Sơn đầu hoả
Tập sự
Chương 1: Đếm Ngược Những Ngày Định Mệnh (Phiên bản kịch tính hơn)
Cơn mưa Sài Gòn đổ xuống như trút nước vào buổi chiều muộn, tiếng mưa đập vào cửa kính phòng ngủ như hàng trăm nhát búa gõ vào tim Thùy. Cô ngồi co ro trên mép giường, chiếc áo dài trắng truyền thống giờ ướt sũng mồ hôi lạnh, mái tóc đen dài dày dính bết vào lưng. Đứa con trai một tuổi đang ngủ say trong cũi, hơi thở đều đều – thứ duy nhất còn bình yên trong căn nhà nhỏ này.
Trước mặt Thùy là chiếc điện thoại của Nam, màn hình vẫn sáng trưng với những bức ảnh nude của chính cô: lúc tắm, lúc thay đồ, lúc cho con bú… Tất cả được chụp lén, được cắt ghép, được đăng lên các hội nhóm đen tối với caption dâm đãng: “Vợ cuck đoan trang, chỉ biết một con cặc chồng 9cm. Ai muốn phá trinh tinh thần cô ấy không?” Hàng trăm bình luận tràn ngập: “Mông to thế, đâm doggy chắc sướng”, “Ngực vẫn còn sữa, bú một phát là nghiện”, “Cho anh cắm 22cm vào xem cô ấy khóc thế nào”.
Thùy run rẩy, nước mắt rơi lã chã xuống màn hình. Cô đã phát hiện từ tối qua, nhưng đến giờ vẫn không dám tin. Nam – người chồng cô yêu thương, người mà cô trao đi trinh tiết trong đêm tân hôn, người mà cô tin tưởng tuyệt đối – lại là kẻ đẩy cô vào địa ngục này.
Cửa phòng bật mở. Nam bước vào, người ướt mưa, mắt đỏ hoe. Anh quỳ sụp xuống trước mặt vợ, giọng lạc đi:
“Anh xin lỗi… Anh bệnh hoạn từ nhỏ rồi Thùy ơi. Truyện cuckold, phim cuckold… anh đọc từ năm 15 tuổi. Anh không chịu nổi nữa. Anh muốn… muốn nhìn em bị người khác… Anh biết anh điên rồi, nhưng anh không dừng được.”
Thùy hét lên, giọng vỡ òa:
“Anh chụp lén em! Anh đăng ảnh em cho cả thế giới xem! Anh biến em thành thứ đồ chơi trên mạng! Anh có nghĩ đến con không? Có nghĩ đến em là cô giáo, là người phụ nữ đoan trang mà học sinh kính trọng không?”
Nam cúi gằm mặt, nước mắt rơi xuống sàn:
“Anh biết… Anh đáng chết. Nhưng anh cầu xin em… Hãy thử liệu pháp đó. Bác sĩ nói có người chỉ tỉnh ngộ khi thấy vợ sắp bị… bị chiếm đoạt thật sự. Chỉ một lần thôi Thùy. Anh sẽ tự chữa khỏi. Anh thề.”
Thùy đứng phắt dậy, lao ra khỏi phòng, chạy thẳng đến phòng khám tâm lý quen thuộc. Trong cơn mưa, cô ngồi trước bác sĩ, kể hết, khóc đến khản cả giọng. Bác sĩ thở dài, giọng trầm:
“Có nhiều cách: trị liệu dài hạn, thuốc ức chế, ly hôn… Nhưng nếu anh ấy nghiện nặng, có một biện pháp cực đoan: để vợ chiều theo, để anh ta chứng kiến tận mắt. Nhiều trường hợp, đúng khoảnh khắc vợ sắp bị xâm phạm, ghen tuông và tình yêu thật sự sẽ bùng nổ, dập tắt sở thích bệnh hoạn. Nhưng Thùy này… em sẽ phải hy sinh phẩm hạnh, sự tiết hạnh, sự thủy chung của mình. Em sẵn sàng không?”
Thùy im lặng rất lâu. Cô nghĩ đến con trai, nghĩ đến những đêm Nam ôm cô ngủ, nghĩ đến lời thề son sắt trong ngày cưới. Rồi cô gật đầu, giọng run rẩy nhưng kiên quyết:
“Em… em chấp nhận. Vì con. Vì gia đình.”
Về nhà, trong đêm khuya, Thùy ngồi đối diện Nam. Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên khuôn mặt cô – vẫn đẹp, vẫn đoan trang, nhưng đôi mắt giờ đầy tuyệt vọng xen lẫn quyết tâm.
“Em sẽ làm vợ cuck cho anh,” cô nói, từng chữ như xé toạc trái tim mình. “Anh tự tìm bull. Tự chọn người anh muốn. Em không can thiệp, không từ chối. Sau này, dù em có thay đổi, dù em có… nghiện, anh cũng không được trách em. Không được khinh em. Không được đổ lỗi. Đây là lựa chọn của anh.”
Nam run lên, dương vật nhỏ bé cương cứng dưới quần chỉ vì câu nói ấy. Anh ôm chầm lấy vợ, thì thầm:
“Cảm ơn em… Anh sẽ tìm bull tốt nhất. Chỉ một lần thôi, anh hứa.”
Từ hôm đó, Nam lao vào nhóm chat như kẻ điên. Anh nhắn tin liên tục cho Minh – gã bull 29 tuổi, hơn vợ chồng họ 4 tuổi, PT gym chuyên nghiệp, cao 1m83, thân hình đen bóng lực lưỡng như tượng đồng. Minh đã “săn vợ người” nhiều năm, nhưng chưa bao giờ được đụng đến một cô vợ cuck thực thụ – một người phụ nữ chỉ biết đến một con cặc 9cm trong suốt 25 năm đời mình.
Minh xem ảnh Thùy mà con cặc 22cm của gã cứng ngắc ngay lập tức. Đầu khấc to như quả cà chua, thân cặc gân guốc đen bóng, hai hòn dái nặng trĩu như trứng ngỗng – tất cả đều nôn nóng được chạm vào làn da trắng mịn, được xé toạc âm đạo chặt khít sau sinh của cô. Gã nhắn cho Nam:
“Chị ấy đẹp thật. Anh sẽ cướp sạch sự đoan trang của chị ấy. Anh sẽ khiến chị ấy quỳ xin anh đụ tiếp. Chuẩn bị đi, chỉ còn 5 ngày.”
Nam đọc mà tim đập thình thịch, tay run run trả lời: “Em đang đếm ngược từng giờ anh ạ.”
Còn Thùy, đêm nào cũng nằm thao thức bên chồng. Cô đếm ngược từng ngày, từng giờ, từng phút. Tay vô thức chạm vào âm đạo, cảm nhận sự ẩm ướt lạ lùng khi nghĩ đến con cặc khổng lồ ấy. Cô sợ hãi đến run người, nhưng giữa nỗi sợ là một ngọn lửa nhỏ – tò mò, rạo rực, tội lỗi.
Cô thì thầm trong bóng tối, nước mắt lăn dài:
“Chỉ một lần thôi… Chỉ một lần… Xin Chúa tha thứ cho con.”
Còn Nam, nằm bên cạnh, dương vật 9cm cương cứng đau nhức, thì thầm:
“Chỉ còn 4 ngày… Anh sắp được thấy em bị đụ rồi Thùy ơi…”
Mưa vẫn rơi không ngớt ngoài cửa sổ. Cả ba con người, với ba nỗi ám ảnh khác nhau, cùng đếm ngược đến ngày định mệnh – ngày mà sự tiết hạnh của Thùy sẽ bị thử thách đến tận cùng.
Cơn mưa Sài Gòn đổ xuống như trút nước vào buổi chiều muộn, tiếng mưa đập vào cửa kính phòng ngủ như hàng trăm nhát búa gõ vào tim Thùy. Cô ngồi co ro trên mép giường, chiếc áo dài trắng truyền thống giờ ướt sũng mồ hôi lạnh, mái tóc đen dài dày dính bết vào lưng. Đứa con trai một tuổi đang ngủ say trong cũi, hơi thở đều đều – thứ duy nhất còn bình yên trong căn nhà nhỏ này.
Trước mặt Thùy là chiếc điện thoại của Nam, màn hình vẫn sáng trưng với những bức ảnh nude của chính cô: lúc tắm, lúc thay đồ, lúc cho con bú… Tất cả được chụp lén, được cắt ghép, được đăng lên các hội nhóm đen tối với caption dâm đãng: “Vợ cuck đoan trang, chỉ biết một con cặc chồng 9cm. Ai muốn phá trinh tinh thần cô ấy không?” Hàng trăm bình luận tràn ngập: “Mông to thế, đâm doggy chắc sướng”, “Ngực vẫn còn sữa, bú một phát là nghiện”, “Cho anh cắm 22cm vào xem cô ấy khóc thế nào”.
Thùy run rẩy, nước mắt rơi lã chã xuống màn hình. Cô đã phát hiện từ tối qua, nhưng đến giờ vẫn không dám tin. Nam – người chồng cô yêu thương, người mà cô trao đi trinh tiết trong đêm tân hôn, người mà cô tin tưởng tuyệt đối – lại là kẻ đẩy cô vào địa ngục này.
Cửa phòng bật mở. Nam bước vào, người ướt mưa, mắt đỏ hoe. Anh quỳ sụp xuống trước mặt vợ, giọng lạc đi:
“Anh xin lỗi… Anh bệnh hoạn từ nhỏ rồi Thùy ơi. Truyện cuckold, phim cuckold… anh đọc từ năm 15 tuổi. Anh không chịu nổi nữa. Anh muốn… muốn nhìn em bị người khác… Anh biết anh điên rồi, nhưng anh không dừng được.”
Thùy hét lên, giọng vỡ òa:
“Anh chụp lén em! Anh đăng ảnh em cho cả thế giới xem! Anh biến em thành thứ đồ chơi trên mạng! Anh có nghĩ đến con không? Có nghĩ đến em là cô giáo, là người phụ nữ đoan trang mà học sinh kính trọng không?”
