Phần 1: Tin nhắn từ anh đồng nghiệp
Phương ngồi trong văn phòng, ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ chiếu lên bàn làm việc lộn xộn. Cô vừa hoàn thành một báo cáo, đang định đứng dậy pha cà phê thì điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Hiếu, anh đồng nghiệp lớn hơn cô gần 5 tuổi, người mà cô thường hay nhờ vả về phần mềm phân tích dữ liệu vì anh ấy giỏi hơn hẳn.
Hiếu: Em Phương ơi, anh vừa gửi file dữ liệu cập nhật rồi đấy. Em kiểm tra hộ anh xem có thiếu gì không nhé? Anh sợ phần tổng hợp cuối cùng bị lỗi công thức.
Phương: Dạ, em mở ngay đây anh. Đợi em chút ạ.
Cô mở file, kiểm tra kỹ lưỡng. Mọi thứ ổn, chỉ có vài con số cần làm tròn.
Phương: Anh ơi, ổn lắm ạ. Chỉ cần chỉnh phần thập phân ở cột tổng doanh thu cho đồng nhất là được. Anh làm nhanh tay thật đấy.
Hiếu: Cảm ơn em. May có em kiểm tra hộ chứ anh làm vội quá, sợ sơ suất. Mà em làm việc cẩn thận thế này, chắc sếp khen suốt nhỉ?
Phương: Đâu có anh, em chỉ làm bình thường thôi. Anh mới giỏi, lúc nào cũng hỗ trợ mọi người.
Hiếu: Haha, anh chỉ biết chút chút thôi. Nhưng em khen thế anh vui rồi. Mai anh mời em cà phê nhé, coi như cảm ơn.
Phương mỉm cười, tim hơi rung động. Hiếu luôn lịch sự, hay giúp đỡ, và giọng anh qua tin nhắn nghe ấm áp lạ thường.
Những tin nhắn như vậy kéo dài đã lâu, chủ yếu về công việc, xen lẫn vài câu hỏi han hàng ngày.
Hiếu: Em ăn trưa chưa?
Phương: Dạ em ăn rồi anh. Anh ăn cơm chưa?
Hiếu: Anh ăn rồi. Hôm nay anh mang cơm nhà. À, anh hay thấy em hay ăn salad, chắc là chăm giữ dáng lắm nhỉ?
Phương: Dạ, em đang cố giữ dáng nè, nói vậy chứ ăn uống cũng thất thường lắm. Anh mang cơm nhà hay thế, chắc vợ anh nấu khéo tay.
Hiếu: Ừ, nhưng anh còn độc thân em ơi. Anh tự nấu cơm. Em thì chắc chồng nấu cho ăn suốt nhỉ, nhìn em hạnh phúc thế.
Phương: Dạ, chồng em bận lắm anh. Em tự lo thôi. Nhưng anh độc thân mà trông lúc nào cũng chỉn chu, chắc nhiều người theo lắm.
Hiếu: Haha, em khen anh vui tai quá. Nhưng anh già rồi, ai theo. Em mới trẻ trung, năng động, nhìn là thấy vui vẻ.
Dần dần, những lời khen của Hiếu trở nên gần gũi hơn. Phương cảm thấy thích thú, như được quan tâm sau những ngày dài mệt mỏi với công việc và gia đình.
Những ngày sau, tin nhắn vẫn tiếp tục ở mức đong đưa nhẹ nhàng. Hiếu khéo léo hỏi han về cuộc sống hàng ngày, chia sẻ vài chuyện vui ở công ty, xen lẫn lời khen tinh tế. Một buổi tối nọ, điện thoại Phương rung lên:
Hiếu: Em cuối tuần này có kế hoạch gì không? Anh định đi cà phê một mình, buồn quá đi.
Phương: Em ở nhà thôi anh ạ. Chồng em cũng bận, nên em nghỉ ngơi, dọn dẹp chút.
Hiếu: Ừ, anh độc thân nên hay làm mọi thứ một mình. Em thì chắc hạnh phúc lắm, có chồng bên cạnh.
