lc88
mb66
ho88

ST Có thật.Xuất Khẩu Lao Động sang Nhật may mắn địt được cô Trâm vợ chú Ruột.

hóng tiếp, địt luôn bà Tâm thì tuyệt vời
Tôi cũng hóng mà k thấy tác giả viết tiếp. Tàu ngầm box truyện từ hồi còn là liên xô chống mỹ mà bị đánh sập tiếc quá. Bao nhiêu cây bút vàng tập trung ở đó rồi mà giờ các bác tan tác nơi nào k biết nữa
 
Viết tiếp rồi tuy nhiên nguồn giờ ko tìm thấy. Địt nhau ở nhà con e bà thím nhé. Haizz
 
Tao chưa tìm dc . Khi nào tao tìm dc tao đăng. Mày hiểu ko ?
Tết rồi nhẹ nhàng với nhau đi đồng hương
Trc thì mọi người viết trên td do web hình thành lâu năm nhiều mem. Giờ tan tác rồi để tìm lại cũng hơi khó. Mình cũng nhớ là đọc được sau đó có gặp nhau tiếp và lại chén nhau ầm ầm luôn. Nhưng để tìm lại đc thì cũng khó đấy. Hy vọng các cây bút trên đó tìm đc web này để hoàn thành nốt những câu chuyện đang dang dở
 
Tết rồi nhẹ nhàng với nhau đi đồng hương
Trc thì mọi người viết trên td do web hình thành lâu năm nhiều mem. Giờ tan tác rồi để tìm lại cũng hơi khó. Mình cũng nhớ là đọc được sau đó có gặp nhau tiếp và lại chén nhau ầm ầm luôn. Nhưng để tìm lại đc thì cũng khó đấy. Hy vọng các cây bút trên đó tìm đc web này để hoàn thành nốt những câu chuyện đang dang dở
Mất công st lại cho nó đọc mà nó còn dân trí kém chán.
 
Ôi tưởng tác giả mất tích r. Hóng mãi
Lên tiếp đi tác giả ơi
 
Bà ngừng nói trong khoảng nửa giây, như để trống thời gian cho tôi được nói 1 từ gì đó. Nhưng tôi chỉ đợi có vậy để gần như ngay lập tức cúp máy.
dù biết điều đó là thất lễ nhưng tôi không thể làm gì hơn.
“thì ra là vậy…đó là lí do giải thích vì sao cô mất liên lạc cả tuần nay.”
đáp điện thoại ra 1 góc, tôi ngồi xuống ôm mặt..
suy tư….


thực ra, tôi chẳnng nghĩ được gì cả.
vì sao? Giải thích ư? Ko có gì để giải thích!
giải quyết ư? Bằng cách nào?
KHÔNG! Tất cả đã đc giải quyết bằng cú điện thoại đó.

Nghĩ lại thì, lúc đó, tinh thần non nớt của cậu trai mới lớn dễ dàng lâm vào tình trạng rối loạn. sự xấu hổ và nỗi thất vọng ê chề dồn nén như 1 quả bóng bay chứa nước chỉ trực chờ lúc tôi lạc quan nhất đã bay thẳng vào mặt.

tôi như từ trên trời rơi xuống, tâm trí quay vòng vòng..

Phải làm sao bây giờ? Tôi mất 1 khoảng dài chết trong não của chính mình,
bà ấy đã biết tất cả, bằng cách nào? Tất cả ở đây tức là bao nhiêu? Tôi muốn biết nhưng chắc chắn tôi không dám gọi lại và chất vấn như kiểu mình đang có gì cần bào chữa ,

bình tĩnh lại nào…- tôi lẩm bẩm như đọc kinh,

tôi phải tin rằng bà ấy đã biết chuyện tôi và cô lén lút.
dù lén lút tư tưởng hay thể xác cũng là trọng tội rồi, tưởng tượng cảnh bà ấy biết tôi và cô đã quan hệ tình dục với nhau ngay trên giường của chú tôi thì ngay cả việc đặt mình vào vị trí của bà cũng đủ làm tôi sock nặng.
Huống hồ….nếu bà ấy biết tình cảm chúng tôi dành cho nhau thế nào…
nghĩ tới đó, mặt tôi đỏ rực nóng bừng vì xấu hổ, nhưng lại thấy hơi lạnh…
sao thế nhỉ? Tôi đứng dậy kéo rèm cửa, leo lên giường chui vô chăn 1 cách nhẹ nhàng nhất có thể…
như 1 buổi đi chơi về muộn và mọi người đã ngủ hết rồi.

chạy chốn..

nằm im. Nghe ngóng…

Tôi nằm sát tường, co chân, chùm chăn kín đầu, nếu có ai ở dưới nhà gọi, tôi cũng sẽ không trả lời,tắt nguồn điện thoại, nằm trong chăn tôi ko thể ngủ, mắt lúc nhắm lúc mở,

tôi sợ, sợ 1 cái gì đó ko hình dung ra cụ thể, trong chính căn phòng của mình, những suy nghĩ vô định cứ ôm lấy tôi….
tối đó, tôi bị sốt.
chiều, anh Chất về nhà thấy tôi nằm co ro 1 góc giường, nghĩ rằng tôi ngủ quên ko đi làm, anh lật chăn ra 1 cái thật mạnh,
tôi run rẩy như con mèo ướt mưa.
– Sốt rồi, người mày nóng như lửa.
anh đứng dậy dập điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn, lục lọi trong túi lấy cho tôi thuốc cảm. anh sờ lên trán tôi rồi sờ trán anh, xác nhận tôi cần uống thuốc,
tay anh lạnh , tôi nghĩ mình sốt thật rồi,
– đây, uống đi, 30p là ok, nhớ gọi xin nghỉ làm 1,2 hôm cho khoẻ hẳn.
anh nói 1 hơi dài rồi quay đi, ko đợi tôi trả lời, tôi ngồi dậy vớ lấy chai nước dưới chân giường, bỏ thuốc vô mồm tu 1 hơi đầy ắp.
tôi nằm lại, trùm chăn kín đầu.

Nhắn vội 1 tin đến chỗ làm rồi tắt máy, tôi sợ ai đó gọi tới,
nhắm chặt mắt, thuốc phát huy tác dụng, tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ, mơ thấy a chất mang theo 1 túi đồ ăn về nhà, anh đáp đó, rồi cởi đồ nhảy vào nhà tắm xả nước ào ào….

tỉnh dậy , 3h sáng, hạ sốt rồi,
cơn đói làm tôi tỉnh ngủ, trên bàn có sẵn đồ ăn anh chất mua ở combini anh ấy đã ngủ 1 giấc và đi làm 1 ca nữa từ lúc 10h tối hôm trước rồi.
con người anh cục cằn mà chu đáo quá,
dậy vệ sinh cá nhân và ăn uống,
xong xuôi, ngồi 1 góc.
chẳng thể ngủ tiếp. cũng k có tâm trí học bài.
định mở máy kiêm gì đó hay hay giải trí nhưng lại sợ….
thôi//

thế là cứ ngồi tới sáng..

suy tư…

tiếng mở cửa thô bạo, chắc hẳn chỉ có anh Chất đi làm về, chỉ có anh mỗi lần mở cuẩ mới gây ra tiếng động lớn như vậy, anh ấy ghét nhà có cửa. anh ấy ghét mọi thứ,
– Duy ơi, Duy
anh gọi trong khi tôi đang trong nhà tắm.
– mày làm gì mà mẹ mày gọi cho a bảo là liên lạc vs mày ko đc
– em biết rồi.
thật phiền phức – tôi nghĩ, mẹ thường chẳng có việc gì quan trọng nhưng cứ thích gọi cho tôi xem đang làm gì.
à mà, nhỡ đâu mẹ….- tôi giật mình.
tôi lau người , đi ra.
– em vừa ngủ dậy, chấc đêm qua ấn nhầm chế độ máy bay.
– ờ, a cũng bảo mày bị sốt nên chắc ngủ quên, thế nào? ổn chưa hả thanh niên yếu đuối?
– ổn rồi, cảm ơn anh.
– ờ, thế xem gọi cho mẹ đi nhé, tao ngủ đã,
– vâng.
tôi mở máy, đi ra ngoài, miễn cưỡng gọi cho mẹ, dù sao thì im lặng chỉ là giải pháp tạm thời.
thật may là mẹ chỉ hỏi linh tinh như mọi ngày

Tôi lại nói dối cho qua chuyêjn., sẽ ra sao nếu bà biết chuyện kia? Chấc bà sẽ thò tay qua màn hình bóp cổ tôi 1 phát chết cứng.

Tôi ko sợ chết, nhưng xấu hổ thì ko chịu đc,

Hmm, thở dài, ít nhất tâm trạng cũng ổn hơn hôm qua,
dù còn rất nặng nề nhưng cũng có phần yên tâm hơn bởi vì mẹ tôi vẫn chưa biết gì, nhưng k hẳn là yên ổn, bà Tâm biết chuyện ko phải từ hôm qua, mà có khi từ tuần trước, ..
vậy mà tôi vẫn chưa bị ai hỏi tới
vậy là sao?
mà, giờ cô ra sao nhỉ?
tôi thấy mình thật ích kì, hay nói đúng hơn , tôi sợ hãi đến mức quên mất rằng có lẽ cô còn phải đối mặt với nỗi sợ lớn hơn tôi,.
tôi sợ đến phát sốt, còn cô?? Tôi ko rõ .
cho tới tận bây giờ, khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi vãn dậy lên 1 cơn sóng lòng,
xấu hổ thật đấy.

Chắc hẳn lúc đó cô đã rất nhục nhã và sợ hãi., tưởng tượng ra cảnh cô phải nghe những lời miệt thị xúc phạm hàng giờ đồng hồ,
sự ê chề bao trùm k cho cô lối thoái, nếu là tôi, tôi sẽ lao mình xuống cửa sổ.

Nghĩ tới đó, tôi ko dám hình dung thêm nữa. nhưng cũng chẳng làm gì được hơn,

THỜI GIAN SAU ĐÓ,,,,

1 tuần, 2 tuần,,,, trôi qua,

Có 1 tin vui và 1 tin buồn,

Tin vui cho tôi là tôi đã lấy lại tinh thần, tạm thời thoát khỏi cảm giác bất an ấy mà trở nên vui vẻ hơn.
“chắc ko sao rồi”- tôi tự nhủ,
còn tin buồn là dành cho độc giả.
thời điểm đó, tôi mất hoàn toàn khái niệm tình dục trong người, cứ như là khoảnh khắc giao ban để chuẩn bị cho sự hứng thú giới tính khác trong cơ thể,

Tôi nhìn những kỉ niệm còn trong điện thoại,

Đọc lại những dòng tin nhắn, tôi thấy đau lòng, ngại ngùng,

Hoàn toàn ko còn chút hứng thú,

Tôi xoá liên lạc, lập 1 facebook mới,

Bà Tâm đã cảnh báo tôi ko đc liên lạc với cô nữa,

Thực tế nếu cho phép tôi cũng ko dám,

Bởi khi ấy tôi nghĩ mình là kẻ thứ 3 phá hoại gia đình cô.

Nếu tôi ko xuất hiện, biển lại trở về những ngày sóng lặng.

Có lẽ thế…

Vậy nên, tôi chọn gạt bỏ.

Nếu bạn nói tôi chạy trốn thì cũng ko sai, thanh niên mới lớn chưa hiểu sự đời ko dễ dàng đối mặt với thực tại lúc bấy giờ….

2 tháng sau, bất ngờ.

Anh chất rủ, tôi và anh chuyển nhà.

Cũng nói thêm :

Sau khi lấy lại tinh thần và cắt đứt liên lạc vs cô, tôi đã xin thêm 1 việc để làm vào thời gian trống, bố mẹ mừng vì con cái biết kiếm tiền, bản thân tôi thì muốn sống 1 cuộc đời khác,

Bận rộn hơn.

Trong khoảng thời gian ấy, chú gọi điện 1 lần rủ tôi cùng anh xuống ăn cơm nhưng tôi lấy cớ đi làm nên từ chối.

