vuhayho
Thành viên mới
CHƯƠNG 1: MÓN NỢ VÀ LỜI ĐỀ NGHỊ KHIẾM NHÃ
Cơn mưa rào bất chợt của Sài Gòn trút xuống mái tôn phòng trọ tạo nên những âm thanh lộp bộp chát chúa, như muốn nghiền nát không gian chật hẹp, ẩm thấp bên dưới.Minh ngồi bó gối trên chiếc nệm cũ đã ngả màu cháo lòng, rít một hơi thuốc dài. Đốm lửa đỏ rực nơi đầu điếu thuốc là thứ ánh sáng duy nhất soi rõ khuôn mặt hốc hác, bầm tím của gã. Khói thuốc đặc quánh lẩn khuất trong mùi ẩm mốc của tường vôi bong tróc và mùi dầu gió nồng nặc.
Cánh cửa phòng trọ kẽo kẹt mở ra.
Ngọc Lan bước vào, cả người ướt sũng. Cô vừa đi làm về, trên tay vẫn còn cầm túi rau muống và mấy quả trứng gà công nghiệp. Chiếc áo sơ mi trắng rẻ tiền vì dính nước mưa mà trở nên trong suốt, ôm sát lấy cơ thể, phô bày trọn vẹn những đường cong mà cô luôn cố gắng giấu kín.
Minh ngước mắt lên nhìn vợ. Ánh mắt gã dừng lại nơi lồng ngực đang phập phồng vì lạnh của cô. Bên dưới lớp vải mỏng tang, chiếc áo lót màu nude không thể che giấu được sự nảy nở của cặp bưởi căng tròn, đầy sức sống. Hai đầu ti vì gặp lạnh mà cương lên, in hằn một chấm nhỏ xíu đầy khiêu khích lên lớp áo ướt nhẹp.
Lan vội vàng đặt đồ xuống, chạy lại bên Minh khi thấy vết máu rỉ ra nơi khóe miệng gã.
"Anh... bọn họ lại đến nữa sao?" Giọng Lan run rẩy, ngón tay thon dài, lạnh buốt chạm nhẹ vào gò má sưng đỏ của chồng.
Minh gạt tay cô ra, cười chua chát: "Hạn chót là ngày mai. Hai tỷ. Nếu không có, em chuẩn bị tiền mua quan tài cho anh là vừa."
Lan bàng hoàng, mặt cắt không còn giọt máu. Cô sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt trào ra: "Hai tỷ... chúng ta đào đâu ra bây giờ hả anh? Hay là... hay là báo công an..."
"Báo công an?" Minh túm lấy vai Lan, siết mạnh khiến cô kêu lên đau đớn. "Mày muốn tao chết nhanh hơn à? Bọn nó là xã hội đen, không phải lũ côn đồ vặt!"
Gã thở hắt ra, buông thõng tay, ánh mắt dại đi. Nhưng rồi, khi nhìn xuống cơ thể vợ mình lần nữa – một cơ thể phồn thực, ngây thơ nhưng lại toát lên vẻ gợi dục chết người – một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu gã.
Minh kéo Lan đứng dậy, đẩy cô đến trước chiếc gương lớn hoen ố dựng ở góc phòng.
"Nhìn đi Lan," Minh thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá phả vào gáy khiến Lan rùng mình. "Em nhìn em xem. Em có biết em đẹp thế nào không?"
Bàn tay gã thô bạo lướt từ bờ vai gầy, trượt xuống vòng eo thon gọn, rồi dừng lại bóp nhẹ vào phần hông nở nang. Lan co rúm người lại, nhưng Minh không buông tha.
"Mặt thì như nữ sinh, nhưng thân xác này..." Minh cười khẩy, ngón tay gã lướt qua khe ngực sâu hun hút đang lấp ló sau lớp áo ướt. "Thân xác này thừa sức khiến đàn ông phát điên."
"Anh... anh nói gì vậy?" Lan sợ hãi nhìn chồng qua gương. Ánh mắt Minh lúc này không giống người chồng nhu nhược mọi ngày, mà giống một kẻ buôn người đang định giá món hàng.
"Bảo Thiên," Minh thốt ra cái tên đó một cách chậm rãi. "Thằng công tử bột con trai tập đoàn bất động sản Thiên Long. Anh vừa xin được chân chạy việc vặt trong đội xe của nhà nó. Nó đang tìm người yêu."
Lan mở to mắt: "Thì sao hả anh?"
"Nó thích kiểu người như em," Minh ghé sát tai vợ, giọng nói trở nên ma mị, đầy sức cám dỗ và đe dọa. "Ngây thơ, trong sáng, nhưng bên trong phải... hư hỏng."
"Anh muốn em... bán thân sao?" Lan hét lên, định vùng chạy nhưng Minh đã giữ chặt lấy eo cô.
"Không phải bán thân!" Minh quát. "Là yêu! Em chỉ cần giả vờ yêu nó. Làm nó mê mệt em. Nó là thằng ranh con ngậm thìa vàng, tiền tiêu không phải nghĩ. Chỉ cần em moi được tiền của nó trả nợ cho anh, sau đó chúng ta sẽ cao chạy xa bay. Anh thề, anh sẽ không để nó làm gì quá giới hạn với em đâu."
Lan lắc đầu quầy quậy, nước mắt giàn giụa: "Không... em không làm được... Em là vợ anh mà..."
Minh bỗng quỳ sụp xuống chân Lan, ôm lấy đôi chân dài miên man của cô mà khóc lóc thảm thiết – một màn kịch hoàn hảo của kẻ yếu thế.
"Lan ơi... cứu anh! Anh van xin em... Chỉ lần này thôi. Em muốn nhìn anh bị bọn nó chặt ra từng khúc sao? Em chỉ cần đi ăn, đi chơi với nó thôi. Anh sẽ đi theo em, anh sẽ làm tài xế bảo vệ em. Sẽ không ai biết đâu..."
Lan đứng chết lặng. Tiếng mưa bên ngoài vẫn gầm gào như muốn nuốt chửng lấy căn phòng. Cô nhìn xuống người chồng đang quỳ dưới chân mình, rồi lại nhìn vào gương. Trong gương, cô thấy một người phụ nữ ướt sũng, gợi cảm đến mức chính cô cũng thấy lạ lẫm.
Chiếc áo ướt dính chặt vào da thịt, làm lộ rõ quầng thâm của ti và đường viền quần lót tam giác mỏng manh nơi vùng cấm địa. Một vẻ đẹp trần trụi, mời gọi, đối lập hoàn toàn với khuôn mặt thánh thiện đẫm nước mắt.
Minh ngẩng đầu lên, thấy sự dao động trong mắt vợ. Gã đứng dậy, lau nước mắt, rồi bất ngờ đưa tay luồn vào trong áo Lan, bóp mạnh một cái vào bầu ngực mềm mại, nóng hổi.
"Á... đau..." Lan giật nảy mình.
"Đấy, thấy không?" Minh thì thầm, giọng khàn đặc. "Cơ thể em phản ứng này. Nó đang nóng rang lên đây này. Đừng phí phạm nó với thằng chồng vô dụng này nữa. Dùng nó để cứu chúng ta đi."
Đêm đó, Lan nằm quay lưng về phía Minh, co ro trong tấm chăn mỏng. Cô không ngủ được. Lời đề nghị khiếm nhã của Minh như một liều thuốc độc từ từ ngấm vào tâm trí. Còn Minh, gã nằm ngửa, nhìn lên trần nhà dột nát, bàn tay vô thức sờ xuống đũng quần. Gã đang tưởng tượng. Tưởng tượng đến cảnh gã thiếu gia giàu có kia sẽ làm gì với cơ thể tuyệt mỹ của vợ mình... và kỳ lạ thay, "thằng nhỏ" yếu ớt của gã lại khẽ cương lên trong bóng tối.
Một kế hoạch bệnh hoạn đã chính thức được gieo mầm.
CHƯƠNG 2: VAI DIỄN HOÀN HẢO
Số tiền vay nóng cuối cùng được Minh dốc sạch vào một cửa hàng thời trang cao cấp trên phố Đồng Khởi. Hắn không tiếc tiền, bởi với hắn, đây là vốn đầu tư cho một canh bạc lớn."Mặc cái này vào." Minh ném cho Lan một chiếc váy lụa hai dây màu trắng ngà.
Lan cầm chiếc váy lên, tay cô hơi run rẩy. Chất vải lụa thượng hạng mát lạnh trượt qua kẽ tay, mềm mại như nước. Kiểu dáng nhìn qua thì đơn giản, thanh lịch, đúng chất tiểu thư đài các, nhưng khi Lan ướm thử lên người trong phòng thay đồ, cô mới nhận ra ý đồ đen tối của chồng.
Chiếc váy được cắt may khéo léo để ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Nó không hở hang lộ liễu, nhưng chất lụa mỏng manh lại rũ xuống, nương theo độ nảy của cặp bưởi đầy đặn và độ cong của vòng hông, tạo nên một sự gợi cảm chết người theo kiểu "nửa kín nửa hở".
"Xong chưa? Ra đây anh xem nào." Tiếng Minh giục giã bên ngoài.
Lan hít sâu một hơi, kéo tấm rèm nhung ra bước ra ngoài.
Ánh đèn vàng trong cửa hàng rọi xuống, khiến làn da trắng sứ của Lan như phát sáng. Minh nheo mắt lại, ngắm nhìn vợ mình từ đầu đến chân. Hắn đi vòng quanh cô, ánh mắt soi mói như một gã lái buôn đang kiểm tra món hàng quý hiếm.
"Đẹp... nhưng chưa đủ," Minh lẩm bẩm. Hắn tiến lại gần, bất ngờ đưa tay luồn vào phần lưng váy, nơi khoét sâu xuống tận eo.
Ngón tay thô ráp của Minh chạm vào làn da mịn màng khiến Lan giật thót, nổi da gà. Hắn lần tìm móc áo lót, rồi dứt khoát... cởi phăng nó ra.
"Anh làm cái gì vậy?" Lan hoảng hốt, đưa tay che ngực.
"Bỏ ra," Minh ra lệnh, giọng lạnh băng nhưng ánh mắt lại rực lên sự hưng phấn kỳ lạ. "Gái nhà lành, ngây thơ thì không ai mặc áo lót độn dày cộp thế này cả. Phải để tự nhiên."
Hắn giật chiếc áo lót vứt sang một bên. Không còn sự nâng đỡ, bầu ngực đẫy đà của Lan sụp xuống nhẹ nhàng, nảy lên một nhịp đầy mê hoặc sau lớp lụa mỏng. Hai đầu ti hồng hào lập tức hằn rõ lên mặt vải, nhọn hoắt, lộ liễu một cách trơ trẽn giữa chốn đông người.
"Thế này... người ta thấy hết..." Lan đỏ mặt tía tai, cô cảm thấy như mình đang khỏa thân. Cảm giác vải lụa cọ xát trực tiếp vào đầu ngực nhạy cảm mỗi khi cô cử động khiến nơi đó trở nên căng tức và ngứa ngáy.
"Đấy mới là điểm chết người," Minh cười khẩy, ghé sát tai cô thì thầm. "Đàn ông như thằng Thiên, nó chán ngấy mấy con hotgirl khoe thân rẻ tiền rồi. Nó cần một thứ gì đó nhìn thì thanh thuần, nhưng lại ngầm gợi ý rằng 'bên trong em rất lẳng lơ'. Cái chấm nhỏ đang nhô lên trên áo em kia kìa... chính là lời mời gọi đắt giá nhất."
Minh tiếp tục đưa cho cô một chiếc quần lót. Không phải loại cotton kín đáo cô hay mặc, mà là một chiếc quần lót ren (T-string) bé tí xíu, chỉ có vài sợi dây mảnh dẻ.
"Mặc cái này vào. Anh không muốn nhìn thấy viền quần lót in lên váy. Với lại..." Minh hạ giọng, giọng điệu trở nên dâm mị, "Cảm giác cái dây lọt khe cọ vào cái lồn của em sẽ giúp em có biểu cảm 'mơ màng' tự nhiên hơn đấy."
Sau khi Lan thay xong đồ, Minh lôi cô đến trước gương. Hắn đứng phía sau, đặt hai tay lên eo vợ, nhìn hình ảnh phản chiếu của cả hai.
Một gã đàn ông khắc khổ, mặc đồ công nhân rẻ tiền, đứng cạnh một "nàng thơ" kiều diễm, sang trọng.
"Nghe kỹ đây Lan," Minh bắt đầu lập trình lại bộ não cho vợ. "Từ giờ phút này, em không phải là vợ của thằng Minh xe ôm nữa. Em là Ngọc Lan, sinh viên năm cuối nhạc viện. Em sống độc thân, yêu màu trắng, thích nhạc cổ điển và... chưa từng có người yêu."
"Chưa từng... có người yêu?" Lan lặp lại, giọng yếu ớt.
"Đúng. Em phải diễn cái nét ngây ngô của gái trinh. Khi nó chạm vào tay em, em phải rụt lại. Khi nó nhìn vào ngực em – và chắc chắn nó sẽ nhìn vì hai cái núm vú này đang chọc vào mắt người ta – em phải giả vờ xấu hổ, đỏ mặt, chứ không được lảng tránh."
Minh cúi xuống, hôn lên vai trần của vợ. Không phải nụ hôn yêu thương, mà là một nụ hôn đánh dấu quyền sở hữu lần cuối trước khi dâng hiến.
"Hãy nhớ, em là một cái bẫy ngọt ngào. Và con mồi của chúng ta..." Minh rút từ trong túi ra một tấm thẻ nhân viên mới cứng, trên đó in hình Minh với chức danh: Tài xế riêng – Tập đoàn Thiên Long.
"...đã nằm trong tầm ngắm rồi. Ngày mai, anh sẽ chính thức lái xe cho nó. Anh sẽ đưa nó đến gặp em."
Lan nhìn vào gương. Cô thấy người phụ nữ trong đó thật xa lạ. Đôi mắt ướt át, bờ môi đỏ mọng, và cơ thể bên dưới lớp lụa mỏng tang kia đang toát lên một vẻ đẹp gợi dục đến mức chính cô cũng cảm thấy xấu hổ. Nhưng sâu thẳm trong sự xấu hổ đó, một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Sự ma sát của chiếc quần lót ren bé xíu vào khe lồn ẩm ướt mỗi khi cô khép chân lại đang nhắc nhở cô rằng: Trò chơi này không chỉ có tiền, mà còn có cả sự cám dỗ của xác thịt.
Vai diễn đã sẵn sàng. Con mồi đã được định vị. Và người đạo diễn bệnh hoạn đang mỉm cười đắc thắng.
CHƯƠNG 3: CÚ VA CHẠM ĐỊNH MỆNH
Chiếc Mercedes Maybach màu đen bóng lộn đỗ xịch trước sảnh Trung tâm Triển lãm Nghệ thuật đương đại.Minh nhanh chóng bước xuống, vòng qua mở cửa sau, cúi người cung kính: "Mời cậu chủ."
Bảo Thiên bước ra, chỉnh lại vạt áo vest hàng hiệu. Gã toát lên vẻ ngạo nghễ của kẻ sinh ra ở vạch đích. Mùi nước hoa nam tính pha chút hương gỗ trầm và thuốc lá đắt tiền từ người Thiên xộc vào mũi Minh – cái mùi của tiền bạc và quyền lực mà cả đời Minh khao khát.
"Mày đợi ở đây. Tao vào xem tranh khoảng 30 phút rồi về," Thiên ra lệnh, giọng lạnh nhạt, không thèm nhìn mặt gã tài xế mới.
"Dạ vâng, thưa cậu," Minh đáp, nhưng ngay khi bóng Thiên vừa khuất sau cửa kính xoay, tay gã đã run rẩy rút điện thoại ra, nhắn một tin vỏn vẹn: "Nó vào rồi. Vị trí A3. Hành động đi."
Bên trong sảnh triển lãm vắng vẻ và sang trọng, tiếng nhạc piano du dương dìu dặt.
Ngọc Lan đứng trước một bức tranh trừu tượng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã đứng đây 15 phút, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm lòng bàn tay. Chiếc váy lụa hai dây mỏng manh mà Minh bắt cô mặc khiến cô cảm thấy trần trụi giữa không gian máy lạnh buốt giá này.
Không có áo lót, hai bầu ngực của Lan tự do chuyển động theo từng nhịp thở. Cái lạnh của điều hòa khiến hai đầu ti cứng lại, nhọn hoắt, cọ xát vào lớp lụa mềm tạo nên cảm giác tê dại vừa khó chịu vừa kích thích.
Cô nhìn thấy Thiên đang đi tới. Hắn cao lớn, phong độ, ánh mắt lướt qua những bức tranh với vẻ chán chường.
"Bình tĩnh... mày làm được mà Lan..." Cô tự trấn an mình, hít một hơi sâu.
Khi Thiên chỉ còn cách vài bước chân, Lan giả vờ lùi lại, tay ôm xấp bản nhạc (đạo cụ Minh chuẩn bị), quay người bước đi vội vã như thể không nhìn thấy ai.
Bộp!
Cú va chạm được tính toán kỹ lưỡng nhưng lực đạo lại mạnh hơn Lan tưởng. Cô loạng choạng, xấp bản nhạc rơi tung tóe xuống sàn. Cả người Lan ngã chúi vào lồng ngực rắn chắc của Thiên.
"Á... tôi xin lỗi!" Lan thốt lên, giọng run rẩy đúng chuẩn một cô gái yếu đuối.
Thiên theo phản xạ đưa tay đỡ lấy cô. Bàn tay to lớn, ấm nóng của hắn vô tình (hoặc bản năng) đặt trọn lên vòng eo thon gọn, ngay sát phần hông nở nang của Lan.
"Em không sao chứ?" Thiên hỏi, giọng trầm ấm.
Hắn cúi xuống nhìn cô gái trong lòng mình. Và giây phút đó, Thiên sững sờ.
Trước mắt hắn là một gương mặt thanh tú, đôi mắt to tròn ầng ậc nước vì hoảng hốt, đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nhưng thứ hút chặt ánh nhìn của Thiên lại nằm thấp hơn một chút.
Do cú va chạm, một bên dây váy của Lan trễ xuống bờ vai trắng ngần. Ở góc độ của Thiên – từ trên cao nhìn xuống – hắn có thể thấy rõ khe ngực sâu hun hút, trắng lóa. Và chết tiệt hơn, lớp lụa trắng mỏng tang kia đang ôm sát lấy cặp bưởi căng đầy, in hằn rõ mồn một hình dáng của hai ti đang sưng cứng vì lạnh.
Hắn nhận ra ngay: Cô gái này không mặc nội y.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thiên. Hắn – kẻ đã quen với những cô nàng hotgirl sành điệu, bơm vá – bỗng nhiên thấy cổ họng khô khốc trước vẻ đẹp mâu thuẫn này: Gương mặt thì thánh thiện như thiên thần, nhưng cơ thể lại mời gọi một cách dâm mị tự nhiên.
"Tôi... tôi không sao..." Lan vội vàng đẩy nhẹ lồng ngực Thiên ra, luống cuống kéo lại dây váy. Hành động che đậy vụng về ấy càng làm Thiên thêm tò mò. Hắn cảm nhận được sự mềm mại đàn hồi của da thịt cô nơi đầu ngón tay mình vừa chạm vào.
"Để anh nhặt giúp em," Thiên mỉm cười, một nụ cười săn đón – thứ mà hắn hiếm khi dành cho ai.
Khi cả hai cùng cúi xuống nhặt những tờ bản nhạc, Thiên cố tình cúi sát hơn. Hắn ngửi thấy mùi hương trên người Lan. Không phải mùi nước hoa Chanel nồng nặc, mà là mùi sữa tắm dịu nhẹ pha lẫn mùi hương cơ thể đàn bà nồng nàn, ấm áp.
"Sinh viên nhạc viện sao?" Thiên liếc nhìn tiêu đề bản nhạc, rồi ngước lên nhìn Lan, ánh mắt xoáy sâu vào đôi môi đang mím chặt vì căng thẳng. "Anh là Bảo Thiên. Em tên gì?"
"Dạ... em là Ngọc Lan," cô đáp lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi má ửng hồng lan xuống tận cổ.
Từ bên ngoài lớp cửa kính, Minh ngồi trong xe, mắt dán chặt vào hai bóng người bên trong sảnh.
Gã thấy Thiên đang cúi xuống rất sát vợ gã. Gã thấy ánh mắt Thiên hau háu dán vào ngực Lan khi cô cúi người. Gã thấy bàn tay Thiên "vô tình" chạm vào tay Lan khi nhặt đồ, và giữ lại lâu hơn mức cần thiết.
Một cảm giác đau nhói dâng lên trong tim Minh, nhưng ngay lập tức bị đè bẹp bởi một cơn sóng khoái cảm bệnh hoạn ập đến.
"Đúng rồi... nhìn nó đi..." Minh lẩm bẩm một mình, tay bấu chặt vô lăng đến trắng bệch, hơi thở bắt đầu dồn dập. "Thèm muốn vợ tao đi... Con đĩ nhỏ của tao đang không mặc áo lót đấy... Mày có thấy đầu ti của cô ấy đang chọc vào mắt mày không?"
Bên trong sảnh, Thiên đứng thẳng dậy, trao xấp bản nhạc cho Lan nhưng vẫn không buông tay ngay. Hắn dùng ngón tay cái, lướt nhẹ, đầy ám muội qua mu bàn tay mịn màng của cô.
"Để tạ lỗi vì làm em ngã, anh mời em một ly cà phê nhé? Ngay bây giờ," Thiên đề nghị, giọng điệu không cho phép từ chối, mang đậm tính chiếm hữu của kẻ bề trên.
Lan ngập ngừng giây lát, nhớ đến lời dặn của chồng, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt long lanh ngước lên nhìn hắn: "Dạ... nhưng chỉ một lúc thôi ạ. Em... em sợ người lạ lắm."
Câu nói "sợ người lạ" thốt ra từ đôi môi đỏ mọng của một cô gái đang "thả rông" vòng 1 khiến Thiên bật cười thích thú. Hắn cảm thấy "thằng em" bên dưới lớp quần âu bắt đầu rục rịch.
"Đừng lo," Thiên thì thầm, ghé sát vành tai nhạy cảm của Lan, hơi thở nóng hổi phả vào khiến cô rùng mình. "Anh sẽ rất nhẹ nhàng."
Hắn đưa tay ra hiệu. Minh lập tức lái xe trờ tới trước cửa.
Cánh cửa xe mở ra. Minh bước xuống, cúi đầu: "Mời cậu chủ."
Thiên không lên xe ngay, mà ga lăng mở cửa cho Lan. Khi Lan cúi người bước vào xe, chiếc váy ngắn co lên, để lộ cặp đùi trắng nõn và – trong tích tắc – Minh, người đang đứng giữ cửa, nhìn thấy ánh mắt Thiên hau háu dán chặt vào vòng 3 căng tròn của vợ mình.
Thiên quay sang Minh, nhếch mép cười – nụ cười của kẻ săn được mồi ngon: "Đến quán cà phê RuNam. Lái chậm thôi. Tao muốn... nói chuyện với cô ấy."
Minh nuốt khan, gật đầu: "Dạ vâng."
Cánh cửa đóng lại, nhốt ba người trong một không gian chật hẹp. Minh trở về ghế lái, trở thành kẻ phục dịch câm lặng, chở vợ mình và gã đàn ông đang khao khát chiếm đoạt cô đi vào hang ổ của dục vọng.
CHƯƠNG 4: BUỔI HẸN ĐẦU TIÊN
Không gian bên trong chiếc Maybach êm ru như tờ, cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố xá Sài Gòn bên ngoài. Chỉ có tiếng động cơ rì rầm rất khẽ và tiếng máy lạnh phả ra hơi lạnh buốt giá.Minh ngồi ghế lái, hai tay siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch. Mắt gã liên tục liếc lên gương chiếu hậu. Ở đó, gã thấy vợ mình – Lan – đang ngồi co ro ở góc ghế sau, cố gắng giữ khoảng cách với Thiên. Nhưng khoảng cách đó đang bị thu hẹp dần.
Thiên không ngồi yên vị ở vị trí của mình. Hắn gác một chân lên, dáng ngồi bệ vệ, thoải mái chiếm lĩnh không gian. Ánh mắt hắn không nhìn đường, mà dán chặt vào Lan.
"Em lạnh à?" Thiên hỏi, giọng trầm đục phá tan sự im lặng.
"Dạ... hơi lạnh ạ," Lan đáp lí nhí, hai tay ôm lấy bờ vai trần.
Chiếc váy lụa mỏng manh mà Minh chọn quả thực là một vũ khí hai lưỡi. Nó tôn lên vẻ đẹp mong manh, nhưng dưới nhiệt độ thấp của xe hơi, nó trở nên vô dụng trong việc giữ ấm. Tệ hơn, hơi lạnh khiến hai đầu ti của Lan càng lúc càng cương cứng, nhô lên nhọn hoắt, đội hẳn lớp vải lụa lên thành hai điểm gồ ghề đầy khiêu khích ngay trước mắt Thiên.
Thiên nhếch mép cười. Hắn thong thả cởi chiếc áo vest đắt tiền đang mặc trên người ra. Mùi nước hoa nam tính nồng nàn sực nức tỏa ra.
"Lại đây," Thiên ra lệnh nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.
Hắn không đưa áo cho Lan, mà nhoài người sang, trực tiếp khoác chiếc áo lên vai cô.
Hành động tưởng chừng ga lăng đó lại là một sự xâm lấn cơ thể trắng trợn. Khi choàng áo, cánh tay rắn chắc của Thiên cố tình lướt qua bầu ngực trái của Lan. Mu bàn tay hắn cọ xát vào sự mềm mại, đàn hồi của cặp bưởi đang thả rông.
"Ưm..." Lan giật mình, khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng vì bất ngờ.
Qua gương chiếu hậu, Minh thấy rõ cảnh tượng đó. Gã thấy bàn tay của gã đàn ông lạ mặt chạm vào ngực vợ mình. Gã thấy Lan rùng mình, nhưng – đúng như kịch bản gã dạy – cô không đẩy ra, mà chỉ cúi đầu e lệ, mặt đỏ bừng.
"Cảm... cảm ơn anh..." Lan lí nhí.
Thiên không rút tay về ngay. Hắn để bàn tay to lớn của mình nán lại trên bờ vai trần mịn màng của Lan, ngón tay cái miết nhẹ vào hõm xương quai xanh tinh tế.
"Da em mát thật," Thiên thì thầm, cúi sát mặt vào cổ cô hít hà. "Và thơm nữa. Em dùng nước hoa gì vậy?"
"Em... em dùng sữa tắm thường thôi..." Lan nín thở, cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Thiên đang phả vào gáy, khiến lông tơ toàn thân cô dựng đứng.
"Thế à? Mùi tự nhiên bao giờ cũng quyến rũ nhất," Thiên cười khẩy.
Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển. Từ vai, nó trượt chậm rãi xuống cánh tay trần của Lan, rồi dừng lại ở bàn tay đang đặt trên đùi cô. Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lan, đan những ngón tay thô ráp của mình vào, siết chặt.
"Tài xế," Thiên bất ngờ lên tiếng, mắt vẫn nhìn Lan nhưng giọng nói hướng về phía trước.
Minh giật thót mình: "Dạ... dạ cậu chủ?"
"Chỉnh nhiệt độ lên một chút. Bạn gái tôi đang lạnh," Thiên nhấn mạnh hai chữ bạn gái một cách trơn tru, như thể Lan đã thuộc về hắn từ lâu.
"Vâng... vâng thưa cậu," Minh đáp, giọng lạc đi. Gã vừa chỉnh điều hòa, vừa liếc nhìn kính chiếu hậu. Gã thấy tay Thiên đang vuốt ve mu bàn tay vợ gã, ngón tay cái của hắn mơn trớn lòng bàn tay Lan đầy ám muội.
"Em chưa có bạn trai thật sao?" Thiên quay sang hỏi Lan, ánh mắt soi mói đầy vẻ nghi hoặc nhưng cũng đầy thích thú. "Một cô gái có đôi mắt ướt át và thân hình... gợi cảm thế này, chắc phải có cả tá đàn ông theo đuổi chứ?"
Lan nhớ lại lời Minh dặn. Cô ngước mắt lên, nhìn Thiên bằng ánh mắt ngây thơ (giả tạo) nhất có thể: "Em... em chỉ tập trung học đàn thôi. Bố mẹ em khó tính lắm."
"Khó tính à?" Thiên cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian kín mít. Bàn tay hắn bất ngờ buông tay Lan ra, nhưng lại đặt lên đùi cô.
Lần này, hắn đặt tay lên phần đùi non, nơi tà váy lụa xẻ cao vừa hé mở. Lớp vải lụa trơn trượt khiến bàn tay hắn dễ dàng lướt đi.
"Thế thì anh sẽ là người đầu tiên..." Thiên thì thầm, những ngón tay bắt đầu di chuyển cao hơn một chút, tiến về phía khe lồn giữa hai chân cô. "...dạy em thế nào là 'người lớn'."
Lan cứng đờ người. Cô cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay Thiên xuyên qua lớp váy mỏng. Nó đang ở rất gần vùng cấm địa, nơi cô đang mặc chiếc quần lót lọt khe bé xíu mà Minh ép buộc.
Cô liếc nhìn lên gương chiếu hậu cầu cứu.
Nhưng trong gương, cô chỉ thấy đôi mắt của Minh. Đôi mắt ấy không hề có sự giận dữ hay muốn ngăn cản. Ngược lại, nó đỏ ngầu, dán chặt vào bàn tay đang đặt trên đùi cô của Thiên. Minh đang nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó, nuốt nước bọt, và Lan – với bản năng của người vợ – biết rằng chồng mình đang... hưng phấn.
Minh đang hứng tình khi thấy vợ mình bị quấy rối.
Sự nhận thức đó khiến Lan choáng váng. Một cảm giác tủi nhục dâng trào, nhưng kỳ lạ thay, đi kèm với nó là một luồng nhiệt nóng ran lan tỏa từ bụng dưới. Cơ thể cô, vốn đã bị kích thích bởi sự va chạm của người đàn ông xa lạ đầy nam tính, nay lại càng trở nên nhạy cảm hơn trước ánh nhìn bệnh hoạn của chồng.
lồn của cô, bị cọ xát bởi sợi dây quần lọt khe, bắt đầu rỉ ra một chút dịch nhờn ấm nóng.
"Chúng ta đến nơi rồi," Thiên nói, rút tay lại ngay khi xe vừa dừng bánh, nhưng không quên vỗ nhẹ lên đùi Lan một cái bộp đầy tính sở hữu. "Vào trong thôi. Anh muốn tìm hiểu kỹ hơn về... bên trong con người em."
Minh vội vã xuống mở cửa xe. Khi Lan bước xuống, mặt cô đỏ bừng, chân hơi run rẩy. Minh cúi đầu, nhưng ánh mắt lén lút nhìn xuống phần giữa hai chân vợ, thầm tự hỏi liệu cô đã ướt chưa sau màn dạo đầu táo bạo ngay sau lưng gã.
CHƯƠNG 5: SỰ QUAN TÂM "NẶNG ĐÔ"
Một tuần trôi qua kể từ buổi hẹn đầu tiên. Căn phòng trọ ẩm thấp của vợ chồng Minh bỗng trở nên chật chội hơn, không phải vì đồ đạc tăng lên, mà vì sự xuất hiện của những món đồ "ngoại lai" đắt tiền nằm lạc lõng giữa đống quần áo cũ kỹ.Bảo Thiên không tấn công dồn dập bằng những tin nhắn sến súa. Hắn tấn công bằng sự áp đảo của vật chất.
Minh vừa đi làm về, tay xách theo một chiếc túi giấy màu cam rực rỡ của thương hiệu Hermès. Gã đặt nó lên chiếc bàn nhựa ọp ẹp, cẩn trọng như đang nâng một quả bom nổ chậm.
"Lại là quà của anh ta sao?" Lan đang nấu cơm, quay lại nhìn, ánh mắt thoáng vẻ mệt mỏi nhưng không giấu nổi sự tò mò.
"Ừ," Minh đáp, giọng khàn khàn. Gã không đưa ngay cho vợ mà tự mình mở chiếc hộp ra.
Bên trong là một chai nước hoa pha lê tinh xảo và một chiếc khăn lụa bản lớn họa tiết cầu kỳ. Mùi hương từ chiếc hộp tỏa ra ngào ngạt – một mùi hương sang trọng, ngọt ngào và đầy quyền lực, lấn át hoàn toàn mùi nước mắm đang kho trên bếp.
Minh cầm chai nước hoa lên, đưa sát mũi hít một hơi thật sâu. Gã nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh Bảo Thiên – người đàn ông với lồng ngực vạm vỡ và mùi nam tính áp đảo đó – đã đích thân chọn món này.
"Hai mươi triệu," Minh lẩm bẩm con số, mắt sáng rực lên. "Chỉ một lọ nước thơm này thôi mà bằng nửa năm lương công nhân của anh đấy Lan ạ."
Lan tắt bếp, lau tay vào tạp dề, bước lại gần. Cô nhìn món quà, lòng dao động dữ dội. Một tuần nay, Thiên liên tục gửi quà. Ban đầu là hoa, rồi đến mỹ phẩm, và giờ là đồ hiệu. Sự hào phóng của hắn khiến cô vừa sợ hãi, vừa choáng ngợp. Cô chưa từng được ai chiều chuộng như thế, kể cả chồng mình.
"Em... em không dám nhận đâu. Nó đắt quá," Lan yếu ớt từ chối.
"Phải nhận!" Minh gắt lên, nhưng rồi giọng gã dịu lại, chuyển sang tông giọng thao túng quen thuộc. "Em không nhận là nó tự ái. Mà nó tự ái thì kế hoạch đổ bể. Với lại..."
Minh cầm chiếc khăn lụa lên, quàng vào cổ Lan. Chất lụa thượng hạng mát rượi trượt trên làn da cổ mỏng manh khiến Lan rùng mình. Minh đứng sau lưng vợ, tay hắn luồn xuống dưới lớp khăn, mơn trớn bờ vai gầy guộc của cô.
"Em nhìn xem," Minh thì thầm, đẩy Lan ra trước gương. "Chiếc khăn này sinh ra là để dành cho em. Nó che đi cái cổ trắng ngần này, nhưng lại khiến người ta muốn giật phăng nó ra để xem bên dưới có gì. Thằng Thiên... nó tinh tế lắm. Nó đang muốn đánh dấu chủ quyền lên người em đấy."
Lan nhìn mình trong gương. Chiếc khăn lụa đắt tiền làm tôn lên vẻ quý phái lạ thường cho khuôn mặt cô. Trong một khoảnh khắc, cô thấy mình không còn là vợ của một gã nợ nần, mà là một quý cô được khao khát. Cảm giác hư vinh đó len lỏi vào tim, ngọt ngào như mật độc.
Ting!
Điện thoại Lan sáng lên. Một tin nhắn đến từ "Cậu Chủ" (tên Minh lưu số Thiên trong máy Lan).
Lan cầm máy lên, Minh ghé sát đầu vào xem trộm.
"Anh không thích em dùng loại nước hoa rẻ tiền hôm trước. Từ mai, hãy dùng chai này. Anh muốn khi ôm em, anh ngửi thấy mùi hương do chính tay anh chọn."
Tin nhắn ngắn gọn, không có chủ ngữ, mang đậm tính ra lệnh và chiếm hữu.
Minh đọc xong, nuốt nước bọt cái ực. Gã cảm thấy máu trong người nóng lên.
"Nó muốn 'ôm' em kìa," Minh cười khúc khích, tiếng cười méo mó. "Nó chê em dùng đồ rẻ tiền. Nó muốn 'tưới tắm' lên người em cái mùi của nó."
"Anh đừng nói nữa..." Lan đỏ mặt, định bỏ đi nhưng Minh giữ lại.
"Xịt thử đi," Minh ra lệnh. "Xịt vào những chỗ nhạy cảm ấy. Cổ tay, sau gáy... và cả khe ngực nữa."
Dưới sự ép buộc của chồng, Lan run rẩy cầm chai nước hoa lên. Cô xịt một chút vào không trung rồi bước qua. Những hạt sương thơm ngát bám vào tóc, vào da thịt cô.
Mùi hương này... thật sự rất quyến rũ. Nó nồng nàn, gợi tình hơn hẳn những loại cô từng biết. Nó khiến đầu óc Lan hơi chếnh choáng.
Minh hít hà như một con chó đói. Gã lao vào ôm lấy vợ, úp mặt vào cặp bưởi đang phập phồng sau lớp áo ở nhà của Lan.
"Thơm quá... Mùi của tiền đúng là thơm thật..." Minh rên rỉ, tay gã bắt đầu giày vò bầu ngực vợ một cách thô bạo. "Tưởng tượng đi Lan... Tối mai, khi em đi với nó, nó sẽ ngửi thấy mùi này. Nó sẽ biết em đã ngoan ngoãn nghe lời nó. Nó sẽ nghĩ em đang mời gọi nó..."
Lan nhắm mắt lại, cắn chặt môi. Bàn tay thô ráp của chồng đang bóp đau ngực cô, nhưng trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh của Thiên. Cô nhớ lại hơi ấm từ bàn tay to lớn của Thiên hôm trước, nhớ lại ánh mắt rực lửa của hắn.
Và đáng xấu hổ thay, cơ thể cô phản ứng.
Mùi nước hoa đắt tiền dường như có chất kích dục. Hơi thở Lan bắt đầu dồn dập. khe lồn bên dưới – vốn đã bị bỏ đói lâu ngày vì sự yếu kém của Minh – bỗng chốc co thắt lại, rỉ ra một dòng dâm thủy ấm nóng. Cô ghét Minh, nhưng cô lại đang khao khát sự đụng chạm mạnh mẽ mà Thiên hứa hẹn.
"Mai..." Minh ngẩng đầu lên, mắt vằn đỏ, nhìn thẳng vào mặt vợ. "Mai nó hẹn em đi ăn tối ở Penthouse riêng của nó. Anh sẽ chở em đi. Nhớ mặc cái váy lót ren màu đen anh mới mua. Đừng mặc quần lót."
"Sao... sao lại không mặc?" Lan hoảng hốt.
"Để cho tiện," Minh nhếch mép, một nụ cười bệnh hoạn đến tận cùng. "Nếu nó muốn kiểm tra quà của nó... thì em phải sẵn sàng mở ra bất cứ lúc nào."
Lan rùng mình, nhưng cô không phản đối. Cô cầm chai nước hoa lên, siết chặt trong tay. Sự kháng cự yếu ớt ban đầu đã bị lớp vỏ bọc hào nhoáng và dục vọng ngầm đè bẹp. Cô đang dần chấp nhận vai diễn của một con búp bê xinh đẹp trong tay hai gã đàn ông.
CHƯƠNG 6: NỤ HÔN TRONG MƯA & BÍ MẬT DƯỚI LỚP VÁY
Cơn mưa giông ập đến Sài Gòn nhanh như một cái chớp mắt, biến thành phố thành một màn nước trắng xóa, cô lập chiếc Maybach với thế giới bên ngoài.Minh dừng xe trước sảnh tòa tháp King Tower lộng lẫy. Gã liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Thiên đang chỉnh lại cổ áo, ánh mắt dán chặt vào Lan – người vợ xinh đẹp của gã.
"Bác tài," Thiên lên tiếng, giọng điệu trịch thượng, không thèm nhìn mặt Minh. "Cứ đánh xe xuống hầm chờ. Khi nào xong tôi sẽ gọi. Tiền bo tôi chuyển khoản sau."
