Lãng Du 2772
Thành viên thông thái
"Đây là hành trình tìm thấy chính mình của những kẻ đồng loại. Những chiếc chìa khóa muốn được tra vào đúng ổ, để đánh thức con quái vật đang ngủ say trong bộ Vest phẳng phiu và những chiếc váy lụa đắt tiền"
CHƯƠNG 1: PROFILE DOANH NHÂN & STUDIO TẠI GIA
Đồng hồ trên tường điểm 10 giờ 15 phút tối. Kim giây trôi đi trong im lặng, chỉ để lại tiếng tích... tắc...* khô khốc, đều đặn như nhịp tim của một bệnh nhân đang chờ phẫu thuật.
Căn phòng làm việc kiêm Studio tại gia của Nam chìm trong một thứ ánh sáng nhân tạo được tính toán kỹ lưỡng. Nam không bật đèn trần. Thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo đó quá trung thực, quá tàn nhẫn cho một buổi tối vợ chồng. Thay vào đó, Nam bật cây đèn Continuous Light (Đèn sáng liên tục) công suất 150W, được che chắn bởi một Softbox bát giác khổng lồ. Nhiệt độ màu được Nam tinh chỉnh ở mức 3200K – màu vàng ấm của hoàng hôn, hay chính xác hơn, là màu của sự nịnh nọt thị giác. Nó vuốt ve lên bề mặt đồ vật, biến lớp da bọc ghế sofa màu đen tuyền trở nên bóng bẩy như được phủ dầu, và biến những hạt bụi lơ lửng trong không khí thành những tinh thể vàng kim.
Không gian đặc quánh mùi hương. Đó là một hỗn hợp phức tạp mà Nam gọi là "Mùi của Thành Đạt". Hương sả chanh từ máy xông tinh dầu phun ra từng làn khói mỏng mảnh, cố gắng lấn át, nhưng không thể che giấu hoàn toàn mùi nước hoa Tom Ford Santal Blush còn vương lại trên áo vest của vợ anh ta. Mùi gỗ đàn hương nồng nàn, pha chút vị cay của gia vị phương Đông – thứ mùi hương quyền lực, đắt tiền và xa cách.
Nam đứng trước bàn làm việc, tay đeo găng cotton trắng, tỉ mỉ lau ống kính. Thấu kính lồi to bản phản chiếu khuôn mặt Nam – một gã đàn ông với đôi mắt sau gọng kính kim loại đang rực lên một sự hưng phấn kỳ lạ. Nam không nhìn Lan như một người chồng đợi vợ về ăn cơm. Nam nhìn cô ấy như một mẫu vật vừa trở về từ môi trường hoang dã, mang trên mình đầy đủ những dấu vết của cuộc chiến thương trường, đang chờ được Nam giải phẫu bằng ánh sáng.
Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch mở ra. Hoàng Lan bước vào.
Lan không đi vào. Lan trượt vào không gian của Nam như một bóng ma sang trọng. Cơ thể cô ấy, dù đã trải qua mười hai tiếng đồng hồ quần thảo với những con số và hợp đồng, vẫn giữ được trục thẳng đứng đáng kinh ngạc. Đó là thói quen, hay đúng hơn là phản xạ có điều kiện của một CEO: không bao giờ được phép gù lưng, dù xương sống có đang gào thét vì mỏi mệt.
Lan ném chiếc túi xách màu xám ghi lên bàn trà kính. Tiếng kim loại của khóa túi va vào mặt kính cạch một cái, sắc lẹm. Lan thở hắt ra một hơi dài – âm thanh haizz nén chặt trong lồng ngực giờ mới được giải phóng.
"Mệt quá..." – Lan lầm bầm, tay đưa lên xoa thái dương.
Dưới ánh đèn 3200K, Nam quan sát lớp giáp của cô ấy. Hôm nay Lan mặc bộ Suit may đo từ nhà mốt Max Mara, tông màu kem nhã nhặn. Chất vải tuyết mưa dày dặn, đứng form, ôm lấy cơ thể cô ấy như một pháo đài kiên cố. Phần vai áo được độn nhẹ, tạo nên sự uy quyền cần thiết cho một người phụ nữ lãnh đạo, nhưng lại giấu đi bờ vai xuôi mềm mại mà Nam biết rõ bên dưới.
Nhưng chi tiết đắt giá nhất không nằm ở bộ Suit. Nó nằm ở sự tương phản. Bên trong lớp áo khoác dày cộp kia, Lan chỉ mặc một chiếc áo hai dây bằng lụa satin đen tuyền. Lớp lụa mỏng manh, trơn trượt, buông lơi trên thềm ngực, đối lập gay gắt với sự cứng nhắc của áo vest. Nó như một lời gợi ý, một khe hở nhỏ nhoi của sự gợi cảm đàn bà đang cố gắng thoát ra khỏi cái vỏ bọc doanh nhân khô khan ấy.
Nam nhìn xuống chân Lan. Đôi giày gót nhọn Jimmy Choo mũi kim loại ánh vàng, cao 10 phân, vẫn đang găm chặt gót chân cô ấy xuống sàn gỗ. Cổ chân em, nơi lộ ra giữa gấu quần âu và mép giày, nổi lên những đường gân xanh mờ nhạt dưới lớp da mỏng. Dấu hiệu của sự căng thẳng kéo dài. Máu đang dồn xuống đó, nặng trĩu.
"Mình ơi!" Nam lên tiếng, giọng trầm và cố giữ vẻ bình thản, dù ngón tay đang siết chặt thân máy ảnh.
"Chịu khó ngồi vào ghế một chút. Anh vừa set xong ánh sáng này, mượt lắm. Chỉ cần 5 phút thôi. Anh muốn bắt cái thần thái lúc em vừa đi tiếp khách về. Nó... quyền lực lắm."
Lan ngước lên nhìn Nam. Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng mỏng tang nheo lại. Lớp phấn nền ở vùng cánh mũi đã bắt đầu trôi nhẹ do dầu và mồ hôi, để lại ra vài lỗ chân lông li ti đang giãn nở. Sự không hoàn hảo đó, với Nam, lại đẹp đến mức bệnh hoạn.
"Thôi đi ông tướng!" cô ấy cười, nụ cười nửa miệng, mệt mỏi nhưng vẫn đầy vẻ nũng nịu của một người vợ biết mình được chiều chuộng.
"Chụp choẹt gì giờ này? Em rã rời chân tay rồi. Đừng bắt em diễn sâu quá, hôm nay em cười hết nổi rồi."
Dù miệng từ chối, nhưng cơ thể cô ấy vẫn tuân theo sự dẫn dắt của Nam. Lan bước về phía chiếc ghế da Giám đốc Nam đã đặt sẵn giữa phông nền xám. Lan ngồi xuống. Ngay lập tức, phản xạ nghề nghiệp trỗi dậy. Lan thẳng lưng, hai chân khép lại, nghiêng nhẹ về một bên, hai tay đặt chồng lên nhau trên đùi. Một dáng ngồi chuẩn mực trong sách giáo khoa lễ tân: Kín đáo. Lịch sự. Và tẻ nhạt đến chết người.
Nam nhăn mặt sau ống ngắm, không cần một bức ảnh thẻ. Nam cần một sự rạn nứt.
"Đừng, mình ơi. Em cứng quá!" Nam hạ máy xuống, bước lại gần cô ấy. "Lan thả lỏng ra. Tưởng tượng đây là phòng làm việc riêng, không có nhân viên, không có đối tác. Hoàng Lan là bà hoàng ở đây. Lan có quyền... hư hỏng một chút."
Nam đứng ngay sau lưng ghế. Lan ngửa cổ ra sau, tựa đầu vào thành ghế da, mắt nhắm nghiền.
***
Không gian trong studio tại gia dường như bị bóp nghẹt lại. Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc đèn 300W kêu *u u* trầm thấp, cộng hưởng với tiếng màn trập *tách... tách...* khô khốc tạo nên một nhịp điệu thôi miên.
Nhiệt độ phòng đã tăng lên đáng kể. Ánh sáng vàng 3200K không chỉ chiếu sáng, nó đang nung chảy lớp vỏ bọc của Lan. Nam không còn đứng ở vị trí an toàn sau chân máy nữa. Anh tháo chiếc Leica SL2 ra khỏi ngàm, cầm tay, bắt đầu di chuyển quanh "con mồi" với những bước chân êm ru của một kẻ đi săn.
Qua ống kính xóa phông mù mịt, thế giới xung quanh Lan tan biến thành những đốm vàng óng. Chỉ còn lại cô – một thực thể sống động, nóng hổi và đang bắt đầu rạn nứt.
"Em nóng không?" Nam hỏi, giọng khàn đi, mắt vẫn không rời khỏi kính ngắm . "Anh thấy mồ hôi ở cổ rồi. Nó đang chảy xuống đấy "
Lan không trả lời ngay. Cô ngồi trên chiếc ghế da giám đốc, đầu hơi ngửa ra sau. Dưới sức nóng của đèn studio và lớp áo vest Max Mara dày dặn, cơ thể cô bắt đầu phản ứng theo cơ chế thủy lực học tự nhiên. Một giọt mồ hôi nhỏ, trong vắt như pha lê, rịn ra từ chân tóc mai, trườn chậm rãi qua thái dương, để lại một vết bóng loáng trên lớp phấn nền mịn màng trước khi biến mất vào cổ áo sơ mi.
Nam zoom vào chi tiết đó. Anh thấy rõ lỗ chân lông trên da cô đang giãn nở để hô hấp. Sự "không hoàn hảo" này kích thích anh tột độ. Nó phá vỡ vẻ đẹp tượng sáp của một nữ doanh nhân, thay vào đó là sự chân thực của xác thịt đàn bà.
"Cởi bớt cúc áo vest ra đi!" Nam ra lệnh, ngón tay trỏ miết nhẹ lên cò chụp, sẵn sàng bắt trọn khoảnh khắc. "Thoải mái một chút mới tự nhiên. Khách hàng thích nhìn thấy con người thật của em "
Lan từ từ mở mắt. Cô nhìn thẳng vào ống kính đen ngòm đang chĩa vào mặt mình. Cô không nhìn Nam, cô nhìn vào sự phản chiếu méo mó của chính mình trong thấu kính lồi ấy. Trong tích tắc đó, Lan biến mất, nhường chỗ cho Ruby.
"Thưa nhiếp ảnh gia!" Lan nhếch mép cười, một nụ cười lơi lả đầy tính mỉa mai, đối lập hoàn toàn với bộ trang phục quyền lực cô đang mặc. "Anh đang chụp Profile công ty hay đang muốn... 'casting' diễn viên phim cấp ba thế? Yêu cầu của anh hơi quá phận sự rồi đấy "
Miệng từ chối, nhưng tay cô lại hành động khác hẳn.
Những ngón tay thon dài được sơn móng màu nude bóng lưỡng chậm rãi đưa lên. Cô khẽ nạy chiếc cúc áo vest duy nhất. *Pựt* Chiếc áo bung ra, rũ xuống hai bên tay vịn ghế, phơi bày hoàn toàn cơ thể phồn thực bên trong.
Dưới lớp áo hai dây lụa đen mỏng tang, vòng một của Lan hiện lên đồ sộ và nặng trĩu. Chất lụa cao cấp rũ xuống, ôm sát lấy từng đường cong của bầu ngực, tạo thành những nếp gấp mềm mại ở khe rãnh sâu hun hút. Sự tương phản giữa làn da trắng lóa như bưởi bóc vỏ ở thềm ngực và màu đen tuyền của lụa tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ trên màn hình LCD sắc nét. Nam nuốt nước bọt. Anh thấy rõ hai điểm nhô lên dưới lớp vải lụa mỏng manh. Chúng đang cương cứng, đẩy lớp vải căng ra.
Nam buông máy ảnh xuống, để nó treo lủng lẳng trước ngực bằng dây đeo da. Anh lao tới, quỳ một chân lên mép ghế, chen vào giữa hai chân Lan đang bắt chéo.
"Casting cũng được!" Nam thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai Lan. "Nếu em diễn đạt, anh sẽ cho em... file gốc "
Anh cúi xuống. Không hôn môi. Anh hôn lên phần da cổ đang ướt đẫm mồ hôi của cô.
Đôi môi khô khốc của Nam chạm vào làn da nóng hổi, trơn trượt của Lan. Vị mặn chát của muối khoáng hòa lẫn với vị đắng ngọt của nước hoa *Santal Blush* và mùi phấn sáp tạo nên một hương vị gây nghiện. Đó là mùi của sự lao động, của áp lực, và của dục vọng bị nén.
Lan ngửa cổ ra sau tựa vào thành ghế da đen, để lộ hoàn toàn yết hầu trắng ngần. Mắt cô nhắm nghiền, tận hưởng sự va chạm nhưng môi vẫn giữ nụ cười khinh bạc.
"Hư hỏng..." Cô thì thầm, giọng nói như bị kẹt lại trong cổ họng đầy nước bọt. "Vừa nãy còn 'mình ơi' ngọt xớt. Giờ định giở trò ngay tại văn phòng à?"
Bàn tay Nam – lúc nãy còn cầm máy ảnh lạnh ngắt – giờ luồn vào dưới lớp váy bút chì chật chội. Anh cảm nhận được sức nóng hầm hập tỏa ra từ đùi non của vợ.
Sự chênh lệch nhiệt độ khiến Lan rùng mình. Làn da đùi mịn màng của cô nổi gai ốc từng đợt khi những ngón tay lạnh lẽo của Nam miết dọc theo đường viền của chiếc quần lót ren.
"Ướt rồi..." Nam thì thào, giọng nói mang âm sắc của một bác sĩ đang chẩn đoán lâm sàng. Ngón tay anh chạm vào đũng quần lót. Nó sũng nước. Một sự ẩm ướt nhớp nháp, lầy lội, không phải là sự ẩm ướt lãng mạn.
"Bà giám đốc đi tiếp khách về mà ướt thế này sao? Em tiếp khách bằng rượu hay bằng cái này?"
Lan không trả lời. Cô đạp nhẹ gót giày mũi nhọn vào vai Nam. Một cú đạp không đủ lực để đẩy ra, mà như một sự khiêu khích, mời gọi. Mũi giày kim loại lạnh buốt cọ vào cổ Nam, tạo ra một cảm giác đau nhói đầy khoái cảm.
Cô kéo mạnh dây khóa quần của Nam. *Soạt* Âm thanh dây kéo kim loại vang lên chát chúa trong căn phòng yên tĩnh. Không có màn dạo đầu êm ái. Chỉ có nhu cầu xả stress của một con thú cái bị cầm tù trong bộ vest công sở.Khi Nam xâm nhập, Lan không rên rỉ âu yếm. Cô cắn chặt môi dưới, tay bấu chặt vào tay vịn ghế da. Móng tay cô cào lên lớp da bò cao cấp, tạo ra tiếng *két... két...* ghê người. Nam cảm thấy mình đang bị hút vào một vùng đầm lầy nóng bỏng. Dịch thủy của Lan tiết ra quá nhiều, tạo thành những tiếng *lép nhép, chùn chụt* ướt át mỗi khi anh thúc vào. Nó trơn tuột, dính dấp, bao bọc lấy dương vật anh như một lớp keo sinh học.
Lan đang tận hưởng cảm giác bị lấp đầy để quên đi những con số nợ nần đang nhảy múa trong đầu. Cô cong người lên, ép chặt bộ ngực đồ sộ vào ngực Nam, để mồ hôi của hai người hòa vào nhau, dính bết lại.
Ngay trong lúc cao trào, khi những cú thúc trở nên dồn dập như máy đóng cọc, bản năng kẻ rình mò của Nam lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả bản năng tình dục.
Anh nhoài người ra sau, với tay cầm lấy chiếc máy ảnh Leica. Anh đưa nó lên mắt, trong khi phần dưới vẫn đang gắn chặt vào cơ thể Lan.
*Tách! Tách! Tách!*
Chế độ chụp liên tục được kích hoạt. Tiếng màn trập vang lên như tiếng súng máy.
Trên màn hình LCD 3 inch sắc nét, Nam nhìn thấy một thực tại trần trụi mà mắt thường không thể nắm bắt kịp:
* Khuôn mặt Lan méo xệch đi vì khoái cảm.