Sau đấy tôi chuyển nhà cùng anh Chất xuống mạn dưới Tokyo. Cách xa nhà cô chú hơn, tôi cũng bất ngờ vì a rủ gấp quá, thường thì chỉ khi chuyển trường hoặc chuyển chỗ làm thì ng ta mới có ý định chuyển nhà,

Đằng này anh như kiểu đọc đc suy nghĩ của tôi vây

1 ngày nọ trc đấy, anh hỏi tôi:

  • Anh chuyển nhà xuống XXX, mày có đi ở vs anh không? Cũng ko xa trường mày lắm đâu.
  • OK anh ( dù bất ngờ nhưng tôi đồng ý ngay chẳng suy nghĩ nhiều)
Lí do tôi thực sự cho quyết định của anh mãi sau này tôi mới biết nhưng xin đc kể nó vào những chap sau.

Còn bây giờ, 2 anh em lên đường.

Tôi cũng ko liên lạc vs gia đình chú từ ấy.

Và cũng thật kì lạ, chú cũng ko bao giờ gọi lại cho tôi thêm 1 cuộc nào nữa.

Sau này tôi mới hiểu :Cuộc sống ở Nhật ấy mà, ai cũng có cuộc sống riêng, ng ta chỉ nhớ tới nhau khi thực sự cần thiết, và quên nhau cũng thật dễ dàng,

Ai sống qua rồi, sẽ hiểu.

Tàn phai….

Tình cảm giữa con người với con người giống sự sống của 1 cái cây.có ây đâm hoa kết trái, có cây chết giữa chừng, lại có cây bị giông bão đánh bật gốc rễ cuốn đi…

NGÀY….THÁNG…/2017.

Đêm lạnh đầu năm, dưới bậc thêm bãi đỗ xe ngoài trời.

Điều kì lạ đó là sao? – Ngọc Anh ngẩng lên hỏi tôi khi chúng tôi ngồi tựa vào nhau.

Cô ấy lọt thỏm trong chiếc cáo khoác thùng thình tôi đang mặc, câu hỏi kèm theo 1 cái nhíu mày.

Tôi cầm lon bia ngụm 1 miếng rồi đặt xuống:

Anh cũng không biết nữa.

Tôi nhìn lên cao, trời nay trong vắt có thể nhìn những vì sao từ đông bắc kéo tận về tây nam. Hít 1 hơi sâu, thở ra.

1 làn khói ấm bay lên rồi tan biến trong không khí, không hiểu sao ngắm chúng, tôi thấy dễ chịu vô cùng.

Tôi thường như vậy mỗi khi suy tư…

Chuyển nhà sống cùng a Chất, tôi xin 1 công việc mới : phục vụ quán ăn nhanh Matsutya.

Rồi tôi quen Ngọc Anh – 1 khách quen của tôi chuyên ăn đêm.

Chúng tôi mau chóng trở nên thân thiết, tôi chủ động xin liên lạc rồi rủ cô ấy đi chơi. Tôi đc cô ấy mời về nhà ( cô ấy sống 1 mình) và chúng tôi làm tình ngay buổi hẹn hò đầu tiên ấy.

Từ đó tới nay cũng đã 4 tháng.

Cô ấy hơn tôi 1 tuổi, lúc đó tôi 21 tuổi, mặc dù bề ngoài có vẻ trẻ con với thân hình khiêm tốn, nhưng Ngọc Anh làm tôi có cảm tình vì tính tình bộc trực thẳng thắn.

Đi chơi cùng nhau, cô ấy luôn tỏ ra nhanh nhẹn và chủ động,

Đặc biệt khi làm tình cô ấy sành sỏi đến nỗi như biến tôi thành gã mới học việc.

Sự thật là NA cũng đã từng suýt kết hôn 1 lần khoảng 2 năm trước, lúc đó , cô ấy có bầu, bố đứa bé là 1 thằng công an, nhà trai nhất định ko chịu cưới , cô ấy bị lừa, buồn tới mức sảy thai, cô nghỉ đại học giữa chừng rồi quyết định đi Nhật.

Em và anh chỉ nên là tri kỉ. em ko muốn có 1 mối quan hệ ràng buộc – cô ấy thống nhất thế.

có lẽ vì sự vô tư và rõ ràng của cô ấy nên tôi thấy dễ chịu khi ở bên cạnh, và cũng có lẽ cũng bởi cô ấy dã từng phải tổn thương nên tôi luôn cố gắng đối xử chân thành hết mức.

hôm nay, 1 lí do nào đó, chắc do bia, bất giác tôi đã kể cho cô ấy câu chuyện của tôi và cô Trâm. 1 bí mật mà tôi từng nghĩ luôn giấu kín,

tôi đúng là 1 người ko giỏi nắm những bí mật, ngày hôm nay tôi lại kể cho các bạn rồi đấy.

  • Tại sao anh ko thử tìm hiểu xem?
  • Để làm gì?
  • Ko để làm gì, nhưng em nghĩ có 1 việc kì lạ nào đó xảy ra ắt hẳn phải vì 1 nguyên nhân đặc biệt nào đó, anh ko thấy trùng hợp sao?
  • Dù nguyên nhân có là gì thì sự thật anh ko nên xuất hiện ở đó, anh thấy bản thân mình mới chính là nguyên nhân của rắc rối.
Nghỉ 1 giây, tôi nói tiếp :

Em à,Anh là kẻ thứ 3 phá hoại hạnh phúc 1 gia đình. Anh đã suýt làm được,…

Ngọc Anh nhìn tôi :

Ít ra thì cũng nên có 1 lời xin lỗi, nếu là em….và nếu e cảm thấy có lỗi…

Tôi ko nhìn cô ấy , quay đi:

ừ, nhưng mọi chuyện đã kết thúc , 2 năm rồi….

tôi uống thêm 1 ngụm nữa…

  • a không có gì hối tiếc à?
  • Không. – tôi trả lời mà ko cần suy nghĩ.
Đoạn, tôi quay sang:

Ko hiểu sao anh lại kể cho em nghe bí mật này.

Cô ấy cười:

  • E có nên cảm thấy may mắn vì điều đó không? Haha
  • Em ko kinh tởm anh là a thấy may mắn rồi, – tôi cười mỉm.
  • Không, ko hề, e lại nghĩ nói ra đc những bí mật của bản thân chứng tỏ a đã rất dũng cảm,,,,,và,,,dằng xé,,,
  • E thật là khéo.- tôi chỉ biết cười vì sự thông minh của cô ấy.
  • Hôm nay anh có thể về nhà em chứ? – tôi hỏi
Ngọc Anh gật đầu, 2 chúng tôi rảo bước trên vỉa hè quen thuộc về phòng cô ấy, tôi cởi đồ rồi bế cô ấy lên giường, vuốt ve làn da trắng trẻo của Ngọc Anh , cô ấy cúi xuống bú cho tôi đến khi căng cứng, tôi đeo bao rồi nhét dương vật vào âm đạo nóng hổi như thường lệ.

Căn phòng lại vang lên những âm thanh nhục dục,

Chợt,,, tôi thấy bao cao su hơi rộng, tôi thả ra kiểm tra, dương vật tôi đã xìu xuống mất 1 phần, thật ngại quá, Ngọc Anh vui vẻ cúi xuống bú cho tôi 1 lần nữa,

Sau đó, tôi lại nhét vào..

Nhưng ko hiểu sao nhấp đc 1 lúc tôi lại xìu đi phân nửa….
 
Sao thế nhỉ? – tôi tự nhủ trong đầu.


  • Thật ngại quá- tôi bối rối
  • Không sao, chắc dạo này anh làm việc quá sức chăng?- Ngọc Anh cười hiền.
Tôi nằm xuống để nàng gối tay lên, tôi ôm nàng vào lòng như để xoa dịu. Trò chuyện 1 lúc, cô ấy chìm vào giấc ngủ.

Nhìn nàng, trông dễ chịu biết mấy.

Tôi thích ngắm nhìn những người phụ nữ khi họ ngủ trong vòng tay mình, lúc ấy, cảm giác như tôi đang che chở cho họ, với tôi-đó là 1 thứ gì đó thật lớn lao.

“chuyện hôm nay là sao nhỉ?”- tôi tự hỏi – khi mà chưa bao giờ tôi rơi vào trạng thái “ngã ngựa” giữa đường như vậy, tôi đâu phải 1 ông già?

Rồi tôi chợt nghĩ đến…

Như 1 tia chớp loé lên rồi tắt…rất nhanh…nhưng đủ để tôi nhận ra đó là…

Tôi giật mình, thở 1 hơi dài, thật may không khiến Ngọc Anh tỉnh giấc.

Nghĩ đến 1 người khác khi đang ở bên nàng thì thật không hay..

Buổi sánng, tôi thức dậy trước, về đi làm.

Ngọc Anh vẫn ngủ, nàng trở mình trùm chăn kín đầu, có vẻ không để ý là tôi đã dậy, nàng bao giờ cũng vô tư như thế.

Mặc đồ xong xuôi, tiến lại giường kéo nhẹ chăn :

Anh về đây

Bằng 1 đôi mắt nheo nheo để quen với anh sáng, nàng vít cổ tôi xuống , hôn môi chúm chím. Đáp ngắn gọn:

Uh, a về nhớ.

Tôi đứng dậy toan đi ra cửa, đoạn quay người lại:

À, đêm qua, anh xin lỗi nhé. Hi

Nàng gật đầu, mắt vẫn nhắm nghiền vì cơn buồn ngủ, nàng ổn.

Tôi lặng kẽ xỏ giày, mở cửa nhẹ, rời đi,

Mấy ngày sau đó, tôi như người mất hồn, câu chuyện đêm hôm ấy với Ngọc Anh khiến tôi như hoài niệm về 1 điều đặc việt đã xảy ra trong quá khứ,

Tôi không phân định đc rõ ràng mình đang vui hay buồn, cảm xúc cứ lẫn lộn, hình bóng cô và tôi ngày ấy hiện về trong tâm tư mỗi thứ 1 tí, mỗi lúc 1 rõ nét làm cho tôi như mơ như tỉnh, 1 cảm giác thoáng buồn phảng phất.

Nó giống như khi đi 1 mình trên con đường rụng lá thu vàng bay hoặc như đang xem 1 chương trình yêu thích trên TV phát tập cuối.

Chắc là, cảm tưởng về chia li…

Trên tán cây xưa chẳng còn lá, gió rét kia đang đập vào đá

Biết bao nhiêu dòng hồi tưởng cứ miên man trôi qua rồi anh lại viết ra rồi xoá…

Ngọc Anh không tới ăn tuần này, cô ấy là khách hàng quen thuộc , cứ tầm 11h đêm ,nàng sẽ chọn 1 suất cơm bò và canh tương nhỏ, nàng ko thích dùng đũa, mà dùng thìa, cũng vì thấy lạ nên tôi để ý và đó là nguồn cơn cho sự quen biết giữa tôi và nàng.

Bữa nay chắc nàng bận, tôi đoán vậy. khác với các cặp đôi bình thường khác, chúng tôi không được bình thường .

Chúng tôi vốn không xác định tương lai với nhau nên “chỉ khi cần thì liên lạc”- thế cho rõ ràng, bởi cả tôi và nàng đều thấy phiền, nếu cứ đối xử với nhau như người yêu có khi lại mất đi cái vui ban đầu.

6h tan ca, tôi trở về nhà , nằm oạch lên giường, định nhắn 1 tin chào buổi sáng cho nàng nhưng tự nhiên trong lòng lại dâng lên 1 ý nghĩ khác, nó vụt qua nhanh lắm , nhưng tôi bắt được…bởi vì nó quen thuộc.

Những ngày tháng ấy… tôi cũng hay nhận được tin nhắn chào buổi sáng .. của cô Trâm.

Tôi nhớ đến nàng, lục lọi 1 lần thử những gì còn lại xưa cũ giữa tôi và cô trong điện thoại, đáng tiếc không còn gì, tồn tại duy nhất là ở tâm trí.

1 cách lén lút- tôi nghĩ về cô, không biết bây giờ cô có đang hạnh phúc không? Nàng đã thay đổi ra sao? Tóc dài hay ngắn, béo hay gầy, da còn trắng và mịn tới mỗi lần ra mồ hôi da nàng bóng loáng lên như phủ 1 lớp dầu?

Không biết ngực nàng còn to và mọng sữa như hồi đó, mu nàng vẫn thường xuyên đc cạo sạch hay đã mọc um tùm như rừng thông Đà Lạt?

Âm đạo nàng,,, liệu còn ấm nóng và nhiều nước không?

Tôi chìm vào suy nghĩ vô cực ấy, từ khi nào quần tôi đã đc tôi cởi bỏ, tay xóc 1 cách vô thức.

Suy nghĩ đó hiện lên hình ảnh nàng vừa bú cặc vừa nhìn tôi dâm đãng, nàng trông thật khổ sở khi tọng cái chày của tôi vào miệng …

Nàng sẽ dạng háng ra chờ đợi, tôi sẽ lại gần , nhét dương vật căng cứng vào khe lồn ẩm ướt chật kín ấy….

Duy ơi, anh ơi,,,- nàng sẽ gọi tên tôi

Đúng rồi, nàng nói tên tôi, nàng gọi tôi, tóc cần tăng tốc, xóc nhanh và mạnh hơn,

A..aa.aaa………- tôi rên thành tiếng

Tôi cứng người, xuất tinh xối xả như thác đổ, tràn ra lòng bàn tay, có giọt bay tận lên ngực, đặc quánh, đọng thành vũng dưới rốn.

Chưa bao giờ sướng như thế, ôi chao,,,oi…

Từ khi nào nhỉ? Trong cái tàn dư cơn sung sướng đọng lại, chợt thấy bâng khuâng.

Đã từ rất lâu rồi, sau khi rời khỏi ngôi nhà ấy, tôi lao vào chuyên tâm học tập và công việc. cố gắng tạo cho mình 1 cuộc sống hối hả, để không có kẽ hở nào cho phép mình trầm mặc về quá khứ tội lỗi đó,

Từ đó, tôi vội vàng quen vài 3 cô, nhanh chóng tìm cách kết thân và dĩ nhiên là lên giường với họ, lấy niềm vui này để khoả lấp nỗi buồn khác- có lẽ là cách tốt nhât với tôi.

Và , tôi đã nghĩ mình đã làm được…

Cho tới hôm nay!

“thứ giết chúng ta chính là kỉ niệm

Còn thứ ko thay đổi đc là kí ức”

Tôi nghe lời bài hát này ở đâu đó, cứ lẩm bẩm mãi, thấy nó sao mà đúng quá.

Sự thật là, đêm hôm đó,, tôi nhận ra mình xuất tinh với cảm giác sung sướng đến rợn người, vừa lạ, vừa quen.

giống hệt như tìm thấy 1 cuốn vở đã từng ghi chép thứ gì đó nguệch ngoạc bị bỏ quên dưới gầm giường vài năm,nay ta tìm thấy nó, tự hỏi sao nó lại đem cho mình cảm giác hoài niệm khó tả,

cảm giác ấy, 1 dòng điện từ chân tóc xuống đỉnh xương cụt , tích tụ thành 1 nguồn năng lượng lớn rồi trào ra khỏi dương vật, nguồn năng lương ấy mạnh tới mức sau khi đã giải phóng thì nó vẫn còn để lại di chứng, khiến cho cơ bắp ,ha bộ và toàn thân co giật từng cơn, ai đó đang đứng sau túm lấy tôi và bóp cổ, cơn sướng ấy muốn đưa tôi lên đỉnh rồi giết tôi , tống tôi xuống địa ngục.

có lẽ tôi đã gặp nó ở đâu đó trong quá khứ.

Đúng rồi, là em , là cô, là Trâm đó sao.

Không thể khác được, tôi vui mừng bật ra thành tiếng, chỉ có thể là cô, chỉ khi mường tượng đến cô, tôi mới dễ dàng đạt khoái cảm cao độ tới như vậy,

Dáng người ấy, cơ thể ấy, khuôn mặt ấy,….tất cả hiện về rõ mồn một như nàng đang đứng trước mặt, trần truồng nhìn tôi.

Đêm hôm ấy, ko phải Noel. Nhưng ông già đó đã xuất hiện, đặt 1 món quà cạnh gối rồi lén bước đi,

Trong cơn buồn ngủ, tôi thiếp đi, miệng vẫn mỉm cười.

Mấy ngày sau, tôi trở nên vui vẻ hẳn, hẹn Ngọc Anh đi chơi rồi về nhà cô ấy, nàng chẳng bao giờ lắc đầu, ít nhất là với tôi.

Khác với thất bại trước đó, đợt này lần nào gặp nàng cũng bị tôi địt cho tơi bời, khi nàng lên đỉnh toàn thân co giật như sét đánh.

Thậm trí, có đêm tôi địt nàng 2 cái, tới sáng sớm gọi nàng dậy rồi địt thêm 1 cái nữa trước khi về, mặc kệ nàng vẫn nửa tỉnh nữa mê với cái lồn vẫn còn mấp máy.

Dĩ nhiên là nàng thích thú tột độ, có lẽ nàng hiểu rằng chỉ khoảng hơn tháng nữa – tức tháng 4- tôi sẽ rời khỏi tokyo, tôi tốt nghiệp trường tiếng để vào học 1 trường nghề dưới Nagoya,

Khoảng thời gian này nàng nghĩ tôi đang tranh thủ..

Đêm đó, đêm cuối cùng trước khi tôi chuyển nhà,

Tôi sẽ tới 1 nơi rất xa, tới mức từ nay khó gặp đc nàng thường xuyên nữa, đồng nghĩa với lời chia tay.

Nghe có vẻ buồn nhưng chúng tôi hiểu rõ mối quan hệ của mình ko có gì hơn ngoài thể xác.

Nàng ngoan ngoãn nằm trong lòng tôi, 2 chúng tôi vừa làm xong 1 hiệp, có lẽ nàng sẽ ngủ thiếp đi ngay sau đây, lúc nào cũng vô tư như thế. Nhưng Nàng bỗng hỏi:

  • Duy này, e thực sự mong muốn anh làm gì đó với câu chuyện dang dở, hoặc ko thì cũng nên thử tìm hiểu xem đã xảy ra chuyện gì, anh thiếu 1 lời xin lỗi.
  • Ai cơ? – tôi hỏi
  • Người mà anh kể với em trước đây đó, anh quên rồi ư?
Tôi quay sang nhìn nàng:

Sao tự dưng,, em lại nói chuyện này?

Nàng chậm rãi:

Em cảm nhận được anh còn rất nặng tình nghĩa, ở tokyo này có em, nhưng tới Nagoya anh sẽ quen người con gái khác, họ khác em vì a sẽ phải thiết lập 1 mối quan hệ yêu đương nghiêm túc để có đc họ, nhưng nếu như thế thì thật tủi thân cho họ, bởi trong lòng anh vẫn luôn tồn tại 1 người phụ nữ khác, 1 ý niệm khác,,,

Tôi cười nhạt.

E cứ như thầy bói ấy, ko có chuyện đó đâu, chẳng có ai ở trong não anh lúc này ngoài em,

A ko cần nói dối, khi chúng ta quan hệ, mỗi lần xuất tình anh đều nhắm mắt. là anh đang nghĩ tới người khác trong khi ngủ với em. Kể từ khi anh nói cho e nghe câu chuyện đó, anh chưa bao giờ như vậy cả.

Tôi bối rối,chính tôi cũng ko để ý tới thái độ của mình, nhưng đúng là dạo gần đây khi quan hệ, tôi đều nghĩ tới Trâm chứ ko phải nàng, khi xuất tinh cảm giác sung sướng lạ kì, tôi đang nghĩ gì đó để trả lời thì nàng nói tiếp :

  • Em không trách anh, bởi thứ em cần là mối quan hệ ko ràng buộc, em đc hưởng lợi từ điều đó mới đúng, nhưng sau này , anh sẽ gặp những người phụ nữ khác, phải xác định mối quan hệ nghiêm túc với họ mà trong đầu anh luôn có suy tư về 1 người đàn bà khác thì cả 2 sẽ vô cùng tổn thương. Và người tổn thương nhất chính là anh đấy.
  • Là anh? – tôi hỏi lại cô ấy thay cho câu khẳng định những gì cô ấy nói trước đó đều đúng, tôi không muốn dối nàng.
  • Đúng, là anh. Vết thương trong lòng anh có vẻ như đã liền da nhưng sâu bên trong vẫn còn rỉ máu, nếu k chữa trị tận gốc, lâu dần nó sẽ huỷ hoại anh, anh sẽ k thể tìm đc tình yêu chân thành, phụ nữ rất nhạy cảm, đừng nghĩ rằng giấu được, kể cả khi anh đang nhắm mắt, họ chỉ cần biết người anh nghĩ đến ko phải là họ, họ sẽ ghét bỏ anh.
Tôi nhìn lên trần nhà, thở dài, cam chịu với lập luận này của nàng.

Anh thực sự đã muốn quên đi chuyện đó..- tôi nói mà ko dám nhìn nàng

Ngọc Anh lắc đầu, hiếm khi nào thấy cô ấy bày tỏ thái độ khác tôi như thế,

Anh muốn quên nhưng trái tim và bộ não thì vẫn còn, có khi nào anh luôn mơ thấy những điều mà bản thân anh ko muốn ko? Là bởi chúng hoạt động độc lập trong anh, là bản ngã của anh. Dù ko muốn nhưng nó chi phối anh, nếu anh chống lại nó anh sẽ bị dằng xé, cuối cùng điều mà chúng cần là anh phải lắng nghe, thống nhất quan điểm với chúng, tìm ra vấn đề và giải quyết, lúc đó con người anh mới được thông suốt!

Tôi vẫn im lặng, chăm chú.

Ngọc Anh lại chậm rãi:

Anh đang dằn vặt vì lỗi lầm, anh luôn tự trách mình, suy cho cùng ai cũng có lỗi và muốn nói 1 lời với nhau, nhưng ko thể, người đó có lẽ rất muốn gặp anh, biết đâu được, hoặc là đã từng cố gắng liên lạc nhưng anh lại cho rằng bản thân mình sai và tìm mọi cách trốn tránh. 1 người tìm. 1 người trốn. sẽ chẳng có kết quả đâu, dù có thế nào, hãy nhìn thẳng vào sự thật, nói hết lòng mình để trút bỏ gánh nặng, tốt cho anh sau này, biết đâu được người đó còn có nhữg đớn đau hơn anh…

Nghe Ngọc Anh nói, tự nhiên tôi thương cô Trâm vô cùng, đúng vậy, có lẻ cô ấy còn tổn thương hơn tôi, người cô ấy yêu nhất là tôi lại rời bỏ ko 1 lời từ biệt.

Tại sao tới bây giờ tôi mới hiểu ra điều ấy? cảm giác này , nó là gì?

Giác ngộ chăng?

Anh thực sự ko nghĩ ra điều e nói cho tới tận bây giờ, ngốc thật!

Ngọc Anh 1 lần nữa lắc đầu :

Chỉ là anh ko dám nghĩ tới nó, anh thiếu 1 suy nghĩ định hướng, em chỉ chỉnh cho anh về đúng quỹ đạo thôi. Đó là sự trưởng thành, trưởng thành bắt đầu từ nhận thức, nhận thức bắt đầu của thay đổi, thay đổi bằng cách hành động, em cũng từng sai lầm, em hiểu rõ hơn ai hết!

Tôi trầm ngâm

Anh hiểu rồi, nếu có cơ hội…

Tôi bỏ lửng câu nói tới đó, thế là đủ với Ngọc Anh. cô ấy rất nhạy bén.

Ôm nàng vào lòng, nàng ngoan ngoãn nép vào ngực, hơi thở nàng đều đều làm rung nhẹ da tôi, nàng đã ngủ từ lúc nào ..

“Cám ơn em”, tôi hôn nhẹ lên tóc nàng.

Rời xa Ngọc Anh và tokyo, tôi chuyển trường tới thành phố Ngoya để theo học 1 trường nghề, nói là thành phố chứ sầm uất k bằng 1 góc của tokyo.

Nhưng tôi lại thích nơi này, vì so với tokyo ko náo nhiệt bằng nhưng cũng tạm, hơn nữa đây lại là quê hương của toyota, 1 hãng xe mà tôi yêu mến,

Khoan kể tiếp, nói sơ qua 1 chút về tôi thì tôi của 20 tuổi đã là 1 thanh niên có chút manh nha trưởng thành , 1m77-78, nặng hơn 70 kí, so với lúc mới qua nhật thì tôi đã tăng 18 kg, tóc tai gọn gàng, thân hình săn chắc k mỡ bụng, lông lá mọc tứ tung trông khá men lỳ,

Mỗi khi tôi phệt Ngọc Anh, cô ấy có 1m5, nhỏ nhắn, tôi bế thốc lên dí vào tường địt cho kêu như gà cắt tiết, lại nói, dương vật tôi có vẻ to và dài hơn 1 chút, 1 đoán vậy,hoặc do Ngọc Anh nhỏ người..

Nói chung về mặt ngoại hình, tôi soi gương và hay nói : OK

Tôi chuyển tới sống tại 1 kí túc gần trường, khu phía nam, tôi ở cùng 1 người Việt khác, ở đây khá sạch sẽ, ko khí trong lành, xe cộ đông đúc nhưng đi lại từ tốn nhường nhịn nhau, ban đêm từ trên cao nhìn xuống , đường phố với 6 làn xe ngược nhau tạo nên 1 cung đường đỏ chói kéo dài tận cùng thế giới..

Tối sắp xếp chỗ ở , đi lại và công việc, bận rộn quay cuồng khiến thời gian trôi đi khá nhanh, từ đó tới giờ đã là tháng 6, sinh hoạt có vẻ đã đâu vào đấy.

Ngọc anh và tôi nói chuyện với nhau 2 lần, cả 2 lần buôn điện thoại rất lâu, nói qua lại chuyện công việc này nọ, gần đây thì im hẳn, có vẻ cô ấy cũng bắt đầu nghĩ rằng tôi đã k còn ở trong cuộc sống của nàng nữa, tôi cũng vui vẻ chấp nhận điều đó và cũng k quên hẹn gặp 1 nàng 1 ngày gần nhất. khi tôi có dịp quay lại tokyo.

Tôi thực sự mong nàng hạnh phúc, còn chuyện tình cảm, về phía tôi, chỉ coi nàng trên tình bạn 1 chút, ko thể hơn.

Có những mối quan hệ rất lạ, có vẻ như rất hợp nhau nhưng chỉ nên tới đoạn đó, nếu đi quá, nhất định sẽ vỡ tan, có khi lại hận nhau, tôi và cô ấy là kiểu như vậy,

Chắc là tri kỉ

Đọc tới đây , độc giả hẳn đã hiểu vì sai tôi lại đưa 1 Ngọc Anh vào từng ấy nội dung phải không?

Cô ấy chính là kim chỉ nam cho lối rẽ mà tôi đi sau này. Nhưng sau đây tôi xin gác lại câu chuyện về nàng, nếu được, tôi xin viết nó vào 1 câu chuyện khác.

Còn lúc này, Nagoya 2017

Tôi là Duy

.

Ngọc Anh nói đúng, tôi vẫn nợ cô Trâm 1 lời xin lỗi, hoặc chính xác hơn, cả chú tôi nữa, những chuyện kì lạ ấy xảy ra cùng 1 lúc khiến tôi ko khỏi tin rằng nó ko phải trùng hợp, nó thôi thúc cần tìm hiểu, nhưng bằng cách nào? Nói thì dễ đấy nhưng làm mới khó, tôi đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc. lập 1 facebook mới, đổi danh bạ, làm mọi cách để trốn chạy rồi bây giờ…

Nực cười thật!

Đầu tiên, tôi thử tìm theo tên Facebook nhưng đáng tiếc là ko thấy, tôi cũng k hiểu tại sao cũng k có bạn chung, chắc cô chú chắc ít bạn bè, lại để ẩn tìm kiếm nên mò chẳng ra..

Thử đăng nhập facebook cũ thì k còn nhớ tài khoản,,……. tuyệt vời chưa?

Dấu vết dã bị xoá sạch

Cảm thấy việc mình làm như kiểu cố gắng lấp cho đầy 1 cái giếng vào đêm hôm trước rồi sáng hôm sau ra hì hục đào nó lên.

Chết tiệt, ko thể bó tay như thế đc, nhất là ở thời đại công nghệ phát triển như thế này, điều gì đó thôi thúc tôi ko được từ bỏ

Tôi suy nghĩ vài ngày,

Thế rồi

Các bạn đã đọc truyện tranh bao giờ chưa?

1 nhân vật xuất hiện trên đầu có cái bóng đèn, và đó là 1 ý tưởng.

Tại sao ko thử hỏi a Chất nhỉ, a Chất ko biết liên lạc của cô nhưng chú thì chắc chắn rõ, từ chú tôi sẽ lần ra cô thôi, sao tôi k nghĩ ra sớm hơn,

Lại nói, lúc trước sống với anh nhưgn 2 anh em khác múi giờ, cả đi lẫn đi học, khi tôi ngủ là lúc a ấy đang ở ngoài đường và ngược lại. gọi là anh em cùng nhà nhưng chả gặp nhau mấy, có đợt anh ấy nhuộm tóc mà cuối tuần tôi mới biết

ai từng đi du học chắc hiểu

tôi gọi cho anh hỏi , lấy lí do lập nick mới nên xin để add lại, từ Facebook chú tôi lần mò từng cái bình luận, từng cái like

điều tôi cần là hiện tại là cô chứ chưa phải chú

lần mò suốt đêm, đây rồi, cuối cùng cũng thấy: Facebook của cô Trâm

đơn giản vậy mà nghĩ hoài không ra !
 
Tôi mừng rỡ như bắt được vàng, tôi háo hức, tò mò xem bấy lâu nay cô có cuộc sống thế nào, ngoài mấy bức ảnh chụp thằng cu nhà cô ra thì chỉ có 2 bức ảnh cô đăng lên vào dịp Tết là có mặt của cô.

Trông cô vẫn vậy, trên ảnh thì thường khác ngoài đời , chả biết đâu mà lần, nhưng ít nhất thì hình ảnh của cô lúc này và trong tâm trí tôi không thay đổi, vẫn khuôn mặt này, mái tóc này, dáng hình này,,, cô vẫn đẹp lắm.
Nhìn cô trong dáng điều mặc quần áo chỉnh tề, mà cũng khiến lòng tôi lao xao, tôi tưởng tượng ra cảnh khi bộ đồ này được cởi ra, bên trong lớp áo,. Lớp quần ấy,,,,,,
Tự nhiên tôi thèm thủ dâm quá,.
“trâm ơi,,,” tôi rên rỉ, tay không ngừng xóc,,, 1 lúc sau tôi lại,,,,
Căng người và phóng,,,
Mỗi khi nghĩ về cô và thue dâm, tôi sướng đến rợn người
Từ lúc tìm ra đc facebook của cô, hầu như ngày nào tôi cũng thủ dâm, và luôn nghĩ tới cô khi xuất tinh
Hoài niệm
Tôi biết, nếu có facebook của cô như thế này, bình thường ai cũng sẽ nghĩ tôi ngay lập tức liên lạc, nhưng đáng tiếc là tôi không làm thế, nghĩ mà xem, chặn liên lạc 2 năm , rồi đùng cái liên lạc lại, lấy tư cách gì? Mà xưng hô thế nào?
Liệu nhắn tin cô có trả lời hay không? Kể cả cô có hồi âm thì cô sẽ đón nhận tôi như thế nào?
Hay sẽ chửi ráo vào mặt tôi như 1 kẻ đốn mạt,
Bởi vì thế nên tôi cứ để tình hình như vậy tới cả tháng, đêm nào cũng mò vào facebook xem nàng có update gì mới không, sau đó lại nhìn ảnh rồi….
Đến 1 hôm, chẳng nhớ kĩ, cứ gọi là 1 hôm sau đấy 1 thời gian đi, tôi đi uống bia về với mấy thằng bạn cùng trường, chả biết thế nào, tôi ấn kết bạn với cô.
Tôi tưởng tượng xem thái độ của cô khi nhận được lời mời đó sẽ ra sao
Chịu, mơ hồ quá, chả dám nghĩ tiếp, vì toàn kết quả tệ hại hiện ra trong đầu, đáng sợ nhất là tôi nghĩ cô sẽ chặn tôi luôn, kiểu như xa lánh như 1 loại rắn độc,
Nhưng mà, trước mắt cứ add đã, kệ đi, sau đó rồi tính tiếp
Tôi nhìn lên trần nhà hồi lâu, ko thể chống lại cơn buồn ngủ..
Hôm sau, cô accept !!
Tôi mừng rõ như mẹ về chợ, đã tới nước này thì, ,,,tối đó, tôi thấy cô online.
Bằng tất cả sự dũng cảm , sự đổ lỗi cho việc mình rảnh quá ko có việc gì làm, tôi vẫy tay trong mesenger chào cô 1 cái,.
Kiên nhẫn chờ đợi, tôi tab ra newfeed facebook lướt lướt ngón tay trong vô thức, cái lạnh cuối đông có vẻ lạnh hơn vào lúc này, tay chân cứ bứt dứt khó tả, tôi chùm chăn kín đầu,,,lén lút như sợ ai nhìn thấy,
1 lát sau cô vẫy tay chào lại tôi
Mừng rỡ, có vẻ đúng kịch bản rồi đấy, tôi đã suy nghĩ quá nhiều rồi, đăm chiêu về cách xưng hô 1 lúc,
Nếu gọi cô xưng cháu thì ko thuận miệng
Xưng anh em thì quá bỗ bã
Nên tôi quyết định dùng tên mình làm đại từ nhân xưng cho cuộc trò chuyện này :
  • Chào cô Trâm, Duy nè, cô Trâm khoẻ không?
  • Trâm khoẻ, Duy khoẻ không?
“Trâm khoẻ” chứ không phải là “Cô khoẻ” hay “Tao khoẻ”. Vậy là cô ấy muốn xưng hô theo kiểu tên gọi, tốt thôi- tôi tự nhủ,
“Duy khoẻ không”- là cô muốn quan tâm tới tôi hay chỉ hỏi theo 1 cách lịch sự nhỉ?
Cẩn thận, nắn nót lựa chọn từ ngữ nhắn cho cô
-Khoẻ vậy thì tốt rồi, Duy khoẻ lắm
ấn gửi, sau đó tôi nghĩ nếu nhắn mỗi thế thì cộc quá, tôi soạn tiếp
Trâm bây giờ thế nào? – tôi cố tình hỏi 1 câu hỏi khá chung chung
Khỏi phải nói lúc ấy tôi hồi hộp thế nào, cứ như lần đầu tiên được crush trả lời tin nhắn, tôi ước các bạn hiểu được cảm giác ấy,
  • “Thế nào”, tức là như thế nào cơ? – cô nhắn lại
  • Cuộc sống, gia đình, bản thân, học tập và công việc,,,,và nhiều thứ khác
  • Hỏi gì mà như thẩm tra vậy? (icon mặt cười ) sao tự nhiên lại liên lạc cho Trâm rồi hỏi han dồn dập vậy Duy? Có đang say rượu không thế?
  • Không, không phải thế, chỉ là đã lâu rồi không được hỏi thăm Trâm nên…..nếu Trâm thấy phiền thì cho Duy xin lỗi
  • Không phiền, Duy hỏi từng cái 1 cụ thể đi Trâm trả lời, ngược lại Trâm cũng muốn biết Duy dạo này thế nào
Tôi đập tay vào đùi bôm bốp, miệng cười toe toét với cái màn hình điện thoại, tôi cẩn thận nhắn tin hỏi cô từng mục cụ thể, cô vui vẻ trả lời rồi cũng hỏi ngược lại tôi đan xen
Cô hiện tại sống xa chú, chuyển nhà để đọc cao học, bất ngờ là cũng trong cái tỉnh Aichi này, và oan gia ngõ hẹp hơn khi còn sát quận nagoya, để dễ hình dùn thì tôi và cô cách nhau khoảng 20km.
Con của cô chú đủ tuổi đi mẫu giáo nên gửi về việt nam cho 2 bên nội ngoại trông, cô hiện tại sống cùng em gái ruột tên Trang, chú thì vẫn ở chỗ cũ, thỉnh thoảng ngày nghỉ hoặc công tác thì chú đi tàu siêu tốc shinkansen xuống thăm cô 1 lần
Kế hoạch đi học này tôi cũng đã biết và nhắc đến từ những chap đầu, thường thì văn hoá Nhật : phụ nữ ở nhà nội trợ còn người chồng sẽ đi làm lo cho cả nhà, bởi con cái đi học hết cấp 3 sẽ đc nhà nước chi trả tiền học cho nên đỡ hơn ở các nước đang phát triển khác, nhưng cô chú chủ thì vẫn là người việt, cô chủ định học cho xong rồi xin việc làm , có thể ở nhật hoặc là về việt nam được thì càng tốt, chủ yếu là 2 vợ chồng kiếm được ra thu nhập và bản thân cô cũng không muốn tự thân kiếm ra đồng tiền.
Ngắn gọn là như vậy mà tôi với cô trò chuyện tới tận 4h sáng
Những ngày sau đó tôi nói chuyện với cô thường xuyên hơn 1 chút, 2 năm không gặp có hàng tỉ thứ để nói nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc tới 1 chút tình cảm nào
Tôi mừng vì cô không hề ghét tôi như tôi nghĩ, và bằng sự tinh tế của mình cô cũng khéo léo không đề cập tới chuyện cũ để tôi phải bối rồi.
Nhưng đó chỉ là khởi đầu, trong lòng tôi còn điều muốn nói, tôi muốn xin lỗi cô 1 cách cũng khéo léo tương tự , nhắc lại chuyện quá khứ mà không làm cô tổn thương,
Tôi đủ lớn để hiểu những điều như thế không thể bỗ bã nói qua vài dòng tin nhắn là xong được, quá xuồng xã khiến việc lớn sẽ hỏng, tôi hẹn cô gặp mặt.
1 nước cờ táo bạo sau hàng tuần nhắn tin qua lại.
  • Ngày mai được nghỉ, Trâm không ngại thì đi café nhé., Duy tiện có chuyện muốn nói.
  • ừ, chuyện gì mà gặp mới nói được à, hi
  • dù sao cũng không quá xa mà, có những chuyện gặp mặt nói thì tốt hơn. – tôi cố tỏ ra nghiêm túc
  • Duy có vẻ lớn thật rồi nhỉ, không nhút nhát như xưa nữa..
  • À, vậy sao, Duy cũng không biết nữa, chỉ là có nhiều chuyện nếu nói qua tin nhắn Duy thấy thiếu chân thành thôi,
  • “Chân Thành”? ừ, không hỏi thêm nữa, vậy gặp rồi nói cũng được,
  • Mai nhé!
  • ừ..ừmmm.


