Chương 1: Những Ký Ức Vương Vấn
Đêm khuya, khi ánh trăng lọt qua khe rèm mỏng manh như một lời thì thầm dịu dàng của thời gian, tôi nằm đó, bên cạnh Thành, người chồng của tôi. Tay anh vô thức đặt lên vai tôi, hơi thở đều đặn như nhịp sóng êm đềm của một dòng sông quen thuộc. Bên kia phòng, trong chiếc cũi gỗ nhỏ, Bin con trai tôi ngủ say, khuôn mặt trẻ thơ bình yên dưới ánh sáng mờ ảo, một cánh tay nhỏ xíu vẫn ôm chặt con gấu bông cũ kỹ. Không khí trong phòng yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng thở nhẹ nhàng của hai người đàn ông bé bỏng nhất đời tôi. Thế mà tôi không ngủ được. Mắt tôi mở to, nhìn lên trần nhà tối om, nơi những bóng dáng ký ức lặng lẽ trôi qua như những đám mây mùa hạ xa xôi.
Tôi không biết từ lúc nào, những kỷ niệm ấy lại tìm đường trở về, dịu dàng nhưng dai dẳng, như một dòng suối ngầm len lỏi qua lớp đất khô cằn của cuộc sống hàng ngày. Hà… Tên anh vang lên trong tim tôi không phải như một tiếng gọi, mà như một giai điệu cũ kỹ, vẫn còn nguyên vẹn sức sống dù đã bị thời gian phủ bụi. Ngày ấy, chúng tôi mới hai mươi tuổi. Tôi nhớ rõ buổi chiều đầu tiên chúng tôi gặp nhau dưới tán cây bàng rợp bóng trước cổng trường đại học. Lá bàng rơi lả tả, đỏ rực như những lời thì thầm chưa kịp nói. Hà đứng đó, cao lớn, vai rộng, nụ cười ấm áp khiến cả khoảng sân rộng lớn dường như thu hẹp lại chỉ còn hai chúng tôi. Anh đưa tôi cuốn sách mỏng mà tôi vô tình đánh rơi, và chỉ một câu nói đơn giản: “Cô gái, sách của em rơi rồi.” Thế là đủ. Từ đó, những buổi chiều dài bắt đầu.
Tôi nhớ những buổi học nhóm kéo dài đến khuya trong thư viện cũ, nơi ánh đèn vàng vọt chiếu lên trang sách và lên khuôn mặt anh. Chúng tôi ngồi sát nhau, vai kề vai, tay anh thỉnh thoảng vô tình chạm vào tay tôi khi cùng lật trang. Không khí lúc ấy ngát hương sách cũ và mùi hương nước hoa nhè nhẹ của anh – một mùi gỗ ấm áp, khiến tim tôi rung động lạ lùng. Rồi những buổi chiều mưa, chúng tôi chạy trú dưới mái hiên quán cà phê nhỏ ven đường. Mưa rơi lộp độp trên mái tôn, Hà ngồi đối diện tôi, mắt nhìn tôi không rời, giọng trầm ấm kể về những giấc mơ tương lai. “Vy ơi, một ngày nào đó anh sẽ đưa em đi khắp nơi, chỉ hai ta thôi,” anh nói, và tôi tin, tin đến mức cả thế giới lúc ấy chỉ còn lại anh và tôi.
Những nụ hôn đầu tiên đến thật tự nhiên, như lá rơi vào mùa thu. Chúng tôi dạo bước trên con đường ven sông, gió heo may se lạnh. Hà dừng lại, nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, và môi anh chạm vào môi tôi – ngọt ngào, run rẩy, đầy khao khát của tuổi trẻ. Tôi nhớ cảm giác ấy, như một dòng điện chạy qua từng thớ thịt, khiến tôi quên mất cả trời đất. Chúng tôi ôm nhau dưới gốc cây cổ thụ, anh thì thầm bên tai tôi những lời yêu thương chân thành nhất: “Anh chỉ cần em thôi, Vy ạ. Em là tất cả của anh.” Những buổi tối cuối tuần, chúng tôi ngồi trên ghế đá công viên, tay trong tay, nhìn dòng sông lấp lánh ánh đèn thành phố. Không cần nói nhiều, chỉ cần im lặng bên nhau cũng đủ để trái tim tôi tràn đầy hạnh phúc.
Rồi những kỷ niệm ấy dần xa vời. Cuộc sống cuốn chúng tôi đi theo những ngả đường khác nhau. Tôi gặp Thành, yêu anh bằng một tình yêu êm đềm, vững chãi. Chúng tôi cưới nhau, sinh Bin, xây dựng một tổ ấm nhỏ bé. Hà… anh biến mất trong dòng đời, chỉ để lại trong tôi một khoảng trống lặng lẽ, một nỗi nhớ không tên mà tôi cố chôn sâu dưới lớp vỏ của người vợ, người mẹ. Thế nhưng đêm nay, nằm đây giữa chồng và con, khoảng trống ấy lại rộng lớn hơn bao giờ hết. Tôi khẽ thở dài, cố không làm Thành tỉnh giấc. Tay tôi vuốt nhẹ mái tóc Bin trong cũi, lòng dâng trào một nỗi day dứt dịu dàng xen lẫn nỗi nhớ da diết. “Con ơi, mẹ xin lỗi… Mẹ không muốn con phải lớn lên trong những bí mật.” Nhưng ký ức về Hà vẫn ở đó, êm đềm và dai dẳng, như một lời mời gọi từ quá khứ mà tôi chưa từng thực sự quên.
Đêm khuya, khi ánh trăng lọt qua khe rèm mỏng manh như một lời thì thầm dịu dàng của thời gian, tôi nằm đó, bên cạnh Thành, người chồng của tôi. Tay anh vô thức đặt lên vai tôi, hơi thở đều đặn như nhịp sóng êm đềm của một dòng sông quen thuộc. Bên kia phòng, trong chiếc cũi gỗ nhỏ, Bin con trai tôi ngủ say, khuôn mặt trẻ thơ bình yên dưới ánh sáng mờ ảo, một cánh tay nhỏ xíu vẫn ôm chặt con gấu bông cũ kỹ. Không khí trong phòng yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng thở nhẹ nhàng của hai người đàn ông bé bỏng nhất đời tôi. Thế mà tôi không ngủ được. Mắt tôi mở to, nhìn lên trần nhà tối om, nơi những bóng dáng ký ức lặng lẽ trôi qua như những đám mây mùa hạ xa xôi.
Tôi không biết từ lúc nào, những kỷ niệm ấy lại tìm đường trở về, dịu dàng nhưng dai dẳng, như một dòng suối ngầm len lỏi qua lớp đất khô cằn của cuộc sống hàng ngày. Hà… Tên anh vang lên trong tim tôi không phải như một tiếng gọi, mà như một giai điệu cũ kỹ, vẫn còn nguyên vẹn sức sống dù đã bị thời gian phủ bụi. Ngày ấy, chúng tôi mới hai mươi tuổi. Tôi nhớ rõ buổi chiều đầu tiên chúng tôi gặp nhau dưới tán cây bàng rợp bóng trước cổng trường đại học. Lá bàng rơi lả tả, đỏ rực như những lời thì thầm chưa kịp nói. Hà đứng đó, cao lớn, vai rộng, nụ cười ấm áp khiến cả khoảng sân rộng lớn dường như thu hẹp lại chỉ còn hai chúng tôi. Anh đưa tôi cuốn sách mỏng mà tôi vô tình đánh rơi, và chỉ một câu nói đơn giản: “Cô gái, sách của em rơi rồi.” Thế là đủ. Từ đó, những buổi chiều dài bắt đầu.
Tôi nhớ những buổi học nhóm kéo dài đến khuya trong thư viện cũ, nơi ánh đèn vàng vọt chiếu lên trang sách và lên khuôn mặt anh. Chúng tôi ngồi sát nhau, vai kề vai, tay anh thỉnh thoảng vô tình chạm vào tay tôi khi cùng lật trang. Không khí lúc ấy ngát hương sách cũ và mùi hương nước hoa nhè nhẹ của anh – một mùi gỗ ấm áp, khiến tim tôi rung động lạ lùng. Rồi những buổi chiều mưa, chúng tôi chạy trú dưới mái hiên quán cà phê nhỏ ven đường. Mưa rơi lộp độp trên mái tôn, Hà ngồi đối diện tôi, mắt nhìn tôi không rời, giọng trầm ấm kể về những giấc mơ tương lai. “Vy ơi, một ngày nào đó anh sẽ đưa em đi khắp nơi, chỉ hai ta thôi,” anh nói, và tôi tin, tin đến mức cả thế giới lúc ấy chỉ còn lại anh và tôi.
Những nụ hôn đầu tiên đến thật tự nhiên, như lá rơi vào mùa thu. Chúng tôi dạo bước trên con đường ven sông, gió heo may se lạnh. Hà dừng lại, nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, và môi anh chạm vào môi tôi – ngọt ngào, run rẩy, đầy khao khát của tuổi trẻ. Tôi nhớ cảm giác ấy, như một dòng điện chạy qua từng thớ thịt, khiến tôi quên mất cả trời đất. Chúng tôi ôm nhau dưới gốc cây cổ thụ, anh thì thầm bên tai tôi những lời yêu thương chân thành nhất: “Anh chỉ cần em thôi, Vy ạ. Em là tất cả của anh.” Những buổi tối cuối tuần, chúng tôi ngồi trên ghế đá công viên, tay trong tay, nhìn dòng sông lấp lánh ánh đèn thành phố. Không cần nói nhiều, chỉ cần im lặng bên nhau cũng đủ để trái tim tôi tràn đầy hạnh phúc.
Rồi những kỷ niệm ấy dần xa vời. Cuộc sống cuốn chúng tôi đi theo những ngả đường khác nhau. Tôi gặp Thành, yêu anh bằng một tình yêu êm đềm, vững chãi. Chúng tôi cưới nhau, sinh Bin, xây dựng một tổ ấm nhỏ bé. Hà… anh biến mất trong dòng đời, chỉ để lại trong tôi một khoảng trống lặng lẽ, một nỗi nhớ không tên mà tôi cố chôn sâu dưới lớp vỏ của người vợ, người mẹ. Thế nhưng đêm nay, nằm đây giữa chồng và con, khoảng trống ấy lại rộng lớn hơn bao giờ hết. Tôi khẽ thở dài, cố không làm Thành tỉnh giấc. Tay tôi vuốt nhẹ mái tóc Bin trong cũi, lòng dâng trào một nỗi day dứt dịu dàng xen lẫn nỗi nhớ da diết. “Con ơi, mẹ xin lỗi… Mẹ không muốn con phải lớn lên trong những bí mật.” Nhưng ký ức về Hà vẫn ở đó, êm đềm và dai dẳng, như một lời mời gọi từ quá khứ mà tôi chưa từng thực sự quên.









