hades0613
Thành viên mới
Câu chuyện này tôi đọc của bác @Tiensigatinh thấy hay, nên tui cover lại nha, bác đọc được cho em xin!...
Tôi tên Văn. Năm đó tôi mới 24 tuổi đã cưới Thanh – cô vợ nhỏ hơn tôi đúng hai tuổi, xinh đẹp, học giỏi, da trắng, dáng chuẩn, cặp mông tròn trịa mà mỗi lần ôm từ phía sau tôi đều thấy cặc mình cương cứng ngay lập tức. Gia đình hai bên khá giả, hỗ trợ chúng tôi khởi nghiệp sớm. Ba mẹ tôi cho luôn căn nhà mặt tiền ở Bình Thạnh, tôi mở quán cafe bida, mua xe 16 chỗ thuê tài xế chạy dịch vụ. Thanh thì vào làm thư ký cho một công ty nước ngoài lương cao ngất ngưởng. Cuộc sống vợ chồng son ngọt ngào, đêm nào cũng quấn lấy nhau đến kiệt sức.
Ba năm trôi qua êm đềm cho đến ngày ba vợ tôi đột quỵ qua đời. Đám tang đông đúc, họ hàng từ Nam Định vào rất nhiều. Tôi bận rộn tiếp khách, chỉ thoáng để ý một cô bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi trong dòng họ bên vợ. Da trắng như sữa, mắt to tròn long lanh, môi hồng tự nhiên – kiểu con gái nhà quê mà nhìn phát mê phát nghiện. Cô bé tên Tuyết, là con út của dì ruột vợ tôi, họ hàng gần.
Tối đó, đoàn công ty Thanh đến phúng viếng. Tôi đang rót nước thì Thanh kéo tôi ra sau nhà, thì thầm gấp gáp:
– Nãy giờ anh có nói chuyện với ai trong công ty em chưa?
– Chưa.
– Nếu ai hỏi thì nói anh là anh họ em nhé. Đừng nói là chồng.
– Ủa gì kỳ vậy?
– Em nói với công ty là chưa chồng. Vị trí thư ký họ yêu cầu độc thân, sợ có chồng rồi sinh con đẻ cái không tập trung công việc.
– Ờ… hiểu rồi.
Tôi quay lại bàn khách. Ông sếp của Thanh là một gã Hàn Quốc hơn 50 tuổi, mập ú, nặng chắc cả tạ, cao gần 1m75. Mọi người trong đoàn đều khép nép với ông ta. Thanh ngồi sát bên, cười nói duyên dáng. Tôi rót nước, thoáng thấy bàn tay béo mập của lão vòng ra sau lưng Thanh, xoa nhẹ lên lưng áo. Thanh liếc tôi, mắt áy náy. Tôi nghĩ chắc người nước ngoài ga lăng vậy thôi, cũng không để tâm.
Đoàn viếng xong quay lại bàn uống trà. Thanh chạy ra nói nhỏ với tôi:
– Anh đừng giận nhé, người ta an ủi thôi, bên đó họ hay làm vậy.
– Ừ, anh biết mà. Em ra tiếp khách đi.
Thanh hứ một tiếng, lườm tôi rồi quay lại ngồi cạnh lão sếp, cười tươi như hoa.
Tôi đảo mắt tìm Tuyết. Cô bé đang ngồi với mẹ ở góc sân khuất. Mỗi lần tôi nhìn sang, cô bé lại nhìn tôi, ánh mắt long lanh khó hiểu. Rồi bất ngờ cô bé vẫy tay gọi. Tôi bước lại, hai mẹ con niềm nở trò chuyện. Tuyết cười rất duyên, giọng ngọt lịm miền Bắc. Tôi biết thêm cô bé mới 15 tuổi, là con út trong nhà năm anh em.
Khuya, tôi chở một số bà con về nhà mình ngủ vì nhà vợ không đủ chỗ. Thanh dặn: “Anh chở mọi người về trước đi, lát em đi xe công ty về, sếp còn ngồi đó.” Tôi đặc biệt sắp xếp cho mẹ con Tuyết ngủ phòng trên lầu có máy lạnh. Tuyết nhìn tôi, cười nhẹ, mắt lấp lánh: “Cảm ơn anh Văn nhiều nhé.”
Về đến nhà, tôi mệt lả, chỉ muốn nằm. Đang định lên giường thì thằng Út gọi: người nhà đòn đến đòi nói chuyện thêm. Tôi gọi Thanh không được, đành chạy xe máy quay lại. Đường khuya vắng tanh.
Vào hẻm, tôi thấy tài xế của ông sếp đang đi bộ ra đường lớn. Lạ thật, sao không chở sếp về? Tôi xử lý nhanh với nhà đòn rồi lẻn ra bãi đất trống bên cạnh – nơi để xe khách tang. Chỉ còn duy nhất chiếc SUV đen bóng của ông sếp đậu ở góc tối nhất, dưới tán cây dày đặc.
Tim tôi đập thình thịch. Xe đang nhấp nhô nhẹ. Tôi cúi thấp người, tim muốn vỡ tung, tiến lại gần. Càng gần càng nghe rõ tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm nhóp nhép, tiếng rên khe khẽ đầy dâm đãng.
Tôi nằm sấp xuống đất, hé mắt nhìn qua cửa kính tối màu. Và tôi chết lặng.
Thanh – vợ tôi – đang trần truồng cưỡi lên người lão sếp già mập ú. Cặp mông trắng nõn nà, tròn lẳn mà tôi vẫn hay bóp mỗi đêm giờ đang nhún nhảy điên cuồng trên con cặc gân guốc của lão. Mỗi lần nhún xuống là cả thân người Thanh run lên, bầu vú căng tròn nảy tưng tưng. Miệng Thanh ngấu nghiến hôn lão, lưỡi quấn lấy nhau ướt át. Hai tay lão béo ôm chặt cặp mông vợ tôi, bóp mạnh, thỉnh thoảng vỗ bốp bốp vang lên. Thanh rên trong miệng: “Ư… ừ… sếp… sâu nữa đi…”
Tôi phải thừa nhận: cặc tôi cứng ngắc trong quần. Cơn ghen tuông cháy bỏng xen lẫn cảm giác phấn khích chưa từng có. Tôi muốn lao vào đập lão, kéo vợ ra, nhưng chân tay tôi run rẩy, mắt dán chặt vào cảnh tượng dâm loạn kia không rời.
Thanh nhún càng lúc càng nhanh, mồ hôi lấm tấm chảy dọc lưng. Lão sếp vục mặt vào ngực cô, ngậm núm vú mút chùn chụt. Thanh ngửa cổ rên lớn hơn: “A… sếp… em sắp ra…” Lão hẩy mông lên mấy cái thật mạnh, rồi đột ngột đẩy Thanh ra. Thanh lập tức quỳ xuống, ngậm lấy con cặc bóng nhẫy nước dâm của mình, mút lấy mút để, tay vuốt nhanh. Chỉ vài giây sau lão co giật, bắn từng dòng vào miệng vợ tôi. Thanh nuốt ừng ực, liếm sạch sẽ, rồi ngẩng lên cười dâm đãng với lão.
Tôi lặng lẽ rút lui, chạy xe về nhà, nằm vật ra giường. Trong đầu quay cuồng hình ảnh cặp mông trắng của Thanh nhún nhảy trên người đàn ông khác. Tôi vừa giận sôi máu, vừa nứng đến phát điên. Tay tôi tự động lần xuống quần, bật lại đoạn phim vừa chứng kiến trong đầu, xuất tinh chỉ trong vài phút.
Còn tiếp theo… tôi chưa biết sẽ làm gì với Thanh. Và cả cô bé Tuyết nữa – ánh mắt cô bé nhìn tôi đêm nay… hình như cũng không đơn thuần.
hết chương 1
Tôi tên Văn. Năm đó tôi mới 24 tuổi đã cưới Thanh – cô vợ nhỏ hơn tôi đúng hai tuổi, xinh đẹp, học giỏi, da trắng, dáng chuẩn, cặp mông tròn trịa mà mỗi lần ôm từ phía sau tôi đều thấy cặc mình cương cứng ngay lập tức. Gia đình hai bên khá giả, hỗ trợ chúng tôi khởi nghiệp sớm. Ba mẹ tôi cho luôn căn nhà mặt tiền ở Bình Thạnh, tôi mở quán cafe bida, mua xe 16 chỗ thuê tài xế chạy dịch vụ. Thanh thì vào làm thư ký cho một công ty nước ngoài lương cao ngất ngưởng. Cuộc sống vợ chồng son ngọt ngào, đêm nào cũng quấn lấy nhau đến kiệt sức.
Ba năm trôi qua êm đềm cho đến ngày ba vợ tôi đột quỵ qua đời. Đám tang đông đúc, họ hàng từ Nam Định vào rất nhiều. Tôi bận rộn tiếp khách, chỉ thoáng để ý một cô bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi trong dòng họ bên vợ. Da trắng như sữa, mắt to tròn long lanh, môi hồng tự nhiên – kiểu con gái nhà quê mà nhìn phát mê phát nghiện. Cô bé tên Tuyết, là con út của dì ruột vợ tôi, họ hàng gần.
Tối đó, đoàn công ty Thanh đến phúng viếng. Tôi đang rót nước thì Thanh kéo tôi ra sau nhà, thì thầm gấp gáp:
– Nãy giờ anh có nói chuyện với ai trong công ty em chưa?
– Chưa.
– Nếu ai hỏi thì nói anh là anh họ em nhé. Đừng nói là chồng.
– Ủa gì kỳ vậy?
– Em nói với công ty là chưa chồng. Vị trí thư ký họ yêu cầu độc thân, sợ có chồng rồi sinh con đẻ cái không tập trung công việc.
– Ờ… hiểu rồi.
Tôi quay lại bàn khách. Ông sếp của Thanh là một gã Hàn Quốc hơn 50 tuổi, mập ú, nặng chắc cả tạ, cao gần 1m75. Mọi người trong đoàn đều khép nép với ông ta. Thanh ngồi sát bên, cười nói duyên dáng. Tôi rót nước, thoáng thấy bàn tay béo mập của lão vòng ra sau lưng Thanh, xoa nhẹ lên lưng áo. Thanh liếc tôi, mắt áy náy. Tôi nghĩ chắc người nước ngoài ga lăng vậy thôi, cũng không để tâm.
Đoàn viếng xong quay lại bàn uống trà. Thanh chạy ra nói nhỏ với tôi:
– Anh đừng giận nhé, người ta an ủi thôi, bên đó họ hay làm vậy.
– Ừ, anh biết mà. Em ra tiếp khách đi.
Thanh hứ một tiếng, lườm tôi rồi quay lại ngồi cạnh lão sếp, cười tươi như hoa.
Tôi đảo mắt tìm Tuyết. Cô bé đang ngồi với mẹ ở góc sân khuất. Mỗi lần tôi nhìn sang, cô bé lại nhìn tôi, ánh mắt long lanh khó hiểu. Rồi bất ngờ cô bé vẫy tay gọi. Tôi bước lại, hai mẹ con niềm nở trò chuyện. Tuyết cười rất duyên, giọng ngọt lịm miền Bắc. Tôi biết thêm cô bé mới 15 tuổi, là con út trong nhà năm anh em.
Khuya, tôi chở một số bà con về nhà mình ngủ vì nhà vợ không đủ chỗ. Thanh dặn: “Anh chở mọi người về trước đi, lát em đi xe công ty về, sếp còn ngồi đó.” Tôi đặc biệt sắp xếp cho mẹ con Tuyết ngủ phòng trên lầu có máy lạnh. Tuyết nhìn tôi, cười nhẹ, mắt lấp lánh: “Cảm ơn anh Văn nhiều nhé.”
Về đến nhà, tôi mệt lả, chỉ muốn nằm. Đang định lên giường thì thằng Út gọi: người nhà đòn đến đòi nói chuyện thêm. Tôi gọi Thanh không được, đành chạy xe máy quay lại. Đường khuya vắng tanh.
Vào hẻm, tôi thấy tài xế của ông sếp đang đi bộ ra đường lớn. Lạ thật, sao không chở sếp về? Tôi xử lý nhanh với nhà đòn rồi lẻn ra bãi đất trống bên cạnh – nơi để xe khách tang. Chỉ còn duy nhất chiếc SUV đen bóng của ông sếp đậu ở góc tối nhất, dưới tán cây dày đặc.
Tim tôi đập thình thịch. Xe đang nhấp nhô nhẹ. Tôi cúi thấp người, tim muốn vỡ tung, tiến lại gần. Càng gần càng nghe rõ tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm nhóp nhép, tiếng rên khe khẽ đầy dâm đãng.
Tôi nằm sấp xuống đất, hé mắt nhìn qua cửa kính tối màu. Và tôi chết lặng.
Thanh – vợ tôi – đang trần truồng cưỡi lên người lão sếp già mập ú. Cặp mông trắng nõn nà, tròn lẳn mà tôi vẫn hay bóp mỗi đêm giờ đang nhún nhảy điên cuồng trên con cặc gân guốc của lão. Mỗi lần nhún xuống là cả thân người Thanh run lên, bầu vú căng tròn nảy tưng tưng. Miệng Thanh ngấu nghiến hôn lão, lưỡi quấn lấy nhau ướt át. Hai tay lão béo ôm chặt cặp mông vợ tôi, bóp mạnh, thỉnh thoảng vỗ bốp bốp vang lên. Thanh rên trong miệng: “Ư… ừ… sếp… sâu nữa đi…”
Tôi phải thừa nhận: cặc tôi cứng ngắc trong quần. Cơn ghen tuông cháy bỏng xen lẫn cảm giác phấn khích chưa từng có. Tôi muốn lao vào đập lão, kéo vợ ra, nhưng chân tay tôi run rẩy, mắt dán chặt vào cảnh tượng dâm loạn kia không rời.
Thanh nhún càng lúc càng nhanh, mồ hôi lấm tấm chảy dọc lưng. Lão sếp vục mặt vào ngực cô, ngậm núm vú mút chùn chụt. Thanh ngửa cổ rên lớn hơn: “A… sếp… em sắp ra…” Lão hẩy mông lên mấy cái thật mạnh, rồi đột ngột đẩy Thanh ra. Thanh lập tức quỳ xuống, ngậm lấy con cặc bóng nhẫy nước dâm của mình, mút lấy mút để, tay vuốt nhanh. Chỉ vài giây sau lão co giật, bắn từng dòng vào miệng vợ tôi. Thanh nuốt ừng ực, liếm sạch sẽ, rồi ngẩng lên cười dâm đãng với lão.
Tôi lặng lẽ rút lui, chạy xe về nhà, nằm vật ra giường. Trong đầu quay cuồng hình ảnh cặp mông trắng của Thanh nhún nhảy trên người đàn ông khác. Tôi vừa giận sôi máu, vừa nứng đến phát điên. Tay tôi tự động lần xuống quần, bật lại đoạn phim vừa chứng kiến trong đầu, xuất tinh chỉ trong vài phút.
Còn tiếp theo… tôi chưa biết sẽ làm gì với Thanh. Và cả cô bé Tuyết nữa – ánh mắt cô bé nhìn tôi đêm nay… hình như cũng không đơn thuần.
hết chương 1