* Đôi mắt cô trợn ngược, lòng trắng hiện ra nhiều hơn lòng đen, lờ đờ dại dột.
* Miệng cô há hốc, một sợi nước bọt trong suốt kéo dài từ môi trên xuống môi dưới, chưa kịp đứt.
* Mái tóc búi gọn gàng giờ đã bung ra vài lọn, bết bát dính vào gò má đỏ bừng.
* Chiếc áo lụa đen trễ xuống tận khuỷu tay, phơi bày bầu ngực trắng nõn đang rung lên bần bật theo từng nhịp thúc của anh. Đầu nhũ hoa cương cứng, đỏ tấy như hai viên ngọc bị mài mòn.
Đó là một bức tranh tương phản hoàn hảo và tàn nhẫn: Một nửa là "Thánh nữ" với bộ vest sang trọng, một nửa là "Con điếm" đang quằn quại trong dục vọng đê hèn.
Nam nhìn vào màn hình đó và cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, tê dại đến tận óc. Anh sướng phát điên không phải vì cảm giác nơi hạ bộ, mà vì hình ảnh trên màn hình. Anh đang sở hữu khoảnh khắc sụp đổ của một tượng đài.
Một cú rùng mình chạy qua cơ thể Nam. Anh gầm nhẹ trong cổ họng và xuất tinh. Dòng năng lượng nóng hổi được bơm thẳng vào bên trong Lan. Cô co thắt mạnh, những thớ thịt bên trong siết chặt lấy anh lần cuối trước khi thả lỏng hoàn toàn.
Nam gục đầu vào vai vợ, thở dốc. Hơi thở anh nóng hổi phả vào hõm cổ đẫm mồ hôi của cô.
Lan mở mắt. Việc đầu tiên cô làm không phải là ôm chồng hay vuốt ve anh. Cô liếc nhìn về phía màn hình máy tính lớn đang kết nối với máy ảnh .
Trên màn hình 27 inch là bức ảnh vừa chụp: Lan ngồi trên ghế quyền lực, đầu ngửa ra sau, váy áo xộc xệch, biểu cảm gương mặt là sự pha trộn giữa đau đớn và khoái lạc tột cùng. Một con thú hoang dại bị bắt giữ trong khung hình 50 megapixel. Cô nhìn thấy bản chất của mình ở đó. Không phải CEO Muse Interiors. Đó là người đàn bà đang khao khát.
Lan đẩy nhẹ Nam ra. Một cái đẩy dứt khoát của người đã xong việc.
Cô đứng dậy. Dịch thể thừa từ bên trong chảy ra, len lỏi xuống đùi, tạo cảm giác nhớp nháp khó chịu nhưng cô không bận tâm lau ngay. Cô chỉnh lại váy, cài lại cúc áo vest. Động tác nhanh gọn, chính xác như vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng. Cô bước lại bàn máy tính, cầm chuột zoom vào bức ảnh vừa chụp.
Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật cặp kính gọng đen đã bị lệch đi một chút.
"Góc này mặt em hơi to!" Lan nhận xét, giọng nói tỉnh táo đến lạnh lùng, hơi khàn nhẹ dư âm của cuộc mây mưa. Ngón tay cô di chuột qua vùng da ngực.
"Nhưng ánh sáng tốt đấy. Da trông rất mướt. Nhìn rõ cả mạch máu dưới da "
Nam vẫn ngồi bệt dưới sàn, tựa lưng vào ghế, ngước nhìn vợ với ánh mắt của một kẻ tôi tớ vừa hoàn thành nhiệm vụ.
"Anh thích tấm này!" Nam nói, giọng vẫn còn run rẩy. "Nó... thật. Nó là em "
Lan quay lại nhìn Nam. Cô tháo kính ra, lau vết hơi nước mờ đục trên tròng kính bằng vạt áo vest. Khi đeo lại kính, đôi mắt cô đã trở về vẻ sắc sảo lạnh lùng thường ngày, che đi sự lờ đờ vừa rồi.
"Gửi file cho em!" Lan ra lệnh. "Crop cái phần hở ngực và chân đi. Cắt ngang vai thôi. Chỉ lấy khuôn mặt thần thái này. Em sẽ dùng nó làm avatar LinkedIn mới "
"Thế còn bản gốc?" Nam hỏi, ánh mắt tham lam nhìn vào màn hình. "File Raw ấy?"
Lan nhếch mép cười. Cô bước ra cửa, tiếng giày cao gót *cộp... cộp...* gõ xuống sàn gỗ, vang vọng sự quyền lực đã được phục hồi.
"Bản gốc..." Cô dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn Nam qua vai. "Thì để trong ổ cứng đen của anh. Đừng tưởng em không biết anh hay làm gì với mấy tấm ảnh loại đó "
Cô liếc nhìn xuống đũng quần vẫn còn ướt át của Nam.
"Coi như... phần thưởng cho nhân viên mẫn cán tối nay "
Cánh cửa đóng lại. Nam ngồi một mình trong studio lạnh lẽo. Anh nhìn vào màn hình máy tính. Anh không crop bức ảnh ngay. Anh zoom vào đôi mắt của Lan trong ảnh – đôi mắt đang trợn ngược vì khoái cảm. Trong đôi mắt đó, anh thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình: Một gã đàn ông nhỏ bé, hèn mọn, cầm chiếc máy ảnh như một lá chắn, đang sở hữu bí mật đen tối nhất của người đàn bà quyền lực này.
Nam mỉm cười, một nụ cười bệnh hoạn. Anh kéo chuột, lưu file vào thư mục ẩn mang tên: *My_CEO*.
CHƯƠNG 1: PROFILE DOANH NHÂN & STUDIO TẠI GIA
Đồng hồ trên tường điểm 10 giờ 15 phút tối. Kim giây trôi đi trong im lặng, chỉ để lại tiếng tích... tắc...* khô khốc, đều đặn như nhịp tim của một bệnh nhân đang chờ phẫu thuật.
Căn phòng làm việc kiêm Studio tại gia của Nam chìm trong một thứ ánh sáng nhân tạo được tính toán kỹ lưỡng. Nam không bật đèn trần. Thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo đó quá trung thực, quá tàn nhẫn cho một buổi tối vợ chồng. Thay vào đó, Nam bật cây đèn Continuous Light (Đèn sáng liên tục) công suất 150W, được che chắn bởi một Softbox bát giác khổng lồ. Nhiệt độ màu được Nam tinh chỉnh ở mức 3200K – màu vàng ấm của hoàng hôn, hay chính xác hơn, là màu của sự nịnh nọt thị giác. Nó vuốt ve lên bề mặt đồ vật, biến lớp da bọc ghế sofa màu đen tuyền trở nên bóng bẩy như được phủ dầu, và biến những hạt bụi lơ lửng trong không khí thành những tinh thể vàng kim.
Không gian đặc quánh mùi hương. Đó là một hỗn hợp phức tạp mà Nam gọi là "Mùi của Thành Đạt". Hương sả chanh từ máy xông tinh dầu phun ra từng làn khói mỏng mảnh, cố gắng lấn át, nhưng không thể che giấu hoàn toàn mùi nước hoa Tom Ford Santal Blush còn vương lại trên áo vest của vợ anh ta. Mùi gỗ đàn hương nồng nàn, pha chút vị cay của gia vị phương Đông – thứ mùi hương quyền lực, đắt tiền và xa cách.
Nam đứng trước bàn làm việc, tay đeo găng cotton trắng, tỉ mỉ lau ống kính. Thấu kính lồi to bản phản chiếu khuôn mặt Nam – một gã đàn ông với đôi mắt sau gọng kính kim loại đang rực lên một sự hưng phấn kỳ lạ. Nam không nhìn Lan như một người chồng đợi vợ về ăn cơm. Nam nhìn cô ấy như một mẫu vật vừa trở về từ môi trường hoang dã, mang trên mình đầy đủ những dấu vết của cuộc chiến thương trường, đang chờ được Nam giải phẫu bằng ánh sáng.
Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch mở ra. Hoàng Lan bước vào.
Lan không đi vào. Lan trượt vào không gian của Nam như một bóng ma sang trọng. Cơ thể cô ấy, dù đã trải qua mười hai tiếng đồng hồ quần thảo với những con số và hợp đồng, vẫn giữ được trục thẳng đứng đáng kinh ngạc. Đó là thói quen, hay đúng hơn là phản xạ có điều kiện của một CEO: không bao giờ được phép gù lưng, dù xương sống có đang gào thét vì mỏi mệt.
Lan ném chiếc túi xách màu xám ghi lên bàn trà kính. Tiếng kim loại của khóa túi va vào mặt kính cạch một cái, sắc lẹm. Lan thở hắt ra một hơi dài – âm thanh haizz nén chặt trong lồng ngực giờ mới được giải phóng.
"Mệt quá..." – Lan lầm bầm, tay đưa lên xoa thái dương.
Dưới ánh đèn 3200K, Nam quan sát lớp giáp của cô ấy. Hôm nay Lan mặc bộ Suit may đo từ nhà mốt Max Mara, tông màu kem nhã nhặn. Chất vải tuyết mưa dày dặn, đứng form, ôm lấy cơ thể cô ấy như một pháo đài kiên cố. Phần vai áo được độn nhẹ, tạo nên sự uy quyền cần thiết cho một người phụ nữ lãnh đạo, nhưng lại giấu đi bờ vai xuôi mềm mại mà Nam biết rõ bên dưới.
Nhưng chi tiết đắt giá nhất không nằm ở bộ Suit. Nó nằm ở sự tương phản. Bên trong lớp áo khoác dày cộp kia, Lan chỉ mặc một chiếc áo hai dây bằng lụa satin đen tuyền. Lớp lụa mỏng manh, trơn trượt, buông lơi trên thềm ngực, đối lập gay gắt với sự cứng nhắc của áo vest. Nó như một lời gợi ý, một khe hở nhỏ nhoi của sự gợi cảm đàn bà đang cố gắng thoát ra khỏi cái vỏ bọc doanh nhân khô khan ấy.
Nam nhìn xuống chân Lan. Đôi giày gót nhọn Jimmy Choo mũi kim loại ánh vàng, cao 10 phân, vẫn đang găm chặt gót chân cô ấy xuống sàn gỗ. Cổ chân em, nơi lộ ra giữa gấu quần âu và mép giày, nổi lên những đường gân xanh mờ nhạt dưới lớp da mỏng. Dấu hiệu của sự căng thẳng kéo dài. Máu đang dồn xuống đó, nặng trĩu.
"Mình ơi!" Nam lên tiếng, giọng trầm và cố giữ vẻ bình thản, dù ngón tay đang siết chặt thân máy ảnh.
"Chịu khó ngồi vào ghế một chút. Anh vừa set xong ánh sáng này, mượt lắm. Chỉ cần 5 phút thôi. Anh muốn bắt cái thần thái lúc em vừa đi tiếp khách về. Nó... quyền lực lắm."
