vcsaigon
Thành viên mới
Chương 1: Bên dưới lớp váy ngủ
Viết truyện : vuhayho
Đêm. 11 giờ 30 phút.
Tôi nằm nghiêng người, giả vờ như đã ngủ, nhưng đôi mắt he hé vẫn dán chặt vào bóng lưng người phụ nữ nằm bên cạnh.
Ngọc vẫn chưa ngủ. Ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt nàng, soi rõ một nụ cười mỉm mà đã lâu lắm rồi tôi không được nhận. Ngón tay nàng lướt nhanh trên bàn phím, nhịp nhàng, âu yếm như đang vuốt ve gò má tình nhân.
Ting. Một tiếng báo tin nhắn khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Ngọc khúc khích cười. Nàng co người lại, kẹp chiếc điện thoại vào giữa lồng ngực và lớp chăn bông, như thể sợ tôi nghe thấy, hoặc như muốn giấu đi một bí mật ngọt ngào.
Tôi biết bên kia đầu dây là ai. Không phải Khôi – gã nhân tình vẫn thường cùng vợ chồng tôi "lăn lộn" vào những ngày cuối tuần. Với Khôi, tin nhắn của Ngọc thường ngắn gọn, tục tĩu và đầy mùi sắc dục: "Mấy giờ?", "Khách sạn nào?", hay "Em nứng quá rồi".
Còn người đang khiến nàng cười e thẹn như gái mới lớn kia là Alex – gã Người Mỹ gốc Á có làn da ngăm đen. Người đàn ông mang lại cho nàng sự "bình yên".
Lồng ngực tôi thắt lại, một cảm giác chua xót dâng lên tận cổ họng. Nhưng kỳ lạ thay, bên dưới lớp quần đùi, "thằng nhỏ" của tôi lại bắt đầu rục rịch. Một sự cương cứng bệnh hoạn nảy sinh từ chính nỗi đau bị phản bội.
Tôi – Tuấn, 38 tuổi, một thằng đàn ông chỉ cao 1m57 và mang trong mình nỗi mặc cảm của kẻ "chưa đi đến chợ đã hết tiền". Bên cạnh tôi là Ngọc, nàng, người phụ nữ có vẻ ngoài đoan trang, nhỏ nhắn với chiều cao 1m62, 49kg , nhưng bên trong lại ẩn chứa một con thú hoang dại mà chính tôi đã mất 8 năm để đánh thức.
Tôi nằm nghiêng người, giả vờ như đã ngủ, nhưng đôi mắt he hé vẫn dán chặt vào bóng lưng người phụ nữ nằm bên cạnh.
Ngọc vẫn chưa ngủ. Ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt nàng, soi rõ một nụ cười mỉm mà đã lâu lắm rồi tôi không được nhận. Ngón tay nàng lướt nhanh trên bàn phím, nhịp nhàng, âu yếm như đang vuốt ve gò má tình nhân.
Ting. Một tiếng báo tin nhắn khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Ngọc khúc khích cười. Nàng co người lại, kẹp chiếc điện thoại vào giữa lồng ngực và lớp chăn bông, như thể sợ tôi nghe thấy, hoặc như muốn giấu đi một bí mật ngọt ngào.
Tôi biết bên kia đầu dây là ai. Không phải Khôi – gã nhân tình vẫn thường cùng vợ chồng tôi "lăn lộn" vào những ngày cuối tuần. Với Khôi, tin nhắn của Ngọc thường ngắn gọn, tục tĩu và đầy mùi sắc dục: "Mấy giờ?", "Khách sạn nào?", hay "Em nứng quá rồi".
Còn người đang khiến nàng cười e thẹn như gái mới lớn kia là Alex – gã Người Mỹ gốc Á có làn da ngăm đen. Người đàn ông mang lại cho nàng sự "bình yên".
Lồng ngực tôi thắt lại, một cảm giác chua xót dâng lên tận cổ họng. Nhưng kỳ lạ thay, bên dưới lớp quần đùi, "thằng nhỏ" của tôi lại bắt đầu rục rịch. Một sự cương cứng bệnh hoạn nảy sinh từ chính nỗi đau bị phản bội.
Tôi – Tuấn, 38 tuổi, một thằng đàn ông chỉ cao 1m57 và mang trong mình nỗi mặc cảm của kẻ "chưa đi đến chợ đã hết tiền". Bên cạnh tôi là Ngọc, nàng, người phụ nữ có vẻ ngoài đoan trang, nhỏ nhắn với chiều cao 1m62, 49kg , nhưng bên trong lại ẩn chứa một con thú hoang dại mà chính tôi đã mất 8 năm để đánh thức.
Ký ức kéo tôi về buổi chiều định mệnh 8 năm trước.
Ngày đó, khi tôi lần đầu tiên run rẩy thú nhận về sở thích quái đản của mình – muốn nhìn vợ ân ái với người đàn ông khác – Ngọc đã nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Nàng chửi bới, khóc lóc, thậm chí dọa ly hôn. Suốt 2 năm ròng rã, tôi sống trong sự dằn vặt giữa dục vọng và đạo đức, cố gắng thuyết phục nàng bằng những bộ phim "some", bằng những lời thủ thỉ, và bằng cả sự bất lực của chính cơ thể mình mỗi khi "lâm trận".
Tôi yêu Ngọc. Nhưng tôi không thỏa mãn được nàng. Những cuộc làm tình của chúng tôi thường kết thúc khi nàng mới chỉ bắt đầu cảm thấy hơi nóng ran nơi âm hộ, còn tôi thì đã trút hết "đạn dược" trong sự xấu hổ.
Ngày qua ngày, tôi cứ rỉ rã mưa dầm thấm đất. Rồi Ngọc cũng xuôi lòng. Có lẽ vì thương hại tôi, hoặc có lẽ, sâu thẳm trong người đàn bà 30 tuổi đó, sự tò mò về nhục dục đã bắt đầu nhen nhóm.
Tôi nhớ như in "lần đầu tiên" ấy. Cái lần với một cậu trai trẻ tên Khánh mà tôi quen được trên 1 diễn đàn cũng khá nổi tiếng thời đó. Khánh khá trẻ so với vợ chồng tôi, nét mặt thư sinh trắng trẻo.
Hôm đó, sau khi cà phê làm quen, ba chúng tôi đưa nhau vào một khách sạn ở khu Trung Sơn. Theo thỏa thuận từ trước, để tránh bị để ý, vợ chồng tôi vào trước lấy 1 phòng, một lát sau Khánh vào lấy 1 phòng riêng.
Sau khi tắm rửa xong, Khánh nhắn tin cho tôi : “ Anh ơi, em tắm xong rồi, em qua nhé”. Tôi liến đáp : “Ok, em qua đi, phòng 306 nha”
Vài phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi đứng dậy mở cửa cho Khánh bước vào. Mắt Khánh đảo quanh tìm Ngọc.
Ngọc ngồi trên sofa, tim đập thình thịch, đôi mắt mở to ngại ngùng, sợ hãi như một con nai tơ bị dồn vào góc tường. Trên TV thì đang mở một bộ phim JAV mà tôi và Ngọc hay xem.
Cả 3 bắt đầu dán mắt vào màn hình, hình ảnh một cô gái đang quằng quại bị hai anh chàng bú liếm khắp cơ thể kèm những tiếng rên đầy dâm dục.
Tôi chịu không nổi, bắt đầu sờ soạng và hôn Ngọc, dường như nàng cũng bắt đầu cảm thấy cái váy đang mặc thật vướng víu. Nàng lí nhí, giọng run rẩy : "Anh cởi giúp em nhé"
Tay tôi run run kéo khoá chiếc váy liền thân xuống. Tấm lưng trần trắng muốt hiện ra, tương phản với bộ đồ lót ren đen ôm trọn lấy những đường cong mà tôi hằng tôn thờ. Cặp ngực tròn đầy phập phồng sau lớp vải mỏng tang, và bên dưới, cái lồn được che đậy hờ hững.
Khánh nuốt nước bọt ực một cái. Cậu ta lao vào ôm và đè Ngọc nằm xuống. Tôi chủ động nút lưỡi nàng, Còn Khánh thì vừa xoa vừa bú cái núm vú – bây giờ đã cương lên cứng ngắc.
Nhưng ngay khi bàn tay lạ lẫm của Khánh chạm vùng tam giác bí ẩn, Ngọc giật bắn người. Nàng đẩy cậu ta ra, vơ vội tấm chăn che kín người, co rúm lại trên giường.
"Không... em sợ... chỉ được hôn thôi... không được làm..." Ngọc lắp bắp.
Lần đó thất bại thảm hại. Khánh phải tự xử trong sự ấm ức, còn tôi thì vừa dỗ dành vợ vừa cảm thấy một sự hụt hẫng xen lẫn nhẹ nhõm. Nàng vẫn là của tôi, "cô bé" ấy vẫn đóng chặt cửa.
Ngày đó, khi tôi lần đầu tiên run rẩy thú nhận về sở thích quái đản của mình – muốn nhìn vợ ân ái với người đàn ông khác – Ngọc đã nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Nàng chửi bới, khóc lóc, thậm chí dọa ly hôn. Suốt 2 năm ròng rã, tôi sống trong sự dằn vặt giữa dục vọng và đạo đức, cố gắng thuyết phục nàng bằng những bộ phim "some", bằng những lời thủ thỉ, và bằng cả sự bất lực của chính cơ thể mình mỗi khi "lâm trận".
Tôi yêu Ngọc. Nhưng tôi không thỏa mãn được nàng. Những cuộc làm tình của chúng tôi thường kết thúc khi nàng mới chỉ bắt đầu cảm thấy hơi nóng ran nơi âm hộ, còn tôi thì đã trút hết "đạn dược" trong sự xấu hổ.
Ngày qua ngày, tôi cứ rỉ rã mưa dầm thấm đất. Rồi Ngọc cũng xuôi lòng. Có lẽ vì thương hại tôi, hoặc có lẽ, sâu thẳm trong người đàn bà 30 tuổi đó, sự tò mò về nhục dục đã bắt đầu nhen nhóm.
Tôi nhớ như in "lần đầu tiên" ấy. Cái lần với một cậu trai trẻ tên Khánh mà tôi quen được trên 1 diễn đàn cũng khá nổi tiếng thời đó. Khánh khá trẻ so với vợ chồng tôi, nét mặt thư sinh trắng trẻo.
Hôm đó, sau khi cà phê làm quen, ba chúng tôi đưa nhau vào một khách sạn ở khu Trung Sơn. Theo thỏa thuận từ trước, để tránh bị để ý, vợ chồng tôi vào trước lấy 1 phòng, một lát sau Khánh vào lấy 1 phòng riêng.
Sau khi tắm rửa xong, Khánh nhắn tin cho tôi : “ Anh ơi, em tắm xong rồi, em qua nhé”. Tôi liến đáp : “Ok, em qua đi, phòng 306 nha”
Vài phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi đứng dậy mở cửa cho Khánh bước vào. Mắt Khánh đảo quanh tìm Ngọc.
Ngọc ngồi trên sofa, tim đập thình thịch, đôi mắt mở to ngại ngùng, sợ hãi như một con nai tơ bị dồn vào góc tường. Trên TV thì đang mở một bộ phim JAV mà tôi và Ngọc hay xem.
Cả 3 bắt đầu dán mắt vào màn hình, hình ảnh một cô gái đang quằng quại bị hai anh chàng bú liếm khắp cơ thể kèm những tiếng rên đầy dâm dục.
Tôi chịu không nổi, bắt đầu sờ soạng và hôn Ngọc, dường như nàng cũng bắt đầu cảm thấy cái váy đang mặc thật vướng víu. Nàng lí nhí, giọng run rẩy : "Anh cởi giúp em nhé"
Tay tôi run run kéo khoá chiếc váy liền thân xuống. Tấm lưng trần trắng muốt hiện ra, tương phản với bộ đồ lót ren đen ôm trọn lấy những đường cong mà tôi hằng tôn thờ. Cặp ngực tròn đầy phập phồng sau lớp vải mỏng tang, và bên dưới, cái lồn được che đậy hờ hững.
Khánh nuốt nước bọt ực một cái. Cậu ta lao vào ôm và đè Ngọc nằm xuống. Tôi chủ động nút lưỡi nàng, Còn Khánh thì vừa xoa vừa bú cái núm vú – bây giờ đã cương lên cứng ngắc.
Nhưng ngay khi bàn tay lạ lẫm của Khánh chạm vùng tam giác bí ẩn, Ngọc giật bắn người. Nàng đẩy cậu ta ra, vơ vội tấm chăn che kín người, co rúm lại trên giường.
"Không... em sợ... chỉ được hôn thôi... không được làm..." Ngọc lắp bắp.
Lần đó thất bại thảm hại. Khánh phải tự xử trong sự ấm ức, còn tôi thì vừa dỗ dành vợ vừa cảm thấy một sự hụt hẫng xen lẫn nhẹ nhõm. Nàng vẫn là của tôi, "cô bé" ấy vẫn đóng chặt cửa.









