lc88
mb66
ho88

Cần nhờ người viết truyện ll. Có trả công

Chương 12: Vùng Đất Cấm​

Những ngày tiếp theo là một cơn say. Hương sống trong một thế giới của riêng mình, một thế giới có luật lệ riêng và niềm vui riêng. Chiếc đuôi cáo không còn là một món đồ chơi mới; nó đã trở thành một phần của cơ thể bà. Bà mang nó suốt cả ngày ở nhà, chỉ tháo ra khi Hoàng sắp về. Bà đi lại trong nhà với cảm giác nặng nề, đầy đặn ở lỗ đít, và cái đuôi vung vẩy sau lưng mỗi khi bà cúi người là một lời nhắc nhở không ngừng về việc bà đã trở thành ai.

Bà đã hoàn toàn làm chủ được nó. Bà có thể bò quanh phòng một cách thành thạo, cái đuôi vẫy lầy lội theo nhịp điệu của bà. Bà có thể quỳ gối, đưa mông lên cao, và dùng con cặc giả để tự mình địt từ phía sau, cảm nhận khoái lạc kép khi cả hai lỗ đều được kích thích. Bà đã thử mọi tư thế, mọi kịch bản mà bà có thể nghĩ ra. Bà là một con vật, và bà là người chủ của chính con vật đó.

Nhưng cơn nghiện, giống như một cái hố, không bao giờ được lấp đầy. Nó chỉ ngày càng rộng hơn, sâu hơn.

Buổi chiều, sau một buổi chiều tự sướng đến kiệt sức, Hương lại ngồi trước máy tính. Bà đã xem hết mọi thứ về BDSM, về sự phục tùng, về những thứ biến thái nhất mà bà có thể tìm thấy. Bà cảm thấy mình đã là một chuyên gia. Bà muốn một thứ gì đó mới, một thứ gì đó có thể làm bà chấn động, một thứ gì đó có thể đẩy bà đi xa hơn nữa.

Bà gõ vào thanh tìm kiếm, những ngón tay lướt trên bàn phím một cách vô thức: "những thể loại sex cấm kỵ nhất".

Kết quả hiện ra một danh sách dài. Bà lướt qua, mắt nhắm mắt mở. Và rồi, một cụm từ bắt mắt bà: "Loạn luân".

Bà dừng lại. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, bà cảm thấy một chút gì đó giống như sự xấu hổ. Đây là một ranh giới. Một ranh giới mà xã hội coi là không thể vượt qua. Một ranh giới mà chính bà, với tất cả sự biến thái của mình, vẫn luôn sợ hãi.

Nhưng sự tò mò của bà, giờ đây mạnh hơn cả nỗi sợ hãi. Bà click vào.

Những tiêu đề hiện ra như một danh sách những tội ác: "Mẹ dạy con trai", "Bố và cô con gái", "Nàng dâu và bố chồng". Bà click vào một video có tiêu đề "Mẹ và con trai trai trưởng thành".

Video bắt đầu. Một người phụ nữ trung niên, có nét giống hệt bà, đang ngồi trên sofa. Một cậu con trai trẻ đi vào. Bầu không khí ban đầu rất bình thường. Họ nói chuyện. Rồi người mẹ bắt đầu lại gần, bắt đầu có những cử chỉ gợi tình. Cậu con trai ngại ngùng, e dè, nhưng không đẩy ra. Bà hôn cậu. Bà chạm vào cậu. Và rồi, họ làm chuyện đó.

Hương nhìn chằm chằm vào màn hình, không chớp mắt. Bà không thấy họ là hai diễn viên. Bà thấy mình và Hoàng. Bà thấy mình đang ngồi trên sofa trong phòng khách, thấy Hoàng đang đi vào. Bà thấy mình đang hôn con trai mình, đang chạm vào con trai mình.

Cái lồn của bà, vốn đã quen với mọi kích thích, bắt đầu chảy nước một cách không kiểm soát. Bà không thể tin được. Sự cấm kỵ, thứ mà bà luôn sợ hãi, lại mang lại một sự kích thích mạnh mẽ đến như vậy. Nó mạnh hơn cả chiếc đuôi cáo, mạnh hơn cả việc liếm nước tiểu của chính mình. Nà là cấm kỵ cuối cùng. Và nó ngon miệng hơn bất cứ thứ gì.

Bà không chỉ xem một video. Bà xem tất cả. Bà xem những video về mẹ con, về bố con gái, về anh em gái. Bà đọc những câu chuyện loạn luân, những lời thú nhận của những người đã trải qua nó. Bà thấy mình không còn là một kẻ đơn độc. Có rất nhiều người như bà, bị thu hút bởi vẻ đẹp của sự cấm kỵ.

Và rồi, một ý tưởng thâm chí còn bệnh hoạn hơn hiện lên trong đầu bà. Nó không chỉ đến từ việc bà nghĩ đến Hoàng. Nó đến từ việc bà nhận ra một sự thật: bà không chỉ muốn làm chuyện đó với Hoàng. Bà muốn trở thành Hoàng.

Bà bắt đầu tìm kiếm một thể loại khác: "gái hóa", "sissy crossdresser". Bà xem những video về những người đàn ông mặc đồ phụ nữ, bị đối xử như phụ nữ, bị đâm vào lỗ đít. Và bà thấy Hoàng trong đó. Bà tưởng tượng ra con trai mình, mặc bộ đồ lót ren của bà, quỳ gối xuống, với một chiếc đuôi cáo vẫy lầy lội sau lưng.

Bà tưởng tượng ra mình đang đứng đó, tay cầm một cây roi, ra lệnh cho Hoàng. Bà tưởng tượng ra mình đang đâm một con cặc giả khác vào lỗ đít của con trai mình, đang biến nó thành một con chó cái giống như bà.

Bà không còn muốn là mẹ của Hoàng. Bà không còn muốn là người tình của Hoàng. Bà muốn tạo ra một phiên bản mới của Hoàng, một phiên bản mà bà có thể kiểm soát, thống trị, và biến thái cùng nhau. Bà muốn phá hủy hình ảnh một cậu con trai ngây ngô, và thay thế nó bằng một con nô lệ tình dục, một cô con gái biến thái của chính mình.

Bà nhìn vào gương, nhìn vào hình ảnh của một người phụ nữ với chiếc đuôi cáo. Bà mỉm cười. Một nụ cười đáng sợ, một nụ cười của một kẻ có một kế hoạch điên rồ.

Bà biết rồi ra bà phải làm gì. Bà không chỉ sẽ chinh phục Hoàng. Bà sẽ tái tạo nó. Và bà sẽ bắt đầu từ những bộ quần áo của bà.
 

Chương 12: Vùng Đất Cấm​

Những ngày tiếp theo là một cơn say. Hương sống trong một thế giới của riêng mình, một thế giới có luật lệ riêng và niềm vui riêng. Chiếc đuôi cáo không còn là một món đồ chơi mới; nó đã trở thành một phần của cơ thể bà. Bà mang nó suốt cả ngày ở nhà, chỉ tháo ra khi Hoàng sắp về. Bà đi lại trong nhà với cảm giác nặng nề, đầy đặn ở lỗ đít, và cái đuôi vung vẩy sau lưng mỗi khi bà cúi người là một lời nhắc nhở không ngừng về việc bà đã trở thành ai.

Bà đã hoàn toàn làm chủ được nó. Bà có thể bò quanh phòng một cách thành thạo, cái đuôi vẫy lầy lội theo nhịp điệu của bà. Bà có thể quỳ gối, đưa mông lên cao, và dùng con cặc giả để tự mình địt từ phía sau, cảm nhận khoái lạc kép khi cả hai lỗ đều được kích thích. Bà đã thử mọi tư thế, mọi kịch bản mà bà có thể nghĩ ra. Bà là một con vật, và bà là người chủ của chính con vật đó.

Nhưng cơn nghiện, giống như một cái hố, không bao giờ được lấp đầy. Nó chỉ ngày càng rộng hơn, sâu hơn.

Buổi chiều, sau một buổi chiều tự sướng đến kiệt sức, Hương lại ngồi trước máy tính. Bà đã xem hết mọi thứ về BDSM, về sự phục tùng, về những thứ biến thái nhất mà bà có thể tìm thấy. Bà cảm thấy mình đã là một chuyên gia. Bà muốn một thứ gì đó mới, một thứ gì đó có thể làm bà chấn động, một thứ gì đó có thể đẩy bà đi xa hơn nữa.

Bà gõ vào thanh tìm kiếm, những ngón tay lướt trên bàn phím một cách vô thức: "những thể loại sex cấm kỵ nhất".

Kết quả hiện ra một danh sách dài. Bà lướt qua, mắt nhắm mắt mở. Và rồi, một cụm từ bắt mắt bà: "Loạn luân".

Bà dừng lại. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, bà cảm thấy một chút gì đó giống như sự xấu hổ. Đây là một ranh giới. Một ranh giới mà xã hội coi là không thể vượt qua. Một ranh giới mà chính bà, với tất cả sự biến thái của mình, vẫn luôn sợ hãi.

Nhưng sự tò mò của bà, giờ đây mạnh hơn cả nỗi sợ hãi. Bà click vào.

Những tiêu đề hiện ra như một danh sách những tội ác: "Mẹ dạy con trai", "Bố và cô con gái", "Nàng dâu và bố chồng". Bà click vào một video có tiêu đề "Mẹ và con trai trai trưởng thành".

Video bắt đầu. Một người phụ nữ trung niên, có nét giống hệt bà, đang ngồi trên sofa. Một cậu con trai trẻ đi vào. Bầu không khí ban đầu rất bình thường. Họ nói chuyện. Rồi người mẹ bắt đầu lại gần, bắt đầu có những cử chỉ gợi tình. Cậu con trai ngại ngùng, e dè, nhưng không đẩy ra. Bà hôn cậu. Bà chạm vào cậu. Và rồi, họ làm chuyện đó.

Hương nhìn chằm chằm vào màn hình, không chớp mắt. Bà không thấy họ là hai diễn viên. Bà thấy mình và Hoàng. Bà thấy mình đang ngồi trên sofa trong phòng khách, thấy Hoàng đang đi vào. Bà thấy mình đang hôn con trai mình, đang chạm vào con trai mình.

Cái lồn của bà, vốn đã quen với mọi kích thích, bắt đầu chảy nước một cách không kiểm soát. Bà không thể tin được. Sự cấm kỵ, thứ mà bà luôn sợ hãi, lại mang lại một sự kích thích mạnh mẽ đến như vậy. Nó mạnh hơn cả chiếc đuôi cáo, mạnh hơn cả việc liếm nước tiểu của chính mình. Nà là cấm kỵ cuối cùng. Và nó ngon miệng hơn bất cứ thứ gì.

Bà không chỉ xem một video. Bà xem tất cả. Bà xem những video về mẹ con, về bố con gái, về anh em gái. Bà đọc những câu chuyện loạn luân, những lời thú nhận của những người đã trải qua nó. Bà thấy mình không còn là một kẻ đơn độc. Có rất nhiều người như bà, bị thu hút bởi vẻ đẹp của sự cấm kỵ.

Và rồi, một ý tưởng thâm chí còn bệnh hoạn hơn hiện lên trong đầu bà. Nó không chỉ đến từ việc bà nghĩ đến Hoàng. Nó đến từ việc bà nhận ra một sự thật: bà không chỉ muốn làm chuyện đó với Hoàng. Bà muốn trở thành Hoàng.

Bà bắt đầu tìm kiếm một thể loại khác: "gái hóa", "sissy crossdresser". Bà xem những video về những người đàn ông mặc đồ phụ nữ, bị đối xử như phụ nữ, bị đâm vào lỗ đít. Và bà thấy Hoàng trong đó. Bà tưởng tượng ra con trai mình, mặc bộ đồ lót ren của bà, quỳ gối xuống, với một chiếc đuôi cáo vẫy lầy lội sau lưng.

Bà tưởng tượng ra mình đang đứng đó, tay cầm một cây roi, ra lệnh cho Hoàng. Bà tưởng tượng ra mình đang đâm một con cặc giả khác vào lỗ đít của con trai mình, đang biến nó thành một con chó cái giống như bà.

Bà không còn muốn là mẹ của Hoàng. Bà không còn muốn là người tình của Hoàng. Bà muốn tạo ra một phiên bản mới của Hoàng, một phiên bản mà bà có thể kiểm soát, thống trị, và biến thái cùng nhau. Bà muốn phá hủy hình ảnh một cậu con trai ngây ngô, và thay thế nó bằng một con nô lệ tình dục, một cô con gái biến thái của chính mình.

Bà nhìn vào gương, nhìn vào hình ảnh của một người phụ nữ với chiếc đuôi cáo. Bà mỉm cười. Một nụ cười đáng sợ, một nụ cười của một kẻ có một kế hoạch điên rồ.

Bà biết rồi ra bà phải làm gì. Bà không chỉ sẽ chinh phục Hoàng. Bà sẽ tái tạo nó. Và bà sẽ bắt đầu từ những bộ quần áo của bà.
Tiếp đi tác giả ơi
 
tôi viết truyện nhiều năm, viết thuê cũng có, ở thiên địa cũ cũng có tiếng, thế mà chưa từng gặp bạn nữ nào nói với mình là thích thể loại loạn luân, thế mới tài
 
Hết ý tưởng bro ak

Nhờ redquill đi bạn. Nó viết truyện có thể không hay bằng bạn, nhưng ý tưởng thì phong phú lắm.
 
Nhờ redquill đi bạn. Nó viết truyện có thể không hay bằng bạn, nhưng ý tưởng thì phong phú lắm.
bro ngày trc cũng ở thiendia cũ phải không ạ
 
bro ngày trc cũng ở thiendia cũ phải không ạ

Đúng rồi, chắc phần lớn đồng dâm ở đây đều là người cũ thì phải.
 
anime sex
cliphot
Back
Top