lc88
mb66
ho88

Tôi Đã Khiến Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Trở Thành Bồn Chứa Tinh Của Tôi

Tà Thiên Ma Đế

Thành viên mới
Tham gia
14/11/25
Bài viết
43
Cảm xúc
18
Điểm
8
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Trong thế giới xa hoa nhưng đầy bóng tối của giới thượng lưu Sài Gòn, Minh Hoàng – chàng trai 18 tuổi tài năng và đầy hận thù – quyết định biến mẹ kế xinh đẹp Lan Hương thành nô lệ tình dục để trả thù cho cái chết của cha mình. Lan Hương, nữ tổng tài lạnh lùng kiêu sa bên ngoài, nhưng bên trong là một người phụ nữ dâm đãng không đáy, phải quỳ gối phục tùng mọi dục vọng của con trai riêng chồng, từ những buổi sáng dâm loạn trong penthouse sang trọng đến những âm mưu kinh doanh đầy tham vọng. Câu chuyện xoay quanh hành trình thống trị, dục vọng và chuộc tội, nơi ranh giới giữa hận thù và khoái lạc bị xóa nhòa hoàn toàn.

Chương 1:

Tôi là Minh Hoàng, 18 tuổi, đang học lớp 12 chuyên Toán tại Trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong. Cao một mét tám lăm, thân hình săn chắc nhờ tập gym đều đặn từ năm 15, cơ ngực nở nang, vai rộng vững chãi, bụng sáu múi rõ nét như được chạm khắc, da ngăm khỏe mạnh, tóc undercut gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt sắc lạnh luôn toát lên vẻ khinh miệt khi nhìn xuống bất kỳ kẻ nào dám tự cho mình ngang hàng. Còn con cặc của tôi thì to dài vượt trội so với lũ bạn cùng lứa – 19cm khi cương cứng ngắc, gân guốc nổi cuồn cuộn, đầu khấc bóng loáng rỉ dịch nhờn chỉ vì tưởng tượng cảnh hành hạ một con đĩ dâm loạn.

Gia đình tôi từng là một gia đình giàu có, bề ngoài hạnh phúc. Mẹ ruột tôi mất vì ung thư khi tôi mới 10 tuổi, để lại khoảng trống lạnh lẽo trong căn penthouse rộng lớn. Bố tôi, một doanh nhân thành đạt sở hữu chuỗi công ty bất động sản khổng lồ, đau buồn một thời gian ngắn rồi vội tái hôn với Lan Hương – một cô giáo viên đại học xinh đẹp, trẻ hơn bố tận 15 tuổi.

Lúc ấy Lan Hương mới 26, thân hình nóng bỏng với những đường cong chết người, khí chất lạnh lùng kiêu sa như đóa sen tuyết, ai cũng nghĩ bố tôi trúng số độc đắc khi cưới được người vợ vừa đẹp vừa giỏi giang như thế. Nhưng chỉ mình tôi biết sự thật đen tối phía sau. Lan Hương không phải loại phụ nữ đoan trang như vẻ bề ngoài.

Cô ta dâm đãng đến mức bệnh hoạn, như con thú cái thèm khát dục vọng không đáy. Ngay từ những ngày đầu bước chân vào nhà làm mẹ kế, cô ta đã lén lút dụ dỗ bố tôi, ép ông quan hệ liên tục, ngày nào cũng nhục dục tràn trề: bú lồn cô ta đến nước dâm lênh láng, liếm đít cô ta như con chó khát tình, đụ từ sáng đến tối không ngớt, thậm chí buộc bố phải nuốt thuốc cường dương liều cao để duy trì hàng giờ, thỏa mãn cái lồn khít nước và thân thể trắng lạnh mê hoặc ấy. Bố tôi vốn lớn tuổi, sức khỏe yếu dần, nhưng vì si mê cái mông vểnh cao đầy đặn và bộ ngực dồi dào rung lắc của cô ta mà vẫn cố gắng, đẩy mình đến kiệt quệ.

Rồi một đêm định mệnh, sau khi bị Lan Hương cưỡi liên tục hơn ba tiếng, lồn cô ta siết chặt con cặc bố đến mức ông gầm lên xuất tinh, tim bố đột ngột ngừng đập – thượng mã phong, bác sĩ kết luận do kiệt sức và lạm dụng thuốc kích thích. Lan Hương khóc lóc thảm thiết trước đám tang, diễn vai người vợ góa đau khổ mẫu mực, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hạt dưa sắc nét. Nhưng tôi nhìn thấu, trong đôi mắt hổ phách lạnh băng ấy chỉ toàn sự hối hận muộn màng và nỗi sợ hãi run rẩy.

Cô ta hối hận vì đã hại chồng mình bằng dục vọng dâm loạn, hối hận vì từ nay mất đi nguồn tiền bạc và địa vị cao sang. Còn tôi thì hận thấu xương. Hận cô ta đã cướp đi người cha duy nhất còn lại, hận cái thân xác dâm tiện đã đẩy bố tôi vào cõi chết.

Vì thế, sau tang lễ, tôi không đuổi cổ cô ta ra đường như lẽ ra phải làm. Tôi giữ cô ta lại, biến cô ta thành thứ xứng đáng với bản chất: một cái bồn chứa tinh sống, một con nô lệ tình dục ngoan ngoãn chỉ tồn tại để hầu hạ con cặc tôi, để tôi xả hết nỗi hận và dục vọng lên từng lỗ trên người cô ta mỗi ngày.

Từ đó, Lan Hương – nữ tổng tài lạnh lùng quyết đoán trước mặt thiên hạ – chỉ còn là con đĩ hèn mọn quỳ dưới chân tôi, van xin được nuốt tinh đặc sệt, được đụ nát lồn và đít, được hành hạ nhục nhã để chuộc tội cho sự dâm loạn đã phá hủy gia đình tôi.

(Là Mẹ kế sẽ làm thế vị trí của bố, trong lúc con trai chưa đủ tuổi để nhận chức của bố)
---

Sáng sớm sáu giờ lẻ bảy phút, đường chân trời Quận 1 vừa được nhuộm một lớp vàng nhạt, những tia nắng li ti xuyên qua bức tường kính toàn cảnh 270 độ của căn hộ penthouse tại Bến Vân Đồn Residence, chảy tràn trên sàn đá cẩm thạch nhập khẩu từ Ý bóng loáng như gương.

Tôi trở mình, đầu ngón tay vô thức lướt qua lớp lụa tơ tằm của ga giường, trong khoang mũi vương vấn mùi hương tuyết tùng thanh khiết — đó là mùi hương đặc trưng trên người Lan Hương, không ngọt ngào như phụ nữ thông thường, mang chút lạnh lùng đẩy người ta ra xa ngàn dặm, nhưng lại khiến lòng người siết chặt.

Trong phòng ngủ không kéo rèm, tầm nhìn thoáng đãng đủ để thu trọn cảnh bình minh bên sông Sài Gòn.

Mặt sông mù sương mờ ảo, vài chiếc tàu chở hàng trôi chậm rãi, để lại những vệt nước dài, xa xa tháp Bitexco còn ẩn trong lớp sương mỏng như lụa, chỉ lộ ra đường nét mơ hồ.

Phòng rộng lớn, phong cách trang trí tối giản đen trắng xám toát lên vẻ cao cấp, đèn sàn kim loại lóe sáng lạnh lẽo, trên ghế da thật vắt một chiếc áo vest đen cắt may sắc sảo, đó là chiếc Lan Hương tiện tay để lại khi về từ công ty hôm qua, cổ áo còn cài một chiếc kim cài áo đính kim cương vụn, khiêm tốn mà phô trương.

"Con thức rồi à?"

Giọng nói lạnh lùng vang từ cửa ra vào, Lan Hương bưng bữa sáng bước vào, bước chân nhẹ nhàng như lông vũ, nhưng lại mang theo khí thế vô hình.

Tôi ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lập tức bị cô ấy khóa chặt — không phải vì cô ấy không mặc gì, điều này ở nhà chúng tôi là chuyện bình thường, cô ấy luôn nói quần áo là ràng buộc, ở nhà phải giải phóng cơ thể hoàn toàn, ngay cả khi ra ngoài cũng không chịu mặc đồ lót, bảo vậy hại da, tôi chiều theo ý cô ấy, chỉ là trang phục ra đường phải do tôi quyết định.

"Con trai, mẹ đã ướt át từ sáng sớm chỉ vì nghĩ đến việc phục vụ con thôi."

Lan Hương năm nay 34 tuổi, sống thành hình mẫu mà mọi phụ nữ ao ước, cũng trở thành món đồ chơi ngoan ngoãn nhất trong lòng bàn tay tôi.

Cô ấy cao tới một mét bảy hai, thân hình cao ráo thẳng tắp, nhưng lại sở hữu những đường cong cực kỳ nóng bỏng, như kiệt tác tinh xảo nhất của Thượng đế.

Eo thon không đầy một nắm, da thịt trắng lạnh, dưới ánh sáng ban mai lấp lánh như sứ, đường cơ bụng hai bên rõ nét, vẽ nên đường cong khiến người ta kinh tâm động phách.

Phía dưới là đường cong mông đầy đặn vểnh cao, hình dáng tròn trịa săn chắc, mỗi bước đi đều khẽ lắc lư, mang sức hút chết người, nhưng vì khí chất lạnh lùng của cô ấy, lại thêm phần cấm kỵ.

Bộ ngực dồi dào phía trước càng chói mắt, hình dáng hoàn hảo, không xệ không lệch, theo nhịp bước chân khẽ nhấp nhô, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với vòng eo mảnh mai, vẽ nên bức tranh đầy sức công phá.

Khuôn mặt cô ấy là kiểu mặt hạt dưa chuẩn mực, đường hàm dưới mượt mà sắc nét, nhưng không lộ vẻ sắc bén.

Mũi cao thẳng như được điêu khắc nhân tạo, chóp mũi hơi vểnh, mang chút mị hoặc khó nhận ra, nhưng bị đôi mắt lạnh lùng kia trung hòa vừa khít.

Chương 2:

Hốc mắt sâu hoắm, đuôi mắt hơi xếch, đồng tử màu hổ phách nhạt, bình thường nhìn người khác luôn mang vẻ xa cách lạnh lẽo, như mặt hồ đóng băng, nhưng khi nhìn tôi, lớp băng ấy lập tức tan chảy, chỉ còn lại sự ngoan ngoãn và dựa dẫm.

Lông mày tự nhiên rậm rạp nhưng không rối, càng tôn lên đôi mắt tinh tế.

Màu môi hồng anh đào nhạt, hình môi đầy đặn, đường viền rõ nét, không cười thì mang chút lạnh băng, cười lên lại lộ lúm đồng tiền nông, sự tương phản cực kỳ.

Thời gian dường như đặc biệt ưu ái cô ấy, 34 tuổi mà trên mặt không thấy nếp nhăn nào, da thịt săn chắc mịn màng, toát lên sự mịn màng như thiếu nữ.

Khí chất lạnh băng trên người cô ấy là bẩm sinh, đứng đó dù không nói lời nào, cũng khiến người ta bất giác nín thở, như đóa sen tuyết mọc trên đỉnh núi băng, đẹp đẽ nhưng không thể xâm phạm.

Nhưng chỉ tôi biết, đóa sen tuyết nhìn như cao ngạo ấy, sâu trong xương tủy ngoan ngoãn đến mức nào, chỉ cần tôi nói một câu, cô ấy sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì cho tôi.

Lan Hương đặt bữa sáng lên bàn nhỏ cạnh giường, là tôm hấp thủy tinh, bánh bao cua và một bát cháo tổ yến tôi thích.

Cô ấy khẽ cúi người, sắp xếp bát đũa gọn gàng, động tác thanh lịch chuẩn mực, dù không mặc gì cũng không lộ vẻ nhếch nhác, ngược lại toát lên vẻ đẹp tự nhiên.

"Hôm nay muốn ăn tôm hấp vị gì? Mẹ bảo bếp chuẩn bị thêm ít giấm gừng."

Giọng cô ấy vẫn lạnh lùng, nhưng mang chút cẩn thận lấy lòng, đầu ngón tay khẽ gõ mặt bàn, chờ tôi đáp lời.

Lan Hương nghe lệnh, đôi mắt hổ phách lập tức lóe lên sự ngoan ngoãn pha lẫn dục vọng, khuôn mặt đỏ bừng như trái cà chua chín mọng, nhưng cô không dám chần chừ, vội vàng quỳ xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, đầu gối chạm đất phát ra tiếng kêu khẽ, thân mình run rẩy vì nhục nhã nhưng vẫn vểnh mông cao như con chó cái đang cầu xin chủ nhân.

Tôi ngồi dậy trên giường, cởi quần lót, để lộ con cặc đã cương cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng rỉ dịch nhờn, nhìn xuống cô với ánh mắt khinh miệt: "Mẹ nhìn đi, con cặc của con trai mẹ to thế này, mẹ mà không bú tốt là con đá mẹ ra đường như con điếm rẻ tiền."

Lan Hương nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào vật nam tính ấy, miệng lẩm bẩm dâm đãng: "Con cặc con trai đẹp quá, mẹ sẽ bú như con đĩ khát tinh, xin con đừng bỏ mẹ."

Cô đưa mặt lại gần, hít sâu mùi hôi nam tính nồng nặc, lưỡi thè ra liếm từ gốc lên ngọn, cuốn lấy lớp da nhạy cảm, miệng ngậm lấy đầu khấc mút mạnh như đang hút kẹo, tiếng chụt chụt vang lên dâm loạn trong phòng ngủ yên tĩnh.

Tôi nắm tóc cô giật mạnh, ép sâu hơn: "Sâu họng đi, đồ mẹ kế dâm loạn, bú như đang nuốt tội lỗi của mẹ ấy, nếu không nuốt hết tinh con thì mẹ chỉ là con chó cái vô dụng."

Lan Hương bị giật tóc đau điếng, nước mắt trào ra nhưng vẫn cố nuốt sâu, cổ họng co thắt siết chặt con cặc, miệng rên rỉ đứt quãng: "Mẹ bú sâu đây... con cặc con trai làm mẹ nghẹn... mẹ là con đĩ dâm, xin con bắn đầy miệng mẹ."

Tôi đẩy hông mạnh, đụ vào miệng cô như lỗ dâm, nước miếng cô tràn ra kéo sợi dài, nhỏ giọt xuống ngực đầy đặn đang rung lắc, đầu vú cô cương cứng vì kích thích nhục nhã.

"Nhìn mẹ quỳ bú cặc con trai ruột trước bữa sáng kìa, đồ mẹ kế biến thái, mẹ sinh ra chỉ để làm lỗ xả tinh cho con thôi."

Lan Hương bị sỉ nhục càng hứng tình, lưỡi cuốn lấy gân xanh, tay vuốt ve hai hòn dái nặng trĩu, miệng ú ớ: "Vâng... mẹ là lỗ xả tinh... bắn đi con, lấp đầy miệng mẹ kế dâm này bằng tinh trùng nóng hổi của con."

Lan Hương run rẩy đứng dậy, thân thể vẫn còn rung động vì dư vị tinh trùng nóng hổi trong họng, nhưng tôi chưa thỏa mãn, ánh mắt quét xuống vùng kín ướt át của cô ta, nơi quả trứng rung tôi đã nhét sâu vào lồn từ đêm qua vẫn đang rung nhẹ ở chế độ thấp nhất, khiến cô ta phải kìm nén rên rỉ suốt cả đêm để chứng minh sự ngoan ngoãn.

Tôi cười khẩy, vươn tay nắm lấy đùi cô ta, ép cô ta dạng chân rộng ra, ngón tay thô bạo luồn vào lồn ướt nhẹp kéo quả trứng rung bóng loáng dịch nhờn ra ngoài, tiếng "bộp" nhẹ vang lên khi nó rời khỏi lớp thịt co giật siết chặt, Lan Hương cắn môi rên khẽ: "A... anh Hoàng... cái trứng rung làm em chịu không nổi suốt đêm, lồn em ướt nhẹp rồi, em thèm anh đụ em quá..."

Tôi ném quả trứng rung sang một bên, con cặc vẫn cương cứng ngắc sau khi bắn vào miệng cô ta giờ lại rỉ dịch nhờn, tôi ấn Lan Hương úp mặt xuống bàn nhỏ cạnh giường, mông vểnh cao hết cỡ lộ rõ lồn hồng hào co giật thèm khát, rồi không thương tiếc thúc mạnh con cặc vào sâu tận tử cung, tiếng da thịt va chạm bạch bạch dâm loạn vang vọng trong phòng ngủ yên tĩnh, tay tôi siết chặt eo cô ta kéo giật về sau để đụ tàn bạo hơn:

"Đồ mẹ kế rẻ tiền, lồn mẹ ướt nhẹp thế này sau một đêm bị trứng rung tra tấn, chắc đang co giật thèm khát cặc con trai từ lâu lắm rồi phải không? Nhìn mông mẹ vểnh cao mời gọi kìa, nhún mạnh lên đi, nếu không con sẽ rút ra và bắt mẹ quỳ liếm sạch nước dâm của chính mình trước khi nhét lại vào."

Lan Hương nước mắt lưng tròng, miệng rên rỉ van xin đầy nhục nhã nhưng eo vẫn uốn éo điên cuồng, mông đầy đặn lắc lư nghênh đón từng cú thúc, lồn cô ta co bóp tham lam ôm sát lấy con cặc tôi như muốn nuốt chửng, nước dâm trào ra từng đợt nhớp nháp, nhỏ giọt xuống sàn đá cẩm thạch tạo thành vũng ướt át dâm loạn:

"Vâng anh Hoàng... em là con đĩ hư hỏng, đụ sâu hơn nữa đi... em chịu đau hết, hãy hành hạ lồn em tàn nhẫn, bắn đầy tinh nóng vào tận tử cung em, em muốn bị lấp kín để nhớ rằng mình chỉ là lỗ xả dục cho anh thôi..."

Chương 3:

Tôi cười khẩy đầy khinh miệt, tay phải siết chặt hông cô ta kéo giật mạnh về sau để con cặc chạm sâu hơn vào thành lồn nóng bỏng, tay trái vòng ra trước bóp nát bộ ngực dồi dào, ngón cái và trỏ véo núm vú cương cứng kéo giãn đến đỏ rực khiến cô ta hét lên trong khoái lạc đau đớn, mỗi cú thúc đều vang lên tiếng bạch bạch dâm đãng, cảm giác lớp thịt lồn siết chặt gân xanh trên cặc tôi khiến dục vọng dâng trào:

"Con mẹ kế vô liêm sỉ, ngực mẹ sinh ra chỉ để con dày vò thế này thôi, hét to lên để con nghe rõ mẹ hèn hạ đến mức nào, nếu không siết chặt hơn nữa thì con sẽ đánh mông mẹ đỏ hoe và bỏ mặc lồn mẹ thèm thuồng."

Lan Hương run rẩy dữ dội, thân thể cong lên theo nhịp đụ, lồn co giật liên hồi như muốn vắt kiệt tinh tôi, miệng ú ớ giữa tiếng rên: "Em hèn hạ lắm anh... véo mạnh hơn đi, em thích bị anh hành hạ như con vật cưng dâm tiện... đụ em đến kiệt sức, lấp đầy em bằng tinh trùng đặc quánh, em van anh đừng dừng lại, em cần nó để chuộc tội..."

Tôi đẩy hông đến cực hạn, con cặc ra vào như máy khiến nước dâm bắn tung tóe thấm ướt cả ga giường, mùi tình dục nồng nặc lan tỏa trong phòng, rồi đột ngột nắm tóc cô ta giật mạnh về sau để lộ cổ họng trắng ngần, gầm lên đầy thống khoái bắn từng đợt tinh nóng hổi đặc sệt vào sâu tận tử cung, lấp đầy cô ta đến mức tinh tràn ra quanh lồn đỏ ửng, Lan Hương hét lên thỏa mãn, thân thể co giật điên cuồng lên đỉnh, mềm oặt đổ gục xuống bàn nhưng vẫn thì thầm giữa hơi thở hổn hển đầy phục tùng:

"Tinh anh tràn ngập rồi... em đầy ắp và sướng tê tái... giờ em sẽ đứng dậy phục vụ bữa sáng cho anh, anh Hoàng yêu quý."

Đôi mắt hổ phách của cô ấy lập tức tràn đầy sự ngoan ngoãn, không chút phản kháng, lông mi dài như cánh bướm khẽ run, mang chút đáng thương khiến người ta xót xa.

"Hôm nay mặc áo sơ mi voan đen mỏng, phối váy xếp li siêu ngắn trắng."

Giọng tôi bình thản, nhưng mang lệnh không thể cãi.

"Được, con trai. Mẹ sẽ mặc thế để mọi người thấy mẹ là con đĩ dâm loạn của con."

Lan Hương không do dự, liền đồng ý, giọng nhẹ nhàng, "Áo sơ mi là cái voan lụa thật phải không? Váy xếp li là cái dài đến đùi trên cùng?"

Cô ấy nhớ rõ từng món đồ tôi thích, thậm chí rõ hơn cả tôi.

Tôi buông tay nắm cằm cô ấy, không kiên nhẫn vẫy vẫy: "Nói thừa, không mặc cái đó thì mặc cái nào? Nhớ kỹ, áo sơ mi chỉ cài hai nút, cổ áo phải mở, váy kéo lên cao nhất, đừng để người khác nhìn ra sơ hở."

"Em biết rồi."

Lan Hương gật đầu vâng lời, không dám cãi một câu.

Khi cô ấy đứng dậy, tôi cố ý vươn tay vỗ một cái lên mông cô ấy, tiếng vang giòn tan trong phòng ngủ yên tĩnh đặc biệt rõ ràng.

Thân thể cô ấy khẽ run, nhưng không quay đầu, chỉ vành tai ửng đỏ nhạt, làm phai bớt khí chất lạnh lùng, thêm chút mị hoặc.

"Mau đi chuẩn bị đi, đừng làm lỡ giờ học của anh."

Giọng tôi lạnh nhạt, nằm lại giường, nhìn bóng lưng cô ấy rời khỏi phòng ngủ.

"Con vỗ mạnh hơn nữa đi, mẹ thích bị con đánh mông đến đỏ rực và ướt át."

Bóng lưng cô ấy cũng mê hoặc, đường vai lưng mượt mà đẹp đẽ, tỷ lệ eo mông hoàn hảo, mỗi bước đi mông khẽ lắc lư, mang sức hút chết người.

Khóe miệng tôi cong lên nụ cười thú vị, Lan Hương, người phụ nữ mà ở ngoài mắt người khác là CEO công ty niêm yết, quyết đoán cao ngạo, trước mặt tôi chỉ là con thú cưng ngoan ngoãn mà thôi.

Bến Vân Đồn Residence là khu dân cư cao cấp hàng đầu Quận 1, an ninh nghiêm ngặt, môi trường thanh tịnh.

Cảnh quan vườn tược trong khu tái hiện mỹ học cổ điển Việt, lối đi uốn lượn lát đá ấm áp, hai bên trồng cây xanh quanh năm xen kẽ, không khí sáng sớm xen lẫn hương cỏ cây và hơi ẩm sông nước.

Thỉnh thoảng thấy người lớn tuổi tập dưỡng sinh dưới bóng cây, động tác chậm rãi hòa quyện với cảnh vật, còn có người giúp việc dắt chó của chủ nhà dạo bước, mọi thứ đều tĩnh lặng dễ chịu.

Khi tôi rửa mặt xong xuống lầu, Lan Hương đã mặc xong đứng chờ ở cửa.

Chương 4:

Áo sơ mi voan lụa đen mỏng nhẹ, độ trong suốt cực tốt, có thể thấy rõ kết cấu da thịt cô ấy, cùng với vùng hồng hào hấp dẫn trước ngực, áo sơ mi quả nhiên chỉ cài hai nút, cổ áo mở, lộ ra xương quai xanh tinh xảo và đường cổ đẹp đẽ.

Váy xếp li siêu ngắn trắng dài vừa đến đùi trên, viền váy bồng bềnh, khi đi sẽ khẽ bay lên, lộ ra đôi chân thon dài trắng muốt, da thịt dưới đèn lấp lánh, chân mang giày cao gót đen mảnh, càng tôn lên dáng người thẳng tắp.

Cô ấy đứng trước gương mặc quần áo ở huyền quan, cẩn thận chỉnh cổ áo sơ mi, vẻ mặt tập trung.

Nghe tiếng bước chân, cô ấy lập tức quay người, trên mặt lộ nụ cười ôn hòa, khác hẳn với nữ tổng tài lạnh lùng nghiêm khắc không cười không nói ở công ty.

"Xong hết rồi, chúng ta đi được rồi."

Cô ấy chủ động bước lên, nhận lấy cặp sách trong tay tôi, động tác nhẹ nhàng, ánh mắt đầy cưng chiều.

"Ừ."

Tôi đáp một tiếng, đi thẳng ra cửa.

Lan Hương vội theo sau, cúi người mở cửa cho tôi, động tác cung kính ngoan ngoãn.

Thang máy khu là dành riêng, cabin gương sáng bóng lạnh lẽo, Lan Hương đứng bên tôi, hai tay buông thõng tự nhiên, thân mình khẽ nghiêng về trước, giữ khoảng cách vừa phải, không xa cách cũng không vượt giới.

Khi thang máy đi xuống, tôi liếc cô ấy một cái, phát hiện cô ấy đang lén dùng khóe mắt nhìn tôi, ánh mắt mang chút căng thẳng, dường như lo lắng trang phục có hợp ý tôi không.

"Lái xe chậm thôi, đừng vội."

Tôi tựa vào tường thang máy, giọng tùy ý.

"Vâng, em sẽ chú ý."

Lan Hương lập tức gật đầu, giọng ngoan ngoãn.

Cửa thang mở, bảo vệ cửa lập tức cung kính cúi người chào: "Chị Lan, cậu Hoàng."

Lan Hương chỉ khẽ gật đầu, trên mặt không biểu cảm gì, khí chất cao ngạo lập tức trở lại, khác hẳn với sự ngoan ngoãn với tôi vừa nãy.

Còn tôi thì cười với bảo vệ, giọng thân thiện: "Chào buổi sáng, chú Liêm."

Đây chính là cách chúng tôi tương tác trước mặt người ngoài, tôi đối xử với cô ấy ôn hòa lịch sự, thể hiện tình cảm mẹ con ấm áp, còn cô ấy là nữ tổng tài cao ngạo thanh lịch, thỉnh thoảng lộ ra sự cưng chiều với tôi.

Không ai biết, về nhà cô ấy ngoan ngoãn đến mức nào, cũng không ai biết dục vọng kiểm soát của tôi với cô ấy mạnh đến đâu, mọi thứ của cô ấy, từ trang phục đến lời nói hành động, đều phải nằm trong lòng bàn tay tôi.

Xe của Lan Hương là một chiếc Mercedes S-Class đen, đường nét thân xe mượt mà hùng vĩ, nội thất xa xỉ, ghế da thật mềm mại thoải mái, hương thơm trong xe vẫn là mùi tuyết tùng quen thuộc của cô ấy.

Cô ấy chủ động mở cửa xe cho tôi, chờ tôi ngồi vững rồi mới vòng sang ghế lái lên xe.

Khi khởi động xe, cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi, nụ cười ôn hòa: "Có muốn nghe nhạc không?"

"Không cần, im lặng đi."

Tôi tựa vào ghế phụ, nhắm mắt, giọng lạnh nhạt.

Chương 5:

Xe chậm rãi ra khỏi khu dân cư, hòa vào dòng xe buổi sáng Quận 1.

Hai bên đường cao ốc san sát, tường kính phản chiếu ánh sáng ban mai, chói lòa.

Xe cộ trên đường không nhiều, đa phần là nhân viên văn phòng vội đi làm và phụ huynh đưa con đến trường.

Lan Hương lái xe rất ổn định, tốc độ vừa phải, tay cầm vô lăng, động tác chính xác thanh lịch, cổ tay mảnh mai nhưng toát lên sức kiểm soát, có lẽ là khí chất tích lũy từ nhiều năm làm CEO.

Tôi mở mắt, nghiêng đầu nhìn cô ấy.
Ánh nắng qua cửa sổ xe rọi lên mặt cô ấy, vẽ nên đường nét khuôn mặt bên tinh tế, mũi cao thẳng để lại bóng mờ nhạt trên mặt, lông mi dài khẽ run, ánh mắt tập trung nhìn phía trước.
Áo sơ mi voan mỏng bị gió thổi phồng nhẹ, mơ hồ thấy ngực nhấp nhô, dưới váy xếp li siêu ngắn đôi chân chồng chéo, tư thế thanh lịch.

Tôi vươn tay, không khách khí nắm lấy đùi cô ấy, da thịt mịn màng trơn láng, mang theo cảm giác mát lạnh.
"Da em mịn thế này, anh chỉ muốn vuốt ve mãi thôi, nhưng nếu anh luồn tay sâu hơn, em có ướt át không hả?"
Giọng tôi thì thầm, ngón tay cố tình trượt lên cao hơn, chạm vào vùng nhạy cảm.

Thân thể Lan Hương khẽ cứng đờ, tay cầm vô lăng siết chặt, nhưng không phản kháng, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt mang chút e thẹn, nhưng vẫn ngoan ngoãn như cũ.
"Đừng ảnh hưởng lái xe."
Giọng tôi bình thản, nhưng lực tay lại tăng thêm vài phần.

Cô ấy lập tức gật đầu, giọng nhẹ nhàng: "Vâng."
"Nhưng anh thích thế này lắm, em cứ run run như con mèo hoang, làm anh muốn đụ em ngay trong xe."
Tôi cười khẩy, siết chặt hơn để cô ấy rên khẽ.

Xe chạy êm ru, trong xe chỉ còn tiếng động cơ nhẹ nhàng, không khí tràn ngập mùi tuyết tùng xen lẫn hương cơ thể nhạt nhòa của cô ấy, hòa quyện khiến người ta tâm viên ý mã.
Bốn mươi phút sau, xe đến cổng Trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong.
Lúc này đã bảy giờ mười lăm, cổng trường đã nhộn nhịp, học sinh mặc đồng phục xanh trắng từng tốp đi vào khuôn viên, tiếng còi xe máy điện, xe hơi, tiếng cười nói của học sinh, lời dặn dò của phụ huynh, hòa thành biển người sôi động.

Hai bên cổng đứng vài bảo vệ mặc đồng phục, duy trì trật tự, cách đó không xa có hàng quán bán sáng, hơi nóng từ bánh rán giòn, đậu nành quẩy lan tỏa trong không khí, đầy mùi khói lửa nhân gian.
Mấy anh em tôi đã chờ ở cổng trường, thấy xe tôi liền hào hứng vẫy tay.
Đứng đầu là Việt Anh, thân hình cao to cường tráng, da ngăm đen, tính tình hào sảng, là cây hài của nhóm.

Bên cạnh là Minh Khôi, đeo kính đen viền, trông nho nhã, nhưng sâu bên trong đầy ý nghĩ bẩn thỉu, còn có Hoàng Nam, thân hình gầy gò, ít nói, nhưng mỗi lần mở miệng đều trúng tim đen, thêm Quang Vinh, nhà giàu có thế lực, tính cách phô trương, thích chen vào náo nhiệt nhất.
Lan Hương chậm rãi đỗ xe bên đường, tắt máy xong lập tức đẩy cửa xuống, vòng sang ghế phụ, động tác thanh lịch mở cửa cho tôi.
Cô ấy khẽ cúi người, nụ cười ôn hòa: "Hoàng ơi, đến trường rồi."

Tư thế cô ấy cung kính, ánh mắt đầy cưng chiều, dưới ánh nhìn của phụ huynh và học sinh xung quanh, toát lên sự dịu dàng của tình mẫu tử.
Không ít học sinh xung quanh nhìn sang, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, còn vài nam sinh, ánh mắt dán chặt vào Lan Hương, mang theo kinh diễm và si mê.
"Chào cô Lan!"

Việt Anh mấy người lập tức vây quanh, trên mặt lộ nụ cười lấy lòng.
Trong mắt họ, Lan Hương chính là nữ thần, đẹp đẽ, dịu dàng, thanh lịch, còn đặc biệt tốt bụng, mỗi lần họ đến nhà tìm tôi, Lan Hương đều nhiệt tình tiếp đãi, chuẩn bị đồ ăn vặt và nước uống, giọng điệu ôn hòa, chưa bao giờ ra vẻ.
Họ chỉ biết Lan Hương là nữ tổng tài xuất sắc, nhưng không biết mặt khác của cô ấy trước mặt tôi.

"Chào các cháu"
Lan Hương đứng thẳng, trên mặt lộ nụ cười ôn hòa, ánh mắt đầy thiện ý, khác hẳn với sự nghiêm khắc ở công ty.
"Cô Lan hôm nay đẹp quá!"

Quang Vinh không che giấu kinh diễm, mắt nhìn chằm chằm Lan Hương, giọng điệu khoa trương.
Lan Hương khẽ gật đầu, lịch sự cười: "Cảm ơn. Cặp của Hoàng để quên ở ghế lái rồi, cô lấy giúp."

Chương 6:

Nói xong, cô ấy quay người sang ghế lái, cúi người lấy cặp sách để cạnh ghế phụ.

Lúc cúi người này, sự cố xảy ra — viền váy xếp li siêu ngắn vốn đã ngắn cũn, khi cúi người váy tự nhiên cuốn lên, cộng thêm cô ấy không mặc đồ lót, vùng kín ấy lộ ra hoàn toàn không che đậy, da thịt trắng muốt, đường nét tinh tế, mọi thứ rõ mồn một.
Lan Hương hoàn toàn không hay biết, vẫn tập trung cúi người tìm cặp, động tác chậm rãi thanh lịch, mông khẽ vểnh lên, tạo nên đường cong mê hoặc, cảnh đẹp ấy càng lộ rõ không sót.
Thời gian dường như dừng lại lúc này, Việt Anh mấy người lập tức cứng đờ tại chỗ, mắt trừng tròn xoe, miệng há to đủ nhét quả trứng, hơi thở gấp gáp, ánh mắt đầy si mê và kinh ngạc, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Tôi tựa vào cửa xe, hai tay khoanh ngực, thú vị nhìn cảnh này, khóe miệng cong lên nụ cười thú vị.
Nhìn anh em si mê như say, trong lòng tôi dâng lên cảm giác thỏa mãn khó tả — đây là người phụ nữ của tôi, mẹ tôi, chỉ tôi mới kiểm soát hết thảy của cô ấy, giờ để anh em chứng kiến mặt khác của cô ấy, khoái cảm từ sự kiểm soát ấy, khó mà diễn tả.
"Chết tiệt..."

Việt Anh phản ứng đầu tiên, hạ giọng chửi một câu, ánh mắt dán chặt vào mông Lan Hương, cổ họng nuốt ực, "Cái này... cái này quá đỉnh rồi? Cô Lan hóa ra không mặc..."
Giọng hắn đầy khó tin, còn có hứng phấn khó che giấu.
"Em chỉ muốn lao vào liếm sạch chỗ ướt át ấy của cô, trông ngon lành quá trời."

Minh Khôi đẩy kính, si mê trong mắt suýt tràn ra, giọng điệu bẩn thỉu: "Trời ơi, chỗ ấy tinh xảo quá, da trắng mịn màng, hấp dẫn hơn tất cả nữ chính trong phim tôi từng xem."
Hoàng Nam cũng thu lại vẻ lạnh lùng thường ngày, ánh mắt nóng bỏng nhìn cảnh đẹp ấy, giọng trầm thấp: "Không ngờ cô Lan nhìn cao ngạo thế, riêng tư lại..."
Hắn chưa nói hết, nhưng ý tứ rõ ràng.

"Muốn nhét cặc vào cái lỗ hồng hào ấy ngay lập tức, chắc chắn chặt khít lắm."
Quang Vinh thì xoa tay, ánh mắt đầy tham lam: "Chết tiệt, lần này lời to rồi, được xem cảnh kích thích thế này, thân hình cô Lan tuyệt quá, mông vểnh thế kia, thật muốn lao lên sờ một cái."
Giọng họ không lớn, nhưng đủ để tôi nghe.

Tôi cười bước lên, vỗ vai Việt Anh, giọng mang chút khoe khoang: "Thế nào, thân hình mẹ anh không tệ chứ?"
Việt Anh vội gật đầu, ánh mắt vẫn không rời thân thể Lan Hương: "Hơn cả không tệ, chắc chắn là hàng cực phẩm! Anh Hoàng, anh sướng thật đấy!"
"Đương nhiên."

Tôi đắc ý cười, rồi hạ giọng, nháy mắt với mấy người họ, "Lại gần xem đi, xem rõ ràng chút, qua thôn này không có quán trọ đâu."
Nói xong, tôi còn cố ý hô về phía Lan Hương: "Mẹ, từ từ tìm, không vội."
Lan Hương nghe vậy, động tác dừng lại, ngẩng đầu cười với tôi: "Ừ, sắp xong rồi."

Cô ấy vẫn chưa phát hiện mình lộ hàng, vẫn thong thả tìm cặp.
Việt Anh mấy người lập tức chen lên, đến gần hơn, si mê trong mắt càng đậm, miệng còn không ngừng thì thầm.
"Chết tiệt, xem rõ hơn rồi, lông tơ cũng thấy..."

"Chậc chậc, thân hình cô Lan thế này, thảo nào làm CEO, khí chất ngoại hình tuyệt vời!"
"Nếu được cô Lan bú cho một cái, chết cũng cam lòng!"
"Hay anh Hoàng cho tụi em thử một phát đi, em cam đoan sẽ đụ cô ấy đến rên la van xin."

Tôi cũng chen vào, nhìn dáng vẻ không phòng bị của cô ấy, bổ sung: "Các cậu xem chỗ ấy của cô ta, vừa khít vừa non, bình thường anh đụng vào, cô ta đều run rẩy không nhịn nổi."
Giọng tôi bình thản, nhưng mang chút khoe khoang lộ liễu, anh em nghe xong, ngưỡng mộ và ghen tị trong mắt suýt bùng cháy.
"Anh Hoàng, anh đỉnh quá!"

Quang Vinh mặt đầy sùng bái nhìn tôi, "Cô Lan cao ngạo thế, hóa ra ngoan ngoãn với anh đến vậy?"
Tôi không đáp, chỉ đắc ý cười.
Đúng lúc này, Lan Hương cuối cùng cũng tìm được cặp, cô ấy đứng thẳng, chuẩn bị quay người đưa cho tôi, ánh mắt vô tình quét qua mấy người chúng tôi, thấy chúng tôi chen chúc nhau, ánh mắt kỳ quái, còn dán chặt vào hạ thân cô ấy, thân thể cô ấy lập tức cứng đờ, nụ cười trên mặt cũng đông cứng.

Cô ấy theo bản năng cúi đầu nhìn viền váy mình, khi thấy váy cuốn lên, vùng kín lộ hết, má cô ấy lập tức đỏ bừng, ánh mắt lóe lên hoảng loạn và e thẹn.
Nhưng hoảng loạn ấy không kéo dài, cô ấy ngẩng đầu, nhìn mấy người chúng tôi, đôi mắt hổ phách mất đi sự ôn hòa và lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là mị hoặc cực độ, ánh mắt câu hồn, mang chút dụ dỗ cố ý, dường như mời gọi chúng tôi tiếp tục ngắm nhìn.
Hô hấp cô ấy khẽ gấp, ngực phập phồng, cảnh dưới áo sơ mi voan lúc ẩn lúc hiện, má đỏ xen lẫn khí chất cao ngạo, tạo nên sức hút chết người.

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: [@tathienmade] . Sau đó nhấn “Send Message”.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
17K
cảnh báo javhd
anime sex
cliphot
Back
Top