tuyduyen
Tập sự
Trên diễn đàn hay có ý này: some, swing, cuckold là cuộc chơi khó. Khó vì phải vượt qua ghen, phải đủ bản lĩnh, đủ tâm lý, đủ “trình” mới chơi nổi. Cũng đúng.
Nhưng nói thật nhé, cái làm mấy cuộc đó hấp dẫn nhất phần lớn là do hoàn cảnh. Một cơ thể mới, một không gian lạ, không khí khác hẳn đời sống thường ngày. Vô mấy kèo đó mà nứng lên thì… quá bình thường. Ai mà chẳng vậy.
Hoàn cảnh dọn sẵn hết rồi, từ người tới ánh nhìn tới không khí. Set up vậy rồi mà còn không làm được nữa thì thôi, mời anh về cho khỏe, đỡ áp lực cho cả bàn.
Lần đầu có thể còn run, còn khớp. Nhưng qua lần hai, lần ba thì quen nhanh lắm. Quen người, quen nhịp, quen không gian. Mọi thứ trôi tuột. Lúc đó phản ứng giống nhau cũng chẳng có gì lạ. Trong kèo như vậy, ai mà chẳng làm được.
Vậy nên mình hay thấy buồn cười khi có người lấy mấy chuyện đó ra để khoe “trình”. Nếu đặt mười người vào cùng hoàn cảnh, chín người phản ứng y chang nhau, thì cái gì ở đây là kỹ năng cá nhân?
Theo mình, cái khó thật sự lại nằm ở chỗ khác. Không phải là bước vô cái mới, mà là ở lại khi không còn cái mới. Ở lại với cùng một người, trong cùng một không gian sống, ngày này qua ngày khác. Khi áp lực công việc, tiền bạc, con cái, tuổi tác bắt đầu đè lên. Khi đầu óc mệt, người mệt, chẳng còn nhiều năng lượng để hưng phấn như hồi trẻ.
Lúc đó không có cơ thể mới để kéo cảm giác lên liền, không có bối cảnh lạ để kích thích hộ. Muốn nứng cũng không phải cứ nghĩ là nứng. Và nếu trong hoàn cảnh đó mà vẫn còn ham muốn, vẫn còn thấy hấp dẫn, vẫn còn thấy muốn gần gũi, thì cái đó không còn là phản xạ sinh học đơn giản nữa.
Nó là thứ phải học, phải để ý, phải nuôi. Hiểu người kia đang ở giai đoạn nào, hiểu chính mình đang thay đổi ra sao. Biết lúc nào nên gần, lúc nào nên cho nhau không gian. Biết rằng ham muốn không phải lúc nào cũng tự rơi xuống đầu mình, mà nhiều khi phải tự tạo điều kiện cho nó quay lại.
Mấy cái này không có đường tắt. Không có cảnh nào làm giúp. Không có “buff” từ cái mới. Nó tích từ từ, chậm nhưng dai. Và chỉ khi không còn gì hỗ trợ bên ngoài, người ta mới biết mình thật sự có trình hay không.
Nên nếu nói về độ khó, mình nghĩ nên nói cho rõ: khó trong hoàn cảnh được kích thích sẵn, hay khó trong hoàn cảnh chẳng còn gì kích thích ngoài chính hai người? Có khi nào, việc rẽ sang một mối quan hệ mở là bởi vì ta không đủ nội lực và kỹ năng để ở lại trong mối quan hệ cũ?
Viết mấy dòng này không phải để chê some, swing hay cuckold. Ai thích gì chơi nấy. Chỉ là đôi khi thứ nhìn rất “trình” lại được hoàn cảnh gánh giúp nhiều quá, còn thứ nhìn bình thường, ít ai khoe, mới là đỉnh cao của “chất chơi”.
Nhưng nói thật nhé, cái làm mấy cuộc đó hấp dẫn nhất phần lớn là do hoàn cảnh. Một cơ thể mới, một không gian lạ, không khí khác hẳn đời sống thường ngày. Vô mấy kèo đó mà nứng lên thì… quá bình thường. Ai mà chẳng vậy.
Hoàn cảnh dọn sẵn hết rồi, từ người tới ánh nhìn tới không khí. Set up vậy rồi mà còn không làm được nữa thì thôi, mời anh về cho khỏe, đỡ áp lực cho cả bàn.
Lần đầu có thể còn run, còn khớp. Nhưng qua lần hai, lần ba thì quen nhanh lắm. Quen người, quen nhịp, quen không gian. Mọi thứ trôi tuột. Lúc đó phản ứng giống nhau cũng chẳng có gì lạ. Trong kèo như vậy, ai mà chẳng làm được.
Vậy nên mình hay thấy buồn cười khi có người lấy mấy chuyện đó ra để khoe “trình”. Nếu đặt mười người vào cùng hoàn cảnh, chín người phản ứng y chang nhau, thì cái gì ở đây là kỹ năng cá nhân?
Theo mình, cái khó thật sự lại nằm ở chỗ khác. Không phải là bước vô cái mới, mà là ở lại khi không còn cái mới. Ở lại với cùng một người, trong cùng một không gian sống, ngày này qua ngày khác. Khi áp lực công việc, tiền bạc, con cái, tuổi tác bắt đầu đè lên. Khi đầu óc mệt, người mệt, chẳng còn nhiều năng lượng để hưng phấn như hồi trẻ.
Lúc đó không có cơ thể mới để kéo cảm giác lên liền, không có bối cảnh lạ để kích thích hộ. Muốn nứng cũng không phải cứ nghĩ là nứng. Và nếu trong hoàn cảnh đó mà vẫn còn ham muốn, vẫn còn thấy hấp dẫn, vẫn còn thấy muốn gần gũi, thì cái đó không còn là phản xạ sinh học đơn giản nữa.
Nó là thứ phải học, phải để ý, phải nuôi. Hiểu người kia đang ở giai đoạn nào, hiểu chính mình đang thay đổi ra sao. Biết lúc nào nên gần, lúc nào nên cho nhau không gian. Biết rằng ham muốn không phải lúc nào cũng tự rơi xuống đầu mình, mà nhiều khi phải tự tạo điều kiện cho nó quay lại.
Mấy cái này không có đường tắt. Không có cảnh nào làm giúp. Không có “buff” từ cái mới. Nó tích từ từ, chậm nhưng dai. Và chỉ khi không còn gì hỗ trợ bên ngoài, người ta mới biết mình thật sự có trình hay không.
Nên nếu nói về độ khó, mình nghĩ nên nói cho rõ: khó trong hoàn cảnh được kích thích sẵn, hay khó trong hoàn cảnh chẳng còn gì kích thích ngoài chính hai người? Có khi nào, việc rẽ sang một mối quan hệ mở là bởi vì ta không đủ nội lực và kỹ năng để ở lại trong mối quan hệ cũ?
Viết mấy dòng này không phải để chê some, swing hay cuckold. Ai thích gì chơi nấy. Chỉ là đôi khi thứ nhìn rất “trình” lại được hoàn cảnh gánh giúp nhiều quá, còn thứ nhìn bình thường, ít ai khoe, mới là đỉnh cao của “chất chơi”.
Sửa lần cuối:










