Em nói bản thân đã méo mó, chẳng còn trong trẻo nữa. Sống trong cô độc là cách em trưởng thành.
Nhưng anh vẫn thấy tia sáng trong sự tàn nhẫn của em.
Tình yêu như lưỡi cuốc xới tung mảnh đất cằn cỗi của giống người, để đào lên chút tốt lành còn sót lại.
Bởi lẽ, ta hiểu quy luật tự nhiên của đời này. Rằng nhan sắc sẽ tàn. Rằng tiền tài khó đến dễ đi.
Cho em mãi là cô gái phóng đãng của anh. Cho anh là kẻ hèn của em. Để khi thân tàn phận bạc, ta vẫn còn khối chân tình.
Vì thế, thế giới xấu xí, với anh, em vẫn đẹp.
Nhưng anh vẫn thấy tia sáng trong sự tàn nhẫn của em.
Tình yêu như lưỡi cuốc xới tung mảnh đất cằn cỗi của giống người, để đào lên chút tốt lành còn sót lại.
Bởi lẽ, ta hiểu quy luật tự nhiên của đời này. Rằng nhan sắc sẽ tàn. Rằng tiền tài khó đến dễ đi.
Cho em mãi là cô gái phóng đãng của anh. Cho anh là kẻ hèn của em. Để khi thân tàn phận bạc, ta vẫn còn khối chân tình.
Vì thế, thế giới xấu xí, với anh, em vẫn đẹp.









