zaihu2206
Tập sự
Năm ấy, tôi yêu một người con gái bằng tất cả những gì mình có thể trao. Không giữ lại, không tính toán. Chúng tôi đã cho nhau những điều sâu nhất, tin rằng như thế là đủ để ở bên nhau lâu dài. Tôi đã từng nghĩ, nếu đã đi xa đến vậy rồi, thì chắc chắn sẽ đi được đến cuối.
Nhưng hóa ra, có những mối quan hệ không kết thúc vì hết yêu, mà vì không thể. Không ai sai, không ai phản bội. Chỉ là đời sống, lựa chọn, và hoàn cảnh đẩy hai người rẽ sang hai hướng khác nhau.
Sau này, mỗi người đều có gia đình riêng. Một cuộc sống ổn định, đủ đầy, không thiếu bình yên. Tôi không sống trong tiếc nuối, cũng không so sánh hiện tại với quá khứ. Chỉ có điều, có những ký ức không tan đi cùng thời gian.
Điều khiến tôi nhớ không phải là những lời hứa, mà là việc chúng tôi đã từng là người đầu tiên của nhau, trao cho nhau sự nồng cháy mãnh liệt nhất của tình yêu. Có những thứ, khi đã trao đi trong sự tin tưởng tuyệt đối, thì dù thời gian có trôi qua bao lâu, nó vẫn để lại một dấu lặng rất sâu. Không làm đau, nhưng cũng không biến mất.
Mùa đông năm ấy không còn quay lại. Người con gái năm ấy cũng đã ở một đoạn đời khác. Tôi tôn trọng điều đó. Tôi không tìm lại, không mong chạm lại. Chỉ đôi khi, trong những khoảnh khắc rất riêng, tôi nhận ra rằng: có những mối tình không cần tiếp tục, nhưng xứng đáng được nhớ.
Không phải để quay về.
Chỉ để biết rằng, mình đã từng yêu rất thật.
Còn bạn thì sao? Điều gì đang lắng đọng trong lòng bạn, bạn có tự hỏi chưa
Nhưng hóa ra, có những mối quan hệ không kết thúc vì hết yêu, mà vì không thể. Không ai sai, không ai phản bội. Chỉ là đời sống, lựa chọn, và hoàn cảnh đẩy hai người rẽ sang hai hướng khác nhau.
Sau này, mỗi người đều có gia đình riêng. Một cuộc sống ổn định, đủ đầy, không thiếu bình yên. Tôi không sống trong tiếc nuối, cũng không so sánh hiện tại với quá khứ. Chỉ có điều, có những ký ức không tan đi cùng thời gian.
Điều khiến tôi nhớ không phải là những lời hứa, mà là việc chúng tôi đã từng là người đầu tiên của nhau, trao cho nhau sự nồng cháy mãnh liệt nhất của tình yêu. Có những thứ, khi đã trao đi trong sự tin tưởng tuyệt đối, thì dù thời gian có trôi qua bao lâu, nó vẫn để lại một dấu lặng rất sâu. Không làm đau, nhưng cũng không biến mất.
Mùa đông năm ấy không còn quay lại. Người con gái năm ấy cũng đã ở một đoạn đời khác. Tôi tôn trọng điều đó. Tôi không tìm lại, không mong chạm lại. Chỉ đôi khi, trong những khoảnh khắc rất riêng, tôi nhận ra rằng: có những mối tình không cần tiếp tục, nhưng xứng đáng được nhớ.
Không phải để quay về.
Chỉ để biết rằng, mình đã từng yêu rất thật.
Còn bạn thì sao? Điều gì đang lắng đọng trong lòng bạn, bạn có tự hỏi chưa