Tôi vội mặc đồ rồi phóng xe tới điểm hẹn, buổi tối giao thông nhanh nên chỉ mất khoảng 40 phút,

Đến noi thì cũng gần 9h tối, cô đợi tôi ở tiệm café starbuck gần quảng trường như mọi khi, tôi kiếm chỗ đỗ xe rồi mau chóng tìm cô,
Đây này – cô vẫy tay
A , thấy cô rồi, tôi vẫy lại.
  • Trâm đợi lâu không?
  • Không, nhà Trâm ngay đây mà.
Chúng tôi bước vào quán chọn cho mình 1 cốc café rồi kiếm 1 chỗ ngồi có thể nhìn được ra ngoiaf
Cô bữa nay mặc 1 váy đen2 dây liền thân bó sát dài tới đùi, bên ngoài khoác 1 chiếc áo lưới dài tới đầu gối, chân đi dép- loại đi tông ở nhà, có vẻ nhà cô gần đây thật,
Cô ngồi đối diện tôi, cô nhìn lơ đãng ra ngoài ngắm cảnh vật, nhìn nghiêng, mũi cô trông cao hăn, cổ 3 ngấn và gò má hơi ửng hồng, trông cô bẽn lẽn như lần đầu hò hẹn,
  • Trâm vừa uống à? Tôi hỏi trước
  • Uh, sao Duy biết?
  • Má hồng như vậy, nếu không phải xấu hổ thì chỉ có thể là uống rượu,
Cô cười
  • Vậy sao Duy không nghĩ là Trâm đang xấu hổ?
  • Hmm, vì điều gì? Dù sao Duy cũng không muốn Trâm xấu hổ khi gặp Duy,
Cô lại cười, má đỏ thêm 1 chút
  • Tinh tế thật đấy, uh , đúng rồi, hôm nay người yêu cái Trang lên chơi, Trâm tất nhiên cũng uống 1 chút.
  • (như đã nói, Trang là em gái ruột của cô, Trang hơn tôi 4 tuổi)
  • Thế xong gọi Duy ra đây uống café? 1 ngày bận rộn nha!
  • Trâm đoán là Duy rảnh, với cả ra ngoài cho chúng nó có không gian riêng tư, lù lù 1 đống ở nhà chúng nó ghét.
Cô nói có vẻ ngượng ngùng, mắt nhìn tôi rồi quay đi. Tôi hiểu nghĩa của 2 từ “riêng tư”
  • À , à , ra vậy, bình thường Trâm vẫn hay ra ngoài như thế này à?
  • Huh? Bình thường? tức là..?
  • Là những hôm phải đóng vai người thừa như hôm nay vậy!
  • À , ừ , thì đúng rồi, nhưng nay hẹn thêm được Duy ra , hihi- cô cười tít mắt
Vậy hoá ra là cuộc hẹn bất đắc dĩ à, tôi trầm ngâm 1 giây. Cô như hiểu được suy nghĩ của tôi, vôi đáp:
  • ấy, đừng nghĩ linh tinh nha, Trâm cũng muốn gặp Duy mà.
  • ở đây Trâm không có bạn bè gì hả?
  • không, có 2 chị em thôi, thế còn Duy?
  • Duy á, Duy cũng thế, Duy mới tới được vài tháng, có thằng bạn sống cùng phòng nhưng nó với Duy ít gặp nhau lắm, à giờ thì có Trâm nè, nếu buồn, Trâm cứ gọi, rảnh lúc nào Duy có mặt liền.
  • Uh, có phiền không thế ^^
  • Không hề, ko hề. – tôi xua tay
2 cô cháu cùng nhau cười tít mắt,
Nói linh tinh 1 chút hết đông sang tây, café đã cạn, tôi và cô đi ra ngoài cuốc bộ tới ghế đá ngoài quảng trường hay ngồi, ban ngày chỗ này khá râm mát,, ban đêm lại được bao phủ bởi những tán cây khiến không gian trở nên khá tối tăm, chỉ có tiếng kêu có lũ côn trùng trong bóng tối, phía sau có 1 khoảng cỏ rộng,
Tôi và cô cùng bước ra đó, ko ai nói gì, cũng chả ai rủ ai, chỉ là ở đó tối om, tự nhiên có 1 đôi nam nữ tiến tới ngồi xuống, hình ảnh quen thuộc như ở công viên Thủ Lệ – có lần cô từng bảo tôi thê.
Buổi tối yên ắng cũng khiến tâm trạng con người ta có chút trầm mặc lay động
Tôi ngồi xuống cạnh cô, cả 2 cùng lơ đãng nhìn ra hướng có ánh điện, 1 hồi lâu, đủ lâu dể tôi lên tiếng trước
Thú vị thật đấy, hơn 2 năm trôi qua và giờ ta lại ngồi ở đây
Cô đáp lại , ánh mắt vẫn hướng về phía đó
ừ, nhanh thật ấy, mới chỉ như ngày hôm qua,,,,
tôi thấy cô đã có vẻ nghiêm túc, trong ánh điện chiếu hắt vào le lói, bằng cảm nhận nhiều hơn là thị giác, tôi thấy má cô ửng hồng,.. do rượu chăng?
  • Trâm này, có chuyện này Duy muốn nói
  • Uh, nói đi
  • Thực ra duy đã rất muốn nói lời xin lỗi… ( tôi biết nếu ko nói bây giờ thì có lẽ ko có cơ hội nào tốt hơn)
  • Xin lỗi? vì điều gì?- cô hỏi
Dừng vài giây, cô vẫn không quay mặt về phía tôi, lấy 1 hơi dài, tôi nói 1 mạch:
  • Chuyện ngày đó , Duy chọn cách chạy trốn để quên đi tất cả, Duy thấy mình chính là nguyên nhân khiến Trâm tổn thương, Duy nghĩ rằng nếu mình không xuất hiện nữa thì mọi chuyện sẽ trở lại vị trí ban đầu, vì dù thế nào người có lỗi vẫn là Duy – cần gửi tới Trâm 1 lời xin lỗi chân thành, Duy không muốn nỗi niềm này đẻo đẳng mình mãi , đó là lí do Duy chủ động liên lạc với Trâm, ngoài ra thì ko có mong cầu nào khác hơn thế!
  • Nếu là Trâm thì Duy đừng lo, Trâm không trách Duy, dù chỉ là 1 chút, – cô nói
Tôi bất ngờ:
Thật vậy sao? Ko phải tất cả là tại D hay sao? D ko nên xuất hiện ở đó… D đã làm Trâm tổn thương,, nói thật đi, Trâm đã rất hận D đúng không?
Lúc này, cô quay lại nhìn tôi:
Không phải vậy, Trâm không hề trách Duy dù chỉ trong khoảnh khắc, mà ngược lại, Trâm thấy hạnh phúc và chưa bao giờ hối hận vì gặp D. Trâm chỉ buồn vì bị D gạt bỏ, xa lánh,,, Tr nghĩ vì D kinh tởm Trâm, Trâm rất muốn gặp D. nhưng đối mặt với thái độ dứt khoát của D, Trâm ko còn cách nào, chỉ biết tự trách mình,,,
Tôi cướp lời:
  • Trâm, Trâm sai rồi, ko hề có chuyện D gạt bỏ hay xa lánh Trâm, D chỉ thấy chính mình mới là người có lỗi nên D muốn chạy trốn,,, D đã nghĩ việc mình làm khiến Trâm sẽ hận D , điều đó khiến D dằn vặt mãi, nên D mới tìm Trâm để bày tỏ,,, Duy đã sống không yên lòng bây lâu nay….
    nếu không phải Trâm, chẳng có ai khiến D nặng lòng như vậy,,,,
  • Này, Trâm chưa bao giờ hận D cả, Tr cũng như D,,
  • Có phải là chúng ta đã hiểu lầm nhau..
  • Uh, rất có thể đấyy..
Tôi nhìn vào mắt cô, trong ánh sáng lờ mờ, tôi thấy đôi hàng mi ấy đọng lại vài giọt nước như sắp trực trào xuống gò má ửng hồng, có lẽ cô ko nhìn tôi bởi muốn che giấu nó….
  • Duy chưa bao giờ quên được Trâm
  • Thật chứ?
  • Thật, nếu không D đã không ở đây, ngay tại chỗ này
  • Trâm cũng sợ Duy bỏ đi mãi, mãi sẽ ko bao giờ gặp đc D nữa,
  • Duy xin lỗi
2 tay tôi đặt lên tay cô từ khi nào, 2 hàng nước mắt cứ thế trào ra, tôi cũng có chút cảm động, 4 bàn tay thít chặt lại thay lời muốn nói”
Cô nhắm mắt lại,ép cho lệ chảy thành dòng chạm vào nhau rồi rơi khẽ xuống lòng mình.
Tôi kề mặt mình vào, trong bóng tối, tôi cảm nhận hơi thở của cô đang tới gần, rồi môi chúng tôi chạm vào nhau
Môi tôi cảm nhận được làn môi ẩm của cô , chúng tôi chấm nhẹ trên môi nhau chiếc hôn thay lời chào đã lâu không gặp, 1 sự thẹn thùng đáng yêu của bờ môi,
Thế rồi cả 2 ôm lấy nhau ngấu nghiến, trong bóng tối, tôi há miếng đẩy lưỡi sang , gặp lưỡi cô cũng đang mò tìm kiếm tôi, lưỡi quấn lưỡi, tôi đớp miệng cô, khoắng sâu lưỡi tìm kiế, mùi nước bọt quen thuốc ấy, âm thanh sột soạt của những cú đớp mạnh bạo, nước dãi cả 2 nhoe nhoét bên miệng, trong ánh sáng mờ ảo ấy, nơi quảng trường – có đôi nam nữ đang hôn nhau.
“reng…reng,,,reng…” lại thêm 1 lần nữa, chuông điện thoai của cô vang lên phá tan bầu không khí ấy, chúng tôi rời nhau ra, vội vàng , cô mở điện thoại đứng lên nghe máy, 1 tay lau miệng hớt hải,
Khốn nạn thật, tôi nhìn cô tiếc nuối, tại sao lại là lúc này, tôi chửi thầm trong bụng.
Cô nghe máy xong, áy náy
Trang gọi, chúng nó xong việc rồi.
Tôi nhìn cô rồi cũng đứng dậy
Vậy,,,vậy mình cũng về đi, muộn rồi- tôi cố tỏ ra minh mẫn
Cô nhìn tôi, gật đầu,
Tiễn tôi ra chỗ để xe, tay chúng tôi đan vào nhau tình cảm, cả 2 đi thật chậm như nói lên sự tiếc nuối,,,,
  • Bữa nào D tới nhà 2 chị em ăn cơm nhé
  • Có phiền không cô?
  • Không hề, Trâm rủ vì không muốn lẻ loi với 2 đứa kia – cô cười
  • Nhưng… em gái Trâm có biết chuyện mình,,,,- tôi nói nửa câu
  • Không, nó không biết gì dâu, ngoài chúng ta và mẹ Trâm ra….
  • Chúng ta? Có bao gồm chú Thọ không?
  • Không, trâm nói là không mà, lần đó mẹ trâm không tiết lộ với ai cả, bà ấy giữ kín,,,
Tôi mừng ra mặt
Có chuyện này D thắc mắc, từ lần đó chú cũng ko liên lạc với D và a Chất thêm lần nào nữa, D cứ nghĩ chú đã biết mọi chuyện
Cô lắc đầu quả quyết,
Cái đó Tr không biết, có thể chú muốn để 2 anh em tự lập, hoặc gì đó, nhưng chắc chắn ko ai biết chuyện của chúng ta cả,
Tôi thở phào , nhưng cố hỏi nốt 1 câu”
Duy hiểu rồi, à mà tại sao mẹ Trâm lại giữ kín chuyện này vậy?
Cô đứng khựng lại”
Vậy tại sao phải tiết lộ chuyện đó ?
Tôi ớ người, rôi gãi đầu cười nhạt
ừ nhỉ, xin lỗi trâm , Duy vô duyên quá
đến bãi gửi xe, tôi ôm cô 1 cái thật chặt, cô cũng thít chặt lưng tôi, mùi thơm của mái tóc khiến tôi mãi ko quên, tiếc là ở đó có người, ko thể làm tới được,,,,
đôi mũ, vặn ga :
  • duy về nhà, lúc khác nhé
  • uh , về cẩn thận nha
tôi giơ tay lên làm hình chiếc điện thoại úp vào tai, cô gật gật cười tít mắt, tôi phóng vào làn, mất hút trong dòng xe đêm.
Phù, chuyện là như vậy đấy, kể thì chỉ vài dòng nhưng đúng là cả 1 quá trình dài,
Có vẻ đã xuôi xuôi rồi phải không?. Nhưng vẫn….. có gì đó không ổn. tôi nghĩ vậy
Mấy ngày nay, nếu lao vào công việc bận rộn thì thôi, chứ rảnh là lại nghĩ vẩn vơ linh tinh, chuyện tôi và cô, nó làm tôi đặt nhiều câu hỏi, rốt cuộc là đúng hay sai? Là sai hay đúng? Suy nghĩ tìm câu trả lời.
Tôi không nghĩ đến việc tìm cô để hàn gắn mối quan hệ, tôi chỉ muốn biết cô có ổn không sau từng đó thời gian và nói với cô 1 lời, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất,
Nhưng cái sai ở đây là mọi việc lại đi theo hướng khác, hướng mà tôi ko ngờ tới,
Chúng tôi có vẻ, à ko, chính xác là lại đi quá giới hạn 1 chút, chỉ 1 chút thôi, tôi tự nhủ.
Ai đó đã đặt vào tay 1 món quà đặc biệt sau đó hỏi tôi có bản lĩnh để mở nó ra hay không.
Trả lại thì ko thể rồi, nhưng nếu ko mở ra thì nó vẫn ở đấy, day dứt,,,
Phải làm sao đây>? Tôi mông lung quá
ở bên nhau, dù là giây phút ngắn ngủi, tôi và cô hạnh phúc thực sự, nhìn vào mắt nàng, tôi hiểu rõ.
Hình ảnh cô hiện lên trước lúc ngủ, đêm nào cũng vậy, cặc tôi luôn trong trạng thái căng cứng,
cặc à, mày luôn làm tao tự hào, nhưng ko phải chuyện này đâu, xin mày đấy…
dù có van xin nài nỉ, cuối cùng tôi vẫn chịu thua, vẫn phải tụt quần, nghĩ tới nàng và xóc,,,
tôi bị chính con cặc của mình sai khiến..
aa.aaa…… Trâm ơi, anh bắn nè,,,,
dòng tinh nóng hổi phụt ra mạnh mẽ, sự đấu tranh đã có kết quả, kẻ thua cuộc nằm run rầy như chiến binh trước lúc hi sinh, miệng đớp đớp nhưng hơi thở cuối cùng rồi sau đó bất động trong màn đêm u tối.
mỗi ngày , bạn hay tôi, 1 kẻ ăn xin hay 1 vị tổng thống, ai cũng chỉ có 24h giờ, vậy thì ai hạnh phúc nhiều hơn- người đó thắng
bạn hiểu chứ?
 
Có 1 câu chuyện mà sau này tôi mới được biết,


Bà Tâm- tức mẹ của cô Trâm có 3 người con, 2 gái và 1 trai, lần lượt là cô Trâm, em gái kế tên Trang và em út tên Trọng.

Ngày trước, sau khi đẻ 2 cô con gái đầu xong thì bố cô mắc bệnh”đái dắt”, ko rõ nguy hiểm như thế nào nhưng nghe bảo mỗi lần đi đái thì phải dùng tay ấn vào phía trên mu- dưới rốn thì nước tiểu mới thoát ra được từng tí một.

Vì lẽ đó nên khi bà Tâm có bầu cậu thứ 3 thì mọi người xunh quanh hàng xóm khá bất ngờ, ngày xưa mà, tiếng lành đồn gần tiếng xấu đồn xa, họ bàn tán đứa con đó chưa chắc là con của bố cô.

Nhưng bố cô là 1 người nhân hậu, như cô vậy, ông luôn giữ 1 thái độ bình tĩnh, tin tưởng và yêu thương hết mức cậu con trai út này,

Cậu ấy sinh ra mạnh khoẻ, ngoan ngoãn, tuy có hơi khác bố 1 chút nhưng bố cô chưa bao giờ 1 câu phàn nàn,

Hàng xóm từ đó cũng thôi bàn tán, dân trí cũng phải cao dần lên . sự thật thế nào có lẽ chỉ bà Tâm rõ nhất, tới tận bây giờ cô Trâm cũng nói với tôi”ko cần thiết”- tức là cô luôn coi đó là chuyện của bố mẹ, luôn coi nhau là 1 gia đình.

Sau khi biết đến câu chuyện đó, tôi phần nào tự hình dung và lí luận về việc bà Tâm giữ im lặng trước chuyện tày trời con gái mình gây ra- phải chăng đó vừa là sự bảo vệ, vừa là sự đồng cảm.

Tất cả, chỉ là sự phỏng đoán và tự xoa dịu hèn nhát của tôi, còn thực hư ra sao, tôi không rõ, tôi chưa 1 lần nói chuyện với bà ấy, có lẽ tôi nghĩ rằng đến cuối đời cũng vậy.

1 tối mùa hè tháng 7 năm 2017

Giống buổi hẹn với cô làn đầu tiên, hôm nay tôi đóng bộ y hệt, quần jean, áo sơ mi dài tay sơ vin, giày thể thao, đồng hồ g-sock và đeo kính cận, chắc chỉ thiếu mỗi cái xe đạp cà tàng ngày lớp bé đi học là thành cậu sinh viên những năm 90. Haha

Khá năng động đấy chứ.

Hôm nay tôi được cô mời tới nhà ăn cơm, chuyện là, 2 chị em cô sống cùng nhau trong 1 căn hộ 2 phòng ngủ, ngày nghỉ, người yêu của em gái cô hay tới chơi và tổ chức ăn uống nhậu nhẹt, bữa nay tôi cũng được mời với tư cách cháu về đằng nhà chồng cô.

Nhà cô gần quảng trường, chỗ tôi và cô gặp nhau bữa trước, từ quảng trường tới nahf cô đi bộ khoảng 10 phút,.

ở tình aichi này, cũng như các tỉnh lẻ khác, giao thông chủ yếu là oto, khác với tokyo- trung tâm của Nhật với mạng lưới ga tàu điện dày đặt, luôn tiện lợi trong việc đi lại,

ở đây, nhà dân cách xa nhau và cách khá xa ga cho nên để liên lạc hện gặp bạn bè đôi khi cũng khá trở ngại, tôi vui vì đây là cơ hội để có thêm những người bạn mới, từ lúc tới đây, tôi chỉ chơi với mấy người bạn chạc tuổi ở trường nhưng thực sự chưa có đủ thời gian để thân thiết với ai cả,

thằng bạn cùng phòng thì chả mấy khi gặp được nó, như ông anh Chất của tôi hồi trước vậy

cô đợi tôi sẵn ở dưới nhà, nhà cô nằm ở tầng 4 khu trung cư này, nhìn có vẻ khá đắt đỏ, cũng phải thôi- chú tôi giàu thế cơ mà,

  • Đây này- cô vẫy tay khi tôi phóng xe ngang qua, miệng cười tươi như mọi khi.
  • Đi mất nhiều thời gian không?
Tôi lắc đầu cười lại.

  • Biết đường rồi nên chỉ khoảng 40 phút thôi ạ
  • Thế mau lên đi, mọi người đang đợi đó.
Cô hướng dẫn tôi chỗ để xe, cùng cô leo thang bộ lên tầng 4 của toà nhà, hôm nay cô mặc 1 bộ đồ ở nhà, 1 cái váy rộng xoè tới mắt cá, 1 áo cộc tay mùa hè mỏng nhìn kĩ có thể thấy vết hằn của chiếc áo lót màu đen bên trong hằn lên, tóc buộc gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng dễ chịu

Giống tôi, cô đeo 1 cái kính cận

Khác với 2 lần gặp tôi trước đó, bữa nay trông cô da dáng 1 người đã có gia đình với cách ăn mặc này, làm tôi nhớ lại lần đầu gặp cô,

Nhưng dù có giản dị đến mấy cũng không che được nét gợi cảm trên cơ thể mình, bầu vú to tròn và vòng eo phẳng sau lớp áo bó sát, cánh tay thẳng tắp trắng như phát sáng, bờ môi đầy đặn.

  • Này , nhớ gọi cô xưng cháu đấy nhé- cô quay lại nói ráo hoảnh.
  • À, vầng ạ,
Cô bước lên cầu thang, mắt tôi lại dán vào bờ mông ngoe nguẩy sau lớp váy.

Đúng là gái 1 con trông mòn con mắt

Cửa mở, tôi bước vào, trong nhà đã có 2 người ngồi chờ sẵn bên nồi lẩu nghi ngút khói,

Họ đang chụm đầu xem chung 1 thứ gì đó trên điện thoại

Đó là Trang- em gái cô và người yêu của chị ấy.

A , tới rồi – trang toe toét

Tôi cởi giày, bước vào, bẽn lẽn chào hỏi

Chào cô, chào chú…

Em gái cô cắt lời:

Gọi anh, chị được rồi, hihi, em ngồi đi

Tôi nhìn cô bối rối,

  • Cháu cứ ngồi xuống đi ,
  • Vâng, emm,,, em xin phép ạ.
Tôi đặt túi hoa quả nãy mua vào góc tường rồi ngồi xuống

Ái chà, chu đáo quá đấy- chị trang cười tít mắt

Theo như giải thích của cô, tôi họ về đăng chú Thọ, nên chỉ gọi cô Trâm là cô, còn Trang thì ko liên quan gì nên tôi gọi anh chị theo lứa tuổi cũng được.

Chị Trang hơn tôi 4 tuổi, sang sau tôi khoảng 1 năm- cũng trong công ty chú tôi đưa sang, đang du học dưới này.

Chị Trang và tôi chưa gặp nhau bao giờ, chỉ là người cùng huyện , nhưung với sự phát triển của mạng xã hội, tôi cũng biết chị và chị cũng biết tôi, điều đó khá dễ hiểu,

Chị trang có dáng người mảnh, cao hơn cô Trâm 1 chút, để ý, nhà nào có 2 chị em gái hay anh em trai thì mặt mũi ngoại hình chả giống nhau tí nào, nếu người này giống mẹ thì người kia giống bố,

2 chị em nhà này cũng thế

Trai với bà chị đầy đặn, chị Trang cao khoảng 1m65, người mỏng, vú không to bằng , tay chân cũng ít thịt, được cái cổ cò, vai mảnh nên nhìn người người mẫu, da dẻ trắng trẻo, tươi tắn, có răng khểnh lúc nào cũng như cười,

2 chị em đều có cái cằm nhọn, mông to….

Nói là khác chị gái nhưng chị Trang mang 1 nét đẹp riêng, đẹp kiểu nhí nhảnh hồn nhiên, tây hơn, dáng người mẫu nhưng vú mông khá rõ ràng, nói chung ai làm rể nhà này bốc hụt cô chị thì còn cô em , là bài nào cũng tuyệt vời cả,

Chị Trang có vẻ tươi tắn trẻ con hơn chị mình, không hề e thẹn ngại ngùng mà lúc nào cũng lăng xăng xông xáo

Thế nên khi tôi mới bước vào cửa, chị đã chào tôi như kiểu chúng tôi quen nhau từ trước rồi ấy

Tôi lấy làm thích thú, bớt ngại ngùng hẳn.

À, nhắc tới chị Trang mà bỏ quên anh chàng người yêu của bả thì thật là thiếu sót, ổng người Hà Nội, tên Hải, bằng tuổi chị Trang, quen nhau từ lúc ở VN, thấy bảo quê ngoại ở chỗ tôi, người yêu đi Nhật nên ổng cũng đi luôn.

Trai Hà Nội nhìn khá sang, mặt hơi bơm, a Hải khá hiền nhưng cũng 1 tuồng với bà Trang, kiểu em 10 thì anh 8, lắm mồm vui vẻ. hoà đồng không gia trưởng, chị Trang sai làm gì là làm chả bao giờ càu nhàu, bà Trang m65 thì anh Hải m85, cao hơn tôi hẳn 1 cái đầu, người không đậm bằng tôi nhưng không phải kiểu cổ cò giãy chết, nói chung có tướng phu thê phết

Chúng tôi ngồi ăn ở phòng bếp, nhà cô bước vào cửa là gian bếp bao gồm cả nhà tắm và nhà vệ sinh, giữa khoảng đó có chỗ đủ cho gia đình ngồi ăn cơm, phía trong có 2 phòng ngủ được ngăn cách với nhau bởi 1 cái cửa gỗ có những ô cửa làm bằng giấy.

Nhà của phụ nữ nên trong có vẻ nhiều đồ đạc nhưng bài trí khá ngăn nắp, sạch sẽ, thơm tho,

Tôi mau chóng nhập cuộc, chẳng hề có chút e ngại nào mà thậm trí còn vui như đã là bạn bè thân thiết (sau khi đã làm tí men), tôi ngồi cạnh cô, đối diện là 2 anh chị kia,

  • Trông kìa, nay 2 người đối diện đeo kính, còn bên này ko đeo kính…- chị trang nói
  • Đúng rồi, em nói anh mới nhớ, cứ như là sắp xếp sẵn ấy nhỉ hiha- a Hải phụ hoạ
Tôi và cô quay nhìn cô, rồi cả nhà cười phá lên,

Trước lạ sau quen, có rất nhiều chuyện để kể, từ trường về nhàm tôi chắc uống nhiều nhất, xong tới a Hải, bà chị Trang cũng chẳng vừa khi mà lời nói cũng có phần chệch choạng, chỉ có cô khi say hay tỉnh cũng khá ít nói, chỉ nói nhiều với tôi sao ấy,

Bình thường có 3 người chắc nói hết chuyện rồi, nay có thêm tôi bỗng thành cặp 2-2 đấu khẩu vang khắp 1 khu.

“1.2,3…zoo…” ngồi cả tiếng rồi mà vẫn hô như mới chỉ là bắt đàua

Tôi không nhớ mình đã uống và nói ra nhiều như thế nào, chỉ biết là tôi rất vui, đến khi hồi tưởng lại tôi vẫn nhớ từng giờ phút ngày đó,

Tôi quên béng mất lời cô dặn lúc giữa bữa, “lát cô cháu mình ăn xong đi café nhé, cho đôi trẻ ở nhà dọn dẹp” – cô cố tình nhán mạnh chữ dọn dẹp để cả tôi và 2 người kia cùng hiểu từ “dọn dẹp” mà cô nói ở đây tức là :địt nhau!

Có tửu mà không có sắc là hỏng

Tôi gật đầu lia lịa, cười tủm tỉm ra chiều “ok cháu hiểu rồi”

2 người kia cũng chả ngại gì mà ôm nghiến lấy nhau rồi cả 4 lại cười phá lên hố hố

Thế mà giờ tôi quên mẹ nó mất.! uống đéo biết cầm chừng!

Lại nói, quên chưa tả, hômnay a2 anh chị kia ăn mặc thế nào ,

Ông Hải thì quần đùi áo cộc như kiểu đã và đang sống ở đây, ta mới là chủ nhà vậy

Chị Trang thì váy 2 dây liền quần, loại mà hay mặc đi ngủ ấy, áo lót có 2 cái dây buộc lên cổ trông đĩ thoã.

Tôi ngồi đối diện anh chị, lúc đầu chị Trang còn ngồi kiểu e ấp cho 2 đầu gối xếp sang 1 bên như cô Trâm, nhưng đến lúc ngà ngà say là ngồi khoanh chân như đàn ông, tính cách chị vốn đã tự nhiên rồi.

Tôi nhìn rõ quả quần lót trắng tinh bả đang mặc

Mỗi bà với tay gắp đồ phía tôi là nguyên bầu vú nằm ½ trong áo lót đập vào mặt tôi, dù ko đẹp bằng vú cô Trâm nhưng ít nhiều lúc rượu vào cũng làm tôi giật mình.

Bàn đầu tôi tránh mắt đi lịch sự, nhưng về sau vì chị ấy quá vô tư nên trong làn khói nghi ngút của nồi lẩu, tôi nhìn thẳng mà chẳng ngại ngần gì,

Anh em ai uống rượu vào cũng máu hơn thì phải.

Thật may là không bị ánh mắt của ai phát hiện

Tôi với cô thì luôn giữ khoảng cách, chúng tôi dù sao cũng là cô cháu, mà cô ít nói, ko thể bỗ bã làm càn được, tôi mặc đồ nghiêm chỉnh như này phần nào nói lên thái độ của tôi ngày hôm nay

Trịnh trọng!

Thế nhưng mà chắc là vì say say, bâng bâng, quên mất kế hoạch cô đề ra, tôi ngất lịm đi lúc nào không hay, trước đó tôi thấy 3 người kháo nhau bê chân bê tay tôi vào đệm,”hỏng rồi” tôi nghe thấy ai đó nói, tôi nằm đây thì 2 anh chị làm ăn thế nào được.

Chịu thôi, chân tay tôi ko cử động được nữa, đầu óc quay cuồng, chỉ cần mở mắt ra là tôi chóng mặt mà nôn ngay được, mà 3 người kia lúc đó tôi nghĩ đi chả vững nữa, à,

Tôi thiếp đi ,

Đến tầm nửa đêm thì tỉnh lại, đi còn đéo vững nứa rồi,

Tôi đoán bây giờ là nửa đêm vì điện trong nhà đã tắt hết mẹ nó rồi, chỉ còn ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ.

Đúng hơn là tôi bị đánh thức bởi tiếng trò chuyện của a Hải và cô Trâm., a Hải lúc này đang nằm cùng tôi, còn 2 chị em chắc nằm ở phòng bên cạnh

Cô mở cánh cửa ngăn cách 2 phòng, xì xào với anh Hải,

– Hải, em qua với cái Trang đi, nó trằn trọc không ngủ được

Anh Hải ngẩng lên:

  • Có được không chị?- anh có vẻ ái ngại, tôi vừa nghe giọng vừa đoán thế.
  • Uh, cứ sang đi, chị nằm với cháu chị cũng được, em ở đó tới sáng luôn nhé!
Không rõ anh Hải nghĩ gì, nhưng anh mau chóng chui ra khỏi chăn đổi chỗ cho cô, nếu tôi là anh Hải- tôi cũng sẽ đổi chỗ ngay,

Giọng 2 người vẫn còn run run vì say rượu sao ấy, hoặc là sợ đánh thức tôi, tôi ngất được thì 3 người kia cũng gần gục rồi.
 
Chị Trang thiếu hơi chàng nên khó ngủ đây mà!


Anh Hải sang nằm với chị Trang, tôi với cô, kịch bản cứ như là do tôi cố tình sắp đặt, nhưng tôi thề là tôi không hề nghĩ được tới đó, buổi đầu đến ăn cơm nhà khách, ăn mặc rõ chỉnh tề rồi say rượu ngủ mẹ luôn ở nhà khách, haizzz!

Tôi nằm im như vẫn còn đang ngủ, đầu óc hơi choáng, căn phòng im ắng trở lại sau tiếng kéo cửa ,

Nhưng cũng chỉ được 1 lúc,

1 lát sau, bên kia 2 anh chị bắt đầu phát ra tiếng động, ban đầu chỉ là âm thanh lục sục không xác định, sau bắt đầu rõ nét hơn,

Đó là tiếng như tiếng rên của chị Trang thì phải, rất nhẹ, như mèo kêu, tiếng sịt soạt như động vào vết đau, tiếng ư ử không rõ của ai, tiếng hít hà không khí, sột soạt của chăn gối như con sâu bướm ngọ nguậy trong kén….

Sau đấy, 1 tiếng “a” nhỏ – nhưng đủ rõ ràng phát ra, rồi tiếng nhộp nhoạp ( xin lỗi mình dùng từ này để tượng thanh , trong từ điển tiếng Việt chắc là không có ) nhè nhẹ….. tiếng động nhộp nhoạp ấy được tôi diễn ra giống như hành động khi tự đưa 1 ngón tay vào miệng mút nhẹ.

Những âm thanh lén lút lẻn qua khe cửa mỏng chui qua phòng tôi, trong không gian tĩnh mịch, âm thanh ấy càng nắn nót chui vào màng nhĩ hơn bao giờ hết “

A, à,,,à,,a a ư, ư,,anh,,,

Tiếng kêu của chị Trang, chính xác, đó không còn gọi là tiếng rên nữa, mà là Kêu, kèm theo tiếng nhộp nhoạp đã đổi thành “bạch…bạch: nhanh hơn, có vẻ như anh chị bắt đầu tăng tốc,

“bạch..bạch..bạch” – a…sướng…sướng lồn quá…địt …địt…e.m..ọcc…ọc

Hình như có ai đó đã nhét 1 thứ gì đó, 1 miếng vải chẳng hạn vào mồm bà Trang thì phải, tiếng kêu thống thiêt nhưng không còn được thoát khí ra nữa, tất nhiên, 2 phòng chỉ cách nhau bởi cánh cửa giấy nên tôi nghe rõ hết

ịt,,, ịt,,,ạnh,,,ên…ạnh…ênn…anh..ơiii….ưu,,,ồn…em….ướng…á..á.

(phụ nữ khi sướng thường giống nhau phải không? Hay chỉ có chị em ruột mới giống?)

Mắt vẫn nhắm, tôi thở dài bằng mũi bởi vẫn còn giả vờ đang ngủ, trong lòng nghĩ “ 2 anh chị này ý thức kém thật”, sắp như cái chợ mất rồi.

Hạ bộ tôi khó chịu dần đều, biết sao giờ, bên phòng bên- cái giống rượu say thì nó máu, nó đã địt thì còn coi ai ra gì nữa, giờ khác gì chỗ 0 người đâu, mà họ là phu thê đến nơi, địt nhau có gì sai, chỉ làm khổ bên này thôi, làm khổ tôi….

Bảo sao, mỗi lần anh Hải lên chơi cô Trâm toàn phải đi ra ngoài hóng gió…

Âm thanh phòng bên cạnh mỗi lúc 1 thống thiết, cặc tôi đã cương cứng đâm lên quần từ lúc nào.

Cô Trâm nằm cạnh 1 tay vắt lên trán, 1 tay đặt lên bụng trong chăn, tôi quay nhẹ sang nhìn cô, thật khó để biết cô đang ngủ hay thức, nếu đang thức thì không biết cô đang nghĩ gì?

Trong hoàn cảnh đầy oái oăm nay, tôi rất muốn,,,nhưng không thể làm càn được!

Chắc là cô ngủ thật rồi,,,

À không hẳn,

Tôi cố gắng quay hết cỡ đầu của mình sang nhìn cô, trong hỗn tạp âm thanh dâm dục đang phát ra, tôi lắng nghe hơi thở đồng thời quan sát sự phập phồng phía ngực cô từ ánh điện le lói từ phía rèm hắt vào

Tôi biết được cô đang thức, 90%, hơi thở cô đang đứt quãng, ngực nhấp nhô không đều,

Cô đang chịu đựng?

Ngủ thể quái nào được đúng không? Tôi mạnh dạn đưa tay quờ sang tay cô, cô đáp lại bằng cách thít các ngón tay của mình, thít chặt 1 cách mạnh mẽ!

“ý cô là sao”? tôi cần giải mã thông điệp này

“là cô cũng như tôi, hay cô đang bảo tôi phải nằm im?”

Được hay không đây?

Tôi vuốt nhẹ lên cổ tay, mân mê bắp tay thăm dò trong chăn, không thấy cô phản ứng gì,,,

1 dòng suy nghĩ trong đầu tôi tuôn chảy :Duy à. Mày lại chuẩn bị làm sai rồi đấy , dừng lại đi !”

Nhưng

Những âm thanh dâm dục từ phòng bên lại như thôi thúc tôi làm gì đó :Duy ơi, đừng sợ !

Tôi chống 1 tay vào đầu nằm nghiêng ngắm nhìn cô, cô vẫn để 1 tay vắt lên trán, nhưng ngực đã lên xuống đứt quãng, cô đang kìm nén thật ư?

Băn khoăn mãi, cuối cùng..

Dục vọng trong tôi đã chiến thắng,

tôi liều mạng cầm cổ tay đó tháo xuống, 2 mắt cô thao láo nhìn tôi, kiểu như là cô cũng chỉ đợi có thế,

Có lẽ, tôi đã đúng – ít nhất là khoảnh khắc đó.

Tay cô quang ôm nghiến lấy tôi, tay tôi cũng vòng sang gối lên đầu cô, chúng tôi hôn nhau mạnh mẽ, luỡi tìm lưỡi, môi tìm môi, tôi kéo chăn kín đầu, bên trong tôi và cô hôn nhau, trong bóng tối, khi mất đi thị giác thì các giác quan còn lại của con người dường như nhạy bén hơn,

Tôi cảm nhận rõ đường vân trên môi co, lớp gai mềm trên lưỡi cô và vị ngọt mang hơi rượu lẫn trong nước bọt.

Chỉ như 1 cách tự nhiên, chúng tôi quấn lấy nhau, nếu phải đổ lỗi, thì là tại,,,,,2 bạn bên kia, 2 bạn ấy vẫn đang kêu như rên như nhà không có chúng tôi.

Trong lớp chăn ấm, tay tôi mò vào sờ vú cô, tôi luồn ay vào sau 2 lớp áo, đây rồ, đôi bồng đào bao đêm tôi mơ về, bầu vú căng tràn , to tròn, tay tôi mân mê đầu ti căng cứng, 2 ngón tay bấu mạnh bạo, cô ngập ngừng sung sướng, miệng vẫn không rời miệng

Tôi vén váy cô lên, tay tôi sờ vào hạ bộ cô, từng lớp váy được kéo cao lên cho tới khi tay tôi chạm được vào mu lồn được bảo vệ ở lớp quần lót

Quần lót màu gì nhỉ? Không quan trọng, màu gì cũng được.

Chỉ biết là nó ướt đẫm như đái dầm thế này

Trước giờ tôi biết cô dễ ra nước nên khi sờ vào, tôi không quá sửng sốt, có lẽ cô đã nứng lồn lắm rồi, sức chịu đựng có hạn, bị tra tấn bởi những âm thanh phát ra từ phía phòng bên khiến cho quần lót lót bị ướt gần khi vắt ra nước,

Tôi vén 1 bên bẹn ra luồn ngón tay vào khe lồn, đây rồi, cái lồn ướt sũng của cô đây rồi

Vẫn là nó, lông lồn đã mọc dày đặc

Tôi gẩy gẩy vào mép lồn, cô ưỡn lên phát thành tiếng “ư”

Tay vuốt những sợi lông đã bết lại

Nhạy cảm lắm, trước giờ cô vẫn vậy mà.

Càng gẩy cô càng sướng, ngọ nguậy như bọ gậy, cô giữ tay tôi bảo tôi dừng lại, miệng cô cứng đờ rồi,

Tôi chọc 1 ngón vào trong âm đạo ấm nóng chật chội ấy, mới 1 ngón tay đã khít vậy sao? Cái khe này mà trước đây đầu khấc tôi có thể chui vào được à? Ngạc nhiên nhỉ,

Nó khít 1 cách bất ngờ, cho 2 ngón tay chắc hơi khó, trong khi đầu khấc tôi to bằng 3 ngón chụm lại,

Có lẽ cơ lồn cô đã cải thiện sau khi cô sinh con, chú thì ở xa, nên giờ se khít lại như này đây.

Tôi tháo ngón tay âm đạo ẩm ướt ấy sau khi 1 lần nữa cô giãy giụa giữ chặt tay tôi

Lại nói, cùng lúc ấy cô cũng cho tay xuống tháo quần tôi thò tay vào sờ buổi, cô vuốt ve âu yếm,

Miệng hôn nhau, trong chăn 1 tay sờ lồn, tay kia sờ buồi vuốt ve 1 lúc, chợt bên kia tự nhiên im ắng lạ thường làm chúng tôi phải dừng lại,,,

Chúng rời nhau ra thăm dò, cô quay người nằm nghiêng ra phía ngoài nghe ngóng, đôi bên kia có vẻ xuống núi rồi, mải chú ý bên này, ko rõ tình hình chiến sự bên kia ra sao, sao lại im thít ?

Tiếng bạch bạch hay tiếng rên đã không còn, có vẻ như hạ màn thật rồi

Ko gian lại trở nên im ắng lạ thường

Thế này thì chúng tôi ko làm càn được rồi

Dù sao trên danh nghĩa vẫn là cô cháu, động thủ bây giờ là hỏng việc ngay,

Thôi, lần này coi như bỏ,

Nhưng mà, tôi và cô lúc này máu quá rồi, tinh trùng đã dồn lên não

Mặc dù cô nằm nghiêng hướng ra ngoài , tay vẫn thò về sau mân mê nhẹ buồi tôi, tay cô mêm mại nắm đầu khấc làm tôi sướng không chịu được.” thế này thì tới luôn đi, đến đâu thì đến !”

Nghĩ là làm tôi nằm sát vào cô, tay tôi vòng về phía trước sờ vú cô trong chăn, đoạn tôi bóp mông , ngón tay tách quần lót thọc vào xoa xoa gảy nhẹ vào lỗ đít cô,

Cả 2 trông như đang nằm im bên ngoài nhưng bên trong tay chân không ngừng ngọ nguậy,

Đến lúc này thì tôi liều, tụt quần mình xuống đầu gối, quần lót cô tôi cũng kéo xuống, lấy chân đạp quần lót cô ra ngoài,

Áp sát hạ bộ cô trong tư thế cả 2 nằm nghiêng, tôi chà buổi mình vào khe đít cô từ phía sau, 1 cách nhẹ nhàng nhất có thể, tôi cứ đâm buồi tung tung vào khe ấy, những cú đâm vào khe hậu môn, vướng vào 1 cái gì đó rồi tuột ra nhưng như vậy cũng đủ sướng rồi..

Lông lồn cô ướt đẫm ngả sang 2 bên…

Tôi cố gắng không gây ra tiếng động, chỉ cần cựa mình chà sát buồi mình vào đít cô cũng đủ sướng lắm rồi

Nhưng cô thì không, 1 lát sau khi tôi cứ đâm ra đâm vào như thế, cô khó chịu, cô ưỡn mông về phía tôi như để chỉnh cho đầu khấc vào đúng lỗ, cô muốn tôi đút vào,

Bên ngoài chăn nhìn có vẻ như ko có gì, nhưng trong chăn thì hạ bộ 2 người đang rất cô gắng để ăn nhập với nhua

1 người nhấp lên 1 người ưỡn uống

Thế rồi, có vẻ như gài đúng lỗ, tôi chầm chậm đâm đầu khấc vào,,,từ tốn

1 cảm giác chật chội, ấm nóng khủng khiếp đang lấn vào đầu khấc,”ăn điểm rồi”

Tôi ấn thêm chút, cô đưa tay về sau chặn tôi lại,

1 dấu hiệu nhắc tôi chậm thôi, và cũng như nói cho tôi biết là tôi đã vào đúng lỗ

Tôi đâm từ từ, từng chút từng chút, cuối cùng cảm giác chật chội ẩm ướt cũng bao trùm lên toàn bộ thân dương vật, cô hết nín thở, hắt ra thành tiếng

Tôi đã đưa cặc mình lút cán vào lồn cô.

Tôi để ngâm trong lồn cô 1 lát, thấy rõ lồn cô co bóp như thế nào, thực sự bên trong khít khủng khiếp. thật bất ngờ

Tôi kéo mặt cô quay lại, lưỡi tìm lưỡi hôn nhau, tay cô vẫn để dưới bụng tôi như 1 cái phanh khi tôi đâm , tôi dừng lại, ghé sát tai cô nói rất rất nhỏ :”đau à?” cô chỉ lắc đầu, lưỡi đá sang tôi thay câu trả lời, tốt rồi, tôi quay về vị trí cũ, 1 năm giữ eo cô, nằm thấp xuống, tôi nhấp chầm chậm, lồn cô co bóp , ra nước nhóp nhép

Tôi có gắng ko gây ra tiếng động, đưa ra đưa vào đều dần, mỗi khi ấn lút cán thì chậm lại 1 chút, cứ thế cứ thế từ tốn,,,,

Cô giữ chặt bụng tôi ko cho tôi đẩy tiếp, thân cô run rẩy, cơ lồn mấp máy 1 cách dữ dội

2 tay bụm chặt miệng lại, kìm ko cho âm thanh phát ra khỏi miệng,

Cô đã ra

Co giật trong im lặng, thở hắt ra từng cơn (hờ,,,hừ,,,)

Tôi cho cô nghỉ 1 lát, tay xoa xoa khắp lưng cô, nhưng chỉ 1 lát thôi

Buồi tôi vẫn như cái chày nằm yên trong lỗ lồn, khởi động lại, nhấp 1 lát, rồi biết sắp ra , tôi buộc phải tăng tốc, lúc này tôi đã quên mất hết lí trí, tinh trùng dồn đến tận 2 bán cầu não rồi nên chẳng còn quan tâm được gì hơn nữa,

Tay cô giữ liên tục vào bụng tôi nhắc nhở tôi nhưng tôi bỏ qua, cô 1 tay giữ chặt miệng như kiềm tiếng khóc : ư..ưumm. ư…..

:a,,,hà,,,a,,ra đây: tôi nghĩ thầm, nhấp 1 cái lút cán như đóng chiếc đinh cuối cùnng, cô hự 1 tiếng , ko biết bên kia nghe rõ ko, tôi rùng mình xuất tinh xối xả vào trong âm đạo, những dòng tinh mạnh đến nỗi như vón cục lại, làm niệu đạo của tôi gồng lên từng đợt, lồn cô co bóp như đang có 5 ngón tay vuốt lên vuốt xuống cặc tôi, cô co giật mạnh mẽ,

Tinh trung cuồn cuộn bơm vào từng đợt cực kì nhiều, buồi tôi giật lên giật xuống đến mấy lần, mỗi lần giật là 1 cú bắn chắc tới tận tử cung cô.

Tôi giữ chặt hạ bộ mình vào mông cô, tôi kìm tiếng thở của mình, chính tôi cũng sướng suýt hét lên.

vụng trộm.
 
anime sex
cliphot
Back
Top