Lan ngước lên nhìn Nam. Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng mỏng tang nheo lại. Lớp phấn nền ở vùng cánh mũi đã bắt đầu trôi nhẹ do dầu và mồ hôi, để lại ra vài lỗ chân lông li ti đang giãn nở. Sự không hoàn hảo đó, với Nam, lại đẹp đến mức bệnh hoạn.
"Thôi đi ông tướng!" cô ấy cười, nụ cười nửa miệng, mệt mỏi nhưng vẫn đầy vẻ nũng nịu của một người vợ biết mình được chiều chuộng.
"Chụp choẹt gì giờ này? Em rã rời chân tay rồi. Đừng bắt em diễn sâu quá, hôm nay em cười hết nổi rồi."
Dù miệng từ chối, nhưng cơ thể cô ấy vẫn tuân theo sự dẫn dắt của Nam. Lan bước về phía chiếc ghế da Giám đốc Nam đã đặt sẵn giữa phông nền xám. Lan ngồi xuống. Ngay lập tức, phản xạ nghề nghiệp trỗi dậy. Lan thẳng lưng, hai chân khép lại, nghiêng nhẹ về một bên, hai tay đặt chồng lên nhau trên đùi. Một dáng ngồi chuẩn mực trong sách giáo khoa lễ tân: Kín đáo. Lịch sự. Và tẻ nhạt đến chết người.
Nam nhăn mặt sau ống ngắm, không cần một bức ảnh thẻ. Nam cần một sự rạn nứt.
"Đừng, mình ơi. Em cứng quá!" Nam hạ máy xuống, bước lại gần cô ấy. "Lan thả lỏng ra. Tưởng tượng đây là phòng làm việc riêng, không có nhân viên, không có đối tác. Hoàng Lan là bà hoàng ở đây. Lan có quyền... hư hỏng một chút."
Nam đứng ngay sau lưng ghế. Lan ngửa cổ ra sau, tựa đầu vào thành ghế da, mắt nhắm nghiền.
***
Không gian trong studio tại gia dường như bị bóp nghẹt lại. Tiếng quạt tản nhiệt của chiếc đèn 300W kêu *u u* trầm thấp, cộng hưởng với tiếng màn trập *tách... tách...* khô khốc tạo nên một nhịp điệu thôi miên.
Nhiệt độ phòng đã tăng lên đáng kể. Ánh sáng vàng 3200K không chỉ chiếu sáng, nó đang nung chảy lớp vỏ bọc của Lan. Nam không còn đứng ở vị trí an toàn sau chân máy nữa. Anh tháo chiếc Leica SL2 ra khỏi ngàm, cầm tay, bắt đầu di chuyển quanh "con mồi" với những bước chân êm ru của một kẻ đi săn.
Qua ống kính xóa phông mù mịt, thế giới xung quanh Lan tan biến thành những đốm vàng óng. Chỉ còn lại cô – một thực thể sống động, nóng hổi và đang bắt đầu rạn nứt.
"Em nóng không?" Nam hỏi, giọng khàn đi, mắt vẫn không rời khỏi kính ngắm . "Anh thấy mồ hôi ở cổ rồi. Nó đang chảy xuống đấy "
Lan không trả lời ngay. Cô ngồi trên chiếc ghế da giám đốc, đầu hơi ngửa ra sau. Dưới sức nóng của đèn studio và lớp áo vest Max Mara dày dặn, cơ thể cô bắt đầu phản ứng theo cơ chế thủy lực học tự nhiên. Một giọt mồ hôi nhỏ, trong vắt như pha lê, rịn ra từ chân tóc mai, trườn chậm rãi qua thái dương, để lại một vết bóng loáng trên lớp phấn nền mịn màng trước khi biến mất vào cổ áo sơ mi.
Nam zoom vào chi tiết đó. Anh thấy rõ lỗ chân lông trên da cô đang giãn nở để hô hấp. Sự "không hoàn hảo" này kích thích anh tột độ. Nó phá vỡ vẻ đẹp tượng sáp của một nữ doanh nhân, thay vào đó là sự chân thực của xác thịt đàn bà.
"Cởi bớt cúc áo vest ra đi!" Nam ra lệnh, ngón tay trỏ miết nhẹ lên cò chụp, sẵn sàng bắt trọn khoảnh khắc. "Thoải mái một chút mới tự nhiên. Khách hàng thích nhìn thấy con người thật của em "
Lan từ từ mở mắt. Cô nhìn thẳng vào ống kính đen ngòm đang chĩa vào mặt mình. Cô không nhìn Nam, cô nhìn vào sự phản chiếu méo mó của chính mình trong thấu kính lồi ấy. Trong tích tắc đó, Lan biến mất, nhường chỗ cho Ruby.
"Thưa nhiếp ảnh gia!" Lan nhếch mép cười, một nụ cười lơi lả đầy tính mỉa mai, đối lập hoàn toàn với bộ trang phục quyền lực cô đang mặc. "Anh đang chụp Profile công ty hay đang muốn... 'casting' diễn viên phim cấp ba thế? Yêu cầu của anh hơi quá phận sự rồi đấy "
Miệng từ chối, nhưng tay cô lại hành động khác hẳn.
Những ngón tay thon dài được sơn móng màu nude bóng lưỡng chậm rãi đưa lên. Cô khẽ nạy chiếc cúc áo vest duy nhất. *Pựt* Chiếc áo bung ra, rũ xuống hai bên tay vịn ghế, phơi bày hoàn toàn cơ thể phồn thực bên trong.
Dưới lớp áo hai dây lụa đen mỏng tang, vòng một của Lan hiện lên đồ sộ và nặng trĩu. Chất lụa cao cấp rũ xuống, ôm sát lấy từng đường cong của bầu ngực, tạo thành những nếp gấp mềm mại ở khe rãnh sâu hun hút. Sự tương phản giữa làn da trắng lóa như bưởi bóc vỏ ở thềm ngực và màu đen tuyền của lụa tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ trên màn hình LCD sắc nét. Nam nuốt nước bọt. Anh thấy rõ hai điểm nhô lên dưới lớp vải lụa mỏng manh. Chúng đang cương cứng, đẩy lớp vải căng ra.
Nam buông máy ảnh xuống, để nó treo lủng lẳng trước ngực bằng dây đeo da. Anh lao tới, quỳ một chân lên mép ghế, chen vào giữa hai chân Lan đang bắt chéo.
"Casting cũng được!" Nam thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai Lan. "Nếu em diễn đạt, anh sẽ cho em... file gốc "
Anh cúi xuống. Không hôn môi. Anh hôn lên phần da cổ đang ướt đẫm mồ hôi của cô.
Đôi môi khô khốc của Nam chạm vào làn da nóng hổi, trơn trượt của Lan. Vị mặn chát của muối khoáng hòa lẫn với vị đắng ngọt của nước hoa *Santal Blush* và mùi phấn sáp tạo nên một hương vị gây nghiện. Đó là mùi của sự lao động, của áp lực, và của dục vọng bị nén.
Lan ngửa cổ ra sau tựa vào thành ghế da đen, để lộ hoàn toàn yết hầu trắng ngần. Mắt cô nhắm nghiền, tận hưởng sự va chạm nhưng môi vẫn giữ nụ cười khinh bạc.
"Hư hỏng..." Cô thì thầm, giọng nói như bị kẹt lại trong cổ họng đầy nước bọt. "Vừa nãy còn 'mình ơi' ngọt xớt. Giờ định giở trò ngay tại văn phòng à?"
Bàn tay Nam – lúc nãy còn cầm máy ảnh lạnh ngắt – giờ luồn vào dưới lớp váy bút chì chật chội. Anh cảm nhận được sức nóng hầm hập tỏa ra từ đùi non của vợ.
Sự chênh lệch nhiệt độ khiến Lan rùng mình. Làn da đùi mịn màng của cô nổi gai ốc từng đợt khi những ngón tay lạnh lẽo của Nam miết dọc theo đường viền của chiếc quần lót ren.
"Ướt rồi..." Nam thì thào, giọng nói mang âm sắc của một bác sĩ đang chẩn đoán lâm sàng. Ngón tay anh chạm vào đũng quần lót. Nó sũng nước. Một sự ẩm ướt nhớp nháp, lầy lội, không phải là sự ẩm ướt lãng mạn.
"Bà giám đốc đi tiếp khách về mà ướt thế này sao? Em tiếp khách bằng rượu hay bằng cái này?"
Lan không trả lời. Cô đạp nhẹ gót giày mũi nhọn vào vai Nam. Một cú đạp không đủ lực để đẩy ra, mà như một sự khiêu khích, mời gọi. Mũi giày kim loại lạnh buốt cọ vào cổ Nam, tạo ra một cảm giác đau nhói đầy khoái cảm.
Cô kéo mạnh dây khóa quần của Nam. *Soạt* Âm thanh dây kéo kim loại vang lên chát chúa trong căn phòng yên tĩnh. Không có màn dạo đầu êm ái. Chỉ có nhu cầu xả stress của một con thú cái bị cầm tù trong bộ vest công sở.Khi Nam xâm nhập, Lan không rên rỉ âu yếm. Cô cắn chặt môi dưới, tay bấu chặt vào tay vịn ghế da. Móng tay cô cào lên lớp da bò cao cấp, tạo ra tiếng *két... két...* ghê người. Nam cảm thấy mình đang bị hút vào một vùng đầm lầy nóng bỏng. Dịch thủy của Lan tiết ra quá nhiều, tạo thành những tiếng *lép nhép, chùn chụt* ướt át mỗi khi anh thúc vào. Nó trơn tuột, dính dấp, bao bọc lấy dương vật anh như một lớp keo sinh học.
Lan đang tận hưởng cảm giác bị lấp đầy để quên đi những con số nợ nần đang nhảy múa trong đầu. Cô cong người lên, ép chặt bộ ngực đồ sộ vào ngực Nam, để mồ hôi của hai người hòa vào nhau, dính bết lại.
Ngay trong lúc cao trào, khi những cú thúc trở nên dồn dập như máy đóng cọc, bản năng kẻ rình mò của Nam lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả bản năng tình dục.
Anh nhoài người ra sau, với tay cầm lấy chiếc máy ảnh Leica. Anh đưa nó lên mắt, trong khi phần dưới vẫn đang gắn chặt vào cơ thể Lan.
*Tách! Tách! Tách!*
Chế độ chụp liên tục được kích hoạt. Tiếng màn trập vang lên như tiếng súng máy.
Trên màn hình LCD 3 inch sắc nét, Nam nhìn thấy một thực tại trần trụi mà mắt thường không thể nắm bắt kịp:
* Khuôn mặt Lan méo xệch đi vì khoái cảm.
* Đôi mắt cô trợn ngược, lòng trắng hiện ra nhiều hơn lòng đen, lờ đờ dại dột.