Nam cúi gằm mặt, nước mắt rơi xuống sàn:
“Anh biết… Anh đáng chết. Nhưng anh cầu xin em… Hãy thử liệu pháp đó. Bác sĩ nói có người chỉ tỉnh ngộ khi thấy vợ sắp bị… bị chiếm đoạt thật sự. Chỉ một lần thôi Thùy. Anh sẽ tự chữa khỏi. Anh thề.”
Thùy đứng phắt dậy, lao ra khỏi phòng, chạy thẳng đến phòng khám tâm lý quen thuộc. Trong cơn mưa, cô ngồi trước bác sĩ, kể hết, khóc đến khản cả giọng. Bác sĩ thở dài, giọng trầm:
“Có nhiều cách: trị liệu dài hạn, thuốc ức chế, ly hôn… Nhưng nếu anh ấy nghiện nặng, có một biện pháp cực đoan: để vợ chiều theo, để anh ta chứng kiến tận mắt. Nhiều trường hợp, đúng khoảnh khắc vợ sắp bị xâm phạm, ghen tuông và tình yêu thật sự sẽ bùng nổ, dập tắt sở thích bệnh hoạn. Nhưng Thùy này… em sẽ phải hy sinh phẩm hạnh, sự tiết hạnh, sự thủy chung của mình. Em sẵn sàng không?”
Thùy im lặng rất lâu. Cô nghĩ đến con trai, nghĩ đến những đêm Nam ôm cô ngủ, nghĩ đến lời thề son sắt trong ngày cưới. Rồi cô gật đầu, giọng run rẩy nhưng kiên quyết:
“Em… em chấp nhận. Vì con. Vì gia đình.”
Về nhà, trong đêm khuya, Thùy ngồi đối diện Nam. Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên khuôn mặt cô – vẫn đẹp, vẫn đoan trang, nhưng đôi mắt giờ đầy tuyệt vọng xen lẫn quyết tâm.
“Em sẽ làm vợ cuck cho anh,” cô nói, từng chữ như xé toạc trái tim mình. “Anh tự tìm bull. Tự chọn người anh muốn. Em không can thiệp, không từ chối. Sau này, dù em có thay đổi, dù em có… nghiện, anh cũng không được trách em. Không được khinh em. Không được đổ lỗi. Đây là lựa chọn của anh.”
Nam run lên, dương vật nhỏ bé cương cứng dưới quần chỉ vì câu nói ấy. Anh ôm chầm lấy vợ, thì thầm:
“Cảm ơn em… Anh sẽ tìm bull tốt nhất. Chỉ một lần thôi, anh hứa.”
Từ hôm đó, Nam lao vào nhóm chat như kẻ điên. Anh nhắn tin liên tục cho Minh – gã bull 29 tuổi, hơn vợ chồng họ 4 tuổi, PT gym chuyên nghiệp, cao 1m83, thân hình đen bóng lực lưỡng như tượng đồng. Minh đã “săn vợ người” nhiều năm, nhưng chưa bao giờ được đụng đến một cô vợ cuck thực thụ – một người phụ nữ chỉ biết đến một con cặc 9cm trong suốt 25 năm đời mình.
Minh xem ảnh Thùy mà con cặc 22cm của gã cứng ngắc ngay lập tức. Đầu khấc to như quả cà chua, thân cặc gân guốc đen bóng, hai hòn dái nặng trĩu như trứng ngỗng – tất cả đều nôn nóng được chạm vào làn da trắng mịn, được xé toạc âm đạo chặt khít sau sinh của cô. Gã nhắn cho Nam:
“Chị ấy đẹp thật. Anh sẽ cướp sạch sự đoan trang của chị ấy. Anh sẽ khiến chị ấy quỳ xin anh đụ tiếp. Chuẩn bị đi, chỉ còn 5 ngày.”
Nam đọc mà tim đập thình thịch, tay run run trả lời: “Em đang đếm ngược từng giờ anh ạ.”
Còn Thùy, đêm nào cũng nằm thao thức bên chồng. Cô đếm ngược từng ngày, từng giờ, từng phút. Tay vô thức chạm vào âm đạo, cảm nhận sự ẩm ướt lạ lùng khi nghĩ đến con cặc khổng lồ ấy. Cô sợ hãi đến run người, nhưng giữa nỗi sợ là một ngọn lửa nhỏ – tò mò, rạo rực, tội lỗi.
Cô thì thầm trong bóng tối, nước mắt lăn dài:
“Chỉ một lần thôi… Chỉ một lần… Xin Chúa tha thứ cho con.”
Còn Nam, nằm bên cạnh, dương vật 9cm cương cứng đau nhức, thì thầm:
“Chỉ còn 4 ngày… Anh sắp được thấy em bị đụ rồi Thùy ơi…”
Mưa vẫn rơi không ngớt ngoài cửa sổ. Cả ba con người, với ba nỗi ám ảnh khác nhau, cùng đếm ngược đến ngày định mệnh – ngày mà sự tiết hạnh của Thùy sẽ bị thử thách đến tận cùng.









