lc88
mb66
ho88

Truyện Sáng Tác Con Của Anh… Hay Của Hắn?

NTRLord

Tập sự
Tham gia
6/3/26
Bài viết
9
Cảm xúc
2
Điểm
3
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Phần 1: Tin nhắn từ anh đồng nghiệp

Phương ngồi trong văn phòng, ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ chiếu lên bàn làm việc lộn xộn. Cô vừa hoàn thành một báo cáo, đang định đứng dậy pha cà phê thì điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Hiếu, anh đồng nghiệp lớn hơn cô gần 5 tuổi, người mà cô thường hay nhờ vả về phần mềm phân tích dữ liệu vì anh ấy giỏi hơn hẳn.
Hiếu: Em Phương ơi, anh vừa gửi file dữ liệu cập nhật rồi đấy. Em kiểm tra hộ anh xem có thiếu gì không nhé? Anh sợ phần tổng hợp cuối cùng bị lỗi công thức.
Phương: Dạ, em mở ngay đây anh. Đợi em chút ạ.
Cô mở file, kiểm tra kỹ lưỡng. Mọi thứ ổn, chỉ có vài con số cần làm tròn.
Phương: Anh ơi, ổn lắm ạ. Chỉ cần chỉnh phần thập phân ở cột tổng doanh thu cho đồng nhất là được. Anh làm nhanh tay thật đấy.
Hiếu: Cảm ơn em. May có em kiểm tra hộ chứ anh làm vội quá, sợ sơ suất. Mà em làm việc cẩn thận thế này, chắc sếp khen suốt nhỉ?
Phương: Đâu có anh, em chỉ làm bình thường thôi. Anh mới giỏi, lúc nào cũng hỗ trợ mọi người.
Hiếu: Haha, anh chỉ biết chút chút thôi. Nhưng em khen thế anh vui rồi. Mai anh mời em cà phê nhé, coi như cảm ơn.
Phương mỉm cười, tim hơi rung động. Hiếu luôn lịch sự, hay giúp đỡ, và giọng anh qua tin nhắn nghe ấm áp lạ thường.
image.jpg

Những tin nhắn như vậy kéo dài đã lâu, chủ yếu về công việc, xen lẫn vài câu hỏi han hàng ngày.
Hiếu: Em ăn trưa chưa?
Phương: Dạ em ăn rồi anh. Anh ăn cơm chưa?
Hiếu: Anh ăn rồi. Hôm nay anh mang cơm nhà. À, anh hay thấy em hay ăn salad, chắc là chăm giữ dáng lắm nhỉ?
Phương: Dạ, em đang cố giữ dáng nè, nói vậy chứ ăn uống cũng thất thường lắm. Anh mang cơm nhà hay thế, chắc vợ anh nấu khéo tay.
Hiếu: Ừ, nhưng anh còn độc thân em ơi. Anh tự nấu cơm. Em thì chắc chồng nấu cho ăn suốt nhỉ, nhìn em hạnh phúc thế.
Phương: Dạ, chồng em bận lắm anh. Em tự lo thôi. Nhưng anh độc thân mà trông lúc nào cũng chỉn chu, chắc nhiều người theo lắm.
Hiếu: Haha, em khen anh vui tai quá. Nhưng anh già rồi, ai theo. Em mới trẻ trung, năng động, nhìn là thấy vui vẻ.

Dần dần, những lời khen của Hiếu trở nên gần gũi hơn. Phương cảm thấy thích thú, như được quan tâm sau những ngày dài mệt mỏi với công việc và gia đình.
Những ngày sau, tin nhắn vẫn tiếp tục ở mức đong đưa nhẹ nhàng. Hiếu khéo léo hỏi han về cuộc sống hàng ngày, chia sẻ vài chuyện vui ở công ty, xen lẫn lời khen tinh tế. Một buổi tối nọ, điện thoại Phương rung lên:
Hiếu: Em cuối tuần này có kế hoạch gì không? Anh định đi cà phê một mình, buồn quá đi.
Phương: Em ở nhà thôi anh ạ. Chồng em cũng bận, nên em nghỉ ngơi, dọn dẹp chút.
Hiếu: Ừ, anh độc thân nên hay làm mọi thứ một mình. Em thì chắc hạnh phúc lắm, có chồng bên cạnh.
Phương: Cũng bình thường anh ạ.
Hiếu: Mà anh nhớ event gia đình lần trước công ty tổ chức, hình như không thấy em dắt bé nào đi nhỉ?
Phương: Dạ… em chưa có con anh ạ. Lần event đó em đi một mình thôi, chồng em bận nên không đi cùng. Em cũng chưa sẵn sàng làm mẹ. Em muốn tập trung cho sự nghiệp nên chưa có con. Công ty mình mà mang thai là khó thăng tiến lắm, mấy vị trí cao thường ưu tiên người chưa sinh con.
Hiếu: Ừ, anh hiểu. Công ty giờ cạnh tranh cao, phụ nữ phải cân bằng nhiều thứ. Em giỏi thật, vừa làm việc tốt vừa giữ gìn sự nghiệp. Anh cứ tưởng em có bé trai hay bé gái rồi chứ, nhìn em dịu dàng thế này chắc làm mẹ tốt lắm.
Phương: Dạ em cám ơn anh. Chồng em cũng đồng ý để em tập trung công việc trước.
Hiếu: Ừ, nhiều chị em trong công ty cũng vậy, tập trung sự nghiệp xong mới tính chuyện con cái. Thật ra anh chưa có kinh nghiệm gia đình gì cả, chưa vợ con gì hết. Nên đôi khi anh cũng tò mò, muốn hỏi mấy người đã lập gia đình để học hỏi, chuẩn bị sau này. Em đừng ngại nhé, không có ý gì đâu.
Phương: Dạ không sao anh. Em cũng chưa có nhiều kinh nghiệm đâu ạ. Em chỉ sợ thôi anh. Nếu có con sớm thì chắc em phải nghỉ việc hoặc chậm thăng tiến mất, nên tụi em vẫn… cẩn thận.
Hiếu: Cẩn thận là sao em? Ý em là ngừa thai hả?
Phương: Dạ… đúng rồi ạ. Em chưa muốn có con lúc này.
Hiếu: Ừm, vậy em với chồng ngừa thai kiểu gì thế? Anh đang tìm hiểu mấy cách an toàn mà hiệu quả cao. Thấy có dùng thuốc tránh thai, đặt vòng, dùng bao nè, hay tính ngày… Em thấy cách nào ổn nhất?
Phương: Dạ… tụi em dùng bao cao su ạ. Em sợ uống thuốc lâu dài không tốt cho sức khỏe, còn đặt vòng thì em chưa dám thử luôn.
Hiếu: Ừ, anh cũng thấy dùng bao là ổn nhất rồi, mà còn tiện nữa. Thật ra anh có thằng bạn làm ở công ty sản xuất bao cao su, họ vừa ra dòng sản phẩm mới, mỏng hơn, cảm giác tự nhiên hơn nhiều. Mà em với chồng dùng size nào vậy? Để anh hỏi thử xem có loại nào hợp không, biết đâu nó gửi cho em một hộp thử miễn phí luôn, dùng thử xem sao.
Phương: Bao cao su có size hả anh? Em không biết luôn á. Em thấy chồng em trước giờ chỉ mua cái loại gì mà có chữ Kingtex thì phải. Chồng em đeo vừa nên em nghĩ là chỉ có 1 size, ai đeo cũng vừa.
Hiếu: Ừ, có chứ em. Bao cao su có nhiều size khác nhau, tùy theo kích cỡ của từng người. Kingtex thường là size nhỏ nhất. Nhiều người mua đại mà không để ý, nên đeo không thoải mái. Anh hồi đại học mua nhầm Kingtex một lần, đeo vào chật cứng, khó chịu kinh khủng. Sau đó mới biết phải chọn size phù hợp.
Phương: Trời ơi em không biết thật anh ạ. Em cứ nghĩ bao cao su là một cỡ hết, chồng em dùng Kingtex từ hồi nào giờ nên em không hỏi gì. Giờ nghe anh nói em mới biết có size lớn hơn.
Hiếu: Haha, bình thường mà em. Nhiều chị em cũng không biết đâu, vì ít ai nói chuyện này.

Cả 2 sau đó tán gẫu vài thứ linh tinh về công ty rồi chúc nhau ngủ ngon. Phương nằm trên giường, ánh đèn ngủ mờ mờ hắt lên trần nhà. Điện thoại vừa tắt màn hình, nhưng đầu óc cô vẫn còn vương vấn những dòng tin nhắn với Hiếu. Cô kéo chăn lên ngực, thở dài nhẹ, mắt nhìn vô định về phía cửa phòng, nơi Hoàng đang ngồi xem tivi ngoài phòng khách, tiếng cười khẽ của chương trình hài vang vọng vọng lại.

Cô không ghét Hoàng. Anh ấy tốt, chu đáo, luôn nhường nhịn, luôn đồng ý với mọi quyết định của cô, nhất là về chuyện con cái. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc mang thai, đến việc sinh con cho anh ấy, trong lòng Phương lại trống rỗng. Không phải vì cô không yêu anh, mà là vì cô không cảm nhận được cái gì đó mãnh liệt, cái thôi thúc bản năng mà người ta hay nói: “muốn có con của người ấy”. Với Hoàng, mọi thứ đều êm đềm, ổn định, nhưng thiếu ngọn lửa. Cô chỉ thấy trách nhiệm, thấy một tương lai được sắp đặt sẵn, chứ không phải khát khao cháy bỏng.
Họ kết hôn hơn một năm rồi. Mỗi lần gần gũi, cô vẫn bắt anh đeo bao cao su. Không phải vì sợ có thai, dù đó là lý do cô hay viện ra, mà vì một phần sâu thẳm trong cô không muốn để anh đụ trần hoàn toàn. Hoàng chưa bao giờ được cảm nhận cô mà không có lớp màng cao su mỏng manh ấy. Và cô cũng chưa từng cúi xuống, ngậm lấy cặc anh, chưa từng để lưỡi mình lướt qua đầu khấc anh, chưa từng nếm vị của anh. Cô không ghét chuyện đó, chỉ là… cô không muốn làm với anh. Không có ham muốn đủ mạnh để vượt qua sự ngại ngùng, sự xa cách vô hình mà chính cô dựng lên.
Phòng ngủ chìm trong bóng tối dịu nhẹ, chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt qua khe rèm từ đèn đường ngoài ngõ. Bỗng tiếng tivi trong phòng khách im bặt, cái click khô khốc của remote vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Ngay sau đó, công tắc đèn phòng khách “tách” một tiếng, cả căn nhà rơi vào im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc rất khẽ.

Phương nằm nghiêng, mắt vẫn mở to nhìn vào khoảng tối trước mặt, hơi thở đều đều nhưng không thật sự thư giãn. Cô nghe tiếng bước chân trần nhẹ nhàng trên sàn gỗ, tiếng vải áo ngủ sột soạt. Cửa phòng khẽ mở, rồi khép lại. Chiếc giường lún xuống một bên khi Hoàng nằm xuống phía sau lưng cô.

Anh vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, hơi thở ấm áp phả vào gáy. Đã lâu lắm rồi, có lẽ hơn hai tháng, cả hai mới nằm gần nhau thế này. Không phải vì cãi vã, cũng chẳng phải ghét bỏ, chỉ đơn giản là… thói quen, sự mệt mỏi, và khoảng cách vô hình ngày càng lớn dần giữa hai người.

Hoàng hôn nhẹ lên gáy cô, môi khô khốc chạm vào da thịt. Nụ hôn chậm rãi di chuyển xuống vai, rồi vòng ra trước, tìm đến vành tai. Tay anh luồn qua lớp áo ngủ mỏng, chạm vào bầu ngực cô. Những ngón tay quen thuộc xoa nắn chậm rãi, không mạnh bạo, cũng chẳng quá dịu dàng, chỉ là kiểu vuốt ve máy móc. Phương cảm nhận được núm vú mình dần cứng lên dưới bàn tay anh, nhưng cảm giác chỉ là phản xạ cơ thể, không có làn sóng khoái cảm lan tỏa.

Tay Hoàng tiếp tục trượt xuống dưới, luồn qua mép chun quần lót cotton mỏng. Ngón giữa anh tìm đến khe thịt mềm mại, xoa nhẹ lên môi ngoài rồi chầm chậm tách ra, chạm vào điểm nhạy cảm nhất. Anh xoa đều, vòng tròn, rồi ấn nhẹ… nhưng chỉ có chút ẩm ướt nhè nhẹ, không đủ để ngón tay trượt êm ru. Phương cắn nhẹ môi dưới. Cô biết cơ thể mình đang “khô hạn”, không phải vì không muốn, mà vì đầu óc cô đang ở đâu đó rất xa.

“Anh… lấy chai gel đi,” cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng thở của anh át đi.

Hoàng ngừng lại một giây, rồi ngồi dậy. Tiếng ngăn kéo đầu giường kêu “xoẹt”, tiếng nắp chai nhựa bật mở. Mùi gel bôi trơn nhàn nhạt, hơi ngọt nhân tạo lan ra. Anh bóp một ít lên ngón tay, xoa đều quanh đầu cặc đã cương cứng của mình, rồi bôi thêm một lớp mỏng lên lồn của cô, lạnh lạnh, trơn nhẫy.

Hoàng đeo bao cao su, loại Kingtex size nhỏ nhất, mỏng tanh, gói gọn con cặc khiêm tốn của anh. Phương nằm ngửa ra, dạng nhẹ hai chân. Hoàng kê gối dưới mông cô một chút theo thói quen cũ, rồi từ từ tiến vào.

Cảm giác bị lấp đầy… nhưng chỉ một nửa. Đầu cặc chui qua mép lồn, thân cặc mảnh khảnh trượt vào thêm vài phân nữa rồi dừng lại. Không chạm tới cổ tử cung, không căng tức, không có cảm giác “no đầy. Chỉ là sự hiện diện nhè nhẹ, trơn tuột nhờ gel.

Hoàng bắt đầu nhấp. Nhịp điệu đều đều, không nhanh không chậm, tiếng da thịt va chạm rất khẽ vì cả hai đều cố giữ im lặng. Phương đưa tay ôm lấy lưng anh, móng tay khẽ cào nhẹ theo thói quen, cố tỏ ra hưởng ứng. Cô phát ra vài tiếng rên nhỏ trong cổ họng, không phải vì sướng, mà để anh yên tâm.

Chưa đầy hai phút, nhịp thở của Hoàng đột nhiên gấp gáp. Lưng anh cong lên, cơ thể run run, tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng. Anh ấn mạnh một cái cuối cùng rồi bất động. Phương cảm nhận rõ cái bao cao su phình lên nhẹ trong người mình, rồi nhanh chóng mềm đi.

Hoàng rút ra. Cặc anh giờ đã xìu hẳn, nhỏ lại đến mức chiếc bao size nhỏ nhất cũng không giữ nổi. Nó tuột hẳn ra khỏi cuống, rơi xuống ga giường, phần đầu bao đọng lại một vũng tinh dịch trắng đục, không nhiều, chỉ vừa đủ lấp một góc nhỏ của bao. Mùi tinh trùng thoảng nhẹ lẫn với mùi gel.

Anh nằm xuống bên cạnh, thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Một lúc sau, Hoàng nghiêng người, hôn nhẹ lên má cô.

Hoàng: “Em sướng không?”

Phương im lặng hai giây. Cô quay mặt sang, nở nụ cười nhạt, cái kiểu cười gượng gạo mà chính cô cũng biết là giả tạo.

Phương: “Dạ sướng.”

Giọng cô nhẹ tênh, nhưng trong lồng ngực là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo. Cô đưa tay vuốt nhẹ tóc anh, như an ủi, như tự an ủi chính mình. Ánh mắt cô nhìn lên trần nhà, nơi bóng tối đang lan rộng.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
20K
Phần 2: Bí mật nhỏ trong phòng chiếu phim

Cuối tuần ấy, công ty quyết định tổ chức một buổi xem phim tập thể để xả stress sau chuỗi ngày làm việc căng như dây đàn. Bộ phim được chọn là một tác phẩm tình cảm lãng mạn kiểu mới, bề ngoài nhẹ nhàng, ngọt ngào với những câu thoại bay bổng, những cái nhìn si tình dưới ánh hoàng hôn, nhưng xen kẽ là những cảnh nóng khá táo bạo, không né tránh góc quay trực diện, hơi thở dồn dập, làn da lướt qua nhau trong ánh sáng mờ ảo của màn hình. Ai cũng biết trước nội dung, nhưng chẳng ai nói ra.

Phòng chiếu nằm ở tầng hầm của một trung tâm thương mại quen thuộc, không phải rạp thương mại lớn mà là một phòng lớn được cải tạo tạm thời thành rạp mini cho các công ty. Ánh sáng trắng sáng ban ngày bị thay bằng bóng tối đặc quánh ngay khi cánh cửa đóng lại. Điều hòa phả ra hơi lạnh se sắt, mang theo mùi nhè nhẹ của bỏng ngô caramel và nước ngọt còn sót lại từ những lần trước. Ghế ngồi là loại ghế bọc nỉ đỏ sẫm, xếp san sát nhau thành từng dãy dài, khoảng cách giữa hai ghế gần đến mức vai này chạm vai kia, đùi này kề sát đùi kia nếu vô tình ngồi lệch một chút.

Mọi người chen chúc nhau chọn chỗ, tiếng cười nói rộn ràng lúc đầu dần nhỏ lại khi đèn bắt đầu mờ đi. Phương bước vào muộn vài phút vì phải chạy photo tài liệu khẩn, nên chỉ còn vài chỗ lẻ tẻ. Cô chọn hàng giữa, gần lối đi, và bất ngờ phát hiện Hiếu đã ngồi sẵn bên cạnh, cái ghế trống duy nhất còn lại ngay bên phải anh. Cả hai chỉ kịp gật đầu chào xã giao, rồi cùng im lặng nhìn lên màn hình. Không ai chủ động đổi chỗ, có lẽ vì ngại, hoặc vì… cũng chẳng còn chỗ nào khác.

Khi đèn tắt hẳn, bóng tối bao trùm lấy tất cả. Chỉ còn lại ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ màn hình lớn, chiếu lên khuôn mặt từng người một cách chập chờn. Tiếng nhạc dạo đầu vang lên, du dương, chậm rãi, như một lời thì thầm kéo dài. Không khí trong phòng nhanh chóng lắng xuống, chỉ còn tiếng thở đều đều của hàng chục con người, tiếng nhai bỏng ngô lách tách lẻ tẻ, và thỉnh thoảng là tiếng nuốt nước bọt rất khẽ.

Phương ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi, cố giữ khoảng cách. Nhưng ghế quá hẹp, vai cô gần như chạm vào vai Hiếu. Qua lớp áo sơ mi mỏng của anh, cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra, đối lập hẳn với cái lạnh buốt của điều hòa.

Trên màn hình, bộ phim mở đầu bằng những cảnh gặp gỡ tình cờ đầy duyên phận, được quay chậm rãi, gần như thơ mộng. Nhân vật nam chính bước vào một quán cà phê nhỏ ven đường vào buổi sáng mưa phùn, ánh sáng vàng ấm từ chiếc đèn treo chiếu lên khuôn mặt anh khi anh vô tình chạm mắt cô gái đang ngồi bên cửa sổ. Chỉ một cái nhìn thoáng qua, đôi mắt cô mở to trong giây lát, rồi e lệ cụp xuống, môi khẽ mỉm cười. Máy quay lia chậm qua bàn tay anh chạm nhẹ vào tay cô khi cả hai cùng với lấy chiếc khăn giấy cuối cùng trên bàn. Tiếng nhạc piano nhẹ nhàng vang lên, hòa quyện với tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa kính, tạo nên một không khí vừa ngọt ngào vừa hồi hộp.

Dần dần, câu chuyện cuốn theo những khoảnh khắc thân mật hơn. Cảnh tỏ tình dưới cơn mưa tầm tã được quay đẹp đến nao lòng: nước mưa thấm ướt áo sơ mi trắng của anh, dính sát vào cơ thể, lộ rõ đường nét cơ bắp săn chắc; tóc cô bết lại trên trán, vài giọt nước lăn dài xuống má. Anh kéo cô vào lòng, hai bàn tay ôm chặt eo cô, rồi cúi xuống hôn, nụ hôn đầu say đắm, mãnh liệt, môi quấn quýt, hơi thở dồn dập hòa lẫn với tiếng mưa. Cả rạp bỗng chìm trong im lặng gần như tuyệt đối. Chỉ còn vài tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ những khán giả nữ ngồi phía sau, hoặc tiếng nuốt nước bọt rất nhỏ từ vài người đàn ông cố giữ bình tĩnh. Ánh sáng màn hình lúc này chuyển sang tông xanh xám lạnh lẽo của cơn mưa, nhưng lại hắt lên khuôn mặt mọi người những vệt sáng mờ ảo, làm nổi bật đôi mắt mở to, môi khẽ hé.

Đến giữa phim, khi cốt truyện đã hoàn toàn cuốn hút, hai nhân vật chính bước vào những cảnh thân mật táo bạo hơn. Phòng ngủ mờ tối, chỉ có ánh đèn ngủ vàng cam hắt lên ga trải giường trắng. Tay anh lướt nhẹ qua lớp áo mỏng của cô, ngón tay lần theo đường cong eo, rồi chậm rãi kéo áo lên, để lộ làn da mịn màng lấp lánh mồ hôi. Môi anh chạm vào cổ cô, hôn nhẹ rồi cắn khẽ, khiến cô ngửa đầu ra sau, phát ra tiếng rên khe khẽ. Máy quay close-up vào những chi tiết nhỏ: ngón tay cô bấu chặt vào vai anh, móng tay cào nhẹ để lại vệt đỏ mờ; hơi thở nóng hổi phả vào da thịt; cơ thể hai người quấn lấy nhau trong nhịp điệu chậm rãi rồi dồn dập dần. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, hơi lạnh từ điều hòa không còn đủ để xua tan sức nóng đang lan tỏa từ màn hình, và từ chính những cơ thể ngồi sát nhau.

Phương đang hoàn toàn đắm chìm vào diễn biến trên màn hình, mắt không rời khỏi những hình ảnh đang dần trở nên mãnh liệt hơn. Rồi, trong một khoảnh khắc vô thức, cô với tay sang giữa hai ghế để lấy chai nước suối đã để sẵn từ đầu buổi. Uống xong, bàn tay của cô vươn ra đặt chai nước về chỗ cũ, rồi bất ngờ bàn tay cô lướt xuống lớp vải quần âu mỏng của Hiếu, chạm nhẹ vào phần đùi trên của anh. Cái chạm ấy thoáng qua, mềm mại, ấm áp, nhưng vì đang mải mê theo dõi cảnh hai nhân vật chính trên phim đang quấn quýt trong bóng tối, Phương chẳng hề để ý, định ninh là đang để ở khoảng trống ghế giữa 2 người. Cô cứ để bàn tay mình nguyên vị trí ấy, như thể nó chỉ là một phần tự nhiên của không gian chật hẹp, tối om và yên tĩnh xung quanh. Lòng bàn tay cô úp nhẹ xuống, hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa qua lớp vải, một thứ nhiệt độ đối lập hẳn với cái lạnh buốt từ điều hòa.
image (1).jpg

Hiếu cảm nhận được ngay lập tức. Bàn tay mềm mại, mát lạnh của Phương đặt lên đùi anh, không ép, không di chuyển, chỉ đơn giản là tồn tại ở đó, một sự hiện diện nhẹ nhàng. Tim anh đập mạnh hơn, nhịp đập dồn dập đến mức anh sợ tiếng tim mình có thể vang lên trong không gian im lặng. Anh cố giữ nguyên tư thế, không dám nhúc nhích dù chỉ một milimet, sợ rằng chỉ cần dịch đùi nhẹ hay co cơ lại cũng sẽ khiến cô giật mình nhận ra và vội rút tay về. Mắt anh vẫn nhìn thẳng vào màn hình, giả vờ chăm chú theo dõi, hơi thở được kiểm soát đều đặn, chậm rãi, như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng bên trong, mọi giác quan của anh dường như tập trung hết vào điểm tiếp xúc ấy: sự mềm mại của lòng bàn tay cô, hơi ấm dần lan ra từ da thịt, và cả cách ngón tay út của cô khẽ cong lại một chút theo bản năng.

Sau vài giây dài như vô tận, Hiếu lặng lẽ hành động. Anh khẽ nhấc chiếc áo khoác mỏng, loại áo blazer công sở màu xám nhạt anh cởi ra từ đầu buổi, và chậm rãi trải nó lên đùi mình. Lớp vải mỏng manh ấy phủ xuống, che khuất phần dưới của cả hai người một cách kín đáo, tự nhiên, như thể chỉ để giữ ấm trong phòng lạnh. Áo khoác giờ trở thành một lớp màn riêng tư, ngăn cách ánh sáng lập lòe từ màn hình với phần cơ thể dưới thắt lưng, che giấu mọi cử động nhỏ nhất. Dưới lớp vải ấy, bàn tay Phương vẫn nằm yên, giờ được bao bọc trong hơi ấm kép, từ đùi anh và từ lớp áo. Hiếu cảm nhận rõ hơn nhịp thở của cô, cách ngón tay cô khẽ run nhẹ mỗi khi một cảnh nóng trên phim vang lên tiếng rên khe khẽ. Chỉ có tiếng phim vẫn tiếp tục, tiếng tim đập của hai người hòa quyện trong bóng tối, và lớp áo khoác mỏng manh đang giữ kín một bí mật đang dần hình thành.


Phim dần đi vào cao trào, nhịp độ tăng tốc không khoan nhượng. Trên màn hình lớn, hai nhân vật chính đã hoàn toàn cởi bỏ mọi rào cản, cơ thể trần truồng quấn chặt lấy nhau trong căn phòng ngủ mờ ảo, chỉ có ánh đèn ngủ vàng cam yếu ớt hắt lên da thịt lấp lánh mồ hôi. Máy quay lia chậm qua những cái vuốt ve trần trụi: bàn tay nam chính lướt dọc sống lưng nữ chính, ngón tay bấu chặt vào mông cô, rồi kéo cô sát hơn; môi anh ngậm lấy núm vú cô, mút mạnh khiến cô cong người rên rỉ. Thân thể họ chuyển động nhịp nhàng, những cú thúc sâu, mạnh mẽ, tiếng da thịt va chạm hòa quyện với tiếng rên khe khẽ.

Phương bất giác siết đùi Hiếu. Ngón tay cô, vốn đang đặt yên trên đùi anh dưới lớp áo khoác, giờ bắt đầu di chuyển chậm rãi, mân mê qua lớp vải quần âu mỏng. Động tác ban đầu còn ngập ngừng, nhưng nhanh chóng trở nên dâm đãng hơn bao giờ hết: lòng bàn tay úp xuống, vuốt nhẹ dọc theo đùi. Rồi cô đưa tay dần lên phần giữa háng anh, cảm nhận rõ ràng khối u cứng đang căng phồng dữ dội bên dưới. Cô bắt đầu chạm vào con cặc cương cứng hết cỡ, to lớn và dài hơn hẳn so với thứ cô quen thuộc từ chồng mình, thứ mà giờ đây cô chỉ thấy nhỏ bé, mảnh khảnh, chưa bao giờ khiến cô thực sự thỏa mãn.

Cặc Hiếu thì hoàn toàn khác: cuống cặc to bè như cổ tay, thân cặc gân guốc nổi rõ từng đường gân xanh to, cong nhẹ lên trên. Đầu cặc nở bung to tròn như quả nấm lớn, căng mọng, và qua lớp vải, cô có thể cảm nhận nó đang rỉ nước nhờn, thấm ướt một mảng nhỏ ngay tại đỉnh. Tay cô dừng lại ở đó, vuốt dọc theo chiều dài qua lớp quần, siết nhẹ rồi lại vuốt, cảm nhận cặc anh giật giật mạnh mẽ dưới ngón tay mình, càng lúc càng cứng hơn, như muốn xé toạc lớp vải ra mà chui vào lòng bàn tay ấm áp của cô. Ngón cái cô lướt chậm rãi qua phần đầu, xoa nhẹ vòng tròn, ép nước nhờn thấm ra nhiều hơn, làm lớp vải quần bóng lên dưới ánh sáng mờ ảo hắt từ màn hình.

Phương để tay ở ngoài lớp quần như vậy một hồi lâu, mân mê chậm rãi, dâm đãng, không vội vã nhưng đầy chủ đích. Mỗi lần cô siết nhẹ, cặc anh lại co giật đáp lại. Bên dưới lớp áo khoác che phủ, không ai trong phòng có thể thấy, chỉ có hai người biết bí mật đang diễn ra. Lồn Phương lúc này ướt át dữ dội, nước dâm rỉ ra liên tục, thấm đẫm quần lót ren mỏng, lan xuống cả lớp quần legging, khiến cô khẽ siết chặt đùi lại để kìm nén cơn rạo rực đang dâng trào. Lồn cô co bóp vô thức, từng cơn co thắt mạnh mẽ như thèm khát được lấp đầy bởi con cặc to lớn, cứng rắn kia, thứ mà chỉ cần tưởng tượng thôi đã khiến cô run rẩy, hơi thở đứt quãng.

Hiếu vẫn cố giữ im lặng, mắt nhìn thẳng màn hình, nhưng cơ thể anh căng cứng, hơi thở nặng nề hơn, bàn tay anh khẽ đặt lên tay cô qua lớp áo, không đẩy ra mà chỉ siết nhẹ, một lời đồng thuận thầm lặng. Trong bóng tối dày đặc dưới hàng ghế, giữa tiếng rên rỉ từ phim và tiếng tim đập hỗn loạn của chính mình, ranh giới giữa màn ảnh và hiện thực đã hoàn toàn tan biến. Trong khoảnh khắc ấy, khi bàn tay Phương vẫn đang mân mê chậm rãi qua lớp vải quần âu của Hiếu, cảm xúc trong lòng cô bùng nổ như một cơn sóng ngầm đã bị đè nén quá lâu cuối cùng cũng phá vỡ mọi giới hạn. Dục vọng bị kìm nén suốt bao năm, tích tụ thành những cơn nóng ran mỗi đêm cô nằm một mình, tay vô thức lướt xuống dưới nhưng rồi lại dừng lại vì xấu hổ. Cô biết mình đang vượt quá giới hạn. Cô biết nếu tiếp tục, mọi thứ sẽ không dừng lại ở đây.

Hiếu vẫn im lặng, cơ thể căng cứng như dây đàn, hơi thở được kìm nén thành những nhịp ngắn, sâu. Anh chịu đựng sự trêu chọc dâm đãng từ bàn tay Phương suốt một hồi lâu, mỗi cái vuốt ve chậm rãi, mỗi lần siết nhẹ qua lớp vải đều khiến cặc anh giật mạnh hơn, nước nhờn rỉ ra không ngừng, thấm ướt cả lớp quần âu. Cuối cùng, khi tiếng rên rỉ kéo dài từ màn hình phim vẫn vang vọng, anh không thể chịu nổi nữa. Hiếu khẽ dịch người sát hơn, vai chạm vai cô, rồi dùng bàn tay to lớn của mình nắm lấy cổ tay Phương, không mạnh bạo, nhưng nhẹ nhàng mà dứt khoát, như một lời mời gọi không lời. Anh kéo tay cô luồn sâu hơn vào trong lớp quần âu đã được kéo khóa xuống một chút từ trước, qua lớp vải quần lót cotton mỏng manh đã ướt sũng, dính nhớp nháp.

Phương run run, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Má cô nóng bừng, tai ù đi, hơi thở đứt quãng đến mức cô phải cắn chặt môi dưới để không phát ra tiếng. Nhưng cô không kháng cự, ngược lại, cơ thể cô như bị thôi miên, tự động theo sự dẫn dắt của anh. Bàn tay cô chạm trực tiếp vào lớp quần lót ướt át, cảm nhận ngay lập tức cuống cặc to bè, chắc nịch như cổ tay, thân cặc gân guốc nổi rõ từng đường gân xanh to dưới lớp da mỏng. Cô tiếp tục sờ soạng qua lớp vải mỏng manh ấy, vuốt dọc từ cuống lên đầu, siết chặt rồi thả ra chậm rãi, cảm nhận nước nhờn nóng hổi rỉ ra nhiều hơn, làm lớp cotton ướt nhẹp, tanh tanh nồng nặc mùi đàn ông nguyên thủy, mùi mồ hôi hòa lẫn với dịch nhờn, khiến đầu óc cô quay cuồng. Cô siết nhẹ, mân mê chậm rãi, để mặc cảm giác nóng bỏng, cứng ngắc lan tỏa khắp lòng bàn tay, từng mạch máu nổi lên dưới ngón tay cô như đang đập theo nhịp tim anh.

Một hồi lâu sau, khi cảnh phim vẫn còn nóng bỏng với những tiếng rên rỉ kéo dài, thân thể quấn quýt trần truồng trên màn hình, Phương cảm thấy gan dạ hơn hẳn. Dục vọng đã dâng trào quá mức, mọi rào cản đạo đức tan biến trong bóng tối. Cô khẽ kéo mép quần lót của Hiếu sang một bên, luồn cặc anh qua lỗ quần chỗ đùi, động tác khéo léo, kín đáo dưới lớp áo khoác che phủ. Đầu cặc anh lập tức lòi ra ngoài lớp vải, to tròn, nở bung như quả nấm lớn, bóng loáng vì nước nhờn rỉ ra liên tục. Từng giọt trong suốt, dẻo quánh chảy xuống thân cặc, dính nhớp nháp vào đầu ngón tay cô khi cô chạm vào. Cô sờ trực tiếp vào đầu cặc, vuốt nhẹ quanh vành quy đầu nhạy cảm, lớp da trơn tuột, mịn màng, nóng hổi, nước nhờn dính đầy tay cô, mùi tanh nồng lan tỏa mạnh mẽ hơn, khiến lồn cô co thắt dữ dội, từng cơn co bóp vô thức như đang van xin được lấp đầy.

Rồi cô đưa tay xuống thấp hơn, sờ vào hai hòn dái to tròn, nặng trịch treo lủng lẳng. Da hơi nhăn nheo nhưng ấm áp, căng mọng, chứa đầy tinh trùng sẵn sàng phun ra. Cô mân mê nhẹ nhàng, siết nhẹ hai hòn dái, cảm nhận chúng co lại rồi giãn ra dưới tay mình, như hai quả trứng sống động, đáp lại từng cái chạm bằng những cơn giật nhẹ. Mỗi lần cô siết, cặc anh lại giật mạnh lên trên, đầu cặc rỉ thêm nước nhờn, nhỏ giọt xuống mu bàn tay cô.

Lúc này, lồn Phương đã ướt nhẹp hoàn toàn, không còn là những giọt rỉ nhỏ lẻ nữa mà là một dòng nước dâm ấm nóng tuôn ra liên tục, thấm đẫm lớp quần lót ren mỏng manh đến mức vải dính sát vào môi âm hộ, tạo cảm giác nhớp nháp, trơn tuột mỗi khi cô khẽ động đậy. Nước dâm chảy xuống đùi trong, lan thành những vệt ướt át dọc theo lớp da mịn màng, khiến quần legging của cô dính chặt vào da thịt, lạnh buốt khi chạm vào không khí điều hòa nhưng lại nóng ran từ bên trong. Lồn cô co bóp liên hồi, từng cơn co thắt mạnh mẽ, sâu bên trong như đang van xin, thèm khát được lấp đầy bởi thứ cặc to lớn, cứng ngắc mà tay cô đang nắm giữ. Mỗi lần âm hộ co lại, cô lại cảm nhận rõ ràng khoảng trống rỗng bên trong, một nỗi thèm khát nguyên thủy khiến núm vú cứng ngắc cọ đau vào lớp áo ngực, khiến cô phải cắn chặt môi dưới để kìm nén tiếng thở dốc đang chực thoát ra.

Mắt Phương vẫn dán chặt vào màn hình, cố gắng giả vờ theo dõi cảnh phim đang dần hạ nhiệt, hai nhân vật chính nằm ôm nhau thở dốc sau cao trào, nhưng đầu óc cô đã hoàn toàn lạc lối. Tất cả giác quan chỉ còn tập trung vào bàn tay mình, con cặc gân guốc giật giật mạnh mẽ dưới lòng bàn tay, đầu cặc nở bung, và hai hòn dái nặng trịch, ấm áp, co giãn theo từng cái siết nhẹ của cô. Mùi tanh nồng của nước nhờn đàn ông lan tỏa kín đáo dưới lớp áo khoác, hòa quyện với mùi mồ hôi nhẹ từ cơ thể anh, khiến đầu óc cô quay cuồng, dục vọng dâng trào đến mức cô tưởng như mình sắp rên lên thành tiếng. Cô siết chặt đùi lại, cố gắng kìm nén để nước lồn không rỉ ra ghế, nhưng càng siết càng khiến âm hộ co bóp dữ dội hơn, như thể cơ thể đang phản kháng lại chính sự kiềm chế của cô.

Rồi, khi cảnh phim dần chuyển thành những tiếng thì thầm ngọt ngào, ánh sáng màn hình dịu lại, đèn phòng chiếu bắt đầu sáng lên từ từ, từng chút một. Phương giật mình, tim đập thình thịch như trống trận. Cô vội rút tay ra khỏi lớp quần anh, động tác nhanh nhưng khéo léo để không gây tiếng động. Lòng bàn tay cô dính đầy nước nhờn nhớp nháp, nóng hổi, dẻo quánh, mùi tanh nồng bám chặt vào da thịt. Trong những giây bóng tối cuối cùng, khi ánh đèn vẫn còn mờ ảo, chưa kịp chiếu rõ mọi thứ, Phương đưa bàn tay lên gần miệng, kín đáo, không để ai xung quanh nhận ra. Ngón trỏ và ngón giữa còn dính tinh trùng run run chạm vào môi, rồi cô vô thức liếm nhẹ một cái, đầu lưỡi lướt qua lớp tinh trùng trong suốt.

Vị mặn mặn đậm đà, tanh nồng của tinh trùng đàn ông lan tỏa trên đầu lưỡi, mạnh mẽ, nguyên thủy. Cảm giác ấy như một cú sốc điện chạy dọc sống lưng: má cô đỏ bừng, tai ù đi, cơ thể nóng ran hơn bao giờ hết. Lồn cô co thắt mạnh mẽ một lần nữa, hơi thở cô dồn dập, cố gắng hít vào thật sâu để lấy lại bình tĩnh khi đèn phòng bật sáng hẳn.

Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào, đứng dậy, vỗ tay nhẹ cho bộ phim. Phương ngồi yên, mắt nhìn xuống, lòng bàn tay vẫn còn dính nhớp nháp giấu kín dưới đùi. Cô liếc sang Hiếu, anh cũng đang ngồi im, hơi thở vẫn chưa đều, mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, rất kín đáo. Cô biết, buổi xem phim này đã kết thúc. Nhưng thứ gì đó giữa hai người chỉ vừa mới bắt đầu.
 
Phần 3: Như chưa từng có gì xảy ra

Tối đó, sau khi dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, lau bàn ghế, rửa chén bát, xếp gọn đồ đạc, Phương bước vào phòng ngủ với cảm giác mệt mỏi xen lẫn nhẹ nhõm. Cô mặc chiếc áo ngủ cotton mỏng, tóc buộc cao lỏng lẻo, da vẫn còn thoang thoảng mùi xà phòng tắm. Hoàng, chồng cô, đã ngồi sẵn ở phòng khách từ lúc nào, đèn tivi hắt ra ánh sáng xanh nhạt chiếu lên khuôn mặt anh đang chăm chú xem một chương trình bóng đá. Tiếng bình luận viên vang vọng đều đều, xen lẫn tiếng cười nói từ TV, nhưng anh chẳng để ý gì đến cô khi cô đi qua.

Phương nằm dài trên giường, kéo chăn mỏng đắp ngang bụng, tắt đèn phòng chỉ để lại ánh sáng mờ từ đèn ngủ đầu giường. Không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt trần quay vù vù và tiếng TV vọng từ ngoài vào. Cô cầm điện thoại lướt lướt vài cái, rồi đột nhiên màn hình sáng lên, một tin nhắn từ Hiếu. Tim cô khẽ giật một cái, dù cố gắng giữ bình tĩnh.

Hiếu: Em về nhà an toàn chưa? Hôm nay bộ phim hay thật, cảnh mưa cuối phim buồn quá.

Cô mỉm cười nhẹ, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi mắt hơi long lanh, có lẽ vì nhớ lại những khoảnh khắc trong phòng chiếu tối om.

Phương: Dạ em về rồi anh. Phim hay thật ạ, em thích phần kết thúc, cảm động lắm. Em không mệt đâu. Cảm ơn anh đã hỏi.

Cô gửi đi, rồi nằm im, chờ đợi. Chỉ vài giây sau, tin nhắn mới hiện lên.

Hiếu: Ừ, anh cũng thích cảnh mưa. Nhân vật chính ôm nhau dưới mưa nhìn lãng mạn. Mà cảnh giữa phim nóng bỏng thật, cả phòng im phăng phắc luôn.

Phương cắn nhẹ môi dưới, má hơi nóng lên khi nhớ lại cảnh phim, và cả những gì đã xảy ra dưới lớp áo khoác che phủ. Cô gõ chậm rãi, cố giữ giọng điệu tự nhiên.

Phương: Dạ, em cũng thấy vậy. Cảnh trong phòng ngủ làm em hơi ngại, nhưng phim hay nên em xem tới cùng.

Hiếu: Haha, anh cũng ngại theo. Nhưng mà phim tình cảm kiểu này hay ở chỗ nó thật, không giả tạo. Em thích thể loại này không?

Cô nằm nghiêng người, kéo chăn cao hơn một chút, như thể đang che giấu nụ cười đang nở trên môi. Tiếng TV ngoài phòng khách vẫn vang vọng, Hoàng vẫn ngồi đó, hoàn toàn không hay biết gì.

Phương: Em thích ạ. Xem xong thấy buồn man mác, nhưng cũng ấm áp. Anh thì sao?

Hiếu: Anh cũng thích. Xem phim xong hay nghĩ lung tung về chuyện tình cảm. Mà hôm nay ngồi xem chung vui thật, không khí thoải mái.

Cô đọc dòng chữ ấy, tim đập nhanh hơn một nhịp. "Ngồi xem chung", cụm từ ấy khiến cô nhớ lại hơi ấm từ đùi anh, bàn tay run run, và mùi tanh nồng còn vương trên đầu lưỡi. Cô hít một hơi sâu, gõ tiếp.

Phương: Dạ, em cũng thấy vui.

Hiếu: Đúng rồi. Anh thấy em chăm chú lắm, chắc phim hợp gu em.

Phương: Em hay xem phim tình cảm nên quen rồi anh ạ. Nhưng hôm nay có cảnh nóng nên em hơi… bối rối.

Cô nhấn gửi, rồi nằm im, mắt nhìn trần nhà. Tim cô đập thình thịch, một phần vì hồi hộp, một phần vì cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng dục vọng từ buổi chiều vẫn âm ỉ, khiến cơ thể cô nóng ran dù phòng mát lạnh.

Hiếu: Haha, anh cũng vậy. Cảnh đó làm không khí trong phòng nóng lên hẳn. Nhưng mà phim hay là được.

Phương: Dạ, em nghĩ vậy.

Cô gửi dòng cuối cùng, rồi đặt điện thoại úp xuống ngực, thở dài nhẹ. Ánh sáng màn hình tắt dần, để lại căn phòng tối om hơn. Từ phòng khách, tiếng TV vẫn vang vọng, Hoàng vẫn ngồi đó, có lẽ đang nghĩ đến trận đấu sắp kết thúc. Còn Phương nằm im, đầu óc quay cuồng với những hình ảnh, cảnh mưa lãng mạn trên phim, cảnh nóng bỏng trong phòng ngủ, và cả những gì đã xảy ra giữa cô và Hiếu.
image (2).jpg


Cô khẽ siết chặt đùi lại, cảm giác ướt át từ buổi chiều vẫn còn vương vấn đâu đó trong ký ức. Sau khi Hoàng đã ngủ say từ sớm, tiếng ngáy đều đều vang lên từ phòng khách, Phương vẫn nằm thao thức trên giường. Cô cầm điện thoại, màn hình sáng mờ trong bóng tối, ngón tay lướt qua cuộc trò chuyện với Hiếu. Dòng tin nhắn cuối cùng vẫn còn đó, khiến cô không thể chợp mắt. Cô hít một hơi sâu, rồi gõ nhẹ.

Phương: Anh còn thức không ạ?

Hiếu trả lời gần như ngay lập tức.

Hiếu: Còn chứ. Em cũng chưa ngủ à? Sao thế?

Phương: Em... không ngủ được. Hình như hôm nay xem phim xong em cứ nghĩ mãi về mấy cảnh trong đó.

Hiếu: Anh hiểu mà. Phim kiểu đó hay khiến người ta suy nghĩ nhiều. Em đang nghĩ gì vậy?

Cô cắn nhẹ môi, ngón tay do dự một lúc lâu trước khi gõ tiếp. Cô muốn hỏi, nhưng lại sợ lộ ra quá nhiều.

Phương: Em nghĩ về những cảnh... họ gần gũi nhau. Ý em là... những cảnh dùng miệng ấy ạ. Em thấy lạ lắm, vì em chưa từng làm gì như vậy.

Hiếu: Thật à? Chồng em chưa bao giờ...?

Phương: Dạ không ạ. Anh ấy... chỉ thích những thứ đơn giản thôi. Em cũng không dám hỏi, sợ anh ấy nghĩ em... kỳ cục hay gì đó.

Hiếu: Không kỳ cục đâu em. Đó là chuyện bình thường trong tình cảm mà. Nhiều cặp đôi làm vì thấy gần gũi hơn, thấy thích. Em có tò mò hả?

Phương nằm im một lúc, má nóng lên dù phòng mát lạnh. Cô gõ chậm rãi, giọng điệu ngập ngừng.

Phương: Có ạ... Em tò mò. Nhưng em không biết phải làm thế nào. Em sợ mình làm không đúng, hay làm người ta không thích.

Hiếu: Không sao đâu. Không cần phải giỏi ngay từ đầu. Nhiều người lần đầu cũng bối rối lắm. Quan trọng là em thoải mái và muốn thử vì cảm thấy gần gũi. Em có bao giờ nghe ai kể về cảm giác đó chưa?

Phương: Dạ... em có nghe bạn bè nói qua loa thôi ạ. Họ bảo nó... ấm áp và đặc biệt. Nhưng em không hình dung được lắm. Anh... có từng làm vậy không ạ?

Hiếu: Ừ, anh có kinh nghiệm rồi. Vì anh độc thân lâu, nên cũng từng trải qua vài mối quan hệ. Cảm giác khi người ấy dùng miệng... nó rất gần gũi, rất chân thật. Không phải lúc nào cũng cần phải hoàn hảo, chỉ cần nhẹ nhàng, chậm rãi là đủ khiến người ta thấy được sự quan tâm.

Phương: Nghe anh nói em thấy... lạ thật ạ. Em sợ mình không biết bắt đầu từ đâu. Ví dụ như... phải làm gì trước tiên?

Hiếu: Thì bình thường bắt đầu bằng cách chạm nhẹ, hôn nhẹ thôi. Rồi dùng môi và lưỡi khám phá dần. Không cần phải làm sâu hay nhanh. Nhiều người thích cảm giác ướt át, ấm áp từ miệng. Quan trọng là em làm với tâm trạng thoải mái, nhìn vào mắt đối phương, thế là đủ khiến người ta rất xúc động rồi.

Phương đọc mà tim đập nhanh hơn. Cô siết nhẹ chăn, cảm giác lạ lùng len lỏi khắp người.

Phương: Nghe... ấm áp thật ạ. Em sợ mình vụng về quá, hay... làm sai gì đó. Nhưng em thấy... tò mò lắm. Chồng em chưa bao giờ nói gì về chuyện này, nên em cứ nghĩ nó... không cần thiết.

Hiếu: Có lẽ chồng em chỉ quen với cách đơn giản thôi. Nhiều đàn ông không nói ra, nhưng thực ra họ cũng thích lắm nếu vợ chủ động hỏi hoặc thử. Em có bao giờ nghĩ đến việc... thử nói chuyện với anh ấy chưa?

Phương: Em... chưa dám ạ. Em sợ anh ấy ngạc nhiên hoặc nghĩ em học ở đâu ra.

Hiếu: Anh hiểu. Đôi khi mình tò mò về những điều chưa từng làm, nhất là khi thấy trong phim nó đẹp và gần gũi thế. Em cứ giữ sự tò mò đó đi, không cần phải vội. Nếu một ngày nào đó em muốn thử thật, thì cứ làm với người em tin tưởng, và làm vì chính mình muốn cảm nhận.

Phương: Dạ, cảm ơn anh đã nói chuyện với em. Em thấy... nhẹ lòng hơn khi được hỏi mà không bị phán xét.

Hiếu: Không có gì đâu em. Anh vui vì em thoải mái chia sẻ. Giờ thì ngủ đi nhé, mai còn đi làm. Đừng nghĩ nhiều quá. Ngủ ngon.

Phương: Dạ... anh cũng ngủ ngon ạ.

Cô đặt điện thoại xuống, tắt màn hình, nằm im trong bóng tối. Tiếng ngáy của Hoàng vẫn đều đều từ ngoài phòng khách. Tay cô vô thức đặt lên bụng, cảm giác ấm áp xen lẫn chút hồi hộp và tò mò. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ hỏi những điều như vậy với một người không phải chồng, nhưng Hiếu trả lời nhẹ nhàng, không phán xét, khiến cô cảm thấy an toàn hơn.

Cô khẽ mỉm cười trong bóng tối, rồi nhắm mắt lại. Đêm nay, giấc ngủ đến chậm rãi, nhưng trong đầu cô là những suy nghĩ mơ hồ, nhẹ nhàng, chỉ là tò mò về một điều mới mẻ, về chính cảm xúc của bản thân.

Trong suốt những cuộc trò chuyện sau đó, cả Hiếu và Phương đều không hề nhắc đến bất kỳ chi tiết nào đã xảy ra trong phòng chiếu tối om ấy. Không một lời ám chỉ về cái chạm tay vô tình ban đầu, không một câu hỏi dò xét về lớp áo khoác che phủ, cũng chẳng có dòng tin nhắn nào gợi lại hơi ấm từ đùi nhau. Như thể khoảnh khắc ấy chưa từng tồn tại, hoặc cả hai đều ngầm đồng ý rằng nó là một bí mật riêng tư, không nên đào xới, ít nhất là lúc này.

Mỗi khi tin nhắn đến, Hiếu luôn bắt đầu bằng những chủ đề nhẹ nhàng, quen thuộc, thời tiết hôm nay mưa nhiều, công việc ở công ty bận rộn thế nào, hay hỏi thăm Phương đã ăn tối chưa. Anh kể về một bộ phim mới anh xem một mình, hoặc chia sẻ một bài hát buồn mà anh nghe đi nghe lại gần đây. Phương đáp lại cũng tự nhiên như vậy, cô kể về việc Hoàng hôm nay mua thêm trái cây về nhà, hay than thở nhẹ về việc phải dậy sớm chuẩn bị cơm nước. Những dòng chữ giữa hai người luôn giữ ở mức thân thiện, ấm áp, giống như hai người đồng nghiệp thân thiết đang trò chuyện sau giờ làm, chứ không phải hai người từng ngồi sát nhau trong bóng tối và để tay chạm vào những nơi không nên chạm. Họ như đang cùng nhau xây dựng một lớp vỏ bọc mỏng manh, nơi mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, an toàn, và không ai dám chọc thủng.

Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến không khí giữa hai người trở nên đặc biệt hơn. Mỗi tin nhắn đến đều mang theo một chút hồi hộp kín đáo, Phương liếc nhìn điện thoại khi Hoàng không để ý, tim khẽ đập nhanh hơn một nhịp, Hiếu nằm trên giường một mình, mỉm cười khi thấy tên cô hiện lên, nhưng rồi lại nhanh chóng gõ những dòng chữ trung tính. Họ biết rõ điều gì đã xảy ra, biết rõ cảm giác ấy vẫn còn âm ỉ đâu đó trong cơ thể mỗi người, nhưng cả hai đều chọn cách giữ im lặng, như một thỏa thuận ngầm rằng, nếu có gì tiếp diễn, thì nó sẽ không bắt đầu từ việc nhắc lại quá khứ, mà từ những khoảnh khắc mới, tự nhiên, và không gượng ép.
 
Phần 4: Buổi tiệc tất niên

Một tuần sau buổi xem phim tập thể, công ty tổ chức tiệc tất niên quý tại một nhà hàng quen thuộc ven sông. Không khí náo nhiệt từ sớm, tiếng nhạc sôi động xen lẫn tiếng cụng ly, mùi thịt nướng và bia lạnh lan tỏa khắp không gian. Mọi người mặc đồ thoải mái, cười nói rôm rả, quên hết những áp lực công việc thường ngày. Phương ngồi cùng bàn với vài chị em đồng nghiệp nữ, vừa ăn vừa trò chuyện vu vơ về chuyện gia đình, con cái, nhưng ánh mắt cô cứ vô thức liếc sang bàn bên cạnh, nơi Hiếu đang ngồi.

Anh ngồi cách cô vài ghế, mặc áo sơ mi xanh nhạt bỏ ngoài quần, tay áo xắn cao lộ cánh tay săn chắc. Hiếu cười nói vui vẻ với mấy anh em nam, cụng ly liên tục, giọng nói vang vang át cả tiếng nhạc. Nhưng thỉnh thoảng, khi mọi người không để ý, anh lại quay sang nhìn cô, chỉ một giây thôi, ánh mắt ấm áp, sâu hun hút, đầy ý tứ mà không lời. Phương cảm nhận được rõ ràng, tim cô khẽ rung lên mỗi lần bắt gặp ánh nhìn ấy. Cô vội cúi xuống ly nước chanh, giả vờ tập trung vào câu chuyện của chị em bên cạnh, nhưng má đã hơi ửng hồng.

Rượu vào lời ra, không khí càng lúc càng sôi nổi. Hiếu hôm nay uống nhiều hơn bình thường, có lẽ vì không khí vui vẻ, có lẽ vì muốn quên đi vài chuyện trong đầu. Đến gần cuối tiệc, anh đã ngà ngà say, mắt lờ đờ, má đỏ gay, nói lắp bắp, cười ngây ngô mỗi khi ai đó chọc. Phương ngồi cách đó không xa, nhìn anh loạng choạng đứng dậy định đi vệ sinh mà suýt vấp, lòng cô chợt dâng lên một nỗi lo lắng khó tả. Cô đứng phắt dậy, bước sang bên anh.

“Anh Hiếu say rồi, để em bắt taxi chở anh về nhà nhé.”

Ban đầu, ý định của cô chỉ là đưa anh về nhà an toàn, vì nhà Hiếu nằm trên tuyến đường quen thuộc mà cô thường đi về mỗi ngày. Cô nghĩ đơn giản, bắt taxi đưa anh về trước, rồi cô tiếp tục đi về nhà mình. Như vậy vừa tiện, vừa không để anh lang thang trong tình trạng say xỉn.

Hiếu gật gù, mắt nhắm híp, dựa hẳn vào vai cô. Mùi rượu thoang thoảng hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính quen thuộc, thứ mùi gỗ ấm áp, thoảng chút bạc hà, khiến Phương hơi choáng ngợp. Cô vòng tay đỡ eo anh, cảm nhận cơ thể anh nặng nề nhưng vẫn rắn chắc, nóng hổi qua lớp áo mỏng. Mấy người xung quanh cười ồ, trêu chọc vài câu kiểu “Phương galant quá ha”, rồi quay lại nhậu tiếp, chẳng ai để ý sâu.

Phương gọi taxi nhanh chóng, dìu Hiếu ra ngoài. Gió đêm mát lạnh thổi qua, làm cô tỉnh táo hơn một chút. Cô mở cửa xe, đỡ anh ngồi vào ghế sau, rồi ngồi cạnh để giữ anh không ngã. Trên đường về, Hiếu dựa đầu vào vai cô, lẩm bẩm:

“Em ơi… anh… mất chìa khóa nhà rồi… ở quán… quên…”

Phương cau mày, quay sang nhìn anh:

“Thật hả anh? Giờ về đâu?”

Hiếu cười ngây ngô, mắt nhắm nghiền, giọng lè nhè:

“Thì… ghé khách sạn… nghỉ một đêm… mai anh tìm lại…”

Phương thở dài, biết anh say quá rồi, không thể để anh về nhà trong tình trạng này, lỡ có chuyện gì thì sao. Cô bảo tài xế rẽ vào một khách sạn nhỏ ven đường, loại khách sạn 3 sao sạch sẽ, yên tĩnh, thường dành cho khách công tác. Cô dìu anh xuống rồi đỡ anh vào quầy lễ tân, nhanh chóng làm thủ tục nhận phòng, một phòng đơn giản, có giường và phòng tắm. Nhân viên lễ tân nhìn cô với ánh mắt thoáng tò mò, nhưng không hỏi gì.

Cô bắt đầu dìu Hiếu lên tầng. Anh nặng hơn cô tưởng, cô phải vòng tay qua eo anh chặt hơn, cảm nhận rõ ràng cơ bụng săn chắc, hơi thở nóng hổi phả vào tóc cô. Lên đến tầng, cô mở cửa phòng, bật đèn mờ, dìu anh vào giường. Hiếu nằm vật ra ngay, áo sơ mi xộc xệch, mắt nhắm nghiền, lẩm bẩm gì đó không rõ rồi im bặt, hơi thở đều đều như sắp chìm vào giấc ngủ say.

Phương đứng đó một lúc, tim đập nhanh bất thường. Cô nhìn Hiếu nằm đó, khuôn mặt đỏ gay, tóc hơi rối, môi khẽ hé. Không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng điều hòa rì rì và tiếng thở đều của anh.
image (3).jpg


Phương thở phào nhẹ nhõm khi thấy Hiếu đã nằm yên trên giường, hơi thở đều đều, không còn lẩm bẩm gì nữa. Cô cũng đã uống vài ly rượu vang trong tiệc, đầu hơi ong ong, cơ thể nóng ran dù điều hòa phòng mát lạnh. Cô đứng dậy, tự nhủ: “Thôi thì nghỉ lại đây một đêm cho an toàn, mai dậy sớm về sớm. Chắc không sao đâu, mình lấy phòng riêng mà.”

Cô lấy điện thoại, tay hơi run khi nhắn cho Hoàng:

“Anh ơi, em nhậu với công ty say quá, giờ ngủ lại nhà chị Lan nhé. Mai em về sớm.”

Hoàng reply gần như ngay lập tức: “Ừ, em cẩn thận nhé. Ngủ ngon.”

Cô xuống quầy lễ tân, lấy thêm một phòng đơn ngay cạnh phòng Hiếu, phòng 405, chỉ cách phòng anh một bức tường mỏng. Nhân viên lễ tân nhìn cô với ánh mắt thoáng lạ, nhưng vẫn làm thủ tục nhanh chóng.
 
Phần 5: Chỉ xem 1 chút thôi

Phương cầm thẻ phòng mới, bước lên thang máy, lòng vẫn bồn chồn khó tả. Cô tự nhủ sẽ vào phòng mình ngay, tắm rửa rồi ngủ, nhưng khi đi ngang qua cửa phòng 403 của Hiếu, chân cô lại chậm lại.

Cô dừng trước cửa, tay đặt lên tay nắm, do dự. “Chỉ xem anh ấy ổn không thôi… Không sao đâu…” Cô nhẹ nhàng mở cửa, bước vào thật khẽ, đóng cửa lại sau lưng. Phòng vẫn tối mờ, chỉ có ánh đèn ngủ vàng ấm hắt lên từ đầu giường. Hiếu nằm nghiêng, chăn đã xô lệch một bên, lộ ra phần vai và cánh tay.

Phương bước lại gần giường, cúi xuống kéo chăn đắp cho anh kỹ hơn, sợ anh lạnh vì điều hòa phả mạnh. Khi kéo chăn lên, cô bất giác kéo mạnh tay một chút, làm chăn tuột xuống tận eo anh. Hiếu đã cởi hết áo quần, có lẽ vì nóng hoặc vì say, chỉ còn mặc mỗi chiếc quần lót boxer màu đen bó sát, chất vải mỏng ôm sát lấy cơ thể.
image (4).jpg


Thân hình anh hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn mờ: vai rộng, cơ ngực săn chắc vừa phải, lông ngực thưa thớt chạy dọc xuống bụng, cơ bụng sáu múi nổi rõ từng đường nét nhờ tập gym đều đặn. Phần dưới, qua lớp vải boxer mỏng manh, hình dáng của con cặc anh hiện lên rõ mồn một dù đang ở trạng thái mềm, cuống cặc to bè, thân cặc dài và dày, đầu khấc tròn trịa nổi rõ qua lớp vải, tạo thành một khối u lớn, đầy sức sống. Hai hòn dái nặng trịch nằm gọn trong lớp vải, hơi nhô lên theo nhịp thở.

Phương giật mình, mặt đỏ bừng như lửa đốt. Tay cô run run, vội vàng kéo chăn lại che kín, nhưng hình ảnh ấy đã in sâu vào đầu óc cô như một bức tranh sống động. Cô đứng chết lặng vài giây, tim đập thình thịch đến mức cô nghe rõ tiếng trong tai mình. So với Hoàng, thân hình mảnh khảnh, quen thuộc sau bao năm chung sống nhưng chưa bao giờ khiến cô rung động mạnh mẽ thế này. Hiếu hoàn toàn khác: mạnh mẽ, nam tính, đầy sức hút nguyên thủy. Cơ thể anh như một lời nhắc nhở rằng cô đã kìm nén quá lâu những ham muốn sâu thẳm nhất.

Một luồng nóng ran lan từ bụng dưới lên ngực. Lồn cô đột nhiên ướt át, nước dâm rỉ ra chậm rãi, thấm qua lớp quần lót ren mỏng, khiến cô phải siết chặt đùi lại để kìm nén. Núm vú cứng ngắc cọ vào lớp áo ngực. Cô cắn chặt môi dưới, quay lưng bước về phía cửa, tự nhủ trong đầu: “Mình phải về phòng mình thôi… Không được… Đây là sai lầm…”

Nhưng chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Tay vẫn đặt trên tay nắm cửa, nhưng không xoay. Tiếng thở đều đều, sâu lắng của Hiếu vang lên sau lưng, như một lời mời gọi thầm lặng, cuốn hút. Phương khẽ quay lại, mắt không rời khỏi thân hình anh trên giường. Chăn đã xô lệch thêm một chút vì anh trở mình, lộ ra phần ngực rộng và bụng dưới săn chắc. Ánh đèn vàng hắt lên làn da anh, làm nổi bật từng đường cơ bắp, từng sợi lông mịn.

Cô nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Ham muốn dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải dục vọng dữ dội, mà là một nỗi khao khát được chạm vào, được cảm nhận sự thật của một người đàn ông khác, sau bao năm chỉ quen với những cái chạm quen thuộc, nhàm chán. Cô thì thầm trong đầu, giọng run run: “Chỉ xem anh ấy ngủ thôi… Không sao đâu… Chỉ ngồi một chút…”

Rồi cô khẽ bước lại gần giường, nhẹ nhàng như sợ đánh thức anh. Cô ngồi xuống mép giường, cách anh một khoảng vừa đủ để không chạm, nhưng đủ gần để cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh. Mắt cô không rời khỏi thân hình ấy: từ khuôn mặt đỏ gay vì rượu, xuống cổ, vai, ngực, rồi dừng lại ở phần chăn hơi xô lệch, nơi lớp boxer vẫn ôm sát, phác họa rõ ràng hình dáng cặc anh. Tay cô run run đưa ra, chạm nhẹ vào mép chăn, như muốn kéo ra thêm một chút để nhìn rõ hơn… chỉ một chút thôi.

Hơi thở của cô trở nên nặng nề, ngực phập phồng. Cô biết mình đang đứng trước một ranh giới mỏng manh, và chỉ cần một cử động nhỏ nữa thôi, mọi thứ có thể thay đổi mãi mãi. Nhưng lúc này, trong căn phòng khách sạn yên tĩnh, giữa tiếng điều hòa rì rì và tiếng tim đập hỗn loạn của chính mình, Phương không còn muốn rời đi nữa. Cô chỉ ngồi đó, nhìn anh, và để ham muốn âm thầm lớn dần trong bóng tối.

Phương ngồi bên mép giường, lưng hơi khom, tay vẫn nắm nhẹ mép chăn như thể đó là vật gì đó giữ cô khỏi trượt sâu hơn vào cám dỗ. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, dù điều hòa vẫn phả hơi lạnh đều đều. Cô tự nhủ trong đầu, giọng run run: “Chỉ xem anh ấy ngủ thôi… chỉ một chút thôi…” Nhưng mắt cô không thể rời khỏi phần dưới cơ thể Hiếu, lớp chăn mỏng đã xô lệch từ lúc anh trở mình, lộ ra mép quần lót boxer đen bó sát, ôm chặt lấy đường nét nam tính.

Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm, mờ ảo, hình dáng cặc anh hiện lên rõ ràng qua lớp vải mỏng manh, dù đang ở trạng thái mềm, nó vẫn to lớn một cách ấn tượng. Cuống cặc bè bè, dày dặn như cổ tay, thân cặc dài và gân guốc, nằm nghiêng sang một bên, đầu khấc to tròn nổi rõ như quả nấm, ép sát vào lớp vải đến mức cô có thể thấy đường viền rõ nét. Mọi thứ đều toát lên sức sống nguyên thủy, khác hẳn những gì cô quen thuộc với Hoàng.

Cô nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Rượu vẫn còn làm đầu óc cô mơ hồ, ý thức mờ mờ, nhưng ham muốn thì rõ ràng, sắc nét hơn bao giờ hết, như một ngọn lửa âm ỉ bùng lên từ sâu bên trong. Cô khẽ kéo chăn xuống thêm một chút, chậm rãi, cẩn thận, đủ để lộ hẳn phần dưới của anh mà không làm anh tỉnh giấc. Quần lót bó chặt, cặc anh nằm nghiêng, đầu khấc hơi lồi ra khỏi mép vải, như đang thách thức sự kiềm chế của cô.

Phương cúi xuống gần hơn, mũi khẽ đưa lại gần lớp vải boxer. Cô hít nhẹ, mùi đàn ông nguyên thủy lan tỏa, thoang thoảng mồ hôi, mùi nước hoa nam tính còn sót lại, và một chút tanh nồng đặc trưng của tinh trùng. Mùi ấy khiến đầu óc cô quay cuồng, lồn co thắt mạnh mẽ, nước dâm rỉ ra liên tục, thấm ướt quần lót đến mức cô cảm nhận rõ ràng lớp vải dính sát vào môi âm hộ. Cô ngồi dậy nhanh, mặt đỏ bừng, tay run run che miệng như sợ chính mình phát ra tiếng.

“Anh Hiếu… anh ngủ rồi phải không?” Cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí. Không có tiếng trả lời, chỉ có hơi thở đều đều, sâu lắng của anh vang lên trong phòng yên tĩnh.

Sau vài giây do dự, Phương không kiềm được nữa. Tay cô run run đưa ra, chạm nhẹ vào lớp vải boxer ngay chỗ cuống cặc. Hơi ấm từ da thịt anh lan qua ngón tay, độ đàn hồi của lớp vải mỏng khiến cô cảm nhận rõ ràng sự sống động bên dưới. Cặc anh giật nhẹ một cái, vô thức, như phản ứng bản năng với cái chạm. Phương cắn chặt môi dưới đến mức đau, tim đập thình thịch vang vọng trong tai. Cô biết mình đang vượt giới hạn, biết đây là sai trái, nhưng cơ thể không nghe lời, dục vọng dâng trào như sóng dữ, cuốn phăng mọi lý trí.

Tay cô luồn vào mép quần lót, ngón tay khẽ kéo xuống chậm rãi. Quần lót trượt xuống một chút, và cặc Hiếu bật ra tự do, nằm dài trên bụng anh. Nó to hơn cô tưởng rất nhiều, cuống cặc dày, thân cặc gân guốc nổi rõ từng đường gân xanh to, dài và nặng trịch, đầu khấc to tròn, đỏ au, lớp da mịn màng hơi bóng vì mồ hôi và chút nước nhờn tự nhiên. Dù chưa cứng hẳn, nó đã dài, nặng, nằm nghiêng sang một bên, đầu khấc hơi chếch lên như đang chờ đợi.

Phương thở dốc, hơi thở đứt quãng. Lồn cô ướt át đến mức nước dâm rỉ ra đùi trong, thấm xuống cả ga giường. Cô đưa tay chạm nhẹ vào thân cặc, da thịt nóng hổi, mềm mại nhưng đầy sức sống. Ngón tay cô vuốt dọc từ cuống lên đầu, chậm rãi, nhẹ nhàng. Cặc anh giật mạnh một cái, rồi bắt đầu phồng lên dưới ngón tay cô. Chỉ vài cái vuốt nhẹ, nó đã cứng dần, đầu khấc nở to hơn, lớp da căng mọng, một giọt nước nhờn trong suốt rỉ ra từ lỗ niệu đạo, lấp lánh dưới ánh đèn mờ.

Cô dừng lại, tay vẫn đặt trên thân cặc đang cứng dần, cảm nhận từng nhịp giật nhẹ theo mạch máu. Mắt cô mờ đi vì dục vọng, hơi thở nặng nề. Cô biết nếu tiếp tục, sẽ không còn đường quay lại. Cô khẽ cúi xuống gần hơn, mũi lại đưa sát, hít lấy mùi đàn ông đang lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và tay cô bắt đầu vuốt chậm rãi, dọc theo chiều dài đang ngày càng cứng ngắc.

Cô cúi xuống gần hơn, mặt chỉ cách đầu cặc Hiếu vài phân. Hơi thở nóng hổi của cô phả ra liên tục, từng luồng ấm áp chạm vào da thịt nhạy cảm, khiến đầu khấc khẽ rung động. Mùi đàn ông lan tỏa mạnh mẽ ngay lúc này, tanh nhẹ nhưng nồng nàn, hòa quyện giữa mồ hôi nam tính, chút nước hoa còn sót lại từ buổi tiệc, và mùi dịch nhờn. Mùi ấy xộc thẳng vào mũi cô, khiến đầu óc chóng mặt, như bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát. Tim cô đập loạn nhịp, tai ù đi, nhưng cơ thể lại phản ứng ngược lại, lồn co thắt dữ dội, nước dâm tuôn ra ướt đẫm quần lót, thấm xuống cả ga giường bên dưới.

Phương đưa lưỡi ra, chậm rãi, ngập ngừng. Đầu lưỡi chạm nhẹ vào giọt nước nhờn đang lấp lánh ở lỗ niệu đạo. Vị mặn tanh lan tỏa ngay lập tức trên đầu lưỡi, giống hệt lần cô liếm ngón tay trong rạp phim tối om, nhưng lần này thật hơn gấp bội, nóng hổi, dẻo quánh, đậm đà hơn, như một thứ chất lỏng sống động đang tan ra trong miệng. Cô khẽ rùng mình vì khoái cảm lạ lùng ấy, rồi liếm hết giọt nước nhờn, lưỡi xoay nhẹ quanh vành quy đầu. Lớp da mịn màng, trơn tuột dưới lưỡi khiến cô mê mẩn, đầu khấc căng mọng, đỏ au, bóng loáng vì nước nhờn và nước miếng của cô.

Cặc Hiếu giật mạnh một cái, rồi phồng lên hết cỡ trong chớp mắt. Nó cứng ngắc hoàn toàn, thân cặc gân guốc nổi rõ từng đường gân xanh to, cong nhẹ lên trên, đầu khấc nở bung to tròn như quả nấm lớn, căng mọng đến mức lớp da mỏng manh gần như trong suốt. Nước nhờn tiếp tục rỉ ra liên tục, từng giọt nhỏ xuống thân cặc, lăn dài theo những đường gân, tạo thành vệt bóng lấp lánh dưới ánh đèn mờ.

Phương không dừng lại nữa. Cô há miệng, ngậm lấy đầu khấc, môi siết nhẹ quanh vành quy đầu, cảm nhận độ dày và nóng hổi lấp đầy khoang miệng. Lưỡi cô liếm vòng quanh vành, rồi trượt xuống dọc thân cặc, chậm rãi khám phá từng centimet. Càng liếm, cô càng thích, vị tanh nồng đậm đà lan tỏa khắp miệng, cảm giác cặc anh giật giật trong miệng như có nhịp sống riêng, nước nhờn trơn trượt trên lưỡi khiến cô nuốt nước miếng liên tục. Cô ngậm sâu hơn, miệng ấm áp bao lấy nửa thân cặc, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, hút nhẹ như muốn kéo hết nước nhờn ra.

Hiếu khẽ rên trong giấc ngủ, một tiếng rên trầm thấp, vô thức, thoát ra từ cổ họng. Hông anh đẩy lên nhẹ nhàng, bản năng, khiến cặc chui sâu hơn vào miệng cô. Cặc anh giật liên hồi, nước nhờn chảy nhiều hơn, dính đầy môi và cằm Phương, nhỏ giọt xuống cằm rồi lăn xuống cổ cô. Cô liếm sạch hết, lưỡi lướt dọc thân cặc từ đầu xuống tận cuống, mùi đàn ông càng nồng nặc, rồi quay lại ngậm đầu khấc, mút mạnh hơn. Miệng cô tạo thành một vòng siết ấm áp, lưỡi quấn quanh vành quy đầu nhạy cảm, hút nhẹ nhàng nhưng liên tục.

Cô thích cảm giác này đến lạ, cặc anh phồng to trong miệng, giật giật như sắp bùng nổ, nước nhờn tanh nồng tràn ra liên tục, và cô liếm hết, nuốt xuống mà không để sót giọt nào. Mỗi lần nuốt, vị mặn tanh ấy lại khiến lồn cô co bóp dữ dội hơn, nước dâm chảy ra ướt át đến mức cô phải siết chặt đùi để kìm nén. Tay cô vô thức đưa xuống dưới, chạm nhẹ vào quần lót mình, xoa qua lớp vải ướt sũng, theo nhịp miệng đang mút cặc anh.

Hiếu rên lớn hơn một chút, hông đẩy lên mạnh hơn, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, giấc ngủ say do rượu vẫn giữ anh trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Phương không quan tâm nữa, cô chỉ tập trung vào thứ đang nằm trong miệng mình, nóng hổi, cứng ngắc, đầy sức sống. Cô mút sâu hơn, lưỡi xoáy mạnh quanh đầu khấc, tay kia siết nhẹ cuống cặc để tăng cảm giác. Cô cảm nhận rõ ràng cặc anh đang căng đến cực hạn, giật giật liên hồi, như sắp phun trào.

Trong căn phòng khách sạn yên tĩnh, giữa tiếng điều hòa rì rì và tiếng thở dốc của chính mình, Phương hoàn toàn chìm đắm vào khoảnh khắc ấy, không còn nghĩ đến Hoàng, không còn nghĩ đến hậu quả. Chỉ còn lại vị tanh nồng trên lưỡi, cảm giác cặc to lớn giật giật trong miệng, và cơn sóng dục vọng đang cuốn phăng mọi rào cản cuối cùng.

Phương rên khẽ trong cổ họng, một tiếng rên nhỏ, bị kìm nén, thoát ra từ sâu bên trong khi miệng vẫn ngậm chặt cặc Hiếu. Âm thanh ấy vang lên mơ hồ, hòa lẫn với tiếng thở dốc và tiếng mút nhẹ nhàng của cô. Tay kia của cô luồn vào trong quần lót, chạm ngay vào lồn đang ướt nhẹp, nóng ran. Môi âm hộ sưng mọng, nước dâm tuôn ra liên tục, dính nhớp nháp vào ngón tay. Cô sờ mạnh hơn, ngón giữa và ngón trỏ xoáy sâu vào trong, cảm nhận âm hộ co bóp dữ dội quanh ngón tay mình, từng cơn co thắt khiến nước dâm chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả mu bàn tay và đùi trong.

Cô càng bú, càng thích, thích vị tanh nồng đậm đà của nước nhờn và tinh trùng anh đang rỉ ra, thích cảm giác cặc anh giật giật mạnh mẽ trong miệng mình vì những cái mút của cô, thích nước nhờn trơn trượt chảy ra không ngừng, dính đầy lưỡi và môi. Cô mút sâu hơn, miệng ấm áp bao lấy gần hết thân cặc, lưỡi xoáy mạnh quanh vành quy đầu nhạy cảm, liếm liên hồi theo vòng tròn, rồi trượt xuống dọc thân cặc để cảm nhận từng đường gân nổi rõ. Tay kia siết chặt cuống cặc, vuốt nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cảm nhận nó căng cứng hết cỡ, mạch máu đập thình thịch dưới da thịt.

Đây là lần đầu tiên Phương bú cặc một người đàn ông, một hành động mà suốt bao năm chung sống với Hoàng, cô chưa từng làm. Chồng cô luôn thích những cuộc làm tình nhanh gọn, thẳng vào vấn đề, không có chỗ cho những cử chỉ chậm rãi, khám phá hay những khoảnh khắc thân mật kéo dài. Với Hoàng, mọi thứ chỉ là nghĩa vụ vợ chồng, không có sự tò mò, không có sự dẫn dắt, và chắc chắn không có chuyện cô dùng miệng để làm anh ấy sướng. Thế nên, khi đầu lưỡi Phương chạm vào đầu khấc Hiếu, khi cô ngậm lấy và bắt đầu mút, cô không hề có kinh nghiệm thực tế nào. Không ai từng chỉ bảo cô chính xác phải làm thế nào, phải đặt lưỡi ở đâu, phải siết miệng ra sao, phải nuốt hay nhả thế nào. Nhưng lạ thay, mọi thứ diễn ra tự nhiên như một bản năng nguyên thủy được đánh thức từ sâu thẳm trong cơ thể phụ nữ. Cô biết cách xoay lưỡi quanh vành quy đầu để khiến anh giật mạnh, biết cách mút nhẹ rồi mạnh dần để kéo nước nhờn ra nhiều hơn, biết cách dùng môi siết chặt vừa đủ để tạo cảm giác ấm áp, ướt át mà không làm anh đau. Tất cả đều đến một cách bản năng, như thể cơ thể cô đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, và giờ đây nó tự biết phải làm gì để mang lại khoái cảm tối đa cho người đàn ông đang nằm trước mặt.

Cơ thể Hiếu run lên trong giấc ngủ say do rượu, hông vô thức đẩy lên từng nhịp nhỏ, như bản năng đang đáp lại khoái cảm. Phương biết anh sắp ra, cặc anh giật liên hồi, đầu khấc nở bung to hơn, nước nhờn rỉ ra nhiều đến mức chảy thành dòng xuống cằm cô. Nhưng cô không dừng lại. Cô muốn nếm hết, muốn cảm nhận anh phun vào miệng mình, muốn thứ tinh trùng nóng hổi ấy tràn ngập khoang miệng.

Cô mút mạnh hơn, miệng siết chặt, lưỡi liếm liên hồi quanh vành quy đầu, tay vuốt nhanh dọc thân cặc từ cuống lên đầu. Và rồi cặc anh giật mạnh một cái dữ dội, tinh trùng nóng hổi phun ra từng đợt mạnh mẽ, đầy ắp miệng cô. Đợt đầu tiên bắn thẳng vào vòm họng, nóng bỏng, tanh đậm, mặn nồng lan tỏa khắp khoang miệng. Đợt thứ hai, thứ ba tiếp theo, tinh trùng đặc quánh, dẻo quánh tràn ra, dính đầy lưỡi, răng và môi. Phương nuốt hết, cổ họng động đậy liên tục, nuốt từng ngụm lớn, không để sót giọt nào. Vị tanh nồng ấy khiến đầu óc cô quay cuồng, lồn co thắt dữ dội hơn, nước dâm tuôn ra ướt át đến mức nhỏ giọt xuống ga giường.

Cô liếm sạch đầu khấc, lưỡi quét dọc theo vành quy đầu để gom hết tinh trùng còn sót lại, như muốn rút hết chút dư vị cuối cùng. Cô liếm chậm rãi, cẩn thận, như thể đang cố gắng xóa sạch mọi dấu vết, phi tang chứng cứ của hành động vừa rồi. Mỗi cái liếm đều kỹ lưỡng, lưỡi quét sạch lớp tinh trùng dính nhớp nháp, nuốt xuống mà không để sót giọt nào rơi ra ga giường hay dính vào da anh. Cô không muốn để lại bất kỳ dấu hiệu nào, dù chỉ là một vệt trắng nhỏ, có thể khiến Hiếu tỉnh dậy và nhận ra chuyện gì đã xảy ra trong lúc anh say ngủ. Cô liếm đến khi cặc anh sạch bóng, chỉ còn lại lớp da mịn màng, hơi ẩm vì nước bọt của cô, và mùi đàn ông vẫn thoang thoảng.

Phương ngồi thẳng dậy chậm rãi, môi ướt át, bóng loáng, một vệt tinh trùng trắng đục còn dính ở khóe miệng. Mắt cô mờ đi vì khoái cảm dâng trào, vừa thỏa mãn, vừa run rẩy vì những gì vừa xảy ra. Cô nhìn Hiếu vẫn ngủ say, khuôn mặt đỏ gay vì rượu, hơi thở đều đều, không hay biết gì về cơn bão dục vọng vừa quét qua cơ thể mình. Phương run run đưa tay lau miệng, rồi nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho anh, che kín phần dưới cơ thể.

Sau đó, Phương nhẹ nhàng kéo quần lót boxer đen của anh lên lại. Tay cô run run, nhưng động tác vẫn khéo léo, cẩn thận. Cô nâng nhẹ hòn dái nặng trịch để luồn quần lót qua, rồi kéo lớp vải mỏng lên, ôm sát lấy cặc anh đã mềm dần, sắp xếp lại cho gọn gàng, để mép quần lót nằm đúng vị trí ban đầu. Cô kéo chăn đắp kín đến ngực anh, chỉnh lại gối cho anh nằm thoải mái hơn, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mọi thứ được trả về trạng thái cũ.
 
Phần 6: Anh đâu có say đến vậy

Phương vừa lặng lẽ quay lưng, chân còn run rẩy từng đợt vì dư âm khoái cảm dữ dội vừa qua. Đầu gối cô mềm nhũn, mỗi bước đi như phải bám vào không khí để khỏi ngã. Nhưng chưa kịp chạm tay vào nắm cửa, một bàn tay to lớn, nóng ran bất ngờ siết chặt cổ tay cô từ phía sau. Lực nắm không thô bạo, nhưng đủ chắc chắn để khiến toàn thân cô khựng lại như bị đóng băng.

Cô giật mình quay đầu. Hiếu đã ngồi bật dậy từ lúc nào. Đôi mắt anh không còn vẻ lờ đờ, đục ngầu của men rượu nữa. Thay vào đó là ánh nhìn tỉnh táo đến đáng sợ, sáng rực như than hồng trong bóng tối, nhìn xoáy thẳng vào cô kèm theo nụ cười nửa miệng vừa nguy hiểm, vừa đầy mê hoặc.

“Em đi đâu vậy?” Giọng anh trầm thấp, khàn khàn, không còn chút lắp bắp nào của gã đàn ông say xỉn lúc nãy.

Phương hoảng loạn, máu dồn lên mặt nóng ran: “Anh… anh tỉnh rồi hả? Em… em chỉ định về phòng em thôi…”

Chưa dứt lời, Hiếu đã kéo mạnh tay cô. Lực kéo vừa đủ để cô mất thăng bằng, ngã ngồi phịch xuống mép giường. Ngay lập tức anh đè người xuống, thân hình cao lớn, rắn chắc phủ kín hoàn toàn lên cô như một tấm lưới không lối thoát. Hai tay anh giữ chặt cổ tay cô, giơ cao lên trên đầu, ép sát vào gối. Hơi thở anh nóng hổi phả vào cổ cô, mang theo mùi rượu nhàn nhạt hòa lẫn với mùi đàn ông đặc trưng, thứ mùi khiến cô vừa sợ vừa không thể cưỡng lại.

“Em nghĩ anh say đến mức không biết gì sao?” Anh ghé sát tai cô, thì thầm từng chữ chậm rãi, hơi thở làm vành tai cô tê rần. “Anh tỉnh từ lúc em kéo chăn ra rồi. Và anh thấy hết… từng chút một. Em làm gì với anh, em nhớ chứ?”

Phương giãy nhẹ trong vô vọng, giọng run rẩy: “Anh… thả em ra… Em không cố ý… Em say quá… em không kiểm soát được…”

Hiếu cúi xuống, môi anh áp mạnh vào môi cô, hôn ngấu nghiến. Lưỡi anh luồn sâu, cuốn lấy lưỡi cô, mút mạnh đến mức cô phải rên khẽ trong cổ họng. Mắt cô nhắm nghiền, hàng mi run run, vẫn giả vờ đẩy anh ra nhưng lực càng lúc càng yếu, dần biến thành những cái ôm siết chặt.

Hiếu buông một tay ra, bàn tay to lớn luồn xuống dưới váy cô, kéo mạnh tụt chiếc quần lót mỏng manh xuống tận mắt cá. Cặc anh sau khi vừa xuất tinh đầy trong miệng cô lúc nãy, lại căng phồng, đầu khấc bóng loáng nước nhờn lẫn dư vị tinh dịch trắng đục còn sót lại. Anh nắm lấy nó, kê ngay vào khe lồn cô, chà nhẹ lên xuống. Đầu khấc nóng bỏng lướt qua mép thịt mềm mại, trơn tuột nhờ lớp nước dâm dày đặc đang rỉ ra không ngừng từ cô.

“Anh… đừng mà… anh chưa đeo bao…” Phương thì thào, giọng yếu ớt gần như van xin, mắt vẫn nhắm chặt, hàng mi ướt át. Nhưng hai đùi cô không hề khép lại. Ngược lại, cô khẽ dạng rộng thêm một chút trong vô thức, như thể cơ thể đang tự động mời gọi.

Hiếu từ từ đẩy vào. Đầu khấc to tròn tách dần hai môi lồn mọng nước, trượt sâu nhờ lớp chất nhờn tự nhiên của cả hai. Phương rên dài, âm thanh nghẹn lại trong cổ họng. Tay cô bấu chặt vai anh, móng tay cắm sâu vào da thịt: “Anh… chậm thôi…của anh to quá…đau em…”

Cặc anh tiến sâu dần, từng phân một, lấp đầy hoàn toàn khoang âm đạo đang co bóp dữ dội. Đây là lần đầu tiên sau hơn một năm hôn nhân, có một con cặc trần trụi, không bao cao su thực sự đâm sâu vào trong cô, không phải của chồng cô, mà là của Hiếu. Ý nghĩ ấy vừa khiến cô xấu hổ tột độ, vừa làm cô run lên vì kích thích cấm kỵ. Trong đầu cô lóe lên những suy nghĩ hỗn loạn: “Mình vừa nuốt hết tinh trùng của anh ấy… liếm sạch cả cặc anh ấy… chắc… nhấp một chút thôi… chỉ một chút… không sao đâu…”

Hiếu bắt đầu nhấp chậm rãi, từng cú đẩy sâu và chắc. Đầu khấc chạm đúng điểm G nhạy cảm, khiến cô cong người lên, rên rỉ không kìm được. Cô vẫn giả vờ chống cự, tay đẩy yếu ớt lên ngực anh: “Anh… dừng đi… em có chồng rồi… không được… không được đâu…”

Nhưng hông cô lại vô thức nâng lên, đón lấy từng cú thúc. Lồn cô siết chặt quanh cặc anh, co bóp nhịp nhàng như muốn giữ chặt lấy. Nước dâm chảy ra nhiều hơn, tiếng nhóp nhép ướt át vang lên đều đặn trong căn phòng yên tĩnh. Hiếu cúi xuống, thì thầm ngay sát môi cô: “Em thích con cặc trần của anh không?”

Phương cắn chặt môi dưới, nước mắt lăn dài trên má vì xấu hổ và khoái cảm đan xen: “Em… không biết… anh… đừng nói nữa…”

Hiếu tăng nhịp độ. Những cú nhấp trở nên mạnh mẽ hơn, sâu hơn. Giường rung lên từng nhịp, tiếng gỗ kêu cót két hòa cùng tiếng da thịt va chạm và tiếng rên ngày càng lớn của cô. Cặc anh giật giật bên trong, đầu khấc chạm mạnh vào cổ tử cung mỗi lần thúc sâu. Phương không còn chống cự nữa. Cô vòng tay ôm chặt lấy lưng anh, móng tay cào dài thành những vệt đỏ trên da thịt. Cơ thể cô run bần bật, từng đợt khoái cảm dâng trào khiến cô gần như mất kiểm soát.

Cô biết mình đã vượt quá mọi giới hạn. Biết rằng chồng mình, người đàn ông cô từng thề sẽ chung thủy, chưa bao giờ được phép làm điều này với cô. Nhưng khoái cảm quá mãnh liệt, quá nguyên thủy, khiến lý trí tan biến. Trong đầu cô chỉ còn lại một suy nghĩ lặp đi lặp lại như lời cầu xin với chính mình: “Chỉ lần này thôi… chỉ một chút nữa thôi… rồi mình sẽ dừng… chắc chắn sẽ dừng…”

Trong khoảnh khắc cao trào ấy, khi khoái cảm đang dâng trào đến đỉnh điểm, Phương đột nhiên bừng tỉnh như từ một giấc mộng dài đầy cám dỗ. Với chút sức lực còn sót lại, cô dùng hai tay đẩy mạnh vào ngực Hiếu, cố gắng tạo khoảng cách. Cơ thể anh nặng nề, rắn chắc, nhưng cú đẩy bất ngờ của cô đủ khiến anh khựng lại một giây.

Phương tiếp tục dùng chân phải chống lên bụng dưới của Hiếu, đẩy nhẹ nhưng kiên quyết. Con cặc đang cắm sâu bên trong cô đột ngột bị rút ra đột ngột. Đầu khấc to tròn, đỏ au, vẫn giật giật liên hồi vì đang ở trạng thái hưng phấn cực độ, kéo theo một sợi chỉ mỏng nước dâm lẫn nước nhờn dính từ lồn cô ra.

Phương thở hổn hển, mặt đỏ bừng, giọng run run nhưng cố giữ vẻ kiên quyết:

“Anh… phải đeo bao vào đã… Không được… không được làm không bao đâu…”

Hiếu nhìn cô một lúc, ánh mắt vẫn cháy bỏng dục vọng nhưng không phản đối. Anh nhoài người lên phía đầu giường, tay với vào chiếc giỏ tre nhỏ đặt trên tủ cạnh giường, nơi nhân viên khách sạn khéo léo che giấu vài cái bao cao su bằng cách xếp lẫn với mấy món đồ trang trí vô thưởng vô phạt như khăn tay, remote điều khiển, hay lọ kem dưỡng. Anh lôi ra 1 cái bao, xé bằng răng, động tác nhanh gọn nhưng vẫn toát lên vẻ thành thạo.
image (5).jpg


Phương chống tay ngồi dậy một chút, mái tóc rối bù xõa xuống vai, mắt cô khẽ ngước nhìn theo từng cử động của anh để chắc chắn. Hiếu cầm chiếc bao cao su size lớn, nhưng ngay cả size lớn ấy cũng bị thử thách bởi kích thước của anh. Đầu khấc to tròn khiến việc luồn bao vào trở nên khó khăn. Anh nắm lấy thân cặc, dùng ngón cái và ngón trỏ kéo bao xuống, nhưng lớp cao su mỏng bị kéo giãn hết cỡ, căng mỏng đến mức gần như trong suốt, ôm sát lấy từng đường gân nổi rõ trên thân cặc. Cái bao trượt xuống được nửa chừng thì gặp trở ngại, cuống cặc của Hiếu cũng to ngang ngửa, vòng cao su tuột ngược lên thân cặc thay vì nằm gọn ở gốc. Cái bao căng chặt như sắp rách, ôm khít lấy phần đầu khấc với vẻ đầy kiêu hãnh.

Suốt quá trình ấy, Phương không rời mắt, mắt cô mở to chiêm ngưỡng con cặc to lớn, gân guốc ấy, thứ mà chỉ vài phút trước còn đang lấp đầy cô hoàn toàn, khiến cô run rẩy vì sung sướng. Bây giờ, nhìn nó được bao bọc trong lớp cao su mỏng manh, căng giãn đến cực hạn, cô chợt cảm thấy một cảm giác vừa kinh ngạc vừa kích thích khó tả. Mặt cô nóng ran, ánh mắt long lanh nước, nửa xấu hổ, nửa thèm thuồng. Hai đùi vô thức khép lại rồi lại khẽ dạng ra, như thể cơ thể vẫn đang khao khát được lấp đầy lần nữa. Hiếu quay lại, nhận ra ánh nhìn của cô, anh cười khẽ, giọng trầm đục:

“Thấy chưa? Giờ thì yên tâm rồi chứ?”

Phương không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào con cặc được bao bọc ấy, chờ đợi khoảnh khắc anh tiếp tục những gì đã bị gián đoạn.

Hiếu không chờ Phương kịp lấy lại bình tĩnh sau khi đã đeo bao xong. Anh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy vai cô, xoay người cô nằm nghiêng sang một bên. Phương khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, cơ thể mềm nhũn theo lực đẩy của anh. Chưa để cô kịp định thần, bàn tay to lớn của Hiếu luồn xuống dưới eo cô, năm ngón tay siết chặt lấy phần hông mềm mại, kéo mạnh mông cô lên cao. Phương bị kéo theo bản năng, hai tay chống xuống nệm, mông chổng cao về phía sau, tư thế doggy hoàn hảo, lộ rõ hai nửa mông tròn trịa, khe mông căng mọng và lồn vẫn còn ướt át, môi thịt hồng hào hé mở vì dư âm khoái cảm trước đó.

Hiếu quỳ sau lưng cô, hai tay giữ chặt hông Phương để cố định vị trí. Con cặc của anh cong lên trên một cách kiêu hãnh, đầu khấc hướng về phía trên, đường cong tự nhiên khiến nó trông càng to lớn và hung dữ hơn. Anh nắm lấy thân cặc, kê ngay vào khe lồn đang rỉ nước, chà nhẹ vài cái để đầu khấc trơn tuột dính đầy nước dâm của cô. Phương khẽ run, mông vô thức đẩy nhẹ về sau như mời gọi.

Rồi Hiếu đẩy mạnh một phát. Con cặc cong cong trượt sâu vào trong, đường cong ấy khiến đầu khấc cọ sát mạnh vào thành trước âm đạo, chạm đúng điểm G ngay từ cú đầu tiên. Phương rên to, lưng cong xuống theo phản xạ bản năng, đầu cúi thấp, tóc xõa tung che kín mặt. Mỗi lần Hiếu nhấp sâu, lưng cô lại càng cong xuống hơn nữa, mông chổng cao hết cỡ, như thể cơ thể đang tự động điều chỉnh để đón nhận cặc anh sâu đến tận cùng. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng nhóp nhép ướt át và tiếng rên nghẹn ngào của Phương.

Hiếu nhấp mạnh mẽ, từng cú thúc khiến giường rung lên. Anh cúi xuống, một tay vẫn giữ chặt hông cô, tay kia luồn xuống ngực, bóp mạnh bầu ngực đang đung đưa theo nhịp. Phương cắn môi, móng tay bấu chặt ga giường, cơ thể run rẩy vì khoái cảm dâng trào. Đột nhiên, Hiếu nắm lấy một tay cô, kéo mạnh ra phía sau, ép cổ tay cô nằm sát lưng. Tư thế này khiến lưng Phương cong hẳn xuống, mông chổng cao hơn, lồn bị kéo căng ra, đón nhận cặc anh ở góc độ sâu và mạnh hơn nữa. Mỗi cú nhấp giờ đây như đâm thẳng vào tử cung, đầu khấc cong cong chạm vào điểm nhạy cảm sâu nhất. Phương hét nhỏ, nước mắt lăn dài vì vừa sướng vừa xấu hổ: “Anh… sâu quá… em… em chịu không nổi…”

Hiếu không dừng lại. Anh thay đổi tư thế một cách khéo léo, chân phải vẫn quỳ vững trên giường, chân trái duỗi ra ngoài, đặt bàn chân xuống để lấy đà. Góc độ nhấp thay đổi hoàn toàn, cặc anh giờ đây đâm vào từ phía dưới lên, cong cong cọ sát mạnh mẽ hơn vào thành trước âm đạo. Tư thế này khiến mỗi cú thúc đều chạm đúng điểm G, đồng thời tạo cảm giác bị đâm xuyên sâu đến mức Phương cảm nhận rõ từng đường gân nổi trên thân cặc dù đã có bao. Cô không còn chống cự được nữa, chỉ biết cong lưng xuống thấp hơn, mông đẩy ngược về sau đón từng cú nhấp của Hiếu.

Hiếu đột ngột dừng lại. Anh cúi xuống, hai tay vòng qua eo Phương, ôm lấy thân hình mảnh mai đang run rẩy của cô. Với một động tác mạnh mẽ nhưng dịu dàng, anh lật người cô lại, đặt lưng cô nằm ngửa xuống giường. Phương khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, mắt vẫn nhắm nghiền, má đỏ bừng, tóc rối bù xõa tung trên gối. Cơ thể cô mềm nhũn, hoàn toàn phó mặc cho anh.

Hiếu với tay lấy chiếc gối gần nhất trên giường, nhét nhanh xuống dưới mông cô. Chiếc gối nâng cao hông Phương lên một chút, khiến lồn cô chổng lên cao hơn, hai mép thịt hồng hào hé mở, nước dâm vẫn rỉ ra thành dòng nhỏ, lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo của phòng khách sạn. Tư thế truyền thống này giờ đây trở nên hoàn hảo.

Hiếu quỳ giữa hai đùi cô, nắm lấy con cặc vẫn còn cứng ngắc, đầu khấc đỏ au bóng loáng nước nhờn qua lớp bao cao su. Anh kê ngay vào khe lồn ướt át, chà nhẹ vài cái để đầu khấc trơn tuột dính đầy chất nhờn của cô, rồi đẩy mạnh một phát. Con cặc trượt sâu vào trong, lớp bao cao su mỏng manh, loại rẻ tiền, cũ kỹ, để lâu trong giỏ tre của khách sạn lập tức bị kéo căng hết cỡ. Lớp cao su mỏng đến mức gần như trong suốt, ôm sát từng đường gân nổi rõ trên thân cặc, căng giãn đến cực hạn mỗi khi anh rút ra rồi lại đẩy vào.

Hiếu bắt đầu nhấp chậm rãi trước, rồi dần tăng tốc. Từng cú thúc sâu, mạnh mẽ khiến giường rung lên từng nhịp. Đầu khấc to tròn của anh chạm thẳng vào cổ tử cung Phương mỗi lần đẩy hết cỡ, một cảm giác bị đâm xuyên rõ rệt, khiến cô cong người lên, rên rỉ không kìm được.

Mỗi cú đẩy vào là một lần lớp màng cao su giãn ra, mỏng dần đi ở phần chóp. Tiếng “chẹp chẹp” ướt át vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dồn dập của cả hai. Lớp bao cao su vốn đã cũ, giờ đây bị thử thách đến giới hạn. Và rồi, ngay trong cú đẩy mạnh nhất, khi khoái cảm của cả hai đang dâng cao tột độ, lớp màng mỏng manh đột ngột rách toạc ngay phần chóp.

Đầu khấc bật khỏi lớp bao, giờ đây trần trụi hoàn toàn, bóng loáng nước nhờn và nước dâm lẫn lộn. Không còn rào cản nào nữa. Hiếu khẽ rên lên trong cổ họng, đôi mắt tối sầm vì khoái cảm đột ngột tăng vọt. Anh đẩy hông sâu hết cỡ, cặc trần giờ đây cắm thẳng vào sâu bên trong cô, đầu khấc chạm sát cổ tử cung, không còn lớp cao su nào ngăn cách.

Cặc anh giật mạnh liên hồi, từng đợt co giật dữ dội từ gốc đến đầu. Lỗ niệu đạo mở rộng, và tinh trùng nóng hổi, đặc quánh phun ra từng đợt mạnh mẽ, bắn thẳng vào sâu bên trong tử cung Phương. Đợt đầu tiên mạnh nhất, như một tia nước nóng bỏng phun thẳng vào thành tử cung, khiến cô giật nảy người, mắt mở to vì kinh ngạc và khoái cảm. Rồi đợt thứ hai, thứ ba… mỗi lần giật là một lần phun thêm, lấp đầy khoảng trống bên trong cô. Tinh trùng ấm nóng, nhớp nháp tràn ngập, bị giữ lại sâu bên trong tử cung nhờ đầu khấc đang chặn chặt.

Trong vô thức, chân Phương quắp chặt lấy hông Hiếu. Hai đùi trắng nõn siết mạnh, kéo anh sát hơn nữa vào trong, như muốn giữ chặt lấy từng đợt phun. Lồn cô co bóp dữ dội, thành âm hộ siết chặt quanh thân cặc trần trụi, cổ tử cung mở nhẹ, hút lấy từng đợt tinh trùng như thể cơ thể đang khao khát được lấp đầy hoàn toàn. Phương cong người lên, lưng uốn cong thành hình cung, móng tay cào mạnh lên lưng anh, để lại những vệt đỏ dài.

Hiếu rên lên khàn khàn, tay siết chặt eo cô, đẩy thêm vài cú cuối cùng. Mỗi cú đẩy nhẹ khiến đầu khấc giật giật, bắn nốt những đợt tinh trùng cuối cùng thẳng vào sâu bên trong. Đầu khấc vẫn chạm sát cổ tử cung, như muốn chắc chắn không sót một giọt nào. Cả hai cùng run rẩy, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở hòa quyện.

Phương nằm đó, chân vẫn quắp chặt quanh hông anh, lồn co bóp liên hồi quanh cặc đang dần mềm đi nhưng vẫn còn nằm sâu bên trong.

Tinh trùng của Hiếu đêm ấy đặc hơn, do cơn hưng phấn cao độ khiến cơ thể anh tiết ra lượng dịch đặc quánh, dính nhớp, gần như keo dính. Chúng không loãng như bình thường, mà dày đặc, trắng đục, bám chặt lấy mọi bề mặt chúng chạm vào. Khi Hiếu bắn, từng đợt phun mạnh mẽ, nóng hổi, bắn thẳng vào sâu bên trong tử cung Phương nhờ tư thế kê gối dưới mông cô. Hông cô được nâng cao, lưng cong nhẹ, khiến tử cung nằm ở vị trí thấp nhất, như một cái chén tự nhiên đón nhận toàn bộ lượng tinh dịch. Không một giọt nào tràn ngược ra ngoài, chúng bị giữ chặt sâu bên trong, dính bết vào thành tử cung, lan tỏa chậm rãi, ấm nóng, nhớp nháp, lấp đầy mọi ngóc ngách.

Phương cảm nhận rõ ràng dòng ấm nóng ấy tràn ngập, đầy đặn, dính nhớp lan tỏa sâu thẳm bên trong, một cảm giác hoàn toàn mới lạ, khác hẳn những lần làm tình với chồng khi luôn dùng bao. Với Hoàng, cô chỉ cảm nhận được sự cương cứng, sự va chạm, rồi khoái cảm tan dần mà không có gì “ở lại” bên trong. Còn lần này, dòng tinh dịch đặc quánh như đang bám riết, thấm sâu, khiến tử cung cô co bóp nhẹ nhàng như muốn ôm lấy, giữ chặt. Cô chưa từng bị bắn vô trong bao giờ, nên trong đầu chỉ nghĩ mơ hồ: “Sao hôm nay… cảm giác mạnh hơn, ấm hơn bình thường thế này… chắc tại con cặc to quá, kích thích quá thôi…” Cô không hề nhận ra lớp bao đã vỡ toạc, không hề biết rằng thứ đang lấp đầy mình chính là tinh trùng thật sự, đặc quánh, sống động, đang bám chặt vào thành tử cung.

Hiếu ngồi dậy nhanh chóng, động tác khéo léo nhưng dứt khoát. Tay anh nắm lấy phần gốc bao cao su, giờ đây chỉ còn là một vòng cao su lỏng lẻo, tuột xuống cuống cặc. Phần đầu đã rách toạc hoàn toàn, bung ra từ lúc vỡ, để lộ đầu khấc trần trụi, đỏ au, bóng loáng tinh trùng lẫn nước dâm. Anh liếc nhanh sang Phương, cô vẫn nằm im, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, má ửng hồng, hoàn toàn chìm trong dư âm khoái cảm và mệt mỏi, không hay biết gì. Hiếu khẽ nhếch môi, nhanh tay tuột hẳn cái bao rách ra khỏi cặc, vo tròn lại thành một cục nhỏ, rồi ném nhẹ vào thùng rác nhỏ cạnh giường.

Anh kéo chăn lên che kín cơ thể cả hai, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng khách sạn, Hiếu mỉm cười, nụ cười nửa miệng đầy ý tứ, vừa thỏa mãn vừa nguy hiểm. Anh biết rõ lớp bao đã vỡ, biết rõ tinh trùng của mình đang nằm sâu bên trong cô. Nhưng anh không nói gì. Anh chỉ nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối bù của Phương, những ngón tay lướt qua da đầu cô, dịu dàng như một cử chỉ yêu thương.

Phương vô thức rúc vào ngực anh, hai tay ôm chặt lấy lưng anh hơn, cơ thể mệt mỏi nhưng thỏa mãn đến lạ lùng. Cô chìm vào giấc ngủ sâu với cảm giác tội lỗi xen lẫn hạnh phúc cấm kỵ, tội lỗi vì đã ngoại tình, hạnh phúc vì khoái cảm mãnh liệt chưa từng có. Trong đầu cô vẫn lặp đi lặp lại suy nghĩ ngây thơ: “Chỉ là cảm giác ấm nóng trong tử cung do quá kích thích thôi… do con cặc to lớn của anh ấy chạm sâu quá… không có gì đâu…” Cô không hề biết rằng tử cung mình lúc này đã chứa đầy tinh trùng đặc quánh, ấm nóng của Hiếu. Chúng đang bám chặt như một lời khẳng định thầm lặng về những gì vừa xảy ra.

Hiếu cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm khẽ trong bóng tối:

“Ngủ đi em. Mai mình nói chuyện tiếp.”

Phương khẽ gật đầu, môi mấp máy không thành tiếng, rồi chìm hẳn vào giấc ngủ sâu. Cơ thể cô mềm nhũn, hơi thở đều đều, không còn chút đề phòng nào.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len qua rèm cửa, Phương tỉnh dậy với cảm giác cơ thể nặng nề, mỏi mệt nhưng vẫn còn dư âm khoái cảm. Cô lặng lẽ rời giường, bước vào phòng tắm. Dưới vòi sen ấm, nước chảy xuống đùi cô, cuốn theo một ít chất lỏng trắng đục, sánh đặc lẫn với nước, trôi chậm rãi xuống cống. Phương khẽ cau mày, đưa tay sờ nhẹ giữa hai đùi, cảm nhận thứ gì đó nhớp nháp còn sót lại. Nhưng cô chỉ nghĩ đó là nước dâm còn đọng lại từ đêm qua, hoặc do cơ thể tiết ra nhiều hơn bình thường vì kích thích mạnh. Cô không hề nghi ngờ, chỉ lắc đầu nhẹ, tự nhủ: “Hôm qua mình sướng quá nên… ướt nhiều hơn thôi…” Rồi cô tiếp tục tắm, xoa xà phòng, cố gắng rửa sạch mọi dấu vết, mà không biết rằng, phần lớn tinh trùng đã nằm sâu bên trong tử cung từ đêm qua, không dễ gì bị rửa trôi.

Cô bước ra khỏi phòng tắm, tóc còn ướt, nhìn Hiếu vẫn đang nằm ngủ ngon lành trên giường. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp, vừa xấu hổ, vừa thèm thuồng, vừa sợ hãi, nhưng cô chưa biết rằng, đêm ấy đã thay đổi mọi thứ một cách không thể đảo ngược.
 
Phần 7: Cảm xúc hỗn loạn

Phương về đến nhà sau đêm ấy với một mớ cảm xúc hỗn loạn như bão tố trong lòng. Cửa nhà vừa khép lại, cô đã cảm thấy nghẹt thở. May mắn thay, tối hôm qua rơi đúng vào ngày an toàn trong chu kỳ của cô. Dù tử cung lúc này đang chứa đầy tinh trùng đặc quánh, ấm nóng, dính nhớp của Hiếu, chúng vẫn không thể tạo nên một mầm sống.

Cô tránh nhìn thẳng vào mắt Hoàng. Anh vừa từ phòng khách bước ra, mỉm cười hỏi han: “Em đi chơi có vui ko?” Phương chỉ ậm ừ, lảng tránh ánh mắt anh, vội vàng bước vào phòng. Tối đó, cô thay đồ ngủ, nằm quay lưng về phía Hoàng. Anh ôm từ phía sau, hôn nhẹ lên gáy cô, nhưng Phương chỉ nằm im, giả vờ mệt mỏi. Đầu óc cô quay cuồng với hình ảnh Hiếu, con cặc cong, đầu khấc to tròn chạm thẳng vào cổ tử cung. Cô tự nhủ trong đầu: “Mình đã phản bội chồng… Mình không thể tiếp tục như thế này được. Không được nữa…”

Từ hôm sau, Phương cắt đứt mọi liên lạc với Hiếu. Cô block số anh, xóa sạch lịch sử chat, như thể làm vậy sẽ xóa luôn ký ức. Ở công ty, cô tránh mặt Hiếu triệt để. Đổi ca làm việc, xin nghỉ sớm, thậm chí giả vờ bận họp khi thấy anh xuất hiện ở hành lang. Cô tự nhốt mình trong công việc, trong nhà cửa, cố gắng trở lại cuộc sống bình thường bên Hoàng. Nhưng mỗi đêm nằm cạnh chồng, cô lại thấy trống rỗng đến lạ lùng. Giờ đây, mọi thứ đều nhạt nhẽo, thiếu thốn.

Một tháng trôi qua chậm chạp như tra tấn. Hoàng và Phương chỉ gần gũi nhau đúng một lần trong tháng ấy, đúng như thói quen của họ. Đêm đó, Hoàng tắt đèn, hôn cô nhẹ nhàng, rồi luồn tay vào quần lót. Phương đáp lại máy móc, cố gắng tỏ ra nhiệt tình, ôm anh, rên khẽ theo nhịp, nhưng trong đầu chỉ toàn hình ảnh khác. Hoàng vẫn phải đeo bao cao su, dĩ nhiên là loại size nhỏ nhất, vừa vặn với anh.

Anh đút vào chậm rãi. Cặc Hoàng ngắn, chỉ chạm được nửa lồn cô, không hề chạm đến điểm nhạy cảm sâu. Trong lòng Phương bắt đầu có sự so sánh không thể kìm nén. Cô cảm nhận rõ ràng, không có cảm giác đầy đặn như Hiếu. Thân cặc Hoàng mịn màng, không gân guốc, cuống cặc nhỏ nên khi vào chỉ lấp đầy một phần nhỏ, không chạm đến những điểm sâu nhất khiến cô run rẩy. Cô nằm im, mắt nhắm nghiền, cố gắng tưởng tượng Hiếu, đầu khấc to bè, thân gân nổi rõ từng đường xanh lam, cuống cặc dày chắc, mỗi cú nhấp là một lần chạm thẳng vào cửa tử cung, khiến lồn cô co bóp dữ dội, nước dâm trào ra không ngừng.

Hoàng nhấp được chừng ba phút thì rên lên, cơ thể run run. Anh xuất tinh vào bao cao su. Cặc anh mềm nhũn ngay lập tức, co lại nhỏ xíu đến mức cái bao size nhỏ nhất cũng tuột hẳn ra khỏi cặc, rơi xuống ga giường. Tinh trùng trong bao đọng lại một ít, loãng, trắng nhạt, không đặc quánh, không ấm nóng dính nhớp như của Hiếu. Hoàng thở dốc, hôn lên má cô: “Em sướng không?”

Phương gật nhẹ, cười gượng gạo: “Dạ… em sướng.” Nhưng trong lòng cô trống rỗng. Không có gì sướng cả. Chỉ là một khoảng trống mênh mông.

Cô nằm bên Hoàng, nghe tiếng thở đều đều của anh khi đã ngủ say, nhưng đầu óc cô vẫn ở đêm ấy trong khách sạn. Vô thức, cô đưa tay xuống dưới, chạm nhẹ vào lồn mình, vẫn còn ướt át, vẫn co bóp nhẹ nhàng khi nhớ đến Hiếu. Ngón tay cô khẽ lướt qua mép thịt, cảm nhận sự trống rỗng, sự khao khát bị lấp đầy hoàn toàn. Cô cắn chặt môi dưới. Cô hối hận vì đã để mọi thứ xảy ra, nhưng càng hối hận hơn vì cô không thể quên cảm giác ấy, cảm giác được chiếm hữu, được lấp đầy đến tận cùng.
 
Sửa lần cuối:
Phần 8: Team building ở Phú Quốc và 1 bí mật khác

1 tuần sau đó, công ty bất ngờ tổ chức team building nhỏ ở Phú Quốc vào cuối tuần, với thông báo “bắt buộc tham gia 100%” để “tăng cường gắn kết đội ngũ”. Phương đọc email mà lòng nặng trĩu. Cô đã cố gắng tránh mặt Hiếu suốt hơn một tháng qua. Giờ đây, cả đội kéo nhau đến đảo ngọc, không lối thoát. Cô đành thu xếp hành lý, lên máy bay với tâm trạng như người bị kết án.
41241.jpg


Khách sạn công ty thuê để tiết kiệm chi phí là những cơ sở nhỏ lẻ, không phải resort lớn. Phương được xếp ở chung phòng với Linh, một cô gái trẻ mới vào công ty chưa đầy nửa năm, tính tình sôi nổi, ham vui, lúc nào cũng cười toe toét. Họ ở một khách sạn một lầu cũ kỹ, chỉ vỏn vẹn ba phòng cho thuê. Hai phòng còn lại đã có khách du lịch khác thuê trước, nên hành lang yên ắng, tiếng sóng biển vọng từ xa nghe rõ mồn một. Phòng của họ nằm cuối dãy, cửa sổ nhìn ra khoảng sân nhỏ trồng vài cây dừa lùn, không khí thoáng đãng nhưng cũng có phần cô lập.

Sau 3 ngày ăn chơi, buổi tối ngày cuối cùng, sau khi kết thúc các trò chơi team building trên bãi biển, cả đội kéo nhau đi nhậu ở quán ven đường. Không khí náo nhiệt, tiếng cười nói rộn ràng, mùi hải sản nướng quyện với mùi bia lạnh. Hiếu ngồi cách Phương vài ghế, nhưng ánh mắt anh vẫn tìm đến cô liên tục, ấm áp, sâu thẳm, đầy ý tứ như ngày nào. Cô cố uống ít, chỉ nhấp môi ly bia cho có lệ, nhưng đồng nghiệp cứ rót, cứ ép: “Uống đi chị Phương, hôm nay vui mà!”, “Chị ít rượu quá, để em rót thêm tí!”. Rượu vào dần, đầu cô ong ong, má nóng ran, cơ thể mềm nhũn. Cô cố giữ tỉnh táo, nhưng men say khiến mọi thứ xung quanh mờ ảo.

Khi tiệc tan, Linh thấy Phương đã ngà ngà say, mắt lim dim, bước đi loạng choạng, liền quay sang Hiếu cười tươi: “Anh Hiếu ơi, anh thân với chị Phương nhất đội mà, kè chị ấy về với em nhé! Em sợ chị ấy ngã.” Hiếu gật đầu, không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đứng dậy đỡ lấy cánh tay Phương. Cả ba bắt taxi về khách sạn. Trên xe, Phương ngồi giữa, đầu tựa vào vai Linh, mắt nhắm nghiền, hơi thở nồng nặc mùi rượu. Hiếu ngồi bên kia, tay đặt nhẹ lên cửa xe.

Về đến khách sạn, hành lang tối om, chỉ có ánh đèn vàng vọt le lói. Linh và Hiếu kè hai bên, dìu Phương lên cầu thang do khách sạn không có thang máy. Họ mở cửa phòng, đặt cô nằm xuống giường. Phương lăn ra, mắt vẫn nhắm, cơ thể mềm nhũn như không còn chút sức lực. Linh lục túi lấy điện thoại, chuông reo liên hồi. Cô nghe máy, giọng hào hứng: “Ừ ừ, em đang về liền đây! Overnight luôn hả? Ok ok, lâu lâu mới có dịp, em đi ngay!” Cô cúp máy, quay sang Hiếu cười toe: “Anh Hiếu ơi, em phải đi rồi nha. Nhóm bạn rủ đi nhậu tiếp, overnight luôn. Anh đóng cửa xong thì gửi chìa khóa lại quầy lễ tân giúp em nhé!”

Hiếu gật đầu, giọng trầm: “Ừ, em đi cẩn thận.” Linh chạy vội ra cửa, giày cao gót lộc cộc trên sàn gỗ cũ kỹ. Cái tính con nít ham vui khiến cô quên béng mất một điều quan trọng, để lại Hiếu, 1 người đàn ông, ở một mình trong căn phòng nhỏ hẹp này, với cô bạn cùng phòng đang say mèm, nằm bất động trên giường.

Hiếu đứng yên một lúc, tay vẫn cầm chìa khóa. Anh quay lại nhìn Phương. Cô nằm nghiêng, váy công sở hơi xộc xệch, tóc xõa tung che nửa mặt, hơi thở đều đều nhưng má vẫn ửng hồng vì men rượu. Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên cơ thể cô, làm nổi bật đường cong mềm mại của ngực, eo thon và cặp đùi trắng nõn khẽ khép. Hiếu hít một hơi sâu, ánh mắt tối sầm lại. Anh bước chậm rãi đến bên giường, ngồi xuống mép nệm, tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô.

Phương khẽ cựa mình, Hiếu mỉm cười khẽ, ngón tay lướt xuống má cô, rồi xuống cổ, cảm nhận làn da nóng ran. Anh thì thầm, giọng trầm đục: “Anh thật sự rất nhớ em”

Căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng sóng biển vỗ xa xa và tiếng thở nặng nhọc của hai con người đang bị cuốn vào vòng xoáy cấm kỵ một lần nữa. Hiếu không vội. Anh biết đêm nay, không ai làm phiền. Không Linh, không đồng nghiệp, không Hoàng. Chỉ có anh và cô, trong căn phòng một lầu cũ kỹ ở Phú Quốc, nơi mọi ranh giới dường như đã bị men rượu và ký ức xóa nhòa.

Hiếu khẽ đóng cửa phòng lại, tiếng “cạch” nhẹ nhàng nhưng chắc chắn vang lên trong không gian yên tĩnh. Anh vặn chốt khóa hai vòng, kiểm tra lại lần nữa, không phải vì sợ ai đột nhập, mà để chắc chắn không có bất kỳ sự gián đoạn nào. Hành lang khách sạn một lầu giờ đây im lìm như tờ. Hai căn phòng còn lại đã đóng cửa kín mít từ lâu, ánh đèn dưới khe cửa tắt ngấm. Những vị khách du lịch kia chắc đã ngủ say sau một ngày rong chơi biển. Dù có ai vô tình nhìn thấy hai người lúc nãy, một người đàn ông cao lớn kè một cô gái say mèm về phòng, họ cũng chỉ nghĩ đó là cặp đôi đi chơi cùng nhau, say rượu rồi về nghỉ. Không ai biết, và sẽ chẳng ai quan tâm đến câu chuyện đằng sau cánh cửa gỗ cũ kỹ này.

Hiếu đứng yên một lúc, lưng tựa vào cửa, hít sâu một hơi. Tim anh đập mạnh, không phải vì lo sợ, mà vì sự khao khát đã bị dồn nén suốt hơn một tháng qua. Anh bước đến chiếc tủ lạnh mini cạnh bàn, mở cửa lấy lon bia lạnh duy nhất còn lại. Tiếng mở nắp “xì” khẽ vang lên. Anh ngửa cổ, uống ực một hơi hết sạch lon bia, vị đắng lạnh trôi tuột xuống họng, lan tỏa cơn tê buốt xuống ngực. Anh cần thứ đó để lấy can đảm. Lon bia rỗng được đặt nhẹ xuống bàn, tiếng kim loại chạm gỗ rất khẽ.

Hiếu cởi đồ. Áo sơ mi thả rơi xuống sàn, rồi thắt lưng, quần dài, quần lót, tất cả được cởi bỏ một cách chậm rãi, có chủ đích. Cơ thể anh hiện ra dưới ánh đèn ngủ vàng vọt, vai rộng, ngực săn chắc, bụng phẳng với vài múi cơ mờ nhạt, và con cặc đã cương cứng từ lúc nào, cong cong hướng lên, đầu khấc đỏ au. Anh không vội. Anh biết đêm nay dài.

Hiếu leo lên giường, nệm lún nhẹ dưới sức nặng của anh. Phương vẫn nằm nghiêng, váy công sở hơi xộc xệch, chân co nhẹ, hơi thở đều đều nhưng nồng nặc mùi rượu. Anh quỳ bên cạnh cô, tay khẽ vuốt mái tóc rối bù che nửa mặt. Rồi anh bắt đầu cởi từng mảnh vải trên người cô, chậm rãi, nhẹ nhàng như sợ đánh thức cô khỏi cơn say. Nút áo sơ mi được tháo từng cái một, lộ ra chiếc áo lót ren mỏng màu kem ôm lấy bầu ngực căng tròn. Anh kéo khóa váy xuống, lột hẳn chiếc váy ra khỏi người cô, để lại cô chỉ còn áo lót và quần lót mỏng. Anh cởi nốt áo lót, hai bầu ngực bật ra, núm vú hồng hào đã cứng lên vì không khí mát lạnh của phòng. Cuối cùng, anh luồn tay kéo tụt chiếc quần lót xuống tận mắt cá chân cô, rồi gỡ hẳn ra.

Phương cựa quậy nhẹ, mắt vẫn nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ. Cơ thể cô mềm nhũn, không chống cự, chỉ có những cái giật nhẹ qua lại như phản xạ bản năng.

Hiếu cúi xuống, môi anh chạm vào cổ cô, hôn nhẹ, rồi mút mạnh hơn, để lại một vệt đỏ nhạt. Môi anh trượt dần xuống, hôn dọc theo xương quai xanh, xuống khe ngực, rồi dừng lại ở eo thon. Anh hôn vòng quanh rốn, lưỡi liếm nhẹ làn da mịn màng. Rồi anh quay lên, ngậm lấy một bên núm vú căng mọng, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh đầu ti. Phương khẽ rên trong cổ họng, lưng cong nhẹ lên, hai tay vô thức nắm lấy ga giường. Anh chuyển sang bên kia, bú mút đều đặn, tay kia bóp nhẹ bầu ngực còn lại, ngón cái day day núm vú khiến nó cứng hơn nữa.

Hiếu dời xuống thấp hơn. Anh dạng hai đùi cô ra, quỳ giữa chân cô. Mặt anh cúi sát, hít sâu mùi hương đặc trưng của cô, mùi đàn bà quyện lẫn men rượu nhàn nhạt. Lưỡi anh chạm vào hột le nhỏ xíu đã sưng lên vì kích thích. Anh liếm nhẹ nhàng trước, rồi mút mạnh hơn, lưỡi xoáy tròn quanh hột le, day day đầu lưỡi lên xuống. Phương giật nảy người, hông bật lên như có điện giật, miệng rên khẽ: “Ư… đừng…” Nhưng giọng cô yếu ớt, không có sức thuyết phục.

Nước lồn cô bắt đầu chảy ra, lúc đầu chỉ là vài giọt trong suốt, rồi dần nhiều hơn, ướt át, nhớp nháp. Hiếu đưa lưỡi xuống thấp hơn, liếm dọc khe lồn, bú mạnh hai môi thịt mọng nước. Anh luồn lưỡi vào trong, xoáy sâu, cảm nhận thành âm đạo co bóp nhẹ quanh lưỡi mình. Nước dâm trào ra nhiều hơn, chảy xuống khe mông, thấm ướt ga giường. Hông Phương giật giật liên hồi, hai đùi khép chặt lấy đầu anh rồi lại dạng ra, như thể cơ thể đang đấu tranh giữa phản kháng và khao khát. Cô rên rỉ đứt quãng, mắt vẫn nhắm nghiền, má đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Hiếu không dừng lại. Anh bú mạnh hơn, lưỡi day day hột le không ngừng, tay luồn xuống bóp mông cô, nâng cao hông để liếm sâu hơn. Phương cong người lên, hai tay bấu chặt ga giường, hơi thở dồn dập. Trong cơn say, cơ thể cô hoàn toàn đầu hàng, lồn co bóp dữ dội, nước dâm tuôn ra thành dòng nhỏ, ướt đẫm cằm và môi Hiếu. Anh biết cô sắp lên đỉnh, nhưng anh chưa cho phép. Anh muốn kéo dài khoái cảm này, muốn cô tỉnh dậy trong cơn thèm khát không thể chịu nổi.

Căn phòng nhỏ giờ chỉ còn tiếng thở hổn hển, tiếng rên khe khẽ của Phương, và tiếng liếm bú ướt át vang lên đều đặn trong đêm Phú Quốc yên tĩnh. Hiếu ngẩng lên một chút, nhìn gương mặt say mê, đỏ bừng của cô, rồi cúi xuống tiếp tục, sẵn sàng đưa cô đến giới hạn, và hơn thế nữa.

Hiếu lúc này không còn kìm nén nữa. Anh xoay người lại một cách khéo léo, trèo lên nằm úp hẳn lên người Phương, tư thế 69 hoàn hảo, cơ thể cao lớn của anh phủ kín cô hoàn toàn. Con cặc anh, đã cương cứng đến cực hạn, giờ nằm ngay sát miệng cô, trong khi mặt anh úp xuống giữa hai đùi cô, mũi chạm vào mu lồn ướt át.

Phương vẫn trong cơn say mèm, mắt nhắm nghiền, cơ thể mềm nhũn. Hiếu dùng hai ngón tay cái và trỏ nhẹ nhàng mở miệng cô ra, môi cô hé mở, hơi thở nóng hổi phả vào đầu khấc anh. Anh đẩy hông xuống chậm rãi, đút con cặc vào miệng cô. Đầu khấc to tròn trượt qua môi, chạm vào lưỡi, rồi luồn sâu hơn vào khoang miệng ấm nóng. Phương khẽ ư ử trong cổ họng, miệng cô vô thức ngậm lấy, lưỡi khẽ chạm vào thân cặc như phản xạ.

Hiếu nhoài người xuống thấp hơn, úp mặt hẳn vào lồn cô. Mũi anh hít sâu mùi hương dâm đãng, rồi lưỡi lập tức tấn công, liếm mạnh hột le, bú hai môi thịt mọng nước, luồn sâu vào trong âm đạo. Tiếng bú mút ướt át vang lên rõ mồn một, hòa cùng tiếng nhóp nhép từ miệng Phương. Nước lồn cô tuôn ra nhiều hơn, thấm ướt ga giường. Hông Phương giật giật liên hồi, hai đùi siết chặt lấy đầu anh như muốn giữ anh lại.

Con cặc Hiếu bắt đầu nhấp lên nhấp xuống trong miệng cô, chậm rãi trước, rồi dần nhanh hơn. Mỗi cú nhấp là đầu khấc chạm vào vòm họng, khiến cô khẽ nôn ọe nhưng miệng vẫn há to hơn do khoái cảm từ lồn bị bú dữ dội. Phương bị kích thích tột độ, lồn co bóp liên hồi quanh lưỡi anh, nước dâm trào ra không ngừng. Miệng cô mở rộng, đón nhận từng cú thúc sâu hơn. Cô không còn chống cự, chỉ còn những tiếng rên nghẹn ngào trong cổ họng, lưỡi vô thức quấn quanh thân cặc, liếm dọc theo những đường gân nổi rõ.

Nhấp được một lát, Hiếu không kìm được nữa. Cơ thể anh căng cứng, cặc giật mạnh trong miệng cô. Anh rên khẽ, hông đẩy sâu hết cỡ, đầu khấc chạm thẳng vào cổ họng. Tinh trùng nóng hổi phun ra từng đợt mạnh mẽ, đợt đầu tiên bắn thẳng xuống họng, đặc quánh, dính nhớp. Ở tư thế này, Phương hoàn toàn không có lựa chọn nào khác. Cổ họng cô bị chặn, miệng bị lấp đầy, cô chỉ có thể nuốt ừng ực từng dòng. Mỗi lần cặc anh giật giật để bắn thêm một đợt, cổ Phương nhấp nhô lên xuống rõ rệt, nuốt ừng ực, cố gắng đẩy hết tinh trùng xuống dạ dày. Tinh trùng đặc hơn bình thường, ấm nóng, dính nhớp bám chặt vào thành họng, trôi chậm rãi xuống.

Tuy đã say, nhưng tâm trí Phương vẫn còn tỉnh táo một chút. Cô biết Hiếu sẽ không dừng lại ở một lần bắn tinh. Cô phải liếm sạch cặc của Hiếu trước, vì Hiếu có thể sẽ đụ trần. Trong vô thức, ngay khi đợt phun cuối cùng kết thúc, cô dùng lưỡi và môi mút mạnh đầu khấc, liếm sạch từng giọt tinh trùng còn sót lại. Lưỡi cô quấn quanh đầu khấc, day day lỗ niệu đạo để hút nốt những giọt cuối, rồi mút dọc thân cặc, nuốt ừng ực hết những gì còn dính trên đó. Miệng cô đầy vị mặn đặc trưng, nhưng cô vẫn nuốt sạch, như một thói quen đã hình thành từ đêm ấy ở khách sạn.

Hiếu thở hổn hển, cặc vẫn còn cứng, chỉ hơi mềm đi một chút sau khi xuất tinh. Anh ngẩng lên nhìn gương mặt cô, má ửng hồng, môi sưng mọng vì bị cặc chà xát, nước dãi lẫn tinh trùng còn đọng ở khóe miệng. Anh khẽ cười, giọng trầm đục: “Em vẫn ngoan như thế… nuốt hết rồi à?”

Phương không trả lời, chỉ khẽ rên trong cổ họng, mắt vẫn nhắm nghiền. Cơ thể cô run nhẹ, lồn vẫn co bóp vì dư âm khoái cảm từ việc bị bú. Hiếu chậm rãi rút cặc ra khỏi miệng cô, một sợi chỉ mỏng tinh trùng lẫn nước dãi kéo dài rồi đứt. Anh ngồi dậy, nhìn xuống cơ thể trần truồng của cô, ngực phập phồng, lồn ướt át lấp lánh, hai đùi run run.
 
Phần 9: Vậy là em đã chọn rồi

Đúng như Phương nghĩ trong cơn mê man, con cặc của Hiếu không hề mềm đi lâu. Chỉ vài phút sau khi xuất tinh vào miệng cô, nó lại cương cứng trở lại, nhanh chóng, mạnh mẽ hơn trước. Hiếu ngồi dậy, quỳ giữa hai đùi cô, tay nắm lấy thân cặc, kê ngay vào khe lồn ướt át vẫn đang co bóp nhẹ vì dư âm khoái cảm từ việc bị bú.

Phương mắt vẫn nhắm nghiền, cơ thể mềm nhũn, nhưng men rượu đã tan bớt một chút nhờ thời gian và những kích thích dữ dội. Cô cảm nhận rõ đầu khấc nóng bỏng chạm vào mép lồn mình, trơn tuột nhờ nước dâm dồi dào. Miệng cô lắp bắp, giọng yếu ớt, run run:

“Anh… đeo bao vào đi… đừng… không được…”

Hiếu không trả lời. Anh chỉ cười khẽ trong cổ họng, rồi đẩy hông chậm rãi. Đầu khấc to tròn tách hai môi lồn ra, trượt vào trong một chút, không sâu, chỉ đủ để lấp đầy phần đầu. Phương giật mình, hông khẽ co lại, nhưng cơ thể vẫn không đủ sức đẩy anh ra. Hiếu bắt đầu nhấp nhẹ nhàng, từng cú ngắn, đầu khấc chà xát nhẹ nhàng lên thành âm đạo ướt át, khiến nước dâm trào ra thêm. Phương thở hổn hển, ngực phập phồng, hai tay vô thức bấu vào ga giường.

Cô đã tỉnh rượu hơn một chút, đủ để giọng nói trở nên rõ ràng hơn dù vẫn đứt quãng:

“Anh… không được đâu… anh đeo bao đi… em xin anh…”

Nhưng Hiếu không dừng. Anh tăng nhịp dần dần, từ nhẹ nhàng thành dứt khoát, rồi mạnh mẽ. Mỗi cú nhấp sâu hơn, con cặc trần trụi trượt sâu dần, lấp đầy lồn cô hoàn toàn. Đầu khấc cong cong chạm thẳng vào cổ tử cung, một cảm giác bị “đâm xuyên” rõ rệt khiến Phương cong người lên, rên rỉ hỗn hển.

Cô cố gắng đẩy ngực anh ra bằng hai tay, móng tay cào nhẹ lên da thịt anh, nhưng lực yếu ớt, gần như chỉ là những cái vuốt ve vô thức. Hiếu siết chặt hông cô, giữ nguyên vị trí, nhấp mạnh hơn nữa. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng nhóp nhép ướt át và tiếng rên ngày càng lớn của Phương. Lồn cô co bóp dữ dội quanh cặc anh, nước dâm chảy ra thành dòng, thấm ướt cả mu lồn và khe mông. Mỗi cú thúc là một lần đầu khấc chạm mạnh vào cổ tử cung, khiến cô run bần bật.

Đột nhiên, Hiếu ngồi dậy hẳn. Anh rút con cặc dài ra khỏi lồn Phương một phát dứt khoát. Lồn cô giờ đây để lại một lỗ to sâu hoắm, miệng lồn hé mở rộng, mép thịt hồng hào sưng mọng, co bóp nhẹ như đang khao khát được lấp đầy lại ngay lập tức. Nước dâm chảy ra từ lỗ sâu ấy, tràn xuống ga giường thành một vệt ướt át. Phương nằm đó, thở dốc, mắt vẫn nhắm nghiền, hai đùi run run khép lại theo phản xạ nhưng không khép kín được. Cô cảm nhận rõ sự trống rỗng đột ngột, lồn co bóp vô ích, như đang van xin được tiếp tục.

Hiếu quỳ đó, nhìn xuống cô, con cặc vẫn cứng ngắc, bóng loáng nước dâm của cô dính đầy thân cặc. Bỗng Hiếu chợt nhoài người lên, đè hẳn lên cơ thể trần truồng của Phương. Hai tay anh luồn xuống dưới hai đùi cô, nâng mạnh lên, ép chặt hai đùi trắng nõn kẹp vào hông mình. Phương khẽ kêu lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, cơ thể bị kéo dậy theo lực tay anh. Hiếu chồm hẳn lên, hai tay chuyển xuống đỡ lấy lưng cô, nâng cô ngồi dậy hoàn toàn. Theo phản xạ bản năng, Phương vòng hai tay qua cổ anh, ôm chặt lấy như sợ ngã. Cơ thể hai người dính sát vào nhau, ngực cô ép chặt vào ngực anh, núm vú cương cứng cọ xát lên da thịt rắn chắc.

Hiếu bế thốc Phương lên khỏi giường một cách dễ dàng. Hai tay anh luồn sâu xuống dưới hai đùi cô, nâng cao hẳn, khiến hai chân Phương dạng rộng ra hai bên. Hai bàn tay to lớn của anh đặt hẳn lên hai nửa mông tròn trịa, bóp nhẹ để cố định tư thế. Ở vị trí này, Phương gần như đang ngồi lên hông anh, nhưng không chạm đất, toàn bộ trọng lượng cơ thể cô được anh nâng đỡ bằng sức tay và hông. Đầu cặc anh cứng ngắc, cong lên, đầu khấc đỏ au bóng loáng nước nhờn và nước dâm, nằm ngay sát bên dưới lồn cô, chạm nhẹ vào mép thịt ướt át. Mỗi lần cô thở mạnh, đầu khấc lại cọ xát nhẹ lên khe lồn, khiến nước dâm rỉ ra thêm một chút, nhỏ giọt xuống sàn gỗ.

Đầu hai người tựa sát vào nhau, tai chạm tai, không nhìn vào mặt nhau. Hơi thở nóng hổi của Hiếu phả vào vành tai Phương, giọng anh trầm thấp, khàn khàn, thì thầm ngay sát tai cô:

“Anh không có bao cao su ở đây… Em cảm nhận được đầu cặc của anh đang ở ngay miệng lồn em đúng không? Nếu em vẫn muốn anh đeo bao, buông tay khỏi cổ anh đi. Anh sẽ để em xuống, và dừng lại ngay lập tức. Cả hai sẽ xem như chưa từng quen biết nhau kể từ đây. Còn nếu trong 10 giây tới, em vẫn giữ nguyên tay, để đầu cặc anh đút vào lồn em… thì từ giờ phút này, anh sẽ chỉ đụ trần em thôi. Không đeo bao nữa. Em quyết định đi.”

Lời nói của anh như một lời thách thức cuối cùng, một ranh giới không thể quay đầu. Phương cảm nhận rõ ràng, đầu khấc to tròn đang từ từ chui vào, không phải do anh đẩy mạnh, mà do chính miệng lồn cô đang mở rộng ra, co bóp nhẹ như van xin được lấp đầy. Mép thịt mọng nước tách dần, ôm lấy đầu khấc, trơn tuột nhờ nước dâm dồi dào. Cô cảm nhận từng milimet: đầu khấc nóng bỏng, căng cứng, chạm vào thành âm đạo, trượt sâu hơn một chút mỗi giây trôi qua.

Trong 10 giây ấy, thời gian dường như kéo dài vô tận nhưng cũng trôi qua chóng vánh. Đầu óc Phương quay cuồng với hàng loạt hình ảnh: những đêm nằm bên Hoàng, cơ thể trống rỗng, khoái cảm nhạt nhẽo, cặc chồng ngắn ngủn, xuất tinh nhanh chóng vào bao cao su rồi mềm nhũn. Rồi hình ảnh Hiếu, con cặc cong to lớn, lấp đầy cô hoàn toàn, đầu khấc chạm thẳng tử cung, khiến cô run rẩy vì sướng đến mức không thở nổi. Cô nhớ cảm giác trống rỗng suốt một tháng qua, nhớ những đêm lén đưa tay xuống dưới, tự sướng mà vẫn không thỏa mãn.

Nên buông tay ra? Hay giữ nguyên?

Buông tay nghĩa là kết thúc, quay về cuộc sống an toàn, trung thành, nhưng trống rỗng. Giữ nguyên nghĩa là chấp nhận rủi ro, chấp nhận con cặc trần của Hiếu sẽ là thứ duy nhất lấp đầy cô từ nay về sau.

10 giây trôi qua. Phương không buông tay. Hai cánh tay cô vẫn siết chặt quanh cổ anh, móng tay bấu nhẹ vào da thịt sau gáy. Đầu khấc Hiếu chợt chui tọt vào sâu, một cú trượt dứt khoát, lấp đầy miệng lồn cô hoàn toàn. Phương rên lên một tiếng dài, nghẹn ngào, lưng cong ngược, hông vô thức đẩy xuống để đón lấy. Lồn cô co bóp dữ dội quanh thân cặc trần trụi, ôm chặt lấy từng đường gân nổi rõ, nước dâm trào ra thành dòng nhỏ chảy xuống đùi anh. Như vậy nghĩa là Phương ngầm chấp nhận con cặc trần của Hiếu kể từ giờ phút này.

Hiếu khẽ cười trong cổ họng, giọng trầm đục đầy thỏa mãn:

“Tốt… Vậy là em đã chọn rồi.”

Anh bắt đầu nhấp, chậm rãi trước, rồi mạnh dần. Ở tư thế bế này, mỗi cú thúc đều sâu đến tận cùng, đầu khấc chạm thẳng vào cổ tử cung, khiến Phương hét nhỏ, hai chân quắp chặt quanh hông anh, móng tay cào dài trên lưng. Cô không còn nói “đừng” nữa. Chỉ còn những tiếng rên đứt quãng, những cái siết chặt hơn quanh cổ anh, và lồn co bóp liên hồi như muốn vắt kiệt anh.

Hiếu tiếp tục nhấp đều đặn trong tư thế bế thốc ấy, mỗi cú thúc sâu khiến đầu khấc cong cong chạm thẳng vào cổ tử cung Phương, tạo nên những đợt khoái cảm dữ dội lan tỏa khắp cơ thể cô. Hai tay anh vẫn đỡ chắc hai mông cô, nâng cô lên xuống theo nhịp, như thể đang dùng chính cơ thể cô để tự thỏa mãn. Hơi thở anh nóng hổi phả vào tai cô, giọng thì thầm khàn khàn, đầy trấn an:

“Em đừng lo… anh có mang theo một viên thuốc tránh thai khẩn cấp. Sáng mai em uống là ổn thôi.”

Phương nghe vậy, cơ thể vốn đang căng cứng vì lo lắng chợt thả lỏng đi phần nào. Những suy nghĩ hỗn loạn về rủi ro, về Hoàng, về hậu quả dần tan biến, nhường chỗ cho khoái cảm nguyên thủy. Hông cô bắt đầu nhấp nhô theo từng cú thúc của Hiếu, nhẹ nhàng trước, rồi mạnh mẽ hơn, như thể đang chủ động đón nhận, đẩy sâu hơn để đầu khấc chạm đúng điểm nhạy cảm nhất bên trong. Lồn cô co bóp chặt quanh thân cặc trần trụi, nước dâm chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả mu lồn và đùi anh. Mỗi lần đầu khấc chạm tử cung, cô lại rên lên một tiếng nghẹn ngào, lưng cong ngược, móng tay cào sâu vào da thịt sau gáy anh.

Hiếu cảm nhận rõ ràng, cặc anh giật giật bên trong, dấu hiệu sắp xuất tinh. Anh cúi sát tai cô hơn nữa, giọng trầm đục, hơi thở dồn dập:

“Anh sắp ra rồi… em muốn anh bắn vào đâu?”

Phương nghẹn ngùng, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, chỉ là một tiếng thì thầm run rẩy giữa những tiếng rên:

“Bắn… vô trong em…”

Hiếu giả vờ không nghe rõ, giọng anh hơi cao lên, đầy ý tứ:

“Anh không nghe rõ… anh bắn ra ngoài nhé?”

Phương cắn môi vì xấu hổ và khoái cảm đan xen, nhưng lần này cô đáp ngắt quãng, rõ ràng hơn dù giọng vẫn run:

“Bắn… trong… bắn trong em…”

Chỉ chờ có thế, Hiếu siết chặt hai tay vào mông cô, đẩy hông lên thật mạnh một phát cuối cùng. Đầu khấc chạm sát cổ tử cung, cặc giật mạnh liên hồi. Tinh trùng nóng hổi, đặc quánh phun ra từng đợt mạnh mẽ, bắn thẳng vào sâu bên trong tử cung. Phương cong người lên, hét nhỏ trong cổ họng, lồn co bóp dữ dội như muốn vắt kiệt từng giọt tinh trùng còn sót lại. Tử cung cô mở rộng, đón nhận toàn bộ, từng đợt ấm nóng, dính nhớp lan tỏa, lấp đầy khoảng trống sâu thẳm mà cô đã khao khát suốt một tháng qua. Cô siết chặt hai chân quanh hông anh, kéo anh sát hơn nữa, như sợ anh rút ra quá sớm.

Phương chợt nhận ra: cảm giác này… không khác biệt gì cả. Nó giống hệt như lần ở khách sạn trước đó. Vậy ra… cả hai lần đều là bắn trực tiếp vào trong. Lần trước không phải ảo giác, không phải do kích thích quá mạnh, đó chính là cảm giác thật sự của tinh trùng đặc quánh đang tràn ngập tử cung cô. Lớp bao cao su đã rách từ lúc nào đó, và cô đã nhận lấy toàn bộ mà không hề hay biết.

Một thoáng thắc mắc lóe lên giữa cơn mê đắm: “Vậy là lần đó… Hiếu cũng đã bắn vào trong mình thật? Mặc dù lúc đó ảnh có đeo bao…”. Nhưng câu hỏi ấy chỉ lướt qua như một tia chớp rồi lập tức bị cơn sướng cuốn trôi hoàn toàn. Khoái cảm quá quen thuộc, quá mãnh liệt, khiến đầu óc cô trống rỗng. Cô không còn quan tâm đến sự thật về lớp bao, không còn quan tâm đến rủi ro, không còn quan tâm đến Hoàng hay bất cứ điều gì khác. Chỉ còn lại cảm giác ấm nóng dính nhớp đang lấp đầy cô lần nữa, quen thuộc, nghiện ngập, khiến cơ thể run bần bật, lồn co bóp liên hồi như đang reo mừng vì được “trở về” với thứ nó đã quen thuộc từ đêm ấy.

Hiếu rên khẽ, đẩy thêm vài cú nhẹ để bắn nốt những đợt cuối cùng, rồi từ từ rút cặc ra. Tiếng “ọt” khẽ vang lên khi đầu khấc rời khỏi miệng lồn. Không còn bị chặn lại, tinh trùng đặc quánh bắt đầu trào ra, từng giọt to, trắng đục, rơi lộp độp xuống sàn gỗ cũ kỹ của phòng khách sạn. Chúng đọng lại thành những vệt nhỏ, lấp lánh dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.

Hiếu nhẹ nhàng đặt Phương xuống giường, cơ thể cô mềm nhũn, mắt nhắm nghiền, hơi thở vẫn còn dồn dập. Anh kéo chăn đắp kín cho cô, vuốt nhẹ mái tóc rối bù ướt mồ hôi. Phương chìm vào giấc ngủ mê man gần như ngay lập tức, mệt mỏi, thỏa mãn.

Hiếu đứng dậy, lấy khăn giấy từ hộp trên bàn, lau sạch những vệt tinh trùng trên sàn, trên đùi cô. Anh dọn dẹp ngăn nắp, không để lại dấu vết nào rõ ràng. Không quên lấy viên thuốc tránh thai khẩn cấp từ túi quần, đặt cạnh một ly nước lọc đầy trên bàn đầu giường, ngay tầm tay cô khi tỉnh dậy. Sau đó, anh mặc lại quần áo, kiểm tra phòng lần cuối, rồi khẽ mở cửa bước ra. Hành lang vẫn im lìm, không một bóng người. Anh đi xuống quầy lễ tân, đưa lại chìa khóa phòng.

Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa ló dạng qua rèm cửa sổ, Linh vẫn chưa về, có lẽ vẫn đang overnight với nhóm bạn hoặc ngủ ở đâu đó. Phương dần tỉnh giấc, đầu óc nặng trịch, cơ thể ê ẩm nhưng vẫn còn dư âm khoái cảm mơ hồ. Cô ngồi dậy, chăn trượt xuống lộ ra cơ thể trần truồng. Những ký ức tối qua ùa về từng mảnh, men rượu, hơi thở nóng hổi của Hiếu, con cặc trần, và khoảnh khắc cô đồng ý để anh bắn vào trong. Tim cô thắt lại, mặt nóng bừng vì xấu hổ.

Rồi cô nhìn thấy viên thuốc và ly nước trên bàn đầu giường. Không do dự, cô cầm lấy, nuốt chửng viên thuốc với một ngụm nước lớn. Nước mát trôi xuống họng, mang theo chút tỉnh táo và hy vọng rằng mọi thứ vẫn có thể kiểm soát được.
image (6).jpg


Cô vội vàng tắm rửa, thay đồ, thu dọn hành lý. Linh về muộn, tóc tai rối bù, cười toe toét xin lỗi vì “quẩy quá đà”. Phương chỉ cười gượng, tránh ánh mắt của cô bạn. Cả đội tập trung ra sân bay, lên chuyến bay về lại thành phố. Trên máy bay, Phương ngồi cạnh cửa sổ, nhìn mây trắng trôi qua, đầu óc trống rỗng. Cô biết mình đã bước qua một giới hạn không thể quay lại.

Tới đây chỉ mới là 1/4 câu truyện, anh em thích thì để lại bình luận ủng hộ tôi nhé
Còn tiếp...
 
anime sex
cliphot
Back
Top