lc88
mb66
ho88

Hyu Huy

Thành viên tích cực
Tham gia
10/1/25
Bài viết
102
Cảm xúc
105
Điểm
43
Nơi ở
TP.HCM
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Tiếng cửa phòng trọ khép lại, khô khốc nhưng dứt khoát. Người đàn ông đứng lại một nhịp trước hiên, nụ cười trên môi gã không hẳn là vui vẻ bình thường. Gã đưa tay chỉnh lại nếp áo sơ mi trắng phẳng phiu, mái tóc ngắn được vuốt sáp gọn gàng, tôn lên gương mặt điển trai, sắc sảo.

Gã khom người kéo lại gấu quần tây, để lộ đôi tất lụa mỏng dính, đen mướt, ôm lấy cổ chân một cách tinh tế trước khi xỏ chân vào đôi giày da bóng lộn. Mọi thứ trên người gã đều toát lên vẻ chuyên nghiệp của một nhân viên văn phòng mẫu mực, nhưng cái cách gã khẽ huýt sáo một giai điệu phóng túng lại cho thấy một tâm hồn đang rất hưng phấn.

Gã thong thả dắt xe ra, tiếng máy nổ giòn tan trong con hẻm nhỏ ngăn cách dãy trọ với căn nhà của chủ. Trước khi nhấn ga, gã không ngoái lại nhìn theo kiểu bịn rịn, mà chỉ để lại một lời chúc ngắn gọn, đầy sức nặng:

Chúc em một ngày... thật sung sướng!

Chiếc xe lao đi, để lại một làn khói mỏng và lời chúc kì lạ vẫn còn vang vọng, ám ảnh không gian yên ắng của dãy trọ.

Hắn bước vào công ty với vẻ ngoài chỉnh chu như mọi ngày, phong thái tự tin và đôi giày tây gõ nhịp đều đặn trên sàn gạch men bóng loáng. Ngồi vào vị trí, hắn bắt đầu mở máy tính, nhưng sự tập trung không nằm ở những bảng số liệu. Bàn làm việc của hắn nằm ở vị trí "đắc địa" — đối diện thẳng với bàn làm việc của sếp, ngăn cách chỉ bởi một lối đi nhỏ.

Chiếc ghế bọc da của sếp vẫn trống trơn.

Hắn ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu một ngày công sở với vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Cứ cách một khoảng thời gian, hắn lại khẽ ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống đối diện — nơi bàn làm việc của sếp vẫn đang lạnh lẽo. Mỗi lần nhìn lên, đôi mắt hắn lại nheo lại, một nụ cười vừa mơ hồ vừa thần bí hiện thoáng qua trên môi rồi biến mất ngay lập tức.

Hắn dường như không hề vội vàng với đống tài liệu trước mặt. Thay vào đó, thỉnh thoảng hắn lại đưa tay chỉnh lại chiếc đồng hồ, nhìn vào những vòng quay của kim phút với vẻ mặt đầy thỏa mãn, như thể hắn đang nắm giữ một bí mật về thời gian mà không ai hay biết. Khi kim đồng hồ chỉ đúng 9 giờ, hắn bỗng chốc phá vỡ sự im lặng của văn phòng bằng một câu cảm thán đầy vẻ ngạc nhiên:

Lạ thật, bình thường sếp đến sớm nhất công ty mà sao hôm nay 9 giờ rồi vẫn chưa thấy nhỉ?

Câu nói của hắn như một ngòi nổ, khiến những nhân viên xung quanh bắt đầu nhìn nhau xôn xao. Hắn nhìn sự náo động đó với một vẻ thích thú ngầm. 10 giờ... rồi 11 giờ trôi qua, chiếc ghế đối diện vẫn trống không. Hắn vẫn kiên nhẫn canh chừng cái cửa ra vào, ánh mắt sắc lẹm và cái cười bí hiểm vẫn không rời khỏi vị trí đó.

Tận 12 giờ trưa, khi không gian văn phòng bắt đầu chùng xuống bởi cơn đói và sự mệt mỏi, cánh cửa mới bật mở. Sếp xuất hiện.

Hắn không vồ vập, chỉ lặng lẽ tựa lưng vào ghế, đôi mắt khóa chặt lấy từng cử động của sếp từ lúc bước vào cho đến khi đặt mình xuống ghế.

Hắn thong thả đứng dậy, cài lại chiếc khuy áo vest rồi bước về phía khu vực pantry. Nhìn từ xa, khó ai tin được chỉ vài năm trước, người đàn ông lịch lãm này vẫn còn là một lao động phổ thông chân tay. Sự thăng tiến lên vị trí trợ lý không đến từ những lời nịnh nọt rẻ tiền, mà bằng một cái đầu lạnh, thực lực thực sự và cả khả năng nắm bắt những cơ hội ngầm mà người khác không thấy được.

Hắn tiến lại gần phía sau sếp, nơi tiếng máy pha cà phê đang rít lên từng hồi đều đặn. Sếp đứng đó, đôi vai hơi chùng xuống, vẻ mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt dù đã cố gắng giữ vẻ uy nghiêm thường ngày. Hắn đứng ở một khoảng cách vừa đủ, không quá xa nhưng cũng không quá gần để gây áp lực, ánh mắt hắn lướt qua bàn tay sếp đang có chút run nhẹ khi cầm chiếc tách sứ.

Bằng tông giọng trầm ổn và chuẩn mực, hắn cất lời, nhưng trong câu chữ vẫn thấp thoáng vẻ dò xét:

Sao hôm nay sếp lại đến trễ thế? Em nhớ lịch hôm nay sếp có cuộc họp quan trọng lúc 10 giờ mà giờ mới thấy sếp xuất hiện.

Hắn vừa nói vừa khẽ nghiêng đầu, đôi mắt điển trai không rời khỏi biểu cảm trên mặt sếp. Hắn biết rõ từng kẽ hở trong lịch trình làm việc, biết sếp sẽ nghỉ ngày nào hay thường xuyên đi trễ vào lúc nào. Hắn nói tiếp, giọng điệu chuyển sang vẻ nhắc nhở đầy trách nhiệm:

Cuộc họp sáng nay coi như hỏng rồi, giờ chỉ còn kịp chuẩn bị để sếp vào cuộc họp tiếp theo lúc 1 giờ chiều thôi.

Hắn đứng đó chờ đợi một câu trả lời, nụ cười bí ẩn lúc nãy đã được thay thế bằng vẻ mặt của một trợ lý đắc lực.

Sếp không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi tay hơi lúng túng điều chỉnh vòi máy pha cà phê. Anh trả lời bằng tông giọng có phần vội vã, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh của một người đứng đầu nhưng sự lúng túng vẫn lộ rõ qua kẽ hở của câu từ:

À... sáng nay anh có chút việc đột xuất ngoài dự kiến nên mới trễ thế này. Thôi, chuẩn bị tài liệu đi, anh cần tỉnh táo cho buổi chiều.

Nói đoạn, sếp cầm ly cà phê còn nghi ngút khói, vội vàng rảo bước về chỗ ngồi như muốn thoát khỏi sự dò xét của hắn. Nhìn điệu bộ sếp ngồi thụp xuống ghế, tranh thủ húp từng ngụm cà phê nóng một cách hối hả để nạp lại nguồn năng lượng đang cạn kiệt, hắn vẫn đứng đó, dựa lưng vào tường với nụ cười càng lúc càng đắc chí. Cái điệu bộ "mất sức", đôi mắt hơi thâm quầng và vẻ mệt mỏi rã rời của sếp lúc này chính là thứ hắn muốn nhìn thấy nhất.

Một lúc sau, hắn thong thả cầm tập tài liệu dày cộp đã được highlight sẵn những điểm quan trọng tiến lại gần. Sếp vẫn ngồi trên ghế da, còn hắn chọn đứng ngay bên cạnh, cúi thấp người xuống để hướng dẫn.

Trong lúc ngón tay hắn chỉ vào từng dòng số liệu, giải thích cặn kẽ những phương án cho cuộc họp lúc 1 giờ, hắn cố ý thu hẹp khoảng cách. Mỗi lần cúi xuống sát hơn, hắn lại hít một hơi thật sâu, âm thầm ngửi lấy mùi hương phát ra từ cơ thể sếp. Đó là sự pha trộn giữa mùi mồ hôi mới, mùi nước hoa còn sót lại và một loại mùi đặc trưng của sự rệu rã sau một cuộc vắt kiệt sức lực. Hắn nhắm mắt lại trong một tích tắc, hít hà như thể đang muốn ghi nhớ thật kỹ, muốn khắc sâu cái mùi vị này vào đại não.

Sếp có vẻ hơi ngột ngạt trước sự gần gũi quá mức này, nhưng vì hắn đang giảng giải về công việc quá chuyên nghiệp nên anh không thể bắt lỗi.

Hắn thong thả xin phép đi ăn trưa, bước ra khỏi văn phòng với phong thái của một kẻ hoàn toàn làm chủ tình hình. Sau bữa trưa nhanh gọn, hắn quay trở lại, chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng lúc 1 giờ chiều với một sự sung mãn lạ kỳ.

Trong phòng họp, hắn là tâm điểm. Với tư cách là người thuyết trình, hắn phô diễn toàn bộ thực lực và sự sắc sảo của mình. Từng luận điểm đanh thép, từng con số được đưa ra một cách thuyết phục khiến đối tác gật đầu lia lịa. Hắn dễ dàng lấy được dự án lần này trong sự ngưỡng mộ của đồng nghiệp. Thế nhưng, trái ngược với sự tỏa sáng của hắn, sếp hắn lại ngồi đó như một cái bóng rệu rã.

Phong thái uy nghiêm thường ngày của sếp hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một người đàn ông mệt mỏi đến cùng cực: đôi lúc anh phải đưa tay che miệng ngáp dài, thỉnh thoảng mắt lại díp lại, đầu gật gù vì cơn buồn ngủ bủa vây không thể cưỡng lại. Mỗi lần bắt gặp khoảnh khắc sếp "gục ngã" trên ghế họp, hắn lại nhếch môi, nở nụ cười bí hiểm quen thuộc, một ánh mắt đầy vẻ đắc ý như thể mọi thứ đang diễn ra đúng theo một kịch bản mà hắn đã soạn sẵn.

Cuộc họp vừa kết thúc, sếp hắn vội vàng thu dọn đồ đạc, cáo lui về sớm với lý do không khỏe để về nhà bổ sung năng lượng. Hắn ung dung trở lại bàn làm việc, tựa lưng vào ghế và mở điện thoại. Một dòng tin nhắn từ vợ hiện lên: "Anh ơi, hôm nay em xin phép về nhà mẹ ruột chơi một đêm nhé, anh tự ăn tối nha."

Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình, nụ cười thỏa mãn giãn rộng trên gương mặt điển trai. Hắn chậm rãi gõ dòng tin trả lời, từng chữ đều mang theo vẻ cưng chiều nhưng đầy ẩn ý:

"Em mệt rồi, nghỉ ngơi đi bé mèo trắng của anh."

Gửi tin nhắn xong, hắn tựa đầu ra sau, nhìn lên trần nhà văn phòng. Cảm giác thăng hoa lan tỏa khắp cơ thể, từ đôi giày da bóng lộn đến tận tâm trí đang rạo rực. Hắn thấy cuộc đời mình lúc này chưa bao giờ hoàn hảo và đầy quyền năng đến thế.

Tiếng chuông báo hết giờ làm việc vừa vang lên, hắn lập tức tắt máy tính, thu dọn đồ đạc với một sự khẩn trương khác hẳn vẻ thong dong lúc ban chiều. Hắn rời khỏi văn phòng, bước đi nhanh nhẹn trên đôi giày tây bóng loáng, lách qua dòng người đang hối hả tan tầm.

Tuy nhiên, thay vì hướng về căn phòng trọ quen thuộc, hắn lại rẽ vào một quán ăn tươm tất trên phố. Hắn gọi một phần ăn đầy đủ, ăn một cách chậm rãi nhưng dứt khoát như để nạp năng lượng cho một hành trình quan trọng tiếp theo. Sau khi đã no nê, hắn cầm chiếc túi xách cá nhân, lịch sự xin phép nhân viên quán cho vào nhà vệ sinh một lát.

Cánh cửa toilet khép lại, hắn bắt đầu một quy trình chuẩn bị đầy kỹ lưỡng và có chút kỳ lạ. Hắn trút bỏ bộ đồ công sở phẳng phiu — chiếc sơ mi trắng tinh khôi, chiếc quần tây xanh đen và cả đôi tất lụa mỏng dính đã theo hắn suốt cả ngày dài. Hắn không muốn bất kỳ một phân tử mùi hương nào của văn phòng, mùi máy lạnh hay mùi mồ hôi của chính hắn trong ngày làm việc còn vương lại trên cơ thể.

Trong không gian nhỏ hẹp và nồng mùi nước tẩy rửa, hắn lấy từ trong túi ra một bộ đồ mới. Hắn lau qua cơ thể một cách kỹ càng bằng khăn ướt chuyên dụng, rồi mới mặc vào bộ đồ khác. Dường như đây là một nghi thức để hắn hoàn toàn rũ bỏ lớp vỏ bọc "trợ lý văn phòng" để chuẩn bị cho một vai trò khác, trong một không gian khác. Khi bước ra khỏi nhà vệ sinh, diện mạo của hắn vẫn điển trai, mái tóc vẫn ngắn gọn nhưng khí chất đã trở nên khác biệt, sắc lạnh và bí ẩn hơn nhiều.

Hắn soi gương lần cuối, chỉnh lại cổ áo, nụ cười bí hiểm lúc trưa lại hiện lên. Hắn đã sẵn sàng cho đêm nay — một đêm mà vợ hắn không có nhà, sếp hắn thì đã kiệt sức về nghỉ sớm, và gã thì vừa mới "tái tạo" lại bản thân một cách hoàn hảo.

Hắn khóa xe cẩn thận, bỏ lại sự ồn ào của phố thị bên ngoài cánh cửa. Ngay khi bước chân vào nhà, hắn buông thõng mọi đồ đạc ngay sát lối ra vào, trút bỏ lớp vỏ bọc lịch lãm cuối cùng để trở về với bản ngã nguyên thủy nhất.

Hắn bắt đầu sải bước chậm rãi dọc theo hành lang nhỏ dẫn về phía phòng ngủ ở cuối dãy. Mỗi bước chân của hắn không hề phát ra tiếng động, nhưng lồng ngực lại phập phồng một cách mất kiểm soát. Hắn hơi ngửa cổ, cánh mũi phập phồng liên tục như một loài thú săn mồi đang đánh hơi trong không khí. Hắn đang tìm kiếm một thứ mùi hương không thuộc về căn nhà này, một thứ dư âm vô hình mà chỉ những kẻ có khứu giác nhạy bén và tâm cơ sâu xa như hắn mới nhận diện được.

Khi đi ngang qua bức tường có đường viền ngụy trang kỳ lạ, hắn bỗng khựng lại. Đôi ngón tay thon dài, sạch sẽ của gã trợ lý văn phòng vuốt nhẹ theo đường chỉ mờ ảo đó. Hắn tì sát mũi vào vách tường, hít lấy hít để như muốn thẩm thấu từng phân tử mùi đang bám lại trên bề mặt gỗ. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến hắn rùng mình trong sự phấn khích tột độ.

Hắn đi tiếp xuống cuối hành lang, đứng trước cánh cửa phòng ngủ. Bàn tay hắn hơi run khi đặt lên nắm cửa, và ngay khi cánh cửa mở ra, một luồng không khí đặc quánh ập vào mặt. Đồng tử của hắn giãn nở hết cỡ, ánh mắt dại đi vì sướng. Hắn không bật đèn, chỉ đứng đó trong bóng tối, hít một hơi thật sâu để lấp đầy lá phổi bằng cái mùi vị nhục dục còn sót lại trong căn phòng.

Hắn lao mình lên chiếc giường rộng lớn, vùi mặt vào gối, vào nệm. Hắn hít hà, lăn lộn trên lớp ga giường với vẻ thỏa mãn điên dại. Nụ cười bí hiểm lúc ở văn phòng giờ đây biến thành một biểu cảm đê mê, biến thái. Hắn tận hưởng cái hơi nóng ảo giác và mùi vị của một "ai đó" đã từng hiện diện ở đây.

Hắn nằm vật ra đó, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Ánh mắt hắn sắc lẹm, liếc sang chiếc bàn nhỏ kê ngay đầu giường: chiếc ly thủy tinh vốn đầy nước giờ chỉ còn lại một chút cặn mỏng dưới đáy. Hắn không dừng lại ở đó, ánh mắt như radar quét một vòng ra xa hơn, dừng lại ở một góc khuất khác trong phòng — nơi một ly nước khác cũng đã cạn khô, không còn sót lại dù chỉ một giọt.

Sự tĩnh lặng của căn phòng bỗng chốc bị xé toạc bởi một tràng cười điên dại. Hắn cười ha hả, tiếng cười khàn đặc vang lên trong không gian tối tăm, nghe vừa hưng phấn vừa có chút rợn người.

Hắn đưa hai bàn tay lên, chà xát thật mạnh lên mặt mình, lên đôi gò má đang nóng bừng. Gã cảm nhận cái hơi ấm vô hình, cái dư vị của sự hiện diện không tên nào đó vẫn còn lởn vởn trong không khí, trên lớp ga giường và trên cả những đồ vật vừa được sử dụng. Từng tế bào trên da mặt hắn như đang rung lên khi chạm vào cái "nhiệt độ" mà gã hằng khao khát chứng kiến.

Miệng hắn không ngừng lầm bầm, nụ cười không thể khép lại được vì sự đắc thắng quá lớn. Trong đại não của gã trợ lý văn phòng điển trai, những mảnh ghép rời rạc từ buổi sáng, từ sự trễ nải của sếp, từ lời chúc "sung sướng" dành cho vợ, cho đến những ly nước cạn khô này... tất cả bỗng chốc nối liền lại thành một đường thẳng tắp.

Hắn nghiến răng, nhưng là vì sướng, vì sự kích thích tột độ khi thấy mọi quân cờ đều đi đúng nước. Hắn thầm thì trong cơn mê sảng của chính mình:

Vậy là... kế hoạch thành công. Thành công mỹ mãn!

Gã cuộn tròn người lại trên giường, tận hưởng cái cảm giác của một kẻ điều khiển con rối tài ba, kẻ đã sắp đặt một vở kịch hoàn hảo mà trong đó, gã vừa là tác giả, vừa là khán giả duy nhất được chứng kiến sự "tàn phá" ngọt ngào này.

Trong bóng tối của căn phòng ngủ, Hữu nằm im lìm nhưng trong đầu gã, một cuốn phim độ phân giải cao bắt đầu tự động tua lại. Gã nhắm mắt, và thế là màn hình cực lớn của rạp chiếu phim nội tâm bùng cháy, trình chiếu bộ phim mà gã chính là đạo diễn, là biên kịch, và cũng là vị khán giả duy nhất được quyền thưởng thức trong sự đê mê.

Từng thước phim hiện lên rõ mồn một. Gã nhớ về những ngày đầu làm lao động phổ thông, khi sếp nhìn thấy ở gã cái thực lực tiềm ẩn nên đã quyết định nâng đỡ. Sếp không chỉ cho gã vị trí trợ lý, mà còn ưu ái để gã thuê lại căn phòng trọ này – nơi từng là đại bản doanh của sếp những ngày đầu khởi nghiệp. Sếp bảo thuê cho tiện đi làm, nhưng sếp lại giấu nhẹm về cánh cửa bí mật nằm sau bức tường có đường viền ngụy trang – lối đi tắt nối thẳng từ nhà sếp sang đây.

Gã nằm bất động trên giường, đôi mắt nhìn trừng trừng vào khoảng không tối om, nhưng bên trong trí não, một cuốn phim đang được tua lại với độ sắc nét đến từng chi tiết. Gã là vị khán giả duy nhất, ngồi trong bóng tối để thưởng thức công trình mà chính gã đã âm thầm quan sát và sắp đặt.

Ký ức hiện về những ngày gã còn là lao động phổ thông, sếp đã nhìn ra năng lực của gã và đề nghị gã về căn phòng trọ này. Đó vốn là nơi khởi nghiệp của sếp, nên khi công ty lớn mạnh, sếp cho gã thuê lại như một sự ưu ái. Sếp không nói về cánh cửa bí mật được ngụy trang khéo léo sau bức tường – lối đi tắt thông thẳng từ nhà sếp sang đây – có lẽ vì sợ gã ngại, hoặc có lẽ sếp cũng có những toan tính riêng.

Gã biết hết. Gã biết sếp mê vợ gã, và gã cũng biết rõ từng kẽ hở của lối đi đó. Nhưng gã không chọn cách phẫn nộ. Dòng máu cuckold chảy trong người khiến gã nhìn sự việc theo một lăng kính hoàn toàn khác. Gã không cần bán vợ để cầu vinh, vì thực lực của gã đủ để gã đứng vững ở vị trí trợ lý. Gã chỉ đơn giản là chọn cách nhắm mắt làm ngơ, để mặc cho sự thèm khát của sếp và sự yếu mềm của vợ tự tìm đến nhau qua cánh cửa bí mật đó.

Gã nhắm mắt lại, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Sự thỏa mãn này không đến từ thể xác, mà đến từ quyền năng của một kẻ đứng trong bóng tối, điều khiển và tận hưởng sự thật mà chỉ mình gã nắm giữ.

Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng, gã nhắm mắt lại, để mặc cho trí tưởng tượng hòa quyện cùng ký ức tạo nên một thước phim chân thực đến từng nhịp thở. Gã hiểu rõ hai con người đó hơn bất kỳ ai.

Vợ gã là một người phụ nữ yếu mềm, mang trong mình thứ bản năng hy sinh đến khờ dại. Cô yêu gã, và chính vì cái tình yêu ấy, cô sẵn sàng làm tất cả để nâng đỡ sự nghiệp của chồng. Chỉ cần có cơ hội giúp gã thăng tiến, cô sẽ chẳng từ chối bất cứ điều gì, dù đó là sự đánh đổi đau đớn nhất. Còn sếp gã, gã thừa biết ông ta luôn dùng loại nước hoa có mùi hương nồng nàn, nam tính – thứ mùi hương vô tình lại cực kỳ khớp với "vị" của vợ gã, một sự tương thích về khứu giác khiến lý trí cô dễ dàng bị đánh bại.

Gã đã tận dụng triệt để hai yếu điểm đó để dàn dựng nên một vở kịch hoàn hảo.

Thước phim trong đầu gã quay lại đêm đó. Sau một chầu nhậu nhẹt bí bét mà gã là người chủ động lôi kéo, sếp gã đã ở trong trạng thái nửa say nửa tỉnh, thú tính bốc cao. Gã đưa sếp về nhà mình, rồi gã đổ vật xuống giường, nằm im bất động như một gã say quắc cần câu, không còn biết trời trăng mây nước gì. Nhưng thực chất, dưới cái lớp vỏ bọc thây ma say xỉn ấy, mọi giác quan của gã lại đang thức tỉnh dữ dội hơn bao giờ hết.

Trong bóng tối, gã nằm đó, hơi thở đều đặn giả tạo, nhưng từng lỗ chân lông trên cơ thể gã đang nở ra để thẩm thấu từng âm thanh nhỏ nhất. Gã nghe thấy tiếng sếp mình thở gấp, tiếng đôi bàn tay thô bạo ép buộc vợ gã vào một cuộc giao hoan tội lỗi ngay trước mặt mình. Gã cảm nhận được sự giằng xé của vợ – một bên là sự yếu mềm trước mùi hương cơ thể sếp đang bao vây lấy cô, một bên là ý nghĩ sẽ giúp gã thăng tiến bằng sự "phục vụ" này.

Vợ gã đã không chống cự.

Gã nằm im, hưởng thụ cảm giác trở thành một kẻ vô hình trong chính căn phòng của mình. Từng tế bào cảm giác của gã hoạt động hết công suất, ghi lại từng tiếng rên rỉ nghẹn ngào, từng nhịp va chạm xác thịt của hai con người đang cuồng nhiệt trong sự sai trái. Sự nhục nhã của một người chồng bị chiếm đoạt vợ ngay trước mắt không hề làm gã đau đớn, trái lại, nó là một liều thuốc kích thích cực mạnh, biến gã thành một kẻ chiêm ngưỡng đầy đê mê.

Kể từ sau cái đêm định mệnh dưới mác "say quắc cần câu" đó, gã bắt đầu nắm thóp được một quy luật ngầm. Với tư cách là trợ lý riêng, gã thấu triệt từng chân tơ kẽ tóc lịch trình của sếp. Gã biết rõ vào những ngày không có lịch họp khẩn hay đối tác quan trọng, sếp gã thường sẽ "tự thưởng" cho mình một buổi sáng đi trễ. Và gã, hơn ai hết, hiểu tường tận lý do của sự trễ nải đó là gì.

Thế nên, mỗi khi đánh hơi thấy một ngày sếp "có lịch đi trễ", gã lại thực hiện một nghi thức đầy ẩn ý.

Gã ăn mặc chỉnh tề, giày tây bóng loáng, tất lụa mỏng ôm khít cổ chân. Thay vì lẳng lặng dắt xe đi làm, gã lại cố tình bước đến gần góc tường có đường viền ngụy trang ấy. Gã đứng đó, hắng giọng, rồi nói thật lớn như một lời thông báo trịnh trọng cho "ai đó" ở phía bên kia bức tường hoặc đang nấp sau cánh cửa phòng ngủ:

Anh đi làm từ bây giờ nhé, chắc chiều tối mới về!

Tiếng nói của gã vang vọng trong không gian tĩnh mịch của dãy trọ, như một tín hiệu bắt đầu cho một vở kịch mà gã vừa là đạo diễn, vừa là kẻ mở màn. Vợ gã mỗi lần nghe thấy lời "đánh động" đó đều hiện ra với gương mặt rạng rỡ. Cô nở một nụ cười hạnh phúc, một kiểu hạnh phúc mơ hồ, không rõ là vì thấy chồng mình chăm chỉ thăng tiến, hay vì một sự mong chờ thầm kín nào đó vừa được gã khơi mào.

Gã nhìn ngắm dáng vẻ đó của vợ mà lòng trào dâng một sự thỏa mãn đến nghẹt thở. Gã thích cái cách cô mỉm cười, thích cái vẻ mềm yếu và sự phục tùng vô điều kiện của cô đối với kế hoạch mà gã đã vạch ra. Với gã, nụ cười đó chính là sự xác nhận cho một ngày "sung sướng" sắp bắt đầu.

Gã rời nhà, vừa huýt sáo vừa đề máy xe, bỏ lại sau lưng căn phòng trọ và cánh cửa bí mật đang chờ đợi được mở ra. Sự hào hứng của gã không nằm ở công việc tại văn phòng, mà nằm ở chỗ gã biết chắc chắn rằng, khi gã đang ngồi đối diện với chiếc ghế trống của sếp, thì ở nhà, một thước phim sống động khác đang được thực hiện, đúng như ý đồ mà gã mong muốn.

Gã nằm dài trên giường, tận hưởng cái cảm giác của một kiến trúc sư vừa hoàn thành một công trình vĩ đại. Mọi thứ không phải ngẫu nhiên, mà là kết quả của một quá trình quan sát và "an bài" tỉ mỉ đến từng nhịp thở.

Gã biết rõ sếp gã và vợ gã có một điểm chung kỳ lạ trong sinh lý: sau những cơn hưng phấn cực độ khiến tim đập nhanh liên hồi, cả hai đều rơi vào trạng thái khát nước dữ dội. Đó là phản xạ tự nhiên không thể cưỡng lại.

Chính vì thế, trước khi rời nhà vào sáng sớm hôm nay, gã đã giày công sắp xếp "hiện trường". Gã đặt một ly nước ngay vị trí quen thuộc bên cạnh giường, nơi vợ gã theo thói quen sẽ choàng tay lấy trong vô thức sau mỗi cuộc mây mưa. Và gã không quên đặt một ly nước khác ở góc tường phía xa kia — nơi sếp gã, với bản tính cẩn trọng và thói quen xê dịch, thường sẽ đứng dậy tìm nước uống để lấy lại sức.

Khi nãy, lúc quét mắt nhìn hai chiếc ly đã cạn khô ở hai vị trí khác nhau, gã như thấy lại toàn bộ diễn biến của một cuộc vắt kiệt sức lực. Một ly nước ngay tầm tay vợ, một ly nước ở góc tường cho sếp. Khoảng cách giữa hai chiếc ly cạn khô đó chính là minh chứng cho sự "tàn phá" và nồng nhiệt đã diễn ra trong căn phòng này.

Gã cười thầm, tay vẫn mân mê lớp ga giường. Sự trễ nải của sếp đến tận 12 giờ trưa, vẻ mặt phờ phạc húp vội ly cà phê ở văn phòng, và giờ là những chiếc ly cạn nước này... tất cả đều khớp với kịch bản gã đã soạn sẵn. Gã đã cố tình tạo ra một khoảng trống thời gian đủ dài, một sự yên tĩnh tuyệt đối để hai con người đó có thể "tự do" vùng vẫy trong cơn say thịt mồi.

Vở kịch thành công đến mức gã cảm thấy mình không chỉ là kẻ đứng ngoài, mà là kẻ đang nắm giữ linh hồn của cả hai. Gã đã an bài cho sếp gã một buổi sáng "mất sức" nhất trong đời, và an bài cho vợ gã một ngày mà cô tin rằng mình đang hy sinh vì sự nghiệp của chồng.

Thước phim trong đầu gã bắt đầu tua chậm lại, dừng ngay tại khoảnh khắc gã đứng trước đường viền bí mật vào sáng sớm nay.

Gã hình dung ra rõ mồn một: ở phía bên kia bức tường, sếp gã chắc hẳn đang áp tai vào vách gỗ, hơi thở nén lại, gương mặt vừa căng thẳng vừa khao khát như một kẻ đang chờ đợi tiếng chuông báo thức của sự tự do. Lời thông báo đi làm đầy dõng dạc của gã chính là phát súng lệnh, là sự cho phép ngầm để con thú bên kia bước vào lãnh địa.

Mọi thứ đều nằm trong sự sắp xếp tàn nhẫn và tinh vi. Tối hôm trước, gã đã bắt đầu "ủ mưu" khi gạ vợ mặc bộ đồ ren đỏ mỏng tang, thứ vải mỏng dính xuyên thấu làm nổi bật làn da trắng sứ của "bé mèo trắng". Gã cố tình khơi gợi, vuốt ve nhưng không giải tỏa hoàn toàn, gã để vợ gã rơi vào trạng thái "đói" tình dục sau những ngày hành kinh và chuỗi ngày chờ đợi bị bỏ đói. Gã muốn cô ấy phải ở đỉnh điểm của sự khao khát, để khi gã vừa rời đi, cô ấy sẽ là một ngọn núi lửa sẵn sàng bùng phát.

Và khoảnh khắc gã nói to lời chào trước khi đi, gã đã kịp liếc mắt nhìn vợ. Ánh mắt gã sắc lẹm như dao cạo, thu trọn cái vẻ mặt cồn cào, bứt rứt của cô. Trong ký ức quay chậm của gã, gã thấy rõ đôi chân thon dài của vợ khẽ khép lại, nhưng dường như sự kích thích đã vượt quá tầm kiểm soát — gã thấy một vệt nước nhỏ, óng ánh như mật ngọt, từ từ lăn xuống dọc theo bắp đùi trắng muốt của cô.

Đó chính là dấu hiệu của sự sẵn sàng. Một sự sẵn sàng đầy nhục dục mà gã đã dày công tạo ra bằng cách bỏ đói cô suốt đêm qua.

Gã nằm trên giường, hồi tưởng lại hình ảnh vệt nước đó với sự phấn khích đến run rẩy. Gã biết rằng ngay sau khi tiếng xe máy của gã khuất đầu ngõ, cánh cửa bí mật sẽ mở ra, và sếp gã sẽ bước vào để "giải tỏa" cho ngọn lửa mà chính gã đã châm ngòi.

Gã vùi đầu vào gối, hít lấy mùi hương còn sót lại của bộ ren đỏ và mùi nước hoa của sếp, tận hưởng cái quyền năng của một kẻ điều phối sự phản bội trong chính ngôi nhà của mình.

Thước phim trong đầu gã lúc này chân thực đến mức gã như nghe thấy cả tiếng tim đập loạn nhịp của hai con người đó.

Ngay khi tiếng lạch cạch của chìa khóa xe vang lên bên ngoài, thậm chí máy xe còn chưa kịp nổ, vợ gã đã không thể kiềm chế thêm một giây nào nữa. Cô chạy vội về giường, đổ ập xuống trong sự khao khát tột cùng. Để che giấu vẻ mặt đang biến dạng vì cồn cào, cô kéo vội tấm mền che từ mắt trở lên, nhưng hành động đó chỉ càng làm nổi bật sự phô bày đầy mời gọi phía dưới.

Trong ký ức của gã, vòm ngực căng tròn dưới lớp ren đỏ phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở gấp gáp. Hai tay cô duỗi thẳng, hững hờ như buông xuôi trước định mệnh, còn đôi chân thì khẽ mở ra một cách vô thức. Tại nơi kịch tính nhất, dịch tiết từ cơ thể cô rỉ ra, thấm đẫm, làm sẫm lại màu đỏ của chiếc quần ren nhỏ xíu, tạo thành một vệt ướt át đầy kích thích.

Và rồi, tiếng "tạch" nhẹ hẫng vang lên — âm thanh của sự phản bội ngọt ngào.

Sếp gã từ từ bước ra từ sau cánh cửa bí mật. Gã hình dung ra cái dáng vẻ của người đàn ông quyền lực ấy, không hề vội vã, mà thong dong như một vị vua đang bước vào khu vườn cấm. Tiếng bước chân của sếp gõ nhịp đều đặn trên sàn gỗ, hòa vào nhịp thở dồn dập của vợ gã, tạo nên một bản nhạc đầy nhục dục.

Sếp đứng đó, ngay dưới chân giường, chậm rãi đi qua đi lại. Đôi mắt ông ta như bị đóng đinh vào đôi môi đỏ tươi đang hé mở của cô, rồi lại dời xuống hai đầu ti nhô nhọn, đâm thủng lớp ren mỏng theo mỗi nhịp hít thở. Phút chốc, ánh mắt ấy lại hạ thấp xuống, dán chặt vào cái "khe suối" đang róc rách chảy, nơi vệt nước óng ánh đang làm ướt đẫm tấm ga giường.

Gã nằm trên giường hiện tại, hai tay nắm chặt lấy mép nệm, cảm nhận sự thăng hoa len lỏi qua từng dây thần kinh. Gã không cần có mặt ở đó, nhưng gã thấy hết, thấy cả sự thèm khát trong mắt sếp và sự dâng hiến trong từng thớ thịt của vợ.

Gã nằm trên giường trong bóng tối, hơi thở cũng bắt đầu dồn dập theo nhịp phim đang chiếu lại trong đại não. Gã hình dung ra sếp mình – người đàn ông vẫn hay ra lệnh cho gã ở văn phòng – lúc này lại đang bò nhẹ nhàng lên giường như một con mãnh thú đang thưởng thức con mồi một cách chậm rãi nhất.

Sếp gã không vội vàng vồ vập. Ông ta dừng lại ở phía chân giường, rồi phả một luồng hơi nóng hổi từ buồng phổi xuống lòng bàn chân trắng muốt của vợ gã. Luồng hơi nóng đó như một ngòi nổ, đi đến đâu là da thịt cô nổi da gà đến đó. Gã nhắm mắt lại, dường như cảm nhận được cả sự run rẩy của vợ mình lúc đó: đôi bàn tay cô cấu chặt lấy lớp ga giường đến trắng bệch, khuôn mặt dưới lớp mền há miệng thở dốc trong vô thức, và cái khe suối kia lại càng rỉ ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Rồi tiếng của sếp gã vang lên, trầm đục và đầy vẻ ban phát:

Chờ anh đến vậy sao? Vậy để anh giúp em thỏa mãn nhé...

Như một nghi thức tế lễ, sếp gã bắt đầu lột bỏ chiếc quần ren đỏ thấm đẫm dịch tiết. Từng centimet da thịt dần hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng trọ. Từ phần bụng dưới phẳng lì, cho đến vùng kín đã được vợ gã tỉ mỉ chăm sóc, cạo tỉa chỉ còn lại lớp gốc mềm mại, mịn màng.

Gã nuốt nước bọt một cái khan khốc khi tưởng tượng đến cảnh tượng tiếp theo: hột le của vợ gã đã căng cứng, sưng mọng và đỏ chói lên vì khao khát bị bỏ đói suốt đêm qua. Cả cái khe lồn ướt át, hồng hào ấy giờ đây nằm gọn trong tầm mắt sếp gã, phơi bày toàn bộ sự thèm khát và phục tùng.
 
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
19K
anime sex
cliphot
Back
Top