"Cùng tần số" - cụm từ này chắc cũng chẳng còn xa lạ gì nữa. Người ta thường nói "khi bạn phát ra năng lượng thế nào, thì sẽ thu hút người có năng lượng tương tự đến gần". Với tôi, một người có thể nói là "khá phổ thông", "rất chung chung", thì việc phát ra một loại năng lượng "dễ thấy" cũng không phải điều khó hiểu. Bởi vậy, có những lúc, tôi lầm tưởng rằng đã gặp được người "cùng tần số". À, nói thêm, vì tôi đã là người có một nửa kia, nên cái việc gặp được người "cùng tần số" này, ở một góc độ nào đó mà xem xét, thì cũng tiềm ẩn những phát sinh không nên có. Tôi hiểu điều đó, và cũng tự nhủ rằng mình sẽ nhận thức đúng vị trí của bản thân.
Trải qua một vài mối quan hệ có vẻ như "cùng tần số", tôi phát hiện, thì ra để tìm một người thực sự khớp với biểu đồ của mình không hề dễ dàng. Bề ngoài, khi bắt đầu, mọi thứ đều tỏ ra hứng khởi, nhiều điểm chung, nhiều thứ để nói. Nhưng rồi, tự bản thân tôi có những cảm giác không đúng lắm. Và nó không đúng thật. Cách tốt nhất là chấm dứt.
Gần đây, có một người lại đến và nói rằng "chúng ta cùng tần số". Tôi cũng nghe vậy thôi, không quá đặt nặng vấn đề. Để rồi, qua mỗi lần nói chuyện, mỗi một chi tiết nhỏ, tôi nhận ra có vẻ lần này biểu đồ của hai bên không đến nỗi lệch pha quá nhiều. "Cùng tần số" không phải cả hai lao vào nhau như mất phanh, mà là cả hai cùng biết đâu là ranh giới để dừng lại. Đôi bên đều có cảm giác thoải mái khi trò chuyện, vậy là đủ rồi. Nên giữ cảm giác này, giữ vững lập trường và quan điểm. Bởi thực sự thì "cùng tần số" rất khó gặp được nhau. Trân trọng đối phương, tôn trọng mối quan hệ mới là điều cần làm.
Những ngày đầu năm...
Với tôi, dịp năm mới theo lịch âm mới đúng là thời điểm kết thúc một năm. Giờ này năm ngoái cũng là lúc tôi bắt đầu lại từ đầu sau khi thất bại trong việc thử "làm chủ của chính bản thân". Âu cũng là chưa hết duyên với kiếp nô lệ tư bản.
Nhiều khi thấy cuộc sống cũng có những sắp đặt của riêng nó. Bản thân có cố ngược dòng, đến cuối cùng nhận ra rằng vẫn chẳng thế nhích nổi một chút. Ai cũng có thể bơi ngược thì đâu còn giá trị của "cá chép vượt long môn".
Tôi vốn không thích rượu bia. Hay chính xác hơn là không thẩm được thứ chất lỏng cay cay, đắng đắng như vậy. Nếu coca hay C2 có thể khiến người ta say thì đời này tôi cũng không sờ đến bia hoặc rượu. Nói vậy là bởi ngày trước, tôi chỉ uống khi gặp mặt người thân thiết, hoặc vì xã giao công việc nên không tránh được. Còn lại, tự bản thân có thể chọn thì sẽ chọn những thứ "vừa mồm" hơn. Ấy thế mà, chẳng biết từ khi nào, tôi lại chọn thứ vừa cay vừa đắng ấy mỗi khi một mình, khi mà thời gian trở nên quá dài, và bản thân tôi thì không "tự giác học một thứ gì đó có ích" giống như trong những quyển self help. Có lẽ, thứ nước đó, ở một chừng mực nhất định, khiến tôi thấy thời gian nhanh hơn.
Ngay trước, không nhớ rõ ai nói hay đọc được ở đâu, rằng "thời gian sẽ biến chúng ta trở thành phiên bản mình ghét nhất". Ban đầu tôi cũng thấy nó chẳng có cơ sở gì. Nhưng dần dần, từ chính trải nghiệm của bản thân, tôi thấy nó hoàn toàn có cơ sở. Bởi vậy, khi thấy ai đó giữ được bản ngã trước những va vấp cuộc đời, tôi rất khâm phục họ. Nhìn lại chính mình, tôi chỉ là đang cố để giữ bản thân không đi lệch quá xa. Không quá chuẩn mực nhưng cũng không trở nên "biến chất".
Nghe như Tào Tháo ấy nhócView attachment 126727
Vì sợ cảm giác bị bỏ rơi...nên thà là người ra đi trước, còn hơn là ở lại phía sau...