* Miệng cô há hốc, một sợi nước bọt trong suốt kéo dài từ môi trên xuống môi dưới, chưa kịp đứt.
* Mái tóc búi gọn gàng giờ đã bung ra vài lọn, bết bát dính vào gò má đỏ bừng.
* Chiếc áo lụa đen trễ xuống tận khuỷu tay, phơi bày bầu ngực trắng nõn đang rung lên bần bật theo từng nhịp thúc của anh. Đầu nhũ hoa cương cứng, đỏ tấy như hai viên ngọc bị mài mòn.
Đó là một bức tranh tương phản hoàn hảo và tàn nhẫn: Một nửa là "Thánh nữ" với bộ vest sang trọng, một nửa là "Con điếm" đang quằn quại trong dục vọng đê hèn.
Nam nhìn vào màn hình đó và cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, tê dại đến tận óc. Anh sướng phát điên không phải vì cảm giác nơi hạ bộ, mà vì hình ảnh trên màn hình. Anh đang sở hữu khoảnh khắc sụp đổ của một tượng đài.
Một cú rùng mình chạy qua cơ thể Nam. Anh gầm nhẹ trong cổ họng và xuất tinh. Dòng năng lượng nóng hổi được bơm thẳng vào bên trong Lan. Cô co thắt mạnh, những thớ thịt bên trong siết chặt lấy anh lần cuối trước khi thả lỏng hoàn toàn.
Nam gục đầu vào vai vợ, thở dốc. Hơi thở anh nóng hổi phả vào hõm cổ đẫm mồ hôi của cô.
Lan mở mắt. Việc đầu tiên cô làm không phải là ôm chồng hay vuốt ve anh. Cô liếc nhìn về phía màn hình máy tính lớn đang kết nối với máy ảnh .
Trên màn hình 27 inch là bức ảnh vừa chụp: Lan ngồi trên ghế quyền lực, đầu ngửa ra sau, váy áo xộc xệch, biểu cảm gương mặt là sự pha trộn giữa đau đớn và khoái lạc tột cùng. Một con thú hoang dại bị bắt giữ trong khung hình 50 megapixel. Cô nhìn thấy bản chất của mình ở đó. Không phải CEO Muse Interiors. Đó là người đàn bà đang khao khát.
Lan đẩy nhẹ Nam ra. Một cái đẩy dứt khoát của người đã xong việc.
Cô đứng dậy. Dịch thể thừa từ bên trong chảy ra, len lỏi xuống đùi, tạo cảm giác nhớp nháp khó chịu nhưng cô không bận tâm lau ngay. Cô chỉnh lại váy, cài lại cúc áo vest. Động tác nhanh gọn, chính xác như vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng. Cô bước lại bàn máy tính, cầm chuột zoom vào bức ảnh vừa chụp.
Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật cặp kính gọng đen đã bị lệch đi một chút.
"Góc này mặt em hơi to!" Lan nhận xét, giọng nói tỉnh táo đến lạnh lùng, hơi khàn nhẹ dư âm của cuộc mây mưa. Ngón tay cô di chuột qua vùng da ngực.
"Nhưng ánh sáng tốt đấy. Da trông rất mướt. Nhìn rõ cả mạch máu dưới da "
Nam vẫn ngồi bệt dưới sàn, tựa lưng vào ghế, ngước nhìn vợ với ánh mắt của một kẻ tôi tớ vừa hoàn thành nhiệm vụ.
"Anh thích tấm này!" Nam nói, giọng vẫn còn run rẩy. "Nó... thật. Nó là em "
Lan quay lại nhìn Nam. Cô tháo kính ra, lau vết hơi nước mờ đục trên tròng kính bằng vạt áo vest. Khi đeo lại kính, đôi mắt cô đã trở về vẻ sắc sảo lạnh lùng thường ngày, che đi sự lờ đờ vừa rồi.
"Gửi file cho em!" Lan ra lệnh. "Crop cái phần hở ngực và chân đi. Cắt ngang vai thôi. Chỉ lấy khuôn mặt thần thái này. Em sẽ dùng nó làm avatar LinkedIn mới "
"Thế còn bản gốc?" Nam hỏi, ánh mắt tham lam nhìn vào màn hình. "File Raw ấy?"
Lan nhếch mép cười. Cô bước ra cửa, tiếng giày cao gót *cộp... cộp...* gõ xuống sàn gỗ, vang vọng sự quyền lực đã được phục hồi.
"Bản gốc..." Cô dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn Nam qua vai. "Thì để trong ổ cứng đen của anh. Đừng tưởng em không biết anh hay làm gì với mấy tấm ảnh loại đó "
Cô liếc nhìn xuống đũng quần vẫn còn ướt át của Nam.
"Coi như... phần thưởng cho nhân viên mẫn cán tối nay "
Cánh cửa đóng lại. Nam ngồi một mình trong studio lạnh lẽo. Anh nhìn vào màn hình máy tính. Anh không crop bức ảnh ngay. Anh zoom vào đôi mắt của Lan trong ảnh – đôi mắt đang trợn ngược vì khoái cảm. Trong đôi mắt đó, anh thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình: Một gã đàn ông nhỏ bé, hèn mọn, cầm chiếc máy ảnh như một lá chắn, đang sở hữu bí mật đen tối nhất của người đàn bà quyền lực này.
Nam mỉm cười, một nụ cười bệnh hoạn. Anh kéo chuột, lưu file vào thư mục ẩn mang tên: *My_CEO*.
Sửa lần cuối:









