giây... rồi tiếng em gọi vọng lại, lo lắng hơn: "Anh ơi... anh đâu rồi?"
Chương 3:
Lòng tôi chợt rung động trước nỗi bất an ấy – theo ông anh, chính không gian lạ lẫm này sẽ khơi dậy những rung động sâu thẳm, biến nỗi lo thành ngọn lửa dục vọng bùng cháy.
Tôi lặng lẽ vòng ra sau lưng em, dựa vào ký ức về bố cục căn phòng, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên vai.
Em giật mình, run nhẹ: "Á... ghét anh quá..."
Nhưng theo đúng kế hoạch, tôi không đáp, chỉ để bàn tay trượt xuống, lướt qua vòng eo mềm mại, rồi dừng lại nơi cặp mông tròn đầy.
Những năm qua, thói quen của chúng tôi đã quá quen thuộc: hôn môi, vuốt ve ngực, rồi khơi mào nơi nhạy cảm nhất, cho đến khi em ướt át thì mới bắt đầu nhịp nhàng.
Đó là lối mòn của bao cặp vợ chồng – bình dị đến nhàm chán. Lần này, tôi phải khác đi, phải mang đến sự mới mẻ như một cơn gió lạ, đánh thức những giác quan đang ngủ quên.
Bàn tay tôi miết nhẹ trên lớp vải mỏng, xoa nắn cặp mông em, cảm nhận da thịt nóng dần dưới lòng bàn tay.
Em khẽ rên, tiếng thở bắt đầu dồn dập, cơ thể uốn éo theo bản năng.
Em ấy quen với nụ hôn môi đầu tiên, quen với vòng tay ôm ấp ngực trước, nhưng giờ đây, sự thay đổi tinh tế ấy khiến em bồn chồn, như một cơn ngứa ngáy lan tỏa từ sâu thẳm.
Tôi không hôn môi, chỉ lướt môi qua má em, rồi vành tai, xuống hõm cổ – những nơi mà ngày thường, trong vòng tay quen thuộc, chúng tôi thường bỏ qua.
Bàn tay vẫn lảng vảng nơi đùi và mông, cố tình bỏ mặc nơi ngực đang căng mọng khao khát, và đôi môi em khẽ hé mở trong bóng tối.
Sự lạ lẫm ấy, cộng với bóng tối bao trùm, khiến phản ứng của em mãnh liệt hơn bao giờ hết – em cọ sát mông vào cặc tôi, tiếng thì thầm van xin bắt đầu len lỏi: "Anh... em muốn..."
Cảm nhận dục vọng đang trỗi dậy trong em, tôi thì thầm bên tai, giọng khàn khàn: "Em yêu... thử tưởng tượng đi..."
"Tưởng... tượng gì cơ?" Em hỏi, hơi thở đã rối loạn.
"Bạn tình của em giờ là một gã đàn ông tám múi bụng..."
Lời vừa dứt, nhịp thở em nặng nề hơn, vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
Phụ nữ vốn yếu lòng trước những đường nét cơ bắp ấy, như đàn ông chúng tôi mê mẩn vòng một đầy đặn hay cặp hông rộng.
Em từng mơ màng kể tôi nghe, ao ước tôi có tám múi, hay chí ít sáu múi, nhưng thực tế thì... tôi chỉ là gã đàn ông bình thường.
"Nhưng... anh đâu có..." Em thì thầm, giọng pha chút tiếc nuối, hơi thở nóng hổi phả vào không khí.
Tôi nuốt khan, ghé sát tai em: "Người em tưởng tượng... không nhất thiết phải là anh. Có thể là bất kỳ ai..."
Lời ấy thốt ra, lòng tôi chùng xuống – em biết sở thích lạ lùng của tôi qua những lần đùa vui trên giường, nhưng tôi chưa từng ép em bước xa hơn, vì nỗi sợ hãi vẫn lẩn khuất đâu đó.
Chỉ là những câu nói bâng quơ trong lúc cao hứng: tôi thì thầm về gã đàn ông lạ nào đó trong khi đang làm tình, em rên rỉ đáp lại "Ừ... tốt quá...", và cả hai cùng chìm vào khoái lạc.
Hàng triệu cặp đôi ngoài kia, những kẻ khao khát nhưng mãi lẹt đẹt bên lề, hẳn đều từng nếm qua vị đắng ngọt ấy.
Nhịp thở em giờ nặng trĩu hơn, như thể lời tôi vừa khơi dậy một dòng chảy ngầm.
"Em yêu... tối nay, em có thể tưởng tôi thành bất kỳ ai, trừ tôi ra..."
"Nhưng... lạ lắm anh ạ... và anh tối nay cũng... ừm..."
Tôi khẽ véo má em, xoay mặt em lại, hôn ngấu nghiến một cách thô ráp, lưỡi quấn lấy lưỡi em trong sự xâm chiếm đầy bản năng.
Em bắt đầu thở dốc, cơ thể mềm nhũn. "Giờ đây, chính gã tám múi lạ mặt ấy đang xâm chiếm em – một con nhỏ dâm đãng..."
Khi môi chạm môi, tôi cảm nhận hơi thở em lạ lẫm, gấp gáp hơn, như thể em thực sự đang thử – người sau lưng không phải tôi, mà là một bóng hình khiến em rung động từ tận đáy lòng.
Lòng tôi lúc ấy rối bời, một thứ kích thích xen lẫn ghen tị nhói buốt – em đang tưởng tượng ai? Ngôi sao em hay xem phim, gã đồng nghiệp hay cười đùa, hay thậm chí là người bạn cũ của tôi?
Những hình ảnh ấy lởn vởn, khiến tôi vừa đau vừa sướng, như một lưỡi dao ngọt ngào cứa vào tim.
Tôi tiếp tục hôn vành tai em, mút lấy ngón tay em, tay phải vẽ vòng tròn trên bụng dưới – những cử chỉ tôi hiếm khi làm, thậm chí chưa từng.
Theo kế hoạch của ông anh, đêm nay phải tạo ra một thế giới lạ lẫm: không gian xa lạ, vai trò xa lạ, để em dần chấp nhận bóng dáng người thứ ba trong tiềm thức.
Và quả nhiên, dưới sức hút của sự mới mẻ, nơi kín đáo của em đã ướt át lênh láng.
Khi lột bỏ lớp vải cuối cùng, ngón tay tôi chạm vào, nước nhờn đã rỉ ra dồi dào.
Em trút bỏ hết xiêm y, tôi ấn em nằm sấp trên giường, nâng mông em lên, đầu khấc cương cứng chạm nhẹ vào cửa mình.
"Em tên gì?" Tôi hỏi bằng giọng lạ hoắc, như một kẻ xa lạ.
Trước đó, tôi còn lo em sẽ ngượng ngùng không theo, nhưng phụ nữ vốn tinh tế hơn chúng tôi trong những trò chơi tình ái – em đáp ngay, giọng run run: "Phương... Phương Uyên..."
Câu trả lời ấy như chìa khóa mở cửa, em đã chìm vào vai diễn.
"Nghe chồng em bảo, gái đeo kính toàn là loại dâm ngầm..."
"Ừm... không... không phải..."
"Thế em có phải con đĩ khát tình không?"
Chương 4:
"Ừm... không... em không..."
Em van xin bằng cơ thể, nhưng miệng vẫn e thẹn, tôi biết cần khơi thêm lửa.
Thế là dùng đầu khấc cứng ngắc vỗ nhẹ lên hột le, em co giật ngay lập tức: "Ừm... đừng... nhạy quá..."
Tôi rõ mồn một: chỉ cần chạm vào đó, dục vọng em sẽ bùng nổ như núi lửa.
"Nhạy cảm thế này, chắc chắn em là con đĩ dâm đãng rồi!"
"Muốn cặc to không?"
"Muốn... cho em... ừm..."
"Nhưng anh... không phải chồng em đâu..."
Tôi thử dò, tim đập thình thịch. "Ừm... không... sao cả..."
Lời em thốt ra khiến tôi suýt điên loạn, máu dồn cương đến đau nhức – chỉ một câu thôi, đã biến em thành phiên bản khác, một Uyên mà tôi khao khát khám phá.
Tôi thúc mạnh một cái, cặc trượt sâu vào lồn em, nơi ấy co bóp siết chặt như lần đầu.
"Ôi ôi!!! Chết mất thôi... mạnh tay thế..." Em hét lên thỏa mãn, và câu "không sao cả" ấy khiến tôi suýt bắn, sự kích thích từ lời nói lan tỏa khắp cơ thể.
Trong bóng tối, chúng tôi không thấy mặt nhau, chỉ còn lại những tưởng tượng vô biên.
Tôi ôm lấy đôi chân thon dài của em, bắt đầu nhịp điệu chậm rãi rồi dồn dập.
"Thế nào, chồng em hay anh hay hơn?"
"Áa... anh hay... anh hay hơn ơi ơi..."
Em đã hoàn toàn nhập vai, qua những lời dẫn dắt, tôi trở thành gã lạ mặt trong đầu em.
Tôi chưa từng liếm ngón chân em bao giờ, nhưng lần này, qua lớp tất mỏng, tôi mút lấy những ngón trắng muốt, hít hà mùi da thịt quen thuộc giờ trở nên xa lạ, đầy mê hoặc.
Tôi cũng chưa từng thô bạo đến thế – giờ đây, trong lúc thúc mạnh, tôi siết nhẹ cổ em, vỗ vào cặp vú đầy đặn, giường khách sạn rung lắc theo nhịp như một cuộc cưỡng đoạt.
Những hành động bất thường ấy lại khiến em cuồng nhiệt hơn bao giờ hết: "Áa... tuyệt quá... anh tuyệt vời... hơn chồng em nhiều... hu hu... chết mất... hu hu..."
Nghe em lảm nhảm trong cơn mê, tôi chợt ngộ ra lời ông anh: mọi phụ nữ đều từng mơ hồ về một cuộc cưỡng hiếp bởi gã đàn ông hoàn hảo, thô ráp và không khoan nhượng.
Đêm nay, tôi đã dệt nên không gian lạ lẫm, đối tác lạ lẫm, cộng với những ảo mộng trong đầu em – sự kết hợp ấy khiến em thực sự tin rằng, người đang chiếm đoạt em là gã tám múi kia.
"Con đĩ... anh đụ chết em... đụ nát cái lồn dâm của em..."
"Ôi ôi... đúng rồi... em là con đĩ... ôi ôi..."
"Em là cái bồn chứa tinh của đàn ông, phải không?"
"Ôi ôi... bồn chứa... em là bồn chứa tinh... nghiện cặc của bao gã... gái kính cận dâm đãng... ôi ôi..."
Càng mắng, em càng sướng, lồn co thắt siết chặt lấy tôi, nước nhờn tuôn trào theo từng cú đụ.
Khi dục vọng lên đến đỉnh, tôi bế em đến bên cửa sổ lớn, nâng mông em từ phía sau, rồi bất ngờ kéo rèm ra.
Bên dưới, dòng người qua lại tấp nập, những tòa nhà cao tầng lấp lánh – chỉ cần ai ngẩng lên, sẽ thấy rõ thân hình trần trụi của em, run rẩy trong khoái lạc.
"Cái bồn chứa tinh... để họ ngắm em đi, ngắm cặp vú dâm đãng của em..."
"Áa... bồn chứa... em là... bồn chứa..."
Phản ứng của em khiến tôi ngỡ ngàng – ngày thường, em ngại ngùng với mọi trò phơi bày, sợ bị phát hiện đến mức hoảng loạn, nhưng lần này, dưới rèm mở toang, em lại cuồng nhiệt đến lạ, như thể mọi e ngại đã tan biến.
Theo kế hoạch của ông anh, khoảnh khắc dục vọng dâng trào chính là lúc để thú nhận.
Ông ấy bảo, khi con người chạm ngưỡng cao trào, não bộ trở nên điên cuồng, dục vọng lấn át lý trí, đẩy sở thích lên đỉnh điểm.
Như gã mê chân thường ghê tởm mùi hôi, nhưng giây phút bắn tinh, anh ta sẽ quỳ xuống mút lấy say sưa.
Hay kẻ nghiện cuckold nặng, bình thường không bao giờ đụng đến tinh dịch của gã khác trong vợ, nhưng lúc ấy, khoái lạc sẽ khiến anh ta liếm sạch không chừa giọt nào.
Với những gã mơ tưởng cấm kỵ, giây phút ấy là lúc mọi rào cản đạo đức vỡ tan, ý nghĩ dơ bẩn nhất cũng ùa về.
Sau khi lên đỉnh, dopamine dâng trào mang lại bình yên, khiến mọi thứ trở nên nhạt nhẽo – đó là lý do đàn ông sau khi xuất tinh thường chán chường, nhưng trước đó, đầu óc lại hỗn loạn với những ảo tưởng điên rồ.
Và phụ nữ cũng vậy! Lúc lên đỉnh, não em ấy trống rỗng, chỉ còn dục vọng thuần túy.
Nếu khéo léo thêm gia vị vào lúc ấy, ta có thể định hình người tình lý tưởng – hay đúng hơn, một nô lệ tình dục theo ý muốn.
Cao trào xóa nhòa ranh giới: yêu hay không, thích hay ghét, ngoại tình hay tam giác – tất cả chỉ là mây khói.
Em ấy sẽ khao khát bất cứ gì mang lại khoái lạc mãnh liệt hơn.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
Vợ cậu, Phương Uyên – 28 tuổi, cô giáo tiểu học kính cận dịu dàng, được học sinh yêu quý vì vẻ ngoài e ấp, trí thức: ăn mặc kín đáo, ít cười, nhưng sở hữu thân hình "vũ khí sát thủ" chết người với cặp ngực 36D căng tròn, eo thon nhỏ, mông đào chín mọng, đôi chân dài thon thả và cái lồn hồng hào ướt át từng chỉ siết chặt lấy cặc chồng. Bên ngoài Uyên là người phụ nữ chuẩn mực, nhưng sâu thẳm bên trong, em ẩn chứa hạt giống dâm đãng ngầm, chỉ chờ ngày bùng nổ.
Khi giấc mơ lạ lùng ập đến – Uyên quấn quýt gã đàn ông xa lạ trong phòng tắm khách sạn, cặc hắn to lớn thô ráp đâm sâu khiến em rên rỉ dâm đãng: "Mạnh nữa đi anh... Đâm nát lồn con đĩ đi!" – Minh tìm đến "Studio Phát Triển Vợ Yêu". Từ đó, cậu dẫn dắt Uyên từng bước: từ tưởng tượng đêm tối om Đà Lạt, chat sex online với comment dâm đãng của đàn ông lạ, đến spa bí mật nơi em bị massage... rồi bị đụ tan nát ngay trước mắt chồng qua kính một chiều.
Từ những cái nhìn lén, thủ dâm ám ảnh, đến những trận làm tình cuồng nhiệt không giới hạn: three some, đổi vợ, bịt mắt, deepthroat nuốt tinh, phơi bày thân thể giữa phố với trứng rung, bị Hoàng bắn tinh đầy lồn.
Đây là câu chuyện về dục vọng cuckold bị kìm nén bùng nổ, về sự chuyển hóa từ người vợ ngoan ngoãn thành con đĩ dâm đãng nghiện cặc, về tội lỗi xen lẫn khoái lạc không thể cưỡng lại.
Chương 1:
Tôi là Minh, 32 tuổi, làm lập trình viên cho một công ty phần mềm ở Sài Gòn.
Cuộc sống của tôi bình dị đến mức nhàm chán: sáng dậy sớm code, chiều về nhà với vợ, tối cuối tuần thì tụ tập bạn bè nhậu nhẹt.
Nhưng đằng sau lớp vỏ "người chồng mẫu mực" ấy, tôi luôn mang trong mình một bí mật đen tối – thứ dục vọng mà chính tôi cũng sợ hãi, không dám thừa nhận.
Vợ tôi tên là Phương Uyên, 28 tuổi, làm giáo viên tiểu học ở một trường gần nhà.
Em ấy là kiểu phụ nữ điển hình của những cô gái miền Nam: dịu dàng, trí thức, luôn đeo cặp kính cận mỏng manh khiến khuôn mặt trái xoan trắng hồng trông thêm phần e ấp, ngây thơ.
Vóc dáng Uyên thì... trời ơi, đúng là "vũ khí sát thủ" khiến bất kỳ thằng đàn ông nào cũng phải ngoái nhìn.
Cao khoảng 1m62, da trắng hồng mịn màng như sữa, bộ ngực đầy đặn cỡ 36D căng tròn, eo thon nhỏ nhưng hông rộng mê hoặc, cái mông tròn lẳn như trái đào chín mọng, và đôi chân dài thon thả – kiểu thân hình "cát tường" mà em hay mặc váy dài ôm sát hay quần jeans bó để che đi, nhưng càng che càng lộ rõ đường cong quyến rũ.
Chúng tôi cưới nhau được ba năm, và trong suốt thời gian ấy, tôi luôn tự hào vì Uyên là "của riêng" tôi – người phụ nữ duy nhất từng trao thân cho tôi, với cái lồn hồng hào, ướt át chỉ biết siết chặt lấy cặc tôi trong những đêm dài âu yếm.
Nhưng nửa năm trước, mọi thứ thay đổi. Tôi nằm mơ một giấc mơ lạ lùng...
Trong giấc mộng ấy, Phương Uyên – vợ tôi – đang ở phòng tắm khách sạn, quấn quýt với một gã đàn ông xa lạ. Nước từ vòi sen xối xả, hòa quyện cùng những tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm.
Con cặc của hắn, to lớn và thô ráp như một thanh sắt nóng bỏng, cứ thế đâm sâu vào nơi sâu thẳm nhất của em – cái lồn hồng hào, ướt át mà tôi từng nghĩ chỉ thuộc về riêng mình.