"Dạ... dạ vâng, thưa cậu chủ," Minh cúi đầu đáp, cố giấu đi sự run rẩy trong giọng nói. Gã đóng vai một gã tài xế trung niên khúm núm một cách hoàn hảo.
Thiên mở cửa xe, che ô cho Lan. Hắn vòng tay ôm eo cô thật chặt để tránh mưa tạt, nhưng bàn tay to lớn lại "vô tình" trượt xuống phần hông nảy nở của cô, siết nhẹ.
Lan rùng mình, liếc nhìn Minh lần cuối qua cửa kính đẫm nước mưa. Minh không nhìn cô, gã chỉ chăm chăm nhìn vào bàn tay Thiên đang đặt trên mông vợ mình với ánh mắt đỏ ngầu, vừa đau đớn vừa kích thích.
Tại Penthouse tầng 68.
Cánh cửa thang máy riêng vừa khép lại, không gian tĩnh lặng bao trùm. Chỉ còn lại tiếng thở dồn dập và mùi hương nam tính nồng nàn của Thiên bủa vây lấy Lan.
"Lan..." Thiên gọi tên cô, giọng khàn đục. Hắn dồn cô vào góc thang máy. "Hôm nay em đẹp lắm. Đẹp đến mức anh chỉ muốn giấu em đi."
Lan cúi gằm mặt, hai tay bấu chặt vào vạt áo vest của Thiên, đóng vai cô sinh viên e thẹn: "Anh Thiên... đừng trêu em..."
"Anh không trêu," Thiên nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn. "Anh muốn em."
Dứt lời, Thiên cúi xuống, phủ lên môi cô một nụ hôn cuồng nhiệt. Không chút dè dặt, lưỡi hắn tách mở hàm răng Lan, luồn sâu vào trong khuấy đảo. Hắn hôn như một kẻ đói khát lâu ngày, mút mát lấy sự ngọt ngào của cô gái trẻ mà hắn nghĩ là vẫn còn "trong trắng".
Lan choáng váng. Kỹ thuật hôn của Thiên quá điêu luyện, khác hẳn những cái hôn hời hợt của Minh. Nó đầy tính chiếm hữu và nam tính. Đầu óc Lan quay cuồng, chân tay bủn rủn. Theo bản năng, cô hé miệng rộng hơn, để lưỡi Thiên cuốn lấy lưỡi mình, tạo ra những tiếng chùn chụt ướt át vang vọng trong không gian kín.
Cửa thang máy mở ra, dẫn thẳng vào phòng khách rộng lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố mưa bay.
Thiên bế bổng Lan lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn bar bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo. Cái lạnh của đá xuyên qua lớp váy ren mỏng manh, khiến Lan giật thót.
"Anh... lạnh..." Lan rên rỉ.
"Để anh sưởi ấm cho em," Thiên cười tà, đứng chen vào giữa hai chân cô.
Bàn tay hư hỏng của hắn bắt đầu vuốt ve dọc theo bắp đùi trần trắng muốt của Lan. Hắn vuốt ngược từ đầu gối lên trên, chậm rãi, thưởng thức làn da mịn màng như lụa.
Lan nín thở. Cô biết điều gì sắp đến.
Ngón tay Thiên chạm đến mép váy, rồi lấn sâu hơn vào vùng đùi non nhạy cảm. Hắn đang tìm kiếm viền quần lót để trêu chọc cô bạn gái "ngây thơ".
Nhưng... không có gì cả.
Bàn tay Thiên khựng lại. Hắn nhíu mày, rồi đẩy tay vào sâu hơn nữa, chạm trực tiếp vào vùng bẹn nóng hổi. Những ngón tay thô ráp chạm thẳng vào đám lông tơ mềm mại và cái lồn đang ẩm ướt.
Thiên sững sờ. Hắn rút tay ra, nhìn Lan trân trối, rồi lại nhìn xuống ngón tay mình. Hắn không thể tin được. Cô sinh viên nhạc viện ngây thơ, e lệ này... lại đang "thả rông" hoàn toàn bên dưới lớp váy ngắn cũn cỡn.
"Em..." Giọng Thiên lạc đi vì hưng phấn tột độ. "Em không mặc quần lót?"
Mặt Lan đỏ bừng như gấc chín. Cô muốn khép chân lại nhưng Thiên đã dùng đầu gối tách rộng hai chân cô ra, giữ chặt.
"Em... em..." Lan lắp bắp, nhớ lại lời Minh dạy. Cô cúi đầu, cắn môi, thì thầm lí nhí. "Em... muốn dành cho anh sự bất ngờ... Anh không thích sao?"
Câu trả lời "chết người" ấy như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Thiên gầm lên một tiếng thích thú trong cổ họng. Hắn không ngờ cô bạn gái bé nhỏ của mình lại hư hỏng và táo bạo đến thế vì hắn.
"Thích? Anh phát điên lên mất!" Thiên gầm gừ.
Hắn không chần chừ nữa, thô bạo dùng ngón tay cái tách hai mép lồn hồng hào ra. Ngay lập tức, một dòng dâm thủy trong suốt rỉ ra từ lỗ nhỏ, chảy tràn xuống ngón tay hắn.
"Trời ơi... Lan ơi... Em ướt nhẹp rồi này," Thiên thốt lên đầy kinh ngạc. Hắn đưa ngón tay dính dịch lên trước mặt cô, ánh mắt rực lửa. "Nhìn xem, em thèm khát anh đến thế sao? Mới chỉ hôn thôi mà 'cô bé' đã khóc nhè thế này rồi?"
"Đừng... xấu hổ lắm..." Lan che mặt, nhưng hông cô lại vô thức ưỡn lên, cọ xát âm vật đang sưng cứng vào lòng bàn tay chai sạn của Thiên.
Thiên cười đắc thắng. Hắn đưa ngón tay trỏ, từ từ ấn vào cửa mình chật chội.
"Chặt quá..." Thiên rên rỉ. Hắn cảm nhận được những thớ thịt non mềm bên trong đang co bóp, mút chặt lấy ngón tay hắn như mời gọi. Hắn bắt đầu di chuyển ngón tay, ban đầu nhẹ nhàng thăm dò, sau đó thúc mạnh hơn, tạo ra tiếng nước lép nhép đầy dâm mị.
"A... ưm... Thiên...!" Lan ngửa cổ ra sau, tóc xõa tung, rên rỉ tên người tình. Cảm giác ngón tay to lớn của Thiên khuấy đảo bên trong khiến cô đê mê. Nó mạnh mẽ, dứt khoát, lấp đầy sự trống trải mà chồng cô không bao giờ làm được.
"Gọi tên anh đi," Thiên ra lệnh, tay kia bóp mạnh vào bầu ngực Lan qua lớp váy. "Nói cho anh biết em là của ai?"
"Của anh... a... em là của anh..." Lan nức nở, lý trí hoàn toàn bị đánh sập bởi khoái cảm tội lỗi.
Dưới sảnh tòa nhà, Minh ngồi trong xe, nhìn lên tầng cao nhất sáng đèn. Gã châm một điếu thuốc, tay run rẩy sờ xuống đũng quần. Gã tưởng tượng ra cảnh Thiên đang vén váy vợ mình lên, tưởng tượng ra cảnh Thiên phát hiện Lan không mặc đồ lót.
"Làm tốt lắm Lan..." Minh lẩm bẩm, nước mắt ứa ra nhưng môi lại nhếch lên một nụ cười bệnh hoạn. "Cho nó thấy em dâm đãng thế nào đi... Để nó chịch em thay anh."
CHƯƠNG 7: THỬ THÁCH CỦA DỤC VỌNG
Cánh cửa phòng trọ sập lại một cách thô bạo, kèm theo tiếng then cài lách cách khô khốc. Minh đẩy Lan vào trong, lực đạo mạnh đến mức cô loạng choạng suýt ngã vào đống chăn màn cũ kỹ nơi góc giường.Không khí trong phòng ngột ngạt, ẩm mốc, đối lập hoàn toàn với sự sang trọng, mát lạnh và thơm tho của căn Penthouse mà Lan vừa rời khỏi.
"Kể đi," Minh nói, giọng gằn xuống, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào vợ.
Lan đứng dựa lưng vào tường, hai tay ôm lấy ngực, hơi thở vẫn chưa ổn định. Trên người cô, chiếc váy ren đen xộc xệch, lớp son môi đỏ mọng đã bị nhòe đi một nửa – dấu tích rõ ràng của một nụ hôn cuồng bạo.
"Kể... kể gì hả anh?" Lan run rẩy hỏi, cố lảng tránh ánh mắt chồng.
Minh lao tới, túm lấy vai Lan, ghé sát mũi vào hõm cổ cô hít một hơi thật sâu. Hắn nhắm mắt lại, lồng ngực phập phồng.
"Mùi này..." Minh rên rỉ, giọng điệu vừa đau đớn vừa hưng phấn. "Mùi rượu vang, mùi thuốc lá đắt tiền... và cả mùi đàn ông lạ. Nó ám đầy lên người em rồi Lan ạ. Thằng Thiên... nó đã làm gì em?"
"Anh ấy... chỉ mời em ăn tối..." Lan nói dối, nhưng giọng cô yếu ớt như một lời thú tội.
"Nói dối!" Minh quát lên, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống trước mặt vợ.
Hành động tiếp theo của Minh khiến Lan chết lặng. Hắn không đánh cô. Hắn thô bạo tốc ngược chiếc váy ren ngắn cũn của cô lên tận thắt lưng.
Vùng hạ bộ trần trụi của Lan phơi bày ra trước ánh đèn neon nhợt nhạt của phòng trọ. Vì không mặc nội y suốt cả buổi tối, lại trải qua những kích thích mạnh mẽ, vùng bẹn của cô vẫn còn ửng đỏ.
Và quan trọng nhất, Minh nhìn thấy dấu vết.
Trên hai mép đùi non trắng nõn của vợ hắn, vẫn còn vương lại những vệt nước đã khô, hơi dính dấp. Đó là hỗn hợp của dâm thủy chưa được lau sạch.
"Nhìn xem..." Minh cười khẩy, ngón tay thô ráp của hắn quệt một đường lên vết tích đó, rồi đưa lên mũi ngửi. "Em nói chỉ đi ăn tối? Thế cái thứ nước nhầy nhụa này ở đâu ra? Em nứng đến mức tự chảy nước ra à? Hay là... tay của nó đã chọc vào đây?"
Lan cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt trào ra. Cô muốn khép chân lại, nhưng Minh đã giữ chặt lấy đầu gối cô, banh rộng ra.
"Nói thật cho anh nghe!" Minh gầm gừ, mắt hắn sáng lên một cách bệnh hoạn. "Lúc nãy ở trên đấy... nó đã phát hiện ra em không mặc quần lót chưa?"
Lan nức nở gật đầu: "Rồi... anh ấy biết rồi..."
"Thế nó làm gì?" Minh nuốt khan, tay hắn bắt đầu run lên khi chạm vào mép lồn của vợ. "Nó có ngạc nhiên không? Nó có khen em là con đĩ hư hỏng không?"
"Anh ấy... anh ấy dùng ngón tay..." Lan thì thầm, giọng vỡ vụn.
Minh như phát điên lên vì câu trả lời đó. Hắn không đứng dậy, mà dí sát mặt vào vùng kín của vợ, tra khảo từng chi tiết tỉ mỉ như một kẻ đang đói khát thông tin.
"Ngón tay nó thế nào? Có to không? Có thô ráp không? Nó đâm vào sâu không?"
Những câu hỏi dồn dập, tục tĩu của chồng khiến Lan choáng váng. Trong đầu cô, ký ức về ngón tay điêu luyện, mạnh mẽ của Thiên lại ùa về. Sự so sánh tàn nhẫn bắt đầu nhen nhóm. Ngón tay của Thiên to lớn, đầy quyền lực, đem lại cảm giác lấp đầy mà Minh chưa bao giờ làm được.
"To... rất to..." Lan buột miệng thú nhận, ánh mắt cô bắt đầu mơ màng đi, không còn nhìn Minh nữa mà như đang nhìn vào khoảng không vô định. "Anh ấy làm mạnh lắm... em đau... nhưng mà..."
"Nhưng mà sướng chứ gì?" Minh cắt lời, giọng hắn run lên vì ghen tuông lẫn kích thích tột độ. Hắn buông Lan ra, lùi lại phía sau, tay vội vàng tháo thắt lưng quần của mình.
Gã lôi "thằng nhỏ" yếu ớt của mình ra, bắt đầu sục sạo điên cuồng ngay trước mặt vợ.
"Nhìn anh đây này Lan!" Minh thở hổn hển. "Tưởng tượng lại cái ngón tay của nó đi. Tưởng tượng lại lúc nó khuấy đảo bên trong em. Có phải em muốn nó đụ em ngay lúc đó không?"
"Anh điên rồi..." Lan lắc đầu, sợ hãi lùi lại.
"Đúng! Anh điên rồi! Vì em đấy!" Minh lao tới, đè Lan xuống giường. Hắn không hôn môi cô – nơi hắn cho là đã bị Thiên chiếm đoạt – mà vùi mặt vào ngực cô, cắn mạnh vào đầu vú qua lớp áo.
"Á!" Lan hét lên.
"Em để dành cái thân xác này cho nó đúng không?" Minh vừa thở dốc vừa nói, hông hắn thúc mạnh vào đùi Lan một cách tuyệt vọng. "Được thôi... Cứ để dành cho nó. Nhưng em phải nhớ, chính anh là người đã dâng em cho nó. Mỗi lần nó chạm vào em, em phải nhớ đến anh!"
Minh cố gắng xâm nhập vào Lan. Nhưng sự căng thẳng và nỗi sợ hãi khiến cơ thể Lan khô khốc, kháng cự. Và bản thân Minh, vì quá kích động và mặc cảm, chỉ mới cọ xát vài cái bên ngoài đã rùng mình, bắn ra một cách thảm hại lên bụng vợ.
Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của Minh và tiếng khóc thút thít của Lan.
Minh nằm vật ra bên cạnh, nhìn lên trần nhà, cảm giác nhục nhã ê chề bao trùm. Gã vừa thua cuộc ngay trên giường của chính mình. Gã không thể thỏa mãn vợ, ngay cả khi cô ấy vừa được kích thích bởi người đàn ông khác.
"Lan..." Minh thì thầm, giọng yếu ớt, trở lại vẻ nhu nhược thường ngày. "Anh xin lỗi. Anh vô dụng quá..."
Lan ngồi dậy, kéo váy xuống che đi thân thể trần trụi. Cô nhìn người chồng đang nằm co quắp như con tôm luộc, rồi nhìn xuống vết tinh dịch loãng toẹt trên bụng mình.
Một sự thay đổi lớn đang diễn ra trong lòng Lan. Nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho sự thất vọng và khinh bỉ. Cô nhớ đến Bảo Thiên – người đàn ông với lồng ngực vạm vỡ và sự tự tin áp đảo. Thiên sẽ không bao giờ xin lỗi sau khi làm tình. Thiên sẽ chỉ khiến cô van xin thêm nữa.
Lan đứng dậy, lạnh lùng bước vào nhà tắm.
"Để em đi tắm," cô nói, giọng ráo hoảnh. "Mai anh còn phải chở em đi gặp anh ấy nữa. Anh ấy nói muốn đưa em đi mua sắm."
Minh nằm đó, nhìn theo bóng lưng vợ. Gã biết mình vừa mất đi một phần linh hồn của Lan. Nhưng thay vì đau khổ, gã lại thấy một luồng khoái cảm đen tối len lỏi: Vợ gã đang dần trở thành người đàn bà của Thiên thật rồi.
CHƯƠNG 8: CÁNH CỬA KHÁCH SẠN
Chiếc vali màu đỏ mận được Minh đóng lại. Tiếng khóa kéo vang lên rẹt một cái dứt khoát, nghe như tiếng dao cứa vào không gian tĩnh lặng của buổi sớm.Bên trong chiếc vali đó không có quần áo bình thường. Minh đã dọn sạch những bộ đồ kín đáo của Lan, thay vào đó là ba bộ váy ngủ lụa mỏng tang, hai bộ bikini dây mảnh xẻ hông cao ngút, và – quan trọng nhất – hộp bao cao su siêu mỏng mà gã vừa lén nhét vào ngăn bí mật.
"Xong chưa? Cậu ấy đang đợi dưới nhà," Minh nói, xách vali lên, dáng vẻ khúm núm như một kẻ hầu người hạ thực thụ.
Lan đứng trước gương, chỉnh lại chiếc đầm maxi hở lưng. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt Minh. "Anh... tối nay anh ngủ ở đâu?"
"Phòng tài xế," Minh đáp gọn lỏn, giọng vô cảm. "Cách phòng của em và nó hai dãy nhà. Yên tâm, không ai làm phiền hai người đâu."
Chuyến xe đi Hồ Tràm kéo dài hai tiếng đồng hồ.
Khác với những lần trước đi trong phố, lần này là đường trường. Tốc độ cao và sự rung lắc nhẹ của chiếc xe dường như làm tăng thêm hưng phấn cho người ngồi sau.
Bảo Thiên hôm nay tâm trạng rất tốt. Hắn mặc quần short, áo phông hàng hiệu, đeo kính râm, toát lên vẻ phong trần, sành điệu. Hắn gối đầu lên đùi Lan, nằm dài ra băng ghế sau, mắt nhắm hờ tận hưởng sự phục vụ.
"Bác tài, mở nhạc nhỏ thôi," Thiên ra lệnh, tay hắn thò vào trong tà váy maxi rộng thùng thình của Lan, vuốt ve đầu gối cô.
Minh vặn nhỏ volume. Trong không gian yên ắng, những âm thanh nhạy cảm bắt đầu lọt vào tai gã.
Minh nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc. Gã liếc qua gương, thấy bàn tay Thiên đang di chuyển dần lên cao, luồn sâu vào giữa hai đùi Lan. Lan giật mình, khép chân lại theo phản xạ, nhưng Thiên đã cười khẽ, thì thầm điều gì đó khiến cô đỏ mặt và... từ từ mở chân ra.
"Ngoan lắm," Thiên nói, giọng ngái ngủ nhưng đầy dục vọng. Hắn không làm gì quá phận, chỉ đơn giản là đặt bàn tay to lớn, nóng hổi của mình lên ngay trên vùng bẹn của cô (qua lớp quần lót – hôm nay Minh cho phép cô mặc để giữ sức cho buổi tối). Hắn cứ để tay ở đó, như một lời khẳng định quyền sở hữu, thi thoảng lại nhấn nhẹ ngón tay vào âm vật, khiến Lan khẽ nấc lên.
Minh lái xe, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Gã cảm nhận được sự nhục nhã ê chề khi phải tập trung nhìn đường, trong khi vợ mình đang bị gã đàn ông khác dùng tay "giữ ấm" chỗ kín ngay sau lưng.
Khu Resort 5 sao hiện ra trước mắt với vẻ xa hoa choáng ngợp. Gió biển mặn mòi thổi tung mái tóc Lan khi cô bước xuống xe.
Nhân viên Bellboy chạy ra đón hành lý. Thiên thong thả bước vào sảnh check-in, tay ôm eo Lan đầy tình tứ. Minh lẽo đẽo theo sau xách túi xách tay cho "cậu chủ", đầu cúi thấp, đóng trọn vai người tài xế trung thành.
"Đây là chìa khóa phòng cậu," Thiên ném cho Minh một chiếc thẻ từ. "Phòng khu B, hơi xa một chút nhưng yên tĩnh. Cầm lấy 2 triệu này, tự lo ăn uống. Tối nay đừng gọi tôi. Sáng mai 10 giờ hãy đánh xe qua đón."
"Dạ vâng, cảm ơn cậu chủ," Minh nhận tiền bằng hai tay, miệng cười nhưng lòng đắng ngắt.
Hắn nhìn Thiên cầm chiếc thẻ từ màu vàng kim – chìa khóa của căn Ocean Villa (Biệt thự hướng biển) biệt lập và sang trọng nhất khu này. Đó là nơi vợ hắn sẽ trải qua đêm nay.
"Đi thôi cưng," Thiên quay sang Lan, hôn nhẹ lên trán cô. "Anh nóng lòng muốn xem em mặc bộ bikini anh tặng rồi."
Cả ba người cùng đi về phía khu biệt thự. Minh phải đi theo để mang hành lý vào tận phòng.
Cánh cửa gỗ lim dày cộp của căn Villa mở ra. Một không gian lộng lẫy hiện ra với giường King-size trải ga trắng muốt, rải đầy cánh hoa hồng. Phía xa là cửa kính sát trần nhìn thẳng ra biển xanh sóng vỗ.
Minh đặt vali xuống cạnh tủ quần áo. Gã liếc nhìn chiếc giường rộng lớn kia – nơi mà chỉ vài tiếng nữa thôi, vợ gã sẽ bị giày vò, bị xuyên thủng bởi gã trai trẻ cường tráng kia.
"Xong việc rồi. Lui ra đi," Thiên phất tay đuổi Minh như đuổi một con ruồi, tay kia đã bắt đầu nới lỏng cà vạt, mắt dán chặt vào tấm lưng trần của Lan.
Minh lùi lại, mắt vẫn không rời khỏi vợ.
Lan đứng giữa phòng, quay lưng về phía Minh, đối diện với Thiên. Cô có vẻ run rẩy, đôi vai gầy so lại. Nhưng cô không quay đầu lại nhìn chồng lấy một lần. Cô đang đứng trước một thế giới mới – thế giới của nệm êm, chăn ấm, của mùi tinh dầu sả chanh thơm ngát và của người đàn ông giàu có đang khao khát cô.
Thiên bước tới, vòng tay ôm lấy eo Lan từ phía sau. Hắn cúi xuống, cắn nhẹ vào vai trần của cô. Minh thấy rõ Lan rùng mình, đầu cô ngả ra sau tựa vào lồng ngực vạm vỡ của Thiên.
"Ra ngoài!" Thiên gằn giọng lần nữa khi thấy Minh vẫn đứng đờ ra đó.
"Dạ... dạ con đi ngay," Minh giật thót, vội vã bước lùi ra cửa.
Tay Minh nắm lấy tay nắm cửa lạnh lẽo. Gã kéo cánh cửa lại từ từ.
Khe cửa hẹp dần. Hình ảnh cuối cùng Minh nhìn thấy là Thiên đang luồn tay vào kéo khóa váy của Lan xuống. Tấm lưng trắng nõn nà của vợ gã dần lộ ra dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Cạch.
Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc.
Cánh cửa đã đóng lại. Một bức tường gỗ dày ngăn cách hai thế giới.
Bên trong là thiên đường của dục vọng, nơi vợ gã sẽ rên rỉ dưới thân xác người khác. Bên ngoài là hành lang gió lộng, nơi gã chồng hèn kém đứng trơ trọi, nghe tiếng sóng biển ầm ào như đang cười nhạo vào mặt mình.
Minh không bỏ đi ngay. Gã đứng đó, áp tai vào cánh cửa. Gã nín thở, cố gắng nghe ngóng.
Sau vài giây im lặng, gã nghe thấy tiếng cười khúc khích của Lan – tiếng cười lả lơi mà gã chưa từng nghe thấy khi ở nhà. Và sau đó là giọng nói trầm đục của Thiên vang lên, dù không rõ lời nhưng đầy vẻ ra lệnh và chiếm đoạt.
Minh trượt dài người xuống, ngồi bệt trước cửa phòng. Tay gã run rẩy móc trong túi ra bao thuốc lá nát, châm lửa. Khói thuốc bay lên, hòa vào sự mặn chát của nước mắt và vị đắng của sự kích thích bệnh hoạn đang dâng lên trong cổ họng.
Đêm nay sẽ là một đêm rất dài.












