Quý Ông Lịch Lãm
Thành viên mới
Anh cũng chẳng biết lí do tại sao qua nay lại ngồi nhớ em và viết ra những dòng này vì giờ chúng ta đã không còn thuộc về nhau. 
Mảnh ký ức còn sót lại
Có những ngày, thành phố bỗng trở nên
chật chội vì đâu đâu cũng thấy bóng dáng của kỷ niệm.
Anh vẫn nhớ như in ánh mắt em ngày đó, khi em tựa đầu vào vai anh và thầm thì rằng: "Anh là người đầu tiên cho em cảm giác được sống đúng với bản ngã của chính mình." Lúc đó, anh đã tin mình là bến đỗ cuối cùng, là người duy nhất mở được cánh cửa tâm hồn mà bấy lâu nay em vẫn khép chặt. Chúng mình đã từng điên cuồng và chân thật với nhau đến thế.
Những đêm dài nồng nhiệt, khi hơi thở hòa quyện và cảm xúc vỡ òa—cái cảm giác "ướt đẫm" cả không gian ấy không chỉ là sự thỏa mãn về thể xác, mà là sự dâng hiến trọn vẹn của hai trái tim không còn khoảng cách.
Vậy mà, lời hứa về một đời bình yên lại chẳng thắng nổi những lý do không tên của hiện tại.
Tại sao chúng mình lại buông tay? Có phải vì ta đã thấu hiểu nhau quá nhiều, đến mức không còn gì để khám phá? Hay vì những thực tế cơm áo, gạo tiền và những khoảng cách vô hình đã bào mòn đi cái rạo rực thuở ban đầu?
Em bây giờ ra sao? Liệu bên cạnh người mới, em có còn giữ được cái "con người thật" mà em từng nói chỉ có anh mới khơi gợi được?
Cay đắng nhất không phải là việc chúng ta không còn bên nhau, mà là việc chúng ta từng là "tất cả" của nhau theo cách trần trụi và sâu đậm nhất, để rồi giờ đây lại trở thành hai người lạ có chung một quá khứ quá đỗi ồn ào.
"Có những sự cuồng nhiệt đã ngủ yên trên ga giường cũ, và có những người dù đã từng là định mệnh, cuối cùng cũng chỉ có thể chúc nhau bình an qua màn hình điện thoại."
Mảnh ký ức còn sót lại
Có những ngày, thành phố bỗng trở nên
Anh vẫn nhớ như in ánh mắt em ngày đó, khi em tựa đầu vào vai anh và thầm thì rằng: "Anh là người đầu tiên cho em cảm giác được sống đúng với bản ngã của chính mình." Lúc đó, anh đã tin mình là bến đỗ cuối cùng, là người duy nhất mở được cánh cửa tâm hồn mà bấy lâu nay em vẫn khép chặt. Chúng mình đã từng điên cuồng và chân thật với nhau đến thế.
Những đêm dài nồng nhiệt, khi hơi thở hòa quyện và cảm xúc vỡ òa—cái cảm giác "ướt đẫm" cả không gian ấy không chỉ là sự thỏa mãn về thể xác, mà là sự dâng hiến trọn vẹn của hai trái tim không còn khoảng cách.
Vậy mà, lời hứa về một đời bình yên lại chẳng thắng nổi những lý do không tên của hiện tại.
Tại sao chúng mình lại buông tay? Có phải vì ta đã thấu hiểu nhau quá nhiều, đến mức không còn gì để khám phá? Hay vì những thực tế cơm áo, gạo tiền và những khoảng cách vô hình đã bào mòn đi cái rạo rực thuở ban đầu?
Em bây giờ ra sao? Liệu bên cạnh người mới, em có còn giữ được cái "con người thật" mà em từng nói chỉ có anh mới khơi gợi được?
Cay đắng nhất không phải là việc chúng ta không còn bên nhau, mà là việc chúng ta từng là "tất cả" của nhau theo cách trần trụi và sâu đậm nhất, để rồi giờ đây lại trở thành hai người lạ có chung một quá khứ quá đỗi ồn ào.
"Có những sự cuồng nhiệt đã ngủ yên trên ga giường cũ, và có những người dù đã từng là định mệnh, cuối cùng cũng chỉ có thể chúc nhau bình an qua màn hình điện thoại."
Đính kèm
Sửa lần cuối:







