lc88
mb66
ho88

Azauki

Tập sự
Tham gia
6/3/26
Bài viết
8
Cảm xúc
4
Điểm
3
Nơi ở
Lâm Đồng
Tín dụng
0.0
Giới tính
Nam
Chương 1: Những Ký Ức Vương Vấn


Đêm khuya, khi ánh trăng lọt qua khe rèm mỏng manh như một lời thì thầm dịu dàng của thời gian, tôi nằm đó, bên cạnh Thành, người chồng của tôi. Tay anh vô thức đặt lên vai tôi, hơi thở đều đặn như nhịp sóng êm đềm của một dòng sông quen thuộc. Bên kia phòng, trong chiếc cũi gỗ nhỏ, Bin con trai tôi ngủ say, khuôn mặt trẻ thơ bình yên dưới ánh sáng mờ ảo, một cánh tay nhỏ xíu vẫn ôm chặt con gấu bông cũ kỹ. Không khí trong phòng yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng thở nhẹ nhàng của hai người đàn ông bé bỏng nhất đời tôi. Thế mà tôi không ngủ được. Mắt tôi mở to, nhìn lên trần nhà tối om, nơi những bóng dáng ký ức lặng lẽ trôi qua như những đám mây mùa hạ xa xôi.


Tôi không biết từ lúc nào, những kỷ niệm ấy lại tìm đường trở về, dịu dàng nhưng dai dẳng, như một dòng suối ngầm len lỏi qua lớp đất khô cằn của cuộc sống hàng ngày. Hà… Tên anh vang lên trong tim tôi không phải như một tiếng gọi, mà như một giai điệu cũ kỹ, vẫn còn nguyên vẹn sức sống dù đã bị thời gian phủ bụi. Ngày ấy, chúng tôi mới hai mươi tuổi. Tôi nhớ rõ buổi chiều đầu tiên chúng tôi gặp nhau dưới tán cây bàng rợp bóng trước cổng trường đại học. Lá bàng rơi lả tả, đỏ rực như những lời thì thầm chưa kịp nói. Hà đứng đó, cao lớn, vai rộng, nụ cười ấm áp khiến cả khoảng sân rộng lớn dường như thu hẹp lại chỉ còn hai chúng tôi. Anh đưa tôi cuốn sách mỏng mà tôi vô tình đánh rơi, và chỉ một câu nói đơn giản: “Cô gái, sách của em rơi rồi.” Thế là đủ. Từ đó, những buổi chiều dài bắt đầu.


Tôi nhớ những buổi học nhóm kéo dài đến khuya trong thư viện cũ, nơi ánh đèn vàng vọt chiếu lên trang sách và lên khuôn mặt anh. Chúng tôi ngồi sát nhau, vai kề vai, tay anh thỉnh thoảng vô tình chạm vào tay tôi khi cùng lật trang. Không khí lúc ấy ngát hương sách cũ và mùi hương nước hoa nhè nhẹ của anh – một mùi gỗ ấm áp, khiến tim tôi rung động lạ lùng. Rồi những buổi chiều mưa, chúng tôi chạy trú dưới mái hiên quán cà phê nhỏ ven đường. Mưa rơi lộp độp trên mái tôn, Hà ngồi đối diện tôi, mắt nhìn tôi không rời, giọng trầm ấm kể về những giấc mơ tương lai. “Vy ơi, một ngày nào đó anh sẽ đưa em đi khắp nơi, chỉ hai ta thôi,” anh nói, và tôi tin, tin đến mức cả thế giới lúc ấy chỉ còn lại anh và tôi.


Những nụ hôn đầu tiên đến thật tự nhiên, như lá rơi vào mùa thu. Chúng tôi dạo bước trên con đường ven sông, gió heo may se lạnh. Hà dừng lại, nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, và môi anh chạm vào môi tôi – ngọt ngào, run rẩy, đầy khao khát của tuổi trẻ. Tôi nhớ cảm giác ấy, như một dòng điện chạy qua từng thớ thịt, khiến tôi quên mất cả trời đất. Chúng tôi ôm nhau dưới gốc cây cổ thụ, anh thì thầm bên tai tôi những lời yêu thương chân thành nhất: “Anh chỉ cần em thôi, Vy ạ. Em là tất cả của anh.” Những buổi tối cuối tuần, chúng tôi ngồi trên ghế đá công viên, tay trong tay, nhìn dòng sông lấp lánh ánh đèn thành phố. Không cần nói nhiều, chỉ cần im lặng bên nhau cũng đủ để trái tim tôi tràn đầy hạnh phúc.


Rồi những kỷ niệm ấy dần xa vời. Cuộc sống cuốn chúng tôi đi theo những ngả đường khác nhau. Tôi gặp Thành, yêu anh bằng một tình yêu êm đềm, vững chãi. Chúng tôi cưới nhau, sinh Bin, xây dựng một tổ ấm nhỏ bé. Hà… anh biến mất trong dòng đời, chỉ để lại trong tôi một khoảng trống lặng lẽ, một nỗi nhớ không tên mà tôi cố chôn sâu dưới lớp vỏ của người vợ, người mẹ. Thế nhưng đêm nay, nằm đây giữa chồng và con, khoảng trống ấy lại rộng lớn hơn bao giờ hết. Tôi khẽ thở dài, cố không làm Thành tỉnh giấc. Tay tôi vuốt nhẹ mái tóc Bin trong cũi, lòng dâng trào một nỗi day dứt dịu dàng xen lẫn nỗi nhớ da diết. “Con ơi, mẹ xin lỗi… Mẹ không muốn con phải lớn lên trong những bí mật.” Nhưng ký ức về Hà vẫn ở đó, êm đềm và dai dẳng, như một lời mời gọi từ quá khứ mà tôi chưa từng thực sự quên.
 

Đính kèm

  • IMG_1109.jpeg
    IMG_1109.jpeg
    330.9 KB · Lượt xem: 0
vietbet
javhd

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
0
Lượt xem
20K
Chương 2: Lời Nhắn Từ Quá Khứ


Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng len qua rèm cửa, đánh thức tôi bằng những tia vàng nhạt. Tôi nằm yên một lúc, nhưng trong lòng tôi lại là một khoảng trống mênh mông, nơi những ký ức đêm qua vẫn lặng lẽ trôi. Nụ hôn đầu tiên dưới gốc cây cổ thụ, cơn mưa chia ly năm ấy, và nỗi day dứt không tên – tất cả như một dòng sông ngầm, âm thầm chảy qua tim tôi. Tôi thở dài khẽ, ngồi dậy, vuốt ve mái tóc rối, tự nhủ rằng hôm nay phải sống bình thường.


Suốt buổi sáng tại công ty, công việc văn phòng trôi qua trong sự mơ màng. Tôi mở danh bạ cũ trên điện thoại, những số điện thoại từ thời sinh viên vẫn nằm im lìm trong một thư mục riêng mà tôi chưa từng xóa. Ngón tay tôi run run lướt qua từng dòng. Và rồi, số của Hà hiện ra – một dãy số quen thuộc đến mức tim tôi thắt lại. Không nghĩ ngợi nhiều, tôi mở Zalo, tìm kiếm theo số điện thoại và gửi lời mời kết bạn.


Chưa đầy mười phút sau, điện thoại rung nhẹ. “Hà đã chấp nhận lời mời kết bạn.” Tim tôi đột ngột đập mạnh. Avatar của anh vẫn là hình một bác sĩ mặc áo blouse trắng, nụ cười ấm áp không đổi. Tin nhắn đầu tiên từ anh hiện lên ngay lập tức:


“Vy… là em thật sao? Anh không ngờ em vẫn giữ số của anh.”


Tôi cắn môi, trả lời bằng những ngón tay lạnh ngắt: “Dạ… em cũng không ngờ. Anh khỏe không?”


Cuộc trò chuyện bắt đầu nhẹ nhàng. Anh kể anh đang công tác dài ngày ở Đà Nẵng. Rồi anh hỏi thăm gia đình tôi. Tôi trả lời chân thành. Nhưng những ngày sau đó, tin nhắn của chúng tôi dần thay đổi.


Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi một mình trong văn phòng, Hà nhắn:


“Vy ơi, hôm nay em mặc gì vậy?”


Câu hỏi giản dị ấy khiến tôi mỉm cười, nhưng cũng khẽ rung động. Tôi định chụp một tấm selfie bình thường – đứng trước gương, khoe chiếc váy công sở hôm nay. Nhưng khi cầm điện thoại lên, một ý nghĩ táo bạo đột nhiên lóe lên trong đầu. Tim tôi đập thình thịch. Không biết từ đâu, tôi lại muốn… làm gì đó hơn thế.


Tôi kéo váy ngắn lên cao, ngồi xổm nhẹ, đưa điện thoại xuống gầm váy. Màn hình sáng lên, phản chiếu rõ ràng chiếc quần lót trắng mỏng đang ôm sát phần kín của tôi. Tôi chụp một tấm, không lộ mặt, chỉ có phần dưới váy, đôi chân hơi dang, và lớp vải mỏng manh đang che phủ. Tay tôi run run khi nhấn gửi.


Ngay khoảnh khắc bấm gửi, một cơn sóng hỗn loạn ập đến. Tim tôi đập như muốn vỡ tung, má nóng bừng đến mức tôi phải đưa tay lên che miệng. “Mình vừa làm gì vậy?” – ý nghĩ ấy vang lên trong đầu, vừa hoảng loạn vừa kích thích lạ lùng. Lồn tôi co thắt mạnh, một dòng nước nóng ấm bắt đầu rỉ ra, thấm ướt lớp vải mỏng. Chân tôi run run, hơi thở trở nên dồn dập. Một phần trong tôi muốn xóa ngay lập tức, muốn chạy trốn khỏi chính hành động điên rồ này. Nhưng phần khác lại… sướng. Sướng đến mức lưng tôi ướt mồ hôi, núm vú cương cứng cọ vào lớp áo ngực. Tôi cắn chặt môi dưới, tay vô thức siết chặt đùi, cố kìm nén cảm giác ẩm ướt đang lan ra ngày càng nhiều.


Tôi ngồi bệt xuống bồn cầu, hai chân khép chặt, nhưng càng khép lại càng cảm nhận rõ sự kích thích. Cơ thể tôi nóng ran, lồn co giật từng nhịp, nước nhờn không ngừng rỉ ra. Xấu hổ và khoái lạc hòa quyện vào nhau, khiến tôi vừa muốn khóc vừa muốn rên lên. Sự trái ngược ấy lại khiến tôi càng hưng phấn lạ thường.


Chỉ vài giây sau, Hà reply:


“Đẹp… Em dám làm thế này luôn à?”


Tôi đọc xong, cả người như bị điện giật. Mặt tôi nóng ran, lồn co giật mạnh hơn, nước nhờn ướt hẳn quần lót. Tôi không dám trả lời ngay, chỉ ngồi đó, thở hổn hển, tay nắm chặt điện thoại đến trắng khớp.
 

Đính kèm

  • IMG_1111.jpeg
    IMG_1111.jpeg
    257.7 KB · Lượt xem: 0
Chương 3: Những Hình Ảnh Cấm Kỵ


Hà reply ngay sau tấm ảnh dưới váy:
“Đẹp… Em dám làm thế này luôn à? Cởi quần lót ra, chụp cho anh xem.”


Tôi ngồi bệt trên bồn cầu, tay run run cầm điện thoại. Mỗi chữ anh gửi như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Tôi định từ chối, nhưng ngón tay lại không nghe lời. Lồn tôi vẫn đang co thắt nhẹ, nước nhờn thấm ướt lớp vải. Tôi cắn môi, kéo quần lót xuống đến đầu gối, hai chân hơi dang. Điện thoại rung nhẹ khi tôi chụp tấm thứ hai – cận cảnh phần kín hồng hào, ướt át, không che đậy. Tôi gửi đi mà không kịp suy nghĩ.


Hà reply ngay: “Tốt. Giờ dùng tay banh ra, chụp sâu hơn cho anh.”


Tôi thở hổn hển. Cơ thể nóng ran. Mỗi lệnh của anh lại kéo tôi về những ký ức ngày xưa. Tôi nhớ rõ những đêm trong căn phòng trọ chật hẹp. Hà không dịu dàng. Anh đẩy tôi nằm sấp, hai tay siết chặt hông tôi, cặc to lớn đâm mạnh từ phía sau. “Em là của anh,” anh gầm gừ, mỗi cú thúc đều chạm tận tử cung, khiến tôi hét lên vì sướng. Tôi nhớ cảm giác bị anh bế lên, hai chân quặp quanh eo anh, lưng cọ vào tường lạnh, anh địt đứng, mạnh bạo đến mức tôi phải cắn vai anh để không rên to. Những lần ấy, anh không dừng lại cho đến khi tôi run rẩy, nước mắt lưng tròng vì khoái lạc.


Bây giờ, trong toilet công sở, tôi làm theo lời anh. Tay run run banh môi ngoài múp máp, chụp tấm thứ ba. Gửi. Hà reply: “Em vẫn hồng hào như ngày xưa. Giờ chạm vào đi, vuốt nhẹ cho anh xem.”


Tôi không còn suy nghĩ nữa. Ngón giữa lướt qua khe lồn ướt át, chạm vào núm vú nhỏ đang cương cứng. Cảm giác ấy khiến tôi nhớ lại lần Hà địt tôi trên bàn học. Anh đặt tôi ngồi lên bàn, hai chân dang rộng, cặc anh đâm sâu, tay anh bóp mạnh vú tôi. “Rên to lên,” anh ra lệnh, và tôi rên không ngừng, nước nhờn chảy dài xuống mặt bàn. Giờ đây, chỉ cần chạm nhẹ, tôi đã ướt sũng.


Tôi chụp thêm tấm thứ tư – ngón tay đang vuốt ve khe lồn. Gửi. Hà reply ngắn gọn: “Đang sướng hả em? Tiếp tục đi.”


Tôi không dừng lại được. Ngón tay ấn sâu hơn, vuốt nhanh hơn. Hơi thở dồn dập. Tôi nhớ lần Hà địt tôi trong phòng tắm chung cư. Nước nóng xối xả, anh ấn tôi vào tường, một tay bóp mông, tay kia vuốt mạnh lồn tôi trong khi cặc anh đâm từ phía sau. “Em khít quá,” anh gầm, rồi bắn tinh nóng hổi đầy trong tôi. Tôi lên đỉnh liên tục, chân run đến mức anh phải bế tôi.


Bây giờ, trong toilet, ngón tay tôi càng lúc càng nhanh. Tôi cắn chặt môi để không rên. Hình ảnh Hà ngày xưa chồng lên hiện tại. Tôi tưởng tượng anh đang nhìn tôi qua màn hình, đang ra lệnh tôi thủ dâm. Cơ thể tôi căng cứng. Lồn co bóp mạnh quanh ngón tay. Một cơn sóng khoái lạc dâng cao, cao hơn, rồi vỡ òa.


Tôi lên đỉnh ngay trong toilet công sở. Cơ thể giật mạnh, nước nhờn phun ra ướt đẫm ngón tay và sàn gạch. Tôi phải bám chặt vào tường để không ngã. Hơi thở đứt quãng, mắt nhắm nghiền, miệng há ra không thành tiếng. Khoái lạc lan khắp người, khiến tôi run rẩy một lúc lâu.


Khi cơn cực khoái dịu lại, tôi ngồi bệt xuống, quần lót tụt đến mắt cá, váy xộc xệch. Điện thoại vẫn sáng. Hà vừa nhắn thêm một câu:


“Em sướng rồi phải không? Cuối tuần này anh về Sài Gòn. Gặp anh đi Vy.”


Tôi nhìn màn hình, nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng trái tim tôi đã rung động mạnh mẽ. Tôi biết mình không thể từ chối.
 

Đính kèm

  • IMG_1112.jpeg
    IMG_1112.jpeg
    190.3 KB · Lượt xem: 0
Chương 4: Những Hình Ảnh Cấm Kỵ


Điện thoại rung nhẹ trong tay tôi.
Hà nhắn:
“Em sướng rồi phải không? Cuối tuần này anh về Sài Gòn. Gặp anh đi Vy.”

Tôi ngồi bệt trên sàn gạch lạnh lẽo của toilet, chân vẫn run rẩy, quần lót tụt đến mắt cá chân, váy xộc xệch. Nước nhờn nóng ấm vẫn rỉ ra từ khe lồn, nhỏ giọt xuống sàn. Hơi thở tôi còn dồn dập, cơ thể vẫn đang rung lên từng cơn dư âm. Nhưng dòng tin nhắn ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, kéo tôi ra khỏi cơn mê man khoái lạc và ném tôi vào cuộc chiến khốc liệt nhất trong lòng mình.

Lý trí hét lên: “Không được! Đừng làm thế nữa!” Nó nhắc tôi nhớ rằng mình đã có một cuộc sống ổn định, có những trách nhiệm không thể vứt bỏ, có những ranh giới mà một khi vượt qua thì không thể quay đầu. Nó cảnh báo rằng gặp Hà lần này sẽ không dừng lại ở cà phê hay nói chuyện. Anh sẽ chạm vào tôi. Anh sẽ ôm tôi. Anh sẽ đẩy tôi xuống giường và làm những điều mà cơ thể tôi đang thèm khát đến phát điên. Và tôi sẽ không từ chối.

Nhưng dục vọng thì thì thầm, ngọt ngào và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nó nhắc tôi nhớ những đêm Hà ôm tôi mạnh bạo, cặc to lớn đâm sâu, thì thầm “Em là của anh” mỗi khi tôi lên đỉnh. Nó nhắc tôi nhớ cảm giác bị chiếm hữu hoàn toàn, bị đẩy đến giới hạn khoái lạc. Chỉ cần nghĩ đến việc gặp anh, lồn tôi lại co thắt nhẹ, một dòng nước mới lại rỉ ra, núm vú cương cứng cọ vào lớp áo ngực. Tôi ghét vì tôi đang nhớ nó. Ghét vì một phần trong tôi đang mong chờ, đang khao khát được gặp anh, được để anh chạm vào mình như ngày xưa.


Hai luồng sức mạnh giằng xé nhau trong tôi. Lý trí cố gắng kéo tôi về thực tại, cố gắng nhắc nhở rằng tôi không còn là cô gái hai mươi tuổi ngây thơ nữa. Nhưng dục vọng thì mạnh mẽ hơn, nó len lỏi vào từng thớ thịt, khiến hơi thở tôi nóng ran, khiến ngón tay tôi siết chặt điện thoại đến trắng khớp. Tôi cắn chặt môi đến chảy máu, cố gắng chống cự, cố gắng nói với chính mình rằng “không được”. Nhưng càng cố gắng, dục vọng càng dâng cao, càng khiến tôi run rẩy vì khao khát.

Tôi ngồi đó rất lâu, nước mắt lặng lẽ rơi, lý trí và dục vọng giằng co đến đau đớn. Cuối cùng, ngón tay tôi run run gõ từng chữ:
“…Được. Em sẽ đi.”

Hà reply gần như ngay lập tức, ngắn gọn nhưng rõ ràng:
“Tốt. Thứ Bảy, 8 giờ tối. Khách sạn cũ. Anh chờ em.”

Tôi tắt màn hình điện thoại, tựa đầu vào tường lạnh ngắt. Nước mắt lặng lẽ trào ra khóe mắt, nhưng khóe miệng tôi lại khẽ cong lên một nụ cười run rẩy, đầy mâu thuẫn và khao khát. Dục vọng đã thắng. Và tôi biết rõ mình đang bước vào một con đường không thể quay đầu.


Cuối tuần này… tôi sẽ gặp lại Hà.
 

Đính kèm

  • IMG_1113.jpeg
    IMG_1113.jpeg
    272.4 KB · Lượt xem: 0
Chương 5: Cuộc Hẹn Định Mệnh


Những ngày tiếp theo trôi qua như một giấc mơ dài và hỗn loạn. Mỗi sáng tôi thức dậy với cảm giác tim mình đang đập lệch nhịp, như thể có một bí mật lớn đang đè nặng lên ngực. Tôi cố gắng sống bình thường: đi làm, nấu ăn, chăm sóc nhà cửa, nhưng đầu óc tôi chỉ toàn là Hà. Mỗi lần nhìn đồng hồ, tôi lại tính toán: còn bao nhiêu ngày nữa là thứ Bảy? Còn bao nhiêu giờ nữa là tôi sẽ bước vào khách sạn cũ ấy?

Dục vọng không ngừng gặm nhấm tôi. Ban ngày, giữa văn phòng, tôi ngồi trước máy tính mà lồn lại ướt át chỉ vì nhớ những tin nhắn của anh. Ban đêm, nằm trên giường, tôi quay lưng lại, cố gắng ngủ, nhưng cơ thể lại phản bội. Tôi phải cắn gối để không rên lên khi ngón tay vô thức lướt qua khe lồn. Tôi tự thủ dâm nhiều lần hơn bao giờ hết, nhưng mỗi lần lên đỉnh, tôi đều tưởng tượng là tay Hà, là cặc anh đang đâm sâu vào tôi. Khoái lạc đến rồi đi, nhưng nỗi day dứt vẫn còn đó, khiến tôi vừa sướng vừa khóc.

Tôi ghét bản thân vì sự yếu đuối ấy. Tôi biết rõ nếu gặp anh, mọi thứ sẽ không dừng lại. Anh sẽ không chỉ nói chuyện. Anh sẽ chạm vào tôi. Anh sẽ ôm tôi. Và tôi… sẽ để anh làm tất cả. Nhưng dục vọng thì mạnh hơn lý trí. Nó thì thầm trong đầu tôi mỗi đêm: “Chỉ một lần thôi… Chỉ gặp anh một lần, rồi em sẽ dừng lại.”

Thứ Bảy cuối cùng cũng đến. Tôi dành cả buổi chiều để chuẩn bị. Tôi tắm rửa kỹ lưỡng, thoa dầu thơm lên da, chọn bộ đồ lót ren đen mỏng manh nhất mà tôi có. Khi mặc váy, tôi nhìn mình trong gương và thấy một người phụ nữ khác – mắt long lanh, má hồng hào, cơ thể run rẩy vì hồi hộp và khao khát. Tôi lái xe đến khách sạn cũ, tay nắm chặt vô lăng đến trắng khớp. Mỗi cây đèn đường trôi qua đều như một lời nhắc nhở: “Em đang làm gì vậy? Quay đầu đi!”


Nhưng tôi không quay đầu.


Khi bước vào hành lang khách sạn, tim tôi đập mạnh đến mức tôi nghe rõ từng nhịp. Cửa phòng 412 mở ra. Hà đứng đó, vẫn cao lớn như ngày xưa, nhưng giờ đã là một người đàn ông trưởng thành, ánh mắt anh nhìn tôi không chớp. Không một lời nào, anh kéo tôi vào phòng, đóng cửa lại.


Khoảnh khắc anh ôm tôi, mọi thứ tan vỡ. Môi anh tìm thấy môi tôi, nụ hôn không còn ngây thơ như ngày xưa. Đó là nụ hôn của người đàn ông đã chờ đợi quá lâu – cuồng nhiệt, chiếm hữu, lưỡi anh cuốn lấy lưỡi tôi, tay anh siết chặt eo tôi. Tôi run rẩy trong vòng tay anh, nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng cơ thể tôi lại siết chặt lấy anh, như sợ anh buông ra.


Hà thì thầm bên tai tôi, giọng khàn khàn:


“Em vẫn là của anh… đúng không Vy?”


Tôi không trả lời được. Tôi chỉ gật đầu, để mặc cho anh cởi phăng váy tôi, đẩy tôi xuống giường. Dục vọng đã thắng hoàn toàn
 

Đính kèm

  • IMG_1115.jpeg
    IMG_1115.jpeg
    272.4 KB · Lượt xem: 0
Chương 6: Ngọn Lửa Trở Lại

Anh nhìn tôi kiểu đói khát, rồi chậm rãi tụt quần xuống. Cặc anh bung ra ngay – to dài, gân guốc nổi rõ, đầu khấc đỏ au và bóng nước nhờn. Nó dựng đứng, giật giật mạnh trước mặt tôi, to đến mức tôi nuốt ực nước bọt.

Tôi chịu hết nổi. Chân mềm nhũn, tôi quỳ xuống sàn ngay. Tay run run nắm lấy cặc anh, nó nóng hổi, giật giật trong lòng bàn tay. Tôi ngẩng lên nhìn anh, mắt long lanh, rồi há miệng ngậm lấy đầu khấc to lớn.

“Ối… ngẹn quá…” Tôi rên khẽ, miệng bị chật cứng. Tôi bú anh say sưa ngay lập tức, lưỡi quấn quanh đầu khấc, mút mạnh, nuốt sâu từng chút một. Nước dãi tôi chảy lênh láng xuống cằm, nhỏ giọt xuống ngực. Tôi bú hăng hơn, đầu ngẩng ngửa liên hồi, tiếng chụt chụt dâm đãng vang đầy phòng.

Hà rên lên, một tay nắm tóc tôi, tay kia luồn vào áo, bóp mạnh vú tôi. Ngón tay anh véo núm vú, khiến tôi rên trong miệng đầy cặc: “Ưm… Ưm… Bóp mạnh nữa anh ơi… Em thích…”

Tôi quỳ dưới sàn, bú cặc anh như con nghiện. Miệng ngậm sâu, lưỡi liếm dọc thân, tay sục gốc. Bú đến nước mắt trào ra, nhưng càng bú càng thèm. Tôi nhớ rõ cảm giác con cặc to lớn này đã từng địt tôi đến mức sướng điên dại ngày xưa.

Hà thở hổn hển, hông dập nhẹ vào miệng tôi. “Em… anh sắp ra rồi…”

Tôi ngậm sâu hơn, bú mạnh hơn. Hà rên to, cơ thể giật mạnh. Tinh đặc sệt, nóng hổi phun đầy miệng tôi. Tôi nuốt ực từng ngụm, nhưng tinh ra nhiều quá, tràn khóe miệng, chảy xuống cằm, nhỏ giọt xuống ngực tôi.

Mùi tinh ngái nồng xộc thẳng lên não, khiến đầu óc quay cuồng. Mùi ấy quen thuộc, khiến tôi nhớ những lần Hà xuất vào miệng ngày xưa. Tôi chưa kịp hoàn hồn, Hà đã bế tôi lên, đặt nằm ngửa trên giường. Anh vạch mạnh quần lót lọt khe sang bên, lộ khe lồn ướt nhẹp. Không chờ, anh cúi xuống, miệng ngậm lấy lồn tôi, lưỡi liếm mạnh từ dưới lên, mút nước nhờn chảy ra.

“Ối… Hà… anh…” Tôi rên rỉ, hai tay nắm ga giường, cơ thể cong lên vì sướng.

Hà mút mạnh hơn, lưỡi quấn quanh hột le, ngón tay ấn sâu vào khe lồn. Tôi sướng đến run người, nước mắt trào ra. “Anh… liếm mạnh nữa… Em sướng quá…”

Anh không dừng, liếm mút đến khi tôi lên đỉnh, nước phun ra ướt mặt anh. Tôi giật mạnh, rên to, cơ thể co quắp.

Hà lau miệng, nhìn tôi cười: “Em vẫn nhạy cảm như xưa. Giờ anh sẽ địt em thật mạnh.”

Anh ấn cặc to lớn vào lồn tôi, dập mạnh ngay từ cú đầu tiên. Mỗi cú thúc đều sâu và mạnh bạo, chạm tận tử cung. Tôi hét lên: “To quá… sâu nữa anh ơi!”

Anh dập liên hồi, tay bóp vú tôi, miệng hôn ngấu nghiến. Tôi quằn quại, móng tay cào lưng anh, lồn co bóp chặt lấy cặc anh. Anh lật tôi nằm sấp, kéo mông lên cao, địt từ phía sau. Mỗi cú dập đều mạnh đến mức giường kêu cót két.

