lc88
mb66
ho88
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
-Ahh… -Bỗng nàng rên lên một tiếng và ôm chặt bướm mình… Cơ thể nàng nhạy cảm quá… Mới chạm nhẹ vào điểm G thôi mà cảm giác đã sướng vậy rồi…

-Ahh….Ahh…. –Uyên một tay cầm sách đọc một tay day điểm G của mình… Cuốn tiểu thuyết này thực sự rất hay nó khiến nàng cảm thấy hưng phấn đến mức không thể kiềm chế được. Uyên lần mò bàn tay của mình xuống dưới miệng âm đạo và đưa hai ngón tay vào trong, cảm giác như đang được làm tình với nhân vật trong truyện vậy… Sướng quá…

-Ahh… –Uyên rùng mình khi hai ngón tay thon dài của nàng đi vào trong âm đạo nhày nhụa nước nhờn.

-Ahhgg… Ahhgg… Ahhgg… Ahhhhhh –Uyên rên rỉ và thả cuốn tiểu thuyết xuống. Người nàng co lại, một tay tự bóp ngực một tay thì thủ dâm bên dưới… Chưa bao giờ Uyên cảm thấy mình lại có nhiều hành động xấu hổ thế này.

-Ahhh… Ahhh….Ahhh!!!! –Uyên dùng hai ngón tay mình thụt ra thụt vào bên trong âm đạo, không ngờ thủ dâm thế này vẫn cho nàng những cảm giác sướng thực sự… Bỗng Uyên nhớ đến lúc nãy khi mút chim cho bố chồng… Trong một giây phút ngắn ngủi nàng đã muốn làm chuyện đó với ông ấy thêm lần nữa… Điều đó khiến nàng dừng lại và cau mày.

-Điên rồ… thật là điên rồ… -Uyên nhắm tịt mắt lẩm bẩm một mình. Ngay sau đó nàng lại nhớ đến cảm giác hôm bị bố chồng đút con “quái vật” to khủng khiếp của ông ấy vào trong bướm… Thực sự cảm giác đó nó rất sướng… Sướng đến phát điên lên được, nếu như phòng bên kia không phải là bố chồng nàng… có lẽ nàng đã phải suy tính và lưỡng lự rồi…

Bất ngờ trong Uyên xuất hiện một suy nghĩ hết sức điên rồ khi trong một giây phút nàng nghĩ đến lão ăn mày… Vì lão ấy là người xa lạ chứ không phải họ hàng gia đình gì… Bỗng Uyên rùng mình lè lưỡi ra với gương mặt đỏ ửng kiểu cảm thấy hơi ghê… Nhưng nghĩ đến cây hàng của lão khiến Uyên không khỏi tò mò.

Uyên thở dài, nàng rút tay ra khỏi bướm và ngồi dậy… Trong nàng tự dưng có nhiều suy nghĩ xẩu hổ quá nên nàng không muốn tiếp tục thủ dâm nữa trong khi cơ thể đang rất khó chịu. Uyên rút vài tờ giấy ướt để lau tay mình, sau đó nàng từ từ đứng dậy và đi ra khỏi phòng.

Năm phút sau…

-Cộc! Cộc! Cộc! – Nghe thấy tiếng gõ cửa lão ăn mày bật dậy với con cu lủng lẳng trong quần.

-Cô… Cô Uyên… -Lão ăn mày trợn mắt lên ngạc nhiên khi đứng ngoài là Uyên. Trên tay nàng cầm một túi bánh và hoa quả.

-Ông đang làm gì đó? –Uyên đứng ngoài cửa với một gương mặt đỏ ửng khiến lão ăn mày lúng túng khi nhìn thấy hình ảnh quyến rũ này của nàng. Lão đờ người ra một lúc khi nhìn xuống đôi chân dài thẳng tưng của Uyên. Con bé đang mặc một chiếc quần đùi khá ngắn, bên trên mặc một chiếc áo vải ngắn tay. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Ông liếc thấy hai đầu ti của Uyên đang nổi lên sau lớp áo. Tại sao con bé lại không mặc áo lót khi xuống đây vậy… Lão ăn mày thắc mắc và muốn nhìn vào đó lắm nhưng lão không dám vì lão rất sợ Uyên.
 
-Này ông! Cháu mang cho ông ít đồ ăn, tối nay cái Như nó đi liên hoan sớm nên ông chưa ăn gì đúng không? –Uyên mỉm cười chủ động đưa cho ông lão cái túi khi thấy ông có vẻ ngại chẳng nói gì. Lão ăn mày lấm lét nhìn Uyên và cầm lấy chiếc túi.

-Tôi… tôi cảm ơn cô… À… mời cô vào… -Lão ăn mày cầm túi và xấu hổ che đi của nợ của mình, chắc hẳn ông vừa làm gì đó.

-Ông ở đây có tốt không? Có vấn đề gì ông cứ nói với cháu hoặc cái Như nha! –Uyên ngồi xuống giường vắt hai chân vào nhau và nhìn qua một lượt phòng… Lúc này nàng mới thấy căn phòng thực sự sạch sẽ và ngăn nắp, lại còn có mấy hình vẽ đáng yêu trên tường, chắc chắn là tác phẩm của con bé Như rồi.

-Tốt… tốt lắm… trong mơ tôi cũng không dám mơ được ở một căn phòng thế này… đội ơn các cô rất nhiều… -Lão ăn mày khúm núm đứng cạnh đó nhưng thi thoảng vẫn liếc Uyên một cái.

-Vâng… vậy cháu không làm phiền ông nữa… ông đang làm gì làm nốt đi nha! –Uyên mỉm cười che miệng và đứng dậy đi ra ngoài. Lão ăn mày lúng túng không nói được lời nào, lão chỉ nhìn vào bộ mông cong của Uyên đi ra khỏi căn phòng của mình… Lão không hiểu sao hôm nay cô Uyên lại xuống phòng mình và nở những nụ cười xinh xắn đến vậy… Bỗng lão cảm thấy Uyên không đáng sợ như mình nghĩ.

Uyên bước những bước chân nặng nề lên trên cầu thang… Mặt nàng càng lúc càng đỏ khi nghĩ đến lúc ông lão ăn mày mở cửa, đập vào mắt nàng là con cu lủng lẳng của ông, mặc dù chỉ nhìn thấy một chút nhưng Uyên dám chắc ông ấy đang làm gì đó khiến con cu của ông cương lên. Uyên vuốt tóc ra đằng sau, không hiểu sao lại xuống phòng ông ấy làm gì, bị điên mất rồi… Tại sao lại nghĩ đến hôm đó chứ… cái hôm cãi nhau với Phi mà suýt chút nữa nàng để ông lão đó đút chim vào bướm mình.

-Tinh! tinh! tinh! –Uyên giật mình khi tiếng điện thoại vang lên, nàng cầm lên xem thì hóa ra là Phi.

-Em đây! Sao lúc nãy em gọi anh không nghe máy? –Uyên nhíu lông mày lại và ngồi xuống cầu thang.

-Cô làm gì cả tối mà không xem bố vậy? bố vừa gọi cho tôi kêu mệt đấy! –Không nói được lời nào tử tế thì đã đành, ngay câu đầu tiên Phi đã quát xa xả vào mặt Uyên.

-Hmm… -Uyên cau mày lại thở dài, nàng không biết phải nói gì lúc này, kiểu gì ông ấy chả dở trò. Anh Phi ở xa chắc chắn sẽ không hiểu… Nghĩ bố chồng liên tục làm phiền chồng mình khiến anh ấy trở nên stress và phải lo nghĩ sẽ rất ảnh hưởng đến công việc. Chưa kể những lời nói khó nghe của Phi Uyên cũng không để bụng vì nàng rất hiểu cho chồng bên đó khó khăn thế nào mà vẫn phải lo chuyện ở nhà. Chả lẽ nàng không thể giúp được chồng chuyện này hay sao…
 
-Này! Sao cô không nói gì? –Phi vẫn đay nghiến qua điện thoại. Uyên không nói gì nàng chỉ lẳng lặng lắng nghe âm thanh phía bên chồng.

-Uyên! Alo? –Phi tưởng mất tín hiệu anh liền gào to lên.

-Em đây! Em sang bố bây giờ… -Uyên nhỏ giọng. Phi cũng cảm thấy lạ khi hôm nay vợ mình lại ngoan ngoãn hơn thường ngày như vậy.

-Em sang xem bố đi, anh ở xa có gì em chăm sóc bố giúp anh, thực tình ông gọi điện cho anh nhiều quá… -Phi thấy vợ như vậy anh cũng nhẹ giọng.

-Vâng… em sang bây giờ đây… Em cúp máy nhé! –Nói xong Uyên chống tay vào cằm ngồi thu lu ở cầu thang, không biết nàng đang suy nghĩ điều gì. Khoảng vài phút sau Uyên đứng dậy. Trong nàng lúc này có những cảm xúc rất lạ, nàng cũng không cảm thấy khó chịu khi chồng nói những điều khó nghe. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Có khi nào là do cơ thể đang hưng phấn nên nàng mới yểu điệu thục nữ đến vậy, chứ bình thường Phi mà nói cái giọng đó Uyên chẳng thèm nghe máy rồi. Hay đơn giản để Phi mắng sẽ khiến nàng cảm thấy đỡ áy náy hơn?...

… Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Cộc! cộc! cộc! Bố ơi… con vào nha! –Uyên gõ rồi nàng đẩy cửa vào vì chỉ thấy cánh cửa khép hờ.

-Ừ ừ! Con vào đi! –Ông Lưu nằm trên giường nói với ra, Uyên đi thẳng vào phòng và ngồi xuống cạnh giường.

-Bố! Bố thấy trong người thế nào? –Uyên liếc ánh mắt sắc xảo qua bố chồng và nàng biết thừa ông ấy đang bày trò nhưng cứ hỏi trước cho chắc kẻo ông ốm thật.

-Bố… bình thường… sao vậy con? -Ông Lưu không dám nhìn Uyên vì ông biết con bé sang đây vì vừa bị thằng Phi trách mắng, tuy cách làm này khá hèn hạ nhưng nó dễ dàng đạt được mục đích của ông. Đơn giản vì ông lúc nào cũng muốn gần gũi Uyên. Ngày hôm nay ông đã bị cái Như phá đám khi suýt chút nữa thành công... thậm chí con bé còn thổi kèn cho ông, điều mà ông không nghĩ con bé sẽ đồng ý. Để bắt gặp những giây phút đó của Uyên thực sự rất hiếm, ông không thể để ngày hôm nay trôi qua một cách lãng xẹt như vậy được.

-Nếu vậy tại sao bố hay gọi cho anh Phi vậy?

-Ừ thì… bố… -Ông Lưu loay hoay sờ con cu trong quần mình.

-Bố phải biết anh ấy sang bên đó cũng rất vất vả, bố đừng gọi cho anh ấy nữa… có gì bố cứ gọi trực tiếp cho con, có con và Như sẽ chăm sóc bố mỗi khi các anh vắng nhà… -Uyên cau mày lại, trông gương mặt xinh xắn của nàng lúc nào cũng rất khó tính nhưng thực chất lúc này đang rất hồi hộp khi khoái cảm vẫn cuồn cuộn dâng trào trong cơ thể.

-Bố… thực ra… bố… con biết rồi đó… nếu con chăm sóc cho bố… thì…
 
-Không! Con nói rồi, bất kể chuyện gì nhưng trừ chuyện đó… bố đừng tơ tưởng nữa… nếu không con sẽ kệ bố đó! –Uyên dứt khoát nhưng không dám nhìn vào mắt ông Lưu.

-Vậy mà bảo chăm sóc bố… -Ông Lưu nói giọng giận dỗi và lật chăn ra, không biết ông đã lôi dương vật của mình ra từ lúc nào. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Thôi!!! Con xin bố! bố có tuổi rồi đó… suốt ngày nghĩ đến mấy chuyện bậy bạ là nhanh! –Uyên cầm chăn kéo lên đắp lại cho bố chồng, nàng mím môi xấu hổ gương mặt nhanh chóng đỏ ửng lên.

-Vì có tuổi nên bố mới thèm con à… người bố khó chịu lắm… hay con giúp bố làm nốt chuyện chiều nay được không con… -Vừa nói ông vừa tiếp tục lật chăn ra.

-Hmm… Con biết ngay mà… Bố làm phiền anh Phi cũng chỉ vì chuyện này đúng không? –Uyên nhìn thẳng vào mắt ông Lưu thở dài khiến ông cười gượng và quay mặt đi chỗ khác, nhưng tay vẫn không ngừng vuốt ve chim mình.

-Ừ thì… nếu không phải vì chuyện đó, con đâu có sang phòng ta… Uyên… Được không con… Dù gì cũng là lần cuối… con cho bố một lần cuối cùng được không? Vì bố nghe nói thằng Phi sắp về nước rồi… đến lúc ấy… Haizzz… -Ông Lưu thở dài nắm lấy tay Uyên và nói cho nàng một thông tin khiến Uyên chớp mắt một cái, gương mặt con bé không biết vui hay buồn nhưng nhìn có vẻ khá bất ngờ.

-Anh ấy… về nước sao? khi nào anh ấy về vậy bố? –Bỗng mặt Uyên trở lên lúng túng. Hơi thở có chút dồn dập khác lạ.

-Bố không biết lịch trình của chúng nó, có thể trong nay mai… Trông con có vẻ không vui? –Ông Lưu nhìn Uyên như thể bắt thóp được nàng vậy.

-Sao lại không vui ạ? Con vui chứ, nhưng điều này bất ngờ quá, anh ấy không nói cho con biết… -Bỗng mặt Uyên đỏ rực lên như say rượu.

-Nên thế… con có thể giúp ta nốt được không? Khi thằng Phi về bố và con coi như chưa có chuyện gì xảy ra… Con biết tính nó rồi đấy… Nhé con!!! –Ông Lưu thở mạnh cầm tay Uyên và dí vào chim mình.

-Không được… Con nghĩ bố nên nhịn đi!... –Uyên kéo tay ra và đặt lên đùi mình.

-Nhịn làm sao được con… trông con thế này… ai mà nhịn được bố cho 10 tỷ! Con nói như đánh đố bố vậy… Bố xin con đấy… thằng Phi nó mà về cho bố thêm vàng bố cũng không dám nhìn con chứ đừng nói mấy chuyện này… xin con!! Bố thực sự mê con… Uyên! Bố rất thích con… Xin con đấy!!! Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi –Vừa nói ông Lưu vừa nhìn chằm chằm vào cơ thể Uyên, mặc dù kín đáo nhưng ông chỉ cần ngửi mùi con bé thôi cũng khiến chim ông cứng không thể hạ nhiệt. Ông Lưu thở dốc và nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ của Uyên, rồi ông nhìn xuống chiếc cổ trắng ngần không chút vết nhỏ và nuốt nước bọt. Thực sự có ăn mặc kín đáo cỡ nào cũng không thể làm giảm được sự quyến rũ chết người này.
 
-Hâm thật! Hmm… –Uyên mím môi thở dài nhìn bố chồng rồi vuốt tóc ngược ra đằng sau để lộ gương mặt trái xoan ửng hồng xấu hổ. Khi nghe bố chồng nói vậy, trong Uyên có chút lúng túng khó tả… chả lẽ chuyện anh Phi về lại làm ảnh hưởng nàng đến vậy. Nếu thế chắc chắn sẽ không bao giờ có những chuyện này xảy ra. Bỗng trong nàng có chút hối tiếc nhưng không thể biết tại sao lại như vậy.

-Bố xin con đấy! Hãy cho bố một lần cuối cùng! Một lần cuối cùng thôi Uyên! Rồi từ ngày mai mọi thứ sẽ trở về bình thường… Được không con! –Ông Lưu năn nỉ nắm chặt tay Uyên.

-Bố xin con mà! Nốt lần này thôi! Bố hứa! Bố xin thề!!! Chỉ một lần này thôi… Con!!! -Ông Lưu thấy Uyên có vẻ suôi suôi ông liền tiếp tục tấn công mạnh vào tâm lý con bé.

-Chẹp! –Uyên chép miệng một cái cau mày, nàng không ngờ ông bố chồng nàng lại dai dẳng đến vậy… Chả lẽ… dù gì chồng nàng cũng sắp về…

-Uyên! Con hãy thương một ông già như bố, con hãy ban cho bố một ân huệ! Được không con…? -Ông Lưu tiếp túc nài nỉ. Uyên không nói gì, nàng liếc xuống thấy dương vật ông Lưu cương to lắm rồi. Nhìn nó đen xì sần xùi gân guốc, to như quả dưa chuột lớn vậy… cỡ này chắc phải 19 20cm... To hơn anh Phi rất nhiều… Nếu sau này khi anh Phi về nước có lẽ nàng chẳng bao giờ được nhìn thấy nữa… Điều này khiến Uyên có chút lưỡng lự khó tả. Nàng như đứng giữa những sự lựa chọn khó khăn… lần cuối cùng hay quay về với con chim bé và những phản ứng tiêu cực của chồng…

-Uyên!!! Con… đừng nghĩ nữa được không?... Uyên!!! –Ông Lưu lắc tay Uyên và dí vào chim mình.

-Rồi… rồi… Bố phải hứa là lần cuối cùng nhé… -Uyên nhắm mắt lại và đồng ý khiến ông Lưu trợn mắt lên vì sung sướng.

-Bố hứa! Bố hứa! Bố đảm bảo! –Ông Lưu nhào lên quỳ trên giường như vừa trúng số… Khiến dương vật ông lủng lẳng trước mặt mà buồn cười. Uyên không dấu nổi cảm xúc, hai má nàng đỏ ửng mỉm cười trông rất xinh và gợi dục. Ông Lưu hừng hực nhìn Uyên trông cực khí thế… Ông không chịu được nữa lao vào sờ bướm Uyên… Tay còn lại vòng ra sau lưng và chọc dương vật vào một bên ngực.

-A!!! không!!! Đừng bố! –Uyên giật mình đẩy ông Lưu ra, lấy tay che ngực và bướm.

-Sao vậy con? –Ông Lưu nhăn mặt. Uyên mím môi lại và nhìn đồng hồ. Lúc này cũng khá muộn rồi chỉ sợ con bé Như sẽ về sớm bất chợt.

-Cái Như… đang ở nhà, bố định làm ở trong này sao? –Uyên đẩy ông Lưu ra khiến ông làm mất thái độ hung hăng lúc trước của mình.

-Vậy… ở đâu con? –Ông Lưu thở mạnh nhìn Uyên, trông hai người lúc này như thể đang đồng lõa với nhau vậy.

-Con không biết… Nhưng không phải ở nhà! –Uyên đưa móng tay lên cắn cắn và suy nghĩ.
 
-Bố nghĩ ra rồi! –Ông Lưu dơ tay lên xem đồng hồ, lúc này mới 21h00 tối.

-Bố con mình… ra công viên được không? Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Hả! Công viên? Bố có bị sao không đấy? –Uyên díp mắt lại nhìn ông Lưu.

-Bố đi bộ ở đó suốt bố biết rõ hơn ai hết… Con yên tâm.

-Ít người không có nghĩa là không có nha bố!

-Vậy bố con mình đi thuê khách sạn?

-Tất nhiên là không rồi ạ, ở cái quận này có ai là không biết bố chứ... –Uyên thở dài nhìn ông Lưu.

-Vậy chẳng còn nơi nào nữa… -Ông Lưu vẫn cố giữ ý kiến ra công viên của mình.

-Vậy thôi nha! Con về phòng đây! –Uyên định đứng dậy thì bị ông Lưu giữ tay.

-Đừng con! Bố xin con… -Ông cầm vào cổ tay trắng mịn của Uyên kéo lại. Uyên xấu hổ khi bàn tay thô ráp của bố chồng chạm vào. Thấy phản ứng của Uyên ông liền đưa tay lên ngực Uyên bóp và kéo con bé dịch lại gần mình rồi dí con cu vào người nàng. Lúc này Uyên đã nằm gọn trong tay bố chồng.

-Con! Hay làm luôn ở đây… Nhanh thôi, chỉ 5 phút thôi là bố ra… Bố… bố thèm quá rồi... –Vừa nói ông vừa hẩy chim ép nó vào người Uyên.

-Bố đừng tùy tiện như vậy! Bố bỏ con ra… -Uyên gạt tay ông Lưu và đứng dậy.

-Con!... Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Thôi con về phòng đây… -Uyên đi ra ngoài trong sự tiếc nuối cùng cực của ông Lưu, ông nhảy xuống giường ôm chim mặt nhăn nhó… Ông không biết phải nói gì nữa… Vừa chán vừa bực răng ông nghiến lại.

-Này bố! Bố thay đồ thể dục đi, nếu ra công viên mà có người thì con đi về luôn đó! –Uyên bất ngờ quay đầu lại nói. Lời nói đó của Uyên như tia sét đánh thẳng vào não ông Lưu khiến tim ông đập mạnh như muốn bay ra khỏi lồng ngực. Con bé thật biết trêu đùa cảm xúc của ông. Cứ vài lần thế này chắc ông chết non mất.

-Ừh Ừh! Bố hứa!! Bố hứa!!! –Ông Lưu trợn mắt vội vàng chạy đi thay quần áo thể dục. Uyên từ từ đóng cửa lại và về phòng thay đồ.

…. Mười phút sau. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Chị định đi đâu thế? –Uyên vừa ra khỏi cửa phòng thì đúng lúc đó Như cũng bước đến hành lang.

-Chị… đi thể dục! Sao mày về sớm thế –Uyên có chút giật mình khi thấy cái Như.
 
-Gần 9h rồi chị còn đi á? Em về thôi… ở đó chán lắm mọi người cứ tập trung nói chuyện về em ý. –Như vắt chiếc túi ra sau vai và đi qua người Uyên. Như lại ngửi thấy mùi nước hoa đó của chị. Rất ít khi Uyên xịt loại nước hoa đó… Như bắt đầu có chút suy nghĩ khi lần nào đi thể dục chị mình cũng xịt loại nước hoa này.

-Dạo này chị thấy không được khỏe… Mà mày hỏi nhiều thế… Đi ngủ sớm đi. –Uyên nói xong quay ra lườm Như và đi xuống dưới nhà.

-Chị không nghe lời anh Phi à, anh ấy luôn nhắc chị không đi tập thể dục quá muộn mà. –Như cau mày lại vì nàng cũng chỉ lo cho chị, vì tầm giờ này ngoài công viên, nơi nàng và chị hay đi tập thể dục không được an toàn cho lắm.

-Biết rồi! Chị đi với bố mà, không phải lo đâu. –Tiếng Uyên vọng lên từ dưới cầu thang.

Uyên bước xuống nhà đã thấy ông Lưu ngồi chờ ngoài sân chỗ ông hay đánh cờ, nàng tiến ra tủ giầy dép, lấy một đôi giầy thể thao và ngồi xuống xỏ giầy, bỗng nàng cảm thấy có phần ngại bố chồng, ánh mắt của nàng không dám nhìn thẳng vào ông ấy như thường ngày.

-Sao con lại mặc váy? –Ông Lưu vừa mở cổng vừa hỏi.

- …. ?? –Uyên cau mày khẽ chẹp nhẹ trong miệng một cái rồi đứng dậy đi ra khỏi cổng.

-Sao con không trả lời bố? –Ông Lưu vội vàng khóa cổng rồi lẽo đẽo chạy theo.

-Thế sao bố lại mặc quần đùi? –Uyên đến bó tay với ông Lưu, mọi hôm sắc xảo mưu mô là thế, hôm nay tồ tệch như đứa trẻ con vậy.

-Thì… ngày nào bố chả mặc thế này đi thể dục. –Ông Lưu trả lời một cách thản nhiên, lúc này ông mặc một chiếc áo ba lỗ trắng, bên dưới là một chiếc quần đùi ống rộng mầu trắng, chân đi một đôi giầy nike hơi cũ.

-Dời ạ! Bố đừng hỏi nữa được không?–Uyên cau mày đi thẳng về phía công viên.

-Bố thấy lạ… Thường ngày con hay mặc quần dài hoặc quần đùi, đúng không nào? –Ông Lưu khệ nệ chạy theo, vừa chạy ông vừa nhìn vào bộ mông cong của con dâu mình mà trong lòng rạo rực đến phát điên.

Lúc này Uyên đang mặc một chiếc áo hai dây màu đen, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác mỏng, đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, tóc búi cao. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi Bên dưới nàng mặc một chiếc chân váy dài chưa đến đầu gối, thực ra đó là mẫu dài qua đầu gối nhưng vì nàng sở hữu một đôi chân dài nên nó hơi cộc lên một chút.

Ông Lưu vừa đi vừa nhìn bộ mông cong của Uyên vểnh lên sau lớp váy mà chỉ muốn đến công viên thật nhanh. Chim ông cửng tướng lên trong quần, nó khiến ông phải thò tay vào trong túi quần và ép lại, mỗi lần nghĩ sẽ được địt vào bộ mông cong kia lại khiến ông sướng đến phát điên, hơi thở dồn dập như một lão già sắp chết vậy…
…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

____________________

Hết Chap 42.
 
Chap 43 + 44: Phòng tắm bỏ hoang
Lam chap 43 + 44 (1).jpg


…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Ông Lưu vừa đi vừa nhìn bộ mông cong của Uyên vểnh lên sau lớp váy mà chỉ muốn đến công viên thật nhanh. Chim ông cửng tướng lên trong quần, nó khiến ông phải thò tay vào trong túi quần và ép lại, mỗi lần nghĩ sẽ được địt vào bộ mông cong kia lại khiến ông sướng đến phát điên, hơi thở dồn dập như một lão già sắp chết vậy… Cả hai người đều chủ quan không để ý, có một bóng đen đang lẽo đẽo theo dõi đằng sau.

Ra đến công viên, khung cảnh lúc này không đông người cũng chẳng ít, vẫn còn nhiều người đi bộ, đánh cầu lông và tập dưỡng sinh. Phía xa xa có một vài đôi nam nữ ngồi ghế đá tình tứ với nhau, xa hơn nữa là một đám thanh niên tụ tập đá bóng… Đứa ngồi trên xe dream phì phèo điếu thuốc, đứa thì vén bụng xăm trổ đầy người trông có vẻ là một nhóm phiền phức. Ông Lưu cau mày, tối nay không ngờ lại đông người đến vậy, chả lẽ ông trời không muốn tiếp tay cho ông hay sao… Những điều này chỉ khiến kế hoạch của ông sớm thất bại. Trông Uyên cũng đang rất lo lắng ngó ngang ngó dọc, tuy đội mũ đeo khẩu trang nhưng nhìn cái dáng mê chết người này cũng đủ khiến nhiều ngưởi chú ý tới chứ đừng nói gương mặt kiều diễm của nàng.

-Đi theo bố... –Ông Lưu rẽ đường khác và đẩy người Uyên lên phía trước, ông tiến vào một lối mòn trên cỏ để đi vòng qua chỗ đông người… Ông biết nếu đi qua đám thanh niên chắc chắn sẽ gặp rắc rối vì lũ đó sẽ không để im cho một cơ thể tuyệt phẩm nhường này đi qua một cách dễ dàng.

-Bố! hay đi về nha… Con thấy không được thoải mái. –Uyên lo lắng cau mày lại nhìn ông Lưu.

-Đừng con! Sắp đến nơi rồi… Con yên tâm! Chỗ này kín đáo lắm. –Ông Lưu đi sau đẩy vào hông Uyên thúc dục nàng. Thấy con bé không nói gì lại đang đi vào trong tối… Ông Lưu ngó ngang ngó dọc với trái tim đập thình thịch, ông run rẩy đánh liều thò tay xuống đẩy vào bộ mông cong mềm mại của Uyên.
 
-Bố! Nhưng hôm nay đông người quá! –Uyên gạt tay bố chồng ra và rướn người về phía trước để tránh né rồi bước chân bắt đầu nhanh dần. Nàng không muốn để người khác nhìn thấy cảnh tượng dê cụ của ông Lưu.

-Con yên tâm, bố… Bố sẽ làm nhanh thôi… -Ông Lưu tăng tốc chạy theo. Lúc này hai người đang băng qua một bãi cát có đủ loại cầu trượt đồ chơi của đám con nít.

-Bố làm gì ạ? –Uyên quay lại nhìn ông Lưu, mặc dù trong bóng tối nàng vẫn thấy gương mặt hồi hộp béo ú của bố chồng mình và con cu lủng lẳng bên dưới đũng quần của ông ấy. Ông càng bước đi nhanh chim càng đánh mạnh sang hai bên nhìn thật đáng sợ.

Cuối cùng ông Lưu dẫn Uyên đến một phòng tắm công cộng bỏ hoang từ khá lâu. Đây là phòng tắm của trung tâm huấn luyện thể dục thể thao thành tích cao của TP Hà Nội, trước để sử dụng cho những vận động viên tham gia luyện tập tại công viên này và sau khi sở văn hóa chuyển địa điểm thì nó đã được niêm phong chờ tháo rỡ hàng năm nay. Điều đặc biệt ở đây đó chính là khu đất vàng này đã thuộc quyền sở hữu của ông Lưu. Phía bên phải là công an quận vừa mới chuyển về, bên trái là một tòa nhà chung cư cao cấp bảo vệ nghiêm ngặt nên thế khu phòng tắm bỏ hoang này cấm có ai dám bén mảng tới mặc dù cửa đóng then cài, niêm phong hàng năm nay rồi... Hóa ra đây là lý do ông Lưu thường xuyên đi tập thể dục ở công viên này để thi thoảng ngó qua khu đất của mình. Đó cũng là một trong những lý do mà ông dám đưa Uyên tới đây.

Ông Lưu rút chìa khóa loay hoay mở cổng, sau đó mở cửa đi vào bên trong, ông không dám bật điện vì sợ mọi người sẽ nghi ngờ. Đi ngay sau là Uyên, nàng bước vào trong chỉ thấy một mầu đen của bóng đêm, duy nhất có một vài tia sáng của ánh đèn đường chiếu vào… Ấn tượng sau đó là mùi ẩm mốc, mùi bụi ở khắp nơi. Phòng tắm này khá rộng, có bốn phòng tắm riêng, một phòng tắm chung khá lớn và hai khu thay đồ riêng biệt. Uyên cau mày, tính tình sạch sẽ nàng không thích ở những nơi bẩn thỉu thế này… Nhưng phải thừa nhận nó khá kín đáo. Bỗng từ đằng sau ông Lưu không thể chịu đựng được nữa mà nhào đến, một tay bóp mông, một tay vòng ra đằng trước úp cả bàn tay vào bướm Uyên khiến nàng giật mình.

-Hơ…hơ… con ơi… hờ hờ… -Ông Lưu hồi hộp thở phì phò như con hà mã động đực. Ông không ngừng cạ dương vật căng cứng vào đùi Uyên. Mu bướm mềm mại và mùi thơm của Uyên khiến ông lên cơn hứng tình đến phát điên. Đầu óc ông choáng váng quay cuồng, ông như muốn xuất tinh ngay lập tức vậy… Thậm chí ông còn rỉ một chút máu mũi ra ngoài.

-Bố! Bố đừng tùy tiện… -Uyên bị ông Lưu bất ngờ lao tới từ đằng sau khiến nàng giật mình nhưng cũng có cảm giác hưng phấn trong sự điên cuồng đó. Nàng quay người lại đẩy ông Lưu ra khiến chiếc váy hơi tung lên.

-Sao vậy con… hờ hờ… -Ông Lưu liếm mép khom khom người, một tay sờ chim một tay bám vào váy Uyên.

-Con cấm bố động vào người con khi con chưa cho phép! –Mặc dù Uyên cũng rất hưng phấn rồi nhưng nàng vẫn có nguyên tắc riêng của mình.
 
-Ừ ừ! Bố xin lỗi! Tại con… đẹp quá… Bố xin lỗi… nào con… cho bố… -Ông Lưu vội lắm rồi, ông đưa tay thò vào váy Uyên và sờ đùi nàng.

-Bố! con vừa nói xong tay chân bố lại không kiểm soát được rồi! –Uyên vừa nói vừa gạt tay ông Lưu ra.

-Ui dào! Con! Nhanh lên… Chúng ta… không có nhiều thời gian đâu! –Ông Lưu hối và dập mạnh chân xuống đất, ông không phải không có thời gian mà do ông quá thèm rồi.

-Suỵt! Bố nói bé thôi chứ… Bố ra kia đứng đi… -Uyên nói thầm và chỉ về khu tắm chung. Ở đó có một cái bồn tắm rất lớn được xây bằng gạch men đàng hoàng. Ông Lưu vội vã chạy như con lợn ục ịch đến đó và kê mông lên bồn tắm rồi tụt phăng chiếc quần đùi quần sịp xuống. Dương vật to dài 19 20cm của ông bật ra dũng mãnh, trông nó to bự phát khiếp… xung quanh thân dương vật còn nổi cả gân trông lại càng dày… Phần đầu khấc lột hết cỡ to như quả dưa chuột lớn vừa hồng vừa thâm, phần dưới cuống là trùm lông đen xì mọc lúa túa bù xù như đầu lão ăn mày.

-Nào con! Đến đây! Hờ hờ… -Ông Lưu hồi hộp và khẩn trương lắm rồi, ông không thể chịu được nữa… cơ thể ông nứng đến mức đầu chim của ông rỉ rất nhiều nước nhờn thành từng giọt.

Uyên không nói gì nàng từ từ đi tới từ góc tủ thay đồ, không biết nàng lấy đâu ra một chiếc đệm tập đá của dân Taekwondo đặt xuống đối diện ông Lưu và lấy chiếc quần đùi của ông dải lên đó rồi quỳ xuống. Uyên hít nhẹ một hơi một tay nắm vào dương vật bố chồng, một tay vuốt gọn đám lông lại rồi bắt đầu sóc.

-Ôi! Phê quá… con… con ơi… sướng lắm… nhưng… bố thấy chúng ta không có nhiều thời gian… con có thể bỏ qua màn này được không? –Ông Lưu nở mũi cười dâm đãng.

-Con sẽ giúp bố ra nốt lần này… từ sau bố và con nên có khoảng cách một chút… anh Phi cũng sắp về rồi… -Uyên biết ông ấy đang đòi gì nhưng nàng mặc kệ.

-Bố biết rồi… nhưng mà… không phải bố con mình ra đây… để làm chuyện đó à con? –Ông Lưu nhăn mặt lại vì tay Uyên sóc sướng quá… Nhưng thái độ kia là sao? Ông bắt đầu lo lắng về tính cách khó lường của cô con dâu cả này.

-Đương nhiên là không… con chỉ giúp bố xuất nốt lần này thôi… Và chỉ dùng tay! -Uyên vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào dương vật bố chồng… Chim ông ấy to quá, nàng mới cầm nhiêu đó mà đã thấy hơi mỏi tay rồi.

-Ơ! Là sao con? Bố tưởng… nếu vậy bố tự làm cũng được con à… -Giọng ông Lưu có chút tức giận.

-Vâng! Vậy bố tự làm đi! –Nói xong Uyên liền đứng dậy thì bị ông Lưu kéo tay xuống.

-Thôi! Bố xin lỗi! Con làm đi… -Nghe thấy vậy Uyên lại quỳ xuống và tiếp tục sóc trước gương mặt vừa tiếc vừa khó chịu của ông Lưu. Thật là chán, biết thế lúc ở nhà giao kèo trước với con bé có phải tốt rồi không, tưởng nó mặc váy cho dễ làm chuyện kia ai ngờ nó đâu có cho. Mới 23 tuổi mà khó tính đăm đăm… Ông Lưu không hiểu sao ngày xưa thằng Phi nhà ông lại có thể chinh phục được con bé.
 
-Uyên!... hơ… Tại sao… con quá cứng nhắc với bản thân như vậy? Hơ… -Ông Lưu không cam lòng nhưng phải thừa nhận bàn tay con bé mềm nên sóc sướng quá. Vừa nói ông vừa rùng mình.

-Bố biết… Con xa chồng lâu ngày… con cũng muốn đúng chứ… -Ông Lưu ấp úng cẩn trọng trong lời nói, vì sợ con dâu mình mà tức lên con bé sẽ bỏ về mất.

-Con không cứng nhắc… thân phận của con là con dâu, giúp bố đến mức này là quá lắm rồi… tại sao bố lại muốn làm chuyện loạn luân đó chứ… Bố không sợ sẽ nghiệp sao? –Uyên cau mày lại nhìn vào dương vật bố chồng, miệng nàng hé ra thở, chắc hẳn trong nàng đang đấu tranh dữ dội lắm, mặc dù lời nói có phần bảo thủ nhưng phản ứng lại hoàn toàn trái ngược.

-Nhưng bố hỏi con… xa chồng chả lẽ con không có nhu cầu? –Nghe bố chồng hỏi vậy Uyên không nói gì chỉ mím môi một cái.

-Uyên!

-Con không… -Tuy Uyên nói vậy nhưng giọng nói nhỏ của nàng đã tố cáo nàng nói dối.

-Con đừng nói dối bố… bố biết con cũng muốn, con hãy mềm mỏng hơn với bản thân mình được chứ? Chuyện này không có ai biết thì con lo gì? –Ông Lưu cau mày lại, ông biết trước mắt Uyên có một bức tường đức hạnh không thể vượt qua. Dù gì con bé cũng là người có phẩm hạnh rất cao nên ông cũng hiểu cho những khó khăn con dâu, ông biết con bé muốn nhưng thật khó để nó thừa nhận.

-Con… không muốn làm… chuyện lần trước đã vượt quá giới hạn rồi… con không thể tiếp tục mắc sai lầm được… -Uyên vừa sóc vừa nhìn chằm chằm vào dương vật bố chồng.

-Thôi nào! Tại sao con nghiêm khắc với bản thân mình như vậy? Thằng Phi nó có lỗi với con trước phải không nào? Là một người chồng nó không làm tròn bổn phận, không quan tâm đến cảm nhận của con liệu có xứng đáng để con…

-Bố đừng nói nữa… Chẳng phải anh ấy vì gia đình mới như vậy sao? –Uyên cau mày nhìn thẳng vào mắt ông Lưu.

-Nhưng con phải nghĩ cho bản thân mình chứ! Chỉ một lần thôi! Một lần nữa thôi! Một lần cuối cùng… -Ông Lưu hết cách vì chưa bao giờ ông tranh luận trong tình huống oái oăm thế này. Được con dâu thủ dâm khiến ông không thể nghĩ được gì lúc này. Ông Lưu cắn chặt răng khiến má ông nổi cộm lên một cục, nói xong rồi mà vẫn không thấy con bé nói gì. Tức mình ông đành đưa tay ra sau gáy Uyên và kéo lại ngụ ý muốn con bé mút chim cho mình.

-Ư… không…. –Uyên mím môi quay mặt đi khiến ông Lưu tức giận.
 
-Con… Con thật là… Chuyện này cũng không được, chuyện kia cũng không được… Con… -Uyên không nói gì mặt nàng lì ra, hình như nàng thấy khó chịu vì bố chồng nói xấu anh Phi trước mặt nàng để đạt được mục đích của ông ấy khiến nàng không thích.

Ông Lưu nhìn gương mặt xinh đẹp cau có của Uyên vừa hưng phấn vừa tức giận… Dựa vào kinh nghiệm lâu năm của mình ông Lưu đánh liều nắm vào tay Uyên kéo nàng đứng dậy, bất ngờ ông ôm chặt Uyên và hôn cổ nàng, vì thấp hơn nên ông chỉ với được đến đó để tạo bất ngờ.

-Chụt! Con… hờ hờ… Chụt!!! Con thơm quá… –Vừa hôn ông vừa đưa tay lên bóp ngực Uyên, sau đó tiếp tục đưa tay còn lại thọc vào trong váy và sờ bướm con bé một cách điên cuồng. Vì mọi việc xảy ra quá nhanh nên Uyên không phản kháng được, lúc này do sẵn cơn hưng phấn trong người nên nàng đã bị thụ động.

-Ưm… ưm… -Uyên không hiểu sao cơ thể mình tê quá không cử động được, nàng nhắm tịt mắt rên nhẹ hai tiếng.

-Con… đừng phản kháng nữa… hờ hờ… để bố làm con sướng… hờ hờ… thả lỏng người ra con… -Vừa nói ông Lưu vừa thọc tay xuống bướm Uyên và miết, dưới mu bướm mềm mại của con bé nước nhờn đã chảy ướt hết quần lót rồi vậy mà bảo không có nhu cầu.

-Ư… ưm…. Bố bỏ con ra… ưm… -Uyên chống cự một cách yếu ớt, nàng gạt tay bố chồng và đứng ép người mình vào người bố để không cho tay ông ấy sờ xuống bướm nữa... Một chút phản kháng đáng yêu của Uyên càng làm ông Lưu thấy sướng. Bị ép vào như vậy ông liền đưa tay ra đằng sau bóp chặt bộ mông vừa cong vừa to của con dâu mình và liên tục hẩy chim vào bướm con bé.

-Nào con… Thư giãn nào… hờ hờ… để bố… thay thằng Phi… làm con sướng… hờ hờ… Đừng dối lòng mình nữa… nào con… thả lỏng người nào… đúng rồi… đấy… hờ hờ… –Ông Lưu thều thào vì sướng khi Uyên dần không còn phản kháng nữa, ông ép chặt dương vật căng cứng vào bướm con bé và hẩy. Chưa hết ông thò tay vào trong áo lật áo lót của nàng lên vừa bóp ngực vừa bóp mông khiến Uyên không thể chống cự được nữa.... Hai đầu ti cứng đơ trong lòng bàn tay ông Lưu là minh chứng cho sự hưng phấn của nàng.

-Ưm… ưm… Ahh…. Bố… Ahh…. –Uyên rùng mình rên rỉ. Hai bố con lúc này đứng ôm nhau trong bóng tối mà không để ý tới một ánh mắt mở to đang nhìn qua khe cửa từ nãy đến giờ.

-Thư giãn nào con… hờ hờ… để bố địt con cho con sướng nhé… hờ hờ… -Ông Lưu vừa nói vừa hẩy hông liên tục dí chim vào quần lót Uyên như thể ông đang được làm tình với con bé vậy.

-Ưm… Ahh… hahh… Ahh… Hahh… -Uyên nhắm mắt vừa rên vừa thở dốc, nghe những lời khẩu dâm thô tục của bố chồng không hiểu sao càng khiến nàng thấy hưng phấn hơn. Khoái cảm dâng trào mạnh… tim đập nhanh cảm giác khoan khoái chạy dọc khắp cơ thể cả hai bố con.

-Tinh… tinh… tinh… -Tiếng điện thoại làm Uyên bừng tỉnh. Nàng giật mình bước ra khỏi người bố chồng và cúi xuống nhặt điện thoại ở dưới đất.
 
-Alo… -Uyên nuốt nước bọt để lấy lại giọng vì người gọi cho nàng là Như.

-Chị Uyên!!! Chị đang ở đâu đó? Em đang ở công viên nè! –Uyên cau mày lại khi nghe em mình nói vậy.

-Mày ra đây làm gì đấy? muộn thế này rồi! –Nói xong Uyên liếc nhìn ông Lưu.

-Em ra đi bộ cùng chị với bố! thế chị với bố đang ở đâu đó?

-Mày đang ở đâu? Để chị đến, đừng có mà đi linh tinh! –Uyên lo lắng vì sợ con bé đi tìm mình lại gặp đám thanh niên kia thì mệt lắm.

-Em đang ở đầu cổng A, em đứng ở đây đợi chị nhé!

-Ừm đứng im ở đó! –Nói xong Uyên cúp máy, nàng có chút yên tâm vì bên cổng A nhiều hàng quán của mấy cô hàng rong nên sẽ an toàn hơn. Chứ con bé Như một thân một mình cao ráo xinh xắn như búp bê lại đi một mình trong công viên kiểu gì chả bị đám du côn làm phiền.

-Con… định đi sao? –Ông Lưu thở mạnh, mặt ông nhăn lại vì thấy mất hứng quá… Thật đen đủi khi con bé Như lại chạy ra đây làm gì không biết, mất bao công sức để thuyết phục Uyên mà giờ bị phá bởi một cuộc điện thoại.

-Hmm… Bố sắp ra chưa? –Uyên thở dài với một gương mặt đỏ ửng. Chính bản thân nàng cũng cảm thấy mất hứng vì con bé Như.

-Bố sắp rồi… Thôi con ra chỗ em đi... –Ông Lưu cau mày lại nói trông có vẻ giận dỗi.

-Bố ngồi xuống đi… -Uyên thấy vậy liền đẩy ông Lưu đến bệ bồn tắm để ngồi, sau đó nàng quỳ xuống tấm đệm chủ động cầm vào chim ông Lưu và nhìn lên.

-Bố phải nhanh lên đó… Chụt! –Nói xong thì Uyên đưa đầu khấc ông Lưu vào trong miệng mút.

-Ôi!!! Hơ… Con… hơ… không ra chỗ em Như hả? Ôi… hơ… sướng quá… –Ông Lưu thều thào, ông vừa rùng mình vửa ngửa cổ lên rên rỉ. Trông gương mặt ông lúc này thoải mái hẳn lên.

-Chụt! chụt! chụt! chụt!... Con có… nhưng nếu ra đó con sẽ về luôn… Chụt… chụt… chụt… –Uyên mút vài cái rồi nhả ra trả lời ông Lưu sau đó lại nắm chặt và đưa vào miệng tiếp tục mút. Chưa bao giờ nàng tập chung cố gắng làm bố chồng sướng như lúc này.

Ông Lưu không nói gì, ông nhăn mặt lại thò tay vào trong cổ áo của Uyên để bóp và gẩy đầu ti con bé. Ông bóp từ bên này sang bên khác, gì chứ bộ ngực của Uyên luôn làm ông thấy hứng tình, nó vừa to vừa tròn đàn hồi săn chắc như gái mới lớn vậy.

-Ưm… Chụt! chụt! chụt! Ưm!!! –Uyên vừa mút vừa rên vì kỹ năng của bố chồng nàng tốt quá, chỉ gẩy đầu ti thôi mà đã khiến nàng tê hết cả người. Ông Lưu càng gẩy nhanh Uyên càng mút mạnh… đầu nàng đưa lên đưa xuống liên tục mỗi lúc một nhanh hơn.
 
-Chụt!!! chụt! chụt! chụt! Ahhhh!!! Hahh!!! Hahh!!!! Hahh!!! –Một lúc sau Uyên phải nhả ra vì khá mọi miệng rồi vì đầu chim bố chồng to quá… Nàng thở dốc và lau miệng.

-Bố… bố ra đi… -Uyên nhíu lông mày lại nhìn ông Lưu.

-Trước đây… con có hay mút cho thằng Phi không? Sao con mút sướng thế? –Ông Lưu thở dốc nhìn Uyên với vẻ mặt thán phục. Là một tay chơi trước kia ông cũng khá bất ngờ vì khuân miệng ấm áp và kỹ thuật của con dâu mình, có lẽ đó là bản năng của đám con gái rồi.

-Con… không… ít khi lắm…

-Vậy sao… con biết những kiểu mút như vậy? Con mút cho nó mấy lần rồi? –Ông Lưu tò mò.

-Bố! cái Như đang đợi đó, bố đừng làm mất thời gian nữa! –Uyên xấu hổ khi nghe bố chồng nói vậy.

-Lần nào con mút bố cũng thấy rất sướng nên bố thực sự muốn biết… Con mút mấy lần cho thằng Phi rồi mà sao kỹ năng con…

-Anh Phi nhiều vô kể rồi bố không so với anh ấy được đâu… -Uyên nhíu lông mày lại vì bố chồng hỏi nhiều quá nên nàng trả lời bừa, nói thật thì không tin lại thích nàng nói dối. Tuy nói vậy nhưng thực tình nàng rất ít khi mút cho chồng vì nàng không thích, nhưng không hiểu sao với bố chồng nàng lại rất có hứng, có khi nào vì kích thước của thứ đó không?…

-Ít ra cũng được ba lần rồi… -Ông Lưu nói và cầm chim dí vào mồm Uyên.

-Ưm… Chụt… gì mà ba lần chứ… lần này nữa là hai lần... Chụt… chụt… chụt… -Uyên bị dí chim vào mồm liền mút một cái rồi nhả ra nói sau đó lại đưa vào mồm vừa mút vừa sóc.

-Ô… Hơ… sướng quá… ba lần… -Ông Lưu nghiến răng ngửa mặt lên trần nhà rên rỉ, hóa ra con bé có kỹ năng này là từ thằng Phi… Nhưng sự thật lại không như ông nghĩ, dường như đó là bản năng của Uyên rồi, chứ nàng có mấy khi thích mút cái đó của chồng đâu. Từ lúc yêu Phi đến giờ có lẽ Uyên chỉ mút cho anh ta chưa đến chục lần.

-Tinh tinh tinh… -Tiếng chuông điện thoại lại vang lên khiến Uyên và ông Lưu giật mình. Uyên cau mày lại liếc xuống điện thoại trong khi vẫn đang ngậm chim bố chồng, hóa ra con bé Như lại gọi.

-Chụt!!! Ưm… Chụt! Chụt! Chụt! Chụt! Chụt! –Uyên nắm chặt chim ông Lưu và bắt đầu mút nhanh hơn vì nàng muốn làm nốt cho xong đi, cảm giác vội vã này cũng khiến Uyên cảm thấy rất kích thích.

-Tinh tinh tinh tinh… -Tiếng điện thoại vẫn vang lên khiến Uyên sốt ruột.

-Chụt! chụt! chụt! chụt! chụt! chụt! Ưm… -Uyên há to miệng mút càng lúc càng nhanh, nhưng vẫn không thấy bố chồng có dấu hiệu.
 
-Ôi sướng quá… -Ông Lưu nắm vào tóc Uyên và giúp con bé di chuyển. Uyên mút nhanh đến mức nước bọt trong miệng ứa ra rơi xuống dưới cằm nàng.

-Ưm… chụt! chụt! chụt! chụt! Ư!!! Bố nhanh lên… chụt! chụt! chụt! chụt! –Uyên vừa mút vừa thúc dục ông Lưu. Ông Lưu cắn răng gồng mình, nhìn mặt ông như thể đang cố gắng nín nhịn để không xuất tinh, có lẽ ông đang có mưu đồ gì đó.

-Tinh tinh tinh… Tinh tinh tinh… -Tiếng chuống điện thoại tiếp tục vang lên lần thứ hai.

-CHỤT!!! Hahh!! Hahh!! Con bảo bố rồi… hahh!! hahh!! Bố cứ nói nhiều mất thời gian… Hah… hahh… –Uyên nhả chim ông Lưu ra cau mày thở dốc.

-Alo… Sao thế? Chờ chị một lát… -Uyên vừa nói vừa thở dốc.

-Chị Uyên… huhu… có đám thanh niên cứ đi theo em… -Giọng Như trong điện thoại run rẩy sợ hãi.

-Mấy thằng thanh niên khu đá bóng đúng không?... Chị bảo ở im một chỗ thì không nghe! Trời ạ! –Uyên cau mày lại nói, nàng phát bực vì đứa em phiền phức của mình. Lúc này phía bên ngoài cửa, lão ăn mày đang rình ông Lưu và Uyên bỗng nghe thấy cuộc nói chuyện của Uyên Như lão liền lùi ra ngoài và lẩn vào trong bóng đêm đi nhanh ra khu A để tìm Như. Vừa đi ông vừa ôm con cu đang cửng cứng đơ của mình và một tâm trạng sốc nặng khi chứng kiến cảnh bố chồng con dâu lén lút với nhau.

-Quay lại cổng A đi chị ra bây giờ… -Uyên nói xong cúp máy và nhìn ông Lưu với cái dương vật cương cứng lủng lẳng giữa háng. Sau đó nàng thở dài một cái.

-Tất cả tại bố… nói nhiều!... -Uyên lau miệng và đi thẳng ra cửa trước sự tiếc nuối của ông Lưu.

-À bố! –Bỗng Uyên dừng lại khiến mắt ông Lưu sáng rực.

-Hai lần! –Uyên nói xong thì mở cửa đi ra ngoài. Để lại ông Lưu với vẻ mặt chán nản và bất lực.

Uyên đội mũi đeo khẩu trang đi nhanh về phía cổng A. Một lúc sau nàng đã thấy Như đứng ở cổng cùng với lão ăn mày… “Lão ta có đi cùng sao…” Bỗng Uyên cảm thấy có chút lo lắng.

-Chị Uyên!!!! –Như vẫy tay từ xa.

-Chị bảo đứng chờ ở đây sao mày cứ đi lung tung thế? –Uyên đi tới mắng Như, lúc này hàng quán của cô bán hàng rong như sáng bừng lên khi có hai chị em đứng cạnh.

-Em định đi tìm chị nhưng bị họ trêu… Cũng may có ông lão kéo em về đây. –Như chỉ tay ra cái ghế đá cách đó bốn mét.

-Chị tưởng mày đi với ông lão? –Uyên nhìn về phía lão ăn mày thấy lão ta lấm lét nhìn nàng khiến nàng cảm thấy có chút lo sợ và không thoải mái. Nếu không đi cùng cái Như thì lão ra đây làm gì?
 
-Em không! Lúc ở nhà em định rủ ông ấy đi cùng nhưng xuống nhà đã không thấy đâu xong em chạy một mạch ra đây đấy chứ… mà bố đâu chị… -Như vừa nói vừa vẫy tay với lão ăn mày.

-Bố á… Bố… gặp bạn nên đi bộ tán gẫu rồi… Thôi thế đi về đi, bây giờ cũng muộn lắm rồi… -Uyên rủ Như về nhà vì sợ ở đây lại bị bại lộ chuyện gì thì chết.

-Các cháu ơi! Mua hàng cho cô nào! Con gái con lứa cao ráo trắng trẻo quá… -Có một cô cười tươi vẫy tay chào hàng.

-Bà nhầm rồi! Mấy cô này không phải người Việt đâu, chắc họ là người Hàn Quốc đấy! –Có một cô khác nói theo.

-Ui dào bà thì biết cái gì! Tôi nghe rõ mấy cô ấy nói tiếng việt mà nại! –Bỗng Uyên và Như trở thành chủ đề bàn tán của mấy cô hàng rong. Đấy là chưa kể cả hai chị em đều đeo khẩu trang kín mít nếu không với gương mặt xinh đẹp này hai nàng sẽ khiến các cô bàn tán cả đêm mất.



Tầm 15 phút sau, Uyên và Như được lão ăn mày tháp tùng về đến tận nhà, tuy nhỏ con già cả nhưng đi cùng lão khiến hai chị em phần nào cảm thấy an toàn hơn. Uyên có chút lo lắng khi nàng để mặc bố chồng ở lại đó, không biết bây giờ ông ấy thế nào rồi… Nàng còn chưa giúp ông ấy xuất ra nữa… Uyên cảm thấy hơi áy náy nhưng sự an toàn của em gái vẫn là quan trong nhất.

Hai chị em mở cổng vào sân, mỗi người cầm hai thanh kẹo mút ủng hộ mấy cô bán hàng rong. Hôm nay là một đêm trăng thanh gió mát nên hai chị em lên bậc thềm ngồi ngắm sao, thời tiết này khiến con người ta cảm thấy rất thoải mái.

-Ông ơi! Ông đóng cổng rồi lên đây ngồi chơi! –Như vẫy tay gọi ông lão, Uyên vốn định tâm sự với em thì con bé lại nhanh nhảu quá. Mà thôi nàng cũng muốn khai thác một chút thông tin từ ông ấy tiện ngồi chờ bố Lưu về. Lão ăn mày lò dò đi tới ngồi dưới bậc cuối cùng của cầu thang.

-Ông ơi! Hôm nay ông ra công viên làm gì đó, may mà có ông không cháu ghét bọn con trai kia lắm ý… -Như nhíu lông mày lại, vốn cũng bị trêu nhiều nhưng hôm nay trời tối nên nàng sợ hơn mọi hôm. Uyên mỉm cười vì nàng đang định hỏi câu đó thì con bé Như lanh tranh hỏi trước rồi.

-Tôi… ra công viên… tản bộ rồi ngồi nói chuyện với mấy bà bán rong từ chập tối… -Lão ăn mày nói có chút ấp úng, giọng run run như bị tra khảo. Là một lão già 76 tuổi gần 80 tuổi nhưng tính tình lão thật thà, ít có kinh nghiệm đối phó với những tình huống trong cuộc sống gia đình nên khá run sợ trước những bí mật mà lão vừa phát hiện ra.

-Hi hi… vậy á… Ông đã tán được cô nào chưa ạ hihi! –Như ôm miệng cười vì chưa bao giờ nàng thấy ông lão nhắc về mấy cô bán rong cả.

-Khặc khặc… cô Như khéo đùa… người như tôi… làm gì dám với cao đến vậy… làm bạn… làm bạn thôi! khặc khặc… -Lão ăn mày ấp úng vừa nói vừa cười như bị sặc nước. Lão liếc Uyên thấy Uyên đang chống tay vào má mỉm cười nhìn mình khiến lão sợ hãi vì những bí mật ở phòng tắm công cộng, hình ảnh ấy lại hiện lên trong đầu lão. Trước đây khi chưa ở trong nhà, công viên đó chẳng khác nhà của lão nên lão ta rất am hiểu và thông thuộc đường đi lối lại, kể cả là khu phòng tắm bỏ hoang của ông Lưu cũng là nơi lão ra vào rất dễ dàng bởi những lỗ chó xung quanh đó mặc dù ông Lưu có khóa trong đi chăng nữa.
 
Lam chap 43 + 44 (2).jpg

Uyên chống tay vào má nhìn lão ăn mày và em mình nói chuyện, thỉnh thoảng nàng thấy ông lão có liếc lên trên chắc chắn nhìn vào dưới váy của mình… vì nàng và Như đang ngồi trên bậc cao nhất, còn ông lão ngồi bậc dưới… Không hiểu sao tối nay Uyên không thấy phiền mà thậm chí còn để im cho lão nhìn… vì ở góc đó có lẽ cũng chỉ nhìn thấy đùi trong của mình thôi.

-Biết đâu được ạ… Ông có vũ khí bí mật nhỡ đâu các cô ấy thích thì sao hi hi! –Như ôm miệng cười nhưng mím môi lại ngay rồi nhìn qua chị mình vì câu nói lỡ mồm. Thấy Uyên cũng đang quay sang lườm với đôi lông mày cau lại làm Như thấy sợ.

-Em… lỡ mồm… -Như lè lưỡi ra và cắm môi tủm tỉm cười.

-Khặc khặc… Cô Như cứ nói vậy… tôi chỉ là một lão ăn mày gần đất xa trời… ai mà dám kết đôi chứ khặc khặc…. –Lão ăn mày cười phổng cả mũi. Cứ nói xong câu nào là lão lại liếc lên nhìn vào dưới váy của Uyên. Con bé Như thì mặc quần nên không thể cuốn hút bằng Uyên được. Thậm chí lão còn từ từ lấm lét di chuyển chỗ ngồi của mình để có góc nhìn tốt hơn. Sau vài ba cái dịch đít lão đã nhìn thấy thấp thoáng quần lót trắng của Uyên khiến chim lão cửng lên nhanh chóng. Mặc dù hai đầu gối của Uyên đang khép lại nhưng lão ăn mày đã rất khéo léo di chuyển để ngó thấy được hình ảnh hiếm có này.

-Ông lên đây ngồi đi! Ngồi dưới như vậy chúng cháu tổn thọ mất… -Uyên nói với một gương mặt lạnh lùng không cười khiến lão ăn mày sợ hãi, vì hình như cô Uyên nhận ra được hành động vô sỉ này rồi.
 
-Thôi… tôi ngồi dưới này được rồi… ai lại ngồi cùng các cô… -Lão ăn mày quay mặt đi chỗ khác xấu hổ.

-Ông sợ chúng cháu ăn thịt ông à? –Uyên và Như mỉm cười khúc khích nhìn ông lão.

-Không… ý tôi là… tối không dám… sợ ông chủ nhìn thấy… -Lão ăn mày lại liếc lên nhìn vào váy Uyên lần nữa. Lần này Uyên tóm vào váy và thu vào trong đùi che đi toàn bộ cảnh tiên trước mắt lão ăn mày.

-Này ông… trước đây ông nói chưa có vợ đúng không? Vậy là ông chưa được làm chuyện ấy bao giờ!… Nhỉ?… -Uyên chống tay vào má nhìn ông lão với gương mặt hơi đỏ. Có lẽ do vẫn còn hưng phấn từ nãy nên những chủ đề này làm nàng cảm thấy phấn khích và muốn trêu chọc ông lão chim to này.

-Vâng… tôi… tôi… -Lão ăn mày ấp úng. Lão thấy Uyên xinh xắn như tiên vậy tại sao lại gian díu với ông bố chồng béo ú lùn tịt thế chứ… Tại sao lại như vậy? Đây là loạn luân mà… Càng nghĩ lão ăn mày càng không hiểu thế giới này đang vận hành kiểu gì, chả lẽ lại đảo ngược hết rồi ư?

-Ông tán mấy cô bán hàng rong đi cháu đẩy thuyền cho hihi! –Như bỗng đỏ mặt khi thấy chị hỏi ông lão chuyện đó khiến nàng phải nhanh nhảu nói chen vào… sợ ông lão nói ra điều gì đó sẽ lộ mất… Vì chị Uyên tinh lắm. Ánh mắt lườm lúc nãy là có điềm rồi.

-Khặc khặc… -Lão ăn mày chỉ cười gãi đầu.

-Này… Ông! Ông thích chơi gái không? Hôm nào cháu thuê cave về cho ông nhé! –Nói xong Uyên mỉm cười vì thấy mặt ông lão lúng túng trông thú vị quá. Như thì tủm tỉm mở to đôi mắt bồ câu ra liếc sang trái sang phải trông lúng túng đáng yêu thực sự… Vì trước đây nàng cũng có suy nghĩ y hệt với chị mình.

-Ôi không… không! Tôi… tôi nào dám… không dám… Khặc khặc… -Lão ăn mày rất ngại khi Uyên liên tục trêu chọc ông, có khi nào cô ấy phát hiện dưới đũng quần ông lão đang phồng lên không?

-Ông thử đi cho biết… hi hi… -Như nói và liếc sang chị thì đúng lúc đó nàng cũng bắt gặp được ánh mắt của chị Uyên đang nhìn mình càng làm Như thêm bối rối. Như kiểu chị ấy đã biết chuyện gì đó rồi thì phải.

-Của ông to thế kia… sợ mấy chị đó không chịu nổi chị nhờ… -Như mím môi lại cười xong ôm mặt không dám nhìn chị vì không hiểu tại sao lại nói ra điều đó. Tất cả cũng vì ánh mắt dò xét của Uyên khiến Như cảm thấy xấu hổ lúng túng và liên tục lỡ mồm nói những điều không nên nói.

-Hmm… To thì to… Nhìn ông thế này, chắc gì đã chịu nổi một phút… -Uyên mỉm cười cùng với Như… Nói xong câu này Uyên cảm thấy trong lòng mình rạo rực quá, bên dưới bướm không ngừng rỉ nước nhờn ra chiếc quần lót trắng.
 
-Khặc… khặc… chưa thử… làm sao biết… -Lão ăn mày liếc nhìn Uyên rồi liếc ra chỗ khác. Uyên thấy ánh mắt lão ăn mày tự nhiên nàng cũng bị xấu hổ khi nghe ông lão nói thế. Hóa ra cũng biết thách thức đấy chứ không hiền như nàng nghĩ.

-Thật sao? Ha ha… Người ông nhỏ thế này thì trụ được mấy hiệp? –Uyên ôm miệng cười to khi thấy ông lão cũng to gan lớn mật đấy chứ.

-Tôi á? khặc khặc… đến khi nào van xin mới thôi! Khựa khựa khựa… -Lão ăn mày cao hứng chém gió với Uyên đến mức thay đổi cả điệu cười. Lão lôi những ngôn từ bỗ bã mà lão nghe lỏm được từ đám xe ôm hay thợ xây mà lão đã từng gặp trước đây.

-Có thử không?... Ông?... –Uyên đỏ ửng mặt nhìn lão ăn mày với ánh mắt lạnh lùng… Câu nói này, ánh mắt này khiến lão cứng họng không nói được gì… Tim lão như rụng ra khỏi lồng ngực… Như mở to mắt nhìn chị… nàng thực sự cảm thấy choáng váng với câu nói đó của Uyên.

-Ha ha ha ha! Cháu đùa thôi!! Ha ha ha! nhìn mày kìa, mày tưởng chị nói thật chắc! Ha ha ha! –Uyên cười phá lên vì nhìn mặt Như và ông lão ngắn tũn lại trông buồn cười quá. Tuy nhiên lúc này Uyên cảm thấy trong lòng rạo rực quá, thật là khó hiểu, chỉ là mấy câu nói đùa thôi mà… Chả lẽ bản thân nàng lại thiếu thốn đến vậy ư… Uyên chống tay vào cằm có chút xấu hổ vì câu nói quá đà của mình, đôi má nàng ửng hồng nhìn xinh như tiên nữ đang e thẹn vậy.

-Eo… em tưởng chị nói thật đấy… -Như lè lưỡi ra nhíu mày lại, đến nàng còn suýt nữa tin là thật.

-Ha ha ha Mày hâm à! –Uyên cười và đập vào vai Như một cái.

-Chị cứ trêu ông nha… Nhìn ông gầy nhưng nhỡ đâu ông khỏe thì sao chị, mấy đứa bạn trên trường nói gầy là thầy mọi thứ đó Hi hi! –Như ôm miệng cười.

-Mày thử chưa mà biết? –Uyên quay sang lườm Như với ánh mắt lạnh te khiến Như cười nhạt lại… Trông mặt con bé tội tội làm Uyên buồn cười quá mà cười phá lên.

-Ha ha ha ha… Sao mặt ngẩn tò te ra thế Như? Chị đùa mà! ha ha ha!! –Uyên vừa cười vừa đánh nhẹ vào tay Như.

-Chị ý! Tối nay chị bị thừa năng lượng à? Cứ trêu em! –Như cau mày lại lườm chị.

-Khặc khặc… Tôi… tôi xin phép về phòng… chúc các cô ngủ ngon... -Lão ăn mày vừa sợ vừa xấu hổ nên xin phép đứng dậy trước kẻo lại bị lộ chuyện gì thì toi cả lũ. Từ lúc ở cùng nhà với hai chị em, bỗng lão có lòng tự trọng hẳn lên. Minh chứng cho cuộc sống của lão tốt hơn đó chính là lão thực sự đã bắt chuyện được với mấy cô hàng rong chứ không phải lão bốc phét.

-Chị trêu ông lão nên ông ý ngại đấy… -Như rướn người nhìn theo bóng dáng của lão ăn mày.

-Kệ ông ấy đi, chị thấy mày quan tâm đến ông ta phết đấy! Có ý gì không? –Uyên liếc nhìn Như với ánh mắt sắc xảo.

-Có ý gì là sao ạ? –Như mím môi lại nhưng không dám nhìn vào mắt chị.
 
-Mày sao qua mắt được chị hả Như… Xa chồng lâu ngày nhớ đúng không? –Uyên mỉm cười nhìn em mình làm Như xấu hổ, gương mặt lúng túng biểu cảm ngại ngùng trông rất đáng yêu.

-Chị cũng thế còn gì… Các anh ấy đi lâu ngày như vậy… ai mà chả nhớ chứ… -Như phồng một bên má rồi nằm ra cánh tay mình.

-Nghe nói anh Phi sắp về… không biết có thật không nữa… -Uyên thở dài chống tay vào má nhìn ra ngoài đường.

-Thật á chị, em chẳng thấy anh Ninh nói gì…

-Ừm! Chắc không phải đâu, nếu về kiểu gì anh ấy cũng sốt sắng gọi cho chị ngay.

-Hi hi… -Như chỉ nhìn Uyên rồi cười.

-Mày cười cái gì đấy? –Uyên lườm sang Như.

-Chị nhớ lắm rồi đúng không? –Như cấu nhẹ vào tay chị một cái.

-Hmm… Cũng nhớ chứ… Chuyện tình cảm gia đình chị… mày cũng rõ mà… anh ấy bình thường ở nhà đã lạnh nhạt, nay đi lâu như vậy… -Uyên thở dài, càng nói nàng càng cảm thấy khó chịu trong người vì những lúc thế này nàng luôn cần những bờ vai vững chắc để dựa vào. Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ trìu tượng, thực chất nàng đang rất muốn làm tình… muốn lắm… Nhưng càng chờ Phi về càng chẳng thấy… mà nếu có về anh ấy có lẽ cũng sẽ lạnh nhạt như cũ thôi. Lúc này, xung quanh Uyên luôn xuất hiện những suy nghĩ tiêu cực khiến nàng cảm thấy chán nản.

-Chị nhịn tốt nhờ…

-Sao lại nói vậy? Có nghĩa là mày không nhịn được hả? Tính đi linh tinh hay gì? Mà chị hỏi thật nhé! –Uyên nhìn em mình chằm chằm.

-Chị hâm à! Sao lại nói thế? Em nhịn được mà! –Như nhíu lông mày lại đánh vào vai Uyên một cái.

-Chị thấy mày hay để ý ông lão lắm, có khi nào… mày thèm cái ấy của lão không đấy? –Uyên nói kiểu nửa đùa nửa thật nhưng cũng làm Như mở to mắt nhìn xuống đất và xấu hổ.

-Nói thật đi… ở nhà này, chỉ có chị em mình tin tưởng được… mày còn lo lắng về chị sao?

-Thực ra… nói thật thì… trông nó to như vậy ai mà không để ý cơ chứ? Chả lẽ chị lại không để ý sao, ngày nào cũng lủng là lủng lẳng như vậy… haha… -Như ôm miệng cười, mặt nàng đỏ lên nhanh chóng.

-Mày hâm à! Ông già lắm rồi để ý gì chứ… được mỗi cái chim to, người thì bé như cái kẹo.

-Vầng… Chim to thật ý chị ạ, lúc nãy chị có để ý ông ý nói “thử đi thì biết” không? Haha… lúc đó em buồn cười lắm nhưng nhịn được… Hình như ông gạ chị đấy! Ha ha ha! -Như cười phá lên, chất giọng trong trẻo đáng yêu này của nàng phải đi lồng tiếng mới không phí của trời.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
anime sex
cliphot
Back
Top