Từng nhịp một, mạnh bạo và không khoan nhượng, nó xé toạc lớp thịt mềm mại bên trong, khiến cơ thể Uyên run rẩy như lá thu trước gió bão, nước từ vòi sen xối xả hòa quyện với dòng mật dâm đãng rỉ ra từ khe hẹp ấy, nhỏ giọt xuống sàn gạch men bóng loáng.
Đôi gò bồng đảo căng tròn, trắng ngần của em – những quả cầu sữa mà tôi hay vuốt ve trong những đêm dài âu yếm – giờ bị bàn tay lạ lẫm ấy, chai sạn và đầy sức mạnh, vuốt ve rồi bóp nắn không thương tiếc.
Hắn siết chặt núm vú hồng hào, kéo dài chúng ra rồi thả phập, khiến chúng nảy tưng tưng theo nhịp thúc, in dấu đỏ ửng trên làn da mịn màng.
Trong khi đó, đôi môi họ quấn lấy nhau cuồng nhiệt, lưỡi hắn luồn sâu vào miệng em, hút lấy hơi thở dồn dập, kéo theo những tiếng rên rỉ ngọt ngào, dâm đãng vang vọng lẫn trong tiếng nước réo:
"Ư... ưm... anh yêu... con đĩ sướng quá..."
Xương sống em như tan chảy, cong vút theo bản năng nguyên thủy, từng đốt sống uốn éo dưới sức ép của khoái lạc. Tôi chưa từng thấy khuôn mặt xinh đẹp ấy – gương mặt mà tôi yêu thương bao năm, với đôi mắt kính cận mỏng manh và nụ cười e ấp – lại có thể méo mó đến thế vì dục vọng.
Môi em hé mở, nước miếng long lanh dính trên cằm, má ửng hồng rực lửa, và đôi mắt long lanh không phải nước mắt mà là thứ ánh sáng hoang dại, mê muội, như thể em đang lạc lối trong cơn bão tình ái mà hắn khơi dậy.
Em thở hổn hển, ngực phập phồng dữ dội, rồi thì thầm van xin hắn bằng giọng run rẩy, đầy khao khát:
"Mạnh nữa đi anh yêu... Đâm con đĩ sâu hơn nữa đi... Con đĩ chịu hết nổi rồi... Lồn con đĩ ngứa ngáy quá, anh yêu ơi, cứ thế mà phá nát nó đi..."
Lời lẽ dâm đãng ấy, thốt ra từ miệng em – người vợ dịu dàng mà tôi quen thuộc – khiến tim tôi thắt lại, vừa đau đớn vừa kích thích đến mức máu dồn cương cứng.
Rồi em cong lưng, ưỡn cái mông tròn trịa như trái đào chín mọng, da thịt trắng hồng lấp lánh dưới lớp nước, mời gọi hắn xâm chiếm sâu hơn.
Hắn cười khẩy, tay vỗ mạnh vào mông em một cái vang dội, để lại dấu tay đỏ hằn, rồi thúc mạnh hơn nữa – phập phập phập – mỗi cú đâm như một nhát búa, khiến nước bắn tung tóe, tiếng da thịt va chạm ướt át át cả tiếng sen. Em hét lên trong khoái lạc, móng tay cào cấu vào tấm kính, để lại những vệt mờ đục.
Phần thân trên của em dán chặt vào tấm kính mờ sương, ngực ép sát vào mặt kính lạnh buốt, núm vú cương cứng chạm vào bề mặt trơn, in bóng dáng mờ ảo của cơ thể run rẩy theo nhịp điệu hoang dại.
Qua lớp kính ấy, tôi thấy rõ từng đường cong – eo thon, hông rộng, và cái lồn bị lấp đầy bởi con cặc khổng lồ của hắn – tất cả rung động, co giật như đang van xin thêm nữa. Em quay đầu lại, nhìn hắn qua vai, đôi mắt kính lệch lạc, thì thầm:
"Anh yêu... con đĩ là của anh... Đừng dừng lại, cứ đụ con đĩ đi mãi mãi..."
Và hắn đáp lại bằng một cú thúc cuối cùng, sâu đến tận tử cung, khiến em cong người lên đỉnh, tiếng rên vỡ òa lẫn với tiếng cười thỏa mãn của hắn.
Trong giấc mơ, lòng tôi quặn thắt. Một nỗi đau nhói, lẫn lộn giữa tủi hờn bị phản bội, giữa thứ tình yêu bị xâm phạm thô bạo.
Nhưng lạ thay, xen lẫn vào đó là một dòng dục vọng cuồng nhiệt, không tên, trào dâng từ đáy lòng, khiến máu tôi sôi sùng sục.
Khi tỉnh giấc, tôi đã cứng ngắc, chỉ chực bùng nổ, tay vô thức siết chặt ga giường như để níu giữ chút tàn dư của cơn mộng ấy.
Thời gian trôi qua, nửa năm lặng lẽ như thế. Tôi lén lút lướt qua hàng tá chủ đề trên diễn đàn, từ nỗi ghê tởm ban đầu – "Sao có thể thế được?" – đến sự chấp nhận dần dần, từ những ảo mộng mơ hồ đến những ý nghĩ dâm đãng lén lút.
Trong đầu tôi, hình ảnh Uyên – vợ yêu của tôi – quỳ dưới thân một gã đàn ông khác, dần trở nên sống động, chi tiết đến từng hơi thở, từng giọt mồ hôi lăn dài trên da thịt em.
Tôi tự hỏi, em sẽ ra sao khi bị ai đó khác chiếm đoạt? Liệu đôi mắt ấy có long lanh nước mắt xen lẫn khoái lạc? Hay em sẽ cắn môi, cố kìm nén những tiếng rên đầu tiên, rồi buông thả hoàn toàn?
Dần dà, dưới sức ép của những kích thích lặp đi lặp lại, thứ dục vọng ấy đã bám rễ sâu vào tâm trí tôi.
Vợ dâm – hay đúng hơn, nỗi ám ảnh nhìn vợ mình tan chảy trong vòng tay kẻ khác – đã trở thành một phần không thể tách rời của tôi, một thứ nghiện ngập ngọt đắng mà tôi vừa sợ hãi, vừa khao khát.
Giờ đây, tôi ngồi trước màn hình máy tính, hơi thở dồn dập không kìm nén nổi.
Một email vừa hiện lên, lời lẽ lịch sự nhưng đầy cám dỗ: "Anh Minh kính mến, chào mừng anh đến với Studio Phát Triển Vợ Yêu. Chúng tôi cam kết mang đến dịch vụ hoàn hảo nhất cho sở thích đặc biệt của anh..."
Đó là từ một tài khoản trên Twitter – giờ là X – mà tôi tình cờ theo dõi. Họ tự xưng là một xưởng chuyên nghiệp, hứa hẹn giúp những gã đàn ông như tôi biến giấc mơ cuckold thành hiện thực, những ảo tưởng mà chính chúng tôi cũng e ngại chạm đến.
Tôi chưa bao giờ tin vào những thứ như vậy. Nhìn qua, chúng chỉ là chiêu trò lừa đảo, dụ dỗ tiền bạc và cả những bí mật riêng tư.
Thế nhưng, mọi chuyện luôn có ngoại lệ. Sau khi đọc kỹ, tôi bị cuốn hút bởi sự chi tiết, tỉ mỉ trong danh mục dịch vụ của họ.
Họ phân biệt rõ ràng giữa việc "phát triển vợ dâm" và "xây dựng nỗi ám ảnh cuckold", rồi tùy theo tính cách người phụ nữ và yêu cầu của khách mà chọn cách tiếp cận riêng – từ những trò tán tỉnh tinh vi đến các thuật ngữ chuyên sâu, khiến tôi đọc mà đầu óc quay cuồng.
Cuối cùng, có một câu khiến tim tôi đập thình thịch: "Chúng tôi luôn đặt sự bền vững của mối quan hệ vợ chồng lên hàng đầu. Mọi bước đi đều nhằm khơi dậy dục vọng, mà không hề làm tổn hại đến tình yêu giữa hai người."
Chương 2:
Đó chính là nguyên tắc cốt lõi của họ – và cũng là nỗi lo lớn nhất của tôi.
Hai ngày sau, tôi và Uyên lên đường du lịch đến Đà Lạt, thành phố sương mù quen thuộc mà vẫn đầy lạ lẫm.
Vóc dáng em vẫn quyến rũ như ngày nào: bộ ngực đầy đặn, hông rộng mê hoặc, vòng eo hơi mũm mĩm một chút – kiểu thân hình khiến bất kỳ chiếc quần jeans hay váy dài nào cũng ôm sát, vẽ nên đường cong mông mẩy khiến đàn ông phải ngoái nhìn, lòng dạ xốn xang.
Tôi chẳng dám để em mặc váy ngắn, vì cái mông tròn lẳn ấy kết hợp với kiểu váy học trò, chỉ cần em cúi người một cái là đủ để lộ hết, khơi dậy những ý nghĩ đen tối không nên có.
Ngay sau khi đọc email ấy, tôi đã lén nhắn lại họ. Chẳng mấy chốc, một người tự xưng là nhân viên hỗ trợ thêm tôi vào Zalo.
Điều khiến tôi bớt cảnh giác là anh ta chẳng vội vàng chào hàng gói dịch vụ nào, cũng không đòi hỏi số Zalo của Uyên hay những bức ảnh riêng tư.
Thay vào đó, chúng tôi chỉ dừng ở những trao đổi bằng chữ, nhẹ nhàng như một cuộc trò chuyện bạn bè.
Anh ta bảo, giai đoạn đầu, họ sẽ không can thiệp trực tiếp. Hãy để tôi tự dẫn dắt, như dụ rắn ra khỏi hang.
Rồi anh hỏi vài câu then chốt, giọng điệu chuyên nghiệp, khiến tôi cảm thấy mình đang được tư vấn thật sự.
"Người đàn ông đầu tiên của vợ anh có phải là anh không?"
Tôi gật đầu trong đầu, nhớ về những ngày đầu ấy. Đúng vậy, Uyên đã trao thân lần đầu cho tôi, chỉ sau tháng đầu quen nhau.
Em ngây thơ, đôi mắt long lanh niềm tin, và tôi đã là kẻ may mắn đầu tiên khám phá khu vườn ấy.
Anh ta giải thích, giọng trầm ấm qua những dòng chữ: Phụ nữ thường ôm ấp giấc mơ thuần khiết về lần đầu tiên, như một bức tranh hồng hào không tì vết.
Nếu anh là người đầu tiên, em ấy sẽ kháng cự mạnh mẽ hơn với ý tưởng vợ dâm. Bởi trong nhận thức ban sơ của em, kẻ thứ ba luôn là bóng tối – thứ gì đó bẩn thỉu, phản bội, đi ngược lại mọi chuẩn mực.
Nhưng nếu em đã trải qua vài mối tình trước, góc nhìn về tình dục sẽ chín chắn hơn, cởi mở hơn. Biết đâu những gã cũ đã lén lút gieo mầm dục vọng từ lâu...
Tiếc thay, với Uyên, tôi chính là người đầu tiên. Em đã dành trọn sự trong trắng ấy cho tôi, và giờ đây, ý nghĩ ấy khiến lòng tôi vừa tự hào, vừa day dứt.
Câu hỏi thứ hai: "Hai người đã chung sống tình dục được bao lâu?"
Ba năm, tôi trả lời. Những năm tháng ấy, chúng tôi quấn quýt không rời, từ những đêm dài thì thầm đến những lần hoan lạc cuồng nhiệt.
Anh ta gật gù – qua icon – và bảo rằng, thời gian ấy là nền tảng vững chắc. Một cô gái chưa từng biết đến men say tình ái, làm sao có thể đột ngột đón nhận hai người đàn ông cùng lúc? Phụ nữ bình thường cần một hành trình: từ tình yêu thuần khiết đến những khám phá đa chiều, từng bước một, để dục vọng nở hoa tự nhiên.
Câu thứ ba chạm đến cốt lõi: "Quan niệm tình dục của vợ anh bảo thủ đến mức nào?"
Điều này liên quan đến sợi dây tình cảm giữa vợ chồng. Những người phụ nữ coi tình yêu và dục vọng là một, sẽ không dễ dàng buông thả. Với họ, tình yêu là lý do duy nhất để cởi bỏ lớp áo, còn nếu không yêu, mọi đụng chạm đều là xâm phạm.
Thế nhưng, chính những cô nàng bảo thủ ấy thường ẩn chứa bất ngờ lớn lao – một hạt giống dục vọng bị đạo đức đè nén, chỉ chờ ngày bung nở thành bông hoa dại đầy gai nhọn.
Tôi thú nhận, Uyên thuộc kiểu bảo thủ. Em yêu tôi sâu sắc, và dục vọng của em chỉ dành cho tôi – ít nhất là những gì em luôn khẳng định. Anh ta thở dài qua màn hình, rồi hỏi thêm một câu khiến tôi khựng lại.
"Vợ anh có đeo kính không?"
"Có chứ... Sao vậy anh?"
Anh gửi một icon nháy mắt, kiểu "anh em mình hiểu mà".
Lạ thật, trong giới này – và có lẽ cả ngoài kia – ai cũng công nhận một quy luật ngầm: Mười cô nàng đeo kính, chín người là "dâm đãng ngầm", còn một người còn lại thì... bùng nổ hơn cả.
Như thể lớp kính ấy che giấu một thế giới hoang dại, chờ ngày được giải phóng.
Với Uyên, đôi kính cận mỏng manh ấy luôn khiến em trông dịu dàng, trí thức, nhưng giờ đây, trong đầu tôi, nó lại gợi lên hình ảnh em cắn môi sau lớp kính mờ hơi thở, van xin một thứ gì đó thô ráp hơn cả trí tưởng tượng của tôi.
Ngày đầu tiên ở Đà Lạt, tôi dẫn Uyên, người vợ dịu dàng mà tôi vẫn hay gọi thầm trong lòng – ghé qua những khu du lịch mà em mong chờ từ lâu.
Giữa những món ăn ngon và những món đồ lưu niệm lấp lánh, tâm trạng em phơi phới, nụ cười rạng rỡ như nắng mai len qua sương mù.
Ông anh hỗ trợ trên Zalo từng bảo, muốn một người phụ nữ buông thả hết mình trên giường chiếu, trước hết phải giữ cho lòng em ấy luôn vui tươi, tràn đầy sức sống.
Sau ba năm bên nhau, từ những tháng ngày yêu đương ngọt ngào đến nay, tôi hiểu rõ điều ấy hơn ai hết – hạnh phúc ban ngày chính là ngòi nổ cho những cơn sóng ngầm về đêm.
Tối muộn, khi cánh cửa phòng khách sạn khép lại sau lưng, Uyên bất ngờ đẩy tôi dựa vào tường, đôi mắt em long lanh vừa tinh nghịch vừa đầy khao khát, nhìn tôi không chớp.
"Anh yêu, giờ thì đến phần chính rồi đấy..." Giọng em thì thầm, mang theo chút nũng nịu quen thuộc.
Sau ba năm chung sống, cả hai chúng tôi đều ngầm hiểu: chuyến du lịch nào cũng thế, ban ngày là những trò vui bề mặt, còn đêm khuya mới là lúc tình ái thực sự bung nở, cuốn phăng mọi mệt mỏi.
Tôi vừa ôm lấy eo em, vừa lén lút nhớ lại những chỉ dẫn từ ông anh kia, từng bước dẫn dắt em vào trò chơi.
"Em yêu, hay là mình tắt đèn đi?" Tôi thì thầm, giọng cố tình trầm đục.
Uyên ngạc nhiên thoáng chốc, rồi bật cười khẽ, má ửng hồng. "Ừ, anh muốn sao thì em chiều..."
Rèm cửa dày đặc, che kín ánh sáng, nên khi đèn vụt tắt, cả căn phòng chìm trong bóng tối mịt mù, tay với ra cũng chẳng thấy năm ngón.
"Tối om thế này, anh định làm gì em đây?" Em hỏi, giọng pha chút hồi hộp.
Tôi đứng im, không đáp, để sự im lặng kéo dài như một sợi dây căng thẳng. Một giây, hai giây... rồi tiếng em gọi vọng lại, lo lắng hơn: "Anh ơi... anh đâu rồi?"
Chương 3:
Lòng tôi chợt rung động trước nỗi bất an ấy – theo ông anh, chính không gian lạ lẫm này sẽ khơi dậy những rung động sâu thẳm, biến nỗi lo thành ngọn lửa dục vọng bùng cháy.
Tôi lặng lẽ vòng ra sau lưng em, dựa vào ký ức về bố cục căn phòng, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên vai.
Em giật mình, run nhẹ: "Á... ghét anh quá..."
Nhưng theo đúng kế hoạch, tôi không đáp, chỉ để bàn tay trượt xuống, lướt qua vòng eo mềm mại, rồi dừng lại nơi cặp mông tròn đầy.
Những năm qua, thói quen của chúng tôi đã quá quen thuộc: hôn môi, vuốt ve ngực, rồi khơi mào nơi nhạy cảm nhất, cho đến khi em ướt át thì mới bắt đầu nhịp nhàng.
Đó là lối mòn của bao cặp vợ chồng – bình dị đến nhàm chán. Lần này, tôi phải khác đi, phải mang đến sự mới mẻ như một cơn gió lạ, đánh thức những giác quan đang ngủ quên.
Bàn tay tôi miết nhẹ trên lớp vải mỏng, xoa nắn cặp mông em, cảm nhận da thịt nóng dần dưới lòng bàn tay.
Em khẽ rên, tiếng thở bắt đầu dồn dập, cơ thể uốn éo theo bản năng.
Em ấy quen với nụ hôn môi đầu tiên, quen với vòng tay ôm ấp ngực trước, nhưng giờ đây, sự thay đổi tinh tế ấy khiến em bồn chồn, như một cơn ngứa ngáy lan tỏa từ sâu thẳm.
Tôi không hôn môi, chỉ lướt môi qua má em, rồi vành tai, xuống hõm cổ – những nơi mà ngày thường, trong vòng tay quen thuộc, chúng tôi thường bỏ qua.
Bàn tay vẫn lảng vảng nơi đùi và mông, cố tình bỏ mặc nơi ngực đang căng mọng khao khát, và đôi môi em khẽ hé mở trong bóng tối.
Sự lạ lẫm ấy, cộng với bóng tối bao trùm, khiến phản ứng của em mãnh liệt hơn bao giờ hết – em cọ sát mông vào cặc tôi, tiếng thì thầm van xin bắt đầu len lỏi: "Anh... em muốn..."
Cảm nhận dục vọng đang trỗi dậy trong em, tôi thì thầm bên tai, giọng khàn khàn: "Em yêu... thử tưởng tượng đi..."
"Tưởng... tượng gì cơ?" Em hỏi, hơi thở đã rối loạn.
"Bạn tình của em giờ là một gã đàn ông tám múi bụng..."
Lời vừa dứt, nhịp thở em nặng nề hơn, vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
Phụ nữ vốn yếu lòng trước những đường nét cơ bắp ấy, như đàn ông chúng tôi mê mẩn vòng một đầy đặn hay cặp hông rộng.
Em từng mơ màng kể tôi nghe, ao ước tôi có tám múi, hay chí ít sáu múi, nhưng thực tế thì... tôi chỉ là gã đàn ông bình thường.
"Nhưng... anh đâu có..." Em thì thầm, giọng pha chút tiếc nuối, hơi thở nóng hổi phả vào không khí.
Tôi nuốt khan, ghé sát tai em: "Người em tưởng tượng... không nhất thiết phải là anh. Có thể là bất kỳ ai..."
Lời ấy thốt ra, lòng tôi chùng xuống – em biết sở thích lạ lùng của tôi qua những lần đùa vui trên giường, nhưng tôi chưa từng ép em bước xa hơn, vì nỗi sợ hãi vẫn lẩn khuất đâu đó.
Chỉ là những câu nói bâng quơ trong lúc cao hứng: tôi thì thầm về gã đàn ông lạ nào đó trong khi đang làm tình, em rên rỉ đáp lại "Ừ... tốt quá...", và cả hai cùng chìm vào khoái lạc.
Hàng triệu cặp đôi ngoài kia, những kẻ khao khát nhưng mãi lẹt đẹt bên lề, hẳn đều từng nếm qua vị đắng ngọt ấy.
Nhịp thở em giờ nặng trĩu hơn, như thể lời tôi vừa khơi dậy một dòng chảy ngầm.
"Em yêu... tối nay, em có thể tưởng tôi thành bất kỳ ai, trừ tôi ra..."
"Nhưng... lạ lắm anh ạ... và anh tối nay cũng... ừm..."
Tôi khẽ véo má em, xoay mặt em lại, hôn ngấu nghiến một cách thô ráp, lưỡi quấn lấy lưỡi em trong sự xâm chiếm đầy bản năng.
Em bắt đầu thở dốc, cơ thể mềm nhũn. "Giờ đây, chính gã tám múi lạ mặt ấy đang xâm chiếm em – một con nhỏ dâm đãng..."
Khi môi chạm môi, tôi cảm nhận hơi thở em lạ lẫm, gấp gáp hơn, như thể em thực sự đang thử – người sau lưng không phải tôi, mà là một bóng hình khiến em rung động từ tận đáy lòng.
Lòng tôi lúc ấy rối bời, một thứ kích thích xen lẫn ghen tị nhói buốt – em đang tưởng tượng ai? Ngôi sao em hay xem phim, gã đồng nghiệp hay cười đùa, hay thậm chí là người bạn cũ của tôi?
Những hình ảnh ấy lởn vởn, khiến tôi vừa đau vừa sướng, như một lưỡi dao ngọt ngào cứa vào tim.
Tôi tiếp tục hôn vành tai em, mút lấy ngón tay em, tay phải vẽ vòng tròn trên bụng dưới – những cử chỉ tôi hiếm khi làm, thậm chí chưa từng.
Theo kế hoạch của ông anh, đêm nay phải tạo ra một thế giới lạ lẫm: không gian xa lạ, vai trò xa lạ, để em dần chấp nhận bóng dáng người thứ ba trong tiềm thức.
Và quả nhiên, dưới sức hút của sự mới mẻ, nơi kín đáo của em đã ướt át lênh láng.
Khi lột bỏ lớp vải cuối cùng, ngón tay tôi chạm vào, nước nhờn đã rỉ ra dồi dào.
Em trút bỏ hết xiêm y, tôi ấn em nằm sấp trên giường, nâng mông em lên, đầu khấc cương cứng chạm nhẹ vào cửa mình.
"Em tên gì?" Tôi hỏi bằng giọng lạ hoắc, như một kẻ xa lạ.
Trước đó, tôi còn lo em sẽ ngượng ngùng không theo, nhưng phụ nữ vốn tinh tế hơn chúng tôi trong những trò chơi tình ái – em đáp ngay, giọng run run: "Phương... Phương Uyên..."
Câu trả lời ấy như chìa khóa mở cửa, em đã chìm vào vai diễn.
"Nghe chồng em bảo, gái đeo kính toàn là loại dâm ngầm..."
"Ừm... không... không phải..."
"Thế em có phải con đĩ khát tình không?"
Chương 4:
"Ừm... không... em không..."
Em van xin bằng cơ thể, nhưng miệng vẫn e thẹn, tôi biết cần khơi thêm lửa.
Thế là dùng đầu khấc cứng ngắc vỗ nhẹ lên hột le, em co giật ngay lập tức: "Ừm... đừng... nhạy quá..."
Tôi rõ mồn một: chỉ cần chạm vào đó, dục vọng em sẽ bùng nổ như núi lửa.
"Nhạy cảm thế này, chắc chắn em là con đĩ dâm đãng rồi!"
"Muốn cặc to không?"
"Muốn... cho em... ừm..."
"Nhưng anh... không phải chồng em đâu..."
Tôi thử dò, tim đập thình thịch. "Ừm... không... sao cả..."
Lời em thốt ra khiến tôi suýt điên loạn, máu dồn cương đến đau nhức – chỉ một câu thôi, đã biến em thành phiên bản khác, một Uyên mà tôi khao khát khám phá.
Tôi thúc mạnh một cái, cặc trượt sâu vào lồn em, nơi ấy co bóp siết chặt như lần đầu.
"Ôi ôi!!! Chết mất thôi... mạnh tay thế..." Em hét lên thỏa mãn, và câu "không sao cả" ấy khiến tôi suýt bắn, sự kích thích từ lời nói lan tỏa khắp cơ thể.
Trong bóng tối, chúng tôi không thấy mặt nhau, chỉ còn lại những tưởng tượng vô biên.
Tôi ôm lấy đôi chân thon dài của em, bắt đầu nhịp điệu chậm rãi rồi dồn dập.
"Thế nào, chồng em hay anh hay hơn?"
"Áa... anh hay... anh hay hơn ơi ơi..."
Em đã hoàn toàn nhập vai, qua những lời dẫn dắt, tôi trở thành gã lạ mặt trong đầu em.
Tôi chưa từng liếm ngón chân em bao giờ, nhưng lần này, qua lớp tất mỏng, tôi mút lấy những ngón trắng muốt, hít hà mùi da thịt quen thuộc giờ trở nên xa lạ, đầy mê hoặc.
Tôi cũng chưa từng thô bạo đến thế – giờ đây, trong lúc thúc mạnh, tôi siết nhẹ cổ em, vỗ vào cặp vú đầy đặn, giường khách sạn rung lắc theo nhịp như một cuộc cưỡng đoạt.
Những hành động bất thường ấy lại khiến em cuồng nhiệt hơn bao giờ hết: "Áa... tuyệt quá... anh tuyệt vời... hơn chồng em nhiều... hu hu... chết mất... hu hu..."
Nghe em lảm nhảm trong cơn mê, tôi chợt ngộ ra lời ông anh: mọi phụ nữ đều từng mơ hồ về một cuộc cưỡng hiếp bởi gã đàn ông hoàn hảo, thô ráp và không khoan nhượng.
Đêm nay, tôi đã dệt nên không gian lạ lẫm, đối tác lạ lẫm, cộng với những ảo mộng trong đầu em – sự kết hợp ấy khiến em thực sự tin rằng, người đang chiếm đoạt em là gã tám múi kia.
"Con đĩ... anh đụ chết em... đụ nát cái lồn dâm của em..."
"Ôi ôi... đúng rồi... em là con đĩ... ôi ôi..."
"Em là cái bồn chứa tinh của đàn ông, phải không?"
"Ôi ôi... bồn chứa... em là bồn chứa tinh... nghiện cặc của bao gã... gái kính cận dâm đãng... ôi ôi..."
Càng mắng, em càng sướng, lồn co thắt siết chặt lấy tôi, nước nhờn tuôn trào theo từng cú đụ.
Khi dục vọng lên đến đỉnh, tôi bế em đến bên cửa sổ lớn, nâng mông em từ phía sau, rồi bất ngờ kéo rèm ra.
Bên dưới, dòng người qua lại tấp nập, những tòa nhà cao tầng lấp lánh – chỉ cần ai ngẩng lên, sẽ thấy rõ thân hình trần trụi của em, run rẩy trong khoái lạc.
"Cái bồn chứa tinh... để họ ngắm em đi, ngắm cặp vú dâm đãng của em..."
"Áa... bồn chứa... em là... bồn chứa..."
Phản ứng của em khiến tôi ngỡ ngàng – ngày thường, em ngại ngùng với mọi trò phơi bày, sợ bị phát hiện đến mức hoảng loạn, nhưng lần này, dưới rèm mở toang, em lại cuồng nhiệt đến lạ, như thể mọi e ngại đã tan biến.
Theo kế hoạch của ông anh, khoảnh khắc dục vọng dâng trào chính là lúc để thú nhận.
Ông ấy bảo, khi con người chạm ngưỡng cao trào, não bộ trở nên điên cuồng, dục vọng lấn át lý trí, đẩy sở thích lên đỉnh điểm.
Như gã mê chân thường ghê tởm mùi hôi, nhưng giây phút bắn tinh, anh ta sẽ quỳ xuống mút lấy say sưa.
Hay kẻ nghiện cuckold nặng, bình thường không bao giờ đụng đến tinh dịch của gã khác trong vợ, nhưng lúc ấy, khoái lạc sẽ khiến anh ta liếm sạch không chừa giọt nào.
Với những gã mơ tưởng cấm kỵ, giây phút ấy là lúc mọi rào cản đạo đức vỡ tan, ý nghĩ dơ bẩn nhất cũng ùa về.
Sau khi lên đỉnh, dopamine dâng trào mang lại bình yên, khiến mọi thứ trở nên nhạt nhẽo – đó là lý do đàn ông sau khi xuất tinh thường chán chường, nhưng trước đó, đầu óc lại hỗn loạn với những ảo tưởng điên rồ.
Và phụ nữ cũng vậy! Lúc lên đỉnh, não em ấy trống rỗng, chỉ còn dục vọng thuần túy.
Nếu khéo léo thêm gia vị vào lúc ấy, ta có thể định hình người tình lý tưởng – hay đúng hơn, một nô lệ tình dục theo ý muốn.
Cao trào xóa nhòa ranh giới: yêu hay không, thích hay ghét, ngoại tình hay tam giác – tất cả chỉ là mây khói.
Em ấy sẽ khao khát bất cứ gì mang lại khoái lạc mãnh liệt hơn.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.