Tôi rên không ngừng: “Mạnh nữa… địt em nát đi anh!”

Hà gầm gừ, dập mạnh thêm rồi bắn tinh nóng hổi đầy lồn tôi. Tôi lên đỉnh lần nữa, nước nhờn hòa lẫn tinh anh chảy ra ướt đẫm ga giường
 

Đính kèm

  • IMG_1117.jpeg
    IMG_1117.jpeg
    314.4 KB · Lượt xem: 0
  • IMG_1118.jpeg
    IMG_1118.jpeg
    244.8 KB · Lượt xem: 0
Chương 7: Hương Vị Cấm Kỵ


Tôi nằm thở dốc trên giường, cơ thể ướt đẫm mồ hôi và tinh dịch, lồn vẫn còn co thắt nhẹ vì dư âm những cú dập mạnh bạo của Hà. Nước mắt lăn dài trên má tôi, nhưng khoái lạc vẫn lan tỏa khắp người, khiến tôi không muốn động đậy. Hà nằm bên cạnh, vuốt ve lưng tôi, rồi đột ngột ngồi dậy khi tôi thì thầm: “Em… em đi tắm một chút anh nhé.”


Anh lắc đầu, tay giữ chặt eo tôi: “Không được tắm. Anh muốn em về nhà với lồn đầy tinh của anh như thế này. Để chồng em ‘thưởng thức’ mà không biết.” Giọng anh khàn khàn, đầy dục vọng và sự chiếm hữu. Tôi đỏ mặt, cố ngồi dậy, nhưng anh ấn tôi nằm ngửa lại. Hà cầm điện thoại, bật đèn flash, cúi xuống chụp cận cảnh khe lồn tôi – hồng hào, sưng mọng, đầy tinh trắng đục đặc sệt đang rỉ ra từ bên trong, chảy dọc theo khe mông. Ánh flash lóe lên, khiến tôi run rẩy vì xấu hổ xen lẫn kích thích lạ lùng. “Em đẹp quá Vy ơi… Lồn em đầy tinh anh thế này, chồng em mà bú chắc sẽ mê mẩn.”


Tôi cắn môi, giọng run run: “Anh… anh xấu xa quá… Nhưng em nghe anh.” Hà cười, gửi tấm ảnh cho tôi: “Nhìn đi, em sẽ nhớ anh mỗi khi về nhà.”


Tôi về nhà trong trạng thái lâng lâng và hỗn loạn. Lồn vẫn đầy tinh, rỉ ra thấm ướt quần lót mỗi bước đi. Vừa mở cửa, tôi thấy Thành ngồi trên sofa, chai rượu đã vơi nửa, mặt đỏ bừng. Anh ấy say rồi – say đến mức mắt lờ đờ, nhưng vẫn mỉm cười khi thấy tôi: “Em về rồi à? Anh chờ em mãi.”


Tôi gật đầu, cố giữ giọng bình thường: “Anh uống nhiều quá rồi. Để em dìu anh vào phòng ngủ nhé.” Thành gật gù, đứng dậy ôm lấy tôi. Chúng tôi vào phòng ngủ. Như thói quen, Thành đẩy tôi nằm xuống, vạch váy tôi lên, kéo quần lót sang bên và cúi xuống bú lồn tôi ngay. Lưỡi anh liếm mạnh từ dưới lên, mút lấy nước nhờn xen lẫn tinh Hà, vô tình nuốt hết vị ngái đặc trưng mà không hay biết.


Vì say rượu, anh không nhận ra vị lạ. Thay vào đó, anh rên khẽ: “Hôm nay lồn em ngon quá… Vị lạ lạ, ngọt ngọt, anh thích lắm.” Tôi nằm đó, rên rỉ vì sướng xen lẫn xấu hổ, nước mắt lăn dài. Lưỡi Thành quấn quanh hột le, mút mạnh, liếm dọc khe lồn đầy tinh. Mỗi lần lưỡi anh chạm vào, tôi lại run lên vì sướng, nước nhờn mới lại rỉ ra hòa lẫn tinh cũ. Anh liếm say sưa, miệng ngậm lấy môi ngoài múp máp, lưỡi ấn sâu vào bên trong, nuốt hết tinh Hà lẫn nước của tôi. “Em ướt quá… Ngon quá Vy ơi…” anh lẩm bẩm, tay bóp mạnh mông tôi, kéo sát lồn tôi vào miệng anh.


Tôi sướng đến run người, cơ thể cong lên, đạt cực khoái trong miệng chồng mà lồn đầy tinh tình nhân. Nước phun ra ướt mặt anh, nhưng Thành vẫn mút nhiệt tình, nghĩ rằng “vị lồn em hôm nay thật tuyệt”.


Thành ngẩng lên, cười ngây ngô: “Em hôm nay tuyệt vời quá Vy ơi…” Rồi anh ngủ thiếp đi ngay bên cạnh tôi
 

Đính kèm

  • IMG_1121.jpeg
    IMG_1121.jpeg
    332.7 KB · Lượt xem: 0
  • IMG_1120.jpeg
    IMG_1120.jpeg
    309.5 KB · Lượt xem: 0
Chương 8: Chiến Công Khoe Khoang

Sau khi chồng tôi thiếp đi, tôi nằm đó, cơ thể vẫn còn rung động vì dư âm của những khoái lạc cấm kỵ. Lồn tôi giờ đã “sạch sẽ”, nhưng ký ức về tinh Hà vẫn ám ảnh, khiến tôi run rẩy. Điện thoại rung nhẹ – Hà nhắn: “Chụp cho anh xem lồn em giờ thế nào.” Tôi vội chụp lại khe lồn – giờ hồng hào hơn, sưng nhẹ vì bị bú mạnh, nhưng không còn dấu tích tinh trắng đục. Gửi đi.


Hà reply: “Tốt. Chồng em bú sạch rồi. Giờ anh đăng lên nhóm.”


Tôi hoảng hốt: “Nhóm gì anh?” Nhưng Hà đã làm rồi. Anh gửi ảnh chụp màn hình nhóm cho tôi xem.


Trong nhóm Telegram ẩn danh “Chăn rau sạch” – hơn 50 thành viên, toàn đàn ông chia sẻ hình ảnh và chiến tích – Hà đăng hai tấm ảnh lồn tôi. Tấm đầu: lồn đầy tinh trắng đục đặc sệt, rỉ ra mép, caption “Rau mới chăn được, Vy – hàng có chồng con nhưng lồn khít. Địt đầy lồn, bắt về dụ chồng bú sạch.” Tấm thứ hai: lồn sau khi chồng bú, caption “Sau khi chồng nó bú sạch tinh anh. Anh em thấy sao? Chiến công mới của admin.”


Nhóm sôi sục ngay lập tức. Hàng loạt comment đổ về, mỗi lời như một ngọn lửa liếm láp vào da thịt tôi, khiến tôi vừa xấu hổ vừa… kích thích lạ lùng.


Minh, doanh nhân bất động sản 40 tuổi, comment đầu tiên: “Đm, lồn hồng hào múp máp vl! Tinh đặc quánh bắn đầy tử cung thế kia, chắc địt đã lắm. Chồng nó bú sạch mà không biết, cuck đỉnh cao. Admin share địa chỉ đi, tao book villa riêng, tip 2 triệu.”


Tiếp theo là ông Tùng, lão già 50 tuổi chủ quán bar: “Hàng xịn! Lồn đầy tinh trắng đục, rỉ ra mép thế kia tao muốn liếm sạch trước khi địt. Sau khi chồng bú thì lồn sưng mọng, hồng hào hơn, chắc bú đã miệng lắm. Tổ chức gangbang đi admin, tao sponsor rượu và phòng riêng, để anh em thay phiên bắn đầy lồn đít nó.”


Kuẩn, thằng trẻ 25 tuổi, comment nhanh: “Lồn khít thế, tinh bắn sâu tận ruột. Chồng nó bú sạch mà không biết, đúng kiểu cuck hay. Anh em tip đi, admin share video lần sau, tao muốn xem nó rên thế nào khi bị địt.”


HunterPro, thằng IT, phân tích kỹ: “Phân tích chi tiết: Lồn Vy múp máp, môi ngoài ôm sát, tinh rỉ ra chứng tỏ bắn sâu tử cung. Sau bú thì lồn sạch sẽ nhưng sưng nhẹ, chắc chồng nó mút mạnh. Hàng rau có chồng con nhưng dâm thế này, admin chăn giỏi vl. Tip 1 triệu cho bộ ảnh full.”


Long, bạn Hà, comment cuối: “Top rau năm nay! Lồn đầy tinh rồi sạch bóng, chồng nó bú đã miệng chắc. Admin, lần sau quay video 4K, zoom cận cảnh tinh bắn vào. Anh em bình chọn gangbang đi.”


Hà reply vài cái: “Rau này anh độc quyền. Nhưng nếu em nó chịu gangbang, anh tổ chức.”


Tôi đọc mà mặt nóng bừng, lồn lại ướt át dù vừa lên đỉnh
 

Đính kèm

  • IMG_1122.jpeg
    IMG_1122.jpeg
    345.2 KB · Lượt xem: 0
  • IMG_1123.jpeg
    IMG_1123.jpeg
    310.6 KB · Lượt xem: 0
anime sex
cliphot
Back
Top