Phương: Cũng bình thường anh ạ.
Hiếu: Mà anh nhớ event gia đình lần trước công ty tổ chức, hình như không thấy em dắt bé nào đi nhỉ?
Phương: Dạ… em chưa có con anh ạ. Lần event đó em đi một mình thôi, chồng em bận nên không đi cùng. Em cũng chưa sẵn sàng làm mẹ. Em muốn tập trung cho sự nghiệp nên chưa có con. Công ty mình mà mang thai là khó thăng tiến lắm, mấy vị trí cao thường ưu tiên người chưa sinh con.
Hiếu: Ừ, anh hiểu. Công ty giờ cạnh tranh cao, phụ nữ phải cân bằng nhiều thứ. Em giỏi thật, vừa làm việc tốt vừa giữ gìn sự nghiệp. Anh cứ tưởng em có bé trai hay bé gái rồi chứ, nhìn em dịu dàng thế này chắc làm mẹ tốt lắm.
Phương: Dạ em cám ơn anh. Chồng em cũng đồng ý để em tập trung công việc trước.
Hiếu: Ừ, nhiều chị em trong công ty cũng vậy, tập trung sự nghiệp xong mới tính chuyện con cái. Thật ra anh chưa có kinh nghiệm gia đình gì cả, chưa vợ con gì hết. Nên đôi khi anh cũng tò mò, muốn hỏi mấy người đã lập gia đình để học hỏi, chuẩn bị sau này. Em đừng ngại nhé, không có ý gì đâu.
Phương: Dạ không sao anh. Em cũng chưa có nhiều kinh nghiệm đâu ạ. Em chỉ sợ thôi anh. Nếu có con sớm thì chắc em phải nghỉ việc hoặc chậm thăng tiến mất, nên tụi em vẫn… cẩn thận.
Hiếu: Cẩn thận là sao em? Ý em là ngừa thai hả?
Phương: Dạ… đúng rồi ạ. Em chưa muốn có con lúc này.
Hiếu: Ừm, vậy em với chồng ngừa thai kiểu gì thế? Anh đang tìm hiểu mấy cách an toàn mà hiệu quả cao. Thấy có dùng thuốc tránh thai, đặt vòng, dùng bao nè, hay tính ngày… Em thấy cách nào ổn nhất?
Phương: Dạ… tụi em dùng bao cao su ạ. Em sợ uống thuốc lâu dài không tốt cho sức khỏe, còn đặt vòng thì em chưa dám thử luôn.
Hiếu: Ừ, anh cũng thấy dùng bao là ổn nhất rồi, mà còn tiện nữa. Thật ra anh có thằng bạn làm ở công ty sản xuất bao cao su, họ vừa ra dòng sản phẩm mới, mỏng hơn, cảm giác tự nhiên hơn nhiều. Mà em với chồng dùng size nào vậy? Để anh hỏi thử xem có loại nào hợp không, biết đâu nó gửi cho em một hộp thử miễn phí luôn, dùng thử xem sao.
Phương: Bao cao su có size hả anh? Em không biết luôn á. Em thấy chồng em trước giờ chỉ mua cái loại gì mà có chữ Kingtex thì phải. Chồng em đeo vừa nên em nghĩ là chỉ có 1 size, ai đeo cũng vừa.
Hiếu: Ừ, có chứ em. Bao cao su có nhiều size khác nhau, tùy theo kích cỡ của từng người. Kingtex thường là size nhỏ nhất. Nhiều người mua đại mà không để ý, nên đeo không thoải mái. Anh hồi đại học mua nhầm Kingtex một lần, đeo vào chật cứng, khó chịu kinh khủng. Sau đó mới biết phải chọn size phù hợp.
Phương: Trời ơi em không biết thật anh ạ. Em cứ nghĩ bao cao su là một cỡ hết, chồng em dùng Kingtex từ hồi nào giờ nên em không hỏi gì. Giờ nghe anh nói em mới biết có size lớn hơn.
Hiếu: Haha, bình thường mà em. Nhiều chị em cũng không biết đâu, vì ít ai nói chuyện này.
Cả 2 sau đó tán gẫu vài thứ linh tinh về công ty rồi chúc nhau ngủ ngon. Phương nằm trên giường, ánh đèn ngủ mờ mờ hắt lên trần nhà. Điện thoại vừa tắt màn hình, nhưng đầu óc cô vẫn còn vương vấn những dòng tin nhắn với Hiếu. Cô kéo chăn lên ngực, thở dài nhẹ, mắt nhìn vô định về phía cửa phòng, nơi Hoàng đang ngồi xem tivi ngoài phòng khách, tiếng cười khẽ của chương trình hài vang vọng vọng lại.
Cô không ghét Hoàng. Anh ấy tốt, chu đáo, luôn nhường nhịn, luôn đồng ý với mọi quyết định của cô, nhất là về chuyện con cái. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc mang thai, đến việc sinh con cho anh ấy, trong lòng Phương lại trống rỗng. Không phải vì cô không yêu anh, mà là vì cô không cảm nhận được cái gì đó mãnh liệt, cái thôi thúc bản năng mà người ta hay nói: “muốn có con của người ấy”. Với Hoàng, mọi thứ đều êm đềm, ổn định, nhưng thiếu ngọn lửa. Cô chỉ thấy trách nhiệm, thấy một tương lai được sắp đặt sẵn, chứ không phải khát khao cháy bỏng.
Họ kết hôn hơn một năm rồi. Mỗi lần gần gũi, cô vẫn bắt anh đeo bao cao su. Không phải vì sợ có thai, dù đó là lý do cô hay viện ra, mà vì một phần sâu thẳm trong cô không muốn để anh đụ trần hoàn toàn. Hoàng chưa bao giờ được cảm nhận cô mà không có lớp màng cao su mỏng manh ấy. Và cô cũng chưa từng cúi xuống, ngậm lấy cặc anh, chưa từng để lưỡi mình lướt qua đầu khấc anh, chưa từng nếm vị của anh. Cô không ghét chuyện đó, chỉ là… cô không muốn làm với anh. Không có ham muốn đủ mạnh để vượt qua sự ngại ngùng, sự xa cách vô hình mà chính cô dựng lên.
Phòng ngủ chìm trong bóng tối dịu nhẹ, chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt qua khe rèm từ đèn đường ngoài ngõ. Bỗng tiếng tivi trong phòng khách im bặt, cái click khô khốc của remote vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Ngay sau đó, công tắc đèn phòng khách “tách” một tiếng, cả căn nhà rơi vào im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc rất khẽ.
Phương nằm nghiêng, mắt vẫn mở to nhìn vào khoảng tối trước mặt, hơi thở đều đều nhưng không thật sự thư giãn. Cô nghe tiếng bước chân trần nhẹ nhàng trên sàn gỗ, tiếng vải áo ngủ sột soạt. Cửa phòng khẽ mở, rồi khép lại. Chiếc giường lún xuống một bên khi Hoàng nằm xuống phía sau lưng cô.
Anh vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, hơi thở ấm áp phả vào gáy. Đã lâu lắm rồi, có lẽ hơn hai tháng, cả hai mới nằm gần nhau thế này. Không phải vì cãi vã, cũng chẳng phải ghét bỏ, chỉ đơn giản là… thói quen, sự mệt mỏi, và khoảng cách vô hình ngày càng lớn dần giữa hai người.
Hoàng hôn nhẹ lên gáy cô, môi khô khốc chạm vào da thịt. Nụ hôn chậm rãi di chuyển xuống vai, rồi vòng ra trước, tìm đến vành tai. Tay anh luồn qua lớp áo ngủ mỏng, chạm vào bầu ngực cô. Những ngón tay quen thuộc xoa nắn chậm rãi, không mạnh bạo, cũng chẳng quá dịu dàng, chỉ là kiểu vuốt ve máy móc. Phương cảm nhận được núm vú mình dần cứng lên dưới bàn tay anh, nhưng cảm giác chỉ là phản xạ cơ thể, không có làn sóng khoái cảm lan tỏa.
Tay Hoàng tiếp tục trượt xuống dưới, luồn qua mép chun quần lót cotton mỏng. Ngón giữa anh tìm đến khe thịt mềm mại, xoa nhẹ lên môi ngoài rồi chầm chậm tách ra, chạm vào điểm nhạy cảm nhất. Anh xoa đều, vòng tròn, rồi ấn nhẹ… nhưng chỉ có chút ẩm ướt nhè nhẹ, không đủ để ngón tay trượt êm ru. Phương cắn nhẹ môi dưới. Cô biết cơ thể mình đang “khô hạn”, không phải vì không muốn, mà vì đầu óc cô đang ở đâu đó rất xa.
“Anh… lấy chai gel đi,” cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng thở của anh át đi.
Hoàng ngừng lại một giây, rồi ngồi dậy. Tiếng ngăn kéo đầu giường kêu “xoẹt”, tiếng nắp chai nhựa bật mở. Mùi gel bôi trơn nhàn nhạt, hơi ngọt nhân tạo lan ra. Anh bóp một ít lên ngón tay, xoa đều quanh đầu cặc đã cương cứng của mình, rồi bôi thêm một lớp mỏng lên lồn của cô, lạnh lạnh, trơn nhẫy.
Hoàng đeo bao cao su, loại Kingtex size nhỏ nhất, mỏng tanh, gói gọn con cặc khiêm tốn của anh. Phương nằm ngửa ra, dạng nhẹ hai chân. Hoàng kê gối dưới mông cô một chút theo thói quen cũ, rồi từ từ tiến vào.
Cảm giác bị lấp đầy… nhưng chỉ một nửa. Đầu cặc chui qua mép lồn, thân cặc mảnh khảnh trượt vào thêm vài phân nữa rồi dừng lại. Không chạm tới cổ tử cung, không căng tức, không có cảm giác “no đầy. Chỉ là sự hiện diện nhè nhẹ, trơn tuột nhờ gel.
Hoàng bắt đầu nhấp. Nhịp điệu đều đều, không nhanh không chậm, tiếng da thịt va chạm rất khẽ vì cả hai đều cố giữ im lặng. Phương đưa tay ôm lấy lưng anh, móng tay khẽ cào nhẹ theo thói quen, cố tỏ ra hưởng ứng. Cô phát ra vài tiếng rên nhỏ trong cổ họng, không phải vì sướng, mà để anh yên tâm.
Chưa đầy hai phút, nhịp thở của Hoàng đột nhiên gấp gáp. Lưng anh cong lên, cơ thể run run, tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng. Anh ấn mạnh một cái cuối cùng rồi bất động. Phương cảm nhận rõ cái bao cao su phình lên nhẹ trong người mình, rồi nhanh chóng mềm đi.
Hoàng rút ra. Cặc anh giờ đã xìu hẳn, nhỏ lại đến mức chiếc bao size nhỏ nhất cũng không giữ nổi. Nó tuột hẳn ra khỏi cuống, rơi xuống ga giường, phần đầu bao đọng lại một vũng tinh dịch trắng đục, không nhiều, chỉ vừa đủ lấp một góc nhỏ của bao. Mùi tinh trùng thoảng nhẹ lẫn với mùi gel.
Anh nằm xuống bên cạnh, thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Một lúc sau, Hoàng nghiêng người, hôn nhẹ lên má cô.
Hoàng: “Em sướng không?”
Phương im lặng hai giây. Cô quay mặt sang, nở nụ cười nhạt, cái kiểu cười gượng gạo mà chính cô cũng biết là giả tạo.
Phương: “Dạ sướng.”
Giọng cô nhẹ tênh, nhưng trong lồng ngực là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo. Cô đưa tay vuốt nhẹ tóc anh, như an ủi, như tự an ủi chính mình. Ánh mắt cô nhìn lên trần nhà, nơi bóng tối đang lan rộng.
Phương ngồi trong văn phòng, ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ chiếu lên bàn làm việc lộn xộn. Cô vừa hoàn thành một báo cáo, đang định đứng dậy pha cà phê thì điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Hiếu, anh đồng nghiệp lớn hơn cô gần 5 tuổi, người mà cô thường hay nhờ vả về phần mềm phân tích dữ liệu vì anh ấy giỏi hơn hẳn.
Hiếu: Em Phương ơi, anh vừa gửi file dữ liệu cập nhật rồi đấy. Em kiểm tra hộ anh xem có thiếu gì không nhé? Anh sợ phần tổng hợp cuối cùng bị lỗi công thức.
Phương: Dạ, em mở ngay đây anh. Đợi em chút ạ.
Cô mở file, kiểm tra kỹ lưỡng. Mọi thứ ổn, chỉ có vài con số cần làm tròn.
Phương: Anh ơi, ổn lắm ạ. Chỉ cần chỉnh phần thập phân ở cột tổng doanh thu cho đồng nhất là được. Anh làm nhanh tay thật đấy.
Hiếu: Cảm ơn em. May có em kiểm tra hộ chứ anh làm vội quá, sợ sơ suất. Mà em làm việc cẩn thận thế này, chắc sếp khen suốt nhỉ?
Phương: Đâu có anh, em chỉ làm bình thường thôi. Anh mới giỏi, lúc nào cũng hỗ trợ mọi người.
Hiếu: Haha, anh chỉ biết chút chút thôi. Nhưng em khen thế anh vui rồi. Mai anh mời em cà phê nhé, coi như cảm ơn.
Phương mỉm cười, tim hơi rung động. Hiếu luôn lịch sự, hay giúp đỡ, và giọng anh qua tin nhắn nghe ấm áp lạ thường.
Những tin nhắn như vậy kéo dài đã lâu, chủ yếu về công việc, xen lẫn vài câu hỏi han hàng ngày.
Hiếu: Em ăn trưa chưa?
Phương: Dạ em ăn rồi anh. Anh ăn cơm chưa?
Hiếu: Anh ăn rồi. Hôm nay anh mang cơm nhà. À, anh hay thấy em hay ăn salad, chắc là chăm giữ dáng lắm nhỉ?
Phương: Dạ, em đang cố giữ dáng nè, nói vậy chứ ăn uống cũng thất thường lắm. Anh mang cơm nhà hay thế, chắc vợ anh nấu khéo tay.
Hiếu: Ừ, nhưng anh còn độc thân em ơi. Anh tự nấu cơm. Em thì chắc chồng nấu cho ăn suốt nhỉ, nhìn em hạnh phúc thế.
Phương: Dạ, chồng em bận lắm anh. Em tự lo thôi. Nhưng anh độc thân mà trông lúc nào cũng chỉn chu, chắc nhiều người theo lắm.
Hiếu: Haha, em khen anh vui tai quá. Nhưng anh già rồi, ai theo. Em mới trẻ trung, năng động, nhìn là thấy vui vẻ.
Dần dần, những lời khen của Hiếu trở nên gần gũi hơn. Phương cảm thấy thích thú, như được quan tâm sau những ngày dài mệt mỏi với công việc và gia đình.
Những ngày sau, tin nhắn vẫn tiếp tục ở mức đong đưa nhẹ nhàng. Hiếu khéo léo hỏi han về cuộc sống hàng ngày, chia sẻ vài chuyện vui ở công ty, xen lẫn lời khen tinh tế. Một buổi tối nọ, điện thoại Phương rung lên:
Hiếu: Em cuối tuần này có kế hoạch gì không? Anh định đi cà phê một mình, buồn quá đi.
Phương: Em ở nhà thôi anh ạ. Chồng em cũng bận, nên em nghỉ ngơi, dọn dẹp chút.
Hiếu: Ừ, anh độc thân nên hay làm mọi thứ một mình. Em thì chắc hạnh phúc lắm, có chồng bên cạnh.
Phương: Cũng bình thường anh ạ.
Hiếu: Mà anh nhớ event gia đình lần trước công ty tổ chức, hình như không thấy em dắt bé nào đi nhỉ?
Phương: Dạ… em chưa có con anh ạ. Lần event đó em đi một mình thôi, chồng em bận nên không đi cùng. Em cũng chưa sẵn sàng làm mẹ. Em muốn tập trung cho sự nghiệp nên chưa có con. Công ty mình mà mang thai là khó thăng tiến lắm, mấy vị trí cao thường ưu tiên người chưa sinh con.
Hiếu: Ừ, anh hiểu. Công ty giờ cạnh tranh cao, phụ nữ phải cân bằng nhiều thứ. Em giỏi thật, vừa làm việc tốt vừa giữ gìn sự nghiệp. Anh cứ tưởng em có bé trai hay bé gái rồi chứ, nhìn em dịu dàng thế này chắc làm mẹ tốt lắm.
Phương: Dạ em cám ơn anh. Chồng em cũng đồng ý để em tập trung công việc trước.
Hiếu: Ừ, nhiều chị em trong công ty cũng vậy, tập trung sự nghiệp xong mới tính chuyện con cái. Thật ra anh chưa có kinh nghiệm gia đình gì cả, chưa vợ con gì hết. Nên đôi khi anh cũng tò mò, muốn hỏi mấy người đã lập gia đình để học hỏi, chuẩn bị sau này. Em đừng ngại nhé, không có ý gì đâu.
Phương: Dạ không sao anh. Em cũng chưa có nhiều kinh nghiệm đâu ạ. Em chỉ sợ thôi anh. Nếu có con sớm thì chắc em phải nghỉ việc hoặc chậm thăng tiến mất, nên tụi em vẫn… cẩn thận.
Hiếu: Cẩn thận là sao em? Ý em là ngừa thai hả?
Phương: Dạ… đúng rồi ạ. Em chưa muốn có con lúc này.
Hiếu: Ừm, vậy em với chồng ngừa thai kiểu gì thế? Anh đang tìm hiểu mấy cách an toàn mà hiệu quả cao. Thấy có dùng thuốc tránh thai, đặt vòng, dùng bao nè, hay tính ngày… Em thấy cách nào ổn nhất?
Phương: Dạ… tụi em dùng bao cao su ạ. Em sợ uống thuốc lâu dài không tốt cho sức khỏe, còn đặt vòng thì em chưa dám thử luôn.
Hiếu: Ừ, anh cũng thấy dùng bao là ổn nhất rồi, mà còn tiện nữa. Thật ra anh có thằng bạn làm ở công ty sản xuất bao cao su, họ vừa ra dòng sản phẩm mới, mỏng hơn, cảm giác tự nhiên hơn nhiều. Mà em với chồng dùng size nào vậy? Để anh hỏi thử xem có loại nào hợp không, biết đâu nó gửi cho em một hộp thử miễn phí luôn, dùng thử xem sao.
Phương: Bao cao su có size hả anh? Em không biết luôn á. Em thấy chồng em trước giờ chỉ mua cái loại gì mà có chữ Kingtex thì phải. Chồng em đeo vừa nên em nghĩ là chỉ có 1 size, ai đeo cũng vừa.
Hiếu: Ừ, có chứ em. Bao cao su có nhiều size khác nhau, tùy theo kích cỡ của từng người. Kingtex thường là size nhỏ nhất. Nhiều người mua đại mà không để ý, nên đeo không thoải mái. Anh hồi đại học mua nhầm Kingtex một lần, đeo vào chật cứng, khó chịu kinh khủng. Sau đó mới biết phải chọn size phù hợp.
Phương: Trời ơi em không biết thật anh ạ. Em cứ nghĩ bao cao su là một cỡ hết, chồng em dùng Kingtex từ hồi nào giờ nên em không hỏi gì. Giờ nghe anh nói em mới biết có size lớn hơn.
Hiếu: Haha, bình thường mà em. Nhiều chị em cũng không biết đâu, vì ít ai nói chuyện này.
Cả 2 sau đó tán gẫu vài thứ linh tinh về công ty rồi chúc nhau ngủ ngon. Phương nằm trên giường, ánh đèn ngủ mờ mờ hắt lên trần nhà. Điện thoại vừa tắt màn hình, nhưng đầu óc cô vẫn còn vương vấn những dòng tin nhắn với Hiếu. Cô kéo chăn lên ngực, thở dài nhẹ, mắt nhìn vô định về phía cửa phòng, nơi Hoàng đang ngồi xem tivi ngoài phòng khách, tiếng cười khẽ của chương trình hài vang vọng vọng lại.
Cô không ghét Hoàng. Anh ấy tốt, chu đáo, luôn nhường nhịn, luôn đồng ý với mọi quyết định của cô, nhất là về chuyện con cái. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc mang thai, đến việc sinh con cho anh ấy, trong lòng Phương lại trống rỗng. Không phải vì cô không yêu anh, mà là vì cô không cảm nhận được cái gì đó mãnh liệt, cái thôi thúc bản năng mà người ta hay nói: “muốn có con của người ấy”. Với Hoàng, mọi thứ đều êm đềm, ổn định, nhưng thiếu ngọn lửa. Cô chỉ thấy trách nhiệm, thấy một tương lai được sắp đặt sẵn, chứ không phải khát khao cháy bỏng.
Họ kết hôn hơn một năm rồi. Mỗi lần gần gũi, cô vẫn bắt anh đeo bao cao su. Không phải vì sợ có thai, dù đó là lý do cô hay viện ra, mà vì một phần sâu thẳm trong cô không muốn để anh đụ trần hoàn toàn. Hoàng chưa bao giờ được cảm nhận cô mà không có lớp màng cao su mỏng manh ấy. Và cô cũng chưa từng cúi xuống, ngậm lấy cặc anh, chưa từng để lưỡi mình lướt qua đầu khấc anh, chưa từng nếm vị của anh. Cô không ghét chuyện đó, chỉ là… cô không muốn làm với anh. Không có ham muốn đủ mạnh để vượt qua sự ngại ngùng, sự xa cách vô hình mà chính cô dựng lên.
Phòng ngủ chìm trong bóng tối dịu nhẹ, chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt qua khe rèm từ đèn đường ngoài ngõ. Bỗng tiếng tivi trong phòng khách im bặt, cái click khô khốc của remote vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Ngay sau đó, công tắc đèn phòng khách “tách” một tiếng, cả căn nhà rơi vào im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc rất khẽ.
Phương nằm nghiêng, mắt vẫn mở to nhìn vào khoảng tối trước mặt, hơi thở đều đều nhưng không thật sự thư giãn. Cô nghe tiếng bước chân trần nhẹ nhàng trên sàn gỗ, tiếng vải áo ngủ sột soạt. Cửa phòng khẽ mở, rồi khép lại. Chiếc giường lún xuống một bên khi Hoàng nằm xuống phía sau lưng cô.
Anh vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, hơi thở ấm áp phả vào gáy. Đã lâu lắm rồi, có lẽ hơn hai tháng, cả hai mới nằm gần nhau thế này. Không phải vì cãi vã, cũng chẳng phải ghét bỏ, chỉ đơn giản là… thói quen, sự mệt mỏi, và khoảng cách vô hình ngày càng lớn dần giữa hai người.
Hoàng hôn nhẹ lên gáy cô, môi khô khốc chạm vào da thịt. Nụ hôn chậm rãi di chuyển xuống vai, rồi vòng ra trước, tìm đến vành tai. Tay anh luồn qua lớp áo ngủ mỏng, chạm vào bầu ngực cô. Những ngón tay quen thuộc xoa nắn chậm rãi, không mạnh bạo, cũng chẳng quá dịu dàng, chỉ là kiểu vuốt ve máy móc. Phương cảm nhận được núm vú mình dần cứng lên dưới bàn tay anh, nhưng cảm giác chỉ là phản xạ cơ thể, không có làn sóng khoái cảm lan tỏa.
Tay Hoàng tiếp tục trượt xuống dưới, luồn qua mép chun quần lót cotton mỏng. Ngón giữa anh tìm đến khe thịt mềm mại, xoa nhẹ lên môi ngoài rồi chầm chậm tách ra, chạm vào điểm nhạy cảm nhất. Anh xoa đều, vòng tròn, rồi ấn nhẹ… nhưng chỉ có chút ẩm ướt nhè nhẹ, không đủ để ngón tay trượt êm ru. Phương cắn nhẹ môi dưới. Cô biết cơ thể mình đang “khô hạn”, không phải vì không muốn, mà vì đầu óc cô đang ở đâu đó rất xa.
“Anh… lấy chai gel đi,” cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng thở của anh át đi.
Hoàng ngừng lại một giây, rồi ngồi dậy. Tiếng ngăn kéo đầu giường kêu “xoẹt”, tiếng nắp chai nhựa bật mở. Mùi gel bôi trơn nhàn nhạt, hơi ngọt nhân tạo lan ra. Anh bóp một ít lên ngón tay, xoa đều quanh đầu cặc đã cương cứng của mình, rồi bôi thêm một lớp mỏng lên lồn của cô, lạnh lạnh, trơn nhẫy.
Hoàng đeo bao cao su, loại Kingtex size nhỏ nhất, mỏng tanh, gói gọn con cặc khiêm tốn của anh. Phương nằm ngửa ra, dạng nhẹ hai chân. Hoàng kê gối dưới mông cô một chút theo thói quen cũ, rồi từ từ tiến vào.
Cảm giác bị lấp đầy… nhưng chỉ một nửa. Đầu cặc chui qua mép lồn, thân cặc mảnh khảnh trượt vào thêm vài phân nữa rồi dừng lại. Không chạm tới cổ tử cung, không căng tức, không có cảm giác “no đầy. Chỉ là sự hiện diện nhè nhẹ, trơn tuột nhờ gel.
Hoàng bắt đầu nhấp. Nhịp điệu đều đều, không nhanh không chậm, tiếng da thịt va chạm rất khẽ vì cả hai đều cố giữ im lặng. Phương đưa tay ôm lấy lưng anh, móng tay khẽ cào nhẹ theo thói quen, cố tỏ ra hưởng ứng. Cô phát ra vài tiếng rên nhỏ trong cổ họng, không phải vì sướng, mà để anh yên tâm.
Chưa đầy hai phút, nhịp thở của Hoàng đột nhiên gấp gáp. Lưng anh cong lên, cơ thể run run, tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng. Anh ấn mạnh một cái cuối cùng rồi bất động. Phương cảm nhận rõ cái bao cao su phình lên nhẹ trong người mình, rồi nhanh chóng mềm đi.
Hoàng rút ra. Cặc anh giờ đã xìu hẳn, nhỏ lại đến mức chiếc bao size nhỏ nhất cũng không giữ nổi. Nó tuột hẳn ra khỏi cuống, rơi xuống ga giường, phần đầu bao đọng lại một vũng tinh dịch trắng đục, không nhiều, chỉ vừa đủ lấp một góc nhỏ của bao. Mùi tinh trùng thoảng nhẹ lẫn với mùi gel.
Anh nằm xuống bên cạnh, thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Một lúc sau, Hoàng nghiêng người, hôn nhẹ lên má cô.
Hoàng: “Em sướng không?”
Phương im lặng hai giây. Cô quay mặt sang, nở nụ cười nhạt, cái kiểu cười gượng gạo mà chính cô cũng biết là giả tạo.
Phương: “Dạ sướng.”
Giọng cô nhẹ tênh, nhưng trong lồng ngực là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo. Cô đưa tay vuốt nhẹ tóc anh, như an ủi, như tự an ủi chính mình. Ánh mắt cô nhìn lên trần nhà, nơi bóng tối đang lan rộng.









