lc88
mb66
ho88

Em đã bước vào … vùng tối cùng anh !

Wild Desire

Tập sự
Tham gia
1/3/26
Bài viết
8
Cảm xúc
7
Điểm
3
Nơi ở
Hà Nội
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nữ
Em khi đó mới hai mươi bốn tuổi.

Một cô gái vừa bước ra khỏi những năm tháng sinh viên, còn đang loay hoay học cách trở thành một người trưởng thành thực thụ. Công việc mới của em chỉ vừa tròn một năm — đủ để quen nhịp sống bận rộn, nhưng chưa đủ để trái tim thôi ngây thơ.

Và rồi em gặp anh.

Anh hơn em 12 tuổi.

Một người đàn ông mang trong mình sự điềm tĩnh của trải nghiệm, cách nói chuyện trầm ấm và chậm rãi, như thể mọi thứ trong đời anh đều đã được suy nghĩ rất kỹ trước khi thốt ra. Sự cuốn hút của anh không nằm ở vẻ ngoài, mà ở ánh mắt biết lắng nghe, ở tri thức, ở sự tinh tế khiến người khác cảm thấy được tôn trọng.

Anh là đối tác trong công việc của em.

Ban đầu, em luôn giữ khoảng cách. Em biết anh đã có gia đình. Điều đó giống như một đường ranh mờ nhưng rõ ràng trong đầu em. Em cố gắng giữ mọi cuộc trò chuyện ở mức công việc, lịch sự và vừa phải.

Nhưng có những thứ không bắt đầu bằng ý định.

Chúng bắt đầu bằng những cuộc trò chuyện kéo dài hơn bình thường.

Bằng những câu hỏi về cuộc sống thay vì chỉ là công việc.

Bằng những ánh nhìn lâu hơn một chút khi cả hai cùng im lặng.

Anh là người chủ động bước thêm một bước. Nhưng anh không ép buộc. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt ra trước mặt em một lựa chọn — như thể anh biết rằng nếu em bước qua, em sẽ hiểu mình đang đi vào một vùng tối không thể quay đầu.

Và em đã bước.

Em bị cuốn vào thế giới của anh — những câu chuyện về cuộc đời, về những nơi anh từng đi qua, những điều anh từng trải nghiệm. Với một cô gái hai mươi bốn tuổi, tất cả đều mới mẻ, sâu sắc và đầy mê hoặc.

Dần dần, em không còn chỉ mong gặp anh vì công việc nữa.

Em mong được nghe anh nói chuyện.

Mong được nhìn thấy nụ cười có chút từng trải ấy.

Mong được ở gần anh thêm một chút.

Anh từng nói với em một câu mà em không quên:

“Anh muốn lần đầu của chúng ta phải là một ký ức đẹp.”

Và đúng là như vậy.

Ngày hôm đó, khi anh khẽ nghiêng người hôn em, em cảm nhận được đôi môi anh hơi run. Điều đó khiến em bất ngờ — một người đàn ông từng trải như anh cũng có thể hồi hộp như thế.

Nụ hôn của anh không vội vàng.

Nó chậm rãi, kiên nhẫn, như thể anh đang học từng nhịp thở của em. Và em nhận ra mình thích cách anh hôn — một cảm giác vừa dịu dàng vừa khiến tim đập nhanh hơn từng chút.

Khi anh khẽ chạm môi vào cổ và bên tai em, cả người em run lên. Không phải vì sợ, mà vì cảm giác thân mật mà trước đó em chưa từng trải qua theo cách như vậy. Mọi suy nghĩ trong đầu dường như tan biến, chỉ còn lại cảm giác được ôm trọn trong vòng tay anh.

Ngày ấy trôi qua chậm rãi. Không vội vã. Không ồn ào.

Chỉ là hai con người lạc vào nhau trong một khoảnh khắc mà cả hai đều biết rằng nó không thuộc về tương lai.

Điều khiến em nhớ nhất không phải là những phút giây say mê đó.

Mà là những lúc anh dừng lại, kéo em vào lòng, để em tựa đầu vào ngực anh trong im lặng. Vòng tay anh ấm áp đến mức em suýt quên rằng mình chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống của anh.

Có lúc em tự hỏi:

Liệu những cái ôm đó có thật sự dành riêng cho em,hay chỉ là thói quen của một người đàn ông từng trải?

Nhưng em không hỏi.

Sau tất cả, chúng ta rời đi như hai người xa lạ.

Không ai nói lời hứa.

Không ai giữ nhau lại.

Chỉ có một ký ức ở lại — một câu chuyện mà nếu kể ra, có lẽ nhiều người sẽ trách em.

Nhưng với em, đó vẫn là một đoạn thanh xuân rất thật.

Một đoạn thanh xuân mà em từng yêu một người đàn ông không thuộc về mình.

Câu chuyện này là một phần trải nghiệm thật của em, xin cảm ơn vì đã đọc !☺️
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

anime sex
cliphot
Back
Top